Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 6

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 6

Thế giới này có ai là tuyệt đối không có vấn đề?

(*Bee: Tước Mỹ Nhân a~ :”> – hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.

p.s: Chap này Cẩm Sách đình công vì Bee vẫn chưa trả tiền Cát xê cho hai vợ chồng ở phần Cameo Cẩm Sách trong DLTN trước, đề nghị bà con không ném đá, ta đã bị quăng xuống Thái Bình Dương nên bị trọng thương nặng lắm rồi nhá :”>*)

**********

       “A…” Bạch Trì kinh ngạc nhảy dựng, xoay mặt lại thì thấy hình ảnh của một người đã lâu không gặp xuất hiện ở trước mắt mình. Người đó đưa tay bịt miệng cậu lại, hạ giọng nói, “Đừng lên tiếng!”

        “Triệu… Triệu…” Bạch Trì kinh ngạc há hốc, nhìn chăm chăm vào người đó… Tóc lại dài thêm một chút, vẫn buông xõa trước ngực, sắc mặt có hơi tái nhợt, rất gầy, nét tuấn mỹ khiến người ta nhìn không ra tuổi tác —— Triệu Tước.

        Bạch Trì dần dần bình tĩnh trở lại, bây giờ mới nhận ra quần áo trên người Triệu Tước có chút kỳ quái, ông ta chỉ mặc một chiếc áo sơmi cùng với một cái quần ngủ màu trắng, nhìn bộ dạng giống như là quần áo ở nhà, dưới chân chỉ mang một đôi dép lê, trên cổ tay có một chiếc vòng bạch kim tinh xảo, bên trên chiếc vòng lại là một đoạn dây xích dài, tựa như đã đứt.

        “Chú…” Bạch Trì giật mình nhìn chiếc vòng trên cổ tay Triệu Tước… Nếu nói nó là vòng trang sức thì chi bằng gọi là còng tay còn đúng hơn.

        Triệu Tước thấy Bạch Trì rốt cuộc đã bình tĩnh lại thì mới buông lỏng tay ra, nhào tới ôm lấy Bạch Trì, cọ a cọ, cúi đầu nói với giọng rất ủy khuất, “Trì Trì, ta thật đói a, có đồ ăn không?”

        “Đồ ăn…” Bạch Trì vẫn ngẩn người trước sự xuất hiện đột ngột của Triệu Tước, ngơ ngác lục tìm trong túi mình, lôi ra một bọc bánh bích quy, đưa cho Triệu Tước.

        Triệu Tước cầm lấy, lúi húi cố mở cái bọc ra hai cái, ngồi xuống bên góc tường, liếc Trì, “Mở hổng ra.”

(*Bee: Nhiều khi thấy Tước Mỹ Nhơn trẻ con mà đáng yêu chịu hông được a~)

        Bạch Trì nhận lấy, mở bọc ra rồi đưa lại cho Triệu Tước. Cậu cũng ngồi xổm xuống bên cạnh Triệu Tước, hỏi, “Chú làm sao mà biến thành như vậy?”

        “Ta trốn ra được a!” Triệu Tước vừa ăn bánh bích quy vừa ủy ủy khuất khuất nói, “Ta ở chỗ này chờ một ngày gòi, các ngươi làm ăn kiểu gì mà tới chậm như vậy? Chậm thêm một ngày nữa là ta chết đói mất tiêu gòi, cơ mà ta còn tưởng là Meo Meo Mễ sẽ tới mà, tại sao lại là nhóc?”

        “Vốn là như vậy.” Bạch Trì lấy ra bình nước đã uống một nửa, mở nắp ra, đưa cho Triệu Tước, “Chú có khát không?”

        Triệu Tước lấy qua uống hai ngụm, “Vốn là như vậy là sao? Meo Meo Mễ đâu? Ta lâu lắm rồi không có gặp nó, còn có tiểu hổ Bạch gia nữa.”

        “Ca ca bị thương rồi.” Bạch Trì hai tay nâng cằm, nói xong có chút buồn bã, “Ở dưới chân núi bị súng bắn trúng.”

        … Triệu Tước nghe xong liền sửng sốt, cầm bình nước trên tay nhìn Bạch Trì, một lúc lâu mới hỏi, “Ca ca nào? Bị thương ở đâu?”

        “Triển…” Bạch Trì mới nói một chữ “Triển” thì Triệu Tước đã ném mạnh bình nước lên mặt đất, hung hăng nói: “Ta biết ngay là họ Bạch không đáng tin mà!”

        “Ách… Bị thương không nặng, kẻ tập kích cũng đã bị ca ca bắt được.” Bạch Trì vội vàng giải thích, trong lòng thầm nói —— Mình cũng họ Bạch mà.

        Triệu Tước tức giận tiếp tục gặm bánh bích quy, dường như là đang suy nghĩ chuyện gì đó.

        “Chú… Tại sao lại phải trốn?” Bạch Trì nhỏ giọng hỏi Triệu Tước, “Với lại, tại sao lại ở chỗ này chờ bọn cháu?”

        “Ta không thể đi tìm mấy đứa, chỉ có thể ở chỗ này chờ thôi.” Triệu Tước hơi dẩu mỏ, “Bị bắt về là chạy không được nữa đâu.”

        “Ai… Ai bắt chú vậy?” Bạch Trì chợt chú ý tới bên dưới lớp cổ áo mở rộng của Triệu Tước, trên làn da trắng nõn có một vết màu hồng hồng… cái kia hẳn phải là… Suy nghĩ một chút, mặt liền ửng đỏ.

        Triệu Tước liếc thấy vẻ biến hóa trên mặt Trì, đột nhiên nở nụ cười, “A… Đã lớn rồi nha, nhóc.”

(*Bee: Bé Trì đã bớt ngây thơ nga ~ *cười bỉ*)

        “Đ-Đừng nói bậy.” Bạch Trì trừng mắt, “Chú vẫn chưa trả lời câu hỏi của cháu!”

        “À…” Triệu Tước đem số bánh bích quy còn lại trả cho Bạch Trì, “Ta có mấy lời muốn nhóc chuyển lại giúp ta.”

        “Chuyện gì ạ?” Bạch Trì hỏi.

        “Giúp ta nói với Triệu Trinh, lần ảo thuật sau phải chú ý an toàn.” Triệu Tước nói xong đứng lên, “Ta phải đi đây.”

        “Chú… muốn nói việc này?” Bạch Trì giật mình.

        “Ừ.” Triệu Tước gật đầu, phủi phủi tay chuẩn bị rời đi thì bị Bạch Trì níu lấy, “Chờ một chút, sao chú lại muốn cháu chuyển lời như vậy? Có phải Triệu Trinh gặp nguy hiểm hay không?”

        Triệu Tước có chút ngạc nhiên nhìn Bạch Trì, bất đắc dĩ lắc đầu, nói, “Nhóc khẩn trương như thế, xem ra rất coi trọng nó.” Nói xong cúi đầu hôn lên trán Bạch Trì một cái, nói: “Cám ơn.” Sau đó xoay người đi.

(*Bee: Tự dưng ta muốn được Tước Mỹ Nhân hôn lên trán :”>, Tước Mỹ Nhân quyến rũ quá!*)

        “Chờ một chút…” Bạch Trì chạy lên mấy bước, hỏi, “Cháu có thể nói cho các ca ca là đã gặp chú không?”

        Bước chân Triệu Tước hơi khựng lại, quay lại gật đầu với Bạch Trì rồi xoay người quẹo vào một tòa nhà cao tầng. Bạch Trì định đuổi theo nhưng đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

        Càng nghĩ càng khó hiểu, Bạch Trì sờ sờ đầu, đưa tay muốn bỏ bọc bánh bích quy vào lại trong túi… Hở? Sao khóa kéo của túi lại mở ra? Hồi nãy đã kéo lại rồi mà.

        Bạch Trì mở túi ra… Ví tiền vốn đặt ở ngăn bên trong không biết tự lúc nào đã bị lấy ra.

        Bạch Trì có dự cảm xấu, lấy ví tiền ra lục lục… Không có tiền! Lấy ví tiền trống trơn bỏ lại vào trong túi, Bạch Trì giận đến nghiến răng trèo trẹo, “Về nhà phải bắt Triệu Trinh đền lại cho mình! Tổng cộng 753 Tệ!”

(*Bee: Chuyện tiền bạc là bé Trì rõ ràng lắm nhá :”>*)

***

Triển Chiêu gật đầu, đưa tay cho Bạch Ngọc Đường, “Đỡ tôi.”

        Mọi người im lặng, Bạch Ngọc Đường ngoan ngoãn đưa tay qua đỡ Triển Chiêu, ghé sát vào tai anh thấp giọng nói: “Vâng.. Triển Phật gia!”

(*Bee: =))))))))))))))))), chết cười với câu này của Tiểu Bạch, đừng nói với Bee là có người không hiểu “Lão phật gia” là gì nhá =))) => Thái Hậu Triển =)))*)

        Triển Chiêu đỏ mặt.

        “Vậy còn em thì sao?” Bạch Trì có chút gấp gáp, cậu luôn luôn hợp tác hành động cùng với Lạc Thiên, sao lần này lại mang theo Lạc Thiên mà không mang theo cậu.

