Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi Số 4

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi Số 4

Này thì “đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm”!

(*Bee: Hình ảnh chỉ mang tính chất giỡn mặt. Ờ, thấy cái tựa là hiểu rồi đó. Ngôn ngữ ở nồi này có thể hơi cà chớn… Các bạn thông củm.*)

“Hôm nay nghe nói là chỉ mời các bậc tinh anh của giới cảnh sát.” Cô ta cười nhẹ hỏi Công Tôn, “Ngươi có chỗ nào giống với cảnh sát sao?”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái, hơi giật mình.

Bạch Ngọc Đường chớp chớp liếc mắt với Triển Chiêu —— Ai dzạ?

Triển Chiêu hơi cau mày đưa tình lại —— Chưa từng thấy qua.

Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu nhìn nhìn ——Hình như là có ý thù địch với Công Tôn a.

Triển Chiêu cúi mắt ngó ngó —— Có khi nào là “tình cũ không rủ cũng tới” không?

Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt —— Không thể nào đâu?! Đại ca mà về có khi nào sẽ banh ta lông không?

Triển Chiêu nheo nheo cặp đồng tử —— Cũng may mà hôm nay đại ca không có tới đây.

(*Bee: Mèn ơi *trấm trấm mồ hôi* Tìm từ đối xứng cho hai anh thật là dzui a. Ta có chém gió về ngôn ngữ một tý *cười bỉ*, nói trước rồi á, mai mốt đọc bản official cấm có lấy gạch chọi ta. Mà hai anh trò chuyện bằng mắt, thần giao cách cảm thế này thật là tiện lợi a~ đỡ phải tốn nước miếng.*)

“Có cần ta phái xe tiễn ngươi về nhà không?” Cô ta có vẻ hơi bị đắc ý, nói, “Dù sao thì ta cũng có thể coi như là một nửa chủ nhân của chỗ này.”

Công Tôn bất đắc dĩ thở dài, quyết định tốt hơn hết là không nên gây chuyện xung đột với người đàn bà này, liền nhấp một hớp rượu, hơi bĩu môi, hướng đầu nhìn về phía Bạch Duẫn Văn đang đứng, cười cười với cô ta: “Bạch bá phụ đang ở bên kia ạ.”

(*Bee: Há há há, đó đâu phải là “gây chuyện” a, cùng lắm chỉ là “gây hấn” thôi mà :”>*)

Sắc mặt của cô ta trong nháy mắt trở nên lạnh tanh.

Bạch Ngọc Đường ngờ vực —— Miêu Nhi, Bạch bá phụ không phải là ông già nhà tôi sao? Quen biết với cô ta a?

Triển Chiêu nghi hoặc —— Có khi nào là bạn của ba cậu không? Nhưng nếu là bạn của ba cậu thì sao lại có thành kiến với Công Tôn?

Người đàn bà nọ nhìn chằm chằm Công Tôn trong chốc lát, đưa tay cầm lấy ly champagne mà người phục vụ bên cạnh đang bưng, cười lạnh, để ta xem hôm nay ai đỡ giúp ngươi nữa! Nói xong, vung tay tạt thẳng ly rượu vào mặt Công Tôn.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng loạt cả kinh. Lúc này, đột nhiên một bóng người chợt lóe lên bên cạnh, sau đó thì họ nhìn thấy có một người đột nhiên chắn trước mặt Công Tôn. Công Tôn ngẩng đầu lên, nhìn thấy trước mắt mình là một bóng lưng quen thuộc… Người đàn bà kia thấy vậy, choáng váng cả mặt mày, khẩn trương rút cái ly lại, “Cẩm Đường…”

Bạch Cẩm Đường khuôn mặt lạnh băng, đứng chắn trước người Công Tôn, cúi đầu liếc nhìn dòng rượu trước ngực đang chậm rãi chảy xuống, đưa tay nhẹ nhàng phủi phủi, rồi giương mắt nhìn người đàn bà trước mặt, không có biểu lộ gì trên mặt ngoài vẻ phiền chán nhàn nhạt.

Người đàn bà nọ trong nháy mắt sắc mặt trở nên tái nhợt, vành mắt đỏ lên.

=口= Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đứng phía sau, há to miệng, đưa mắt nhìn nhau, phát hiện trong mắt đối phương cũng tràn đầy hưng phấn y như mình—— Woa! Quá đặc sắc, quá kịch tính, quá hồi hộp a~!

(*Bee: Hình ảnh chỉ có tính chất tự sướng =)), tưởng tượng hình ảnh Cẩm Đường bị rượu tạt ướt chắc cũng sexy cỡ này, tiếc là không tìm được tấm nào bị ướt rượu, chỉ có ướt nước =)) Ừ thì ta biết, Cẩm Đường cao nên chỉ bị tạt ướt áo, nhưng mà không nên ngăn cản cái sự tự sướng của fangirl a~ Cho hỏi có ai xịt máu giống ta không?*)

Bạch Cẩm Đường xuất hiện khiến cho người đàn bà mới vừa rồi còn hùng hùng hổ hổ trong nháy mắt lập tức tiêu tan hết vẻ kiêu căng, khuôn mặt mới vừa rồi còn ngang ngược hung dữ, trong nháy mắt liền trở nên uất ức nhu nhược, ngay cả hai tiếng “Cẩm Đường” gọi lên nghe cũng nhão nhẹt yếu nhớt. Công Tôn nghe được tiếng đó thì nổi hết da gà da vịt, trào lên một phen mắc ói. Ngoảnh lại thì thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu vẻ mặt cực kỳ *hớn* háo hức, Công Tôn lắc đầu, nâng ly lên uống một hớp rượu, sau đó quay người lại để tiếp tục xem cuộc vui.

(*Bee: Mỹ Nhân đúng là yêu nghiệt a~. Anh là người trong cuộc mà anh còn tỉnh bơ đứng xem kịch vui nữa =)) Thật là pro.*)

Bạch Cẩm Đường nhăn mặt cau mày, nhìn chằm chằm vào người đàn bà kia.

“Em xin lỗi, Cẩm Đường.” Cô ta vội vàng đưa tay định giúp anh lau rượu trước ngực.

Bạch Cẩm Đường chậm rãi lùi lại một bước, xoay mặt nhìn cặp sinh đôi bên cạnh, phán một câu khiến tất cả mọi người ngã ngửa, “Cô ta là ai? Nhìn quen quen.”

