Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi Số 2

Lẩu Thập Cẩm S.C.I.

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 2

Khi Mỹ Nhân gặp Hoạn Thư

***Bee: Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa =)). Dạo này bệnh cà rỡn nổi lên nên ngôn ngữ có thể hơi điên điên tưng tửng, được cái hình như ta đang rất hài lòng với trình bịnh của mình =))***

Bạch Trì gần đây trở thành fan siêu cấp của Triển Chiêu, ôm sách của anh mà đọc ngấu nghiến, miệng không ngừng ra rả thúc giục bản thảo còn khủng hơn cả phía biên tập.

(*Bee: Miêu Nhi viết sách bán chạy như “Harry Potter” a *nổ* :botay: *)

Gần đây, điện thoại di động của Mã Hán và Triệu Hổ hầu như lúc nào cũng ở trạng thái “off vô thời hạn”, nếu không thể nào cũng bị hai nàng minh tinh dữ như cọp cái tóm được, sau đó thì đừng có hòng mà nói đến hai chữ ‘bình yên’. Công Tôn thì lại rãnh rỗi hơn, hơn nữa bệnh cổ quái lại phát tác, quởn quá nên chui rúc vào phòng pháp y để luyện phim kinh dị… Mà cái phòng pháp y đó vốn đã là cấm địa, nơi thường xuyên phát ra tiếng gào khóc thảm thiết rồi có lúc còn vang lên những tiếng cười âm lãnh, mọi người đều kinh hãi mà không dám bén mảng thăm dò. Vậy nên trước cửa phòng pháp y ngay cả một con con ruồi cũng không dám bay qua.

***

Bạch Trì hướng trở về nhà trong cơn mưa tầm tã, mở cửa ra thì thấy ở trong phòng khách, Triệu Trinh và Lizbon đang gục ở trên ghế sa lon, há miệng hấp hối vì đói.

“Trì trì ~~” Triệu Trinh bổ nhào về phía Bạch Trì mà ôm cứng lấy, “Anh đói quá a!”

Lizbon cũng đánh hơi thấy mùi thơm nức mũi bay tới, bắt chước con mèo mà cọ cọ vô chân Bạch Trì.

Bạch Trì thở dài, đầu tiên lấy phần ăn của Lizbon đặt xuống đất cho nó ăn trước, thấy Lizbon nhào vô ăn sung sướng đến là tội, Bạch Trì lại thở dài, vuốt vuốt lông nó mà nói: “Lần sau mà đói bụng thì mày cứ đè Triệu Trinh ra mà xực giòn cho ta…”

“Sao em dã man quá dzậy?” Triệu Trinh cầm đôi đũa trộn cơm với sủi cảo trong gà-men, ỉu xìu nói, “Trì trì, anh lâu rồi không được ăn bữa nào đàng hoàng cả, em đừng cho anh ăn cơm bụi nữa, anh muốn ăn một bữa thịnh soạn em nấu cơ.”

(*Bee: Bạn Trinh ca bài hát “Anh chỉ muốn anh cháo do chính em nấu, chứ hem thèm ăn xôi của cái thằng bán xôi ~” :hanh: *)

“Không được.” Bạch Trì rót một ly nước rồi ngồi xuống, “Gần đây có trọng án.”

“Lại có án mạng nữa à?” Triệu Trinh gắp một miếng sủi cảo cho vào miệng nhai, “Sao cái thành phố này có nhiều kẻ biến thái vậy a, lần này lại là án mạng kiểu gì?”

“Ừm… Án mạng lần này đúng là rất biến thái.” Bạch Trì nhoài người ra bàn, ngắm Triệu Trinh ăn, lòng thầm nói người này thật đúng là có khí chất con nhà giàu, ngay cả khi ăn sủi cảo ngấu nghiến như vậy mà cũng toát ra vẻ tao nhã cực kỳ, ngẫm nghĩ một hồi lại hỏi, “Anh gần đây không có biểu diễn gì sao?”

“Có a…” Triệu Trinh gắp một miếng sủi cảo và đút vào miệng Bạch Trì, “Hai ngày nữa sẽ có một buổi biểu diễn.”

“Phải xuất ngoại sao?” Bạch Trì hỏi.

“Không cần, ở ngay trong thành phố, công ty Sky Entertainment tổ chức một buổi diễn ảo thuật, muốn anh đích thân biểu diễn, còn muốn anh làm ban giám khảo cho trận tranh tài ảo thuật nữa.”

“Công ty Sky Entertainment…” Bạch Trì sờ sờ cằm, hỏi, “Anh bình thường rất ít khi tham dự những hoạt động như thế này mà, bây giờ còn làm cả giám khảo.”

“Đương nhiên.” Triệu Trinh vừa nhai đồ ăn vừa gật đầu, “Anh là siêu sao quốc tế, tiền cát xê cực cao, cho nên đâu có mấy người trong nước mời nổi anh.”

“Sky Entertainment ra giá cao lắm sao?” Bạch Trì hỏi.

“Ừ.” Triệu Trinh gật đầu, “Tình hình khủng hoảng kinh tế trầm trọng quá, cho nên anh vì kế sinh nhai, không thể làm gì khác hơn là bán thân.”

