Luân Tang Ký Lục – Văn án và tiền truyện

Luân Tang Kí Lục

Author: Beedance07

Beta: Chiaki & Momo

Thể loại: Ngôn đam bách – tình cảm lãng mạng sến súa cẩu huyết

Note: Đây là một thế giới với context mà tui tưởng tượng trộn lẫn cổ trang và nhiều thứ xen chút ý vị hiện đại, nhất là phần văn phong và xưng hô. Nói chung là sẽ có nhiều lúc cảm thấy nó vừa tàu vừa ta vừa tây vừa nhật, rất giống một nồi tả pín lù, ai chỉ thích đọc kiểu cổ phong phải ra cổ phong nghiêm túc thì chắc sẽ đọc không hợp đâu =)))) vậy nên đừng cố góp ý chuyện văn phong của tui, nó sẽ không thay đổi đâu =))))))

———–

***

Văn án

Tam giới có biết bao việc xảy ra, ngay cả thiên đế toàn năng cũng khó lòng mà tường tỏ mọi chuyện. Thế nhưng có một nơi mà mọi câu hỏi của bạn đều có thể được giải đáp, chỉ là bạn phải trả một cái giá tương xứng để nhận được câu trả lời ấy. Nơi ấy chính là Diêm La điện… Khoan! Hả? Không phải đó là âm phủ sao? Diêm La điện không phải là chỗ xét xử linh hồn người chết ư? Sao lại có cái dịch vụ giải đáp thắc mắc thế này?

À, xin giới thiệu với các bạn, vị diêm vương đời thứ năm – Luân Tang Diêm Đế. Nàng sở hữu một quyển sách được truyền từ đời này sang đời khác của các diêm vương. Quyển sách này không chỉ là sổ ghi chép sinh tử mà còn lưu trữ toàn bộ các thông tin của tam giới. Công dụng chính của nó vốn là để cung cấp thông tin cho diêm vương để xét xử các linh hồn sau khi chết, thế nhưng Luân Tang là vị diêm vương đầu tiên sử dụng nó để mở ra một dịch vụ tay trái – Dịch vụ giải đáp thắc mắc, gỡ rối tơ lòng, giá cả phải chăng, hứa hẹn đem tới cho bạn một Happy Ending.

 

…Văn án lừa tình thôi. Đừng tin nó =))

 

***************************************

Tiền Truyện

“Mau mau, mau chuẩn bị trà bánh tiếp đãi các vị khách quý.” Tiếng gã tổng quản trong phủ vang lên, thúc giục các nha hoàn nhanh chân đi làm việc. Hôm nay là tiệc mừng đầy tháng của cậu con quý tử của vị Diêm vương đời thứ tư, Luân Chu. Ông năm nay đã hơn một vạn cái xuân xanh, có một chính thất, tám tiểu thiếp, năm mươi lăm đứa con gái, mà mãi đến bây giờ mới có được một đứa con trai. Cho nên, tiệc mừng đầy tháng lần này của tiểu thiếu gia nhà họ Luân này được tổ chức vô cùng linh đình, náo nhiệt. Luân Chu diêm đế vốn ít tiếp xúc với các vị thượng thần cõi trên nhưng lần này cũng phát thiếp mời đầy đủ không sót một ai.

Trong không khí tất bật náo nhiệt, mọi người hầu hết đều đang ở đại sảnh chúc mừng và ăn uống, vậy mà ở một góc tối của hậu viện, có một bóng dáng nhỏ đang nấp trong bụi rậm, lén lút làm gì đó.

“Ây dà, cái phủ cũng không rộng mấy mà tìm hoài không được nhà xí là sao hả trời?” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía trên bờ tường. Bóng dáng nhỏ nấp trong bụi rậm bị giọng nói này làm giật mình, vội ngẩng đầu lên nhìn. Phía trên bờ tường là một tiểu cô nương mặc hồng y vô cùng rực rỡ, mái tóc đen xen lẫn chút đỏ ở phần đuôi, nhìn giống như một ngọn lửa đang cháy vậy.

Cùng lúc này, tiểu cô nương cũng nhìn về phía bụi rậm, sau đó bay xuống, chộp lấy bóng dáng nhỏ kia. “Này, ngươi là người trong phủ hả? Có biết nhà xí ở đâu không? Dẫn ta đi với?”  Bóng dáng nhỏ kia run bắn lên, vừa toan bỏ chạy thì lại bị túm áo lại. “Ê, chạy đi đâu vậy? Bộ ngươi là trộm hả? Ta có ăn thịt ngươi đâu mà chạy?!” Tiểu cô nương hồng y buộc bóng dáng nhỏ kia xoay người lại đối diện với mình, sau khi nhìn thấy diện mạo người kia thì hơi ngạc nhiên. Đó là một tiểu cô nương vừa gầy vừa bẩn, quần áo cũ mèm, mái tóc bạc xỉn màu rối bù, mặt mày lấm lem, miệng còn dính chút bánh vụn, nhưng đôi mắt màu hoàng kim trong veo lại vô cùng xinh đẹp.

“Nè, đừng sợ. Ta là khách được mời đến dự tiệc đàng hoàng. Có nghe tới Phụng Huyền đế quân của Phượng tộc chưa? Ta là con gái rượu của ổng đó, ta tên là Phụng Viêm, năm nay mười tuổi. Còn ngươi? Đã vào được đây thì chắc không phải là trộm thiệt chứ hả?” Tiểu Phụng Viêm tuôn ra một tràng, khiến cho cô bé kia hơi ngơ ngác, một thoáng sau mới lấy lại phản ứng, vội lắc đầu.

“Không…Không phải. Ta tên là Luân Tang, năm nay chín tuổi. Ta…” Nói đến đây thì giọng cô bé hơi lí nhí, “Ta là con gái thứ năm mươi lăm của Luân Chu diêm đế.”

“Hả?? Ngươi là tiểu thư của Luân tộc hả? Sao nhìn bôi bác quá vậy? Lúc nãy ta gặp được cỡ chục cô chị của ngươi, người nào cũng xinh đẹp sạch sẽ lắm mà. Sao tới ngươi lại thảm dữ vậy trời?” Phụng Viêm không chút khách sáo mà hỏi thẳng, khiến cho mặt Luân Tang đỏ lựng lên.

