Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part cuối [SCI Mê Án Tập- tập 11]

S.C.I Mê Án Tập
Tập 11: Hung Thủ Ma
Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn (Part Cuối)

*Editor: Beedance07

*****************
Thu hồi điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm Đường đang nằm trên giường một chút, Triệu Tước ngồi xuống, hạ giọng nói, “Ngay cả bị súng điện bắn mà cũng không để mất đi ý thức sao? Quả là thành công phẩm.”

Vừa nói đến đó, Bạch Cẩm Đường lẽ ra nên hôn mê đang chậm rãi mở mắt, quay mặt sang nhìn Triệu Tước.

“Hờ hờ.” Triệu Tước một tay nắm cằm, miệng nở một nụ cười đen tối, “Nhóc con xấu tính, cố ý đem bọn hắn ra làm trò cười cho thiên hạ à?”

Bạch Cẩm Đường nhìn Triệu Tước một lát, hỏi, “Ông vừa mới phát tin ngắn cho ai?”

“Ừm… Một người rất thú vị.” Triệu Tước vươn ngón tay chọt chọt mu bàn tay của Bạch Cẩm Đường, “Ta đang trả thù, chuẩn bị cho lát nữa xem kịch vui.”

“Ông không thôi miên tôi sao?”

Triệu Tước cười, nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm Đường, đưa ngón út ra, “Chúng ta ngoéo tay nhé? Cậu không nói, tôi cũng không nói, giống như lúc trước vậy, được chứ?”

Bạch Cẩm Đường nhìn theo tay của Triệu Tước trong chốc lát, rồi cũng đưa tay ra.

“Ừm.” Triệu Tước hài lòng gật đầu, cùng anh ngoéo tay.

“Nói cho tôi biết chân tướng đi.” Bạch Cẩm Đường buông tay ra, hỏi Triệu Tước.

“Ừ.” Triệu Tước nâng cằm, nghiêm túc suy nghĩ, ghé sát bên tai anh, thấp giọng nói, “Cậu còn nhớ hay không, những thứ mà cậu đã nhìn thấy khi còn bé ấy?”

Bạch Cẩm Đường chậm rãi gật đầu.

“Để ta cho cậu biết một bí mật.” Triệu Tước nói, “Ở trong ký ức của cậu có chứa đựng một điều mà tất cả mọi người đều muốn biết.”

Bạch Cẩm Đường cau mày, xoay mặt nhìn Triệu Tước, “Là cái gì?”

Triệu Tước nhún nhún vai, “Chính ta cũng không rõ, ta đã lục tìm trong toàn bộ ký ức của cậu, nhưng không tìm được đáp án.”

Bạch Cẩm Đường bắt đầu hồi tưởng, cố gắng lục lọi trong trí nhớ của mình.

“Khoan đã, bây giờ vẫn chưa phải là lúc.” Triệu Tước nhẹ nhàng khoát tay áo, cười nói, “Phải là ta, hoặc nhóc meo meo mễ kia, nói cho cậu biết thời điểm để nhớ lại thì cậu mới có thể nhớ lại được, đặc biệt là đoạn trí nhớ trống rỗng đó, ngàn vạn lần đừng cưỡng cầu, nếu cậu không muốn lại một lần nữa quên mất người mà cậu yêu nhất.”

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, hình ảnh Công Tôn lập tức hiện ra trong tâm trí.

(*Bee: Giãy đành đạch!! Anh giết em, anh giết em, Đại Bạch!!! Ứ chịu đâu!!! Ta muốn nhìn thấy ánh mắt Đại Bạch khi ấy! Ước gì ta được đổi chỗ với bác Triệu Tước!)

“Ai da…” Triệu Tước cười nói, “Ánh mắt này thật khiến người khác ghen tị a, Bạch gia đời sau các cậu so đời trước đúng là si tình hơn rất nhiều, chẳng thế mà người ta hay bảo con trai giống mẹ nhiều hơn đó sao?”

“Vậy đoạn trí nhớ trống rỗng đó là cái gì?” Bạch Cẩm Đường nghi hoặc.

“Ừm…” Triệu Tước suy nghĩ một chút, “Cậu nghĩ muốn giấu một chuỗi mật mã thì ở đâu là tốt nhất?”

Bạch Cẩm Đường suy nghĩ một chút, “Chính mình ghi nhớ?”

“Thông minh.” Triệu Tước gật đầu, chỉ chỉ vào đầu của mình, “Đem đồ giấu ở trong trí óc của một người, sau đó để người đó quên mất chuyện đã nhận mật mã này, đây chính là két sắt an toàn nhất!”

“Tôi vẫn chưa rõ.” Bạch Cẩm Đường hỏi, “Ai đã giấu cái gì ở trong đầu tôi?”

“Một người rất người trọng yếu, và đã giấu một mật mã rất trọng yếu vào đầu cậu.” Triệu Tước mỉm cười, “Có rãnh rỗi thì nói lại cho nhóc meo meo mễ ấy, nó nhất định sẽ hưng phấn tới mức toàn thân xù lông ra cho coi.”

Bạch Cẩm Đường cau mày, “Các người không thừa nước đục thả câu được thì chết à?!”

“Bọn ta cũng không biết rõ lắm.” Triệu Tước đứng lên, nhìn đồng hồ đeo tay một chút, “Không biết nhiều hơn cậu là bao đâu, ta nói xong rồi, cậu lát nữa đừng có phá đi kế hoạch của ta a.”

Sắc mặt Bạch Cẩm Đường dịu đi một chút, hỏi, “Vấn đề cuối cùng.”

“Gì?” Triệu Tước nhìn đồng hồ đeo tay, thúc giục anh hỏi cho mau.

“Năm đó, vì sao ông ấy làm như vậy?”

“Ông ấy?” Triệu Tước cười hỏi, “Cậu nói Duẫn Văn?”

Bạch Cẩm Đường gật đầu.

Triệu Tước cười, “Không nói cho cậu biết!”

Bạch Cẩm Đường cau mày, Triệu Tước cười nhẹ, “Tự mình cậu từ từ suy nghĩ đi.”

Đang nói chuyện thì chợt nghe ngoài cửa truyền đến một tiếng “Đing” khi cửa thang máy mở ra.

Triệu Tước trên mặt hiện rõ vẻ hưng phấn, “Đến đây, đến đây, có trò hay để xem rồi!”

Ngoài cửa, lao ra khỏi thang máy chính là Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu.

Hai người bọn họ thật ra thì trước sau vẫn không ngủ được, lo lắng chờ đợi. Ngay khi Triển Chiêu nhận được tin ngắn, bảo bọn họ hãy đến tầng cao nhất của trụ sở tòa án – nơi cha anh làm việc, hai người lập tức vội vã chạy đến.

Bạch Duẫn Văn và Triển Khải Thiên nhìn thấy hai người, sắc mặt lập tức biến đổi, ngầm mắng Triệu Tước —— tên khốn kia, còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn!

“Đại ca đâu?” Bạch Ngọc Đường đi tới hỏi.

Bạch Duẫn Văn cau mày, “Về đi, ở đây không có chuyện của hai đứa.”

Bạch Ngọc Đường sắc mặt sầm xuống, đây là lần đầu anh cãi lại lệnh của Bạch Duẫn Văn. Triển Chiêu nhìn về phía nơi mà Bạch Duẫn Văn đang đứng, phía sau là một căn phòng đang đóng cửa, số phòng chính là số mà Triệu Tước đã nhắn cho anh.

Cùng Bạch Ngọc Đường trao đổi một cái nhìn, Triển Chiêu hỏi Triển Khải Thiên và Bạch Duẫn Văn, “Cha, Bạch thúc thúc, đại ca đang ở bên trong có đúng không?”

Hai người đều không lên tiếng.

Bạch Ngọc Đường muốn vào trong, Bạch Duẫn Văn lập tức ngăn cản, “Đứng lại.”

Vừa dứt lời thì cửa từ từ mở ra.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu, chỉ thấy Triệu Tước chậm rãi đi ra, mỉm cười với hai người.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái, chỉ thấy bên trong phòng, Bạch Cẩm Đường vẻ mặt ngơ ngác, ngồi ở trên giường.

“Đại ca!” Bạch Ngọc Đường lao vào, Bạch Duẫn Văn muốn ngăn cũng không ngăn nổi.

Triệu Tước khẽ nhíu mi, “Ta đi đây.” Sau đó khẽ quay người lại, nhìn Triển Chiêu một cái.

Triển Chiêu liếc nhìn Bạch Cẩm Đường đang ở trong phòng, rồi nhìn Triệu Tước với vẻ hoài nghi.

