Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 4 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

S.C.I Mê Án Tập
Tập 11: Hung Thủ Ma
Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn (Part 4)

(*Bee: Hi hi, Phần này thì có lấn sân sang vài khoảnh khắc của mấy cặp khác, tại cute quá nên ta cầm lòng không đặng :”>*)

Cặp thứ 1- Tần Âu – Dương Phàm

(*Bee: lưu ý, hình ảnh chỉ có tính chất minh họa *)

Triển Chiêu lật xem nhật ký của ông nội Dương Phàm, nói, “Ngay cả chuyện tình của ông nội và cha khi còn thơ ấu cũng có thể biết, còn có thể biết cha đã theo đuổi mẹ như thế nào, quả là rất lãng mạn a.”

“Ừ.” Tần Âu gật đầu, “Dương Phàm mỗi ngày cũng viết nhật ký, nghe nói đó đã là thói quen từ nhỏ, cho nên từng chi tiết mỗi ngày trong đời cậu ấy hầu như đều có thể tra ra được.”

Triển Chiêu lấy ra mấy quyển nhật ký thời thơ ấu của Dương Phàm. Anh đưa mắt nhìn quanh, thấy không ai chú ý, liền cười híp mắt, lẳng lặng lật ra mà đọc.

Bạch Ngọc Đường cùng Tần Âu lúc này đang ngồi ở trên ghế sa lon uống trà, trò chuyện về vụ án mạng lúc trước.

Triển Chiêu vốn là muốn xem thử trong nhật ký thời thơ ấu của Dương Phàm có ghi chép gì về Triệu Tước hay không, nhưng khi đọc một hồi thì phát hiện ra một bí mật.

(*Bee: Lưu ý- tốc độ đọc sách của Triển Chiêu chính là tốc độ lật sách a, cái này theo như Tantei Gakuen Q thì còn được gọi là “Máy ảnh trí nhớ” *)

“A…” Triển Chiêu chợt ngộ ra, gật đầu, “Thì ra là có chuyện như vậy a!”

“Sao vậy?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu, hỏi hắn.

“Ừm… Không có gì.” Triển Chiêu cười lắc đầu, cất nhật ký lại chỗ cũ, nhìn Tần Âu một chút, hỏi, “Mà này, lúc còn nhỏ, anh ở trong đội tuyển bơi lội đúng không?”

Tần Âu ngẩn người, gật đầu, “Làm sao cậu biết?”

Triển Chiêu mỉm cười, “Vậy thì tốt quá, SCI không có nhiều người bơi giỏi.”

“Lúc ấy tôi là quán quân bơi 500 mét đó, nếu không bị viêm tai giữa thì đã được chọn vào đội tuyển của tỉnh… Nói không chừng còn có thể tham gia thế vận hội bơi lội và v.v. nữa.” Tần Âu bắt đầu nói giỡn.

Triển Chiêu nhìn anh một chút, hỏi, “Anh có từng đi bơi ở sông hồ gì không?”

“Có.” Tần Âu gật đầu, “Tôi hàng năm đều đi bơi ở sông.”

“Đi bơi ở sông rất nguy hiểm a.” Triển Chiêu bắt đầu tám chuyện tào lao cùng Tần Âu. Bạch Ngọc Đường cảm thấy hơi mất kiên nhẫn, nhưng cũng không lên tiếng mà nghe Triển Chiêu nói.

“Đúng là rất nguy hiểm.” Tần Âu gật đầu nói, “Tôi còn từng cứu một đứa bé trượt chân rơi xuống nước mà, tuổi hình như xấp xỉ với tôi.”

“Khi ấy anh mấy tuổi?” Triển Chiêu hỏi.

Tần Âu suy nghĩ một chút, nói, “Mười ba, mười bốn tuổi gì đó.”

“Ừm.” Triển Chiêu gật đầu một cách đầy ẩn ý, lại hỏi, “Anh còn nhớ hình dáng của đứa bé ấy không?”

Tần Âu tựa vào ghế sa lon nhớ lại, nói, “Ừ, nhớ rất rõ, là một cô bé, rất trắng trẻo, thuần khiết…”

Nói tới đây, Tần Âu đột nhiên nhíu mày, dường như là nghĩ tới điều gì.

“Anh cùng đứa bé kia mà đã nói gì, anh nhớ hay không?” Triển Chiêu nhắc nhở, thấy Tần Âu có chút biểu lộ dở khóc dở cười trên mặt, liền xác định anh đã nhớ lại, nói, “Bản thân anh thì đã quên mất, nhưng người ta vẫn luôn nhớ kỹ đó, còn có giấy trắng mực đen, chứng cứ rành rành nè.”

Tần Âu thở dài một hơi, đưa tay vịn trán, không nói nên lời.

Bạch Ngọc Đường vẫn không hiểu gì, đưa mắt nhìn Triển Chiêu. Triển Chiêu nháy mắt với anh mấy cái, đem nhật ký lật đến một trang, đưa cho Bạch Ngọc Đường xem.

Bạch Ngọc Đường nhận lấy, chỉ thấy đó là một trang nhật ký với giọng điệu vô cùng ngây thơ:

Ngày 3 tháng 8, trời nắng, nóng muốn chết.

Hôm nay đi bơi ở sông, suýt chút nữa là bị chết đuối. Được một người cứu. Hắn cứu mình lên rồi nói, “Tiểu muội muội, lần sau không được ra sông bơi nữa.”

Đùi mình bị rách ra, chảy máu. Hắn nói, “Chân mà có sẹo sau này sẽ không gả đi được rồi.”

Mình nói, “Vậy làm sao bây giờ a?”

Hắn nói, “Tuy có hơi thiệt cho huynh, nhưng gả cho huynh cũng được.”

Mình nói, “Nhưng tôi là con trai.”

Hắn nói, “Không sao, huynh cũng là con trai.”

Sau đó, hắn cõng mình trở về. Sau này mình lớn lên, cưới hắn cũng được!

Với lại, đôi mắt của hắn rất to, thật đáng yêu a. À, đúng rồi, hắn nói hắn tên là Tần Âu, là Âu trong hải âu.

Bạch Ngọc Đường đặt nhật ký xuống, xoay mặt nhìn Tần Âu, chỉ thấy Tần Âu đưa tay cầm lấy cuốn nhật ký lên, nhìn một lúc lâu, khóe miệng cong lên, không nhịn được mà mỉm cười.

