Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi Số 7

*Bee: Lẽ ra định khi đi thi về mới post cơ, nhưng mà dù sao cũng lỡ edit xong rồi, thôi thì post một cái coi như để lấy tinh thần trước khi đi thi ngày cuối =))

*************

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 7

“Trăm năm trong cõi người ta,

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.”

***

Chữ Trinh đáng giá Triệu vàng!

(*Hậu trường xung quanh cái tựa đề nồi số 7:

Thầy: Bee, em cho thầy biết câu trên nghĩa là gì?

Bee: Dạ thưa thầy, *liếm môi* câu trên ý nói là những người tài giỏi thì thường gặp xui xẻo.

Thầy: Hử? Xui xẻo là sao?

Bee: Dạ thưa thầy, ví dụ như là Công Tôn Mỹ Nhân giỏi như vậy mà cũng “xui xẻo” bị Đại Bạch đè ra “giày vò” *mặc dù điều đó làm cho chúng hủ tụi em rất sung sướng*. Ví dụ 2 sát thực hơn là Triệu Trinh tài như vậy mà cũng “xui xẻo” đụng phải bé Trì quá ư là ngây thơ, tiến độ tình cảm quá mức tong tắng chậm phát triển, làm cho không chỉ anh ấy sốt suột mà cũng làm cho chúng hủ tụi em đuối theo. Được cái là ở tập này tuy là Trinh có bị nguy hiểm nhưng mà nhờ thế tình cảm của hai bạn tiến lên một tầm cao mới *càng nói càng lạc đề*

Thầy: Giỏi, ngồi xuống. Thầy cho em điểm 10 *Bee: Mừng thầm* ………………. -9!

Bee: Thầy! Thầy nỡ lòng nào cho em ăn gậy? Đâu phải ai cũng có khả năng áp dụng Truyện Kiều vào thực thế như em đâu!

Thầy:……………. *)

*Túm lại: Có đứa bị kỳ thi và đống bài tập bức cho điên rồi = _ =*

*Còn về cái slogan mới của Trinh thì hãy đọc ở phần comment giữa Bee và Vũ để  biết thêm chi tiết =))

*********************

Trong phòng pháp y của cảnh cục.

Công Tôn đang xem mấy tư liệu của án phân thây và án mổ bụng thì chợt có người gõ cửa, Triệu Hổ và Mã Hán rón rén tiến vào.

Hai người vừa định mở miệng, thấy trước mặt Công Tôn có hai cái ly, bên trong đựng một ít vật thể nhũ trạng nhão nhão màu trắng… Hai người nơm nớp lo sợ hỏi, “Công Tôn…”

“Chuyện gì?” Công Tôn cầm lấy hai cái ly, dùng muỗng múc một miếng bỏ vào trong miệng, nhai nhai nhai, rồi nuốt xuống cái ực.

Hai người lập tức cảm thấy dạ dày mình trào lên một trận sóng gió bão bùng, nhìn chằm chằm vào hai cái ly rồi hỏi Công Tôn, “Cái đó… là gì vậy?”

Công Tôn liếc mắt nhìn họ một cái, “Óc a.”

“Óc…” Hai người nuốt nuốt nước bọt, “Của ai…”

Công Tôn dở khóc dở cười, “Óc đậu hũ.”

(*Bee: Chắc Cẩm Đường đại ca dặn Mỹ Nhân ăn để bồi bổ đây mà =))*)

“Phù~. . .” Hai người đều pó tay.

“Hai cậu đến có việc gì? Làm sao mà lén lút vậy?” Công Tôn đẩy đẩy kính, hỏi.

“A. . . Chúng tôi vừa đến phòng thay quần áo của An thúc, tìm được một cái mũ mà trước kia An thúc quên mang về.” Triệu Hổ nói xong, đưa cái mũ đang giấu từ sau lưng ra, là loại mũ mà các cụ già hay đội lúc ngủ, “An thúc lúc trực đêm thường đội cái mũ này.”

“Mang cái này tới làm gì?” Công Tôn vẫn không hiểu lắm.

Mã Hán đưa bàn tay từ sau lưng mình ra cho Công Tôn nhìn, trên tay anh cầm một sợi tóc, “Chúng tôi tìm được trong mũ một ít tóc rụng. . . Sau đó… chúng ta có thi thể của An Linh Lệ, đúng không?”

Công Tôn khẽ nhíu mày, hỏi, “Hai cậu muốn tôi đối lập DNA của An Hữu Đạo và An Linh Lệ?”

Triệu Hổ và Mã Hán gật đầu.

“Vì sao?” Công Tôn có chút không giải thích được, “Các cậu hoài nghi bọn họ không phải cha con?”

“Triển tiến sĩ hình như đặc biệt để ý tới An thúc.” Triệu Hổ nhỏ giọng nói, “Nhưng mà làm như vậy kỳ thực không phù hợp với quy định. . .”

Công Tôn lạnh lùng nhìn hai người một chút, đưa tay nhận lấy sợi tóc, đẩy đẩy kính mắt, “Quy định? Quy định gì? Trong phòng pháp y này, tôi chính là quy định!” Nói xong, xoay người cầm mẫu vật DNA đi.

(*Bee: Ah~~~~ Mỹ Nhân của lòng em~ thật cool quá đi ~ @Chiêu: Tự dưng ta hiểu cảm giác của nàng, ta cũng muốn học y~)

Hai người xoay người vừa chuẩn bị bước ra, Mã Hán đột nhiên dừng lại, lấy tay chỉ vào chiếc tủ thủy tinh mới mua đặt ở cạnh cửa, nói, “Hổ Tử, nhìn kìa!”

Triệu Hổ tiến đến gần để nhìn thì thấy cái tủ thủy tinh này cực kỳ tinh xảo, bên trong có sắp xếp một xấp tư liệu rất chỉnh tề, mà đặt ở giữa mớ tài liệu còn kèm theo một ít “tác phẩm nghệ thuật” —— một trái tim làm từ tàn thuốc, phía trên động mạch chủ còn cắm một cái bật lửa hình ngón tay người; chậu hoa hình sọ người, từ hai cái hốc mắt tối om mọc ra hai nhánh thủy trúc; xương cốt thì làm thành mâm đựng hoa quả, mặt trên bày biện bốn quả cam, trên mỗi một quả đều được đánh dấu ký hiệu đầu lâu xương chéo bằng bút lông màu đen; còn có cả một bộ sưu tập các loại búp bê nguyền rủa đủ cỡ khác nhau, trên vách của ngăn tủ còn dán bùa chú gì đó.

(*Bee: Khiếp, đoạn này edit đau đầu quá, chẳng biết trúng trật thế nào, có thể sai sót vài chỗ, thôi thì chờ bản official ở nhà nàng Lu xem thử. Cơ mà ta cá 99.99999% đó là quà của Đại Bạch. Không phải anh thì chẳng có ai tặng được cái món quà có vẻ bộn tiền, biến thái và tinh xảo như vậy cả.*hắc hắc*)

Mã Hán và Triệu Hổ đồng loạt lục lọi một chuyện gì đó trong trí nhớ, lôi ra để mà át đi cái cảnh tượng mà mình vừa thấy, xoay người, bước ra khỏi phòng… Ngực ca thán, Công Tôn quả là thú vị dễ sợ, thực sự là bí ẩn mà không phải người bình thường có thể lý giải a.

***

Bạch Trì mấy ngày nay vẫn theo sát Triệu Trinh, phải nói là “Trải qua một cuộc bể dâu, những điều trông thấy mà đau đớn lòng*”, bởi vì mãi đến bấy giờ cậu mới được chứng kiến quá trình huấn luyện ảo thuật của anh. Bạch Trì thủy chung vẫn không biết được màn biểu diễn ảo thuật lợi hại nhất của Triệu Trinh rốt cuộc là cái gì, bởi vì suốt quá trình luyện tập ảo thuật hầu như chỉ có lặn xuống nước và đào thoát.

(*Trích Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du. Ta thấy hình như chỉ có mình ta edit đam mỹ mà chém gió tới tận Truyện Kiều =)), thôi thì thông cảm, từ ngày bị ném xuống Thái Bình Dương đua với cá mập, cháu Bee nó bị điên, đừng có ném gạch, nó quay lại cắn á :”>*)

Bạch Trì tận mắt chứng kiến Triệu Trinh tự trói mình lại như cái bánh chưng rồi bị nhốt vào một cái rương, vậy mà chỉ trong một phút đồng hồ đã có thể thoát ra khỏi đó thành công.

Thế nhưng khi Bạch Trì đến gần quan sát mới phát hiện trên khắp người Triệu Trinh đều là thương tích, lớn có nhỏ có. Có đôi khi, Bạch Trì thực sự không hiểu được, liền hỏi Triệu Trinh, “Anh vốn có nhiều tiền như vậy, hơn nữa cũng rất giỏi giang bản lĩnh, vì sao lại làm ảo thuật gia?… Mà cho dù có là biểu diễn ảo thuật, thì thực hiện những màn kiểu như biến thành tiền xu hoặc tờ báo thì không tốt sao? Việc gì phải thực hiện những màn nguy hiểm như vậy?

Triệu Trinh cười, nâng cằm Bạch Trì lên, “Trì Trì, em có muốn đến Hoang mạc Sahara không?”

Bạch Trì bất đắc dĩ nhìn trời, “Gì nữa đây? Anh lại đánh trống lảng rồi!”

Triệu Trinh chăm chú, “Anh nói thật, em có muốn đến đó không?”

