Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 5 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

S.C.I Mê Án Tập
Tập 11: Hung Thủ Ma
Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn (Part 5)

*Bee: Quà cuối tuần tới rồi đây~ À vâng, nguyên nhân của cái hình trên là tại đây có thể xem là phần “ngược” nhất của tập 11 này  Mà thật ra cũng ko ngược lắm đâu, chỉ là hơi nhoi nhói thôi 

*Warning: SPOILER! những ai chưa đọc QT mà không muốn biết trước chuyện gì thì không nên đọc!

Chạy xuống dưới lầu, may mà Trần Du đã tắt bếp, còn múc cháo ra chén giúp anh.

Công Tôn cầm lấy một chén, nói với Trần du, “Mọi người cứ ăn đi, cái này là cháo dinh dưỡng, Bạch Trì đã dạy cho tôi.”

“Anh không ăn sao?” Trần du thấy Công Tôn chỉ bưng có một chén, liền hỏi.

Công Tôn nhăn mũi, vẻ mặt chán ghét, “Cháo này nấu bằng thận heo và bò!”

Trần Du lập tức mất đi dũng khí để ăn cháo.

Công Tôn bưng cháo lên lầu, đẩy cửa ra, “Ăn cháo.”

Vừa bước vào cửa, anh chợt thấy Bạch Cẩm Đường đang ôm đầu, nằm ở trên giường, có vẻ rất thống khổ.

“Cẩm Đường!” Công Tôn trước kia đã từng thấy Bạch Cẩm Đường bị như vậy, thậm chí còn ngất xỉu. Anh vội vã đặt chén cháo xuống, hoảng hốt lao tới “Anh sao rồ-… A!”

Nói còn chưa dứt lời, anh đã bị Bạch Cẩm Đường nắm lấy cánh tay, kéo lên giường, áp sát đến mà hôn.

Công Tôn sửng sốt nhìn, chỉ thấy anh hoàn toàn chẳng còn nét thống khổ ban nãy, mà là vẻ mặt siêu ranh mãnh —— Hắn giả bộ!

“Anh…”

Công Tôn giận ghê gớm, tên này lại còn thế nữa!

Bạch Cẩm Đường hôn Công Tôn một hồi lâu, cảm thấy tâm tình vô cùng thoải mái, cười nói, “A, cháo gì mà thơm vậy?”

Công Tôn khóe miệng giật giật, “Được nấu từ nơi sinh ra nước thải của bò và heo!”

Bạch Cẩm Đường biết Công Tôn thẹn quá hóa giận, ngượng ngùng cười cười, “Dã man vậy à? Không ăn được không?”

Công Tôn mỉm cười, khẽ nhíu mi, “Gì cơ? Không ăn?”

(*Bee: Chết chửa!? Cái tội hù dọa Công Tôn *)

Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ, đành đứng lên, đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy chén cháo để ăn.

Công Tôn bực bội chuẩn bị ngồi dậy, chợt nghe thấy “Xoảng!”Một tiếng.

Anh giương mắt nhìn, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường một tay chống lên bàn, một tay ôm lấy đầu, trông rất thống khổ, cháo đổ hết ra ngoài.

“Lại nữa?” Công Tôn nhìn, “Này, anh đừng làm loạn…”

Nhưng mà nhìn lại, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường ngã quỵ xuống, đau đớn ôm lấy đầu, dường như muốn gào lên nhưng không phát ra tiếng nổi.

Công Tôn cả kinh, lao xuống giường, xông qua, “Cẩm Đường?”

Cả cơ thể Bạch Cẩm Đường rơi vào tình trạng co rút, cứng ngắc. Công Tôn thấy hai tay anh siết chặt lại thành nắm đấm, đầu ngón tay trắng bệch. Hai mắt nhắm nghiền, răng nghiến chặt.

“Cẩm Đường!” Công Tôn trong nháy mắt biết ngay việc không ổn, vội la lên, “Có ai không?!”

Dưới lầu, Đại Đinh Tiểu Đinh nhanh chóng xông vào.

“Lão đại!” Đại Đinh vọt vào, giúp Công Tôn đỡ Bạch Cẩm Đường.

Dương Phàm cũng vội vã tiến đến, vừa nhìn liền nói, “Là bị co giật, đừng khẩn trương, đặt anh ấy nằm xuống, lấy ống thở dưỡng khí tới !”

Tiểu Đinh nhanh chóng chạy đi lấy, Dương Phàm làm cấp cứu cho Bạch Cẩm Đường, Đại Đinh vội vã gọi điện thoại cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường. Mọi người lúc ấy đều ở trạng thái vô cùng cấp bách, đồng lòng muốn bảo vệ Bạch Cẩm Đường.

Mà lúc này, cơn co giật của Bạch Cẩm Đường đã kết thúc, sau đó thì anh rơi vào trạng thái sốc lâm sàng.

Công Tôn sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngồi ở một bên nhìn.

Dương Phàm kiểm tra cẩn thận cho Bạch Cẩm Đường, bảo với Công Tôn là không có chuyện gì. Mọi người đem anh đặt lên giường.

“Thân thể của anh ấy không có vấn đề gì cả, rất kỳ quái, huyết áp cũng rất ổn định, tất cả các chỉ số khác cũng bình thường.” Dương Phàm nói, “Có phải là bệnh cũ gì tái phát không?”

“Đại ca trước kia cũng từng bị như vậy.” Tiểu Đinh gật đầu, thấy Công Tôn vẻ mặt lúc này đã giống như sắp chết, vội vàng an ủi, “Anh cũng đã thấy qua rồi mà, đừng nóng vội, sẽ trở lại bình thường nhanh thôi.”

Công Tôn gật đầu, đi tới, ngồi xuống bên cạnh Bạch Cẩm Đường đang nằm trên giường, nắm lấy tay của anh.

(*Bee: Trời ơi! Giãy giãy đành đạch , chết ta, chết ta, một cái nắm tay mà làm ta bấn loạn muốn chết thôi!!*)

Chỉ chốc lát sau, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng chạy đến.

“Đại ca…”

“Suỵt” Dương Phàm ý bảo mọi người nhỏ giọng, Cẩm Đường lúc này đã ngủ thiếp đi.

Hai người đi qua nhìn.

“Tại sao có thể như vậy?” Triển Chiêu hỏi Công Tôn, “Anh ấy nhớ tới cái gì sao? Đã lâu lắm rồi không thấy anh ấy đột nhiên ngất xỉu nữa.”

Công Tôn lắc đầu, “Đều tại tôi buộc anh ấy phải nhớ lại.”

Bạch Ngọc Đường vỗ vỗ vai Công Tôn, “Đừng nghĩ như vậy, sẽ sớm hồi phục thôi mà, nói không chừng lần này đại ca sẽ phục hồi được trí nhớ.”

“Đúng vậy.” Dương Phàm nói, “Đối với dạng mất trí nhớ tạm thời, lúc hồi phục thường rất dễ rơi vào trạng thái phản ứng kịch liệt. Hơn nữa các chỉ số trên thân thể anh ấy cũng bình thường, đừng quá lo lắng.”

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhỏm.

Sau đó, để một mình Công Tôn ở lại chăm sóc Bạch Cẩm Đường, mọi người lui ra ngoài.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu trở về SCI trước để tiếp tục công việc. Đóng cửa xe, Triển Chiêu chợt thấy sắc mặt Bạch Ngọc Đường có vẻ trầm tư.

“Cậu muốn cho Triệu Tước giải khai trí nhớ của đại ca?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Tôi muốn hỏi cha tôi thử tại sao phải khóa đi trí nhớ của đại ca.”

Triển Chiêu khẽ nhíu mi, hỏi Bạch Ngọc Đường, “Cậu cũng cảm thấy chuyện này có liên quan đến cha cậu và cha tôi?”