Triệu Tước nở một nụ cười đầy ẩn ý với anh rồi rời đi.

Bạch Ngọc Đường chạy đến bên cạnh Bạch Cẩm Đường, “Đại ca, anh sao rồi?”

Bạch Cẩm Đường có chút nghi hoặc nhìn anh một chút, lắc đầu, “Ở đây là đâu?”

Bạch Ngọc Đường sắc mặt thay đổi, dịu đi một chút, nói, “Đại ca… Chúng ta về thôi, Công Tôn đang ở nhà chờ anh đó.”

Bạch Cẩm Đường vẫn ngơ ngác khó hiểu, “Công Tôn?”

Sắc mặt Bạch Ngọc Đường tái nhợt đi trong nháy mắt, Triển Chiêu ở cửa thấy rõ, khẽ cau mày, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đứng lên, quay đầu lại nhìn Bạch Duẫn Văn đang đứng ở cửa.

Triển Chiêu giật nảy mình, lần đầu tiên anh nhìn thấy loại ánh mắt này ở Bạch Ngọc Đường.

Bạch Duẫn Văn cũng không chịu được, xoay người dợm đi.

“Dừng lại! Cha dựa vào cái gì mà làm như vậy…”

“Ngọc Đường!” Bạch Cẩm Đường kéo Bạch Ngọc Đường, hỏi, “Có chuyện gì vậy?”

“Đại ca…”

Bạch Ngọc Đường vừa gấp vừa giận, cảm thấy đầu mình ong ong, Triển Khải Thiên vội kéo Bạch Duẫn Văn lúc này sắc mặt vô cùng khó coi, “Đi thôi.”

Bạch Duẫn Văn bị lôi đi, lúc gần đi thì nghe Triển Chiêu hỏi, “Như vậy có đúng là lựa chọn tốt không?”

Triển Khải Thiên đẩy mạnh Bạch Duẫn Văn vào thang máy, quay đầu lại nói, “Đừng nói như vậy, con sau này rồi sẽ hiểu được.”

“Đừng đi! Hãy nói mọi chuyện cho rõ ràng!” Trong phòng, Bạch Ngọc Đường định chạy ra ngăn cản họ, nhưng Bạch Cẩm Đường nắm lấy cánh tay của anh giữ lại.

“Đại ca…”

Bạch Ngọc Đường định bảo Bạch Cẩm Đường đừng níu giữ anh thì nhìn thấy đôi mắt của Bạch Cẩm Đường. Ánh mắt kia… Bạch Ngọc Đường khựng lại…

(*Bee: Vâng, thời gian anh ấy giả ngu đã chấm dứt. Làm ta cứ tưởng tượng tới cảnh Đại Bạch từ đôi mắt “con nai vàng ngơ ngác” chuyển sang lại ánh mắt “đạp nát khu rừng già” là máu mũi nó cứ muốn phụt ra *)

“Anh, không có…”

Bạch Ngọc Đường lời vừa ra tới cổ họng thì Bạch Cẩm Đường ghé sát vào tai anh, thấp giọng nói hai câu.

Bạch Ngọc Đường sửng sốt.

Cửa thang máy “Đing” một tiếng đóng lại, Bạch Duẫn Văn cùng Triển Khải Thiên rời đi.

Triển Chiêu đi đến, tựa vào cửa hỏi, “Anh giả bộ?”

Bạch Cẩm Đường từ trên giường đứng lên, sửa sang lại tay áo một chút, “Không giống sao?”

“Rất giống, trên căn bản không có gì sơ hở.” Triển Chiêu nhún nhún vai, “Triệu Tước muốn làm gì vậy?”

“Xem kịch vui.” Bạch Cẩm Đường không nhanh không chậm trả lời.

“Quả nhiên.”

“Chúng ta về thôi.” Bạch Cẩm Đường ra cửa.

(*Bee: Thêm caption cho câu này của Đại Bạch, “Vợ anh đang chờ” *)

Triển Chiêu đang định cùng đi ra ngoài thì thấy Bạch Ngọc Đường đứng bất động tại chỗ, cúi đầu cau mày.

“Ngọc Đường?”

“Hở?”

“Đi.” Triển Chiêu kéo tay của anh đi ra ngoài, đến bãi đậu xe, chở Bạch Cẩm Đường trở về biệt thự.

“Hai đứa vào trước đi.” Đến cửa biệt thự, Bạch Cẩm Đường nói với Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, “Giúp anh gọi Công Tôn ra đây.”

“Các anh định ra ngoài?” Bạch Ngọc Đường lộ vẻ không yên tâm.

“Trí nhớ anh đã hồi phục rồi.” Bạch Cẩm Đường cười một tiếng.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là vào trong kêu Công Tôn.

***

Công Tôn chạy ra cửa, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường đứng ở bên cạnh xe, mỉm cười với anh.

“Không sao chứ?” Công Tôn chạy đến, nhìn kỹ anh từ đầu đến chân.

(*Bee: Khổ, thấy vợ lo ghê chưa, sợ chồng sứt mẻ miếng nào.)

“Không sao.” Bạch Cẩm Đường miệng ngậm một điếu thuốc, lắc đầu, rồi kéo anh lên xe, “Dẫn em đến chỗ này.”

“Vậy trí nhớ của anh…”

Nói xong, Bạch Cẩm Đường đưa tay thắt dây an toàn lại cho anh, ấn dây xuống rồi theo đà hôn lên.

(*Bee: Chẹp, tiếc quá. Giá mà cho cái cảnh tái ngộ này của 2 người tình củm thêm một tý thì hay quá. Ta cứ mong một cái ôm chầm từ Công Tôn ngay khi nhìn thấy Đại Bạch cơ )

***
Công Tôn ngồi trong xe Bạch Cẩm Đường, nhìn trộm anh, hỏi, “Anh thật sự đã phục hồi trí nhớ rồi sao?”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, “Ừ, coi là thế đi.”

“Cái gì mà coi là thế đi?” Công Tôn hỏi anh, “Anh nói rõ xem nào.”

Lúc này, xe vừa hay đi ngang qua trạm điện ngầm, Bạch Cẩm Đường khẽ mỉm cười, “Còn nhớ chuyện trên xe điện ngầm không?”

Công Tôn sửng sốt, Bạch Cẩm Đường đã thấp giọng nói, “Anh vẫn còn nhớ kỹ, tổng cộng ba trạm, trọn đời khó quên a…”

(*Bee: Nếu nhớ không lầm thì là ở tập 3 a~ Ôi, Đại Bạch, anh thật là lưu manh *)

Hai tai Công Tôn chuyển màu hồng hồng, hung hăng trừng mắt lườm anh một cái, bất quá được cái… là cuối cùng cũng nhớ ra rồi.

“Vậy… chuyện khi còn bé thì sao?” Công Tôn cảm thấy được Bạch Cẩm Đường dường như có tâm sự, liền hỏi một câu.

“Bọn họ nói hiện giờ anh chỉ có thể nhớ lại những năm này, nếu như nhớ kỹ hơn về trước, sợ rằng có thể gây phiền toái.” Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ cười một tiếng, “Khi nào có dịp thì sẽ từ từ kể cho em.”

“Ừ.” Công Tôn gật đầu, thoải mái nói, “Thật ra thì anh có nhớ lại bao nhiêu cũng không sao cả, chỉ cần đừng quên mấy năm này là được!”

Bạch Cẩm Đường sớm biết Công Tôn sẽ nói như thế, quả nhiên là người mà anh yêu.

“Đúng rồi.” Vẻ mệt mỏi ưu sầu lúc trước của Công Tôn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nét vui vẻ rõ rệt, hỏi, “Chúng ta đi đâu đây?”

“Anh còn thiếu em một món quà mà.” Bạch Cẩm Đường ngừng xe lại, đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm Công Tôn lên, “Bây giờ sẽ giao cho em…”

Chương 28 Tiết lộ món quà lãng mạn

Khi xe của Bạch Cẩm Đường dừng lại, Công Tôn ngắm nhìn bốn phía, cảnh tượng trước mắt có chút quen thuộc —— một bên là quốc lộ, một bên chính nơi mà lần trước Bạch Cẩm Đường và anh bị tấn công, nhà hàng đã bị taxi tông hỏng.

“Đến rồi.” Bạch Cẩm Đường mở cửa xe, kéo Công Tôn ra ngoài.

Công Tôn đi theo anh xuống xe, đối với nhà hàng này hiển nhiên vẫn còn có chút ám ảnh.

“Không sao đâu, đã sắp xếp kiểm tra rồi.” Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn đi vào bên trong, “Chung quanh cũng có bọn Tiểu Đinh an bài cận vệ âm thầm theo dõi, không có vấn đề gì đâu.

