Kịch bản MGIG special episode written by Bee

MY GIRLFRIEND IS A GUMIHO

EPISODE 17 (SPECIAL EPISODE)

BIÊN KỊCH: BEEDANCE07 (BEE)

P/s: Vì biên kịch rất thích ôm đồm, nên sẽ tự động ôm luôn phần của nhiều bộ phận khác. Nhạc phim sẽ do biên kịch quyết định luôn.

***Đặc biệt cám ơn đến ss Xù, vì nhờ có ss, em mới nảy ra được ý tưởng này. ****

MAIN CHARACTERS AND CASTS:

CHA DEA WOONG……LEE SEUNG GI

GUMIHO………………..SHIN MIN AH

OTHER CHARACTERS AND CAMEOS:

YOO IN HYE………….PARK SOO JIN

TAM THẦN BÀ BÀ……KIM JI YOUNG

NO MIN WOO…………………….THÚ Y

SOON DONG IL……KIẾM KHÁCH (KK)

YOON YOO SUN….TÌNH YÊU CỦA KK

HYO MIN…………………….NGƯỜI HẦU

KANG HO DONG……..NGƯỜI THI ĂN

EUN JI WON………YÊU QUÁI DOOLY

MC MONG………………YÊU QUÁI KHỈ

KIM C………………………….THẦY BÓI

SANG GUEN………………….CHÓ CƯNG

LEE SU GUEN………..MC CUỘC THI ĂN

KIM JONG MIN……………….TIỂU NHỊ

HAN HYO JOO………..GO EUN SUNG

KIM MI SOOK…….. BAEK SUNG HEE

JUN IN TAEK…….GO PYUNG JOONG

BOOM……………………CƯỚP ĐẠI CA

SUPER JUNIORS…….CƯỚP ĐÀN EM

Chú thích: Đối với nhưng đoạn được in nghiêng và bỏ trong ngoặc kép, đó là suy nghĩ của Dae Woong hoặc Mi Ho.

1.Con đường dẫn đến ngôi làng

Màu chủ đạo: Ngoại-sáng

Note: Mùa hạ, năm 1510…

Cảnh: Bầu trời quang đãng không một gợn mây. Mặt trời tỏa sáng chói chang. Con đường làng vắng vẻ nằm bên cạnh một khu rừng.

Động:

Cảnh quay từ trên xuống, có một bóng người đang đi trên đường. Một người con trai đang đi trên đường, mặc một bộ áo cổ trang phối hợp màu đen và trắng, đầu đội một chiếc mũ che mạng màu đen, giấu đi khuôn mặt của mình. Trên lưng anh là thùng hành lý gắn với một biển hiệu vải trắng ghi rằng: “Thợ săn tiền thưởng. Sẵn sàng săn bất cứ thứ gì, chỉ cần trả công hợp lý.” Bên hông đeo kiếm, tay đang chống gậy mà đi.

Dae Woong(DW): Ah, trời nóng quá, lại nắng nữa! Thế này thật là có hại cho da của mình~Nếu biết vùng này nóng đến vậy thì mình đã đi về phía Bắc.

Bốn cái chân màu trắng đang lao về phía trước kèm theo tiếng thở hộc hộc của chú chó. Tiếng gọi với theo của một cô gái phát lên từ xa.

Eun Sung: Sang Guen! Sang Guen! Sang Guen à!

Chú chó đang ngậm một chiếc hũ nhỏ chạy ngang qua Dae Woong rồi lao vào trong khu rừng. Anh quay đầu nhìn theo chú chó rồi quay đi, tiếp tục con đường. Ngay lúc đó, một cô gái mặc Hanbok hộc tốc chạy về phía anh,thở hồng hộc, miệng vẫn gọi.

Eun Sung: Sang Guen! Sang Guen! Sang Guen à!

Cô vấp vào một viên đá rồi đâm sầm vào anh. Cả hai cùng ngã. Chiếc nón che mạng rơi xuống, để lộ khuôn mặt ngạc nhiên của Dae Woong.

Dae Woong: Cô…

Eun Sung không đợi anh nói hết câu, túm lấy cổ áo anh.

Eun Sung: Để sau hãy nói! Giúp tôi bắt Sang Guen lại đi!

Dae Woong: Hả? Ý cô là con chó hồi nãy hả?

Eun Sung: Nó đó! Giúp tôi bắt lại đi!

Dae Woong: Tại sao? Tôi và cô không quen nhau, tại sao tôi phải giúp cô bắt nó lại?

Eun Sung: Này, anh là người kiểu gì vậy?

Cô định cãi thêm thì nhìn thấy tấm bảng sau lưng anh, bèn nói.

Eun Sung: Ya, anh là thợ săn tiền thưởng đúng không? Vậy xem như là giúp tôi săn lại Sang Guen đi. Nhưng phải bắt sống đó!

Dae Woong: Vậy cô muốn trả tôi thế nào?

Eun Sung: Tôi mời anh ăn trưa.

Dae Woong (mỉm cười láu cá): Yêu cầu chấp thuận!

Nói rồi quay đi, dùng khinh công phóng vào khu rừng, đuổi theo con chó.

Chuyển cảnh

2. Trong khu rừng

Màu chủ đạo: Ngoại – sáng, nhưng có bóng râm.

Cảnh: Cây cối trong rừng

Động:

Dae Woong phóng từ cành cây này đến cành cây khác. Chẳng mấy chốc, đã đuổi kịp Sang Guen. Anh phóng xuống đất từ trên cây, chặn đường Sang Guen lại. Anh nhanh chóng rút sợi dây thừng từ hành lý, buộc vào cổ Sang Guen. Sau đó, anh vuốt đầu nó.

Dae Woong: Mày bự thiệt đó! Hay tao gọi mày là “Bé Bự” nhé?

Sang Guen: Gâu!

Dae Woong (cười): Mày cũng dễ tính quá ha! Mà mày làm gì mà bỏ trốn để cô chủ đuổi theo vậy? MÀ cái hũ mày đang ngậm là gì vậy?

Dae Woong giật nhẹ chiếc hũ được bọc vải ra khỏi miệng Sang Guen. Sang Guen chợt nhìn ra phía sau lưng của Dae Woong và sủa. Anh quay đầu lại và nhìn thấy Eun Sung đang chạy đến ở đằng xa. Anh dắt Sang Guen đến chỗ cô. Eun Sung chạy đến, thở hồng hộc, mồ hôi lấm tấm, rồi chạy đến giật lấy chiếc hũ từ tay Dae Woong. Cô kiểm tra cái hũ có bị nứt mẻ gì không rồi ôm vào lòng, thở phào nhẹ nhõm.

Eun Sung: Tốt quá rồi!

3. Quán ăn

Màu chủ đạo: Nội – Sáng

Cảnh: Bên trong một quán ăn bình dân. Có khoảng 7,8 người khách trong quán, và ông chủ đang đứng quầy, một bàn ăn hai người trống ở bên cạnh cửa sổ.

Động:

Eun Sung: Cám ơn anh đã giúp tôi bắt lại Sang Guen.

Sang Guen lúc này đang gặm xương mà người khách bàn bên cạnh đang vứt xuống đất. Người khách này chính là Kang Ho Dong đang ăn hì hục tới tô mỳ xương heo thứ 7 và liên tục vứt xương heo còn dư xuống đất mà không biết rằng Sang Guen đang hôi của.

Dae Woong (bắt đầu ăn): Đâu có chi. Chỉ cần cô trả sòng phẳng là được rồi.

Eun Sung: Thì tôi đang trả đây này.

Dae Woong (tiếp tục ăn): Được rồi, được rồi.

Eun Sung nhìn anh ăn với vẻ hiếu kỳ.

Eun Sung: Tôi thấy khinh công của anh rất giỏi. Anh là thợ săn tiền thưởng thật à?

Dae Woong: Ừ, sư phụ của tôi là Kiếm khách Dong Il.

Eun Sung đứng bật dậy

Eun Sung: Cái gì? Ý anh là Kiếm Khách Lãng Tử – người thợ săn tiền thưởng huyền thoại đó à?

Dae Woong: Ổng đó. Cô cũng biết ổng sao?

Eun Sung ngồi thụp xuống ghế, vẻ mặt không thể tin được. Sau đó cô ra chiều suy nghĩ, vẻ mặt đầy nghiêm túc. Sau đó cô đứng lên, bước sang bên cạnh anh rồi quỳ xuống trước vẻ mặt kinh ngạc của anh.

Eun Sung: Xin hãy cho tiểu nữ biết phải làm sao mới gặp được sư phụ của huynh.

Anh vội vã khuỵu xuống đỡ cô dậy.

Dae Woong: Này, đừng đột ngột làm tôi giật mình vậy chứ. Có gì thì cứ nói bình thường thôi. Việc gì phải thế này?

Eun Sung nhìn anh với ánh mắt kiên định.

Eun Sung: Trừ khi huynh nói cho tôi biết, tôi tuyệt đối sẽ không đứng dậy.

Dae Woong méo mặt nhìn cô.

Dae Woong: Không phải là tôi không muốn nói. Nhưng cô hỏi tôi thì tôi biết phải hỏi ai đây?

Eun Sung: Chẳng phải anh là đồ đệ của ngài ấy sao?

Dae Woong: Ya, tôi là đồ đệ chứ có phải là bảo mẫu của ổng đâu. Hơn nữa, tính ổng lại khoái phiêu dao, có trời mới biết giờ này ổng đang lông bông ở đâu!

Chuyển cảnh

4. Trung Quốc

Màu chủ đạo: Ngoại – sáng

Cảnh: Bầu trời hoàng hôn đỏ cháy. Cánh đồng cỏ bao la.

Động:

Một người phụ nữ trung niên khá xinh đẹp đang bị bao vây bởi một đám cướp. Trông bà đầy sợ hãi.

Yoo Sun: Xin hãy tha cho tôi. Tôi còn chưa có phu quân. Tôi còn có rất nhiều việc muốn làm. Các người muốn bao nhiêu tiền cũng được, nhưng hãy để tôi đi.

Cướp đại ca: Tiền đương nhiên là phải cướp. Nhưng để cho bà đi chẳng phải là quá lỗ hay sao?

Cướp đàn em vỗ tay hưởng ứng.

Cướp đàn em: Đại ca chí phải! Đại ca chí phải!

Cướp đại ca nắm lấy sợi dây chuyền lục bảo trên cổ bà và giật đứt nó.

Yoo Sun: Á! Cứu tôi với!

Một tiếng thét vang lên ồm ồm.

Kiếm khách Dong Il: Bọn cướp kia! Chớ có lộng hành!

Cướp đại ca: Lão già kia, ông là ai mà dám lớn tiếng với băng cướp khét tiếng nhất vùng này hả?

Cướp đàn em: Đại ca lại nổ nữa rồi. Chúng ta lần này mới cướp lần đầu thôi mà.

Cướp đại ca: Im! Ai bảo tụi bây bép xép!

Cướp đại ca quay sang nhìn Lãng Tử Kiếm Khách.

Cướp đại ca: Có giỏi thì qua đây!

Không đợi hắn mời thêm nữa, vị kiếm khách bắt đầu lao tới với tốc độ tên lửa.

“Roẹt! Roẹt!”

Chưa ai kịp thấy gì thì ông đã đáp xuống đất sau lưng tên cướp đại ca, một chân quỳ xuống, tay cầm kiếm giơ sang một bên, trông rất ra dáng. Một giây sau, quần áo trên người tên cướp đại ca rách ra và lả tả rơi xuống, chỉ còn lại cái khố.

Cướp đại ca: Á Á Á!!

Cướp đàn em: Đại ca!!!!

Dưới ánh hoàng hôn, Boom ( cướp đại ca)ngã xuống. Lee Teuk vội vã chạy đến đỡ. Boom ra vẻ hấp hối.

Boom: Ta … đã mất trinh rồi!Chưa một người đàn bà nào nhìn thấy ta cởi áo ngoại trừ mẹ ta … Vậy mà ~ Hức!

Lee Teuk: Đại ca! Đừng lo! Em sẽ chăm sóc tốt cho các đệ đệ! Anh cứ yên tâm mà lấy vợ liền đi, trước khi tin anh bị mất trinh bị truyền ra ngoài!

Boom: Cám ơn em, tiểu đệ tốt của ta!

(Máy quay cảnh hai anh em cùng cả nhóm cướp dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ)

(Quay sang anh hùng và mỹ nhân)

Kiếm khách: Tiểu thư không sao chứ?

Yoo Sun: Vâng. Tiểu nữ không sao ạ. Đa tạ đại hiệp đã ra tay cứu lấy tiểu nữ này. Xin hỏi danh tính của ngài là?

Kiếm khách: Xin đừng bận tâm. Danh tính của tôi có xá chi. Tôi chỉ là một kiếm khách lãng tử mà thôi.

Nói rồi, ông quay đi, phất tà áo choàng màu đen lên rồi bỏ đi về phía ánh hoàng hôn.

