Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 1 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

S.C.I Mê Án Tập
Tập 11: Hung Thủ Ma
Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn

***Editor: Beedance07***

Vài lời của Bee: Uhm vốn dĩ từ xưa tới giờ chưa bao giờ biết tới QT, chỉ là vì SCI mới quyết định mò mẫm QT, kinh nghiệm edit là 0, tất cả là do quá bấn loạn với cặp Cẩm Sách ở tập 11 mà quyết định làm liều, edit luôn. Chắc chắn sẽ không tránh khỏi vài lỗi sai sót và đoán bừa, mọi người thông cảm và bỏ quá hén.
Note: Bee chỉ edit những đoạn có dính dánh đến Cẩm Sách và một vài tình tiết thú vị, không edit toàn bộ tập 11. Chẳng qua là bấn quá nên mới làm càn, mọi người hãy chờ bản edit chính thức từ phía scimeantap.wordpress.com hén. Dù sao thì cũng đọc và ủng hộ cho Bee nhé.

*Tại biệt thự*

“Lão đại, lát nữa sẽ có một thương vụ hội nghị.” Tiểu Đinh đi sau Bạch Cẩm Đường, tay cầm một cuốn sổ lịch làm việc. Bạch Cẩm Đường tối hôm qua làm việc suốt đêm, vừa mới tỉnh ngủ, đang thay quần áo và nói, “Hủy bỏ đi.”

“Không họp sao?” Tiểu Đinh lấy bút đánh một dấu gạch chéo, “Vậy để Đại Đinh đi thôi.”

“Quà đã tới chưa?” Bạch Cẩm Đường hỏi Tiểu Đinh.

“Đại Đinh đi lấy rồi, một lát nữa sẽ đưa tới đây.” Tiểu Đinh nói xong lại tiếp tục, “À, vừa có một công ty giải trí bên kia gọi điện tới, bảo là Viên Lâm muốn gặp anh để thương lượng về hợp đồng.”

“Viên Lâm?” Bạch Cẩm Đường đeo thắt lưng, cầm lấy chiếc áo vét đang treo trên giá, hỏi, “Chỗ ngồi chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi.” Tiểu Đinh lấy từ túi trước ra một chiếc thẻ định vị, giao cho Bạch Cẩm Đường nhét vào túi.

“Chính là vũ công cấp thế giới đó.” Tiểu Đinh nói, “Điệu vũ ma của hắn rất nổi tiếng, còn dẫn theo cả một đoàn theo nữa.”

“Không nhớ.” Bạch Cẩm Đường nói xong, đeo lên đồng hồ lên tay, hỏi, “Rượu đã đưa đến chưa?”

“Rồi, đã đưa đến phòng ăn.” Tiểu Đinh đóng cuốn sổ công tác, hỏi, “Nói cách khác, hôm nay lão đại sẽ không màng đến một công sự nào sao?”

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, “Không sai.”

“Sao vậy?” Tiểu Đinh có phần không giải thích được, “Lại còn chuẩn bị phòng ăn VIP, rồi rượu đỏ, rồi quà, hôm nay là ngày đặc biệt gì thế? Đâu phải là lễ tình nhân.”

“Hôm nay là ngày kỷ niệm một năm ta và Công Tôn kết hôn.” Bạch Cẩm Đường nhếch khóe miệng.

“Mèn ơi!” Tiểu Đinh tức giận nhét cuốn sổ vào túi trước, “Vậy sao anh không nói sớm, uổng công em nói nãy giờ!” Nói xong chìa tay xin, “Lì xì cho bọn em đi.”

Bạch Cẩm Đường liếc cậu một cái, nói, “Xe đâu?”

“Đang đậu dưới lầu , có muốn em đưa anh đi không?”

“Không cần, tối nay về được rồi, cậu với Đại Đinh nghỉ ngơi đi, ngày mai hãy nói tiếp công sự.” Bạch Cẩm Đường nói xong, tao nhã đút tay vào túi quần và đi ra ngoài. Anh sẽ đến SCI, đón Công Tôn, cùng nhau ăn tối, sau đó hưởng thụ một ngày kỷ niệm một năm kết hôn đầy lãng mạn.

Tiểu Đinh chạy đi tìm Đại Đinh, dự định buổi tối cùng đi ăn thịt nướng, sau đó xem phim kinh dị suốt đêm, thoải mái a!

***

“Công Tôn, anh có muốn cùng đi tìm Triệu Trinh không?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Sẵn tiện lát nữa gọi đại ca cùng nhau đi ăn cơm luôn.”

“Khụ khụ.” Công Tôn ho khan một tiếng đầy ẩn ý, không trả lời mà nhìn sang nơi khác.

Bạch Ngọc Đường sửng sốt. Triển Chiêu vội lôi anh sang một bên, nheo mắt với anh và ra một ngón tay làm dấu.

