Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 2 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

S.C.I Mê Án Tập
Tập 11: Hung Thủ Ma
Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn (Part 2)
***Editor: Beedance07***

Một giờ rưỡi sáng, Công Tôn ngồi ở phòng bếp, bên cạnh tủ treo quần áo, nhìn Bạch Trì đang chăm chú nấu cháo, nói, “Trì Trì, đã làm phiền cậu rồi.”

“Không có đâu.” Bạch Trì tươi cười nói, “Em cũng tranh thủ nấu nhiều một tý. Gần đây tất cả mọi người đều rất mệt mỏi, khí trời lại oi bức, nhân lúc này tẩm bổ cho mọi người luôn.” Nói xong, Bạch Trì quay đầu lại nhìn Công Tôn, chỉ thấy trên tay anh đang băng bó. Anh ngồi yên lặng ở nơi đó, nét mặt có chút tăm tối.

“Công Tôn?” Bạch Trì an ủi anh, “Đừng lo lắng quá, đại ca đã khá hơn rồi.”

Công Tôn nhìn cậu một chút, gật đầu.

Lúc Bạch Trì vừa quay về, Công Tôn đang vật lộn với nồi nước sôi. Vốn là trong tâm trạng cực kỳ nóng nảy, anh suýt chút nữa làm nổ cả cái gian bếp. May là Bạch Trì tới kịp lúc, giúp anh băng bó cánh tay bị phỏng, rồi cậu bắc lại nồi nước và nấu cháo.

“Đại ca nếu mà biết anh vì nấu cháo cho anh ấy mà bị phỏng tay thì nhất định sẽ rất đau lòng.” Bạch Trì nói, “Công Tôn, anh phải tin tưởng đại ca nhé, hãy cho anh ấy một chút thời gian.”

Công Tôn nhẹ nhàng mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ đầu Bạch Trì, “Anh biết.”

Ba giờ sáng, Đại Đinh thở ra một hơi dài, uống hết một bình trà, miệng lưỡi khô khốc nói với Bạch Cẩm Đường, “Chính là ngay lúc này, hai người các anh đã đi ăn mừng ngày kỷ niệm kết hôn, sau đó bi kịch phát sinh.”

Bạch Cẩm Đường sau khi nghe xong, trầm mặc một hồi, gật đầu nói, “Đi ngủ đi, ta cũng mệt rồi. Ngày mai đem hết toàn bộ sổ sách của công ty trong ba năm này, các bản báo cáo tài chính và nhật ký, cấp tốc mang đến đây cho ta. Thông báo là ba ngày nay ta phải đi công tác ở nước ngoài, đừng để lộ chuyện này ra.”

“Chỉ có những việc này?” Đại Đinh cùng Tiểu Đinh trợn to hai mắt nhìn anh.

Bạch Cẩm Đường nhìn hai người một chút, nói, “Ừ, đúng rồi, còn có quy mô đại khái của tập đoàn Bạch thị, đối thủ cạnh tranh chủ yếu, tình hình thị trường chung hiện tại của thành phố S, mang những tài liệu đó đến nữa.”

“Ai hỏi anh cái này đâu? !” Tiểu Đinh muốn hất bàn, “Em muốn hỏi anh, Công Tôn làm sao bây giờ?”

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, “Can hệ cái quái gì tới ta?”

“A…” Đại Đinh Tiểu Đinh cùng hít vào một ngụm khí lạnh. Tiểu Đinh nhảy dựng lên mà gào, “Bạch Cẩm Đường, anh ngon đó! Lão tử trở về khiêu khích ly gián, để Công Tôn suốt đời này cũng không cho anh ngủ cùng phòng! Tức chết ai thì biết!!” Nói xong, tức giận chạy đi. Đại Đinh bất đắc dĩ cũng đuổi theo cậu rời khỏi đó.

Chờ hai người đã đi khỏi, Bạch Cẩm Đường đưa tay lên, nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út một chút, khẽ nở nụ cười, lầm bầm gì đó giống như, “Ừ, cũng không tệ lắm.”

***

Sáng sớm, Bạch Cẩm Đường đang mơ màng ngủ thì nghe thấy có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến tới gần, thoáng có chút giật mình.
Ngay cả khi tiếng bước chân đến gần như thế, mình cũng không hề chú ý tới!
Chỉ là trong lòng anh hoàn toàn không thấy lo lắng, cũng không có cảm giác uy hiếp gì, nói như thế nào nhỉ… Tiếng bước chân này khiến anh không khỏi nảy sinh một loại cảm giác an tâm.

