Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 3 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

S.C.I Mê Án Tập
Tập 11: Hung Thủ Ma
Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn (Part 3)

***Editor: Beedance07***

Một tiếng sau, trong đại sảnh chính đã tụ tập đầy đủ các loại nhân vật tiếng tăm trong xã hội. Tất cả mọi người đều sốt ruột chờ đợi. Tiểu Đinh cùng Đại Đinh sắp xếp cho vài người lên đọc diễn văn, còn chuẩn bị sẵn một buổi trao lễ nhỏ.

Chẳng biết là trong lòng của mọi người có vui hay không, nhưng mà vì nể mặt Bạch Cẩm Đường, tất cả đều khoác lên một vẻ mặt tươi cười.

Bạch Ngọc Đường nhìn chung quanh một chút, đi tới bên cạnh Triển Chiêu, thấp giọng nói, “Đại ca thật giỏi a, đi trễ như vậy mà cũng được nữa?”

Triển Chiêu cũng quan sát chung quanh một chút, “Công Tôn cũng không thấy đâu.”

Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn, “Miêu Nhi, thấy sao?”

Triển Chiêu nhìn trời.

Đang nói chuyện, họ chợt để ý thấy Bạch Trì đứng ở cửa, thần sắc có chút lo lắng.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, “Triệu Trinh còn chưa tới?”

Triển Chiêu gật đầu, vội lấy điện thoại di động ra cho anh xem, trên ấy hiện lên tin nhắn của Triệu Trinh —— Tối nay tôi sẽ đến, đừng nôn nóng.

***

Triển Chiêu chờ mọi người ở đại sảnh đường bên trong, đợi khoảng gần hai tiếng mới nhìn đến Triệu Trinh vội vã từ bên ngoài chạy vào, “Đã tới trễ, xin lỗi.”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn anh, cười hỏi, “Cậu không phải là đi cùng đại ca đó chứ? Cả hai đều tới trễ.”

Triệu Trinh sửng sốt, hỏi, “Bọn họ cũng tới trễ sao?”

Đang khi nói chuyện, chợt thấy Bạch Trì đứng một bên nhìn anh, ánh mắt có chút kỳ quái.

“Trì Trì?” Triệu Trinh quay đầu lại nhìn.

“Sao lại lâu như vậy?” Bạch Trì hỏi, “Anh không phải đi thay quần áo sao? Âu phục đâu?”

Triệu Trinh sửng sốt, nhìn lại trên người mình, nhận ra là vẫn đang mặc áo sơmi quần jean khi nãy, có chút bất đắc dĩ, lả giả cười, “Ách… Anh đột nhiên phát hiện toàn bộ âu phục của thành phố S đều bị người ta mua sạch rồi.”

Tất cả mọi người không nói gì, chỉ nhìn anh. Sắc mặt Bạch Trì lại càng khó coi.

Triển Chiêu bắn cho Bạch Ngọc Đường một cái nhìn, hai người đang định chạy, nhưng Triệu Trinh đã vội nháy mắt ra hiệu, ý là muốn bọn họ ở lại giúp anh.

Bạch Trì thấy được liền hỏi, “Sao thế? Các anh có chuyện gì giấu em sao?”

“Không phải!” Triệu Trinh vội vàng lắc đầu. Anh và Bạch Trì ở chung một chỗ lâu như vậy, Bạch Trì đã dần dần thoát khỏi bóng ma ám ảnh của quá khứ, nhưng biểu hiện vừa rồi lại lộ ra sự tổn thương như lúc xưa, khiến Triệu Trinh lập tức thất thần.

Triển Chiêu thở dài, đưa tay ôm bả vai Bạch Trì, kéo cậu đến gần, thấp giọng nói, “Trì Trì, nghĩ đi đâu vậy? Triệu Trinh gần đây muốn chuẩn bị quà để tặng cho em một bất ngờ mà.”

“Sao?” Bạch Trì sửng sốt, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu giúp Triệu Trinh, nói khẽ với Bạch Trì, “Cậu ấy nói gần đây do bận rộn biểu diễn mà để cho em cô đơn, cho nên lần này cố ý chuẩn bị một kế hoạch để bù đắp cho em, còn bảo bọn anh giúp cậu ấy giấu chuyện này để cho em một bất ngờ nho nhỏ.”

Vẻ mặt thương tâm khi nãy của Bạch Trì lập tức biến mất, lộ rõ vẻ hối lỗi, là cậu nhỏ mọn quá, lại cứ nghi ngờ lung tung, còn tưởng rằng họ đang gạt cậu chuyện gì.

Cậu liền gật đầu, đưa tay ra sau gáy mà cười, “Là vậy a, em nghĩ nhiều quá rồi.”

Sau đó, Bạch Trì liền khôi phục thái độ bình thường, quay lại, đưa tay vỗ vỗ lên áo sơ mi của Triệu Trinh, nói, “Vậy anh cứ tham gia buổi tiệc đi, nhưng cẩn thận Lý Dĩnh sẽ mắng anh đó.”

Triệu Trinh thấy cậu không tức giận, đâu còn quan tâm tới việc có bị Lý Dĩnh mắng hay không, tâm trạng cũng thả lỏng xuống.

