Quà Tết *Part 2* ~~~ *Pass như cũ nhé bà con*

Lẩu Thập Cẩm S.C.I

Nồi Đặc Biệt

Đại Loạn Tết Nguyên Đán

(Part 2)

Anime picture<br /><br /><br /><br />
				2400x1720 with<br /><br /><br /><br />
		card captor sakura<br /><br /><br /><br />
		tsubasa reservoir chronicle<br /><br /><br /><br />
		xxxholic<br /><br /><br /><br />
		kobato<br /><br /><br /><br />
		x<br /><br /><br /><br />
		kinomoto sakura<br /><br /><br /><br />
		sakura<br /><br /><br /><br />
		syaoran<br /><br /><br /><br />
		mokona<br /><br /><br /><br />
		fay d flourite<br /><br /><br /><br />
		watanuki kimihiro<br /><br /><br /><br />
		hanato kobato<br /><br /><br /><br />
		kurogane<br /><br /><br /><br />
		kamui shirou<br /><br /><br /><br />
		short hair<br /><br /><br /><br />
		highres<br /><br /><br /><br />
		blonde hair<br /><br /><br /><br />
		black hair<br /><br /><br /><br />
		red eyes<br /><br /><br /><br />
		open mouth<br /><br /><br /><br />
		brown hair<br /><br /><br /><br />
		male<br /><br /><br /><br />
		dress<br /><br /><br /><br />
		brown eyes<br /><br /><br /><br />
		white hair<br /><br /><br /><br />
		wings<br /><br /><br /><br />
		glasses<br /><br /><br /><br />
		girls<br /><br /><br /><br />
		black eyes<br /><br /><br /><br />
		scan<br /><br /><br /><br />
		bicolored eyes<br /><br /><br /><br />
		clamp<br /><br /><br /><br />
		crossover<br /><br /><br /><br />

*Hình ảnh chỉ có tính minh họa chất loạn của nó =)))*

*Kịch Bản kiêm Đạo Diễn: Beedance07 – aka. Bee

*Nguyên tác: Nhĩ Nhã, Fujiko F. Fujio, Clamp

*Part 2*

 Triệu Tước đáp xuống đất một cách bình an vô sự. Nguyên nhân là vì từ lúc bắt đầu bị cuốn vào rãnh nứt không gian cho đến khi rơi xuống đất, Triệu Tước đã được một người ôm gọn trong lòng không buông.

“Buông ta ra.” Triệu Tước đẩy người kia ra sau khi đáp xuống đất.

“Ta là người giám hộ của ngươi.” Người kia đáp lại.

“Giám hộ cái đầu ngươi!” Tước mỹ nhân tức giận phản bác.

“Vừa rồi là…”

“Không biết. Vốn dĩ là nghe tin bọn nhóc đó đi du xuân, định chạy tới phá một chút, ai dè chưa xơ múi gì được thì…” Tước mỹ nhân tiu nghỉu đáp.

“Ồ, xuất hiện thật ta?” Một giọng nói thanh thanh bất chợt vang lên, ngữ điệu pha lẫn chút ngạc nhiên và thích thú. Triệu Tước và người kia nghe vậy liền quay đầu lại nhìn. Một nam tử mảnh mai, vận trường sam bạch sắc, gương mặt diễm lệ với đuôi mắt khẽ cong lên và một nốt ruồi son nhỏ ở cạnh đó, đứng phía sau hai người bọn họ. Bên cạnh y còn xuất hiện một người khác, dáng người bệ vệ, uy vũ, vô cùng anh tuấn, có vẻ rất trầm tĩnh.

Bạch Diệp nhìn người kia, sau đó nhìn lại Triệu Tước, thầm nghĩ “Giống nhau thật.” Không nói hẳn là bà con cũng nhận ra, hai người kia chính là Ân Tịch Ly và Viên Liệt. Nơi mà họ đang đứng hiện giờ chính là Thục Trung. Ân Tịch Ly và Viên Liệt đang trên đường đến thăm Tiểu Hoàng thì Ân Tịch Ly tính được rằng dọc đường sẽ gặp được song tinh *là ta tự bịa đó, mọi người cứ hiểu là tương tự như doppleganger đi =))*  của mình.