(*Bee: Trùi ui nó ngọt~ sao mà ngọt quá vầy nè ? Cơ mà ta vẫn cứ thấy hựn hựn là ngày xưa thấy Tần Âu có khí chất công quân lắm, mà cuối cùng lại nằm dưới “tiểu muội” Dương Phàm là sao = ^ =

=> Rút lại lời này! Lý do thì hãy nhìn xuống comment bên dưới của bạn Pi!*)

***
Cặp thứ 2: Lạc Dương – Tần Dịch (Dương Dương – Tiểu Dịch)

(*Bee: Giới thiệu sơ về Dương Dương với những ai chưa đọc QT. Ta là ta iu bé Dương Dương lắm, warning là spoiler nhé:

Dương Dương xuất hiện ở tập 5, ban đầu là một đứa trẻ rất đáng sợ và bạo lực do hoàn cảnh, nhưng dần dần đã được Triển Chiêu và Ngọc Đường đưa về phía ánh sáng, sau đó bé đã tìm được ba của mình là Lạc Thiên. Ba của bé là một người có quá khứ bạo lực và bi thảm, nên cảm thấy bản thân không xứng đáng được hạnh phúc. Cơ mà nhờ có ánh sáng mặt trời của đứa con mình, anh đã dần dần trở về với một cuộc sống đúng nghĩa, trở thành một thành viên của SCI và là người mà Mã Hân, em gái của Mã Hán, thầm yêu mến. Dương Dương rất ủng hộ cho ba mình cưới Mã Hân, nhưng Lạc Thiên lại khá tự ty và khờ khạo với việc tình cảm, nên Dương Dương phải giúp đỡ ông ba khờ của mình rất nhiều.

Dương Dương còn là đứa con chung của đại gia đình SCI, ai cũng yêu Lạc Dương *vì bé giống như ánh mặt trời*. Hơn nữa, bé còn là một fanboy bự với các cặp đôi của SCI . Không chỉ có thế, Dương Dương là một đứa trẻ siêu thông minh, có tài năng thiên bẩm ở rất nhiều lãnh vực, thiên hướng lĩnh hội rất cao, có khả năng sẽ trở nên giỏi võ như Ngọc Đường, thông tuệ như Triển Chiêu, thậm chí còn có tài hội họa như Triệu Tước => Túm lại chắc chắn tương lai sẽ là một tiểu công cực xuất sắc, văn võ song toàn . Và đây chính là khoảnh khắc định mệnh mà bé đã gặp tiểu thụ của mình, theo suy đoán của Bee và vô số fangirl khác…*)

Cổng trường tiểu học thành phố S.

“Dương Dương, bạn không đi hướng này sao?”

Một cô bé cùng Lạc Dương bước ra khỏi cổng trường, thấy cậu đi ngược hướng với mình, liền hỏi.

“Không, hôm nay mình không về nhà.” Dương Dương ghé sang tiệm bán hoa ven đường, mua một đóa lan hồ điệp, nói, “Thúc thúc của mình bị bệnh, mình phải đi thăm thúc ấy.”

“À.” Cô bé vẫy vẫy tay với cậu, “Vậy bye bye.”

“Ừ, bye bye.” Lạc Dương cũng vẫy tay chào cô bé rồi tiếp tục đi về phía trước. Đi chưa được mấy bước, Lạc Dương liền thấy ở phía trước, cách đó không xa có một băng ghế đá, một bé trai xấp xỷ tuổi mình đang ngồi trên đó. Cậu bé này trông giống một người ngoại quốc, da trắng như tuyết, mắt to, mũi cao, rất khả ái, còn có một mái tóc vàng óng… Nhưng nhìn kỹ thì màu tóc đó không phải là tự nhiên. Lạc Dương có chút ngạc nhiên, còn nhỏ như vậy mà đã nhuộm tóc a?

Cậu thấy đứa bé kia có vẻ lo lắng, ngồi ở băng ghế đá ven đường, trên tay cầm một tấm hình.

“Này.” Lạc Dương đi tới, hỏi cậu ta, “Cậu là học sinh trường nào tan học vậy? Sao lại không mang cặp sách?”

Bé trai kia giương mắt nhìn cậu một chút, nhíu mày, dùng một thứ tiếng Trung hơi lơ lớ hỏi, “Cục cảnh sát ở đâu?”

“Cậu muốn đến cục cảnh sát a?”

Bé trai gật đầu.

“Đến cục cảnh sát làm gì a?” Lạc Dương tháo cặp sách ra, ngồi xuống bên cạnh cậu, hỏi, “Là muốn báo án, hay muốn tìm người?”

Vừa hỏi, vừa lấy ra một cái bánh bích quy cho cậu ta.

Bé trai do dự một chút, nhận lấy bánh bích quy, nói, “Tôi tìm ba.”

“Ba của cậu tên gì a?” Lạc Dương hỏi.

“Không thể nói.” Bé trai lắc đầu.

“Hả?” Lạc Dương khó hiểu, hỏi, “Tại sao không thể nói?”

“Ba nói, ai hỏi cũng không thể nói.”

“Hay như vầy đi, tôi biết cục cảnh sát ở đâu, để tôi dẫn cậu…”

Lạc Dương nói còn chưa dứt lời, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một chiếc xe màu đen dừng lại. Cửa xe vừa mở ra, có hai người người áo đen xuống xe, hướng về phía này đi tới.

“Ai da!” Bé trai kia đột nhiên khẩn trương lên, lo lắng nhìn quanh quất tới lui, trên tay cầm cái bánh bích quy đã ăn một nửa.

Lạc Dương sửng sốt, cậu bé này quả nhiên không giống những đứa trẻ bình thường khác, loại sự việc như vầy cũng không phải là chưa từng gặp, liền đưa tay kéo bé trai kia đứng lên, nói, “Chạy!”

Nói xong liền nắm tay kéo cậu ta chạy vào một con hẻm nhỏ.

Mấy người người áo đen đuổi theo, nhưng không quen đường, bị lạc mất dấu của hai đứa bé.

“Đã chạy trốn rồi.” Một người áo đen trở về, cúi đầu báo cáo với người trong xe.

Trong xe là một người mặc áo trắng, một tay nâng cằm cười cười, nói, “Không sao, ta biết đứa bé kia, đi theo bảo vệ an toàn cho chúng là được rồi.”

“Rõ!” Người áo đen nhìn bộ định vị trong tay mình, tín hiệu định vị trên người bé trai kia đang lấp lóe.

Mấy người một người áo đen liền chia nhau cùng đi tìm.