“Ta… ta chỉ là con gái của một nha hoàn. Mẹ ta lại mất sớm… cha lại có nhiều con gái quá, hơn nữa lại còn bận bịu chính sự, có lẽ ông ấy quên ta mất rồi.” Đôi mắt vàng trong veo của Luân Tang hơi đỏ lên, cũng không biết vì sao lại muốn kể tiểu sử không mấy đẹp đẽ của mình cho tiểu cô nương hồng y này nghe. Có lẽ là do sự thẳng thắn không câu nệ kia, vả lại thật hiếm khi gặp được một người cùng tuổi. Bản thân từ nhỏ bị mọi người khinh khi, vốn không có bạn bè để giải bày. Vậy nên khi gặp được Phụng Viêm, Luân Tang bỗng nảy sinh mong muốn được tâm sự.

“A, sao thảm quá vậy? Mẹ ta cũng mất sớm, nhưng mà ông già ở nhà thương ta lắm, chắc do chỉ có một mình ta. Nè, bọn mình coi như cũng có cùng một chút điểm tương đồng, chúng ta…” Nói tới đây thì bỗng dưng bụng của Phụng Viêm kêu lên một tiếng, khiến cho cô nương ta phải ôm lấy bụng, sau đó ngẩng đầu lên cười trừ, “Trước hết thì có thể dẫn ta đi nhà xí không?”

Luân Tang hơi đơ người, sau đó bật cười khúc khích, rồi nắm lấy tay Phụng Viêm, kéo người chạy về hướng nhà xí .

Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa Phụng Viêm và Luân Tang. Sau đó, họ đã trở thành bạn một cách hết sức tự nhiên. Tuy Phượng tộc và Diêm tộc cách nhau khá xa, phải nói là trên trời dưới đất, nhưng với truyền tống trận thì khoảng cách đó hoàn toàn không thể ngăn cản tình bạn của hai đứa trẻ nảy nở. Sau buổi gặp gỡ hôm ấy, Phụng Viêm đã về kể lại với Phụng Huyền đế quân và nhờ ông nói chuyện với Luân Chu để đón Luân Tang về phủ của mình chơi một thời gian. Cũng nhờ sự việc này mà Luân Chu mới nhớ ra sự tồn tại của đứa con gái thứ năm mươi lăm này. Dù gì cũng là một người cha, vậy mà lại lơ là đứa con của mình, cho dù nó chỉ là một đứa con ngoài giá thú, ông cũng không khỏi tự trách. Bởi thế sau khi trở về từ Phượng phủ, địa vị của Luân Tang trong phủ cũng được cải thiện hơn nhiều, ít nhất cũng không còn bị đám người làm trong phủ khinh khi nữa, chuyện ăn mặc cũng được chu cấp tốt hơn, nhưng sự coi thường ghét bỏ của những người chị em cùng các phu nhân đối với Luân Tang thì không hề thay đổi. Mà thật ra Luân Tang cũng không quan tâm điều đó cho lắm.

***

“Nè, Bánh Bao, ta lại tới chơi rồi nè.” Phụng Viêm năm mười lăm tuổi một thân hồng y nhảy ra khỏi truyền tống trận xuất hiện trên cửa phòng của Luân Tang, tay cầm một bọc đồ hí hửng chạy tới bên giường. Một cái gối ôm đập tới mặt Phụng Viêm.

“Đừng có gọi ta là Bánh Bao nữa. Ngươi nghĩ là tại ai mà ta thành ra thế này hả?” Luân Tang mười bốn tuổi, thân hình tròn quay mũm mĩm, trắng trắng mềm mềm, hoàn toàn khác với hình dạng lần đầu tiên hai người gặp nhau. Ầy, chuyện này trách Phụng Viêm là đúng rồi, bởi vì sau khi mang được Luân Tang về phủ của mình, Phụng Viêm bắt đầu ép cô bạn mới của mình ăn uống tẩm bổ với chế độ như muốn nuôi heo giết thịt, cứ ép ăn ép uống cho tới khi con người ta phát phì ra mới thôi. Nói ra cũng kỳ, Phụng Viêm từ nhỏ đã thích những thứ mũm mĩm tròn tròn, mắt thẩm mỹ hoàn toàn khác xa với người thường. Không, thật ra hình như đó là do di truyền của Phụng Huyền đế quân. Ầy, có lẽ là do cách dạy con lệch lạc của nhà họ Phụng…

“Bánh Bao thì sao chứ? Ta thích bánh bao nhất á. Vừa trắng trắng tròn tròn mềm mềm, giống y như ngươi á.” Phụng Viêm cười giả lả.

“Ngươi còn dám nói! Ngươi có biết là đám chị em trong phủ tối ngày gọi ta là heo không?” Luân Tang phẫn nộ. “Ta muốn ăn kiêng, mà ngươi xem, lần này tới ngươi lại mang cái gì theo nữa hả??” Luân Tang vừa nói vừa mở cái bọc đầy đồ ăn mà Phụng Viêm mang tới.

“Thì… ta mới đi chơi ở hạ giới về, sẵn tiện mua quà cho ngươi luôn. Loại nào ta thấy cũng ngon nên mua về hết. Ngươi còn bất mãn gì chứ?”

“Ta bất mãn mọi thứ. Ta muốn tuyệt thực!! Ta muốn trở lại làm một cô gái mỏng manh xinh đẹp!”

“Nhưng ta thấy ngươi như vầy là đẹp nhất mà. Ngoan, bánh ngon lắm, ăn thử đi.”  Phụng Viêm dụ dỗ, tiếp tục với kế hoạch nuôi he… khụ, bạn, của mình.

Luân Tang cầm cái bánh bao trên tay, toan ném xuống, nhưng tới nửa đường thì lại không xuống tay được, cuối cùng đành chịu thua dưới ánh mắt long lanh của Phụng Viêm, vẫn là cắn một miếng thật mạnh vào cái bánh bao như để bày tỏ lòng căm phẫn của mình.