Chờ khi tiếng bước chân bước đến đủ gần, anh đột nhiên vươn tay ra…

“A…” Bị anh bắt được cổ tay, người kia khẽ kêu một tiếng, lập tức ngã xuống giường, đè lên người anh. Không biết tại sao, chỉ riêng một tiếng kêu nhỏ cùng với sức nặng đó áp lên mình đã làm cho Bạch Cẩm Đường không khỏi bị kích thích.

Mở mắt ra, chỉ thấy người trước mắt có chút kinh ngạc nhìn mình, hỏi, “Anh… nhớ ra rồi?”

Bạch Cẩm Đường sửng sốt.

Người tới đương nhiên chính là Công Tôn.

Công Tôn cùng Bạch Cẩm Đường đều bề bộn nhiều việc, vì vậy thời gian gặp nhau thật ra cũng không nhiều. Công việc của hai người cũng không có giới hạn thời gian. Rất nhiều lần Công Tôn trở về vào lúc Bạch Cẩm Đường đang ngủ.

Công Tôn lúc nào cũng nhẹ nhàng đi đến bên anh, mà Bạch Cẩm Đường tất nhiên cũng thường xuyên tranh thủ lúc đó để đánh lén anh, kéo lên giường, trực tiếp đè xuống, một là hôn chào buổi sáng, hai là hôn chúc ngủ ngon, dù thế nào thì cũng tránh không được một phen thân mật.

Cho nên vừa nãy khi Công Tôn lại bị anh đánh lén, tuy là giật thót mình nhưng trong lòng thầm vui mừng, chỉ tiếc là… ánh mắt này của Bạch Cẩm Đường hiện lên một tia nghi hoặc. Và Công Tôn nhận ra… Vẫn là chưa nhớ lại, chẳng qua chỉ là bản năng phản ứng thôi sao?

Cùng lúc này, hình ảnh Công Tôn trong mắt lộ ra một tia mất mát khiến Bạch Cẩm Đường tự nhiên nhói lên một cái trong ngực.

“Có thể xuất viện chưa?” Công Tôn đứng lên, mở nắp chiếc nồi đã được đậy kín ra, múc cháo gà mà Bạch Trì đã nấu ra chén cho Bạch Cẩm Đường ăn sáng.

Bạch Cẩm Đường ngồi dậy, nhìn, “Là anh làm?”

“Bạch Trì làm.” Công Tôn trả lời.

“Bạch Trì là ai?” Bạch Cẩm Đường cảm thấy khó hiểu, “Cha tôi vừa sinh thêm một đứa, hay là con của chúng ta?”

Công Tôn hung hăng trừng mắt liếc anh một cái. Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, nhận lấy chén cháo gà, húp một hớp, cảm thấy không tệ, tiếp tục húp.

Lúc này, bác sĩ điều trị của anh đến, xem xét tình hình của Bạch Cẩm Đường.

Công Tôn hỏi, “Anh ấy thế nào?”

Bác sỹ gật đầu nói với Công Tôn, “Có thể xuất viện rồi.”

“Không cần tái khám và những thứ khác sao?” Công Tôn có chút buồn bực.

Bác sỹ kia cười cười, nói, “Có tái khám cũng không cần tới bệnh viện. Ngày hôm qua, Bạch tiên sinh đêm khuya còn mời tới toàn những bác sỹ khoa não đẳng cấp thế giới, năng lực của bất kỳ ai trong họ cũng vượt xa tôi.”

Công Tôn có chút khó xử. Bác sỹ kia cười cười, ghé sát vào Công Tôn hỏi, “Cậu có số điện thoại không?”

Công Tôn ngẩn người, cho là bác sỹ kia muốn giữ liên lạc với anh để theo dõi bệnh tình của Bạch Cẩm Đường, đang định là sẽ cho anh ta số của mình.

Chưa kịp nói thì vị bác sỹ lại đột nhiên nở một nụ cười, tỏ vẻ bất đắc dĩ, Được rồi, tôi đi.

Công Tôn không hiểu gì cả, quay đầu lại liếc Cẩm Đường, chỉ thấy đôi mắt anh hơi nheo lại, đưa mắt nhìn vị bác sỹ kia đi ra ngoài, trên tay cầm chén canh, bộ dáng có chút bất thiện.

(*Bee:Chắc chắn là Cẩm Đường đã dùng ánh mắt giết người để đe dọa anh bác sỹ kia~ Thiệt là tội nghiệp, đụng phải anh công quân dù không nhớ gì vẫn ghen kinh hoàng *)

“Anh quả thật đem mấy bác sỹ khoa não danh tiếng thế giời mời tới xem bệnh cho mình a? Anh đợi xuất viện rồi hẵng gọi họ tới không được sao?” Công Tôn hỏi anh.

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, “Bọn họ cứ chữa trị loạn cả lên, rồi còn bảo tôi u mê, biết làm sao khác được?”