Mọi người vốn tưởng là có thể trông chờ một vở kịch chuyện tình tay ba nam nữ hỗn loạn đầy hấp dẫn… đồng loạt nản lòng chiến sỹ. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái, đứa bĩu môi, đứa dẩu mỏ—— Ghét, mất cả hay!

(*Bee: Nương a~ Đúng là một lũ khoái coi chuyện thị phi =))*)

Nhưng mà kẻ có sắc mặt khó coi nhất không ai khác hơn chính là bà cô “đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm” hiện giờ đang ngây ngốc đứng chết trân, tay vẫn dừng lại giữa không trung, thu về không được, tiến tới cũng không xong.

Đang lúc lâm vào tình thế khó xử thì chợt nghe từ phía sau vang lên tiếng cười: “Bạch đại gia thiệt là người hay quên a.”

Mọi người quay đầu trở lại thì thấy hai người chậm rãi đi tới, một người ăn mặc sỹ diện, là một ông già hơi mập, người đi kế là một thanh niên trên dưới ba mươi tuổi.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu vừa nhìn thấy ông già kia đều đồng loạt sửng sốt —— Đây không phải là Bàng Cát sao? Nhưng điều kỳ quái chính là, lần trước gặp mặt với Bàng Cát bất quá chỉ mới nửa năm về trước, làm sao mà trong thời gian ngắn ngủi như vậy, ông ta đã già đi như vậy? Cả mái đầu bạc trắng đi, nếp nhăn đầy trên mặt, đâu có chỗ nào giống như người sáu mươi tuổi, nhìn kiểu gì cũng tưởng tám mươi tuổi là ít.

(*Bee: Tại trong này “quái vật không biết lão hóa” nhiều quá rồi, nên phải cho vài người già trước tuổi để cân bằng lại =))*)

Bạch Cẩm Đường quay đầu lại, nhìn thấy Bàng Cát, cũng có chút khó hiểu, Đại Đinh vội tiến đến gần, ghé vào tai anh nói, “Lão đại, trí nhớ của anh cũng kém ghê, cô ta là con gái của Bàng Cát, Bàng Hiểu Cầm, hai người trước kia đã từng gặp nhau.”

Bạch Cẩm Đường chớp mắt mấy cái, vẻ mặt ngờ ngợ nhìn Đại Đinh: “Thật sao?”

Mọi người bên cạnh đã nản nay còn nản hơn, quả nhiên là Bàng Hiểu Cầm kia bị bệnh tưởng hơi nặng, tự ăn dưa bở – cho là ai cũng mê mình.

Bạch Ngọc Đường khẽ tóm lấy Tiểu Đinh bên cạnh, hỏi: “Vậy sao cô ta lại nói mình là một nửa chủ nhân ở đây?”

Tiểu Đinh bĩu môi, “Tòa khách sạn cao ốc hội trường thành phố này là lão đại thu mua lại từ lão già Bàng đó, cổ phần Bạch Thị khống chế 51%, Bàng Gia có 20%, Ngôn Lệ 25%.”

“A ~~” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau —— quả nhiên là trình tự sướng quá cao.

Bạch Cẩm Đường thật ra thì tới giờ cũng chẳng nhớ ra được cô ta là ai, chẳng qua là đối với hành động tạt nước vừa rồi của Bàng Hiểu Cầm đối với Công Tôn khiến anh canh cánh trong lòng, cau mày, quay đầu lại nhìn Bàng Hiểu Cầm vẫn mang bộ mặt vô cùng lo sợ, lạnh giọng hỏi, “Vừa rồi cô mới làm cái gì đó?”

(*Bee: Aaa~ Anh sủng vợ tới thế là cùng ~ Đã đỡ cho người ta rồi mà vẫn canh cánh trong lòng nhá ~*)

“Em…” Bàng Hiểu Cầm vừa định biện hộ vài câu, nhưng mà Bạch Cẩm Đường đâu có thèm để ý, quay mặt sang nhìn cặp sinh đôi, ra lệnh, “Đuổi cô ta ra ngoài!”

Những người khác đều thất kinh, Bàng Cát đứng phía sau họ trên mặt lại càng thoạt đỏ thoạt trắng.

“Bạch Tổng khẩu khí thật lớn a.” Người thanh niên đứng phía sau Bàng Cát kia đi tới nhìn Bạch Cẩm Đường, “Buổi tiệc ngày hôm nay là do bà chủ Ngôn tổ chức, nếu đuổi người cũng phải là do bà chủ Ngôn đuổi mới phải.”

“Khụ khụ…” Hắn vừa nói dứt lời, từ bên cạnh đã truyền đến một tiếng ho khan nhẹ nhàng, nhìn sang thì thấy Ngôn Lệ đã phát hiện động tĩnh ở đây, bèn đi tới, bên cạnh cô ta là Phương Ác.

Tầm mắt của Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lập tức lại bị Phương Ác hấp dẫn, lẳng lặng chờ xem mọi chuyện sẽ phát triển ra sao.

“Vậy thì thật xin lỗi, xin mời tiểu thư rời đi cho.” Ngôn Lệ mỉm cười nói.

Bàng Cát cau mày, mặt lạnh nhìn Ngôn Lệ, “Bà chủ Ngôn… Như vậy không khỏi có chút thất lễ.”

Ngôn Lệ cười một tiếng, “Mặc dù tôi là người mời khách, nhưng Bạch Thị mới là chủ nhân của nơi này, hơn nữa, tôi cảm thấy vị tiểu thư cư xử cũng có phần không thỏa đáng… Cho nên, hoặc là thỉnh vị tiểu thư này rời đi trước, còn không thì rời đi cùng với Bàng lão gia cũng được.”

Người thanh niên đứng sau Bàng Cát sắc mặt vô cùng khó coi, cười lạnh, “Bà chủ Ngôn, làm người ai làm thế?”

(*Bee: Không làm thế thì sao làm người = . =*)

Mà Bạch Cẩm Đường đứng một bên nãy giờ đã chán ngấy cái tiết mục này rồi, đưa tay ôm lấy bả vai của Công Tôn, cầm lấy ly rượu trong tay của anh, uống một hớp rồi kéo anh sang một bên, “Mệt chết đi được.”

Công Tôn giương mắt thấy thần sắc của anh quả là có phần rất mệt mỏi, liền hỏi: “Anh mới vừa xuống máy bay sao?”

“Ừ.” Bạch Cẩm Đường ngẩng mặt uống cạn ly champagne, gọi bồi bàn đưa thêm một ly nữa, sau đó ghé sát vào tai Công Tôn nói, “Nhớ em sắp chết đây.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng loạt run lên, liếc mắt nhìn nhau —— Đại ca thật giỏi a, trước mắt bàn dân thiên hạ mà tán tỉnh trắng trợn dễ sợ nha.