(Nhạc Hoa nổi lên)

Yoo Sun nhìn theo đầy cảm động.

Chuyển cảnh

5. Quay lại với quán ăn

Màu chủ đạo: Nội – Sáng

Cảnh: Vẫn là bên trong một quán ăn bình dân. Có khoảng 7,8 người khách trong quán, và ông chủ đang đứng quầy. Dae Woong và Eun Sung đang ngồi ở chiếc bàn bên cạnh cửa sổ.

Động:

Dae Woong: Nói tóm lại là tôi hoàn toàn không biết gì về chỗ hiện tại của sư phụ tôi. Cho nên cô đừng có quỳ nữa.

Eun Sung ngồi thụp xuống, vẻ mặt đầy thất vọng.

Eun Sung: Vậy mà tôi cứ ngỡ rằng mình đã tìm được hi vọng.

Mắt cô bắt đầu ngân ngấn một cách tức tưởi. Cô cắn chặt môi mình. Dae Woong nhìn cô vẻ bối rối.

Dae Woong: Rốt cuộc là có chuyện gì? Cứ nói đi, biết đâu tôi giúp được cô.

Eun Sung ngước lên nhìn anh một hồi rồi quệt nước mắt.

Eun Sung: Đúng vậy. Tôi không thể bỏ cuộc như thế này được. Tôi sẽ thử tin anh.

Cô lại quỳ dậy.

Eun Sung: Xin hãy giúp tiểu nữ!

Mọi người trong quán đồng loạt nhìn cô và anh với vẻ hiếu kỳ. Kang Ho Dong cũng ngừng ăn trong vòng một giây để nhìn hai người.

Dae Woong: Ya! Tôi đã bảo cô đừng quỳ nữa mà! Ngồi lên ghế rồi chúng ta nói chuyện. Mọi người đang nhìn kìa.

Cô nghe theo anh và ngồi lại lên ghế. Sau khi hai người đã yên vị, Dae Woong hỏi.

Dae Woong: Vậy cô muốn tôi giúp việc gì?

Eun Sung: Nếu anh có thể giúp tôi việc này thì cho dù có phải làm trâu ngựa suốt đời, tôi cũng sẽ trả cho anh bất kỳ giá nào anh muốn.

Dae Woong: Việc gì?

Eun Sung: Bắt Gumiho.

Dae Woong: Cái gì? Gumiho?

Eun Sung: Đúng vậy.

Dae Woong: Cô có thể nói rõ lý do không?

Tay Eun Sung siết chặt vào váy mình dưới gầm bàn. Nước mắt cô chợt rơi xuống.

Eun Sung: Việc kể ra dài lắm…

Chuyển cảnh (flash back)

Note: 3 ngày trước…

6. Dinh thự của thương gia Go Pyung Joong

Màu chủ đạo: Ngoại – sáng

Cảnh: Một ngôi dinh thự rộng lớn, cổ kích, và đẹp. Trong vườn thượng uyển của dinh thự, có một hồ cá, hòn non bộ, rất nhiều cá chép dưới hồ, nhiều cây cối và hoa rải rác trong vườn.

Động:

Eun Seung chạy vào trong sân từ cổng. Cha cô đang cho cá ăn bên cạnh hồ.

Eun Sung: Cha à!

Ông Go: Eun Sung của cha! Hôm nay ra chợ có vui không?

Eun Sung: Cha à, con mới gặp thím bán gà ở ngoài chợ. Bà ấy vừa mới kể lại với con về vụ giết người moi gan mới nhất của Gumiho ấy! Dạo này mọi người đồn về chuyện đó càng lúc càng nhiều. Nghe nói là cô ta rất xinh đẹp, nhưng lại thích ăn tim gan của đàn ông. Đúng là rỗi hơi thật. Trên đời này làm gì có Gumiho chứ?

Ông Go: Nói vậy là con không sợ cha bị Gumiho moi tim gan để ăn à?

Eun Sung: Con không sợ. Cha của con rất mạnh mẽ mà! Làm sao lại bị Gumiho mê hoặc được?

Ông Go: Ừ, đối với cha cho dù Gumiho có xinh đẹp thế nào thì cũng không thể đẹp hơn con gái của cha được.

Hai cha con tựa đầu vào nhau và cười.

Đột nhiên từ trong nhà có hai người phụ nữ mặc Hanbok bước ra. Một người đàn bà trung niên đẹp, Baek Sung Hee, vợ kế của thương gia Go, và con gái riêng của bà, Yoo In Hye.

Yoo In Hye: Ừ, cô cứ không tin đi! Để xem đến ngày Gumiho đến moi tim gan của cô thì cô làm thế nào.

Eun Sung: In Hye, chị đừng độc miệng như thế. Tại sao chưa biết thực hư mà đã tin vào lời của thiên hạ như thế chứ?

In Hye: Tùy chị muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tôi thì tôi tin vào Gumiho đấy. Nhưng ả ta có lẽ là chẳng xinh đẹp mấy nên mới phải ăn gan người để bồi dưỡng sắc đẹp như thế.

Ông Go: Thôi, chị em đừng cãi nhau nữa. Vào ăn cơm thôi.

Baek Sung Hee: Ông đừng chằm chặp bênh Eun Sung như thế. Mới động đến con gái rượu một chút là giãy nãy lên. Thật chướng mắt!

Ông Go: Bà đừng như thế. Tôi chẳng bênh đứa nào cả. CHỉ là chị em trong gia đình thì không nên bất hòa như thế.

Bà Baek (mỉm cười): Gia đình? Chúng ta có còn là gia đình sao?

Ông Go tái mặt. Ông ôm lấy ngực trong tức giận.

Ông Go: Bà…

Eun Sung: Cha! Cha không sao chứ?

Ông loạng choạng trong khi Eun Sung đỡ ông. Cô tức giận quay sang bà Baek.

Eun Sung: Mẹ, sao mẹ lại có thể nói như vậy? Mẹ biết là tim của cha không tốt mà! Sao lại còn khiến ông nổi giận?

Ông Go lảo đảo đứng dậy.

Ông Go: Cha không sao. Chúng ta vào ăn thôi.

Eun Sung đỡ ông vào nhà trong khi In Hye nhìn theo cô với ánh mắt hằn học. Còn bà Baek, cũng nhìn theo họ,nhưng với một gương mặt đầy khó lường.

Chuyển cảnh

7. Dinh thự của thương gia Go Pyung Joong

Màu chủ đạo: Nội – tối

Cảnh: bên trong ngôi nhà, bài trí khắp nơi rất nhã nhặn, nhưng thư phòng của ông Go đầy bừa bộn, những cuốn sách nằm ngổn ngang trên sàn nhà, máu vấy lên trang sách, máu loang ra trên sàn nhà, xác ông Go nằm bất động trên sàn,trái tim trong lồng ngực ông đã biến mất.

Động:

Eun Sung đi dọc hành lang, tay bê một khay đựng một chén thuốc. Cô gõ nhẹ lên cửa thư phòng.

Eun Sung: Cha à, đã tới giờ uống thuốc rồi ạ.

Im lặng.

Eun Sung: Cha ơi?

Cô nhè nhẹ mở cửa.

Eun Sung: Á Á Á!!!

Cô đã nhìn thấy xác ông trong thư phòng cùng với hiện trạng của ông. Cô lao đến bên xác ông.

Eun Sung: Cha! Cha ơi! Cha ơi!

Mọi người trong nhà đổ xô đến và kinh hoàng nhận ra hiện cảnh trước mắt mình.

In Hye hét lên.

In Hye: Á!Ghê quá! Đây chắc chắn là Gumiho đã làm!!

Những gia nhân trong nhà đồng loạt đồng tình với In Hye. Bà Baek tiến đến, nhìn thấy xác chồng mình, gương mặt vô cùng hốt hoảng. Bà cũng lao đến cạnh xác ông.

Bà Baek: Ông à! Chuyện gì thế này? Sao ông lại có thể chết tức tưởi như vậy được chứ? Còn tôi với In Hye phải biết làm sao đây? Sao ông lại có thể rời bỏ chúng tôi mọt cách vô trách nhiệm đến thế? Sao ông lại để Gumiho mê hoặc dễ dàng thế chứ?

Eun Sung: Gumiho?

(Nhạc nổi lên: Fate, Second story)

Cô nhìn sang bà Baek.

Eun Sung: Mẹ… Mẹ nghĩ là do Gumiho đã làm ư?

In Hye : Không phải là ả thì còn ai vào đây nữa?

Eun Sung: Mọi người đều nghĩ như vậy ư?

Không một ai trả lời. Đôi mắt cô trợn tròn trong kinh ngạc. Nước mắt cô rơi xuống.

Eun Sung: Cái chết của cha tôi… Chỉ dùng ba tiếng Gu Mi Ho… rồi cứ thế mà cho đi sao?

In Hye: Vậy cô còn muốn thế nào? Cô đấu lại với Gumiho sao? Vậy thì cô đi mà tìm ả để báo thù. Đừng có lảng vảng ở đây mà lảm nhảm!

Eun Sung: Được! Cái chết của cha, tôi quyết sẽ làm cho rõ! Sau khi hỏa táng cho cha, tôi sẽ đi ngay!

Chuyển cảnh

8. Quay lại với quán ăn

Màu chủ đạo: Nội – Sáng

Cảnh: Vẫn là bên trong một quán ăn bình dân. Có khoảng 7,8 người khách trong quán, và ông chủ đang đứng quầy. Dae Woong và Eun Sung đang ngồi ở chiếc bàn bên cạnh cửa sổ.

Động:

Eun Sung: Sáng nay tôi gom lấy tro cốt của cha tôi rồi xuất hành. Đột nhiên Sang Guen lại giật lấy chiếc hũ từ tay tôi rồi chạy đi. Thế là tôi phải đuổi theo nó rồi gặp anh…

Dae Woong: Nói như vậy, cô muốn tìm Gumiho là để tìm manh mối sao?

Eun Sung: Đúng vậy. Nếu thật là Gumiho đã giết chết cha tôi thì dù có phải mất mạng tôi cũng phải kéo cô ta xuống địa ngục cùng tôi. Nhưng thật ra tôi nghiêng về một giả thiết khác nhiều hơn…

Dae Woong: Mẹ kế của cô? Một giả thiết không tồi… Nhưng nếu cô muốn bắt đầu từ Gumiho, được thôi! Tôi sẽ tìm Gumiho cho cô. Tên cô là gì?

Eun Sung: Go Eun Sung.

Dae Woong: Cha Dae Woong. Chúng ta xem như là bằng hữu. Tôi không lấy mắc cho bằng hữu. CHỉ cần đãi tôi thêm một bữa nữa là được rồi. Chừng nào tìm được Gumiho thì tôi sẽ nhận đồ ăn. Vậy tạm biệt.

Eun Sung: Cám ơn anh rất nhiều, Cha Dae Woong. Tôi sẽ không quên ơn này đâu.

Dae Woong: Gặp lại nhau giờ này, ngày mai, ở đây. Tôi đi đây. Cám ơn vì bữa cơm nhé.

Nói rồi, anh nhảy qua cửa sổ và phóng đi mất.

Chuyển cảnh

9. Trong rừng, bên cạnh hồ.

Màu chủ đạo: Ngoại – tối

Cảnh: Khu rừng tối, ánh sáng sáng dịu nhẹ, vừa đủ để nhìn thấy hồ nước và cảnh vật, trăng tròn.

Động:

Dae Woong bước tới cạnh hồ rồi ngồi xuống.

Dae Woong: Phải dò hỏi mãi mới tìm được tới khu vực lai vãng của Gumiho. Tới bước này thì có thể sử dụng cách đó được rồi. Tuy sẽ hơi phiền phức một chút…

Anh rút kiếm ra và cắt một đường nhỏ lên lòng bàn tay của mình. Máu từ đó nhỏ xuống.

Dae Woong: Được. Bữa ăn đã dọn sẵn, sao còn không ra?

Ngay lúc đó, hai con yêu quái đồng loạt lao đến tấn công anh.

(Nhạc nổi lên: Hoàng Phi Hồng)

Một con là yêu quái khủng long Dooly. Con còn lại là yêu quái khỉ. Anh giơ bàn tay bị chảy máu ra, ánh mắt sắc lẻm. Hai con yêu quái đồng loạt lao đến với ý định cắn vào tay Dae Woong, nhưng Dae Woong đã lùi về phía sau trong tích tắc. Hai con yêu quái không kịp né nên đã đâm sầm vào nhau, ngất ngay tại chỗ. Dae Woong đá hai con yêu quái xuống hồ. Một loạt tấn công nữa lại ập đến. Yêu quái kéo hết đàn này đến đàn khác, càng lúc càng đông. Đến lúc này, Dae Woong rút kiếm ra và bắt đầu đánh nhau với bọn chúng. Mặc dù chúng khá đông nhưng Dae Woong đã đối phó được toàn bộ. Sau khi giằng co một lúc, cuối cùng anh đã xử gọn toàn bộ.

