Cẩm Sách Cameo trong Du Long Tùy Nguyệt (*bấm máy*)

Cẩm Sách Cameo trong Du Long Tùy Nguyệt.

Kịch Bản: Nhĩ Nhã

Đạo diễn bắp cải: Beedance07

(Bee:  Mèn ơi, cứ nghĩ là phải mất mấy ngày để edit, không ngờ được chính mình lại bấn loạn tới mức ôm máy ngồi edit nguyên ngày nguyên đêm, nói chung là đã quay xong rồi đây, đề nghị mọi người cho một tràng pháo tay *nhún váy cúi chào* Vâng, mời bà con cô bác ngồi yên vị trên ghế, nếu cần hãy trói mình vào ghế, chuẩn bị sẵn bỏng ngô và cô ca rồi chứ? *nhưng không khuyến khích ăn lúc xem, vì có thể sẽ làm hư màn hình.* Vâng, thước phim Cẩm Sách Cameo xin được chính thức công chiếu.)

Warning:

-Spoiler!

-Ngôn ngữ: chưa edit cổ trang bao giờ, có dùng từ không đúng thì cũng bỏ qua cho ta. Còn phần xưng hô là sở thích của ta, miễn ý kiến. Có thể có một số từ không hay ho lắm do hai anh công “phun lời châu ngọc” ra =)).

-Và độ chính xác không dám đảm bảo trên 70% vì ta cũng chém gió khá nhiều.

Giới thiệu sơ lược: Du Long Tùy Nguyệt là một bộ truyện khác của Nhĩ Nhã, cũng là fanfiction của Bao Công giống như SCI, chỉ là bối cảnh chính là ở thời Tống.

Xin được giới thiệu dàn diễn viên sáng giá của chúng ta~

*Các cặp đôi chính trong truyện là:

-Vương gia Triệu Phổ  (Cửu Cửu) x Vương phi Công Tôn Sách (Thư ngốc) =>(tiến độ hơi chậm)

-Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường x Ngự Miêu Triển Chiêu (tiến độ tàu con rùa = . =)

-Tiêu Lương (Tiểu Lương Tử) x Công Tôn Cận (Cận Nhi/ Tiểu Tứ Tử) => cặp này là tiến độ nhanh nhất =)), Trường Giang sóng sau đè sóng trước, tuổi trẻ tài cao =))

*Các cặp phụ là:

-Giả Ảnh x Tử Ảnh (tình yêu của các ảnh vệ đẹp giai a~)

-Bao Chửng (Tiểu Bao Tử) x Bàng Cát (Tiểu Đỗ Tử) (*cặp oan gia này hint lắm a* không ai hiểu Bàng bằng Bao, không ai hiểu Bao bằng Bàng =)), bác Bàng Cát trong đây dễ thương kinh khủng : “>)

*Các diễn viên phụ:

-Thạch Đầu *thú cưng của Tiểu Tứ Tử* (Nhĩ Nhã thích mấy bé thú cưng uy mãnh ghê, từ sư tử Lizbon đến bạch hổ Ngao Ô đến trảo ly Thạch Đầu, các bé ngựa trong truyện của Nhĩ Nhã cũng toàn ngựa thiêng không *ấn tượng nhất là con ngựa của Mộc Mộc a~*)

-Triệu Trinh: Hú hú hú, òa òa òa, Trinh ơi là Trinh, kiếp này anh thật là thảm, Nhã tỷ dìm hàng Trinh lắm nhé, Bee hem chịu đâu =((

*Diễn viên quần chúng: Quân lính, ăn mày, con gái nhà lành…

*Và cuối cùng…………. Tùng tùng tùng tùng tùng tùng……

Introducing~~~~~~~~~ Cặp đôi Cameo nóng bỏng nhất mọi thời đại:

Bạch Cẩm Đường (Bạch Kim Đường) x Công Tôn Sách (Cung Tôn Sách)

(*Bee: Lưu ý, Cẩm Đường phát âm giống Kim Đường, đều là Jintang, Công Tôn phát âm giống Cung Tôn, đều là Gongsun, có lẽ là Nhĩ Nhã cố tình làm thế a. Ở đây sẽ gọi Cẩm Đường là Kim Đường, gọi Công Tôn là Cung Tôn để phân biệt với Công Tôn kia*)

*Sơ lược về tình hình hiện giờ: Sau khi Triệu Phổ kết hôn với Công Tôn, hai người trở về Khai Phong và phát hiện ra là Bát Vương Gia đã bị bắt cóc bởi Lý Nguyên Hạo, vương gia của Tây Hạ. Hắn uy hiếp Triệu Phổ phải tới tham dự hôn lễ của mình để âm mưu bắt sống Triệu Phổ, mục đích làm bàn đạp cho việc thống nhất thiên hạ sau này (thế chân vạc ở Trung Nguyên là Đại Tống-Tây Hạ-Liêu Quốc). Vì thế, Triệu Phổ đã dẫn Công Tôn và bầu đoàn thê tử của mình tới biên quan đại mạc. Và vào lúc này, khi họ đang ăn cơm và bàn bạc đại sự làm sao để cứu Bát Vương Gia thì một người bất ngờ xuất hiện…

********

Đạo diễn bắp cải Bee: *cầm loa* Ô kê! Các diễn viên đã có mặt đủ. *gào lên* Camera! Ready! ACTION!!

********

Tất cả mọi người gật đầu, tiếp tục ăn cơm.

Đang ăn thì họ chợt nghe thấy dưới lầu có tiếng ồn ào.

Bạch Ngọc Đường ra bên ngoài nhìn, quay đầu lại nói với Triệu Phổ,  “Là quan binh.”

 “Quan binh?” Triệu Phổ có chút buồn bực, làm sao mà ầm ĩ như thế? Hắn ra bên ngoài thăm dò thì thấy là hai gã lính đang rượt đánh một người ăn mày, còn có vài tên cầm rượu trên tay, lẵng nhẵng bám theo trêu ghẹo một người con gái nhà lành.

Tử Ảnh và Giả Ảnh liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nuốt nước miếng nhìn Triệu Phổ.

Quả nhiên là thấy Triệu Phổ trong nháy mắt sầm mặt xuống, hỏi,  “Là binh mã chỗ nào?”

 “Vương gia, hẳn là quân coi giữ phụ cận, quần áo không phải là của Triệu gia quân.” Giả Ảnh vội nói, thấy sắc mặt Triệu Phổ đã khá hơn một chút.

 “Đi bắt chúng lại cho ta.” Triệu Phổ ra lệnh. Giả Ảnh cùng Tử Ảnh còn chưa kịp xuống lầu thì đã nghe từ dưới lầu truyền đến một trận kêu gào thảm thiết.

Mọi người quay lại nhìn thì thấy mấy tên quan binh kia đều bị một bạch y nam tử trẻ tuổi đá lăn trên mặt đất.

Triệu Phổ nhướn mi, hỏi Bạch Ngọc Đường, “Ai vậy?”

Bạch Ngọc Đường giương mắt, thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, có chút dở khóc dở cười,  “Không nhất thiết cứ mặc bạch y là ta đều quen a.”

Mọi người phục hồi tinh thần lại — Cũng đúng!

Lúc này, chợt nghe nam tử kia cười lạnh một tiếng,  “Trước kia ta từng nghe nói quân lính biên quan Đại Tống vô cùng lợi hại, Triệu gia quân quy củ cực kỳ…… Nay vừa thấy… a, quả thực là nói mà không biết xấu hổ.”

 “Tiểu tử ngươi nói cái gì? “ Gã quan binh kia tiến lên,  “Bày đặt diễu võ giương oai ở chỗ này, muốn chết a!?”

Người trẻ tuổi kia cũng không tranh cãi với bọn họ mà chỉ nói, “Ta nghe nói Triệu Phổ đã trở lại biên quan, gọi hắn ra đây, ta muốn tìm hắn tính sổ!”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, hỏi, “Ngươi có mấy cái đầu a, há mồm đã đòi tìm Cửu Vương gia.”

 “Hừ.” Nam tử kia vung tay áo, “Ở Trung Nguyên ta không gặp được hắn, hôm nay ta muốn cùng hắn liều mạng phân cao thấp!”

Trên lầu tất cả mọi người nhìn chòng chọc Triệu Phổ như là hỏi — Ai a?

Triệu Phổ vẻ mặt mờ mịt, nói, “Lão tử hận nhất nam nhân mặc bạch y……”

Bạch Ngọc Đường nhướn mi.

Triệu Phổ nói, “Chỉ có ngươi và Thư ngốc này là mặc thuận mắt một chút.”

Triển Chiêu nhìn kỹ người dưới lầu, nói, “Hắn nhìn không giống người Trung Nguyên a, trông giống ngoại tộc hơn.”

 “Này.”  Lúc bấy giờ, Tử Ảnh ghé vào lan can hỏi người nọ, “Ngươi tìm Cửu Vương gia có chuyện gì a? Nghe ngươi nói giống như có thâm cừu đại hận vậy.”

Người trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn Tử Ảnh, “Ngươi biết Triệu Phổ?”

Tử Ảnh cười, “Ta biết hết người trong quân doanh, nếu ngươi đưa ra lý do hợp lý, ta có thể giúp ngươi thông truyền một tiếng.”

 “Hảo.” Người trẻ tuổi gật đầu, nói, “Ngươi hãy báo cho Triệu Phổ, gọi hắn tới tìm ta, ta muốn cùng hắn luận võ!”

 “Vì sao? “ Triển Chiêu cũng có chút khó hiểu, hỏi.

 “Bởi vì…… Hắn đoạt người trong lòng của ta!”

 “Khụ khụ…… “

Triệu Phổ đang uống rượu nghe thấy thế liền sặc.

Mà đồng thời, Công Tôn đang ôm Tiểu Tứ Tử đút cho ăn, nghe được cũng ngẩn người.

Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn hai người.

Thật lâu sau, Triệu Phổ hỏi Công Tôn, “Thư ngốc, hắn là ai a?!”

Công Tôn thì giương mắt nhìn Triệu Phổ, “Ngươi có rất nhiều người trong lòng sao?!”