“Đi đến đó để làm chi a, cái chỗ khỉ ho cò gáy ấy có gì hay đâu?” Bạch Trì nhướn mi.

Triệu Trinh cười mà không nói, tiếp tục luyện tập. Lúc này chợt có ba người đi vào trong phòng huấn luyện bí mật.

Bạch Trì quay đầu lại thì bắt gặp ba ảo thuật gia đã gặp ở dạ tiệc lần trước. Người quản lý của Triệu Trinh đích vội tiến đến nói: “Các vị, chúng tôi đang huấn luyện bí mật.”

“Thế thì đã sao?” Từ ngoài cửa xuất hiện thêm một người, chính là Ngôn Giai Giai (*con gái của Ngôn Lệ, rất quái dị*).

Bạch Trì có ấn tượng cực kỳ không tốt về Ngôn Giai Giai, hơn nữa cô ta hiện giờ chính là đối tượng tình nghi hàng đầu của phía cảnh sát. Cậu hơi khẩn trương đứng lên, quan sát ở một bên, trong đầu không ngừng hồi tưởng tới câu nói đó của Triệu Tước, “Giúp ta nói với Triệu Trinh, lần ảo thuật sau phải chú ý an toàn.”

“Xin lỗi, Ngôn tiểu thư.”Người trợ lý của Triệu Trinh cũng tới giúp người quản lý ngăn họ lại, “Chỗ này không cho người ngoài tham quan!”

Ngôn Giai Giai dường như có chút sốt ruột, “Mắc mớ gì mà nhỏ mọn vậy, ảo thuật không phải vốn là để người ta nhìn sao?”

“Cái này…” Người trợ lý tỏ ra khó xử, cách đó không xa, Triệu Trinh đột nhiên nổi lên từ trong bể nước, tháo mắt kính lặn xuống rồi khẽ lắc đầu, thản nhiên nói với người đại diện: “Không sao, cứ để cho bọn họ xem đi.”

Ngôn Giai Giai đảo mắt quan sát Triệu Trinh một hồi, mỉm cười, “Đại ảo thuật gia Triệu, xin mời tiếp tục đi.”

Bạch Trì thấy trong mắt Ngôn Giai Giai hiện lên một tia hứng thú, lập tức dấy lên cảnh giác. Cậu đi tới một chỗ gần bể nước mà ngồi xuống, để bản thân có thể luôn luôn nhìn thấy Triệu Trinh.

Triệu Trinh lúc này vẫn chưa hoàn toàn lặn xuống dưới đáy, từ trong làn nước nhìn ra thì thấy vẻ mặt lo lắng của Bạch Trì… Triệu Trinh mỉm cười… Mặt nước bất chợt xuất hiện sủi bọt… tạo thành hình một đóa hoa mỹ lệ rồi chậm rãi tản ra.

. . .

(*Bee: *chảy nước miếng, rung động nha~* Là trấn an hay là tán tỉnh bé Trì thế Trinh?*)

***

Vất vả trở lại cảnh cục, vẫn còn chưa tới giờ ăn trưa, Bạch Ngọc Đường vàTriển Chiêu đi vào phòng làm việc thì thấy Bạch Trì không biết đang lục đục cái gì ở bên cạnh bàn, Triệu Trinh thì nằm trên ghế sa lon ngủ như chết.

Ở bên cạnh, Lạc Dương đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, trước mắt là một chiếc ghế lớn chất chồng bài tập nghỉ hè của em. Dương Dương gần đây đã được nghỉ hè, cả ngày ở lỳ trong SCI, những lúc không làm bài tập nghỉ hè thì chạy đi ra bãi luyện bắn súng, bằng không thấy có ai rãnh rỗi thì sẽ xin người đó dạy mình mấy chiêu, nếu không nữa thì đọc sách mà Triển Chiêu giới thiệu cho mình, hoặc là ở trong phòng làm việc, trực với Tương Bình, sốc hơn nữa là còn chạy tới chỗ Công Tôn xem giải phẫu, tới khi mọi người phát hiện ra thì lại thấy Dương Dương thậm chí rất có hứng thú với giải phẫu, còn hỏi Công Tôn rất nhiều vấn đề, ngay cả Công Tôn cũng không khỏi thầm tán thưởng —— Thằng bé này, tiền đồ bất khả hạn lượng!

(*Bee: *trấm mồ hôi* Mèn ơi, nhóc mà tổng hợp hết khả năng của toàn bộ nhân SCI thì nhóc có còn là người không?*)

Nhìn lại những người khác, ai cũng uể oải gục mặt trên bàn làm việc, đôi mắt trông ngóng nhìn Bạch Trì.

“Trì Trì, em đang làm gì vậy?” Triển Chiêu thấy Bạch Trì ấn nút chiếc máy trộn, đánh đều một hỗn hợp nhìn như ca cao.

“Trì Trì đang làm cà phê đá.” Triệu Trinh trở mình, mở mắt ra, “Hồi nãy em ấy ở chỗ luyện tập làm một ít, mấy trợ thủ của tôi thử xong đều nghiện luôn.”

“Cà phê đá…” Triển Chiêu đi đến gần nhìn nhìn, thấy Bạch Trì đang đem cà phê, sữa tươi với đá rót vào ly, sau đó đánh đều lên.

Bạch Ngọc Đường bước qua xem một chút, nói, “Lát nữa cho thêm một muỗng sữa đặc vào uống sẽ càng ngon hơn đó.”

“Thật ạ?” Bạch Trì chớp mắt mấy cái, Vương Triều lập tức chạy xuống căn tin dưới lầu tìm sữa đặc.

“Này.” Bạch Ngọc Đường nhìn Triệu Trinh đang nằm ở trên ghế sa lon, “Cậu không sao chứ?”

“Huh?” Triệu Trinh nhướn mi, “Sao thế?”

Triển Chiêu cũng cảm thấy có gì đó không ổn, “Triệu Trinh, sắc mặt cậu tái quá đó, với lại, làm sao mà để ốm nhom ốm nhách như vầy chứ?”

Triệu Trinh trở người ôm gối, “Cũng may mà ngày mai là biểu diễn rồi, chờ kết thúc thì cũng không cần chịu tội tình như vầy nữa.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu xoay mặt nhìn Bạch Trì một chút, chỉ thấy Bạch Trì lo lắng lắc đầu, mọi người đều thắc mắc màn ảo thuật ngày mai mà Triệu Trinh đã tốn bao mồ hôi và công sức đến tột cùng là dạng ảo thuật như thế nào đây đây?

Sữa đặc rất nhanh được mang tới, Bạch Trì cho một ít vào mỗi ly, sau đó lấy ống hút cắm vào, phân cho mỗi người một ly. Ly của Dương Dương chỉ có sữa, không có cà phê, Bạch Trì còn cố ý cho vào ly của em thêm hai muỗng sữa đặc, cậu nhóc uống vào mà mặt mày hớn hở ra phết. Một ngụm cà phê lạnh trơn tuột chui vào bụng… Tất cả mọi người đều sảng khoái khẽ thở ra một hơi… Thật là sung sướng a~!

Lúc này, Công Tôn cầm lấy văn kiện đi đến, vừa thấy có cà phê đá, liền tới gần, chôm một ly bự, sau đó nói với Bạch Trì, “Lần sau em thử trộn thêm chút dưa hấu và hồ đào vào, vừa ngon vừa dinh dưỡng, nhìn lại đẹp mắt, đỏ đỏ trắng trắng, bỏ thêm chút mù-tạc nữa…”

Mọi người cùng nhau tưởng tượng hình ảnh và mùi vị của cái món kia… Tập thể —— Ọe ~~

(*Bee: Móa ơi, Mỹ Nhân, sở thích của anh thật là quá mức ba chấm rồi… Cà phê + dưa hấu + hồ đào + mù tạc = vật thể không xác định!?!?! *trấm mồ hôi* Không biết là anh thích thế thật hay là anh đang tìm cách điều chế thuốc độc cho chồng anh vậy?

Warning: Đề nghị fan của Mỹ Nhân không yêu quá hóa cuồng mà làm việc dại dột nhá. Xin đừng làm thử ở nhà (vì sẽ bị chửi), và có làm thử thì xin đừng uống thử (vì sẽ nhập viện). Ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu a =)))~*)

***

Triệu Trinh thấy mọi người bắt đầu làm việc, liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Tối nay anh còn phải huấn luyện sao?” Bạch Trì có chút bận tâm đuổi theo anh.

“Tối nay thì không, anh phải nghỉ ngơi thật tốt để ngày mai biểu diễn.” Triệu Trinh xoa xoa đầu Bạch Trì, “Mỗi lần anh có buổi biểu diễn quan trọng thì trước đó một ngày bao giờ cũng tìm chỗ để có thể một mình tĩnh tâm, hôm nay em không cần theo anh đâu.”

“Nhưng mà…” Bạch Trì vẫn rất lo lắng.

(*Bee: Tội bé Trì, mấy ngày này thấy bé lo lắng cho Trinh đến là thương *trấm nước mắt*)

“Cho tới bây giờ anh chưa từng ở chung với bất kỳ người nào vào ngày này cả.” Triệu Trinh cười hì hì, “Chỉ có người yêu mới có thể ở cùng, vậy em có muốn làm người yêu của anh không?”

Bạch Trì nhìn Triệu Trinh một chút rồi nói, “Vậy… Lúc ở một mình anh phải cẩn thận một chút.”