        “Nhiệm vụ của em là trông chừng Triệu Trinh 24/7.” Bạch Ngọc Đường cười.

        “Em… làm sao có thể vì tư quên công chứ.” Bạch Trì do dự.

        “Từ lúc trở về từ viện dưỡng lão (*tức là lúc gặp Triệu Tước ấy*), em cả ngày đều như ngồi trên lò lửa.” Triển Chiêu cười nói, “Hơn nữa, đây cũng không phải là chuyện tư, theo anh đoán, lần này trên người của Triệu Trinh có đầu mối gì đó rất trọng yếu.”

        “Đầu mối?” Bạch Trì giật mình nhìn Triển Chiêu.

        “Nói cho chính xác thì đại khái là động cơ.” Triển Chiêu khẽ mỉm cười, “Giám sát cậu ấy cho kỹ nhé!”

***

        Bạch Ngọc Đường và Lạc Thiên nhìn nhau một cái, vẫn không hiểu Triển Chiêu rốt cuộc nghĩ tới điều gì, nhưng thấy biểu tình trên mặt anh thật sự là nghiêm trọng.

        Đang lúc này, cửa sổ xe đột nhiên vang lên tiếng gõ “cốc cốc” mấy cái, mọi người xoay mặt lại thì thấy Dương Dương đeo cặp sách, đứng ở ngoài cửa xe cười với mọi người. Nụ cười xán lạn, rạng rỡ của Dương Dương khiến cho không khí quỷ dị, nghiêm trọng trong xe nháy mắt biến mất.

        Lạc Thiên vội mở cửa, đưa tay kéo Dương Dương vào, giúp em cầm cặp sách.

        “Mọi người đều tới đón con sao?” Dương Dương cười hì hì hỏi, “Hôm nay không bận ạ?”

        Bạch Ngọc Đường cười một tiếng, thắt dây an toàn, khởi động xe rồi hỏi: “Dương Dương, con có đói bụng không?”

        “Không ạ.” Lạc Dương lôi từ trong cặp sách ra một chiếc hộp đựng thức ăn, nói, “Hôm nay có người tặng bánh ga-tô cho con.”

        “Ai vậy?” Lạc Thiên có chút khẩn trương, nhìn nhìn chiếc hộp.

        Lạc Dương cười, “Mấy bạn gái lớp con.”

        Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau —— tiểu quỷ này đào hoa gớm nha.

(*Bee: Thằng nhóc này, mới tý tuổi đầu đã lừa tình con gái. Đúng là…. Có tương lai nghen :”>*)

        Lạc Dương liền đút một miếng bánh ga-tô vào miệng Lạc Thiên, “Ba, ba ăn thử đi, ngon lắm!”

        Lạc Thiên vừa nhai vừa gật đầu. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lại nhìn nhau lần nữa, hai người chợt nhận ra hồi nhỏ mình bất hiếu cỡ nào…

(*Bee: Lớn lên hai anh còn bất hiếu hơn, ba bốn tháng không thèm về nhà = . =*)

        “Dương Dương, vậy lát nữa hãy ăn cơm có được không?” Triển Chiêu dựa vào lưng ghế và trêu Dương Dương, “Bây giờ thì đi làm một chuyện trước.”

        Dương Dương đảo mắt một cái rồi nói, “Được ạ, mọi người muốn con đến chỗ Tĩnh Tĩnh đúng không?”

        Triển Chiêu giật mình: “Làm sao con biết?”

        Dương Dương chớp mắt mấy cái, “Bây giờ là giờ làm việc của mọi người, tới tìm con đương nhiên là có công sự chứ sao. Mà con thì có thể giúp được việc gì? Không phải là chuyện của Tĩnh Tĩnh sao?”

(*Bee: Tĩnh Tĩnh/ Triệu Tĩnh là cô bé duy nhất còn sống sau khi cả nhà bị giết, hiện đang trong tình trạng đầu óc hỗn loạn do quá kinh hãi. Hiện tại, Dương Dương là người duy nhất có thể thoải mái tiếp xúc với bé ấy.*)

Lạc Dương đưa tay lấy khăn lau miệng cho Lạc Thiên rồi dựa người về ghế phía trước, hỏi Bạch Ngọc Đường, “Bạch thúc thúc, chú có biết huấn luyện Karate không ạ?”

        Bạch Ngọc Đường có chút bất ngờ, hỏi Lạc Dương: “Con hỏi để làm chi?”

        “Con muốn học Karate.” Lạc Dương giương giương đắc ý nói, “Chờ con luyện đến hai mươi tuổi là có thể lợi hại như chú rồi!” Nói xong bắt chước bộ dạng của người lớn, vỗ vỗ vai Bạch Ngọc Đường.

        Mọi người nhịn không được đều bật cười. Triển Chiêu sau khi cười xong thì chợt tựa lưng vào ghế, ngồi xuất thần, dường như là đang nhớ ra việc gì đó.

        “Miêu Nhi, nghĩ gì thế?” Bạch Ngọc Đường phát hiện Triển Chiêu đang ngẩn người, liền hỏi anh.

        “Ừm… Không có.” Triển Chiêu lắc đầu, nhưng vẫn lộ ra vẻ tâm sự nặng nề.

        Bạch Ngọc Đường cũng không hỏi nhiều hơn nữa, tiếp tục lái xe chạy tới bệnh viện.

        …

***

        Triển Chiêu trầm mặc một hồi, đột nhiên hỏi Lạc Thiên, “Trước kia anh đã nói, Dương Dương sau khi mới ra đời là do Edgar Allan Poe nuôi… Đúng không?”

        “Đúng vậy.” Lạc Thiên gật đầu.

        “Có phải là nuôi ở phòng vô khuẩn, cách ly với thế giới bên ngoài không?” Triển Chiêu hỏi.

        “Ừ.” Lạc Thiên gật đầu, nói tiếp: “Bất quá thì cũng không thể nói là cách ly hay gì cả, dù sao thì trẻ con mới ra đời thì đã biết gì đâu, vốn là trống rỗng mà.”

        Triển Chiêu vô cùng sửng sốt, lẩm bẩm: “Cách ly… Trống rỗng…” Nói xong, ngẩng mặt lên liếc Ngọc Đường.

        Sắc mặt của Bạch Ngọc Đường trong nháy mắt tái đi, ôm lấy Triển Chiêu đi qua một bên, nói: “Miêu Nhi… Đại ca cũng là bị cách ly ở phòng vô khuẩn, ngây ngẩn suốt một năm… Anh ấy mặc dù lúc ấy đã lớn, nhưng toàn bộ trí nhớ bị mất sạch… Như thế không phải là trống rỗng sao?”

        Im lặng một lúc lâu, Triển Chiêu đột nhiên nghiêm túc hỏi Bạch Ngọc Đường: “Tiểu Bạch, cậu có bao giờ cảm giác thấy chúng ta là hai người có gien đặc biệt ưu tú chưa?”

        Bạch Ngọc Đường sửng sốt, dở khóc dở cười: “Cậu nói cái gì vậy?”

        Triển Chiêu vẫn nghiêm túc nhìn anh. “Cậu dám nói là không phải sao? Chỉ số thông minh của tôi là gần đến 200, năng lực vận động của cậu căn bản so với người bình thường không hề giống nhau, hơn nữa mặc dù cậu chưa từng trắc nghiệm, nhưng chỉ số thông minh của cậu tuyệt đối cao hơn người thường nhiều!”

        Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, có chút nói không nên lời.

(*Bee: Uhm, từng nghe Nhĩ Nhã nói là ở phần cuối hạ bộ sẽ tiết lộ thân phận của Tiểu Bạch và Miêu Nhi cùng với chuyện đời trước, có lẽ thân phận của họ không đơn giản đâu a~)

        Hai người đang nhìn nhau thì nghe thấy Lạc Thiên ở phía xa nhẹ nhàng vỗ tay ra hiệu, thấy  hai người xoay mặt qua, liền vẫy vẫy tay, giống như là nói —— Có manh mối.

        Bạch Ngọc Đường đưa tay ôm lấy Triển Chiêu, bế đi tới.

        Đem Triển Chiêu đặt xuống một cái ghế ở cửa, Bạch Ngọc Đường hỏi Lạc Thiên, “Manh mối gì?”

        “Dương Dương mới vừa rồi hỏi Triệu tĩnh, có nằm mơ hay gì đó không, Triệu tĩnh nói có, còn nói là lúc nằm mơ thường xuyên nhìn thấy một người.” Lạc Thiên trả lời, “Bất quá cô bé không nhớ được tên.”

        Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường gật đầu, xoay mặt quan sát tình huống trong phòng, chỉ thấy Lạc Dương đang nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Triệu tĩnh, tựa như là đang trấn an cô bé, thấp giọng nói, “Cậu nhắm mắt lại đi!”

        Triệu tĩnh gật đầu, nhắm mắt lại.