Công Tôn khóe miệng giật giật, vẻ mặt chán ghét liếc nhìn Cẩm Đường, cảm thấy thật mất mặt.

Bạch Cẩm Đường cúi đầu tiếp tục húp cháo gà, đột nhiên nghĩ tới, hỏi, “Đúng rồi, vậy anh làm nghề gì?”

Công Tôn liếc anh một cái, “Pháp y.”

Bạch Cẩm Đường nhìn anh, thoáng vẻ bất ngờ, cười nói, “Rất kích thích đấy, chúng ta đã làm trên bàn giải phẫu sao… A”

Nói còn chưa dứt lời, Công Tôn đã ném một cái gối vào đầu anh, may mà đã kịp ăn hết cháo gà.

Rất nhanh sau đó, sinh đôi tới, thấy Công Tôn ở đây, liền giật mình, “Công Tôn, anh đến đây lúc nào? Tối hôm qua anh có ngủ không vậy?”

Công Tôn không trả lời, nói, “Bác sỹ nói có thể xuất viện rồi, dẫn hắn đi thôi.” Nói xong, mang theo cái nồi, xoay người đi ra ngoài đợi.

Bạch Cẩm Đường vuốt vuốt cổ đứng lên, đầu đột nhiên ong ong vang lên.

Anh một tay đè lại huyệt thái dương, trong óc đột nhiên xuất hiện một hình ảnh cực kỳ hương diễm.

“Ừm.”Bạch Cẩm Đường sờ sờ càm, ra vẻ trầm tư một chút.

“Lão đại, anh nhớ ra cái gì rồi sao?” Đại Đinh Tiểu Đinh vui mừng thấy rõ.

Bạch Cẩm Đường nhìn hai người, “Làm sao hai đứa biết?”

“Bởi vì biểu hiện trên mặt anh bây giờ cực kỳ hạ lưu.” Tiểu Đinh trả lời thẳng thừng.

Bạch Cẩm Đường khẽ nhếch mép cười, hỏi, “Được rồi, sắp tới có công sự gì không?”

“Công ty nghệ thuật sẽ cắt băng khánh thành cùng với buổi tiệc tuyên bố Triệu Trinh gia nhập liên minh của chúng ta, chuyện khá quan trọng.” Đại Đinh Tiểu Đinh nói, “Là tối nay, nếu anh không thể tham gia thì chúng ta có thể hoãn lại.”

“Không cần, nếu không người ngoài sẽ lập tức cho là ta có vấn đề, sẽ ảnh hưởng không tốt.” Nói xong lại hỏi, “À mà, Công Tôn không cần đi làm sao?”

“Anh ấy cùng Ngọc Đường đã xin phép nghỉ để chăm sóc cho anh. Mấy ngày nữa sẽ đi làm trở lại.” Đại Đinh trả lời.

“A… Vậy mấy ngày này cứ giữ anh ta ở lại bên cạnh.” Bạch Cẩm Đường cười cười, tự nhủ, “Sẽ rất thú vị đây.”

“Lão đại, anh thật vô sỷ.” Đại Đinh nhịn không được nói, “Coi chừng Công Tôn sẽ không để ý tới anh nữa đó.”

Bạch Cẩm Đường cười cười, thấp giọng nói, “Sẽ không đâu.”

Đại Đinh Tiểu Đinh nhìn nhau một cái, có chút giật mình. Bạch Cẩm Đường không phải là cái gì cũng không nhớ sao? Anh trước kia đối với Công Tôn khẩn trương như thế, xem ra đến giờ cũng không thể nào bỏ được thói quen trêu chọc Công Tôn.

Bạch Cẩm Đường thay quần áo, lại hỏi, “Ta với anh ta là yêu từ cái nhìn đầu tiên, đúng không?”

“A.” Đại Đinh Tiểu Đinh gật đầu, “Cứ coi là thế.”

“Ừ… Cho nên càng thú vị.” Bạch Cẩm Đường thay ra một bộ quần áo bảnh bao, nói, “Đúng rồi, bọn ta sẽ thường xuyên ở một mình với nhau, hai đứa đừng tới cản trở.” Nói xong, bước nhanh đi ra ngoài, đuổi theo Công Tôn.

(*Bee:Cứ như là xuất phát lại từ đầu, có quên hết cũng lại bám đuôi con người ta dai nhách, không hổ danh là tiểu công đại biến thái  =>Nếu Bee có thể đặt tên cho phần này, chắc sẽ gọi nó là “Anh sẽ lại yêu em từ cái nhìn đầu tiên” *)

Tiểu Đinh đẩy Đại Đinh, hỏi, “Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

Đại Đinh nói, “Anh cảm thấy lão đại rất hưng phấn.”

“Anh cũng cảm thấy vậy sao?” Tiểu Đinh lầm bầm, “Công Tôn thật là không may, gặp phải lão đại thật là đen tối.”

