Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi Số 3

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

clamp crossover doumeki_shizuka fai_d._flourite ichihara_yuuko kinomoto_sakura kunogi_himawari kurogane li_syaoran mokona screening tsubasa_reservoir_chronicle watanuki_kimihiro xxxholic

Nồi số 3

Nào mình cùng đi dạ tiệc!

*Bee: Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa. Nhìn mặt của anh Kurogane Hắc đại nhân mà thấy giống bác Bao Chửng dễ sợ a =))*

Bảy giờ rưỡi tối, một chiếc xe dừng lại trước cổng tòa khách sạn cao ốc hội trường thành phố S, so với những buổi triệu tập trước đây thì lần này khác biệt hoàn toàn, phần lớn xe dừng lại trước đại sảnh ngày hôm nay đều là xe cảnh sát, những người từ trên xe bước xuống cũng không hề có dáng dấp lộng lẫy nổi bật, thậm chí phải nói là rất giản dị. Đương nhiên, trong rừng cây dù sao cũng sẽ xuất hiện một vài bông hoa đẹp, có một vài nhân vật trong họ trông khá bắt mắt, chỉ là so với các nhân vật đình đám từng tụ tập tiệc tùng ở đây vẫn có phần thua kém.

(*Bee: Hô hô, đừng có thấy vậy mà tưởng vậy, chẳng qua dàn diễn viên chính chưa có xuất hiện thôi =))*)

Trước cổng cũng không có ký giả, không có thảm đỏ, chỉ có mấy người phục vụ ở bãi đậu xe bận rộn túi bụi.

Xe của Bao Chửng dừng lại dưới tòa cao ốc. Ông xuống xe, sau khi đảo mắt nhìn quanh, không nhìn thấy chiếc xe thể thao của Bạch Ngọc Đường, chân mày cau lại, mắt nhìn đồng hồ, còn một phút nữa là đúng bảy giờ rưỡi, răng nghiến lại: “Thằng nhóc chết tiệt!”

“Bao cục trưởng, tới rồi kìa.” Lô Phương chỉ một ngón tay về phía sau.

Bao Chửng quay đầu lại thì thấy từ xa chạy tới bốn chiếc xe, dẫn đầu không ai khác chính là con Spyker C8 của Bạch Ngọc Đường. Ông cau mày, “Cái thằng lúc đi dự tiệc với lúc làm nhiệm vụ chẳng khác gì nhau.”

Lô Phương nhịn không được mà bật cười.

Lúc này, những vị khác mới đến khác cũng bắt đầu lục tục trình diện, không ít người bị xe của Bạch Ngọc Đường hấp dẫn, tưởng là minh tinh nào tới, cũng dừng lại để xem.

Cửa xe mở ra, người trên xe bước xuống…

“Woa ~~” Bao Chửng nghe thấy tiếng huýt gió dậy lên khắp nơi.

Lô Phương che miệng cười, nói khẽ với Bao Chửng, “Bao cục trưởng, ngài có biết hay không, mỗi lần SCI làm nhiệm vụ là thể nào cũng có nữ sinh bu quanh để xem.”

(*Bee: Giơ tay, ta cũng muốn bu!! Mấy bạn chừa chỗ cho ta với!*)

Mí mắt của ngài Bao Chửng liền giựt giựt.

Các nhân vật ở SCI lần lượt từ xe bước ra, người nào người nấy đều cực kỳ “đẹp rạng ngời mà không chói lóa”. Các vị quan khách mới đến đều bàn luận xôn xao, luôn miệng hỏi ai rứa ai rứa, rốt cuộc mới biết đó chính là đội ngũ SCI danh chấn thiên hạ, ai nấy đều chấn động, trong lòng đều tán thưởng, quả đúng là ổ nhân tài không từ mỹ nam a~.

Ở giữa nhóm mỹ nam đó, điều đầu tiên đập vào mắt và thu hút ánh nhìn của người khác nhất đương nhiên chính là Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu từ hàng ghế phía trước chiếc xe kia bước ra…

Bạch Ngọc Đường vẫn mặc một bộ âu phục màu trắng muôn đời không đổi, Là do Bạch mama đặc biệt chuẩn bị cho việc tham dự tiệc tùng. Bởi vì Bạch Ngọc Đường bị bệnh khiết phích (ở sạch) khá nghiêm trọng, cho nên y phục hầu như toàn bộ đều là màu trắng, trong đó chỉ có hai bộ âu phục, bộ màu trắng này là để dùng cho những dịp vui mừng, tiệc tùng, còn một bộ kia là màu đen, dùng cho những khi tham gia tang lễ. Bạch Ngọc Đường bình thường thì cứ áo len trắng, áo khoác trắng, áo gió trắng, chiếu theo mà mặc, chẳng qua là màu trắng có chút chỏi mắt, bất quá thì cũng nhờ có nhan sắc của anh bù đắp. Mấu chốt của vấn đề là ở khuôn mặt vô cùng thu hút và một dáng người chuẩn không thể chuẩn hơn. Một người đàn ông đã có một sức quyến rũ bất tận với phụ nữ như thế mà còn vận toàn thân màu trắng thì làm sao chạy cho khỏi cái số “Bạch mã hoàng tử”! Triển Chiêu liếc cái tên đang tỏa sáng chói lọi bên cạnh mình – không ai khác chính Bạch Ngọc Đường, nhỏ giọng lầm bầm một câu, “Đồ chuột chết!”

Thật ra thì lúc Triển Chiêu thầm mắng Bạch Ngọc Đường, anh hoàn toàn không chú ý tới nơi này có một nửa số ánh mắt đều đổ dồn trên người anh. Âu phục màu chàm là loại trang phục mà Triển Chiêu thường mặc nhất… Các nhà học giả thì đa số quả là rất ưa mặc âu phục, bất quá việc Triển Chiêu thường mặc âu phục còn có chút mục đích “không thể cho ai biết”, thật ra là mặc âu phục có thể phần nào khiến anh trông “cường tráng” hơn… Chứ nếu anh mà mặc áo len hoặc chỉ mặc mỗi áo sơ mi thì thể nào cũng thoạt nhìn hệt như một sinh viên đại học siêu cấp xinh đẹp, thanh tao và văn nhã, mấu chốt là ở chỗ anh còn có một gương mặt “người gặp người choáng”, vô cùng kích thích cho người ta bu lại mà ngắm rồi xôn xao cả lên.