Dae Woong: Phù! Yêu quái trong rừng này cũng đông thật! Bây giờ thì chỉ cần chờ cá cắn câu thôi.

Anh ngồi xuống tảng đó cạnh đó và nhỏ máu của mình xuống hồ nước. Sau đó, anh rút một dải băng từ trong hành lý để băng tay mình lại.

Dae Woong: Hôm nay lại làm nhan sắc tàn phai thêm rồi. Vừa bị đen, vừa mất máu, chán quá là chán~

Bỗng dưng, ở phía cánh rừng đằng xa bên kia mặt hồ phát ra ánh sáng màu xanh rất đẹp.

Dae Woong: Đến rồi.

Anh đặt tay lên chuôi kiếm, sẵng sàng rút ra bất cứ lúc nào.

Một cô gái bay ra từ trong cánh rừng phía bên kia, ánh sáng phát ra từ sau lưng cô. Cô càng lúc càng tiếng đến gần Dae Woong. Hình ảnh của cô càng lúc càng rõ nét. Cô nhẹ nhàng bay ra từ trong rừng ra giữa mặt hồ và dừng lại trên không trung, chân cách mặt hồ ba phân. Trước mặt anh là một Gumiho thật sự, mái tóc dài khẽ bay trong gió, chiếc váy trắng dài được thắt lụa đỏ ở giữa, sau lưng cô là chín cái đuôi tỏa sáng một màu xanh tinh khiết.

Dae Woong lộ vẻ ngỡ ngàng một phút chốc.

Dae Woong: Bây giờ thì mình đã hiểu tại sao họ lại đồn về Gumiho nhiều như vậy…

Dae Woong: Cô chính là Gumiho?

Mi Ho tròn xoe mắt nhìn anh.

Mi Ho: Anh là người đã tạo ra mùi máu này?

Dae Woong: Đúng vậy.

Dae Woong nói, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng ứng chiến.

Dae Woong: Sao còn chưa tấn công? Cô không muốn ăn tôi à?

Cô bay đến gần anh hơn rồi nở một nụ cười rất hồn nhiên.

Mi Ho: Trông anh … rất dễ thương!

Dae Woong tròn mắt ngạc nhiên.

Dae Woong: Cô định đùa với tôi đấy à? Không lẽ khen con mồi là dễ thương trước khi ăn thịt nó là phong cách của cô sao?

Mi Ho: Không. Tôi chỉ là tò mò muốn biết ai là chủ nhân của loại máu thuần khiết đến vậy.

Dae Woong: Không sai. Đây chính là loại máu quý hiếm nhất mà yêu quái luôn thèm khát. Uống vào là có thể trường sinh bất tử đó.

Mi Ho: Ừm, mùi máu của anh rất ngọt, chứ không tanh như của người khác.

Dae Woong: Bởi vậy nên quanh năm tôi bị yêu quay tấn công hoài~

Dae Woong chợt ngớ người trước sự mất cảnh giác của mình đối với Gumiho. Anh lại siết chuôi kiếm.

Dae Woong: Cho nên … cô cũng muốn sở hữu nó đúng không?

Mi Ho: Không. Tôi không muốn. Tôi thà trở thành người còn hơn.

Dae Woong hoàn toàn chết cứng trước câu trả lời mà anh hoàn không dự tính đến. Anh nhìn cô ngỡ ngàng một hồi rồi lên tiếng.

Dae Woong: Tại sao?

Mi Ho: Bởi vì … Tôi muốn trở thành người.

Dae Woong: Thế cho nên tôi mới hỏi là tại sao? Cô là một Gumiho, có thể trẻ mãi không già, lại không phải đối diện với bệnh tật và bao nhiêu vấn đề khác, sao lại muốn trở thành con người chứ?

Mi Ho: Ừm, có lẽ … vì tôi muốn sống.

Dae Woong: Sống?

Mi Ho: Ừm.

Cô đáp xuống mặt đất bên cạnh Dae Woong.

Mi Ho: Sau từng ấy thời gian, tôi nhận ra là tôi muốn sống… hơn là tồn tại. Tôi muốn trải nghiệm một cuộc sống đích thực, không phải là sự trường sinh bất tử của một quái vật.

Dae Woong nhìn cô rồi khẽ cười. Anh buông tay ra khỏi chuôi kiếm.

Dae Woong: Vậy sao tôi nghe nói rằng cô chạy đi khắp nơi mê hoặc đàn ông rồi ăn gan họ mà.

Mi Ho: Lại nữa. Sao ai cũng nói vậy hết? Tôi không có mà. Tuy là tôi không giống người nhưng mà tôi cũng biết điều lắm. Tôi chưa bao giờ ăn người hết mà. Có lần tôi còn cứu  một người khỏi bị báo ăn thịt đấy!

Dae Woong: Thế cô cứu anh ta bằng cách nào.

Mi Ho: Tôi nói với con báo rằng “Mày mà ăn người này là ta làm thịt mày đó!”

Dae Woong bật cười.

Dae Woong: Là cô lợi hại! Đến tôi cũng chưa bao giờ nghĩ ra dùng cách này để dọa bọn thú!

Mi Ho: Đương nhiên!

Mi Ho nhìn anh rồi hỏi.

Mi Ho: Mà anh làm gì ở đây vậy?

Dae Woong: À, cô nói tôi mới nhớ. Tôi tới để gặp cô.

Mi Ho: Gặp tôi? Lần đầu tiên có người đến thăm tôi đấy! Tôi vui quá!

Dae Woong: À, thật ra cũng không hẳn là “thăm…”

Mi Ho cười toe toét.

Mi Ho: Anh là ai?

Dae Woong: Tên tôi là Cha Dea Woong. Còn cô?

Mi Ho: Tôi? Tam Thần bà bà không đặt tên cho tôi…

Cô phụng phịu nói.

Dae Woong: Ừm… Vậy thì cô nghĩ sao nếu tôi gọi cô là Miho?

Gương mặt cô rạng lên.

Mi Ho: Mi Ho? Tên của tôi đấy hả? Thật sao? Vậy là bây giờ tôi cũng có tên giống như con người rồi hả?

Dae Woong mỉm cười.

Dae Woong: Ừ, tôi nghĩ cái tên đó rất hợp với cô, vừa độc đáo, lại thể hiện được thân phận của cô.

Mi Ho: Wow, Woong à, tôi vui quá. Tôi thật sự, thật sự rất thích cái tên này.

Dae Woong: Vậy bây giờ chúng ta là bằng hữu rồi.

Mi Ho: Bằng hữu là gì?

Dae Woong: Ừm, giống như là cô với tôi sẽ giúp đỡ lẫn nhau ấy.

Mi Ho: Vậy làm sao để biết rằng tôi là bằng hữu của anh?

Dae Woong: Ừm… Thế này đi. Quay qua đây.

Anh nắm lấy vai Mi Ho và kéo cô đứng đối diện với mình.

Dae Woong: Đưa ngón trỏ cô ra, là ngón này này.

Anh làm mẫu cho cô xem.

Dae Woong: Sau đó, chạm hai ngón vào nhau, rồi nói “Hoyi, hoyi”

Cô làm theo lời anh nói. Hai người chạm tay vào nhau rồi cùng nói.

Mi Ho/ Dae Woong: Hoyi, Hoyi!

Dae Woong: Như vậy là biết chúng ta là bằng hữu rồi.

Mi Ho: Wow, tôi vui quá đi mất. Được làm bằng hữu với anh tôi thật sự vui lắm, Woong à!

Dae Woong (cười): Vậy sao?

Mi Ho: Ừm!

Dae Woong: Đã vậy thì chúng ta phải ăn mừng mới được. Cô thích ăn gì?

Mi Ho: Không có. Tam Thần bà bà bảo rằng tôi không cần ăn, nên chủ yếu chỉ cần không khí thôi.

Dae Woong: Không ăn?!

Anh trợn tròn mắt nhìn cô.

Dae Woong: Trời đất! Cho dù là không cần ăn thì cô cũng đã bỏ phí cả đời người rồi còn gì. Sống là để ăn mà cô không ăn thì coi như là tiêu rồi! Đi, tôi đãi cô ăn thịt bò. Tôi biết một quán ngon lắm.

Nói rồi anh kéo tay cô đi theo mình.

Dae Woong: À, suýt chút nữa quên. Đừng để lộ cho người khác biết cô là Gumiho, nguy hiểm lắm. Cô thu đuôi lại đi.

Mi Ho (cười toe): Ừm.

Chuyển cảnh

10. Quán thịt bò.

Màu chỉ đạo: Nội – sáng vừa phải

Cảnh: Trong quán có lai rai vài người khách. Có rất nhiều bàn ghế trống. Có bốn cái cột ở bốn góc.

Động:

Dae Woong: Tiểu nhị à!

Tiểu nhị: Đến đây, đến đây!

Dae Woong: Cho hai phần thịt bò đi!

Tiểu nhị: Vâng ạ!

Tiểu nhị quay sang nhìn Mi Ho.

Tiểu nhị: Tiểu thư có muốn dùng gì thêm không ạ-

Vừa nói đến đây, anh chàng chết cứng trước nụ cười lúm đồng tiền của Mi Ho. Dae Woong có vẻ không vui mấy.

Dae Woong: Ya, tiểu nhị!

Nhưng tiểu nhị vẫn còn đang đắm chìm trong mộng tưởng của mình. Dae Woong lấy tay đập lên đầu tiểu nhị.

“Bốp!”

Tiểu nhị: Ái da!

Dae Woong: Sao còn chưa đi chuẩn bị?

Tiểu nhị: Dạ~

Rồi nuối tiếc bước vào trong nhà bếp.

Dae Woong: Mi Ho à, cô không nên gián tiếp mê hoặc người khác như vậy. Những người ngốc nghếch như vậy ở đây nhiều lắm. Cho nên, cô không nên tùy tiện cười với đàn ông khacsm hiểu chưa?

Mi Ho: Còn anh?

Dae Woong: Tôi thì không sao. Vì tôi đã được miễn dịch bùa mê của cô rồi.

Mi Ho gật đầu.

Mi Ho: Tôi hiểu rồi.

Anh chàng tiểu nhị bưng ra một chiếc lò than nóng đỏ kèm theo một miếng sắt đặt lên bàn.

Mi Ho: Cái này là gì vậy?

Dae Woong: Cái này gọi là lò than nướng.

Mi Ho: Òh…

Sau đó tiểu nhị bưng hai đĩa thịt bò đặt lên bàn.

Tiểu nhị: Mời quan khách thong thả dùng bữa.

Sau đó, anh chàng tiếc nuối chạy ra nấp sau cột để lén nhìn Mi Ho.

Mi Ho cầm miếng thịt sống lên chuẩn bị đưa vào miệng thì Dae Woong dùng đũa ngăn cô lại.

Dae Woong: Nếu cô muốn trở thành người thì phải có nhân đạo một chút. Nếu là tôi thì tôi sẽ đợi thịt chín rồi mới ăn.

Mi Ho bĩu môi.

Mi Ho: Lâu đến vậy sao?

Dae Woong: Ừ.

Mi Ho: Thịt chín rồi kìa!

Dae Woong cười.

Dae Woong: Được rồi, được rồi. Nhường cho cô ăn trước đó.

Mi Ho bốc miếng thịt bò bỏ vào miệng rồi nhai.

Mi Ho: Ah, ngon quá!

Dae Woong: Tôi đã bảo rồi mà. Đây, ăn thêm đi.

Anh gắp thịt bò rồi bỏ vào đĩa của Mi Ho. Cô tiếp tục ngốn thịt bò vào miệng trước khuôn mặt thích thú của Woong.

Miho: Ah, ngon quá!

Dae Woong nhìn Mi Ho ăn một lúc rồi lên tiếng.

Dae Woong: Mi Ho à, tôi có một người bằng hữu. Vì cô ấy muốn gặp cô nên tôi mới tìm đến cô. Cô có thể cùng tôi đến gặp cô ấy vào ngày mai không?

Mi Ho ra vẻ suy nghĩ một chút rồi đáp.

Mi Ho: Được thôi. Dù sao cũng nhờ có cô ấy mà tôi mới gặp được anh.

Dae Woong: Tốt quá rồi. Xem ra chúng ta sẽ có thể giúp được cho Eun Sung.

Mi Ho chợt tỏ ra không vui.

Mi Ho: Eun Sung… Anh muốn giao giối với cô ấy à?

Dae Woong sặc ngụm nước mà anh đang uống dở ra ngoài.

Dae Woong: Cái gì? Gi…Giao phối?

Anh chép miệng rồi nói.

Dae Woong: Miho à, đừng ăn nói lỗ mãng như vậy. Giao phối là từ chỉ dùng cho động vật thôi.