Lúc này, quả nhiên Lý Dĩnh đằng đằng sát khí bước tới, nhìn chằm chằm Triệu Trinh, mắt trừng trừng. Nhưng hiện giờ đã có rất nhiều nhân vật tăm tiếng trong xã hội tới chào hỏi Triệu Trinh.

Bạch Trì trở lại vị trí của mình, đứng theo dõi. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng tĩnh tâm chờ đợt. Bạch Ngọc Đường nhìn đồng hồ đeo tay một chút, khẽ nhíu mi với Triển Chiêu —— Sao lại trễ thế này? Đại ca rốt cuộc là muốn làm gì?

Vừa lúc ấy thì một bóng đèn trên khán đài bật sáng.

Sau đó, từ cửa hông bên trong, Công Tôn lặng lẽ tiến vào, nhập vô đám người, không hề gây sự chú ý, đi tới bên cạnh Triển Chiêu.

“Sắc mặt anh sao kém vậy?” Triển Chiêu nhìn sắc mặt tái nhợt của Công Tôn, có chút bận tâm, chắc chắn là anh ấy đã vì chuyện của đại ca mà lo lắng quá rồi.

Công Tôn lắc đầu, ý bảo mình không sao.

Hiện giờ, mọi người đều dồn sự chú ý về phía khán đài, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường ung dung một tay đút vào túi quần, dáng vẻ vô cùng ưu nhã, thong dong bước ra. Vào lúc này, mọi người bất luận là có vẻ mặt ra sao, trong lòng họ đều hiểu rõ, Bạch Cẩm Đường hoàn toàn không vấn đề gì, thậm chí là ngay cả một dấu hiệu bị thương nhỏ nhất cũng không có, khác xa với lời đồn đãi của ngoại giới là thương thế của hắn rất nặng, lại càng không có điểm nào giống như người đã bị xe tông, và đó thì chắc chắn chẳng phải là một kẻ thế thân nào cả.

Bạch Cẩm Đường đi tới trên khán đài, đảo mắt nhìn mọi người bên dưới một vòng. Bài diễn văn của anh đã được Đại Đinh Tiểu Đinh chuẩn bị từ trước. Anh cũng đã xem qua hình chụp và ghi nhớ một số gương mặt quan trọng, trong lòng hiểu rõ, nhân vật chủ chốt của tối nay là Triệu Trinh. Công tác chia làm ba bước, đầu tiên là phát biểu, thứ hai là khai bảng hiệu, thứ ba là ký hợp đồng.

Bạch Cẩm Đường thuận miệng nói mấy câu dạo đầu, anh từ trước đến giờ vốn ít nói, vì vậy dù có qua loa mấy câu cũng không ai để ý. Sau đó, Bạch Cẩm Đường xoay người, đưa tay vén dải lụa đỏ bọc bên ngoài bảng hiệu, hiện ra dòng chữ Tập Đoàn Giải Trí Điện Ảnh Bạch Thị.

Mọi người đồng loạt vỗ tay, cuối cùng, Bạch Cẩm Đường giới thiệu Triệu Trinh, sau đó cử hành một buổi nghi thức ký hợp đồng cực kỳ ngắn gọn.

***

Lý Dĩnh lắc đầu, giương mắt, nhìn thấy Công Tôn cùng Bạch Cẩm Đường đứng cạnh một bồn hoa kiểu Hy Lạp, ở giữa có suối phun nước, hai người ưu nhã cầm một ly rượu trên tay. Công Tôn ngẩn người, Bạch Cẩm Đường chỉ nhìn anh, thỉnh thoảng trao đổi một câu. Công Tôn trao ai đó một ánh mắt tinh tế, Bạch Cẩm Đường liền đáp lại bằng một nụ cười ám muội.

“Ghét ghê…” Lý Dĩnh cà cà ly rượu, “Sao không khí khi bọn họ đứng bên nhau đều thấy dạt dào tình cảm vậy trời!?”

***

Ngay lúc này, “Đing” một tiếng, cửa thang máy mở ra, một người phục vụ đi đến, trên tay cầm một cái khay, giữa cái khay là một chiếc hộp giấy màu vàng. Người phục vụ kia mang chiếc hộp, hướng về phía Bạch Cẩm Đường, chậm rãi đi tới.

“Đại ca!” Bạch Ngọc Đường đột nhiên kêu lên một tiếng. Bạch Cẩm Đường vừa quay đầu lại, Tiểu Đinh đã nhanh chóng vọt tới. Triển Chiêu la lên, “Đá văng nó đi!”

Tiểu Đinh phi lên một cước, sử dụng thế võ đai đen của mình mà phóng chân tới, trực tiếp đá chiếc hộp văng ra cửa sổ.

