Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi số 5

Lẩu Thập Cẩm S.C.I.

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 5

Lửa Trong Gió.

WARNING: Nồi này có SPOILER mạnh. Có cảnh H nhẹ (chỉ hot thôi, không đến nỗi *H*) và một ít vấn đề về ngôn ngữ.

(*Bee: Nồi này khá là lớn a~ Mọi người được dịp ăn no rồi nhé. Cuối tuần vui vẻ.

E hèm, chúng tôi vô cùng “thương tiếc” báo tin, những người “đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm, đã xấu mà còn xa, đã bị sida mà còn xông pha đi hiến máu” thì thường bao giờ cũng chết trước nhất *kinh nghiệm đọc Conan và Kindaichi =))* Vậy cho nên, bà cô khốt ta bít Bàng Hiểu Cầm điên khùng đánh ghen với Công Tôn cũng theo quy luật này, đã bị Nhĩ Nhã giết không thương tiếc, chết khá là thảm*).

***

Bàng Cát đã hôn mê bất tỉnh, con trai của lão, Bàng Khánh, đang cùng với bác sỹ chăm sóc cho lão.

Bạch Cẩm Đường cau mày nhìn cái bánh ga-tô kẹp thi thể kia. Sinh đôi từ phía sau đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Lão Đại, ngày mai anh có muốn mời một thầy địa lý tới xem phong thủy của lầu này hay không?”

(*Bee: xem lại tập 2 để biết thêm chi tiết, cái lầu này máu me quá a~*)

Bạch Cẩm Đường bất mãn lườm họ một cái. Công Tôn đang đứng cạnh anh cởi áo khoác, vội vã đi tới, vén tay áo lên, đang định kiểm tra thi thể một chút thì nghe thấy một người lớn tiếng hét: “Mày cút ngay cho tao!”

Lời vừa thốt ra thì mọi người đã thấy Bàng Khánh xông lên chặn lại trước thi thể, vẻ mặt kích động mà rống lên với Công Tôn, “Mày đừng giả mèo khóc chuột, chị của tao chính là do mày hại chết!”

Bạch Ngọc Đường cau mày, nhưng thấy hắn vừa mới bị kích động lớn như vậy nên cũng không so đo với hắn, đành phải nhẹ giọng khuyên hắn: “Bàng tiên sinh, xin anh đừng trở ngại điều tra, nhanh chóng khám nghiệm tử thi sẽ có lợi cho việc phá án.”

“Chúng mày cũng cút cho tao!” Thằng con của Bàng Cát tựa như đã phát điên, không ngừng vung tay quát to, “Cũng là chúng mày, là chúng mày đã hại chết chị của tao… Chúng mày-!” Nói còn chưa dứt lời, bởi vì biên độ vung tay của hắn quá lớn, một tay va phải cái bánh ga-tô phía sau. “Rầm” một tiếng, cả thi thể lẫn bánh ga-tô cùng nhau ngã sầm về phía sau, vung vãi khắp nơi.

Bạch Ngọc Đường mặt liền biến sắc, rất hối hận là khi nãy không tống tên điên này ra ngoài. Họ Bàng quả nhiên đều là phường giá áo túi cơm, chẳng được tích sự, chỉ giỏi phá bĩnh! Anh xoay mặt nói với một cảnh viên bên cạnh: “Lôi hắn ra ngoài cho tôi, tố cáo hắn có ý định phá hư hiện trường và làm trở ngại điều tra!”

Cảnh viên vội tiến tới lôi Bàng Khánh vừa ầm ĩ vừa cản trở mang đi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, quay đầu lại nhìn Công Tôn, chỉ thấy sắc mặt Công Tôn cũng rất nghiêm trọng.

“Thảm rồi.” Triển Chiêu có chút bất đắc dĩ, ảo não nói, “Hoàn toàn chưa kịp chờ nhân viên giám thức chụp lại ảnh, hiện trường đầu tiên đã bị hủy!”

***

Bạch Cẩm Đường vẫn mặt dày mày dạn, thản nhiên như không,  trừng mắt liếc cặp sinh đôi đang muốn dây dưa ở lại. Đinh nhị lang đành phải tâm không cam lòng không nguyện, miễn cưỡng rời đi. Bước đến bên cạnh Công Tôn, Bạch Cẩm Đường thấp giọng nói, “Tôi ở phòng nội bộ tầng 27, khi nào em xong việc thì đến nhé.”

Công Tôn dở khóc dở cười, liếc Cẩm Đường, “Tôi phải trở về cảnh cục để khám nghiệm tử thi.”

Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng hôn lên tóc anh một cái, thấp giọng nói, “Đúng lúc tôi muốn ngủ một giấc để lấy lại sức.” Vừa nói vừa nháy mắt với Công Tôn, “Thật sự nhớ em muốn chết.” Nói xong, anh đứng dậy rời đi một cách cực kỳ phong độ.

(*Bee: Phụt máu. Khăn giấy, khăn giấy! Sao anh phong độ thế hở Cẩm Đường, muốn lấy máu fangirl hết à?*)

Công Tôn ngẩng đầu thì thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đang ở bên cạnh vểnh lỗ tai nghe nghóng cuộc đối thoại của họ. Anh bất đắc dĩ lắc đầu, “Trên thi thể dính quá nhiều kem và bánh ngọt, phải phải xử lý rõ ràng rồi mới có thể khám nghiệm tử thi!”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, đang muốn mở miệng thì thấy Triển Chiêu bên cạnh đột nhiên quay đầu lại nhìn phía sau. Bạch Ngọc Đường cũng theo ánh mắt của anh mà quay đầu lại, chỉ thấy Triệu Trinh vốn đang ngủ say trên ghế sa lon chẳng biết đã tỉnh lại từ lúc nào. Anh tựa vào ghế sa lon, dường như đang suy nghĩ chuyện gì, ngẩn người nhìn hiện trường.

Bạch Trì sau khi gửi xong hồ sơ, liền cùng với Lạc Thiên chạy đi kiểm tra các camera theo dõi, vì vậy bây giờ chỉ còn lại một mình Triệu Trinh. Thoáng thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều nhìn mình, Triệu Trinh liền biết điều mà đứng lên, chuẩn bị rời đi thì chợt nghe Triển Chiêu đột nhiên nói, “Triệu Trinh… Chúng tôi muốn nhờ cậu cố vấn.”

Triệu Trinh bất đắc dĩ cười cười, hai tay đút vào túi mà quay trở lại. Trải qua nhiều ngày chung đụng với nhau, thậm chí lần trước cũng là do Triệu Trinh cứu mạng của Triển Chiêu và Lạc Dương, hơn nữa, quan hệ giữa anh và Tiểu Bạch Trì cũng càng ngày càng gần gũi, cho nên sự phòng bị ban đầu đối với Triệu Trinh của hai bạn Triển Bạch đã hoàn toàn biến mất. Hai người vẫn thường đùa giỡn với anh, lại nói thêm, Triệu Trinh ngoại trừ tính cách vài lúc có chút quái lạ khó lường thì thật sự là một người rất tốt để giao kết, không phải dễ gì mới gặp.

***

Triệu Trinh bất đắc dĩ lắc đầu, nói, “Tôi cuối cùng cũng hiểu ra vì sao đột nhiên lại bị buồn ngủ như thế.”

Ba người đều bị câu nói không đầu không đuôi của Triệu Trinh làm cho sửng sốt. Triển Chiêu lập tức phản ứng, “Có người chuốc thuốc cho cậu, như vậy khi hắn gian lận thời gian phạm tội, cậu sẽ không nhìn thấy, mà toàn hội trường này, trừ cậu ra, những người khác đều không có khả năng phát hiện ra tiểu xảo của hắn!”