“Chị của ta là do chính bà chủ Ngôn mời tới, hiện tại lại muốn đuổi chị ấy đi.” Người thanh niên phía sau Bàng Cát phía cười lạnh, “Như vậy không tốt lắm đâu.”

Ngôn Lệ cười khổ lắc đầu, hạ giọng nới với Bàng Cát, “Bàng lão gia, rượu mời thì hãy uống đi, ông không nhìn thấy con gái mình đã đắc tội với ai sao? Chỉ mời nàng đi ra ngoài đã là giữ mặt mũi cho ông lắm rồi. Nói đi cũng phải nói lại, cũng may là vừa nãy cô ta không tạt trúng, nếu không, tôi sợ là tối nay ông phải đi nhặt xác con mình đấy.”

(*Bee: Chuẩn!*)

Bàng Cát sắc mặt thay đổi mấy lần, bất đắc dĩ nhìn Bàng Hiểu Cầm một cái, gật đầu với cô ta. Bàng Hiểu Cầm vành mắt đỏ lên, hung hăng trợn mắt nhìn Bạch Cẩm Đường và Công Tôn một cái rồi xoay người bụm mặt chạy.

***

“Này!” Bạch Ngọc Đường vỗ vai Tiểu Đinh, hỏi, “Họ Bàng làm sao mà sợ đại ca dữ vậy?”

Tiểu Đinh liếc nhìn Bạch Ngọc Đường một cái, “Tôi nói cậu cũng thiệt là, đại ca làm vậy đều là vì các cậu đó.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, không giải thích được mà nhìn, “Như vậy là thế nào?”

“Hai cậu quên mất án mạng của Bàng Dục à?” Tiểu Đinh hạ giọng nói, “Bàng Dục là đứa con quý tử mà Bàng Cát cưng chìu nhất, lão đại chính là sợ hắn ôm hận trả thù các cậu, cho nên làm ăn suốt một năm này đều nhằm vào Bàng Cát mà triệt hạ, bây giờ 80% tài sản của Bàng Thị đều đã bị lão đại thu mua hết. Cậu đừng thấy mặt ngoài như vậy, chứ thật ra thì Bàng Thị bây giờ chỉ còn lại là một cái vỏ trống rỗng, có muốn giãy giụa thì cũng chẳng được bao nhiêu lâu nữa đâu.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nghe được đều giật mình, không hề ngờ rằng Bạch Cẩm Đường vì họ mà hành động triệt để đến vậy. Vừa đảo mắt nhìn thì thấy Bạch Cẩm Đường đang cùng Công Tôn ở một bên nói chuyện hết sức tình củm, chẳng biết là Công Tôn nói những gì mà Bạch Cẩm Đường cười híp cả mắt lại.

(*Bee: Vụ của Bàng Dục, xem lại tập 2 để biết thêm thông tin chi tiết. Aww~ Cẩm Đường oách quá a~ đúng là một ông anh thương em ghê gớm *trấm nước mắt*, cơ mà thật là… đoạn trên mới miêu tả anh như uy dũng như hổ báo, xuống đoạn dưới, vợ mới nói mấy câu mà đã trở thành thuần hóa như cún con a~ đúng là khôn chợ dại nhà =))*)

Triển Chiêu đột nhiên nhẹ vỗ vỗ Bạch Ngọc Đường, hơi bĩu môi với anh, Bạch Ngọc Đường hướng theo tầm mắt của Triển Chiêu nhìn qua thì thấy cách đó không xa là Bạch Duẫn Văn, đang nhướn mày nhìn Bạch Cẩm Đường.

“Ông già bị mất hứng rồi.” Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu trao đổi một ánh mắt rồi đi về phía trước hai bước, làm bộ lơ đãng ngăn cản tầm mắt Bạch Duẫn Văn nhìn về phía Bạch Cẩm Đường.

(*Bee: Ông bác Duẫn Văn có hai thằng con bất hiếu như nhau, một đứa thì ba bốn tháng không về nhà, một đứa thì vừa về chỉ biết tới vợ nó, ứ thèm qua chào ông già một câu =)). Được cái thấy hai thằng em bảo vệ cho anh nó mà thấy iu ứ chịu được :”>*)

“Thằng nhóc chết tiệt!” Bạch Duẫn Văn thấp giọng mắng một câu, Triển Khải Thiên bên cạnh đưa tay vỗ vỗ vai ông, “Quên đi, vui vẻ cả làng không được rồi sao, tụi nó hạnh phúc là tốt rồi. Tôi phải đi rồi, cậu có đi hay không?”

“Đi.” Bạch Duẫn Văn gật đầu đi ra ngoài, bỏ lại một câu, “Càng xem càng tức ói máu!”

Triển Khải Thiên lắc đầu cười rồi cùng ông đi ra ngoài.

Thấy hai vị trưởng bối đã rời đi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau cười một tiếng. Hai người đảo mắt một vòng nhìn bốn phía, quyết định tìm xem có náo nhiệt ở đâu để mà coi nữa không.

(*Bee: Thấy chưa thấy chưa? Đúng là một lũ bu hôi, khoái xem thị phi mà =)) Được, chìu ý hai bạn, muốn thị phi có thị phi*)

Cách đó không xa, Bạch Trì và Triệu Trinh đang đứng ở bên cạnh bàn. Triệu Trinh cầm lấy một cái đĩa, ăn gì đó, Bạch Trì ngẩng mặt nhìn, hai người đang trò chuyện gì đó. Lúc này, có ba thanh niên mặc âu phục màu đen, đột nhiên tiến đến vây lấy hai người bọn họ.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, quyết định hướng đó thẳng tiến, lại thấy cặp sinh đôi bên cạnh cũng đang đi cùng hướng, tư tưởng lớn gặp nhau —— đều cảm thấy nơi đó sắp có náo nhiệt để xem.

Bạch Trì đưa cho Triệu Trinh mấy món, Triệu Trinh mặc dù ngoài miệng nói đói, nhưng chỉ ăn hai miếng rồi bưng đĩa nói chuyện huyên thuyên với Bạch Trì. Bạch Trì cũng cảm thấy Triệu Trinh hôm nay dường như tâm tình không tốt, không phải là có chuyện gì xảy ra chứ?

Đang muốn tìm cơ hội để hỏi anh thử rốt cuộc có chuyện gì thì lại nghe có tiếng người vang lên bên cạnh, “Đây không phải là cậu Triệu sao?!”