“Khục khục…” Bạch Trì bị sặc nước, trợn mắt nhìn Triệu Trinh, “Anh chém gió vừa thôi.”

“Không phải chém gió đâu.” Triệu Trinh cười hề hề, “Chủ tịch của công ty Sky Entertainment đó là một phụ nữ, vừa nhìn thấy anh là nước miếng chảy như mưa.”

“Thật… Thật sao?” Bạch Trì có chút khẩn trương, “Vậy mà anh còn đi?!”

Triệu Trinh thấy vẻ mặt cảnh giác của Bạch Trì, nhịn không được cười, cố ý nói, “Cũng không tệ a, là một phụ nữ rất đẹp, đường cong chữ S rất gợi cảm, dáng người hơi bị chuẩn, hơn nữa còn có tiền.”

Bạch Trì im lặng một hồi rồi đưa tay giật phắt lấy gà-men cơm mà Triệu Trinh chưa kịp đụng tới, “Không cho anh ăn!” Nói xong đem cơm cho Lizbon xơi sạch, xoay người bỏ đi tắm.

(*Bee: Aaaa, bé Trì Trì ghen dễ thương quá a~ chết ta chết ta :traitim: *)

Triệu Trinh ngậm đôi đũa, nhìn Lizbon hạnh phúc hưởng sái, thở ra một hơi dài thườn thượt… Haizzz, tên nhóc chết tiệt này, đã không cho mình ăn người thì đã đành, bây giờ ngay cả cơm cũng không cho mình ăn nốt, đào đâu ra một siêu sao quốc tế thê thảm như mình chứ~~

(*Bee: *vỗ vỗ vai bạn Trinh* Đó gọi là tự làm tự chịu, anh đào mồ chôn mình, bây giờ còn trách ai? :thodai: *)

Bạch Trì tắm rửa xong, lau tóc đi ra, nhìn thấy Triệu Trinh nằm nhoài trên bàn mà đọc tạp chí, sắc mặt hơi tái, mà bên chân anh là Lizbon mới được cơm no rượu say, nằm ườn ra liếm láp móng vuốt… Bạch Trì chợt mềm lòng, bỗng nhiên nhận ra Triệu Trinh gần đây gầy đi không ít.

Ngẫm nghĩ một lúc, cậu quyết định vào bếp nấu một bát mì cho anh, bỏ thêm trứng gà, rau cải và hai miếng thịt jăm-bông. Làm xong, Bạch Trì bưng bát mì thơm phức đi về phía Triệu Trinh rồi đặt xuống trước mặt anh.

Gương mặt Triệu Trinh lập tức sáng bừng, mục tiêu bát mì thẳng tiến tấn công.

“Gần đây anh làm sao mà có vẻ gầy đi nhiều vậy?” Bạch Trì ngồi xuống ghế sa lon, vừa chải lông cho Lizbon, vừa hỏi Triệu Trinh.

“Ừ, anh phải giảm cân.” Triệu Trinh vừa ăn vừa nói.

“Anh vốn đã gầy như vậy, còn giảm cân cái gì nữa?” Bạch Trì không hiểu nổi.

“Màn ảo thuật mới đòi hỏi thế.” Triệu Trinh tùy ý nói.”Cho nên mấy ngày nay anh phải liên tục lặn xuống nước.”

“Lặn xuống nước?” Bạch Trì tiến sát đến anh, đưa tay vén ống tay áo Triệu Trinh lên, nhìn chằm chằm vào anh một lúc, “Anh gầy quá rồi đó, ảo thuật gì mà phải biến mình thành gầy như vậy?”

“A…” Triệu Trinh cười, thần bí nói, “Màn ảo thuật mà cả thế giới chỉ duy nhất mình anh làm được.”

Bạch Trì tò mò hỏi: “Là cái gì?”

Triệu Trinh nửa đùa nửa thật nói, “Là bí mật a, anh chưa từng nói với bất kỳ ai cả… Trừ phi là người yêu thì anh mới nói cơ, em có muốn làm người yêu của anh không?”

“Thèm vào…” Bạch Trì dọn dẹp bát đũa, nhỏ giọng nói thầm, “Không nói thì thôi, ra vẻ gì chứ.” Nói xong, cậu cầm bát đũa đi vào phòng bếp rửa chén, để lại Triệu Trinh một mình ngồi trong phòng khách với vẻ mất mát, một lúc lâu mới thở ra một hơi thật dài, nửa yêu thương nửa bất đắc dĩ mà thấp giọng mắng một câu: “Nhóc ngốc này.” Rời khỏi cái bàn, anh đi qua, đạp cho con Lizbon càng ngày càng mập một cú, “Còn mày thì sao lại càng ngày càng mập thế này?! Chỗ nào của mày giống như sư tử đâu? Ăn xong rồi còn liếm mặt, đã thế ta đổi tên cho mày thành Gia Phỉ!”

(*Bee: Đã thử tìm hiểu nhưng vẫn không hiểu gia phỉ nghĩa là gì. Theo ta đoán bừa thì là ‘củ cải’. Ai biết thì chỉ ta nhé. :hoi:*)

Một người một sư tử ở trong phòng khách chơi đùa vui vẻ, không hề chú ý tới Bạch Trì đang rửa chén trong phòng bếp, gương mặt lúc này đã đỏ ửng như trái cà chua.

