Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi Số 8

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 8

Gia đình ~ gia đình ~ cho ta bao nhiêu niềm thương mến lung linh~

(*Bee: Hình chỉ có tính chất minh họa. :”> Ta yêu bé Cá*)

**************

“Tiểu Bạch, có người tìm cậu.”

Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu thì thấy theo sau Lô Phương có một chàng trai ngoại quốc cao to, tóc vàng, mũi cao mắt sâu, đúng tiêu chuẩn hình dáng người nước ngoài, mặc quân trang thẳng thớm…

“Hi… Bạch.” Người nước ngoài kia vừa nhìn thấy Bạch Ngọc Đường liền chào hỏi rất niềm nở.

“Ben?” Bạch Ngọc Đường có chút giật mình rồi đứng lên, “Sao anh lại tới đây?”

Người nước ngoài tên Ben kia bước tới, ôm lấy Bạch Ngọc Đường một cách rất nhiệt tình, “Chúng ta đã không gặp nhau hai năm rồi.”

Bạch Ngọc Đường vừa chào hỏi với người nọ, vừa nhìn Lô Phương, tựa như đang hỏi, “Anh ta tới làm gì?”

“Benjamin là sĩ quan chỉ huy cao cấp của đội lực lượng chống khủng bố nước Mỹ.” Lô Phương nói, “Trong thời gian này đến để trao đổi học tập kinh nghiệm, là khách của cục cảnh sát chúng ta, anh ta tạm thời sẽ ở lại ở đây ít lâu.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, trong lòng khó hiểu, cảnh quan chống khủng bố tới nơi này làm gì?

“Bọn họ cử tôi tới làm trao đổi viên.” Ben cười cười, nói với Bạch Ngọc Đường, “Tôi cũng nhân cơ hội này để tới thăm cậu một chút.”

Triển Chiêu đứng ở phía sau vuốt cằm quan sát Benjamin một lát… Nơi này nhiều người như vậy, thế mà Benjamin dường như hoàn toàn không để vào mắt, từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm vào Bạch Ngọc Đường mà nói chuyện. Hơn nữa hắn cũng không tự giới thiệu mình, giống như muốn cho mọi người thấy là hắn và Bạch Ngọc Đường rất thân thuộc. Bên cạnh đó, hắn cũng rất cao ngạo. Túm lại, từ những hành vi của hắn có thể đưa đến kết luận, gã ngoại quốc kiêu căng này đối với con chuột bạch kia rất có cảm tình.

Bạch Ngọc Đường có chút khó xử, khó khăn lắm mới rút tay mình từ trong tay Benjamin trở về, hỏi, “Anh không phải là trao đổi viên của phía cảnh quan chống khủng bố sao? Đến SCI làm gì?”

“Quốc gia này rất an toàn, cũng không có uy hiếp tập kích kinh khủng gì cho cam, cho nên tôi cũng dạo vòng vòng một chút.” Tiếng Trung của Ben thành thục ngoài dự tính, “Hơn nữa tôi cũng lâu lắm rồi không gặp cậu, nên ghé tới thăm một chút.”

“Các cậu cứ trò chuyện đi.” Lô Phương cười cười, nhướn mi với Triển Chiêu ở một bên rồi lỉnh đi.

Triển Chiêu cảm thấy có chút buồn cười, ngay cả Lô Phương cũng nhìn ra gã ngoại quốc kia có ý gì đó với Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường quay đầu lại nhìn Triển Chiêu, nói, “Trong khoảng thời gian tôi ra nước ngoài để phá án hồi trước, có hợp tác qua với anh ta.”

“Ừ.” Ben gật đầu, tầm mắt lướt qua Triển Chiêu rồi quét nhìn mọi người một vòng, hỏi, “Những người này đều là cấp dưới của cậu sao?”

“Đều là đồng nghiệp của tôi.” Bạch Ngọc Đường thản nhiên nói, “Anh cứ ngồi tự nhiên, chúng tôi còn có công tác.”

“Ok, cậu bận mà.” Ben cười rồi ngồi xuống ghế sa lon, đánh giá bốn phía.

Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn Triển Chiêu, ý bảo anh đi theo mình vào trong phòng làm việc.

“Khụ khụ.” Triển Chiêu vào phòng làm việc. Bạch Ngọc Đường đóng cửa phòng làm việc lại, nói, “Miêu Nhi, cậu đừng có hiểu lầm.”

Triển Chiêu cười hì hì nhìn ra màn cửa sổ hướng Ben đang ngồi trên ghế sa lon: “Lợi hại nha, từ Mỹ quốc đuổi theo tới tận đây, sức hấp dẫn của Bạch đội trưởng quả là không cách nào ngăn được a.”

(*Bee: Ôi chua quá nha, Miêu Nhi~*)

***

(*Bee: Tình hình hiện giờ là mọi người đang bàn chuyện vụ án, bạn Ben ra vẻ ta đây rất thông thạo, cơ mà làm sao sánh được khi Miêu Nhi lúc này cũng “show off” cho bàn dân thiên hạ thấy sự hiểu biết không giới hạn của IQ 200 là như thế nào.)

“A…” Mọi người gật đầu, “Thì ra là như vậy.”

Benjamin cười hơi gượng gạo, gật đầu với Triển Chiêu, “Kiến thức rất phong phú.”

Công Tôn nghe thấy thì kinh ngạc, nhìn thoáng qua Lạc Thiên ở bên cạnh —— Sao nghe người này có mùi chua chua nha?

Lạc Thiên có chút bất đắc dĩ, cười cười, nhìn Bạch Ngọc Đường ở một bên một cái.

Công Tôn nhướn mi nhìn Triển Chiêu —— Tình địch?

Triển Chiêu có chút khó chịu, liếc Bạch Ngọc Đường một cái.

Bạch Ngọc Đường than thở, oan quá a~.

***

Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía cửa SCI, đột nhiên một thân ảnh nho nhỏ bất chợt lao ra, ôm lấy cổ Triển Chiêu, sau đó lại ôm lấy thắt lưng của anh mà gọi: “Triển thúc thúc!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều kinh ngạc, Lạc Dương lớn thế này rồi sao?

“Dương Dương, con về rồi à?” Triển Chiêu đưa tay xoa đầu Lạc Dương, “Trại hè vui không? Phơi nắng tới độ đen thui luôn rồi.”

“Vui ạ!” Có lẽ vì từ nhỏ bởi sống trong giới xã hội đen nên Lạc Dương không có dịp tham gia những hoạt động tập thể. Lạc Dương lần đầu tiên tham gia trại huấn luyện hè do trường học tổ chức, đương nhiên là vô cùng hào hứng, thậm chí còn làm quen được với rất nhiều bạn bè đồng trang lứa với mình.

Bạch Ngọc Đường đưa tay kéo Lạc Dương qua phía mình, “Nhóc con chết tiệt, thấy Miêu Nhi là nhảy cẩng lên mà không thèm nhận chú mày hả!?”

Lạc Dương vội cười toe toét chạy qua, nói, “Hi hi, Bạch thúc thúc.”

“Con có mua quà cho mọi người đây.” Lạc Dương lấy từ trong một gói quà ra một mớ móc đeo điện thoại nhỏ, toàn bộ đều làm từ gốm sứ. Dương Dương lục lục lọi lọi, lấy ra hai cái đưa cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cầm lấy ngắm nghía, liền thấy của mình là một con chuột con màu trắng, trên bụng có một chữ “Đường”, còn của Triển Chiêu là một con mèo con, trên bụng có một chữ “Chiêu”.

“Mọi người ai cũng có phần!” Lạc Dương vui vẻ tíu tít phân phát cho từng người. Bạch Trì nhận được một con thỏ con, cộng với một con rồng con, phía trên có một chữ “Trinh “. Dương Dương đưa cho Bạch Trì, nói, “Tặng cho Trinh thúc thúc, lần trước chú ấy dạy em một trò ảo thuật, em biểu diễn cho các bạn xem, ai cũng khen quá trời luôn.” Nói xong lại lấy ra một con sư tử con màu trắng, “Cái này là cho Lizbon.”

(*Bee: Thấy chưa? *trấm mồ hôi* cháu nó còn có khiếu ảo thuật nữa a… thế này thì đúng là tổng hợp quá cỡ rồi.)

Công Tôn cũng tiến đến, “Có phần của chú không?”