(*Bee: Cái đó gọi là khí chất thụ trời sinh đấy, anh có mặc áo khoác âu phục cũng không “đô” thêm được bao nhiêu đâu, Miêu Nhi a =))~*)

So với vẻ ngoài phô trương sáng chói của Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu lộ ra vẻ nhu hòa hơn. Đơn giản mà nói, vẻ đẹp của Bạch Ngọc Đường có thể làm người ta cảm thấy bị uy hiếp, cánh phụ nữ thì đương nhiên sẽ rất yêu thích, nhưng đa phần cánh đàn ông mà đứng ở bên cạnh anh thì sẽ có cảm giác không mấy thoải mái, trong khi vẻ đẹp của Triển Chiêu lại là nét thu hút “già không bỏ, nhỏ không tha, nữ phải ham, nam phải thích”, tóm lại là ai ai cũng không thể không yêu.

Tiếp theo, từ hàng ghế phía sau chiếc xe bước xuống là Công Tôn, Bạch Trì và Tương Bình.

Tương Bình bởi vì làm trạch nam (ngày đêm ôm máy tính, không vận động) quá lâu, tạo nên một cảm giác yếu ớt, mỏng manh, xem ra không gây chú ý là mấy, nhưng ở phía sau là khung cảnh một Công Tôn lạnh lùng diễm lệ đi với một Bạch Trì muôn phần khả ái, thật sự là làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng đối lập.

Nếu như nói theo kiểu của Nhị Đinh Lang thì Công Tôn là một đại mỹ nhân có thể mê chết đàn ông, hận chết đàn bà. Anh đối với nam nhân có một sức quyến rũ như thuốc độc không thể nào cưỡng lại, vậy cho nên mới phải ngày ngày bị vô số ruồi nhặng chẳng biết từ đâu đeo bám, làm cho Bạch Cẩm Đường lúc nào cũng như lâm đại địch, tìm một đống bảo tiêu để mà vây quanh đập ruồi cho nhanh.

Nói về Bạch Trì thì… ờ, xét về hình thức ăn mặc thì chẳng có gì đáng chê trách, bất quá chỉ là tối nay cậu đột nhiên lại vận một thân âu phục, thật sự là có chút không được tự nhiên, cảm giác giống như một đứa bé học đòi làm người lớn, không những nửa phần thành thục đâu không thấy, mà còn toát ra vẻ khả ái, đáng yêu thêm vạn phần.

Người ở chiếc xe phía sau bước ra là Mã Hán, Triệu Hổ và Lạc Thiên. Sở dĩ nói SCI của cục cảnh sát thành phố S là đội cảnh sát minh tinh là vì ngoại trừ các thành viên đầu não với vẻ ngoài “mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười”, thì các tổ viên còn lại cũng là vô cùng bắt mắt.

Mã Hán thuộc dạng lãnh khốc (lạnh lùng + khốc liệt), đại khái liên quan đến việc trước kia từng là một tay súng bắn tỉa, cũng là loại đàn ông hấp dẫn phụ nữ vô cùng.

Triệu Hổ thì thuộc dạng ấm áp như ánh mặt trời, cảm giác rất thân thiết, hòa đồng, cũng rất dễ bị ăn hiếp, trên mặt luôn xuất hiện nụ cười tươi rói.

(*Bee: Thấy chưa? Chỉ mỗi việc giới thiệu một bên lãnh khốc, một bên ấm áp, là thấy hint bắn tung tóe chưa? Bất quá hai anh đã có bạn gái a~*)

Về phần Lạc Thiên thì anh là dạng mới của SCI, vẻ từng trải không giống người thường càng làm anh thêm phần cuốn hút, đặc biệt là vì việc thiếu đi ký ức thiếu mất cộng thêm Dương Dương và sự cảm kích không nguôi đối với cả SCI khiến cho tính cách của anh vô cùng ôn hòa. Chỉ là loại ôn hòa này ẩn chứa một cảm giác bi thương do thời gian mang đến, làm cho người ta càng cảm thấy thi vị hơn nữa. Nhưng mà hiện giờ thì Lạc Thiên đang rất bất an. Anh đang vô cùng bận tâm về Dương Dương đang một mình ở nhà. Anh đã đem tiểu bảo bối giao cho Bạch Trì mang về nhà chơi với Lizbon. Không biết nó có ngoan ngoãn tự giác làm bài tập không? Cơm tối ăn cái gì? Trước khi ngủ có ăn kẹo không? Rồi sau đó có nhớ đánh răng không?

(*Bee: Siêu cấp papa chính là đây a~*)

***

Bao Chửng lắc đầu, nhưng mà nhìn thấy cái hình tượng vừa già vừa bình thường của mấy lão cảnh sát kia trước đại chúng, tự nhiên cảm thấy mang theo mấy tên nhóc chết tiệt này thiệt là sáng suốt, có thể làm nở mày nở mặt cho cảnh cục a.

(*Bee: Bác Bao sỹ diện muốn chết =))))*)

Buồng thang máy ở đây đặc biệt ở chỗ vừa rộng vừa lớn, mọi người thở dài, không hổ danh là khách sạn sáu sao, thang máy trực tiếp một lượt chở toàn bộ mọi người tới tầng cao nhất. Cửa thang máy bật mở, mọi người đi ra, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu thấy được đại sảnh quen thuộc trước kia, chẳng qua là thay đổi cách bài trí ít nhiều, hơn nữa nghe nói từ sau sự kiện kia, toàn bộ kính của khách sạn này đã đổi thành kính chống đạn hết.