***

Công Tôn lảo đảo rời khỏi cảnh cục, đi xuống dưới lầu, cảm thấy dạ dày có chút khó chịu —— tối hôm qua đói quá … Nhớ lại hình như là không ăn cái gì, sáng nay thì dạ dày trở nên khó chịu. Nghĩ lại mà không giấu được ý cười, bình thường mỗi khi anh làm việc thâu đêm, Bạch Cẩm Đường nhất định sẽ đến đưa đồ ăn khuya cho anh, bất quá hai ngày qua ai đó lại đi ra nước ngoài, cũng không biết là đến khi nào mới quay lại…

Đang nghĩ ngợi thì điện thoại chợt vang lên, anh lấy ra nhìn, quả nhiên là Bạch Cẩm Đường.

“Alo?” Công Tôn bắt điện thoại.

“…” Đầu kia im lặng một hồi rồi hỏi: “Thấy khó chịu ở đâu sao? Tối hôm qua lại làm việc suốt đêm à?”

Công Tôn im lặng, gật đầu: “Đúng vậy.”

Bạch Cẩm Đường cau mày, “Ngọc Đường sao lại để em làm việc suốt đêm?!”

“Sao lại dính dáng gì đến cậu ấy ở đây?” Công Tôn cười, “Bọn họ lúc nào cũng làm việc suốt đêm, còn tôi thỉnh thoảng mới bận rộn một buổi tối, những lúc khác thì đều nhàn rỗi.”

“Đã ăn sáng chưa?” Bạch Cẩm Đường lại hỏi.

“Bây giờ đi.” Công Tôn nghe điện thoại, tiến đến một quán cà phê đối diện với cảnh cục.

“Uống một ly sữa tươi nóng, sau đó ăn chút gì dễ tiêu lót dạ.” Bạch Cẩm Đường thấp giọng nói, “Không cho phép uống cà phê, ăn xong rồi phải trở về nhà ngủ.”

“Biết rồi.” Công Tôn đẩy cửa quán cà phê bước vào, “Khi nào anh mới về?”

“… Nhớ tôi sao?” Bạch Cẩm Đường cười.

“…” Công Tôn im lặng, ngồi xuống bàn, quay sang phục vụ bàn, nói, “Một ly sữa tươi nóng, một phần pho mát.”

“Tôi sẽ về sớm thôi.” Bạch Cẩm Đường cười, “Em phải tự chăm sóc mình cho đàng hoàng đó.”

“Ừm.” Công Tôn cúp điện thoại, sữa tươi vừa lúc này cũng đã bưng lên. Anh vừa định uống thì nhìn thấy phía trước xuất hiện một bóng người. Sau đó, người đó ngồi xuống đối diện với anh.

Công Tôn ngẩng mặt lên thì nhìn thấy một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, trang phục rất gợi cảm, dáng người khá đẹp, cũng rất có khí chất, đồ trên người từ A tới Z đều là lủng lẳng hàng hiệu, trên mặt nhàn nhạt lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Công Tôn thử lục trong đầu óc, không nhớ là mình có quen một người như vậy, đảo mắt nhìn quanh thì thấy còn rất nhiều chỗ ngồi trống, có phần không hiểu được tại sao cô ta phải ngồi đối diện với mình.

Người phụ nữ kia tháo kính xuống, đánh giá Công Tôn từ đầu đến chân một chút, lạnh giọng hỏi: “Ngươi chính là Công Tôn sách?”

Dạ dày Công Tôn lên cơn đau buốt, vừa uống một hớp sữa tươi, vừa khẽ gật đầu, nhìn người phụ nữ kia, “Vậy còn cô?”

Người phụ nữ kia quay sang phục vụ bàn bên cạnh khoát khoát tay, ý bảo anh ta hãy đi đi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Công Tôn một lúc lâu, nói: “Ta là người phụ nữ quan trọng nhất của Cẩm Đường.”

“Khục khục…” Công Tôn sặc một ngụm sữa tươi, ho khan một hồi lâu, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang ra vẻ ta đây trước mắt này, lúc sau mới phán ra một câu: “Bác gái bao nhiêu tuổi rồi ạ? Thoạt nhìn thật là trẻ ghê.”

Cô ta trong nháy mắt sắc mặt chuyển màu xanh mét.

(*Bee: Trời ơi, ta bấn ta bấn!! Một câu thôi mà sao nó hiểm độc =))))), Mỹ Nhân đúng là Mỹ Nhân, Nữ Vương đúng là Nữ Vương. Cỡ bà cô này mà đòi là đối thủ của Mỹ Nhân nhà ta à? Xin lỗi, không có cửa đâu. :botay: *)

Nghe thấy lời chế nhạo của Công Tôn, người phụ nữ kia đầu tiên sắc mặt rất khó coi, nhưng sau đó cũng nhanh chóng trở lấy lại vẻ thản nhiên, cười nói: “Nghe nói ngươi chẳng qua chỉ là một pháp y tầm thường.”