“Có chứ ạ.” Dương Dương gật đầu, lấy ra một cặp đưa cho Công Tôn, một con hồ ly con phía trên có một chữ “Sách”, còn chiếc kia là một con cún con phía trên có một chữ “Cẩm”.

(*Bee: Cháu nó chỉ thấy lúc Bạch đại ca ở trong mode “cún con” lúc ở bên Công Tôn mỹ nhân chứ cháu nó chưa có thấy cái mode “lang sói” của ảnh =))*)

“Phụt…” Bạch Ngọc Đường nhịn không được mà bật cười, hỏi Lạc Dương, “Con cún này là tặng cho anh của chú?”

“Dạ.” Lạc Dương gật đầu, rồi lại lấy ra hai con gấu mèo con giống nhau như đúc, “Đây là tặng cho hai chú Đại Đinh Tiểu Đinh!”

Lạc Dương tuần tự phân phát quà, quả là ai cũng có phần, Triệu Hổ được tặng một con cọp con, Mã Hán được tặng một con ngựa con… Đều là những con vật nhỏ rất đáng yêu, cuối cùng còn dư lại một con gấu con màu đen thui.

“Cái này…” Mọi người nhịn cười, “là cho Bao cục trưởng sao?”

Lạc Dương gật đầu, “Có dễ thương không ạ?”

Bao Chửng ở trong phòng làm việc, hắt hơi một cái thật to.

(*Bee: Mấy cái ở dưới là minh họa cho mớ quà của Dương Dương, ta tìm đau mắt lắm a, xin đừng bới móc những chỗ không giống =)))*)

*Đường*

 

*Chiêu*

 

*Cẩm*

 

*Sách*

 

*Trinh*

 DRAGON Green Sits Up Roars Looks Up SUPER MINI Porcelain X730D - Click Image to Close

*Trì*

 

*Đinh x 2*

    

*Hổ*

*Mã*

*Bao*

*Lizbon*

*Bee: Nếu được tặng một con cho Dương Dương thì ta sẽ tặng cho bé con này – rất hợp với bé~ thông minh, dễ thương và tập hợp đủ màu tinh anh =))

Còn cái này là cho ta *tự sướng* :”>

Mặc dù đấy chỉ là những vật nhỏ rẻ tiền nhưng hoàn toàn có thể thấy được dụng tâm của cậu bé. Mọi người tưởng tượng đến hình ảnh Dương Dương ngồi xổm bên quán bán quà lưu niệm trên hè phố để lựa những chiếc móc đeo điện thoại cho phù hợp với từng người trong SCI—— Đúng là thuốc trị liệu a~!

Đang náo nhiệt thì điện thoại của Bạch Ngọc Đường vang lên, vừa bắt máy tới nhìn, là Bạch Cẩm Đường gọi đến.

“A lô, đại ca?” Bạch Ngọc Đường vừa nghe vừa nhìn Công Tôn, giống như là hỏi —— Tại sao lại tìm tôi mà không tìm anh?

Công Tôn quay đi không thèm để tâm, tiếp tục ngắm nghía con cún con kia.

(*Bee: Hí hí, Mỹ Nhân “ngắm nghía” kìa, coi mòi iu lắm a :”> Tự dưng tưởng tượng đến hình ảnh Mỹ Nhân vừa ngắm cún con vừa kín đáo mỉm cười dịu dàng nhớ *xịt máu mũi*)

“A.” Bạch Ngọc Đường nghe mấy câu rồi hỏi Bạch Trì, “Trì Trì, thương tích của Triệu Trinh đã hồi phục lại chưa?”

Bạch Trì gật đầu, “Gần hồi phục hoàn toàn rồi ạ, bác sỹ bảo uống thêm một chút thuốc, cách nửa tháng thì đi tái khám một lần, trên căn bản là có thể khỏi hẳn.”

“A, ” Bạch Ngọc Đường trả lời Bạch Cẩm Đường, “Hồi phục tốt lắm ạ.”

“Vâng… Được ạ.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, hỏi mọi người, “Tối nay mọi người đều rảnh đúng không?”

Mọi người đều gật đầu nói có, hỏi thừa, Bạch gia đại ca đã có việc muốn tìm thì đương nhiên không rảnh cũng phải rảnh.

Bạch Ngọc Đường nói với Bạch Trì, “Em gọi Triệu Trinh đi cùng luôn đi.”

“Đi có chuyện gì vậy?” Triển Chiêu tò mò.

“Đại ca nói ảnh mới mở một nhà hàng, mời được một đầu bếp rất danh tiếng, gần đây lại bắt được một mớ hoàng thần ngư hảo hạng, nói đã lâu rồi mọi người không tụ tập cùng nhau, cho nên bảo chúng ta cùng đi.”

“Hoàng thần ngư?” Triển Chiêu vừa nghe là mắt sáng như đèn pha ô tô.

Tương bình cũng nói, “Loại cá này là thứ quý hiếm có thể gặp không thể cầu a.”

“Vậy là mọi người đều đi?” Bạch Ngọc Đường hỏi thì hỏi vậy thôi, chứ khẩu khí thì đã chắc như đinh đóng cột.

Mọi người gật đầu a gật đầu, ánh mắt đều là hình con cá.

(*Bee: =)))), các bạn ham ăn quá đó~)

Bạch Ngọc Đường trả lời trong điện thoại, “Vâng, đại ca, mọi người đều đi.” Vừa nói vừa đếm sỉ số, đang đếm thì chợt nhìn thấy Benjamin đang ngồi cách đó không xa, hơi khựng lại… Bạch Ngọc Đường có chút khó xử, có nên tính cả hắn hay không đây?

Triển Chiêu đứng bên cạnh giúp Bạch Ngọc Đường hỏi, “Ben, anh có đi hay không?”

Ben khẽ mỉm cười, hỏi: “Là chuyện gì vậy?”

Triển Chiêu nói, “Đại ca của Ngọc Đường mời ăn cơm.”

Benjamin còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe Công Tôn tiếp lời: “Đúng vậy, người nhà với nhau đi ăn cơm thôi.”

Mọi người le lưởi, Công Tôn thật không khách khí a, rõ ràng là thiên vị cho người nhà, toàn tâm bao che cho Triển Chiêu.

Ben coi như cũng biết điều, gật đầu, nói: “Các cậu người quen liên hoan với nhau, tôi đi cũng không tiện. Bạch, vậy cậu hãy nhân tiện đưa tôi về khách sạn đi.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, cầm điện thoại nói với Bạch Cẩm Đường, “Anh, bọn em tổng cộng mười hai người.”

Đầu bên kia Bạch Cẩm Đường nói, “Tốt lắm, bên anh có anh và cặp sinh đôi, tổng cộng mười lăm người, vừa đủ một bàn. Còn nữa, bảo Triệu Trinh mang theo Lizbon đến, đãi cho nó một bữa thịt bò hảo hạng luôn.”

“Được ạ.” Bạch Ngọc Đường cười rồi cúp điện thoại, mọi người tinh thần đều rất phấn chấn, lát nữa tan việc là có dịp ăn uống no say rồi.

Bạch Ngọc Đường nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian cũng không còn nhiều, liền nói với Ben, “Vậy chúng tôi đưa anh về khách sạn trước.”

Ben gật đầu, đứng lên. Bạch Ngọc Đường nói với Triển Chiêu, “Miêu Nhi, cậu với Ben xuống dưới lầu chờ trước, tôi đi lấy xe.”

“Ừ.” Triển Chiêu gật đầu.

“Ách…” Benjamin cười, “Bạch, không cần làm phiền tới Triển tiến sĩ đâu, một mình cậu đưa tôi về là được rồi.”

Bạch Ngọc Đường lúc này đã rời khỏi phòng làm việc, không rõ là có nghe được câu nói đó của Benjamin hay không.

Triển Chiêu đút hai tay vào túi, tiến về phía thang máy, vừa đi vừa nói, “Chúng tôi sau đó còn phải làm một số việc nữa.”

Benjamin gật đầu, có chút bất đắc dĩ theo Triển Chiêu đi vào thang máy.

“Em cũng đi.” Bạch Trì cũng theo vào, “Anh, cho em đi nhờ đến chỗ Triệu Trinh đi, em phải tới đó để gọi ảnh cùng đi. Gần đây ảnh không thể dùng điện thoại di động.”

“Điện thoại di động cũng không thể dùng?” Triển Chiêu giật mình.

“Dạ.” Bạch Trì gật đầu, “Kết quả kiểm tra bảo rằng chức năng phổi của ảnh sẽ bị ảnh hưởng bởi phóng xạ của những thứ máy móc tân tiến như điện thoại di động.”