“Đi thôi.” Đại Đinh lôi cậu đi.

“Đi chỗ nào?” Tiểu Đinh không giải thích được, “Lão đại nói đừng làm bóng đèn mà.”

“Ách, có phải là thật đâu? Lão đại lần này bị thương không chừng không phải là trùng hợp, chúng ta phải để ý đến họ chứ.”

“Đúng vậy!” Tiểu Đinh gật đầu.

***

“Vậy thì tốt rồi, vâng, việc khám nghiệm tử thi Mã Hân có thể phụ trách, anh hãy chăm sóc cho đại ca nhé.” Bạch Ngọc Đường cúp điện thoại, nhìn thấy Triển Chiêu tay ôm hai lon nước ngọt chạy tới, hỏi, “Công Tôn gọi sao?”

“Ừ, anh ấy nói đại ca đã xuất viện rồi.” Bạch Ngọc Đường đón lấy một lon, mở ra, dòng nước mát lạnh trôi tuột vào cổ họng, thở ra một hơi, cảm thấy toàn thân sảng khoái. Mấy hôm nay trời thật là nóng.

“Nhân lần này bồi đắp thêm tình cảm thật ra thì cũng không tệ.” Triển Chiêu tự nhủ, “Hai người bọn họ cũng lâu không được nghỉ ngơi.”

“Không tệ?” Bạch Ngọc Đường lầu bầu, “Tôi sợ đại ca đi quá trớn, đến lúc đó thì không có cách nào hối lại.”

“Yên tâm đi.” Triển Chiêu khoát khoát tay, cười nói, “Chẳng phải anh ấy đã không tháo nhẫn ra sao? Không lo. Bất quá đây cũng là cơ hội để giày vò Công Tôn, nhưng cũng là khẳng định tình yêu của anh ấy.”

“Tôi lo là lo khi trí nhớ phục hồi, Công Tôn sẽ lập tức làm thịt ảnh.”

***
Văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Bạch thị, thành phố S.

Bạch Cẩm Đường đang lật xem báo cáo tài chính và nhật ký, thỉnh thoảng ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Công Tôn đang nằm trên ghế sa lon.

Tối hôm qua vật lộn với nồi cháo một đêm, sau lại không thể ngủ được cho tới sáng, sớm mai đã vội đến thăm Bạch Cẩm Đường. Cũng tại Bạch Cẩm Đường không chịu về nhà, nhất quyết đến công ty, Công Tôn không thể làm gì khác hơn là theo anh tới đây, mới vừa ngồi xuống một chút thì đã ngủ thiếp đi.

Bạch Cẩm Đường đột nhiên đứng lên, chậm rãi đi tới bên ghế sa lon, ngồi lên bàn trà, ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của Công Tôn.

Anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc Công Tôn lại một chút. Đầu ngón tay không tự chủ đi xuống, nhẹ nhàng chạm vào vầng trán của Công Tôn, sau đó là sống mũi, cuối cùng khẽ nhéo nhéo chiếc cằm thanh tú của Công Tôn. Và Bạch Cẩm Đường khẽ nở nụ cười.

Công Tôn đại khái là mệt muốn chết rồi, cho nên không hề tỉnh lại, chỉ mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng chạm ngón tay lên đôi môi của Công Tôn, rồi anh rút tay lại, cúi đầu xuống hôn.

Khác hẳn với tính cánh băng giá và cứng nhắc kia, đôi môi của anh thật ấm áp và mềm mại. Bạch Cẩm Đường cảm nhận sự mềm mại đó, không khỏi buồn cười. Người này năm đó mình nhất định là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, bởi vì vô luận tướng mạo, tính cách, ngón tay, thậm chí mái tóc, từng nét, từng nét một đều hợp vô cùng tận với sở thích của mình.

Bạch Cẩm Đường vừa ngắm nhìn, vừa miễn cưỡng đứng lên, lại đưa tay khẽ nhéo nhéo chiếc cằm của Công Tôn.

“Ư…” Công Tôn bị quấy phá, quay người vào trong, theo bản năng đưa tay gạt đi, tựa như thứ đang quấy nhiễu anh không phải là Bạch Cẩm Đường mà là mấy con mèo trong nhà.

Bạch Cẩm Đường phì cười, không nghịch nữa mà để yên cho anh ngủ.

Trở lại bên cạnh bàn, Bạch Cẩm Đường cầm lấy tài liệu và tiếp tục đọc, bất chợt nhận ra điện thoại di động trên bàn đã ngừng sạc pin bởi vì đột nhiên cúp điện.

Anh cầm điện thoại di động lên, mở máy… Điện thoại di động có chức năng tự động khôi phục, quay trở về mấy ngày trước, trên mặt giao diện có một nhật ký nhắc nhở ngắn —— ngày kỷ niệm, quà, hạnh phúc.