Công Tôn khẽ đưa đẩy đôi con ngươi, tiếp tục uống sữa tươi… Dạ dày đau quá a~

(*Bee: Ôi ~ Thương Công Tôn quá a~ Sao các tiểu thụ cứ hay bị bệnh đau dạ dày thế này? Triển Chiêu cũng bị, mà tự nhiên cũng làm ta nhớ đến Vệ Đằng từ “Tình yêu của đau dạ dày” nữa :tatoi:*)

“Ta ở làm ăn trên thương trường đã quen biết với Cẩm Đường, nghe nói anh ấy có bạn trai, cho nên mới đi xem thử để gọi là mở rộng tầm mắt.” Cô ta nói tiếp, “Ngươi so với tưởng tượng của ta đúng là quá mức tầm thường.”

(*Bee: Mọi người thông cảm, bạn Hoạn Thư này bị sự ghen tuông làm cho mù mắt, không nên chấp nhất làm gì :hoho:*)

Tính tình của Công Tôn bình thường thuộc dạng khá trung hòa,  lúc đói hoặc mệt mỏi thì sẽ trở nên kém hơn, thế nhưng khi dạ dày anh lên cơn đau thì chính là cực kém a. Trong lòng nói trắng ra, Cẩm Đường đào ở đâu ra một người đàn bà như vầy, không không chạy tới tận đây để lên cơn thần kinh, còn ra vẻ như là vợ cả bắt nạt vợ ba, truyền ra ngoài dám sẽ làm người ta tưởng rằng Công Tôn anh cùng với đàn bà giành giật một gã đàn ông lắm. Công Tôn tâm tình cực kỳ không tốt, lời nói độc địa vừa rồi đã bộc lộ bản tính của cô ta một cách hết sức rõ ràng. Anh trên dưới đánh giá người đàn bà kia một chút, bất đắc dĩ hỏi: “Cô là Bạch phu nhân?”

Người kia thoáng vẻ đắc ý, “Rất nhanh sẽ là phải.”

Công Tôn gật đầu, nói: “Thì ra là mẹ ghẻ tương lai của Cẩm Đường a… Không đúng a, ta nhớ rõ Bạch bá phụ là người rất đứng đắn nha, hơn nữa nói thật là cô cũng không đẹp bằng Bạch bá mẫu đâu.”

(*Bee: độc, độc, quá độc, yêu nghiệt xuất hiện rồi a~:one:  Mỹ Nhân của lòng ta a ~ Bạn Kiều ngày xưa mà có được nửa bản lãnh như anh thì nàng ấy đã không khổ rứa :acac: *)

Người đàn bà kia sau khi nghe lời tiếp theo của Công Tôn thì  sắc mặt lại biến đổi lần nữa, đưa tay gọi phục vụ bàn: “Đem cho ta một ly nước!”

Rất nhanh sau đó, có người bưng một ly nước đi lên. Cô ta cầm lấy ly nước, hướng về phía Công Tôn mà tạt. Nhưng Công Tôn cũng không trốn không tránh, bởi vì ngay lúc đó có một khay thức ăn rất nhanh chắn trước mặt của anh, chặn lại luồng nước bị tạt đến.

Bởi vì cô ta lúc tạt nước dùng sức rất mạnh, mà khoảng cách của khay thức ăn lại rất gần, cho nên phần lớn nước cũng bị bắn ngược trở lại, hắt sạch lên toàn thân mình. Cô ta chật vật nhìn lại bản thân, hung hăng ngẩng đầu lườm gã phục vụ vừa chõ mũi vào việc của người khác kia, lại phát hiện người vừa rồi bưng nước tới cho mình hóa ra cũng không phải là phục vụ bàn.

Trước mắt là một người đàn ông trẻ tuổi vận tây trang giày da, khuôn mặt bình thường, đôi mắt đang nhìn cô ta chằm chằm, trên môi khẽ mỉm cười.

“Ngươi là ai?” Cô ta hình như đã thấy qua bộ mặt này, lạnh giọng hỏi người kia.

“Luật sư.” Anh ta tùy ý trả lời, “Ngăn cản cô phạm tội.”

Cô ta bĩu môi, cười lạnh rồi gật đầu, sau đó đứng lên nói với Công Tôn: “Gặp lại sau.” Nói xong, xoay người bỏ đi.

Công Tôn không giải thích được, chỉ nhìn nàng tức giận ngúng nguẩy bỏ đi, rồi bưng ly sữa tươi lên, tiếp tục uống.

(*Bee: Tại sao chỉ có mỗi cái hành động chăm chăm uống sữa nóng của Công Tôn mà ta thấy ngọt thế này :”>? Cảm giác như là Công Tôn tiếp nhận tấm lòng lo lắng của Cẩm Đường ấy :unghong:*)

“Anh không sao chứ?” Anh chàng kia ngồi xuống, nói với  Công Tôn: “Tên tôi là Phác Thiểu Hằng… Vừa nãy ngồi bên cạnh, vô tình nghe được hai người nói chuyện với nhau, cho nên đành thấy việc bất bình, ra tay tương trợ.”

Công Tôn nghiêng đầu quan sát và đánh giá người kia, cũng không nói lời nào, dường như là đang suy nghĩ chuyện gì.

“Tôi đã sớm nghe qua đại danh của anh.” Phát Thiểu Hằng từ trước đến nay đã nghe rất nhiều, “Nghe nói anh là quốc nội đệ nhất pháp y.”