(*Bee: Xem lại tập 2 để biết thêm thông tin chi tiết*)

Triển Chiêu ghé sát, hạ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường: “Tiểu Bạch, cậu đoán đại ca tổng cộng có bao nhiêu tài sản tất cả?”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, hạ giọng trả lời: “Ai biết a, cái này phải hỏi Công Tôn ấy, nói không chừng đại ca đem toàn bộ tiền bạc nộp lên trên hết.”

(*Bee: “Lên trên” là ở đâu? Có biết cái gì gọi là “Nhất vợ nhì trời” không? =)) Đó đó, “cấp trên” đó =))*)

Không ngoài dự đoán, sau khi bị Công Tôn bắn cho một tia nhìn hung hăng, khinh khỉnh, hai tên nhóc lập tức ù chạy, nhịn cười mà im miệng.

(*Bee: Cha chả, dám chọc giận đại tẩu?! Đợi đại ca về, đại tẩu mà mách chồng là chỉ có nước nhừ đòn nhá =))*)

        Trong đại sảnh, đông đảo quan khách cũng tụm năm tụm ba mà cười đùa với nhau, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu liếc mắt nhìn nhau, không nhìn thấy Bạch Cẩm Đường, lòng thầm nói chẳng lẽ còn chưa trở về?

Mọi người vừa đi vào trong đại sảnh, đã nghe có người gọi lớn: “Hổ Tử!”

Triệu Hổ lập tức co rụt cổ, nơm nớp lo sợ quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Tề Nhạc đang chạy về phía mình, bản năng đã định sẽ co giò chạy biến, nhưng lại bị Mã Hán đứng bên cạnh túm lại. Kế hoạch bỏ chạy bất thành, đành để cho Tề Nhạc vừa vặn tóm cổ.

“Anh tại sao không nghe điện thoại?!” Tề Nhạc hung hăng bám chặt anh.

Triệu Hổ cười gượng, vò đầu, “Cái đó… Mấy ngày nay bận quá.”

Tề Nhạc hôm nay mặc một bộ váy màu đen gọn gàng, xem ra tinh thần rất hăng hái, hung hăng trợn mắt lườm Triệu Hổ một cái rồi mỉm cười chào hỏi với Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều cảm thấy vui mừng, duyên phận giữa họ và Tề Nhạc có thể nói chính là bắt đầu từ đại sảnh này, trước mắt tựa như lại xuất hiện bóng dáng một nữ sinh hút thuốc phì phèo, thân hình tiều tụy, đêm ngày vật lộn với cơn nghiện ma túy của nửa năm trước. Nhưng bây giờ, thiếu nữ trước mắt đã là nhóm trưởng của một ban nhạc thần tượng nổi tiếng, có một lượng fan đông đảo, việc nghiện ngập đã được cai hẳn, cả người toả sáng, rạng rỡ sức thanh xuân. Cô còn làm được điều mà không phải ai cũng làm được, Tề Nhạc đối với quá khứ của mình không trốn tránh, ngược lại còn thoải mái thừa nhận rằng mình đã từng hút thuốc phiện, bây giờ đã cai hẳn. Cô cùng ban nhạc vẫn đem lời ca tiếng hát của mình để dồn vào quyên góp từ thiện, tuyên truyền cho giới trẻ tránh xa ma túy, khích lệ những thanh thiếu niên đã lầm đường lạc lối bắt đầu cuộc sống một lần nữa. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thường xuyên cảm thấy cô gái này thật là không đơn giản. Chuyện vui nhất chính là Tề Nhạc thường xuyên công bố cô đã có một người bạn trai làm cảnh sát, anh đã cứu mạng cô, đời này nếu không phải là anh thì tuyệt không lấy chồng. Triệu Hổ ban đầu tuyệt đối chỉ xem Tề Nhạc là em gái, nhưng sau lại bị cô gái nhỏ này vây bám gắt gao, dây dưa khổ sở không thể tả, cuối cùng thì cũng bị cưa đổ.

(*Bee: Uhm, thật sự là rất ấn tượng với các nữ phụ của SCI, cả Tề Nhạc và Trần Giai Di đều là những cô gái rất cá tính và mạnh mẽ, rất xứng đáng với Triệu Hổ và Mã Hán. Ta thích cả hai nàng ấy… Chỉ là… Sao Nhã tỷ lại bắn hint cho hai anh nhiều thế TT^TT  Ta không cam tâm a~ Ta mâu thuẫn a~*)

Tề Nhạc lôi Triệu Hổ đi một mạch, nhìn thấy bọn Trần Du thì dừng lại để tám chuyện rất vui vẻ.

Những người khác của SCI cũng tản ra , Từ Khánh và Tương Bình đi tới bên cửa sổ, cùng cùng với các bằng hữu cũ nói chuyện phiếm. Lạc Thiên lập tức chạy đến hành lang để gọi điện cho Dương Dương.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu mỗi người cầm một ly champagne mà bồi bàn đưa đến thì chợt nghe thấy Mã Hán đứng bên cạnh đột nhiên thấp giọng nói: “Đội trưởng, nhìn xem ai kìa.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu hướng theo ánh mắt của Mã Hán mà nhìn sang, đồng loạt sửng sốt. Cách đó không xa trong đám đông, có một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp, tuy là rất trau chuốt vẻ ngoài, nhưng vẫn có thể nhìn ra tuổi tác cô ta không nhỏ. Toàn thân vận một bộ lễ phục dạ hội lộng lẫy, đồ trang sức trên người đều là hàng thượng đẳng, cũng có thể xem là tướng mạo đoan trang. Nhưng mà gây chú ý cho bọn Bạch Ngọc Đường không phải là người phụ nữ này, mà là người đàn ông đang tay trong tay với cô ta, một thân vận âu phục màu trắng —— Phương Ác!