Triệu Trinh gật đầu, cười, “Anh đúng là phản ứng rất nhanh… Lúc nãy tôi không có uống rượu, tất cả những gì tôi ăn chỉ có chiếc bánh muffin mà Trì Trì cho tôi. Khi ăn thử một chút, tôi cảm thấy vị của nó có phần quái lạ nên không ăn nữa… Sau đó thì đột nhiên chẳng biết tại sao mà cảm thấy rất buồn ngủ, các anh có thể điều tra thử thành phần trong bánh muffin xem sao.”

“Bánh muffin…” Bạch Ngọc Đường gật đầu với cảnh viên giám thức, nói: “Lấy đĩa bánh muffin ở bàn bên kia mang về kiểm nghiệm!”

“Rõ.” Cảnh viên giám thức vội chạy qua, tìm một vòng trên bàn rồi quay đầu lại nói, “Bạch đội trưởng, không có bánh muffin a.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu liếc mắt nhìn nhau, đều xoay mặt nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh ngáp một cái, nói, “Hỏi Trì Trì thử là em ấy lấy nó từ đâu, hoặc là ai đã đưa nó cho em ấy.”

***

Bạch Ngọc Đường gật đầu hỏi: “Lúc nãy em đã đưa cho Triệu Trinh ăn một đĩa bánh muffin?”

“Vâng.” Bạch Trì gật đầu.

“Ai đưa cho em vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Ở trên bàn cũng không có a.”

Bạch Trì sửng sốt, nói, “Là một người phục vụ mang lên, em sợ đồ ăn để lâu trên bàn không được sạch sẽ, lại nhìn thấy anh ta mang lên hai chiếc bánh muffin mới, liền nhận lấy rồi đưa cho Triệu Trinh… Sao vậy ạ?”

“Trì Trì, anh bị người ta bỏ thuốc.” Triệu Trinh đi qua ôm lấy vai Bạch Trì, cọ cọ hai cái, “Buồn ngủ quá a.”

“Cái gì?” Bạch Trì kinh hãi hỏi, “Bỏ thuốc? Thuốc gì? Có nặng lắm không? Chẳng trách sao anh ăn bánh muffin xong liền lừ đừ như vậy!”

(*Bee: Ôi Trì Trì ~ Bé lo cho Trinh quá nha, iu quá đi, muốn ôm rồi cọ cọ bé ấy giống Trinh a~*)

***

Lạc Thiên vội vã chạy đến, hạ giọng nói, “Đội trưởng, có chuyện rồi!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, theo Lạc Thiên ra ngoài, chạy qua hành lang gấp khúc dài ngoằng, đi tới sân thượng trên tầng cao nhất thì thấy mọi người đều xúm quanh ở đó.

“Đang làm gì đây?!” Bạch Ngọc Đường nhíu mày, lại nghe từ xa vang lên một giọng nói già nua: “Các ngươi hại chết con gái của ta, còn bắt con trai của ta, các ngươi nghiệp quan (*doanh nghiệp và cảnh quan*) cấu kết hại cả nhà ta, ta ngày hôm nay không sống nữa, thế nhưng ta có thành quỷ cũng sẽ không tha cho các ngươi!”

Vừa nghe thấy giọng nói, tất cả mọi người nhíu mày, nhìn thấy bên ngoài lan can sân thượng có một lão già đầu tóc trắng xoá —— là Bàng Cát.

“Ông ta không phải đã đến bệnh viện rồi sao?” Triển Chiêu hỏi.

“Không… Vừa mới tỉnh, nghe thấy con trai cũng bị mang đi, liền gần như phát điên, đại náo một trận, sau đó bỏ chạy tới đây.” Lạc Thiên thấp giọng nói, “Lão nãy giờ vừa khóc vừa gào, nói muốn nhảy xuống, còn nói muốn Bạch đại ca vàNgôn Lệ phải bồi táng (*chôn cùng*).”

“Đại ca của tôi đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Lão đại mới bay một ngày một đêm về, đã về phòng nghỉ ngơi rồi.” Sinh đôi nói tỉnh bơ, “Lão Bàng giải (*con cua*) ấy cũng không phải người tốt gì cho cam, muốn chết thì cứ để lão chết, cũng coi như vì dân trừ hại.”

Bạch Ngọc Đường liếc mắt trừng họ, “Đã có quá nhiều người chết rồi, nếu chết thêm nữa, khách sạn này của đại ca đổi tên thành nhà ma được rồi.” Nói xong, cởi áo khoác âu phục, vẫy tay ra hiệu với Lạc Thiên. Hai người đi xuyên qua đám đông, cúi người xuống, chậm rãi đi dọc theo lan can, tiến gần đến sau lưng Bàng Cát.

Triển Chiêu vì sợ kích động Bàng Cát nên cũng không dám tới gần, chỉ có thể lo lắng dõi theo Bạch Ngọc Đường và Lạc Thiên.

“Gọi Bạch Cẩm Đường ra đây! Gọi Ngôn Lệ ra đây, ta muốn cùng bọn chúng đồng quy vu tận!” Bàng Cát hệt như người điên rống lên. Bạch Ngọc Đường và Lạc Thiên đã tiếp cận lão rất gần, chỉ cần vươn tay ra là có thể nắm lấy lão… Đột nhiên một trận gió mạnh thổi qua mái nhà.

Lão già Bàng vốn đã rất suy yếu, cộng thêm đau lòng mất con, gió vừa thổi qua, lão hoàn toàn chưa kịp phản ứng đã kêu lên thảm thiết một tiếng, ngã xuống dưới.

“Nguy hiểm!” Bạch Ngọc Đường đi trước liền lao tới túm được áo của lão, thế nhưng một nửa người của lão đã ở bên ngoài, mà cái cơ thể của lão Bàng ta có nhẹ nhàng gì cho cam, lập tức rơi thẳng xuống, Bạch Ngọc Đường bị lão ấy kéo rơi xuống theo!

“Đội trưởng!” Lạc Thiên vội lao đến đưa tay ra…

Tất cả mọi người cả kinh trợn tròn mắt, chỉ thấy Lạc Thiên bám chặt vào lan can, tay giữ nguyên ở phía dưới, hai mắt cũng chăm chú nhìn chằm chằm xuống… Giờ khắc này, không ai biết đến tột cùng là anh có bắt được Bạch Ngọc Đường hay không.

Triển Chiêu đứng ở bên ngoài đám đông, lập tức cảm thấy bên tai mình ong ong, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cả người từ đỉnh đầu đến gót chân đều lạnh toát… Tiểu Bạch.

Lúc này tất cả mọi người đều ngừng thở, chợt nghe Lạc Thiên đột nhiên cắn răng nói một câu: “Nắm chặt a!”

Mọi người lúc này mới hoàn tỉnh lại, Triển Chiêu là người đầu tiên lao đến, ra bên ngoài nhìn thì thấy giữa không trung, Bạch Ngọc Đường đang nắm chặt tay của Lạc Thiên, tay kia của anh vẫn túm chặt lấy Bàng Cát.

Thân thể Bàng Cát mập mạp, kềnh càng, rất nặng, lần này thực may là Lạc Thiên có sức lực kinh người, nếu không thì Bạch Ngọc Đường và Bàng Cát đều đã ngã xuống từ tầng lầu thứ hai mươi mấy này.

Mọi người chen chúc đi tới, giúp Lạc Thiên kéo Bạch Ngọc Đường lên. Bạch Ngọc Đường leo lên lại lan can, ném Bàng Cát lên mặt đất. Bàng Cát lúc này đã bị dọa đến ngất đi từ lâu.

(*Bee: Hừ hừ, cái dòng họ “đã yếu mà còn ra gió”, “đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm”, ghét!)

“Phù… Lão già này, nặng muốn chết!” Bạch Ngọc Đường thở ra một hơi, lắc lắc tay nhìn Lạc Thiên, “Anh được lắm đấy, nhờ có…” Nói còn chưa dứt lời, đã bị một người ôm chầm lấy cổ.