Triển Chiêu gật đầu.

Thang máy đi xuống, Benjamin đột nhiên cười cười, nói: “Kiểu chung đụng của các người rất thú vị.”

Triển Chiêu xoay mặt nhìn hắn, “Thú vị như thế nào?”

Benjamin suy nghĩ một chút rồi nói, “Ừm, giống như khi nãy pháp y kia nói, các người giống như người một nhà.”

Bạch Trì cười ngây ngô, “Đúng vậy, chúng tôi chính là người một nhà a, Bạch đội trưởng và Triển tiến sĩ là ba mẹ nha.”

(*Bee: *khoát khoát tay* sai rồi Trì ơi, ba mẹ là Cẩm Sách cơ, Miêu Thử thì là “vợ chồng con cả”, bé với Trinh thì là “vợ chồng con thứ”, mọi người còn lại thì là anh em họ hàng với nhau =)) bất quá thì câu này của bé đúng là rất độc =)))*)

Benjamin nhìn chòng chọc vào nụ cười siêu cấp ngây thơ trong sáng vô *số* tội kia của Bạch Trì, sắc mặt khẽ biến đổi.

Triển Chiêu dở khóc dở cười, Benjamin chắc chắn là đang suy nghĩ quá nhiều. Bạch Trì tuyệt đối không phải giả bộ ngây ngô để đá đểu hắn, em nó là thật sự đơn thuần, chẳng qua là… Càng đơn thuần thì càng tổn thương người nặng hơn.

(*Bee: Chết cười với bé Trì đi thôi, bé quá ư là đáng iu, vô tình mà giáng cho tình địch của Miêu Nhi một đòn trí mạng =))))*)

Ba người xuống dưới lầu, vừa lúc này Bạch Ngọc Đường lái xe từ bãi đậu xe tới, đón hai người lên xe. Bé Bạch Trì ngoan ngoãn lễ phép, mở cửa sau xe ra rồi lịch sự mời Benjamin vào, còn nói, “Ben, anh vào trước đi.”

(*Bee: =))))))), tự dưng ta thấy bé Trì đôi khi còn hiểm hơn cả Công Tôn Mỹ Nhân a =)) đây gọi là ngây thơ giết người a~*)

Triển Chiêu cũng có chút pó tay.com, Tiểu Bạch Trì có đôi khi thật đúng là đáng yêu không nói nên lời.

Xe phát động chạy về hướng khách sạn Benjamin đang ở. Dọc đường, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng nhau thảo luận về đề tài hoàng thần ngư, nói được hai câu thì lại âu yếm cấu véo nhau, Bạch Trì cũng tựa tới lưng ghế của cả hai, trò chuyện với nhau rất thân thiết. Bạch Trì cũng thỉnh thoảng quay sang tán gẫu với Benjamin mấy câu.

Rất nhanh sau đó, xe đã chạy tới cửa khách sạn.

Benjamin xuống xe, ba người trong xe chào tạm biệt hắn. Benjamin đột nhiên nghĩ tới rồi nói, “Đúng rồi, Bạch, cho tôi số điện thoại di động của cậu đi.”

Bạch Ngọc Đường đọc số của mình cho hắn. Benjamin lấy điện thoại bấm lại rồi gọi sang, máy của Bạch Ngọc Đường lập tức vang lên. Ben nói, “Đây là số của tôi.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, lấy điện thoại ra để thêm tên liên lạc. Benjamin tinh mắt nhìn thấy, trên chiếc điện thoại màu trắng có gắn một móc đeo điện thoại, chính là cái mà vừa rồi Lạc Dương đã tặng, chỉ là trên điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường không phải là con chuột, mà là con mèo con tròn vo trên bụng có một chữ “Chiêu”, vốn dĩ là vẻ mặt rất đáng yêu, nhưng bỗng nhiên giờ lại có cảm giác giảo hoạt không nói nên lời.

Bạch Ngọc Đường đóng điện thoại di động lại, chào một tiếng rồi lái xe rời đi.

Ben đứng ngây người, mới vừa rồi trong một chớp mắt, hắn đã thấy hình nền trên màn ảnh điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường, là ảnh chụp chung của anh và Triển Chiêu.

(*Bee: Mèn ơi, ta muốn thấy cái ảnh đó. Khổ, rõ ràng là một việc mà tình nhân rất hay làm với nhau mà sao thấy hai anh làm => mức ngọt ngào còn cao gấp mấy lần bình thường :”>*)

***

Nhà hàng mà Bạch Cẩm Đường mới mở có tên là Bách Tiên Cư, chuyên thiết đãi các loại hải sản, buôn ăn bán đắt đến phát sợ, gần như phải đặt trước đến tận cả tháng trời mới có chỗ, cơ mà Bạch Cẩm Đường dù sao cũng là ông chủ, bởi vậy nên vẫn dư sức bao cái bàn lớn nhất.

Toàn bộ nhân viên SCI sau khi tan việc liền thẳng tiến đến Bách Tiên Cư, Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu và Bạch Trì đi đón Triệu Trinh vẫn chưa tới. Đại Đinh Tiểu Đinh đứng ở cửa chờ mọi người, nhìn thấy có một người vừa bước vào, Tiểu Đinh lập tức bay tới ôm lấy Dương Dương rồi cắn yêu một miếng, sau đó bế nhóc chạy qua khu bể cá chơi. Khu bể cá của Bách Tiên Cư cực kỳ lớn và đa dạng, không thua gì một cái viện hải dương học, bên trong nuôi đủ các loại thủy sinh, bao gồm cả những chủng giống quý hiếm nhất. Tiểu Đinh bế Dương Dương tung tăng chạy từ đầu này sang đầu kia, Dương Dương khoái chí cười nắc nẻ không ngừng.

(*Bee: Ui, sao mà dễ thương quá vậy nè :”>? Mừ Đại Bạch làm ăn có khác, mở cái nào cái đó hoành tráng bề thế dã man, hâm mộ a~)

Những người khác cũng ngồi vào bàn, Công Tôn nhìn về phía bàn, phát hiện Bạch Cẩm Đường không có ở đó, liền hỏi Đại Đinh, “Người đâu?”

Đại Đinh chỉ chỉ cách phòng nghỉ ở cách đó không xa, nói, “Đang nói chuyện điện thoại ạ.”

Công Tôn gật đầu rồi đi về phía phòng nghỉ.

Cửa phòng nghỉ đang khép, Công Tôn nhẹ nhàng đẩy ra, nhìn vào thì thấy bên trong không ai.

Đi WC rồi sao? Công Tôn đẩy hẳn cửa đi vào, mới vừa bước vào bên trong thì đột nhiên bị một vòng tay từ bên cạnh vươn ra ôm lấy.

“A…” Công Tôn giật mình kêu một tiếng, sau đó mới nhận ra là Bạch Cẩm Đường núp ở phía sau cửa để tập kích mình.

“Anh bao nhiêu tuổi rồi hả?” Công Tôn bị giật mình, có chút không cam lòng, muốn giãy người ra nhưng lại bị Bạch Cẩm Đường đẩy sát vào tường mà hôn mãnh liệt.

Tay Bạch Cẩm Đường vuốt vuốt trên hông của Công Tôn, chạm tới túi quần thì nhận ra có mấy thứ gì đó tròn vo cưng cứng, Bạch Cẩm Đường cười, cắn nhẹ lỗ tai Công Tôn, “Cái gì vậy?”

Công Tôn đẩy tay anh ra, móc từ trong túi ra hai chiếc móc đeo điện thoại di động, đưa con cún con cho Bạch Cẩm Đường, “Đây là Dương Dương tặng cho anh, bảo là giống anh.”

Không ngoài dự kiến, Công Tôn nhìn thấy khóe miệng Bạch Cẩm Đường giật giật, vội bổ sung thêm, “Đây là tâm ý của Dương Dương, anh phải đeo nó.”

“Không… không đeo được không?” Bạch Cẩm Đường vẻ mặt đau khổ.

(*Bee: =)))))), đường đường là tổng tài lạnh lùng oai phong bệ vệ, giờ phải dùng cái điện thoại móc hình con cún =))), đổ bể hình tượng quá =))*)

Công Tôn giơ tiểu hồ ly của mình ra, nói, “Cái này là của tôi.”