……

Nhìn nhau liếc mắt một cái, Triệu Phổ lắc đầu, “Không a, ta chỉ có mình ngươi.”

Công Tôn cũng vẻ mặt khó hiểu, “Ta không biết hắn.”

Giả Ảnh cảm thấy tình hình không ổn, ló người ra hỏi,  “Ầy, người trong lòng ngươi tên là gì a?”

Bạch y nhân không nhanh không chậm đáp, “Thượng nhân của lòng ta tên là Công Tôn Sách!”

 “Khụ khụ…… “ Lần này đến phiên Công Tôn bị sặc, mọi người trợn tròn hai mắt nhìn y, Công Tôn lắc đầu, “Ta không biết a……”

 “Nương a.” Triệu Phổ đứng lên đá ghế, “Xúi quẩy thế chứ lại, mới thành thân mà đã cắm sừng lão tử. Ta làm thịt hắn!” Nói xong liền nhún người bay ra ngoài. Triển Chiêu vỗ Bạch Ngọc Đường một cái, “Ui, hấp dẫn nha!”

(*Caption Bee: Sao ở thời đại nào hai bạn cũng khoái coi thị phi thế này =))*)

Bạch Ngọc Đường cũng cùng chung tâm trạng. Công Tôn đứng lên, ló đầu nhìn kỹ người nọ, hoàn toàn không biết là mình có quen người này.

Mà Giả Ảnh cùng Tử Ảnh đã sớm đuổi theo xuống .

Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu ngồi ở bên cạnh bàn, gặm một cái chân gà, hỏi Bàng Cát đang ngồi ở một bên nhàn nhã uống trà xem náo nhiệt, “Tiểu Đỗ Tử, làm sao đây? “

 “A.” Bàng Cát cười cười, gắp cho bé cái chân gà, cười nói, “Bình thường thôi, ly hôn đi.”

……

Triệu Phổ đang cực kỳ cáu tiết với tên Bạch y nhân không biết ở đâu chui ra này, tâm nói, lão tử vừa mới thành thân mà đã có con chó con mèo nào ở đâu tới cướp người. Vốn dĩ chuyện Bát Vương Gia bị bắt đi đã làm hắn tức đến nghẹn khí, vừa hay giờ lại tìm được chỗ trút giận. Triệu Phổ nhún người nhảy xuống lầu, cùng Bạch y nhân kia mặt đối mặt.

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, đều có chút kinh ngạc.

Triệu Phổ cảm thấy bất ngờ là bạch y nhân này bộ dạng không tệ chút nào a, có thể xem là anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm, thân hình cũng tương đương với chính mình, hơn nữa quần áo thoạt nhìn cũng vô cùng sang trọng quyền quý…… Dường như không phải người thường.

Hơn nữa, người này ngũ quan rõ ràng, đôi mắt so với người bình thường nhạt màu hơn một ít, dường như không phải là người Trung Nguyên. Xuất hiện tại nơi này, lại có vẻ ngạo mạn như thế, có khả năng là quý tộc Tây Hạ!

Triệu Phổ hơi nhướn mi — Tốt, ngươi là quý tộc Tây Hạ thì càng tốt, là em vợ hoặc huynh đệ họ hàng dây mơ rễ má gì đó của Lý Nguyên Hạo thì càng tốt hơn nữa, trực tiếp bắt ngươi làm con tin để đổi lấy Bát Vương Gia!

Người nọ tự nhiên cũng đánh giá Triệu Phổ, chỉ thấy Triệu Phổ hoàn toàn khác với ấn tượng về người Trung Nguyên văn tĩnh suy nhược, hình dung người này bằng bốn chữ uy phong bát diện thật sự là không sai!

Triệu Phổ một thân hắc y, thoạt nhìn hơi lôi thôi lếch thếch, đại khái là do lớn lên từ nhỏ ở ngoại tộc, cả người toát ra ít nhiều lang tính của người Mạc Bắc. Hơn nữa hắn bộ dạng cao quý, một thân khí phách…… Người nọ tâm nói, con cháu nhà họ Triệu cuối cùng cũng có được một kẻ kế thừa được phong phạm sảng khoái của Tống Thái Tổ năm ấy. Hôi mắt Tu La Triệu Phổ, quả nhiên không được khinh thường a…… Nghĩ đến đây, hắn liền muốn nhìn kỹ xem đôi mắt Triệu Phổ có phải màu xám hay không.

Triệu Phổ thấy hắn đánh giá chính mình, liền cùng hắn đối diện, nhìn trong chốc lát, khẽ nhíu mày, tâm nói, chẳng trách sao lại cảm thấy hắn suất như vậy. Tiểu tử này so với bộ dạng của Bạch Ngọc Đường, con mẹ nó, có bốn năm phần rất giống a.

 “Ngươi là ai? “ Triệu Phổ sinh tâm nhãn, hỏi hắn một tiếng, lòng thầm nói, đừng có là thân thích gì của Bạch Ngọc Đường thật nha, lộn địa chỉ là mệt lắm á.

 “Sách đâu?!” Bạch y nhân kia cũng không thèm để ý tới hắn, giơ ngón trỏ ra, “Ngươi đem y đoạt đi, lại cưỡng ép y thành thân, đem người trả lại cho ta! Nếu không, bổn vương phát đại quân sống chết ganh đua cao thấp với Đại Tống ngươi. Người ngươi cướp đi là Vương phi của ta.”

Tất cả mọi người đều cả kinh, đồng loạt quay mặt nhìn Công Tôn.

 “Ai da.” Bàng Cát vuốt vuốt tay áo, nới với Tiểu Tứ Tử, “Cha ngươi thực không tệ chút nào a, ở đâu cũng đều là mệnh Vương phi.”

(*Bee: Phụt ~~ ha ha ha, chí lý chí lý, là mỹ nhơn mà, không làm vương phi thì cũng làm vợ đại gia, không chạy khỏi cái số vương giả*)

Tiểu Tứ Tử có chút nghi hoặc, tâm nói…… Phụ thân ngoại trừ Cửu Cửu ra, đâu có quen ai là Vương gia nữa nha, cầm chân gà chạy tới xem, “Phụ thân.”

Công Tôn ôm lấy bé, phóng tới thành lan can.

Tiểu Tứ Tử nhìn xuống thì thấy, “A…… Giống Bạch Bạch ghê nha.”

 “Giống sao?” Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu, “Đâu có giống.”

Tất cả mọi người nhíu mày, “Quả thực là có chút giống.”

 “Ngươi là Vương gia nước nào? Hãy lưu lại tên họ.” Triệu Phổ tâm nói, toàn bộ hoàng thân quốc thích của Tây Hạ và Liêu quốc kia hắn đều quen mặt, chưa từng thấy qua người nào như vậy a!

 “Không mượn ngươi quản, Sách đâu!” Bạch y nhân nhất nhất không chịu bỏ qua, một mực muốn tìm Công Tôn Sách.

Cùng lúc đó, Công Tôn cùng Tiểu Tứ Tử một lớn một nhỏ hiện đang tựa vào lan can lầu hai, hai tay chống cằm nhìn người dưới lầu, Công Tôn nghĩ tới nát óc cũng không nhớ ra người này, liền hỏi, “Tiểu Tứ Tử, con có gặp qua người nọ sao?”

 “A…… “ Tiểu Tứ Tử lắc đầu, “Mễ (không) có nha.”

 “Ta cũng không có a.” Công Tôn buồn bực, “Hắn làm sao mà biết tên của ta?”

 “A!” Tiểu Tứ Tử vỗ tay một cái, hỏi, “Phụ thân, có thể là bệnh nhân  mà cha đã cứu hay không?”

Công Tôn cau mày, “Không thể nào…… Ta một chút ấn tượng cũng không có.”

Triệu Phổ vừa nghe người nọ quản Thư ngốc nhà hắn mà gọi Sách, mũi tức xịt khói, tiểu tử ngươi đúng là không có tâm a, đến cả ta cũng chưa có gọi thân thiết như vậy, ngươi so với lão tử còn kiêu ngạo hơn a!

 “Ngươi rốt cuộc là ai? “ Triệu Phổ bốc hỏa, đưa tay ra.

Tử Ảnh một bên lui xuống vác Tân Đình Hậu (cây đao của Triệu Phổ) đến, giao cho Triệu Phổ.

Giả Ảnh nháy mắt với y — Vương gia xem ra là muốn tìm chỗ trút giận.

 “Đây là Tân Đình Hậu a?”  Bạch y nhân kia hoàn toàn không tỏ ra một chút khẩn trương, ngược lại còn cười, “Nghe danh đã lâu a, hôm nay được dịp mở mang kiến thức!”

Nói xong thì hắn cũng đưa tay ra, thủ hạ một bên cũng ném một thanh trường đao màu bạc cho hắn. Triệu Phổ sửng sốt — cũng là bảo khí a, người này xem ra công phu không tồi!

(*Bee: *Chớp chớp mắt* không biết thủ hạ kia có phải Tiểu Đinh hay Đại Đinh không a~*)

 “Lưu lại tên đi, sau này còn biết để lập bia cho ngươi.” Triệu Phổ kỳ thật buộc hắn nói ra tên cũng là có mục đích, muốn xem thử Công Tôn có quen biết hắn hay không, hay là hắn chỉ thầm yêu Công Tôn…… Thân thân (*người iu dấu :”>*) nhà hắn tốt như vậy, có người thầm yêu cũng là bình thường.


Nghĩ đến đây, Triệu Phổ bật cười, “Ê, tiểu tử, cái tên Sách đó cũng không phải là để ngươi kêu đâu. Đó là Vương phi nhà ta. Nói cho ngươi biết, chúng ta động phòng đều đã động qua, tiểu tử ngươi vứt bỏ ảo tưởng đi thôi!”

 “Ngươi dám động y!” Bạch y nhân sắc mặt lập tức thay đổi, thẹn quá hóa giận vung đao lên, “Triệu Phổ, Bạch Kim Đường ta không đội trời chung với ngươi!”

Nói xong, vung đao đánh tới.

Bạch y nhân vừa nói lời này ra, tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người.

 “Hắn nói tên hắn là gì? “ Công Tôn ngoáy ngoáy lỗ tai.