(*Bee: Xịt máu a~ giá như Công Tôn Mỹ Nhân cũng chịu làm thế với Cẩm Đường thì ta chết trong vũng máu *mũi* cũng được a~*)

Bạch Ngọc Đường hơi kinh ngạc, sau đó mỉm cười, dịu dàng vỗ về lưng của người đang ở trong lòng mình, nhẹ giọng nói, “Miêu Nhi, tôi không sao, không chết được đâu, cho dù có ngã xuống cũng không thành vấn đề, tôi sẽ bay lên, cái đó gọi là ‘tiểu bạch thử phi thiên’ (*con chuột trắng nhỏ bay lên trời*)!”

“Cậu còn giỡn nữa!” Triển Chiêu đầu vẫn chết dí tại bả vai của Bạch Ngọc Đường, nhất nhất không chịu ngẩng lên. Bạch Ngọc Đường ôm anh một hồi, sau đó ghé sát vào tai anh, thấp giọng nói, “Miêu Nhi, tôi biết những phần thi thể còn lại ở đâu rồi!”

Bạch Ngọc Đường nói khiến Triển Chiêu sửng sốt, ngẩng mặt nhìn anh, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, Bạch Ngọc Đường chợt nhìn thấy mắt Triểu Chiêu đỏ hoe… Ngực không hiểu sao đau nhói một trận, nhưng vẫn xen lẫn chút ngọt ngào trong đó. Thành thật mà nói, lúc nãy mới phát hiện Triển Chiêu bị dọa thành như vậy, Bạch Ngọc Đường thật sự rất vui, có thế mới thấy Miêu Nhi xem trọng mình thế nào, thế nhưng hiện tại, anh lại cảm thấy hối hận không nguôi.

***

(*Bee: Sau đó ở SCI còn nhận được một gói bom, cũng là nhờ Lạc Thiên mạnh hơn người nên mọi người thoát chết. Ôi, hâm mộ anh Lạc Thiên a~*)

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đứng lên thì nghe thấy từ cửa truyền tới một âm thanh non nớt: “Ba… Con mới nhìn thấy tin tức… Mọi người không sao chứ?!” Theo sau giọng nói là Dương Dương đeo cặp sách chạy như bay vào, trên đầu ướt đẫm mồ hôi.

“Dương Dương…” Triệu Hổ đang đứng ở cửa, thấy  Dương Dương đi vào, liền bế bé lên, hung hăng hôn một cái, “Cho chú trị liệu một chút, hôm nay xảy ra chuyện thật kinh hoàng a!”

Mã Hán nhấc chân đạp tới, “Cậu nói nhăng gì đấy?!” Vừa nói vừa lấy tay xoa xoa đầu Dương Dương, “Yên tâm đi, tất cả mọi người đều không có chuyện gì, toàn nhờ ba của con đó!”

(*Bee: Hint nhá, Triệu Hổ *mama* bế Dương Dương, Mã Hán *papa* xoa đầu Dương Dương, thấy hình ảnh gia đình hạnh phúc không? Tự nhiên thấy Dương Dương cũng có phần giống Tiểu Tứ Tử của DLTN, cứ ở giữa hai người là tự nhiên làm thành hình ảnh gia đình hạnh phúc a~*)

“Thật ạ?” Dương Dương thở phào nhẹ nhõm, xoay mặt thấy  Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đứng ở đó, tất cả mọi người xung quanh dường như cũng rất bận rộn, cả SCI biến thành một đống hỗn độn, liền hỏi: “Mọi người đều bận rộn vậy a? Mọi người ăn cơm chưa? Để con đi mua cho mọi người.”

Không khí khẩn trương của SCI trong nháy mắt theo lời nói của Dương Dương mà lập tức hòa hoãn xuống. Thật ra thì Triệu Hổ nói cũng không sai, Dương Dương bây giờ chính là linh vật chung của SCI, vừa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của bé, nghe được tiếng cười trong trẻo của bé, là có thể quên đi những vụ án phức tạp và những tên tội phạm tàn khốc… Quả thật là một liều thuốc trị liệu rất tuyệt vời!

(*Bee: SCI có đứa con chung ngoan quá a~ Muốn bay vào ôm Dương Dương một cái ~ iu quá là iu đi*)

***

Công Tôn tan việc rời khỏi SCI, suy nghĩ đắn đo một chút rồi quyết định đón một chiếc taxi đi tới khách sạn hội trường thành phố.

(*Bee: Mỹ Nhân cũng nhớ chồng chứ bộ :”>*)

Đi thẳng lên tới căn phòng trên tầng cao nhất, Công Tôn lấy ra chiếc chìa khóa, mở cánh cửa căn phòng mà Bạch Cẩm Đường thường ở.

Công Tôn vào trong phòng tìm tới tìm lui, phát hiện không có ai… Chẳng lẽ Bạch Cẩm Đường đã về nhà rồi?

Công Tôn nhăn mặt nhăn mũi, “Hừ” một tiếng rồi xoay người ra khỏi gian phòng, đi tới cửa thang máy, quyết định về nhà ngủ quách cho rồi.

Rất nhanh sau đó, cửa thang máy từ từ mở ra, Công Tôn ngẩng đầu, đập vào mắt là một cái mặt nạ Doraemon.

(*Bee: *hét lên* Doraemon!!!!! Mon chan! Mon chan! Mon chan! Xin lỗi, cháu Bee nó bị cuồng Mon  :”>. Những ai mà không biết Mon thì…

Cái này là original nhất – thời thơ ấu của ta:

Cái này là thông tin phụ =)) – Mon là đỉnh nhất:

À vâng, ta biết để cho Mon thành mặt nạ của hung thủ giết người thì đúng là biến thái thật, chỉ là… thấy Mon là ta vui =))*)

Công Tôn sửng sốt… Nhìn thấy trong thang máy có một người tầm vóc không cao, mặc một bộ đồ màu đen, trên đầu đội một mặt nạ Doraemon, thông qua hai cái lỗ chỗ con ngươi, Công Tôn nhìn thấy một ánh mắt rét căm căm đang nhìn mình, nhưng trong nháy mắt, Công Tôn cảm thấy ánh mắt ấy… cười.

Tay người nọ chậm rãi đưa ra phía sau, rút ra một con dao bén ngót loang loáng, Công Tôn liền cảm thấy lạnh sống lưng. Sau khi hắn rút dao ra liền đâm bổ về phía Công Tôn. Công Tôn mặc dù có chút chấn kinh, nhưng cũng không hoảng loạn, anh theo bản năng né sang bên cạnh ánh lóe, tránh được lưỡi dao. Nhưng không đợi anh kịp phục hồi tinh thần, hắn ta tiếp tục vung dao đâm tới. Công Tôn cái khó ló cái khôn, chộp lấy cái thùng rác bên cạnh để đỡ. Con dao của hắn cắm phập vào thùng rác, động tác hơi chậm lại. Công Tôn nhân cơ hội đạp vào đầu gối hắn một cước, vùng lên muốn chạy, nhưng kẻ đó nhanh mắt lẹ tay, kịp thời chộp lấy cánh tay của anh, dùng hết sức lực ném anh đi…

“Ư…” Công Tôn cảm nhận được khí lực của hắn vô cùng lớn, cả người anh suýt bị ném bay ra ngoài, thân thể va sầm vào cửa thang máy.

Công Tôn bị cú va chạm mãnh liệt làm cho cả đầu choáng váng quay cuồng, mắt thấy người nọ giơ dao lao tới, chợt cảm giác cánh cửa thang máy sau lưng đột nhiên từ từ mở ra…

Kẻ nọ đã vọt tới trước mặt Công Tôn, con dao vừa vung lên chưa kịp đâm xuống thì từ trong thang máy xuất hiện một cánh tay vươn ra siết chặt tay hắn, sau đó túm lấy cổ áo hắn, nâng cả thân người hắn lên rồi trở tay ném hắn thật mạnh…

“Rầm!” Hắn ta gào thảm một tiếng, nặng nề té xuống, lăn lộn trên mặt đất, Công Tôn xoay người vào trong thang máy… Ngẩng mặt lên thì nhìn thấy Bạch Cẩm Đường sắc mặt xanh mét đứng bên trong thang máy, đang cúi đầu nhìn mình. Hai ánh mắt giao nhau, Công Tôn nhìn thấy Bạch Cẩm Đường sắc mặt trở nên lạnh như băng, ngẩng đầu bước nhanh ra khỏi thang máy.