“Nếu không có sự thỏa thuận ngầm của bọn họ, Triệu Tước không thể nào làm được, cậu cũng từng nói, muốn hoàn toàn niêm phong trí nhớ của ai đó thì phải mất một khoảng thời gian rất dài và đó là một quá trình rất phức tạp.” Bạch Ngọc Đường nói, “Tôi chưa hiểu tại sao thấy đại ca khổ sở như vậy mà bọn họ vẫn không chịu trả lại trí nhớ cho anh ấy.”

Triển Chiêu trầm mặc một hồi, liếc nhìn Ngọc Đường, “Có lẽ… khi biết rồi sẽ còn đau khổ hơn cũng không chừng.”

Bạch Ngọc Đường thở dài, Triển Chiêu vỗ vỗ vai anh, “Không sao đâu, đã có Công Tôn ở bên cạnh anh ấy mà.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Đúng vậy.”

Hai người vẫn tâm sự nặng nề nhưng cũng đành bất lực, lái xe về SCI trước.

***

Mọi người bận rộn cả ngày. Ngay rạng sáng ngày hôm sau, khoảng hơn bốn giờ, Đại Đinh Tiểu Đinh đột nhiên nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Công Tôn từ lầu hai truyền xuống.

Hai người ập vào phòng, chỉ thấy Công Tôn ngồi ở trên giường, còn bên cạnh thì trống trơn, Bạch Cẩm Đường đã biến mất.

“Tôi ngủ thiếp đi… Anh ấy đã không thấy đâu nữa!”

“Công Tôn.” Tiểu Đinh thấy Công Tôn tâm tình kích động, biểu lộ tựa như sắp chết đi, liền nói, “Đừng hoảng loạn, không ai có thể bắt đại ca đi với hệ thống bảo vệ của chúng ta, trừ phi là chính anh ấy tự bỏ đi!”

Công Tôn sửng sốt, mới bình tĩnh lại một chút, thất thần nhìn Tiểu Đinh, “Anh ấy đi đâu vậy… Có trở về hay không?”

“Anh ấy đã nói có chết thì cũng phải chôn cùng một mộ với anh, vậy nên nhất định là anh ấy có chuyện cần phải xử lý!” Tiểu Đinh vội an ủi Công Tôn.

Đại Đinh gọi đến điện thoại di động của Bạch Cẩm Đường, nhưng Cẩm Đường đã để lại điện thoại di động trên bàn, anh bèn gọi cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ở lại SCI tăng ca, bận rộn đến rạng sáng, vừa mới đặt lưng lên giường ở phòng nghỉ ngơi.

Vừa nghe qua lời kể của Tiểu Đinh, Triển Chiêu lập tức tỉnh táo lại, suy nghĩ một chút, nói, “Bảo Công Tôn đừng hoảng loạn… Đại ca chỉ là phải đi xử lý chuyện của mình, chắc chắn sẽ trở lại.”

“Anh ấy đi tìm Triệu Tước sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

Triển Chiêu cúp điện thoại, lắc đầu.

“Không phải!”

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, Triển Chiêu một lần nữa cầm lấy điện thoại. Bạch Ngọc Đường thấy cái anh bấm chính là số điện thoại của Triệu Tước.

“Alo?” Triệu Tước bắt máy, thanh âm hoàn toàn tỉnh táo, Triển Chiêu cười lạnh, người này chẳng lẽ không cần ngủ sao?

“Meo meo mễ, lúc này mà gọi tới, có chuyện khẩn cấp vậy sao?” Triệu Tước nói chuyện, thanh âm vẫn mang chút ý cười.

Triển Chiêu cũng trầm mặc một hồi lâu, hỏi, “Chú có tin vào số mệnh hay không?”

Triệu Tước sửng sốt, một lúc lâu, cười hỏi, “Xảy ra điều gì ngoài dự đoán sao?”

Triển Chiêu cười, “Triệu Tước, chú đã từng hại người vô tội chưa?”

Triệu Tước không nói.

“Đừng hại người nữa.” Triển Chiêu nói, “Đặc biệt là những người vô tội, nếu chú vẫn còn cơ hội.” Nói xong, không đợi Triệu Tước trả lời, cúp điện thoại.

Triệu Tước cầm lấy điện thoại ngơ ngác ngồi ở trên giường, người ở bên cạnh hỏi, “Sao vậy?”

“A, chuyện đã trở nên thú vị rồi đấy.” Triệu Tước để điện thoại xuống, ngước mắt lên, trong đôi đồng tử một thần thái nhàn nhạt, “Báo cho Duẫn Văn, tiểu sư tử của Bạch gia các người, đại khái đã tỉnh lại rồi.”

“Chúng ta đi đâu tìm đại ca đây?” Bạch Ngọc Đường đã rời khỏi giường, vẻ mặt sốt ruột.

Nhưng Triển Chiêu chỉ buông điện thoại, nằm xuống.

“Miêu nhi!” Bạch Ngọc Đường đẩy anh ra.

Triển Chiêu nói, “Nếu như đại ca đã len lén một mình bỏ đi, cậu cảm thấy anh ấy còn muốn chúng ta đi tìm sao?”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, “Nhưng nếu có nguy hiểm…”

“Nếu mà ảnh đi gặp người nguy hiểm thì đã gọi điện cảnh báo chúng ta rồi.” Triển Chiêu vẻ mặt không vui, tóm lấy Bạch Ngọc Đường, “Ngủ đi, lát nữa sẽ có người có gọi chúng ta đi đón đại ca, còn bây giờ thì cứ để đại ca tự mình xử lý.”

Hồi lâu, Bạch Ngọc Đường mới chậm rãi ngồi xuống bên giường, thấp giọng nói, “Miêu Nhi… Tôi biết anh ấy đi tìm ai rồi.”

“Đừng nghĩ nữa.” Triển Chiêu rầu rĩ trả lời.

“Nếu như đại ca lần này lại xảy ra chuyện, người hại anh ấy chính là…”

Nói còn chưa dứt lời, Triển Chiêu kéo lấy cổ tay anh, dùng chăn đè lên người anh, nói, “Đừng nghĩ nữa!”

Chương 26- Khóa

Sáng sớm, Triển Khải Thiên đậu xe ở bãi đỗ xe bên dưới tầng hầm tòa đại chính, cầm lấy túi công văn tiến vào thang máy. Điện thoại di động đột nhiên rung lên một cái, ông nhấn nút lên tầng 7 rồi lấy điện thoại ra xem.

Trên màn ảnh chỉ có một tin nhắn, sau khi xem xong, ông nhíu mày, cất điện thoại di động lại… Vừa lúc đó, “Đing” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Đi ra khỏi thang máy, Triển Khải Thiên bước vào văn phòng làm việc, trở tay đóng cửa lại, đặt túi công văn lên bàn ở sau lưng, ông mới mở miệng hỏi, “Đến mà sao không nói?”

Đứng ngay cạnh cánh cửa chính của văn phòng làm việc là một người mặc áo sơ mi màu trắng, quần tây đen, so với cách ăn diện chỉnh tề mọi khi thì có phần xốc xếch và tùy tiện.

“Hết bệnh rồi sao?” Triển Khải Thiên quay đầu lại nhìn, “Sao lại tự ý bỏ đi như thế?”

Đối phương không nói gì.

Triển Khải Thiên bất đắc dĩ, cầm lấy điện thoại bàn, “Để ta báo cho Ngọc Đường tới đón con.”

“Cạch” một tiếng, cánh cửa bị khóa lại.

Triển Khải Thiên cầm lấy ống nghe, phát hiện thấy không có bất kỳ tín hiệu nào, cúi đầu nhìn thì nhận ra dây điện thoại đã bị ngắt đứt.

“Con chuẩn bị mưu sát ta sao?” Để điện thoại xuống, Triển Khải Thiên có chút bất đắc dĩ, chậm rãi đi tới gần người đang ngồi xuống ghế sa lon, “Cẩm Đường?”

