Share What I Like. Do What I Want

[Ai là ai đích thương] Phiên ngoại: Đợi chờ + “Xin lỗi, ta yêu ngươi”

Gần đây bạn Bee mới đọc Ai là ai đích thương của Neleta. Trước đây đã có nghe đến truyện này, cũng đã từng nghe danh của Neleta, nhưng khổ cái là mình bị kỵ một vài thể loại mà Neleta viết như phụ tử (Dụ Đồng) hoặc np (nhiều bộ lắm), thế nên gần đây vô tình mới đọc được truyện này của Neleta và trở nên rất thích Neleta. Nhờ bộ này mà ta mới tìm đọc xong Trầm Nịch (bộ này cũng rất hay ~~~ recommeded).

Bạn Bee viết bài này thứ nhất là để giới thiệu truyện này cho bà con với những ai chưa đọc và có hứng thú với đam mỹ đô thị, ngược luyến tình thâm ~

qtcg1

Truyện viết về mối tình của Đoạn Hoa và Tây Môn Trúc Âm. Ban đầu, mình cực thích Đoạn Hoa, phải nói là Đoạn Hoa ở đầu truyện rất cool, thông minh, si tình, dứt khoát, mạnh mẽ; thích cái cách mà Đoạn Hoa hi sinh mọi thứ cho tình yêu mà không hề đòi hỏi báo đáp của người kia; thích nhất là khúc Đoạn Hoa gấp rút chuẩn bị hệ thống bảo vệ mạng lưới cho “nhà” của hai người bọn họ trước khi chết. Những điều mà Đoạn Hoa hết mình làm cho Tây Môn đều khiến người đọc phải cảm động và thương cho anh.

Nói về Tây Môn, ngay từ đầu mình đã không cảm thấy anh là tra công, bởi vì từ đầu truyện đã có chút cảm giác na ná như Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa (*khụ, là ngôn tình*). Đại loại chính là cái dạng ban đầu tưởng đâu em là hi sinh nhiều nhất, bị anh đối xử tàn tệ, hi sinh không đáng cho anh, thế nhưng rốt cuộc người hi sinh nhiều nhất lại là anh; nhưng mà anh là hũ nút nên cứ chôn giấu trong lòng, một mình chịu đựng, khiến hiểu lầm nảy sinh => ngược => “cái chết” của em và chia cách nhiều năm ~

Sau khi Đoạn Hoa chết và xuyên vào thể xác của Lục Bất Phá thì hình như bớt cool đi so với ban đầu, chắc do em nó xuyên vào cơ thể trẻ hơn, lại sống trong hạnh phúc thanh xuân và sự chèn ép của hội hủ nữ nên đầu óc bị tiểu bạch hóa một chút =))) Truyện này thì bạn Bee rất thích Lục Đường Phương Phương giáo chủ – minh chủ phái hủ nữ/ aka. trùm fangirl – mẹ của Lục Bất Phá. Cô ấy rất là nữ vương, rất là cool, rất là cường đại (nói chung là có remind tui nhớ tới Yuuko-san một chút). Nói chung thì truyện có ngược, nhưng phần lớn là ngọt ngào và rất dễ thương, đặc biệt là với sự góp mặt của dàn fangirls và fanboys xung quanh cặp chính (Tui nhận ra chị Neleta rất thích bày ra một dàn fanboys và fangirls xung quanh cặp chính của chị – Truyện Trầm Nịch cũng vậy =))) tui cứ nhớ mãi cái cuộc fanboy war trong truyện Trầm Nịch =))) hai thằng fanboy cao thủ một bên theo phái sủng thụ một bên theo phái sủng công xông vào đánh nhau khi cặp chính bất hòa =)))))) nói chung là dễ thương lắm í~)

Nhìn chung thì truyện khá hay, tuy có vài đoạn nhỏ hơi lan man và nhiều đoạn sến súa cẩu huyết kiểu phim Hàn Xẻng =))) nhưng nói chung là truyện rất cảm xúc, rất đáng đọc, mình xin giới thiệu với bà con ~ và ai thích thì có thể đọc nó ở Động Rùa (đã hoàn chính văn rồi).

http://haclonghoi.wordpress.com/dam-mỹ-hiện-dại/pm-qua-nha/

Thế nhưng trước khi hoàn thành phiên ngoại thì bạn Rùa lặn mất ~ thế nên bạn Bee đành lọ mọ đi kiếm QT đọc đỡ phần phiên ngoại.

Đọc phiên ngoại xong thì có hai phiên ngoại mà bạn Bee đặc biệt muốn edit thế nên đã ôm về ~ cảm giác truyện cũng đặc biệt hợp với thời điểm này trong năm ~ có thể xem là quà trước Giáng Sinh không nhỉ?

*Note: Từ khúc này trở đi, mình khuyên là những ai chưa đọc truyện thì nên đọc truyện trước rồi hãy đọc phiên ngoại, như vậy mới hiểu và cảm nhận được trọn vẹn ~

Phiên ngoại thứ nhất là “Chờ đợi” – đại khái thì chính văn được viết với góc nhìn nghiêng về phía thụ, đến phiên ngoại này thì mới được viết với góc nhìn của bên công. Cảm giác bản chất nó khá giống phiên ngoại “Dạ Hoa” trong Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa~

***

*Bee: Mời bà con bấm nghe bản nhạc ở dưới rồi hãy đọc tiếp :”> rất hợp tâm trạng đó ~~*

 4ac4d4d44573fb289f0446902

Ai là ai đích thương

Tác giả: Neleta

Edit: Bee

Phiên ngoại: Chờ đợi

Giữa đêm khuya, trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, một người đang say giấc nồng đến độ nước miếng chảy ra bên mép, một người thì lại mặt nhăn mày nhíu trong cơn mộng, bộ dạng lộ vẻ rất thống khổ. Chẳng bao lâu sau, người nọ bật tỉnh giấc, hơi thở hỗn loạn, sau đó lập tức quay đầu xem người bên cạnh có còn ở đó hay không. Đôi mắt hoảng hốt nhìn thấy người bên cạnh đang ngủ chảy cả nước miếng mới lộ ra vẻ an tâm. Dùng tay áo ngủ lau khô khóe miệng cho ai kia, kéo cánh tay đang duỗi ra bên ngoài nhét lại vào chăn, người nọ cuối cùng mới nhẹ nhàng thở ra.

Ánh lửa lép bép của chiếc lò sưởi trong tường vẫn đang cháy, nhưng nghĩ đến thể chất không tốt của người đang ngủ say, người bị ác mộng dựng dậy nhẹ nhàng xuống giường, bước đến trước lò sưởi, bỏ vào thêm mấy cái thanh than củi. Lò sưởi trong tường phát ra tiếng “lép bép” mạnh hơn, nhưng căn bản sẽ không ảnh hưởng đến người tối hôm qua phải làm vận động mạnh đến kiệt sức, cậu trở mình tiếp tục ngủ.

Người nọ đi đến bên cửa sổ, vén lên bức màn, bên ngoài tuyết vẫn đang rơi. Mùa đông năm nay đặc biệt rét lạnh, bọn họ vốn phải về New York bị trận tuyết lớn giữ chân lại ở một trang trại trong một thị trấn nhỏ của Chicago. Chỉ còn một tuần nữa là đến lễ Giáng Sinh , hy vọng có thể trở về trước Noel, nếu không thì cha mẹ hai bên sẽ tụng kinh cho bọn họ nghe cả năm. Buông bức màn, ngăn cách với thế giới màu bạc bên ngoài cửa sổ, người nọ khẽ bước về bên giường, chui vào trong chăn, ôm lấy cậu chàng đang chuẩn bị tiếp tục thò tay ra ngoài.