Công Tôn cuối cùng cũng gật đầu, kéo tay Bạch Cẩm Đường, cùng anh đi vào phía bên kia dải hoàng tuyến. Đối với anh mà nói, nơi này giống như một cơn ác mộng, anh không thật sự muốn bước vào đây một lần nữa…

Bên trong nhà hàng vẫn là một mảng hỗn độn, bởi vì án mạng vẫn chưa được phá và tội phạm vẫn chưa bị bắt, mà Bạch Cẩm Đường lại còn bị thương, không rảnh để xử lý, cho nên bây giờ vẫn duy trì bộ dạng đổ nát của ngày hôm đó.

Công Tôn tò mò hỏi Bạch Cẩm Đường, “Quà cất ở đây sao?”

“Ừ, vốn là hôm đó định đưa cho em.” Bạch Cẩm Đường gật đầu, đẩy cái bàn sang một bên, ôm vai Công Tôn mà tiến vào.

Công Tôn bước đi, chân giẫm lên đống đổ nát, vô thức quay đầu lại nhìn ra đường, lo sợ một xe nào đó lại bất thần lao tới. Bạch Cẩm Đường thấy Công Tôn khẩn trương như vậy, cũng có chút bất đắc dĩ… Gần đây đột nhiên xảy ra rất nhiều chuyện, Công Tôn luôn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho anh, căn bản là không hề nghỉ ngơi, thần kinh căng thẳng cao độ nên mới tạo thành bộ dạng lo âu như vậy, xong việc này, nhất định phải xin phép cho Công Tôn một khoảng thời gian để nghỉ ngơi cho tốt.

Đi tới tận cùng nhà hàng, phía trước chỉ còn lại có một quầy bar.

Bạch Cẩm Đường đi tới, đưa tay lục lọi một chút, lấy ra một cái hộp từ bên trong quầy bar… Cái hộp có hình rất giống một chiếc quan tài nhỏ, được bọc lại bằng một loại giấy gói rất nhã nhặn.

“A…” Công Tôn chợt hiểu, hóa ra là Bạch Cẩm Đường khi ấy chuẩn bị tặng rượu cho anh, không cần hỏi, chắc chắn là giá tiền không rẻ.

Nhưng so với tưởng tượng của Công Tôn thì món quà này không được ấn tượng lắm, bởi vì món rượu mà anh cùng Bạch Cẩm Đường uống vào đêm đó cũng đã rất ngon rồi… Tại sao vẫn cố ý tặng rượu nữa? Ngày kỷ niệm kết hôn đối với bọn họ có ý nghĩa rất trọng đại, Bạch Cẩm Đường không phải nên tặng gì đó thú vị hơn sao?

(*Bee: Chậc chậc, Mỹ nhân ơi, anh đánh giá quá thấp tướng công của mình rồi, với trình BT-biến thái của anh ấy thì làm sao mà tặng quà BT-bình thường như vậy được *)

Công Tôn có chút thất vọng, Bạch Cẩm Đường nhìn anh, “Mở ra nhìn xem.”

Gật đầu, Công Tôn bóc lớp giấy gói bên ngoài ra… thì nhìn thấy bên trong có một hộp gỗ màu đen rất tinh xảo, phía trên được chạm khắc với những hoa văn phong cách Gothic (*đừng nói Bee không biết Gothic là gì nhé, nếu cần thì google là biết liền*), ở giữa là một dấu thập tự giá.

Công Tôn khẽ ngạc nhiên, liếc nhìn Cẩm Đường. Bạch Cẩm Đường lại ra hiệu bảo anh tiếp tục mở ra.

Công Tôn lại mở chiếc hộp ra, bên trong còn có một lớp vải nữa… Lớp vải bọc lấy một vật cứng gì đó, hẳn không phải là rượu, bởi vì sức nặng không giống nhau.

Đem vật đó đặt lên bàn, Công Tôn cẩn thật tháo lớp vải kia ra… Nhìn thấy bên trong là một cỗ quan tài nhỏ… Nói đúng hơn, là một cỗ quan tài bằng gương, có thể thấy được hình ảnh phản chiếu của anh và Bạch Cẩm Đường trên đó, tinh xảo đến dị thường.

“Ôi chao? !” Công Tôn cảm thấy kỳ quái, “Tặng gương? Có hàm nghĩa gì đặc biệt sao?” Nói xong, anh cầm lên nhìn một chút, nhăn mũi lại, “Là hình quan tài a, anh thật sự muốn đem hai ta giả như chung một mộ phần sao?”

Bạch Cẩm Đường nhịn không được mà bật cười, thấp giọng nói, “Em nhìn kỹ lại xem.”

Công Tôn không giải thích được, đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào mặt gương… Bỗng nhiên…

Bề mặt gương kia không biết là tại sao lại nảy sinh biến đổi, chậm rãi trở nên trong suốt… hóa thành một cỗ quan tài pha lê đích thực. Bên trong quan tài là hai bộ xương thủy tinh đang nằm bên nhau, vô cùng tinh mỹ, giống như đúc, ngay cả khớp xương tay nhỏ nhất nhìn cũng rất rõ ràng, những ngón tay nắm lại, đan xe vào nhau, ngón áp út của tay trái của mỗi người còn có một chiếc nhẫn.

Công Tôn kinh ngạc há hốc, Bạch Cẩm Đường nói, “Dựa theo kết cấu khung xương thật của chúng ta mà làm một mô hình thu nhỏ!”

“Ừ… nhìn ra từ lâu rồi.” Công Tôn chỉ vào đầu lâu của Bạch Cẩm Đường, “Đầu của anh từng bị đả thương nên nơi này bị lõm xuống, khuỷu cánh tay này từng bị gãy xương nên nơi này có một vòng màng xương tương đối dày.

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, đưa tay nâng cằm của Công Tôn, “Thậm chí ngay cả hình dáng bộ xương của anh cũng nhớ kỹ đến vậy sao?”

Công Tôn cười, “Đúng vậy, không chỉ xương, còn có da thịt, mạch máu, nội tạng nữa… cho dù anh có hóa thành tro, em vẫn nhận ra!”

Bạch Cẩm Đường mỉm cười, hơi áy náy nói, “Đáng tiếc là đã giao cho em chậm như vầy, vốn định cho em một vui mừng bất ngờ vậy mà… Mấy ngày qua anh biểu hiện rất kém cỏi sao?”

“Ừ…” Công Tôn sờ sờ cằm, nói, “Miễn cưỡng lắm thì cứ coi như là tạm đạt tiêu chuẩn đi.”

Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ, cúi đầu, ghé sát gương mặt anh, hôn một cái. Công Tôn mỉm cười, lại nhìn sang cỗ quan tài lần nữa thì thấy nó đã biến thành gương, giật mình, “Sao có thể như vậy?”

“Là nhiệt cảm.” Bạch Cẩm Đường nói, “Màn hình khi cảm ứng được nhiệt lượng thì sẽ phát sinh thay đổi, cảnh tượng bên dưới sẽ hiện ra. Cũng có thể dùng hình ảnh hoặc video gì đó của chúng ta, chỉ là anh cảm thấy dùng khung xương vẫn hay hơn. Sau khi chúng ta chết, tro cốt sẽ hòa cùng một chỗ, sau đó đặt vào cái này trong quan tài, nó có khả năng chịu áp suất cực cao, đem toàn bộ vùi xuống mộ dưới đáy đại dương… Cho dù cả nhân loại có bị hủy diệt, chúng ta vẫn bên nhau ở nơi này!”

Công Tôn nhịn không được mà nhíu mi, “Anh thật đúng là điên cuồng a.”

Bạch Cẩm Đường có chút đắc ý, “Đương nhiên.”

“Khung xương làm từ cái gì?” Công Tôn cảm thấy giống như là cát thủy tinh.

“Bạch Thủy tinh.” Bạch Cẩm Đường nói, “Bên trong có tóc của chúng ta…

Công Tôn nhìn kỹ, giương mắt liếc Cẩm Đường, “Đúng là biến thái a!”

Bạch Cẩm Đường nhíu mi, “Cho nên mới xứng với em.”

Khóe miệng Công Tôn cũng cong lên, “Ừ…” Đưa tay vòng quanh cổ Cẩm Đường, “Càng biến thái, em càng thích!”