        “Từ từ thôi, đừng nghĩ gì hết… Bây giờ thời gian đã là 12 giờ tối… Cậu rất mệt, rất mệt…” Lạc Dương chậm rãi nhả từng chữ, nói với Triệu tĩnh, “Sau đó, cũng như mọi ngày, cậu chìm vào mộng đẹp, người kia… lại xuất hiện… Là ở một mình… Hay là đang ở cùng một chỗ với ba mẹ?”

        Triệu tĩnh nhắm mắt lại, chậm rãi nói: “Cùng một chỗ với ba mẹ.”

        Dương Dương hỏi tiếp: “Ba mẹ đang nói chuyện với người đó, đúng không?”

        “Đúng vậy.”

        “Ba mẹ gọi người kia là gì?” Dương Dương vừa hỏi vừa đưa tay nhẹ nhàng vỗ về vai Triệu tĩnh.

        “Gọi là… Lục… Lục Lương…” Triệu tĩnh nhẹ giọng trả lời.

        “Lục Lương?” Bạch Ngọc Đường thất kinh, xoay mặt định hỏi Triển Chiêu sao lại là hắn thì lại thấy Triển Chiêu sắc mặt tái nhợt.

        “Miêu…” Bạch Ngọc Đường còn chưa nói dứt lời thì đã thấy Triển Chiêu đứng vụt lên, đẩy cửa lao vào, nhưng anh quá gấp mà quên mất là chân mình đang bị thương, đau đớn nghiêng người ngã xuống. Bạch Ngọc Đường vội vã tiến lên đỡ lấy anh, hỏi: “Miêu Nhi, cậu làm gì vậy?”

        Hành động của Triển Chiêu không chỉ dọa Bạch Ngọc Đường mà còn làm kinh động hai đứa trẻ bên trong. Lạc Dương trong chốc lát đã chạy tới, hỏi Triển Chiêu: “Triển thúc thúc, chú sao vậy?”

        Triển Chiêu không màng đến vết thương, đưa tay siết lấy cánh tay của Dương Dương, hỏi: “Ai dạy con?”

        … Lạc Dương có chút luống cuống cả chân tay, Triển Chiêu luôn luôn ôn hòa vậy mà bây giờ lại làm đau mình, đột nhiên dữ lên như vậy khiến em cảm giác giống như là mình đã làm sai chuyện gì, nhưng lại không rõ mình sai ở đâu, ngẩng mặt nhìn Lạc Thiên đang ngơ ngác đứng bên cạnh, bộ dáng giống như là muốn khóc.

        Bạch Ngọc Đường sốt ruột, “Miêu Nhi, cậu làm sao vậy, đừng dọa con trẻ.”

        Nhưng Triển Chiêu không có vẻ gì là nghe thấy lời anh, nắm tay Dương Dương không tha, nhìn vào mắt của em mà nghiêm nghị hỏi: “Làm sao con biết thôi miên?!”

        …

        Một câu nói của Triển Chiêu không chỉ làm Lạc Dương kinh ngạc, mà Lạc Thiên cùng Bạch Ngọc Đường cũng giật nảy mình.

        Lạc Thiên kinh ngạc nhìn Lạc Dương, hỏi: “Dương Dương… Con…”

        Lạc Dương vẻ mặt ngơ ngác nhìn ba người trước mắt mình, nói: “Cái gì ạ?”

        “Vừa rồi con hỏi Tĩnh Tĩnh như vậy là học từ đâu?” Triển Chiêu truy vấn, “Ai dạy con?”

        Dương Dương lắc đầu, nói: “Không có ai dạy con hết, là con tự học…”

        “Con học với ai?” Triển Chiêu hỏi.

        Lạc Dương do dự một chút, vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng chỉ chỉ Triển Chiêu, nhỏ giọng nói: “Học… học với Triển thúc thúc a.”

        Lạc Dương vừa nói xong mọi người đều sửng sốt tại chỗ.

        “Chú?” Triển Chiêu cũng có chút bất thần, hỏi Dương Dương, “Từ sách của chú sao?”

        Bạch Ngọc Đường lắc đầu, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ sờ đầu Dương Dương, nói: “Dương Dương, có phải con thường xuyên nhìn thấy cách con mèo này nói chuyện với người khác, cho nên bất giác mà bắt chước theo hay không?”

        Lạc Dương gật đầu, “Dạ… Con cảm thấy, mặc dù tất cả mọi người ở SCI đều rất lợi hại, nhưng mà Triển thúc thúc vẫn là lợi hại nhất.” Lạc Dương nói xong, trốn ra sau lưng Lạc Thiên, nhỏ giọng nói, “Ba cũng nói, Triển thúc thúc nói chuyện rất có ma lực, muốn con nhìn chú ấy mà học tập cách nói chuyện.”

        Triển Chiêu choáng toàn tập, Bạch Ngọc Đường liền ngồi vào một bên ghế sa lon, bật cười, Lạc Thiên cũng nhịn không được mà cười, hỏi Lạc Dương, “Vậy hành động vừa rồi của con thì sao? Giải thích thử tại sao con lại đặt câu hỏi như vậy?”

        Lạc Dương gật đầu, nhỏ giọng nói, “Triển thúc thúc lúc nói chuyện với người khác, luôn nhìn chăm chú vào ánh mắt của người đối diện, làm cho người ta có cảm giác mình đang được chú ấy chân thành lắng nghe chuyện của mình. Sau đó, Triển thúc thúc sẽ từ từ dẫn dắt người đó suy xét lại chuyện của mình… Rất nhiều lần, không phải là buộc người khác phải nhớ lại, mà là làm cho người ta trở lại dạng hoàn cảnh đó, khiến người đó không tự chủ mà nhớ lại. Hơn nữa, Triển thúc thúc lúc nói chuyện, có đôi khi lấy tay vỗ vỗ người bị hỏi, gây cho người đó cảm giác thân cận… Cho nên con…”

        Bạch Ngọc Đường ở trên ghế sa lon cười đủ rồi, xoay mặt nhìn Triển Chiêu đang ngơ ngác ngồi trước mặt Dương Dương, cười cười: “Miêu Nhi… Là ô long đó.”

(*Bee: Theo Bee hiểu, “ô long” là ý chỉ những người xuất sắc phi thường*)

        Triển Chiêu trong nháy mắt mặt đỏ bừng, có chút áy náy nhìn Lạc Dương. Dương Dương liền trốn sau lưng Lạc Thiên, le lưỡi với Triển Chiêu, “Dữ quá à.”

        “Dương Dương, không được hỗn.” Lạc Thiên quay đầu lại liếc Lạc Dương một cái, Lạc Dương dẩu mỏ.

        Bạch Ngọc Đường đi tới, ôm lấy Triển Chiêu đang cực kỳ khó xử, quay sang nói với Lạc Thiên: “Trước hết anh ngồi trông chừng  hai đứa bé một lát, chúng tôi sẽ trở lại ngay.” Nói xong, bế Triển Chiêu đang muốn đem mặt giấu vào trong cổ áo đi ra khỏi phòng bệnh, tới khúc quanh chỗ cầu thang bên trong.

        Sau khi vào tới chỗ cầu thang yên tĩnh, Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng đặt Triển Chiêu ngồi xuống bậc thang, bản thân mình thì ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Triển Chiêu, đưa tay nâng cằm của anh, “Sao vậy Miêu Nhi, lợi hại nha, Tiểu Dương Dương cũng là fan của cậu đó, đúng là già không bỏ, nhỏ không tha a!”

        “Dẹp đi.” Triển Chiêu trừng mắt lườm anh một cái rồi không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu im lặng.

        Bạch Ngọc Đường dùng sức khẽ nâng cằm Triển Chiêu lên, nói: “Còn nữa, lúc nãy cậu nói gì? Hai chúng ta có gien đặc biệt ưu tú?”

        Triển Chiêu gật đầu.

        Bạch Ngọc Đường bật cười, “Cậu chạy bộ còn chậm hơn cả con rùa, ưu tú cái cùi ấy.”

        Triển Chiêu tức giận, giơ cái chân không bị thương lên, đạp cho Bạch Ngọc Đường một cước. Bạch Ngọc Đường né tránh, ngồi xuống bên cạnh anh, nói: “Thế nào, Triển tiến sĩ, gần đây đang lo lắng chuyện gì thế?”

        “Có cậu mới lo ấy.” Triển Chiêu tức giận trừng mắt nhìn Bạch Ngọc Đường một cái.

        “Miêu Nhi…” Bạch Ngọc Đường sờ sờ cằm, nói, “Trong lòng cậu cũng biết rõ, cho dù là có gien thế nào đi chăng nữa, nếu không có sự cố gắng thì tuyệt đối không có được thành tựu ngày hôm nay.”

        Triển Chiêu ngẩng mặt lên nhìn Bạch Ngọc Đường một chút.

        “Còn nữa.” Bạch Ngọc Đường nói tiếp, “Trên đời này người có gien tốt đâu chỉ hàng vạn hàng nghìn… Nhưng đâu phải ai cũng thành công được.”

        Triển Chiêu gật đầu.

        “Cậu đang sợ.” Bạch Ngọc Đường cười, thấp giọng nói, “Sợ là có quan hệ với Triệu Tước… Hơn nữa, từ lần đầu tiên gặp Triệu Tước, cậu vẫn luôn cực kỳ nhạy cảm đối với chuyện của ông ta.”