Bạch Ngọc Đường cau mày, trước đó không lâu vẫn còn nghe nói Phương Ác đột nhiên mất tích, phái người đi tìm hắn thì cũng mất dấu, mọi người đang lo lắng mất đi đầu mối, không hề ngờ rằng hắn lại xuất hiện ở chỗ này.

“Anh thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình sao?” Từ phía sau bọn họ, một giọng nữ trong trẻo vang lên, Mã Hán lập tức cảm thấy da đầu tê rần.

“Cô ta có gì đẹp?” Ở phía sau, một cô gái cực kỳ xinh đẹp vận bộ lễ phục màu tím đi tới, đưa tay kéo Mã Hán, “Em có chỗ nào không đẹp bằng cô ta?”

(*Bee: Chết Tiểu Mã Ca =)), bị tóm cổ gòi*)

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng loạt thức thời mà bưng chén rượu trốn đi chỗ khác.

Mã Hán có chút vô lực nhìn vẻ mặt tươi cười của Trần Giai Di, “Sao em lại ở đây?”

“Ha ha.” Trần Giai Di bật cười, “Em biết anh đến nên cũng đến rồi sao, anh nhìn cái gì? Cô ta là người bị các anh tình nghi à?”

Mã Hán khẽ nhíu mày, hỏi Trần Giai Di, “Em biết người kia?”

Trần Giai Di nhìn một chút, nói, “Là người khởi xướng buổi tiệc hôm nay, chủ tịch của Sky Entertainment, Ngôn Lệ.”

“Vậy còn người đàn ông đứng bên cạnh cô ta?” Mã Hán hỏi.

“Em không biết.” Trần Giai Di lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi bổ sung, “Bất quá nghe nói hôm nay, Ngôn Lệ muốn cùng với người bạn trai khó khăn lắm mới được minh oan đính hôn.”

“Cái gì?” Mã Hán cả kinh.

“Anh khẩn trương thế để làm chi?” Trần Giai Di trợn mắt, “Ngôn Lệ tuổi cũng đủ làm mẹ của anh đó, con gái cô ta cũng mười tám rồi!”

Mã Hán thở dài, “Anh không có…”

“Đi, không cho phép anh nhìn.” Trần Giai Di thu tay lại, đem Mã Hán lôi đi xềnh xệch.

(*Bee: Hai anh Mã Hán Triệu Hổ cứ gọi là tối ngày bị bạn gái lôi đi không =)), sau này mà cưới chắc sẽ sợ vợ lắm a~*)

Cuộc đối thoại của hai người, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ở cách đó không xa cũng nghe được, có chút buồn bực nhìn nhau một cái, bạn trai được minh oan… Đó không phải là Phương Ác sao? Làm thế nào mà tối nay Phương Ác lại muốn cùng Ngôn Lệ đính hôn?

“Thảo nào Phương Ác được nhiều người như vậy tìm cách cứu ra.” Công Tôn từ bên kia tiến đến một bước, nói, “Với thế lực của Ngôn Lệ, đương nhiên có thể tìm được rất nhiều chuyên gia hỗ trợ cho hắn, hơn nữa còn có thể phát động truyền thông.”

“Triệu Trinh cũng tới kìa.” Bạch Ngọc Đường đột nhiên cầm lấy ly rượu, chỉ một ngón tay hướng về phía thang máy.

Bạch Trì đảo mắt nhìn lại thì thấy Triệu Trinh vẫn ung dung như mọi khi, thong thả bước ra khỏi thang máy, tiến vào đại sảnh rồi nhìn tới nhìn lui, dường như là đang tìm kiếm ai đó.

(*Bee: Nói hộ lòng Trinh – Con thỏ của ta đâu? Con thỏ của ta đâu?*)

“Chỉ mới không gặp mấy ngày…” Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều cau mày, hỏi Bạch Trì, “Triệu Trinh làm sao mà trông như gầy đi rất nhiều, Trì Trì, em ngược đãi nó hả?”

Bạch Trì trợn mắt, “Làm gì có, em ngày nào cũng cho ảnh ăn thịt cá đàng hoàng, là do lần biểu diễn sắp tới nên mới phải chuẩn bị.”

“Đúng rồi.” Triển Chiêu đột nhiên nói, “Hôm trước anh lên mạng xem một video về tuyển tập những màn ảo thuật của Triệu Trinh… Cái màn ảo thuật đem mình ném vào cối xay thịt thật sự rất biến thái!”

“Còn có màn nhảy từ cửa kính tầng ba mươi sáu xuống nữa.” Bạch Ngọc Đường cũng nói, “Làm sao cậu ta làm được vậy?”

Bạch Trì lắc đầu, có chút ngượng ngập nói, “Em cũng không biết, những màn biểu diễn ảo thuật của ảnh, cho tới bây giờ em cũng không dám nhìn.”

Đang nói, ánh mắt của Triệu Trinh rơi xuống mấy người bọn họ, nhưng anh nhưng không lập tức tới gần, mà nhìn chằm chằm Bạch Trì một thân vận âu phục, sửng sốt trong chốc lát rồi vịn tường bắt đầu cười đến rung người.

Bạch Trì mặt ửng đỏ, cậu cũng biết bộ dáng mặc âu phục của mình thật sự rất quái lạ, nhưng Triệu Trinh cũng không cần cười tới mức đó chứ?!

(*Bee: Nói hộ lòng Trinh – Trì ơi Trì à ~ Iu không chịu được~!*)

Sau một hồi cười sung sướng, Triệu Trinh hai tay đút túi, nhàn nhã thong dong đi tới, dù sao cũng là đại minh tinh, có không ít người đều biết anh, đồng loạt đổ dồn ánh mắt chăm chú nhìn theo.

Triệu Trinh không để ý đến bọn họ, đi tới bên cạnh bọn Bạch Trì, gật đầu với Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường và Công Tôn một cái, coi như là chào hỏi, rồi sau đó liền đi qua ôm lấy bả vai Bạch Trì cười cười, “Trì Trì, đầu năm nay cửa hàng thời trang trẻ em còn bán cả âu phục à?”