Bạch Cẩm Đường ngẩn người… Công Tôn trừ đêm kết hôn khi đó, cho tới bây giờ không có nói với anh từ “thích”…

“Sách…” Anh cúi đầu nhìn kỹ Công Tôn lại một lần nữa, Bạch Cẩm Đường bỗng nhiên có một loại cảm giác trùng phùng sau biết bao xa cách, tựa như đã chia ly cả một đời, nhất là khi đã trải qua gút mắt vừa rồi. Vốn là trong lòng lòng vô cùng căm phẫn, nhưng khi thấy được Công Tôn… thì cảm thấy dường như những thứ kia cũng chẳng có gì trọng yếu nữa, đúng như Công Tôn nói, chuyện trước kia thế nào căn bản cũng không sao cả, quan trọng nhất chính là những ký ức quý giá của ba năm này.

Công Tôn tiến đến gần, chủ động hôn lên khóe miệng anh, nghiêm túc nói, “Đừng để bọn họ làm hại anh nữa! Ai mà còn dám làm gì anh thì anh phải phản kháng, biết không? Cho dù có là cha mẹ ruột thịt của anh đi nữa!”

Bạch Cẩm Đường bật cười, “Bất hiếu vậy sao?”

“Anh không động thủ, vậy thì để em!” Công Tôn nheo mắt, “Dám đụng đến người của ta, lão tử cũng trở mặt!”

(*Bee: Á á á! Công Tôn, iu chết đi thôi!!! *)

Bạch Cẩm Đường nghe xong sửng sốt một lúc lâu, rồi cười đến mức như thể trước nay chưa từng thoải mái như vậy.

Bầu không khí giữa hai người càng lúc càng ngọt ngào, Công Tôn ngẩng mặt, vòng hai tay quanh cổ Cẩm Đường. Cẩm Đường thì ôm lấy lưng Công Tôn, cúi đầu nhìn ngắm gương mặt anh.

“Lễ vật rất đặc biệt, không giống như là có thể mua được ở đây.”

“Ừ, hồi đó vô tình phát hiện loại công nghệ mới này.” Bạch Cẩm Đường cười cười, “Trùng hợp nhìn thấy nên liền yêu cầu đặt làm một cái… Xếp hàng đợi gần nửa năm đó.”

“Dụng tâm đến vậy sao?”

Bạch Cẩm Đường mỉm cười, “Có hài lòng hay không?”

“Hài lòng.” Công Tôn gật đầu, lấy tay nhẹ nhàng điểm lên đầu mũi Bạch Cẩm Đường, “Có muốn thưởng hay không?”

Bạch Cẩm Đường vừa mừng vừa sợ, trong nháy mắt máu sôi sùng sục, mấy ngày qua tổn thất lớn nhất của anh thật ra thì chính là nhịn rất nhiều rất nhiều rất nhiều! Nghĩ xong, tự nhủ phải mau mang Công Tôn tới tầng cao nhất của khách sạn…

“A!”

Nhưng mà… hết lần này tới lần khác ngay khi Bạch Cẩm Đường hăng hái thì đột nhiên nghe được Công Tôn kêu lên một tiếng.

Bạch Cẩm Đường giật mình, xoay mặt nhìn bốn phía, còn tưởng rằng Công Tôn phát hiện điều gì nguy hiểm, thấy không có gì, quay đầu lại có chút bất đắc dĩ mà nói với Công Tôn, “Sách, những lúc như thế này đừng dọa người a… Ngộ nhỡ bị hù chết thì sao, đây là chuyện ảnh hưởng cả đời nha.”

“Không phải!” Công Tôn giơ chiếc quan tài lên, hưng phấn nói, “Em biết việc ma hiện hồn là chuyện gì rồi!”

“Hả?” Bạch Cẩm Đường buồn bực.

Ánh mắt Công Tôn lóe sáng, “Em cũng biết ai muốn hại anh, và tại sao lại hại anh rồi!”

Bạch Cẩm Đường thấy vẻ mặt hưng phấn của Công Tôn, thật muốn trực tiếp khiêng đi, quăng vào phi cơ, lái đến Đảo Phục Sinh, đi đến thế giới chỉ có hai người mà không có án mạng, giết người và bí mật!

… Chỉ tiếc là Công Tôn đã lôi kéo anh chạy ra bên ngoài, “Đi! Chúng ta mau trở lại SCI!”

Bạch Cẩm Đường không nói gì, chỉ than thở theo Công Tôn đi ra ngoài, tâm nói, cái gì mà tìm hung thủ với phá án gì chứ, đốt người ta tới mức này rồi còn dừng lại, so với chết còn khó chịu hơn. Chỉ tiếc là anh đối với Công Tôn quý trọng không dứt, hơn nữa đừng thấy Bạch Cẩm Đường thường ngày lạnh như băng, đối với người yêu thật ra rất ôn nhu, nói như Công Tôn thì, anh là một người có thể áp chế sự nóng nảy và bản chất rất dịu dàng. Dĩ nhiên, lần cường bạo đầu tiên đã để lại trong lòng Bạch Cẩm Đường một sự day dứt rất sâu sắc, vì vậy đối với Công Tôn càng thuận ý hơn nữa, gần như nói gì nghe nấy. Bất quá thì… Đối người khác vẫn là một Bạch Cẩm Đường xa cách.

Sau khi lên, Bạch Cẩm Đường khởi động máy, Công Tôn thấy vẻ mặt xụ xuống của Cẩm Đường, liền nói, “Đây là chuyện khẩn cấp, đừng nóng vội, phần thưởng của anh để lại cho buổi tối.”

Bạch Cẩm Đường lập tức phấn chấn tinh thần, phát động xe, “Liền tối nay à?”

Công Tôn nhìn món quà trong tay một chút, nói, “Ừ… Thấy anh dụng tâm đến vậy để chuẩn bị quà, sẽ thưởng lại cho anh nhiều ngày… Em cũng muốn nghỉ ngơi một chút, xin nghỉ phép để đi Đảo Phục Sinh thì thế nào a?”

Bạch Cẩm Đường tâm hoa nộ phóng (*Bee: Sao ta nghe được cả tiếng pháo hoa nở đùng đùng trong đầu anh thế này, chúc mừng chúc mừng *), lời này của Công Tôn ý chính là nghỉ phép ngày nào cũng có thể làm… Nhanh nhanh phát động xe, hướng SCI chạy đến.

***End Những khoảnh khắc Cẩm Sách Tập 11***

Bonus: Bạch Cẩm Đường – Công Tôn Sách Fan Art

Phác họa bởi Bee, hình ảnh nhân vật Công Tôn và Cẩm Đường được lấy từ hình fan art của một họa sỹ nào đó (không biết tên), không phải do Bee nghĩ ra, tại hình ảnh của Công Tôn mỹ nhân đó thật quá là nghiên nước nghiêng thành nên Bee không thể kiềm lòng a~ Mèn ơi, Mỹ nhân của lòng ta~

***Bee:

**Xưng hô của Cẩm Sách ở part 6: Rồi đó, ta đã làm rồi đó. Công Tôn cuối cùng cũng xưng “em “ rồi đó. Ai muốn chặt chém gì thì cứ chém ta, cơ mà ai bảo là buồn nôn, thì ta sẽ chém lại . Well, tình cảm của bọn trẻ đã sâu đậm đến mức này, vừa trải qua một thử thách lớn nên cuối cùng Công Tôn Mỹ Nhân của chúng ta đã thấu triệt được sự quan trọng của Đại Bạch Lưu Manh đối với mình, cũng như Đại Bạch Lưu Manh đã hiểu ra những ký ức với Công Tôn Mỹ Nhân là quan trọng hết thảy, hơn tất cả mọi ân oán, uất ức của ngày xưa. Vậy là hai bạn đã “ngươi tình ta nguyện” gọi nhau bằng anh-em, ta thấy là quá hợp lý rồi. Còn ai bảo Công Tôn lớn hơn Đại Bạch nên sẽ không xưng là “em” thì xin mời ghé qua xem bản phân tích tuổi tác của hai người https://beedance07.wordpress.com/201…ng-ton-by-bee/ thì sẽ thấy là Công Tôn không lớn hơn Đại Bạch. Ờ thì… có thể mới đầu thấy Công Tôn xưng “em” thì có thể nổi da gà một tí, cơ mà ta nghĩ là do nó ngọt quá nên chưa kịp thích ứng thôi, từ từ sẽ quen. Nói như nàng Chiêu thì từ khoảnh khắc nhận ra mình có thể mất người ấy thì Công Tôn đã vứt bay “cái tôi” to đùng của mình đi rồi, vậy nên khi gặp lại Cẩm Đường, cũng là khi tình cảm của họ đã tiến thêm một tầng cao mới, ta tin là Công Tôn sẽ chịu xưng “em” với Cẩm Đường a :”>.