Bạch Cẩm Đường sờ sờ cằm… Quà gì đây ta?

***
Công Tôn tỉnh giấc, cảm giác đầu óc choáng váng, dường như có chút không thoải mái. Thức đêm đối với anh mà nói là chuyện như cơm bữa, nhưng lại chưa bao giờ trải qua cảm giác khổ sở như thế này. Chung quy là bởi vì anh quá lo lắng cho Bạch Cẩm Đường, cộng với mấy đêm không tài nào ngủ ngon, sau đó còn nằm trên ghế sa lon quá lâu nên bị lạnh.

Công Tôn bò dậy, cảm giác chếch choáng, chợt phát hiện trên người mình đang đắp một chiếc áo vét, cầm lên nhìn một chút, là của Bạch Cẩm Đường.

Ngồi ở trên ghế sa lon ngẩn người, anh nhìn thấy trước mắt trên bàn trà, có một mẩu thuốc lá đã tắt ngấm trong gạt tàn. Bạch Cẩm Đường hẳn là vừa mới ở đây.

Công Tôn vô thức chạm lên môi mình, dường như là mới bị hôn qua, cảm giác giống hệt như mỗi sáng thức dậy… Hay là ảo giác nhỉ?

Nghĩ tới đây, mặc dù đang khó chịu và mệt chết đi được, Công Tôn vẫn cáu kỉnh ném chiếc áo vét sang một bên. Anh đứng lên, đi tới chiếc tủ quen thuộc bên cạnh, mở cửa tủ, lấy ra một chai rượu cùng một cái ly. Rót một ly rượu, uống một ngụm, anh cảm thấy tỉnh táo lại một chút và đặt ly xuống.

“Anh tỉnh rồi à?”

Phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, Công Tôn quay đầu lại nhìn.

Bạch Cẩm Đường bưng một tách cà phê và một phần điểm tâm đứng ở cửa, “Thấy anh ngủ ngon vậy, tôi không nỡ gọi anh dậy, nhưng thời gian không còn nhiều nữa. Anh ăn một chút gì rồi thay quần áo đi. Chúng ta sẽ tham dự buổi tiệc.”

“Buổi tiệc gì?” Công Tôn có chút miễn cưỡng, đã quên bẵng đi chuyện về buổi tiệc. Anh vừa đón lấy tách cà phê định uống thì Bạch Cẩm Đường đã đưa tay ngăn lại, đưa đĩa bánh ga-tô ra, “Ăn cái này trước đã.”

Công Tôn không thèm uống cà phê nữa.

Bạch Cẩm Đường đến sát cạnh anh, cười, “Muốn tôi mớm cho anh à?”

Công Tôn khẽ cau mày, đặt tách cà phê xuống, thối lui một bước, tựa vào tủ rượu, ngửa mặt uống sạch chút rượu còn sót lại trong ly khi nãy.

Bạch Cẩm Đường nhìn một giọt dung dịch màu đỏ theo khóe miệng tràn xuống cằm, trôi tuột vào bên trong cổ áo… Không khỏi trào dâng một loại dục vọng nguyên thủy đang sôi trào bên trong, trong lòng nóng như lửa đốt, ánh mắt cũng sắc nhọn đi vài phần.
(*Bee:Đang chuyển sang chế độ cầm thú hóa *)

Công Tôn vừa uống rượu, vừa đảo mắt liếc Cẩm Đường, thấy thần sắc của anh, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười.

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, nụ cười của Công Tôn ẩn chứa một chút ranh mãnh, một chút hiểu thấu, còn có một chút an tâm nữa.

Bạch Cẩm Đường cảm giác có chút thất bại. Lúc mình chưa mất trí nhớ, phải chăng là thường xuyên bị người này dắt mũi đây?

(*Bee: À vâng xin thông báo với anh một tin buồn là dù anh có bị mất trí nhớ hay không thì vẫn bị Nữ Vương Thụ của mình dắt mũi như thường *)

Mới vừa nghĩ tới đây, anh chợt thấy Công Tôn đưa qua tay tới , nhẹ nhàng nâng cằm anh lên, thấp giọng nói, “Là vậy đó.”

Nói xong, Bạch Cẩm Đường cũng cảm giác trên môi nóng bỏng…

Tiếp theo, anh chỉ biết mình không cách nào khống chế được tứ chi và đầu óc của bản thân nữa, phó mặc tất cả, muốn tới đâu thì tới. Khi mà còn chưa kịp suy nghĩ, trong miệng anh đã tỏa ra mùi rượu nhàn nhạt, cùng với một cảm giác bối rối không cách nào thỏa mãn được trong lòng.