Bạch Trì mặt tối sầm, nhìn thấy ba người kia cũng nhịn không được cười, quay mặt đi.

Bạch Trì cắn răng trợn mắt nhìn Triệu Trinh một cái, hung hăng nói: “Sao anh lại ở chỗ này?!”

Triệu Trinh đưa tay chỉ chỉ Ngôn Lệ cách đó không xa, “Không phải anh đã nói qua với em rồi sao, anh được cô ta ủy thác biểu diễn.”

“Cô ta… cũng lớn tuổi như vậy rồi nha.” Bạch Trì vô thức thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên quay đầu lại, trợn mắt nhìn Triệu Trinh một cái, “Vậy mà anh còn nói cô ta nhìn anh chằm chằm mà chảy nước miếng?!”

Triệu Trinh nghe thấy, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhịn không được bật cười lên, “Em vẫn còn để bụng chuyện này a.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái, ngay từ đầu họ đã cảm giác được rất mãnh liệt, sau khi Triệu Trinh gầy đi, hình dáng càng lúc càng giống như Triệu tước, nhất là khi cười.

“Tay anh bị sao vậy?” Bạch Trì đột nhiên nhìn chằm chằm vào cổ tay Triệu Trinh, Triệu Trinh đưa tay lên nhìn, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng chau mày, đây rõ ràng là vết dây thừng trói chặt.

“Hồi nãy luyện tập bị thương.” Triệu Trinh thản nhiên nói, sau đó lôi Bạch Trì đi một mạch, “Đi lấy gì ăn đi, anh đói quá.”

“Muộn như vầy rồi mà anh chưa có ăn cơm?!” Bạch Trì tức giận kéo Triệu Trinh đi sang một bên lấy đồ ăn.

Rất nhanh sau đó, người của SCI chỉ còn lại Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu và Công Tôn, ba nhân vật tỏa sáng rực rỡ đứng chung một chỗ nói chuyện, dĩ nhiên đề tài đàm luận chính là Phương Ác.

Một lát sau, người trong đại sảnh càng lúc càng đông, còn có rất nhiều nhân vật cấp cao của giới buôn bán. Bao Chửng không hổ là trưởng cục, có rất nhiều người tới bắt tay chào hỏi với ông. Bạch Ngọc Đường cười hỏi Triển Chiêu: “Miêu Nhi, cậu nhìn hôm nay có giống với lễ kết hôn của Bao cục trưởng không?”

Triển Chiêu nhịn cười, liếc Bạch Ngọc Đường một cái, “Cậu gan á, lỡ mà ổng nghe thấy là ngày mai đi cọ nhà cầu đó…” Nói còn chưa dứt lời thì giật mình sửng sốt, Bạch Ngọc Đường bên cạnh cũng phản ứng y chang. Cửa thang máy mở ra, hai người đàn ông tiến vào… Bạch Duẫn Văn cùng Triển Khải Thiên.

Hai người lập tức quay người ra sau, Bạch Ngọc Đường khẩn trương: “Tại sao ông già cũng tới?”

“Tôi làm sao biết được, ba của cậu thì còn đỡ, chứ ba của tôi chưa từng tham gia loại tiệc tùng như thế này.” Triển Chiêu còn khẩn trương hơn. Hai người đang nói nhỏ thì nghe thấy Công Tôn nhẹ nhàng ho khan một tiếng. Hai người sửng sốt, cảm giác được sau lưng có một luồng khí lạnh, quay đầu lại, quả nhiên là hai ông ba đang đứng ở phía sau.

“Ba, thúc thúc” Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gọi.

“Ừ.” Hai ông già gật đầu, nhưng ngay sau đó bốn người mắt to nhìn mắt nhỏ một hồi, cuối cùng hai ông già xoay người đi rồi chào hỏi và nói chuyện phiếm với những người khác.

Bạch Ngọc Đường kéo Triển Chiêu lui về phía sau đến một góc, hai người càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểu, nghĩ hoài không ra.

Công Tôn lắc đầu, hỏi: “Hai đứa bao lâu rồi chưa về nhà?”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái: “Cái đó… Khoảng ba bốn tháng rồi, Tiểu Bạch, còn cậu?”

Bạch Ngọc Đường vẻ mặt đưa đám: “Không kém bao nhiêu đâu.” Hai đứa lập tức hiểu ra, hai ông ba muốn mượn cớ đi dự tiệc để đến xem hai thằng con bất hiếu lâu ngày không về.

Công Tôn nhịn không được mà bật cười, hai đứa nhóc này đúng là được sinh trong gia đình tiêu chuẩn hạnh phúc, từ nhỏ không hề thiếu thốn tình cảm và săn sóc, cho nên sự nghiệp mới có thể thành đạt như vậy, một mình ở ngoài đảm đương công tác, ở nhà trước mặt người thân thì lại giống hệt như hai đứa trẻ, đích thật là cuộc sống làm người ta hâm mộ.

(*Bee: Bỗng dưng tò mò về thân thế của Công Tôn kinh khủng a~ Vì sao Công Tôn lại sống một mình? Là bị bỏ rơi, thất lạc, hay là cả nhà bị giết nhỉ? Bao giờ Nhã tỷ mới viết về Công Tôn a? Mà…quan hệ của đại tẩu và hai em trai thật tốt a~*)

“Trùng hợp vậy sao?” Một giọng nữ từ phía sau truyền đến, Công Tôn quay đầu lại, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cũng hiếu kỳ nhìn qua. Trước mặt ba người là một người phụ nữ ăn mặc rất  khêu gợi.

Công Tôn liền cảm thấy huyệt Thái dương bắt đầu đau , cái người đang đứng chình ình trước mắt chính là bà cô hai ngày trước ở quán cà phê trước cảnh cục tìm mình gây chuyện – “Người phụ nữ quan trọng nhất của Cẩm Đường.”

********************

Trailer nồi tiếp theo:

Đại gia trở về! Đại gia trở về!

Á, có người muốn bắt nạt các tiểu thụ!