Vì không thể từ chối người yêu đang chán ngán sự ầm ĩ của đô thị mà muốn trải nghiệm cuộc sống chốn nông thôn ở nước Mỹ nên anh bỏ hết công việc một tuần, biến mười ngày trước Giáng Sinh thành ngày nghỉ, đến một thị trấn nhỏ ở Chicago thuê một biệt thự tình nhân, cùng ai kia hưởng thụ thế giới hai người. Nào ngờ bọn họ vừa đến một ngày thì Chicago đã nổi một trận tuyết lớn. Đường xác hoàn toàn bế tắc, bọn họ chỉ có thể đi bộ đến nhà hàng trong trấn để giải quyết việc cơm nước, thời gian còn lại nếu không thưởng thức cảnh tuyết hay ném tuyết thì cũng chỉ ở trong phòng xem tv. Trải qua ba ngày liên tục như vậy, dù là người hoạt bát sôi nổi nhất cũng sẽ thấy nhàm.

Nhưng mà anh thực sự thích, anh thích những ngày chỉ có hai người bọn họ bên nhau. Không có bất luận kẻ nào quấy rầy, ở một nơi gần như hoàn toàn cách biệt với thế giới, chiếm trọn lấy người anh yêu, giống với ở trên Hoang đảo vậy. Cúi đầu khẽ vuốt ve quanh đôi môi người đang ngủ say, anh cố chạm thật nhẹ, cẩn thận không làm cho đối phương thức giấc. Không phải hôn trộm – nếu người này hiện tại tỉnh lại, anh cũng không cần ra bộ như mình chẳng làm gì hết, anh có thể quang minh chính đại mà ôm người đó vào trong lòng, hôn cậu, sờ cậu, chạm vào cậu.

Khuôn mặt của Hoa đã thay đổi, cậu cảm thấy như vậy nhìn trẻ đẹp hơn, nhưng trong mắt của anh, dù Hoa của anh có biến thành hình dạng gì thì vẫn là Hoa. Nhưng mỗi khi nghĩ đến Hoa vì sao lại thay đổi bộ dáng, tim anh đều quặn đau, loại đau đau đớn này cả đời anh cũng không thể thoát khỏi. Anh lấy danh nghĩa tình yêu mà tổn thương người anh yêu nhất. Nếu không phải kỳ tích xuất hiện, nếu không phải Hoa vì lo lắng cho anh mà đến New York, nếu không phải vì Hoa quá lương thiện… thì kẻ tự cho mình là đúng như anh sẽ không chỉ kéo chính mình vào địa ngục mà còn có thể làm cho Hoa đau khổ cả đời. Anh cảm tạ thượng đế, cảm tạ ông trời, cảm tạ tất cả các đấng thần linh đã để cho Hoa của anh một lần nữa trở về bên cạnh anh.

Từ khi có ký ức đến nay, anh vẫn luôn đơn độc. Cha mẹ yêu thương anh, nhưng bọn họ quá bận rộn, một tháng anh cũng chỉ có thể nhìn thấy bọn họ vài lần; quản gia Lý thương yêu anh, nhưng vì thân phận mà không dám thân cận với anh. Lúc nhỏ dù đi học mỗi ngày, anh vẫn là một người hết sức cô độc. Đến khi anh sắp tự bế đến phân liệt thì Hoa xuất hiện. Hoa với khuôn mặt nhuốm bẩn bị bắt được lại cười tươi rói với anh, không hề tỏ ra chột dạ như kẻ trộm sa lưới. Lại còn đưa quả việt quất vừa hái trộm tới miệng anh mà hỏi: “Muốn ăn không?”

Khoảnh khắc đó, anh đã tự nhủ rằng anh phải giữ người này bên cạnh mình, cho đến khi đến anh không cần cậu ở bên nữa. Anh lấy cây việt quất nhà mình làm mồi câu, mỗi ngày dụ Hoa đến chơi, sau đó là tới chocolate, đồ ăn vặt nhập khẩu, chỉ cần là món có thể lôi kéo Hoa thì anh đều nhờ chú Lý nấu cho. Chẳng bao lâu sau, chẳng cần anh lấy đồ ăn dụ dỗ thì Hoa cũng đã bắt đầu chủ động đến nhà anh chơi. Hoa khi ấy phát hiện anh luôn ở nhà một mình nên số lần đến càng ngày càng nhiều, thời gian ở lại cũng càng ngày càng dài. Rồi khi mùa đến đích, anh “vô ý” nói ra buổi tối ngủ rất lạnh, Hoa căn bản không nghĩ đến phòng ngủ của anh có máy điều hoà, lại còn có lò sưởi trong tường, xung phong nhận việc ủ ấm giường cho anh.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, vốn chỉ muốn giữ người kia ở bên mình để trải qua những ngày cô đơn lạnh lẽo, lại phát hiện mình đã không thể rời khỏi cậu. Chỉ là Hoa của anh rất sáng chói, bên người lúc nào cũng có một đám “bạn bè” vây quanh. Mấy kẻ “bạn bè” kia đều biết ăn nói hơn anh, Hoa ở cùng bọn họ đều vui vẻ hơn ở bên anh nhiều.Anh biết mình là một kẻ rất buồn chán, những lúc ở bên cạnh Hoa thường thường là ai làm việc nấy. Anh chỉ muốn biến Hoa thành của mình, phải làm sao thì Hoa mới hoàn toàn thuộc về anh đây?

Lúc Hoa ra ngoài chơi với bạn bè thì anh sẽ giả bệnh hoặc tự làm mình bị thương, trật chân hoặc gì đó. Anh phát hiện chỉ cần anh gặp chuyện không may hoặc đau đớn, Hoa nhất định sẽ ở bên anh, sợ anh sẽ buồn. Nhận ra điểm này, anh âm thầm vui, Hoa thực sự để ý anh, đây chuyện tốt nhất. Dần dần, Hoa rất ít một mình ra ngoài chơi với bạn bè, trừ phi anh có việc không thể ở cạnh cậu. Nếu Hoa đi chơi thì nhất định cũng sẽ mang anh theo, giới thiệu anh cho bạn bè của mình. Anh bắt đầu dung nhập vào cuộc sống của Hoa, bước vào giới bạn bè của Hoa, bắt đầu hòa vào sinh mệnh của Hoa.

Cuối cùng cũng bước sang tuổi mười sáu, anh lấy việc đi học xa làm cái cớ để dọn ra ngoài. Hoa lo lắng cho anh (thật ra cũng là anh âm thầm thể hiện bản thân nếu ở một mình sẽ rất cô độc), thế là cũng dọn ra ngoài để ở cùng anh. Đêm họ dọn đến nhà trọ, nghĩ đến việc Hoa sẽ ngủ bên mình, anh hưng phấn đến độ không ngủ cả đêm, chỉ tiếc mình không thể ngủ cùng giường với Hoa, nhưng mà một ngày nào đó, anh nhất định sẽ ôm Hoa ngủ đến hừng đông.

Quan hệ “ở chung” khiến hai người càng thêm thân mật. Hoa cũng không phát hiện, cậu đối với anh càng ngày càng ỷ lại, cũng đối xử với anh khác với bạn bè bình thường. Anh có thể đặt giả thiết là Hoa thích anh không? Không, không thể gấp gáp, phải từ từ thôi, ngàn vạn lần không thể dọa Hoa bỏ chạy, Hoa là người duy nhất mà anh yêu.

Kỳ quái ư? Không, không hề. Ngày ấy, cái lúc mà Hoa bước  chân vào vườn Việt Quất, đưa bản thân đến bên cạnh anh thì Hoa đã là của anh, chỉ có thể là của anh. Đồng tính luyến ái thì đã làm sao? Anh chưa từng vì chuyện đó mà lưỡng lự, yêu Hoa với anh là một việc tự nhiên, đúng hơn phải nói là đương nhiên (*hitsuzen =))*). Thế giới của Hoa có rất nhiều người, nhưng thế giới của anh chỉ có Hoa.

Hoa không thích đến trường, nhưng anh nhất định phải kéo cậu đến Havard học. Không để ý sự bất nguyện của Hoa, kéo cậu vào Havard với mình, buộc cậu phải học cùng một khoa với mình, ở cùng ký túc xá với mình. Hoa không biết có bao nhiêu người thích cậu, thầm thương trộm nhớ cậu, thậm chí còn muốn thổ lộ với cậu, đám người này nữ có mà nam cũng có. Anh làm sao có thể để cho chúng có cơ hội? Anh không từ mọi thủ đoạn để đuổi chúng đi hết, nếu không sắp xếp cho bọn chúng đi thích người khác thì cũng tìm người âm thầm giáo huấn một trận, còn đối với bọn ngoan cố khó đào tạo thì anh rất vui vẻ cho chúng hai lựa chọn, một là ở bên Hoa, một là an nguy thân nhân của chúng nó.