 “Ừm.”  Tiểu Tứ Tử thành thật nói lại, “Tên là Bạch Kim Đường, tên cũng giống Bạch Bạch ghê luôn.”

Triệu Phổ nâng Tân Đình Hậu lên, đỡ lấy một đao người nọ đánh tới, lấy làm kinh hãi — hảo công phu a! Chỉ mới chiêu đầu tiên, Triệu Phổ liền nhận định người này chắc chắn không phải người Tây Hạ cũng không phải người Liêu Quốc, cao thủ bậc nhất của hai nước ấy cũng chưa đạt đến trình độ này.

Bạch Kim Đường cũng là giật mình không thôi, hai người không nhiều lời vô ích, liền kịch chiến tại chỗ. Hai người dường như đều nộ khí đầy mình, đều phải phát tiết, càng đánh càng kinh hồn bạt vía, trong lúc nhất thời, trên đường cái, cát bay đá lăn rào rào, người qua đường sợ hãi đều bỏ trốn.

(*Bee: Vâng, một anh thì nhớ vợ, một anh thì nhớ cha, cái quan trọng là hai anh đều tưởng vợ cắm sừng mình nên giận là phải đạo =))*)

Trên lầu, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhịn không được mà nhướn mi — Hảo công phu a!

Triển Chiêu nhìn chằm chằm Bạch Kim Đường kia thật lâu, sau đó quay đầu hỏi Bạch Ngọc Đường, “Đây là huynh đệ thất lạc lâu năm của ngươi sao? Có chút giống a, hơn nữa hắn tên là Kim Đường, ngươi thì tên Ngọc Đường, vàng ngọc cả sảnh đường a!”

(*Bee: =))))), chí lý chí lý, bất quá thì kiếp này từ “Kim-vàng” biến thành “Cẩm-gấm” rồi, có hạ giá một tý, cơ mà ta vẫn thích Cẩm hơn là Kim =))*)

Chân mày Bạch Ngọc Đường cau lại, không thể a…… Mình đúng là con trai độc nhất mà. Tuy rằng cũng không có gì chứng minh…… Bất quá thì cũng hẳn là không đến mức có huynh đệ thất lạc gì chứ?

 “Hơn nữa ngươi xem, công phu hắn giỏi như vậy.” Triển Chiêu hỏi, “Thật sự không có quan hệ?”

 Bạch Ngọc Đường lắc đầu.

Nơi này dù sao cũng là cảnh nội của Đại Tống, đại chiến trên đường như thế, chỉ chốc lát sau, quan binh thủ thành liền đều kéo đến đây, vây quanh bọn họ lại.

Triệu Phổ nhíu mày, nhảy đến một bên, khoát tay ngăn Bạch Kim Đường lại, ý bảo hắn tạm thời đừng động thủ.

Bạch Kim Đường liền nhướn mi — nhiều người cũng không thành vấn đề, cùng lên hết đi.

Triệu Phổ cười, người này còn có chút khí phách, không thèm nhìn hắn nữa mà quay sang nói với quan binh  thủ thành, “Đều trở về hết đi, người này không phải chuyện của các ngươi.” Nói xong lấy tay chỉ mấy tên quan binh vừa gây náo loạn ở một bên, nói, “Mấy tên vô liêm sỉ này quấy nhiễu dân chúng, tổn hại đến quân uy Đại Tống ta, mang về xử lý theo quân pháp cho ta. Xử phạt cả thượng cấp của bọn chúng, chấn chỉnh lại quân quy cho ta. Sau này để ta nhìn thấy có kẻ dám càn rỡ quấy nhiễu dân lành, giết không tha!”

 “Tuân mệnh!” Quan binh thủ thành trong lòng đều kiêng kị, vội vã lôi mấy tên quan binh càn rỡ kia đi.

Bạch Kim Đường chứng kiến rõ ràng từ đầu đến cuối, cảm thấy Triệu Phổ quản quân quả nhiên rất ra dáng, chắc hẳn cũng không khác với lời đồn, là một trung thần lương tướng…… Nghe nói hắn còn có giao tình thâm hậu với Khai Phong Phủ Bao Chửng, không lẽ lại thực sự cưỡng ép Sách thành thân cùng hắn sao?

 “Haizz, tạm thời đừng đánh.” Triệu Phổ cũng rất thưởng thức Bạch Kim Đường, liền hỏi, “Có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi, lát nữa hãy tái đánh.”

Bạch Kim Đường cũng muốn biết là Sách ở đâu, liền thu hồi đao lại, nói, “Hỏi.”

 “Khụ khụ……” Triệu Phổ ho khan một tiếng, thành thật hỏi, “Ngươi có một người huynh đệ nào tên là Bạch Ngọc Đường hay không?”

Bạch Kim Đường sửng sốt, nhíu mày,  “Cái gì mà Bạch Ngọc Đường? Tên gì mà thô thiển vậy.”

Trên lầu, Bạch Ngọc Đường buông chén trà, vịn trán mình. Triển Chiêu vỗ vỗ bả vai hắn, nói, “Cái đó, kỳ thật so sánh ra thì Bạch Kim Đường càng thô thiển hơn, Ngọc Đường dễ nghe hơn nhiều.”

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ nhìn y, Triển Chiêu cười tủm tỉm với hắn, “Thật mà.”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, Tiểu Tứ Tử ở một bên còn thật sự ôm cánh tay hắn, nói, “Bạch Bạch, ngươi mới là đẹp nhất!”

Bạch Ngọc Đường gật đầu với Tiểu Tứ Tử, đưa tay sờ sờ đầu bé.

Chợt nghe Tiểu Tứ Tử lại bổ sung thêm một câu, “Nhưng mà tên Kim Đường và Ngọc Đường giống nhau, nghe chẳng thấy đẹp chỗ nào……”

Bạch Ngọc Đường giật giật mí mắt, Triển Chiêu ở một bên che miệng. Công Tôn vội đem Tiểu Tứ Tử ôm qua một bên.

(*Bee: Bé ấy lâu lâu lại phát biểu vài câu khiến người ta cứng mình chết đứng luôn =))*)

Thấy Triệu Phổ cùng Bạch Kim Đường vẫn giằng co chưa xong, Công Tôn cảm thấy nói không chừng trong đó có hiểu lầm gì đây, bèn đứng lên, “Đi, Tiểu Tứ Tử, chúng ta đi xem tại sao lại thế này.”

 “Dạ.” Tiểu Tứ Tử gật đầu.

Công Tôn bước xuống lầu.

 “Triệu Phổ.”

Triệu Phổ đang chuẩn bị cùng Bạch Kim Đường đánh tiếp, chợt nghe Công Tôn từ phía sau kêu hắn một tiếng, liền quay đầu lại, “Thư ngốc, ngươi đừng ra, ta lập tức đuổi tên lưu manh này đi ngay!”

Công Tôn cảm thấy buồn cười, Triệu Phổ mà cũng có lúc đụng phải lưu manh a, liền nói, “Từ từ đã, ngươi hỏi hắn thử, hắn gọi Công Tôn Sách kia có phải là ta hay không a?”

Triệu Phổ sửng sốt, quay đầu lại liếc Kim Đường thì thấy hắn nhìn thấy Công Tôn, nhưng lại không tỏ vẻ gì cả.

Bạch Kim Đường lúc này cũng có chút khó hiểu, nhìn thấy phía sau Triệu Phổ đột nhiên xuất hiện một thư sinh thanh tú, trong lòng còn ôm một oa nhi mũm mĩm, oa nhi kia thật đáng yêu a…… Nhưng mà Triệu Phổ sao lại thấy nghe lời thư sinh kia như vậy? Thời buổi này mà cũng có người có thể làm cho Triệu Phổ phục tùng như vậy sao?

Công Tôn ôm Tiểu Tứ Tử đi tới bên người Triệu Phổ, hỏi Bạch Kim Đường, “Các hạ…… quen ta sao?”

Bạch Kim Đường sửng sốt, lắc đầu, “Không quen.”

Triệu Phổ cùng Công Tôn liếc mắt nhìn nhau một cái. Giả Ảnh hỏi, “Đây là Công Tôn tiên sinh, Vương phi của Vương gia chúng ta, đây là Tiểu Vương gia của chúng ta, ngươi nói Công Tôn Sách không phải y sao? “

Bạch Kim Đường nhìn chằm chằm Công Tôn, sờ sờ cằm, “Ách…… Hay là nhận lộn người hả trời? Trùng tên trùng họ, trùng hợp như vậy……”

Đang nghi nghi hoặc hoặc, chợt nghe từ phía sau có một giọng nói vang lên, “Kim Đường, ngươi có sao không?”

(*Bee: Cách xưng hô vẫn không khác gì bây giờ a~ Vẫn là “Sách” và “Cẩm Đường/Kim Đường”, iu quá đi thôi~)

Mọi người hướng theo tiếng gọi nhìn qua thì thấy ở phía sau Bạch Kim Đường xuất hiện một thư sinh trẻ tuổi, mặc một thân xiêm y màu trắng, thanh thanh mảnh mai, trên tay cầm một cái rương nhỏ, khỏi phải nói, cùng với Công Tôn thật sự là có vài phần rất giống, bộ dạng cũng là siêu cấp thanh tú xinh đẹp, nhưng mà so với Công Tôn càng thêm lãnh diễm.

(*Bee: Đã bảo là Mỹ Nhân của chúng ta lạnh lùng băng giá hơn Thư ngốc của DLTN mà*)

 “Sách?” Bạch Kim Đường mừng rỡ hét to một tiếng, lập tức quăng đao lại cho thủ hạ, bay tới ôm chầm lấy y, “Sách a! Ta còn tưởng em bị người ta đoạt đi! Em đi kiểu gì mà lâu như vậy a? Nhớ chết ta đi thôi!”

Người tên Sách kia lấy tay đẩy hắn ra, “Ta không phải chỉ mới đi ba ngày thôi sao, cái gì mà lâu quá, ngươi tại sao lại đi đánh nhau với người ta?