Các công quân: Đừng dại dột mà chọc vào người của ta!

47 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi Số 3

  1. Zổ nói:

    Ta không cam tâm a~ Ta mâu thuẫn a~*) => t phi thường phi thường đồng cảm nha
    t vốn muốn com thật dài, thật dài, nhưng mà bị cái dòng quảng cáo tiếp theo làm cho dãi chảy đầy mặt bàn a, suy nghĩ lập tức đình chỉ
    nàng ơi, bao giờ ??????????????????????

    • beedance07 nói:

      Cám ơn nàng. Thiệt mừng là tìm được người đồng cảm a~

      A~ không lẽ nào cái trailer lại bị phản tác dụng a? *đả thông mạch suy nghĩ của nàng*

      *cười bỉ bỉ* Nàng com cái com dài chút đi thì nồi sau sẽ nấu nhanh hơn a~ ;;)

      • Zổ nói:

        t sẽ com 1 cái com toàn dấu chấm nhá? vì đọc xong đầu t ko còn gì nữa, kiểu đầu óc trắng xóa 1 mảnh ấy
        uhm, thế hôn nàng thì sao? có đẩy nhanh đc tiến độ ko?

      • beedance07 nói:

        ha ha, thôi. Thà ta chờ tới khi đầu nàng hết trắng xóa rồi com cho ta còn hơn.
        Hôn ko giúp đẩy nhanh tiến độ được đâu a~ *nói nhỏ* vợ ta ghen lắm :”>

      • Zổ nói:

        chẹp, đôi khi t nghĩ bác bao cũng là fanboy nữa nàng ạ, chỉ là fanboy này quá già đời mà thôi

      • beedance07 nói:

        =))) Đã là hủ thì không phân biệt tuổi tác, huống chi “gừng càng già càng cay” ghép tới đâu trúng tới đó. Như cái chap 12 của bên nhà nàng Lu, bác ấy phán mấy câu mà làm hai bạn Mèo Chuột đớ lưỡi đứng hình luôn =)))

      • Zổ nói:

        đúng, bác Bao nói câu nào chết câu ấy, quá đỉnh đi
        uh, t cũng tò mò về gia đình Công Tôn nữa nàng ạ, ko biết mĩ nhân từ trước tới giờ như thế nào? Đại Bạch, anh phải đối xử thật tốt với Công Tôn nha TTATT

      • beedance07 nói:

        Ừ, ta tò mò lắm a~ Bản chất của Công Tôn dịu dàng như vậy mà bây giờ có phần hơi cổ quái và lạnh lùng *mà ta rất thích*, ta nghĩ có lẽ là do quá khứ chăng? Tại ta xem Du Long Tùy Nguyệt thì Công Tôn vốn dĩ không lạnh lùng như thế, trong DLTN thì Mỹ Nhân có vẻ hung hăng hơn =))
        Đại Bạch đương nhiên sẽ đối tốt với Công Tôn rồi. Ảnh mà dám hó hé là một đám fangirl của Công Tôn *trong đó có ta* sẽ tới đòi công đạo, xúi Công Tôn ngủ tách giường cho biết *bắt chước kế ly gián của Tiểu Đinh* =))

      • Zổ nói:

        thực ra là t băn khoăn mất bao nhiêu ngày mới quyết định đọc Du Long đấy nàng, vì t muốn Công tôn với Đạo Bạch cơ, nhưng may mà t đã đọc, bộ đó hay quá a, mà công Ton ở đó và Công Tôn ở đây đều là Công Tôn nhưng mà rõ ràng vẫn là khác nhau, quá hợp với 2 anh
        ôi, t yêu cả 2 Công Tôn

      • beedance07 nói:

        Ta thì cứ xem đó là một version khác của cặp Cẩm Sách. Ta xem Triệu Phổ là kiếp trước của Cẩm Đường. Ta xem bản chất của hai anh đều lưu manh và bá đạo như nhau, khí chất đều rất mạnh mẽ, uy hiếp người khác, đều hết mực sủng Mỹ Nhân, ngay cả khoản lười cũng giống nhau nữa. Đâu cứ phải là kiếp trước kiếp sau thì dung nhan phải giống nhau đâu ^ ^
        Ta chưa đọc đến đoạn có Bạch Kim Đường nên chưa thể xác định người này ngoại trừ ngoại hình ra thì bản chất có giống với Cẩm Đường hay không. Nếu đọc tới mà thấy không giống thì ta sẽ quy kết cho anh Triệu Phổ chính là kiếp trước của Cẩm Đường. Nếu mà cảm thấy cả bản chất của Kim Đường giống Cẩm Đường thì ta sẽ xem như cặp Công Tôn Triệu Phổ này là một cặp khác. Mà kiểu gì thì ta cũng thấy Triệu Phổ giống với Cẩm Đường, nếu có khác thì là do hoàn cảnh khác nhau thôi =)) *miệng lưỡi ta lắt léo thế đấy*

      • Zổ nói:

        đúng, nói về cái mặt bỉ và lưu manh thì… chẹp, nàng đọc cái phiên ngoại mà Công Tôn và Triệu Phổ xuyên tới hiện đại gắp SCI chưa? đọc cười chết t

      • beedance07 nói:

        Có. Lúc chưa đọc DLTN mà ta đã đọc phiên ngoại rồi, tại dính với SCI mà. Ấn tượng nhất là 4 đứa nhỏ, chưa gì hai thằng nhóc tiểu công đã khẳng định chủ quyền với hai bé tiểu thụ của chúng nó rồi. Quả là Trường Giang sóng sau xô sóng trước =))

      • Zổ nói:

        t cũng như nàng, đọc trước khi đọc DLTN, buồn cười cái màn ảnh vệ đi xe đạp dễ sợ, t thích dàn ảnh vệ trong tr đó
        ách, t lại đi gắp thịt nhà ng khác ăn chung với lẩu rồi
        TTATT

      • beedance07 nói:

        Ha ha, lúc ấy ta chưa đọc DLTN nên không ấn tượng với mấy anh ảnh vệ lắm, cơ mà bây giờ đọc rồi thì thích mấy ảnh ghê. Thấy hai anh Gia Ảnh và Tử Ảnh giống Đại Đinh Tiểu Đinh dễ sợ =)) có vai trò giống nhau, đều là thân tín của Triệu Phổ/Cẩm Đường, đều là fanboy, đều đáng iu vô cùng :”>
        Cứ tự nhiên gắp đi, rảnh thì giới thiệu thịt nhà người khác cho ta ăn ké với =)) *cười bỉ*

      • Zổ nói:

        t vẫn thích Đại Đinh, Tiểu ĐInh hơn á
        trong tr đó t thích Tiểu Tứ Tử
        chẹp, nhưng t chịu ko đọc đc Thất Ngũ nàng ạ, đọc đc mấy chương phải bỏ
        TTATT

      • beedance07 nói:

        Ừ, ta cũng thế. Tiểu Tứ Tử thì cute quá rồi :”> rất có khí chất của một bé thụ.
        Thất Ngũ ta chưa có đọc. Bây giờ vẫn đang luyện DLTN đây ~

      • Zổ nói:

        *ủy khuất* trong Thất ngũ cũng có Công tôn Triệu Phổ, đọc cái phiên ngoại về 2 ng cũng hay, nhưng tr đó ứ phải Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường mà t thích Triển Chiêu cơ

      • beedance07 nói:

        Ồ, vậy à? Không phải là Mêu Thử chứ là ai? Xưa nay ta chỉ biết ghép con mèo với con chuột, không ngờ còn có kẻ khác chen vào giữa được à *giật mình*

      • Zổ nói:

        nàng chưa nghía qua cái văn án à? là mèo chuột thật nhưng mà mèo là Triển Khải Thiên, ko phải Triển Chiêu

      • beedance07 nói:

        Ax, thế à. Ta cũng chỉ thích Miêu Nhi thôi, chắc ko đọc truyện ấy đâu.

  2. Á á á á á á cái đoạn này dùng để show hàng của SCI hả????? Sao mà miêu tả chi tiết thé? Đọc mà nước miếng chảy ròng ròng a~~~~~~
    Cho hỏi SCI là cái chốn chi? Là đội cảnh sát hay là ổ mỹ nam a??

    Ơ thế tập này là Hổ Tử đã bị em Tề Nhạc cưa đổ rồi à, còn Tiểu Mã ca đã bị Giai Di tỉ cưa đổ chưa? mà ta thấy sắp xếp thật hợp lý nha, Triệu Hổ tính tình ôn hoà nhưng trăm phần trăm nhát gái, phải có Tề Nhạc dữ như vậy mới mong thay đổi dc đầu đất. Còn Mã Hán ca lại thuôc loại ko thèm để ý đến phụ nữ, tính tình lại lãnh khốc nên cần 1 người vừa dữ mà phải vừa tinh quái như Giai Di mới hòng trị dc, chứ thử ghép cặp Mã Hán với Tề Nhạc xem, arienai – ko thể nào a~~ Mà nếu để cho Mã Hán đổ một em nhu mì hiền lương thì quá cha phim thần tượng Đài Loan rồi, ko chấp nhận dc, phi thực tế a, lúc đó có khi Mã Hán lại còn phải cúc cung đi lo lắng bảo vệ em ý ko chừng.

    Ây da nói nhiều quá, các nàng thông cảm, ta bị bệnh thích nhân vật phụ a, các cặp chính ta fan gơ hiển nhiên, nhưng khi phân tích thì ta thích phân tích cặp phụ hơn, hề hề.

    Cuối cùng, đa tạ nàng Bee a *cọ cọ*

    • Zổ nói:

      t cũng có bệnh thích nhân vật phụ như nàng , bắt tay cái nào

    • beedance07 nói:

      Ha ha ha, đương nhiên rồi, phải show hàng chớ, SCI là đội cảnh sát mỹ nam mà – chẳng thế mà chúng ta là “tập đoàn hủ nữ núp sau bóng các anh chàng cảnh sát đẹp trai” đó ư?

      Chắc chắn là Mã Hán cũng bị cưa đổ rồi =)) nếu không thì đâu có để mặc người ta muốn kéo đi đâu thì kéo thế. Haizz, đúng là hai nàng rất xứng với hai anh. Tại sao ta cứ vấn vương mãi với cái đống hint của hai anh thế này. Hu hu, bắt đền Nhã tỷ a~ TT^TT

      Ko sao, “hát nữa đi em, để ngày mai sông cạn đá mòn~” Ta cũng thích các cặp phụ a~

      Không có chi *cọ cọ lại*

  3. HaNguyen nói:

    “Mã Hán đứng bên cạnh ‘đích’ đột nhiên thấp giọng nói” Nàng ơi, có thể bỏ từ “đích ở câu văn này được không? Nàng dịch mượt lắm ý, nhưng mà tự nhiên đến câu này thì lại bị hơi sượng. Có phải lúc edit bị bỏ sót từ “đích” này không?

  4. HaNguyen nói:

    :) Nồi lẩu số 3 này hấp dẫn trí tò mò của ta nha! Không biết Mỹ Nhân “nhà chúng ta” :) sẽ ứng phó với bà già khốt – ta – bít này ra sao nhỉ? Mong chờ, mong chờ quá đi!!!

  5. Nhất Tiếu nói:

    *khóc thét* Sao tập này không có anh Cẩm Đường vậy.Tập này vắng anh ta thấy tan nát cõi lòng quá,may mà còn có các anh khác vớt vát được chút đỉnh.