Mã Hán đứng ở bên cửa sổ, đang bị Trần Giai Di lôi kéo thì thấy Bạch Ngọc Đường nháy mắt ra hiệu với mình, liền dùng thân thủ một tay ôm Trần Giai Di ngã xuống một bên, tay kia móc súng ra từ trong lồng ngực, hướng về phía chiếc hộp đang bay xuống ở bên ngoài, bắn một phát…

(*Bee: Trùi ui, một tay ôm người đẹp, tay kia rút súng ra bắn~ Quá mức phong tình  *)

Ngay khi tiếng súng vang lên, cả đại sảnh dậy lên tiếng sửng sốt của mọi người. Bạch Ngọc Đường quát to, “Cúi xuống!” Vừa nói xong, giữa trời vang lên một tiếng nổ cực mạnh.

Mọi người theo bản năng ngồi sụp xuống, tất cả mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, gã phục vụ móc súng ra từ trong lồng ngực, nhắm ngay vào Bạch Cẩm Đường.

Công Tôn kinh hãi, lập tức đẩy Bạch Cẩm Đường ra, nhưng sau khi đẩy, lại phát hiện Bạch Cẩm Đường hoàn toàn không nhúc nhích, thậm chí còn kéo mình ra phía sau lưng anh mà che chắn.

(*Bee: Ahhh~ Luôn bảo vệ người ấy, dù là trong hoàn cảnh nào )

Người nọ dùng súng chĩa vào Bạch Cẩm Đường, lại thấy Bạch Cẩm Đường trên mặt khẽ mỉm cười… Ngay lúc này, một con dao màu bạc trực tiếp bay tới, cắm cánh tay đang giơ súng của người phục vụ. Gã đau đến mức tay mềm nhũn, buông súng rơi xuống mặt đất.

Chỉ thấy phía sau Bạch Cẩm Đường, cách đó không xa, chính là Triệu Trinh đang cầm dao và nĩa để ăn bánh.

Người nọ xoay người bỏ chạy, nhưng Bạch Ngọc Đường đã tiến tới cạnh gã, nhẹ nhàng ngáng chân gã. Gã lảo đảo vấp ngã, Bạch Ngọc Đường đưa tay tóm lấy cổ áo hắn, nhấc cả người hắn lên cao rồi một cú ném vật xuống.

Mọi người nghe được một tiếng “thịch” gãy gọn, mặc dù tiếng vang không lớn, nhưng không hiểu sao lại khiến hắn đau đớn như thể lục phủ ngũ tạng đều vỡ nát cả.

Nhìn lại người phục vụ, chỉ thấy gã ngửa mặt lên trời, nằm thẳng cẳng trên mặt đất, căn bản không thể động đậy.

***

“Hắt xì…”

Ở trong nhà, Công Tôn đang bị bọc trong một chiếc chăn lông, nằm trên ghế sa lon, hắt hơi một cái, đầu gối lên cái lưng xù lông của Lixbon.

Bạch Cẩm Đường cầm ly nước và thuốc tiến về chỗ anh.

Công Tôn cảm thấy đầu óc choáng váng đầu, bưng lấy ly nước, uống thuốc.

Bạch Cẩm Đường ngồi ở bên cạnh anh nhìn, có chút bất đắc dĩ, “Không phải tôi mới là bệnh nhân sao? Chẳng phải đáng lẽ ra anh là người chăm sóc cho tôi sao?”

“Ừ.” Công Tôn gật đầu, “Chờ tôi hết bệnh đã.”

Bạch Cẩm Đường không nhịn được liền bật cười, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Công Tôn đã bị chăn bọc toàn thân thành con sâu lông, bế anh lên lầu đi ngủ.

(*Bee: Aaa~ Con sâu lông Công Tôn, *ta muốn ôm, ta muốn ôm* cho dù có bị Đại Bạch ném xuống Thái Bình Dương cũng cam lòng ~*)

***

(***Giới thiệu nhân vật mới xuất hiện ở tập 11:

Tần Âu: Chuyên gia phá bom, là đại mỹ nam, quá khứ bi thảm, đã có một đứa con trai bằng tuổi Dương Dương, vợ đã chết, đối với Dương Phàm là… fangirl tự hiểu 

Dương Phàm: Là bác sỹ, tính tình cũng hơi bị độc, khá hợp với Công Tôn, một lòng một dạ yêu Tần Âu từ lâu, túm lại là cặp đôi mới của SCI

Tình hình là cặp này bây giờ cũng tạm thời dọn tới nhà của Đại Bạch ở vì lý do an toàn***)

***
Lúc này, Bạch Cẩm Đường đi ra từ trong phòng. Công Tôn đã tỉnh dậy, cũng hạ sốt. Cẩm Đường vừa định tìm bác sỹ đến khám cho Công Tôn thì nghe nói Dương Phàm chính là bác sỹ cấp cứu, vội mời anh ta lên phòng.

***

Trong phòng, Dương Phàm đi tới bên giường kiểm tra cho Công Tôn.

“Đã hạ sốt, không có vấn đề gì nữa.” Dương Phàm đo nhiệt độ cho Công Tôn, vừa nhìn bệnh án cùng với đơn thuốc mà ông bác sỹ kia đã kê cho anh, “Nghỉ ngơi nhiều là được.”

Công Tôn liếc mắt nhìn Cẩm Đường, “Là anh gọi đến sao?”

Bạch Cẩm Đường nhíu mi, “Anh là pháp y, so ra thì tôi tin tưởng bác sỹ chuyên môn hơn.”