 “Ta nghe nói Cửu Vương Gia Triệu Phổ cùng Công Tôn Sách thành thân, cứ tưởng là em bị đoạt đi rồi, cho nên đến cướp về!” Bạch Kim Đường nghiêm túc nói, “Sách, em có bị tên khốn nào ức hiếp không? Chúng ta về nhà kiểm tra một chút đi.”

(*Bee: *trấm mồ hôi* Vâng, xin chính thức tuyên bố là mức độ vô sỷ, hạ lưu, biến thái của anh ngàn năm không đổi =))*)

 “Ngươi lại phát điên a.” Người tên Sách kia mặt đỏ bừng, đạp hắn một cước, “Ngươi có hỏi bọn hắn đã thành thân lúc nào không?”

 “A, ta nghe nói là nửa tháng trước!” Bạch Kim Đường thành thật trả lời.

 “Ta mới rời khỏi ngươi có ba ngày, nửa tháng trước ta còn cùng với ngươi ở Tây Vực chứ đâu.” Sách trừng mắt nhìn hắn liếc một cái, “Làm sao mà cùng người khác thành thân được hả?!”

Vừa mới dứt lời, Bạch Kim Đường lập tức che miệng y lại, nói, “Ầy, mấy chuyện tắm chung này đừng có nói ra ngoài, cái này là chuyện riêng tư mà!”

(*Bee: Chết cười =))))), bỉ, quá bỉ, hoàn toàn không còn gì để nói về độ biến thái của anh =))*)

 “Ngươi……” Sách kia tức giận đến mức nhấc chân đạp hắn thêm cái nữa, mặt đỏ không thôi, “Ngươi không biết xấu hổ a!”

Ở đầu bên này, Tử Ảnh nhỏ giọng nói với Giả Ảnh, “Có phải người thích Công Tôn Sách đều là lưu manh không vậy?”

Giả Ảnh gật đầu, “Rất có khả năng.”

(*Bee: Hắc hắc hắc, không lưu manh thì làm sao cua nàng về dinh được =))*)

……

Sau khi bên kia đã “tình chàng ý thiếp” nháo xong, người tên Sách kia đã đi tới, chắp tay với Công Tôn và Triệu Phổ, “Thật có lỗi, tại hạ Cung Tôn sách, đây là Vương gia của chúng ta, Bạch Kim Đường, hắn trước đây đầu bị va đập mạnh, thương thế vẫn còn chưa hồi phục, cho nên thường xuyên bị hồ đồ.”

(*Bee: Cung Tôn Sách và Công Tôn Sách giống nhau, để Cung Tôn cho dễ phân biệt*)

 “Đâu có!” Bạch Kim Đường ôm lấy Cung Tôn, “Ta chỉ là mất đi một số ký ức thôi mà, điều trọng yếu thì vẫn không quên.”

(*Bee: Haizz, anh làm sao mà ở kiếp nào cái đầu cũng bị người ta làm hại vậy? Cũng may mà còn nhớ người trọng yếu nhất. Aaaa~ Không biết đâu, muốn Nhã tỹ viết riêng một cuốn cho Kim Đường và Cung Tôn cơ *giãy đành đạch* hoặc nếu viết riêng một cuốn cho Cẩm Đường và Công Tôn thì càng tốt, hoặc là viết cả hai đi, há há há*)

 “Vương gia?” Công Tôn nghe xong thì có chút bất ngờ, hỏi, “Là Vương gia của nước nào ở Tây Vực?”

 “Tây Vực Bạch Quốc.” Cung Tôn sách cười cười, nói, “Là tiểu quốc thôi, các hạ là?”

 “Tại hạ Công Tôn Sách.” Công Tôn trả lời, Tiểu Tứ Tử trong lòng nhỏ giọng nói, “Phụ thân, tên của y với cha giống nhau a.”

 “Đây là Tiểu Vương gia? “ Cung Tôn sách vuốt cằm đánh giá, “Thật đáng yêu a.”

Công Tôn cảm thấy rất hợp ý với Cung Tôn này, liếc mắt nhìn chiếc rương trên tay y, hỏi, “Ngươi là lang trung? “

 “Đúng vậy.” Cung Tôn gật đầu.

 “Ta vẫn luôn muốn nghiên cứu Tây Vực y thuật.” Công Tôn mời y lên lầu, “Cùng nhau ăn cơm thì sao?”

 “Được! Ta cũng đang có chút đói bụng.” Cung Tôn thoải mái cùng Công Tôn lên lầu.

(*Bee: Ai da, hai vị Vương phi ngoại giao thật là tốt a~ chả bù với hai đức lang quân “ăn hại” kia =))*)

Vì thế, hai người cùng nhau tiến lên lầu. Công Tôn đưa y đi tới chỗ Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, mọi người ngồi xuống.

Triển Chiêu trong lòng hơi kích động, nghiêng người qua hỏi, “Cung Tôn tiên sinh a? Xin hỏi vị Bạch Vương gia kia, có một vị bào đệ nào khi nhỏ bị thất lạc hay không …… Ai da!” Nói còn chưa dứt lời thì đã bị Bạch Ngọc Đường ở bên cạnh đạp một cước.

Dưới lầu, Bạch Kim Đường cùng Triệu Phổ liếc mắt nhìn nhau một cái, Bạch Kim Đường cười, “A, thì ra là hiểu lầm a~”

Triệu Phổ nhướn mi, “Bạch huynh công phu không tệ chút nào.”

 “Ây, Triệu huynh cũng đâu có thua kém a.” Bạch Kim Đường còn rất sảng khoái, hai người xem như đánh nhau tới sức đầu mẻ trán rồi mới nhận bằng hữu, cười ha ha rồi cùng tiến lên lầu. Triệu Phổ vẫn tiếp tục hỏi, “Đúng rồi, huynh có một bào đệ nào tên Bạch Ngọc Đường hay không a?”

 “Hả?”

……

Mọi người ngồi xuống ăn cơm, Bạch Kim Đường nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường thật lâu, sau đó hỏi Cung Tôn đang ngồi bên cạnh mình, “Ây, hắn là không phải huynh đệ của ta thật sao?”

Cung Tôn trừng hắn, “Ngươi là đơn truyền, đào đâu ra huynh đệ?!”

 “Thật không?” Bạch Kim Đường dường như cảm thấy tiếc nuối, “Không bằng để ta trở về hỏi nương một chút hồi xưa có hồng hạnh vượt tường hay không hoặc là cha có tình yêu ở ngoài…… Ai da!”

Cung Tôn đạp hắn một cước, cắn răng, “Ngươi không thể ra dáng Vương gia một chút a!”

Tất cả mọi người đều nhướn mi – Y hệt như Triệu Phổ.

(*Bee: Ôi kiếp thê nô ~ =)))*)

Sau vài chén rượu, Công Tôn cùng Cung Tôn tán gẫu thật sự là tâm đầu ý hợp, một người tinh thông y thuật Trung Nguyên, một người rành rẽ y thuật Tây Vực, hận vì không gặp được nhau sớm hơn.

Bạch Kim Đường thì hỏi Triệu Phổ, cũng là tới tham gia Lý Nguyên Hạo hôn lễ sao? Triệu Phổ gật đầu, hỏi hắn, “Huynh cũng tới tham gia hôn lễ? Lý Nguyên Hạo cùng Tây Vực chư quốc cũng có quan hệ sao?”

Bạch Kim Đường mỉm cười, “Lý Nguyên Hạo là một tên có dã tâm lớn, hắn trăm phương ngàn kế bất quá là chuẩn bị đem toàn bộ Trung Nguyên cùng Tây Vực thâu tóm lại mà thôi, bất quá, ta cũng cóc sợ hắn.”

 “A?” Triệu Phổ có chút bất ngờ.

Bạch Kim Đường cười, “Ta biết hắn gần đây thỉnh rất nhiều pháp sư, chuẩn bị làm một ít đại sự.”

 “Pháp sư? “ Công Tôn cũng sửng sốt, “Pháp sư Tây Vực sao?”

 “Ừ, pháp sư Tây Vực của ta nhân số không nhiều lắm. “ Bạch Kim Đường gật đầu, “Lý Nguyên Hạo xác thực là đã thỉnh đến vài người khá lợi hại, mà ý đồ của hắn cũng rất rõ ràng.”

 “Ý đồ gì? “ Triệu Phổ cảm thấy rất hứng thú, hỏi.

 “Ý đồ đương nhiên là…… “ Bạch Kim Đường mỉm cười, chỉ chỉ Triệu Phổ, “Đối phó với huynh a.”

 “Tìm pháp sư để đối phó Triệu Phổ? “ Công Tôn cảm thấy buồn cười, “Lý Nguyên Hạo hắn muốn làm thế sao? Có thể nào hạ chú biến Triệu Phổ thành nữ nhân không?”

Triệu Phổ khóe miệng giật giật, Bạch Kim Đường cười ha ha, “Cái này thú vị a, bất quá chỉ pháp sư thôi phỏng chừng không đủ, cần phải có Bồ Tát hỗ trợ!”

Tiểu Tứ Tử cũng cười khanh khách theo, Triệu Phổ lắc đầu, hỏi, “Vậy thật ra Lý Nguyên Hạo đang chuẩn bị như thế nào?”

 “Nếu các người có thời gian thì hãy điều tra xem hắn thỉnh các pháp sư đi là để làm gì.” Cung Tôn nói, “Theo chúng ta biết, hắn thỉnh đi một người là Huyền Tông truyền nhân, một người là Mật Tông chưởng môn, còn có một ít người danh tiếng không rõ khác, chẳng biết là phái nào.”

 “Huyền Tông cùng Mật Tông? “Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau một cái, đều tỏ vẻ chưa hề nghe qua.

Công Tôn thì thật ra đã từng nghe thấy, nói, “Theo ta được biết, Huyền Tông nghiên cứu Thiên Địa Càn Khôn, âm dương điều hòa, giống như các chiêu số hô phong hoán vũ, phần lớn đều xuất phát từ Huyền Tông. Mà Mật Tông thì chú trọng vào ma thuật, giống như tát đậu thành binh……”

(*Bee: Tát đậu thành binh theo ta hiểu là ném hạt đậu ra biến thành binh lính = . = *)

 “Ừm. “ Cung Tôn gật đầu khen ngợi, “Tiên sinh quả nhiên rất có học thức.”