(*Bee: Trời ơi là trời, câu tới thế mà cá nó vẫn không chịu cắn!*)

Triệu Trinh gật đầu, trong mắt vẫn thoáng chút mất mát, vừa xoay người định đi thì Bạch Trì chợt kéo anh lại, tháo một thứ gì đó từ cổ mình ra.

“Gì vậy?” Triệu Trinh nhìn Bạch Trì nhón chân đeo lên cổ mình một sợi dây chuyền bạch kim, mặt dây chuyền là một chiếc thập tự giá rất xinh xắn.

“Là di vật của bà ngoại tôi.” Bạch Trì nhỏ giọng nói, “Có thể phù hộ bình an, rất linh đó!”

Triệu Trinh nhướn mi, “Tặng anh vật quan trọng như vậy sao?”

“Ai nói là tặng anh?!” Bạch Trì trừng mắt, “Cho mượn thôi, biểu diễn xong thì phải trả lại cho tôi! Phải đích thân trả lại cho tôi đó!”

Triệu Trinh mỉm cười, đem dây chuyền bỏ vào cổ áo trong , tiến tới trước mặt Bạch Trì, nói, “Tiểu Trì Trì, vậy em có thể tặng cho anh một nụ hôn may mắn được không?”

Bạch Trì đỏ mặt, “Cái gì a?”

Triệu Trinh tùy ý nói, “Hôn anh một chút đi mà, xem như là chúc anh bình an.”

Bạch Trì suy nghĩ một chút, ngó tới ngó lui không thấy ai, liền ghé sát lại thật nhanh, “Chụt” ~~ sau đó bỏ lại một câu, “Anh cẩn thận nha, ngày mai tôi sẽ đứng ở sau sân khấu theo dõi anh!” rồi xoay người chạy đi.

Triệu Trinh nhẹ nhàng vuốt vuốt lên chỗ mới được Bạch Trì hôn trên gương mặt, cười đến vô lực, lắc đầu rồi xoay người rời đi.

Dương Dương bưng ly sữa, tựa vào bệ cửa sổ nhìn, lắc đầu rồi nói với Lạc Thiên đang ngồi bên cạnh chăm chú đọc tài liệu, “Ba ơi, Triệu Trinh đáng thương quá à.”

“Hả?” Lạc Thiên khó hiểu ngẩng đầu nhìn Lạc Dương, “Con nói gì?”

Lạc Dương bất đắc dĩ nhìn chằm chằm Lạc Thiên một lát rồi đột nhiên nói, “Ba ơi, ba tìm cho con một người mẹ kế đi, con muốn là nữ!”

(*Bee: Thằng nhóc này, là nam không được hử? Cho dù Mã Hân tỷ có là nam thì ông già nhóc cũng sẽ đâm đầu vào nhá. Nhưng thôi, dù sao đây cũng là cặp BG duy nhất của SCI mà ta toàn tâm ủng hộ. Mà nó còn lanh hơn Trì Trì nhiều a~*)

“Khụ khụ…” Không chỉ Lạc Thiên mà những người khác có mặt nghe thấy đều bị sặc.

***

(*Bee: Để đảm bảo không spoil tên của hung thủ, ta sẽ gọi hung thủ là X nhé.*)

“Người mà ta hận chỉ có một… Triệu Tước!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường sắc mặt hơi đổi. X nhìn đồng hồ đeo tay, mỉm cười, “Màn ảo thuật của Triệu Trinh bắt đầu lúc hai giờ, bây giờ đã là hai giờ mười lăm rồi…”

Triển Chiêu cả kinh, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, hỏi, “Ngày hôm đó thứ mà ngươi chuốc vào bánh muffin cho Triệu Trinh ăn rốt cuộc là cái gì?”

“Ha ha…” X cười nói, “Là thuốc làm tổn thương chức năng phổi… Đến giờ thì chắc chắn là hắn đã tích lũy một lượng không nhỏ rồi… Ha ha ha.”

Bạch Ngọc Đường lập tức móc điện thoại ra, “Bạch Trì, màn biểu diễn của Triệu Trinh đã bắt đầu chưa?”

Bạch Trì lúc này đang ở phía sau sâu khấu lo lắng chờ, mà ảo thuật lần này của Triệu Trinh quả nhiên là thuật đào thoát, chỉ là nó khác hẳn so với những màn ảo thuật trước đây. Anh đem mình còng tay, trói lại, nhốt vào trong một quan tài, khóa lại rồi thả xuống một bể nước sâu 30 thước (10 mét), toàn bộ quá trình đều diễn ra sau lớp kính bể mà không hề che lại. Mục tiêu của màn ảo thuật chính là dưới toàn bộ những con mắt dõi theo ấy, thần không biết quỷ không hay mà xuất hiện lại trên bờ.

“Bắt đầu rồi ạ.” Bạch Trì vừa trả lời thì đã nghe đầu điện thoại bên kia Bạch Ngọc Đường la lên, “Đừng cho cậu ấy xuống nước! Mau ngăn cản lại!”

Bạch Trì sửng sốt, vừa lúc này đã nghe thấy một tiếng “Tùm!”, quan tài chứa Triệu Trinh đã bị ném vào trong nước, chậm rãi chìm xuống.

“Không được!” Bạch Trì kinh hãi muốn lao ra ngoài sân khấu thì bị người quản lý của Triệu Trinh chặn lại, “Cậu muốn làm gì?”

“Mau buông tay!” Bạch Trì lộ ra vẻ hung hãn chưa từng thấy, “Mau dừng lại, kéo anh ấy lên!”

“Cậu điên rồi à?” Người quản lý cùng phụ tá giữ chặt lấy Bạch Trì, “Hiện đang là phát sóng trực tiếp trên toàn cầu đó, cậu muốn phá vỡ sự nghiệp của Trinh sao?!”

“Không được!” Bạch Trì giãy giụa điên cuồng, “Các người tránh ra, anh ấy đang gặp nguy hiểm!”

Bạch Ngọc Đường ở điện thoại đầu bên kia nghe thấy rõ ràng, đưa tay kéo Triển Chiêu, “Miêu Nhi, đi!”

Họ xoay người còn chưa kịp rời đi thì đã nghe X nói, “Với chức năng phổi hiện giờ của Triệu Trinh, chắc chắn không trụ được ở đáy nước tới hai phút… Hơn nữa…” Nói xong, X lấy từ trong túi trước ra một chiếc còng tay, cười lạnh, “Ta đã đổi một món đạo cụ ảo thuật của hắn, không biết ảo thuật gia thiên tài có thể thoát ra từ một cái còng thật không nhỉ?”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều sửng sốt, không thể nào…

Thời gian từng giây trôi qua, Bạch Trì bị một đám người ngăn cản, bất kể là vùng vẫy thế nào cũng không thể đi lên, lúc này, một nhân viên trợ lý chợt nói, “Đã hai phút rồi… Tại sao vẫn chưa lên?”

Bạch Trì nhân khi ấy đẩy mạnh người quản lý ra, lao người lên sân khấu. Lúc này, những khán giả cũng đồng loạt xôn xao đứng lên.

Bạch Trì lên sân khấu rồi cũng không biết nên làm gì bây giờ, nhìn quan tài đang ở đáy nước, suy nghĩ hay là nhảy xuống đi. Cậu vừa chuẩn bị nhảy xuống thì chợt cảm thấy trên vai bị vỗ nhẹ một cái, cùng lúc đó, dưới khán đài chợt truyền đến thanh âm vỗ tay vang trời cùng với những tiếng xuýt xoa trầm trồ khen ngợi.

Bạch Trì quay đầu lại thì thấy Triệu Trinh sắc mặt tái nhợt đứng ở phía sau mình, trên người ướt sũng nước, nở nụ cười hướng về phía khán đài vẫy tay, tiếng vỗ tay càng vang dội hơn nữa.

Bạch Trì lúc này mới phát hiện mình giống hệt như đồ ngốc, đứng phỗng ra trên sân khấu. Sau đó, màn sân khấu chậm rãi rơi xuống.

Trên tay Triệu Trinh vẫn đang cầm một chiếc còng tay đã được mở ra, chiếc thập tự giá giắt trước ngực cũng bị cong đi một ít.

Triệu Trinh nhìn chiếc thập tự giá, cười nhẹ, “May mà có nó…”

“Anh dọa chết người.” Bạch Trì trừng Triệu Trinh một cái, đột nhiên lại thấy Triệu Trinh đưa tay tới, ôm lấy bả vai cậu, thấp giọng nói, “Trì Trì, đưa anh đến bệnh viện, nhưng giữ bí mật thôi…”

Bạch Trì ngây người, Triệu Trinh vừa nói, máu đột nhiên từ khóe miệng chảy ra rất nhiều… Ánh mắt chậm rãi nhắm nghiền lại, ngã xuống trên người cậu.

(*Bee: Aaa, ta xót Trinh nha~ Hung thủ ác quá à, hận Triệu Tước sao lại trút lên Trinh chứ?*)

Lúc đưa Triệu Trinh vào bệnh viện, ở trong phòng cấp cứu  chính là vị bác sỹ quen của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường. Vừa nhìn thấy bộ dạng của Triệu Trinh, chỉ bỏ lại bốn chữ rồi đẩy người vào phòng giải phẫu —— Tính mạng khó giữ!

Theo sau là bác sỹ khoa phổi, bác sỹ khoa ngoại não… Một đống bác sỹ tất bật chạy ra chạy vào, mang băng gạc đầy máu đẩy ra, rồi lại đem một bao huyết tương đưa vào… Các y tá bận rộn túi bụi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đứng ở cửa không biết làm sao, Bạch Trì ngồi trên băng ghế, nước mắt như châu sa.