***

“Ngươi… Bộ xiêm y màu mè này là sao vậy?” Luân Tang mười bảy tuổi kinh ngạc nhìn bộ hồng y hết sức cầu kỳ và hoa lệ trên người Phụng Viêm. Trên đầu Phụng Viêm còn cài một cái mão vàng lấp lánh hình cánh phượng, còn gắn bốn dải tua rua đỏ hai bên, trông cực kỳ bắt mắt.

“Sao? Có đẹp không? Ông già ở nhà làm cho ta nhân dịp lễ trưởng thành của ta đó. Nghe nói là ổng có tham khảo mấy mẫu phục sức cung đình ở dưới hạ giới.”

Sẵn tiện nói luôn, Phượng tộc có một đặc tính là cực kỳ chưng diện và yêu thích những vật lấp lánh, hoa lệ. Năm mười tám tuổi là mốc trưởng thành của các thiên tộc. Hình dạng ở cột mốc này sẽ được duy trì cho đến khi họ đạt đến một vạn tuổi. Ở mốc một vạn tuổi, họ có thể lựa chọn thay đổi hình dạng của mình tùy ý. Không phải vị thần tiên nào cũng thích thanh xuân vĩnh cửu, có nhiều người sẽ lựa chọn để vẻ ngoài của mình già đi.

“Ờm… Đ-Đẹp.” Luân Tang miễn cưỡng khen, trong tâm thật ra lại cảm thấy tạo hình này hơi… lố.

Nhưng mà thôi, Phụng Viêm thích là được rồi. Chỉ cầu mong sao đến lễ trưởng thành của mình thì Phụng Viêm đừng làm bộ đồ nào cho mình hết. Cái khẩu vị màu mè quá đỗi của Phượng tộc thật sự là không hợp với Luân Tang.

***

“Bánh Bao!!! Tin khẩn!!! Ông già nhà ta đã gặp được mùa xuân thứ hai của mình rồi.” Phụng Viêm hai mươi tuổi nhảy ra khỏi truyền tống trận

“Hả? Phụng Huyền đế quân cuối cùng cũng đi thêm bước nữa ư??” Luân Tang giật mình ngẩng đầu lên, vô cùng bất ngờ với tin tức mới này.

“Ừ. Là Hà Sơn đế quân của Long tộc.” Phụng Viêm ném ra một cái tên vô cùng chấn động.

“Phụt!!!” Nước trà đang uống dở của Luân Tang bị phun ra ngoài. “Khụ khụ khụ! Cái gì!? Hà Sơn đế quân của Long Tộc?!!!”

“Chưa hết. Ổng vừa khai thiệt với ta là ổng đã cơm trước kẻng, làm đế quân nhà người ta có thai rồi!! A a a a, ta không ngờ là ông già nhà mình ngó vậy mà lợi hại dữ! A a a a a, đây mới gọi là điên long đảo phụng!”

“Hả?!!” Luân Tang đứng hình toàn tập, sau đó mới run rẩy hỏi, “Nhưng Hà Sơn đế quân… là nam… mà?”

“Khụ… cái này… là do hôm trước ta mới đọc một bộ đam mỹ nam nam sinh tử được phát hành dưới hạ giới, vậy nên ngứa tay chế thử dược mang thai cho nam. Ai dè đâu Hà Sơn đế quân ghé qua chơi, không biết xảy ra chuyện gì mà uống nhầm thuốc của ta. Rồi cũng không biết chuyện gì xảy ra mà ông già ta với ổng XXOO một hồi ra cái thai. Bởi lần trước ta đã nói với ngươi rồi mà, ông già ta hình như có gian tình với Hà Sơn đế quân từ lâu rồi.”

À, sẵn tiện nói luôn. Phụng Viêm năm mười bảy tuổi xuống hạ giới chơi, vô tình tiếp xúc phải thứ đang được bán tràn lan dưới đó gọi là đam mỹ, và đã trở thành hủ nữ từ đó. Vả lại còn có y thuật thiên phú, tài chế dược luyện đan cao siêu, nên việc chế tạo thuốc sinh tử cũng là việc đơn giản… và kết quả thì ôi thật bất ngờ.

“Ngươi… ngươi… ta bó tay với ngươi luôn rồi! Mà sao ngươi gây chuyện rồi tỉnh rụi vậy hả?”

“Thì… ta vốn ủng hộ ông già ta và Hà Sơn đế quân về với nhau mà. Ông già ta cũng ở vậy lâu rồi.” Phụng Viêm nhún vai.

“Nhưng… nhưng mà… đây là vi phạm với luân thường đạo lý. Bình thường ngươi hay đọc cái thứ sách đồi trụy gì đó ta còn hiểu được, vì dù sao chỉ là sách, nhưng mà chuyện này đã ảnh hưởng tới cha ngươi thật đó.”

Phụng Viêm nghe đến đây thì cười khẩy, “Luân thường đạo lý? Thứ đó là gì, ăn được không? Nó so với hạnh phúc của cha ta thì chỉ là một mớ giẻ rách.” Nhìn thấy vẻ mặt hơi ngây ra của Luân Tang, Phụng Viêm mềm giọng, “Bánh Bao, ta không đem hạnh phúc của cha mình ra đùa giỡn. Việc này vốn không phải chủ ý của ta, nhưng nếu nó có thể khiến cha ta có được người bầu bạn thích hợp thì đó là việc không thể tốt hơn. Cha ta đã cô độc quá lâu rồi, khi ta lớn lên rồi cũng phải rời xa ông ấy, không thể ngày đêm ở bên săn sóc như một người bạn đời được. Là nam cũng được, nữ cũng được, đế quân long tộc cũng được, thường dân hạ giới cũng được, chỉ cần cha ta thích, thì ta không quan tâm tất thảy những rào cản đó.” Đôi mắt màu xám của Phụng Viêm sáng ngời khi nhắc đến hạnh phúc của cha mình.

“Phụng Viêm…” Luân Tang khẽ thở dài một tiếng rồi nói, “Ta xin lỗi, ta không có ý đó, là ta đã bảo thủ rồi. Ta chúc mừng cha ngươi đã tìm được người bầu bạn cùng mình.”

