Share What I Like. Do What I Want

Fangirl Obsession

Nơi tình yêu thăng hoa~
  • 15233947216_8fb651462b_k
  • [L.O.V.E.]Adekan_v07_ch04_p002
  • 9789868920798_bc-copy
  • page
  • tumblr_mh7g51nIxB1rdhv1mo1_1280
  • the-entire-tsubasa-group-li-syaoran-clone-syaoran-sakura-clone-sakura-kurogane-fai-mokona-tsubasa-reservoir-chronicles-9847220-1400-989

Mới nhất

VnSharing không về.

Tin rằng mọi người đều đã biết đến tin VnSharing đã đóng cửa vĩnh viễn.

Hôm ấy cũng là một ngày có vẻ bình thường như bao ngày khác, thế nhưng buổi sáng hôm ấy, tin sét đánh ấy đã đập vào mặt tui và làm tui lòng đau như cắt suốt mấy ngày qua.

Vì tình yêu nhiều năm của tui với VNS, tui đã làm một bản parody để tưởng niệm ngôi nhà này.

Không ngờ lại có ngày phải làm một cái parody khiến bản thân mình cay đắng thế này. Đây một bi kịch to lớn, một mất mát vô cùng đau đớn.

Ba năm niên thiếu với ACCVN.
Bảy năm thanh xuân cùng Vnsharing.
Chiếc compa vẽ thế giới MA đã không còn từ lâu. Chiếc máy bay giấy mang theo bao đam mê tuổi trẻ nay cũng đã rơi xuống. Dường như đã chẳng còn một ngôi nhà thân thuộc nào cho chúng tôi tụ hội. Than ôi, đời nghiệt ngã! Không thể chừa lại một nơi để chúng tôi quay về sao?

ACCVN là ngôi nhà đầu tiên của tui. Đã sập.

Ngày đó tui cũng tự an ủi mình là cũng may mà còn lại VnSharing. Giờ cũng đã sập.

Thật sự mà nói thì dù cái nick Beedance07 đã tồn tại ở Vnsharing suốt 7 năm, tui vẫn không dám nhận mình là một thành viên trung thành hay gạo cội của Vnsharing. Mỗi lần đăng nhập vào VNS, tui thường xuyên nhận được cái lời nhắn, “Xin chào Beedance07, đã lâu bạn không đóng góp gì cho diễn đàn…”

Tuy nhiên, tui thật sự đã có rất nhiều kỷ niệm với VNS.

Tui từng đi thi vẽ fanart ở Clamp FC.

Tui từng đi thi tiếng Anh ở box English.

Tui từng là thành viên *trung thành* của nhiều box/FC của VNS.

Tui đã học được rất nhiều từ VNS.

Tui đã lấy được biết bao báu vật từ VNS – nào là RAW, QT, doujinshi, manga, tranh ảnh, kiến thức…

Tui đã từng lập một FC cho Destiel. Thậm chí còn dùng cả cái BBCode sang chảnh kia nữa~

Tui yêu box SA và Đam Mỹ.

Tui yêu trang Cổng Truyện Dịch. Mặc dù tiếng Anh tui không tệ, nhưng đó là trang mà tui vẫn thường lê la để tìm truyện đọc. Thậm chí bây giờ mất đi nó, tui không biết phải đi đâu để tiếp tục theo dõi một bài bộ truyện tranh Việt mà mình yêu thích nữa.

Tui đã luôn đăng những truyện mình dịch lên VNS và nhận được rất nhiều những động viên và cổ vũ tinh thần, và truyện được ủng hộ nhiều nhất là Adekan. Nhưng bây giờ cũng không thể đăng lên đó được nữa rồi.

Tui vẫn luôn ham hố chạy vào theo dõi S-tour, và hết lòng ủng hộ các giai mình yêu. Thế nhưng đáng tiếc, năm nay S-Tour vẫn còn dang dở và VnSharing đã đi rồi.

Và còn rất nhiều, rất nhiều điều làm tui yêu quý VnS vô cùng.

Thế nhưng tất cả đã hết rồi.

Thật buồn lắm thay.

Vốn dĩ tui muốn viết rất nhiều cho bài viết này, viết về việc tui thông cảm cho anh Hyu, viết về việc forum có hi vọng trở lại dưới dạng khác, viết về quan điểm “thuần phong mỹ tục”, viết về việc quản lý và cấm web, viết về việc “đã đến lúc phải rời bỏ tuổi hoa niên và trưởng thành”… Thế nhưng đến cuối cùng, tui nhận ra dường như cũng không còn quan trọng để viết ra chúng nữa. VnSharing đã ra đi mãi mãi. Nói như cách một người bạn của tôi là “Cho dù có gấp lại chiếc máy bay giấy thì nét gấp bảy năm kia đã không thể lấy lại được nữa.”