 “Ta chỉ là nghe nói mà thôi.” Công Tôn hỏi, “Thật sự có thể giúp cho tác chiến sao?”

 “Giả thần giả quỷ thôi mà.” Triệu Phổ nói, “Phần lớn là lợi dụng trận pháp cùng thời tiết dị tượng.”

 “ Đúng là như thế.” Bạch Kim Đường gật đầu, nói, “Chẳng qua là lần này hắn thỉnh đi những người kia đều là môn phái chưởng môn, vẫn có chút năng lực.”

 “Ừm……”

 “Bất quá.” Cung Tôn hỏi Triệu Phổ, “Lần này thực rõ ràng là Lý Nguyên Hạo thiết hạ Hồng Môn Yến (*Bee: hiểu nôm na là bữa tiệc đặt bẫy đi, sau đó qua nhà Tiểu Lạc đọc để biết thêm chi tiết*) cho ngươi a. Ta còn đánh cược với Kim Đường  là ngươi nhất định sẽ không đi đâu.”

Đám người Công Tôn nhìn nhau liếc mắt một cái, cũng không nói gì, dù sao cũng không phải là người quen thân cho lắm, chuyện Bát Vương Gia bị bắt cóc nên giữ bí mật thì vẫn hơn.

 “Ta đã nói hắn khẳng định sẽ đi mà, Lý Nguyên Hạo tính cái rắm a, không đi chẳng phải là sợ hắn sao.” Bạch Kim Đường khinh thường cười lạnh một tiếng.

 “Ngươi dường như rất ghét Lý Nguyên Hạo a.” Công Tôn có chút khó hiểu hỏi Bạch Kim Đường, “Hắn đắc tội với Tây Vực chư quốc sao?”

Cung Tôn cùng Bạch Kim Đường nghe xong đều thở dài, có chút bất mãn nói, “Ai mà thích nổi cái loại người như Lý Nguyên Hạo chứ, tàn bạo hung ác, dã tâm bừng bừng, lòng tham không đáy.”

 “Đúng vậy.” Triệu Phổ gật đầu.

Lúc này, ở phía dưới lầu tiến đến một đội nhân mã.

Triệu Phổ nhìn thấy là Âu Dương Thiếu Chinh mang theo người đến, phỏng chừng là nghe nói Triệu Phổ đã xảy ra xung đột với người khác ở trong thành, cho nên chạy tới. Thấy Triệu Phổ không có việc gì, hắn cũng yên lòng, hỏi, “Nguyên soái, trở về quân doanh được chưa ạ? Các tướng sĩ đều ngóng trông Vương phi cùng Tiểu Vương gia. “

Công Tôn đầu ong ong, sao còn phải ra mắt với ba mươi vạn đại quân a! Hơn nữa, cái danh xưng Vương phi này thực dọa người!

Triệu Phổ cười ha ha, nói, “Đã làm cho Hạ Nhất Hàng chờ rồi, bọn ta cơm nước xong sẽ qua ngay.”

Âu Dương Thiếu Chinh gật đầu, để lại một nửa nhân mã ở lại chờ, còn mình thì mang theo tùy tùng trở về chuẩn bị.

 “Chúng ta cũng đi thôi chứ?” Cung Tôn kéo tay Bạch Kim Đường, “Cũng nên chuẩn bị một chút, ta muốn mua ít dược liệu, ngươi theo ta đi.”

 “Đi.” Bạch Kim Đường gật đầu, kéo Cung Tôn đứng dậy, cùng mọi người cáo từ, sau đó liền rời đi.

Hai người đi rồi, Công Tôn nói với Triệu Phổ, “Bạch Quốc ở Tây Vực chư quốc rất nổi danh, là một quốc gia truyền thuyết.”

 “Truyền thuyết?” Triệu Phổ khó hiểu.

 “Ừm. “ Công Tôn gật đầu, “Nổi danh nhất chính là pháp thuật cùng y thuật Tây Vực, rất lợi hại nha.”

 “Bạch Quốc đúng thật là nước cường thịnh nhất Tây Vực chư quốc, nhưng cũng là quốc gia thần bí nhất.” Bàng Cát vuốt vuốt chòm râu, “Hôm nay có duyên, nói không chừng, ngày sau còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.”

 “Quả là rất hữu duyên, ngay cả tính tình và tên đều không khác biệt lắm.” Triệu Phổ cười, tuy rằng không để việc này ở trong lòng, nhưng sau này, Bạch Kim Đường cùng Cung Tôn Sách quả thật đã ít nhiều giúp cho bọn họ một đại ân.

****************************************

****Chuyên mục thêm của Bee:****

1. Bonus ảnh: *ảnh chỉ có tính chất minh họa*

Triệu Phổ và Công Tôn Sách:

Bạch Kim Đường/ Bạch Cẩm Đường ver. cổ trang:

Cung Tôn Sách/ Công Tôn Mỹ Nhân ver. cổ trang:

(*Bee: Đẹp quá nên vơ vào luôn :”> dù ta biết là Mỹ Nhân của chúng ta không khóc. Thật tình là ta mong ở tập cuối của SCI, có thể nhìn thấy nước mắt của Mỹ Nhân rơi vì Cẩm Đường, hình như ta bắt đầu có chiều hướng ngược :”>*)

Bạch Ngọc Đường:

(*A, ta biết, nhìn xinh đẹp quá phải không? Bất quá thì đúng là trong truyện này, Ngọc Đường bị miêu tả đẹp y như vậy đó *có hơi hướm thụ một chút*…)

Triển Chiêu:

(*Tại Ngọc Đường đã thế rồi nên Miêu Nhi phải thế này thì mới xứng *hắc hắc* áo đỏ, dây buộc tóc đỏ, máu ta cũng xịt ra đỏ sàn nhà… mà ta thấy cái vòng cổ ấy rất hợp với mèo con nhá *cười bỉ*)

*Uhm, hình ảnh là Bee chôm từ các trang  về, chưa được sự cho phép của chủ nhà. Cho Bee xin lỗi trước nhé. Tại hình chẹp quá nên cầm lòng không đặng.

2. Giải thích thêm một chút về Phiên ngoại Du Long Tùy Nguyệt Xuyên Việt Đại Loạn Đôn (chuyến đi đến hiện đại).

Ta đã đọc bản edit của nhà Tiểu Lạc (đọc trước cả khi đọc DLTN cơ), lúc mới đầu đọc thì đương nhiên là không đọc QT làm gì. Vậy cho nên lúc đó ta cứ ngỡ là Công Tôn của SCI giống hệt như Công Tôn của Du Long Tùy Nguyệt. Sau này đọc đến đoạn Cameo Cẩm Sách ở trên thì ta mới lục ra để xem lại. Hóa ra là không phải. Ta nghĩ là lúc Tiểu Lạc edit phiên ngoại ấy vẫn chương đọc đến chương hai người Cẩm Sách xuất hiện nên dẫn đến một chút lầm lẫn (sai thì không sai, chỉ là có thể gây hiểu lầm cho người đọc), vậy nên nhân đây ta xin mạn phép giải thích lại một chút:

Xin mạn phép trích từ bản edit của Tiểu Lạc:

Nguồn: http://silversky611.wordpress.com/2011/07/28/phien-ngo%E1%BA%A1idu-long-tuy-nguy%E1%BB%87t-xuyen-vi%E1%BB%87t-d%E1%BA%A1i-lo%E1%BA%A1n-don-1/

Hiện trường tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau đứng im bất động, cũng chẳng hiểu gì.

Lúc này, chỉ thấy phía sau nam tử rất giống Bạch Kim Đường đi ra một người.

Triệu Phổ và Công Tôn liếc mắt nhìn nhau —— không sai! Công tôn!

Chỉ là Công Tôn này còn đeo một cái giá gác kỳ quái trên mũi, mặc áo dài trắng một tay đút vào túi.

=>Thật ra ta đã tìm hiểu lại bản RAW và QT, chỗ này phải là “Không sai! Cung Tôn!” mới đúng. Bởi vì bản thân tên Công Tôn và Cung Tôn giống nhau nên ta nghĩ nàng Tiểu Lạc mới sửa lại thành như vậy. Nhưng thật ra, ở đây, sau khi mọi người ở DLTN nhìn thấy Bạch Cẩm Đường giống hệt như Bạch Kim Đường, sau đó nhìn thấy Công Tôn Mỹ Nhân giống hệt như Cung Tôn Sách đi cùng với Bạch Kim Đường, chứ không phải là Công Tôn Sách của bọn họ đâu.

Hơn nữa, ở đoạn này (trích từ bản edit của Tiểu Lạc):

Nguồn: http://silversky611.wordpress.com/2011/07/30/phien-ngo%E1%BA%A1idu-long-tuy-nguy%E1%BB%87t-xuyen-vi%E1%BB%87t-d%E1%BA%A1i-lo%E1%BA%A1n-don-2/

“Đúng rồi.” Công Tôn (hiện đại bản) hỏi Công Tôn, “Xưng hô thế nào a?”

“Ta là Công Tôn Sách.”

Công Tôn nheo mắt lại, “Trùng hợp như vậy?”

“Ngươi không phải cũng gọi Công Tôn Sách chứ?” Công Tôn hỏi, “Hay là Cung Tôn Sách?”

Công Tôn vươn ngón tay đẩy gọng kính, lại giám định một lần nữa —— Thú vị a!

Ở trong bản RAW, Công Tôn *cổ đại bản* chính xác đã nói là, “Hay vẫn là Cung Tôn Sách?”, ý là hỏi tên vẫn giống như kiếp trước, là Cung Tôn Sách hay đã đổi thành Công Tôn Sách giống như y?

 (*Bee: Í í, ta có per. của Tiểu Lạc rồi nhé. Đề nghị bà con nhìn xuống phần comments để biết thêm chi tiết *cười ngu* Tiểu Lạc tới nhà ta chơi nhá *khoe mẽ*

@Tiểu Lạc: Thank you very nhiều. Và rất cám ơn nàng vì bản edit DLTN quá tuyệt vời của nàng *ôm hun một cái* tiếp tục cố gắng nhé! Fighting!)