Công Tôn cáu tiết. Dương Phàm ngồi xuống, cười hỏi, “Anh là pháp y sao? Tôi năm đó cũng có học qua pháp y.”

“Thật sao?” Công Tôn giật mình, hỏi, “Anh là bác sỹ à?”

“Nhìn ra được sao?” Dương Phàm ngờ nghệch hỏi, thấy Công Tôn cười, anh lập tức cũng nở nụ cười, “Thật mà, tôi vừa mới xem bệnh cho anh đấy thôi.”

Sau đó, hai người không nói gì với nhau nữa. Công Tôn liếc nhìn Bạch Cẩm Đường một cái, Bạch Cẩm Đường gật đầu, quay về thư phòng sát vách để làm việc.

Dương Phàm cũng muốn đi, Công Tôn cười nói, “Nếu anh không bận gì thì ở lại đây đi, tôi ở một mình cũng buồn.”

Dương Phàm gật đầu, anh vốn là cũng không muốn đi xuống lầu, phía dưới không có ai là anh quen cả, hơn nữa bọn Trần du cũng ở đó, khiến anh có phần khó xử.

Thật ra thì Công Tôn đã nói dối, với tính cách của anh, dù có ở một mình thì cũng không hề thấy buồn, ngược lại khi ở chung với người khác thì đôi khi còn thấy phiền. Chẳng qua là vừa rồi Triển Chiêu đã gọi điện thoại cho anh, đại khái nói qua tình cảnh của Dương Phàm, còn bảo với anh rằng, những vấn đề trong lòng Dương Phàm so với Tần Âu hoàn toàn không ít hơn. Anh ta cũng cần phải trút nỗi lòng mình với ai đó, Công Tôn với anh ta có chút tương tự, lại cùng là bác sỹ nên có tiếng nói chung, hi vọng là Công tôn có thể khuyên giải anh ta ít nhiều.

Công Tôn nghe về cảnh ngộ của Tần Âu, đối với Dương Phàm cũng vô cùng khâm phục, đương nhiên sẽ vui vẻ đồng ý mà giúp đỡ. Sau khi hàn huyên vài câu, Dương Phàm thật sự trút hết nỗi lòng của mình ra với Công Tôn, đem toàn bộ những chua xót, đau khổ đã giấu trong bụng bao năm qua, nói ra tất cả. Công Tôn lén bật bút ghi âm đang giấu ở dưới chăn… Cũng không phải là ý đồ gì không tốt, chẳng qua là Triển Chiêu đã dặn, những nỗi khổ của Dương Phàm có thể chứa đầu mối quan trọng với vụ án, vì vậy phiền Công Tôn ghi âm lại.

Dương Phàm ở trong phòng Công Tôn suốt cả buổi trưa, hàn huyên rất lâu, trong lòng cảm thấy nhẹ đi rất nhiều. Anh vừa dứt lời, Công Tôn cũng đã mệt rã rời, Dương Phàm nhìn anh, hỏi, “Anh có lời nào khuyên tôi không?”

Công Tôn thở dài, nói, “Anh yêu anh ta đến chết như vậy, tôi còn có thể khuyên gì nữa đây?”

Dương Phàm tỏ vẻ khó hiểu.

“Thẳng tay đánh anh ta bất tỉnh rồi tha đi kết hôn đi.” Công Tôn ngáp một cái, “Cùng là nam nhân cần gì phải kềm chế chịu đựng như vậy? Anh cần súng không? Tôi sẽ cho anh mượn.”

(*Bee:  Ôi, anh xúi dại quá, Công Tôn à*)

Dương Phàm vẻ mặt bất đắc dĩ, “Tôi… có lẽ đánh không lại cậu ấy.”

Công Tôn nhíu mi, “Vậy thì dùng nhan sắc mà quyết rũ!”

“Đừng đùa.” Dương Phàm liếc Công Tôn một cái, hỏi, “Anh từng dùng qua chiêu này sao?”

Công Tôn nheo mắt lại, “Lão tử không cần dùng tới thì hắn ngày nào cũng vẫn động dục giống nhau!”

(*Bee: Công Tôn mỹ nhân ơi là Công Tôn mỹ nhân ~ chứ vì ai mà Đại Bạch cầm thú tới mức ấy a?  *)

Dương Phàm nghe xong cười, vừa nhìn Công Tôn, hỏi, “Nhưng sao nhìn anh có vẻ như tâm tình không tốt?”

Công Tôn ngồi dậy, khẽ cắn môi, “Ông nội nó, y như mấy phim truyền hình chiếu lúc 8 giờ!”

“Hả?” Dương Phàm khó hiểu. Sau đó, bấy giờ thì đến lượt Công Tôn trút nỗi lòng với Dương Phàm. Dương Phàm nghe xong, giật mình, “Thật sự mất trí nhớ sao?”

Miệng Công Tôn méo xệch, “Đúng vậy!”

“Tôi trước kia cũng học qua khoa ngoại não, cũng gặp qua nhiều bệnh nhân bị mất trí nhớ tạm thời, muốn khôi phục lại quả là rất khó khăn.” Dương Phàm nói, “Nhưng mà Triển tiến sĩ không phải là rất am hiểu đối với ám hiệu tâm lý sao?”