Bạch Trì xoay mặt lại thì thấy có ba người đi tới, đều là người ngoại quốc! Người dẫn đầu tầm ba mươi tuổi, có một mái tóc màu vàng, có một chút giống người Hồ (dân tộc phía Bắc và phía Tây Trung Quốc), vẻ ngoài trông cũng tạm được, chẳng qua là không biết có do góc độ nhìn hay không, Bạch Trì có cảm giác mũi của hắn có chút méo mó kỳ dị, người vừa lên tiếng chính là hắn. Người thứ hai thoạt nhìn giống như người Á Châu, vóc người thì có vẻ lai giữa Âu Châu và Á Châu, trên mặt có chút lạnh lùng, nhìn hơi quái lạ. Người thứ ba thoạt nhìn là một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi, tóc vàng cắt ngắn, da trắng như tuyết không tỳ vết, mắt to màu xanh, mũi nhỏ hơi vểnh, vóc người cũng không cao, thoáng qua tưởng như là một búp bê tóc vàng. Bạch Trì không khỏi giật mình, đây là con trai hay con gái? Nhưng khi cậu ta mở miệng, Bạch Trì liền phân biệt ra được, giọng nói trầm thấp, rõ ràng là một bé trai, chẳng qua là không giống với vẻ mặt thản nhiên của hai người bên cạnh, cậu ta lộ ra vẻ rất hưng phấn, oang oang nói với Triệu Trinh, “A, anh thật là Triệu Trinh?! Nhìn anh so với trong ti vi còn đẹp hơn nhiều nha, tôi tên là Matthew, tôi là thần tượng của anh… A, không phải, anh là thần tượng của tôi!”

Triệu Trinh dường như có biết người tóc vàng đầu tiên với cái mũi kỳ dị, nhưng không nhận ra hai người còn lại, vẻ mặt lãnh đạm không biểu lộ gì, khẽ gật đầu với người nọ, coi như là chào hỏi.

Bạch Trì tò mò nhìn mấy người bọn họ, hỏi Triệu Trinh, “Bạn của anh à?”

Người tóc vàng đầu tiên với cái mũi kỳ dị gật đầu với Bạch Trì, “Xin chào, tôi là Stewart, đây là Lý Khắc.” Nói xong, đưa tay ra, giống như là muốn bắt tay Bạch Trì.

Bạch Trì đương nhiên là lễ phép đưa tay ra đáp trả, nhưng hắn đột nhiên siết chặt tay cậu, cảm giác có gì đó rất kỳ quái —— tay của đối phương lạnh quá a, tay của người sống làm sao có thể lạnh như vậy được? Nhưng ngay sau đó đã nghe thấy người nọ gào thảm lên một tiếng “A”, thân thể lui ra sau mấy bước, thống khổ ôm cánh tay ngồi xổm xuống.

Bạch Trì sửng sốt, cảm giác lạnh như băng trên tay vẫn còn, nhưng đối phương đã lùi ra xa rồi mà. Cậu nhìn xuống, cả kinh kêu lên “A!” một tiếng, nhận ra trên tay của mình thình lình nắm một bàn tay đã bị đứt.

“Ha ha ha…” Stewart lẽ ra đang tỏ ra đau đớn đột nhiên cười ha hả đứng lên, hai người bên cạnh hắn cũng cười rộ, thằng nhóc Matthew nhìn giống búp bê kia cười đến mức dậm chân bình bịch, chỉ vào Bạch Trì mà nói, “Sao mày ngu dữ vậy? Như vậy mà cũng bị hù són ra quần! Đúng là đần độn.”

Bạch Trì nhìn lại thì thấy bàn tay của Stewart rõ ràng khi nãy nằm bên trong tay áo hắn, cúi đầu nhìn kỹ thì nhận ra bàn tay mình đang nắm là tay giả…

Bạch Trì muốn ném xuống bàn tay giả kia xuống, lại phát hiện ra bàn tay kia đã dính chặt trên tay của mình, vứt không xong, có chút hoảng lên. Đột nhiên, cậu nghe thấy Triệu Trinh đến bên cạnh mình nói, “Đừng cử động.” Bạch Trì lập tức ngưng phủi, có chút đáng thương nhìn Triệu Trinh.

(*Bee: Bé thỏ mắt long lanh hảo đáng thương a~*)

Triệu Trinh đưa tay nhẹ nhàng gạt một phát, bàn tay giả dính chặt lấy Bạch Trì lập tức rớt xuống. Bạch Trì tò mò nhìn bàn tay của mình, hoàn toàn không có dấu vết keo dán.

“Làm sao lại như vậy?” Bạch Trì ngẩng mặt hỏi Triệu Trinh.

Triệu Trinh khẽ nhíu mi, nói: “Hắn cũng là ảo thuật gia.”

“Chúng tôi đều là tới tham gia cuộc tranh tài ảo thuật lần này.” Matthew cười ha hả, nói với Bạch Trì, “Bọn tao thấy mày đi cùng Triệu có vẻ rất thân quen, còn tưởng rằng mày cũng là một cao thủ, ai dè lại là một tên ngốc ngoại đạo.”

“Này…” Nãy giờ một mực chứng kiến toàn bộ mọi chuyện ở bên cạnh, Đinh nhị lang nhịn không được mà tiến lên, ôm lấy Tiểu Bạch Trì, nói với ba người, “Cái này bất kể là người trong nghề hay ngoại đạo chẳng phải đều sẽ bị dọa sao? Sao có thể khinh người như vậy!”

Stewart khinh thường cười một tiếng, “Là nó nhát gan mà thôi.”

Bạch Trì thấy sinh đôi dường như có chút bất bình thay cho mình, sợ chuyện bé xé ra to, dù sao nơi này cũng là chỗ kinh doanh của đại ca, cổ đông lại là người hợp tác với Triệu Trinh, gây chuyện phiền phức sẽ không có gì tốt, vội vàng giảng hòa, cười với sinh đôi rồi nói, “Không sao, là em nhát gan mà, cũng rất thú vị.”

“A…” Matthew cười cười, liếc Trì Trì, “Mày thật đúng là nhát cáy, chẳng có cá tính gì cả.”

Bạch Trì có chút khó xử, cặp sinh đôi ánh mắt đã nheo cả lại, lòng thầm nói —— Ăn gan hùm mật báo rồi, dám khi dễ Bạch Gia tiểu đệ à?