Công Tôn đưa tay đẩy ra anh, đặt ly rượu xuống, đi tới ghế sa lon bên cạnh, hỏi, “Quần áo đâu?”

Bạch Cẩm Đường một lúc lâu mới đi tới, đưa tay kéo Công Tôn.

“Đừng làm rộn.” Công Tôn đẩy anh, “Anh còn chưa nhớ lại thì đừng có đụng vào tôi.”

“Anh vừa mới hôn tôi mà.” Bạch Cẩm Đường nói.

“Đúng, tôi được phép đụng vào anh nhưng anh không được phép đụng vào tôi!” Công Tôn lý luận ngang phè.

Bạch Cẩm Đường bật cười, lắc đầu, mạnh mẽ kéo anh trở lại. Công Tôn nhắm mắt, hồi lâu, không có động tĩnh gì, chỉ nhận ra lòng bàn tay của Bạch Cẩm Đường đang áp lên trán anh.

Công Tôn mở mắt ra, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường khẽ cau mày, thấp giọng nói, “Nóng hâm hấp.”

Sau đó, Công Tôn vừa thay quần áo, vừa ngậm trong miệng một cái nhiệt kế. Khi vừa đo nhiệt kế xong thì bác sỹ tư gia cũng đã tới.

Nhìn nhiệt kế, bác sỹ cau mày.

Công Tôn nói, “Không có chuyện gì, chỉ bị cảm mà thôi, tiêm một mũi hạ sốt là được.”

Bác sỹ kia có hơi lớn tuổi, đầu tóc bạc trắng, nhìn Công Tôn một chút, trừng mắt, nói, “Cậu là bác sỹ hay tôi là bác sỹ? Ngồi xuống!”

Công Tôn làm ông phát bực. Bạch Cẩm Đường khẽ mỉm cười, dáng vẻ rất khoái trá khi nhìn thấy anh khó xử.

Công Tôn có chút nhụt chí, ngồi xuống, nhìn bác sỹ kia.

Bác sỹ kia dường như rất giỏi, phương pháp kết hợp cả Trung Quốc lẫn Phương Tây. Ông chẩn mạch cho Công Tôn, nói, “Thân thể cậu phải từ từ điều trị, cậu làm nghề ngỗng gì? Làm thế nào mà hành hạ thân thể thành ra thế này?”

Công Tôn há miệng ra, định nói mình là pháp y, nhưng đoán chừng ổng sẽ nói, “Là bác sỹ mà lại không biết chăm sóc cho bản thân mình vậy sao? !” cho nên quyết định ngậm miệng không đề cập tới.

Bác sỹ kia kê đơn cho anh, rồi lấy ra cái hòm thuốc, nói, “Đầu tiên cứ truyền dịch đã.”

“Truyền dịch?” Công Tôn vừa định cãi lại thì ông bác sỹ kia trừng mắt lườm anh một cái.

Công Tôn không thể làm gì khác hơn là than thầm trong bụng, dựa vào ghế sa lon, để bác sỹ ghim kim truyền dịch cho anh, sau đó đem nhấc túi truyền dịch lên. Ông còn không cho phép anh tháo truyền dịch quá mau, nói là ít nhất phải hai tiếng đồng hồ.

Công Tôn có chút buồn bực, hỏi Bạch Cẩm Đường, “Còn bao lâu thì tới buổi tiệc?”

Bạch Cẩm Đường thì quay sang hỏi bác sỹ, “Anh ta trừ cảm mạo ra còn bị bệnh gì nữa không?”

“Ừm, chủ yếu là triệu chứng kiệt sức và cơ thể suy nhược.” Bác sỹ nói xong, nhìn một chút rượu trên bàn, cà phê và bánh ga-tô, nhíu mày, nói, “Ăn ít những thứ rác rưới này lại, ăn nhiều cơm canh, với uống nước nhiều vào.” Nói xong, ôm hòm thuốc đi.

Bạch Cẩm Đường nhún nhún vai, nhìn Công Tôn, “Nghe thấy chưa?”

Công Tôn không nói lời nào, đưa tay cầm lấy chiếc áo vét đắp lên người, truyền dịch làm anh thấy hơi lạnh.

Lúc này, Tiểu Đinh gõ cửa đi vào, nói với Bạch Cẩm Đường, “Lão đại, nửa tiếng sau bắt đầu.”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, nói, “Hoãn lại thêm một tiếng rưỡi nữa. À, đi mua giúp ta chút cơm trưa với nước tới .”

“Hả?” Tiểu Đinh trợn mắt nhìn, “Bên kia có hơn chục ngôi sao, mười mấy nhà truyền thông, trên một trăm ký giả, còn có một đống thương gia, anh cho người ta chờ thêm một tiếng rưỡi nữa?”