        Triển Chiêu suy nghĩ một chút, gật đầu, nhìn Ngọc Đường, “Điều này nói lên cái gì?”

        “Nói lên là… Ông ta và cậu giống nhau, là một người rất có lực ảnh hưởng đến người khác.” Bạch Ngọc Đường trả lời.

        “Cậu cảm thấy… Bọn tôi không có vấn đề?” Triển Chiêu hỏi.

        Bạch Ngọc Đường sờ sờ cằm, “Có vấn đề thì đã sao? Trên thế giới này, có ai tuyệt đối là không có vấn đề?”

        Triển Chiêu khi nghe xong, suy nghĩ một chút, sau đó, vẻ lo lắng trên mặt hoàn toàn biến mất, nhỏ giọng nói thầm: “Đồ chuột chết, là cậu giỏi.”

        “Đã nói rồi mà.” Bạch Ngọc Đường đắc ý, “Cậu là chuyên gia nghiên cứu người khác, còn tôi là chuyên gia nghiên cứu cậu.”

        Triển Chiêu liếc anh một cái, đột nhiên “A” một tiếng, “Tôi mới nghĩ một điểm!”

        “Điểm gì?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Là về Lục Lương biết chuyện của ba mẹ Triệu tĩnh?”

        “Không phải.” Triển Chiêu khoát khoát tay, “Mới vừa rồi Dương Dương nói, thằng bé đã quan sát bộ dáng của tôi rồi mới mô phỏng theo phương thức đặt câu hỏi, hơn nữa còn có một chút bóng dáng của thôi miên, đúng không?”

        “Ừ.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Vì cậu rất có lực ảnh hưởng… A ~~ Miêu Nhi, tôi hiểu rồi.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, nói, “Ý của cậu là, Dương Dương chỉ mới sống chung với chúng ta một thời gian ngắn mà đã có thể học được ít nhiều, như vậy năm đó, nếu có người ở bên cạnh Triệu Tước, rất có khả năng người đó sẽ bắt chước theo ông ta.”

        ***

        Triển Chiêu cười lắc đầu, quay mặt sang, đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt của Bạch Ngọc Đường, thấp giọng nói: “Tiểu Bạch, cậu có biết hay không, nếu như nói về gien… Tôi, đại ca, Bạch Trì, đều chỉ có một mặt ưu tú… Duy chỉ có cậu, là hoàn mỹ nhất.”

        Bạch Ngọc Đường bắt lấy tay Triển Chiêu, ghé sát đến hôn anh, “Có hoàn mỹ hơn nữa thì không phải đều đã bị cậu ăn sạch rồi sao?”

(*Bee: Hả? Là ai ăn ai? Anh ăn xong rồi còn đổ thừa cho người ta hả, Tiểu Bạch? Mà Miêu Nhi nhá, dù có là “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi” thì cũng không được hạ thấp giá trị của Đại Bạch nhá! Anh ấy có chỗ nào mà chỉ có một mặt ưu tú hử? *)

******************

Trailer nồi sau:

Nồi cuối của tập 6 SCI a~

Ngày đi làm tiếp theo của Công Tôn… Trước khi vào phòng pháp y của SCI, đề nghị uống thuốc trợ tim~ *khóc thét*

Cà phê phong cách SCI~

Còn lại thì chương sau đa phần là đất diễn của Trinh Trì…

Tình cảm của Trinh Trì thăng hoa nha~

Màn ảo thuật nguy hiểm tính mạng của Trinh! Tiểu Trì phát điên nhé~ *Đau tim quá a TT ^ TT*

74 comments on “Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 6

  1. Zổ nói:

    hehe, t vừa cày Thịnh thế thanh phong, đag định đi ngủ thì thấy đói nha, may mà có nồi lẩu của nàg. Hôn 1 kái, chu~~ ờ, nàg chỉ nói ko đc ném đá ha? Thế chọi dép thì đc phải ko? *lăn lộn* ứ biết đâu, mỹ nhân của ta, khụ, của a Đại Bạch đâu? T.T Triệu Tước cũng là mĩ nhân mà nàg chưa rút kinh nghiệm hay sao mà đòi đc hôn trán chứ? Tước’s phu quân mà mag nàg ra Thái Bình Dương nữa thì ai nấu lẩu cho bt ăn? Uhm,lẩu no, tình say, t đi ngủ đây. Bee, have a nice day!

    • beedance07 nói:

      Ặc, sao chúng ta tư tưởng lớn gặp nhau thế? Ta cũng đang cày Thịnh Thế Thanh Phong đây, bấn hai cháu Thịnh Thanh a~ Cháu Thịnh bỉ mà iu ứ chịu được, trình mặt dày hình như cũng không thua Đại Bạch là mấy =))

      Nồi sau sẽ có Mỹ Nhân, cơ mà Đại Bạch thì chỉ xuất hiện ngầm thôi. Cố chờ tới nồi 8 đi nàng ;;)

      Ôi Tước phu quân đáng sợ lắm a ~ Đến cả Tước Mỹ Nhân cũng sợ một phép, thôi thôi, ta không có Trinh bảo vệ như Trì, không dám ước mơ xa vời nữa =))

      Ngủ ngon nhé nàng, mà khiếp, sao ngủ trễ thế.

      • Zổ nói:

        thì…đọc tr xuyên đêm, đến lúc đt hết pin thì đành đau khổ đi ngủ chứ chi TTATT
        t vẫn còn đang đọc đây nè, bấn quá ko chịu nổi phải đi cày QT, t đọc Thịnh Thế cũng vì …nhớ Mộc Mộc ko chịu nổi, rồi thành ra mê Thịnh Thanh luôn đó chứ
        khụ, lại nói lạc đề….
        t cũng thấy tội Triệu Tước nữa, bác ý bị giam bao nhiêu năm, thiên tài mà phải vùi dập trong nhà tù đó, đúng là “tài cao phận thấp chí khí uất” hả?
        nhưng mà t vẫn thcíh Công Tôn mĩ nhân hơn
        nồi 8, bào giờ mới cso? TTATT

      • beedance07 nói:

        Mèn ơi, nàng cứ thế sẽ bị tàn phai nhan sắc đó ;;), thức khuya đọc truyện hem có lợi cho sức khỏe *nói người mà không nhìn lại mình =))*
        Ừ, ta cũng nhớ bé cưng Mộc Mộc, iu Mộc Mộc lắm, anh í thật là độc, một trong những bé thụ ấn tượng nhất mà ta biết =)).
        Ở đây thì muốn lạc đề bao nhiêu ta cũng tiếp =)), tự nhiên tự nhiên
        Haizz, xài lại câu cũ, cái gì cũng có nguyên do của nó.
        *cười bỉ* Ta cũng thích Công Tôn Mỹ Nhân nhất!
        Nồi 8, đâu đó tuần sau mới có. Mà nàng không hóng nồi 7 à? *giựn nhé*

      • Zổ nói:

        hey, giận cũng ko có lợi cho sức khỏe đâu
        *học điệu cười bỉ của Bee* có nồi 8 tức là đã có nồi 7 a~~~~
        t thích cả Vọng Vọng nữa a, đọc Thịnh Thanh mới thấy hình như Vọng Vọng là anh công có quan hệ tốt nhất với mấy anh công còn lại
        t cũng có muốn tàn phai nhan sắc đâu, nhưng mà t…uống cà phê thì ngủ ngon, ko uống cà phê sẽ nổi mụn
        t biết làm sao????
        (liều chết cũng ko nói thức đêm vì mê trai)

      • beedance07 nói:

        Ha ha, ừ thì nàng đúng.
        Ta cũng thích Vọng Vọng *khổ, nói một hồi cứ như ta a dua* đúng a, ta mới đọc khúc Vọng Vọng phân tích với Mộc Mộc về sự giống và khác nhau giữa các anh công, thích khúc ấy ghê luôn. Vọng Vọng giống như là cầu nối trung gian vậy =))
        không uống cà phê thì nổi mụn á @ @, ngộ vậy?
        Nàng… đúng là chết vì mê giai *giống ta thế :”>*

      • Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai có nhan sắc được dường như ta? =))

      • beedance07 nói:

        @Vũ: Đây là khen hay đá đểu thế =))

      • Zổ nói:

        Công Tôn đẹp nhất trên đời
        thế gian ai sánh với chàng đc đâu?

      • beedance07 nói:

        Đồng ý *ít nhất là với chúng ta và Đại Bạch* =))

      • Zổ nói:

        đoạn ấy ở chỗ nào nhỉ? t mới đọc đến chương 9 mấy a
        tr này dài thật
        mà ko biết có nhiều phiên ngoại như hảo mộc ko nữa

      • beedance07 nói:

        Chương 91 ấy nàng, ta cũng mới đọc tới chương 9 mấy giống nàng =)), hai ta đúng là tư tưởng lớn gặp nhau.
        Ừ, truyện này dài, các chương cũng dài nữa.
        Hình như là có phiên ngoại, nhưng ko nhiều bằng Hảo Mộc đâu.