Hoa có đôi khi sẽ oán giận, tại sao không không có ai theo đuổi mình trong khi anh thì người theo đuổi xếp thành đàn. Hoa, không phải không ai theo đuổi cậu, là do bọn họ không có cơ hội mà thôi. Anh đem hết thảy nguy cơ tình địch bóp chết từ trong trứng nước, bởi vì Hoa chỉ có thể là của anh. Anh điên rồi, anh vì Hoa của anh nên điên rồi, ai cũng không thể cướp đi Hoa từ trong tay anh, cho dù là người nhà của Hoa cũng vậy.

Trùng hợp làm sao, cha mẹ của Hoa bất hạnh gặp phải tai nạn máy bay. Hoa ngã vào lòng anh mà khóc, anh đau lòng vì Hoa, nhưng trong lòng lại có phần âm thầm vui sướng. Bên Hoa vắng đi hai người, địa vị của anh ở trong lòng Hoa sẽ càng thêm trọng yếu. Ở bên cạnh Hoa vượt qua đoạn thời gian khó khăn kia, anh và Hoa quả nhiên càng ngày càng thân mật. Anh thực sự đê tiện, anh thừa nhận, nhưng trên thế giới này chắc chắn sẽ không có ai yêu Hoa bằng anh. Đoạn Vũ vào trọ trong ký túc trường, anh trở thành người thân duy nhất ở bên cạnh Hoa.

Cẩn thận gìn giữ “tình bạn” giữa anh và Hoa, anh chờ đợi một cơ hội, cơ hội để anh thổ lộ tình cảm với Hoa, cơ hội để Hoa sẽ không cự tuyệt, không rời bỏ anh. Khi Hoa nói muốn thấy một thiên đường thuộc về hai người bọn họ, anh biết cơ hội ấy đã tới. Tuy sợ Hoa không yêu mình, nhưng Hoa nhất định cũng sẽ không rời bỏ anh, bởi vì trong thiên đường của Hoa, nhất định chỉ có anh.

Thế nhưng khi hạnh phúc ngỡ như gần trong gang tấc, thượng đế lại trêu ngươi anh, một trò đùa nho nhỏ của thượng đế đã hoàn toàn hủy hoại hạnh phúc của anh. Còn có gì tàn nhẫn hơn việc Hoa chết ở trước mặt anh? Thượng đế trừng phạt anh vì không từ thủ đoạn để đến với Hoa sao? Nhưng thượng đế tại sao muốn đưa Hoa đi? Người bị mang đi lẽ ra phải là anh. Thế giới của anh ầm ầm sụp đổ. Sau khi từ nhà xác trở về, anh ngồi trong thư phòng cả một ngày. Anh không khóc, thậm chí ngay cả cảm giác thương tâm cũng không có. Tim của anh đã chết, nó đã chết theo Hoa. Còn lại đây chỉ là một cái xác không hồn đang chờ đợi ngày chết. Anh không ngừng hút thuốc để đẩy nhanh tiến độ tử vong, anh không ngừng cầu nguyện với thượng đế, xin ngài trước khi anh chết, hãy để Hoa ở lại thiên đường, để Hoa đợi đến lúc anh có thể đến tìm cậu.

Nhược Lan? Anh thậm chí nhớ không nhớ rõ người đàn bà kia có hình dáng gì. Người khác đều nói cô ta rất đẹp, nhưng anh hoàn toàn không nhìn ra. Trên đời này làm gì có ai đẹp như Hoa của anh chứ? Chỉ là hiện tại Hoa của anh đang ngủ , đang đợi anh đến tìm, anh phải nhanh lên mới được. Hút thuốc, tiếp tục hút thuốc, không ngừng hút thuốc, nếu Hoa còn ở đây nhất định sẽ mắng anh té tát, thậm chí sẽ cắn anh cho xem. Chỉ cần Hoa trở về, anh sẽ cai thuốc lá.

Sau khi an bài hậu sự chu tất, anh chờ đợi ngày tử vong. Nhưng cái thân thể này của tại sao lại khỏe mạnh như vậy? Cho dù có hút thuốc tuyệt thực như thế nào, anh vẫn còn tiếp tục sống. Không phải không có dũng khí tự sát, anh chỉ sợ bản thân khi chết quá khó nhìn, Hoa sẽ không còn nhận ra anh. Hơn nữa người tự sát sẽ không được lên thiên đường, anh không thể mạo hiểm, nếu không sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại Hoa.

Hai năm trôi qua, anh không những không quên Hoa, ngược lại càng lúc càng nhớ rõ ràng hơn. Nhớ rõ từng câu Hoa với anh, nhớ rõ từng biểu tình trên gương mặt Hoa, nhớ rõ nụ cười của Hoa khi gọi anh hai tiếng “Tây Môn”, nhớ rõ vẻ tức giận của Hoa khi rống lên bốn chữ “Tây Môn Trúc Âm”. Anh là một kẻ xấu xa từ tận xương cốt. Không ai biết anh là một kẻ ích kỷ nhỏ nhen, lòng dạ hẹp hòi, đê tiện vô biên đến nhường nào. Ngay cả người quen thuộc với anh nhất là Hoa cũng không biết. Một kẻ với vẻ ngoài im ỉm trong bụng xấu xa như anh quả là nguy hiểm.

Chỉ cần có thể trói chặt Hoa ở bên, anh có thể làm bất cứ chuyện gì. Cố ý không học vi tính, cố ý để Hoa lo lắng, cố ý bắt Hoa tăng ca, cố ý bày kế không để Hoa đi chơi cùng bạn bè… Có lẽ bởi vì anh quá xấu xa, thượng đế không thể nhìn được nữa nên mới mang Hoa thuần khiết thiện lương ra khỏi người anh. Anh thắng được mọi người, cuối cùng lại thua bởi vận mệnh.

Nhưng mà, Hoa, cho dù em đã quên tôi, cho dù em đã đầu thai chuyển thế, em cũng chỉ có thể là của tôi, Hoa. Chúng ta đã kết hôn rồi, em đã đeo nhẫn cho tôi, mặc kệ sinh ly tử biệt, mặc kệ chuyển thế luân hồi, tôi và em chỉ có thể thuộc về nhau, nếu không linh hồn của tôi sẽ vĩnh viễn sẽ bị giam cầm trong thống khổ, em sẽ không nhẫn tâm như vậy đúng không? Cho nên, em nhất định phải chờ tôi, nhất định phải ở lại thiên đường dõi theo tôi.

Hoa từng nói qua, cho dù cậu biến mất, thằng hề cũng sẽ bảo vệ cho nhà của hai người bọn họ, Hoa nói được thì làm được . Khi hệ mười tầng hệ thống phòng ngự kia xuất hiện, khi hình thằng hề tròn tròn dễ thương hiện ra trên màn hình, anh dường như thấy được Hoa, thấy được Hoa thích đùa dai của anh. Khoảnh khắc đó, anh mới cảm giác được cái gì gọi là đau, cái loại đau đớn đến không thở nổi. Thì ra anh đã chờ đợi lâu như thế, chờ đợi khốn khổ như thế, tại sao Hoa vẫn còn chưa mang anh đi?

Không ngừng nghe đi nghe lại đoạn ghi âm của Hoa trước khi chết trong di động, không ngừng xem đi xem lại đoạn băng ghi hình của Hoa trước khi chết. Cứ để cho tim mình càng đau càng tốt, tốt nhất là có thể đau đến chết đi, như vậy anh thì có thể đi tìm Hoa. Hoa sẽ thay lòng đổi dạ nhanh như vậy, đúng không? Nếu anh đi tìm Hoa, Hoa sẽ tha thứ anh, sẽ một lần nữa yêu anh, đúng không?