Thật sự đáng buồn.

Tạm biệt, VnSharing – ngôi nhà thứ hai của tôi. Chúng ta đã có những kỷ niệm thật đẹp với nhau.

Beedance07,

5/11/2014

[Fanfiction] Alice in Wonderland. Or not anymore. (Part 1)

Happy Halloween~

Dưới không khí của ngày Halloween đang đến, LMB xin được trân trọng giới thiệu project cosplay của ba con editor nhà SCI lúc chúng nó có dịp tụ tập với nhau vào mùa hè vừa qua.

 

Video phía trên là trailer cho cái fanfiction của “Alice in Wonderland” do cô Med viết.

15233947216_8fb651462b_k

Introducing~~

Alice in Wonderland.

Or not anymore.

Author: Med

CN: LMB – Lu x Med x Bee as White Queen x Red Queen x Alice

  1.      Một

Có những lúc Alice cảm thấy mình sắp nổ tung. Hay đúng hơn, Ngài Thỏ trong đầu cô sắp nổ tung.

Như ngay lúc này đây, con quái vật có đôi tai dài ấy lại giãn người, xòe móng, cào xé tâm trí cô. Bộ móng màu hồng của nó mới gớm ghiếc làm sao. Cô chắc chắn, nếu bò được ra ngoài nó sẽ xé xác cô đầu tiên, sau đó tới ả Hariette chua ngoa, rồi tới Catherine tọc mạch. Cô không thể thả nó ra ngoài được, nhưng chẳng phải do cô xót thương gì hai mụ đàn bà ngạo mạn hợm hĩnh lại hay đặt điều ấy. Có bao giờ chúng để cô yên? Đó, lại nữa. Chúng lại thì thào trước mặt cô, che cái mồm dơ bẩn hôi thối sau chiếc quạt màu mè và bàn tay đeo găng lụa. Chúng bảo cô điên, điên như dì Imogene. Chúng thì biết gì cơ chứ, lũ xấu xa với bộ óc bé tí như hạt dẻ. Chúng thì biết gì về nơi đó?

15069807869_6687337496_k

Ồ, Wonderland. Nơi những con quái vật vặn vẹo méo mó bẻ cả vũ trụ của Alice. Nơi cô bị vắt như quả chanh vú Anna vẫn vắt buổi sáng, nơi thế giới quan của cô bị vò như những viên giấy bị cô ném vào thùng rác mỗi buổi học nhạc với bà giáo già. Thế rồi, khô nước và nhàu nhĩ, cô bị đá trở lại. Và chúng, Harriette và Catherine, chị cô và mẹ cô, vú Anna và bà giáo già, tất cả mong chờ cô trở lại thành một quả chanh mọng nước, một tờ giấy phẳng phiu kẹp trong cuốn sách. Giống như một Alice Kingsleigh mười chín tuổi, bước vào bữa tiệc của lãnh chúa Ascot. Một Alice mười chín tuổi trong bộ váy trắng, bị kéo tuột xuống chiếc hố vì đuổi theo chú thỏ kỳ lạ mặc áo choàng xanh.

Một quả chanh dập nát, một tờ giấy đầy những vết nhăn, đó là Alice Kingsleigh hai mươi mốt tuổi. Một hình bóng đờ đẫn, khoác bộ váy đen u tối, mái tóc vàng ngả màu bạch kim, đó là Alice hai năm sau lần thứ hai trở về từ Wonderland. Hay Underland. Bởi nơi đó với Alice không còn là mảnh đất thần tiên nữa.

Alice nhìn xuống cuốn sách. Cô đã đọc cuốn sách này lần thứ ba trăm hai mươi lăm. Cô nghĩ vậy. Mỗi lần cô đọc hết cuốn sách, một sợi giấy lại tướp ra một chút ở góc trái trang tám mươi bảy. Mỗi sợi giấy vốn là một mạch gỗ nhỏ li ti. Những sợi giấy là một sinh vật sống. Từng dải mỏng manh đan cài với nhau, chen chúc, tạo nên trang giấy trắng. Nhoi lên, ngụp xuống, hàng trăm ngàn sinh vật nhỏ bé lúc nhúc giành quyền đè lên kẻ khác, giành quyền tiến lên bề mặt, giành quyền mang trên mình con chữ, rồi bị nhấn xuống ngay tức khắc.

Giống như Alice, bị Underland nhấn xuống.

Alice không nghĩ tới một ngày mình sẽ lại bị kéo lên.

.