Nét mặt của Phụng Viêm rạng lên hẳn khi nghe Luân Tang nói, “Vậy thì còn chờ gì nữa?! Mau đi với ta chuẩn bị quà mừng hôn lễ sắp tới của hai ổng nào!” Dứt lời, kéo tay Luân Tang đi thẳng vào truyền tống trận.

***

Một ngày đẹp trời mùa thu, Phượng phủ vô cùng tất bật. Bởi vì hiện tại, Hà Sơn đế quân sắp hạ sinh hài tử. Bà đỡ không ai khác chính là thần y Phụng Viêm của chúng ta. Luân Tang cũng có mặt ở đó, chạy quay chạy lại trợ giúp Phụng Viêm. Phụng Huyền đế quân tay run lập cập, sắc mặt trắng bợt, siết chặt lấy hai tay của người bạn đời của mình.

Năm xưa, khi sinh Phụng Viêm thì phu nhân cũ của ông cũng băng huyết mà chết, bởi thế nên ông hết sức yêu chiều đứa con gái này. Thế nhưng cũng từ đó mà có một nỗi ám ảnh sâu nặng với việc lấy vợ sinh con. Chuyện của Hà Sơn là hoàn toàn ngoài ý muốn, sau khi lấy người này về, đã có lần ông từng lo lắng đề cập đến việc bỏ đứa nhỏ vì việc nam tử sinh con còn nguy hiểm hơn nữ tử rất nhiều lần. Hà Sơn đập ông một trận và bỏ nhà đi hết một tháng, Phụng Viêm khó khăn lắm mới giúp ông khuyên nhủ người ta về nhà được. Con bé còn cam đoan với ông là nó đã nghiên cứu rất kỹ về vấn đề này, và sẽ chính tay trợ sản cho Hà Sơn. Phụng Huyền rất tin tưởng vào y thuật của con gái mình, danh tiếng của nó nổi khắp thiên giới, ông vẫn luôn rất tự hào. Vậy nên cuối cùng vẫn là quyết tâm giữ lại đứa bé, nhưng giờ phút này ông lại sợ hơn bao giờ hết.

Hà Sơn cảm nhận bàn tay run rẩy của ông, khẽ mỉm cười rồi lấy một tay vỗ nhẹ lên đó, “Đừng lo. Ta sẽ ổn thôi. Thương thầm ngươi ngần ấy năm, khó khăn lắm mới dụ được ngươi ôm về, mới hưởng thụ được một năm, sao ta có thể cam tâm chết chứ? Tin tưởng vào ta, tin tưởng vào Phụng Viêm, có được không?”

Đôi mắt Phụng Huyền đỏ ngầu, cắn răng gật đầu.

Phía bên kia, Luân Tang thì thầm vào tai Phụng Viêm, “Nè, hai vị bên kia diễn màn sinh ly tử biệt nãy giờ hơn bốn tiếng rồi, sao mà nước ối còn chưa vỡ vậy?”

Phụng Viêm phụt cười, “Là cha ta bị ám ảnh lo lắng quá thôi, ta đã chuẩn bị kỹ rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu. Bánh Bao, lát nữa nhờ ngươi giúp ta nhé.”

“Được, cứ giao cho ta.” Luân Tang mỉm cười, tư thế chuẩn bị sẵn sàng.

Kết quả đương nhiên là đầu xuôi đuôi lọt, cha tròn con vuông, một cậu quý tử của nhà họ Phụng ra đời. Phụng Huyền vừa khóc vừa đặt tên cho tiểu hài tử là Phụng Ân – là ân huệ trời cao ban cho. Cái này, tuyệt đối phải nói, khẩu vị đặt tên của Phụng cha cũng thật khác người, tên con gái thì như con trai, tên con trai thì lại hệt con gái.

Cũng có thể vì thế nên thiên hướng tình dục của hai đứa nhỏ nhà họ Phụng mới bị lệch chăng?

***

Năm năm sau.

“Tang tỷ tỷ, bà chị lại đánh em!” Một thằng nhóc trắng trắng tròn tròn, trông cực dễ “ghét”, nhảy ra khỏi vòng truyền tống, chạy tới tố cáo với Luân Tang.

Một bóng người áo đỏ lập tức xuất hiện ngay phía sau nó, dáng người cao lớn, khí đen ngùn ngụt, xách cả người thằng nhóc lên. “Thằng nhóc này! Ngươi lại còn dám tố cáo với Bánh Bao?! Muốn chết hử? Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi, dược của ta không được ăn bậy! Vậy mà dám nhân lúc hai lão già đi chơi xa, ta đang bận bịu, không ai trông nom mà lén vào ăn vụng, ta chưa bắt mày làm mồi cho đám trùng độc là may rồi.”

Thằng nhóc khóc ré lên, hai mắt chả nặn ra được một giọt nước mắt cá sấu. Luân Tang thấy vậy liền hiểu tình hình, xem ra thằng nhóc Phụng Ân này lại gây chuyện rồi. Mới đây mà nhanh quá, ngày nào còn bế nó trên tay nhỏ xíu, đỏ hỏn, vô cùng yếu ớt. Vậy mà bây giờ đã trở thành tiểu quỷ chuyên đi phá làng phá xóm. Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ can thì vẫn phải can.

“Thôi nào, Phụng Viêm, Tiểu Ân còn nhỏ, đã hiểu chuyện đâu. Có gì ngươi cũng nương tay với nó một chút.”

“Nương gì mà nương. Có ngày ăn bậy mà chết bây giờ. Phải đánh cho nó nhớ. Hai ông già không có nhà, nó mà bị cái gì thì ta biết ăn nói với họ thế nào?” Phụng Viêm hung dữ trừng thằng nhóc. Thấy Phụng Ân hai mắt rưng rưng như một con thỏ con, trông thấy mà tội, cuối cùng Luân Tang đành ra tay giải cứu nó lần nữa.