Bạch Ngọc Đường khựng lại một chút, tới đây lập tức tỉnh ngộ, ho khan một tiếng, gật đầu đối Bạch Trì và nói, “Vậy chúng ta đi thôi.”

Công Tôn khẽ cười cười, hai tay đút vào túi, đi về phòng pháp y thay quần áo. Sau đó, chiếc điện thoại di động nằm trong túi trước chợt rung lên.

Anh cười tủm tỉm, đi ra khỏi phòng, chạy vào trong thang máy xuống lầu…

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau một cái, đi tới bên cửa sổ, quả nhiên thấy xe của Bạch Cẩm Đường đậu dưới lầu ở chỗ này.

“Ừ…” Bạch Ngọc Đường không khỏi hâm mộ mà nói, “Họ cũng kết hôn được một năm rồi a.”

Triển Chiêu nhăn mũi, “Tiểu Bạch, chúng ta cũng cưới đi!”

Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt nhìn, “Miêu Nhi, cái này có tính là cầu hôn không?”

Triển Chiêu chớp chớp mắt, đưa tay nắm lấy cằm anh, “Vậy cậu có lấy chồng hay không đây, Bạch đội trưởng?”

Bạch Ngọc Đường nhìn hai bên một chút, phát hiện trong phòng làm việc chỉ có Bạch Trì đang đỏ mặt ở một bên khuấy trà sữa, những người khác đều không có ở đây, liền đè con mèo kiêu ngạo Triển Chiêu xuống, trừng phạt một chút!

***

Công Tôn ngồi trên xe Bạch Cẩm Đường, đi tới một nhà hàng nhỏ trông rất tinh tế.

“Trước kia chưa từng tới nơi này.” Công Tôn nhìn phía trước cửa hàng một chút, cảm giác rất mới mẻ.

“Mới vừa mua đấy.” Bạch Cẩm Đường dừng xe lại, hai người xuống xe, tiến về phía nhà hàng. Hai người phục vụ sinh giúp họ mở cửa ra.

Bạch Cẩm Đường và Công Tôn cùng nhau đi vào quán ăn.

Cả quán ăn được bố trí lãng mạn dị thường, nhưng chính giữa chỉ có một cái bàn. Công Tôn chợt nhận ra là vừa nãy không có nhìn cái bảng hiệu bên ngoài cửa, vừa lui ra ngoài nhìn thoáng qua thì thấy dòng chữ —— Kỷ Niệm Một Năm Kết Hôn.

Công Tôn có chút khó hiểu, liếc nhìn Cẩm Đường, chỉ thấy anh khẽ mỉm cười, “Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, mỗi ngày đều có người kết hôn, nơi này mỗi ngày đều có khách đến, bất quá ngày này hàng năm thì sẽ chẳng làm ăn được gì cả.”

Công Tôn bật cười, nhìn nhìn bốn phía, cảm thấy Bạch Cẩm Đường đã rất cố gắng để lãng mạn, xem ra hao tốn không ít công sức.

Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn ngồi xuống. Trong nhà hàng tuyệt không có âm nhạc, cũng không có ánh nến, bởi vì Bạch Cẩm Đường biết Công Tôn không thích những thứ này.

Cơ mà hiện giờ, Bạch Cẩm Đường đang khui một chai rượu ngon mà anh đã chọn lựa kỹ. Công Tôn vui mừng ra mặt, đó là loại rượu mà anh thích nhất.

“Còn có quà nữa.” Bạch Cẩm Đường rót rượu cho Công Tôn. Hai người nhìn nhau, nhấp một ngụm rượu. Công Tôn cười, “Vậy lát nữa làm sao lái xe về được?”

“Gọi sinh đôi tới đón chúng ta.”

“Ừ.” Công Tôn gật đầu, cười hỏi, “Quà gì vậy?”

Bạch Cẩm Đường cười bí ẩn, “Đoán thử xem tôi tặng em cái gì?”

Công Tôn một tay nâng cằm, “Khó đây.”

“Đoán không được thì phạt.” Bạch Cẩm Đường đưa tay qua, ngón tay ưu nhã nhẹ nhàng gõ lên mu bàn tay của Công Tôn.

“Ừ…” Công Tôn suy nghĩ một chút, hỏi, “Có gợi ý không?”

“Là một thứ em luôn muốn.” Bạch Cẩm Đường cười nhẹ.

Công Tôn ngẩn người, đã lâu lắm rồi anh không nghĩ là mình có muốn một thứ gì đó. Giương mắt nhìn Bạch Cẩm Đường một chút, Công Tôn nheo mắt lại, chỉ thấy người nào đó cười một cách đắc ý.

Thật sự không có đầu mối, Công Tôn chuẩn bị nhận thua, bằng không thì để cho Bạch Cẩm Đường tự nói ra món quà đó là gì.