Mi Ho: Thì con người là động vật mà. Nói thật đi, anh muốn giao phối với Eun Sung đúng không?

Dae Woong cười rồi đáp.

Dae Woong: Này, tôi chỉ mới gặp cô ấy hôm nay thôi. Làm sao mà muốn giao phối với cô ấy được. Chúng tôi chỉ là bằng hữu thôi. À, mà biết đâu hai người cũng sẽ trở thành bằng hữu đấy.

Mặt Mi Ho rạng lên.

Mi Ho: Vậy là anh sẽ không giao phối với cô ấy sao?

Dae Woong: Ừ.

Mi Ho: Hay quá!

Dae Woong: Sao cũng được. Cô ăn đi.

Mi Ho: Vậy tại sao anh lại muốn giúp cô ấy?

Dae Woong: Có lẽ là vì việc cô ấy bị mất cha khiến tôi nhớ đến cái chết của cha mẹ mình. Lúc đó nhờ có sư phụ mà cha mẹ tôi đã không phải chết oan, nên tôi cũng muốn giúp cô ấy một phần.

Mi Ho: Òh, tôi thì không có cha mẹ nhỉ?

Gương mặt cô thoáng buồn.

Dae Woong: Chẳng phải là cô có Tam Thần bà bà đó sao?

Mi Ho lại vui lên.

Mi Ho: Ừ nhỉ!

Mi Ho: Ngày mai tôi sẽ làm bằng hữu với Eun Sung! Chúng tôi có nên làm “hoyi hoyi” không nhỉ?

Dae Woong (cười dịu dàng): Đừng làm. Cô ấy sẽ cười cô đó. Cái “Hoyi hoyi” đó… xem như là bí mật giữa hai chúng ta đi.

Chuyển cảnh

11. Quán ăn

Màu chủ đạo: Nội – Sáng

Cảnh: Vẫn là bên trong một quán ăn bình dân cũ. Có khoảng mười mấy người khách trong quán, và ông chủ đang đứng quầy. Eun Sung đang ngồi đối diện với Mi Ho và Dae Woong ở một bàn đôi cũng đặt cạnh cửa sổ.

Động:

Dae Woong: Eun Sung, như đã hẹn, tôi đã đưa người mà cô muốn tìm tới. Vị này là Mi Ho.

Anh chỉ sang cô gái với đôi mắt tròn xoe đang ngồi cạnh mình. Eun Sung nhìn Mi Ho đầy ngạc nhiên.

Mi Ho: Xin chào! Dae Woong bảo chúng ta sẽ làm bằng hữu tốt của nhau! Dae Woong mới đặt tên cho tôi tối qua! Cứ gọi tôi là Mi Ho nhé!

Eun Sung lật đật kéo Dae Woong qua một bên và thì thầm.

Eun Sung: Ya, anh không lừa tôi đấy chứ? Anh kiếm đâu ra một Gumiho hồn nhiên dễ thương như vậy chứ hả?

Dae Woong: Ừ, tối hôm qua tôi cũng hết hồn luôn đó. Thật sự là hoàn toàn khác với lời đồn. Tôi thề với danh dự của cha mẹ tôi rằng cô ấy không hề giết cha cô.

Eun Sung: Sao anh biết?

Dae Woong: Nếu thật là cô ấy giết người như ngóe như vậy thì sẽ không thể cưỡng lại máu của tôi được đâu. Tôi đã kiểm tra rồi.

Mi Ho vẫn đang ngồi trên bàn và hồn nhiên gặm xương bò trong khi chia cho Sang Guen một mẩu xương nhỏ.

Eun Sung: Tôi hiểu rồi. Tôi tin anh.

Dae Woong: Vậy bây giờ cô muốn làm gì với cô ấy?

Eun Sung: Tôi cũng không biết nữa… Nói là nói muốn gặp thôi chứ chưa hề có định hướng sẽ làm gì.

Dae Woong: Tôi có một kế hoạch. Qua đây.

Anh quay lại ngồi cạnh Mi Ho, nhìn thấy cô và Sang Guen giống nhau quá nên không thể nén cười.

Dae Woong: Này. Tôi không biết là hồ ly cũng kết bạn với chó được đấy. Hai người đã giới thiệu với nhau chưa.

Mi Ho: Chưa. Tôi không hiểu được tiếng của nó.

Dae Woong: Được. Mi Ho, đây là “Bé Bự,” chó cưng của Eun Sung. “Bé Bự,” đây là Mi Ho, bằng hữu mới của Eun Sung. Hai người bắt tay nào.

Eun Sung: Này, sao anh dám tự tiện đặt biệt danh cho Sang Guen của tôi thế? Mi Ho à, đừng nghe hắn! Tên của cậu nhóc này là Sang Guen. Rất vui được làm quen với cô.

Mi Ho: A, vậy là hôm nay tôi có thêm tới hai bằng hữu rồi, Woong à! Tôi vui quá!

Cả Dae Woong và Eun Sung cùng bật cười trước sự thích thú hồn nhiên của Mi Ho.

Dae Woong làm mặt nghiêm rồi nói.

Dae Woong: Được rồi, bàn vào vấn đề chính. Mi Ho, cô sẽ giúp Eun Sung chứ?

Mi Ho: Chỉ cần Woong và Eun Sung vui thì tôi sẽ làm. Chúng ta là bằng hữu mà. Đúng không, “Bé Bự” – à, Sang Guen?

Dae Woong mỉm cười và quay sang Eun Sung.

Dae Woong: Như vậy là chúng ta có thể bắt đầu kế hoạch rồi. Nghe cho kỹ nè.

Chuyển cảnh

12. Dinh thự của thương gia Go Pyung Joong

Màu chủ đạo: Ngoại– sáng

Cảnh: Vẫn là ngôi dinh thự rộng lớn, cổ kích, và đẹp. Trong vườn thượng uyển của dinh thự, có một hồ cá, hòn non bộ, rất nhiều cá chép dưới hồ, nhiều cây cối và hoa rải rác trong vườn. In Hye và cô hầu gái Hyo Min đang đứng dưới tán cây bên cạnh hồ nước.

Động:

“Chát!”

In Hye tát vào mặt của cô người hầu Hyo Min đáng thương.

In Hye: Sao ngươi dám nhặt lại bộ hanbok mà ta vứt đi để

mặc hả?

Nhưng cô hầu gái cũng không phải vừa.

Hyo Min: Tiểu thư đã vứt rồi thì sao lại không cho người khác mặc lại chứ ạ? Em gái của em đang cần một bộ hanbok cho Nguyên Tiêu này. Em chỉ ướm thử kích cỡ giúp em gái mình thôi. Nó sẽ không xuất hiện trước tiểu thư đâu ạ. Xin đừng hẹp hòi như thế!

In Hye: A, con nhỏ này! Ai cho phép ngươi cãi lại bề trên đấy hả? Mau đưa bộ hanbok đây!

Hyo Min nhất quyết không giao lại mà tiếp tục giằng co bộ hanbok với In Hye.

Hyo Min: Đằng nào thì tiểu thư cũng không mặc nó nữa! Xin hãy để nó lại cho người cần đến nó!

In Hye giằng mạnh tay hơn.

“Roẹt!!!”

Bộ hanbok bị xé đôi. In Hye mất thăng bằng và ngã xuống hồ cá chép trước sự hoảng hốt của Hyo Min. Nhưng trước khi người cô chạm xuống mặt nước tanh mùi cả thì đã có một bàn tay đỡ lấy.

Dae Woong: Tiểu thư không sao chứ?

In Hye nhìn Dae Woong đầy ngạc nhiên và cảm kích.

(Máy quay đặc tả gương mặt Dae Woong đang tỏa sáng dưới ánh mặt trời và gương mặt của In Hye đang nhìn anh đắm đuối)

Anh đỡ In Hye dậy. Cô nàng vuốt lại tóc rồi ra giọng ngọt ngào.

In Hye: Đa tạ công tử đã ra tay giúp đỡ. Nhưng chẳng hay tại sao công tử lại ở trong vườn nhà của tiểu nữ ạ?

Eun Sung: Là tôi đã mời anh ấy đến đây.

In Hye: Cô- Cô còn làm gì ở đây nữa? Chẳng phải cứ luôn miệng đòi đi tìm Gumiho để báo thù cho cha sao?

Eun Sung: Đó là việc của tôi. Ngôi nhà này vẫn là của cha nên tôi vẫn có quyền trở về.

In Hye: Chỉ giỏi biện bạch! Ông ấy đã qua đời rồi nên quyền thừa kế đương nhiên thuộc về mẹ con chúng tôi. Trong cái nhà này, cô đã không còn địa vị nào nữa hết.

Mi ho: Sao cô lại độc mồm thế? Eun Sung đã làm gì cô đâu?

Mi Ho đột ngột xuất hiện cùng Sang Guen.

In Hye: Con nhỏ nào nữa đây? Không lẽ là con rơi của ông ta sao?

Eun Sung nhìn In Hye bằng ánh mắt hăm dọa

Eun Sung: Tôi cấm chị động chạm đến cha!

In Hye thoáng sợ và khẽ đằng hắng giọng.

In Hye: Dù sao thì cô cũng không thể tùy tiện đưa người khác về nhà như thế.

Mi Ho thì thầm vài tai Dae Woong.

Mi Ho: Woong à, cô ta đúng là “ác độc.” Sao lúc nãy anh lại cứu cô ta?

Dae Woong: Việc này sẽ có lợi cho bước đi kế tiếp của chúng ta hơn. Cô phải nhịn đó nha.

Mi Ho: Tôi hiểu rồi. Sang Guen, mày cũng phải nhịn đó nha!

Sang Guen: Gâu!

Eun Sung: Mẹ đâu rồi? Tôi muốn nói chuyện với bà.

Đột nhiên bà Baek thình lình xuất hiện.

Bà Baek: Có chuyện gì vào trong rồi hẵng nói.

Chuyển cảnh

13. Phòng của bà Baek.

Màu chủ đạo: Nội – sáng vừa phải

Cảnh: Một chiếc bàn được đặt giữa phòng. Bà Baek và In Hye ngồi một bên. Eun Sung, Mi Ho, và Dae Woong ngồi ở bên còn lại. Mặt đối mặt.

Động:

Eun Sung quỳ lên và cúi đầu xuống.

Eun Sung: Mẹ, con đã sai rồi. Con lẽ ra không nên làm loạn lên như thế. Con vốn dĩ không thể đấu lại với Gumiho được. Là con đã quá ấu trĩ.

Bà Baek: Bây giờ nói việc đó có ích gì. Con còn về đây làm gì nữa?

Eun Sung siết chặt nắm tay.

Eun Sung: Mẹ, nếu mẹ muốn thì con sẽ rời khỏi đây. Con cũng không tham muốn quyền thừa kế hay gì cả. Tất cả mẹ cứ an bài. Con chỉ muốn để tang cho cha cho trọn 49 ngày rồi mới đi.

Bà Baek liếc nhìn Mi Ho và Dae Woong.

Bà Baek: CÒn hai người này là ai?

Eun Sung: Vị này là Cha Dea Woong. Còn đây là Cha Mi Ho, em gái của anh ấy. Trên đường đi con đã được bọn họ giúp đỡ rất nhiều. Nhưng cha mẹ của hai người vừa mới qua đời nên tạm thời họ không có nơi nào để đi cả.

Bà Baek: Con nghĩ nơi đây là trại tị nạn để giúp đỡ từ thiện ư? Cứ hễ ai gặp khó khăn là ta cứ thế mà cho vào nhà sao?

Eun Sung rút từ trong áo mình ra một tờ giấy.

Eun Sung: Đây là bản giao ước sẽ nhượng lại toàn bộ quyền thừa kế cho mẹ và chị In Hye. Nếu mẹ để con và hai người này ở lại đây trong thời gian ngắn sắp tới, con sẽ ấn tay vào đây.

In Hye lén nhìn Dae Woong rồi lên tiếng.

In Hye: Mẹ à, Dae Woong công tử lúc nãy cùng đã cứu con. Cứ để anh ấy ở lại đây một thời gian cũng không sao đâu ạ.

Bà Baek ra chiều suy nghĩ rồi đứng dậy.

Bà Baek: Muốn sao thì tùy con. Nhưng giao ước là giao ước. Đến lúc đó, đừng nuốt lời.

In Hye đứng lên đi theo bà, trước khi đi còn lén bắn cho Dae Woong một cái nhìn.

Ngay khi cánh cửa khép lại, Eun Sung nháy mắt với Mi Ho và Dae Woong, ra hiệu bước đầu thành công.

Eun Sung thì thầm với Mi Ho và Dae Woong.

Eun Sung: Mọi việc xem như tạm ổn. Bây giờ thì tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị cho bước hai.