Mà cái cặp này thật là ngộ, lúc Đại Bạch nói một câu kinh điển tình cảm như “Tôi yêu em” vào đêm trước ngày kết hôn thì mọi người làm rớt chén dĩa loảng xoảng, đồng thanh gào “Ối giời ơi” rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy một mạch, Công Tôn thì vội vã bịt miệng anh vì tính chất của câu đó từ miệng anh cứ như là “Sao tôi cứ có cảm giác đang bị khủng bố dí bom vào mặt mà la lên ‘ông muốn giết mày!’ quá” (Xin phép được trích từ Phiên ngoại Hôn Lễ Cẩm Sách- bản edit của anh Jude) 

Còn ở phần này, cái câu kinh điển mà kẻ thù hay dùng với nhau “cho dù hắn có hóa thành tro thì ta vẫn nhận ra” thì đã được Công Tôn biến thành một trong những câu tỏ tình loãng moạn nhất lịch sử đam mỹ a~”Đúng vậy, không chỉ xương, còn có da thịt, mạch máu, nội tạng nữa… cho dù anh có hóa thành tro, em vẫn nhận ra!” Thật là bó tay ~

A~ Cuối cùng thì đã hoàn thành những khoảnh khắc của Cẩm Sách tập 11 rồi *chấm chấm nước mắt*, thật sự là có chút tiếc nuối. Hi vọng là mọi người đã có những khoảnh khắc thật vui vẻ với nó. Rất cám ơn những comment, góp ý, tám chuyện với Bee, thích mọi người nhiều lắm. 

VÀ Poll cho kỳ này đây. Mọi người vote đi thì Bee mới biết được mình nên làm gì  = _ =

62 comments on “Những khoảnh khắc Cẩm Đường và Công Tôn – part cuối [SCI Mê Án Tập- tập 11]

  1. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    món quà đúng là đủ độ độc và biến thái ~~~

    *cố gắng kiềm chế cơn kích động để com, ta sẽ com theo nội dung từ trên xuống nhé*

    ai nha Tước mỹ nhân đáng yêu muốn chết =)) dọa cho 2 bác Triển Bạch 1 phen đau lòng =)) tuy rằng trước kia n` lúc tức Bạch ba ba lắm nhưng dù sao bác ấy cũng tội, cũng thương con mình lắm a chỉ là sự bất đắc dĩ … chậc chậc.. nhưng cái nhìn của Tiểu Bạch khi (tưởng) Đại ca bị mất trí nhớ hoàn toàn í ~~~ thực sự rất thích đoạn đó, tình cảm anh em thật đẹp a :x :x :x

    e hèm vẫn là món quà, ta thích a thích thật sự ấn tượng, quả thật để nghĩ ra món quà như thế cũng phải dụng tâm khổ cực lắm a *ôm ôm Đại Bạch* mà anh đúng là 1 anh công ôn nhu hết mực nha ~~~ [công nào của Nhã tỷ cũng đều đáng yêu như thế hết á XD~~~] tuy rằng gần bị chết cháy [hỏa dục công tâm =))] vẫn là nghe lời vợ *lại tiếp tục ôm ôm* mong những tháng ngày ở Đảo Phục Sinh anh sẽ được đền bù lại hắc hắc

    p/s: ta ủng hộ nàng tiến tới làm n~ đoạn Cẩm Sách từ tập 7 trở đi a ~~~

    p/s lần 2: hôm nay sờ mò Đại Bạch n` như thế ko biết có toàn mạng trở về ko đây *nuốt nước bọt*

    • beedance07 nói:

      Đương nhiên rồi, là ai chuẩn bị quà chứ ;;)?

      Bác Tước đúng là ác thật a~ dọa cả lũ fangirl như ta sợ hết hồn à~
      Đúng á~ Ta thích Tiểu Bạch lúc đó kinh khủng, cảm động a~

      Món quà của Đại Bạch bao giờ cũng độc, nhưng so far, món này là ấn tượng và cảm động nhất a~

      Hắc hắc hắc => cứ nghĩ đến mấy ngày sắp tới trên đảo phục sinh là máu mũi ta… Ta cần khăn giấy a~

      p.s.1: Ừm, thankx nàng, theo tình hình này thì có lẽ…

      p.s.2: Ai cho nàng ôm Đại Bạch nhiều thế, không sợ Mỹ nhân phóng dao giết người hủy thi à ;;)

      • ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

        mới vô đã p/s luôn =))

        p/s 1: ừa thì cứ thong thả, khi nào rảnh thì làm ~~~ nhá nhá *chớp chớp mắt* ta sẽ luôn bên cạnh ủng hộ nàng a

        p/s 2: chết dưới tay mỹ nhân làm quỷ cũng phong lưu nàng ạ =))

      • beedance07 nói:

        p.s.1: Cám ơn nàng :-* Ta nghĩ sẽ không làm nàng thất vọng đâu

        p.s.2: Ha ha, đúng là chết vì “mê mỹ nhân” mà =)) không được, không được, nàng chết rồi ai ủng hộ cho ta? Vậy nên ráng kiềm chế, chết dưới tay Công Tôn mỹ nhân không có dễ dàng đâu a. Mỹ Nhân sẽ lôi xác nàng ra, phẫu thuật, cạo đầu,….. nói chung là thảm lắm a =))

  2. Nhất Tiếu nói:

    Hz Mình lượn cái part cuôi này trên blog của bạn từ thứ 2 đến bây giờ cứ một ngày hơn chục lần ta cứ cầm cái đt mà vào blog của bạn mòn mỏi chờ a.Hôm nay thấy sao mà sung sướng rụng rời.Thx bạn nhiều nhiều.

    Mình chọn cái thứ 4 là từ tập 12 trờ đi.Không thì từ tập hai bạn cưới nhau cũng được.
    Tóm lại là tập nào cũng được

  3. Tích Chiêu nói:

    Vì ta bị log out wordpress nên tính không com rồi. Nhưng mà đọc đến cuối cũng không kiềm lòng được, vả lại nàng đã vất vả đến vậy, không com âu cũng là thất lễ quá!

    “Cho dù cả nhân loại có bị hủy diệt, chúng ta vẫn bên nhau ở nơi này!”
    ~~~~ Lúc đọc đến câu này tự nhiên không kiềm được nước mắt. Ta đọc rất nhiều đam mỹ, tỏ tình BT, sến súa, lãng mạng, điên rồ…. đều xem qua cả rồi, chỉ có mỗi câu này của Đại Bạch không ngờ làm ta cầm lòng không đặng. Mỗi khi đọc những câu thế này, ta chỉ cảm thấy nó đơn giản là một câu nói, muốn nói thì dễ, làm mới khó. Nhưng mà ở đây, ta lại thấy Đại Bạch gần như đã làm cả rồi, cái gì cũng làm, cam tâm tình nguyện mà làm, đến cuối cùng mới nhẹ nhàng nói một câu như vậy, làm sao mà không khiến người ta đau lòng? Ta yêu Nhĩ Nhã chính là chỗ này, không có đau thương quằn quại, chỉ có ngọt ngào hạnh phúc, vậy mà vẫn làm người ta khóc cho được.

    Haha, nàng ơi, tự nhiên ta thấy ta bây giờ giống như đang đưa con gái về nhà chồng vậy, ngày vui của đôi trẻ mà khóc như bệnh!

    Phần nào đó cũng bởi vì ta vẫn chưa hết bức xúc từ part trước, cộng thêm đôi trẻ cuối cùng cũng đoàn viên. Có lẽ cũng giống như lần trước ta nói, ta sẽ đem đại gia đình SCI này cất thật kỹ trong tim, sau đó lâu lâu lại mang ra ngắm một lần, bởi vì các anh làm ta đau lòng quá nàng ạ!

    “Dám đụng đến người của ta, lão tử cũng trở mặt!” ~~~~ Nàng ơi, nếu nhớ không lầm hồi xưa ta đọc câu này là “Dám đụng đến người ta yêu, lão tử cũng trở mặt.” mà.

    “Càng biến thái, em càng thích!” ~~~ Cuối cùng bản chất của mỹ nhân đã lộ rõ, BT không kém chồng em!

    Anyway, bắn pháo hoa chúc mừng nàng đã hoàn thành mục tiêu một cách quá xuất sắc! Part này theo ý ta thì là part nàng làm tốt nhất, hình như không có lỗi, diễn đạt cũng tốt. Haha, cách nàng chèn anh-em rất đúng với lòng ta, đọc mà thỏa mãn. Yêu nàng nhiều! Hy vọng chúng ta sẽ còn gặp lại!

    • beedance07 nói:

      *nhào vô ôm*

      Nàng mà không com là ta giận cho coi, ta thích com của nàng thế mà :”> mong mãi đấy.