“Thôi, đánh vậy được rồi, còn lại thì cho nó chép phạt năm ngàn lần đi, ta sẽ cho hình nhân canh chừng nó. Tối nay ta với ngươi ghé hạ giới chơi đi, nghe nói hôm nay có lễ hội gì vui lắm.” Luân Tang cố lái sang chuyện khác. Phụng Viêm nhìn nhìn thằng nhóc, sau đó lại nhìn nhìn Luân Tang. Cuối cùng thả thằng nhóc xuống, buông mệnh lệnh, “Cấm cửa. Tối nay ngồi chép năm ngàn lần, ‘Sau này em không dám ăn bậy nữa’ cho ta. Ngày mai ta với Bánh Bao về mà chép không xong là ăn đòn tiếp.”

“Hu hu hu, hai bà đi đánh lẻ, không cho em đi theo!! Về em mách cha cho coi!!!” Thằng nhóc lại ré lên. Gì chứ đi chơi là nó ham nhất, bảo nó ở nhà đời nào nó chịu.

Ba người giằng co một hồi, cuối cùng vẫn là hai cô nương dắt theo thằng nhóc đi dạo hội đêm ở hạ giới. Hai lớn một nhỏ nắm tay nhau đi ăn vặt, chơi trò chơi trúng thưởng, rồi ngắm pháo hoa nở rộ trên bầu trời. Phụng Ân sợ tiếng nổ của pháo hoa nhưng vẫn thích nhìn, vậy nên Luân Tang một tay cầm kẹo bông, một tay che một bên tai cho nó. Phụng Viêm cốc đầu nó mắng, “Đàn ông mà nhát gan.” Nhưng cuối cùng vẫn che tai còn lại cho nó.

***

Đông đi xuân đến, hạ sang thu tới. Thấm thoắt Phụng Viêm và Luân Tang đã làm bạn với nhau được bốn mươi năm, là một khoảng thời gian không dài với chuỗi năm tháng dài đằng đẵng của tiên giới, nhưng là một khoảng thời gian không hề ngắn so với quãng đời mà hai người đã trải qua. Năm nay Luân Tang tròn bốn mươi chín tuổi.

Cũng cùng năm đó, Luân Chu diêm đế quyết định thoái vị nhường ngôi cho con mình kế thừa.

Khi một diêm vương truyền ngôi, có một quy tắc mà họ phải tuân theo ngay từ đời đầu tiên, đó là người kế thừa ngôi vị phải là người được quyển sổ sinh tử chấp nhận. Nói đến quyển sổ sinh tử thì đây là một quyển sổ vô cùng thần kỳ, nó dường như có ý niệm riêng của nó vậy. Quyển sổ này không chỉ ghi chép sinh tử mà lưu trữ toàn bộ thông tin của tam giới. Công dụng chính của nó là cung cấp thông tin cho diêm vương để xét xử các linh hồn sau khi chết. Người duy nhất có thể mở được quyển sổ sinh tử là diêm vương, và chỉ có người được nó chấp nhận thì mới mở được nó.

Khi Luân Chu truyền ngôi, ông đã đinh ninh rằng con trai mình sẽ là người duy nhất mở được nó, vì dù sao đó cũng là người con trai duy nhất mà ông có. Thế nhưng đời có ai ngờ, toàn bộ hi vọng của ông đã sụp đổ khi trong nghi thức truyền ngôi, Luân Hình, đứa con trai mà ông hết mực tự hào lại không thể mở ra được quyển sổ ấy. Họ đã thử tất cả mọi cách nhưng Luân Hình không tài nào mở ra được. Luân Chu ngồi phịch xuống ghế, cảm giác niềm tin của mình đã bị phá hủy. Cuối cùng, ông đành cho những người con gái còn lại của mình ra thử một phen. Nào có ai ngờ, người duy nhất được quyển sách thừa nhận lại là đứa con gái thứ năm mươi lăm của ông – Luân Tang, một đứa trẻ hoàn toàn không hề được ai coi trọng trong Diêm tộc.

Kết quả này khiến mọi người đều sửng sốt, làn sóng phản đối bùng nổ cũng rất dữ dội, nhất là từ phía người thiếp thứ tám đã sinh ra Luân Hình. Tuy nhiên, quyết định của quyển sách chính là tối cao. Một diêm vương hợp cách nhất định phải có được quyển sổ sinh tử và dùng được nó. Vậy nên, Luân Tang nghiễm nhiên đã trở thành vị Diêm đế đời thứ năm, chưởng quản việc xét xử các linh hồn ở Diêm La điện.

Buổi tối sau lễ truyền ngôi, ở biệt viện của Luân Tang, trước thềm nhà có hai bóng người đang ngồi với nhau.

“Ha ha ha. Ta đã nói là ngươi làm diêm vương thích hợp nhất mà! Cái đám kia đứa nào đứa nấy ốm nhách như que củi, có thể phát ra khí thế đè người như Bánh Bao ngươi sao?” Phụng Viêm nốc một ngụm rượu, cười vô cùng sảng khoái.

“Bốp” Luân Tang đỏ mặt lấy quyển sổ đập vào đầu Phụng Viêm.

“Ngươi nói cái gì!? Ngươi nghĩ tại ai mà ta ăn kiêng mãi không thành công hả?!!” Luân Tang còn chưa trách xong thì quyển sổ sinh tử bỗng dưng bị giật đi.

Phụng Viêm đặt quyển sổ sang một bên, bất ngờ đẩy Luân Tang nằm xuống thềm nhà. Gương mặt Phụng Viêm bỗng trở nên nghiêm túc đến bất ngờ. “Bánh Bao, ta phải nói bao nhiêu lần thì ngươi mới chịu hiểu? Ta thích dáng vẻ ngươi như thế này.”

Đôi má trắng nõn của Luân Tang trở nên đỏ ửng, “Ngươi thích thì sao chứ? Bộ ngươi thích là ta phải giữ dáng vẻ như ngươi thích à?”

Phụng Viêm khẽ vuốt má người kia, môi mỉm cười tà mị, “Đương nhiên rồi. Luân Tang, bốn mươi năm… ta nghĩ, cũng đã đến lúc chúng ta thay đổi mối quan hệ này rồi.”