Kẻ mang mặt nạ kia vừa mới lồm cồm đứng lên thì đã thấy Bạch Cẩm Đường đi tới, đưa tay bóp lên cổ của hắn, đem cả thân người hắn dộng mạnh vào tường, giật phăng chiếc mặt nạ của hắn đi, thoáng vẻ sững sờ.

Công Tôn lúc này cũng đứng lên, nhìn thấy bên dưới mặt nạ là một bộ mặt già nua —— Bàng Cát.

“Ngươi muốn chết?!” Bạch Cẩm Đường sắc mặt cực kỳ khó coi, ánh mắt chỉ lộ ra sự lạnh lẽo, Công Tôn nhìn thấy tình hình không ổn, vội tiến lên kéo tay anh lại, “Chờ một chút, giao cho cảnh sát là được rồi.”

“Như thế thì quá dễ dàng cho hắn rồi.” Bạch Cẩm Đường cau mày.

Công Tôn xoa xoa cái đầu vẫn còn đang choáng váng của mình, “Có gì đó không đúng ở ông ta, một người già làm sao có thể khí lực lớn như vậy được, hôm trước nhìn ông ta ngay cả đứng cũng không vững.”

Bạch Cẩm Đường động tác trên tay hơi khựng lại, nhưng vẫn siết cổ Bàng Cát không tha, khuôn mặt của lão ta cũng dần biến thành màu đỏ tía.

Công Tôn móc ra điện thoại, “Anh trước tiên buông lão xuống đi, tôi sẽ gọi người.” Nói xong, bấm điện thoại gọi về SCI. Bạch Cẩm Đường đem  Bàng Cát ném mạnh xuống đất. Lão ta hai mắt đỏ ngầu, khóe miệng đã chảy máu, nhưng vẫn gượng đứng lên, hơn nữa bây giờ mới thấy, lão đứng lên cũng không phải là muốn chạy trốn, mà là còn muốn tiếp tục tấn công Công Tôn.

“Mẹ nó!” Bạch Cẩm Đường nhấc chân đá Bàng Cát ngã lăn xuống đất, “Lão điên này bị gì thế?”

“Đại khái là bị cái gì đó kích thích…” Công Tôn cúi đầu nhìn trạng huống của Bàng Cát, “Đồng tử giãn lớn ra, không phải bị điên mà là bị bệnh.”

“Có gì khác nhau sao?” Bạch Cẩm Đường cau mày.

Công Tôn lắc đầu. Có lẽ là do anh đêm qua thức trắng một đêm để khám nghiệm tử thi, vừa rồi lại bị chấn động mạnh cho nên mới khẽ lắc đầu đã cảm thấy đầu váng mắt hoa, trước mắt đột nhiên tối sầm lại rồi ngã xuống. Trước lúc ngất đi anh còn loáng thoáng nghe thấy từ chỗ cầu thang vang lên tiếng bước chân, “Lão đại!”

Những người cận vệ chịu trách nhiệm an toàn cho Công Tôn cũng chạy lên, “Chúng tôi thấy anh ấy bấm lên tầng cao nhất… Cho nên không dám đi cùng…”

Bạch Cẩm Đường chỉ lạnh lùng chỉ một ngón tay vào Bàng Cát, “Theo dõi hắn, chờ cảnh sát tới.” Nói xong, đưa tay ôm lấy Công Tôn, bế vào trong phòng rồi rống lên, “Còn đứng sững người đó làm gì? Mau gọi bác sỹ!”

“Dạ!” Các thủ hạ đồng loạt kinh động, toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Hai người đè Bàng Cát xuống, hai người chạy đi xuống lầu tìm bác sỹ.

Rất nhanh sau đó, bác sỹ cùng sinh đôi chạy tới. Bên SCI bởi vì Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đã đi ra ngoài, cho nên Trương Long cùng Vương Triều chạy tới bắt người.

“Không có việc gì, chỉ là bị thiếu máu, lại thêm làm việc quá độ … thôi.” Bác sỹ buông ống nghe xuống, “Nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”

Bạch Cẩm Đường gật đầu.

Sau khi vị bác sỹ rời đi, sinh đôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, quay sang Trương Long và Vương Triều đang vừa lôi Bàng Cát dậy vừa nhìn vào trong phòng, khoát khoát tay, “Ngàn vạn lần đừng vào, sẽ bị làm thịt đó.”

“Công Tôn không sao chứ?” Trương Long hỏi, “Có cần báo cho đội trưởng không?”

“Nói cho cậu ấy biết đã không có chuyện gì nữa.” Đại Đinh nói, “Cứ giao cho lão đại sẽ tốt hơn, không lại mất công Tiểu Bạch và Tiểu Chiêu lo lắng.”

“Được.” Vương Triều nhanh nhạy gật đầu.

Trương Long túm lấy Bàng Cát, gật đầu với sinh đôi, “Vậy chúng tôi đi trước, có việc gì thì cứ gọi cho chúng tôi.” Nói xong, hai người áp giải lão Bàng Cát vẫn điên điên khùng khùng đi.

Sinh đôi liếc mắt nhìn nhau, nhún vai, nhìn nhìn mấy người bên cạnh đang cúi đầu ỉu xìu, phờ phạc, sắc mặt tái nhợt… là các cận vệ phụ trách an toàn của Công Tôn.

“Đừng lo quá.” Tiểu Đinh trêu chọc bọn họ, “Nào, cười cái coi!”

Cận vệ đặc biệt chịu trách nhiệm an toàn cho Công Tôn là một người Ý, tên là Kevin, đã theo Bạch Cẩm Đường nhiều năm, bây giờ trên mặt một tia huyết sắc cũng không còn, nói, “Đều là tôi không tốt, tôi thấy Công Tôn tới tìm lão đại nên mới ở dưới lầu chờ trong xe… Tôi…”

“Đừng khẩn trương, đừng khẩn trương.” Đại Đinh cười cười, “Không có chuyện gì là tốt rồi.” Hai người ngoài miệng mặc dù nói như vậy, trong lòng thật ra cũng đang rất bồn chồn, đã lâu lắm rồi không nhìn thấy Bạch Cẩm Đường có biểu hiện kinh khủng đến mức này… Vỗ ngực —— Ghét, thật là đáng sợ a ~~

***

“Công Tôn không sao chứ?” Bạch Ngọc Đường vừa lái xe vừa hỏi, “Lão già Bàng Cát kia đúng là điên rồi, nếu như lão mà xuống tay được thì không phải chính tay tôi hại chết Công Tôn sao?!”

(*Bee: Cái lão già chết tiệt, đã được Ngọc Đường liều mình cứu mạng cho mà còn quay lại cắn ngược Mỹ Nhân nhà ta. Tức chết ta thôi!*)

Triển Chiêu vỗ vỗ vai anh, “Yên tâm đi, Trương Long không phải đã nói rồi sao, Công Tôn không có việc gì, đại ca đã xuất hiện kịp thời. . . Bất quá, tôi vẫn băn khoăn là Bàng Cát vì sao muốn giết Công Tôn.”

“Cũng dễ hiểu mà.” Bạch Ngọc Đường nói, “Con gái của Bàng Cát sở dĩ bị đuổi ra để rồi sau đó bị hại, nói như thế nào cũng là có dính dáng đến Công Tôn. . . Con trai thì lại bị bắt đi, lão ta chắc là vì thế nên phát điên.”

“Ừm. . . Kỳ thực Bàng Cát hận nhất đích hẳn phải là đại ca.” Triển Chiêu vuốt cằm, “Muốn động vào đại ca không hề dễ dàng, vậy nên chỉ có thể hạ thủ với Công Tôn, chỉ là, vì sao lại trùng hợp như vậy, xuất hiện ở khách sạn đúng vào lúc đó?”