      Đúng, Đại Bạch là một người nói được làm được, rất đáng nể phục ha~ uhm, khóc vì hạnh phúc a~

      Ta và nàng cùng khóc vậy, vẫy tay đưa tiễn con gái về nhà chồng, dặn dò Đại Bạch “Bọn em tin là anh sẽ làm cho Công Tôn nhà chúng em hạnh phúc.”
      *Đại Bạch (trừng mắt}: “Ai là Công Tôn nhà các cô? Sách là của tôi.”*

      Uhm, chỉ cần cất kỹ trong tim là được mà. Một chút ngọt ngào trong tim, ấm áp và có một chút bittersweet ha ^ ^

      “Dám đụng đến người của ta, lão tử cũng trở mặt!”=> Bản QT của ta thấy nó nói thế, cơ mà “người ta yêu” và “người của ta” ta thấy đều hay như nhau =))

      =)))))))) Bản chất của Mỹ nhân vốn có BT-bình thường gì cho cam. Vừa ăn vừa phẫu thuật xác chết là hiểu rồi đó =)) qua câu này là hiểu được triệt để luôn =))

      Cám ơn nàng nhiều lắm. Sẽ gặp lại sớm thôi.

  4. ta không ngờ mỹ nhơn của lòng ta lại có thể nói ra cầu nì đc “Càng biến thái, em càng thích!!!!” :))))))))))))))) – ta cũng thix nữa!
    ta cũng thix cái món wa đó a!!!! trời ơi! Đại suất ca quả là không làm hổ danh THÊ NÔ bị dục hỏa đốt người thế mà chỉ 1 câu thôi làm anh im re à!

    • beedance07 nói:

      =))))))) lộ rõ bản chất của Mỹ Nhân đó => Lũ fangirl chúng mình có ai là không thích biến thái đâu, toàn là càng BT thì càng cuồng lên thôi đó chứ =)))
      Anh ấy bị Nữ vương hàng phục hoàn toàn rồi, vợ to hơn cả trời, dám cãi à =)) Phận Thê nô là số phận chung của các anh nhà họ Bạch rồi. (riêng bé Bạch Trì là Công nô, tại bé ấy phải chăm Trinh như chăm hoàng thượng á) =))

  5. bao giờ mèo xù lông mới chịu gả cho chuột sạch sẽ đây a!!! =.=
    thông cảm ta mới lượn bên SCI coi chương mới thấy bác Bao hỏi một câu rất hay!!! nên bấn loạn spam í mà!!!

  6. ta chịu hông đc! phải thêm 1 còm đây! ta là ta rất rất rất câu tỉnh tò của mỹ nhơn!!!! – không chỉ là xương mà còn là thịt, da, tim, gan, phèo , phổi => nói chung là tất tần tật của người ảnh yêu ảnh sẽ không bao giờ không nhận ra!!!!! – một lời khẳng định vô cùng chắc chắn cho tình yêu của hai người a!!!
    dù trong hoàn cảnh nào, dù có chuyện gì đi chăng nữa thì anh luôn tìm thấy Bạch đại suất ca, luôn ở bên nhau!!!!

    • beedance07 nói:

      đúng á ~ Một lời tỏ tình hùng hồn đứt đuôi đi chứ lị, đúng phong cách của pháp y luôn =))
      Sau chuyện này, ta thật sự tin là họ sẽ mãi mãi bên nhau, không bao giờ buông nhau ra nữa. Nếu đến ngày một trong hai người chết, người kia chắc chắn cũng sẽ không sống thêm được nữa đâu a~ Bọn họ nguyện chôn cùng một mộ, thậm chí còn hoàn toàn hòa làm 1 với nhau mà :”>

      • Tích Chiêu nói:

        Nhắc cái này mới nhớ, ta thích đoạn Đại Bạch làm cái quan tài đó lắm. Ta cũng muốn một cái. Sure là nhỡ mà 1 trong 2 die thì chắc người kia cũng không sống nổi, có sống cũng dập dềnh như lá bèo trôi thôi.

        P/s: Ta cũng thích kiếm được 1 anh như Đại Bạch nữa, cũng thích lời tỏ tình của anh nữa T_T nhưng kiếm ở đâu bi giờ *gào khóc tập 2*

      • beedance07 nói:

        Cái đó dù sao cũng là công nghệ cao, chắc mắc tiền lắm a ;;)
        p/s: Nàng mà kiếm được thì cũng tài á. Đi đâu mà tìm được người như Đại Bạch bây chừ *gào khóc theo* tóm lại là fangirl khó mà kiếm chồng a, tại tiêu chuẩn cao quá mà =))

      • Tích Chiêu nói:

        Đọc com của nàng xong ta muốn xỉu, hai đứa mình giống hai con hủ tưng tưng ngồi bàn zai lúc 4 giờ sáng :))

        Chả biết nữa nàng ơi, sao ta đi ra đường gặp zai không có cảm giác, không có phản ứng gì hết. Đằng nào số cũng cao ế sẵn rồi, cho nên cứ chậm rãi mà kiếm. Đời người có được 1 lần thôi, nếu chỉ vì sợ thiên hạ bảo ế mà qua loa quơ đại là không được. Có người thích thế này, có người thích thế khác, vậy nên cứ chậm rãi tới khi nào kiếm được người mình vừa lòng (người mình vừa lòng nhé chứ nói thật ta cũng chả dám hy vọng có anh nào như Đại Bạch). Nói thật nhỡ mà ta quớ được anh nào Đại Bạch or Dĩ Thâm or Tư Đồ, mấy ảnh chả thèm dòm đến ta thì ta cũng sẽ trét xi măng lên mặt cho dày, thật dày đại bác bắn không thủng rồi cứ thế mà bám, dai đến khi nào mấy ảnh lấy vợ mới thôi. Hàng như mấy anh bây giờ hiếm lắm!

        Mà nàng nói thiếu rồi, fangirl chia nhiều loại, nhỡ mà si mấy anh cũng tạm tạm còn đỡ, chứ si cỡ Đại Bạch với Dĩ Thâm or Tư Đồ như ta mới thảm. Chấp nhận số ế lun!

      • beedance07 nói:

        Ha ha, ta phục nàng rồi, sao lại chơi trò sáng sớm tinh mơ đã bàn về giai thế này. Nhưng ta thấy nàng nói đúng, biển người mênh mông, chỉ có một người dành cho mìn (ta tin là thế), vậy nên cứ từ từ mà tìm cho đúng nửa kia của mình thôi. Ai chê mình ế kệ họ. Cơ mà mấy anh nàng nêu tên tiêu chuẩn cao chót vót ấy =)) Mà thật ra giai của đam mỹ và ngôn tình, hầu như ai cũng đều tuyệt vời. Đọc vào là chỉ có chết lên chết xuống. Anh Dĩ Thâm là của “Bên nhau trọn đời” đúng không? Anh ấy chung tình khủng khiếp. Muốn kết duyên với Tư Đồ đợp chai hay Cẩm Đường đại gia *chấm chấm mồ hôi + nước mắt* thì ta thấy phải là cỡ Tiên Tiên và Công Tôn cơ =)) chúng ta sao với tới a~

      • Tích Chiêu nói:

        Hahahaha, ta cũng phục nàng luôn, ta tưởng giờ này có mỗi ta com, phải đợi cỡ trưa trưa mới có reply thế mà ta com cái nào là dính nàng phát đó, 4h dính mà 6h cũng dính!

        Uh, thì mình mơ vậy thôi chứ kiếm được một anh cỡ 1/2 mấy ảnh là mình điên cuồng lên rồi, còn đâu mà ngồi so với đo nữa, hốt mấy ảnh về nhà ngay kẻo mất! 3 anh kia là mộng mơ thời thiếu nữ của ta T_T chỉ dám mơ thôi!

      • beedance07 nói:

        Ừ, đâu có ai có quyền ngăn cản sự mơ mộng của thiếu nữ chứ =))

      • Tích Chiêu nói:

        Nàng nàng, tự dưng ta thấy nhỡ mà có lập fan-cờ-lúp thì phải dành cho sinh đôi một chỗ. Hâm mộ 2 anh này ác liệt, quanh năm suốt tháng toàn ở chung mỹ nam, đã vậy còn BT không kém boss của 2 ảnh, nhớ cảnh 2 ảnh ngồi ngoài cửa chơi cờ nhảy kịch liệt mà không phát ra tiếng động, kế bên là cái vali súng ống đạn dược, canh cửa cho boss dê mỹ nhân không *không nhịn được cười* . Cơ mà 2 anh làm việc cũng hiệu quả, không thì làm sao theo Đại Bạch được. Tơ hồng của Công Tôn với Đại Bạch cũng có phần 2 ảnh nha!