Vừa lúc đó… Đột nhiên, phía ngoài truyền đến một tràng âm thanh chói tai, là tiếng một chiếc xe hơi cố thắng lại.

Công Tôn chưa kịp phản ứng, chợt thấy Bạch Cẩm Đường xoay mặt nhìn ra phía ngoài, sau đó mạnh mẽ đứng lên, giữ chặt Công Tôn đang ngồi đối diện.

Đồng thời, “Ầm!!!” một tiếng vang thật lớn. Trong nháy mắt, vách tường của nhà hàng bị đâm vỡ… Một chiếc xe hơi lao vào.

Chuyện diễn ra quá đột ngột, Công Tôn chỉ cảm thấy cả người ngây dại. Bạch Cẩm Đường vội kéo anh thối lui sang một bên, nhưng tốc độ chiếc xe quá nhanh, đâm thẳng vào cái bàn làm nó văng lên.

“Cúi đầu xuống!” Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn vào trong lòng ngực. Bên cạnh chợt lóe lên, Công Tôn cảm giác bọn họ dường như bay ra ngoài… Giữa sự hỗn loạn, tiếng phanh xe vang lên, rồi giọng của Bạch Cẩm Đường khẽ rên lên một tiếng.

Rất nhanh, mọi thứ trở nên tĩnh lặng.

Phải mất một lúc, Công Tôn mới phục hồi tinh thần lại. Nhà hàng lãng mạn mới đây đã biến thành một đống hỗn độn, vách tường hai bên cũng sập nát.

“Cẩm Đường!” Công Tôn ngồi dậy, ôm Bạch Cẩm Đường nhìn, tay chân luống cuống.

“Lão đại!” Lúc này, mấy người nhân viên nhà hàng đang nấu ăn ở phía sau cũng chạy ra, vội vã gọi xe cứu thương. Có mấy người chạy tới bên cạnh xe nhìn… Chỉ thấy vừa lao tới chính là một chiếc xe taxi, tài xế tựa vào tay lái, hai mắt trợn tròn… Đã chết.

“Cẩm Đường.” Công Tôn ôm Bạch Cẩm Đường, không dám đưa tay kiểm tra hơi thở của anh…

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng với Triệu Trinh và Bạch Trì ăn một bữa no nê, sau đó rời khỏi nhà hàng.

Lý Dĩnh uống hai chén, dường như hơi say, lôi kéo các chàng đẹp trai, nói muốn tiếp tục đi uống rượu và hát karaoke.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu có chút bất đắc dĩ chịu trách nhiệm đưa cô trở về. Triệu Trinh cũng uống hai chén, bảo là cảm thấy mệt, để Bạch Trì dìu anh lên xe.

Mới vừa mở cửa xe, điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường chợt vang lên. Anh bất đắc dĩ giao cô nàng Lý Dĩnh đang oặt ẹo cho Triển Chiêu. Triển Chiêu đem cô nhét vào trong xe.

“Alo?” Bạch Ngọc Đường bắt điện thoại, nhíu mày, “Alo? Công Tôn? Anh bình tĩnh, từ từ nói…”

Triển Chiêu quay đầu lại, Bạch Trì cùng Triệu Trinh ở một bên cũng nhìn tới, chỉ thấy khuôn mặt Bạch Ngọc Đường liền biến sắc, “Bệnh viện nào?”

Hỏi xong cúp điện thoại, hiểu được chuyện gì đã xảy ra, quay sang nói với những người còn lại, “Đại ca đã xảy ra chuyện.”

Phóng xe tức tốc đến bệnh viện, Bạch Ngọc Đường lao tới trước cửa phòng giải phẩu, nhìn thấy Đại Đinh Tiểu Đinh và khá nhiều người đều đang ở đó. Công Tôn ngồi ở một bên băng ghế, ánh mắt ngây dại.

“Công Tôn.” Triển Chiêu đi tới.

Công Tôn chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thấy lạnh toát sống lưng. Lần đầu tiên họ nhìn thấy nét mặt này ở Công Tôn —— yếu ớt.

Bạch Trì ngồi xuống bên cạnh hắn vỗ vỗ bả vai anh. Công Tôn cúi đầu, tiếp tục cau mày không nói gì.

“Sao thế?” Bạch Ngọc Đường hỏi Tiểu Đinh.

“Không biết tên kia điên thế nào mà lái xe đâm sầm vào trong nhà hàng!” Tiểu Đinh cắn răng mắng chửi.

“Đại ca đang phẫu thuật, bác sỹ nói đầu bị đụng phải.” Đại Đinh vẫn còn chút lý trí, trả lời Bạch Ngọc Đường.

“Có nguy hiểm hay không?” Triển Chiêu hỏi.