Công Tôn nhìn chòng chọc vào anh ta một hồi, sau đó quay mặt sang hướng phục vụ bàn ngoắt ngoắt tay, ra hiệu để thanh toán tiền.

Phác Thiểu Hằng có chút quê độ, đang suy nghĩ làm thế nào để mở miệng, chợt nghe Công Tôn hỏi: “Cậu tìm tôi có chuyện gì?”

“Ách…” Phác Thiểu Hằng đỏ mặt, “Không có a… Chỉ là trùng hợp gặp mà thôi.”

Công Tôn gật đầu: “Đúng vậy, cậu ‘trùng hợp’ đi theo tôi từ cảnh cục tới đây?”

“Tôi…” Phác Thiểu Hằng lúc này mặt đã đỏ lựng. Lúc này, có một người đi tới bên cạnh Công Tôn. Người này toàn thân vận một bộ tây trang màu đen, cao to vạm vỡ, dáng vẻ giống y xã hội đen. Anh ta tiến đến, đứng cạnh bên người Công Tôn, cúi đầu hạ giọng hỏi, “Có cần chúng tôi xử lý hắn không ạ?”

Công Tôn lắc đầu, “Không cần, cám ơn.”

Người mặc đồ đen kia thế là cung kính rời đi, trở về chỗ cũ cách đó không xa… Phác Thiểu Hằng nhìn bốn phía chung quanh, bây giờ mới phát hiện trong quán có hai người vận áo đen như vậy, ngoài quán còn có hai người nữa, đều rất bí mật, nhưng mà toàn bộ bọn họ đều dồn ánh nhìn chăm chú vào đây, giống như chỉ cần anh mà chơi ngu làm xằng là sẽ bị thịt gọn khỏi trăn trối. Không tự chủ được nuốt nuốt nước miếng, Phác Thiểu Hằng cười gượng hai tiếng, nói: “Tôi… có việc muốn mời anh hỗ trợ.”

(*Bee: Nhún vai, bởi dzậy, anh Hằng cũng chẳng phải là anh hùng cứu mỹ nhân gì cả, bạn ấy có lao ra đỡ nước hay không thì cũng có người của Cẩm Đường đỡ cho Mỹ Nhân của… ờ, Cẩm Đường :lambam: *)

***

Công Tôn thở dài, lắc đầu, thực sự là ăn cũng cũng không yên, bưng ly sữa tiếp tục uống, tay kia mở tập văn kiện ra nhìn. Những hình ảnh mổ bụng đầy máu me khiến dạ dày của anh càng thêm đau, nhưng dần dần, ánh nhìn của Công Tôn bị hấp dẫn. Anh buông ly sữa xuống, tập trung đọc nó, cuối cùng cầm văn kiện đứng lên, bước nhanh trở về cảnh cục.

Mấy người bảo tiêu nhìn nhau, vội vã đuổi theo, có một người phụ trách liên lạc nhanh chóng gửi đi một cái tin nhắn.

Bạch Cẩm Đường mấy ngày qua bề bộn công việc tới sức đầu mẻ trán, quyết tâm giải quyết công việc càng nhanh càng tốt để còn mau mau trở về. Đại Đinh Tiểu Đinh người nào cũng bị anh ngược đãi hết sức dã man, sai chạy đông chạy tây tới suýt chết, hai người đáng thương không ngừng kêu khổ. Đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng như vậy, Tiểu Đinh còn đột nhiên nhận được một cái tin nhắn, là từ bảo tiêu chịu trách nhiệm bảo vệ Công Tôn gửi tới.

Tiểu Đinh đọc tin nhắn, chỉ thấy trên đó viết “Có một người đàn bà tới gây hấn, tự xưng là Bạch phu nhân, tạt nước về phía Công Tôn, có một người đàn ông ra tay cứu. Công Tôn vốn định về nhà ngủ thì cùng người đàn ông đó nói chuyện với nhau, sau đó tức giận trở về cảnh cục.”

“Phụt…” Tiểu Đinh phun một ngụm nước ra, lấy điện thoại đưa cho Đại Đinh, Đại Đinh cũng theo chân Tiểu Đinh, phun ngụm nước thứ hai.

Bạch Cẩm Đường đang xem giấy tờ, hoài nghi ngẩng đầu nhìn hai người, thấy sinh đôi đang đồng loạt dùng một loại ánh mắt đầy ẩn ý, có chút hả hê nhìn mình… A, mắt phải giật giật nha!

33 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi Số 2

  1. Zổ nói:

    nàng!!!!!!!!!!
    *lao tới, ôm ôm, hít hít*
    dẽ thương quá a, ngọt ngào quá a~~~~~~~~~~~~
    không hiểu sao t nhớ tới cái video “kí sự Tức đại nương đánh ghen”, thật muốn nói với cái bà già kia câu cuối của video quá đi: đại nương đừng mơ nữa, gia nhập hội hủ nữ chúng ta đi” ha ha ha
    á, nagnf ơi, Khởi vũ cầm dao đuổi theo t từ bên SCI sang đây kìa, nàng mau mang nồi lẩu siêu ngon ra dụ nàng ấy đi
    ta đây đi ăn thêm 1 chén nữa a, thật ngon, ko dứt ra đc ~~~~~~~~~~~~~~~~~

    • beedance07 nói:

      Sao nàng có nhiều nick thế?
      *Hun lại cái*
      Ha ha, đại nương chơi dại, đánh ghen với ai không đánh, lại chọc trúng tổ ong vò vẽ. Mà ta ko thích đại nương ấy, không cho nàng ấy gia nhập hội chúng ta đâu.
      Ai bảo nàng chơi ác, lấy nàng ấy làm đệm thịt làm chi. Đã vậy còn kéo ta thành tòng phạm của nàng, oan cho ta quá ~
      @Nàng Vũ: Ăn lẩu gòi bớt giận nha, nàng mà chém ta ai nấu lẩu cho nàng ăn nữa :”> ?