“Đúng là có chút không giải thích nổi.” Bạch Ngọc Đường nhíu mày, “Chờ Công Tôn tỉnh, chúng ta đến khách sạn một chuyến đi.”

“Ừ.” Triển Chiêu cười khổ, “Đại khái là hiện tại đại ca khí áp thấp tới mức cả một con muỗi cũng không dám bay vào phòng.” Vừa nói vừa lắc đầu, “Thực sự nguy hiểm quá, quả là rất trùng hợp. . .”

***

“Xe không đi vào được sao?” Triển Chiêu nhìn ra cửa sổ xe “Xa quá a~”

“Đây là viện dưỡng lão.” Bạch Ngọc Đường dừng xem lại ở ven đường, mở cửa xuống xe, “Các cụ già đi lại bất tiện, nếu như họ tản bộ mà mình chạy xe thì nguy hiểm lắm.” Nói xong, lôi Triển Chiêu vẻ mặt không muốn đi xe “hăng cải”xuống đường, “Đi thôi, con mèo cậu cả ngày ăn không ngồi rồi, coi chừng phình bụng á.”

Triển Chiêu vẻ mặt bất mãn, “Không đời nào!”

“Nhưng mà nói đến cũng kỳ quái.” Bạch Ngọc Đường vừa đi vừa tán dóc với Triển Chiêu, “Con mèo này, chỉ biết ăn không vận động cũng mà không béo ra. . . Thực sự là mèo á?”

Triển Chiêu phản đối, “Con chuột này, không biết gì hết trơn, lao động trí óc có thể tiêu hao ¼ năng lượng, hơn nữa tôi trời sinh có sự trao đổi chất nhanh, đồ ăn của người Trung Quốc lại lấy chất đường làm chính, sinh hoạt cảnh sát còn không có quy luật, tóm lại là không có khả năng béo lên.”

(*Bee: Có biết L không? Đó đó, cái miệng chóp chép đồ ngọt 24/7 mà vẫn không béo lên được nhờ vận động trí óc đó. Ước mơ của bao cô gái a~*)

Bạch Ngọc Đường nghe mà chóng mặt, lấy tay véo cánh tay Triển Chiêu, “Đúng vậy, thịt đúng là không nhiều, nhưng lại đều là mỡ, mềm ơi là mềm. . .”

Triển Chiêu đấm anh một cái, “Đồ chuột chết!” Thế nhưng nắm tay vừa đụng phải cánh tay Bạch Ngọc Đường liền phải hối hận, con chuột này, thịt cứng quá. Vì vậy không cam lòng mà nhéo mấy cái, hai người vừa đi vừa nháo, khi đến giữa sườn núi, chợt nghe xa xa vang lên “Đoàng!” một tiếng.

Bạch Ngọc Đường nghe thấy thanh âm đạn bắn ra, thân thể theo bản năng phản ứng, “Miêu Nhi!” Một tay ôm lấy Triển Chiêu bên người rồi nấp vào trong bụi cỏ.

Tay rút súng ra, Bạch Ngọc Đường nhíu mày, “Tiếng súng vang rất xa, vị trí là ở chân núi!” Nói hết lời mà không nghe Triển Chiêu đáp lại, chỉ cảm thấy anh siết chặt tay mình, Bạch Ngọc Đường cả kinh, vội xoay lại thì thấy Triển Chiêu sắc mặt tái nhợt, trên trán đẫm mồ hôi, “Miêu Nhi!”

Bạch Ngọc Đường cổ họng như nghẹn lại, vội kéo Triển Chiêu qua để kiểm tra thương thế, “Cậu làm sao vậy?”

Triển Chiêu bị Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng kéo qua, liền ngã xuống lòng anh, thấp giọng nói, “Chân đau quá.”

Bạch Ngọc Đường cúi đầu vừa nhìn, chỉ thấy trên chân Triển Chiêu xuất hiện một lỗ, máu chảy ra ồng ộc. . . Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm máu trên chân Triển Chiêu, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt, tròng mắt đỏ lên, “Miêu Nhi!”

“Không có việc gì…” Triển Chiêu thấp giọng nói, “Đạn ở chỗ này…” Vừa nói vừa chỉ một đầu viên đạn dưới đất, “Bắn xuyên qua, không chạm vào xương.”

Bạch Ngọc Đường mắt càng thêm đỏ, vội xé tay áo để cầm máu, buộc lại quanh miệng vết thương của Triển Chiêu, “Miêu Nhi, cố chịu một chút!” Nói xong liền móc điện thoại ra gọi về SCI, “Tương Bình, Miêu Nhi trúng đạn rồi, gọi xe cứu thương, đến viện dưỡng lão!”

***

(*Bee: Ờ, ta lười edit đoạn Ngọc Đường xử đẹp thằng kia nên… mọi người chờ bản official hén :”>*)

“Miêu Nhi.” Bạch Ngọc Đường đến gần, cúi đầu hôn lên môi anh một cái, nói, “Tôi cõng cậu xuống dưới.”

“Ừ.” Triển Chiêu gật đầu, nhìn thấy cách đó không xa là chiếc xe màu trắng gần như đã banh ta lông, hỏi, “Là ai?”

Bạch Ngọc Đường cúi người xuống để Triển Chiêu dựa người vào lưng mình, tay giữ lấy anh rồi đứng lên, bước nhanh xuống chân núi.

“Tiểu Bạch…” Triển Chiêu tựa cằm trên vai Bạch Ngọc Đường, “Trong xe là ai vậy?”

Bạch Ngọc Đường im lặng một hồi rồi nói, “Là thằng con của Bàng Cát… Đã nộp tiền bảo lãnh nên được thả ra ngoài, tên gì quên mất rồi.”

Triển Chiêu tựa vào đầu vai anh, cọ a cọ, cười: “Sao lại giận dữ vậy?”

“Chân bị thương rồi mà còn nói nhiều thế.” Bạch Ngọc Đường cau mày, “Cậu cho tới bây chưa từng bị ai bắn trúng… Mẹ kiếp!”

“Nói tục na?” Triển Chiêu khiếp sợ, “Bạch đội trưởng, tinh thần khiết phích của cậu đâu rồi?”

“Tốt nhất là đừng lưu lại sẹo, nếu không sau này ra đường cứ thấy họ Bàng một lần là đập một lần!” Bạch Ngọc Đường căm giận.

(*Bee: Đúng đó, Ngọc Đường. Cứ uýnh cho ba má chúng nhận không ra luôn! Cái dòng họ chẳng thấy ai tốt lành!*)

“Cậu cũng có sẹo mà…” Triển Chiêu đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vết phỏng lớn trên cánh tay Bạch Ngọc Đường, “Mỗi người một lần, huề nhau…”

(*Bee: Vụ phỏng tay là ở tập 5, ta cũng muốn edit cảnh ấy, cảm động lắm, cơ mà thấy bên nhà Lu sắp edit tới rồi nên thôi, phải kiên nhẫn chờ na, hóng a hóng ~*)

***

Công Tôn mơ mơ màng màng mở mắt ra, đầu có chút choáng váng, bất quá người cũng cảm thấy đỡ hơn rất nhiều, chậm rãi mở mắt thì thấy trời đã tối rồi, nhận ra mình đang ngủ ở trên giường, nói một cách chính xác là đang gối đầu vào một cánh tay quen thuộc.

“Tỉnh rồi?” Bên tai truyền đến thanh âm của người nọ.

“Ừ.” Công Tôn gật đầu, lại lắc lắc đầu, cảm thấy tỉnh táo thêm một chút, liền nói, “Khát.”

Bạch Cẩm Đường đứng dậy xuống giường, hỏi, “Nước hay rượu?”

“Rượu.” Công Tôn trả lời không hề nghĩ ngợi.