Lạc Dương dẫn theo bé trai kia mà một mạch chạy ào đến biệt thự của Bạch Cẩm Đường.

“Ôi.”

Lạc Dương một tay cầm đóa lan hồ điệp, một tay kéo bé trai kia vào trong sân biệt thự, thở dốc. Tiểu Đinh đi bộ ra vừa lúc nhìn thấy, cười hỏi, “Sao thế Dương Dương, đây là bồ nhí à?”

(*Bee:  Tiểu Đinh không hổ danh là fanboy đích thực*)

“Nói nhăng gì thế.” Lạc Dương nói, “Cháu đến thăm Cẩm Đường thúc thúc, sau đó gặp cậu ấy bị một đám người áo đen truy đuổi. Cậu ấy nói muốn đi cục cảnh sát để tìm ba.”

Tiểu Đinh sửng sốt, lúc này, Công Tôn cũng đi ra, “Vậy ba của bé ấy là ai?”

“Cậu ấy bảo là không thể nói.” Lạc Dương trả lời, kéo bé trai đi lên, nói, “Cậu có thể nói cho chú ấy biết, đây là pháp y của cục cảnh sát, là người tốt đó.”

Bé trai gật đầu, mở to đôi mắt nhìn Công Tôn.

Công Tôn hơi ngẩn người, kết cấu khung xương của bộ mặt này… dường như hơi quen quen, liền hỏi, “Anh bạn nhỏ, vừa rồi là ai đuổi theo cháu thế?”

“Là người của Triệu thúc thúc.” Bé trai trả lời.

“Triệu thúc thúc?” Lạc Dương khó hiểu, hỏi, “Bọn họ không phải muốn bắt cóc cậu sao?”

Bé trai lắc đầu, “Không phải đâu, bọn họ đều là người tốt a.”

“Vậy sao cậu lại sợ như vậy?” Lạc Dương vẫn không hiểu.

“Bởi vì… Chú ấy không cho phép tôi ăn đồ người lạ cho.” Bé trai nói, “Bất quá tại cậu nhìn không giống như là người xấu, tôi vừa rồi chỉ là muốn đem bánh bích quy giấu đi, nhưng mà sau đó cậu liền kéo tôi chạy.”

“Ách…” Lạc Dương vạn phần khó xử.

(*Bee: Chết Dương Dương , rốt cuộc ai mới là “kẻ bắt cóc” đây? Ahhh~ Tiểu Dịch đáng yêu quá đi~ Vâng, fangirl chúng ta có quyền hi vọng vào tương lai vô tiền khoáng hậu của hai bé ! Hi vọng là Nhĩ Nhã tỷ sẽ viết một phiên ngoại khi hai bé đã lớn :”>*)

Lúc này, xe của bọn Bạch Ngọc Đường cũng trở lại. Mọi người xuống xe, Triển Chiêu hỏi, “Bé trai này ở đâu ra vậy? Người ngoại quốc sao?”

Tần Âu cũng xuống xe, thấy đứa bé kia mà ngẩn người ra. Bé trai kia cũng nhìn thấy anh, đột nhiên reo lên một tiếng vui mừng, “Ba!” rồi nhào tới chỗ anh.

***

Công Tôn vừa đưa tay giúp Lạc Dương cầm chiếc cặp sách vừa hỏi, “Dương Dương, cháu mua hoa để làm gì vậy?”

Lạc Dương có chút ngượng ngùng, nói, “Ba cháu nói Cẩm Đường thúc thúc bị bệnh.”

“Cho nên cháu mang một đóa lan hồ điệp tới để thăm bệnh sap?” Đại Đinh Tiểu Đinh đều có chút dở khóc dở cười, nói, “Dương Dương, cháu lần sau tới thăm anh ấy, không cần mang lan hồ điệp, mang một chậu xương rồng tới là được rồi!”

“Sao ạ?” Dương Dương trợn tròn, chớp chớp. Công Tôn lắc đầu, dẫn cậu vào nhà.

Tần Âu cũng bế Tần Dịch đi vào trong, Tần Dịch gục đầu trên bả vai anh, vừa lúc thấy Triển Chiêu, đã gọi một tiếng, “Miêu thúc thúc.”

Triển Chiêu mí mắt giật giật.

Bạch Ngọc Đường nhịn cười, hỏi Tần Dịch, “Cháu cảm thấy cậu ấy giống như mèo?”

Tần Dịch lắc đầu, nói, “Hồi trước, Triệu thúc thúc có cho cháu xem một bức họa, bức họa đó thật giống như đúc, thúc ấy bảo là người này họ Miêu, gọi là meo meo mễ.”

Triển Chiêu mặt cũng đen đi mấy phần, tâm rủa, cái tên khốn Triệu Tước này nha!

Vào trong phòng, Tần Dịch lao tới chỗ tới Dương Phàm, sà vào lòng anh, so với Tần Âu còn có phần thân thiết hơn.

Triển Chiêu nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, hai người không nói cùng hiểu, Tần Dịch với Dương Dương rất giống nhau, đều rất biết quan tâm đến chung thân đại sự của ba mình.

(*Bee: Ôi, hai ông ba ngố, tuy cả Lạc Thiên và Tần Âu đều là siêu cấp papa, cơ mà mãi không chịu lấy mẹ kế về cho bọn trẻ , làm chúng nó phải vắt óc, tìm cách lấy lòng mẹ kế, để lo chuyện chung thân đại sự cho ba mình *)

Bạch Cẩm Đường cũng xuống tới, thấy Công Tôn ngoắc ngoắc mình, anh lập tức đi tới.

Công Tôn nói với Dương Dương, “Dương Dương, người bệnh tới rồi kìa, cháu tặng hoa đi!”

Dương Dương lộ rõ vẻ rất ngượng ngùng, lúng túng đưa hoa cho Bạch Cẩm Đường, nói, “Chúc Cẩm Đường thúc thúc sớm bình phục.”

Bạch Cẩm Đường khóe miệng giật giật, nhưng vẫn nhận lấy đóa hoa lan hồ điệp xinh đẹp kia, dở khóc dở cười nói cám ơn với Dương Dương.

(*Bee: Ôi, yêu chết đi được ~ Cái đại gia đình SCI )

***
Cặp thứ 3 – Quay trở về cặp đôi chính a~

Lúc này, Bạch Cẩm Đường ăn cơm xong, đi tới, nói với Triển Chiêu, “Tiểu chiêu, về chuyện trí nhớ của anh…”

“Đại ca, anh nhớ được gì rồi sao?” Triển Chiêu vội vàng hỏi.