Chuyển cảnh

14. Bên ngoài cổng dinh thự

Màu chủ đạo: Ngoại – sáng

Cảnh: Trời đẹp. Cảnh đường phố đông đúc. Phiên chợ Nguyên Tiêu vừa mở. Các nam thanh nữ tú cũng từng đôi từng cặp rủ nhau đi chơi chợ.

Động:

Dae Woong đang sóng bước cùng Mi Ho. Anh đá một viên đá trên đường về phía trước có vẻ buồn chán.

Dae Woong: Việc chuẩn bị kế tiếp chỉ có Eun Sung mới làm được. Chúng ta có ở đó cũng bằng thừa. Đành phải chờ đến lúc rồi hành động thôi.

Mi Ho: Woong à, bây giờ chúng ta làm gì đây? Hay là đi ăn thịt bò đi?

Dae Woong (cười): Chết thật! Tôi lỡ luyện cho cô thói quen ghiền bò mất rồi! Sau này làm sao mà kiếm cho đủ để trả tiền ăn cho cô chứ. Nghề “thợ săn tiền thưởng” như tôi ngó vậy chứ bèo lắm. Trước giờ bị đói hoài à. Chẳng hiểu sao tôi lại dạy cho cô ăn thịt bò nhỉ? Không biết chừng sau này sẽ phải hối hận cũng nên.

Mi Ho: Woong à, kiếm tiền có khó lắm không? Phải là con người thì mới kiếm tiền được hả?

Dae Woong: Không, nhưng vì cô khác người nên cũng sẽ rất khó khăn. Người như cô, thế nào cũng bị lừa.

Mi Ho: Vậy chỉ cần tôi ở bên cạnh anh thì tôi sẽ không bị lừa hả?

Dae Woong: Ừ. Cho nên cô đừng tùy tiện tin vào ai hết. Chỉ cần tin vào tôi là được rồi. À, ngoài ra thì cô cũng có thể tin vào Eun Sung và “Bé Bự” nữa.

Mi Ho: Vậy tôi có thể ở mãi bên anh chứ?

Dae Woong: Không được đâu. Tôi không phải là người giỏi chăm sóc người khác. Hơn nữa, sau khi giúp Eun Sung xong, tôi sẽ rời khỏi đây.

Mi Ho: Vậy tôi phải làm sao đây?

Dae Woong: Vậy cô không về lại chỗ Tam Thần bà bà sao?

Mi Ho (phụng phịu): Tôi không muốn. Thật ra bà bà bảo rằng tôi nên ở lại miếu chờ một tân lang đến rước mình đi. Nhưng mà vì mọi người cứ bảo rằng Gumiho ăn gan người nên chẳng ai đến cả.

Dae Woong nhìn cô, không hiểu sao lại chợt thấy áy náy.

Anh dừng lại, lục lọi thùng hành lý của mình một hồi trong ki Mi Ho nhìn anh với vẻ hiếu kỳ.

Dae Woong: Đây rồi. Mi Ho cô lùi xa một chút xíu đi.

Mi Ho nghe theo anh, thụt lùi hai bước.

Dae Woong: Rồi. Bây giờ ngồi xuống.

Anh đặt thùng hành lý xuống đất, ngang với tầm mắt của cô rồi nấp xuống phía sau thùng hành lý.

Một con heo nhồi bông nhô lên. Nó bắt đầu lướt ngang qua thùng hành lý như thể đang chạy.

Heo (Dae Woong): Cứu tôi với! Báo đang đuổi theo tôi này!

Một con chồn nhồi bông lại nhô lên, đứng chắn trước con heo.

Chồn (Dae Woong): Đừng lo, đã có chồn siêu cấp Gumiho ở đây!Tên kia, nếu dám ăn hắn thì ta sẽ ăn ngươi!

Heo (Dae Woong): Ah! Gumiho đúng là chồn tốt! Ai dám bảo rằng Mi Ho ăn gan người chứ? Tôi sẽ đi nói cho mọi người biết Mi Ho là một hồ ly rất dễ thương!

Mi Ho rất thích thú với vở tuồn của Dae Woong. Cô vỗ tay bộp bộp không ngừng. Miệng cười toe toét.

Mi Ho: A hay quá! Nữa đi! Nữa đi!

Dae Woong: Nữa hả?

Heo (Dae Woong): Mi Ho tiểu thư, hôm nay cùng tôi đi chơi nguyên tiêu nhé?

Chồn (Dae Woong): Ừm!

Dae Woong đứng dậy, tay phải cầm heo bông, tay trái cầm chồn bông.

Dae Woong (cười): Tiểu thư chồn này đã chịu đi chơi rồi. Còn cô thì sao?

Mi Ho chạy lại ôm chầm lấy anh.

Mi Ho: Woong à! Thật sự, thật sự, thật sự rất cám ơn anh. Nhờ có anh mà hôm nay tôi mới được xem rối, hơn nữa lại còn được đi chơi nguyên tiêu lần đầu nữa. Cám ơn anh nhiều lắm!

Gương mặt Dae Woong chợt đỏ lên. Anh đẩy cô ra vồi lúng túng nói.

Dae Woong: Vậy thì đi thôi. Không là chợ đóng cửa bây giờ.

Mi Ho nở một nụ cười tươi như hoa và chạy theo anh.

Mi Ho: Woong à. Mấy bộ đồ các cô gái đang mặc đó trông giống như cái mà “Ác Độc” đã làm rách lúc nãy ấy!

Dae Woong: Cái đó gọi là Hanbok. Cô muốn mặc thử không? Tôi có cách đó.

Mi Ho: Cách gì?

Dae Woong: Theo tôi.

Nói rồi nắm tay cô chạy và trong phiên chợ náo nhiệt.

Lee Su Guen: Cuộc thi ăn uống được tổ chức hàng năm sắp bắt đầu rồi! Bà con nhanh nhanh đăng ký kẻo không kịp!Phần thưởng dành cho giải nhất là bộ hanbok đôi dành cho các cặp tình nhân và các cặp vợ chồng và 3 phần sườn bò đại Hàn cực lớn! Kích cỡ quần áo tùy người thắng chọn lựa! Nhanh lên! Nhanh lên!

Dae Woong: Quái nhỉ? Giải thưởng hàng năm thường chỉ là một bộ Hanbok nữ thôi mà ta?

Mi Ho: Woong à, cuộc thi này tôi có thể tham gia được đó!

Dae Woong: Đương nhiên. Tôi…hoàn toàn tin tưởng vào khả năng ăn uống của cô!

Mi Ho: Woong à, tôi đi đây!

Cô vẫy tay và chạy vút vào trong đám đông. Vô tình, anh cũng vẫy tay lại.

Dae Woong: Cố lên nhé!

Sauk hi bóng cô đã khuất, anh nhìn vào tay mình và ngớ người nhận ra hành động vừa rồi của mình. Gương mặt thoáng vẻ xao xuyến.

Su Guen: Bà con hãy tiếp tục theo dõi cuộc thi ăn đang tới hồi gay cấn nhất! Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm có tới hai đấu thủ có thể ăn tới vòng 10. Nhưng người thi khác đều đã gục hết cả rồi.

Mi Ho đang ăn một cách hết sức ngon lành. Đối thủ của cô không ai khác chính là Kang Ho Dong cũng đang hì hụp ăn.

Su Guen: Ồ, hãy nhìn xem quán quân mọi năm của chúng ta năm nay đã có một đối thủ đáng gờm! Thật không ngờ đó lại là một cô gái hết sức mảnh mai. Toàn bộ 100 phần sườn bò đại Hàn và 50 bát canh xương hầm cô đã ăn sạch sẽ và hoàn toàn không có dấu hiệu muốn dừng lại.

Mi Ho: A ngon quá!

Dae Woong (tự cười một mình): Quả như mình đoán. Có lẽ sau này phải hối hận vì đã tập cho cô ấy ăn thịt bò thật thôi.

Su Guen: Kang Ho Dong đã có dấu hiệu đuối sức rồi! A, mặt của anh ấy đang tái đi! YAAAA, anh ấy đã ngất đi rồi.

NGƯỜI CHIẾN THẮNG CỦA NĂM NAY! CÔ CHA MI HO! Tiểu thư Cha Mi Ho, cô có bí quyết gì để chiến thắng không?

Mi Ho: Tôi có thể làm được là do Cha Dae Woong đã dạy cho tôi ăn thịt bò. Woong à, tôi làm được rồi!

Su Guen: Hai người cùng mang họ Cha. Chẳng hay phải chăng hai người là phu thê? Vâng, xin chúc mừng cặp phu thê của chúng ta CHA DAE WOONG VÀ CHA MI HO!!!! Phần thưởng của hai người là một bộ hanbok đôi chất lượng tuyệt hảo để cùng nhau dạo nguyên tiêu này và 3 phần sườn bò đại Hàn đạc biệt! Hẹn gặp lại bà con vào nguyên tiêu năm sau! Chúc bà con may mắn vào lần sau nhé!

Dae Woong (tủm tỉm, có vẻ khoái chí): Aigoo, cái ông chú này! Sao chưa biết gì hết mà đã gán ghép người ta là phu thê. Thiệt tình~

Ngay lúc đó, Mi Ho chạy đến chỗ anh, tay cầm hai bộ hanbok và 3 phần thịt bò.

Dae Woong: Đi thôi! Tôi dẫn cô đến chỗ thay đồ! Nếu đã là hanbok miễn phí thì chắc tôi cũng nên mặc cho đỡ phí.

Mi Ho: Woong à, có thể mặc hanbok với anh tôi vui quá!

Dae Woong: Ừ, tôi biết rồi.

(Nhạc nổi lên: Losing my mind)

Cảnh dạo phố chợ nguyên tiêu của hai người.

Woong ngạc nhiên nhìn thấy Mi Ho xinh đẹp trong hanbok. Cô chạy đến bên anh.

Miho: Woong à! Anh mặc hanbok nhìn dễ thương quá!

Dae Woong: Tôi mà lại!

Hai người dẫn nhau đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Woong cho Mi Ho ăn thử hết kẹo gòn đến kẹo hồ lô, đến các loại bánh đúc, bánh kẹp. Mi Ho đòi coi bói. Ông thầy bói Kim C nhìn hai người rồi phán “Năm sau hai người sẽ có con trai” khiến mặt Dae Woong đỏ như cà chua chín còn Mi Ho thì cười gian không thể tả. Hai người thử chơi vớt cá vàng. Mi Ho vì quá mạnh nên vợt cá liên tục bị rách, nhưng Woong thì tập võ từ nhỏ nên rất điêu luyện. Ông chủ bán cá vàng mặt nhăn như bị, phải tiếc nuối bỏ hết số cá vàng vào trong một bịch nước trong veo và đưa cho Mi Ho. Cô cười toe tóet, để lộ hai lúm đồng tiền. Thú y lúc này đi ngang qua, thoáng thấy cô, giật mình, mắt thoáng vẻ ngân ngấn, dụi mắt nhìn lại thì đã không thấy cô đâu nữa.

Thú y: Gi Dal… Em thật sự muốn ám ảnh tôi đến bao lâu nữa đây?

Dae Woong nắm lấy tay Mi Ho vì sợ lạc mất cô trong đám đông.

Mi Ho: Woong à, tôi vui quá nên đuôi sắp ló ra rồi đây này!

Dae Woong: Đừng để lộ ra. Cố nhịn đi! Đợi tôi dẫn cô ra khỏi đây đã.

Chuyển cảnh

15. Dưới gốc cây anh đào bốn mùa

Màu chủ đạo: Ngoại – tối

Cảnh: Cảnh đêm hè. Trời gió nhẹ.  Trăng tròn. Cây hoa anh đào nở hoa quanh năm.

Động:

Dae Woong: Được rồi, bây giờ có mọc đuôi cũng không sao đâu.

Mi Ho: Ở đây là đâu vậy Woong?

Dae Woong: Hôm đi tìm tung tích của cô tôi vô tình tìm được chỗ này. Hỏi người khác thì mới biết đây là cây anh đào bốn mùa. Nghĩa là mùa nào cũng trổ hoa cả.

Mi Ho: Wow, đẹp quá!

(Nhạc nổi lên: Heartbeat/ p/s:chỉ có tiếng tim đập thôi)

Dae Woong ngẩn người nhìn Mi Ho đứng dưới gốc cây anh đào. Chín cái đuôi của cô xòe ra, tỏa ánh sáng xanh biếc. Mái tóc cô khẽ bay trong gió. Những cánh hoa anh đào lả tả rơi xuống hoàn thành bức tranh.

Anh vô tình bước đến gần cô. Anh đưa tay lên và gỡ một cánh hoa trên tóc cô xuống.

Mi Ho: Woong à… Tôi không thể ở bên anh sao?

Anh cúi đầu xuống nhìn cô, đôi mắt đau đáu.

Dae Woong: Tôi… không nghĩ rằng mình có đủ tự tin để mãi mãi chăm sóc cho cô, Mi Ho à… Tôi vẫn chỉ là con người mà thôi.