Alice đọc cuốn sách lần thứ ba trăm hai mươi lăm. Như mọi khi, cô ngồi hứng nắng bên bàn số hai tiệm trà Mon Coeur Rouge. Chủ tiệm là một người đàn bà khó tính, hơi điên khùng. Cô rất thích bà, bởi luôn tặng không cho Alice một miếng bánh bí đỏ hạnh nhân dù cô chỉ gọi một bình Ceylon và ngồi cả chiều trước cửa quán.

Khách khứa ra vào hẳn sẽ e ngại một cô nàng vận đồ đen ám chặn ngay giữa cửa, với mái tóc dài đầy sợi bạc xù rối, tách trà ngập đường tới vẩn đục, bình trà nguội ngắt, đĩa bánh ăn dở bừa bãi. Họ sẽ cẩn thận tránh xa một kẻ có ánh mắt không rời cuốn sách, không lật trang giấy cả tiếng đồng hồ. Tránh xa bàn tay siết chặt chiếc nĩa.

Cô tự hỏi, mình đã làm gì nợ nần ai, bởi luôn tới tay cô việc trở thành anh hùng cứu thế giới. Alice liếc sang bên cạnh, nhưng không ngẩng đầu lên. Cô biết, nếu chúng nhận ra cô phát hiện sự có mặt của chúng, cô sẽ bị xé xác ngay lập tức. Bóng đen đè càng ngày càng nặng lên cần cổ. Alice rời ánh mắt khỏi Harriette và Catherine: hai cô ả vẫn hí hửng cười nói, không hề nhận thấy sinh vật gớm ghiếc với hai chiếc răng cửa sắc bén ngả vàng như lưỡi dao cũ, bộ móng lởm chởm bóng loáng lần mò bên vai cổ chúng. Cô cắn răng, nhấn xuống cơn ghen tị chực trào khỏi cổ họng và hốc mắt. Những kẻ vô lo vô nghĩ mới thật tự do làm sao.

  1. Hai

Alice nằm mơ.

Alice biết mình nằm mơ khi nào, và lúc nào những sự việc xảy ra quanh cô là sự thực. Nếu là kẻ khác, hẳn chuyến phiêu lưu tại Underland đã bị lưu lại thành một cơn ác mộng sinh ra từ não bộ căng thẳng sau một thời gian dài mỏi mệt. Suốt một năm đầu sau ngày định mệnh ấy, chị Margaret tới bên giường cô mỗi tối, ôm lấy đầu cô, thủ thỉ bên tai cô những lời như vậy. Rằng những gì em trải qua chỉ là một giấc mơ, rằng tâm hồn và trái tim em bị cái chết của cha đè nặng, rằng bóng đen của những u buồn ám ảnh, che mất ánh sáng của những ngày đẹp trời, khiến cho tâm trí em phải chạy trốn tới một thế giới khác khỏi hiện thực. Alice muốn đẩy chị ra xa, muốn đè tay lên cái miệng xinh đẹp của chị, bởi những gì chị nói đều vô lý. Tâm hồn cô không có thực, trái tim cô vẫn đập đều đều mỗi khi cô đặt tay lên ngực trái. Nếu thực sự cô muốn chạy trốn, tại sao bộ óc của cô lại dẫn cô tới một thế giới nơi cô phải giết một con rồng? Nhưng cô không đẩy chị, không nhấc tay, cũng không nói.

Alice biết mình nằm mơ khi nào, nhưng giấc mơ này của cô tuy không phải hiện thực, nhưng cũng không như bất kỳ một giấc mơ nào khác. Cô mơ thấy mình bay trên không trung, trôi nổi ở một tầm cao chỉ vượt trên đầu kẻ khác. Nhưng cô đang không ở London. Những tán cây này không phải được trồng là nơi cô sống: quanh nhà cô cây được cắt vào mỗi mùa thu sang và hè tới, tán lá vuông chằn chặn, cứng nhắc, đẫm mưa dầm ẩm ướt. Cô chắc chắn quanh thị trấn không có chỗ nào được tỉa thành hình thoi, hình trái tim, hình lưỡi mác. Và xung quanh không có lấy một bóng người. Alice đẩy mình lặn vào những đám cỏ thấp hơn, tìm những đôi tình nhân ẩn nấp, hay một hai đứa bé nghịch ngợm trốn tìm. Nhưng không có ai. Nơi này trống rỗng.

Làn gió cuốn Alice nhẹ tênh như thổi bay một chiếc lá héo. Nhưng Alice không phải một chiếc lá. Lá không phải là Alice, mà là những mảnh vàng khô bay ngược chiều, đâm xuyên qua bụng, qua chân cô. Alice vùng vẫy, nhưng chân tay cô quơ quào trong không khí, không có lấy một điểm tựa.