    Ta chờ nồi số 4. Nồi số 4! Nồi số 4! Nồi số 4! Nồi số 4! Nồi số 4!(<–sao giống biểu tinh dzậy)

  6. parkthujisung nói:

    Công nhận nàng edit mượt thật nha, thích cách nàng tả Miêu Nhi “già không bỏ, nhỏ không tha, nữ phải ham, nam phải thích” với lại Công Tôn “mê chết đàn ông, hận chết đàn bà”…Với mấy chi tiết này mà ta vốn im lặng bấy lâu cũng phải vào com chút ko lại thấy có lỗi quá.
    Cái tiểu sử của mỹ nhân cũng làm ta tò mò quá à, chắc Nhã tỷ sẽ nhắc đến một ngày gần đây thôi nhỉ.

    • beedance07 nói:

      Hi hi, cảm ơn nàng ^ ^, đoạn miêu tả Miêu Nhi thì ta có hơi chém gió một tý =)), còn đoạn miêu tả Công Tôn thì đúng như nguyên tác á :”>.
      Nàng vào com là ta vui rồi. *ôm ôm*
      Ừ, hi vọng là thế. Nghe nói sẽ có một cuốn riêng viết về Công Tôn á *hắc hắc*

  7. vuongchilong nói:

    hơ hơ tự dưng hôm nay ta khui ra được cái bếp này, số ta hảo may mắn nha. cái đoạn miêu tả tập đoàn tinh anh S.C.I thật sự ta đã phải vừa bịt mũi vừa đọc đó. ta vừa đi hiến máu mà nàng ơi, thế này chết ta . . . cho ta order 1 suất lẩu nhà nàng nha ^ ^ *tay phải cầm thìa, tay trái cầm đũa, miệng nhỏ dãi*

    • beedance07 nói:

      Hơ hơ, nhà ta thường có cú tới thăm nga~ Toàn gõ cửa lúc nửa đêm à.
      Welcome to nhà hàng lẩu. Ta rất tiếc vì đã làm cho nàng tốn thêm máu sau khi mới hiến máu, bất quá thì lẩu của ta gất là dinh dưỡng, sẽ bù đắp lại máu cho nàng sau ;;)
      Order accepted. Welcome nàng trở lại ăn bất cứ lúc nào. *ôm ôm*

  8. Tử Ly nói:

    ngồi hóng đợi nồi số 4

  9. Zổ nói:

    *lăn lộn* t ko chịu đc~~~~~~~~
    ngọt quá a
    nồi 4 nồi 4

  10. shock1210 nói:

    nàng ơi
    ta muốn ăn lẩu, ăn lẩu,ăn lẩu và ăn lẩu
    nàng bưng nồi lẩu tiếp theo ra đi
    *chảy nước miếng*
    thèm chít mất
    mĩ nam a~~~~~~~~~~~~
    ta đến đây
    hắc hắc

    • beedance07 nói:

      Ha ha, ăn lẩu vừa phải thôi, ăn nhiều quá sẽ bị bội thực.
      Mở cái nhà hàng ra mà khách khứa chảy nước miếng nhiều quá =)), kiểu này sao dám mời anh Ngọc Đường tới, ảnh bị khiết phích, làm sao chịu nổi cái sự bỉ của đám hủ nhà mềnh =))
      SCI mà lị, đương nhiên là mĩ nam gòi :”>

  11. Tích Chiêu nói:

    Ặc, ta chết vì mong mất thôi! Thật sự muốn đọc nồi số 4. Ờ, anh Cẩm thì mà dùng 2 chữ ‘đại gia’ để miêu tả là quá chuẩn xác.

  12. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    mấy ngày ni ta bận quá h` mới vào com được cho nàng, thứ lỗi a

    đầu tiên: ta rất đồng cảm vs nàng vụ Mã Hán vs Hổ Tử =))) fan gơ nó mâu thuẫn rứa đó nàng ạ *đau khổ*

    thứ hai: cái đoạn đầu nó tả mấy anh zai cảnh sát thật hào nhoáng và chảy nước miếng =))))))) làm như minh tinh xuất hiện í =))) nhìn mà choáng nghe mà ngợp =))) [thật sự rất muốn thêm Đại Bạch but ảnh ko phải cảnh sát =))) (nói nhỏ: ảnh là lưu manh =))))]

    thứ ba: ta cũng tò mò về Công Tôn nha, thân thế của anh thật sự rất bí ẩn ế ~~~ nhà của anh ta chả biết tưởng tượng ra thế nào nữa =”= tò mò-ing

    cuối cùng: “người phụ nữ quan trọng nhất của Đại Bạch” đã xuất hiện =)))) sắp có màn hay xảy ra rồi a ~~~~ Đại Bạch gần comeback rồi =)))

    • beedance07 nói:

      *nhào vô ôm*
      Ừm, mấy ngày nay ta cũng thắc mắc nàng Kem đi đâu gòi. Hát vu vơ: “Ta iu kem, ta mến kem, vì mỗi lần kem tới ta vui ~” :”>

      đầu tiên: cám ơn nàng, đúng là fan gơ nó mâu thuẫn thật *cắn khăn*

      thứ hai: đúng đúng, ta muốn có thêm Cẩm Đường vào, ta không quan tâm ảnh có phải là cảnh sát hay ko, ta chỉ cần biết ảnh là tổng công super đẹp chai, ta muốn thấy cơ.

      thứ ba: Ừ ừ, tò mò ghê luôn, nhà của ảnh… không tưởng tượng ra được, trước giờ Công Tôn luôn chỉ sống một mình.

      cuối cùng: *nghêu ngao* Kịch hay tới rồi, kịch hay tới rồi, mời ra ăn, mời ra ăn….

  13. HuLi nói:

    Thanks các nàng,
    Ta cũng tò mò về thân thế của Công Tôn mỹ nhân nữa.
    T.T

  14. “…bị vô số ruồi nhặng chẳng biết từ đâu đeo bám, làm cho Bạch Cẩm Đường lúc nào cũng như lâm đại địch, tìm một đống bảo tiêu để mà vây quanh đập ruồi cho nhanh.”
    Chet cuoi ta =))))))))))), ai doi so sanh ti`nh dich vs ruoi,dap phat’ chet luon kieu nay` co chu’

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s