(*Bee: Hix, thương Trì Trì quá a…

Uhm…Vốn định để “lệ như châu sa”, cơ mà nghe cổ quá, thật ra để “nước mắt rơi như mưa” cũng được, bất quá thì ta vẫn thích hình tượng “châu sa” hơn)

*

*

*

*

*

*

*

*

*

*

*

*

*

Sau mười ba tiếng cấp cứu, đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt, bác sỹ đi ra.

“Thế nào rồi ạ?” Ba người cùng nhau xông lên trước.

Bác sỹ gật đầu, tán thán, “Mạng không nên tuyệt.”

Mọi người đồng loạt thở phào một cái.

“Đã đưa bệnh nhân vào phòng điều trị.” Bác sỹ nói, “Bất quá cậu ta bị tổn thương phổi rất nghiêm trọng, phải tĩnh dưỡng trong thời gian dài, còn nữa, não bộ nhất thời bị thiếu dưỡng khí cho nên không biết đến khi nào mới có thể tỉnh lại.” Bác sỹ nói rõ bệnh trạng xong thì rời đi.

Bạch Trì xoay mặt nhìn Ngọc Đường và Triển Chiêu. Triển Chiêu đưa tay vỗ vỗ cậu, Bạch Trì nhào vào người anh mà khóc nức nở.

*

*

*

        Ba ngày sau

        Tình huống của Triệu Trinh đã ổn định, chẳng qua là vẫn chưa tỉnh lại.

Bạch Ngọc Đường cho Bạch Trì nghỉ dài hạn, để cậu chăm sóc cho Triệu Trinh. Mấy ngày qua, Bạch Trì luôn luôn túc trực bên cạnh, chăm sóc cho Triệu Trinh suốt 24 giờ, nơi này sờ sờ, nơi đó lau lau, nhưng người đó vẫn một mực không tỉnh lại.

Xế chiều, Bạch Trì theo thường lệ lau người cho Triệu Trinh. Người này vốn là một cậu ấm, vô cùng yêu sạch sẽ cho nên Bạch Trì mỗi ngày đều lau cho anh, cẩn thận tránh đi vết sẹo giải phẫu trước ngực. Bạch Trì thừa dịp thay thuốc nhìn qua, là một vết sẹo rất dài.

“Anh sao lại vẫn chưa tỉnh a?” Bạch Trì cầm lấy chiếc khăn sạch sẽ, lau a lau, trong miệng nói thầm, “Anh biết không, Lizbon không chịu ăn cơm nữa… Cũng gầy đi nhiều, khó lắm mới nuôi mập được nó vậy mà… ngày nào nó cũng ở nhà gầm, hàng xóm cũng mắng vốn đó!”

Bạch Trì vừa lau lau vừa cởi quần áo trên người Triệu Trinh, “Anh tỉnh lại nhanh lên một chút đi… Nếu không thì, anh mau tỉnh lại đi, rồi em sẽ nấu canh sườn cho anh… Ừm, hình như thế thì không có thành ý cho lắm, vậy anh muốn cái gì?”

“Có phải cái gì cũng được hay không?”

“Đúng vậy.” Bạch Trì tiếp tục lau lau.

“Vậy chúng ta yêu nhau đi.”

“Ừ… A?!” Bạch Trì kinh hãi, chỉ thấy Triệu Trinh chẳng biết lúc nào đã mở mắt, cười tủm tỉm nhìn mình, mặc dù thoạt nhìn vẫn rất suy yếu, nhưng thần trí anh rất tỉnh táo, không quên bổ sung, “Nói lời phải giữ lấy lời a! Từ bây giờ chúng ta bắt đầu yêu nhau!”

“Sao lại như vậy!?” Bạch Trì mặt đỏ ửng.

“Em đã lau mình cho anh, đem anh nhìn sạch sành sanh rồi.” Triệu Trinh liếc mắt nhìn Bạch Trì một cái, “Không muốn chịu trách nhiệm a?”

Bạch Trì hơi phụng phịu, “Cái đó… Thôi được.”

Ngoài cửa, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau thăm dò.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu —— Có muốn đi vào hay không a?

Triển Chiêu lắc đầu —— Không nên đâu… Người ta đang yêu nhau a!

Bạch Ngọc Đường gật đầu —— Cũng đúng a! Quấy rầy lúc người ta yêu nhau sẽ bị ngựa đá a.

*************************

*Bee: *tung bông* Yay! Cuối cùng anh cũng câu được con cá! Chúc mừng anh, Trinh! *bắn pháo bông*

Hì hì, chẳng biết các nàng thấy thế nào chứ ta cũng thích cặp Trinh Trì lắm nhé. Yêu không chịu được~. Cái này là một trong những đoạn phát triển tình cảm của hai bạn mà ta thích nhất. Bởi vậy mới có câu “Hoạn nạn mới biết lòng nhau”. Thấy bé Trì lo cho Trinh, phát điên vì Trinh, khóc vì Trinh, chăm sóc từng chút một cho Trinh… mà yêu không chịu được ~ muốn ôm ~ À thôi, “quấy rầy người yêu nhau sẽ bị ngựa đá”~ Thương cả bé sư tử Lizbon, nhớ Trinh tới mức hổng chịu ăn uống gì, mới hôm trước mới bị Trinh chê mập, bây giờ đã ốm nhom lại. Mà ta cũng thích Trinh cực nhé, người đâu mà đẹp trai, phong độ, cool, dịu dàng mà lại dễ thương ghê *cũng có chút đểu đểu*~ chỉ có thể nói là anh rất hợp với bé Trì.

Đã mở đầu bằng Kiều thì cũng nên kết thúc bằng Kiều nhẩy?

 “Tẻ vui bởi tại lòng này,

Hay là khổ tận đến ngày cam lai?”

*Quăng ra thế thôi, chứ các nàng muốn diễn dịch theo cách nào thì… tùy =))

Bonus thêm một tấm nữa của Trinh Trì ~ cho một mùa đông ấm áp a~

Vậy là hết tập 6 rồi đó. Tiếp theo sẽ là tập 7 ^ ^. Ở tập 7 sẽ có khá nhiều đất diễn cho cặp Thử Miêu (đương nhiên là ta sẽ không bỏ sót khoảnh khắc nào của Cẩm Sách, các nàng đừng lo) và một vài moments dzất quan trọng của Trinh Trì (tập 7 Trinh ăn được Trì nhá *cười bỉ*). Dù sao thì mọi người cũng ủng hộ ta hén.

*Hét lên* Nồi sau Cẩm Sách đã quay lại! Yay!

*****************

Trailer Nồi Số 8

Tình địch của Miêu Nhi xuất hiện! Ôi, mùi giấm chua quá nha~!

Đố mọi người biết Dương Dương tặng quà gì cho cả gia đình SCI nào? Đáng iu lắm nhé.

Họp gia đình ~ Họp gia đình ~ Là lá la~ Ấm áp hạnh phúc a~

53 comments on “Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi Số 7

  1. awayubi nói:

    hehe, haha, hoho. Nồi lẩu của nàng hôm này tuy hơi cay nhưng mà hời bị nhiều tim hồng bay ra (thay cho khói) :))
    1. Vô cùng cảm ơn nàng đã chăm chỉ, chịu khó chế biến lẩu mặc dù đang trong chiến dịch thi cử (mà ta cũng là 1 trong số những nạn nhân)
    2. Cặp đôi Trinh-Trì này xuất hiện từ lâu ơi là lâu rồi mà mãi đến ngày hôm nay mới có kết quả. huhuhu hạnh phúc quá đi :)) Coi như cuộc đời hủ của ta đến đây cũng không coi là phí phạm.
    3. Nếu ta mà bit thằng X đó là đứa nào thì ta chặt, ta băm, ta xẻo thịt chấm muối tiêu, ta lột da, ta lăng trì, tùng xẻo, ngũ mã phanh thây,…..(còn rất nhiều trò vui mà chắc ta còn phải thỉnh giáo Công Tôn Mỹ nhân a, đúng ko anh?)
    4. Cái xì-poi của nàng thật là đạt chuẩn câu khách à nha. Vô cùng mị nhân.
    Thui ko nói lang thang, lung tung, linh tinh nữa. Chúc nàng thi tốt và đạt được kết quả như mong muốn.
    P.S: Nàng đang học cấp 3 đúng ko? Cố gắng lên nhé!!! Fighting!
    (Để sau đó hưởng cuộc đời sinh viên như ta nè, ngày ngày đam mỹ, đêm đêm đọc yaoi =)))

    • beedance07 nói:

      Nhìn cái ava quen quen, nàng từng com cho ta rồi đúng không? (cái Big Bang parody thì phải)

      Ha ha, cay mà nhiều tim hồng nó mới độc chứ.