Bạch Cẩm Đường thấy Công Tôn ở một bên có chút lo lắng nhìn mình, lập tức bỏ ngay khuôn mặt nghiêm nghị mà cười cười, “Nhớ được một chút… Những đoạn ký ức ngắn, đứt quãng… Còn có…” Nói xong, anh đưa tay chỉ người đàn bà trong hình, “Anh đã gặp qua cô ta.”

“Cái gì?” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cùng giật mình.

“Anh đã gặp qua?” Công Tôn buồn bực, “Khi nào?”

(*Bee: Cái này… có tính là ghen không, Công Tôn mỹ nhân? *)

Bạch Cẩm Đường lắc đầu, nói, “Trí nhớ bây giờ của anh có chút hỗn loạn, dường như không phải là chuyện gần đây. Cảnh tượng đó giống như là hơn hai mươi năm trước. Những cảnh tượng như thế thường xuyên chạy trong đầu anh giống như những đoạn phim quay chậm. Hơn nữa, anh nhớ rõ là mình đã ngẩng đầu nhìn người phụ nữ này. Nói cách khác, cô ta lúc ấy cao hơn anh nhiều, nghĩa là anh vẫn còn rất nhỏ.”

“Anh lúc nhỏ…” Triệu Trinh nhịn không được nhíu mày, hỏi, “Ý anh là người phụ nữ này vào hơn hai mươi năm trước vẫn là trong hình dạng này sao?”

Bạch Trì hỏi, “Có khi nào anh nhận lầm không?”

Bạch Cẩm Đường lắc đầu, “Không thể, anh nhớ rất rõ ràng.”

“Đại ca.” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Anh muốn dùng phương pháp thôi miên để đem ký ức trước kia cùng ký ức gần đây khôi phục lại như cũ?”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, nói, “Theo như Dương Phàm nói, trí nhớ của anh rất có thể không phải do ngoại thương tạo thành, mà là có người cố ý niêm phong nó lại… Người đó có thể là Triệu Tước, mà cả hai đều có thể thôi miên, cậu có thể đánh thức nó hay không?”

Triển Chiêu nghe xong cau mày, nói, “Dựa trên lý thuyết dạng này thì tuyệt đối có thể làm được, nhưng giống như lần trước em đã nói, làm như vậy có nguy cơ rất cao, có thể dẫn đến trí nhớ hỗn loạn, trừ phi Triệu Tước chịu hỗ trợ.”

Triển Chiêu vừa mới dứt lời, điện thoại di động ở túi trước liền vang lên, anh khẽ nhíu mày.

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mi, cười nói, “Tôi cảm thấy có thể là Triệu Tước.”

“Ừ.” Công Tôn cũng gật đầu, “Ông ta lần nào cũng rất thần bí, hơn nữa bao giờ cũng rất đúng lúc.”

Triển Chiêu lấy điện thoại di động ra nhìn, quả nhiên…

Bắt điện thoại, Triệu Tước cười hỏi, “Tiểu Dịch đến rồi chưa?”

Triển Chiêu gật đầu, nói, “Đến rồi… Là chú dẫn nó tới? Cám ơn chú lần này đã bảo vệ nó. ”

“Ừ, ta vừa ngồi máy bay tới đây, vì là máy bay tư nhân nên thuận tiện dẫn nó tới, gần đây người muốn bắt đứa trẻ đó không ít, ta mà rời đi, để nó lại một mình, cho dù có phái cận vệ canh chừng thì ta cũng không yên tâm, cho nên đành thương lượng với ông bà ngoại của nó một chút, rồi mang nó đến chỗ các cậu.” Triệu Tước nói xong, mỉm cười khách khí rồi bắt đầu nói đến việc chính, “Mèo mễ, đừng khôi phục trí nhớ cho Bạch Cẩm Đường.”

Triển Chiêu cau mày, hỏi, “Tại sao?”

“Vẫn chưa phải lúc.” Triệu Tước nói, “Cứ nghe ta đi, đừng có gấp!”

Triển Chiêu trầm mặc trong chốc lát, hỏi, “Vậy đến khi nào mới là lúc?”

“Đến lúc đó, không cần cậu nhúng tay, chính tôi sẽ làm.”

***

Bạch Ngọc Đường cũng không hỏi nhiều, Triển Chiêu dường như đã có đầu mối gì đó, quay sang Bạch Cẩm Đường, nói, “Đại ca, xem ra chưa phải lúc.”

Bạch Cẩm Đường có chút bất đắc dĩ, Công Tôn ở một bên, lạnh lùng nói, “Cũng có làm sao đâu, khi đó dù sao đã là chuyện hai mươi năm trước, chuyện của mấy năm gần đây, anh không biết hỏi người khác sao?”

“Có một số việc người khác không biết.” Bạch Cẩm Đường khóe miệng khẽ nhếch lên, thấp giọng nói, “Tôi là muốn hỏi cái chi tiết mà mấy ngày hôm trước tôi vừa nhớ ra. Hay là anh giảng giải cho tôi đi?”

(*Bee: xem lại phần 2 để biết thêm chi tiết: “Anh một tay đè lại huyệt thái dương, trong óc đột nhiên xuất hiện một hình ảnh cực kỳ hương diễm.”*)

Công Tôn không nghi ngờ gì, hỏi, “Anh nhớ tới cái gì?”

Bạch Cẩm Đường có chút khẩn trương, liền ghé vào tai anh, thấp giọng nói, “Chuyện mà hai ta làm ấy… Loại chuyện riêng tư như thế này, hỏi người khác thì không tốt lắm đâu. Anh nói tôi trước kia có thói quen ghi hình lại không? Nếu có thì tốt quá rồi, chúng ta có thể tham khảo lại thật kỹ!”

Công Tôn sắc mặt đỏ ửng, thấy Tần Dịch và Lạc Dương ngồi một bên, mở to những cặp mắt ngây thơ, tò mò nhìn mình, trên mặt lập tức khó xử.

(*Bee: Đại Bạch! Anh… Hạ lưu! Hạ lưu! Quá hạ lưu!  Có trẻ em ở đây mà… chưa gì đã tập cho chúng nó học theo rồi *)

***

Công Tôn tựa vào trên ghế sa lon, chiếc nồi trên bếp đang nấu cháo, sùng sục bốc hơi nóng. Anh dựa vào bộ lông mềm mại của Lixbon. Tiểu sư tử (*thú cưng mới của Triển Chiêu*) thì nằm úp sấp bên cạnh, cằm tựa vào chân Công Tôn, đưa mắt nhìn món đồ trên tay anh.