      • Zổ nói:

        *bĩu môi ủy khuất* là tại nàng ấy trù nên t mới rớt xuống đó chứ?
        hehe, t đổi tên để các nàng đỡ phải gọi thaophong, nghe ghê ghê
        đôi Trinh Trì dễ thương ghê, đây là ở vụ 6 hả nàng?

      • beedance07 nói:

        Ha ha, nàng ấy cũng là có ý tốt muốn kéo nàng xuống mà =)), mí lị người ta chỉ trù nàng bị máy bay đâm, nàng lại cho người ta rớt xuống đất thật, đã vậy còn bị đè. =))
        Thế nàng muốn ta gọi nàng là Zổ hay là Phong? Ta thích tên Phong hơn ấy, nghe thấy nó hợp với Vũ a =)) (một bên là gió, một bên là mưa)
        Ừ, vụ sáu, đôi này có đất diễn lắm. Dễ thương khỏi nói luôn, nàng cứ từ từ coi rồi biết.

      • Zổ nói:

        =.= trong cụm từ “hủ nữ” nó có chữ “nữ” nàng ạ, tên Phong là của con trai thôi, nhưng nàng thích gọi ntn cũng đc.
        tuy là cắp ấy dễ thương nhưng mà cặp Cẩm sách vẫn là số 1. anh Đại Bạch quá đỉnh, anh Công Tôn quá độc
        t thật háo hức chhowf xem anh Đại Bạch làm gì mụ kia
        p/s: tội đôi song sinh quá đi

      • beedance07 nói:

        Ha ha, tên Phong đẹp mà, ta thấy đặt cho nữ cũng chẹp lắm :”>

        Thì ta đã bảo ngay ở nồi lẩu 1 là “Làm hầu hết moment Cẩm Sách, làm có chọn lựa moment Trinh Trì” rồi còn gì. Ta cũng như nàng thôi, Cẩm Sách là số 1, cơ mà thêm mấy cặp kia vào làm cho lẩu càng đậm đà hơn chứ sao *cười khả ố*

        p/s: Ừ, tội thật, khổ thân, tại anh chồng muốn chóng về với vợ mà hành hạ anh em với mình =))

      • Zổ nói:

        mà nàng chơi độc thế? post toàn lúc nửa đêm, nếu ko phải t vòng qua trước khi định di ngủ thì ko đc ăn lẩu ko?
        t thấy Công Tôn mĩ nhân thực ra cũng rất yếu đuối tình cảm nha, vụ cài tiếng di động riêng cho mỗi người ấy, sao mà đáng yêu thế~~~~~~~~~~
        tự dưng đang ăn lẩu lại gắp thêm 1 miếng thịt ở nhà người khác, nàng thông cảm cho cái sự bấn của t TTATT

      • beedance07 nói:

        Ừ, đã bảo là Công Tôn khẩu thị tâm phi mà, ngoài mặt thì lạnh, nhưng bên trong thì lại vô cùng dịu dàng và… yêu không chịu được. :”>
        Bởi vậy, Bạch đại ca càng ngày càng yêu Công Tôn Mỹ Nhân ế, ban đầu thì yêu từ cái nhìn đầu tiên vì nhan sắc quá diễm lệ của Mỹ Nhân, nhưng ta nghĩ cũng có lẽ nhờ có khả năng dự cảm mà Cẩm Đường đã phần nào cảm nhận nét đẹp bên trong của Công Tôn nữa a~ còn vụ ăn lẩu mà gắp thịt chỗ khác, ta rất hoan nghênh a, bản thân của ta cũng đi chôm nguyên liệu từ tứ lung tung mà =))

      • beedance07 nói:

        Ha ha, thì vậy nên đêm nay chỉ có nàng mở hàng cho ta thôi đó.
        Ngủ ngon nhé nàng

      • Zổ nói:

        nàng cũng thế nha
        chụt

  2. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    hắc hắc mỹ nhân thực là độc mồm độc miệng quá đi ~~~ đáng yêu quá thể XD~~~ ta cảm thấy may mắn cho cô gái kia [họ Bàng j` j` đấy, đọc lâu rồi nên cũng ko nhớ tiểu tiết lắm] nếu cô đó mờ tạt trúng mỹ nhân thì sẽ chết sớm hơn dự kiến a =)))))) [lấy tiêu chí hàng đầu ko spoil vụ án =)))]

    mỹ nhân nhớ chồng mỹ nhân nhớ chồng ~~~ đọc đoạn cuối trong đầu ta cứ nhảy qua nhảy lại 5 chữ đó =)))

    e hèm phải com cho Trinh Trì của ta một tí chớ hắc hắc, Tiểu Trì là em ấy tình trong như đã mặt ngoài còn e a ~~~ Tiểu Trinh cố gắng lên, nhịn ăn vài bữa để ăn đc 1 bữa to a =)))) [có lẽ là còn lâu lâu lắm, nhưng ko sao Cách Mạng vốn lắm gian lao mờ anh ;))]

    p/s cuối: I LOVE YOU [cho giống vụ án ha =)))))))]