Người ngồi ở trên ghế sa lon, mắt nhìn chằm chằm vào Triển Khải Thiên, chính là Bạch Cẩm Đường.

Một lúc lâu, anh mới mở miệng, “Con phải biết chân tướng.”

Triển Khải Thiên đi tới một bên, rót một chén trà, hỏi, “Chân tướng gì?”

“Toàn bộ.”

“Ta không hiểu lắm.” Triển Khải Thiên lắc đầu, “Con nói cụ thể chút đi.”

Bạch Cẩm Đường nhìn ông, đột nhiên cười, “Con cũng đã nhớ ra rồi, con chỉ là muốn cho các người cơ hội giải thích mà thôi, không giải thích, vậy nghĩa là con có thể tin vào những gì mình đã thấy sao?”

Triển Khải Thiên sửng sốt, cuối cùng đành phải buông vẻ giả vờ xuống, cau mày, “Cái con nhìn thấy chỉ là một phần vỏ ngoài, không phải là toàn bộ sự thật bên trong, lại càng không phải là chân tướng tột cùng.”

“Cho nên chú hãy nói cho con biết.”

“Chân tướng chính là, không có chân tướng.”

Triển Khải Thiên thấp giọng trả lời, “Chân tướng này vĩnh viễn không thể bị vạch trần, đó mới là kết cục tốt nhất, chúng ta sẽ mang nó theo xuống mồ, sẽ không có có bất kỳ người nào biết nữa.”

Họ đang nói thì chợt nghe tiếng gõ cửa truyền đến “Cốc cốc cốc”.

Bạch Cẩm Đường nhìn ra cửa.

“Là trợ lý của ta.” Triển Khải Thiên nói, “Là tính chất đặc thù của công việc của ta. Nếu như ban ngày khóa cửa thì anh ta sẽ nghi ngờ ngay.”

Bạch Cẩm Đường nhìn một cách lạnh lẽo, lắc đầu, ý bảo không tin.

“Ta chỉ ra nói lại với cậu ấy mấy câu thôi, sẽ không chạy đâu. Con cứ tạm lánh đi.” Nói xong liền dấn bước ra định mở cửa.

Bạch Cẩm Đường cau mày, đi tới trước cửa ngăn lại.

Triển Khải Thiên lắc đầu, “Thằng bé này sao lại cứng đầu như vậy chứ? Giống hệt cha của con.”

Triển Khải Thiên khi nói lời này, Bạch Cẩm Đường nhận ra trong mắt của ông hiện lên một tia kỳ lạ. Lúc này, cửa sau lưng chợt truyền đến một tiếng “cách”, nhưng cửa lại không bị mở ra.

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, đang định quay đầu lại thì thấy Triển Khải Thiên đột nhiên vung tay lên, bản năng phản ứng quá nhanh của Bạch Cẩm Đường nhất thời che đi bản năng phân tích của anh, trong nháy mắt không thể phát hiện là mình đang bị giương đông kích tây. Ngay lúc này, phía sau cổ của anh, nhói lên một trận đau buốt.

Triển Khải Thiên cau mày, chỉ thấy trong mắt Bạch Cẩm Đường hiện lên một tia giác ngộ, nhưng dường như vẫn có gì đó không hiểu được.

“Không phải là như con nghĩ đâu.” Triển Khải Thiên muốn giải thích.

Nhưng mà lúc này, Bạch Cẩm Đường đã chậm rãi quay đầu lại, phía sau là một bóng người đang mờ dần, nhưng dù chỉ là một cái bóng, anh cũng biết người đó là ai…

Rất nhanh, Bạch Cẩm Đường mất đi ý thức. Triển Khải Thiên đưa tay đỡ lấy, cau mày nhìn người đang đứng phía sau, tay cầm súng điện, “Cậu điên à?! Không thể dùng cách nào ôn hòa một chút sao? Đây là con của cậu đó!”

Người vừa đánh lén từ phía sau Bạch Cẩm Đường, gương mặt đang sầm lại, chính là Bạch Duẫn Văn.

Thu hồi súng điện, Bạch Duẫn Văn bất đắc dĩ, “Cậu tưởng tôi muốn lắm sao? ! Có giỏi thì chỉ tôi cái cách để mà “ôn hòa chế ngự” được nó coi!”

“Cậu nổi sùng với tôi cái gì?” Triển Khải Thiên sắc mặt cũng khó coi, “Tôi chỉ xót con giùm cậu thôi.”

“Ha ha.”

Hai người đang cải vã thì từ cửa truyền đến một tiếng cười lạnh.

Hai người đồng loạt nhìn ra ngoài thì thấy Triệu Tước hai tay đút vào túi, dựa vào một bên, hỏi, “Khỏe không?”

Triển Khải Thiên đem Bạch Cẩm Đường giao cho Bạch Duẫn Văn, bước ra ngoài hỏi Triệu Tước, “Thật là không có nguy hiểm chứ?”

“A, cái đó tôi không dám cam đoan à, nói không chừng từ nay sẽ trở thành người điên, hoặc là ngờ nghệch luôn…”

Bạch Duẫn Văn giận tái mặt, đưa mắt lạnh lẽo nhìn, “Vậy thì nó với ngươi cùng chết!”

“Oa…” Triệu Tước lắc đầu, “Cũng đã bao nhiêu năm rồi, sao tính cậu vẫn cứ nóng nảy như vậy a, Duẫn Văn? Bây giờ nói mấy lời đanh thép đó cũng có ích lợi gì đâu, có bản lĩnh thì lúc ấy sao không cứu nó đi?”

Sắc mặt của Bạch Duẫn Văn đã tái lại càng tái, hàm răng nghiến chặt.

“Đừng ầm ĩ.” Triển Khải Thiên sốt ruột, “Kế tiếp làm sao bây giờ?”

“Cho tôi một căn phòng, loại chuyện này chỉ có thể làm một mình.”

“Không được.” Bạch Duẫn Văn nghi ngờ nhìn, “Một mình cậu ở chung với nó, ai biết được cậu sẽ làm cái gì.”

Triệu Tước cười một tiếng, tỉnh bơ nói, “Vậy cậu đi mà hỏi con mèo nhỏ kia phải làm sao đi. Trên đời này chỉ có tôi và nó mới có thể làm được mà thôi, cậu có quyền chọn một trong hai.”

Triển Khải Thiên vội khoát tay, “Đi, trên lầu có phòng trống.”

Nói xong, họ mở cửa thang máy, để mấy người đi vào. Bạch Duẫn Văn dìu Bạch Cẩm Đường vào theo, cửa thang máy đóng lại, đi lên tầng cao nhất.

Trên lầu có một căn phòng trống, là phòng nghỉ ngơi, cũng có giường, tuy bày biện đơn giản nhưng rất sạch sẽ.

Sau khi đặt Cẩm Đường nằm xuống, Triệu Tước sờ sờ cằm, hỏi, “Vậy đem toàn bộ trí nhớ xóa đi? Giống như lúc còn bé?”

“Không được!” Bạch Duẫn Văn cau mày, “Chỉ xóa đi ký ức lúc còn nhỏ thôi, mấy năm này giữ lại .”

“A.” Triệu Tước không biết có phải cố ý hay không, cười ác ý, nói, “Cậu nghĩ tôi là cục tẩy à, muốn tẩy chỗ nào thì tẩy được chỗ đó? Loại chuyện này làm sao có thể đơn giản như vậy được.”

“Cậu không có biện pháp nào sao?”

“Trí nhớ đều phải được xóa từ sau về trước.” Triệu Tước mỉm cười, “Tôi sẽ đem toàn bộ ký ức từ thời điểm trở về từ Italia đến nay, xóa hết đi là ổn.”

Triển Khải Thiên có chút khó xử, “Những ký ức hạnh phúc nhất trong đời Cẩm Đường có lẽ cũng chính là mấy năm này, không thể lưu lại đoạn ký ức về Công Tôn sao?”