Đây là Underland.

Còn nơi nào có những chiếc lá khô to quá nửa người cô nữa chứ?

Tim Alice dường như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Không không không, Alice cuống cuồng giãy giụa, mắt mở to kinh hoàng khi đôi cổng vòm lao về phía mình càng lúc càng nhanh. Tôi không muốn.

Ào.

Alice bay xuyên qua khung cổng gỗ sồi.

Cũng đúng thôi, có bao giờ cô có quyền lựa chọn cơ chứ.

Căn phòng đá trắng in dấu ấn trong ký ức nhiều hơn mức độ lý trí Alice mong muốn. Cô không cần nhìn sang phải cũng thấy được chiếc bàn gỗ lim dài hơn hai sải tay cô, chất đầy những chai lọ và hộp gỗ, những chiếc muỗng nằm ngổn ngang. Ngón tay tẩm bơ chỉ còn hai chiếc trong lọ. Bình Suy-nghĩ-mộng-mơ của con người đậy kín nắp, nhưng chất dịch trắng nhầy vẫn chảy bên mép. Trên tường treo đầy xoong chảo bằng bạc. Và ở góc trái bên trong cùng, ngay bên hàng cột đá trắng mở ra ban công nhìn về khu vườn phía sau tòa thành, sẽ là một cánh cửa nho nhỏ dẫn tới một căn phòng rộng rãi nhưng kin đáo. Nơi đó có một chiếc giường to như giường phòng cha mẹ cô (trái tim Alice bất chấp nỗi hoảng loạn tuyệt vọng vẫn có thể nhói một nhịp), ga nệm chăn đều làm từ lông cừu trắng muốt; một chiếc bàn trang điểm gỗ sơn trắng tuyết kê bên cột trắng thếp vàng, phía trên đặt chiếc gương oval, khung chạm dây hoa trắng tỏa ra bốn phía. Mặt gương trong suốt, nhưng mỗi khi Alice soi mình trong đó, cô chỉ nhìn thấy hình phản chiếu của chính mình đứng giữa một màn sương, thay vì căn phòng xa hoa lộng lẫy trong lâu đài của Nữ Hoàng Trắng.

“Hỡi ôi!” Trong cơn quay cuồng, Alice đã ngỡ lời kêu ấy buột ra từ miệng mình. Nhưng không, âm thanh ngân nga ấy không thể thoát ra từ cổ họng một kẻ không nói quá hai mươi câu trong suốt một năm trời.

“Ngươi có thấy tuổi già đã đuổi kịp ta hay không?” Đầu óc Alice quay cuồng. Cô chỉ biết duy nhất hai giọng nói có khả năng làm tim cô tĩnh lại nhịp đập như vậy, cũng là hai giọng nói sẽ ám ảnh cô mãi mãi. Người cha hiền từ của cô không ở đây, và mái tóc bạch kim dài đổ xuống lưng váy trắng kia chứng thực nỗi sợ hãi kinh khủng nhất của Alice. Cô đã một lần nữa rơi vào lòng bàn tay của kẻ đó.

“Người vẫn trẻ đẹp như thế, thưa Nữ Hoàng.” Cơn ghê tởm trào lên cổ họng Alice, bất chấp việc cô không tồn tại ở nơi đây với thực thể của mình. (Tôi đang mơ. Alice phải tự nhắc nhở bản thân một lần nữa.) Kẻ đang nói còn ai nữa nếu không phải là quái vật màu hồng vẫn đeo bám hành hạ Alice suốt hai năm qua cơ chứ?

“Ngươi nhầm rồi, Ngài Thỏ.” Nữ Hoàng Trắng ngả ánh mắt về phía sinh vật màu hồng nhỏ bé bên bàn trang điểm, buông một tiếng thở dài. “Có thể khuôn mặt ta vẫn mang vẻ đẹp của một tiểu thư trẻ tuổi,” Nàng ta đưa bàn tay trắng muốt lên, ve vuốt gò má mịn màng của chính mình. Đôi mắt nàng ta không rời hình phản chiếu của chính mình trong gương, tựa như đôi mắt ấy có thể tìm thấy một nếp nhăn, một vệt kém hoàn hảo trong ấy. “Nhưng tâm hồn ta thì không. Ta cảm thấy tâm hồn ta cạn kiệt nước nguồn như một cọng cây khô. Trái tim ta trĩu nặng và mệt mỏi.”