      1. Không có chi nàng ạ. Ta cũng chúc nàng thuận lợi vượt qua chiến dịch thi cử.

      2. Ừ, thấy đôi trẻ đến được với nhau mà mừng muốn “dzơi lướt mắt”

      3. Tới khi đọc bản edit official của scimeantap là biết ngay ấy mà. Mà ta khoái mấy trò vui của nàng à nha ;;)

      4. He he, quảng cáo là chiên môn của ta mà :”>

      P.S: Hí hí, sai rồi, nàng suy ra từ mấy câu Kiều đúng không? Không phải đâu, ta cưa sừng làm nghé, ôn lại những năm tháng học Kiều đó thôi =))) chứ ta cũng đang sống đời sinh viên nà =))

      • awayubi nói:

        Hohoho, nàng vẫn còn nhớ ta à *cười tít cả mắt* hahaha
        Lần đó là vô tình vào nhà nàng mà không ngờ ở đây có toàn là thứ hợp gu vs ta *cười nham hiểm*
        Ta thực sự thấy “nhất kiến như cố, chỉ hận gặp nhau quá muộn” huhuhu
        Không sao ta (dù rất lười) sẽ cố gắng com thật nhiều cho nàng. :))
        Ah, nàng ở Bắc đúng không? Nàng đang học ở trường nào zâj?
        Ta đang học năm thứ 3 ở quốc gia, hahahaha
        P.S: *đập bàn* TÔI THIK BẠN RỒI ĐÓ (trích lời S.B)

      • beedance07 nói:

        Ha ha, nhớ chứ, ta thích cái ava của nàng mà *và cả cái com của nàng nữa*
        Hợp gu là tốt *cười bỉ*
        Gặp được nhau là tốt rồi, thà muộn còn hơn không ;)
        Cám ơn nàng ủng hộ cho ta ^ ^
        Nô no no, ta không ở Bắc. Trường ta học là bí mật a~
        Wow, đại học quốc gia a? Oách thế :”>
        P.S: Mì tu. Mà S.B là ai dzậy?

  2. awayubi nói:

    ah quên, ta co tem đúng hôn? hohohohohohohoho
    Thanks
    (Xin lỗi quý vị, cháu nhà tôi hôm nay chưa chho uống thuốc + nó bị OCD về mấy thứ như tem, phong bì. Mong mọi người thông cảm. *cúi chào* *xách cổ lôi về nhà*)

    • beedance07 nói:

      Ừ, nàng giựt được tem đó ;)
      Không sao, ta hiểu, ta cũng bị lậm mấy thứ như tem và phong bì lắm. Tuần nào ta cũng chầu chực để giựt tem ở bên nhà nhà Lu ấy =))

  3. @%$^%&%*%^&*%^*($##$%^&*

    *gào lên* TA THÍCH A!!!!!!!!!!!!!!

    Tiểu Bee a, ta yêu nàng vô hạn. Có biết không mấy ngày nay ta đều ngóng mail đợi nồi lẩu nhà nàng có kết quả của Trinh Trì a~~~ Yêu nàng không tả dc

    Trinh Trì ơi sao lại đáng yêu như thế??? Trì Trì ơi sao lại đáng yêu như thế. Khóc đến sưng cả mắt vì Trinh rồi. Từ giờ để Trinh sủng bù đắp đi a~~ Yêu quá yêu quá~~~

    Đẹp nhất trên đời này đúng là mỹ nam luyến ái mà ~~ á á á á

  4. cuối cùng con đường CM gian lao của anh Trinh đã được thắng lợi =))) *ta thì đang oằn mình học sử đây =”= toàn là CM kháng chiến =)))))* ko hiểu sao đọc SCI dần dà h` ta xem TV thấy ảo thuật lập tức nghĩ đến Triệu Trinh =))))))))

    cuối cùng 2 ng` đã chịu thổ lộ tâm tình, cái này phải gọi là “tình trong như đã mặt ngoài còn e” a=))) *tung hoa*

    Công Tôn mỹ nhân sở thích của anh cũng thật ba chấm ~~~ mà ta cũng nghĩ như nàng cái đống đó là do Đại Bạch mua về tặng vợ đó =))) ta nghĩ cái đống hổ lốn sữa + cà phê+ dưa hấu + mù tạc + thập tá bà hầm j` j` đó cho dù có ngàn chấm như thế nào thì miễn là tự tay Công Tôn pha chế đưa cho Đại Bạch thì khẳng định ảnh cũng sẽ uống liền a =))) mà ta nghĩ cường đại như ảnh chắc chả có việc j` xảy ra đâu =))))

    Dương Dương ~~~ ta ko biết lớn lên em sẽ như thế nào nữa =))) tập trung hết tinh anh của SCI mất =))))

    • beedance07 nói:

      Cái này gọi là cách mạng thành công a =))), ta cũng chúc nàng cách mạng kháng chiến thắng lợi, làm vẻ vang cho trang sử nước nhà =))))
      Ha ha =)))) đó gọi là hiệu ứng SCI a, nếu nàng thấy một pháp y hay người đang giải phẫu nàng có nghĩ đến Công Tôn Mỹ Nhân không? ;;)

      Ừ, câu này đúng với Trì, chứ Trinh thì “còn e” gì nữa =)))), mặt của ảnh cũng dày lắm chứ bộ =))

      Khỏi nói luôn,ta muốn gọi Mỹ Nhân là Mật Mã Nhĩ Nhã tỷ (parody của mật mã Da Vinci) =))
      Quà của Đại Bạch lúc nào cũng độc, hơn nữa ảnh lại khá thích hút thuốc nên ta nghĩ cái mớ ấy là của ảnh tặng vợ.
      Cái này gọi là “anh chỉ thích ăn thuốc do chính em nấu, chứ không thèm ăn cơm của cái thằng bán cơm” =)))
      ta thì thấy ăn thì ảnh vẫn sẽ ăn, chỉ là có thể sẽ giống như “Những khoảnh khắc Cẩm Đường-Công Tôn (tập 11)”, ảnh sẽ bị cái món ngàn trấm ấy kích thích cho trí nhớ phục hồi luôn chăng =))))

      Đúng a, nồi sau lại thấy thằng nhóc ấy bộc lộ thêm bản lĩnh tiếp *thật là khủng quá* thật hi vọng là Nhã tỷ sẽ viết một phiên ngoại hoặc một cuốn riêng cho Dương Dương và Tiểu Dịch. Ta rất mong được nhìn thấy Dương Dương lúc lớn sẽ trở thành một nhân vật như thế nào… tổng thống chăng? =)))

  5. ÔI sung sướng ~~~ Thỏa mãn nha ~~~ Khổ thân Trinh thiệt. Nghĩ đến cái cảnh người anh gầy nhom suy nhược thế nào thì lại đau lòng muốn chết a !*ôm ngực*
    Nồi này cp Trinh-Trì tỏa sáng nha ~~~ nàng nói Trinh vì sự ngây thơ trong sáng của Trì Trì mà tiến chậm, bj h Trinh tận dụng sự ngây thơ trong sáng của Trì Trì, thể hiện tinh thần liệt nữ, ý lộn, liệt nam của mk mà bắt em phải chịu trách nhiệm kìa =)) Đấy gọi là “trả đũa” được ko? =)) Chúc mừng Trinh ~~~
    Nồi này mặc dù cp Trinh-Trì là chủ yếu nhk mà Công Tôn mỹ nhân của chúng ta ko kém phần nổi bật mặc dù đất diễn ít (anh là dạng nơi nơi đều có thể tỏa sáng mà :”>) bằng việc thể hiện sở thích vô cùng đặc biệt của mk =)) (ta còn có ý định thử nhá hàng món cà phê của ảnh =)))
    Còn nữa, cái đoạn Trinh biểu diễn ý, sao ta thấy anh.cool thế ~~ a ~~~ *chìm đắm trong hồi tưởng* Anh ăn điểm trong lòng em roy`~~~
    P/s: Các nồi sau của nàng thật đáng mong chờ. Miêu Nhi ghen, Cẩm-Sách comeback (ố yèeeeee) và sự kiện đánh dấu 1 trang tình cảm mới giữa Trinh-Trì_màn xôi thịt =)) (có màn này cho hủ ta xem ko nàng :”>)
    p/s tiếp: ta là ta thích cp trong ảnh của nàng nha~~ Từ hồi đọc Sakura đã thích cp này và đã muốn gào thét muốn coi bộ riêng của 2 ảnh :”> Mà lúc đó….ta mới học lớp 7 =.=! Chậc, máu hủ tiềm tàng =))

    • beedance07 nói:

      Ừ, lúc đọc ta xót Trinh thật đó chứ, lúc thấy Trinh ăn bánh xong buồn ngủ thì ta tưởng đó chỉ là thuốc mê thôi, ai dè nó lại tai hại tới mức hành xác anh và tinh thần của bé Trì *và chúng hủ* kinh khủng. Tội chàng quá ~ *ôm ngực theo*

      Hí hí, còn phải nói a~ Cái đó gọi là cuối cùng Trinh cũng tận dụng được cái nhược điểm đáng iu chết người ấy của em nó *trấm nước mắt* cuối cùng cũng thành đôi, mà thật ra bé Trì cũng ngầm đồng ý bên trong rồi đó chứ, chẳng qua là Trinh cho Trì cái cớ để men theo thôi =)), dù sao thì anh cũng đã “khổ tận tới ngày cam lai” rồi =)) “tinh thần liệt nam” =))))) Bây giờ ta mới nhận ra – Chữ “Trinh” đáng giá ngàn vàng nhớ =)))))

      Mỹ Nhân của chúng ta mờ lị, đương nhiên là phải tỏa sáng mọi lúc mọi nơi rồi, dù ánh sáng đó có chút…âm hiểm =)))
      Nhá hàng món cà phê của ảnh là sao? Nàng tính làm thử à @ @?