Triệu Tước cười một tiếng, “Cái này khó lắm à, làm vậy thì không thể xóa bỏ sạch sẽ được, chính nó mới vừa tự nhớ lại mà.”

Mọi người trầm mặc một hồi lâu.

“Cứ làm như vậy đi, nhanh lên một chút.” Bạch Duẫn Văn nói xong, xoay người đi ra ngoài.

“Duẫn Văn! Khoan đã!” Triển Khải Thiên đuổi theo ra, nhưng Bạch Duẫn Văn đã nhanh chóng đóng cửa phòng Triệu Tước lại, ngăn cản Triển Khải Thiên, “… Đây là biện pháp duy nhất, cậu hiểu mà.”

Triển Khải Thiên chau mày, “Nếu như kết thúc mọi việc thế này thì sao? Rốt cuộc là còn lưu lại cái gì cho Cẩm Đường đây? Trước sau tăng lên tổng cộng là mười năm, cậu lấy cái gì để đền lại cho nó?”

Bạch Duẫn Văn không nói thêm gì nữa, nhưng hiển nhiên là một khi đã quyết ý thì sẽ không dao động.

Triển Khải Thiên thở dài, chán nản đứng ở một bên.

Trong phòng, Triệu Tước nhìn ra cửa, tấm tắc mấy tiếng, “Ôi… Thật nhẫn tâm a!”

Nói xong, Triệu Tước đi tới bên giường Bạch Cẩm Đường, đưa tay lấy điện thoại di động ra, bấm mấy nút rất nhanh, một cái tin nhắn được phát đi.

***(Còn tiếp)***

*Bee: Ui, cái part này làm mình bức xúc lắm nghen! Không nói ra không được. Cho dù có mang tiếng nói nhiều thì ta cũng phải nói. 

***Về Công Tôn:

Hai người ập vào phòng, chỉ thấy Công Tôn ngồi ở trên giường, còn bên cạnh thì trống trơn, Bạch Cẩm Đường đã biến mất.

        “Tôi ngủ thiếp đi… Anh ấy đã không thấy đâu nữa!”

        “Công Tôn.” Tiểu Đinh thấy Công Tôn tâm tình kích động, biểu lộ tựa như sắp chết đi, liền nói, “Đừng hoảng loạn, không ai có thể  bắt đại ca đi với hệ thống bảo vệ của chúng ta, trừ phi là chính anh ấy tự bỏ đi!”

        Công Tôn sửng sốt, mới bình tĩnh lại một chút, thất thần nhìn Tiểu Đinh, “Anh ấy đi đâu vậy… Có trở về hay không?”

Aaaaa~~~ Cái đoạn này làm ta bấn loạn lắm a !!! Đoạn này ai mà dám chê Công Tôn là ta sẽ giết không tha !

Một Công Tôn luôn luôn lý trí, bình tĩnh, lạnh lùng, lãnh đạm, tự tôn, kiêu hãnh như vậy… Thế mà đến giờ phút này… “tâm tình kích động, biểu lộ tựa như sắp chết đi”

=> Ta thật sự nghĩ vào giờ phút này, Công Tôn đã thực sự phát điên rồi :”> Anh đã đánh mất bản thân mình, đánh mất lý trí của mình, đánh mất “cái tôi” của mình. Công Tôn đã sợ bị mất đi Cẩm Đường đến mức đầu óc trống rỗng, hỏi như mê sảng, “Anh ấy đi đâu vậy… Có trở về hay không?”

Một câu hỏi không giống anh một chút nào. Anh hỏi Tiểu Đinh câu ấy để làm gì? Chẳng phải là rất vô ích hay sao? Sao anh lại không biết có hỏi Tiểu Đinh cũng vô dụng cơ chứ? Vậy mà anh vẫn cứ hỏi? Cho dù có chẳng để làm gì, cho dù có để cho người khác thấy sự yếu đuối và hoảng loạn của mình, cho dù có đánh mất sự tự tôn của mình, anh vẫn thốt ra câu hỏi ấy. Bởi vì lúc ấy, anh có còn là anh nữa đâu. Mất đi Cẩm Đường thì Công Tôn cũng chẳng còn là Công Tôn nữa. Giờ khắc này cứ như là Công Tôn đã nhận ra “Từ bao giờ mà người ấy trở nên quan trọng với mình đến như vậy?”

Ai bảo là Công Tôn không yêu Cẩm Đường bằng Cẩm Đường yêu Công Tôn? Công Tôn… vì người ấy mà anh có thể đánh mất bản thân mình. Thế mới thấy được, Công Tôn yêu Cẩm Đường đến mức nào. Thật tiếc là Đại Bạch không có chứng kiến được a, nếu không chắc anh ấy mừng chết đi. Ôi, Công Tôn ~ Anh là một mỹ thụ vô cùng tuyệt vời!! Yêu chết đi được! Đại Bạch, anh nhất định phải làm Công Tôn hạnh phúc a~ 

Làm ta nhớ lại ngày xưa, khi hai anh mới đi phỏng vấn =)) (trích từ tập 3, bản edit của Scimeantap.wordpress.com):

Nhĩ Nhã: Muốn được tặng gì?

Đại Bạch: Ha ha ~~~~ (vừa nghĩ đến máu cam đã chảy)

Công Tôn: Muốn hắn biết mất!!

Nhĩ Nhã: Ai………


=>(*Bee: Oh la la, thế cái phản ứng ở phần vừa rồi là sao thế? Đúng là Mỹ nhân Công Tôn đã thay đổi rồi a~ đúng là làm fangirl chúng ta vui mừng nha~ )

Nhĩ Nhã: Lúc nào bạn thấy có lẽ anh ấy không thương mình nữa?

Đại Bạch: Nói thế nào nhỉ ~~ Phần lớn thời gian đều thấy thế ~~~

Nhĩ Nhã: Đồng chí cần nỗ lực hơn a!!

Công Tôn: …… Không biết!!

=>(*Bee: Chúc mừng anh, Đại Bạch, nhờ vào những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh, cuối cùng đại công đã cáo thành, Công Tôn bây giờ còn xem trọng anh hơn cả bản thân mình nữa *)

***Về chuyện của Đại Bạch ở phần này:

Ôi, ta bức xúc lắm cơ. Nghe mà thương Đại Bạch quá trời  ~

Ký ức là của mình, thế mà lại bị người khác bôi xóa đi như là một tờ giấy vậy. Năm 12 tuổi đã bị bắn vào đầu, sau đó thì ký ức bị xóa sạch sẽ, trống rỗng. Tự hỏi cái cảm giác toàn bộ ký ức đều biến mất sẽ đáng sợ như thế nào đây…

Đến bây giờ, khi đã tìm được người quan trọng nhất, thì những ký ức về người ấy- những ký ức quan trọng nhất, hạnh phúc nhất- cũng bị người ta âm mưu xóa đi. Người nhớ thì đương nhiên sẽ đau khổ vô cùng, nhưng bản thân của người đã quên, chính là một dạng đau khổ bi thảm nhất, đau mà chính bản thân lại không biết là mình đau, quên mà chính bản thân lại không biết mình quên, mất mà chính bản thân lại không biết mình đã mất đi cái gì. Ký ức về người mà mình yêu nhất bị người khác xóa đi, đó là một trong những điều tàn nhẫn nhất đối với cả người quên và người nhớ.
(Trời ơi, cứ nhắc đến vụ ký ức này là ta nhớ đến Syaoran và Sakura của Tsubasa Chronicle *tự kỷ*)

Bee thật sự thích mấy câu này của bác Triển Khải Thiên.

“Những ký ức hạnh phúc nhất trong đời Cẩm Đường có lẽ cũng chính là mấy năm này, không thể lưu lại đoạn ký ức về Công Tôn sao?”