(Nhạc nổi lên: Fox Rain)

Mi Ho: Woong à… Anh có biết mưa hồ ly không? Khi trời nắng

mà chợt đổ mưa thì là do tôi khóc đấy. Nhưng mà… Bây giờ…

Trời tối rồi, nên tôi có khóc thì cũng không thể có mưa

được.

Cô quay đi, nước mắt lăn dài trên má.

Woong nhìn theo cô. Tay anh khẽ đưa lên nhưng rồi lại khựng lại. Anh chầm chậm rút tay về.

Dae Woong: Đúng vậy… Có những giới hạn mà mày không thể vượt qua được, Dae Woong à.

Chuyển cảnh

16. Dinh thự của thương gia Go Pyung Joong

Đêm hôm đó…

Màu chủ đạo: Nội – tối

Cảnh: Giống hệt như đêm hôm mà ông Go đã bị giết, thư phòng của ông Go đầy bừa bộn, những cuốn sách nằm ngổn ngang trên sàn nhà, máu vấy lên trang sách, máu loang ra trên sàn nhà.

Động:

Bà Baek tiến về phía thư phòng của ông Go.

Bà Baek: Eun Sung, rốt cuộc là con muốn gì mà lại hẹn ta tại nơi này- Á Á Á Á Á Á!!!

Bà thét lên thất thanh khi bước vào phòng và nhìn thấy hiện trường giống hệt hôm mà ông Go đã bị giết. Nhưng điều khác biệt là… Bà đã nhìn thấy một con quái vật.

Trước mặt bà, xác của Dae Woong đang nằm sóng xoài trên sàn nhà, máu loang ra khắp nơi. Eun Sung thì đang bị bóp cổ bởi một con quái vật có chín đuôi đang phát sáng. Đôi mắt của nó xanh lè, nhìn về phía bà. Dường như là nó đang cười. Khắp người của Eun Sung toàn máu là máu, có vẻ như cô đã giằng co rất dữ dội.

Bà Baek (giọng run rẩy): Gu-Gu Mi Ho…

Gumiho thả Eun Sung rơi xuống đất rồi nhảy lên nóc nhà thông qua lỗ thông hơi và phóng đi trong màn đêm.

Có vẻ như Eun Sung đang hấp hối sắp chết. Cô dồn chút hơi tàn cuối cùng ngước đầu lên.

Eun Seung: M-Mẹ… Gu-Gumiho … đã giết…chết cha…là sự thật… Vậy là …con có thể yên lòng… mà nhắm mắt…

Ánh mắt bà Baek ánh lên một tia độc ác.

Bà Baek: Không… Con đã lầm rồi… Ta không muốn con yên lòng mà nhắm mắt … Dỏng tai lên mà nghe cho kỹ đây… Sau đó tức tưởi mà đem bí mật này xuống mồ nhé con gái yêu … Tuy rằng Gumiho đã giúp ta xử lý con… Nhưng kẻ giết  chết cha của con, không phải là con quái vật Gumiho nào cả. Chính ta là người đã giết chết lão ta!

“RẦM! RẦM! RẦM!”

Ba tấm màn chắn ở ba bức tường đồng loạt đổ xuống. Phía sau đó là toàn bộ gia nhân trong nhà. Họ đều há hốc mồm không thể tin vào những gì mà họ vừa nghe thấy.

Bà Baek tái mặt đi trước những gì đang  diễn ra.

Bà Baek: Không, chuyện này… Mọi người đã hiểu lầm rồi!

Eun Sung từ từ đứng dậy, quệt đi vết máu trên mặt.

Eun Sung:Bà… quả nhiên là bà đã giết chết cha tôi!

Bà Baek: M-Mày-

Dae Woong: Bà đã không còn đường chối rồi, phu nhân Baek Sung Hee.

Bà hốt hoảng nhìn thấy ngay cả cái xác Dae Woong cũng đã sống dậy.

Bà thụt lùi một bước.

Bà Baek: Bọn bây- Các người-

Dae Woong: Điều mà bà không ngờ nhất, chính là chúng tôi đã có được sự giúp đỡ của Gumiho.

Eun Sung: Bà… Bà sẽ phải trả giá xứng đáng cho cái chết của cha tôi!

Các gia nhân đồng loạt hô hào và xông tới trói bà Baek lại.

Mái tóc bà rũ xuống, bà chợt buông một tiếng cười điên dại.

Bà Baek: Giỏi lắm! Không ngờ kẻ như ta lại thua vào tay một lũ ranh con thế này…

Đúng lúc này, một gia nhân dẫn Quan binh xộc vào nhà và đưa bà ta đi để chuẩn bị xét xử.

Eun Sung đứng thẫn thờ, nước mắt cô rơi xuống.

Eun Sung: Rốt cuộc thì cha tôi đã chết dưới tay người mà ông từng yêu nhất… Lòng người của một người đàn bà phàm tục thật ra còn thâm độc hơn nghìn lần một Gumiho… Vì sao cứ phải vấy hết tội lỗi lên Gumiho trong khi bản thân con người còn đáng ghê tởm hơn gấp trăm nghìn lần?

Dae Woong đứng nhìn Eun Sung, suy nghĩ trước những lời cô nói. Anh chợt sực nhớ ra.

Dae Woong: Mi Ho đâu rồi?

Eun Sung: Không phải theo kế hoạch thì cô ấy sẽ trở lại đây sau khi dụ được bà ta vào bẫy sao?

Dae Woong: Cô ấy đã không trở lại?

Eun Sung: Anh còn đứng đây làm gì? Còn không mau đi tìm cô ấy?

Dae Woong: Tại sao cô ấy lại không quay lại chứ?

Chuyển cảnh

(Nhạc nổi lên: Fox rain)

Flash Back

Mi Ho: Woong à… Tôi không thể ở bên anh sao?

Anh cúi đầu xuống nhìn cô, đôi mắt đau đáu.

Dae Woong: Tôi… không nghĩ rằng mình có đủ tự tin để mãi mãi chăm sóc cho cô, Mi Ho à… Tôi vẫn chỉ là con người mà thôi.

17. Con đường dẫn đến gốc cây anh đào

Màu chủ đạo: Ngoại – Sáng

Cảnh: Con đường dẫn lên đồi, cây hoa anh đào bốn mùa, trời bắt đầu hừng sáng, mặt trời đã lên, khu rừng chung quanh con đồi, trên con đường có một vũng nước đọng nhỏ.

Động:

Miho bước đi, từng bước nặng nề, đôi mắt buồn bã.

“Woong à. Thời gian qua được ở bên anh, dù rất ngắn ngủi, nhưng rất thú vị. Cám ơn anh thật nhiều. Nhưng tôi không thể trở lại đó được nữa.”

Hình ảnh của Eun Sung và Sang Guen hiện lên trong trí nhớ cô.

“Tôi cũng rất muốn nói lời tạm biệt với bằng hữu của tôi, Eun Sung và Sang Guen… Nhưng mà…”

Cô nhớ lại cảnh cô giải phóng sức mạnh hồ ly và trở lại nguyên hình của mình để đóng cảnh giết người với Dae Woong và Eun Sung.

“Tôi đã nhận ra rằng cái tôi quái vât của mình quả thật rất đáng sợ. Có những lúc tưởng như tôi đã không thể kiểm soát được nó. Quả nhiên… Tôi vẫn không thể tiến gần với mọi người hơn được nữa… Một quái vật như tôi.”

Cô dừng lại bên một vũng nước trên đường và soi bóng mình trong đó.

“Phải… Một quái vật như tôi… Dae Woong à, anh đã đúng…”

Một cánh hoa anh đào rơi xuống trước mặt cô. Cô ngước lên và nhìn thấy cây hoa anh đào bốn mùa đã hiện ra trước mắt của mình.

“Quả nhiên là chúng ta… không cách nào bên nhau được.”

(Nhạc nổi lên: The person I love)

Những ký ức của hai người tràn về trong cô.

Flash Back

Mi Ho: Trông anh … rất dễ thương!

Dae Woong: Cô định đùa với tôi đấy à? Không lẽ khen con mồi là dễ thương trước khi ăn thịt nó là phong cách của cô sao?

————-

Dae Woong: Tên tôi là Cha Dea Woong. Còn cô?

Mi Ho: Tôi? Tam Thần bà bà không đặt tên cho tôi…

Dae Woong: Ừm… Vậy thì cô nghĩ sao nếu tôi gọi cô là Miho?

Mi Ho: Mi Ho? Tên của tôi đấy hả? Thật sao? Vậy là bây giờ tôi cũng có tên giống như con người rồi hả?

Dae Woong: Ừ, tôi nghĩ cái tên đó rất hợp với cô, vừa độc đáo, lại thể hiện được thân phận của cô.

Mi Ho: Wow, Woong à, tôi vui quá. Tôi thật sự, thật sự rất thích cái tên này.

Dae Woong: Vậy bây giờ chúng ta là bằng hữu rồi.

Mi Ho: Bằng hữu là gì?

Dae Woong: Ừm, giống như là cô với tôi sẽ giúp đỡ lẫn nhau ấy.

Mi Ho: Vậy làm sao để biết rằng tôi là bằng hữu của anh?

Dae Woong: Ừm… Thế này đi. Quay qua đây.

Dae Woong: Đưa ngón trỏ cô ra, là ngón này này.

Dae Woong: Sau đó, chạm hai ngón vào nhau, rồi nói “Hoyi, hoyi”

Mi Ho/ Dae Woong: Hoyi, Hoyi!

Dae Woong: Như vậy là biết chúng ta là bằng hữu rồi.

Mi Ho: Wow, tôi vui quá đi mất. Được làm bằng hữu với anh tôi thật sự vui lắm, Woong à!

————-

Dae Woong: Trời đất! Cho dù là không cần ăn thì cô cũng đã bỏ phí cả đời người rồi còn gì. Sống là để ăn mà cô không ăn thì coi như là tiêu rồi! Đi, tôi đãi cô ăn thịt bò. Tôi biết một quán ngon lắm.

————-

Mi Ho: Ngày mai tôi sẽ làm bằng hữu với Eun Sung! Chúng tôi có nên làm “hoyi hoyi” không nhỉ?

Dae Woong (cười dịu dàng): Đừng làm. Cô ấy sẽ cười cô đó. Cái “Hoyi hoyi” đó… xem như là bí mật giữa hai chúng ta đi.

————-

Heo (Dae Woong): Mi Ho tiểu thư, hôm nay cùng tôi đi chơi nguyên tiêu nhé?

Chồn (Dae Woong): Ừm!

Dae Woong đứng dậy, tay phải cầm heo bông, tay trái cầm chồn bông.

Dae Woong (cười): Tiểu thư chồn này đã chịu đi chơi rồi. Còn cô thì sao?

————–

Dae Woong: Đi thôi! Tôi dẫn cô đến chỗ thay đồ! Nếu đã là hanbok miễn phí thì chắc tôi cũng nên mặc cho đỡ phí.

Mi Ho: Woong à, có thể mặc hanbok với anh tôi vui quá!

Dae Woong: Ừ, tôi biết rồi.

————–

Dae Woong nắm lấy tay Mi Ho vì sợ lạc mất cô trong đám đông.

————–

Dae Woong: Hôm đi tìm tung tích của cô tôi vô tình tìm được chỗ này. Hỏi người khác thì mới biết đây là cây anh đào bốn mùa. Nghĩa là mùa nào cũng trổ hoa cả.

Mi Ho: Wow, đẹp quá!

————–

Bây giờ trước mặt cô vẫn là cây hoa anh đào đó.

Mắt cô đột nhiên nhòa đi vì nước mắt.

“Woong à. Tôi đã thích anh mất rồi. Tôi thật sự đã vô cùng, vô cùng, vô cùng, vô cùng, vô cùng … thích anh mất rồi…”

Và nước mắt cô cứ thế không ngừng tuôn ra. Cô bắt đầu khóc như một đứa trẻ.

Mi Ho: Woong à, tôi biết phải làm sao đây? Tôi… đã quá thích anh mất rồi! Hu huh u….

Và bầu trời đang nắng bắt đầu có mưa rào. Mưa càng lúc càng tầm tã. Và cô cứ tiếp tục khóc, không cách nào ngừng lại được.

Trời vẫn mưa và đột nhiên có một đôi chân xuất hiện trước mặt cô cùng với tiếng thở hổn hển.

Cô ngước lên nhìn và Dae Woong đang đứng trước mặt cô, người ướt đẫm nước mưa.

Dae Woong: Tại sao không nói lời nào đã biến mất như thế?

Mi Ho: Woong à…

Dae Woong: Tôi… đã thật sự hoảng loạn khi nhận ra em không còn ở bên cạnh tôi nữa.

Mi Ho nấc lên, mắt mở to như thể không thể tin vào điều mà mình vừa nghe.

Dae Woong: Tôi tưởng như mình đã mất đi tất cả mọi phương hướng dưới mưa. Em thật đáng sợ, Gumiho. Sao em lại có thể dễ dàng cướp đi trái tim tôi như thế?