      • Zổ nói:

        QT t đọc hình như bị mất mấy chương, đang ở chỗ chị em Kim Linh, Ngân linh liền nhảy qua chỗ Trần Công Công rồi, ko biết cso bị mất đoạn sy ko nữa
        đúng a, đúng là tư tưởng hủ gặp nhau, t đi đọc tiếp đây
        hhon 2 nàng nha
        Chu~~~~

      • beedance07 nói:

        Ừ, nàng đọc vui vẻ.
        p.s: Khiếp, ta, nàng và Vũ chém từ nhà Lu sang tới đây =))))
        *hun các nàng mỗi người một cái*

      • @ Zổ: “Công Tôn đẹp nhất trên đời
        thế gian ai sánh với chàng đc đâu?” => nàng ăn cáp bản quyền. hông chịu *giãy đành đạch* .
        .
        nhk mờ…. đúng =))
        @ Lu: “Đây là khen hay đá đểu thế ” => ta hem có biết nha ~~~ =))
        nhk mờ bị Zổ đánh gãy rồi ko phải sao? Công Tôn mỹ nhơn ta sao dám bì TT^TT
        p/s: Phá nhà người chán rồi quay về phá nhà mk Bee ak =))
        Bee ơi hun người ta là phải trả công nha *cười sáng lạn* *đè Bee lại* hắc hắc ~~~

      • beedance07 nói:

        Nàng nhầm tên ta với Lu nhớ :”>
        đương nhiên gòi, nàng mà dám chườn mặt ra bì với mỹ nhân thì chỉ có rước cà chua với trứng vào thân =)))
        p/s: cho hun không cho đè

      • *gật đầu lia lịa* Đúng đúng. Ta hem có muốn rước họa vào thân. Ta còn muốn ở lại vui vầy với các nàng, với các mỹ nhân, và với….xôi thịt của các anh =))

      • Mà sr nàng vụ nhầm tên. Tại ta chém song song 2 nhà nên có hơi…lú :”>

      • beedance07 nói:

        =))))))) Nàng ham hố xôi thịt quá đó ;;)
        Ha ha, không sao không sao, ta hiểu mà. Ta cũng hay bị nhầm lắm :”> với lại được nhầm với Lu cũng có chút dzui dzui, hem sao =))

  2. Hiểu Thanh nói:

    Lẩu lần này hem có Đại Bạch với Công Tôn mỹ nhưn ah ~~~ bùn quá ah ~~~~~

    Nghe đồn công của bác Tước ghê gớm lắm nha , hình như ngoại hình giống Tiểu Bạch , có điều Tiểu Bạch toàn 1 màu trắng thì chú này thuần 1 màu đen >____ hay do Tước mỹ nhân hồ ly quá nên phải trói lại để ko chạy long nhong gây họa cho nhân gian =))

    Bé Dương Dương tiền đồ thiệt sáng lạn nha :”> sau này lớn lên chắc cũng ngang tầm Tiểu Bạch đó ah , có khi còn giỏi hơn vì bé biết cả thôi miên nữa . Bé làm con 2 người là đúng rồi , vì bé tập hợp được cả văn lẫn võ của Miêu nhi với Tiểu Bạch :”>

    Thịnh thế thanh phong :-< nhắc tới là buồn vì Zinnia đóng blog mất tiêu :( gặm QT mấy lần rồi mà cảm giác đọc bản edit vẫn thích hơn nhiều :( . Nhớ Thanh Thanh với Thịnh nhi quá đi :(

    • beedance07 nói:

      Nếu muốn có Đại Bạch với Công Tôn thì nghĩa là ta phải bỏ nồi này và nồi sau~ cơ mà ta không nỡ, bởi vậy nên mới gọi cái này là lẩu thập cẩm đó, ta gom lại hết những thứ ta thích quấy lên với nhau nên nó tạp nham tới mức ta hổng biết nó là gì nữa luôn =)), thật ra thì những khoảnh khắc của Cẩm Sách ở tập 6 vậy là hết rồi đó, cố chờ sang tập 7 (*tức nồi 8* 8) ) đi nhé nàng ;)

      Ừ, có người gọi bác ấy là Hắc Ngọc Đường =)), dám lắm á =)) sợ vợ thấy thiên hạ không đủ loạn nên nhốt lại, hoặc là Tước phu quân có thiên hướng SM chăng? =))

      Chồi ôi khỏi nói khỏi nói, nồi sau còn thấy tiền đồ của bé “bất khả hạn lượng” hơn nữa ~~ bé ấy là con của cả SCI chứ không phải chỉ là của Miêu Nhi và Tiểu Bạch đâu.

      Buồn quá là buồn, ta thấy nàng ấy đóng blog mà “ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa”, mà bên nhà YuYin cũng set blog private, ta request access mãi mà không được =(( giới đam mỹ nàng thật nhiều sóng gió a~ đang cày QT và nghĩ thử có nên edit Thịnh Thế Thanh Phong tiếp chân nàng Zinnia không ~~

  3. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    ta thì dạo này đang cày Vũ dạ kỳ đàm =)))) toàn là hội Nhã tỷ ko à =))) mà đọc truyện của Nhã tỷ là biết trước kết cục là phải đi cày QT rồi a, tuy là đoạn đầu còn bám theo edit nhưng thể nào cũng là vì bấn quá chịu ko nổi đành ngặm QT T^T

    í lạc đề

    Tước mỹ nhân rất đáng yêu nha ~~~~ cách làm nũng đáng yêu gần chết *lăn lăn lăn*
    thực sự thì nhân vật của Nhã tỷ chả có ai là ko có gen ưu tú cả =)))) còn Tiểu Bạch thì trong mắt Miêu Nhi vốn dĩ là hoàn mỹ nhất rồi =))))) miễn bàn đi ~~~

    nồi lẩu này có lẽ có cảm giác nặng nề hơn so vs n~ nồi lẩu trước, có lẽ vì liên quan đến vụ án và chuyện đời trước, mỗi lần có chuyện đời trước ta đều cảm thấy có sự việc j` đó rất trọng đại, rất áp lực và nặng nề [nhất là khi ta đọc bộ 4 Quốc tướng gia thần toán í, tuy hài hài vui vui nhưng vẫn cảm thấy tâm trạng =”= hơn nữa Ân Tịch Ly vs Triệu Tước quá sá là giống nhau a ~~~]

    p/s: đã từ rất lâu rồi ngoại truyện của Nhã tỷ ta chả còn biết đọc cái j` nữa a ~~~ ai ai ~~~ mà truyện của Nhã tỷ edit thì n` mà hoàn chẳng bao nhiêu làm ta phải gặp QT a ~~~ hảo đau khổ ~~~ [vô than 1 tí thế ;))]

    • beedance07 nói:

      Truyện Nhã tỷ hay quá mà =)), phải cố mà chăm chỉ cày cho hết của tỷ ấy mới yên tâm mà đọc của tác giả khác. Buộc rồi, ta cũng giống nàng thôi, đọc edit xong thì lọ mọ đi cày QT, mỗi lần cày QT là lại muốn nổ đom đóm mắt, thiệt là vừa gặm vừa muốn khóc TT ^ TT.

      (lạc đề theo nàng)
      Tước mỹ nhân đương nhiên là đáng yêu rồi, nhiều lúc nhí nhảnh không chịu được =))

      Ầy, không nên vơ đũa cả nắm thế *mặc dù nó 95% là đúng* =)), cũng có khoảng 5% một vài nhân vật phản diện và nhân vật quần chúng thì khá bình thường mà =)).
      Ừ, nàng đúng. Miễn bàn đi~~ =))

      Sở dĩ ta làm nồi này một phần là vì muốn show off tài năng của Dương Dương, một phần là muốn gây dựng nền tảng cho những nồi quan trọng sau này, nhất là khi Tước mỹ nhân xuất hiện hoặc là đề cập đến chuyện đời trước *Nếu không đến lúc đó các nàng sẽ hem biết mình đang ở đâu luôn a ~* => Chắc ta là cái nồi spoiler bự nhất của SCI a~~ tội lỗi tội lỗi~

      Bộ 4 của Tứ Bộ ta chưa đọc, mà cũng có phần không muốn đọc thế nào ấy, cảm giác quá nặng nề khi nhắc đến chuyện khi xưa ~ Nếu có đọc thì chắc ta đọc vì Tiêu Lạc và Hạ Vũ, ở bộ 2 thấy hai người hảo dễ thương a~ *có hứng thú với cặp này hơn so với Ân Tịch Ly và Viên Liệt* Mà đúng là Tước mỹ nhân giống Ân Tịch Ly thật ấy ~

      p/s: Thật ra ngoài Nhã tỷ thì ta chỉ mới đọc truyện của Mặc đại ác nhân, Phong Lộng và Tự Từ à *chỉ mới đọc tác phẩm nổi tiếng nhất của mỗi tác giả =))* Đúng là không có nhiều bộ hoàn, cơ mà những người edit truyện Nhã tỷ đều rất tuyệt, Lu & Med nà, Như Cầm nà, Tiểu Lạc nà, YuYin nà, Zinnia nà, vân vân và vân vân ~~ chỉ tiếc là hành trình để hoàn thật khó khăn a~ Truyện Nhã tỷ chung quy đều rất dài, nhất là cái SCI này =)), ta nhìn chặng đường phía trước của Lu và Med để hoàn là còn dài lắm a… Ta rất hiểu cảm giác của nàng, biết làm sao được, làm hủ thì phải chấp nhận thôi ~ coi như là học hỏi từ Hán Việt đi =)) *nàng cứ vào than thoải mái, để ta than chung với nàng, đồng bệnh tương lân cả mà TT ^ TT*

      • ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

        đúng đấy, ta cảm thấy thật mình thật may mắn khi n~ ng` edit truyện của Nhã tỷ toàn là editor có tâm huyết a ^^~ phải nhờ n~ bạn đó ta mới yêu được truyện Nhã tỷ a :”> *chứ ta làm j` có chuyện tự mò QT =))) toàn đi đọc của họ thấy bấn quá mới đọc QT a :”> nếu họ edit ko hay làm sao ta lại bấn thế đc :”>*

        à liếc lên nàng nhìn mới thấy, Zinnia đóng blog ta hi vọng sẽ có 1 ngày ss ấy mở lại ♥ YuYin thì may mắn hơn ta vào được =)) vẫn đang bám gót Qủy hành thiên hạ của 2 nàng ấy a [dù đọc QT rồi nhưng vẫn thích đọc lại bản edit a :”> ] ta cũng đang bám gót bản edit DLTN vs VDKĐ của Tiểu Lạc a ~~~ ôi ôi ~~~ Nhã tỷ là Nhã tỷ

        ước mong lớn nhất của ta là truyện của Nhã tỷ tất cả đều được edit hoàn a ~~~

      • beedance07 nói:

        Uhm, ta cũng cảm thấy thế ~~~ Chẳng biết là các nàng/các tỷ ấy có bao giờ đọc được dòng này của chúng ta không. Nhưng mà nếu có đọc được thì Bee xin cúi đầu cảm ơn tất cả, mỗi người đều từng chút một đưa Bee chìm sâu vào hơn với tình yêu dành cho truyện của Nhã tỷ với nhường ấy tâm huyết. You guys are really amazing!!

        Ta cũng hi vọng là thế. Nàng có biết cách nào để liên lạc với YuYin không *như email chẳng hạn* ta muốn xin phép được vào blog của nàng ấy chết đi được. Haizz, cũng tại ta sinh sau biết muộn, mãi đến mấy tháng gần đây mới biết đến đam mỹ = . =

        Ta cũng cùng một ước ao ~~

  4. Trailer của nàng ~~ á á á á ~~ Ta mong chờ Trinh Trì nga~~~ (từ bao giờ mà mình thành fan của Trinh Trì thế này!)

    Dương Dương đáng yêu chết được, lại còn dẩu mỏ. Thế này mà cuối cùng đi làm xê mê nha, đủ biết Tiểu Dịch còn yêu đến cỡ nào a~~

    • beedance07 nói:

      Hí hí, cuối cùng cũng thấy có fan Trinh Trì giống mềnh dzồi :”> nồi sau fan Trinh Trì cũng “thăng” theo hai người luôn. Ta thích nồi sau a~
      Lúc nhỏ bé đáng yêu là tự nhiên, mai mốt lớn lên với sự dìu dắt của hai con sói nhà họ Bạch thì sẽ trở thành chuẩn xê mê ngay =)) ta thấy Tiểu Dịch cũng đáng yêu một chín một mười so với Tiểu Tứ Tử của DLTN a~

  5. Ôi đoạn đầu thấy Triệu Tước kute thế chứ *ôm mặt* Cọ a cọ Bạch Trì. Sao ta lại tưởng tượng đến vc “xem ai kute hơn nào” giữa bác Triệu và Trì Trì thế nhỉ? =]]

    Ta cũng cảm thấy bác Triệu dường như đang 1 mk chịu đựng mọi thứ, làm 1 mk mọi thứ trong bóng tối giúp cho vụ án ý. Ban đầu thấy sợ bác, về sau thấy bác bí ẩn, bây h là thấy thích bác cực kì >.<

    Miêu Nhi mấy lần làm ta giật mk nha, cứ bất chợt thay đổi thái độ, làm ta càng ngày càng tò mò hoan mang về quá khứ Cẩm Đường, ko biết anh đã phải chịu 1 quá khứ thế nào. Ta thấy thật sự rất thương ảnh, càng thích ảnh càng thấy thương :(

    p/s: tưởng nồi lẩu bị ngưng 1 thời gian do…hết ga chớ =]] Và nàng quay sang làm DLTN trước. Hóa ra là song song ak?

    • beedance07 nói:

      =))))) Like mạnh câu “xem ai cute hơn nào” của nàng

      Triệu Tước thật sự là bí ẩn, nhưng có một điều ta chắc chắn, Tước mỹ nhân không phải là người xấu. Ta cũng càng ngày càng thích bác ấy.

      Ừm, chuyện của Cẩm Đường càng nói càng bí ẩn và đau lòng, mà sao tự nhiên ta thấy tiến độ của nồi lẩu của mình cũng hợp tần số với bên nhà nàng Lu ra phết, thời gian cho ra lò na ná, tình tiết cũng có xâu chuỗi nữa, bên này vừa nhắc xong bên kia cũng thấy xuất hiện *thật ra thì đều là một truyện, đương nhiên là phải dính tới nhau rồi =))*.
      Ta có cảm giác là Cẩm Đường cũng bị thí nghiệm nàng ạ. Đau lòng chết thôi TT ^ TT

      p/s: Định là ngưng làm 1 tuần, cơ mà DLTN cameo làm nhanh hơn ta tưởng nên rút ngắn thời gian hết ga lại *thấy ta thương các nàng chưa? :”>*
      Không phải đâu, ta không edit DLTN, ta chỉ edit mỗi phần cameo của Cẩm Sách thôi, xong phần đó là xong rồi ấy, không có song song đâu ^ ^

      • :”>
        Ta càng ngày càng thích bác và thấy bác thật sự đang chịu “oan” vì mọi người hiểu lầm.

        Cẩm Đường thật sự chịu nhiều đau khổ , về sau gặp được Công Tôn và hạnh phúc làm người ta thấy muốn khóc luôn : (( (sao mk như là bà mẹ thấy con hạnh phúc thế này =]])

        Đúng a nàng TT^TT Ta cũng đau lắm *ngồi cùng Bee khóc ròng*
        p/s: Oy` ta biết nàng thương bọn ta mà *ôm ôm hôn hôn*
        Sao bác Cẩm với Công Tôn nhà mềnh chỉ xuất hiện thế thoy xao??? O.o

      • beedance07 nói:

        Haizz, cái gì cũng có nguyên nhân của nó nàng ạ. Chân tướng từ từ sẽ được tiết lộ thôi.

        Ừ, thật tốt là Cẩm Đường đã gặp được Công Tôn TT ^ TT, lúc ta edit những khoảnh khắc ở tập 11, đến khúc bảo “ba năm bên cạnh Công Tôn là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời Cẩm Đường” thật sự làm ta muốn khóc a~

        p/s: Kim Đường và Cung Tôn chỉ xuất hiện lúc đó và một tý nữa ở đoạn gần cuối truyện thôi. Đã bảo họ chỉ là cameo thôi mà, xuất hiện ngắn ngủi vậy thôi. Bởi vậy ta mới buồn đây, Nhã tỷ cần phải viết riêng một bộ cho họ *gào thét*

      • Viết kiếp sau mà hổng viết kiếp trước =))
        haizzz…Ta hiểu tâm trạng nàng mà *vỗ vai*

      • beedance07 nói:

        Ừ *khóc* Nhã tỷ bao giờ mới thành toàn cho chúng ta a?

      • Cái đó hỏi Nhã tỉ chứ hỏi ta??? *mở lớn mắt*
        Hay là….hùn tiền sang TQ ăn vạ Nhã tỉ =))

      • beedance07 nói:

        Có hùn tiền sang TQ cũng có biết chữ bẻ đôi nào đâu mà ăn vạ tỷ ấy. Ta chỉ biết mỗi tiếng Anh *ủy khuất* nói sợ tỷ ấy không hiểu.

      • =)) nàng cứ bắn Tiếng Việt nàng ak. Bắn xong thì “Xie Xie. Bye bye” =))

      • beedance07 nói:

        Khiếp, bắn xong tỷ ấy mà hiểu thì ta chết liền!