(*Bee: Nhị Đinh Lang đúng là thành viên VIP của chúng ta. Đề nghị mọi người cho một tràng pháo tay. Nhưng dù sao thì việc cứu mỹ nhân cũng là của anh hùng a~ Hủ nhân chúng ta cứ đứng xem là được rồi hai anh ạ.*)

“Bắt tay nào.” Triệu Trinh đứng bên cạnh nãy giờ không nói gì, đột nhiên đưa tay ra, hướng về phía Matthew. Matthew theo bản năng đưa tay bắt lại, nhưng chợt cảm thấy trên tay trơn mềm, hơn nữa dường như có gì đó đang bò lên cánh tay mình? Cúi đầu vừa nhìn…

“Á!” Matthew bị làm cho sợ đến mức hét to một tiếng, nhìn thấy trên bàn tay một khắc trước vừa bắt lấy tay mình đột nhiên biến thành một con rắn dài khoảng một thước… Hơn nữa còn là một con mãng xà có sọc còn sống nhăn. Con rắn kia linh hoạt phi thường, vòng quanh cánh tay Matthew, thoáng cái đã bò lên, quấn một vòng quanh cổ của hắn, ngẩng cái đầu hình tam giác hướng về phía Matthew há miệng, thè cái lưỡi ra.

Matthew hãi hùng tới mức hết dám nhúc nhích. Đột nhiên, lúc này lại nghe thấy có người vỗ tay, mọi người nhìn lại thì thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng nhau khoát khoát tay mà tán thưởng: “Thật là lợi hại!”

Matthew vốn dĩ đã trắng bây giờ trên mặt càng thêm trắng, hệt như một tờ giấy (*Bee: à không, là Ômô trắng sáng*), hai mắt kinh hãi nhìn con rắn lừ lừ trước mắt, đến cử động một ngón tay cũng không dám.

Stewart và Lý Khắc bên cạnh cũng đứng hình không biết làm sao. Cuối cùng, Stewart bất đắc dĩ nói với Triệu Trinh, “Triệu, chỉ là đùa một chút thôi mà, đừng làm thật như vậy, nó dù sao cũng là trẻ con, không hiểu chuyện.”

Triệu Trinh nhìn chằm chằm Matthew, liếc một cái. Matthew cũng xem như nhanh trí, vội vàng nói với Bạch Trì, “Thật xin lỗi…”

Bạch Trì bây giờ càng thêm bối rối, Triệu Trinh mới vừa rồi đã làm gì? Chẳng lẽ anh giấu một con mãng xà trên người? Nhưng trên người anh chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi, làm gì có chỗ nào mà giấu rắn chứ?

Sau khi Matthew xin lỗi xong, Triệu Trinh lười biếng búng ngón tay, “Tách” một tiếng, con mãng xà quấn quanh trên cổ Matthew đột nhiên lóe sáng, trong nháy mắt bùng cháy rồi biến mất.

Tất cả mọi người ngây người, Matthew trợn to hai mắt, có chút không dám tin, nếu không phải chung quanh vẫn còn vương mùi cháy khét nhàn nhạt, hắn chắc chắn sẽ cho là Triệu Trinh mới vừa thôi miên, khiến hắn bị ảo giác.

Triệu Trinh buông chiếc đĩa trên tay xuống, kéo Bạch Trì sang một bên, nói độc một chữ, “Mệt.”

Bạch Trì vẫn còn hơi ngẩn người, ngơ ngác xoay mặt nhìn bốn phía, chỉ thấy chỗ phía sau góc tường gần cửa sổ có hai chiếc ghế sa lon, bèn kéo Triệu Trinh rời khỏi đám người.

Vừa dựa vào ghế sa lon, Triệu Trinh liền ngủ thiếp đi rất nhanh. Bạch Trì đem áo khoác âu phục cởi ra, cẩn thận đắp lên người của anh, chỉ thấy anh dường như ngủ rất say, càng lo lắng hơn, thế là quyết định ngồi ở bên cạnh trông chừng anh.

“Triệu Trinh… dường như bị gì đó.” Triển Chiêu khẽ cau mày, liếc Ngọc Đường, “Tôi cảm thấy cậu ấy hình như mệt chết đi.”

****************

Trailer nồi tiếp theo:

Người chết!

Dương Dương ~ iu chết đi thôi!

Chết! Công Tôn và Triển Chiêu gặp nguy hiểm a!

Ngọc Đường và Cẩm Đường nổi điên a!?

Hả?!! Cảnh HOT a?!!!!

48 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi Số 4

  1. Tích Chiêu nói:

    Hahahaha, đại gia ta hôm nay khui hàng nha, để đây đọc xong rồi com. Ai giành tem là ta “táng” chít! *cầm sẵn dép*

    • beedance07 nói:

      Ơ, Cẩm Đường mới là đại gia mà, nàng cùng lắm thì là đại nữ thôi =)). Ừ, chúc nàng ăn ngon. Ăn khuya coi chừng mập ra nhé ;;).

      • Tích Chiêu nói:

        Hơ, kệ, ta cũng thích làm đại gia, đang tuyển mỹ nhơn luôn đây nàng ạ! *nối gót Bạch đại ca*

        Xong nồi này ta có 3 điều muốn nói:

        1. Là cái ảnh đầu page. Đúng thật là nó 3 trấm quá nàng ạ, làm tưởng ta đi nhầm nhà. Hắc, mẹt của mụ Bàng… ờ gì đó quên mất tiêu… là phải như vậy, vậy mới xứng. Hứ, đợi 100 năm nữa đi hãy tới tranh với Mỹ nhân nhà ta. Nhớ hồi mới đọc đoạn này trong QT mà ta điên cuồng, tự dưng ở đâu nhảy ra mụ điên này, còn tưởng đại ca đi ăn vụng từ thời chưa có vợ chứ.

        2. Ngôn ngữ… éc… không thể chối cãi là nó quá hợp với nồi này, nhưng đồng thời cũng show hàng độ BT của nàng =.=|||

        3. Lạy trời, thôi thì nàng dẹp luôn “trailer” của nàng đi, để như vậy máu ta cứ sôi trào, cái trailer gì mà lừa tình dễ sợ, trình PR của nàng đạt chuẩn quốc tế rồi đó!