Mi Ho: Woong à…

Anh bước tới phía trước và chủ động ôm cô trong vòng tay của mình.

Dae Woong: Hãy ở lại bên cạnh anh, Mi Ho.

(Nhạc nổi lên: I love you from now on)

Cơn mưa đã tạnh, nắng lại lên.

(Máy quay một vòng cảnh hai người ôm nhau)

Mi Ho nhắm mắt lại, mỉm cười hạnh phúc.

Dae Woong:

“Cho dù có phải đối diện với bất cứ hậu quả nào… Tôi vẫn muốn được ở bên em…”

Chuyển cảnh

18. Quán ăn

Màu chủ đạo: Nội – Sáng

Cảnh: Vẫn là bên trong quán ăn bình dân cũ. Có khoảng mười mấy người khách trong quán, và ông chủ đang đứng quầy. Eun Sung lại ngồi đối diện với Mi Ho và Dae Woong ở một bàn đôi cũng đặt cạnh cửa sổ.

Động:

Eun Sung: Thật sự việc vừa qua, tôi rất biết ơn hai người. Tôi thực sư không biết phải làm sao mới trả nổi ơn cho hai người đây.

Dae Woong: Tôi nói rồi, chỉ cần đãi chúng tôi một bữa thật thịnh soạn là được. Còn cô ấy thì chỉ cần thịt bò thôi.

Mi Ho đang chơi với Sang Guen.

Mi Ho: Xin lỗi lần trước đã bỏ đi mà không tạm biệt mày, Sang Guen.

Nói rồi cô quay sang nhìn Eun Sung rồi cười.

Mi Ho: Tôi xin lỗi, Eun Sung.

Eun Sung lắc đầu.

Eun Sung: Không, là tôi đã không nghĩ tới cảm giác của cô, Mi Ho. Tôi xin lỗi.

Dae Woong: Vậy sắp tới cô định làm gì?

Eun Sung: Tin rằng cha cũng không muốn thấy tôi ủ rũ mà sống. Tôi sẽ tiếp tục thương nghiệp của cha. Dù sao đó cũng là công sức của ông ấy. Tôi cũng không đành lòng nhìn nó bị sụp đổ như vậy. Sắp tới, tôi sẽ tiếp quản thương vụ mà ông hằng mong mỏi trước khi qua đời. Ông ấy muốn hợp tác với một gia tộc thương nghiệp khác để có thể thực hiện một loạt hoạt động từ thiện. Nghe nói người đứng đầu của gia tộc đó tên là Sun Woo Hwan, anh có nghe thấy cái tên này chưa?

Dae Woong: Chưa hề.

Eun Sung: Thôi, không kể chuyện của tôi nữa.Vậy còn hai người có dự tính gì?

Dae Woong: Tôi muốn đưa cô ấy về thăm Tam Thần bà bà.

Đôi mắt của Eun Sung ánh lên vẻ tinh nghịch.

Eun Sung: Òh, chưa gì mà đã muốn ra mắt rồi cơ à?

Dae Woong đỏ mặt.

Mi Ho (tròn xoe mắt): Ra mắt là gì?

Eun Sung: Nghĩa là cô sẽ đưa anh ấy về cho người thân xem mặt đó. Sau đó hai người có thể cưới nhau luôn.

Mi Ho: À… Woong à, được ra mắt với anh, em vui lắm!

Dae Woong: Đó không hẳn là ra mắt.  Mi Ho à, đừng nghe theo cô ấy. Hơn nữa, anh chưa có ý định cưới em bây giờ đâu.

Mi Ho: Tại sao vậy? Cưới em đi mà Woong!!

Dae Woong: Ya, đó không phải là chuyện mà em nên xin xỏ. Cái đó phải để nam giới chủ động chứ.

Mi Ho: A tiếc quá! Vậy là chưa thể giao phối với Woong được rồi!

Eun Sung trợn tròn mắt.

Eun Sung: Giao phối? Cha Dae Woong, sao anh dám đầu độc đầu óc ngây thơ của Mi Ho vậy hả?

Dae Woong: Cái gì? Đầu độc? Cô ấy đầu độc tôi thì có!

Eun Sung: Còn dám cãi nữa!?

Dae Woong và Eun Sung cãi nhau trong khi Mi Ho cười toe toét.

Không ai hay biết rằng, ở trong góc quán ăn, có một người phụ nữ đang theo dõi họ với đôi mắt hằn học.

In Hye: Đã đẩy ta vào hoàn cảnh này… Tất cả là tại con quái vật Gumiho đó. Ta tuyệt đối không để yên chuyện này đâu.

Chuyển cảnh

19. Miếu Tam Thần

Màu chủ đạo: Ngoại – tối

Cảnh: Một ngôi đình nằm giữa hồ nước, một chiếc cầu bắc ngang, sen đang nở trên mặt nước.

Động:

Mi Ho: Woong à, hi vọng là Tam Thần bà bà giờ này vẫn còn ở trong đó. Bà ấy cũng hay đi đó đây để se duyên lắm.

Dae Woong: Ừm.

Mi Ho: Bà bà, bà bà!!

Dae Woong: Tam Thần bà bà!

Bà bà: Ta nghe rồi. Đừng gọi nữa, ồn lắm!

Bà bước ra từ ngôi đình.

Bà bà: Giỏi nhỉ? Trốn đình đi chơi bao lâu rồi?

Mi Ho: Cháu xin lỗi.

Dae Woong: Xin chào, tôi là Cha Dae Woong.

Bà bà: Chuyện của hai đứa ta đã biết rồi.

Mi Ho: Vậy ạ?

Mi Ho nắm lấy tay bà bà, ra vẻ nũng nịu.

Mi Ho: Bà bà à, bà bà có thể biến cháu thành người được không?

Bà nghiêm mặt.

Bà bà: Không được. Ta đã tạo ra cháu từ hỏa yêu, nên cháu không thể nào trở thành người được.

Dae Woong nắm lấy tay Mi Ho.

Dae Woong: Không sao đâu. Chúng ta cứ như thế này cũng được mà. Anh không quan tâm em là người hay là Gumiho. Chỉ cần em là em là đủ rồi.

Nhưng Mi Ho có vẻ không bằng lòng với việc đó lắm.

Dae Woong: Tam Thần bà bà, tôi muốn đưa Mi Ho đi với tôi du hành một chuyến. Xin hãy cho phép tôi đưa cô ấy đi!

Anh cúi người xuống.

Bà bà: Muốn đưa nó đi thì phải cưới nó trước đã.

Mi Ho nhảy cẫng lên.

Mi Ho: Hoan hô bà bà!!

Dae Woong đứng thẳng dậy, quay sang nhìn Mi Ho rồi thở dài chịu thua.

Dae Woong: Được rồi. Ở đây chờ anh. Ngày mai anh sẽ đến làm tân lang của em.

Mi Ho mỉm cười hạnh phúc.

Mi Ho: Ừm!

Chuyển cảnh.

20. Chỗ ở hiện tại của Thú y

Màu chủ đạo: Nội – tối

Cảnh: Một chiếc bàn, một chiếc ghế, Thú Y đang ngồi trên ghế cạnh bàn, trên bàn có một lọ thuốc.

Động:

Thú y: Làm thế nào mà cô tìm ra được chỗ này.

In Hye: Mẹ của tôi, Baek Sung Hee đẫ nói cho tôi biết. Bà ấy bảo rằng anh là thợ săn yêu quái huyền thoại.

Thú y: Cô tới đây tìm tôi làm gì?

In Hye: Tôi muốn anh giết chết một con yêu quái.

Thú y: Rất tiếc. Tôi không có hứng thú với việc săn yêu quái nữa.

In Hye bặm môi ra vẻ suy nghĩ rồi nói.

In Hye: Vậy anh có thể cho tôi biết làm thế nào mới có thể giết chết một Gumiho không?

Thú y: Cô muốn giết chết một Gumiho?

In Hye: Hãy nể tình mẹ tôi mà chỉ cách cho tôi.

Thú y:  Thôi được.

Anh cầm lọ thuốc trên bàn lên.

Thú y: Đây là độc hồ ly, được bào chế từ máu của tôi và bách độc. Chỉ cần cho Gumiho uống thì sau một canh giờ, cô ta sẽ chết.

In Hye đón lấy lọ thuốc, gương mặt đầy vẻ toan tính.

Chuyển cảnh

21. Dinh thự của thương gia Go Pyung Joong

Màu chủ đạo: Ngoại – sáng

Cảnh: Vẫn là ngôi dinh thự rộng lớn, cổ kích, và đẹp. Trong vườn thượng uyển của dinh thự, có một hồ cá, hòn non bộ, rất nhiều cá chép dưới hồ, nhiều cây cối và hoa rải rác trong vườn. Eun Sung đang ngồi cạnh hồ cá, gương mặt thoáng buồn.

Động:

Mi Ho chạy vào sân vườn từ cổng chính.

Mi Ho: Eun Sung à!

Eun Sung (reo lên ngạc nhiên): Mi Ho!

Mi Ho: Bé Bự, à, Sang Guen đâu rồi?

Sang Guen ngay lúc đó phóng ra từ trong nhà.

Sang Guen: Gâu!

Mi Ho: Tôi sắp xuất giá rồi! Woong bảo sẽ trở thành tân lang của tôi!

Eun Sung (vỗ tay): Ôi hay quá! Hai người tiến triển nhanh thật! Chúc mừng cô, Mi Ho à! Tôi hạnh phúc giùm cho cô đấy!

Mi Ho (cười toe toét): Cám ơn.

Họ không biết rằng ở gần đó, In Hye đang nghe lén ở góc tường. Tay của cô ta siết chặt lọ thuốc, đôi mắt hằn lên sự ghen tức và căm ghét.

Mi Ho: Sau khi chúng tôi cưới nhau rồi, Woong sẽ dẫn tôi đi ngao du khắp nơi.

Eun Sung: Hai người sướng thật đấy! Làm tôi phát ghen lên rồi đây này!

Mi Ho: Chúng tôi sẽ thường xuyên ghé thăm cô và Sang Guen, Eun Sung à.

Eun Sung: Ừm. À mà… Dae Woong đâu rồi?

Mi Ho: Anh ấy bảo anh ấy phải chuẩn bị một số thứ.

Eun Sung: Ồ, có lẽ là sính lễ chăng?

Mi Ho: Sính lễ là gì?

Eun Sung: Là quà để cưới tân nương đó.

Mi Ho: Òh, vậy thôi tôi đi đây. Woong đã dặn tôi phải chờ anh ấy ở miếu.

Eun Sung: Ừ, tạm biệt. Chúc hai người hạnh phúc nhé!

Mi Ho (vẫy tay): Tạm biệt!

Mi Ho bước ra khỏi cổng và bắt đầu trở về miếu. Đột nhiên, có ai đó kéo cô vào trong một con hẻm nhỏ.

Mi Ho: Này, làm gì vậy?

In Hye bỏ tấm mạng che mặt xuống.

Mi Ho: Ô, là Ác Độc.

In Hye: Cô có phải là sắp kết hôn với Dae Woong không?

Mi Ho (cười hồn nhiên): Đúng vậy!

In Hye: Sao cô lại có thể mặt dày như vậy? Thân phận của cô chẳng phải là Gumiho sao? Sao cô lại có thể kết hôn với con người.

Mi Ho nhìn In Hye, đôi mắt lộ vẻ hoảng hốt và buồn bã.

Mi Ho: Nhưng Woong đã bảo rằng cho  dù tôi có là Gumiho cũng không sao.

In Hye: Anh ấy chỉ nói vậy thôi. Nhưng nếu cô là Gumiho thì sẽ trở thành gánh nặng của anh ấy. Hơn nữa, anh ấy cũng không thể nào sống lâu như cô được. Sau này, anh ấy sẽ già và chết như một con người, còn cô… sẽ mãi một con quái vật trẻ mãi không già. Cô nghĩ cô và anh ấy thật sự có thể ở bên nhau sao?

Mi Ho: Tôi…

In Hye: Được. Tôi nói cho cô biết. Tôi có một cách để cô có thể trở thành người.

Mi Ho: Thật sao?

In Hye: Đúng vậy.

In Hye lôi lọ thuốc ra và đưa trước mặt Mi Ho.

In Hye: Đây là độc hồ ly. Nó có thể giết đi bản chất hồ ly của cô và biến cô thành người.

Mi Ho tỏ vẻ vô cùng mừng rỡ, đón lấy lọ thuốc.

Mi Ho: Đây là thứ có thể biến tôi thành người thật sao? Nhưng bà bà bảo rằng tôi không thể trở thành người được mà.

In Hye: Đó là bởi vì đây là thứ thuốc rất khó tìm nên bà bà của cô không biết là đương nhiên. Nếu cô không tin thì trả lại đây.