Bạch Cẩm Đường nhìn chăm chăm vào chiếc móc tiểu hồ ly trong chốc lát rồi cười nói, “Tôi thích cái của em.” Nói xong, đưa tay bắt lấy tay của Công Tôn, trao đổi (*cướp giựt =))*) hai chiếc móc đeo điện thoại, thuận tiện đè Công Tôn ra, hung hăng hôn thêm một trận nữa.

Hai người hôn đủ rồi thì bước ra khỏi phòng nghỉ. Trong hành lang, Tiểu Đinh và Dương Dương tiến về phía họ. Dương Dương vẫn còn có chút căng thẳng khi nhìn thấy Bạch Cẩm Đường, đại khái là do bá khí trên người Bạch Cẩm Đường quá mạnh đó mà. Dương Dương ngoan ngoãn lễ phép gọi một tiếng “Bạch thúc thúc”.

Bạch Cẩm Đường gật đầu, đưa tay dịu dàng xoa xoa đầu Dương Dương, nói một tiếng, “Ngoan.”

Tiểu Đinh run lên một chút, thầm nghĩ… Tâm tình của lão đại xem ra đã tốt tới cực điểm.

Mọi người ngồi xuống, vừa chờ được một chốc thì Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu, Bạch Trì, Triệu Trinh dẫn theo Lizbon tới. Hiện tại chính là giờ ăn tối, ở đại sảnh lầu một có không ít người dùng cơm, và đương nhiên, quầng sáng chói lọi của các mỹ nam cực kỳ thu hút tầm chú ý của người khác. Lizbon đi sau vô cùng uy phong lẫm liệt, mặc dù là rất lười biếng, đối với  những người chung quanh cũng không thèm liếc mắt một cái, nhưng vẫn khiến cho mọi người chú ý hơn.

(*Bee: Lần nào cả đám tụ tập cũng như là show hàng, bà con bu đông nghẹt để nhìn =)). Con Lizbon lười giống y như chủ của nó = . =*)

Nhân viên phục vụ đã sớm nghe nói chàng trai mặc đồ trắng này chính là em trai của Bạch Cẩm Đường, liền vội vàng đưa họ đến bàn.

Ngồi vào bàn, mọi người đầu tiên đều quan sát trạng thái của Triệu Trinh, phát hiện thần sắc của anh đã tốt hơn rất nhiều, hơn nữa sinh khí dồi dào, sinh long hoạt hổ giống như trước kia, mới đều an tâm. Dương Dương đã lâu không gặp Lizbon liền nhào tới ôm, cọ a cọ, trên cổ Lizbon còn đeo một cái vòng cổ, phía dưới lủng lẳng một con sư tử con màu trắng. Lizbon được Dương Dương ôm, ngó y chang một con mèo bự, thoải mái kêu ư ử.

Tất cả mọi người có thể nói là đã vô cùng thân thiết với nhau, cả bọn tụ lại bắt đầu hàn huyên, không đầy một chốc đã có người bưng thức ăn lên. Vị đầu bếp mà Bạch Cẩm Đường đã mời lần này phải nói là hàng cực khủng, mặc dù tuổi vẫn còn trẻ nhưng đã được mệnh danh là “Ngư thần” – cao thủ chuyên làm cá. Một con hoàng thần ngư dài hơn một thước, bị chia làm mấy khối, căn cứ vào từng bộ phận của con cá mà làm thành các món ăn chủ chốt, bên cạnh đó còn có món ăn phụ đầy hương vị. Mọi người ăn vào, mặt mày đều vô cùng hớn hở, liên tục trầm trồ khen ngợi, nhất là bạn Triển Chiêu thích cá như mạng, thỏa mãn tới mức thiếu chút nữa là kêu “meo meo” rồi.

(*Bee: =)))), con mèo ăn chuột không được nên chuyển sang thích ăn cá a~

Nói đến đầu bếp và nấu ăn thì ta cực kỳ thích bộ “Tiểu đầu bếp cung đình”, trong đó có tập 9 là so tài các món về cá, cho các nàng xem là đảm bảo thèm chảy nước miếng luôn:

http://manga24h.com/21729/Tieu-dau-bep-cung-dinh-Volume-9/

Nói chung là cứ đọc thử rồi tưởng tượng mấy món mà bọn Cẩm Đường ăn là mấy món mà A Ngang và Lôi Ân nấu =)), giá mà mời được A Ngang vào làm cameo cho SCI =)))*)

Một bữa cơm ăn thẳng đến hơn mười giờ tối, mọi người lúc này no cành hông rồi mới thoả mãn tản đi. Bởi vì bọn họ cũng uống chút rượu cho nên không được phép lái xe. Bạch Cẩm Đường sai người lái xe chở một số về, những người khác thì đi bộ về nhà để tiêu thực.

Dương Dương lúc này đã gục trên vai Lạc Thiên mà ngủ thiếp đi. Lạc Thiên lên xe về trước, Mã Hán và Triệu Hổ cùng đường về nên cũng theo đi nhờ luôn.

Bạch Trì và Triệu Trinh mang theo Lizbon loạng choạng tản bộ trở về, Triệu Trinh thấy Lizbon đã ăn đến thỏa thuê, liền cười nói, “Bạch gia đại ca thật là phóng khoáng.”

“Ừ.” Bạch Trì gật đầu, hỏi, “Anh đi bộ về không sao chứ? Có mệt hay không? Chi bằng chúng ta đi xe về đi.”

Triệu Trinh cười: “Xe nào mà chở nổi Lizbon a?” Nói xong liền nắm lấy tay của Bạch Trì.

(*Bee: Chứ lúc tới không phải là xe của Ngọc Đường chở Lizbon à? Anh muốn tranh thủ thời gian nắm tay đi dạo với Trì Trì thì cứ nói thẳng, mượn cớ làm gì =))*)

Mặc dù trời đã về khuya nhưng trên đường vẫn có người đi lại, vốn dẫn theo một con sư tử lớn đi dạo phố là đã gây chú ý lắm rồi, bây giờ lại còn thêm hai chàng trai nghênh ngang dắt tay nhau đi…

Bạch Trì thấy những ánh mắt của người khác nhìn bọn họ có chút khác thường, muốn đem tay rút về thì bị Triệu Trinh nắm chặt. Thấy  Bạch Trì vẫn nhất quyết muốn rút tay ra, Triệu Trinh nói: “Ngay cả dắt tay cũng không cho sao?”

“Đông người…” Bạch Trì nhỏ giọng lí nhí.

“Đông người thì sao?” Triệu Trinh trợn mắt, “Chúng ta yêu nhau đâu có phạm pháp.”

Bạch Trì mặt có chút đỏ ửng, “Cái đó… Cũng không cần để cho toàn bộ thế giới biết mà…”

“Anh chính là muốn cho toàn bộ thế giới đều biết.” Triệu Trinh khẽ nhướn mi, Bạch Trì sắc mặt đỏ ửng, tâm nói… không lẽ là uống nhiều quá sao?

Đang nghĩ ngợi, Triệu Trinh liền lôi cậu kéo vào trong lòng, Bạch Trì thân thể cứng đờ, vẫn chưa kịp phản ứng thì Triệu Trinh đã cúi đầu, nhẹ nhàng nâng cằm của cậu lên rồi hôn xuống.

Hai người chạy tới cuối phố, bối rối đứng dưới cột đèn đường. Triệu Trinh mượn cớ say để hôn Bạch Trì. Tiểu Bạch Trì dĩ nhiên là biết Triệu Trinh căn bản không say. Bởi vì lo lắng cho sức khỏe của Triệu Trinh nên Bạch Trì chỉ cho anh uống có mấy chén… Nhưng cảm thấy được hành động của Triệu Trinh mang theo một sự ẩn nhẫn, còn có chút dò xét, Bạch Trì thật sự là không đành lòng đẩy anh ra. Không thể làm gì khác hơn là tự an ủi mình, Triệu Trinh trên người vẫn đang mang thương tích, thôi thì cứ chìu theo ảnh một lần, vậy nên cậu có chút dung túng, khẽ hé miệng ra… Triệu Trinh nhận được sự khích lệ rõ ràng, liền ôm sát lấy Bạch Trì, say đắm xâm nhập vào đôi môi của cậu.

Bạch Trì tỉnh tỉnh mê mê, chỉ có thể nương theo động tác của Triệu Trinh, ôm lấy cổ anh, tùy tiện để cho anh hôn… Có chút hổn hển vì không thở được.