Bạch Cẩm Đường đi tới tủ rượu, rót một ly rồi trở về đầu giường Công Tôn. Anh đưa ly rượu qua, cười hỏi: “Có muốn tôi dùng miệng mớm cho em không?”

Công Tôn liếc anh một cái, đưa tay nhận lấy ly rượu, ngẩng mặt lên uống một hớp, cồn rượu nồng đậm khiến tinh thần anh phấn chấn lại không ít. Anh xoay mặt nhìn Cẩm Đường, “Bàng Cát thế nào rồi?”

“Không chết.” Bạch Cẩm Đường trả lời.

“Lão ta tại sao…” Công Tôn không giải thích được.

“Ai biết, giao cho cảnh sát rồi.” Bạch Cẩm Đường hời hợt trả lời.

“Đúng rồi, Tiểu Chiêu bị thương.”

“Cái gì?” Công Tôn cả kinh, “Bị cái gì đả thương? Có nghiêm trọng không?”

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi “Muốn biết?”

“Nói nhảm!” Công Tôn trợn mắt, “Nói mau a!”

Đưa tay thu hồi ly rượu trong tay Công Tôn, Bạch Cẩm Đường uống cạn phần còn lại, đặt ly xuống, xoay người một tay đè Công Tôn xuống dưới thân, “Nếu cưng không phản kháng… thì anh sẽ nói cho cưng biết.”

“Anh…” Công Tôn vừa gấp vừa tức, đẩy Bạch Cẩm Đường ra một phát, đưa tay lấy điện thoại di động, “Hỏi anh còn không bằng dựa vào chính mình.”

Bạch Cẩm Đường cười khẽ, chui trở vào trong chăn, đưa tay cởi nút áo trên đồ ngủ của Công Tôn.

“Đừng làm rộn!” Công Tôn đẩy anh ra, lục tìm số của Bạch Ngọc Đường rồi bấm nút gọi.

Lúc này, Bạch Cẩm Đường đã cởi được áo ngủ của Công Tôn, liền tiến qua, hôn lên ngực anh.

Điện thoại vang lên mấy tiếng, Bạch Ngọc Đường bắt máy, “A lô?”

“A!” Điện thoại đầu kia đột nhiên truyền đến tiếng thở nhẹ hơi mờ ám của Công Tôn.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy có chút khó hiểu, nhìn lại tên hiển thị trên điện thoại… Đúng là Công Tôn mà.

“Ai vậy?” Triển Chiêu ở bên cạnh bởi vì bị thương mà phải gặm xương để bồi bổ thân thể ngẩng đầu hỏi.

“Công Tôn thì phải.” Bạch Ngọc Đường có chút không xác định, hỏi đầu dây bên kia, “Công Tôn đó à?”

“Ừ…” Công Tôn còn chưa kịp mở miệng, Bạch Cẩm Đường đã hôn lên môi anh, bàn tay lần vào bên trong quần ngủ của Công Tôn, không nề nếp mà chạm đến nơi nào đó khiến Công Tôn thở dốc một trận.

… Bạch Ngọc Đường cầm lấy điện thoại nhìn một chút, vẻ mặt mờ mịt, bên trong truyền tới âm thanh đen tối a.

“Là ai a?” Triển Chiêu tiếp tục gặm xương, khó hiểu hỏi.

“Cậu tự nghe thử một chút đi.” Bạch Ngọc Đường đem điện thoại đưa tới bên tai Triển Chiêu.

Triển Chiêu tiến lại gần để nghe…

“A… Để… Ư…” Công Tôn kêu lên một cách vô lực, động tác của Bạch Cẩm Đường quá nhanh, làm cho bao nhiêu hỏa dục phừng phừng trỗi dậy.

“Khụ khụ…” Triển Chiêu thiếu chút nữa bị nghẹn xương, trợn to hai mắt liếc Ngọc Đường, “Ai gọi a? Hạ lưu như vậy?”

(*Bee: Ôi ~ thằng nhóc này, dám chê đại tẩu của nó. Cùng lắm là do đại ca của nó hạ lưu, chứ đại tẩu nó có tội tình gì đâu =))*)

Công Tôn ở đầu dây bên này nói không ra lời, nhưng có thể nghe rõ thanh âm nói chuyện của bên kia, nghe thấy Triển Chiêu vẫn rất có tinh thần, Công Tôn tự nhiên là yên tâm đi phần nào, nhưng Bạch Cẩm Đường càng lúc càng càn rỡ, tiếp tục dày vò, tên khốn này!

Bất đắc dĩ, Công Tôn định nhấn nút kết thúc cuộc gọi lại bị Bạch Cẩm Đường đè tay xuống, điện thoại rơi sang một bên.

“Nha… Anh… A!” Công Tôn vừa tức vừa vội, khổ một nỗi  Bạch Cẩm Đường quá quen thuộc với thân thể của anh, chỉ hai ba cái đã làm cho Công Tôn chỉ có thể thở dốc mà không thể nói chuyện.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hai người vừa gặm xương sườn vừa nghe điện thoại, đã nghe thấy đầu kia càng lúc càng kịch liệt.

“Ở… Tay… Điện thoại!” Công Tôn gấp gáp, Bạch Cẩm Đường nếu mà làm xong, sau này mình còn mặt mũi nào mà đi làm nữa?!

“Không sao.”Bạch Cẩm Đường dường như nhìn thấu tâm tư của Công Tôn, tiến tới hôn lên tóc mai và tai của anh, cười khẽ, “Đừng lên tiếng là được!”

Ở đầu này, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nghe hết hiện trường bên đó, mặt đỏ tới mang tai. Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu vẫn đang gặm xương sườn, chân thành nói: “Miêu Nhi… Chúng ta cũng làm đi!” Nói xong, bay qua ôm lấy cục cưng của mình.

“Chuột chết, cậu làm gì đó?!”

“Làm, lâu rồi không có làm a!”

“Không được! Tôi bị thương!”

“Không đụng tới nó là được rồi!”

“Phải tĩnh dưỡng! ~ ”

“Vật lý trị liệu là không thể thiếu!”

“A… Không được đụng…”

“Tôi mà không đụng, trời tru đất diệt!”

**************************

*Bee: Diễn tiến của nồi này có hơi nhanh nhỉ? Tại cắt nhiều khúc ra quá. Hi vọng là không làm mọi người ngán hay khó hiểu. Nếu có ai không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi, nếu trả lời được thì ta sẽ giải đáp :”>

Trailer nồi sau:

Triệu Tước đụng độ Trì Trì.

Dương Dương bộc lộ bản chất thiên tài của mình. 7 tuổi đã biết thôi miên nha~

Miêu và Thử tiếp tục tán tỉnh nhau a~

34 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi số 5

  1. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    Bạch đại ca hảo suất nha ~~~ hảo manh a ~~~~ bấn bấn bấn loạn loạn loạn

    *khụ khụ* sẽ cố gắng bình tĩnh com từ từ *hít thở*

    cả cái nhà họ Bàng trong truyện này chả có ai tốt đẹp hết trơn a [cảm thán nhớ lại DLTN *cắn khăn* đáng yêu tử ta] ông cha hại Công Tôn thằng con hại Miêu Miêu … thật là biết chọn người mà hại quá đi, đụng đến thứ dữ nhà họ Bạch rồi a ai ai ai~~~ cơ mà nhờ thế mà ngọt ngào quá đi hắc hắc

    ta thích đoạn cuối Đại Bạch anh vẫn BT như ngày nào a ~~~ phong độ ko hề giảm chỉ có tăng thôi a =)) [ta nói cái đt ảnh là cố ý ảnh là cố ý =)) có cảm giác khi H ảnh bị cuồng đt =)) lhầu như ần nào cũng có nó bon chen a =))

    Tiểu Bạch cố lên ~~~~ cứ theo gương anh trai mà tiến =))))))

    p/s: yêu nàng n` a, công nhận nồi lẩu lần nì to thật hí hí ta thích a thích *hun x n lần*