      • Tỉ ấy hổng hiểu mới dám bắn mà xả chớ =)) Bắn hết cái mk cần xả xong thì phắn chớ sao =))

      • beedance07 nói:

        Pó tay với nàng =))))))))))))

    • Zổ nói:

      t chỉ mong tỷ ấy thành toàn cho cái ước nguyện cuối cũng miêu tả kĩ như phần đầu đã là hp lắm rồi
      TTATT

  6. eunheekim nói:

    Tước mỹ nhân, Tước mỹ nhân * gào thét, tung bông*, mỹ nhân xuất hiện thiệt là câu nhân ta, làm ta muốn cạp quá đi à ~~~~~
    Cơ mà Nhã tỷ nỡ lòng nào dìm hàng mỹ nhân đến độ phải trộm tiền của Trì Trì thế kia, thiệt là mất hình tượng a
    ————-
    * Triển phật gia*… từ từ để ta cười đã =)))))))), con chuột khiết phích kia chỉa lợi dụng lúc miêu nhi bị thương để trêu chọc người ta là giỏi, cứ tưởng tượng đến cái mặt nham nhở của con chuột là t không nhịn được cười =))))
    Dương Dương aaaaaaaaaaaaa!!!! thiệt muốn đem em nó về nhà cất làm của riêng quớ >.< tuổi còn nhỏ mà đã *có tiềm năng * như thế rồi, ko biết lớn lên còn lợi hại thế nào nữa

    Thank nàng rất nhiều nha * hun chụt chụt*, nhưng mà sao nồi sau lại là nồi cuối cùng, ta ko chịu đâu * giãy đành đạch*

    • beedance07 nói:

      Ha ha, nàng dám cạp Tước mỹ nhân sao? Không sợ Tước phu quân xử đẹp nàng à?
      Ta thì thấy hành động trộm tiền của Tước mỹ nhân rất hợp với bác ấy =)), bác ấy cáo thấy mồ ~~ với lại trốn ra không có tiền, phải chôm chứ không thì chết đói a~

      Ta cũng chết cười ở câu đó. Cái con chuột ấy đúng là nhây không chịu được =)).

      Dương Dương hả, ta cũng muốn cất bé ấy là của riêng, vừa ngoan vừa giỏi lại đáng iu kinh khủng *chảy nước miếng* chồi ôi, ta mong Nhã tỷ viết một bộ về Dương Dương và Tiểu Dịch khi hai bé lớn lên lắm á *giống như Ngốc Ngốc Tiểu Thần Bộ*

      Nàng không đọc kỹ gòi, nồi sau là nồi cuối cùng của tập 6 của SCI, sau đó ta sẽ nhảy qua tập 7 làm tiếp nồi số 8 (*tập 7 Cẩm Đường cầu hôn Mỹ Nhân nhá *hắc hắc*), nói chung là ta sẽ mần tiếp cái nồi lẩu này cho đến tập cuối luôn ^ ^, vậy nên các nàng sẽ còn lẩu ăn dài dài, không hết sớm vậy đâu, đừng lo ^ ^

  7. đi làm a đi làm!!! sex phone a sex phone!!!! @@
    hảo mong chờ!

  8. Zổ nói:

    ehehe, nàng a nàng, t vừa chạy đi tìm chương 91m bản t đọc đúng là thiếu mất 1 đoạn đó thật
    ôi, đọc xong đoạn ấy thấy “bóng Vọng cao lồng lộng” nha~~~~
    sau này lấy chồng nhất định phải tìm đc ng tốt như Vọng Vọng nha, ko tìm đc thà cả đời ở vậy hâm mộ Mộc Mộc còn hơn
    chẹp, t vừa đọc tới đoạn Mộc Mộc và Vọng Vọng gặp lại, bấn loạn a bấn loạn
    *lăn lộn*
    *lăn lộn*
    .
    .
    .
    *đứng dậy bê mông chạy trước khi Bee kịp đuổi*
    há há há

    • beedance07 nói:

      *đuổi kịp nà*
      Vọng Thiên mà, mình cũng phải ngước lên mới nhìn thấy huynh ấy. Cái đoạn Mộc Mộc khen Vọng Vọng đã trưởng này quả thật khiến ta động tâm a~
      *lăn theo*

      • Zổ nói:

        oạch, nói thật đi? nàng có họ hàng gì với Edward ko mà cú ăn đêm thế?

      • beedance07 nói:

        Edward là ai? Không lẽ nàng làm cú được ta lại làm không được ;;)?

      • Zổ nói:

        Edward trong Chạng vạng ý
        hey, nhưng ta thỉnh thoảng mới làm cú thôi, còn nàng hình như là ngày nào cũng thế nha
        1 ngày nàng ngủ bn tiếng vậy?

      • beedance07 nói:

        A, thì ra là anh í
        Vậy a? He he, secret makes a woman woman “suỵt~”

      • Zổ nói:

        Tước mỹ nhân ko phải woman
        nhưng mà 2 câu này gắn vói nhau cũng thật hoàn hảo
        lạnh quá a, sạc xong đt rồi, t lên giường ôm Thịnh Thanh tiếp đây
        nàng ngủ ngon
        chu~

      • beedance07 nói:

        Tước Mỹ Nhân thì ko phải, ta chỉ kết hợp giữa Vermouth và Tước Mỹ Nhân thôi =))
        Ừ, sung sướng hén, trời lạnh nằm đắp chăn luyện Thịnh Thanh ;;)
        Nàng cũng thế, ngủ ngon
        Chu~

      • Zổ nói:

        nàng a, Thịnh thế có bn cái phiên ngoại nàng biết ko?
        t mới chỉ đọc đc 1 cái tiếu vấn, 1 cái đại hôn, 1 cái du thuyền, 1 cái cha con gặp mặt
        ko biết có cái nào về Vương Trung Nghĩa và Tống Hiểu ko ha?

      • beedance07 nói:

        Ta chưa đọc hết nên chưa biết a~ Ta chỉ biết là còn có một cái phiên ngoại năm mới.
        Tuy là Nhã tỷ bắn hint cho anh Hiểu và anh Nghĩa tung tóe, cơ mà ta thấy anh Nghĩa vẫn muốn lấy vợ hơn, chắc là khó thành a *trấm nước mắt* với lại anh Nghĩa’s nhan sắc có hơi đi ngược với tiêu chuẩn của đam mỹ a =))), lúc đè xuống sợ không đủ tình thú ấy chứ =))))

  9. Tích Chiêu nói:

    Chậc chậc, ghê gớm, chậc chậc, ghê gớm thiệt, nhà Bee bây giờ còn hút khách hơn Sở thú nữa!!!

    1. Ta cũng đồng ý 2 tay 2 chân vụ phản đối gen. Cẩm ca chỗ nào không ưu tú??? (trừ vụ ngu công nghệ của ảnh ra) Có chỗ nào mà không ưu tú? Mặt nào anh ấy cũng nhất nhá, bỉ cũng bỉ nhất, vô lại cũng đứng nhất, mạnh cũng nhất, còn chưa biết anh ấy với Ngọc Đường ai hơn ai mà, biết đâu cả 2 ngang bằng hoặc anh ấy nhỉnh hơn thì sao, đã vậy anh còn bị mất cảm giác đau nữa? Phải coi vụ xài dao của ảnh ở cái tập rương thi mà Mỹ Nhân của ảnh xém bị bắt ấy, lúc đó mới thấy được hết tinh hoa trong thân thủ của anh. Trong cả đám anh giàu nhất nhá, thông mình trừ việc thua Tiểu Triển thôi, cua “trai” nhanh tốc độ “nhất” nhá, thủ đoạn nhất nhá, làm ăn business của ảnh cũng thuộc trùm rồi, chung tình nhất thê nộ nhất (2 cái này so ngang với Tiểu Bạch cơ mà thê nô thì Tiểu Bạch chỉ đứng được thứ 2 thôi, Cẩm Đường mới là nhất) … bla bla bla… còn biết bao nhiêu điều muốn nói, thôi thì bạn Bee tự hiểu.

    2. Nhớ Cẩm-Sách của ta quá nàng ạ!

    3. Chẹp, riết rồi không biết thế giới mình đang sống có trùng với thế giới của mấy anh không! Ở đâu ra toàn quái vật, đã không lão hóa rồi còn gen tốt thế, đặc biệt là thằng nhóc Dương Dương á. Hic, nghĩ mà tủi thân!

    4. Tự nhiên ta nhớ lại, cả ở mấy tập sau này nữa, không có Cẩm Đường thì Công Tôn bị thịt mất rồi, không đứng đó cho chúng ta trầm trồ được. Đúng là số phận 2 anh gắn với nhau, không có Mỹ Nhân chắc giờ này anh Cẩm còn bù lu bù lóc ở xó nào đó trong cái thế giới màu đen của anh. Ôi, tình yêu ~~~~~~

    • beedance07 nói:

      Ha ha, nhà ta sắp trở thành cái chuồng cú thì đúng hơn là sở thú =)), nói chứ hút khách gì đâu, chẳng là trong chuồng có mấy con cú ham thức đêm quá đỗi thôi =))

      1. Ta cũng định nói y như nàng, ngoại trừ vụ mù công nghệ và mua vé xe điện ngầm thì cái gì ảnh cũng đỉnh. Ầy, anh Cẩm Đường mạnh hơn Tiểu Bạch nhé, ở tập 4 Tiểu Bạch phải hợp với Triệu Trinh mới ngăn được Đại Bạch giết mấy tên kia á “Một mình tôi không đủ sức ngăn anh ấy” – Tiểu Bạch. Oa, nghe nàng liệt kê một loạt mà sướng tai dễ sợ, quá đúng quá đúng *hí hí hí* Đại Bạch của chúng ta *Mỹ Nhân lườm ta một cái* ta nhầm, của Mỹ Nhân là số 1.