Anh mở miệng cầu xin Đoạn Vũ để lại chiếc laptop có lưu lại Hoa thanh âm của Hoa, Đoạn Vũ lại cự tuyệt. Anh không tiếc quỳ trên mặt đất cầu xin Đoạn Vũ để lại laptop, không phải vì chuộc tội, anh chỉ là muốn có được tất cả những thứ có liên quan đến Hoa. Đoạn Vũ cuối cũng cũng để lại laptop cho anh, nhập vào mật mã, trước đây anh không biết mật mã đó có nghĩa là gì, đến khi Hoa chết rồi, anh mới trong lúc vô tình hiểu ra khi mở laptop ra. Anh quá ngu ngốc, nếu anh thông minh hơn một chút thì đã sớm phát hiện ra tâm ý của Hoa đối với anh. Hoa của anh, thương anh.

Nhưng mà giờ nói gì cũng đã muộn, Hoa giận rồi, không muốn nhìn thấy anh. Không ngừng ngắm nhìn những tấm ảnh của Hoa, lắng nghe thanh âm của Hoa, anh cảm thấy thân thể nhẹ hẫng, anh sắp có thể nhìn thấy Hoa rồi phải không? Không cần giải thích, anh không cần giải thích với bất kỳ ai cả, không cần giải thích với cha mẹ, mặc kệ bạn bè, nhân viên công ty hay người đời nhìn anh thế nào, anh đều không cần giải thích. Anh chỉ giải thích với Hoa là đủ rồi, chờ nhìn thấy Hoa, anh sẽ đem tất cả mọi việc đều nói Hoa biết, cho dù Hoa không tha thứ cho anh, anh cũng sẽ quấn lấy Hoa không buông.

Email kia đánh vỡ sự kiên trì đến giờ của anh. Hoa làm sao có một người bạn thần bí như vậy? Với tính cách không giấu được tâm sự của Hoa ── thương anh có lẽ là điều duy nhất mà cậu giấu, cũng là điều mà cậu không nên giấu nhất ── anh sao có thể không biết đến sự tồn tại của một người như vậy. Bức email bí ẩn này rốt cuộ là ai gửi đến? Trong lòng mơ hồ lộ ra một tia hy vọng, chẳng lẽ là thư Hoa gửi về từ thiên đường sao? Trước kia những khi làm cho Hoa tức giận, Hoa đều sẽ dùng loại ngữ điệu khách khí này để nói chuyện với anh. Nhưng mà, anh lại không dám hy vọng, vào thời điểm sắp chết này, anh không dám lại hy vọng.

Chưa kịp tìm ra người kia thì anh cuối cùng cũng đã bị bệnh như ý nguyện. Trong phổi xuất hiện một bóng đen, tuy rằng vẫn chưa xác định có phải ung thư hay không, nhưng anh cầu nguyện đúng là ung thư, như vậy anh sẽ có thể đi tìm Hoa.

Hoa, em nhất định phải chờ anh, anh lập tức sẽ đi tìm em.

Ấy thế mà ngay vào lúc anh đang bình tĩnh chờ đợi cái chết thì một y tá nam tên “nhóc Tiểu Phá” bước vào phòng bệnh của anh, mang theo ánh mắt và cử chỉ giống hệt Hoa, lệnh cho anh phải phối hợp trị liệu.

Người đang ngủ say không biết đã tỉnh từ bao giờ, xoay người phát hiện người bên cạnh đang ngồi trên giường, cậu đưa tay ôm lấy đối phương, lẩm bẩm: “Tây Môn? Mấy giờ rồi?”

Tây Môn Trúc Âm đang chìm trong ký ức liền lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng vỗ vỗ cậu: “Trời chưa sáng, còn sớm.”

“Vậy mau ngủ đi.” Biết người nọ thường tỉnh giấc vào nửa đêm mà ngẩn người, Lục Bất Phá buông tay để người nọ nằm xuống, sau đó lại ôm chặt lấy anh, “Em ở đây, sẽ không biến mất.”

Ôm Lục Bất Phá, Tây Môn Trúc Âm hôn một cái lên môi cậu, nói giọng khàn khàn: “Ừ, ngủ đi.”

“Như vậy ấm hơn.” Lẩm bẩm nói một câu, Lục Bất Phá ghì lấy người nọ rồi nhắm mắt lại.

Sau đó, có người lại hôn cậu, nhẹ giọng nói: “Hoa, mặc kệ sau này ai trong hai ta kết thúc sinh mạng trước, chúng ta hãy đến đảo thiên đường của chúng ta rồi chờ luân hồi đi. Cùng nhau sinh ra, cùng nhau lớn lên, sau đó yêu nhau, bầu bạn, rồi lại cùng nhau luân hồi.” Anh sẽ cũng không thể chịu được ngày mất đi Hoa, Hoa cũng sẽ không thể chịu được nhỉ?

Người đang ngủ kia dụi đầu vào cổ anh: “Được. Nhưng mà kiếp sau đến lượt em đè anh.”

“Được.”

***

Phiên ngoại thứ hai Bee muốn làm mang tựa “Xin lỗi, ta yêu ngươi”

Đầu tiên, xin mời mọi người nghe và xem vietsub bài hát “Xin lỗi, anh yêu em” của Âm Tần Quái Vật và Winky Thi trước đã ~ Phải nói là… hợp đến không thể hợp hơn <3

Nghe xong bạn Bee cảm thấy bài hát này rất hợp để đem làm theme song cho bộ truyện này.

*Xem vid xong hãy đọc tiếp nhé ~*

Ai là ai đích thương

Tác giả: Neleta

Edit: Bee

Phiên ngoại: “Xin lỗi, ta yêu ngươi.”

Sau khi gặp lại Tây Môn, người nhà hai bên trải qua một cái tết âm lịch suốt đời khó quên ở Hongkong, không chỉ được ăn n bữa tiệc tùng linh đình, lại còn được gặp lại được đứa con xa cách đã lâu. Đứa con này làm cho người nhà Lục gia kích động thật lâu cũng không thể bình ổn, nhất là Lục Đường Phương Phương, cả năm đều trong trạng thái phấn khích, nhớ nhung tuôn tràp. Khiến cho đứa con cả, Lục Bất Phá phải ở lại Hongkong với cha mẹ ba tháng, chờ đến khi tâm tình bọn họ ổn định một ít, cậu mới cùng Tây Môn Trúc Âm trở về nước Mỹ, như sau khi trở về Mỹ, Lục Bất Phá luôn luôn có một loại cảm giác mây đen che đỉnh đầu, đặc biệt là sau khi nghe tin Vương Chỉ nhận được một quyển sách tên là《 Chính Thái Gia Đích Hôi Lang 》, nội tâm Lục Bất Phá càng lúc càng bất an hơn.

(*Bee: Trong phiên ngoại trước, má Lục Đường đã phỏng vấn cặp Vương Chỉ và Đoạn Vũ, sau đó viết một cuốn đam mỹ cho hai người với cái tên 《 Chính Thái Gia Đích Hôi Lang 》, nhân vật chính đương nhiên là Vương Chỉ và Đoạn Vũ trá hình =))) Văn án của truyện đại loại là:

Nhân vật chính: Trang Vũ x Lê Trí

Văn án: Anh trai của Trang Vũ vì tình mà chết. Vì muốn báo thù cho anh, cậu tìm đến người bạn thân của anh là Lê Trí. Trang Vũ mười tám tuổi vừa yếu đuối vừa kiên cường, Lê Trí vốn sớm có ý đồ với Trang Vũ nhận ra đây chính là thời cơ của mình. Trang vũ toàn tâm tín nhiệm Lê Trí không ngờ rằng cậu đang từng bước đưa mình đến miệng Lê Trí…

Nói chung là truyện này Lục Đường giáo chủ viết hoàn toàn dựa trên chuyện có thật của bọn họ, thế nên là cậu Đoạn Hoa – Lục Bất Phá đang lo lắng má cũng sẽ viết một truyện về cậu và Tây Môn)

Ngồi trước máy tính, Lục Bất Phá đã do dự hơn hai mươi  phút mà vẫn không thể ấn phím enter. Nhưng mà nghĩ tới vụ của Vương Chỉ, cậu khẽ cắn môi, ngón tay nặng nề click vào phím enter. Trang web lập tức hiện ra, đó trang của một tác giả đam mỹ trứ danh có bút hiệu là “Phân Phương”, một người có ảnh hưởng nhất định đến giới đam mỹ của Trung Quốc.