*To mọi người: Vậy cho nên tóm tại, Công Tôn Mỹ Nhân của chúng ta kiếp trước là Cung Tôn Sách, Đại Bạch kiếp trước là Bạch Kim Đường, là Vương gia Vương phi của Tây Vực Bạch Quốc, Mỹ Nhân vẫn là của Đại Gia, còn Công Tôn Sách kia là của Triệu Phổ, nói chung là nồi nào úp vung nấy, mọi người đều vui vẻ, không có ai cướp của ai cả. *Hix, chỉ thương cho Trinh, kiếp trước không gặp được Trì Trì*.

Và cuối cùng, mọi người ai mà chưa đọc Du Long Tùy Nguyệt thì tuyệt đối là nên đọc, nhất là sau khi đã gạt bỏ được cái chướng ngại Công Tôn Mỹ Nhân bị Triệu Phổ cướp đi nhá. Truyện rất hay, bản edit của nàng Tiểu Lạc rất chất lượng và năng suất (nhanh cực luôn, iu lắm). Hãy ghé thăm và ủng hộ cho nàng ấy tại:

http://silversky611.wordpress.com/m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c-dam-m%E1%BB%B9/du-long-tuy-nguy%E1%BA%B9t/

3. Chuyện sau hậu trường:

-Đạo diễn bắp cải Bee:  Cắttttttt! Very good! Mọi người vất vả rồi, giải tán!

-Cẩm Đường: Tiền cát xê của bọn ta đâu?

-Bee: Ơ? Dạ… cái đó… xin đại gia hãy thư thư cho em vài ngày… em hiện giờ không có đủ xèng để trả cho cái mức cát xê cao chót vót của anh và Sách Mỹ Nhân…

-Cẩm Đường: Ai cho gọi “Sách”?! *búng tay* Tiểu Đinh Đại Đinh, ném nó xuống Thái Bình Dương cho ta.

-Bee *quỳ xuống*: Đại gia tha mạng, em không dám nữa! Đại gia mà ném em xuống thì ai trả tiền cát xê cho đại gia? Ai nấu lẩu cho tụi hủ nhà em ăn?

-Cẩm Đường: Hừ, tiền thì đại gia ta không thiếu. Còn lẩu gì đó ta không quan tâm.

-Bee: Dạ em biết *thầm nghĩ: thế sao còn đòi?*

-Cẩm Đường: Bất quá thì lần sau cho ta thêm đất diễn cảnh H với Sách. Chịu không chịu?

-Bee: Dạ tha cho em. Em bất quá chỉ là đạo diễn bắp cải, nào dám chỉnh sửa kịch bản của Nhĩ Nhã. Anh đi mà xử tỷ ấy.

-Công Tôn Mỹ Nhân: *trừng mắt liếc Cẩm Đường* Cái tên biến thái vô sỷ kia! Nói cái gì đấy!? *phóng dao qua*

Cẩm Đường né được hết, dao đâm trúng Bee.

-Bee: *xịt máu* Éccc!! Cứu mạng!

-Cẩm Đường: Nó không thêm được cảnh H, ném nó xuống Thái Bình Dương cho ta.

-Đại Đinh Tiểu Đinh: Rõ!

-Bee: Cứu! Cứu! Đại gia nỡ đối xử với em vậy sao?!! Đại Đinh Tiểu Đinh, chúng ta đều là thành viên hội hủ nhân, nể tình tha em đi!

-Đại Đinh Tiểu Đinh: Tha cho em thì bọn anh chết. Xin lỗi.

Và thế là, cái Bee người đầy máu me thương tích bị ném xuống Thái Bình Dương làm mồi cho cá…

********************

28 comments on “Cẩm Sách Cameo trong Du Long Tùy Nguyệt (*bấm máy*)

  1. Zổ nói:

    *hớt ha hớt hải lái máy bay cùng phi đội những-ng-bấn-loạn-vì-món-lẩu-nhà Bee ra Thái Bình Dương vớt Bee lên, tiện thể bắt vài con cá mập về làm thức ăn cho Bee ăn, lấy lại tinh thần, sau đó…*
    Bee, t chém nàng, t ném nàng, t giết nàng……
    sao nàng lại bảo ngưng 1 tuần làm hại con tim t đau khổ rồi chơi 1 quả đùng đùng thế này? hại tim lắm nàng có biết ko?
    thêm cái tội làm hỏng màn hình máy tính của t nữa chứ
    khụ, nhưng tính ra nàng cũng đã bị Đại Bạch ném xuống biển, chịu kinh hách cũng ko lớn, nên tha cho nàng tội chết, nhưng tội sống thì
    để t nghĩ
    t phạt nàng phải tiếp tục nấu lẩu cho bọn ta
    mỗi ngày phải cho chị em t ôm hôn cọ ít nhất 1 lần
    tạm thời thế đã.
    .
    .

    hm, đi vào chuyện chính:
    cameo này hay quá nàng ơi, đúng là cái bỉ của Đại Bạch 1000 năm cũng ko hề suy chuyển (có chăng cũng là tăng lên), chẹp, đúng là ko còn gì để nói với cặp này, quá đỉnh, quá đỉnh
    nhưng mà, cái ảnh Miêu Nhi, t ứ chịu đâu, t ko muốn đâu, t ko biết đâu, huhuh, Miêu Nhi của t ứ phải như vậy đâu TTATT
    phần cameo này hết rồi hả nàng? hay nàng làm cả phần 2 ng Kim Đường Cung Tôn giúp triệu Phổ Công Tôn nữa?
    p/s: t chết với Tiểu tứ Tử mất, bé ấy quá đáng yêu mà

    • beedance07 nói:

      *hấp hối* Nàng… nỡ lòng nào… mới cứu ta lên xong mà đã chém, ném, giết ta rồi hả?
      Ta đã cảnh báo là không nên ăn uống mà không nghe, hư màn hình máy tính rồi còn trách ai?
      Chém chết con người ta rồi mới nói tha cho ta tội chết *mếu*
      .
      .
      .
      Hi hi, ta cũng thấy nó hay, bởi vậy mới đâm đầu làm ngày đêm đó. Cái sự bỉ của anh ấy quả đúng là không chịu được. Không hổ danh tổng công a~
      Quá đỉnh đúng không?
      Bởi vậy ta mới ghi rất rõ là hình ảnh chỉ có tính chất minh họa thôi mà =)) Ừ thì, Miêu Nhi không như thế, cơ mà tại ảnh của Ngọc Đường đã giống tiểu thụ lắm rồi, nên Miêu Nhi phải thế thôi. Nói đùa chứ tại ta không tìm được tấm khác, mà đã có Tiểu Bạch, lẽ nào lại không có Miêu Nhi? Với lại bức ấy đẹp mờ :”>

      Ừ, phần cameo này hết rồi. Phần 2 người giúp đỡ Triệu Phổ Công Tôn có dính dáng dây mơ rễ má rất nhiều với các chap trước, vả lại cũng không có cảnh tình cảm của hai người, nên thôi, nàng đợi Tiểu Lạc edit đi. ^ ^

      p/s: Đương nhiên, đương nhiên, bé ấy là thiên hạ vô địch mà.

      • Zổ nói:

        gì? t đã cho nàng ăn vài con cá mập rồi mới ném nàng à nha
        may cho nàng là Đại Bạch ra tay đấy, chứ mỹ nhân mà nổi hứng mang nàng vè SCI thì bọn t có mà trời cứu…
        đúng là quá hay, quá đỉnh, quá đã, thế là hết sạch vướng mắc từ trước tới giờ, kể cả cái phiên ngoại xuyên hiện đại của Triệu phổ nữa, cám ơn nàng đã gải thích kĩ càng, hư, ko biết nếu Kim Đường và cẩm Đường mà gặp nhau thì sao nhỉ?
        cơ mà anh Kim Đường hơi ngố hơn Cẩm Đường nhể? cái đoạn lộn vợ lí do chuối ko thể tả đc
        tóm lại 1 câu là đoạn cameo này đôi nào cũng tình cảm ứ chịu đc, kể cả đôi tiến độ xe con rùa cũng có màn an ủi nhau ngọt muốn chết
        thật ghen tị mà TTATT

      • beedance07 nói:

        Hức, ta là người thường chứ có phải quái vật đâu mà mới lôi từ biển lên, máu me đầy mình đã ăn được thịt cá mập hả?
        Ha ha, Mỹ Nhân bận đối phó với Đại Bạch rồi, ko có rảnh mà đưa ta về SCI để phẫu thuật đâu.
        Hết sạch vướng mắt là tốt gòi ;), you are welcome. Nếu Kim Đường gặp Cẩm Đường thì sẽ hài lắm a~ =))
        =)))) Ừ, ta có cảm tưởng Kim Đường nhỏ hơn Cẩm Đường, với lại cũng có chút ngố ngố, điên điên, *nhưng mà đáng yêu ứ chịu được :”>*, có lẽ là mới bị đập đầu xong, sau đó lại xa vợ 3 ngày như xa cách 3 năm, nhớ vợ tới phát điên nên quên béng mất thời gian. Không lộn vợ thì lấy đâu ra kịch hay để coi hả nàng ;;)
        Ừ, đúng là cặp nào cũng tình củm ngọt như mía lùi, chỉ tiếc là lúc này không có Tiêu Lương để cặp với Cận Nhi cho trọn niềm vui luôn TT ^ TT
        Ghen tị mần chi, phải mừng cho họ chứ lị =))

      • Zổ nói:

        t ghen tỵ vì ko đc tận mắt nhìn ấy nàng ạ
        p/s: cái nồi cá của t hôm qua….vì t mải com cho nàng…nên nó cháy
        huhuhu TT____________TT

      • beedance07 nói:

        À, thì ra nàng ghen tị vì thế !
        p/s: Vậy a? Thôi thì cho ta xin lỗi. Mai mốt sẽ nấu lẩu bù cho nồi cá của nàng. Đừng khóc. *ôm cái nà*

  2. jenevah nói:

    hay quá đi !!!! Ta đọc bằng đt xong chịu ko nổi phải chạy vào com a !! Mấy người này cứ bắn tim hồng khắp phía a !!
    Bạch Kim Đường dường như cảm thấy tiếc nuối, “Không bằng để ta trở về hỏi nương một chút hồi xưa có hồng hạnh vượt tường hay không hoặc là cha có tình yêu ở ngoài…… Ai da!” -> anh hỏi thế nào mà ở SCI Bạch Bạch thành em anh thật luôn.
    P/S : ta thích tấm hình của Miêu nhi, đầy chất thụ luôn !!!! ^.^

    • beedance07 nói:

      Hi hi, cám ơn. Còn phải nói sao, ngọt ngào như kẹo mía đường á, tim bay chấp chới~.
      =)))), đúng là ảnh hỏi xong là tới SCI trở thành anh em thật, Đại Bạch đúng là muốn gì được nấy a~
      p.s: Hí hí, ta cũng thế.