Luân Tang khẽ sững người. Thời gian ở bên nhau lâu như vậy, quan trọng với nhau đến nhường nào, cả hai đều rõ hơn ai hết. Không phải chưa từng nghĩ tới, chỉ là…

“Luân Tang, Bánh Bao, cũng không biết từ bao giờ nữa, nhưng ta thích ngươi. Hôm nay trời đẹp, trăng thanh gió mát, không bằng… làm người của ta đi.”

Nhịp tim của Luân Tang hẫng đi một chút. Khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt hoàng kim trong veo sáng ngời dường như chất chứa rất nhiều điều muốn nói, “Ta…”

“Tang tỷ tỷ, chúc mừng ngươi đã trở thành diêm vương đời thứ năm!” Ngay đúng lúc này, một thằng nhóc nhảy ra khỏi truyền tống trận trên cửa phòng. À, bây giờ thì chắc không gọi nó là thằng nhóc được nữa rồi. Phụng Ân, năm nay hai mươi chín tuổi, sắp trở thành người đứng đầu của Phượng tộc, nghe nói là năm sau sẽ được truyền ngôi rồi.

Bầu không khí ám muội khó khăn lắm mới xây dựng được chẳng mấy chốc đã bị phá tan tành. Phụng Viêm khắp người tỏa đầy khí đen, gằn từng chữ, “Quân… Phá… Đám!!!” Sau đó đứng bật khỏi người Luân Tang rồi túm lấy cổ áo Phụng Ân, “Mày muốn chết phải không?! Chị mày đang ở ngay khúc quan trọng của cuộc đời mà mày dám nhảy ra phá đám. Nói, có muốn năm sau mày đăng ngôi ta đi ám sát cướp ngôi chủ vị Phượng tộc không hả?!! Cái ngôi này đáng ra là của chị mày, mà ta đã thương tình hai ông già ở nhà để nhường ngôi cho mày rồi, vậy mà mày dám vong ân phụ nghĩa mà coi được sao!????”

Phụng Ân bị bắn một tràng, trán chảy đầy mồ hôi hột to hột nhỏ, vội đưa hai tay lên tự vệ, “Đừng mà, em không phải cố ý đâu! Tại em mới nghe tin Tang tỷ tỷ được phong vương em mừng quá nên mới vội tới chúc mừng chứ bộ. Ai mà biết bà đang ở đây làm trò này đâu… á lộn, là làm chuyện quan trọng này đâu.”

“Ta không cần biết! Tối nay chú mày chết chắc rồi!!!” Phụng Viêm vừa giơ móng vuốt lên, chuẩn bị phun lửa thì bỗng khựng lại. Biểu cảm trên mặt Phụng Ân cũng thay đổi hoàn toàn.

“Có chuyện gì vậy?” Luân Tang nhận thấy sự khác lạ, vội hỏi.

Phụng Viêm và Phụng Ân đồng thời nhíu mày, gương mặt cả hai đều vô cùng nghiêm trọng.

“Bánh Bao,” Phụng Viêm lên tiếng, “Phượng tộc và Long tộc xảy ra chuyện rồi, bọn ta mới vừa nhận được tín hiệu. Đây là tín hiệu chiến tranh khẩn cấp với ma tộc, tộc bọn ta chắc chắn bị chúng tấn công rồi.”

“Đại tỷ, em trở về trước xem tình hình thế nào.” Phụng Ân vội vã chạy vào vòng truyền tống.

Luân Tang hoảng hốt, “Sao lại như thế? Sao bỗng dưng ma tộc lại phát động chiến tranh với các ngươi? Không phải đã ký hiệp nghị hòa bình mười năm trước rồi sao?”

Phụng Viêm nhíu mày, “Bọn chúng có lẽ đã quyết định phá vỡ hiệp nghị. Ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra đã thúc đẩy chúng bỗng hành động như thế. Nhưng chiến tranh xem ra đã bắt đầu rồi, ta phải trở về.”

Luân Tang bỗng níu tay Phụng Viêm lại, đầu nàng cúi xuống, thoáng vẻ run rẩy, “Ngươi… phải đi thật sao?” Nói rồi bỗng ngẩn ra, dường như lúc bấy giờ Luân Tang mới nhận ra mình vừa nói gì, “A… không… Ý ta là, đương nhiên là ngươi phải đi… gia đình ngươi ở đó…”

Phụng Viêm nhìn nàng, hơi ngây người, sau đó lấy tay, khẽ quệt đi giọt nước mắt mà chính Luân Tang cũng không hề nhận ra mình đang khóc. “Đừng khóc. Ta sẽ trở về nhanh mà. Công việc của ta ở đó sẽ không nguy hiểm lắm đâu, chủ yếu là cứu chữa người bị thương và hỗ trợ cho hàng tấn công của đám Phụng Ân thôi.”

Luân Tang níu lấy cánh tay Phụng Viêm, đầu khẽ gật, sau đó ngẩng lên, đôi mắt hoàng kim toát ra ánh sáng kiên định, “Câu trả lời… khi ngươi trở lại, ta sẽ cho ngươi. Nhất định, ngươi phải trở lại.”

Phụng Viêm ôm lấy Luân Tang thật chặt, sau đó khẽ đáp bên tai nàng, “Ừm. Nhất định, ta là phượng hoàng bất tử mà.”

***

Đã rất nhiều lần, Luân Tang tự hỏi mình vì sao khi đó lại không nằng nặc đòi đi theo Phụng Viêm. Vì có đi thì cũng không thể giúp được gì, chỉ là gánh nặng. Vì chính nàng cũng có trách nhiệm phải làm, đó là hoàn thành nghĩa vụ của một diêm đế. Vì rất nhiều nguyên do nữa. Thế nhưng… Luân Tang vẫn hối hận. Hối hận rất nhiều.

Nhất là vào khoảnh khắc Phụng Ân xuất hiện trước mặt nàng một tháng sau cái ngày định mệnh ấy. Cậu quỳ trước mặt Luân Tang, đầu cúi thật sâu.

“Tang tỷ tỷ, em xin lỗi. Trận chiến đã kết thúc, chiến thắng thuộc về Phượng tộc và Long Tộc. Nhưng đại tỷ của em, chị ấy vì bảo vệ em nên đã…” Nói đến đây, một giọt nước mắt rơi xuống đất, sau đó là hai giọt, ba giọt, rồi vỡ òa.