Công Tôn gật đầu, hỏi, “Ý anh là cho Triển Chiêu thôi miên hoặc làm ám hiệu để anh ấy nhớ lại?”

“Đối với tụ huyết, chờ cho máu tan là tốt nhất.” Dương Phàm nói, “Bất quá vẫn có thể dùng ám hiệu, tôi trước kia từng gặp người dùng qua phương pháp này.”

“Trong nước cũng có bác sỹ dùng thuật thôi miên sao?” Công Tôn tò mò.

“Người tôi đã gặp chắc chắn là người Trung quốc.” Dương Phàm nói, “Tuổi vẫn còn rất trẻ, chỉ là chuyện đã xảy ra rất lâu về trước.”

Công Tôn cau mày, không khỏi nghĩ tới một người, khẽ lắc đầu…

Lúc này, Bạch Cẩm Đường tiến vào, hỏi Công Tôn, “Có đói bụng không? Ăn một chút gì nhé?”

Dương Phàm giương mắt nhìn Cẩm Đường, lúc nãy vội vàng lại luống cuống, không có nhìn kỹ; bây giờ nhìn lại, không khỏi cảm thấy có chút quen quen, anh khẽ cau mày, cúi đầu suy nghĩ.

Bạch Cẩm Đường đi tới, theo sau anh là Lixbon cùng Lilya đang chạy từ cửa vào… Lủi lên giường, meo meo mấy tiếng, cọ cọ lên người Công Tôn.

“Hạ sốt chưa?” Bạch Cẩm Đường đưa ra qua sờ trán Công Tôn, phát hiện đã khôi phục lại nhiệt độ bình thường. Công Tôn nói muốn tắm rửa, Bạch Cẩm Đường có vẻ không đồng ý. Dương Phàm nói, “Nếu tắm bằng nước ấm thì không thành vấn đề… À, đúng rồi.”

Nói tới đây, anh đột nhiên xoay đầu nhìn Bạch Cẩm Đường, hỏi, “Cha của anh có phải là cảnh sát hay không? Họ Bạch.”

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, Công Tôn cũng ngẩn người, đưa mắt nhìn Dương Phàm.

Dương Phàm ngẩng đầu suy nghĩ một chút, “Tôi nhớ hình như còn có một Triển thúc thúc…”

“Anh nói gì?” Công Tôn cảm thấy có chút kỳ quái, hỏi Dương Phàm.

“À… Cha của tôi trước kia là bác sỹ bệnh viện khoa ngoại não, nhà của chúng tôi ba đời đều là theo ngành y.” Dương Phàm nói, “Lúc nhỏ tôi thường xuyên đến bệnh viện chơi. Tôi nhớ khi đó có một bệnh nhân là nam sinh, họ Bạch, ở trong phòng cách ly, đầu cậu ấy bị thương, sau đó nghe nói là bị mất trí nhớ.”

Nói xong, xoay mặt nhìn Công Tôn, “Lúc nãy tôi cũng đã nói, trước kia có một người đã dùng phương pháp thôi miên để phục hồi trí nhớ cho bệnh nhân. Bệnh nhân đó chính là nam sinh kia.”

Bạch Cẩm Đường sửng sờ tại chỗ, Công Tôn thì trợn tròn mắt, hỏi, “Vậy nam sinh kia tại sao lại bị mất trí nhớ?” Anh hỏi, trong lòng đầy hoài nghi: Bạch Cẩm Đường không là bởi vì đầu bị trúng đạn nên đã mất toàn bộ trí nhớ trước đó sao? Tại sao lại biến thành trí nhớ đã từng được phục hồi? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Dương Phàm có chút bất đắc dĩ, cười cười, nói, “Tôi chỉ cảm thấy hơi giống giống mà thôi. Khi đó vẫn còn rất nhỏ, nói không chừng là tôi nhớ lầm.”

“Cha anh vẫn còn khoẻ mạnh chứ?” Bạch Cẩm Đường hỏi.

Dương Phàm lắc đầu, “Ông ấy đã chết nhiều năm trước.”

Bạch Cẩm Đường cau mày, có chút phiền não.

Công Tôn sống cùng anh đã lâu, đương nhiên hiểu rõ tâm tình của anh thay đổi ra sao, đưa tay giữ chặt anh như thể bảo anh đừng nóng vội, hỏi, “Anh nói vị Triển thúc thúc kia, có phải rất giống Triển Chiêu hay không?”

Dương Phàm suy nghĩ một chút, “Ôi chao! Nghe anh nói như thế mới thấy, quả nhiên là đúng vậy… Hai người bọn họ tướng mạo rất giống nhau, nhưng là khí chất thì không.”

“Tại sao?” Công Tôn hỏi.

“Vị Triển thúc thúc kia rất đẹp, nhưng khí chất lạnh như băng, cảm giác rất khó gần, còn một người khác gọi là Bạch thúc thúc thì có vẻ dễ gần hơn. Không biết có phải là những nhà tâm lý học đích thì có thiên hướng khí chất gần với nhau hay không? Nhưng người thôi miên kia… khí chất rất giống Triển tiến sỹ, chỉ là người đó có điểm lười nhác hơn, còn Triển tiến sỹ thì có điểm khỏe mạnh hơn. Bất quá tôi không thể nhớ được nhiều lắm.”