  3. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    *cười lăn* Bạch Kim Đường =))))))))))))))) nhà anh Bạch vàng bạc rơi đầy đường =))))))))))

    trong này Bạch Bạch xh ko n` nhưng mà chất a đọc câu nào ta chết cười câu đó =)))

    nhờ có phần giải thích thêm của nàng mà ta đã hiểu rõ rồi ~~~ ai ai~~ Nhã tỷ thật là hay làm khó ng`, h` thì đã hiểu hết vụ lùm xùm quanh vụ đi đến tương lai đó ;)) lúc đó đọc ta cứ hiểu nhầm là TP giống BCĐ còn mỹ nhân thì giống mỹ nhân [ôi chao là cách viết =))] thì ra là ko phải ;)) nhưng mờ thế này thì thích hơn nhỉ ;)) mỹ nhân thuộc về Đại Bạch vạn kiếp không đổi a =)))

    mà sao trong này anh cũng bị mất trí nhớ =)))) và bỉ ko kém =)) lưu manh gấp n lần TP =)) (Phổ ca là lưu manh nhưng bên trong vẫn là chính nhân quân tử, n lần có cơ hội ăn nhưng ko ăn =)) Đại Bạch dù chính nhân quân tử nhưng vẫn là lưu manh kèm biến thái =)))))

    p/s: hôm qua mới nghe nàng khoe hôm nay đã có hảo hạnh phúc hảo sung sướng a ~~~ *tung bay*

    • beedance07 nói:

      =))) Là vàng ngọc cơ mà =)), ta nghĩ không ai ghét con tới mức đặt tên nó là Bạch Bạc Đường đâu =)))
      Ừm, Bạch Bạch là hài ngầm =)))

      Ừ, ta cũng hiểu lầm y như nàng, mà quả thật là Triệu Phổ khá giống với Cẩm Đường, và Mỹ Nhân thì khá giống với Thư ngốc. Thật tốt là cuối cùng cũng ngộ ra =))
      Đúng a, Mỹ Nhân thuộc về Đại Bạch vạn kiếp không đổi. Ta thích câu ấy a~

      Haizz~ Cái số anh bị Nhã tỷ đày đọa, không cho bảo toàn trí nhớ. Đúng là bỉ thật, còn phải nói, ảnh lưu manh hơn Triệu Phổ nhiều a~ Tới giờ Triệu Phổ cũng có dám gọi Công Tôn là Sách đâu, chờ ảnh ăn Công Tôn mà ta cũng mệt luôn, chẳng bù với Đại Bạch, làm rẹt rẹt =))))), ngay từ tập 1 đã bắt đầu mần ăn rồi.

      p/s: Ta cũng không ngờ là ta lại cho nó ra lò sớm vậy, có lẽ là do muốn chia sẻ tin vui với các nàng sớm. Các nàng vui là ta vui rồi. Đừng bay cao quá, coi chừng té.

  4. Hiểu Thanh nói:

    Độ bỉ của anh Kim cũng ko thua j anh Cẩm đâu nha =))) đúng là kiếp trước tới kiếp sau đều bỉ như nhau =)) . Công Tôn mỹ nhân vẫn lạnh lùng như vậy :”> thích quá đi :”> . Mà Công Tôn mỹ nhân đi có 3 ngày đã xách đao đòi chém đòi giết rồi =)) trong khi người ta kết hôn nửa tháng rồi chứ bộ ~~~ . Ah mà như vậy là Kim Sách tiến triển nhiều và nhanh hơn Tôn Phổ nha ~~~ . Phải chi sau này Nhã tỷ cho ra 1 bộ toàn là Cẩm Sách với Kim Sách thì tốt biết mấy :”> couple hot như vậy mà trong bộ nào cũng toàn là NV phụ là sao là sao ? T^T Ko chịu đâu :(((((

    Chòy ơi iu Bee quá :”> hum qua mới thông báo hum nay có rồi , cứ vài ngày có lẩu để ăn thiệt là sung sướng quá đi :”>

    • beedance07 nói:

      Thì chung quy hai anh vẫn là một người mà =)))
      Mỹ Nhân của chúng ta *í quên* của Cẩm Đường luôn luôn lãnh diễm như thế a ;;)
      Có người nhớ vợ tới phát điên ấy mà =)).
      Đương nhiên, Đại Bạch là ai chứ? Là tổng công đó nha, tốc chiến tốc thắng, mần ăn dứt khoát (nói đúng ra là làm việc nhanh, gọn, lẹ, tiền trảm hậu tấu)
      Ừ, ta muốn hát cho Nhĩ Nhã nghe bài “Em có một ước ao, em có một khát khao~”
      Ta cũng không chịu đâu, chúng ta đi bỏ bom thư Nhã tỷ đi.

      Không dám đảm bảo là sẽ giữ vững được tốc độ này đâu *lắc đầu* :-“

  5. Tiểu Lạc nói:

    À, cái vụ Cung Tôn với Công Tôn cho ta nói một chút nhé, tại vì Nhã tỷ thường hay nhầm tên nhân vật nên khi edit nhiều khi ta cũng bị rối xD với lại, trong bản raw mà ta có, Nhã tỷ ghi hai cái tên Công Tôn và Cung Tôn rất phân biệt, vậy nên ta cũng dựa theo đó mà edit.

    khi mò những chương phiên ngoại này ta chưa có kinh nghiệm edit hiện đại văn (nói ra nghe thật vô trách nhiệm = =), nhưng bản nàng đọc có lẽ là bản ta đã sửa lại một lần cho nó “hiện đại” rồi, đợi khi edit đến đoạn Kim Đường với Cung Tôn xuất hiện ta sẽ xem xét và sửa lại một lần nữa cho rõ ràng.

    Còn chuyện “trích đoạn” thì ko sao, nàng ghi rõ nguồn là được rồi ^^

    • beedance07 nói:

      *tung hoa* Chào mừng nàng! *bay tới ôm*

      Yup, ta biết, ta đọc QT nhiều khi cũng thấy Nhã tỷ gọi Công Tôn là Cung Tôn và đúng là tỷ ấy thường hay nhầm tên nhân vật ^ ^ *chắc tại lúc type buồn ngủ a~*. Hì hì, vất vả cho nàng rồi.

      Hi hi, nàng thế là còn đỡ. Ta cũng có kinh nghiệm edit cổ đại văn đâu *cái này là lần đầu nà*. Chém gió lung tung thế này còn vô trách nhiệm hơn nàng í chứ =)) Uhm, khi nào tới đoạn đó thì xem xét sửa lại một chút nhé nàng *hun một cái*

      He he *cười ngu* Cám ơn nàng.

  6. parkthujisung nói:

    Ôi, yêu nàng thương nàng quá à. Vừa mới dứt cái thông báo đã thấy sản phẩm ra lò rồi. Cái màn đụng độ này làm ta sướng, ta khoái thế không biết nữa. Đọc Du long bên nàng Tiểu Lạc ta cũng rất thích đôi Phổ-Tôn, nhưng nếu thích đôi này 8 thì ta lại thích đôi Cẩm-Tôn 10 à, ta cũng thích khoản lưu manh của anh Đại Bạch hơn anh Phổ, có thế mới trị được mỹ nhân lạnh lùng chứ. Anh Cẩm chỉ cần ba mấy chương đã ăn được mỹ nhân trong khi anh Phổ một trăm lẻ mấy chương cũng chưa làm được gì, lòng fangirl như chúng ta làm sao hả dạ được. Mà 2 cặp này trở thành bạn của nhau thì vui đáo để ha.
    P/s: Nàng đã vượt thời gian mà làm xong cái này, vậy thì cái hẹn 1 tuần kia chắc phải giảm chứ nhỉ?

    • beedance07 nói:

      Hì hì, ta cũng đâu có ngờ mình làm nhanh thế được.
      Từ nay chúng ta nên phân hai cặp này thành Phổ Tôn và Cẩm Sách, để phân biệt cho rõ ràng ;;)
      Mì tu, nếu chấm độ iu thích thì đúng là Phổ Tôn 8, Cẩm Sách 10.
      Đại Bạch là tổng công mừ, đương nhiên là phải bỉ và lưu manh hơn *hố hố hố*.
      Ừ, ta thấy họ rất hợp gu nhau, chỉ tiếc là địa lý nhà các bạn ấy xa nhau quá, chắc sẽ ít gặp nhau a~ Hix, ta muốn Nhã tỷ viết một bộ riêng cho Cẩm Sách, cổ trang hay hiện đại gì cũng được TT ^ TT.
      P/s: Cái đó để ta xem xét lại, nàng không thấy Đại Bạch mới ném ta xuống Thái Bình Dương hả? Ta phải nằm viện dưỡng thương :”>…

  7. Tích Chiêu nói:

    Có vài điều thật sự muốn nói:

    1. Xưa giờ ta chưa đọc DLTN bao giờ. Mặc dù ta vẫn tâm niệm là sẽ đọc tất cả truyện của Nhã tỷ, thâm chí cả bộ Vũ Dạ Kỳ Đàm (hơi bị nhạt 1/2 sau) ta cũng luyện không thương tiếc, chỉ trừ bộ này vì ta không chấp nhận được việc “Công Tôn đi với 1 anh tên Triệu Phổ”. Ráng niệm kinh “Triệu Phổ là kiếp sau của Cẩm Đường” cũng vô dụng nàng ạ, ta chịu không nổi. Vả lại ta cũng sơ sơ liếc qua, ta không niệm giống nàng được vì ta thấy ngoài độ bỉ thì anh Phổ không có giống Cẩm đại gia cho lắm. Này nhé, bỉ không bằng, tiến độ chậm, cỡ Đại Bạch thì tiến độ không rùa đâu, ảnh rếp trước dụ sau mà. Và đặc biệt, đau lòng nhất T_T cái tên khác quá, niệm trẹo lưỡi vẫn không ăn nhằm.