“50:50” Đại Đinh thở dài.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, cũng nhịn không được cau mày. Tại sao có thể như vậy…

Mọi người cũng không có tâm tư nói những thứ khác, cũng ở bên ngoài phòng phẫu thuật mà chờ.

Năm phút đồng hồ sau, cửa thang máy mở ra, người của SCI chạy vào.

Bạch Ngọc Đường cau mày, có chút khó hiểu, “Tại sao các cậu lại tới đây?”

Mã Hán đi tới bên cạnh Bạch Ngọc Đường, nói khẽ với hắn và Triển Chiêu, “Cảnh sát phía giao thông vừa mới báo cho bọn tôi lại có án mạng. Bọn tôi nhìn thấy tài liệu mới phát hiện người bị thương chính là Bạch đại ca.”

Bạch Ngọc Đường cau mày, hỏi, “Cái gì ‘lại có án mạng’? Gây chuyện chính là xe taxi?”

“Đúng vậy.” Công Tôn đột nhiên ngẩng mặt lên mà nói, “Là xe taxi, đột nhiên đâm vào.”

“Người lái xe đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Đã chết!” Triệu Hổ trả lời, “Chúng tôi đã phái người điều tra.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, vẫn còn có chút hỗn loạn. Anh nhìn sang Triển Chiêu, chỉ thấy hắn sắc mặt Triển Chiêu dường cũng có chút nghi ngờ. Mọi người trong lòng cùng chung một ý nghĩ —— Tại sao đúng dịp như vậy? Quả thật là trời cao an bài? Hay là có lý do gì khác? Ngày hôm nay bọn họ hết lần này tới lần khác gặp chuyện không may, lần này là Công Tôn cùng Bạch Cẩm Đường?

Mặt khác, Triển Chiêu cũng nghĩ đến, mình và Bạch Ngọc Đường cũng vừa suýt gặp tai nạn xe cộ, nếu không phải lúc ấy Bạch Ngọc Đường nhanh tay, nói không chừng cũng đã xảy ra chuyện. Có thể nào những chuyện này có liên quan tới nhau?

Mã Hán thấy Bạch Ngọc Đường lúc này đầu óc ngổn ngang, cũng không tiện nói nhiều, liền vỗ vỗ vai anh và nói, “Đội trưởng, anh tiếp tục chờ đi, bọn tôi đi trước điều tra.”

“Ừ.” Bạch Ngọc Đường gật đầu.

Mọi người ở SCI rời đi, những người khác tiếp tục chờ .

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rốt cuộc, đèn của phòng phẩu thuật cũng tắt. Tất cả mọi người trong lòng run lên.

Cửa phòng phẩu thuật được đẩy ra. Một bác sỹ đi ra, vừa tháo khẩu trang vừa ngẩng đầu lên, thấy trước mắt là một cảnh tượng đáng kinh ngạc, hỏi, “Người nhà…”

“Anh ấy thế nào?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Tôi là em trai của anh ấy.”

“Ừm, não bộ của cậu ấy đã bị va chạm, vẫn tồn đọng một chút ứ máu, bất quá qua một thời gian ngắn sẽ tự động tan. Ngoài ra thì trên tay chỉ bị xây xát ngoài da, không có vấn đề gì lớn. Cậu ấy rất có kinh nghiệm, đã tránh được những chỗ nhược yếu. Bây giờ cậu ấy đã tỉnh, tạm thời ở lại viện quan sát hai mươi bốn giờ, nếu không có phản ứng bất thường thì có thể xuất viện.”

“Nói cách khác…” Bạch Trì nhìn bác sỹ.

“Ừ.” Bác sỹ gật đầu, “Cực kỳ may mắn, hầu như lông tóc đều không sao.”

“Phù…” Bác sỹ vừa nói hết lời, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm. Sắc mặt tái nhợt của Công Tôn cũng khôi phục được một chút.

Đại Đinh Tiểu Đinh đuổi các huynh đệ khác về trước, chỉ còn lại Công Tôn và Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu chờ cùng nhau vào phòng bệnh, thăm hỏi Bạch Cẩm Đường.

Chỉ có hai người trong phòng bệnh. Bạch Cẩm Đường trên đầu băng bó, còn có một bác sỹ ở ngồi cạnh, đang hỏi thăm các vấn đề.

Thấy mọi người đi vào, bác sỹ kia cau mày hỏi, “Các cậu ai là người nhà của cậu ấy? Cậu ấy có thể có một vài vấn đề.”

Mọi người mới trút bỏ gánh nặng đã lại giật thót, nhìn bác sỹ kia.

Chưa kịp đáp thì Bạch Cẩm Đường lên tiếng, “Ngọc Đường, người kia là người quen của hai đứa à?”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau một cái. Công Tôn đi bên giường anh, “Cẩm Đường?”