“Em xin lỗi. Em xin lỗi. Em xin lỗi.” Phụng Ân rạp cả người xuống, khóc òa lên như không thể kềm nén được nữa.

Thế nhưng Luân Tang hoàn toàn chết lặng, hầu như không phản ứng gì, đôi mắt trống rỗng.

“Đồ ngốc… Chị đã biết là mày sẽ gây họa nữa mà.” Phụng Viêm nằm trên đất mặt đất, chất lỏng màu đỏ trào ra khóe môi, trước ngực có một lỗ thủng đẫm máu. Phụng Ân ôm cô vào lòng, thì thầm, “Đừng mà… đại tỷ… Chị đừng vậy mà…”

“Đã bảo là phải cẩn thận… sao chưa chặt đầu nó mà đã lo tấn công tên khác rồi.”

“Là em, em sai… chị đừng nói nữa. Để em mang chị về trại chữa thương.”

“Đừng… đừng di chuyển chị… Chị rõ tình hình của mình hơn ai hết… Để chị trăn trối cho hết lời đi…”

“Đừng nói vậy mà!”

“Khục… nhắn với hai ông già ở nhà… bảo trọng sức khỏe, phải sống thật hạnh phúc… Còn em… phải trưởng thành hơn… từ giờ, Phượng tộc phải giao cho em rồi… còn phải chăm sóc cho hai ông già nữa… Chị xin lỗi… không thể tiếp tục theo giúp em được nữa… về sau nhất định làm gì cũng phải cân nhắc kỹ… mọi chuyện, đều nhờ vào em…”

“Đừng, tỷ, em cần chị mà… còn Tang tỷ tỷ thì phải làm sao?”

“Khục… người quan trọng nhất… nên phải dặn cuối cùng… Em giúp chị… nhắn với nàng ấy là… Ta xin lỗi…”

“Em không nhắn, chị phải sống để về đối mặt với tỷ ấy chứ.”

“Nghe chị… Ta… không thể… nhận được câu trả lời của em rồi. Xin lỗi… là ta thất hứa.”

Một bóng người hồng y rực rỡ hiện ra giữa không trung.

“Đó là những gì mà đại tỷ em nhắn lại với tỷ.” Phụng Ân ôm lấy thể xác kia đặt xuống trước mặt Luân Tang. “Tỷ có thể đánh em, mắng em, hận em thế nào cũng được. Tất cả là tội của em. Nếu được thì em muốn đổi mạng cho đại tỷ, để chị ấy về với Tang tỷ tỷ và cha, nhưng điều đó là không thể. Chị ấy đã hi sinh vì em, vậy nên em sẽ trân trọng mạng sống này thật tốt.”

“Vì đây là tâm nguyện của đại tỷ em, nên em đã xin phép cha giao xác của chị ấy lại cho tỷ. Chị ấy bảo là chị ấy sẽ luôn ở bên tỷ, dù là thể xác hay linh hồn.”

“Bây giờ em phải trở về để lo những việc khác trong tộc.”

“Sau này, bất kỳ chuyện gì xảy ra, đều có em ở đây vì tỷ, Tang tỷ tỷ. Bất kỳ lúc nào tỷ gọi, em sẽ đến.”

Sau khi Phụng Ân trở về, Luân Tang chậm rãi mới phản ứng lại, từ từ tiến gần đến bên xác của Phụng Viêm.

“Ngươi nói dối… Ngươi đã nói ngươi là phượng hoàng bất tử mà.” Luân Tang từng chút một, nhẹ nhàng ôm lấy thân xác của người kia. Thật lạ, người kia giống như một ngọn lửa vậy, dù đã tắt nhưng xác lại không lạnh. Có lẽ đây là đặc điểm của Phượng tộc.

Nước mắt Luân Tang lúc này mới rơi xuống bởi sự ấm áp ấy.

Thế nhưng lạ thay, khi nước mắt nàng rơi xuống lại bỗng biến thành một giọt huyết châu, bay đến phía quyển sổ sinh tử.

Quyển sổ bỗng tự động mở ra, phát sáng. Một giọng nói vang lên, “Xin chúc mừng chủ nhân mới của ta. Ngươi đã chính thức khởi động được công năng cải tử hoàn sinh, và ngươi có thể đạt được một lần hồi sinh người chết. Tuy nhiên, để có thể hồi sinh người chết, ngươi phải thực hiện 999 vụ giao dịch dựa theo yêu cầu của ta. Và cái giá để hồi sinh người chết cuối cùng sẽ rất đắt, ngươi có chấp nhận điều kiện này không?”

Luân Tang ngẩn người, hầu như không thể tin được vào những điều mình vừa nghe. Nàng ngồi im thật lâu, sau đó ôm chặt lấy Phụng Viêm, cuối cùng cất tiếng.

“Ta chấp nhận.”

 

Ngay từ lúc bắt đầu, ta cũng chỉ có ngươi mà thôi. Nhờ có ngươi mà những năm tháng qua của ta đã rất rực rỡ.

Ta chỉ là muốn… cho ngươi một câu trả lời.

Rằng ta cũng thích ngươi. Muốn ở bên cạnh ngươi.

 

************Hết tiền truyện***********

 

Mời các bạn đón đọc kỳ 1 của Luân Tang ký lục – “Đào Vi Quân”

 

Hậu trường của Bee: Khụ, tui lại đào hố mới rồi. Đây là lần đầu tiên tui viết một cái fiction original như thế này. Trước đây có viết thì cũng toàn là fanfic. Hi vọng là sẽ có người thích bộ truyện này. Nó đại khái là tuyển tập những câu chuyện yêu đương của mấy đứa trên trời dưới đất được xâu chuỗi lại bởi quyển sổ ghi chép của bé diêm vương Luân Tang. Thật ra nguyên nhân tui bắt đầu viết bộ này là vì muốn viết một bộ truyện để có thể cosplay tạo hình cổ trang =))))))) In fact, Manga Fes sắp tới, tui với em Vi sẽ cos Phụng Viêm và Luân Tang để tới fes hôm thứ sáu. Bọn tui còn định shoot bộ này nữa, khi nào có hình sẽ đem lên khoe =)))))

 

Thông báo về Việt Nam hè 2016 – đi fes, offline, và linh tinh các thứ

Hế nhô bà con ~ không biết bây giờ còn mấy mống theo dõi cái blog phủ bụi kín mít này =))))

Anw, nếu có bà con nào muốn gặp (lại) tui thì cuối hè này bạn Bee sẽ về Việt Nam, cụ thể là cuối tháng 7 cho tới cuối tháng 8.