“Nếu như kết thúc mọi việc thế này thì sao? Rốt cuộc là còn lưu lại cái gì cho Cẩm Đường đây? Trước sau tăng lên tổng cộng là mười năm, cậu lấy cái gì để đền lại cho nó?”

Chuyện của các bác thời trước chắc chắn là có gì uẩn khúc ghê gớm lắm. Họ làm thế ắt phải có nguyên nhân. Nhưng làm vậy vẫn là quá tàn nhẫn với Cẩm Đường.

Lần đầu xóa đi ký ức… Bee vẫn còn nhớ rõ phiên ngoại ở tập 4 về Tiểu Miêu Tiểu Thử, năm 4 tuổi của hai bé. Xin được trích lại từ bản edit của scimeantap.wordpress.com:

Mặc đồ chú rể cho tiểu Triển Chiêu thực dễ, thoáng cái đã xong. Nhưng mà mặc đồ cô dâu cho con chuột nhe răng tiểu Bạch Ngọc Đường, đã khó càng thêm khó.  

Hai ma ma thở hồng hộc nửa ngày cũng không bắt được, cuối cùng Bạch ma ma hét lớn: “Cẩm Đường! Bắt nó cho mẹ!”  

Bạch Cẩm Đường đang đeo cà vạt cho Chiêu Chiêu, đi tới, hai ba bước tóm được tiểu Bạch Ngọc Đường còn muốn chạy, giao nhóc cho hai ma ma, sau đó ~~~~ Tiểu Bạch Ngọc Đường bị ép buộc mặc đồ cô dâu.  

Thả tiểu Bạch Ngọc Đường còn đang mất hứng xuống giường với tiểu Triển Chiêu ngơ ngác, không rõ tình huống.  

Bạch Cẩm Đường cầm máy ảnh đứng trước, mệt mỏi bảo hai đứa sát gần một tí, cười đi ~~   Hai ma ma chơi xấu, từ sau đẩy lưng hai bé ~~~   Hai cục cưng không hề phòng bị mặt đối mặt dán vào nhau, mắt nhìn mắt, môi chạm môi —- Chụt ~~  

Ngay lúc đó, Bạch Cẩm Đường cũng bấm nút chụp.  

Trong ký ức của Tiểu Triển và Tiểu Bạch, anh hai Cẩm Đường tay cầm máy ảnh, cười ngất khi nhìn hai bé trai trong hình.

Ba ngày sau, Bạch Cẩm Đường mất tích, một năm sau trở về, chính là một người khác.
Cả một cái phiên ngoại, chỗ nào cũng dễ thương muốn chết, ngọt ngào muốn xỉu, hài hước muốn té ghế, tràn đầy những ký ức thời thơ ấu của Tiểu Miêu Tiểu Thử, vậy mà chỉ riêng đoạn trên làm ta nhói lòng.

Đương nhiêu, Tiểu Miêu và Tiểu Thử đều vô cùng dễ thương, điều đó là không phải bàn, nhưng ta vẫn ấn tượng với cái sự dễ thương, ngây thơ vô tội vạ của ông anh Cẩm Đường hơn 

Ta yêu cái khoảnh khắc Cẩm Đường đưa tay tóm đứa em Tiểu Thử bướng bỉnh của mình, cái khoảnh khắc Cẩm Đường đeo cà vạt cho đứa em Tiểu Miêu đáng yêu của mình, cái khoảnh khắc Cẩm Đường bấm nút chụp ngay cái hôn siêu đáng yêu của hai đứa em của mình rồi cười ngất khi nhìn thấy hình cô dâu chú rể. Những ký ức đó nó mới ngọt ngào và thuần khiết làm sao. Vậy nhưng đó chỉ còn là “Trong ký ức của Tiểu Triển và Tiểu Bạch”, chứ bản thân của Cẩm Đường, hoàn toàn không nhớ gì về quãng thời gian thơ ấu ấy nữa. Bởi vì… “Ba ngày sau, Bạch Cẩm Đường mất tích, một năm sau trở về, chính là một người khác.”

=>Chỉ hai câu chốt này thôi mà làm ta ám ảnh thật sự. Cái này gọi là trong sự ngọt ngào, có sự đau đớn. Những ký ức đẹp đến vậy, thế mà Cẩm Đường bị buộc phải quên đi, tỉnh lại với một sự trống rỗng, trắng xóa…

Còn lần thứ hai khi họ muốn xóa ký ức anh thì sao? Anh đã có người mà mình yêu thương nhất, đã sống những năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Vậy mà… Họ lấy quyền gì, quyền gì để xóa đi những ký ức hạnh phúc nhất của anh? Họ lấy quyền gì để tước đoạt đi những năm tháng hạnh phúc nhất trong đời anh? Cho dù bây giờ có trách lầm thì cũng phải trách (thà trách lầm còn hơn bỏ sót), các bậc tiền bối thật nhẫn tâm a.

Công Tôn đã như vậy rồi, nếu như phát hiện ra khi trở về, Cẩm Đường đã một lần nữa, lại quên đi toàn bộ về mình… thì sẽ đau khổ tới mức nào đây? Cho dù có bắt đầu lại thêm một lần nữa thì những ký ức họ đã bên nhau là vô giá, không thể lấy lại được. Triển Khải Thiên nói đúng, “Lấy cái gì?” Lấy cái gì để mà đền lại cho Cẩm Đường đây?
(Lại nhớ tới Chobits, có chuyện về một persocom, mỗi ngày đều quên đi toàn bộ ký ức về người mình yêu nhất, mỗi ngày thức dậy đều là quay lại lần đầu tiên gặp gỡ. Câu đầu tiên mỗi buổi sáng sẽ là “Anh là ai?” Ở bên nhau như thế, sẽ đau khổ biết chừng nào?)

Chưa kể là làm như thế có nguy cơ sẽ khiến Cẩm Đường bị điên nữa chứ… 

Haizz, nhưng đúng như Triển Chiêu nói, “Không sao đâu, đã có Công Tôn ở bên cạnh anh ấy mà.” Ahhh ~ Thật là ngưỡng mộ tình yêu của hai người, cảm động vô cùng…

Bonus thêm một bài hát, cực kỳ hợp với part này ~ Nhìn thấy Công Tôn đối với Đại Bạch như vậy, lại thấy Đại Bạch rơi vào hoàn cảnh như vậy, ta buộc lòng phải liên tưởng đến bài  SYNCHRONICITY của Tsubasa Chronicle.

Lyrics (Nguồn: Vnsharing):

English Translation

Where is this warmth going?
When it’s tomorrow, it’ll vanish
If I synchronized the heartbeats of our chests
Will I be able to fall to the same depth as you?

I’m always, always by your side
No matter how far your heart may wander

While we drift inside the darkness
Like innocent little birds, we huddled our wings together
You, who hide behind your smile when you’re lonely
Are a blade of unmelting ice
I bare my heart
And embrace you
Forever…

Where are you going alone?
Are you just afraid of looking back?
The figure of my chest and the sad color
Even though I’m sure that they’re actually very similar

With the same evanescence, we are gazing
At the place that we’ll surely return to someday

No matter how we’re separated inside this darkness
Our hearts call for each other with a stronger bond than anything
Even if you’re laughing when you’re lonely, I know it
I want to warm
Your cold fingers with my tears
I’m by your side…

While we drift inside the darkness
Like innocent little birds, we huddled our wings together
You, who hide behind your smile when you’re lonely
Are a blade of unmelting ice
I bare my heart and embrace you
I’m by your side
Forever… 

Vietnamese Translation

(Không rõ người dịch là ai, nhưng Bee có edit lại một tý)

Sự ấm áp đó  đã đi đâu rồi?
Khi ngày mai đến, nó sẽ biến mất
Nếu trái tim của chúng ta hòa cùng một nhịp đập với nhau
Liệu em có thể rơi xuống vực sâu cùng anh không?