Vừa thấy vị chuyên mục dày đặc tên các bộ đam mỹ của vị nữ sĩ “Phân Phương” này, Lục Bất Phá trong lòng không thể không dâng lên một sự kính nể, thành quả chiến đấu ầm ầm thế này bảo sao không nổi danh cho được. Nhưng mà một đống tiểu thuyết như thế này, biết phải bắt đầu tìm từ đâu đây? Lập tức trong đầu Lục Bất Phá hiện lên một ý nghĩ, cậu và Tây Môn mới đến với nhau vào năm ngoái, vậy truyện mà cậu muốn tìm kia cũng nhất định là mới viết cách đây không lâu. Đúng thế! Vậy thì nên bắt đầu tìm từ những truyện mới nhất.

Mũi tên trắng di chuyển lên xuống mớ truyện mới, Lục Bất Phá chưa từng đụng tới truyện đam mỹ hiện giờ tim đập rất mạnh, bấm chọn một truyện ở giữa với tựa là《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》.

Thể loại: xuyên việt, phúc hắc công, tiểu bạch thụ;

Tên nhân vật chính: trống.

Tại sao lại chọn truyện này? Bởi vì hai chữ “Xuyên việt” kia, Lục Bất Phá hiện tại đối với hai chữ này đặc biệt mẫn cảm. Mà khi cậu nhìn thấy tên của hai nhân vật chính trong trang văn án, Lục Bất Phá suýt chút nữa phun một ngụm máu lên màn hình.

Văn án như sau:

Lục Tiếu Phong là hảo bằng hữu của Tây Môn Xuy Tuyết.

Tây Môn Xuy Tuyết là hảo bằng hữu của Lục Tiếu Phong.

(*Bee: For you information, Lục Tiếu Phong đọc na ná như Lục Tiểu Phụng =)))))*)

Hai người đồng sinh cộng tử, cùng nhau trải qua qua hoạn nạn trắc trở, cuối cùng lại bại bởi một loại bất luân chi tình.

Lục Tiếu Phong mang theo tình yêu với Tây Môn Xuy Tuyết mà chết.

Tây Môn Xuy Tuyết tuyệt tình với Lục Tiếu Phong mà tàn nhẫn thành thân.

Đợi đến ngày hết thảy chân tướng rõ ràng, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện chỉ muốn nói một câu với đối phương: “Xin lỗi, ta yêu ngươi.”

Mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu, nếu có sự tương đồng nào thì chỉ là trùng hợp.

Tay phải run rẩy bấm vào chương kế, Lục Bất Phá rất muốn lập tức cầm điện thoại gọi cho cha để mắng vốn bà mẹ bất lương kia. Nhưng nói phải có sách, mách phải có chứng, Lục Bất Phá nhịn xuống ngụm máu kia mà tiếp tục xem phần chính văn. Truyện lấy bối cảnh cổ trang, hai nhân vật chính là cao thủ giang hồ nổi danh, hơn nữa tình cảm vô cùng tốt. Đọc một lượt từ lúc tình bằng hữu giữa hai nhân vật chính bắt đầu cho đến đoạn Tây Môn Xuy Tuyết vì nữ nhân tâm ái mà một kiếm đâm xuyên qua vai Lục Tiếu Phong, truyện bắt đầu tiến vào cao trào.

Lục Bất Phá hô hấp hỗn loạn, mặt đỏ tim đập (vì giận), kéo chuột tới trang tiếp theo.

Lục Tiếu Phong sau khi bị đâm liền mất tích, nhưng trước một đêm Tây Môn Xuy Tuyết thành thân, hắn đột nhiên xuất hiện, ám sát tân nương tử củaTây Môn Xuy Tuyết, lão trượng nhân, đại cữu tử, tiểu cữu tử, tiểu di tử, cơ bản là một nhà đều bị giết . Đến khi Tây Môn Xuy Tuyết xuất hiện, không nói hai lời liền mỉm cười nhảy vào lưỡi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết, tự sát thân vong, không có một câu giải thích. Đêm tân hôn của Tây Môn Xuy Tuyết biến thành một đêm bi kịch. Mọi người trên giang hồ chỉ trích Lục Tiếu Phong, nói hắn điên rồi, còn Tây Môn Xuy Tuyết bất hạnh kia vào ngày tiếp theo đã thất tung, cả thi thể của Lục Tiếu Phong cũng biến mất.

(*Bee: Muốn xem ví dụ về việc lao người vào kiếm của người yêu, mời xem vid dưới*)

Tiếp tục kéo chuột sang trang, Lục Bất Phá không biết nghĩ đến chuyện gì mà lấy khăn tay lau mũi, cậu không khóc, cậu chỉ là chảy nước mũi.

Sau đó, một hồi âm mưu võ lâm bất ngời bại lộ, thê tử bị giết kia của Tây Môn Xuy Tuyết hóa ra là là vu nữ Ma giáo. Ma giáo kiêng kị Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiếu Phong, phái ra hai vu nữ xinh đẹp nhất đi câu dẫn Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiếu Phong, ly gián tình bằng hữu của hai người. Tây Môn Xuy Tuyết mắc bẫy, bọn chúng lên kế hoạch vào đêm thành thân sẽ huyết tẩy Tây Môn sơn trang. Nhưng chúng không ngờ, kế hoạch còn chưa chấp hành, những nhân vật chủ chốt của Ma giáo chuẩn bị ám sát Tây Môn Xuy Tuyết đều bị Lục Tiếu Phong giết chết.

Trong nhất thời võ lâm xôn xao, mũi giáo chỉ trích lại chuyển đến người đã mất tích hai năm là Tây Môn Xuy Tuyết. Đúng lúc này, một thiếu niên gầy yếu như gậy trúc, gương mặt tựa dương quang, xuất hiện trên đường phố, tìm kiếm một người mà hắn vẫn tìm suốt ba tháng qua. Hắn không phải ai khác ngoài Lục Tiếu Phong đã được vinh hạnh tham gia môn thể thao vĩ đại có tên là “xuyên việt”. Thân thể của hắn đã chết, thế nhưng linh hồn của hắn lại xuyên vào một thiếu niên bệnh nhược. Sau khi điều dưỡng thân thể bệnh nhược kia một chút, hắn mới lên đường đi tìm Tây Môn Xuy Tuyết.

Thiếu niên lần tìm tất cả những nơi hắn cho rằng Tây Môn Xuy Tuyết có thể sẽ đi, đến cuối cùng lại tìm được y đang lâm trọng bệnh ở nơi mà hắn không ngờ ── trong rừng trúc nơi mà hắn và Tây Môn Xuy Tuyết lần đầu tương ngộ. Một gian nhà tranh, nhất phần mộ trắng; phòng là của Tây Môn Xuy Tuyết, mộ là của Lục Tiếu Phong. Thiếu niên dương quang nói dối rằng mình bị lạc trong rừng trúc, sau đó mặc kệ đối phương mặt lạnh, dày mặt dựng thêm một gian nhà tranh gần đó. Hai gian nhà tranh, một phần mộ trắng, hai người người bệnh nhược cứ như thế trở thành hàng xóm.

Lau gần hết nửa hộp khăn tay, Lục Bất Phá bất mãn: “Mẹ không phải tự xưng viết ngọt văn sao? Sao lại có thể viết ngược văn như vậy, lại còn viết… Mẹ quá đáng lắm!”

Sau đó, thiếu niên dương quang bắt đầu tiếp cận nam tử lạnh lùng kia. Thái độ của nam tử lạnh lùng cũng bắt đầu thay đổi. Thiếu niên hoàn toàn không biết mình đã bị đối phương hoài nghĩ, vẫn chiếu cố cho cuộc sống hàng ngày của nam tử lạnh lùng kia. Vào nửa đêm, hắn ở trong mộng cất tiếng nỉ non: “Tây Môn, Tây Môn”. Nam tử lạnh lùng ngồi ở bên giường của hắn, ngón tay nhẹ nhàng lau đi lệ của thiếu niên rồi đưa vào trong miệng.