      • beedance07 nói:

        Nếu mình có lập fanclub thì hai anh ấy sẽ là thành viên super VIP =))
        Fanboys đích thực a~ Ta cứ đọc tới mấy đoạn mà hai anh fanboying là chết vì cười. Trình BT của hai anh không thua bất kỳ một fangirl nào ~ Nhất định phải kéo hai anh về phe ta ~ =))

      • Tích Chiêu nói:

        Nhiều khi ta thấy ta đắm chìm trong nam sắc quá thoát không nổi =”= Đặc biệt là cái SCI này nó làm ta hơi bị thoát ly reality quá, nhiều khi muốn sống trong cái SCI này lun mới chết!

      • beedance07 nói:

        Ha ha, không sao đâu. Cái gì cũng có giới hạn của nó thôi. Bây giờ thì bị chìm đắm trong nam sắc, nhưng không có nghĩa là sẽ mãi mãi như thế. Còn mê giai được thì cứ mê thôi. Dù sao chúng ta cũng là fangirl, là thiếu nữ, tranh thủ mơ mộng một chút chúng có sao đâu :”>

  7. Tuyết Hồ nói:

    Chào chủ nhà, mình ghé hổm rày rồi mà ko chào một tiếng, mong chủ nhà thứ lỗi nhé ^^~. Mình là mình rất thích cp Cẩm Sách ấy, thế nên túm được wp của chủ nhà là ngồi xem ngấu nghiến ngay :”>. Thiệt là cảm ơn chủ nhà rất rất nhiều.
    P/s: cái món quà Bạch đại ca tặng mỹ nhân nhà anh làm mình thật mún khóc quá đi T^T…..

    • beedance07 nói:

      Hi hi, có qua có lại mới vui vẻ cả nhà mà. Hoan nghênh đã đến tệ xá của mình.
      Hi vọng là từ nay sẽ tiếp tục được bạn ủng hộ.
      p/s: Quà độc của Đại Bạch mừ ~ ;;)

  8. thaophong nói:

    hehe, lần này com muộn nên những gì muốn nói mọi người đã nói hết rồi
    ôiiiiiiiiiiiiiiii, nhưng mà t thích món quà của Đại Bạch quá đi, hợp với Công Tôn muốn chết TTATT
    t cực, cực kết cái com của Tích Chiêu nhá, bỏ nhỏ thêm 1 câu là chúng ta ko phải cao số mà là… ế chủ động!!!!!!!!!!!!!!!!!
    nàng, 20.11 vui vẻ
    .
    .
    .
    cái vote….
    khụ, t vote nhiều lần đc ko?

    • beedance07 nói:

      Hí hí, right? Ta biết mà, món quà này của Đại Bạch có thể làm lung lay bất kỳ con tim của một fangirl nào :”> có thế thì mới cưa đổ được Công Tôn Mỹ Nhân chứ lị.
      Ha ha, không lẽ chúng ta lại lập ra một “hội ế chồng vì mê giai” sao? =))
      Cái vote… khụ khụ… muốn vote nhiều lần thì vote ở phần comment này được rồi, nhìn theo com của nàng mà ta sẽ tự cộng thêm vote cho nàng ;;)

      • thaophong nói:

        thế nàng nhớ cộng com cả 5 phần trc nhá, nhá nhsa??????????

        nàng ơi, nàng có cv của SCI ko? nếu có nàng gửi t với
        t ko có
        đăng kí tài khoản trên vnsharing cũng chưa đủ phản hồi TTATT
        nếu đc nàng gửi qua cái mail com của t nha
        hôn nàng trc
        (nàng tính cái com này bằng 10 cái vote nha, nếu ko t sẽ làm nhà nàng ngập com đó, hehehehe)
        còn cái hôi, nếu có, thì thay chữ giai bằng chữ “Cẩm sách” chứ|? có phải giai nào cũng mê đc như anh Đạc bạch với Công Tôn mĩ nhân đâu

      • beedance07 nói:

        Cv của SCI là cái chi?
        Sao nàng khôn quá vậy, mà nàng vote cho số 1,2, hay 3. Ta thấy có người vote cho số 2 rồi đó. :-”
        Ha ha, tại nàng Chiêu list ra tới ba anh “Đại Bạch, Tư Đồ, Dĩ Thâm” mà ta thì còn có nhiều tình yêu nữa lắm =)) Tình yêu gần đây nhất là Mộc Mộc Vọng Vọng với Thịnh Thanh a~

      • Dĩ Thâm???????? t thích Tiêu đại thần hơn
        haizzz, tình yêu gần đây nhất của t là..là..là…ai nhỉ? nhớ mãi ko ra?
        cv là convert hay là bản raw gì đó, t ko hiểu lắm
        TTATT
        tất nhiên là 1 rùi

      • ôi, t ngu quá đi, đổi nhầm tên nhà thành tên người, lại phải xét duyệt, huhhhuhuhuuhuhu

      • beedance07 nói:

        Ha ha, giống ta giống ta rồi. Ta cũng thích Tiêu Nại hơn, cũng có thể là do thích “Nụ cười khuynh thành” hơn “Bên nhau trọn đời” (có lẽ là do có cặp KO và Mỹ nhân sư huynh chăng ;;) ?). Bạn Tiêu Nại đểu không chịu được, cũng thuộc dạng mặt dày, vô sỷ ấy =)) Bởi thế mà ta thích bạn ấy.
        Vậy là bản QT rồi,
        http://www.box.net/shared/pf97nzc6ud
        hoặc
        http://www.box.net/shared/uzlebipyaa0d70cjk26x
        Mà đọc QT mần chi? Chờ coi ta edit luôn thể ;;)

      • thaphong nói:

        nàng edit hả?
        ha ha *cười ko khép mồm lại đc*
        nhanh nha? t cũng sắp thi, down về “giữ tinh thần ” thôi a

      • thaophong nói:

        sặc, t lại sai tên rồi hic hic
        nàng ơi, cái qt nó toàn tiếng Trung, rồi mình làm sao đọc?

      • beedance07 nói:

        Sao nàng có nhiều tên thế? Ừ thì không hẳn là edit toàn bộ, chỉ là lác đác bèo trôi như từ trước tới giờ thôi :-”

        Cái mà toàn tiếng Trung là bản RAW, cái QT là bản đã được convert sang tiếng Việt mà, chỉ là nó hơi… khó hiểu thôi. Nàng tìm kỹ lại xem.

  9. Nhất Tiếu nói:

    Hôm qua cơm mờn mà quên vote.Sau khi được bạn thông tin hai ảnh kết hôn ở tập 7 là mình quyết định vote 1 bỏ ý định ban đầu là vote 3 =))

  10. thaophong nói:

    ehe, giờ t mới nhìn cái ảnh nàng vẽ
    Công Tôn mĩ nhân, ừm, đẹp quá điiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
    nhưng mà nhìn Đại Bạch chả lưu manh tí nào?
    TTATT

  11. shock1210 nói:

    ta ủng hộ nàng làm típ nha
    như ếk cho đã ghiền.
    thanks nàng nhìu lắm lắm ^^

  12. Hiểu Thanh nói:

    Dĩ nhiên là ủng hộ cái thứ nhất rồi >______

    Part này có hơi buồn 1 chút vì hông có nhiều khoảng khắc thân mật của 2 anh :( cứ tưởng lúc anh Cẩm nói mình phục hồi trí nhớ thì sẽ có màn trùng phùng vô cùng cảm động của 2 người , hay là Công Tôn sẽ bay vào ôm anh Cẩm chứ , ai dè ko có gì hết :(( mình bị hụt hẫng đó :(( . Hồi coi QT thấy món quà của anh biến thái rồi , mà h coi bản edit mới thấy anh biến thái dữ dội hơn mình nghĩ nữa =))))) chòy ơi vì món quà kỷ niệm ngày cưới mà anh phải xếp hàng nửa năm , hóa ra mới kế t hôn được vài tháng là anh đã nghĩ đền ngày kỷ niệm ngày cưới rồi sao :”> anh Cẩm siêu đáng iu đó nha :”>

    Công Tôn part này hết khẩu thị tâm phi rồi :”> giờ nghĩ gì cũng nói ra hết rồi , tỏ tình cũng nói luôn rồi , mặc dù lời tỏ tình mang đầy tính chất nghề nghiệp nhưng nghe sao vẫn thấy dễ thương kinh khủng ~~~~

    Đang bịnh lại chưa ăn gì , ngoài trời thì mưa tầm tã , đuối quá nên ko comm dài được T_T Bee thông cảm nha !!!