15070258709_3338c7ac72_k

Nàng quay người về phía cố vấn của mình, tấm lưng trắng mịn hướng về phía Alice. Nữ Hoàng Trắng lướt trên sàn, vẫn nhẹ như gió. “Underland đã đánh mất thời gian. Những đứa trẻ không lớn lên, những người lớn không già đi. Tạo vật không chết đi, nhưng cũng không còn sinh ra nữa. Chúng ta không có mùa đông, nhưng cũng chẳng còn mùa xuân.” Lại một tiếng thở dài. “Cứ như thời gian đã bị đóng băng vậy. Chuyện này chỉ xảy ra khi Hoàng hậu Đỏ chị ta bị đánh bại và bị đày đi Outerland. Ngươi nói xem, liệu đó có phải lỗi của ta? Có phải màu trắng của ta đã phủ băng lên Underland?”

“Khi ấy không chỉ có Nữ Hoàng Đỏ bị đày khỏi Underland, hỡi Nữ Hoàng của tôi.” Ngài Thỏ nhảy lên bàn tay chìa ra của Nữ Hoàng Trắng. Alice cảm thấy tim mình ngừng đập khi những lời tiếp theo vang lên trong căn phòng trống. “Vào ngày chiến thắng, Alice cũng rời khỏi Underland, thưa ngài.”

“Alice?” Nữ hoàng Trắng thốt lên, tựa như Alice đã rơi ra khỏi trí nhớ nàng ta cùng ngay khi cô không còn đặt chân trên mặt đất Underland nữa. Alice cảm thấy quai hàm mình nghiến lại, dù không thấy đau buốt như mọi khi. Có vẻ không có cơ thể thực không ảnh hưởng tới cơn căm tức uất nghẹn trong cô. Sao ả dám! Sau tất cả những gì cô đã làm cho nơi này, ả dám quên cô?

Alice lắc đầu, đẩy những suy nghĩ tối tăm ra khỏi não bộ. Cơn nóng giận che mờ mắt cô, làm cô bỏ lỡ mất một phần cuộc nói chuyện truớc mắt.

“… nguời thừa kế. Ta sẽ không để nơi này chống chọi mà không có một người bảo vệ trẻ trung đủ năng lực.” Nụ cười lại rạng rỡ trên gương mặt hiền hòa của Nữ hoàng Trắng, nỗi lo âu như đám mây đen trôi khỏi bầu trời, khuôn mặt nàng lại tỏa ánh sáng bạc tựa ánh trăng.

“Người chắc chứ?” Ngài Thỏ khúm núm co mình trên bàn tay Nữ Hoàng, thận trọng hỏi. “Dòng dõi của Nữ hoàng…”

“Ôi, Ngài Thỏ!” Gương mặt Nữ hoàng khó có thể hiền từ hơn thế. Nàng nghiêng tấm thân mềm mại về phía sinh vật co rúm trong lòng bàn tay mình, một bàn tay giơ lên trong niềm hứng khởi và sự kiên nhẫn. “Cô gái ấy không phải là người nào xa lạ, mà là anh hùng của Underland. Cô ấy sẽ trở thành một đấng quân vương hoàn hảo cho vùng đất thần tiên này!”

Cả người Alice lạnh toát. Không không không. Bất chấp việc mình không có cơ thể, và những người trong phòng không hề biết tới sự hiện diện của cô, Alice nhào tới, với hy vọng bám được lấy tà váy dài lấp lánh sắc băng bạc của Nữ hoàng Trắng, cầu xin những gì cô nghe được không phải là sự thực. Trong khoảnh khắc, những tra tấn tinh thần đau đớn suốt hai năm qua tràn về suy nghĩ của cô, sóng sánh và đánh trào từ hai tai, ngập lên cổ họng cô. Những thanh âm muốn thoát ra khỏi miệng Alice bị dòng ký ức và nỗi kinh hoàng bít chặt, nhấn xuống lồng ngực. Bàn tay Alice với về phía trước, và trong một giây ngắn ngủi, cô cảm thấy mình chỉ cần vươn thêm một chút là có thể hất bay sinh vật màu hồng ghê tởm trên bàn tay thon dài kia, thế chỗ níu lấy những ngón trắng ngần nuột nà. Chỉ một chút nữa thôi. Chỉ một chút nữa thôi.

Đầu ngón tay Alice đan qua bàn tay màu đá hoa cương của Nữ hoàng Trắng, và rơi vào không khí. Tất cả những gì cô cảm thấy là một chút hơi lạnh lan tỏa lên cánh tay trái, hướng về lồng ngực.

“Cứ vậy đi, Ngài Thỏ yêu quý.” Giọng Nữ hoàng Trắng vẫn ngân nga, nhưng giờ với Alice những nốt bổng trầm giáng xuống không khác gì tiếng chuông báo tử. “Hãy chuẩn bị đón Nữ hoàng mới của Underland nào!’