      2. Ừ, cố chờ sang nồi sau nữa đi nàng, ở bên nhà Lu mới có một cảnh rất “hot” của Cẩm Sách rồi còn gì.

      3. Mèn ơi, ta nghĩ là không đâu. Bọn họ toàn là quái vật, ô long… ai cũng quá mức tưởng tượng, thằng nhóc Dương Dương ở nồi sau nàng sẽ còn thấy nó khủng bố hơn nữa =)) đừng tủi thân làm gì, chúng ta là người =))

      4. Uhm, số trời đã định thế mừ, chỉ tiếc là không cho họ gặp nhau được sớm hơn, để Đại Bạch rong rủi ở tận đâu đâu, khổ sở những 20 năm ~
      nhưng gặp nhau là tốt quá rồi *trấm nước mắt* cơ mà anh Cẩm không “khóc bù lu” nhá, nàng đừng làm hình tượng đĩnh đạc của anh sụp đổ chứ =))

      • Tích Chiêu nói:

        1. No no, “bù lu bù lốc” của ta không phải nghĩa “khóc bù lu”! Ý ta là anh Cẩm lăn lông lốc trong cái xó nào đó của tâm hồn ảnh ấy, chưa thấy nổi mặt trời.

        2 Mèn ơi, cái vụ cảnh hot mà nàng nói là sexphone của 2 anh đó hả? Anh Cẩm cũng thiệt là, muốn gì thì đóng cửa tha hồ làm, cần gì khoe mẽ show hàng cho 2 em nhỏ nó đỏ hết cả người. Mà ta được bên này với bên kia + hồi xưa đọc tán loạn chương, bây giờ lẫn lộn, không ngồi ngẫm kỹ thì ta còn không nhớ ta đoc vụ này hồi nào, ở đâu nữa, nàng nhắc mới nhớ. *nói nhỏ: sexphone không đủ, ta muôn video luôn cơ* ặc, hồi xưa có đó nàng, một bản duy nhất bị Mèo nó bẻ đĩa mất rồi. Ta hựn ~~~

        3. Nàng, nàng có chung suy nghĩ với ta chăng? Ta nghĩ nếu Nhã tỷ chịu viết 1 cuốn riêng cho bác tước thì cũng giá trị lắm a. Quân công Hắc Ngọc Đường của bác ý hấp dẫn mà sẹc si quá thể *chỉ bằng miêu tả 1 kiss mark* Nàng nghĩ coi, 1 yêu nghiệt nữ vương thụ thôi miên được mọi người, trốn khắp nơi quậy phá, anh công không biết mỗi lần mở công cuộc truy bắt là hao tài tốn của mất công sức cỡ nào a???

        *quẹt mồ hôi* Tới nỗi bác ý bị xích lại luôn T_T *má ơi tập này Nhã tỷ dìm hàng mất hình tượng quá, tự dưng nhắc tới xích là ta lại nghĩ tới d*g * Nhĩ Nhã thường cho công thê nô, dám đụng tới 1 sợi tóc thụ chết liền, vậy mà Hắc Ngọc Đường phải xích bác ý lại luôn (vậy mà còn chưa quản nổi, ổng vẫn trốn được), nghĩ xem nghĩ xem, hảo hấp dẫn a ~~~~~ Nhã tỷ ơi viết 1 cuốn đi!!!!

      • beedance07 nói:

        1. Ừ ừ, nói thế thì còn trấp nhựn được :”> Ai bảo nàng không nói rõ :”>

        2. Không phải ta nói, là nàng Nương nói =)), ảnh làm thế là vì muốn tốt cho hai thằng em, sao nàng lại trách ảnh =))))? Nàng không thấy ngay cả với người ngoài như ở DLTN ảnh còn khoe ầm trời là chúng ta tắm chung à *chứ đừng nói là với người nhà*? =))) Cho dù có thì cũng không tới được tay nàng đâu, đừng hựn chi cho mau già =))

        3. Sẽ có một cuốn viết riêng về các bác đời trước mà ta tin cặp chính sẽ là Triệu Tước và Tước phu quân *giống như bộ 4 của Tứ Bộ* Công quân của Tước mỹ nhân đúng là anh công duy nhất không sợ vợ trong SCI, chỉ có vợ sợ bác ấy thôi =)), làm cho hồ ly này sợ một phép, bác ấy đương nhiên là không vừa rồi =)) Hình như Nhã tỷ hứa là viết xong SCI sẽ viết ngay về chuyện đời trước, vậy là thỏa nguyện của nàng rồi nhé ;;), chỉ là ta hóng một bộ riêng cho Cẩm Sách hơn :”>

      • Tích Chiêu nói:

        Nàng nghĩ coi, đời trước… ngoài vợ chồng bác Tước còn ai nữa… chả nhẽ Triển Bạch o.O Còn ba anh Cẩm nữa! A, bác Bao! Nhưng mà 3 bác Triển Bao Bạch đều có vợ mừ T_T mà 3 bác này sủng bác Tước quá, không biết có gian tình không? Còn quân công của bác Tước ghê gớm quá, không biết ảnh làm gì *hí hí* chắc trùm xã hội đen!

      • beedance07 nói:

        Oh, ba của anh Cẩm nghe đâu rất là bí ẩn a~
        Bác Bao có vợ @ @ thật á? Thế mà ta cứ tưởng bác ấy độc thân suốt kiếp =))
        Chắc ko có gian tình đâu, nếu có gian tình thì là giữa hai bác Triển Bạch chứ hem phải với bác Tước đâu =)), còn bác Bao thì ta thấy là fanboy của cặp vợ chồng bác Tước =))
        Công quân của bác Tước ta cũng cảm thấy thế =)), không là trùm thì cũng phải là một nhân vật rất ư là ghê gớm a~

  10. ♥ Phong Dạ aka Kemmie ♥ nói:

    ta thực ra khi đó là chớp thời cơ YuYin còn mở cửa cho mọi ng` vào đk đọc nên ta mới vào đc ế chứ =”= chứ ta ko biết email hay y! của các nàng ấy :( thành thật xin lỗi nàng

  11. shock1210 nói:

    hic
    ngày nào ta cũng vào muk sao k phát hiện ra có nồi lẩu mới
    tại sao trong mục lục lại k có
    hic hic
    *Tự kỉ*
    ta đi chết đây.

    • beedance07 nói:

      Không phải tại nàng đâu, tại lúc ta post bài này quên mất đặt title cho bài post ^ ^ tới bữa nay mới phát hiện ra rồi mới thêm vào đấy chứ
      Ngoan~ Đừng tự kỷ mần chi

      • shock1210 nói:

        2 ngày.ta đã bỏ lỡ nồi lẩu nì 2 ngày nàng có bít k
        huhuhu
        chết mất thui
        *tự kỉ tập 2*

      • beedance07 nói:

        Thôi nín đi, có 2 ngày thôi mà.
        Ai bảo nàng không chịu vào nhà ta?
        Thôi đừng tự kỷ, ngoan, lát nữa có quà *bất quá không phải lẩu*

      • shock1210 nói:

        oa oa~~~
        oan ức nha
        ai nói ta k vào nhà nàng???
        ngày nào ta cũng vào mấy lần
        cơ muk ta vào mục lục
        k thấy có gì ăn lại lủi thủi đi ra
        ai dè nàng để chỗ khác
        huhuhuhu~~~~~~~~~~
        muk hết lát nữa òy
        quà đâu *Chìa tay*

      • beedance07 nói:

        Ha ha, ừ thì xin lỗi nàng, nín đi, có 2 ngày thôi mà.
        Quà có rồi đó, có điều là quà cho fan Thịnh Thanh, không biết nàng có đọc Thịnh Thanh không :”>

      • shock1210 nói:

        có chứ
        tất nhiên là ta có đọc thịnh thanh òy. cặp nì cũng dễ thương k chịu đc
        “Thanh còn Thịnh còn, Thanh mất Thịnh vong, Thịnh Thanh hai chữ, mãi chẳng phân ly.”
        hô hô

  12. HuLi nói:

    Tước Mỹ Nhân …. hix, Tước phu quân nỡ nào mà xích mỹ nhân T.T
    Hehe nghe cái nàng nói về Hảo Mộc, ta nhớ Mộc Mộc ghê,
    Chưa đọc bộ Trịnh Thanh, (Suỵt, ta chờ Edit xong a ^^)
    Thanks các nàng!

  13. chiory nói:

    ai nha nàng ơi ~
    ta ko yêu lắm bác Tước nhưng ta lại rất yêu kakyou [hình minh họa đầu tiên]
    thế nên *khóc rấm rức*
    ta chưa đọc, nên chưa com, thấy vui nhảy vào, vì ta muốn com cho nàng lâu rồi!

    trước giờ ta chưa thấy ai yêu Cẩm Sách hơn Thử Miêu. gặp nàng mừng chết a~

    *ôm ôm* khi nào ta với nàng t8m về Công Tôn mĩ nhân a~ ta yêu Cẩm Sách nhất nhất luôn T^T

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s