Lizbon ngồi ở một bên, thấy hai người hôn nhau không muốn buông thì nằm gục xuống nghỉ ngơi một lát… Thịt bò khi nãy, ngon ơi là ngon a~

Tiểu Đinh uống nhiều quá, ôm chặt lấy Đại Đinh không buông. Đại Đinh hết cách, đành phải cõng thằng em đang say rượu làm loạn trở về. Biết làm sao được, lão đại của bọn họ đúng là không nói nghĩa khí, chưa gì đã cùng với Công Tôn lỉnh đi trước. Dù sao cũng thuận đường, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu chậm rãi thong thả tản bộ, phía sau là Đại Đinh đang cõng Tiểu Đinh, miệng không ngừng chửi mắng.

*********************

Trailer nồi số 9 (số 9 là con số ta thích nhất a~):

Tiết lộ một chút lai lịch và sự khởi nghiệp trước kia của Cẩm Đường.

Cầu hôn ~ là lá la~ cầu hôn a~ Anh ấy đã cầu hôn Mỹ Nhân như thế nào? Hồi sau sẽ rõ *cười bỉ*

Quan hệ giữa Nhị Đinh Lang?

Mã Hân- học trò cưng của Mỹ Nhân đã xuất hiện ~ cô nàng cá tính nhất SCI!

Cuộc gọi lúc nửa đêm và lời đe dọa hết sức giựt gân của Cẩm Đường.

************

********************

47 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I. – Nồi Số 8

  1. Zổ nói:

    aaaaaaaaaaaaaaaa
    Đại Bạch đã trở laij~~~ nha nha nha
    Bee ơi, t yêu nàng chết đi được
    đợi chút t ổn định cảm xúc nha
    3
    2
    1
    oa, vẫn ko thể ổn định lại đc
    Đại Bạch, anh đúng là thần tượng của em, \(^0^)/
    hey hey hey, đoạn đầu Miêu Nhi dễ thương quá nha, mỹ nhân thì dúng là ..benh người nhà chết đi đc, còn Bạch trì….a, muốn cạp 1 cái quá đi
    Đinh Nhị Lang, cuối cùng các anh cũng trở lại rùi
    oa, sao t thích mấy đoạn mọi người tụ tập thế~~~~
    Dương Dương đúng là độc mà, mấy cái móc *rớt nước miếng* t thích của Đinh Nhị Lang nhất nhất nhất nha
    tóm lại, t chờ mong nồi 9 nàng ơi
    p/s: t cũng thích số 9 nhất

    • beedance07 nói:

      Hí hí, anh come back hoành tráng mừ ;)
      Iu được ròi, không cần chết đâu :”>
      đợi đây~
      1
      2
      3
      Ko ổn định được cũng hem sao, ta hiểu mà
      Còn phải nói a? Ta cũng rứa :”>
      Chị dâu mà, phải bênh cho em mềnh chứ lị =)) Đã bảo là không nên, người ta chính thức yêu đương rồi đấy, coi chừng Trinh bắt nàng ném từ lầu 36 xuống thì chết, ta kíu nàng ko kịp đâu.
      Ừ, thành viên VIP hội hủ nhân của chúng ta =))
      Ha ha, hai cái móc của Đinh nhị lang độc ha? Ta tìm lâu lắm á =)))
      Ừm, chờ đi.
      p/s: Vậy a? Coi mòi chúng ta hợp nhau thật ;;)

      • Zổ nói:

        oạch, t đọc cái com của nàng mà cười suýt té ghế
        anh Đại Bạch đúng là…cái đoạn hôn đủ rồi 2 ng đi ra ấy *bĩu môi* anh mà cũng biết đủ cơ à? (cư mà lũ hủ bọn e chưa thấy đủ *cắn khăn*)
        ôi, t thích Tiểu ĐInh quá đi, nếu ngoài đời có anh ý thật t tình nguyện ko cần tìm Vọng Vọng nữa , đỏ mặt~ing
        đoạn cuối nha, chúc mừng Triệu Trinh anh đã dùng khổ nhục kế thành công, lừa đc nụ hôn ngọt ngào, tiến lên anh ơi!!!!

      • beedance07 nói:

        =))), cái com của ta có gì đâu mà té ghế a?
        *Bĩu môi* là xạo đấy, anh ấy làm gì biết đủ, chẳng qua là lúc này đang họp gia đình, không tiện để hai người chuồn đi đánh lẻ thôi =))
        Nàng cắn khăn mặc nàng, Nhã tỷ muốn là trời muốn =)))
        Nàng… đa tình quá *giống ta* =)))
        Ừ, cổ vũ cho Trinh tiếp tục làm cách mạng nào, “chưa ăn được thỏ chưa nghỉ, chưa gặm sạch xương chưa ngơi” =))

      • Zổ nói:

        đúng á, lắm lúc đọc anh Trinh ghen tị với 2 bộ đôi kia (như ở đoạn suối nước nóng) mà thương ảnh ghê, ai bảo anh thương pahir ẻm ngây thơ quá làm chi
        hắc, t thấy Nhã tỷ cố tình ko viết về quà tặng của Trương Long và Vương Triều nha, chắc là sợ trùng con rồng ha? còn tên Vương Triều thì t chịu ko nghĩ ra con gì nàng ạ TTATT

      • beedance07 nói:

        Ừ, tội Trinh, lúc nào cũng so bì với 2 cặp kia, “Tại sao chỉ có ta là được nhìn mà không được ăn vậy nè trời?” Nghe tội hén? Cũng may mà cuối cùng cũng ăn được, không thì đau tim chết lũ hủ mất *trấm nước mắt*
        Biết làm sao a? Tại hình tượng hai anh ấy trong đây mờ nhạt quá mà, đến cả Tương Bình nổi hơn 2 ảnh còn không thấy được nhắc tới nữa là…

  2. Sao ta yêu nàng quá tiểu Bee a~~ Mỗi ngày mở mail lên thấy nàng bày Nồi lẩu thiệt là cảm thấy rất hạnh phúc nha~

    Triển Chiêu nhận xét thật đúng nha, cái gì càng đơn thuần càng tổn thương mạnh =)))) Đang ngây ngất vì màn Sách mỹ nhân bảo vệ em dâu của chồng thì gần như lăn ra cười sằng sặc trong sung sướng trước cái ngây thơ vô số tội của tiểu Trì Trì. Càng ngày càng yêu bé Trì, hóng cái nồi lẩu có cảnh H của Trinh Trì quá đi~~~

    Ta yêu nàng tiểu Bee à *hôn thắm thiết*

    • beedance07 nói:

      He he, vậy a? ;;) hạnh phúc thì tốt gòi :”>

      Đúng đúng =)), càng đơn thuần càng tổn thương sâu sắc =)). Èo, chưa chắc là có nồi lẩu có cảnh H à nha… đến lúc đó vote đã rồi tính :-”

      http://www.youtube.com/watch?v=NAWeClqAiyo => Mấy câu dạo đầu chính là lời ta đáp lại =)))

      ps: mà nàng chỉ thích mỗi đoạn ấy thôi à? Ko có lời nào để nói về sự come back của Đại Bạch sao ;;) *chớp chớp*

    • Hề hề, tại vì hôm qua ta phải đi học sớm, chỉ kịp đọc rồi cmt cho cái đoạn ta buồn cười nhất thôi.