Tuy không thể nói là bề ngoài của Ân Tịch Ly và Triệu Tước giống hệt nhau, nhưng cả Viên Liệt và Bạch Diệp đều cảm nhận được, quả thật là khí chất của họ y như hai giọt nước. Cả Triệu Tước và Tịch Ly đều là hai đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, đứng cạnh nhau hiệu quả tăng lên gấp đôi, quả thật là có hại cho tim của người thường a~ Nhưng cũng hên là hai vị công quân của chúng ta cũng hổng phải người bình thường chi cho cam.

E hèm, trở lại chủ đề, Triệu Tước cũng ngạc nhiên nhìn Ân Tịch Ly. Hai mỹ nhân nhìn nhau, đọ mắt một hồi rồi cùng cười phá lên.

“Hắn có cùng tần sóng não với ta đó.” Triệu Tước thì thầm vào tai Bạch Diệp.

“Đúng thật là song tinh của ta a.” Tịch Ly giật giật tay áo Viên Liệt.

Viên Liệt gật đầu, buông một câu gọn lỏn, “Vậy cũng là hồ ly rồi.”

Bạch Diệp chỉ cười cười mà không nói gì.

***

Bạch Cẩm Đường nhìn chằm chằm vào người trước mắt mình.

Rõ ràng là vợ mình, nhưng lại không phải là vợ mình.

Anh day day hai bên thái dương. “Vậy ngươi nói đây là Thịnh Thanh niên đại, và ngươi tên là Hoàng Bán Tiên?”

“Phải.” Tiểu Hoàng trong lốt Công Tôn phụng phịu đáp lại, đôi môi hơi dẩu dẩu, đôi mắt mở tròn nhìn Cẩm Đường với vẻ e dè, phồng phồng hai bên má ra. *Vạn tiễn xuyên tâm a*

Bạch Cẩm Đường trợn mắt nhìn mà khóc không ra nước mắt. “Chết tiệt! Sức sát thương này quả thật là quá lớn rồi! Có chết mình cũng chưa từng tưởng tượng ra được rằng sẽ có một ngày được nhìn thấy vẻ mặt này của Sách!”

“Vậy… Ngươi không phải là người ở đây, đúng không?” Lúc rơi xuống, Công Tôn đã làm rớt mất mắt kiếng, vậy nên đôi mắt lúc này của Công Tôn càng to tròn, long lanh hơn bình thường. Cẩm Đường sau một lúc thì cuối cùng cũng làm quen được với vẻ mặt này của Công Tôn, trong bụng cũng vô cùng tiếc rẻ là không chụp lại được vẻ mặt này của Công Tôn. Anh khẽ thở dài rồi nói.

“Ta là người ở thế giới khác, tin hay không tùy ngươi. Vậy ngươi nói xem, có phải là Sách của ta hiện đang ở chỗ ngươi không?”

“Ta nghĩ là vậy.” Tiểu Hoàng cắn nhẹ môi dưới.

“Nơi đó cách đây bao xa?” Cẩm Đường hỏi.

“À, thật may là ta nhớ được chỗ này. Đây vẫn là địa phận của Thục Trung, từ đây đến Hắc Vân Bảo nếu đi ngựa thì có lẽ sẽ mất vài canh giờ.”

“Ngươi nhớ đường đi chứ?”

“Nhớ. Nhưng mà chúng ta không có ngựa. Ngươi đâu có ngân lượng ở đây đâu, đúng không?”

Bạch Cẩm Đường nhếch mép cười, “Lâu lắm rồi đại gia ta mới nếm lại được cảm giác không có tiền.”

“Vậy chúng ta đi bộ vậy.” Tiểu Hoàng phủi phủi áo, đứng lên.

“Ai bảo chúng ta phải đi bộ?”

“Hả? Nhưng ngươi nói là ngươi đâu có ngân lượng.”

“Không có tiền thì cướp.”

*Bần cùng sinh đạo tặc chính là đây a =))))*

“Không được đâu. Ăn cướp là bất hảo a.” Tiểu Hoàng níu áo Bạch Cẩm Đường khuyên can. Cẩm Đường trợn mắt nhìn.

“Vậy ngươi có muốn sớm về bên gã Tư Đồ gì đó của ngươi không thì bảo?”