“Nếu như não bộ không bị tổn thương, có thể dùng phương pháp thôi miên để đào lại phần trí nhớ đã bị lãng quên.” Bạch Cẩm Đường khép hai mắt lại, trầm giọng nói, “Thì ra hai lão già kia luôn gạt tôi.”

Công Tôn nhìn anh một chút, hỏi, “Vậy anh định làm như thế nào?”

“Thôi miên anh ấy!”

Từ ngoài cửa truyền đến một giọng nói, Triển Chiêu không biết từ lúc nào đã trở lại, đẩy cửa đi vào. Phía sau anh, Tần Âu cũng vào theo, xem ra là vừa mới thăm dò hiện trường trở về.

“Lại có án mạng sao?” Công Tôn hỏi.

“Ôi, đừng nói nữa, một lời khó nói hết.” Bạch Ngọc Đường cũng đi đến, hỏi, “Chuyện gì đã xảy ra?”

Dương Phàm vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn mọi người.

“Khi còn nhỏ, anh ấy đã gặp qua đại ca.” Triển Chiêu quay đầu hướng Bạch Ngọc Đường nói, “Ở trong bệnh viện!”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, “Chính là đoạn thời gian kia?”

“Ừ!” Triển Chiêu đem cái ghế tới, ngồi xuống đối diện Dương Phàm, hỏi, “Hãy đem hết mọi chuyện mà anh nhớ được, kể hết toàn bộ cho tôi nghe.”

“Ừm…” Dương Phàm nhớ lại những đoạn ký ức không rành mạch khi đó, kể ra hết.

Triển Chiêu cau mày, “Có gì đó không đúng, trí nhớ của anh rõ ràng bị đứt đoạn.”

Dương Phàm không hiểu lắm, Triển Chiêu suy nghĩ một chút, hỏi, “Cái người thôi miên kia có từng nói chuyện với anh không?”

“Có.” Dương Phàm suy nghĩ một chút, gật đầu, “Người đó hỏi tên của tôi, còn nói với tôi mấy câu.”

“Nói cái gì?” Triển Chiêu hỏi.

“Nói đó là một bí mật, đừng… nói với người khác, sau đó…” Nói tới đây, Dương Phàm đưa một ngón trỏ, nhẹ nhàng đặt lên môi, “Suỵt…

Động tác vừa làm xong, anh đột nhiên chau mày, lập tức ngã gục xuống…

“Dương Phàm!” Tần Âu lao đến đỡ lấy anh, Triển Chiêu cũng cau mày, tiến đến nhìn. Công Tôn đưa tay bắt mạch cho anh, nói, “Thân thể không có gì bất thường!”

“Là ám hiệu của năm đó!” Triển Chiêu nói, “Triệu Tước vì muốn anh ấy bảo thủ bí mật, nên đã xóa một phần trí nhớ của anh ấy.”

“Có thể khôi phục lại không?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Không nắm chắc.” Triển Chiêu bất đắc dĩ, “Là Triệu Tước làm thì tốt nhất phải để chính ông ấy giải trừ, nếu không tôi sợ trí nhớ của anh ấy sẽ bị hỗn loạn.”

“Vậy cậu ấy bây giờ không sao chứ?” Tần Âu rất lo lắng.

“Yên tâm đi.” Triển Chiêu nói với Tần Âu, “Anh đưa anh ấy đi nghỉ ngơi một lát là ổn thôi.”

Tần Âu thở phào nhẹ nhỏm, ôm lấy Dương Phàm, bế anh đi ra khỏi phòng. Tiểu Đinh dẫn họ đến gian phòng sát vách ở phía đầu.

(*Bee: Xịt máu mũi a~  Sao mấy cặp của SCI, cặp nào cũng iu thế cơ chứ  ?*)

Mọi người còn lại ở trong phòng đều không nói nên lời, rốt cuộc là năm đó đã cất giấu bí mật gì đây?

“Dương Phàm vừa mới nói cha của anh ta có thói quen viết nhật ký.” Công Tôn nói, “Hơn nữa, cha của anh ta đã qua đời.”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, rồi đến phòng sát vách, nhẹ nhàng gõ cửa. Tần Âu mở cửa, Triển Chiêu nói…

“Tôi muốn xem thử nhật ký của cha Dương Phàm.”