Em sẽ luôn luôn, luôn luôn ở bên cạnh anh
Cho dù giờ đây trái tim anh có thể đã bị lạc lối

Khi chúng ta bị cuốn vào bóng tối
Như những cánh chim bé nhỏ thuần khiết, chúng ta rúc đôi cánh vào nhau
Anh , người luôn giấu mình đằng sau những nụ cười khi  cô độc
Như một phiến băng không tan chảy
Em thú nhận tình cảm của mình
Và giữ chặt lấy anh
Mãi mãi…

Anh đang đi đâu một mình vậy?
Có phải anh sợ phải quay lại nhìn?
Hình ảnh thân thể của em và những gam màu u buồn
Dù thế em cũng chắc chắn rằng những thứ đó hiện giờ đều giống nhau

Chúng ta nhìn nhau say đắm trong sự phai mờ dần
Ở một nơi mà nhất định chúng ta sẽ trở lại một ngày nào đó

Cho dù hai ta có phải chia cách trong bóng tối
Trái tim chúng ta vẫn sẽ gọi nhau với mối dây ràng buộc mạnh mẽ hơn tất cả mọi thứ
Thậm chí khi anh giấu sự cô độc của mình đằng sau nụ cười, em vẫn sẽ biết
Em muốn được sưởi ấm những ngón tay lạnh cóng của anh bằng nước mắt
Em sẽ ở bên cạnh anh…


Khi chúng ta bị cuốn vào bóng tối
Như những cánh chim bé nhỏ thuần khiết, chúng ta rúc đôi cánh vào nhau
Anh , người luôn giấu mình đằng sau những nụ cười khi  cô độc
Như một phiến băng không tan chảy
Em thú nhận tình cảm của mình
Và giữ chặt lấy anh
Mãi mãi…

Mọi người thấy sao? Ta thì thấy nó hợp với hoàn cảnh hiện tại của Công Tôn và Cẩm Đường, nhất là đoạn Cẩm Đường bỏ đi a~

*Phần sau là phần cuối rồi, mọi người hãy vững tâm đón xem hén!

38 comments on “Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part 5 [SCI Mê Án Tập- tập 11]

  1. thaophong nói:

    huhuhuhu, t đau lòng đau lòng, đau lòng TTATT
    đọc phần truyện đã đau lòng rồi, mà đọc đoạn phân tích của nàng t còn đau lòng hơn
    t phản đối phản đối phản đối
    thật bất công với Công Tôn quá mà, huhuhuhuuhuhu
    nàng cho t cái lịch post phần 6 đi, ko t khóc lụt nhà nàng quá
    huhuhuhuhuhu

  2. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    thật sự chờ ko nổi p6 a~~~

    ta là ta thương Đại Bạch nhất a ~~~ ko muốn đâu thực sự ko muốn anh ấy phải chịu thêm bất kì thương tổn nào nữa a Ọ_Ọ

    Công Tôn mỹ nhân là khẩu thị tâm phi, ngoài lạnh trong nóng đáng yêu gần chết ~~~~~

    Bác Bạch tuy ta biết là mọi ng` đều có nỗi khổ riêng nhưng ta bức xúc bác ấy n` lần lắm rồi nha T^T ta ko muốn đâu ~~~

    p/s: cảm xúc gián đoạn nên com cũng ….

    • beedance07 nói:

      Ừ, hồi ta đọc đến khúc này bức xúc muốn chết a~ thương cả Đại Bạch và Công Tôn.

      Hí hí, ta thấy ngày xưa Công Tôn trong cũng lạnh, cơ mà từ ngày gặp Đại Bạch nó mới bắt đầu nóng lên ấy ;;)

      Chuyện mấy bác hồi trước cũng thiệt là rắc rối quá a~

      p/s: Ta hiểu

  3. Hiểu Thanh nói:

    Có làm gì thì cũng là chuyện của đời trước rồi , sao lại để con cháu đời sau phải trả giá như vậy chứ T^T Đại Bạch đáng thương quá đi , mất đi ký ức lúc nhỏ rồi , lớn lên cũng đã không được như người bình thường rồi , chỉ sau này khi gặp Công Tôn mới biết được thế nào là hạnh phúc , vậy mà sao nhẫn tâm xóa đi ký ức của Đại Bạch như chữ viết trên giấy , lấy tẩy là tẩy sạch sẽ được sao ????? Chú Bạch chẳng lẽ không xót con mình chút nào sao T^T

    Càng coi càng thấy thích Đại Bạch , với cái cá tính siêu bá đạo của ảnh , cộng thêm với việc tuổi thơ phát triển khác người , vậy mà anh vẫn là người tràn ngập tình cảm , tính ra anh so với Tiểu Bạch rất là thiệt thòi , vậy mà anh ko những ko ganh tị mà còn thương yêu Tiểu Bạch và Tiểu Chiêu rất nhiều , sau này gặp Công Tôn thì ngoại trừ lần đầu ép buộc ra thì lúc nào anh cũng đối xử cực kỳ dịu dàng , cực kỳ ôn nhu với Công Tôn . Đại Bạch , anh tốt như vậy mà sao phải chịu thiệt thòi nhiều như vậy :(( cuộc đời thật không công bằng :(((( Đại Bạch ! Em thương anh lắm T^T

    Công Tôn càng ngày càng dễ thương và thành thật với bản thân :”> lúc nào miệng cũng mắng chửi Đại Bạch nhưng thật ra Công Tôn yêu Đại Bạch rất là nhiều , chỉ vì Công Tôn không muốn nhận mà thôi . Nhưng coi bộ sau này không muốn nhận cũng không được vì lần này Công Tôn thương Đại Bạch bao nhiêu đều đã biểu lộ hết rồi :”> kiểu này thế nào Đại Bạch cũng được nước lấn tới thôi =)))) coi như là đền bù cho Đại Bạch vậy :”>

    Nói tới Đại Bạch thì vật vã mà cứ nói tới chuyện tình Cẩm – Sách là thấy ngọt ngào như mật đó :”> vì biết rằng dù có chuyện gì xảy ra thì họ vẫn ở bên nhau , bao dung lẫn nhau , che chở cho nhau . Đại Bạch ! Số anh hồi nhỏ không tốt nhưng lớn lên gặp được Công Tôn coi như đã đền bù lại những thiệt thòi anh phải chịu khi nhỏ rồi .

    P/s : Giơ tay giơ chân ủng hộ bạn Bee làm tiếp những khoảnh khắc của Cẩm – Sách từ bộ 6 trở về sau >_

    • beedance07 nói:

      *Nhào vô ôm cái*
      Thích cái com của nàng ghê ~

      Ta cũng thương Đại Bạch lắm a~ TT ^ TT, chẳng biết các bác các chú đời trước làm gì mà lôi thằng nhỏ vào cuộc, để nó vật lộn với cái quá khứ không trí nhớ bao nhiêu năm trời TT ^ TT, mà nghe giọng điệu của Triệu Tước ở phần sau, Đại Bạch cứ như bị xem là một công cụ á.

      Cơ mà “không sao đâu, đã có Công Tôn ở bên cạnh.” Hí hí, xong vụ này là Đại Bạch lên tiên nhé, chỉ sợ anh ấy hạnh phúc quá mà chết thôi =))))

      P.s: Ừ, ta cũng đang suy nghĩ sẽ làm thế ^ ^

  4. Tích Chiêu nói:

    Ta coi cái này mấy lần rồi, lần nào coi cũng đau lòng muốn chết ~
    Đúng thật là các bác có nỗi khổ riêng thật, nhưng mà như vầy đúng là quá đáng mà. Cho dù họ có công ơn sinh thành đi chăng nữa thì anh cũng là một con người, không thể muốn làm gì thì làm như vậy được. Cái này đã không còn là vấn đề của cha-con nữa, mà nó trở thành vấn đề giữa người với người rồi, các bác ấy không có quyền làm vậy với 1 con người.
    Lần nào đọc xong đoạn này, trong đầu cũng chỉ muốn hét lên 2 chữ: MẸ KIẾP!!!