    2. Gọi “Sách” ngọt ngào thế kia, trước bàn dân thiên hạ show cả màn the của mình thế kia thì Cẩm ca của ta đây rồi, không thể nhầm lẫn được. Cả cái tính hung hăng không thua ai cũng không mất đi. Có điều vest đen đã được thay bằng bạch y. Cái ảnh minh họa của nàng không có chính xác, Kim Đường huynhhhhhhhhh~~~~ mặc bạch y mà. (Omo, ta cũng sắp lên cơn vì sự trở lại của anh Cẩm “kiếp trước”). Phải chi lúc lấy đao ảnh ra lệnh: “Đại Đinh, đao cho anh mày!” nữa là đủ bộ cho fan gơ hú hét. À, thêm vụ chấn thương đầu này thì đúng là anh ấy rồi.

    3. Dù past or present, mỹ nhơn của ta vẫn lãnh diễm như vậy, ôi mỹ nhân ơi em iu mỹ nhân. Tự dưng ta cũng muốn học y quá, chỉ vì bấn Sách yêu dấu một cách cuồng loạn.

    4. Đoạn ảnh chê tên Ngọc Đường làm ta cười run rẩy. Ôi anh ơi, em zai iu vấu kiếp sau của anh đó. Vụ bạch y buồn cười quá, mấy người đó làm như hễ thích mặc bạch y thì Tiểu Bạch quen hết vậy. Nói giống vậy thì chắc thế giới này họ hàng nhau cả rồi. Mà kiếp trước Cẩm đại gia với mỹ nhơn đều mặc bạch y nha, lưỡng bạch song ảnh, hắc hắc (bấn quá!)

    5. Bây giờ chính thức thông báo với nàng là ta phục nàng sát đất. Nàng không những mò mẫm xới móc cả cái SCI tìm Cẩm-Sách mà tới DLTN cũng xới nổi cho ra. Bội phục, bội phục!

    • beedance07 nói:

      Bao giờ đọc com của nàng cũng vui mê tơi ~ Có vài điều muốn nói lại a:

      1. Thế từ bây giờ có thể đọc DLTN được chưa ;;)? Truyện cũng rất hay, hài, và dễ thương, nên đọc ^ ^. Dù sao thì ta nói rát cổ chung quy cũng để tóm lại một câu, Công Tôn đi với Triệu Phổ không phải là Công Tôn Mỹ Nhân của Cẩm Đường nói riêng và của fan Cẩm Sách nói chung. Đó là một người hoàn toàn khác, chỉ là cùng tên cùng họ, tính cách có bảy tám phần giống Công Tôn Mỹ Nhân nhà mình mà thôi (nhưng không lãnh diễm, và xét về mặt vai trò, kiến thức, mưu mô… thì lại giống Triển Chiêu của SCI hơn). Còn về phần Triệu Phổ không có lưu manh bằng Cẩm Đường thì… *vỗ vai* nàng đã thấy được có bao nhiêu người lưu manh, biến thái, vô sỉ được như Cẩm Đường chứ? Ảnh là tổng công mà. Cái tên suy cho cùng cũng chỉ là tên mà thôi, không phải là bản thân của người ấy. Sách Mỹ Nhân mãi mãi là của Cẩm Đại Gia, vạn kiếp không đổi. Vậy nên nàng cứ xem Phổ Tôn là một cặp hoàn toàn khác mà chấp nhận họ đi nhé ;), đây cũng là một cặp rất dễ thương a~

      2. Đó đó, chính ảnh đó =)), bỉ ứ chịu được. Đã bảo là hình ảnh chỉ có tính chất minh họa mà, kiếm hình cho giống khó lắm nàng biết không? Đâu chỉ Cẩm Đường, hình Công Tôn Mỹ Nhân mặc áo trắng ta cũng tìm không ra, hình Triển Chiêu cũng không giống, nói chung đem ra chỉ để show hàng một tý thôi =.=
      Cái câu ra lệnh của nàng làm ta bấn loạn quá đỗi, chí lý chí lý, ta có nên thêm vào trong phần Cameo không nhỉ? Dù sao ta cũng là đạo diễn mà, sửa kịch bản một chút chắc cũng không sao đâu hén. Í mà hem được, “Đao cho anh mày” nghe nó hiện đại quá, hem ổn hem ổn, thôi thì dù sao ý tứ nó cũng là như thế, fangirl chúng ta tự sướng với nhau là được rồi.

      3. Hí hí, đương nhiên rồi. Mỹ Nhân của ta mà (Cẩm Đường *liếc xéo*: “Đại Đinh Tiểu Đinh, sao nó còn chưa chết? Dám tranh vợ anh mày à? Vứt nó lại xuống Thái Bình Dương cho ta.”) Nàng đúng là… =))) đâu có ai muốn học y vì động cơ hủ như nàng chứ lại =)))

      4. =))) Ta thấy hài nhất là đoạn mấy người cứ một mực gom Đại Bạch Tiểu Bạch thành hai anh em, đến cả anh Cẩm Đường ban đầu dù chê tên như vậy sau đó thấy thằng em rồi thích tới nỗi kiếp sau thành anh em với nó thật luôn =)) Lưỡng bạch song ảnh, nghĩ tới mà máu mũi muốn chảy ra a~ Một bá đạo ngút trời, một lãnh diễm tuyệt thế ~ aaa, bấn bấn.

      5. :”> Hi hi, không dám không dám. Ta chẳng qua chỉ là thích đào bới mà thôi :”>

  8. à nha! cái nì hay à nha!!! ^^
    lúc trc khi đọc DLTN ấy ta cứ nghĩ là CT này ứ phải mỹ nhơn của (lòng ta) Bạch đại ca, nhưng mà t nghĩ là cả ngàn năm rồi nên thoai chấp nhận zậy! >.<
    nhg mà Bee đã rỡ rối giùm ta a!!! iu wa đi! ^^
    P/S: tội nhiệp chưa kìa! bị ném xuống biển thi bơi với cá mập kìa!
    thoai kệ một người hi sinh để chúng hủ đc "xịt máu" *cười bỉ*

    • beedance07 nói:

      Há há, thế từ giờ ta tự xưng là người gỡ rối tơ lòng vậy =))) *cười bỉ*
      Nói chung từ giờ không cần phải ép mình chấp nhận là tốt gòi.
      p/s: Nàng ác nhá, hi sinh ta không thương tiếc nha… Hứ, vậy ta đi thi bơi với cá mập đây, không làm lẩu nữa.

      • ta đang ăn lẩu đây a!!! nồi mới của nàng thì bé TRì đã bị mum mum chưa thế? mà sao bé í trưởng thành rùi thía???

      • beedance07 nói:

        Chưa đâu, bé Trì lúc này vẫn chưa bị măm, cơ mà cho dù không ăn thịt heo thì cũng nhìn thấy con heo chạy, chung quanh bé Trì là ai chứ? Cẩm Sách và Thử Miêu á =))
        Không lớn lên một chút mới lạ.

  9. eunheekim nói:

    *đá văng Đại Đinh Tiểu Đnh sang 1 bên*
    * chìa tay kéo nàng lên*
    cảm ơn nàng nhiều thiệt nhiều ah, ta đọc du long mà cứ phải niệm chú trong lòng * Triệu Phổ là Cẩm Đường*….may mà bây giờ Cẩm Sách đã xuất hiện =) THIỆT LÀ YÊU NÀNG QUÁ ĐI *ôm chầm…đè xuống hun*

    Ta đọc đoạn bạch y mà cười muốn rụng răng, Nguyên đám người làm như cứ mặc Bạch y là huynh đệ Ngọc Đường cả ấy =))))
    Ta thích cách edit của nàng lắm lắm, rất nể nàng a, ta đang thử edit 1 bộ nho nhỏ mà đã muốn die sớm rồi =((
    Anyway,ta trải chiếu hóng nồi lẩu của nàng a~~~~

    • beedance07 nói:

      Ầy, đừng đá hai ảnh, tội hai ảnh, không sợ fan của Nhị Đinh Lang xử nàng à?
      Cơ mà có người kéo lên là ta dzui rồi.

      Ha ha, chúng ta cũng có thể gọi là tư tưởng lớn gặp nhau, ta cũng thế =)), cơ mà từ giờ thì không cần nữa. *hun được rồi, đừng đè :”>*

      Thật ra không chỉ do mặc bạch y, mà còn do Đại Bạch giống Tiểu Bạch thật ;;) cơ mà khúc đó đúng là hài, lúc ta edit cứ cười mãi.

      Cám ơn nàng ^ ^ hì hì, edit đúng là không dễ a~

      Ừ, hóng đi nàng, sắp ra lò nồi mới rồi ^ ^

  10. blogsenbu nói:

    *chỉ chỉ*cái vụ 2 quấn sách của Cẩm Sách đó ta vote 1 phiếu nha
    a không tính theo tỉ lệ 13:1 đi*cươi nham nhở* rồi nag gửi thư bảo Nhã tỷ làm nza* trông cậy hết ở nag_chớp mắt* *phủi mông đi thẳng*

    • beedance07 nói:

      Ha ha, cái đó phải vote với Nhã tỷ a, vote với ta cũng có làm được gì đâu.
      Chài, tại sao ta phải làm trong khi nàng phủi mông đi thẳng a? =))))

  11. […] Link: https://beedance07.wordpress.com/2011/12/05/c%e1%ba%a9m-sach-cameo-trong-du-long-tuy-nguy%e1%bb%87t-b… […]

  12. Nàng ơi, hình như bây giờ nàng Tiểu Lạc wp bị del rồi, tìm đâu được nhà edit pn họ đến hiện đại. chỉ giúp ta với. Tks nàng

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s