Bạch Cẩm Đường dường như có chút giật mình, ngẩng đầu nhìn Công Tôn một cái.

Hai mắt nhìn nhau, Công Tôn sửng sốt, ánh mắt của Bạch Cẩm Đường đang nhìn mình… không đúng.

“Đại ca?” Triển Chiêu cũng cảm thấy bất ổn, đi tới hỏi, “Anh cảm thấy thế nào rồi?”

Bạch Cẩm Đường lắc đầu, nói, “Có chút choáng váng, bất quá ông bác sỹ kia vừa nói với anh bây giờ đã là năm 2010.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cùng gật đầu, sau đó lại có chút mờ mịt, hỏi, “Đại ca… Chứ anh cho rằng đây là năm nào?”

Bạch Cẩm Đường lại càng khó hiểu, nói, “Không phải là năm 2007 sao?”

Triển Chiêu sửng sốt, Bạch Ngọc Đường cũng sửng sốt,  Bạch Trì và Triệu Trinh ở phía sau cũng trợn tròn hai mắt. Chỉ còn lại Công Tôn là cảm thấy… trống rỗng.

“Anh ấy tại sao vậy?” Bạch Ngọc Đường có chút kích động, hỏi bác sỹ kia, “Vừa nãy bác sỹ kia rõ ràng nói anh ấy không có chuyện gì mà.”

“Thân thể của cậu ấy đúng là không có chuyện gì.” Bác sỹ vẫn tương đối bình tĩnh, “Bất quá có thể là do ứ máu đọng lại khiến cho mất đi ký ức của ba năm, cũng không quá đáng lo, có khả năng khôi phục mà.”

“Bao lâu có thể khôi phục?” Bạch Trì hỏi.

“Có lẽ một ngày, có lẽ một năm.” Công Tôn đột nhiên mở miệng, “Có lẽ vĩnh viễn.”

Tất cả mọi người cả kinh. Bạch Cẩm Đường đưa tay vuốt vuốt cái trán, không nhớ rõ xảy ra chuyện gì. Anh chợt đưa tay nhìn, đột nhiên thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Bạch Cẩm Đường ngẩn người, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn.

“Này,” Triển Chiêu thúc Bạch Ngọc Đường, “Làm sao bây giờ?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, nhìn sang Bạch Trì cùng Triệu Trinh.

Bạch Trì cũng gấp, Triệu Trinh thì tỏ vẻ bất đắc dĩ, “Cái này… hình như hơi giống phim truyền hình.”

“Lão đại.” Đại Đinh Tiểu Đinh hỏi, “Anh… có phải là đang đùa giỡn với mọi người không vậy?”

Bạch Cẩm Đường cau mày nhìn hai người bọn họ một cái, hai người cả kinh lui về phía sau một bước —— một điểm cũng không sai, đây chính là Bạch Cẩm Đường của trước kia – một Bạch Cẩm Đường hoàn toàn chưa biết đến Công Tôn.

“Rốt cuộc là mất mấy năm?” Bạch Cẩm Đường hỏi Bạch Ngọc Đường.

“Đại ca, tại nạn vừa rồi khiến anh bị mất đi ký ức của ba năm.” Bạch Ngọc Đường nói, “Có lẽ sẽ sớm được hồi phục… Chỉ là, ba năm này đối với anh mà nói là rất quan trọng.”

Bạch Cẩm Đường ngẩn người, nhìn chiếc nhẫn trên tay một chút , hỏi, “Anh đã kết hôn sao?”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu gật đầu, “Đúng.”

Bạch Cẩm Đường cảm thấy có chút ngạc nhiên, “Vậy đại tẩu của hai đứa là ai?”

Tất cả mọi người có chút khó xử, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cùng nhau nhìn Công Tôn, chỉ thấy sắc mặt Công Tôn bây giờ so với sắc mặt khi nãy ngồi chờ ở bên ngoài phòng phẫu thuật còn khó coi hơn.

“Ai?” Bạch Cẩm Đường khó hiểu nhìn mọi người.

Đại Đinh Tiểu Đinh đưa tay, chỉ chỉ Công Tôn.

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, giương mắt nhìn Công Tôn.

Hai bên nhìn nhau một lúc lâu, Bạch Cẩm Đường đột nhiên cười lắc đầu, “Các người nói ta kết hôn với một người đàn ông sao?”

Mọi người cảm thấy lạnh toát xương sống. Lúc này, quanh người Công Tôn cũng phát ra một luồng khí lạnh toát.

Bạch Cẩm Đường đưa tay, dường như muốn tháo chiếc nhẫn ra, Bạch Trì vội nói, “Chờ một chút!”

Bạch Cẩm Đường giương mắt nhìn mọi người.

Lại nghe Công Tôn lạnh lùng nói, “Anh dám tháo!?”