    • beedance07 nói:

      Há há, ta cũng thấy thế, iu không chịu được. Nàng nói đúng a, nếu mà tạt trúng thì chắc bị uýnh má nhận hông ra luôn =))) Nàng nói thế là xì poi rồi còn đâu, cơ mà hem sao, bản thân của cái nồi lẩu này đã là spoiler rồi =))

      “Mỹ nhân nhớ chồng” là 4 chữ chứ ;;)

      Đúng là cách mạng gian lao, trường kỳ kháng chiến, trong sáng chậm phát triển là thế a =))

      P/S: Cái ps của nàng đáng sợ quá a *khóc thét*

      • ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

        đọc com của nàng, việc đầu tiên là lên đếm lại…. ta nghĩ… đầu óc ta hiện h` ko được bình thường đâu nàng ạ =))))

        thực ra Tiểu Trì ko có chậm phát triển đâu nhá, em ấy là ngại là ngại, chứ tính giữ chồng đã hiện rõ mồn một rồi a, h` mà bạn Trinh bạn ấy ăn luôn thì Tiểu Trì cũng chỉ có ban đầu (vờ) chống cự sau đó thuận theo tự nhiên nước chảy thành sông thôi =)))) cơ mà trẻ nhỏ nên phải tiến từ từ, ko nên H sớm =)))

        p/s: ta p/s đầy đáng yêu thế mờ *chớp chớp* có j` nàng còn được Công Tôn mỹ nhân khám qua a =))

      • beedance07 nói:

        Ha ha, có sao đâu. Ta cũng đang trong thời kỳ tưng tửng mà. Theo như phân tích tâm lý của ta thì có lẽ gần đây nàng thích số 5 hoặc bị ám ảnh bởi số 5 nên mới đếm thành vậy a~ =))

        Ừ, ta thì thấy là bé ấy ghen mà không biết mình ghen, có chỗ ngây thơ mà lại không ngây thơ =)) Bé Trì năm bị ăn là đã 24 rồi nhé, so với Tiên Tiên bị ăn năm 17 thì còn khá hơn nhiều a~

        P.S: Ta lạy nàng, Nếu là I love you, thì ta ok, chứ CAP hết toàn bộ, ta cứ nhớ lại cái tình tiết mà rùng hết cả mình. Ta thực sự muốn gặp Công Tôn mỹ nhân, nhưng ko phải là trên bàn xác nàng ạ =))

  3. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    ta thích số 5 lâu rồi =)) nhưng mà chuyện hồi nãy quả thật là ta đếm ra 5 =)) *mà nàng đang theo học tiến sĩ Triển huh ;))*

    bé Trì do cái mặt bé búng ra sữa nên nhìn thấy nhỏ mãi thôi chứ tính ra cũng lớn rồi =)) bé Tiên Tiên thì cứ cho là thời xưa ng` ta thất thân sớm đi =))) vs lại Tư Đồ làm j` nhẫn được lâu như Triệu Trinh, nói thế thôi anh đẹp trai cũng là đợi đến ngày thành thân mới ăn em nha =))) dành lần đầu cho đêm tân hôn hắc hắc

    p/s: gặp mỹ nhân, còn đc mỹ nhân tận tình sờ mó [qua đôi găng tay] chỉ còn cách nớ thôi nàng ạ =))) khám dưới tay mỹ nhân làm quỷ cũng phong lưu nàng a =)))))

    • beedance07 nói:

      Ờ, ta cố học hỏi Miêu Nhi, cơ mà thất bại quá =)) biết làm sao được cách biệt IQ là gần 100 lận mà *trấm trấm mồ hôi* IQ của bạn Miêu là hơn 200 a~

      Thì rứa, mặt búng ra sữa tới mức Dương Dương nhìn thấy là hỏi ngay anh thành niên chưa =)), rồi mấy bé ở Du Long Tùy Nguyệt xuyên không tới cũng phán, thời này trẻ em cũng có thể làm bộ khoái/cảnh sát, sướng ghê =)) Anh Đợp Chai làm sao mà nhẫn được như Trinh a, anh ấy bá đạo muốn chết ~ Trinh nhà ta là nhịn giỏi nhất SCI rồi =))

      p/s: Nàng phong lưu mình nàng đi, muốn chết mà được qua tay Công Tôn nghĩa là cái chết phải thảm lắm, không thì làm sao mà lọt vào mắt xanh của SCI được =)) với lại chết rồi ko nhìn được Mỹ Nhân, ta không cam tâm :”>

      • ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

        đừng nên so IQ vs Triển tiểu miêu, sẽ tủi thân mờ khóc mất =))

        Trinh nhà ta công nhận là nhịn giỏi nhất SCI, nhì là Tiểu Bạch ha =)) Đại Bạch miễn bàn đi =))))