Xem đến đây, Lục Bất Phá vừa tức vừa giận lau mũi vừa đích liều mạng bấm vào trang kế, nhưng mà trang kế lại không xuất hiện nữa. Cậu ôm đầu giận gọi: “Mẹ! Mẹ ác quá đi!”

Tây Môn Trúc Âm sau khi về đến nhà, phát hiện đôi mắt Lục Bất Phá sưng đỏ, thần sắc bi thương mà ngồi trên ghế sa lon. Đôi mắt màu lanh thoáng trầm xuống, đổi sang đôi dép lê, buông túi công văn xuống, bước qua lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Hoa?”

“Tây Môn…” Lục Bất Phá bị ủy khuất cực độ hai tay vòng qua người Tây Môn Trúc Âm, giọng hơi nghèn nghẹn, “Em nhớ anh.”

Tuyệt đối là đã xảy ra chuyện. Khẽ hôn lên tóc Lục Bất Phá, Tây Môn Trúc Âm hỏi: “Anh cũng nhớ em. Xảy ra chuyện gì? Nói cho anh biết.”

“Mẹ ăn hiếp em.” Chôn mặt vào lòng của Tây Môn Trúc Âm, Lục Bất Phá hít hít mũi, “Tây Môn, xin lỗi.”

Nhíu mày, Tây Môn Trúc Âm ôm chặt người kia: “Xin lỗi cái gì?”

“Em yêu anh. Xin lỗi lúc trước em đã không nói ‘em yêu anh’ sớm hơn. Nếu em nói sớm hơn, hai chúng ta cũng sẽ không lâm vào cái vòng luẩn quẩn kia. Tây Môn, Tây Môn, Tây Môn, em yêu anh, em yêu anh…” Trong lòng Tây Môn không ngừng gọi, Lục Bất Phá ngẩng đầu, mắt ngân ngấn, “Tây Môn, vừa nghĩ đến nếu em không được xuyên qua, hai người chúng ta cứ thế mà bỏ lỡ, em lại rất sợ. Tây Môn, chúng ta làm đi.” Nói xong thì hôn lên đối phương.

Tuy rằng lo lắng khi thấy sự bất thường của Lục Bất Phá, nhưng Tây Môn Trúc Âm vẫn không truy vấn, chỉ cởi quần áo của mình và người yêu, đem cậu đặt lên ghế sa lon, dịu dàng hôn môi cậu, âu yếm cậu, tiến vào cậu. Trong khi phòng khách bên này nồng đậm xuân sắc, ở bên kia đại dương, một vị tác gia rất danh tiếng của giới đam mỹ đang phải vùi đầu viết văn, gần đây đào hố quá lố, bị độc giả và biên tập thúc giục sắp điên rồi, bà quyết định tạm ngưng một truyện gần đây, nghĩ tới nghĩ lui, bà quyết định tạm ngưng bộ có nhiều độc giả kêu gào nhất, 《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》.

Lăn lộn một trận trên ghế sa lon, tâm tình của Lục Bất Phá cũng bình phục lại một chút, vùi người vào lòng Tây Môn Trúc Âm không muốn di chuyển. Dưới thảm, Tây Môn Trúc Âm vuốt ve thân thể người yêu, hỏi: “Hoa, xảy ra chuyện gì?”

Khuôn mặt Lục Bất Phá lập tức hiện lên bất mãn: “Mẹ quá đáng lắm!”

Vừa nghe là nhạc mẫu, người đang lo lắng cũng nhẹ nhàng thở ra, hỏi: “Mẹ làm sao?”

Lục Bất Phá quay lại đáp: “Mẹ cho em sập hố.”

Anh cũng không hỏi lại, chỉ im lặng chờ, quả nhiên nghe được đối phương nói tiếp: “Hôm nay em vào xem trang chuyên mục của mẹ, trong lúc vô tình đọc một bộ. Ừm, ban đầu chỉ là tò mò, kết quả đọc một hồi… Ờ, mẹ chưa viết xong, rất tàn nhẫn a!”

“Tựa là gì?”

Lục Bất Phá hít hít mũi, ôm chặt người nọ: “Tựa là《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》, hai nhân vật chính bị mẹ ngược thật thảm.”

Tây Môn Trúc Âm nghe tới đây, trong lòng có vài phần hiểu ra. Loại truyện gì có thể làm cho người yêu vừa đọc lại phản ứng thành thế này? Anh cũng có nghe nói Vương Chỉ nhận được một quyển tựa là《 Chính Thái Gia Đích Hôi Lang 》.

“Đó đều chỉ là truyện mà thôi. Sau này đừng đọc nữa. Thấy em khó chịu anh cũng khó chịu. Ra ngoài ăn tối nhé? Sau đó đi chợ đêm? Ngày mai anh không đến công ty, chúng ta đi xem triển lãm tranh, hoặc là đến công viên trò chơi được không?”

Lục Bất Phá chôn đầu trong ngực anh hồi lâu, nghe được thanh âm trầm trầm của anh cũng cảm thấy dễ chịu đi nhiều, ngẩng đầu lên hôn anh một cái, sau đó ngồi dậy.”Được! Ta muốn ăn một bữa no nê!”

“Được.” Ai đó không phản đối ngồi dậy, đôi mắt lam lóe lóe.

Ngày hôm sau, hai người đi dạo cả ngày, mua một đống đồ. Sau khi ăn cơm ở ngoài, Lục Bất Phá cùng Tây Môn Trúc Âm trở lại nhà trọ, tắm rửa rồi chui lên giường. Tây Môn Trúc Âm đọc tài liệu, Lục Bất Phá lên mạng. Chuột di chuyển một hồi, cậu mở trang chuyên mục của mẹ, nhấn enter.

“Quá đáng!”

Tây Môn Trúc Âm lập tức quay đầu lại, chỉ thấy người yêu tức giận mà nhìn trừng trừng vào màn hình máy tính, anh vội bước qua… “Chuyện gì vậy?”

“Mẹ hôm nay cũng không chịu update!”

Tây Môn Trúc Âm nhìn cái tựa truyện, buông văn kiện.”Đừng đọc, đọc rồi em sẽ không thoải mái.”

“Nhưng mà đọc lở dở lại càng khó chịu.” Lục Bất Phá rất muốn lập tức gọi điện thoại cho mẹ, thúc giục bà viết nhanh nhanh.

Tây Môn Trúc Âm liếc nhìn tên nhân vật chính, lông mi hơi nhướn lên, sau đó lại khuyên bảo: “Mẹ gần đây có thể bề bộn nhiều việc, mấy ngày nữa hẵng xem sao.”

“Ừm.” Buồn bực đóng trang web, Lục Bất Phá rất muốn biết Tây Môn Xuy Tuyết sau khi ngậm lệ của Lục Tiếu Phong sẽ làm gì tiếp?

Hơn nửa ngày sau, Lục Bất Phá nhìn màn hình ngẩn người rồi quay đầu: “Tây Môn, vào lúc kia… Làm sao anh có thể nhận ra em?” Chẳng lẽ cũng giống Tây Môn Xuy Tuyết, ngày đầu tiên đã hoài nghi sao?

Tây Môn Trúc Âm đóng laptop của Lục Bất Phá lại, đặt nó sang một bên, ôm cậu thản nhiên nói: “Cảm giác. Mặc kệ em biến thành hình dạng gì, lúc em và anh ở bên nhau đều có cùng một cảm giác. Hoa, cảm giác khi đó giữa chúng ta giống như linh hồn hòa hợp vào nhau, từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng nụ cười của em đều có thể làm cho anh cảm giác đó là em. Cho dù em có không thừa nhận, anh vẫn có thể khẳng định đó là em. Không có thời điểm nào là khác biệt cả, vào lúc em bước vào trong phòng bệnh của anh, đứng ở bên cạnh anh, loại cảm giác này đã bắt đầu xuất hiện.”

“Vậy tại sao anh không vạch trần em ngay từ đầu?”

“Anh sợ, sợ em chỉ là một ảo ảnh. Anh sẽ không thể chịu đựng được hậu quả của việc em rời đi. Tuy cảm giác được em, nhưng anh nhất định phải nắm chắc hoàn toàn, phải khẳng định ngươi sẽ không rời đi, khẳng định em không là một ảo ảnh trước đã.”