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, nhìn Công Tôn, chỉ thấy Công Tôn sắc mặt tái nhợt, nhưng vành mắt lại hơi đỏ, bộ dáng kia, dường như là rất kích động.

“Công Tôn.” Triển Chiêu muốn an ủi Công Tôn một chút, dù sao cũng là tình huống đặc biệt.

Công Tôn cắn răng, gườm Cẩm Đường, “Anh nhớ cho kỹ đây, anh mà dám tháo ra, cả đời này đừng bao giờ đeo lại nữa!” Nói xong, xoay người vội vã bước đi, thậm chí còn va phải cánh cửa tủ.

“Công Tôn!” Triển Chiêu vội đuổi theo, Bạch Trì nhìn chung quanh một chút, cũng đuổi theo.

Bạch Cẩm Đường khẽ cau mày, tựa vào đầu giường, liếc Ngọc Đường.

“Đại ca…” Bạch Ngọc Đường cũng có chút bất đắc dĩ, trầm mặc một hồi mà nói, “Anh cứ từ từ dưỡng bệnh, dần dần cũng sẽ khỏi, bất quá…” Nói xong, Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ chiếc nhẫn trên tay anh, “Ngàn vạn lần đừng tháo ra, em sợ anh sẽ hối hận.”

Bạch Cẩm Đường không lên tiếng, nhưng cuối cùng cũng không tháo chiếc nhẫn ra khỏi tay. Hơn nữa, đối với người tên Công Tôn vừa rồi, sinh ra một chút hứng thú… Đúng là dường như có chút cảm giác quen thuộc, chỉ là nghĩ không ra đó là ai.

Bạch Ngọc Đường quay sang sinh đôi nói, “Các anh theo chăm sóc đại ca, kể sơ qua cho anh ấy những chuyện đã xảy ra ba năm qua, bọn tôi phải trở về phá án.” Nói xong rồi đi.

Triệu Trinh nhìn chung quanh một chút, cũng đi theo ra ngoài. Anh cũng rất muốn hỏi thăm Bạch Cẩm Đường, nhưng mà anh ta đã ở trong tình trạng như thế, chắc chắn cũng không biết anh là ai.

“Lão đại.” Đại Đinh Tiểu Đinh đi tới. Bạch Cẩm Đường đưa tay cởi quần áo, nói, “Tìm cho ta mấy bác sỹ chuyên về phương diện này tới.”

“Vâng.” Tiểu Đinh xoay người đi.

Bạch Cẩm Đường nhìn Đại Đinh, “Nói đi, người vừa nãy tên gì?”

“Công Tôn Sách.” Đại Đinh trả lời.

“Ta đã làm những gì trong ba năm này?” Bạch Cẩm Đường hỏi.

“Khoảng 1% thời gian đều dồn vào công việc.” Đại Đinh trả lời.

Bạch Cẩm Đường cảm thấy có chút kỳ quái, “Vậy còn các % còn lại?”

Đại Đinh trầm mặc một chút, trả lời, “Công Tôn, Công Tôn, hoặc là Công Tôn…”

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, Đại Đinh liếc chiếc nhẫn trên tay anh một cái , nói, “Anh… ngàn vạn lần đừng làm chuyện dại dột a.”

“Được rồi.” Bạch Cẩm Đường thở dài, nói, “Chuyện cụ thể thế nào, kể lại từng việc một xem.”

“Ừm.” Đại Đinh đem cái ghế tới, ngồi xuống, bắt đầu kể lại cho Bạch Cẩm Đường.

“Công Tôn, anh có muốn đi về trước nghỉ ngơi một chút không?” Triển Chiêu đuổi theo Công Tôn, khuyên, “Cái kia, đại ca không phải là cố ý đâu.”

“Tôi biết, tôi không có để ý.” Công Tôn bước nhanh trở về phòng pháp y, đá văng cánh cửa, đạp bay cái ghế ngồi, đeo bao tay lên, chuẩn bị xử lý thi thể mới đưa tới của hai người tài xế.

“Hay là mấy ngày tới anh nghỉ ngơi đi?” Bạch Ngọc Đường nói, “Theo chăm sóc cho đại ca.”

Công Tôn không lên tiếng, bắt đầu giải phẫu thi thể.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng cả kinh, cảm thấy Công Tôn không giống như đang giải phẫu thi thể mà giống như là đang phân thây thì đúng hơn.

“Đại tẩu…” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cuối cùng nhịn không được cùng nhau gọi một tiếng.

Công Tôn nhấc đầu, trừng mắt nhìn hai người.

Hai người đều có chút bất đắc dĩ.

Công Tôn đặt dao xuống, nghiến răng nghiến lợi, “Khốn kiếp!”

“Đúng vậy.” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu, “Là rất khốn kiếp.”

Công Tôn xoay người đi ra ngoài.

“Công Tôn, anh đi đâu vậy?” Triển Chiêu đuổi theo.