Không, xin đừng! Alice không muốn quay lại, cô gào lên. Những âm thanh không qua được vòm họng, tắc lại trong lồng ngực cô đau nhói.

Một cuộn xoáy đen lôi tuột Alice xuống sàn.

Thế giới quanh cô tối sập.

  1. Ba

Alice biết điều gì chờ đợi cô phía sau cánh cửa.

Trước mặt cô vẫn là cánh cửa phòng ngủ hình chữ nhật cao gần ba mét. Gỗ ôliu, mài mượt, bào nhẵn, phủ sơn nâu cánh gián. Hai cánh khớp nhau ở trên, và hở một khe nhỏ dưới đất, tạo một đường hầm nho nhỏ cho đàn kiến hành quân với hy vọng tìm được một mẩu bánh quy, một viên kẹo bỏ quên trong căn phòng của cô tiểu thư bé nhỏ, hay một bữa ăn bỏ dở của cô chủ điên khùng bước sang tuổi hai mươi hai.

Đằng sau cánh cửa này không phải giọng nói của cha cô, người cha hiền từ và kỳ lạ của Alice, người cha có sự thông thái và thấu hiểu không thuộc thế giới này của Alice. Ngài Charles Kingsleigh đã quay trở về thế giới thần tiên nơi tâm hồn ông thực sự thuộc về hơn hai năm về trước. Đằng sau cánh cửa này cũng không có dáng người gầy gò thẳng và cao của mẹ cô, người mẹ nghiêm khắc và đầy tình thương của cô. Bà đã đến bên vị Chúa của bà hơn một năm sau khi chồng bà ra đi, vài tháng sau khi đứa con gái út của bà biến mất trong một bữa tiệc và trở lại là một người khác. Đằng sau cánh cửa ấy cũng không phải chị Margaret, người chị không bao giờ hiểu được, nhưng có lòng kiên nhẫn của một vị thánh với đứa em gái duy nhất là cô. Chị không còn là tiểu thư Kingsleigh, mà là phu nhân Manchester.

Vậy điều gì sẽ chờ đón Alice phía sau bốn centimet gỗ oliu mài mượt, bào nhẵn, sơn màu cánh gián. Trong chính ngôi nhà của mình, bên kia cánh cửa không phải là gia đình của Alice – lần đầu tiên kể từ ngày ấy, cô nhận ra.

“Alice? Em có đó không?”

Chị Margaret? Alice mở choàng mắt. Chị về nhà rồi sao? Alice nhào tới tay nắm cửa, lao vào vòng tay của người cuối cùng dành tình thương không điều kiện cho cô –

Và hụt xuống một khoảng không sâu hoắm.

.

Alice không thực sự nhớ những gì xảy ra giữa khoảng khắc cô bước chân ra khỏi cửa, mong chờ hơi ấm mang mùi hoa hồng của chị gái, để rồi nhận được luồng khí lạnh ngắt tốc ngược lên đầu, và thời khắc bàn chân trái chạm xuống mặt đất phía bên kia bậc cửa. Một cơn gió mang hơi ẩm ấm áp của mùa xuân phả vào miệng, vào mũi Alice, xoa dịu cơn đau nhói mỗi lần cô hít thở và làm mềm đôi môi nứt nẻ. Lúc này ở ngoại ô nước Anh, mùa thu đã chuyển dần sang đông giá. Nhưng dĩ nhiên ở Underland chỉ có mùa xuân vĩnh hằng.

Cô từng nghe người vợ của Bayard kể lại, khi Nữ Hoàng Đỏ trị vì, mảnh đất này có mùa lá đỏ (những cây phong rên rỉ mỗi lần đàn quạ vặt trụi cả những chiếc lá còn chưa kịp héo, chỉ để tỉa tán lá thành hình trái tim.). Đám cún con nhao nhao nói với cô về mùa đông lạnh lẽo với bầu trời đen ngòm, toàn bộ người hầu của lâu đài bị đẩy ra trời gió tuyết đắp những bức tượng tuyết khổng lồ với cái đầu vĩ đại của chủ nhân. Nàng kỵ sĩ sóc chuột Dormouse hào hứng cười cợt những tên quý tộc giả bộ biến dạng cuống cuồng che giấu những miếng da giả của mình mỗi lần sức nóng của mặt trời mùa hè và mồ hôi làm những phần cơ thể “đặc biệt” rơi xuống.