“Vậy sau đó tại sao không nhịn nữa?”

“Bởi vì ta đã nắm chắc mười phần, nếu vạch trần thân phận của em thì em sẽ hoàn toàn thuộc về anh. Cho dù Hác Giai có là bạn gái thật của em, cho dù hai người đã kết hôn, anh cũng sẽ dùng hết thảy thủ đoạn để cướp em về. Hoa, em là của anh, chỉ có anh mới có thể có được em, cũng chỉ có em mới có thể có được anh.”

Lục Bất Phá ngẩng đầu, Tây Môn Trúc Âm cúi đầu, trong mắt hai người chỉ có lẫn nhau, cũng chỉ có thể có lẫn nhau. Nhìn Tây Môn một hồi, Lục Bất Phá lấy điện thoại bấm gọi, chỉ chốc lát sau, điện thoại được bắt, bên kia truyền đến một âm thanh thanh tỉnh, Lục Bất Phá lập tức nịnh nọt gọi: “Mẹ, con đây.”

“Bây giờ… ở bên con cũng 11 giờ rồi, sao còn chưa ngủ?”

“Mẹ đào hố con, ngủ không được.”

“Hả?”

“He he, mẹ, hôm nay con, ờ, không cẩn thận, ờm, bấm vào trang chuyên mục của mẹ.”

“Ồ? Không phải con không đọc truyện của mẹ sao?”

“He he, mẹ, con biết sai rồi mà. Ờ thì,  truyện《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》 sao hôm nay còn chưa update vậy mẹ?”

Đầu bên kia điện thoại hơi im lặng một chút, xem ra nữ sĩ Lục Đường Phương Phương đang bị giật mình. Vài giây sau, bà nói: “Gần đây bị giục bản thảo, truyện đó hiện đang tạm ngừng.”

“Mẹ ── đừng mà, ta muốn đọc a. Con của mẹ hiếm có dịp mới đọc văn của mẹ, mẹ nỡ lòng nào không update a?!”

“Thằng nhóc Tiểu Phá này.” Lục Đường Phương Phương mắng một câu, “Ngủ đi, ngày mai dậy sẽ có đọc.”

“Mẹ! Con yêu mẹ!” Hôn một cái chụt qua điện thoại, Lục Bất Phá cúp máy. Sau đó lại hôn cái chụt lên mặt người bên cạnh.”Nếu mẹ dám viết bi kịch thì em sẽ mè nheo bà mỗi ngày luôn.”

Tây Môn Trúc Âm nhẹ nhàng cắn lên miệng Lục Bất Phá một chút: “Ừ.”

Sáng sớm hôm sau, Lục Bất Phá tỉnh dậy. Chuyện đầu tiên sau khi rời giường vẫn là đánh răng rửa mặt, chuyện thứ hai đúng là đem bữa sáng lên ghế sa lon, rồi mới ôm laptop qua. Tây Môn Trúc Âm hiện đang họp, lúc Lục Bất Phá mở máy tính thì cũng không có ở đó. Vội vàng mở trang chuyên mục của mẹ, Lục Bất Phá ngửa mặt lên trời rú: “Mẹ! Con yêu mẹ chết mất!” Mẹ update những ba chương!

Xài account mà mẹ mới share sáng nay, Lục Bất Phá hí hửng chui vào đọc chùa truyện VIP, chẳng mấy chốc sau đã đọc hết ba chương, Lục Bất Phá hít hít mũi, bấm gọi cho bà.

“Mẹ, ít quá hà, đọc không đã, mẹ có thể một đợt tung hết truyện được không? Con muốn xem kết cục, không được SE.”

“Thằng nhóc Tiểu Phá này! Muốn đọc thì tự mình đi mà viết!”

Bị ba phương thúc giục truyện, Lục Đường Phương Phương cúp điện thoại. Bĩu bĩu môi, Lục Bất Phá kích chuột, truyện của anh mà, làm sao không gấp cho được?

Trong văn phòng, trên màn hình máy tính của Tây Môn Trúc Âm đang hiện trang chuyên mục của một tác giả, anh đang đọc một bộ truyện, tựa là 《 Xin lỗi, ta yêu ngươi 》, bởi vì có chương VIP nên anh còn đặc biệt bảo chị Lily thêm tiền vào tài khoản. Đôi mắt màu lam hơi âm trầm, Tây Môn Trúc Âm đọc rất chậm rãi, nhất là đoạn quyết tuyệt giữa Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiếu Phong, thương tổn rồi tử vong. Nhìn từ góc độ của người ngoài cuộc đối với tình yêu khi ấy của hai người, Tây Môn Trúc Âm lại một lần nữa cảm tạ thượng đế đối với anh thật nhân từ. Không tiếp tục đọc nữa, anh đóng trang web rồi tắt máy, trầm tư hồi lâu, lấy tốc độ như điện mà bấm số của Đoạn Vũ.

“Đoạn Vũ, là tôi, Tây Môn.”

“Tôi muốn nhờ em giúp tôi một chuyện gấp.”

“Trong tháng này, ta muốn nhờ em ra mặt để chuyển mộ của Đoạn Hoa đi.”

“Chuyển đến trong thiên đường của tôi và Hoa.”

“Cảm ơn.”

Đặt điện thoại xuống, Tây Môn Trúc Âm đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Hoa, xin lỗi, anh yêu em. Tình yêu của anh đã tổn thương em, khiến cho thân thể của em phải vĩnh viễn yên nghỉ. Ta nghĩ em nhất định muốn yên nghỉ ở thiên đường của chúng ta. Nhiều năm sau, anh và em, còn có linh hồn của em sẽ cùng nhau yên nghỉ ở đó, cho đến khi chúng ta lại gặp nhau kiếp sau. Xin lỗi, anh yêu em, thế nên anh vĩnh viễn không thể buông em ra.

***

Lục Đường Phương Phương hơn một tháng này đều trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, Lục Duy Thành nhìn mà thiếu chút mặc kệ hậu quả, bức vợ phong bút. Vốn có thể thoải mái hơn chút, nhưng bởi vì thằng con Tiểu Phá kia mỗi ngày đều gọi điện thoại tới thúc giục, bà không thể không liên tục update ba truyện cùng lúc, còn phải đưa kết truyện cho biên tập trước khi đăng lên mạng. Hôm nay, bà cuối cùng cũng hoàn thành bộ truyện mà nhóc Tiểu Phá mong chờ, trực tiếp gửi hết toàn bộ các chương còn lại vào hộp mail cho cậu, sau đó tắt máy tính, gọi chồng: “Ra ngoài ăn một bữa ra trò đi anh!”

“Được! Phương Phương muốn ăn cái gì?” Ngài Lục Duy Thành lâu ngày không được cùng vợ thân thiết lập tức vọt vào thư phòng.

(*Cặp này là chuẩn mực nữ vương x trung khuyển này =))) Khiếp, vợ chồng già mà ngọt kinh quá =))))*)

“Ăn đồ Tây, sau đó em muốn đi spa.” Lục Đường Phương Phương vươn hai tay, Lục Duy Thành lập tức bổ nhào qua ôm ghì lấy vợ.

“Phương Phương, đêm nay anh muốn.”

“Muốn mấy lần?”

Không kịp đợi ra ngoài ăn tiệc, Lục Duy Thành trước hết phải đem vợ ăn một lần trong thư phòng đã.

***

Sau khi đọc hết truyện, Lục Bất Phá ăn không ngon ngủ không yên suốt một tháng qua cuối cùng ngửa mặt lên trời cười to, Á há há há, cuối cùng cũng đọc xong ròi. Tây Môn Xuy Tuyết tuyên bố với võ lâm y muốn cùng một nam nhân tên là Song Hỉ ( cũng chính là Lục Tiếu Phong xuyên qua *tên Song Hỉ mới ghê =)))*) thành thân, hai người quay về Tây Môn sơn trang, một năm sau, hai người nhận nuôi một cô nhi, đặt tên là Tây Môn Ức Phong (*dịch ra là Tây Môn nhớ Phong*). Tây Môn Xuy Tuyết ở Tây Môn sơn trang nam tử mình yêu sống hạnh phúc cả đời, mà thiếu niên Song Hỉ kia dưới sự hạnh phúc của tình yêu, thân thể ngày càng khỏe mạnh hơn.