      Ta hiểu, ta hiểu, mấy đoạn Trinh biểu diễn ảo thuật trông mị hoặc dễ sợ *làm con tim hủ nữ rung rinh muốn chết :”>* Trong SCI thì Trinh là nổi tiếng nhất còn gì ;;)

      P.S: Ừ, cứ chờ nàng nhé ;;), màn xôi thịt của Trinh Trì hả? Ta sẽ suy nghĩ… tại vì ta hơi…không tin tưởng lắm vào khả năng của mình…Ta định là chỉ nói sơ lược để nhá hàng, còn cảnh xôi thịt chính thì để mọi người chờ bản edit official để ăn cho no luôn… Cơ mà nàng nói thế thì dể tới lúc gần tới khúc ấy thì ta sẽ lập poll để mọi người vote xem sao. Mà nếu có thì sẽ set pass tiếp a =)))

      p.s tiếp: Ha ha, tiềm năng hủ nữ của nàng đã có thật là sớm, lúc ta đọc Sakura thì ta còn nhỏ lắm, chỉ thích mỗi Syaoran và Sakura thôi *đến giờ vẫn thích cặp này nhất trong các cặp BG*, khi ấy ta cứ nghĩ “Oh, lạ nhẩy?” bây giờ khi bản chất hủ nữ đã trỗi dậy thì ta mới thích cặp Touya và Yukito a =)))

      • *xoa xoa giùm bee, tiện thể ăn chút hủ =))*

        Ờ nhể =)) Cơ mà Chữ “Trinh” ko phải đáng giá ngàn vàng đâu nàng. “Triệu” vàng mới đúng chớ =)) đúng là cái tên nói lên tất cả (về việc anh cưa vợ anh tn =)))

        Ta trước khi nghe khuyến cáo của nàng nghĩ là “Lạ há. Khi nào thử” Sau khi nghe thì lại nghĩ “vô bệnh viện có phải gặp các mỹ nhơn trong đó ko?” =))

        P/S: Cái này gọi là thử sức nàng ak :”> Bản official thì là ăn 1 cách no đủ, còn cái này là…”khai vị” nàng ak =)) Gần lúc đó mời pà con tụ họp đông đủ để vote nha ~~ Ta sẽ vote nhiệt liệt :”>

        P/s tiếp: Ta lúc đó thì hổng có biết đâu. Chỉ là nghĩ “Oh. Đôi này hợp nhau ghê” Sau khi kết thúc thì lại nghĩ “Thế còn đôi này thì sao? Tại sao lại thế???”
        Lâu oy` cũng quên bây h thấy lại nhớ ra. Và cũng mới nhận ra rằng: “Mk có tiềm năng lớn thật” =))

      • beedance07 nói:

        Ha ha, còn ăn đậu hũ ta nữa chứ =)) chiếm tiện nghi quá đấy nhé *lườm*

        =))))), đúng là cái tên nói lên tất cả =))) Từ giờ quyết định slogan của anh Trinh rồi nhá: “Chữ Trinh đáng giá triệu vàng” =))))
        Ta quyết định đổi title của nồi này luôn =))))

        Vô bệnh viện nếu gặp được Mỹ Nhân thì ta sẵn sàng, cơ mà có gặp được đâu, họa may ra thì chỉ gặp được khủng long thì có =)) Ta chân thành khuyên nàng không nên thử, nội chuyện bỏ dưa hấu vô cà phê là ta ngó hết nuốt nổi rồi đó, đừng nói tới hồ đào và mù tạc =))))

        p.s: Ừ, tới lúc đó các nàng vote để ta xem ý kiến các nàng thế nào. Vote nhiệt tình vào thì ta càng máu =)))) như vậy mới đủ máu để mà mất khi edit

        p.s tiếp: Cuối cùng thì đương nhiên là cặp Touya-Yukito ở bên nhau rồi. Touya thì bảo Yuki là ý trung nhân của mình, Yuki thì bảo là anh chỉ thích Touya, vậy nên tóm lại là họ sống với nhau hạnh phúc suốt đời *theo motif truyện cổ tích* =)) muốn biết thêm chi tiết thì đi lục fanfic và doujinshi để xem a =))

      • Nàng giới thiệu cho ta được ko?
        Ta ko biết trang nào có doujinshi hay fanfic cả, tra google toàn ra mấy thứ chi chi đó TT^TT

        Ak hôm qua ta vừa uống cà phê xong nàng ak. ….mà ko có j` =)) Dạ dày ta ko được tốt lắm, ko thể theo Công Tôn mỹ nhơn được =))

      • beedance07 nói:

        Thú thật với nàng là… Ta cũng không rành lắm, dù sao cũng không bấn cặp này đến mức đó.
        Nàng thử vào trang này: http://touyaxyukito.com/menu.htm
        Trong đó có tập hợp fanfic, info, fanart bao gồm cả doujinshi *cơ mà ko có bản dịch tiếng Anh TT ^ TT*, các dou có bản dịch tiếng Anh (hoặc tiếng Việt) đa số đều thuộc về các couple đình đám của những bộ đình đám như Naruto, Hitman Reborn, Death Note, D. Gray Man…. nói chung là khó mà đến lượt cặp này a~
        Fanfic thì trên fanfiction.net khá nhiều. AMV fanmade của cặp này cũng khá nhiều, nàng lên youtube search “touya yukito” là sẽ ra một mớ ấy.

        Thế thì tốt. Cho dù dạ dày tốt thì vẫn không nên theo lời Mỹ Nhân xúi dại đâu a =)))

      • hì. Thanks nàng. Hình như trong link đó có đó. Iu nàng *hôn hôn*

      • beedance07 nói:

        Hi hi, hem có chi ^ ^ có là good gòi.

      • *khều khều* Bee ơi. Ta add link nhà nàng vô nhà ta nha :”>

      • beedance07 nói:

        *cười ngu* cứ tự nhiên tự nhiên :”>

      • *nhéo má* nàng cười thế ta muốn nhéo lắm nhá. Hắc hắc *cười gian*

      • beedance07 nói:

        Ha ha, thôi đừng nhéo, cặp má này của ta là độc quyền của vợ a~ ta bị vợ nhéo tới mức hai má chành ành ra luôn rồi =))) http://img802.imageshack.us/img802/7042/gumidio1.jpg => Cái con mập mập hai má chành ành bên trái là ta đó =))) bên phải là vợ ta
        Vậy nên nàng mà nhéo nữa thì không biết ta có còn hình dạng con người không =)))

      • Oaoaoa ~~~ Dễ thương quá cơ ~~~~ Ta muốn véo ~~~~ Ta muốn nựng ~~~~ Ta muốn cắn ~~~~~
        .
        .
        .
        .
        Roy` nàng ra sao thì ra =))

      • beedance07 nói:

        Nàng ác quá nhé. Không cho! Mấy cái đó là đặc quyền của vợ ta a~
        Ta mà gánh thêm nàng thì làm sao mà còn hình dáng con người nữa.

      • Ko làm người có thể làm hủ mà =))

        *nhéo má*

      • beedance07 nói:

        =))))) thôi thôi, tha cho ta, có làm hủ thì vẫn phải làm người =)))

  6. shock1210 nói:

    a~~~~~~~~~~~~
    chết vì sung sướng mất thui
    cuối cùng Trinh Trì cũng chính thức thành 1 đôi
    ta chỉ nghĩ đến đoạn 2 người nì ở cùng nhau tim hồng bắn tung tóe là cũng đủ mất máu òy
    hắc hắc
    ếk nì có tính là Triệu Trinh trong họa có phúc k??? câu đc bé Trì vừa ngoan hiền lại giỏi nấu nướng
    trời ơi
    tình yêu đích thực của ta,chàng đang phiêu du nơi nào vậy???
    p/s : còn 1 môn cuối, chúc nàng hoàn thành tốt nha
    yêu nàng lắm lắm

    • beedance07 nói:

      Chết vì sung sướng thì làm sao ăn lẩu được nữa, gắng gượng lên nàng ;;)
      Phải bình tĩnh chờ tới khi Trinh ăn được Trì kìa =)) lúc đó hãy “chết vì sung sướng” *do mất máu* cũng hem muộn
      Đúng là “trong họa có phúc”, bé Trì không chỉ giỏi nấu nướng mà còn rất giỏi việc nước, đảm việc nhà, chi tiêu sổ sách cực đỉnh, là chuẩn nội trợ của mọi thời đại a~ nói chứ anh Trinh cũng phải cưa lâu lắm bé Trì mới chịu đổ á
      Hử? Tình yêu đích thực của nàng? Cẩm Đường á? Không phải nói là sang nồi tiếp theo mới come back sao? Bình tĩnh chờ nhén
      p.s: cám ơn nàng rất nhiều.
      Chu~

      • shock1210 nói:

        *túm cái hun của bee bỏ vào bao, buộc lại* ta giữ nó lại để dành ý muk ^^
        để có thể tiếp tục ăn ké lẩu nhà nàng, ta quyết định đổi từ “chết vì sung sướng” sang “ngấp ngoái vì sung sướng”
        hô hô
        ếk là vừa thể hiện đc tình cảm của ta với cp Trinh Trì muk vừa sống sót để tiếp tục với tình yêu đích thực của ta (cp Cẩm Sách)
        ta thiệt thông minh nha * ngửa đầu cuồng tiếu*
        ta đề nghị nàng thi xong nhớ đền bù và ăn mừng = nhiều nồi lẩu nhá
        *thả dê*

      • beedance07 nói:

        Ha ha, bỏ bao buộc lại cũng được à?
        “ngấp ngoải” a? Không ổn, nàng mà cứ bị suy nhược sức khỏe thế người ta sẽ đồn là lẩu nhà ta độc hại, ăn vào chỉ có chết với ngấp ngoải thì ta sẽ bị công an bắt đó =)))
        Ừ, nàng rất là thông minh =))
        Sẽ đền bù và ăn mừng ^ ^
        *nhốt dê lại*