“Tên khốn kia vẫn thiếu tôi một món quà!” Công Tôn hầm hừ đi ra ngoài, gặp ai cũng trừng mắt, đằng đằng sát khí, trong miệng lẩm bẩm, “Dám đem lão tử quên rồi, không để yên cho ngươi!”

***(Còn tiếp)***

36 comments on “Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 1 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

  1. kathykwon nói:

    Chời ơi tớ thích nhaaaaa. Từ lâu đã muốn có 1 bộ toàn Cẩm Sách để đọc cho đỡ ghiền í Xd ủng hộ ty nha :x đừng drop nhé. Chờ 6 tập chắc tớ chết T.T

  2. Bạch Yêu nói:

    ha ha ủng hộ ủng hộ :)))) ta đọc QT khúc này bao nhiêu lần rồi mà vẫn không chán, thêm vào bản dịch của nàng nữa thì tuyệt :)) hâm nóng lại tình yêu SCI :))

    “Các người nói ta kết hôn với một người đàn ông sao?” -> ý kiến nhỏ của ta, nàng nên đổi thành “tôi” nghe hay hơn, tại đang là hiện đại văn mà :”>

    • beedance07 nói:

      Ha ha, cám ơn nàng.
      Ý kiến của nàng thì tại ta thấy các bản edit trước của Scimeantap.wordpress.com đều để Cẩm Đường xưng là “ta” đối với các đàn em của mình nên cũng làm vậy luôn. Với lại trong hoàn cảnh này, là Cẩm Đường đại ca của ba năm trước, chắc chắn là rất ngạo nghễ và tự tôn, nên ta nghĩ là xưng “ta” vào lúc này thì cũng khá hợp lý.

  3. Ruan Yu nói:

    kyaaaaa, thích quá >// bỏ từ “đích” đi bạn ;;) rồi đảo lại trật tự chỗ đó ;;)

    *góp ý nhỏ thế thui* :”>

  4. Ruan Yu nói:

    kyaaaaa, thích quá >// bỏ từ “đích” đi bạn ;;) rồi đảo lại trật tự chỗ đó ;;)

    *góp ý nhỏ thế thui* :”>

    ặc,cmt bị cắt kìa :”(

  5. Ruan Yu nói:

    trong bản edit của b có đoạn “….phía sau đích
    Bạch Trì Triệu Trinh cũng trợn tròn hai
    mắt.” ~~~> bỏ từ “đích” đi bạn ;;) rồi đảo lại trật tự chỗ đó ;;)

    • beedance07 nói:

      Uhm, mình sẽ sửa. Cám ơn bạn đã góp ý. Đây là hậu quả của việc đọc QT nhiều quá, rốt cuộc cũng không nhận ra được đâu là tiếng Việt đâu là QT nữa =))

  6. hn312 nói:

    bạn edit hay lắm
    đừng drop nha

  7. kyokorika nói:

    Oa, lon ton mò vào *che miệng*, mình thích cặp “tong tắng” này nhất, thường thì ghét cay ghét đắng thể loại yêu ràu mất trí nhớ này, cơ mà muốn xem anh Công Tôn nhà ta sẽ mần răng, tò mò quá đi…..Còn về phần edit thì không dám nhận xét, thường thì ai edit mình cũng nuốt trôi hết á, vì có người làm cho mình hưởng là may lắm rồi. Ủng hộ bạn mần về cặp này.
    *ôm hun phát*…
    *xách dép chạy*

    • beedance07 nói:

      *Ôm hun lại*
      Mình là mình cũng thích cặp “tong sáng” này nhất =))
      Đúng á, cái thể loại mất trí này là chiên môn sướt mướt, cơ mà rơi vào cái cặp “tong sáng” này thì phải coi lại =)) Tại tính cách của cả công lẫn thụ đều quá đỉnh(BT) nên phản ứng đương nhiên sẽ khác với những cặp bình thường =))

  8. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    ngày nào cũng lượn vào đây, nói đúng hơn là lúc nào onl cũng lượn vào đây xem có phần tiếp chưa ;)) ta là ta thích Cẩm Sách nhất trong SCI mà hiện tại có nàng chịu khó lọc ra n~ đoạn Cẩm Sách và edit thì quá tuyệt a XD~~~

    ta hóng ta hóng ta hóng

  9. peNa123 nói:

    “Công Tôn sách.” Đại Đinh trả lời.

    Sách viết hoa bạn nhé.