      Ta cũng khoái cái con cún mà Dương Dương tặng Đại Bạch chết được; rốt cuộc ko nghĩ ra Đại Bạch là cún đội lốt sói hay sói đội lốt cún đây =)))))))) ta thích cái cách Nhã tỷ miêu tả những cử chỉ yêu thương của Mỹ nhân lắm nha. Mỹ nhân băng lãnh cao ngạo, dĩ nhiên ko thể hiện tình cảm dạt dào kiểu như con mèo được, nhưng mỗi một cử chỉ hiếm hoi của mỹ nhân mà Nhã tỷ miêu tả đều thấy được tình yêu của mỹ nhân dành cho Đại Bạch trong đó. Trời ơi là thích ~~~~

      Nồi sau có Mã Hân à nàng, ta muốn hảo hảo xem cảnh Mã Hân đụng Lạc Thiên nha, trước giờ ta vẫn tò mò cái cặp ấy a~

      • beedance07 nói:

        =))), Đại Bạch là sói đội lốt cún đấy nàng ạ =))))), mặc dù đôi khi đúng là ngoan và hiền như cún thật, nhưng thật ra đó là do thương vợ thôi =)))))
        Ừ, ta cũng thích ghê gớm. Cứ gọi là lâu lâu mới xuất hiện càng thấy nó quý. Mỹ Nhân đúng là khẩu thị tâm phi, yêu chueest đi được.
        Có có, cơ mà nồi sau Mã Hân vẫn chưa đụng Lạc Thiên, phải nồi sau nữa cơ. Ta cũng thích cặp ấy lắm a :”>

  3. ai nha ~~~ Dương Dương yêu chết em XD lần nào đọc cái màn tặng quà này là ta vẫn ko thể kiềm chế mà cười tủm tỉm [thực ra là cười ngu đi =))] Đại Bạch ảnh là con cún con =))) tưởng tượng anh đi làm mặc vest bá khí ngút trời giơ ra cái điện thoại hình móc cún con là ta cười gần chết =))) may mà anh đã “cướp giật” của vợ anh, ít ra nhìn anh đi làm mặc vest giơ điện thoại ngắm móc hình tiểu hồ ly và cười ngu thì vẫn sướng hơn =)))) nhất là đối với trái tim hủ nữ như chúng ta =))) sức sát thương là vô đối =))))))))

    mấy bạn trong SCI toàn là ng` thích ăn giấm chua hết a :p cơ mà ta thích =))) ta vốn sủng công nên khoái nhìn thấy thụ ăn dấm chua [ân ước mơ của ta là nhìn thấy Công Tôn mỹ nhân ăn dấm chua vì Đại Bạch =)))] mà bạn Benjamin [nghe là cứ liên tưởng đến hoạt hình “chú voi Benjamin” =))))] mắt bạn ấy liếc nhanh ghê, liếc đc cả ng` ta để hình nền đt là j` cơ =)) chắc anh Bạch dùng Iphone quá ;)) (ta cũng thực thắc mắc Đại Bạch để hình nền ddt là j` nha hắc hắc)

    còn anh Trinh *giơ ngón cái* cứ thế mà tiến công đi anh =)))) hãy nhìn Đại Bạch mà học tập =))))))

    à quên đọc cái đoạn Trì Trì vs Ben Ben sao ta thấy Trì Trì giống Tiểu Tứ Tử quá thể =)))) nói n~ lời ngây thơ vô “số” tội mà đâm vào lòng họ nặng gấp mấy lần =))))

    p/s: ta lúc đầu nhớ nhầm Đại Bạch đặt tên cửa hàng là “Thái Bạch Cư” mới ghê =))))))))

    • beedance07 nói:

      Lần nào đọc com của nàng cũng vui a vui ^ ^ *cười ngu*

      Ta cũng thế, đọc cái đoạn tặng quà mà miệng cứ ngoác ra ngậm lại hem được :”>
      Chính thế chính thế! Ta cũng tưởng tượng y như thế, nhìn đổ bể hình tượng chết đi được =))) bất quá thì dễ thương quá ~
      Nhìn móc nhớ người a~ mà thật ra ta thấy Mỹ Nhân cũng tâm tình ý nguyện trao đổi, vì ban đầu Mỹ Nhân cũng ngắm mãi con cún không thôi còn gì ;;)

      Ha ha, đúng a~ trong đó thì Trì Trì là phải ăn giấm chua nhiều nhất =)))) vì Trinh đình đám quá cỡ, fan cứ gọi là ầm ầm =))) bé nó bị ăn cũng vì rứa. Còn Miêu Nhi ăn giấm là cool nhứt, đáng sợ nhứt :”> Ta cũng muốn thấy Mỹ Nhân ăn giấm vì Đại Bạch a~ Bất quá thì anh giỏi quá, vừa chỉ iu mình vợ, vừa biết cách quản chết các mối quan hệ khác nên không cho vợ anh cơ hội để ghen a *haizz, nhưng ta vẫn muốn thấy Mỹ Nhân ghen*~

      Ta chưa coi phim hoạt hình đó a. Là sỹ quan bộ đội cao cấp thì mắt phải tinh rồi, ta cũng nghĩ là Iphone. Hình điện thoại di động của Đại Bạch ta nghi là cái hình anh đã gửi cho Miêu Nhi và Tiểu Bạch vào buổi sáng *sau khi xảy ra chuyện mà ai cũng biết là chuyện gì đấy* =)))

      Ừ, anh ấy vẫn đang tiếp tục con đường cách mạng a ~ Cố lên Trinh!

      =)))) đúng a, nhiều lúc thấy Trì Trì giống Tiểu Tứ Tử ghê gớm =))) Đọc Ngốc Ngốc tiểu thần bộ thì càng thấy giống hơn nữa =))

      p/s: là Bách Tiên Cư, hình như là cùng tên với nhà hàng trong DLTN hoặc một truyện nào khác của Nhã tỷ a.

      • công nhận nha. nhìn Mỹ nhân ngắm cái móc hình cún con mà cười là … ôi ta đi chết đây XD~~~ đáng yêu chịu hổng nổi a XD~~~

        Đại Bạch là thuộc loại để ng` ngắm chứ ko dám sờ =))))) có được chị gái con bác Bàng [tên j` ta đã quên =”= Bàng Hiểu Cầm đúng ko nhở?] có sức mơ tưởng và tưởng tượng quá cao thì đã bị chết ko kịp ngáp =)))

        Trì Trì là ăn giấm 1 cách đáng yêu, Miêu Miêu là 1 cách đáng sợ, còn Mỹ nhân chắc là 1 cách khủng bố quá =)))))))

        Ngốc Ngốc tiểu thần bộ thì ta chưa đọc, vì chưa chuẩn bị tâm lí cho Thử ca x Triển Cảnh Thiên a *lệ rơi lã chã* dù ta biết sau này có đoạn Miêu Miêu sống lại ở vs Bạch Bạch thời đó, là vẫn 1 vs 1 [nên mới nói Nhã tỷ thực là một mụ mụ tốt bụng] nhưng mà ta vẫn là chưa chuẩn tâm lí được hì hì

        p/s: cái Thái Bạch Cư là vì nó gắn liền vs Bạch Bạch xuyên suốt từ DLTN sang QHTH nên ta bị ám ảnh =)))))

      • beedance07 nói:

        Hí hí, lưu ý là cái cười kín đáo ấy là ta và nàng tự sướng nhá *chứ trong bản chính thì Nhã tỷ ko nói, chỉ để chúng ta tự hiểu thôi =))*
        Iu chết đi được đúng không?

        Đúng, ai mà dám đụng đến nhân vật khủng như vậy a~ hàng trưng bày, chỉ được ngắm từ xa, đến gần sẽ chết không kịp ngáp a~ Tên đúng rồi đó ;;), chị ấy đầu hơi bị bịnh tưởng một chút, thần kinh không bình thường một chút nên mới dám tơ tưởng đến anh đó chứ =)) mà thật ra cũng chính vì tơ tưởng đến anh nên mới bị giết đó. Có nên phong cho cô ta danh hiệu “dân chơi không sợ mưa rơi” không nhẩy? =))

        Chắc chắn là… sẽ rất khủng bố, bất quá thì chắc Nhã tỷ vẫn chưa nghĩ ra phải làm sao để thể hiện sự khủng bố đó nên chưa viết a~

        Ngốc Ngốc tiểu thần bộ ta cũng mới đọc mấy chương đầu thôi a, chưa xem bộ Thất án nên chưa đọc tiếp. Lười a~

        p/s: Vậy mà ta cứ nhớ cái nhà hàng ở DLTN là Bách Tiên Cư mới chết chứ lị =))), vậy chắc ta đã đọc ở bộ khác mà quên mất rồi, đọc nhiều quá tẩu hỏa nhập ma a~

  4. shock1210 nói:

    nha~~~~~~~~~~~~~
    chương nì dễ thương chết mất ( nhầm, ngấp ngoái thui)
    ta đọc đi đọc lại muk vẫn thích
    yêu Công Tôn với Tiểu Trì quá,
    hắc hắc
    ta ngồi đọc muk cứ cười 1 mình hoài, bạn ta còn tưởng ta có vấn đề nữa chứ.
    muk nàng thi xong chưa vậy
    tình hình có ổn k để ta còn chuẩn bị tiệc chúc mừng chứ nhỉ??? ^^
    p/s : mấy cái hình mình họa của nàng yêu ếk, bé Dương chọn quà quá đúng người đúng vật

    • beedance07 nói:

      Hi hi, cả nhà tụ lại với nhau, đương nhiên là ấm áp và dễ thương rồi :”>
      Không sao, vừa đọc vừa cười một mình là đặc điểm chung của hủ nữ =))
      Ta thi xong rồi, tình hình ổn, có thể ăn mừng :”>
      p.s: Thanks nàng, ta kiếm lâu lắm á. Ừh, rất hợp-với-dáng-em

      • shock1210 nói:

        hô hô
        ếk chừng nào nàng định ăn mừng đây
        cho ta còn bít muk nhịn đói để dành bụng đi ăn khao chứ
        hay ta đặt chỗ ở Bách Tiên Cư cho nàng nhá
        ta cũng muốn ăn ké ở đó
        hic
        nhắc tới ăn đã thấy thèm òy

      • beedance07 nói:

        Ha ha, thì ta ăn mừng với nồi số 8 rồi đấy thôi, tự thưởng cho mình một cái móc hình con ong và đi ăn ké với cả nhà SCI còn gì =))
        Nàng đặt chỗ ở Bách Tiên Cư thì tháng sau mới ăn mừng được á @ @

      • shock1210 nói:

        nàng thật độc ác
        ăn khao gì muk mỗi 1 nồi lẩu bé tí
        1 mình ta ăn k bõ dính răng
        lại còn chưa kể bao nhiêu người nữa chứ
        nàng trùm sò quá đi
        ta đề nghị ăn khao to hơn , k đi BTC thì cũng phải đổi = mấy nồi lẩu to thật to

      • beedance07 nói:

        Ác là nghề của ta mừ *cười bỉ*
        Khao thế là đủ gòi, thi cử là chuyện thường tình, có gì đâu mà phải khao cho lớn =)) Mà cái nồi lẩu lớn thế mà còn bảo nhỏ a :-w
        Không trùm sò thì làm sao làm ăn có lời được =))))) Nồi vừa rồi là to rồi ế :”>

      • shock1210 nói:

        nàng quả là đủ độc ác nha. đúng là tinh thần sắt đá. huhuhu~~~~
        muk ai nói với nàng thi cử k quan trọng
        ta thấy ai đến lúc thi cử cũng lo lắng đến phát sốt lên ấy chứ
        ếk nên nàng nấu thêm nồi nữa đi *cắn khăn, níu áo*
        ta sắp lên cơn nghiện ( lẩu) òy đây
        *nằm lăn ra, giãy đành đạch ăn vạ*

      • beedance07 nói:

        Hí hí, cám ơn nàng đã khen tặng :”>
        Ta không nói là không quan trọng, chỉ là nó là chuyện thường tình =))), ai mà chẳng phải thi, sao chỉ có ta phải khao a?
        Nói chứ lẩu thì đương nhiên là nấu tiếp, cho dù có phải là để khao hay không. Ta đã đổi cả banner để thể hiện quyết tâm đó thấy không?
        Mới ăn xong mà đã ăn vạ là không được đâu, ăn uống phải điều độ thôi nha~

      • shock1210 nói:

        oa oa~~~
        ta đã khóc lụt nhà nàng òy muk nàng k thương tình
        nàng thật sắt đá.nàng ác với ta nì *chọi lựu đạn**phủi mông bỏ đi*
        hô hô
        p/s: cái banner hay ý.nhìn cp Cẩm Sách đẹp đôi lắm lắm
        cơ muk ta thấy ĐẠi BẠch nhìn có vẻ dê dê làm sao ý

      • beedance07 nói:

        Ặc, chọi lựu đạn cơ à? Nàng dã man thế?
        Khổ, đang mần nồi số 9 cho nàng và mn mà còn bị chọi lựu đạn, bị trọng thương gòi. Vậy nên nồi lẩu sau sẽ bị hoãn lại *cười tà*

        p.s: =))), thế mới thể hiện được cái bản chất biến thái của ảnh chứ lại =))))

      • shock1210 nói:

        nàng đừng có muk ăn vạ nhá
        ta chọi lựu đạn khói
        lấy đâu ra muk trọng thương
        đừng có kiếm cớ ăn vạ, quay lại với tình yêu lớn CS đi
        k là ta chọi lựu đạn nổ bây giờ

      • beedance07 nói:

        Hí hí, ai bảo không miêu tả kỹ, ta tưởng là lựu đạn sát thương :”>
        Từ từ, bình tĩnh, đâu còn có đó. Nàng mà chọi lựu đạn nổ là ta đi trốn a~

  5. jv nói:

    dễ…dễ thương a~~
    *ôm Bee* *cọ a cọ~*
    Dương Dương thật là đáng yêu ~~
    Anh Bạch Nhớn comeback ~ ảnh đất diễn ko phải là lớn mà cảnh nào cũng chỉ toàn lặp lại mấy cảnh đè Mỹ Nhân chúng ta ra ~ xxoo rồi ooxx ~~
    Tự dưn phát cùn vs cặp sinh đôi ~ ta mún ~~
    ps: anh Trinh sao mà dịu dàng dư lày? ~~ Lisbon ~ chủ đang ăn người ta thì em chỉ ngỹ đến miếng thịt pò thôi ư~~? Độ chua của Miêu nhi~ miễn pàn~

    • beedance07 nói:

      Hi hi, *ôm lại cái* welcome nàng!
      Ừm, thế nên ta iu Dương Dương nhắm :”>
      Đại Bạch đất diễn không nhiều, nhưng mà diễn cảnh nào là chất cảnh đó =))), ảnh mà không đè Mỹ Nhân thì chúng hủ chúng ta lại không sống được =)))
      Oh, nàng mún gì ;;)?
      Trinh mừ, cứ gọi là dịu dàng đến từng phút giây :”>
      Bé Lizbon có tình iu của nó, tình iu của nó là với thịt bò a =)))
      Ừ, mức này chưa chua lắm đâu, càng về sau càng chua a~

  6. Tích Chiêu nói:

    Thôi, tối nay đăng liền part 9 luôn đi!!! Cái Trailer làm ta điên loạn quá!!!

    Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.

    • beedance07 nói:

      Ax, nàng tham thế?! @ @ Ăn lẩu nhiều có hại cho sức khỏe. Chờ đi nhé!
      *cười bỉ* Đi type lại cái com cho ta thì sẽ ra nồi số 9 nhanh hơn ấy ;)

    • Tích Chiêu nói:

      Comeback của đại ca không đủ phê nàng ơi, dạo này ta nghiện hơi nặng, comeback vầy không đủ liều.

      Ôi dù các couple khác cũng rất cute và hot nhưng ta vẫn nhớ sao những màn Mỹ Nhân và đại ca làm trùm sân khấu… à á a từn tứng tưng từng.

      P/s: Tặng nàng câu cải lương làm quà!

      • beedance07 nói:

        A, đúng là cái chuồng cú mà~
        Ừ, đừng lo, đó mới là khúc dạo đầu thôi, nồi sau sẽ là lúc Cẩm Đường đại gia và Công Tôn mỹ nhân lên ngôi, tỏa sáng rực rỡ *cười ngu*
        Thật tiếc là Nhĩ Nhã cho Cẩm Sách ít đất diễn quá à a a á ~ thiệt khó mà đưa họ lên làm trùm sân khấu ử ư ư ừ

        p/s: Hát lại tặng nàng câu vọng cổ =)))

  7. ơ! thế ra Bạch đại ca lại bắt chước em ảnh đổi cái móc khóa à!!! :))))
    ta thix nhất là cái móc của Đinh x 2 nhá!!! cute wớ!!!
    dạo nì tiểu Bee tự sướng mọi lúc mọi nơi nha!! bất wa ta thix thế! T_T

    • beedance07 nói:

      E hèm, đó gọi là tâm ý hai con sắc lang tương thông với nhau =)), chứ lúc này Bạch đại ca đã gặp Tiểu Bạch đâu mà bắt với chước =)))
      Ha ha =))), coi bộ 2 cái móc của Nhị đinh lang là popular nhất a~
      :”>, là hủ nữ mà hem tự sướng thì sao còn gọi là đời hủ nữa =))) Thích thì tốt a :”>

  8. Tử Ly nói:

    Bee a, ta hỏi nhỏ nè, liệu cái đôi anh em nhà Đinh kia ý, có huynh đệ văn ko thế? Đọc mà thấy hint ầm ầm ra, nhất là trong cái “Phiên ngoại nhân dịp Lễ tình nhân – MỘT NGÀY CỦA LỖ BAN” ế,
    anh em sinh đôi thì cũng fải có lúc tách nhau ra chứ?
    hic,
    anh em nhà này hint chả kém gì hai bác Triển Khải Thiên và Bạch Duẫn Văn nha

  9. awayubi nói:

    haizz, đọc xong thật là vô cùng ấm lòng trong đêm đông giá lạnh à nha!
    Dương Dương quả thật không còn j để nói, cháu nó sẽ xuất sắc kế thừa tinh hoa của SCI thôi.
    Nhĩ Nhã kẹo kéo thật, sao chỉ cón hôn mà không có xôi thịt, lâu rồi cahwngr có đồ mặn j cả. bun wa’
    thực sự là ta vừa đọc Diệp Gia xong, quá đau lòng, tiêu tốn hết cả hộp khăn giấy (ko bit ngay mai có bị ăn chửi ko đây) liền chạy sang nhà tnàng hóng hớt.
    đọc xong lại thấy tim hồng bay phất phới rồi. Cảm ơn nàng rất nhiều vì đã bỏ bao công sức nấu lẩu. chụt chụt chụt
    P.S: Cái anh Benjamin này thật là ….Theo ý kiển của ta là nên rèn luyện anh ấy gia nhập vào tập đoàn hủ nam thì tốt hơn à nha!