      • beedance07 nói:

        Ha ha, nàng tuyển mỹ nhơn á? Sợ là nàng tuyển không nổi thôi, nàng có đủ tiêu chuẩn được như Bạch đại gia không?
        Trả lời 3 điều của nàng.
        1. Há há, ta muốn thế mà, phải bôi bác mụ già ấy tới cùng =)), cái tội muốn tạt nước vào mặt của Mỹ Nhân tới 2 lần.
        2. Ha ha, ngại quá, đó chính là điều ta muốn. Đã BT thì phải BT tới cùng :”>
        3. Hí hí, thật tình là ta cũng muốn tự xưng là “master of promotion” lắm á nàng :”>, phải để cái trailer để câu khách cho nhà hàng của ta chứ. Không mắc công ế quá phải sập tiệm thì sao ;;)

  2. Zổ nói:

    nàng, hôm nay mặc kệ vợ iu của nàng có ghen hay ko thì t cũng phải cạp nàng 1 cái
    iu nàng chết mất a
    thực ra là muốn cạp Bạch Trì nhưng mà t cũng sợ rắn lắm a =.=
    chẹp, nàng a nàng a
    đoạn chớp qua chớp lại đáng iu quá đi a
    đoạn Đại Bạch – mĩ-nam-trong-rượu, ai nha, t ko có chảy máu mũi nha, nhưng mà cũng phải đưa tay lên đề phòng
    mà sao t nghi 2 bác Triển Bạch thế nhỉ? tư tưởng thật phóng khoáng a, giận con chỉ vì nó mải mê với vợ mà ko giận vì vợ nó là nam a
    hứ, Đại Đinh Tiểu Đinh a, e nhớ 2 anh, e yêu 2 a
    nàng, đoạn trailer của nàng toàn làm t mất cảm xúc mà rớt dãi nghĩ tới nồi tiếp theo ko à
    ứ biết đâu

    • Zổ nói:

      a, tí nữa quên, nồi này t đặc biệt xúc động vì những gì Đại Bạch làm cho 2 đứa e, đúng là 1 ông anh tốt mà, t cũng muốn, huhu

      • beedance07 nói:

        Đại Bạch thương hai đứa em nhất trước khi gặp Công Tôn mỹ nhân rồi còn gì. Có mấy đoạn thấy ba anh em thương nhau mà iu không chịu được, như là cái phiên ngoại “Anh Hai” ấy, rồi còn có nhiều nhiều đoạn rất cảm động nữa. Thật sự là rất ấm áp TT ^ TT

      • Tích Chiêu nói:

        Hô hô, nàng ơi đừng nhắc lại vụ 3 anh em thương nhau trong quá khứ. Mỗi khi nhớ đến vụ đó là ta nổi máu điên lên, muốn lao vào người 2 ông Bạch Triển mà hét lên : “Why? Why? Whyyyyyyyyyyyyyyy?”

        Nhớ đến cái đó ta đau lòng lắm nàng ạ!

      • beedance07 nói:

        Ừ, ta cũng đau lòng a~ Cơ mà cái gì cũng có nguyên nhân của nó, để chờ xem Nhã tỷ sẽ bóc trần cái quá khứ bí mật ra như thế nào~

    • beedance07 nói:

      Biểu lộ tình thương mến thương của nàng làm ta muốn mếu quá, bị cạp đau lắm, ta không dám đâu.

      Nàng mà cạp Trì, Trinh sẽ xử nàng còn ác liệt hơn nữa a, ko chỉ có rắn đâu.

      Hí hí, ta thích cái vụ thần giao cách cảm, liếc mắt đưa tình của Thử Miêu lắm, iu ghê luôn.

      Oh, các bác đời trước đều có tư tưởng thoáng lắm a, bác Bao, bác Bạch, bác Triển, cả mấy mama của hai bạn cũng thế. Có lẽ là quá khứ của các bác cũng rất hoành tráng và sặc mùi hint a~ còn có cả cặp Tước mỹ nhân và công quân của bác ấy nữa.

      Ha ha, không ổn không ổn, chắc ta phải bỏ phần trailer thật, chứ để nó làm các nàng mất hết xúc cảm thì gay a~

      • Zổ nói:

        nàng có làm phần Công Tôn mĩ nhân ra mắt bố mẹ chồng ko? t tò mò về phần ấy ghê
        thì t cũng biết thế nên có dám cạp đâu T_____T
        công nhận là ấm áp thật, t vẫn thấy thương Đại Bạch vì dù sao hồi nhỏ, sau khi anh ý mất trí ấy, 2 đứa e cũng ít thân với a hơn, buồn a
        may mà giờ anh ý có Công Tôn
        haha, ko biết mĩ nhân nói gì mà Đại Bạch cười như vậy nhỉ?

      • beedance07 nói:

        *Cười bỉ* Đương nhiên rồi, nàng cứ yên tâm, từ tập 6 trở đi, ta sẽ bao trọn toàn bộ các khoảnh khắc của Cẩm Sách, một chi tiết cũng không bỏ sót chứ đừng nói tới cái thời khắc quan trọng ấy, hắc hắc, ta sẽ mần sạch cặp ấy từ đây đến lúc cưới, đến lúc ra mắt, đến lúc chúng nó yêu nhau chết đi sống lại thì thôi *chảy nước miếng, xịt máu mũi*

        Uhm, thương Cẩm Đường lắm, đọc tập 2, nghe Ngọc Đường kể lại với Công Tôn mà thương ảnh ghê luôn, yêu thương hai đứa em đến mức có thể làm tổn thương chúng, làm chúng sợ, vì sợ mất đi điều mình trân quý nên dùng cách tiêu cực nhất để giữ nó lại, sau đó thì bị chia cách với mấy đứa em, lăn lộn ở ngoài một mình. Cũng may dù thế nào vẫn là một người anh thương em nên quan hệ vẫn rất ấm áp.

        Hí hí, Mỹ Nhân nói gì mà anh ấy chả cười, lâu ngày không gặp lại vợ mà, chỉ nghe giọng vợ thôi là đã đủ hạnh phúc rồi, đương nhiên là phải cười tít mắt rồi. Cho dù vợ có mắng mỏ gì thì với cái sự lưu manh, vô sỷ của ảnh cũng có thể biến thành lời yêu thương được a =))

      • Zổ nói:

        *kéo kéo áo* nàng, nàng dám nói mần sạch 2 anh ý ko sợ bị Đại Bạch mang ra Thái Bình Dương nuôi cá mập sao?
        t hóng a~~~~~~

      • beedance07 nói:

        Hắc hắc, ta dù gì cũng là mẹ ghẻ của cặp này mà *tự phong*, nên ko sợ, mà ta mần cả hai cứ có mần mỗi Công Tôn đâu *cười bỉ*

      • Zổ nói:

        vậy nàng sẽ bị Đại Bạch tặng cho Công Tôn để giải phẫu cơ thể sống đó

      • beedance07 nói:

        Vậy ta mượn lại câu nói của nàng Kem, “chết dưới tay Mỹ Nhân, làm quỷ cũng phong lưu” =)) Nói chứ, các nàng phải bảo vệ ta, ko được cho Cẩm Sách giết người hủy thi, có thế thì ta mới nấu lẩu cho các nàng ăn được chứ lị ;;)

      • Zổ nói:

        *cười bỉ lại* nàng phải nấu xong xuôi mĩ nhân mới xử nàng
        chúng ta đây sẽ giúp nàng “phong lưu” 1 phen
        nói thế chứ t cũng ko mong ngày đó đâu

      • beedance07 nói:

        Éc ~ Dã man vậy a? Các nàng ăn xong còn đạp chén mà giúp Mỹ Nhân xử lý ta a? =((( Ta không chịu đâu!