Công Tôn đang xem những thứ tìm được từ trong nhà Dương Phàm, là nhật ký của ông nội và cha của Dương Phàm, hi vọng tìm ra chút dấu vết bên trong, tốt nhất là có thể giúp Bạch Cẩm Đường khôi phục trí nhớ.

Bạch Cẩm Đường ngồi đối diện với anh, đọc tài liệu của công ty.

Một bên, Dương Phàm đang cho Dương Dương cùng Tần Dịch ăn điểm tâm. Hai đứa trẻ thì đang chơi đùa với nhau.

Trần Du cùng Trần lão bá ở sau lưng bọn Bạch Cẩm Đường, ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, đều cảm thấy… Khí chất của anh thật mạnh mẽ.

Đại Đinh Tiểu Đinh không biết ở bận rộn cái gì, trên bàn bày đầy những ghi chép, hai người tụ lại một chỗ viết viết vẽ vẽ chi đó.

(*Bee: Bắt đầu từ chương này sẽ có nhạc bonus cho hợp với hoàn cảnh =))) Bài hát của part này mang tên là… “Nhìn nhau”, đề nghị bà con vừa nghe vừa đọc tiếp, nếu đọc được lời nhạc thì càng tốt =))))*)


Bạch Cẩm Đường xem tài liệu, thỉnh thoảng liếc nhìn Công Tôn.

Công Tôn thủy chung vẫn chú tâm đọc sách, hoàn toàn không ngẩng đầu lên.

Bạch Cẩm Đường khẽ cau mày.

Công Tôn đang đọc thì cảm thấy tiểu sư tử ngẩng đầu lên, phía trước mình cũng xuất hiện một cái bóng.

Ngẩng mặt lên, anh liền thấy Bạch Cẩm Đường đang đứng ở trước mặt mình, cúi đầu nhìn.

Công Tôn không cử động, chỉ cùng Bạch Cẩm Đường nhìn nhau.

Bạch Cẩm Đường cúi đầu, hai tay chống lên thành ghế sa lon ở hai bên hông của Công Tôn, nhìn thẳng anh.

Công Tôn trừng mắt nhìn lại, tiếp tục cùng anh nhìn nhau, nét mặt không hề thay đổi.

Bạch Cẩm Đường khẽ nheo mắt lại, Công Tôn cầm cuốn nhật ký trên tay, chậm rãi đưa lên, chặn lại ánh nhìn của Bạch Cẩm Đường, tiếp tục đọc, không nhìn anh nữa.

Bạch Cẩm Đường lúc này như nghe thấy một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu mình đứt tung, liền đưa tay, đoạt lấy cuốn nhật ký, đặt xuống một bên.

Công Tôn khẽ cau mày, nhìn.

Bạch Cẩm Đường sau đó lại cùng anh nhìn nhau.

Tiểu sư tử nghiêm mặt, tò mò nhìn chằm chằm hai người đang đối diện với nhau kia.

Bạch Cẩm Đường cùng Công Tôn nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng anh mới ngồi xuống bên cạnh Công Tôn. Mới vừa đặt mông ngồi xuống, đã nghe một tiếng “Méooooooo!!”

Bạch Cẩm Đường giật mình, đứng lên nhìn lại, chỉ thấy phía dưới móng vuốt của Lixbon hình như là có cái gì, lấy tay nhấc móng vuốt của nó lên thì chợt thấy Lỗ Ban cùng Lilya đang nằm chung một chỗ. Lỗ Ban ngửa mặt lên trời, nằm lộ cái bụng xù lông, Lilya gục lên ngực của nó. Hai con mèo đang liếm lông của nhau, dĩ nhiên là Bạch Cẩm Đường vừa mới vô tình đè lên tụi nó, cho nên chúng mới ai oán nhìn chằm chằm Bạch Cẩm Đường, lộ rõ sự bất mãn.

Mèo và người vừa nhìn nhau trong chốc lát đã nghe Công Tôn khẽ cười một tiếng.

(*Bee: Nụ cười khuynh thành đã xuất hiện rồi ah~ xem anh còn chống đỡ nổi nữa không, Đại Bạch*)

Bạch Cẩm Đường chân mày giật giật, đặt móng vuốt của Lixbon xuống lại, đắp lên cho hai con mèo.

Công Tôn lấy lại cuốn nhật ký, muốn tiếp tục đọc. Bạch Cẩm Đường cau mày, giật lấy cuốn nhật ký, ném hẳn sang một bên, rồi đưa tay ôm lấy Công Tôn, bế đi lên lầu.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu là hai người này sống với nhau kiểu nào.

Đại Đinh Tiểu Đinh vẫn còn bận rộn , hiển nhiên là đã thấy mãi thành quen.

Dương Phàm đưa nước trái cây cho Tần Dịch cùng Dương Dương, ngồi ở đó ngẩn người lo lắng, Tần Âu không biết xử lý công vụ thế nào rồi, có gặp phải nguy hiểm gì không…

“Phịch” một tiếng, trong căn phòng đã đóng cửa, Bạch Cẩm Đường đem Công Tôn ném lên giường, đưa tay kéo cà vạt xuống, vứt áo khoác sang một bên rồi lừ lừ tiến tới.

Thế nhưng Công Tôn vẫn hai tay nâng gáy, mở to đôi mắt nhìn anh, hoàn toàn không cử động.

Bạch Cẩm Đường một tay nhẹ nhàng chạm chạm vào điểm lõm xuống ở xương quai xanh của Công Tôn, nhìn anh, “Anh không sợ sao?”

Công Tôn chớp mắt mấy cái, hỏi, “Sợ cái gì?”

“Tôi làm gì anh!” Bạch Cẩm Đường trả lời.

Công Tôn nhún vai tỉnh bơ, “Anh thì ngày nào mà chẳng làm, còn sợ gì nữa chứ?”

Bạch Cẩm Đường chân mày khẽ động, thảo nào mấy hôm nay cảm thấy thiếu thiếu cái gì, thì ra là do mấy ngày rồi không làm!

Nghĩ xong, anh đưa tay nâng cằm Công Tôn, “Vậy thì làm đi!”

Công Tôn khẽ nhíu mi, “Anh là ai?”

Bạch Cẩm Đường tốn hơi thừa lời, “Anh nói xem…”

“Anh nhớ được tôi là ai sao?” Công Tôn cười lạnh.

Bạch Cẩm Đường nheo mắt lại, “Làm rồi không chừng sẽ nhớ ra.”