    • beedance07 nói:

      Còn phải nói. Bạch đại ca là tổng công mà :”>, không bấn loạn làm sao được. Ta cũng bấn~

      Đúng là trong DLTN thì họ Bàng dễ thương hơn nhiều, nhưng trong đây… Chậc chậc, *lắc đầu* từ cha đến 2 thằng con trai đến đứa con gái, chẳng ai ra hồn. Nhưng mà tính cho họ cái công làm kẻ xấu để tình yêu của các anh lên ngôi =))

      =)))) Mì tu, anh ấy không hổ danh là lưu manh, biến thái, vô sỷ, phong độ ngời ngời =)) làm gì đến nỗi cuồng điện thoại, chẳng qua chỉ mới xài một lần làm dụng cụ, còn lần này, ta nghĩ ảnh chỉ muốn cho thằng em giai học tập theo “tấm gương đạo đức của Bác Đại Bạch” thôi mà =))

      p/s: Mì tu. Thì ta bảo to là to mà, ta edit mất một ngày đấy =))

  2. Hiểu Thanh nói:

    Ngại ghê :”> mới thấy pass là nhào vô giải được liền =)))) tại mấy đoạn đó đọc ko biết bao nhiêu lần rồi =)))))

    Nhã tỷ hình như ngoại trừ lần đầu của Cẩm Sách ra có thể coi là H thì sau này toàn là nhử nhử ko àh T^T

    Thiệt iu cái tiến độ này của Bee quá nha :”> ~~~~ Bee chan cố lên !!

    • beedance07 nói:

      Ha ha, giải được là tốt gòi =)) Bee cũng thế, đọc đi đọc lại *tội lỗi tội lỗi* =)))
      Đúng á, càng về sau càng ko thấy đâu nữa *khóc hựn* Nhã tỷ cứ như là “về sau thì nó cũng như thế” nên cứ miêu tả ngắn gọn hà.
      Hì hì, Bee không dám đảm bảo duy trì tiến độ này ~ nhưng sẽ cố *ôm cái* Cám ơn nàng.

  3. Zổ nói:

    TTATT
    huhuhhu, đọc com của bạn Hiểu Thanh mà tủi thân quá chừng
    t ko chịu đâu
    .
    .
    .
    Bee a, nàng lần trc còn tỉnh táo khuyên t ko dc cạp Bạch Trì mà sao lần này nàng sấn vô cọ a cọ là sao?????????????
    .
    .
    .
    t chỉ có thể nhớ đc chi tiết đó thôi, chứ đọc tới đoạn cuối thì đại não của t lại tạm thời ngừng hoạt động (cũng có thể là do máu ko kịp chạy lên não mà phun ra hết rồi a)
    Đại Bạch, anh đúng là ko làm chị em thất vọng a~`~~~
    đoạn Miêu Miêu với Tiểu Bạch vừa gặm xương vừa nghe điện thoại làm t liên tưởng tới hình ảnh 2 chàng ăn bỏng ngô xem phim (nhưng đây là phim …. nha)
    ahahaha
    nàng Bee, lần pass này nàng chơi t đau quá nha

    • beedance07 nói:

      Ha ha, ta đâu có cạp Trì Trì, ta chỉ ôm với cọ thôi mà, với lại bây giờ Trinh đang còn dính thuốc, ta phải tranh thủ cọ xong chạy ngay =))
      Sao ta làm bao nhiêu lẩu mà nàng chỉ nhớ có thế thôi á =)), bị đoạn cuối làm mụ mẫm đại não rồi, không ổn a~ nàng… đen tối quá đó *giống ta*
      Miêu Thử chỉ nghe audio thôi chứ có xem phim được đâu =)), nhưng mà effect thì cũng tàn bạo không kém phim =))
      Ôi, ta rep lại cho nàng mà cười muốn sái quai hàm. Nàng đền cho ta đi =))
      Tại nàng suy nghĩ phức tạp quá chứ bộ :-” Không phải ta, nào đâu phải do ta~

      • Zổ nói:

        cũng tại t hay phức tạp hóa việc đơn giản
        *thở dài* giá mà chị Nhã cũng có thói quen phức tạp hía việc-mà-ai-cũng-mong-chờ của Cẩm sách thì có phải tốt ko TTATT

      • beedance07 nói:

        Ừ, Nhã ty càng về sau càng thích đơn giản hóa quá trình oxox của hai anh *khóc hận*, Nhã tỷ toàn chơi thế này, “Sau đó, Đại Bạch vác Công Tôn lên đảo nghỉ ngơi 3 ngày liền” =)) còn lại thì để bọn fangirl chúng ta tự sướng ra *hựn*

  4. *cười phớ lớ* thôi đi ra đây, ngày mai thi a, phải tĩnh tâm học bài a *tiếp tục cười phớ lớ đi ra*

  5. shock1210 nói:

    ta tưởng qua nhà nàng ăn chút cho đỡ thèm
    ai dè càng ngày càng thèm òy
    huhuhu
    trước nghiện 1 bây giờ nghiện 2 òy
    cơ muk ta tình nguyện nghiện nha
    tại nàng nấu lẩu ngon quá
    hí hí
    nhớ nấu nhìu nhìu cho ta 1 suất nữa nha
    ta chờ mong nồi kế của nàng
    thanks nàng nhìu lắm

    • beedance07 nói:

      Ha ha, nghiện này không biết là việc tốt hay xấu a~
      Ta cũng cám ơn nàng đã ủng hộ quán *ôm cái*
      Luôn luôn chừa sẵn 2,3 suất cho nàng =)), ăn dư có thể gói vô hộp đem về nhà ;)

      • shock1210 nói:

        nếu nàng đã nói ếk thì ta cũng k khách khí
        *”lấy hộp, vơ vét* nhà ta k đông người lắm đâu.ta chỉ lấy khoảng… chục suất thui. ị hị hị hị
        *ôm lại* yêu nàng quá
        thui,bây giờ ta về nhà đây.nàng chịu khó ở nhà nấu lẩu nhá
        mai ta lại sang ăn rình
        *hun gió* chut……….

      • beedance07 nói:

        ha ha, vậy mà bảo nhà không đông?
        thôi nàng về nhà đi, đừng quay lại rình sớm quá, nồi sau sẽ không có nhanh vậy đâu.
        *hun gió* bye~

      • shock1210 nói:

        nhà ta ít người cơ muk mỗi người mấy suất nên mới gói về nhìu như ếk.
        ta cũng bít nàng k nấu nhanh đc cơ muk mỗi ngày ta vẫn phải vào nhà nàng mấy lần, đề phòng nàng hứng lên post sớm
        ta là ta nghiện lắm òy. nàng thông cảm

      • beedance07 nói:

        Ha ha, mỗi người mấy suất cơ á? Ăn thế bội thực chết.
        Thôi thôi, đừng nghiện quá, lỡ ra không cung đủ lẩu lại thấy tội lỗi a~

      • shock1210 nói:

        hô hô
        ta chính là muốn nàng cảm thấy tội lỗi muk
        ^^

      • beedance07 nói:

        Hờ hờ, ác thế.

  6. vvindluv nói:

    1 trong những điều mình thích anh Cẩm Đường hơn anh Triệu Phổ là anh Đại Bạch cứ việc làm trước tính sau=)) Còn anh Triều Phổ chả dám xơ múi gì toàn là nghĩ sâu xa chả dám làm gì =))

    Vậy là tập sau không còn Đại Bạch và mỹ nhân nữa à bạn Hix
    *hun cái* thx nàng đã nhọc công làm vì hội fang gơ Yêu những anh chàng đẹp chai =))

    • beedance07 nói:

      =)))))), thời xưa và thời nay là nó khác nhau thế đấy =)), Triệu Phổ sợ phi lễ quá, Công Tôn giận, chẳng vì thế mà về sau Triệu Phổ hối hận không nguôi à =))?
      Thật ra Cẩm Đường bản chất cũng giống Triệu Phổ (ta tin chắc Cẩm Đường là kiếp sau của Triệu Phổ), rất rất ôn nhu, nhưng mà sau cái sự kiện bị đạn bắn vào đầu, anh ấy đã trở thành một người biến thái hơn *nửa vui nửa buồn* Chính vì thế mà càng về sau, anh ấy càng hối hận vì lần đầu cưỡng ép Công Tôn và càng lúc càng nghe lời Công Tôn => thê nô =))

      Tạm thời thì nồi sau cho cặp Cẩm Sách nghỉ phép một bữa.
      *Hun lại* không có chi nàng ạ.