***(Còn tiếp)***

32 comments on “Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 3 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

  1. rombongbong nói:

    Mình cũng muốn đc anh Tần Âu ôm nha ~~~
    Cám ơn bạn đã edit :) mình cũng edit nên biết edit cực lắm, mình lâu lâu mới đi 1 vòng nên k like với com đc, nhưng mình lúc nào cũng ủng hộ bạn :) cố lên XD

  2. thaophong nói:

    nàng ơi, tập 11 này nàng chia làm bao nhiêu phần?
    Triển thúc thúc kia ko phải Triệu Tước đấy chứ?
    yêu nàng lắm ấy, bao giờ có phần tiếp theo hả nàng? *mắt long lanh, long lanh*

    • beedance07 nói:

      Sẽ chia làm 6 phần ^ ^
      Mèn ơi, Tiển thúc thúc kia chính là Triển Khải Thiên, cha của Triển Chiêu, Bạch thúc thúc thì là Bạch Duẫn Văn, cha của Ngọc Đường, còn người thôi miên mới là Triệu Tước.
      Phần tiếp theo sẽ có đâu đó trong tuần này :”> Hên xui a~

      • thaophong nói:

        ngại ngùng a~~~~~~
        t cũng thích a Mã Hán nữa nàng ạ, anh ý quá ngầu

      • beedance07 nói:

        Đúng a~ Mã Hán có thể coi là một trong những mem cool nhất của SCI, chẳng thế mà đại minh tinh Trần Giai Di chỉ mới nhìn thấy người ta hút thuốc giữa đêm khuya mà đổ cái rầm ngay tắp lự sao =))

  3. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    quá khứ của Đại Bạch vẫn còn là 1 điều bí ẩn

    nói thật đọc SCI ta thấy bác Tước vs Đại Bạch là 2 ng` thần thần bí bí nhất a =”=

    p/s: ta thích cái kiểu “suỵt” của bác Tước XD~~~

    • beedance07 nói:

      Vermouth nói “secrets make a woman woman”, coi bộ áp dụng cho các giai cũng không sai chút nào =))
      Ta cũng thích lắm a, thấy kiểu “suỵt” ấy nó cứ quyến rũ thế nào ấy :”>

  4. hn312 nói:

    đại ca Bạch gia a~~
    anh quả nhiên là suất ca của lòng em
    thanks Bee

  5. sao mừ Bạch đại ca lại có thể (ko) động dục mọi lúc mọi nơi nữa zị ta??? bộ bản năng của anh bị mất theo trí nhớ rùi à!!! Hắc hắc! Ta chờ đợi lúc ảnh nhớ lại sẽ bị Công Tôn mỹ nhơn cấm dục 1 tháng!!!
    ui! nghĩ thui là thấy xung xướng rùi!! ^.^
    P/S: ta rất ư là thix cái màn vừa ôm người đẹp vừa bắn súng của anh Mã Hán ớ!!!! ôi!! sao mà phong tình quá đi aaa!!!

    • beedance07 nói:

      Ai bảo là anh ấy không động dục ;;)? Chẳng qua là hiện giờ mới bị mất trí nhớ, lại chưa quen với Công Tôn lắm nên tôn trọng nữ vương thụ của mình thôi a :”>, phần sau sẽ có động dục =))
      P/S: Ta cũng thế a :”> Ta nói cứ gọi là oách không thua điệp viên 007 =))

  6. Tích Chiêu nói:

    Ặc, tớ đến rồi đây, nhà bạn chắc phải đổi tên thành Cẩm-Sách động màn tơ mất thôi *hãn* Đợi tớ bay ngược về đọc mấy phần cũ.

    P/s: *tớ đang bay bay* *thỏa mãn*

    • beedance07 nói:

      Ha ha, ý hay đó =))

      • Tích Chiêu nói:

        Haha, bạn đổi thiệt đi tớ qua đăng ký làm mem ^^

        Hi Hi, tớ cũng thích anh Mã Hán, tớ thích cái kiểu mà Nhĩ Nhã miêu tả độ men-lỳ của các anh bạn ạ! Đặc biệt còn thông qua cách hút thuốc. Từ thời xa xưa lúc tớ còn bé xíu, tớ đã có sẵn mặc định trong đầu là những anh ác mới cool (Lạy chúa, cũng chả biết sao lại có những cái suy nghĩ độc địa vậy trong não nữa), sau khi đọc SCI lại thay đổi mất 50% rồi. Tớ thiên vị những anh ác 50:50 giống Bạch đại ca, còn lại là kiểu như Mã Hán. Nói thật nếu gặp bên ngoài, giữa Ngọc Đường với Mã Hán thì tớ nghĩ Mã Hán có sức hấp dẫn mãnh liệt hơn (đối với tớ). Hic, dù biết là thuốc với rượu nó độc nhưng bạn có công nhân là lúc đàn ông im lặng hút thuốc nhìn lạnh và menly, quyến rũ ác liệt không? Tớ còn nhớ mỗi trước khi thực hiện nhiệm vụ (bắn tỉa) anh sẽ hút một điếu, bắn xong anh lại hút một điếu, tĩnh tâm mà hút, xong rồi dụi tàn đi, lạnh lùng vác súng đi về. Ôi~~~~ Cũng vì vậy mà tớ thấu hiểu 120% vì sao Trần Giai Di mặt dày theo anh Hán dữ vậy, bởi nếu là tớ cũng vậy thôi. Ôi, làn khói thuốc mỏng manh giữa đêm ẩn chứa sự quyến rũ kinh khủng!

        Có một tập cũng tả Bạch đại ca hút thuốc, bạn có nhớ không? Mèn ơi, tớ thề là sau này bạn trai tớ không có kiểu hút thuốc như 2 anh đây thì tớ tuyệt không lấy làm chồng!