Mi Ho lắc đầu rồi ôm chầm lấy In Hye.

Mi Ho: Cám ơn cô nhiều lắm, Ác Độc!!! Tôi không ngờ cô lại tốt với tôi như vậy! Chúng ta trở thành bằng hữu nhé!

In Hye đẩy cô ra vẻ ghê tởm.

In Hye: Khỏi cần, tôi chỉ là không muốn Dae Woong sống cùng một con quái vật mà thôi.

Mi Ho: Sao cũng được! Cám ơn cô nhiều lắm. Tạm biệt nha, Ác Độc, à không, từ nay tôi sẽ gọi cô là Tốt Bụng!

Mi Ho mừng rỡ cầm lấy lọ thuốc chạy đi. In Hye nhìn theo cô, miệng nở một nụ cười đắc thắng.

In hye: Ngu ngốc.

Mi Ho: Woong à, em có thể trở thành người rồi…

Chuyển cảnh

22. Dưới gốc cây anh đào bốn mùa

Màu chủ đạo: Ngoại – sáng

Cảnh: Hoàng hôn nhuộm đỏ không gian, những cánh hoa lác đác rơi xuống. Mi Ho đang ngồi dưới gốc cây anh đào, tay mân mê lọ thuốc.

Động:

Mi Ho: Có lẽ mình nên uống bây giờ. Sau khi trở thành người xong, mình sẽ trở lại miếu chờ Woong. Anh ấy sẽ ngạc nhiên lắm cho coi!

Mi Ho nốc cạn lọ thuốc.

Mi Ho (nhíu mày): A khó uống quá!

Sau khi uống xong, cô liếm môi.

Mi Ho: Sao chưa thấy gì hết vậy nhỉ? Bây giờ trăng chưa lên nên không thể kiểm tra được đuôi mình còn không.

Đột nhiên, có người tiến về phía cô.

Dae Woong: Ya, đã bảo em chờ anh ở miếu, sao lại chạy lung tung thế hả?

Mi Ho (mừng rỡ): Woong à!

Dae Woong trên tay cầm 3 gói gì đó khá to. Mi Ho chạy lại chỗ anh, gương mặt hiếu kỳ.

Mi Ho: Wow, cái này là gì thế?

Dae Woong: E không ngửi được mùi thịt bò sao?

Mi Ho: Ah, là sườn bò Đại Hàn!

Dae Woong (cười lém lỉnh): Vậy là đêm tân hôn tối nay chúng ta có thể nướng thịt ăn rồi.

Mi Ho: A! Vậy là tối nay chúng ta có thể giao phối rồi!

Dae Woong (hơi đỏ mặt): Cái con bé này! Chỉ được mỗi cái đó là nhanh.

Mi Ho kéo Dae Woong tới ngồi cạnh gốc cây anh đào.

(Nhạc nổi lên: Sha la la)

Dae Woong ngồi xuống với Mi Ho.

Dae Woong: Mi Ho à, nhắm mắt lại một chút đi.

Mi Ho nhắm mắt lại. Dae Woong rút ra từ tay áo mình một chiếc trâm cài tóc rất đẹp. Dae Woong đặt chiếc trâm vào tay Mi Ho. Cô mở mắt ra và mừng rỡ reo lên.

Mi Ho: Wow, đẹp quá, Woong à! Cái này là cho em sao?

Dae Woong: Ừ.

Mi Ho ôm chầm lấy Dae Woong. Anh ôm cô, rồi hai người nhìn nhau. Dae Woong nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô.

(Nhạc nổi lên: I love you from now on)

Hai người hôn nhau khoảng 20 giây rồi dứt ra.

Mi Ho: Woong à… Em có chuyện này muốn nói với anh.

Dae Woong: Chuyện gì?

Mi Ho: Em… sắp thành người rồi.

“Thình thịch!”

Lồng ngực cô chợt đau dữ dội. Gương mặt cô tái đi thấy rõ.

Dae Woong: Mi ho à, em không sao chứ?

“Thình thịch!”

Mi Ho bắt đầu ôm lấy ngực, gương mặt cô lộ rõ vẻ đau đớn. Dae Woong bắt đầu hốt hoảng.

Dae Woong: Mi Ho à! Mi Ho à! Em làm sao vậy?

Dae Woong vội vã đặt Mi Ho lên lưng.

Dae Woong: Anh sẽ đưa em về miếu. Tam Thần bà bà sẽ giúp em.

Dae Woong bắt đầu cõng Mi Ho chạy xuống con dốc. Mồ hôi lạnh toát ra khắp người Mi Ho. Cô gắng thì thào bên tai anh.

(Nhạc nổi lên: Fox Rain)

Mi Ho: Không…sao đâu, Woong à… Em sắp trở thành người rồi… Sau này… chúng ta… sẽ luôn… ở bên nhau nhé.

Dae Woong: Đương nhiên rồi! Gắng lên Mi Ho, chúng ta sắp tới nơi rồi.

Mi Ho tựa vào lưng Dae Woong, mắt nhắm lại.

Mi Ho: Ừm…

Tay cô buông thõng xuống. Dae Woong khựng lại một giây rồi tiếp tục cõng cô chạy về miếu.

Chuyển cảnh

23. Miếu Tam Thần

Màu chủ đạo: Nội – tối

Cảnh: Bên trong ngôi miếu, khung cảnh tối tăm.

Động:

Dae Woong cõng Mi Ho lao vào trong miếu.

Dae Woong: Tam Thần bà bà! Tam Thần bà bà!

Bà bà xuất hiện.

Dae Woong: Xin hãy cứu Mi Ho!

Bà bà: Con bé bị sao thế?

Dae Woong: Tôi không biết! Cô ấy đột nhiên tái mặt, sao đó toát mồ hôi lạnh và tỏ ra rất đau đớn.

Bà bà: Mau đặt nó xuống cho ta xem!

Dae Woong đặt Mi Ho xuống đất, bây giờ người cô đã lạnh đi, mắt nhắm nghiền.

Bà bà: Con bé đã bị trúng độc hồ ly.

Dae Woong: Độc hồ ly? Trước lúc ngất đi, cô ấy đã bảo rằng mình sẽ trở thành người.

Bà bà lắc đầu.

Bà bà: Con bé đã bị người khác lừa rồi.

Dae Woong hoảng hốt.

Dae Woong: Xin bà hãy cứu lấy cô ấy!

Bà bà lắc đầu.

Bà bà: Loại độc này rất nặng. Con bé đã… chết rồi.

Dae Woong chết cứng. Anh nhìn sang Mi Ho, đôi mắt đau đớn. Anh đặt tay lên má cô.

Dae Woong: Tại sao? Lẽ ra tối nay là đêm tân hôn của chúng ta mà, Mi Ho… Em đã hứa sẽ ở lại bên cạnh anh…

Nước mắt anh rơi xuống khóe mắt cô, lăn dài trên gương mặt đã lạnh của cô.

Dae Woong chợt lên tiếng.

Dae Woong: Còn cách nào khác để cứu cô ấy không?

Bà bà: Chỉ còn duy nhất một cách. Tiên đan.

Dae Woong giật bắn mình. Anh quay sang nhìn bà bà với đôi mắt mừng rỡ tràn đầy hi vọng.

Dae Woong: Tiên đan? Tôi phải tìm ở đâu?

Bà bà nghiêm mặt.

Bà bà: Cậu phải tự tạo ra nó.

Dae Woong: Bằng cách nào?

Bà bà: Máu. Hơn nữa phải là máu của chính cậu. Loại máu thuần khiết nhất.

Dae Woong chạm vào ngực mình.

Dae Woong: Quả nhiên là máu của tôi rất hữu dụng. Vậy bao nhiêu thì mới có thể tạo ra tiên đan?

Bà bà: Toàn bộ máu trong người cậu.

Dae Woong suy nghĩ một giây rồi nói.

Dae Woong: Cô ấy sẽ sống chứ?

Bà bà: Sống. Nhưng ta không biết nó sẽ làm gì khi biết cậu vì nó mà chết.

Đôi mắt anh lộ vẻ đau đớn.

Dae Woong: Vậy thì đến lúc đó làm phiền bà chăm sóc cô ấy.

Bà bà: Cậu… Có thật là sẽ vì cô ấy mà chết sao?

Dae Woong mỉm cười, ánh mắt vừa kiên định vừa buồn bã.

Dae Woong: Việc này… Chẳng phải là quá rõ ràng sao?

Chuyển cảnh

24. Vẫn là Miếu Tam Thần

Màu chủ đạo: Nội – tối

Cảnh: Bên trong ngôi miếu, khung cảnh tối tăm.

Động:

Mi ho (thì thầm): Ấm áp quá… Cảm giác trong ngực mình…

Cô mở mắt nhìn lên. Tam thần bà bà đã ở đó.

Bà bà: Cháu đã sống lại nhờ có tiên đan được truyền vào người. Cảm giác thế nào?

Mi Ho: Cháu vẫn ổn. Dea Woong đâu rồi ạ?

Bà bà: Cậu ta…

Mi Ho ngồi dậy, vẻ mặt vui mừng.

Mi Ho: Anh ấy đâu rồi? Bây giờ cháu đã thành người, có thể lấy anh ấy được rồi! Woong nhất định sẽ ngạc nhiên lắm đây!

Bà bà: Không, cháu vẫn là Gumiho.

Lời nói của bà khiến Mi Ho như bị sét đánh ngang tai.

Mi Ho: Tại sao? Ác Độc đã bảo rằng lọ thuốc đó có thể biến cháu thành người mà!

Bà bà: Ả ta đã lừa cháu. Lọ thuốc đó chỉ có duy nhất một công dụng – giết hồ ly.

Mi Ho: Vậy thì… Tại sao cháu vẫn còn sống?

Bà bà: Ta đã bảo rồi, tiên đan đã cứu cháu.

-Tại sao trước giờ cháu lại không biết? Tiên đan đó là ở đâu mà có vậy?

-Tiên đan…

-Mà thôi đi, Dea Woong đâu rồi ạ? Anh ấy đã hứa sẽ ở bên cạnh cháu mà…

-Cậu ấy đúng là đang ở bên cháu…Hay chính xác hơn là ở bên trong cháu.

-Ý bà là sao? Cháu không hiểu.

-Tiên đan…chính là tính là toàn bộ sinh mạng của Dea Woong.

-Bà…nói gì cơ ạ? Cháu vẫn không hiểu…

-Cậu ta quyết định sử dụng toàn bộ máu của mình để luyện nên viên tiên đan đang nằm trong ngực cháu. Nhờ có nó mà cháu mới sống lại được.

-Nói dối…Bà nói dối. Bà nói thật đi ạ… Cháu xin bà! Hãy nói cho cháu biết Dea Woong đang ở đâu?

-Xác cậu ấy, ta đang đặt ở dưới gốc cây anh đào.

Cô vội vã quay người chạy đi.

-Woong à… Anh đang làm gì vậy? Sao mắt anh lại nhắm nghiền như vậy?

-Anh định bỏ em lại đây mà đi sao? Vậy em biết làm sao đây, Woong à?

-Woong à, đừng đi! Đừng đi mà!

Nhưng cho dù cô có gọi thế nào thì anh cũng không thể quay lại với cô.

-Cô…

-Tại sao cô vẫn chưa chết?

-Chết đi…

-Á á

-Cứu tôi với! Ai đó cứu tôi với.

Cô đã hoàn toàn mất hết kiểm soát và hiện nguyên hình cửu vĩ hồ ly. Lửa từ đuôi cô đốt cháy toàn bộ ngôi làng.

-Dừng lại, Miho!

-Ta bảo cháu dừng lại.

Nhưng cô không còn nghe thấy gì nữa. Tâm thần bà bà không còn cách nào khác. Bà dùng đoản kiếm cắt hết chín cái đuôi của cô.

-Ta xin lỗi, Miho à. Nếu đã như vậy…Ta thà là xóa hết toàn bộ ký ức của con về người ấy còn hơn là thấy con đau đớn thế này. Ta sẽ tạm giam con vào tranh…Cho đến ngày cậu ta thực hiện lời hứa của mình.

Xin hãy chăm sóc cho Miho. Năm trăm năm sau, cho dù không còn ký ức nữa, tôi vẫn sẽ đến đón Miho…

Năm trăm lẻ một năm sau…

“Cuối cùng thì bạn gái của tôi…vẫn là hồ ly…”

Mi Ho: À, Woong à. Trong thời gian em biến mất, Tam Thần bà bà đã trả lại ký ức 500 năm trước của em. Thật ra… Em đã từng gặp anh rồi.

Dae Woong (ngạc nhiên cười): Thật sao? Có chuyện như vậy à?

Mi Ho: Để em kể cho nghe…

Woong à, rốt cuộc thì dù là 500 năm trước, hay 500 năm sau, anh vẫn yêu em như vậy… Cám ơn anh… Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau nhé!

Hết


"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s