Ngày 29/7-31/7, tui sẽ đi cả ba ngày Manga Festival 2016.

Và có một game nho nhỏ cho bà con nào biết tui, muốn gặp tui đây. Đó là trò chơi “tìm Bee trong fes”, nếu mà nhìn thấy tui thì đừng ngại ngùng gì mà bay tới hỏi “Bạn có phải là Bee không?” Nếu đúng là tui thì tui sẽ tặng bạn một cái ôm và một cái card visit của tui, đương nhiên là sẽ chụp selfie chung và trao đổi thông tin liên lạc các thứ nữa =)))))))))))

Anw, sau đây là chuyên mục câu like trắng trợn. Kỳ này đi MF, đồng thời còn là một con fan cuồng của CLAMP, tui đã tham gia cả ba cuộc thi về Clamp là cosplay, viết cảm nhận, và vẽ fanart. Bà con ai thương tui xin hãy vào vote cho tui~~~~~~~

Thắng thì chắc không thắng lại nổi các đại thần, nhưng cũng ráng bon chen câu like để không thua nhục quá =)))))

Xin các vị bà con gần xa hãy bấm vào link, like page Manga Festival, rồi like và share cái link bài thi của bạn Bee~~~

Dạ, chuyên mục câu like đến đây là hết.

Sau đây là tiếp tục thông báo, buổi sáng ngày 31/7, dành cho các fan của Adekan ở Sài Gòn, xin hãy đến tham dự và chung vui với buổi offline của Adekan FC Vietnam. Hôm đó bạn Bee sẽ làm chủ xị chương trình, đến chơi đi, đảm bảo là sẽ có quà, không vui không ăn tiền.

https://www.facebook.com/events/1789592611264330/

Đó là lịch ở Sài Gòn, sau đó tui sẽ về Nha Trang, và có đi fes ở Nha Trang vào ngày 6/8. Ai ở Nha Trang liên lạc với tui đi, tụi mình đi chung =)))))

Để hoàn thành chuyến đi từ Nam ra Bắc của mình, tui sẽ đi Hà Nội vào ngày 19/8-24/8

Hà Nội thì sẽ có offline Adekan vào tối chủ nhật ngày 21/8. Thông tin cụ thể tui sẽ cập nhật sau.

Ngoài ra, còn có AxB-day Party vào tối thứ bảy ngày 20/8. Cái này coi như là buổi tụ tập offline/fanmeeting của tui và nàng AlmostVNS với các fan và bạn bè. Ai yêu hai đứa tui thì nhớ tham gia ha ~~ Thông tin cụ thể tui sẽ cập nhật sau.

Ờm… Lịch tạm thời là vậy đó, có ai có thắc mắc, comment gì thì cứ com ở dưới hén  =)))))

 

Bản tin fangirl tổng hợp 2015

Tết đến chợt nhận ra nhà đã đóng mốc và phủ bụi, cũng tại dạo này nhiều việc và cũng lười quá cơ, vậy nên post cái vid này lên cho nhà xôm xôm một tí ~

Về nhà này thì mình vẫn sẽ lâu lâu viết bài, tuy không còn thường xuyên như trước nữa, nhưng vẫn sẽ có bài, không nỡ bỏ đâu ~

Vả lại nhà mình tới giờ vẫn chưa cập nhật dung lượng nên có nhiều link ảnh bị die, chờ thời gian tới khi nào tớ bớt nghèo thì sẽ upgrade dung lượng lại.

[SA Manga] Adekan – Chap 34

*Tung bông*

Các bạn nên tung bông cùng tớ, bởi vì khó khăn lắm tớ mới tìm được một Japanese translator để ôm tiếp bộ này cho chúng ta đọc. Các bạn nên biết là bên Eng đã drop bộ này vì giải tán nhóm rồi.

Hãy cùng chào mừng vị cứu tinh của chúng ta – bạn Rin Rin!!!!!!! *tung bông* *tung hoa*

Và mời bà con tiếp tục thưởng thức chương mới sau một thời gian dàiiiiii chờ đợi =))))

z_0001_11155

z_0002_91122 copy z_0003_20270 copy z_0004_17958 copy z_0005_17156 copy z_0006_21363 copy z_0007_78292 copy z_0008_13737 copy z_0009_20673 copy z_0010_17942 copy z_0011_31434 copy z_0012_93819 copy z_0013_92916 copy z_0014_16564 copy z_0015_75022 copy z_0016_18867 copy z_0017_36557 copy z_0018_19308 copy z_0019_18771 copy z_0020_15501 copy z_0021_19237 copy z_0022_15844 copy z_0023_22117 copy z_0024_20933 copy z_0025_17372 copy z_0026_80384 copy z_0027_95933 copy z_0028_12915 copy z_0029_86049 copy z_0030_20849 copy z_0031_14816 copy z_0032_52698 copy z_0033_19915 copy z_0034_97766 copy z_0035_49253 copy z_0036_12886 copy z_0037_17945 copy z_0038_65301 copy z_0039_12726 copy z_0040_29426 copy z_0041_42344 copy z_0042_11360 copy z_0043_99326 copy

Chuyện tình của Ippei và Anri-nii đã lên level =))))))

Ippei yêu anh rồi, còn anh thì có thể khôi phục năng lượng nhờ hôn Ippei, đã vậy Ippei còn là gu của anh. Sau này chuyện của Ippei và Anri sẽ chuyển tiếp thành thể loại ngược luyến khi Ippei là người được chọn để giết Anri. Ây dà, mặc dù tui vẫn ship ShinzoxAnri nhưng vẫn phải nói là chuyện của Ippei và Anri gei quá là gei~~~