    Ôi yêu couple này quá. Anh mà dám tháo nhẫn là em bắt mỹ nhân về nhà em ngay
    Hứ~

    • beedance07 nói:

      Đã sửa ^ ^, cám ơn bạn đã nhắc. Ôi sao ta lại có thể ko viết hoa tên của Công Tôn mỹ nhân chứ *đập trán* ~
      Ha ha, công nhận là iu chết phản ứng lúc đó của Công Tôn ~ “Anh dám tháo?!” => đúng là Nữ Vương =))

  10. ôi chỉ Cẩm Sách thôi ư? bạn là tình yêu của tớ *hun hun*

    gặm QT hết quyển 10 là kiệt sức, ra ở quyển 11 có chuyện drama 9h kiểu mafia XD

    • beedance07 nói:

      *hun lại*
      Quá hiểu cảm giác kiệt sức của bạn, ở quyển 10 tớ lướt như bay vì đã quá đuối =)) khi nào hồi sức chắc phải đọc lại

  11. thaophong nói:

    t vừa chạy từ tương tư cốc qua đây, choáng luôn
    t yêu Cẩm Sách
    t yêu Bee (tình yêu đơn thuần trong sáng, vợ Bee xin đừng hiểu lầm nha)
    ^0^

  12. Tích Chiêu nói:

    Sao chỉ có cuốn 11 thôi vậy bạn? Chơi mấy cuốn kia luôn đi T_T

    Người ta đang phừng phừng lửa giận mà hai anh Triển Bạch còn chơi kêu “đại tẩu” nữa, giống như đang châm dầu vào lửa vậy…

    • beedance07 nói:

      Tại cuốn 11 này làm ta bấn loạn quá nên mới chờ không nổi mà edit càn thôi, chứ ta làm gì biết edit. Mấy tập khác thì ta sẽ cùng với mọi người xếp dép, dựng chòi, ngồi chờ ở bên Scimeantap.wordpress.com thôi ^ ^. Ta tự biết mình tài hèn sức mọn mà :”>

      Cái vụ “Đại tẩu” ta thấy dễ thương mà =))

  13. *ôm đầu la hét*
    Trời ơi sao tới giờ mình mới thấy bản edit này???

    *nhào vào ôm người đẹp nào đã edit*
    thanks nhìu nga~

  14. HuLi nói:

    “Ta đã làm những gì trong ba năm này?”

    “Khoảng 1% thời gian đều dồn vào công việc.”

    “Vậy còn các % còn lại?”

    “Công Tôn, Công Tôn, hoặc là Công Tôn…”
    =))
    Thanks các nàng nhiều !!!

  15. ko biết nói j ngoài chữ : bàng hoàng……………

  16. shattered nói:

    trời ơi, ta yêu Cẩm – Sách a ~~~~~~~~~~~~~~~
    toàn tìm phân đoạn của đôi này đọc trước thôi T_________________T
    Ta chỉ muốn nói với nàng 1 câu thôi : ” TA YÊU NÀNg “

  17. “khóc dòng dòng”
    trời ơi mình cũng như m.n ở đây trong S.C.I yêu Cẩm Sách nhất nhất nhất luôn
    vui quá, thích điên lên đk
    ủng hộ nhiệt tình <33333

  18. Minnie Duck nói:

    đã bấn Cẩm Sách nay đọc toàn bộ đều của cái đôi này thật là ko còn sung sướng nào tả nổi ^^ thanks nàng nhìu nha ^^

  19. win nói:

    Trời ơi là trời,sao mà ta iu nàng quá đi à,ta thix có 1 bộ chỉ viết về Cẩm-Sách lâu rồi,còn tính là sẽ tự làm nhưng mà bận bù đầu bù cổ,đi làm về tới nhà chỉ muốn chui vào chăn đọc truyện thôi.Cám ơn nàng nhìu nhoa,iu nàng quá

  20. bigboom nói:

    Cám ơn bạn đã làm những khoảnh khắc của Cẩm Đường với Công Tôn Sách nha, có nghe nhiều bạn nói về truyện SCI nhiều lém , nên hum nay mò đọc thử,và mình đã kết ngay cặp Cẩm Đườngx Công Tôn lúc 2 anh mới gặp nhau, cặp mình thix nhứt trong truyện >.<, mình đang tìm những khoảng khắc của riêng 2 anh để đọc ra dc nhà bạn mừng qué, thank bạn lần nữa, tiếc là Cẩm Đường mình đọc trc, nghe đâu qua truyện du long tùy nguyệt là Triệu Phổ, mún có truyện riêng về cặp nì ghê

  21. Nói thật với m.n, cho dù sau khi đã xem (hay nghiện???) DLTN cho đến QHTH, ta đều hay nghe m.n nói về SCI nhưng k quan tâm cũng k để ý lắm, đến khi hôm nay chán chường mò vào đọc bài này một tẹo thấy rất thích nha. Nhưng mà, Công Tôn ở đây là Cung Tôn trong DLTN đúng k? Đừng nới vs ta đây là Công Tôn mỹ nhơn của Phổ ca nghen. Ta có chút dị ứng với việc cướp ng` iu. =.=

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s