Bạch Cẩm Đường giương mắt nhìn cậu một chút, “Muốn ta nói lần thứ hai?”

Tiểu Đinh giật mình một cái, đóng cửa lại bỏ chạy, trong miệng lẩm bẩm, “Ghét, thật là đáng sợ~!”

Bạch Cẩm Đường cảm thấy cậu không quá đáng tin, gọi điện thoại cho Đại Đinh, bảo cậu ấy mang chút cơm trưa tới, tốt nhất là có kèm canh nóng nữa.

Công Tôn nhìn một chút anh, Bạch Cẩm Đường khẽ mỉm cười, “Tôi cũng chưa ăn cơm, mà thấy anh là tôi đói.”
(*Bee: “Đói” có double nghĩa a *)

***(Còn Tiếp)***

22 comments on “Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 2 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

  1. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    Đại Bạch em yêu anh yêu anh yêu anh x n lần

    hóng cái cặp này quá đi mất =)) dù Đại Bạch có mất trí nhớ vẫn lưu manh như thường a ~~~~ *thật ra là lưu manh hơn thường nữa í ;))*

    nếu cặp nào bị mất trí nhớ mà cũng được như thế này thì hay biết mấy ^^~

    • beedance07 nói:

      Bởi vậy mới nói, Đại Bạch thật là lưu manh, vô sỷ, cơ mà không thế thì làm sao cưa đổ được Công Tôn =))
      Ha ha, làm sao mà cặp nào mất trí nhớ cũng được như cặp này được =)) Tình iu Cẩm Sách của chúng ta đặc biệt mờ ;)

  2. Đại Bạch dù thế nào cũng nhớ chăm sóc Công Tôn mĩ nhưn, rất xứng đáng làm công *dù là vô sỉ công XD*

    Cảm ơn bạn đã edit nhé ^^

  3. 0hachiko0 nói:

    aaaaaaaaaaaaaa

    yêu quá đi :((( trời ơi cùng bấn cp Cẩm Sách :(((((

    Lưu manh biến thái công :(( mặc dù mất trí nhớ anh có oai hơn tí, chứ hồi trc vợ ảnh trừng mắt, gận dỗi là anh sợ 1 phép =))

    cố lên ty >:D:D<

    • beedance07 nói:

      Biết làm sao được, tại anh công sủng thụ quá mà, đương nhiên là phải sợ nữ vương thụ của mình rồi (Lỡ mà bị Công Tôn nổi sùng mà chia phòng ngủ chắc ảnh chết) =))

  4. shock1210 nói:

    yêu nàng chết đi đc.nàng ơi cho ta gửi đến nàng 1000 cái hun gió *chu mỏ *
    hắc hắc
    thật mong chờ có phần mới nha

  5. thaophong nói:

    oaaaa, nhớ hồi mới quen, Cẩm Đường nói Công Tôn là 1 ng dịu dàng, rất dịu dàng. càng ngày càng thấy đúng
    ôi, cặp đôi mình yêu nhất trong S.C.I
    ~~~~~~~~~~~`

    • beedance07 nói:

      Thật vậy, Công Tôn của… Cẩm Đường (e hèm, ta không biết bơi, và không muốn bị Đại Bạch cho đi xuống Thái Bình Dương chơi với cá :”>) quả là một mỹ thụ hết sức tuyệt vời~
      Ta cũng iu cặp này nhứt SCI

  6. Hiểu Thanh nói:

    ủng hộ bạn Bee edit tiếp , không chỉ cuốn 11 mà cả những cuốn khác nữa :”>

    coi mấy bộ khác mà 1 trong 2 bạn mất trí nhớ là biết thế nào cũng ngược , nhưng tới cặp này thì hoàn toàn không lo , như vậy cứ cho là Bạch đại ca bắt đầu quá trình tán tỉnh lại Công Tôn mỹ nhơn đi :))) . Lần đầu gặp là yêu từ cái nhìn đầu tiên , tới lần này cũng yêu từ cái nhìn đầu tiên nốt :))) số của anh Cẩm là không thể chạy thoát khỏi Công Tôn mỹ nhơn rồi :”> . Trình độ măt dày của anh thì càng ngày càng lên level =)))))

    Mình hóng mỏ chờ tiếp part 3 nha :”> bạn Bee cố lên !!

    • beedance07 nói:

      Hi hi, cám ơn :”> Cuốn 11 thì sẽ làm, cơ mà mấy cuốn khác thì không có nhiều cảnh Cẩm Sách lắm a~ = . =
      Đúng đúng, ha ha, Đại Bạch có mất trí nhớ thì vẫn yêu lại từ đầu ngay =)) anh đúng là hảo hạ lưu, hảo mặt dày =)) Cơ mà không thế thì làm sao xứng với Công Tôn mỹ nhân ;;)
      Sẽ cố!!