Cánh cửa bắt cóc cô từ nước Anh tới Underland không dẫn tới con đường lát đá trắng rộng đủ năm hàng xe ngựa chạy đua năm phút một chiều như lần đầu cô tới trên lưng Bandersnatch. Cô đứng trong vườn sau của lâu đài, hay nói đúng hơn khu rừng rậm thu nhỏ riêng tư của Nữ Hoàng Trắng và những cận thần quan trọng nhất của Người. Từ vị trí này chỉ mất mười lăm phút tản bộ là có thể tới vườn trà của Nữ Hoàng, cũng không xa cửa sau phòng bếp chế thuốc.

“ALICE!!!” Alice không biết mình nên thấy hân hạnh, sợ hãi hay ghê tởm khi được Đấng trị vì được ca ngợi ấy đích thân tới đón. Nếu thành thật với bản thân, cô sẽ phải thú nhận mình nhớ Nữ hoàng hơn cô muốn. Dù rõ rằng ngày nào cô cũng thấy dáng hình mảnh khảnh màu trắng ấy phảng phất bên cạnh mình, phả những luồng hơi thở ngọt như hạnh nhân và độc như thủy ngân bên cổ cô, một góc nào đó trong suy nghĩ của cô luôn hướng về người phụ nữ đứng trước mặt cô đây. Miệng nàng nhoẻn hình vầng trăng khuyết, đôi mắt nàng cong cong. Alice kín đáo rùng mình: khuôn mặt trắng toát tươi cười của nàng trong chớp nhoáng chảy nhuyễn, biến thành mặt nạ của nàng thơ Thalia .

15070102829_47f8eda20c_k

Nữ hoàng đưa tay lần theo đường khuôn mặt cô, giống như cách cha cô chiêm ngưỡng một trong những bức tượng kỳ lạ đôi khi ông tìm được trong chuyến đi thường kỳ tới quê hương Scotland của ông. Những bức tượng đá hoa cương cổ kính mòn vẹt vì thời gian, mô tả sống động sinh vật hình người, nhưng mang vẻ đẹp thoát tục không thể có ở con người, ánh nhìn xa xăm sâu thẳm gợi nhớ tới đôi mắt cha mỗi lần ông nhớ về Scotland, khi ẩn khi hiện sau mái tóc dài chóp tai dài nhọn. Mỗi lần mang về được một bức tượng như thế, Alice lại thấy cha ngồi bên tác phẩm nghệ thuật cô chưa bao giờ thấy một nhà khảo cổ hay sưu tầm nào khác tìm ra, tay lần hờ theo từng đường nét đá, nhưng không bao giờ chạm trực tiếp vào bề mặt đá lạnh, như sợ làm hỏng một cái gì đó. Nữ Hoàng Trắng cũng lướt những đầu ngón tay dài mảnh qua gò má, rồi cằm, rồi sống mũi và miệng Alice như thế. Nhưng nếu như Charles Kingsleigh mang sự hoài niệm trong ánh mắt, Nữ hoàng của xứ sở Underland nhìn cô như thể một nghệ sỹ điêu khắc chiêm ngưỡng tác phẩm để đời của mình: một chút soi mói, một chút đánh giá, và đầy tự hào.

Alice không nhận ra thứ cảm xúc đang nhen nhóm trong ngực mình là tức giận hay sợ hãi.

“Cuối cùng em cũng đã quay lại với chúng ta!” Nữ Hoàng thốt lên. Tấm thân nàng uyển chuyển rướn sang bên trái, rồi bên phải Alice, đôi mắt nàng rạng rỡ. “Em đã trưởng thành thật rồi. Nhưng nhìn em này, vẫn đầy sức sống làm sao!”

Nói rồi nàng vẫy gọi một nhóm phu nhân tùy tùng đứng tụm phía xa lại, hào hứng xoay Alice một vòng trước mặt họ.

“Em thực sự luôn xuất hiện đúng lúc vùng đất này cần tới em.” Nàng nhìn những người tùy tùng xinh đẹp như búp bê, nhưng quay khuôn mặt thanh tú về phía Alice. “Phải không, vị anh hùng của Underland?”

Miệng Alice đắng ngắt. Có điều gì đó trong ánh mắt đầy hy vọng của Nữ hoàng Trắng làm cô nuốt xuống những lời suýt thoát khỏi miệng. Trong nháy mắt, những câu chữ tràn ngập trong não Alice biến mất, và cô gật đầu.

“Tuyệt cú!” Nữ Hoàng reo lên. “Các phu nhân, các vị nghe thấy rồi chứ? Xin hãy nhanh chân thông báo cho toàn xứ sở, chuẩn bị tấu lên khúc vũ chào mừng Tương lai và Hy vọng quay lại với Underland!”