  7. Zổ nói:

    *thều thào*
    Bee , nàng lại chơi t, còn nói sáng t6 mới có ô ô ô ô……
    tại sao a? tại sao t lại chậm chân?
    giờ chắc nàng thi xong rồi ha? chúc mừng nha, t còn 3 môn nữa cơ, hãn~
    nàng phải đền bù cho t a, giữ đúng lời hứa là nồi 8 có trong tuần này nha, nha, nha
    cái vụ cà phê, t sợ t cũng bị rinh đi bệnh viện quá, tại t đọc tới đó rồi cười như con điên làm con cùng phòng t lườm cháy cả mặt, hix
    aizz, đường tình của anh Trinh thật tình…gian lao chèn gian lao a~
    may mà cuối cùng cũng được rồi, chúc mừng anh, đúng là khổ tận cam lai a
    nhưng mà t ko thích truyện Kiều tí nào, ng đẹp nhất tr Kiều là ai? Thúy Kiều,
    ng đẹp nhất SCI là ai? Công Tôn a (fan Thử Miêu đừng ném dép t, Đại Bạch đứng về phe t à nha)
    Thúy Kiều và Công Tôn thì t đương nhiên là thích Công Tôn hơn, cả tính cách nữa nha~~~
    hic, t đây đang com mà cứ bị làm phiền nên cảm xúc ko đc liền mạch, nàng thông cảm nha

    • beedance07 nói:

      *thều thào lại*
      Hi hi, xin lỗi nàng, tính ta thích hứng bất tử vậy đó :”>
      Nín đi, trong tuần sẽ có nồi số 8 *có thể là rất nhanh sẽ có*

      Nàng còn 3 môn nữa cơ à, cố lên hén *hun cái* fighting! À, mới món mén ở bên cái lâu làm việc của nàng, nghe nói lúc thi hỏi bài anh lớp trưởng nên chỉnh đúng thành sai hả? Tội ghê *vỗ vỗ vai* không sao đâu, ở đời “chết vì giai” là chuyện thường tình *í í, đừng uýnh ta, đùa thôi, không sao đâu, chỉ sai một câu thôi mà, thi cử sửa đúng thành sai là chuyện ai cũng gặp một lần trong đời mà ^ ^

      Ha ha, ai mà dám lườm nàng đến cháy mặt, nói tên đi, ta sẽ trù nó giùm nàng =)))
      Ừm, đúng là trường kỳ kháng chiến, gian lao vô cùng.

      Đừng nói đến Truyện Kiều, ta là ta hựn cụ Du và cái Truyện Kiều của cụ lắm, nó ám ta suốt năm lớp 9, học nó tới ói máu. Đừng thấy ta trích ra là ta thích nó =)))
      Đừng so Thúy Kiều với Mỹ Nhân của chúng ta, điều đó là một sự sỉ nhục ghê gớm đối với Công Tôn Mỹ Nhân, nếu mà đem so thì chẳng khác nào “cục đất so với mặt trăng, con quỷ lùn so với Đào Thái Lang” (trích Hajime là số 1), chẳng khác nào so sánh Cà Rốt (Carol) của NHAC với Phượng Minh của PVCT, túm lại đó là một sự so sánh thuộc về hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau. Nói thật là trong Truyện Kiều, ta ghét Kiều nhất *còn ghét hơn cả Sở Khanh nữa =))*, ghét cay ghét đắng cả Kim Trọng, còn SCI, ta thích Công Tôn Mỹ Nhân nhất, yêu Cẩm Đường tới mức không thể yêu hơn được, so được thế nào mà so. (*xin lỗi các bạn học văn và yêu thích Truyện Kiều, đây chỉ là ý kiến cá nhân của ta = . =, trong Truyện Kiều, ta chỉ ưng mắt mỗi Từ Hải, còn lại là ghét ráo, hồi đó học Kiều ta cứ rủa xả nàng ta mãi*)

      Không sao, ta rất thích tùy hứng mà =)) không thông cảm cho nàng thì thông cảm cho ai.

      • Zổ nói:

        aaaaa, nàng qua bên lâu nhà t sao ko qua chơi?
        mà nàng giờ còn đọc ngôn tình nữa ko? t cũng chỉ đọc mấy bộ thôi, ngày xưa còn chịu khó đọc, bây giờ đọc 1,2 chương đầu đã chán tận cổ, aizz
        đúng, nàng nói đúng lắm, t ghét Kiều lắm, ngoài mối thù chung là trù ếm chúng ta trong bao nhiêu năm học văn thì cơ bản mà nói t thấy tính cách chả ra làm sao cả, Từ Hải t cũng tạm gọi là thích, cơ mà số anh ý ko làm đc nv chính nên đành phải chết lãng nhách (mặc dù rất là kiêu hùng nhưng nguyên nhân đúng là lãng nhách), cơ mà, sau 1 hồi đọc lại phân tích hình tượng thì anh ý có râu, làm lòng yêu thích của t tụt xuống mức 0 (mấy nhân vật kia là mức âm)
        t cũng thích Hajime, có bộ đó nè, đọc hay chết đi đc, t thichs a Etou nhất~~~~
        nàng chưa nói là thi thế nào nha?
        p/s: trong Sakura ý, cái đôi anh trai của Sakura và cái anh hàng xóm ý, hình như cũng có gì gì hả?

      • beedance07 nói:

        Ta qua nhà nàng rồi mới ghé qua lâu đó chứ =)), cơ mà chỉ mới ngắm chứ chưa có chơi =))
        Ngôn tình hả? Ha ha, tùy bộ, dạo này cũng không đọc, vì đúng là cảm thấy ngán, cũng có thể là do truyện không hay =)) Ngôn tình thì ta chỉ thích Cố Mạn và Điệp Chi Linh, các tác giả khác thì ta thấy không có ai hợp gu mình lắm. Mà nói chung là khó có ngôn tình nào có thể xây dựng được nhân vật nữ cá tính tuyệt vời như các tiểu thụ trong đam mỹ, cho nên đương nhiên là khó lòng so được với đam mỹ rồi.

        Đúng, ta cũng ghét tính nàng ta, ngay cả hình dáng ta cũng nghi ngờ cái tiêu chuẩn của người cổ xưa lắm á, ngay cả Thúy Vân mặt tròn như mặt trăng mà cũng tính là đẹp mức 8 thì Kiều đẹp mức 10 ta thấy cũng… =)) Nói chung là lúc học thì phải phân tích và khen nàng ta, chứ trong bụng ta thì chê nàng ta tơi tả -ngu không chịu được, nhu nhược, yếu đuối, hở tí là khóc lóc a khóc lóc, đứng đầu này ngóng đầu kia, vv. và vv., Từ Hải tính cách ra dáng nhất trong Kiều, hình dạng thì ta miễn bàn, chết đúng là lãng thật.

        Mì tu, thích Etou nhất, đáng iu kinh khủng. Cũng may mà lúc đó chưa biết tới đam mỹ nên vẫn hết lòng hết dạ ủng hộ cho Etou và Hajime, chứ không là đi ủng hộ cho WE rồi =))))
        Ta cũng hem biết nữa. Nói chung là qua được kiếp nạn là tốt rồi. Chưa có kết quả làm sao biết được.

        ps: Có có, sao lại không? Hai anh ấy thích nhau á

      • Zổ nói:

        *tiêu sái phất tay* nhà t lập ra là để đc add qua lâu thôi, có gì đâu.
        ờ, t còn thích Thượng Quan Sở Sở nữa, thêm 1 số bộ hay hay như Tam sinh tam thế hay Nguyệt xuất kinh sơn điểu với lại Vương phi 13 tuổi nữa (tự quảng cáo cho lâu)…
        nói thực ra thì ptích Kiều cũng dễ hơn mấy bài văn hay thơ hiện đại, đầu tiên là cứ phết cái tóm tắt vào, rồi diễn thơ ra, ca ngợi Kiều 1 tí, ca ngợi mấy phương pháp tu từ gì đó là xong, đỡ phải học.
        t ko thích Mizuki lắm, tính anh ý vẫn còn hơi trẻ con nha, nhưng mà đôi ấy, giả sử là thật thì ai công ai thụ nhỉ? hihih
        p/s: hồi ấy t vẫn còn ngây thơ lắm á, đọc mà ko hiểu sao 2a con trai mà lại yêu nhau đc, hix
        ờ, đúng thi xong là xong, aizz, cái đời của t, 3 môn nữa,huhu

      • beedance07 nói:

        Oh la la, vậy sắp tới ta sẽ luyện mấy bộ mà nàng giới thiệu a.
        =)))), ta cũng hem nhớ nữa, chỉ nhớ hồi ấy ghét Kiều và mấy cái trích đoạn phải học thuộc lòng =)))
        Ta cũng thế, Mizuki đúng là trẻ con thật, khó mà bì được với Etou. Nếu đôi ấy giả sử là thật thì… hơi khó a~ chắc Etou là thụ, vì Etou đẹp hơn :”>
        p/s: Mì tu =))) cố lên nhé nàng, chỉ còn 3 môn thôi, sau đó cá chép sẽ vượt vũ môn và tha hồ mà ăn lẩu và luyện đam mỹ =)))

  8. angels_fall nói:

    yêu cầu nàng nhanh chóng post tập 7 và phải làm lun đoạn Trinh ăn Trì Trì

    khộng thì ta bỏ bom nhà nàng

    đọc đi đọc lại đúng là ko ai hợp vs Mỹ Nhân Công Tôn hơn Đại Bạch

    ta vừa đọc mà thông cảm cho Tiểu Mã và Hổ tử ah …

    Trình Trì cute quá đi …Kawai….
    thik bé Lisbon quá cơ…muốn bắt bé về nuôi àm sợ chui vô bụng bé làm quà

    ta nói rùi nhớ…không có đoạn Trinh ăn Trì Trì ..ta bỏ bom nhà nàng đó =))