        [làm ta nhớ lại Bạch Bạch trong quỷ hành, anh ấy xứng đáng là anh công nhịn giỏi nhất trong đam mỹ mà ta đã được đọc =))))))))]

        p/s: chết rồi làm ma bám theo mỹ nhân =))) mà mộ của hủ nữ chắc cũng phải đến thế này nàng ạ https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/387854_242513172479004_100001609682129_684939_668214620_n.jpg =)))))

      • beedance07 nói:

        Ha ha, đồng ý =))

        Like mạnh câu “Đại Bạch miễn bàn đi” =)))

        Ta chưa đọc quỷ hành, để khi nào đọc rồi đặng so với Quân Càn tiểu hầu gia của Khuynh tẫn xem ai nhịn giỏi hơn ;;)

        p/s: Ta thích cái mộ đó a, có điều ta muốn mộ của ta là laptop apple cơ =))

  4. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    rất khuyến khích nàng đọc Qủy hành a :”> đó là bộ Thử Miêu ta mê nhất đới [và vẫn đang ngày ngày chờ Nhã tỷ ra tiếp chương mới T^T]

    p/s: mộ của ta cũng ko cần n` laptop Vaio là được rồi =)))))))))

  5. shock1210 nói:

    CĐ bảo vệ CT quá nha
    hihi
    ếk thì lsao muk có ai dám sớ rớ vào chứ
    cơ muk quả nì về thì CĐ chít chắc òy
    hố hố

    • beedance07 nói:

      Ha ha, còn phải nói. Đại Bạch là cái vỉ đập ruồi của Mỹ Nhân mà. Nguyên nhân tại sao hả? *nháy mắt* Nồi sau sẽ biết. *quảng cáo*

      Ơ, mờ sao quả này về Cẩm Đường lại chít chắc rồi thế ;;)?

      • shock1210 nói:

        ngoài ra còn phải tự đập ruồi cho bản thân chứ.với lại vụ nì k phải ruồi đâu là con nhặng to đùng
        ếk nên mới nói quả nì ĐB chít chắc òy
        ta đề nghị hình phạt là cấm dục *ngửa mặt cười sung sướng*

  6. Tích Chiêu nói:

    Nàng dừng ngay khúc hay… chẹp… *lau nướ miếng*

    Mà dạo này trình tự kỷ và giựt giựt của nàng tăng cao quá độ.

  7. *đập bàn* Tiểu Trì Trì a, làm sao lại có thể dễ thương như thế ~~~ Ta thích ta thích ta thích các tiểu thụ ngây thơ ghen tuông nha, như thế chứng tỏ là sắp hết ngây thơ zồi, hí hí ~~

    Báo cáo, đã ăn hết nồi. Vẫn còn thấy đói, đề nghị dọn nồi thứ 3 sớm sớm a ~ Đói đói đói ~~ *ôm ôm* *cọ* (giống Trinh cọ Trì :”>)

    • beedance07 nói:

      Ha ha, bé ấy đang trong quá trình tiến hóa a~ từ thỏ con thành… thỏ ngọc =)) tuy là sau này có đỡ “ngây thơ” chứ không có “hết ngây thơ” đâu a~ thỏ thì cứ là thỏ thôi.

      Còn đói a? Mới ăn xong mà ~ ăn nhiều bội thực chết bây giờ ;;)
      *ôm ôm lại* chờ mấy nàng tiêu thực một chút rồi ta sẽ nấu tiếp nồi số 3.

  8. Nhất Tiếu nói:

    hzz Bạn dừng ở chỗ thiệt là gay mà.Làm mình nôn nóng hồi hộp quá chừng luôn.Không biết mỹ nhân sẽ thu thập anh Cẩm Đường sao đây

  9. =)) Ta vào đây ăn ké lẩu đây. Xin tự giới thiệu đôi câu, gọi ta là Kỳ Nhi, Bee là thần tượng của ta lâu rồi nha~ Bây giờ mới có dịp đàm đạo chút ít. À… ta để ý, nàng có nói không biết “Gia Phỉ” mà Trinh gọi Lisbon nghĩa là gì ha. Ta biết này. Gia Phỉ là Garfield, ý nói là mèo mập ấy!!=))
    Ta thích những bạn công siêu nhịn, nhưng khi phát tiết thì còn hơn cả dã thú!!:>

  10. HuLi nói:

    “mắt phải giật giật nha!” hehe, Đại Bạch anh chuẩn bị tinh thần nha!!!
    Thanks các nàng nhiều !

  11. A~~~~~~~~~~~ de xuong qua :”>, doc phan tiep thui. Iu chu nha nhiu nha :**********

  12. Thử miêu nhân nói:

    Háhá cười chết ta rồi, quằn quại ah~ đọc lần thứ 5 rồi ta vẫn bấn loạn như xưa. Đoạn edit trên sao ta có cảm giác hay hơn bản hoàn chỉnh nhỉ? Có lẽ nhờ mấy lời vàng ngọc của nàng chăng? Lọt dzô động này ta bấn Cẩm Sách lun, thêm 1 cặp đôi thần thánh! Thanks nàng đã bỏ công edit. Cố lên^^! Ta ủng hộ nàng hết mình.

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s