  7. hn312 nói:

    văn phong của Beedance07 thật tốt, mượt lắm
    mong chờ phần tiếp theo
    ko biết quà của đại ca Bạch gia là gì nha?
    thanks bạn

  8. Tích Chiêu nói:

    “Bạch Trì là ai?” Bạch Cẩm Đường cảm thấy khó hiểu, “Cha tôi vừa sinh thêm một đứa, hay là con của chúng ta?”
    ~~~~ chỉ có thể nói một câu: Khốn kiếp, anh mấ trí nhớ mà sao còn vô lại hơn xưa vậy ~~~~ AAAAAAAAAAAAh, ta bấn a~~~~~~

    Mình không hiểu sao mình có cảm giác rất ngộ, dù đọc biết bao nhiêu truyện, thích truyện nào bao nhiêu thì cp này vẫn là cp mình iu nhất. Mình cũng không biết tại sao nữa. Bạn biết không, một post của bạn mình đọc tới 2 tiếng lận, mỗi câu đều đọc đi đọc lại mấy lần mới đọc tiếp câu khác (mặc dù mình đã đọc phần này mấy lần trước đây rồi), cảm giác rất thần kì, mình không diễn tả được, những lần trước đọc SCI tới Cẩm Sách scenes cũng đều như vậy, cứ có cảm giác họ là cái gì đó tuyệt vời nhất trên thế giới này. Mặc dù tình cảm của cặp Triển Bạch cũng rất tuyệt nhưng mình nghĩ Cẩm-Sách đã trở thành một thứ gì đó… tựa như là faith của mình rồi, ăn sâu vào tim óc mất rồi!

    • beedance07 nói:

      Anh ấy lúc nào mà chẳng vô lại => bởi thế fangirl mới bấn tới mức này a~
      Hi hi, tình cảm của Cẩm Sách quả là có gì đó rất đặc biệt, không thế thì sao làm ta bấn tới mức đi edit càn như thế này a? Cứ thấy tình cảm của bọn họ… hài hước có, thi vị có, cuốn hút có, nồng nàn có, bí ẩn có, và nhất là ở tập 11 này, ta mới thấy được cái chiều sâu khôn cùng của tình yêu giữa Cẩm Đường và Công Tôn. Họ là một tình yêu vô cùng kỳ lạ và cuốn hút đối với ta ^ ^

      • Tích Chiêu nói:

        A~~~~~~ tớ cũng rứa, tớ nghĩ là tàn đời này tớ sẽ ế chỏng ế chơ vì anh mất thôi! Mà tớ thích Công Tôn lắm lắm, nhiều khi quẩn lên còn muốn làm nghề pháp y cho giống anh, sau đó nghĩ kỹ lại thì thấy lạnh cả mình.

        A mà ta quên nói, đọc là ta biết ngay nàng mới edit lần đầu phải hêm? Câu cú còn nhiều cái giống QT, trong part 3 có đoạn “gã” với “hắn” loạn hết lên. Không sao không sao, tình yêu cua chúng ta mới quan trọng nhất, mấy cái đó quen rồi nàng sẽ sửa được tất!

      • beedance07 nói:

        Ha ha, không ổn không ổn, nếu fangirl cứ lấy tiêu chuẩn của các anh thì số lượng ống chề sẽ lớn lắm a~
        Đừng, đừng nghĩ quẩn =)) làm pháp y đòi hỏi bản lĩnh ghê lắm!
        Uhm, lần đầu edit đó, không biết gì đâu, đã vậy còn không có beta = . = Ta sẽ quay lại chỉnh cái part 3 đó ^ ^

  9. blogsenbu nói:

    cái câu” “Đúng, tôi được phép đụng vào anh nhưng anh không được phép đụng vào tôi!” Công Tôn lý luận ngang phè.=> thấy k? *chỉ* đó là những lời vàng ngọc mà chỉ mĩ nhân mới có thể nói đó
    oa……….oa………cái lí luận ngang phè của mỹ nhân làm em ngất ~ cut3 wa.
    *moaz*…………………*vác tên lửa chạy*

  10. HuLi nói:

    “Đúng, tôi được phép đụng vào anh nhưng anh không được phép đụng vào tôi!”

    ^^ cái này là bước đầu của việc “Dám đem lão tử quên rồi, không để yên cho ngươi!”

    Công Tôn mỹ nhân muôn năm !!!

    Thanks các nàng nha!

  11. wonkyu nói:

    a Đường vô sỉ quá
    ai cho a hôm trộm mỹ nhơn mà cứ táy máy

  12. Hix , cái này gọi là sức mạnh ái tình nha *chấm nước mắt* Yêu nàng quá đi thôi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s