    • beedance07 nói:

      I know, right? Ta cứ tiếc hùi hụi mãi cái đoạn trùng phùng sao không có một cảnh Công Tôn bay tới ôm Cẩm Đường rồi quanh người họ có cái hiệu ứng như tan vào ánh sáng *chảy nước miếng*. Dân otaku như ta là thích mấy cảnh như vậy lắm. Haizz, đành phải tự sướng trong đầu thôi chứ biết sao.

      Còn cái trình biến thái của anh Cẩm hả? ta sợ là anh ấy đã lên kế hoạch làm quà kỷ niệm cưới trước khi cưới nữa cơ, từ cái hồi phỏng vấn 100 câu là đã thấy ảnh âm mưu tặng một đống quà siêu BT cho Công Tôn rồi =))

      Tội ghê chưa. Bịnh mà còn com cho ta, cảm động quá ~ thôi nàng nghỉ ngơi và chóng hồi phục nha. Cám ơn nàng.

  13. Hắc hắc lần đầu ghé nhà *cúi đầu chào*

    Ta yêu CẩmSách quá đi mất bấn loạn quá *nhảy múa điên cuồng*

    Hắc ngại quá ta mún xem tiếp hy vọng bạn sẽ edit tiếp

  14. blogsenbu nói:

    thật sự ta bấn loạn vs mấy cái icon va tự sướng của nag*xd~*
    ta đọc từng đoạn muốn gào thét gầm rú thì y như rằng nag cg……joongs ta
    =>làm ta có cảm jac có 1 người đag cg ta ngồi xem rồi cg phấn khích.
    *phew* đọc liền 1 lúc 6 chap có hơi mệt thật,nag hãy tổng kết lại những chỗ nag viết thêm mà coi,tất cả những lần đấy tay chân ta khua khoắng lung tung mồm thì không thể ngậm nổi=>vận động kịch liệt chả kém ………..*khụ*
    nói chung ta muốn ngất*aaaaa………..*
    ko chịu nổi nữa………….sao Mỹ nhân có thể Kut3 như vậy chứ” càng BT….cag thick”=>e muốn nói: ah càng BT…….e càng……*xịt………….máu……..*
    còn đại Bạch à? món đồ ah tặng mỹ nhân cag ngày cag tăng nevel nha.
    h gu thẩm mĩ của ah ổn rujđó ,cứ cái nào ghê rợn thì vợ Ah kết,thê là ah nhào vô mua hết nha.cái bức tượng mẹ con là 1 điển hình.
    mà đọc phàn nói chuyện của nag vs Tích Chiêu thật là 3 chấm!
    tại sao ta k bt nhà nag sớm hon chứ*khocs~*ta cg muốn xen mồm vô nza,
    k bit nag có bạn bè nào cg sở thích k chứ ta thì có 2 con bạn thân gạ gẫm mãi mà chúng nó lơ ta (nhg ít nhất tuj nó cg còn thg cái thân mih chưa đạp cho mih mấy cước can tội lôi kéo,rủ rê vào con đường…*khụ…y cái đẹp k phải là lỗi lớn*)huhu………mà ta add nick nag nhé, khi nào cg online thì xả 1 chút*hôn cái*
    ps:nag có địa chỉ nhà nag Tích Chiêu không cho ta để ta vô xem 1 chút,chém gió cho….mát

    • beedance07 nói:

      Ha ha, hồi đó còn chăm nên chịu khó dán icon, bi giờ lười rồi a =)))
      Thì… đồng bệnh tương lân mà =)))
      Bởi vậy mới gọi đây là cái động màn tơ a =)))
      =))))) vận động kịch liệt luôn cơ á?
      Bình tĩnh, không nên a ~
      Mỹ Nhân của chúng ta thì không phải nói rồi, khẩu thị tâm phi, đáng yêu vô kể nha~ ta làm mà cũng đổ không biết bao nhiêu là máu đó.
      Đại Gia càng ngày càng hiểu ý thích của Mỹ Nhân, mua quà nào quà nấy đều làm vợ vừa lòng cả =))

      =)))) Đành hận vì gặp nhau muộn a ~
      =))) Ta thì dụ được một nhỏ bạn đọc Khuynh Tẫn Thiên Hạ, nó thành fan luôn, bất quá vẫn chưa tới mức lậm đam mỹ.
      Uhm, cứ add, nhưng dạo này ta khá là ít onl đó.

      Nhà nàng Chiêu:
      http://phonglinhlau.wordpress.com

  15. Em nói đây khổ quá bà hai *ôm đầu*

    Trước tiên, cám ơn bạn rất rất rất nhiều nhé. Vì tất cả các nồi lẩu và các xì poi cho SCI *dập đầu lạy lục*

    Hôm qua mới vào blog bạn lần đầu tiên, vì Med guide cho *gãi mũi* nhưng vừa vào xong thì đã đắm mình trong này luôn rồi. Bạn toàn chọn đúng cái chỗ gay cấn mà xì poi hà *cắn khăn* làm mình muốn chết vì cool overload ; ; Cám ơn bạn nhiều nhiều nhé

    mấy cái quà tặng bạn tự viết rất vui *bắn tim* hãy viết viết viết nữa đi người ơi *tung lá*

    anw, cám ơn rất nhiều ; ; về tất cả mọi thứ ; ; và mình ủng hộ 4 chi với việc bạn xì poi thêm nhiều pha gay cấn *gật gật* cố lênnnnnnn bè đảng trông chờ vào bạnnnnnnn

    *hôn thắm thiết*

    *nhảy múa đi ra*

    • beedance07 nói:

      thôi thôi, đừng dập đầu, tổn thọ ta mất a =)))))
      không có chi a~ rất vui vì nàng thích mớ hàng trong nhà ta.
      Ta không có khả năng viết lách a~ viết nhiều, viết dai thành viết dở a. Viết ít ít còn được bà con thông cảm =)))
      Ta cũng cám ơn nàng vì đã vào ủng hộ. Sau này vào chơi nhiều nha~
      *Chụt~*

  16. HuLi nói:

    Tước mỹ nhân, iu chết luôn.
    Hù chết ta luôn.
    ……
    Cảm động chết ta, cảm động chết ta luôn.
    “Đúng vậy, không chỉ xương, còn có da thịt, mạch máu, nội tạng nữa… cho dù anh có hóa thành tro, em vẫn nhận ra!”
    Anh Đại Bạch thấy chưa, người ta nhớ anh như vây, không được quên nữa đâu nha.
    …..
    Trình BT của 2 anh — Iu Iu Iu nha !
    “Anh thật đúng là điên cuồng a.” –> “Đương nhiên.”
    “Đúng là biến thái a!” –> “Cho nên mới xứng với em.”
    Thanks các nàng nhiều lắm !!!

  17. hoàng đan nói:

    nói gì đây biết nói gì đây
    không biết nói gì đây nên thôi không nói gì đây
    vì không biết nói gì đây nên thôi
    để mọi người nói đi
    (cười)

  18. ravenkjxx nói:

    Đọc song càng thấy hóng bản chính hơn. Sis làm poll mà đã biết chắc câu trả lời rồi mà ha :)))))
    Sis làm tiếp mấy vụ sau đi. Em cật lực ủng hộ ngay lập tức.
    Đọc xong ấm lòng quá cuối cùng cũng nghe Công Tôn chịu xưng “em” aida vụ 11 thật làm đau tim các fan Cẩm Sách mà.

  19. Siêu biến thái, cơ mà ta thích * mắt long lanh*

    HIx, cảm ơn nàng đã edit nha *chấm nước mắt*

  20. catyyunjae nói:

    Anh Bạch bề ngoài lạnh lùng mà đến lúc lãng mạn thì k ai bì kịp a, Công Tôn mỹ nhân thật có phúc *mắt hình tim*
    Hai người này tuy tính cách gần như trái ngược nhưng có một điểm vô cùng giống nhau đó là đối với người ngoài lãnh đạm bao nhiêu đối với người yêu ôn nhu gấp bội, quả nhiên là bù trừ, quả nhiên là tuyệt phối a (mà hình như cp nào của Nhã tỷ cũng đi theo đường này thì phải ?).
    Lần đầu tiên đọc SCI ta đọc bản QT, ngay lập tức trở thành fan cuồng của cp Cẩm Sách, đọc bản dịch rồi càng cuồng hơn nữa.
    Cảm ơn bản dịch của nàng nhiều a~

  21. Cos Dsy nói:

    nói thật thì đọc không thích xưng hô “a-e” vì thấy “tôi” của Công Tôn vẫn sẽ hay và chất hơn nhưng đọc phần tự truyện của Bee bên dưới thì được ròi. ^^ rất đồng ý.

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s