    Ta nghĩ cái sự việc các bác muốn anh quên đi hẳn là ghê gớm lắm, nó không chỉ ảnh hưởng đến các bác thời xưa mà còn liên quan dữ dội đến các anh của thế hệ này nữa. Ta nghi ngày nó được tiết lộ thì bộ SCI này cũng đến hồi kết rồi. Ôi cái gì cũng vậy, bữa tiệc nào cũng phải đến hồi kết thúc, có điều khi SCI khép lại ta sẽ không tiếc nuối, nó chính là trong những hồi ức đẹp nhất trong lòng ta, cất nó vào một góc, mỗi năm lại đem ra phủi bụi một lần, vĩnh viễn không bao giờ quên được.

    SPOIL: Cơ mà các bác ấy đã quên mất một điều, người mà các bác ấy đang âm mưu là Bạch Cẩm Đường của bây giờ chứ có phải anh của cái thời 12 tuổi đâu mà dễ dàng đến thế =)) Công Tôn ah anh đừng lo, duyên nợ của hai anh là của ông trời ban cho, tuyệt đối không dễ dàng mà đứt được. Anh muốn cào cấu cắn xé nó cũng không đứt ấy chứ, anh Cẩm mặt hơi bị dày lại kèm thêm biến thái vo lại, nan ah~~~~

    • Tích Chiêu nói:

      Quên mất là bắt đầu từ phần này xuất hiện công của bác Tước a!!! Tự dưng tớ nghĩ cái này Thần Toán Tứ Bộ Dãy giống nhau quá sức! Này nhé, bác Tước với đại quân công của bác ấy hệt như Ân Tịch Ly với Viên Liệt. Cả tính cách của Triệu Tước cũng cà lơ phất phơ như nhau nữa. Chân nhân bất lộ tướng!!!

      Còn Triển-Bạch giống Tư Đồ với Tiên Tiên. Mọi người có thấy là anh mèo giống con bác Tước quá không? Không biết tác giả có ý đồ gì khi mà cố ý như vậy nữa.

      Còn Mộc Mộc và Tần Vọng Thiên giống Đại Bạch với mỹ nhân. Hình tượng mỹ nhân so với Mộc Mộc thì không giống lắm nhỉ, giống Tương Thanh hơn. Nhưng Tần Vọng Thiên với Đại Bạch thì quá giống.

      Còn Ngao Thịnh với em Thanh, cho vào couple Trinh-Trì đi, dù nó không giống lắm, 3 cặp trên giống hơn.

      • Tích Chiêu nói:

        P/s: Cặp Thịnh-Thanh có nuôi một con sa hổ, cặp Trinh-Trì có Lisbon! Chẹp chẹp, em Trinh trong nguyên gốc cũng là vua mà, hai cặp này coi như có đối xứng rồi đó!

      • beedance07 nói:

        Í í, ta cũng đang bắt đầu đọc bộ Thần Toán Tứ Bộ đây, mới ở bộ 1 thôi, chuẩn bị sang bộ 2 và 3. Cơ mà nhìn hệ thống các cặp coi bộ cũng giống ghê ~ Mặc dù chưa coi, nhưng mà so far ta thấy ấn tượng với cặp Thịnh-Thanh à (Tại bạn Thịnh ở bộ 1 quá là uke *trá hình*… rồi nghe đồn ở bộ 3 lớn lên thành một tiểu công đại biến thái vô sỷ làm ta ấn tượng à =))))
        Ps: Nhìn lại thấy bác Tước giống Ân Tịch Ly thiệt =)) đều có cảm giác “lão hồ ly cáo già”, chuyên đi gieo tình ở thiên hạ =))

      • ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

        *gật gật liên tục* khi đọc bộ 4 ta đã cảm giác Ân Tịch Ly có cái j` đó rất quen đến khi đọc lại SCI mới ngẩn ng` ra ~~~ rất giống Triệu Tước, mỹ nhân naz, thích khi dễ ng` naz bla bla bla cực kỳ giống

        còn 3 cặp kia thì chưa hẳn, Tiên Tiên hiền hơn Tiểu Triển nhiều =))) *Bác Bao đã từng nói ở 1 hồi lâu mới thấy họ Bạch dễ ở hơn họ Triển a =)))*, ta thấy Đại Bạch thì giống Tư Đồ hơn kìa ~~~ (nhưng Công Tôn mỹ nhân thì hoàn toàn ko giống Tiên Tiên =))))))

    • beedance07 nói:

      Thức khuya thế nàng? ;;)
      Ừ, coi bộ nàng còn bức xúc hơn cả ta a~
      Bây giờ cũng là hạ bộ rồi, sắp hết rồi. Cơ mà ta nghe đâu Nhĩ Nhã bảo hết SCI thì sẽ viết tiếp mấy bộ phụ về SCI, có bộ về các bác thời trước, có bộ về Tiểu Chiêu Tiểu Bạch ở đại học, còn có cả một bộ về Công Tôn iu dấu nữa (há há há, khi nào ra, ta nhất định sẽ edit bộ này, hi vọng là nó về Cẩm Sách a~) chúng ta còn được hưởng sái dài dài, không lo, không lo =))
      SPOIL: =)))) Chuẩn! Bây giờ Đại Bạch đã là sư tử rồi, muốn xử cũng hem dễ đâu. Mặt của Đại Bạch mà “hơi bị dày”, quá dày mới đúng =))

  5. thaophong nói:

    oa, nghe các nàng nói mà ham quá đi
    thần toán tứ bộ t mới đọc mỗi bộ của Mộc Mộc và Vọng Vọng (bộ Hoàng bán tiên bị drop rồi, uhuhuhuhu) nhưng mà t thấy Mộc Mộc giống Công Tôn ở chỗ là yêu mà ko chịu nói, cứ giãy lên là “lão tử ko thèm…” nhưng mà cơ bản là ko giống nhau, có giống thì là ở chỗ đều siêu siêu siêu siêu đáng yêu (dùng từ đáng yêu thì ko đúng lắm, ôi, con tim non nớt của ta…)

    • beedance07 nói:

      Đâu có, ta thấy bên nhà Như Cầm mới update chương mới của Hoàng Bán Tiên mà, đâu có drop.
      Bộ 2 ta chưa đọc, đang bị bộ 3 hấp dẫn hơn :”> tại ta nghe bạn Thịnh thật là vô sỷ quá thể =)) nhưng mà chắc chắn sẽ đọc bộ 2, nghe nói là rất hài, ta cũng thích Mộc Lăng nữa. Mộc Lăng thì không có “lạnh” như Công Tôn mỹ nhân nhà ta, nhưng bạn ấy ở bộ một cực hài =)) đoán chắc là ở bộ 2 với sự xuất hiện của Vọng Thiên (nghe bạn Chiêu đồn là giống Đại Bạch), sẽ còn hài hơn nữa a =))

  6. Hiểu Thanh nói:

    Như Cầm đang có chuyện nên đóng blog riêng thôi , HBT vẫn làm mà tiếp mà , có điều tiến độ chậm hơn lúc trước thôi , nhưng chờ 2 bạn ấy edit tiếp thì thấy cũng xứng đáng , ko sao cả :”> .