Công Tôn trên mặt lộ ra vẻ cười mà không cười, “Nếu cứ luận theo logic này của anh thì trên đời cũng chẳng có tội phạm cưỡng hiếp!”

Khóe miệng Bạch Cẩm Đường nhếch lên, “Anh bình thường cũng hay dùng giọng điệu này à?”

Công Tôn sờ sờ cằm, “Tôi đối với người xa lạ tương đối khách khí.”

“Vậy xem ra tôi không tính là người xa lạ.” Bạch Cẩm Đường nheo mắt lại.

Công Tôn cười một tiếng, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào đầu mũi anh, “Anh là ai? Tôi không biết anh.”

Bạch Cẩm Đường hít một hơi vào, ngón tay ấy như muốn ra lệnh cho anh, tiếp tục cọ cọ lên mũi anh. Anh nắm nó lại, nói, “Tôi không nhớ ra thì anh không cho làm tôi làm?! Vậy nếu tôi cả đời này nhớ không ra thì sao? Cả đời không để cho tôi làm?!”

“Nghĩ hay quá nhỉ?” Công Tôn nói, “Cho anh một năm, anh nhớ không ra, tôi sẽ tìm người khác. Lão tử đây không thiếu người theo đuổi.”

(*Bee: Yay! Phát biểu hay lắm Mỹ Nhân! Anh thì làm gì thiếu người theo đuổi chứ.*)

“Anh dám!” Bạch Cẩm Đường chân mày dựng lên, “Ai dám đụng một đầu ngón tay của anh, tôi sẽ băm hắn ra cho cẩu ăn!”

Công Tôn đưa tay nắm lấy cằm của Bạch Cẩm Đường, “Thật sao? Tùy anh.”

Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng vuốt thắt lưng của Công Tôn, hỏi, “Anh nói xem, nếu tôi miễn cưỡng làm tới thì sẽ như thế nào ?”

Công Tôn cười lạnh, “Anh thử xem.”

Bạch Cẩm Đường trên mặt lộ ra một nụ cười xấu xa, Công Tôn khẽ nhíu mi, Bạch Cẩm Đường cứ như vậy, tựa như một con báo nhỏ hung tàn, quả thật rất đáng yêu.

(*Bee: Phụt máu ~ Công Tôn mỹ nhân ơi là Công Tôn mỹ nhân, lâu lâu anh phán một câu-dù chỉ nói trong lòng- thiệt là kinh thiên động địa * )

“Vậy chúng ta thử xem sao?” Bạch Cẩm Đường có chút khẩn trương.

Công Tôn mặc cho anh hôn lên cổ, nhưng lại đưa tay nắm lấy mũi anh.

Bạch Cẩm Đường bất mãn ngẩng đầu nhìn anh.

Công Tôn nhíu mi, “Có gan thì cứ làm tới, anh làm xong, tôi sẽ ly hôn.”

Bạch Cẩm Đường cảm thấy đầu ong ong, sắc mặt lạnh xuống như băng. Công Tôn cũng cảm giác mình đùa hơi quá, quay sang hướng khác, nhỏ giọng lầm bầm, “Là anh không tốt, ngay cả tôi cũng quên mất, vô lương tâm.”

(*Bee: Xịt máu lần 2 , chài ai~ chài ai~ mỹ nhân làm nũng, ngàn năm có một. Ai mà giận cho nổi? Thành thật chia buồn với anh, Đại Bạch, cả đời này anh cũng không thắng nổi mỹ nhân của mình đâu *)

Bạch Cẩm Đường nghe giọng điệu anh như đang làm nũng, sát khí lập tức tiêu tan hết, không khí trong nháy mắt liều dịu xuống, thở dài nói, “Ai mà biết bị đụng vào đầu lại nghiêm trọng như vậy đâu?”

Công Tôn xoa xoa đầu anh, “Cho nên mau nhớ lại đi.”

“Thật ra thì một phần trí nhớ của tôi đã khôi phục rồi.” Bạch Cẩm Đường xoay người, tựa vào người Công Tôn bên cạnh, đưa tay lấy cái bật lửa và hộp thuốc lá trên tủ đầu giường, mở hộp thuốc lá, rút ra một điếu thuốc đưa cho anh.

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, Công Tôn nhận lấy, “Nói tiếp đi!”

Bạch Cẩm Đường bật cười, “Bây giờ tôi đã tin trước kia chắc chắn là ngày nào cũng làm.”

Công Tôn không để ý tới anh, đưa tay giật lấy điếu thuốc trên miệng anh, giục, “Anh vừa mới nói trí nhớ anh đã khôi phục một chút?”

“Ừ.” Bạch Cẩm Đường lại tìm hộp thuốc lá. Bởi vì Công Tôn nghiêm khắc hạn chế anh hút thuốc lá, cho nên mỗi ngày chỉ có thể hút một hai điếu. Anh rút ra một điếu, ngậm lên miệng, nói “Chỉ rất là hỗn loạn.”

“Nghĩa là sao?” Công Tôn tựa cằm lên ngực anh. Bạch Cẩm Đường đưa tay qua, dùng điếu thuốc của Công Tôn châm lửa cho điếu thuốc của mình, hút một hơi, rồi phả khói ra, “Giống như vừa một khắc trước là hình ảnh tôi hơn hai mươi tuổi, ngay khắc sau lại là hình ảnh lúc bảy tám tuổi.”

“Là bởi vì bị thôi miên sao?” Công Tôn cau mày, “Tôi vừa mới đọc nhật ký của cha Dương Phàm, trong đó có viết đến một cậu bé nằm trong phòng bệnh tại gia, nhưng không biết có phải là nói anh không, hơn nữa cũng hoàn toàn không có đầu mối cụ thể nào.”

“Hết cách rồi.” Bạch Cẩm Đường nhún vai, “Tiểu Chiêu không chịu thôi miên cho tôi.”

“Cậu ấy là vì muốn tốt cho anh.” Công Tôn nói, “Vạn nhất lỡ phát điên rồi sao?”

Bạch Cẩm Đường cười một tiếng, “Tôi bây giờ cảm giác đã phát điên rồi.”

Công Tôn cau mày, “Triệu Tước thật lợi hại như vậy sao? Niêm phong trí nhớ của anh từ lúc còn nhỏ như thế, tới bây giờ vẫn còn ảnh hưởng… Anh bây giờ đang ở đây, nhưng lại nói là chưa tới lúc, không chịu giải khai ký ức cho anh.”