      • Zổ nói:

        cái này ko thể trách bọn ta, có trách chỉ có thể trách mị lực của mỹ nhân quá sức liêu nhân a~~

      • beedance07 nói:

        Không ổn không ổn, coi bộ khi nào mần sạch sẽ cặp Cẩm Sách rồi thì phải tìm cách chuồn thôi, ko lại bị phẫu thuật sống a~

  3. shock1210 nói:

    hic hic
    ta muk bội thực là do nàng á
    nàng vừa kết thúc nồi lẩu nì lại sờ-poi nồi lẩu khác
    ta muk k chảy nước miếng k phải hủ nữ nha
    hic hic
    từ ngày lạc bước vào nhà nàng
    nước miếng của ta k thể nằm trong sự khống chế
    oa oa~~~~~
    muk nàng cố gắng chăm chỉ như bây giờ nhá
    yêu nàng nhìu
    hí hí

    • beedance07 nói:

      Ha ha
      Không nên không nên, bội thực không tốt cho sức khỏe a.
      Ta phải quảng cáo tí đỉnh để giữ khách ăn chứ, ko thì sập tiệm a :”>
      Hình như nàng cũng không phải người duy nhất chảy nước miếng, chúng ta đồng cam cộng khổ a =))
      Hì hì, khoản chăm chỉ thì ta không dám hứa, nhưng sẽ cố để đáp lại tình cảm của các nàng ^ ^
      *ôm cái*

      • shock1210 nói:

        *ôm ôm hun hun , tranh thủ sàm sỡ*
        hắc hắc
        nàng yên tâm đi
        ta ăn lẩu giỏi lắm
        sáng trưa chiều tối lúc nào cũng ăn đc
        k bội thực đc đâu ^^
        nàng cứ giữ tốc độ như nì là ok òy( nhanh hơn thì càng tốt. hí hí)
        thanks nàng nhìu nhìu nhá
        *gửi nàng nghin cái hun gió* chụt….. chụt

      • beedance07 nói:

        *thôi đừng sàm sỡ, ôm hun được rồi*
        Ha ha
        Vậy sao? ;;)
        Ta không hứa đâu, cơ mà có một điều chắc chắn, nồi sau sẽ ra chậm hơn nồi này, nồi sau hơi bị nhiều a~
        *đã nhận nghìn cái hôn gió của nàng*

      • shock1210 nói:

        nàng làm ếk thì sẽ có nhìu người biến thành cổ hươu ( do chờ đợi) và chết do đói và mất nước ( bọt) đấy
        nàng đã cảm thấy nàng thật tội lỗi chưa???

      • beedance07 nói:

        Từ trước giờ ta làm cho nhiều người thành cổ hươu rồi, làm thêm vài người nữa để thêm vào bộ sưu tập cũng được *hắc hắc*
        Tội lỗi tội lỗi, trần gian còn sót lại con ma nhà họ hứa =)). Đùa chứ ta không có hứa là sẽ chăm chỉ bao giờ à nha. Nhưng sẽ cố hết sức.

      • shock1210 nói:

        nàng thật độc ác.
        hì.ta nói đùa thui.chứ ta bít nàng cũng còn nhiều việc nàng phải làm muk
        đâu phải chỉ ăn với edit đâu
        nàng cứ làm ếk nào cảm thấy thoải mái và thuận tiện nhất là đc
        ta muốn cảm ơn nàng lần nữa vì đã edit cho bọn ta đọc ké *cúi đầu*
        ^^

      • beedance07 nói:

        Ha ha, ta thích được khen là “ác” *cười bỉ*
        ^ ^ uhm, cám ơn nàng đã thông cảm *ôm cái nào*
        *cúi đầu lại* Ta cũng cám ơn các nàng đã vào ăn và ủng hộ cho ta.

  4. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    h` có màn xì poi cuối mỗi đoạn nữa sao =))))) hấp dẫn à nha =)))

    e hèm chui lên com

    cái đoạn tạt nước tạt nước í, ta càng thấm thía câu mỹ nhân là để yêu thương để nuông chiều để nâng niu a =)))) Công Tôn anh í biết thế nào cũng có đứa ra cứu nên ảnh chả sợ, vâng ở đây là chồng ảnh bay ra =))) nàng đó may mà tạt trúng Đại Bạch, tạt trúng Công Tôn thì… như đã nói, chết sớm hơn dự kiến a =)))

    cơ mà đại ca ở trên uy vũ bấy nhiêu đoạn dưới nói chuyện với vợ cười híp cả mắt =)))) mất hình tượng quá đi mất thôi =))) but ta là ta yêu biểu cảm đó của anh nha ~~~~ ta thích ngắm Đại Bạch mỗi khi cười a :X :X :x (cười ngu, cười đểu, cười lưu manh j` cũng thích hết trơn á XD~~~)

    Đại Bạch quả là một anh trai vượt chuẩn ISO 9001-2000 nha, lo nghĩ cho mấy đứa em của mình một cách vô cùng chu đáo *giơ ngón cái* ôi em yêu anh Cẩm Đường ~~~~ *nhào vào ~~~ bị bật ra*

    ———-
    2 bạn Thử Miêu thật đúng chuẩn hội ng` a dua hóng chuyện thị phi a =))) vừa xem vừa bình luận = liếc mắt đưa tình vô cùng ăn ý nha =))))

    ——-

    Ta là ta ngóng nồi lẩu tiếp ~~~~ nha nàng ~~~
    *đè ra hun*

    • beedance07 nói:

      Ừ, để câu khách ấy mà =))

      Nàng nói quá chuẩn về dzụ tạt nước, thật ra ta nghĩ Mỹ Nhân cũng không care là có bị tạt nước không, ta thấy Mỹ Nhân nghĩ, “có bị tạt trúng hồi sau có đứa tự nhiên sẽ bị xử đẹp, không cần bận tâm.” =))

      Tuy là mất hình tượng nhưng mà ta khoái, ta thích, hạnh phúc của Đại Bạch cũng là hạnh phúc của fangirl chúng ta *trấm nước mắt* có thể cười là tốt quá rồi.