    • beedance07 nói:

      Hi hi, vậy thì tốt a~
      Uhm, cháu nó toàn tài quá cỡ rồi.
      Chậc chậc, Nhã tỷ càng lúc càng keo kiệt với những cảnh xôi thịt của Cẩm Sách. Nói thật là từ sau tập 3 thì những cảnh xôi thịt của Cẩm Sách đều bị tỷ ấy giản lược sạch trơn~ TT ^ TT
      Diệp Gia? Ta chưa đọc, nhưng nghe có vẻ ngược ha?
      Ừ, đó là điều mà ta thích nhất ở SCI, sự ấm áp và ngọt ngào như một gia đình thực thụ~
      He he, không có chi mà. Cám ơn nàng đã ăn và ủng hộ. *chụt~*
      P.S: Không được đâu, anh ấy là tình địch của Miêu Nhi, vậy nên không có làm hủ nam được a~

  10. Cái ông Ben này thiệt tình ~~ Vừa mới vô cảnh cục đã ko coi ai ra j` nhìn chằm chằm tiểu Bạch ko thương tiếc. Chậc Chậc. Ko biết nói thế nào nhỉ? (từ dưng bí từ) nhk mà kết luận Ổng là hàng công chính hiệu nhá. Cơ mà ko có đất cho ông thể hiện oy` =))

    Ta muốn coi đoạn ông Ben bị Miêu Nhi vùi dập a~~~~ *gào thét* Chắc là sặc mùi dấm chua và cái cool bác học của ảnh. Hắc hắc. Về nhà chắc tiểu Bạch phải dỗ dành an ủi nhiều há. Mà có khi lại thể hiện tình yêu bằng cách…. :”>

    • Cái món quà của bé Dương thật là kute quá =)) Bé chọn cho từng người đúng ghê. Có tiềm năng =)) Đúng là cục cưng của cả cảnh cục =)) Còn cái hình. Ta thích cái của Công Tôn. Cẩm =)) Đại đinh Tiểu ĐInh thì miễn chê =)) Đúng độ nhắng luôn. Nàng chọn cừ thật =)) Cái của Dương Dương… ta thích cái màu trong xanh của nó >. Mỹ nhân đúng là mỹ nhân. Thật sự quá thâm hiểm. “Đúng vậy, chúng tôi chính là người một nhà a, Bạch đội trưởng và Triển tiến sĩ là ba mẹ nha.” Cộng thêm cái câu vô cùng “ngây thơ trong sáng” này của Trì Trì thì đúng là giết ng` ko dao mà =)) Bác Ben lần này hứng đủ luôn. Yêu ai ko yêu yêu ng` của đại gia đình này. Bị vùi dập là phải. Chậc chậc *tặc lưỡi đồng cảm* Cơ mà…. ta muốn coi bác Ben bị đánh bại hoàn toàn :”> Đảm bảo vô cùng thú vị =))

      Roy` roy`. Các cặp đôi hú hí nhầm tình tứ =)) Khỏi nói là so hot. Cúc mừng Trinh_Trì đã có 1st kiss(đúng ko nhể). Cẩm Sách nhà ta thì vô đối oy`. Tình cảm mặn nồng ko j` sánh được. Các anh xuất hiện mỗi 1 chút mà ko sao làm cho ngta quên được. Nhk mà các anh chưa kết hôn?? Sao bác Cẩm lại có thể thân mật với mỹ nhân mà ko bị dao xỉa từ bao h thế????

      P/s: Nàng xì poi làm ng` ta nghển cổ lên chờ *ngồi nhà Bee chống cằm chờ chương mới*

      • beedance07 nói:

        Hí hí, con chung của cả SCI mà. Hí hí, ta cũng ưng ý nhất với cái của Đinh nhị lang và Cẩm Sách, ta phải tìm mãi đấy. Uhm, ta cũng thế *ăn theo*
        Các tiểu thụ ở SCI này đều là “giết người không đền mạng” cả =)), Mỹ Nhân và Trì Trì tạm thời chỉ mới là dằn mặt thôi, đến lượt Miêu Nhi thì sẽ là “đánh bại hoàn toàn” Nàng cứ chờ xem đi ;;)

        Dùng từ hú hí là được rồi =))) rất hợp với cái tính nhắng của ta =))) Ta cũng không chắc đó có phải là first kiss không nữa. Đọc mấy bộ trước lâu quá òi, để hôm nào kiểm nghiệm lại sau. Đại Gia và Mỹ Nhân tuy đất diễn không nhiều, nhưng lần nào cũng tỏa sáng rực rỡ, làm sao mà quên được? Hí hí, vì Mỹ Nhân đã tình nguyện rồi chứ sao =))) nếu Mỹ Nhân mà không yêu Đại Gia thì chắc chắn là đã nhân lúc lên giường mà xử đẹp anh rồi =)) Cơ mà nồi sau là danh chính ngôn thuận cầu hôn rồi nhớ ;;)

        p.s: Chờ đi nàng ạ.

    • beedance07 nói:

      Đúng, không có một kẽ hở nào giữa 2 bạn Miêu Thử để mà ông Ben chen vào và thể hiện tính công của mình cả. =))
      Có có, rồi sẽ tới khúc đó *cười tà* Miêu Nhi lúc nổi ghen cực kỳ đáng sợ luôn. Tiểu Bạch phải dỗ mãi đấy. Cách thể hiện tình yêu của ảnh thì… đến khi ấy sẽ thấy =))

  11. parkthujisung nói:

    Ta đi vắng có mấy ngày mà vừa về nhà đã được nàng Bee chiêu đãi bằng 2 nồi lẩu nóng hôi hổi, no chết mất (cơ mà chết vì no mới là khoái hoạt nhất của đời người nên ta chẳng ngại). Vì thế ta vô vàn cám ơn nàng Bee.
    Bạn Thử có vẻ được nhiều anh ngoại quốc khoái quá ha.
    Ta cũng thấy Cẩm Sách mới xứng đáng là cha mẹ nha, Miêu Thử chỉ là vợ chồng con cả thôi.
    Bạn Trì, mặc dù ta biết bạn ngây thơ chân chất thực sự nhưng ta còn e ngại cái khoản IQ ngất ngưởng của bạn. Ta nghĩ những câu nói “gây tổn thương” lão Ben kia là ý đồ của bạn thật a, bạn cứ như đứa con nhỏ của Miêu Thử đang ghen hộ mẹ nha.
    Yêu Dương Dương quá thể.

    • beedance07 nói:

      Ha ha, no thì tốt, miễn đừng bội thực mà chết là được rồi.
      Không có chi đâu nàng ^ ^
      Hờ hờ, con chuột đó có nét tuấn mỹ tà mị quá nên cũng rất hấp dẫn người khác a~
      Ừm, ta cũng thấy y như thế.
      =))))), chết thật, IQ của Trì Trì là 180 nên giờ bản thân ta cũng không biết là cháu nó có ý đồ hay là không nữa =)))
      Yup, Dương Dương thì đáng iu không để đâu cho hết rồi.

  12. HuLi nói:

    Hình minh hoạ của nàng thiệt đáng iu nha.
    Tim bay đầy đường luôn rồi nha anh Trinh – Trì Trì. ^^
    Thanks các nàng nhiều !

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s