    • beedance07 nói:

      =)))))) Ha ha, bình tĩnh từ từ, có gì thì ngồi xuống, uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi từ từ thương lượng a~
      Nhà hàng của ta nhỏ, bỏ bom một lần là sụp luôn đó =)))

      Đương nhiên rồi, Mỹ Nhân và Đại Bạch là sinh ra để dành cho nhau mừ ;;)
      Hai bạn ấy thấy tội thật, gặp Công Tôn tự nhiên ngó hai bạn ấy giống như trẻ con gặp ông ba bị =)))

      Ừ, bé ấy kawaii thật, có nét giống bé Kawaii Tiên Tiên, cơ mà Tiên Tiên hiền hơn chút =))
      Ha ha, nàng phải nuôi Lizbon từ nhỏ thì may ra, chứ không không mà bắt thì… mặc dù Lizbon không thích ăn thịt sống, nhưng biết đâu đó :-”

      Đoạn Trinh ăn Trì là tinh hoa, cho nên ta mới phân vân, sợ mình không truyền tải nổi cái tinh hoa đó chứ bộ. Đợi đến lúc đó xem kết quả vote rồi ta sẽ quyết định, lúc ấy nếu có nhiều người không muốn ta làm đoạn ấy thì ta sẽ nhờ các bạn ấy thành lập đội phá bom cho ta =))))

  9. Tích Chiêu nói:

    Ặc, chào nàng, thi cử mà còn ham hố dữ. Hic … ta muốn nói là… ta nhớ đại gia mặt dày vô lại của chúng ta a~~~~ Nàng mau đem đại ca trở lại đi!

    1. Công Tôn mỹ nhân đôi khi… hơi BT quá thể -_- cho tớ gặp cái món đậu hũ đó trong phòng pháp y là thấy ghê rồi, vậy mà anh ăn có vẻ ngon dữ.

    2. Hồi sáng lúc mới đọc tự nhiên ta chợt cảm thấy Triệu Trinh rất giống tính cách + hình tượng Dino của Kateyo Hitman Reborn nha. Bữa nào nàng rảnh search ra coi thử xem! Có vẻ như giống hơn anh của Sakura đó!

    3. Ừa, giờ nàng đã thấy cái ở thích học y vì ta thích mỹ nhân là nó có cơ sở. Chỉ có điều… lực bất tòng tâm + dốt Sinh học bẩm sinh!

    4. Waiting for the next one >.<

    • beedance07 nói:

      Ta là chùm ham hố mà :”>.
      Khổ, đã bảo nồi sau quay lại mà làm gì nhớ ghê thế, rồi mai mốt làm sao nàng sống nổi với những nồi lẩu không có anh đây =))

      1. Ha ha, đã nói rồi mà, Mỹ Nhân đôi khi cũng BT không thua chồng ẻm =))) Sở thích của Công Tôn là mật mã da Vinci a ~

      2. Nếu chọn Dino san thì phải cặp với Hibari san, cơ mà anh Hibari hoàn toàn không có lấy một điểm tương đồng với bé Trì Trì =)))), rồi làm sao ta minh họa hình couple được =))))

      3. Ừ, ta cũng rứa.

      4. Sắp có rồi. Ta thi xong nên quởn lắm =))))

      • beedance07 nói:

        *Bụt Bee hiện ra* Tại sao con khóc?

      • Tích Chiêu nói:

        o_O Why? Why? Why?

        Trả lời bụt: Cái comment của con đằng sau 2 chữ huhu đó còn một lô dài nữa, T_T mất tiêu rồi. WordPress này cắt cũng ghê thiệt, chừa đúng hai chữ huhu, vậy coi như con khóc vì mất comment đi!!!

      • beedance07 nói:

        Tại sao? tại sao? Tại sao? =((((

        Bụt phán rằng: Bụt không chịu đâu!!! Con type lại cái comment khúc sau cho bụt đi, không là tới lượt bụt khóc đó! Bụt nghĩ chắc do cái dấu “>…<" của con a

      • Tích Chiêu nói:

        @ Bụt: Hôm bữa con muốn nói cái chi giờ con quên mất răng rồi. Thôi rứa, nhớ mỗi 1 điều, con muốn nói răng Hibari-chan của của cụ Mukuro-san! Ahhh, con iu couple 6918! Bụt không thấy 2 cụ đó giống Mỹ Nhân và đại ca biết bao a, cường thế không ai chịu nhường ai, mừ cụ Hibari cũng rất chi là lãnh diễm nữa :)) mà cụ Dứa thì mặt dày tự kỷ biến thái vô đối!

        P/s: thôi coi như con đền cho cụ cái comment này!

      • beedance07 nói:

        @Tấm-Chiêu: Chời, con nỡ lòng nào quên hở con? Ừ thì Bụt cũng không thích D18 lắm, tại dou của D18 là nhiều nhất nên Bụt mới nói thế thôi, thật ra bụt thích 1827 hơn, cơ mà 6918 cũng rất thú vị a :”> Nghĩ lại thì Bụt thấy cũng hơi giống về khí chất và mấy điểm mà con nêu, nhưng mà hình dáng của anh Dứa không có đủ đô và bá khí lẫm liệt kinh người như anh Cẩm con ạ =))) anh Dứa có nét gì đó gian tà hơn =)) Bất quá thì có cái hình này Bụt thấy hợp nè:
        http://image.blingee.com/images17/content/output/000/000/000/605/532245107_1675906.gif?4

        p/s: ok, Bụt chấp nhận cái com đền này.

  10. sau khi tỉnh lược wa mớ còm trc ta!
    1. cảnh báo Tiểu Bee ko đc giản lược cảnh H *wa hiếm hoi* của Trinh Trì à nhà! ko là ta sẽ đích thân xách động fan TT xử nàng óa! ^^
    2. ta sẽ nghe theo khuyến cáo về cái món cafe đc cho là “tuyệt hảo” của mỹ nhơn đâu à! =.= *ta còn iu đời lắm, mún coi mí ảnh nữa nên sẽ hem dại dột đâu, dù cực kỳ cực kỳ *iu* mỹ nhơn!!!
    3. Triệu Tước có vẻ là “hồng nhan họa thủy” ấy nhỉ!!!!
    4. giai đoạn nhà nhà thi người người thi thì ta lại ko thi, vướng là ba cái đồ án này nọ – *điên ko chịu đc*!!!

    P/S: ta chờ nồi kế típ nha!!! *giơ cờ, xách loa* —————– “ĂN TIỂU BẠCH THỎ! ĂN TIỂU BẠCH THỎ!”

    • beedance07 nói:

      1. Ha ha, ta hem biết đâu, đết lúc đó lập vote rồi tính
      2. Ừ, đừng có nghe theo, phải sống tiếp để mà ăn lẩu =))
      3. Chính xác, bác ấy y như Ân Tịch Ly á ~ “hồng nhan họa thủy” ~ Yêu nghiệt a~
      4. Nàng bận đồ án à? Bao giờ thì xong? Thôi cố lên nhé. ;)
      P/s: Còn lâu mới tới chỗ con thỏ bị ăn, phải mất khoảng 3,4 nồi nữa mới tới cơ.

  11. Ruan Yu nói:

    chài ơi, bé Trì dễ thương quá >///.< tiểu Bạch Thố đã dấn bước vào hang sói ràu nha ;)) sắp bị ăn sạch sành sanh nha, mà e bị ăn rồi vẫn quá là ngây thơ =))

    Vỗ tay khen ngợi bạn Bee *bộp bộp* bạn thật chăm chỉ nha *tặng hoa*

    Bee này *thầm thì* edit tiếp Thịnh Thế Thanh Phong đi, giọng văn của Bee hợp với Nhĩ Nhã đó, mình vật vã vì hai cháu Thịnh-Thanh lắm òi ;( dù đọc xong QT rồi nhưng có người edit thì đọc vẫn thích hơn chứ. Ủng hộ Bee edit TTTP nói tiếp của ss Zinnia

    • beedance07 nói:

      Nàng vẫn chưa thấy hết trình ngây thơ của bé đâu, lúc bị ăn sạch sành sanh, bé còn nói là mình sẽ chịu trách nhiệm nữa cơ =))))))

      *nhận hoa, đỏ mặt* Cám ơn nàng :”>

      Bee vẫn đang chờ tình tình xem sao, vì biết đâu đấy ss Zinnia sẽ trở lại, hoặc sẽ có bản edit hay hơn Bee có thể làm. Vậy nên tạm thời Bee chỉ tập trung nấu lẩu thôi a~
      p.s: Cơ mà giọng văn của Bee hợp với Nhã tỷ thật á? @ @ Đuợc khen sắp phổng mũi rồi :”>

  12. HuLi nói:

    “Không muốn chịu trách nhiệm a?”

    “Cái đó… Thôi được.”
    Oaoa …phục anh Trinh quá đi, Trì Trì dễ thương quá đi …

    “Nàng vẫn chưa thấy hết trình ngây thơ của bé đâu, lúc bị ăn sạch sành sanh, bé còn nói là mình sẽ chịu trách nhiệm nữa cơ =))))))” Ta muốn ta muốn đọc nàng ơi …
    Thanks các nàng nhiều !!

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s