      Công Tôn chém nàng bây giờ. À quên, nàng còn muốn chết dưới tay Mỹ Nhân nữa mà =))

      Đúng đúng a =)) Một lũ ham dzui, khoái coi thị phi a~

      *hun lại* nhưng đừng đè ta, vợ ta sẽ không thích đâu a~

      • ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

        Đại Bạch xét ra là ng` chịu khá n` tổn thương, may mà có Công Tôn nên ảnh mới lấy lại được cân bằng cuộc sống ^^~ (Công Tôn là lẽ sống của đời anh =))))) nghe sến súa quá thể =)))))

        ta vẫn đang ngồi tưởng tượng cảnh Đại Bạch đứng nói chuyện vs mỹ nhân cười híp mắt a *chảy nước miếng*

        p/s: thì ra là hoa đã có chủ à ;))

      • beedance07 nói:

        Tuy là sến nhưng nó đúng và ta thích =))))
        Mì tu, ta muốn thấy cái điệu cười híp mắt *dại vợ* của anh =)))
        p/s: Chính xác, là hoa đã có chủ từ lâu. :”> cũng may mà vợ ta ít ghé nhà ta chơi (vợ ta không phải hủ), nếu không thể nào cũng bị xử đẹp vì ôm hun nhìu người như rứa =))

  5. Tử Ly nói:

    Mã Hán và Triệu Hổ nhiều hint thì khỏi nói rồi, cơ mà Triển papa và Bạch papa sao lúc nào xuất hiện cũng đi cùng nhau là sao a? và 2 mama cũng thế, nếu nhắc Triển mama thì có ngay Bạch mama chứ ko phải là hai papa là sao a? hic, ta là đang bị tưởng tượng…

  6. parkthujisung nói:

    Nha nha, sao mà ta yêu cái câu cú và cách dùng từ của nàng trong đoạn đối thoại ngầm của vợ chồng nhà Miêu Thử thế không biết. (Nàng cứ tiếp tục phát huy nha).Vợ chồng nhà này đúng là ưa hóng thị phi, sợ thiên hạ bất loạn mà.
    Cái hình ảnh cún con của anh Đại Bạch trước vợ tuy hơi mất hình tượng tẹo nhưng mà ta thấy là gia vị ngon nhất trong cái nồi lẩu này đấy.
    Ta biết nàng cũng mất không ít thời gian công sức để chế biến được một nồi lẩu nhưng mà nàng có thể cho bọn ta ít nhất cũng hai ngày được ăn một lần không? Ta bị nghiện mất rồi.

    • beedance07 nói:

      Hí hí, nàng thích là ta vui rồi, sẽ tiếp tục phát huy =)), không chỉ vợ chồng nhà này đâu, còn có cả 2 thành viên VIP của chúng ta, Đại Đinh Tiểu Đinh nữa =)), ham hố coi thị phi, làm ta nhớ tới Mộc Lăng a =)), bé cưng ấy là khoái gây thị phi nhất ấy.

      Biết làm sao được, người ta là thê nô mà =)), tuy bản chất là sư tử,lang sói, cơ mà đứng trước vợ thì thành cún con, bởi vậy cho nên Dương Dương mới liên tưởng tới ảnh như cún con đó =)). Iu không chịu được.

      Hai ngày một lần… Ah, không nổi, không nổi đâu. Ta không muốn biến thành con ma nhà họ hứa. Nàng ăn lẩu ít ít thôi, ăn thường xuyên sẽ bị ngộ độc thực phẩm a :”>.

      • parkthujisung nói:

        Lẩu mà cứ thế này thì ta tình nguyện bị ngộ độc mà. Nhưng thôi, ta cũng chẳng dám ép nàng đâu *ủy ủy khuất khuất*. Vì chất lượng nồi lẩu, Vì sức khỏe của nàng! (Nhưng nàng cũng sẽ không bỏ đói chúng ta lâu đâu nhỉ?Hì!)

  7. Thanks nàng nhé, ta rất thích mấy cái lẩu của nhà nàng. Khả năng chém của nàng trong mấy cái màn liếc mắt đưa tình của các mỹ nhơn là cho ta hâm mộ chết dc XD. Ta đọc mà cười rần rật như con khùng ấy Nàng chắc là ng Nam hả? Ta đoán là thế, vì ngôn ngữ tạo cảm giác rất quen thuộc. Từ đây ta cắm sẵn chờ lẩu nhà nàng a. Khổ nổi dạo này bận quá, tuần lên dc có một hai lần a, còn lại toàn phải đọc trên dt.. Mà sao lại cài pass cái nồi số 5 vậy….khiến ta háo hức mất ngủ…mặc dù ta đã đọc rồi, nhưng ta vẫn muốn coi nàng chém ”banh ta lông cái màn hai bạn Sói nhà Hổ nổi điên”. Mong nàng sớm gỡ pass cho ta tiếp tục bấn loạn các bạn nhé XD

  8. Ta bấn cp Trinh – Trì trong nồi này a! >__< Muốn bà cô đó tạt trúng Công Tôn cơ, thế mới có chuyện hay để xem a~
    P/s: Ta tính là vào xin pass nồi 5 thế mà bấm đại nó ra rùi ;))

  9. HuLi nói:

    Yeah, cực cực khoái cái tựa Này thì “đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm”… bít ngay pà cô sẽ bị nàng dìm mà.
    Khoái quá nên phải Com. rồi ta lên đọc tiếp hehe.
    Thanks các nàng nha !!

  10. Trảm Phong nguyên soái nói:

    Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng loạt run lên, liếc mắt nhìn nhau —— Đại ca thật giỏi a, trước mắt bàn dân thiên hạ mà tán tỉnh trắng trợn dễ sợ nha.
    –> Mai chúa, bấn
    Cưng ơi, ta đã nhịn đọc lẩu để theo tiệc chính cho trọn vẹn, nhưng sao mà không nhịn được thế này. Quay cuồng a, sức hút Bạch đại gia và mỹ nhân thật mãnh liệt.AAA

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s