Đọc hết truyện, Lục Bất Phá mở trang tin tức, cũng thề n lần rằng sau này sẽ không bao giờ nhảy hố nữa. Ngay sau đó, cậu bị tin tức đầu tiên đập vào mắt làm kinh sợ. “Đoạn Vũ, em trai của Đoạn Hoa đột nhiên quyết định di chuyển mộ phần của anh trai mình, nhưng chuyển mộ đến nơi nào thì anh lại không nói, chỉ bảo là thiên đường mà Đoạn Hoa thích nhất.” Nhìn chăm chăm vào tin tức này, Lục Bất Phá thật lâu không thể lên tiếng. Chờ đến khi hoàn toàn tiêu hóa xong, cậu nở một nụ cười thật nhẹ. Không định hỏi chuyện này, cậu chỉ bấm gọi điện thoại của một người: “Tây Môn, mẹ cuối cùng cũng viết xong rồi, tối nay chúng ta ăn mừng đi.”

“Được, ngươi muốn ăn gì? Đồ ăn Trung Quốc?”

“Không, ăn đồ Tây, muốn cà rốt trong đĩa của anh.”

Đối phương nở nụ cười.”Được.”

“Sau đó đi chợ đêm nhé?”

“Được.”

Tây Môn, xin lỗi, em yêu anh, thế nên xin anh hãy tha thứ cho sự tùy hứng và xúc động của em, đó đều là bởi vì em yêu anh.

──── END ────

Tác giả: Tha thứ cho tui đã chôm chỉa tên của phim Hàn ~

Bee: Đây là bản Vietsub ver cổ trang “Xin lỗi, ta yêu ngươi” để dành cho Tây Môn Xuy Tuyết và Lục Tiểu Phụng, í lộn, Lục Tiểu Phong =)))))))

Bài này bản gốc là Yuki no Haha, bạn Bee rất thích chị Mika ~ bản Hàn cũng nổi tiếng không kém với bộ phim kinh điển “Sorry, I love you” ~ còn bản Trung, cmn ~ giọng hai anh làm trái tim fangirl tui tan chảy ~~~

18 responses

  1. oa oa, phiên ngoại nè, cám ơn bạn bee, tớ thic tr này lắm mà bạn Rùa thì đi mãi chả về T_T

    Tháng Mười Hai 6, 2013 lúc 10:10

  2. Lam

    Nghe lời em, ss đi đọc truyện trước. Thật ra rất thích truyện của chị Nel, mỗi tội bà ấy thường có kết thúc… đôi lúc bất ngờ đến mức ko muốn đọc nữa = =.

    Yêu cưng, thanks đã preview~

    Tháng Mười Hai 6, 2013 lúc 11:31

  3. ♥ Miyu Hikaru ♥

    cám ơn ss nhiều lắm *bắn tim*
    tuy em đã đọc vài bộ của Nel nhưng thích nhất chỉ có bộ này :”>
    và chỉ thấy có bộ này không rập khuông ngọt sủng đến sâu răng như những bộ khác~
    rất thích không khí ngọt ngào giữa Tây Môn với Đoạn Hoa những khi bên nhau,
    sau này khi ở bên Tiểu Phá và nhận ra cậu là ĐH cũng đáng yêu vô cùng <3

    Tháng Mười Hai 6, 2013 lúc 18:44

  4. Snow Angel

    ss, em yêu ss chết mất ~~~
    đây là bộ duy nhất của Netela mà em đọc đó, vậy mà lại k đọc được phiên ngoại em cứ ức chế ah ~ em bị dị ứng huynh đệ, phụ tử với np nên toàn né ~
    nói thực đọc khúc đầu em toàn lướt, miễn cho em nổi điên muốn quánh chết bạn công =.=
    khúc sau thì vừa buồn cười vừa ngọt ngào xen lẫn chút đau thương ~ ngược đủ công thụ, nói chung em rất thích bộ này =))

    à, bài hát hay lắm ạ, cả lời lẫn giọng hát đều rất hợp =)) ~

    Tháng Mười Hai 6, 2013 lúc 20:51

    • beedance07

      *ôm ôm* Ta hiểu ta hiểu ~
      Nếu thích nhất công nhất thụ và ok với sinh tử văn thì ta cũng khuyên em nên đọc Trầm Nịch của Netela. Bộ đó ta thấy cũng hay không kém bộ này đâu ~ mà cũng rất ngọt ngào, dễ thương, đủ ngược nữa ~~~

      Tháng Mười Hai 8, 2013 lúc 08:13

  5. Snow Angel

    ss có bản mp3 bài hát k ạ, cho em xin với, em tìm k có ra bản tiếng hoa TT^TT

    Tháng Mười Hai 7, 2013 lúc 20:28

    • beedance07

      Đây nhé em ~

      http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/sorry-i-love-you-am-tan-quai-vat-ft-winky-thi.d8zhgcahBfGv.html

      Tháng Mười Hai 8, 2013 lúc 08:11

      • Snow Angel

        cảm ơn ss nhiều ạ *ôm ôm* ~~

        Tháng Mười Hai 8, 2013 lúc 11:39

  6. Nàng ơi làm ơn giúp ta, nàng coi dùm ta viết đúng hay sai, có cần thêm gì không, nếu nàng rảnh làm ơn viết dùm ta concluding paragraph 3-4 câu, ta ngu văn lắm
    Topic: Who are the three people who have been the most important influances in your life?
    There are many people who influenced my life from a young age through adulthood. They affected me in many ways. However, three people I am thankful the most are my high school teacher, my father, and my mother.
    The person who inspired me in education is my high school teacher. I had learned a lot from him. He knows how to behave with different kinds of people. He always taught us with energy and great enthusiasm. I like his dedication towards his works. He will never take a rest and never work for himself from that I learned to work hard and dedication of working. He taught me that life is a struggle, if you work hard with full dedication you will definitely get success.
    If it weren’t for my father, I wouldn’t be a person today. He always stands by my side, and whenever I fall down, he encourages me to stand up by myself and on my own feet. My dad has a huge impact on the way I have become a person today. He has influenced my life by teaching me the lessons and showing me the right behaviors and wrong behaviors. He taught me to consider everyone as a part of my family and taught me how love people by sharing and giving.
    My mother has been the biggest influence in my life from as long as I can remember. My mother has always taught me to be who I am and not to pretend to be someone else. She taught me the values and principles of life. I admire my mother’s love for her family she is always trying to find new ways and ideas to improve her family’s life because she wants the best for us. She made me feel protected. I told myself that this is who I want to be like when I grow up.

    Tháng Mười Hai 9, 2013 lúc 04:17

    • beedance07

      Check mail nàng nhé ^ ^

      Tháng Mười Hai 9, 2013 lúc 10:37

  7. thank nàng nhìu nhìu.* ôm hun*
    ta đọc truyện này mà khóc lên khóc xuống. nhất là đoạn thằng hề trong hệ thống máy tính nhảy ra TT^TT đau lòng hức hức

    Tháng Mười Hai 10, 2013 lúc 23:22

    • beedance07

      Uh uh ~ ta thích đoạn đó lắm í ~

      Tháng Mười Hai 11, 2013 lúc 22:35

  8. Pingback: 0 – A – B – C | Động Màn Tơ

  9. Pingback: Link tổng hợp | Động Màn Tơ

  10. Òa.. truyện đọc đã lâu, mới hôm qua lôi ra đọc lại mới nhớ là chưa có đọc PN, lọ mọ đi tìm thế là ra đây, mừng quạaaaa :(((((( hôn chủ nhà nghìn cái :*
    với cả có thể cho tớ xin QT phiên ngoại full hêm :(

    Tháng Ba 28, 2014 lúc 19:23

  11. Pingback: Neleta | Kurokochii

  12. Pingback: [Đam mỹ] A | Kurokochii

  13. Pingback: Tổng hợp đam mỹ hoàn | Kurokochii

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 494 other followers