“Tôi đối với anh không có ấn tượng ký ức nào quá sâu.” Bạch Cẩm Đường thở dài, nói, “À… Thật ra thì còn có một điểm thay đổi.”

“Cái gì?”

“Tôi ban đầu không phải là có chút năng lực dự báo sao?” Bạch Cẩm Đường hỏi.

“Ừ.” Công Tôn gật đầu.

“Bây giờ hình như khả năng đó lại mạnh lên.”

“Thật sao?” Công Tôn ngồi dậy.

“Đúng vậy.” Bạch Cẩm Đường gật đầu, “Bây giờ đang ở mức báo động”

“Bây giờ” Công Tôn sửng sốt, “Là dự báo trước nguy hiểm sao?”

Bạch Cẩm Đường chân thành gật đầu.

Công Tôn lay lay anh, “Chuyện gì nguy hiểm, anh nói mau đi!”

Bạch Cẩm Đường ghé sát tai anh, thấp giọng nói, “Là nồi cháo anh nấu…”

“Đi chết đi!” Công Tôn ném thẳng cái gối vào Bạch Cẩm Đường, lao xuống giường, chạy ra cửa xuống dưới lầu. Bạch Cẩm Đường ở trong phòng, lắc đầu cười khổ.

***(Còn tiếp)***

24 comments on “Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 4 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

  1. thaophong nói:

    nàng a nàng *bấn loạn* nàng ko mau làm 2 phần còn lại chắc t bấn tới chết mất
    aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
    thật siêu ngọt ngào nha
    ôi, t thích cái hành động “Công Tôn tựa cằm lên ngực anh” thế ko biết nữa
    nàng ơi, nàng à, Công Tôn mĩ nhân đau lòng làm t cũng đau lòng theo nha, 2phần nữa, 2 phần nữa…
    t hận bài đợi chờ là hạnh phúc
    p/s: t thích Tiểu Đinh nha, ngay từ p1 ấy, lúc anh ý giận Đại Bạch vì ko quan tâm Công Tôn ấy *cắn khăn* Tiểu Đinh, i love you
    p/s2: ngủ ngon nha nàng ^0^

    • beedance07 nói:

      Nàng cứ bình tĩnh, phần sau còn hành Công Tôn mỹ nhân đau lòng hơn nữa, chuẩn bị tinh thần a~
      Ta cũng thích Tiểu Đinh lắm luôn – Fanboy đích thực :”>
      p/s: Nàng cũng thế, ngủ ngon.

      • thaophong nói:

        huhuhu, t ko muons đâu, t ứ chịu đâu, nàng ơi nàng à, hay là lần sau nàng post cả 2 phần cùng lúc đi, t đau lòng a~~~~~~~~~~`

      • beedance07 nói:

        Hí hí, lâu lâu phải ngược một chút cho nó tàn tâm => như thế mới thấy tình thâm. Ha ha ha… Tự nhiên ta hiểu cảm giác của mấy đại ác nhân tác giả quá. Ta sẽ mần từ từ, cho nó thấm cái đau a~

      • thaophong nói:

        t ko cam lòng.
        nàng .. nàng ác thế? Công Tôn mĩ nhân mà phải đau khổ chắc t đau khổ gấp 10 lần mất
        TTATT

      • Tích Chiêu nói:

        nghe câu nàng bảo hiểu cảm giác hành nhân vật của mấy tác giả, làm tớ liên tưởng đến Nhĩ Nhã mẹ ruột của Cẩm Sách, còn nàng là mẹ ghẻ của 2 anh *rùng mình*

      • beedance07 nói:

        =)))))))))))))))))))))
        Không dám không dám! Sao ta dám làm mẹ ghẻ của 2 anh chứ =))))
        Đừng lo, chẳng qua dạo này ta hơi bị ảnh hưởng của Mặc đại ác nhân-Thượng Hải Di Mặc nên có chiều hướng tà ác thôi :”>

  2. Nhým nói:

    Trời ơi nàng hại ta rồi :((((
    Dễ thương thế này thì ai chịu cho nổi chứ :((((((
    Bắt đầu từ cái đoạn bạn mỹ nhơn bị ném lên giường ế, nói thỳ ít mà câu nào nói (or nghĩ) ra cũng như chém đinh chặt sắt *ôm mặt lắc lắc*
    Bạn ý đúng là siêu cấp dễ thương mà :(( ôi đại mĩ thụ của mình *lên cơn co giật*

    Thôi *phẩy tay như chưa từng có hành động quá khích nào*, bấn loạn thế đủ rồi. Còn mấy part nữa thỳ xong hử nàng? Ta là ngày nào cũng vào check wp của nàng đó *mắt long lanh*. Nên đừng có drop phụ lòng ta nha~ *dấu sẵn dao sau lưng*

    *vẫy vẫy*
    *chạy ra cửa*

    • beedance07 nói:

      Ha ha, đâu có, ta vô tội à :-”
      Người có tội có chăng là mĩ thụ và tổng công quá đáng iu của chúng ta thôi :”>
      “Chém đinh chặt sắt” => =))))) Ta thích câu này à
      Còn 2 part nữa là xong nên chẳng có lý do nào để ta drop đâu mà sợ ^ ^, nàng cứ yên tâm vứt dao mà chờ ;;)
      *vẫy vẫy* bye~ ngày lành

  3. Tích Chiêu nói:

    Cái này tớ đọc bên Vns từ hôm qua, bây giờ mò mẫm đợi part 5 đó nàng. Đúng là nhiều khi phải đau đớn quằn quại một tí thì mới thấy nó thâm. Tớ nghĩ cho đến tận khúc này, anh Công Tôn mới hiểu mình yêu Đại Bạch nhiều bao nhiêu!

    Nhớ hồi part 1, Công Tôn thẫn thờ ngồi trước cửa phòng cấp cứu còn làm Triển Bạch hết hồn mà. Tớ vô cùng thích cái câu của nàng đã com bên nhà SCI thế này: Cả đời này, Công Tôn có thể khám nghiệm được xác của tất cả mọi người, trừ anh ra! Chí lý, chí lý!

    • beedance07 nói:

      Đúng á, đúng á
      Ở phần 5 là sẽ thấy rõ nhất, tình cảm của Công Tôn đối với Cẩm Đường sâu đậm tới mức nào :”> Ôi, tuy là part 5 đau lòng một tý, tàn tâm một tý, nhưng cũng cực kỳ cực kỳ động lòng đó nhé ;)
      Ha ha, sao tự nhiên ta edit mà ta cũng hóng phần 5 =))
      Cái câu ấy, ta cũng tâm đắc lắm à ~ Thanks nàng.