  7. Tích Chiêu nói:

    1. Trailer: Đại gia và Mỹ nhơn của ta đâu?
    2. Hế hế, pass dễ quá nàng ạ!!!
    3. Ta vừa coi vừa thấp thỏm.. vì sợ hết giữa chừng T_T Hên là mấy cái này ta coi trước hết rồi mà giờ còn điên vậy!
    4. Nồi mới nàng ơi, nồi mới!

    • beedance07 nói:

      1. Nồi sau hai anh ở nhà hú hí với nhau rồi, nhượng lại đất diễn cho các bạn khác.
      2. Ừ, ta đã nói là dễ rồi mà.
      3. Ha ha, coi rồi mà còn bấn vậy sao?
      4. Nồi mới sẽ không có Cẩm Sách mà cũng hóng vậy à?

      P/s: There only 1 thing, 2 say, 3 words, 4 you, I lve u~ Cái com của nàng làm ta nhớ đến bài hát đó =))

  8. *há mồm ngơ ngác* Ông Đại Bạch này thiệt là….làm cho thằng em mk “động dục” luôn thể =)) Đúng là ông anh “tốt” =))

  9. Miri nói:

    Ai nha, đọc chap này của nàng thật là hớn quá nha ~~~~~~~~~~. Vừa đọc mà mặt ta cứ vểnh hết cả lên, ôm bụng mà đập bàn ^0^.
    Ta yêu nàng quá à *ôm hôn*

    p/s: cái cm đầu tiên ở nhà nàng :P. thật tội lỗi quá à :”>

  10. parkthujisung nói:

    May có nàng gửi pass cho ta, ta đúng là nghĩ phức tạp nó lên.Hix.
    Nồi này đại ca con chuột bị bỉ nha nhưng ta khoái dã man, Anh Đại Bạch rõ là cố tình để hai thằng em học tập đây mà. Chết cả cười khi nghĩ đến cảnh con mèo gặm xương và thản nhiên chê chị dâu hạ lưu. Mắng thì mắng vậy mà vẫn hóng đầy đủ ko bỏ sót, thế nên đáng đời con mèo nhà anh bị con chuột kia nó thịt.Hai anh em họ Bạch nối này hảo suất!

    • beedance07 nói:

      Hì hì, yên tâm đi, nàng không phải là người duy nhất a~
      Thế này mà bỉ cái gì? Quá bỉ luôn ấy chứ =)).
      Cứ để con mèo nó chê, từ từ nó sẽ gặp quả báo cho coi =)), số phận của ẻm cũng chẳng hơn gì chị dâu ẻm đâu. Tại ông anh chồng của ẻm tận tâm dạy thằng em trai kỹ quá mà =)).

  11. ta cũng muốn đc nghe cú đt đóa!!!!!!!!! *GÀO THÉT*
    ta mới quay về với lap và mạng đc mấy ngày nay thoai! nhg chẳng coi đc gì nhiều! hức bị mí cái đồ án bám riết hà!! @@
    nói cho nàng hay nhá! cái PASS nhà nàng í! não ta mất 1s để suy nghĩ mất 10p mới điền vào lap đc! *lí do ư: là do ta liên tưởng và mơ màng đến cảnh đóa! mỹ nhơn bị LÀM tới mức (theo Bạch đại ca) là quá mức “xung xướng” nên ngất luôn! >.<!!! máu ta lại mất đi một ÍT trc khi bị nằm trong vũng máu!!!

    ai da! sao mà hai anh em lại có thể bỉ như thế nhỉ! thế cho ta hỏi tí xíu! thế hum sau í! hai mỹ nhơn của nhà ta í lúc mà đi làm í! có chiện gì hấp dẫn ko a?????????????????????????????

    • beedance07 nói:

      Ha ha, nàng không phải người duy nhất a~
      Welcome back nàng quay lại với lap và mạng.
      =))))), ai bảo nàng suy nghĩ đen tối làm chi, mất máu là phải đạo.
      Hai anh em nhà họ là sắc lang mừ, không thế thì lấy gì phục vụ fangirl chúng mềnh.
      Bữa sau Công Tôn đi làm… cũng có chuyện hấp dẫn á… nhưng cái đó là ở nồi số 7 lận ;;) nàng cố mà chờ ta đi bơi với cá mập về rồi tính.

  12. Nhận cái pass mà ta rụng rời tay chân, ko ngờ ta tự phức tạp hóa nên => tự đâm đầu vào quả bí to tổ chảng :”>

    Chết cười với cái vụ ”xấu còn xa, sida còn hiến máu” của nàng quá đi mất. =))=))

    Công nhận Bạch gia đại ca hảo xuất + ngầu a…. Mỹ nhơn thì lại hảo dễ thương a. Từ cái nồi mà Mỹ nhơn ngồi uống sữa liếm môi ý, đã chứng tỏ mỹ nhơn nhà ta ko hề có tí xíu nào lo lắng về Bạch gia đại ca sẽ mèo mỡ bên ngoài zồi nàng ạ, thế nên cứ ôm ly sữa trong tay, uống xong lại liếm môi, mặc kệ cho bà điên kia cứ sủa, “sữa ta cứ uống, chó sủa cứ sủa đi em” =)), nói thật chứ lúc đó ta thấy mỹ nhơn, rất chi là tin tưởng ở anh Cẩm á, đúng là….iu chết dc

    Sẵn đây nói luôn cái vụ bạn Ben ế, bạn ấy mà so với Tiểu Chiêu thì văng cựa là chắc zồi. Cộng thêm sự ngây thơ vô tình rất chi đáng yêu của Trì Trì thì càng chém bạn Ben kia ko còn tí mảnh xương vụn nào luôn ý chứ. Khiếp, đôi khi ta thấy Tiểu Chiêu còn làm ta nổi da gà hơn mấy bạn hung thử í chứ, đúng là hổ đội lớp mèo con, xù lông một cái là cào ko zảy máu ko ăn tiền. Nhất là cái khúc bạn câu dẫn bạn Bạch trong xe ế…hảo cao tay a….đúng là ko nên đánh giá con người qua bề ngoài a….

    Xong, ta tiếp tục bấn loạn đây. Nhân tiện chúc sớm nàng Noel ấm áp, vui vẻ hạnh phúc và tràn ngập niềm vui bên gia đình và bạn bè nhé :XD

    • beedance07 nói:

      Bởi vậy nên ta mới dặn nàng trước rồi, đừng có phức tạp hóa nó lên mừ =))))

      Hí hí, ta cũng hơi bị tâm đắc với câu đó a~

      Chậc chậc, bởi vậy nên fan của Cẩm Sách càng ngày càng cuồng hai anh đó a :”> *trong đó có ta*

      Ui, con mèo đó mà ghen thì đáng sợ kinh khủng luôn, đúng thực là cọp đội lốt mèo =))))

      Ừm, tiếp tục bấn loạn đi nàng hen. Ta cũng chúc nàng những điều tốt đẹp nhất nhé. *ôm ôm*

  13. HuLi nói:

    *lăn lộn* cười a.
    Hai anh em Đại Bạch a, Tiểu Bạch a, ….
    Thanks các nàng a!!!
    (Ta đoán pass hay ghê haha)

  14. =P~ nuoc’ mieng’ a~ mau’ a~ khan giayyyyyyyyyyyyyyyyyyy =))))))))))))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s