        Làm tiếp nhanh nhanh bạn ơi, lập fan cờ lúp cho anh Mã đi tớ tham gia nốt!

      • Tích Chiêu nói:

        Sẵn tiện cho tớ hỏi, mấy cái ảnh minh họa là từ bộ manga nào thế? Tokyo Babylon của Clamp chăng?

      • beedance07 nói:

        Uhm, ta lấy hình mẫu của Sei-Su (từ X và Babylon) áp cho Cẩm Sách, nguyên nhân cụ thể thì nàng xem ở đây hén:

        http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=171815&page=51

  7. beedance07 nói:

    Ầy, hì hì, tớ đùa thôi, tình iu tớ nhiều lắm, không chỉ tập trung ở mỗi cặp Cẩm Sách, nên không thể đổi được :”>
    Tập miêu tả các anh hút thuốc hình như là tập 10 á, Công Tôn cũng hút thuốc ;;) (nhớ mang máng là khi Công Tôn mỹ nhân hút thuốc thì dáng vẻ man mác buồn, vạn phần quyến rũ :”>, còn các giai kia thì khỏi nói khỏi nói, “mỗi người một vẻ 10 phân vẹn 10.” Ở tập 9, hình như cũng có cảnh Đại Bạch hút thuốc sexy lắm a~ còn dẫn dụ người đẹp nào đó tới châm thuốc cho nữa.
    Nói chứ, mai mốt có lấy chồng, kiềm bớt tính fangirl mà lo cho sức khỏe của chồng chứ ;;)
    Làm sao để lập fanclub hả bạn = . = Cái này ta mù a~

    • Tích Chiêu nói:

      WordPress có chứ năng đăng ký mem (mod) đó, nhũng người được duyệt sẽ được làm mod chung với bạn quản lý cái trang bạn lập ra thôi, những người khác thì không cần duyệt mod làm gì, cứ vào comment như thường là được.

      Không thì mình chơi FB hội những người cuồng Đại Bạch và Công Tôn mỹ nhơn!!!!~~~~

      Ặc, không biết có ai tham gia không nữa.

      • beedance07 nói:

        Ta nghĩ lập FB thì hay hơn, ta thấy fan của Cẩm Sách cũng đông lắm à, cái chính là phải promote rộng rãi một chút thì người ta mới tham gia à. Nhưng nếu lập ra FB thì ta sẽ tham gia ngay :”>

  8. Ruan Yu nói:

    Chu choa,nhờ bạn xì-poi mà tui đã ngốn hết QT SCI Q11 ;)) phải nói tui thích cặp Tần Âu – Dương Phàm =)) a Tần từ thẳng bị bẻ cho cong *nhờ Nhã Nhã Tỉ Tỉ* =)) mà ảnh là côg thì phải ha? XD Vì vẻ đẹp và lòng tốt nên gia đình anh mới…. Aish :”(

    • beedance07 nói:

      Mì tu, mì tu =)) Phần 4 sẽ có một phân đoạn của cặp này, cute lắm ;;)
      Ta cũng đang thắc mắc Tần Âu và Dương Phàm, ai là công nữa. Tần Âu thì có khả năng làm công hơn, cơ mà trong cái phiên ngoại của tập 11 thì hình như Dương Phàm mới là công = . = Bee ko chắc lắm

      • Ruan Yu nói:

        *lon ton đọc lại PN đoạn DP vs TA* Ội,hình tượng sụp đổ mất :”( Nhưng ko sao =)) dù sao ta cũg ko ưng mỹ công lắm =))

        “A ! Ở đây còn xuất sắc hơn ,Dương Phàm khoát áo tắm còn áo khoác của Tần Âu đang nằm gọn trong ngực của y , Tần Âu nằm trên một đống khăn tắm than thở….” – Tương Tư Cốc =)))))

      • beedance07 nói:

        Uhm, ta cũng bị hình tượng sụp đổ, cái chính là trước giờ ta cứ quen là công phải mạnh hơn thụ, cơ mà Dương Phàm có vẻ không mạnh bằng chuyên gia tháo bom Tần Âu = . =, với lại Tần Âu là bạn của Cẩm Đường, Dương Phàm lại là bạn của Công Tôn, nên ta cứ đinh ninh là 2 bạn Âu Phàm cũng cứ thế mà chiếu theo Cẩm Sách chứ. Đã thế chuyện lúc nhỏ của 2 bạn cứ khiến ta nghĩ Dương Phàm là mỹ thụ 100% rồi cơ…

      • Ruan Yu nói:

        mấy chi tiết bên trên *chỉ chỉ* đoạn DP nc vs CT đó, kêu là ko đánh lại được Tần Âu :”|

      • beedance07 nói:

        Thì đó ~ Nên mới có chuyện hình tượng sụp đổ, ta có cảm tưởng Dương Phàm cũng là một mỹ nam, mà không thấy Nhĩ Nhã tỷ miêu tả kỹ gì hết TT ^ TT, phần sau ta sẽ cố tìm một cặp SA manga để gán cho hình tượng của 2 bạn này :”>

  9. HuLi nói:

    Thanks các nàng !

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s