    Công nhận bác Tước khá giống với Ân Tịch Ly , còn công của bác mong rằng không giống Viên Liệt . Nhưng Đại Bạch với Công Tôn thấy giống Thịnh – Thanh hơn chứ , có điều Đại Bạch là tổng công nên có phần ngầu hơn Thịnh nhi thôi , chứ thằng bé Thịnh nhi cũng mặt dày , sắc lang cộng thêm thê nô chẳng kém cạnh Đại Bạch là bao đâu . Còn Công Tôn với Thanh Thanh cũng giống nhau mà , ở cái khoản miệng nói một đằng tâm nghĩ 1 nẻo đó , toàn dạng người chẳng thành thật với bản thân gì cả XD , 2 bạn cũng thuộc dạng ôn nhu hết , quan tâm người ta quá trời mà chẳng bao giờ nói ra , với lại cũng thuộc dạng da mặt mỏng :”> điểm này giống nhất đó . Công Tôn thì có phần nữ vương thụ hơn Thanh Thanh , nhưng tới lúc 2 bạn nổi giận thì cái khoản bạo lực bùng phát cũng dữ dội chẳng kém đâu , mặc dù nổi giận chẳng được bao lâu thì cũng bị 2 tên kia dập tắt bằng những cách hạ lưu nhất àh =))))) . Mà cũng trùng hợp là trong cả Thần toán tứ bộ và SCI thì mình cũng yêu Thịnh Thanh với Đại Bạch Công Tôn nhất :”> . Còn Tiểu Bạch – Tiểu Chiêu thì mình không thấy giống Tư Đồ – Tiểu Hoàng , tại Tiểu Hoàng hiền hơn Tiểu Chiêu nhiều , còn Tư Đồ thì lưu manh hơn Tiểu Bạch rất nhiều :)) . Trinh – Trì thì ko giống bộ nào trong Thần toán tứ bộ cả , mà tiến độ của cặp này cũng chậm rì riết làm mình nản luôn T.T

    Có phần phụ về Công Tôn sao :”> vậy chắc sẽ viết về quá khứ của Công Tôn , hy vọng là dàn trải từ Công Tôn lúc nhỏ đến sau này gặp được Đại Bạch , mong rằng có nhiều khoảnh khắc của 2 người :”> mong chờ quá .

    P/s : Bạn Bee đọc bộ 2 bên nhà YuYin đi , hoàn hết rồi đó . Bạn Mộc Lăng là yêu nghiệt thụ =)) hài từng khoảng khắc luôn , nhất là lúc đầu 2 bạn gặp nhau =)) còn Tần Vọng Thiên vừa giống Đại Bạch vừa giống Tiểu Bạch , vì ảnh không lưu manh như Đại Bạch nhưng thê nô vợ thì cũng chẳng kém gì Đại Bạch cả =)) thấy ảnh là thê nô công nhất trong các bộ của chị Nhã đó . Bộ 2 coi như là bộ ít ảnh hưởng nhất trong 4 bộ vì nội dung của nó chẳng dính dáng gì nhiều tới 3 bộ kia , nhưng rất đáng đọc vì độ hài tưng tửng nhưng cũng động lòng chẳng kém ai :”> .

    *ngó lên trên* *ôm ôm Bee* sao cái cm nào của mình cũng dài ngoằng vậy T.T mỗi lần đụng tới truyện của chị Nhã là lúc nào cũng bị bộc phát bịnh nói nhiều cả T.T bạn Bee chịu khó nghe mình lải nhải nha , vì mình nghĩ rằng sau này chắc mình còn lải nhải dài dài ở blog của Bee :”> hí hí .

    P/s 2 : Ráng làm tiếp part 6 đi Bee :”> chờ được thấy món quà biến thái của Đại Bạch , mặc dù chịu hết nổi đã đi mò QT đọc , món quà đúng là biểu hiện lên con người của anh , đầy chất biến thái và sến súa =)))))

    • beedance07 nói:

      Bee cũng thấy Cẩm Sách có phần giống Thịnh Thanh, phần 2 chưa kịp coi nên chưa so sánh được Thinh Thanh với Vọng Mộc cặp nào giống Cẩm Sách hơn. Nhưng mà chắc chắn 100% là Công Tôn mỹ nhân nhà mình không giống Tiên Tiên rồi đó =)), Thanh Thanh thì cũng lạnh, nhưng mà không có nữ vương như Công Tôn =)), Thịnh Thịnh, ta mới đọc chap đầu phần 3, nghe em ấy đặt tên Thịnh Thanh cho nước, triều thần bảo không hợp, em ấy buông một câu gọn lỏn “Lôi ra ngoài, giết” =)))) => mức độ BT đúng là không thua Đại Bạch a~

      Cặp Trinh Trì đúng là trong sáng, chậm phát triển thật, chờ mòn cổ mới thấy bạn Trinh ăn được Trì =)) Tội Trinh quá, đã thế bé Trì còn không biết phận thụ, đòi nằm trên nữa chứ =))))

      Ta cũng hóng phần về Công Tôn lắm a, nghe đâu là sẽ viết vào năm 2012.

      Cám ơn nàng đã recommend cho ta nhé, chắc ta sẽ chuyển sang đọc bộ 2 trước, bộ 3 tạm gác lại, cho nó đúng trình tự :”> (mí lị phần 2 đã hoàn rồi, làm ta ham quớ).

      *Ôm ôm lại* Ta thích com của nàng lắm, Bản thân ta cũng là người thích lải nhải, nên hơi bị hợp với nàng a~ :”> Tiếp tục lải nhải cho ta nghe hén :”>.

      p.s: Tuần này sẽ có part 6 mà ^ ^, ôi Đại Bạch tặng quà cho Công Tôn món nào trình biến thái cũng cực khủng =)) cơ mà iu không chịu được.

      • Tích Chiêu nói:

        Ây, ta nghĩ là Tần Vọng Thiên giống Đại Bạch hơn đó, các nàng không nghĩ vậy sao :||

        Chậc, đừng có nhắc tới em giai Mộc Lăng đó nữa. Hồi đọc bộ 2 ta muốn chết lên chết xuống với ẻm. Người đâu mà hài quá độ, cà lơn tơn tơn, ẻm hay lên cơn “Lão tử không thèm … bla bla bla…” đáng iu muốn chết.

        Chậc, nếu có viết bộ về Công Tôn thạt lạy trời chia làm 3 phần, phần 1 ngắn thôi nói về trước đây của ẻm, phần 2 là bonus vô vàn cảnh biến thái khi anh Cẩm xuất hiện (còn trong giai đoạn SCI ấy) và phần 3 là tương lai, sau này, cho tới lúc 2 anh bạc đầu càng tốt! Nhận nuôi thêm 1 bầy con càng tốt! Muốn coi cảnh nguyên đám loi nhoi lên ngủ chung với “mẹ Công Tôn”, coi “ba Cẩm Đường” làm sao chịu nổi!!!

        P/s: Uh ta thức khuya lắm, gần như gần sáng mới đi ngủ!!!

      • beedance07 nói:

        Ta chưa có đọc bộ 2 nên chưa biết bạn Vọng Thiên giống Đại Bạch tới mức nào, khi nào đọc rồi sẽ phán =))
        Ta còn nghe đồn ở cuốn riêng cho Công Tôn, có cả giai đoạn nữ vương và cuộc sống của “Đại tẩu” sau này, cầu trời là nó đúng. Ta muốn thấy lắm a~
        p.s: Thức khuya không có lợi cho nhan sắc đâu nàng ;;)

  7. bắt đền BEE đấy! nói cái gì mà chút xíu ngược! làm ng ta ko chuẩn bị tâm lí gì hết á! ><
    giờ khóc rùi nè! =.=
    tội cho Bạch đại suất ca của mỹ nhơn (lòng ta) !!!!

  8. HuLi nói:

    Hix, *chớp mắt* *chớp mắt* nữa.
    Sắp khóc rồi.
    Tội nghiệp Đại Bạch quá đi,
    Chiện tình của mấy đại gia đời trước thật đau đầu mà.
    Tội cho Công Tôn mỹ nhân “Anh ấy đi đâu vậy… Có trở về hay không?”.
    T.T
    Thanks các nàng.
    (Ta biết là happy ending mà, nên đọc tiếp đây)

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s