      • Tích Chiêu nói:

        Ơ, thế nếu mà tớ nhớ không lầm là phần 5 nó hơi bị spoil phải không nàng, spoil nặng lun về anh ấy – anh Cẩm Đường iu dấu của tớ *đỏ mặt* Hơ, nếu vậy những ai đọc được part 5 biết trước hết cả sao!!! Ta sợ như vậy sẽ gây mất hứng thú đối với những bạn đang đợi bản edit bên nhà SCI!

      • beedance07 nói:

        Uhm, ở tập 11 thì ko có spoil nặng lắm đâu. Mấy tập sau mới thấy chân tướng rõ hơn, tập này thì dù có lộ ra một tý nhưng vẫn mù như sương mờ, chỉ kích thích trí tò mò thêm thôi, ta không nghĩ là sẽ bị mất hứng thú đọc tiếp. Nhưng đúng là nó có spoilers (thật ra bản thân của cái này chính là spoiler rồi), vì thế ta sẽ để warning ở đầu, ai ko muốn bị spoil mấy khúc thì không nên đọc ^ ^ (lời lỗ ráng chịu à =))))

  4. ta rút lại câu nói lần trc về ĐB nha! ^^
    cơ mà ảnh vẫn là thê nô! một lần làm “thê nô” cả đời phải làm thê nô thoai! ko miễn cưỡng đc!
    mà phần về mỹ nhơn và “quái vật” chỉ có 6part thoai hả nàng!!!
    ta hựn nha! sau ko kéo dìa ra thêm tí nữa nhỉ!!! *lăn lăn lăn…*

    • beedance07 nói:

      “sao mừ Bạch đại ca lại có thể (ko) động dục mọi lúc mọi nơi nữa zị ta??? bộ bản năng của anh bị mất theo trí nhớ rùi à!!!”
      => Câu này í hả? ;;)
      Hai anh em nhà họ Bạch đều là “miệng hùm gan sứa”, sợ vợ một phép, cả đời làm thê nô/bị vợ quản nghiêm là cái chắc rồi rồi =)))
      Ừ, tập 11 này chỉ có từng đó thôi, muốn nhiều part hơn thì ta rút ngắn các part lại là thành nhiều hơn thôi =))))
      Nói chứ, các tập trước (tập 6-10) ta muốn xếp dép chờ bên scimeantap mà xem. Các tập sau (12-14), ta sợ spoil nhiều quá, nên cũng không dám mần ^ ^. Để ta suy nghĩ lại xem a ;;)

  5. Pi~ nói:

    hực~bấn chết mất cặp Cẩm-Sách này a *lăn lộn*
    mặc dù ta đã gặm qt tập 11 này kỹ lắm rồi cơ mà vẫn muốn đọc bản edit (ai bảo tập này Đại Bạch với Công Tôn mỹ nhơn ngọt quá cơ, híhí)

    cặp đôi mới Tần Âu-Dương Phàm cũng yêu nữa ^_^ mà ta thấy Tần ca hình như là công thì phải, ta vừa nghía lại cái phiên ngoại rồi, ta nghĩ là hai bạn Tần-Dương này chắc chưa đi xa được tới mức kia đâu (mặc dù ta rất muốn có sự xảy ra á, chúng ta đều hiểu cả mà :”})
    Mà Nhã tỷ cũng chỉ viết là “Dương Phàm khoác dục bào còn có tần âu đích áo khoác nằm ở tần âu trong lòng ngực, Tần Âu nằm ở một đống khăn tắm thượng thở dài” theo ý ta hiểu thì Dương Phàm đang tắm thì Tần Âu xông vào và bị nhốt ở trong đó luôn, rất có thể Tần Âu đã cởi áo khoác cho Dương Phàm đắp tạm cho đỡ lạnh vì trong phòng tắm chỉ có áo khoắc tắm thôi, mà như thế thì rất dễ bị cảm lạnh a. Còn về việc tại sao Tần Âu lại nằm lăn lóc trên đống khăn tắm thì chắc là để tìm chỗ nằm nghỉ ngơi tạm thôi, cả 1 đêm cơ mà :”}~ Đấy là ý kiến riêng của ta thôi, còn đúng sai sao thì chờ Nhã tỷ viết tiếp để biết thêm chi tiết~~~

    à quên, thank nàng đã edit nhé ^^~

    • beedance07 nói:

      Í trời ơi!!! Một lời giải thích quá hợp tình hợp lý! Quá hợp với ý ta!!!! Cho ta ôm một cái!!!
      Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Có thể lắm chứ!! Tần Âu vì sợ Dương Phàm bệnh nên mới khoác áo cho anh, còn mình nằm đất than thở vì phải “nhìn mà không ăn” cả đêm =)))))!!!
      Aaaaa!! Muahaaaahaahaa (cười tà ác) Tốt nhất là như thế a! Ta muốn Tần Âu là công! Hí hí, thanks nàng nhiều!

  6. hn312 nói:

    tất cả các cặp trong này đều đáng yêu hết
    thanks nàng

  7. thuygiao nói:

    nhìn bức hình này của nàng làm ta muốm đọc lại Sakura, oa cái ngày ta còn ngây thơ, trong trắng ta không thích cặp anh trai của Sakura, giờ thì ta thật hối hận ta đau cứ nhìn thấy hình của Clamp là khóc ôi trái tim hủ của ta.
    mà công nhận nha cái hình trên đẹp thật rất đúng cảnh nha. oa cẩm ca, công tôn ca. tình yêu mới đời ta

    • beedance07 nói:

      =)))) Nàng giống hệt ta hồi xưa, hồi đó không có hứng thú với Yuki và Touya, bây giờ thành hủ rồi mới nhựn ra =))))
      Chẹp, chúc mừng nàng đã gia nhập hội bấn loạn Cẩm Sách *bắt tay, ôm ôm*

  8. HuLi nói:

    Oa … Oa Ngọt Ngọt Ngọt chết người rồi.
    Oa … Oa .. Oa
    Tim bay đầy phòng ta luôn rồi.
    Công Tôn đáng iu chết mất ….
    Đại Bạch …. đáng thương ….“Ai mà biết bị đụng vào đầu lại nghiêm trọng như vậy đâu?”
    =))
    Thanks các nàng !

  9. Diên Lam nói:

    Ảnh đẹp nha tỉ. Hình của Lavi và của Allen

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s