(To Be Continued…)

[SA Manga] Adekan – Chap 26-30 – Khi Tôi Nhìn Vào Tận Cùng Cậu Ấy

Công nhận câu chuyện thứ 19 dài kinh khủng – 5 chap lận á ~~~

tumblr_mhdjstpF3k1r82syzo1_500

Trans: Tui

Edit: Weeds, Raiso, và chào mừng editor mới của chúng ta là Kinoko~

Enjoy it~

Đọc tiếp »

Bảo vệ: Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 2 (phần cuối) – (pass ở phần 4)

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Ký sự Manga Festival 2014 – Ba ngày đi bụi :v

Tuy fes đã qua lâu rồi nhưng bạn Bee vẫn muốn ghi chép lại một chút chuyện đi fes đợt về Việt Nam hè này của mình.

Thật sự là bạn Bee đã vô cùng mong chờ lần tham dự cái fes đầu tiên ở Việt Nam này của mình, thậm chí là đã post không dưới hai bài để thông báo với bà con là mình đi fes, đặng để được gặp gỡ bà con tay bắt mặt mừng *cơ mà thật sự là hôm đi fes cũng không có mấy người chạy lại kêu mình, chắc là do ngại…*

Đó là một cái fes với nhiều kỷ niệm rất đáng nhớ~

Rất tiếc là ảnh của hai ngày đầu đi fes là thứ sáu và thứ bảy đều bị mất nên Bee chỉ post hình chụp vào hôm chủ nhật thôi nhé.

Đọc tiếp »

[Tổng hợp Kamen Rider W] Shotaro x Philip (phần 2) – Vĩnh viễn bên nhau

Tiếp tục phần 2 của bài tổng hợp đào hint cho W ~ đây cũng là phần cuối nốt~

Tổng hợp Shotaro x Philip – Vĩnh viễn bên nhau

tumblr_lqv61kki3W1qdonfgo1_500

http://www.youtube.com/watch?v=-6Fuc20XCO0  Đọc tiếp »

[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 34+35

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 34

Vén màn nội dung câu chuyện

  Đọc tiếp »

Bee đã về ~~

Tình hình là suốt một tháng qua cháu Bee đã bỏ bê nhà cửa cho mạng nhện đóng đầy. Cháu nó có lý do chính đáng nha, cháu nó tháng rồi về Việt Nam nên rất bận ăn chơi và đủ thứ việc ở ngoài nên không có thời gian lên nhà viết bài này nọ. Bây giờ thì Bee đã về lại Mỹ và quay lại đi học rồi.

Vài ngày sắp tới cháu nó sẽ bỏ thời gian sắp xếp và làm quen với năm học mới (bài tập nhiều lắm đó ;   ;) sau đó sẽ bắt tay tiếp tục trả nợ và công cuộc “Fangirl, fangirl nữa, fangirl mãi”.

Đây là những hố trong nhà mà cháu hứa sẽ cố lấp trong thời gian sắp tới:

-Tổng hợp Shotaro x Philip – Đào hint Kamen Rider W phần 2

-Tiểu Tứ Tử đụng độ Công Tôn Sách – sẽ làm nhưng tốc độ thì mọi người hẳn là đoán được rồi =)))

-Tổng hợp KuroFye revised~

-Các PJ manga/manhua hiện đang dịch cùng nhóm: Adekan, Kiss the King, Bao Công này không ok lắm…

Còn thiếu những cái gì mà mọi người muốn cháu nó lấp thì hãy comment bên dưới để nhắc cho cháu nó nhớ với ~

 

Cho cháu Bee đính chính lại thông tin một chút~ Cháu Bee vẫn sẽ đi cả ba ngày fes. Vào ngày thứ sáu Bee sẽ cos Shiro của Adekan, bạn thấy đứa nào cos Shiro mà cầm cái dù vải màu đỏ thì là tui đó. Thứ bảy và chủ nhật thì cháu nó vẫn cos Sakura của Tsubasa.

Bộ thứ sáu: (vì không có con cá nên thay bằng dù vải =))))

CI_89028_1395264616

Bộ thứ bảy

the-entire-tsubasa-group-li-syaoran-clone-syaoran-sakura-clone-sakura-kurogane-fai-mokona-tsubasa-reservoir-chronicles-9847220-1400-989

Và chủ nhật

Princess_Sakura

P.s. Vì cái cặp Snk về không kịp nên cháu nó chỉ mang cặp thường mọi khi thôi =)))

Tóm lại, ai nhìn thấy cháu trong ba ngày fes thì hãy túm cháu nó lại nha~~~ cháu nó rất mong được gặp mọi người ~~

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 622 other followers