Tiểu Hoàng nghe thấy tên Tư Đồ thì lập tức tiu nghỉu xuống, phân vân một chút rồi ngoan ngoãn gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ khi nào về tới Hắc Vân Bảo thì sẽ nói Tư Đồ đền lại cho họ sau.

“Tốt.” Bạch Cẩm Đường thỏa mãn vỗ vỗ đầu Tiểu Hoàng.

***

Công Tôn hỏi xong mới nhận ra giọng mình trở nên rất khác so với mọi khi. Đưa tay lên  nhìn thì cũng không phải là bàn tay của mình. Bộ áo đang mặc trên người cũng không phải là của mình nốt. Anh lạnh lùng đưa tay ra, nói với Tư Đồ, “Gương.”

Tư Đồ tuy không hiểu nhưng vẫn lấy một chiếc gương đồng đưa cho Công Tôn. Công Tôn nhìn mình trong gương, im lặng một hồi lâu rồi khẽ đỡ trán với vẻ bất lực, “Chết tiệt! Cái quái gì đây?!” Sau đó, anh quay sang nhìn Tư Đồ, tuy đã biết câu trả lời nhưng vẫn hỏi lại cho chắc, “Anh không phải là Cẩm Đường biến thành đó chứ?”

“Hả?!” Tư Đồ lúc này đã hoàn toàn lạc vào mê trận, không còn hiểu gì nữa cả. Mặt mày hắn méo xệch, đầy vẻ lo lắng, “Tiên Tiên!? Ngươi làm sao vậy? Hay là ta tức tốc đưa ngươi đến chỗ Mộc Lăng nhé?”

Công Tôn đến lúc này thì đã định hình được mình đang ở trong tình huống nào rồi. Xuyên không về cổ đại, bị thất lạc với Cẩm Đường, hơn nữa còn nhập vào xác của một người khác nữa. Anh hít vào một hơi rồi thở ra, quay sang nhìn Tư Đồ, lạnh lùng nói.

“Được rồi, vậy ngươi bình tĩnh nghe ta nói đây. Ta không phải là Tiên Tiên của ngươi. Tên của ta là Công Tôn Sách. Nói một cách đơn giản thì ta đến từ một nơi cách nơi này rất xa, và không hiểu vì sao, đã nhập hồn vào Tiên Tiên của ngươi.”

Tư Đồ sững người nhìn Công Tôn, không dám tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy. Nhưng Tiên Tiên trước mắt hắn lúc này… quả thật là khác hẳn một trời một vực với Tiên Tiên của hằng ngày, cho dù hắn có không muốn tin cũng không được. Trước đây hắn cũng từng nghe đến việc nhập hồn, nhưng không hề ngờ rằng có một ngày, Tiên Tiên của hắn sẽ gặp phải chuyện này. Đôi mắt hắn trợn lên, thể hiện rõ vẻ hoảng sợ và tức giận. Hắn túm lấy một lọn tóc của thân xác Tiểu Hoàng, hi vọng có thể kéo lại Tiên Tiên của hắn trở về.

“Ngươi là ma quỷ phương nào tới? Vì sao lại hãm hại Tiên Tiên của ta? Tiên Tiên đâu rồi?!”

Công Tôn nhíu mày vì đau, nhưng chỉ lạnh lùng nhìn hắn, “Ngươi điếc à? Ta không cố tình, cũng không hề muốn nhập vào thân xác này. Chính bản thân ta cũng thất lạc mất…” Công Tôn nghẹn lại. Một cảm giác khó chịu và mất mát dâng lên.

Anh lạc mất Cẩm Đường rồi…

“Dù sao thì cũng buông ta ta đi. Ngươi đang làm đau thân xác Tiên Tiên của ngươi đó.”

Tư Đồ sực tỉnh, cuối cùng buông tóc Tiên Tiên xuống. Hắn hiểu rằng cho dù có làm thế này cũng vô ích, hắn cũng không muốn làm đau Tiên Tiên nữa.

“Ta không cần biết ngươi là ma quỷ hay là oan hồn không thể siêu thoát, mau rời khỏi xác của Tiên Tiên cho ta.”

Công Tôn day day mi tâm, lòng thầm mắng, “Cái tên đầu đất này! Ta là pháp y, lẽ nào lại không phân biệt được mình còn sống hay đã chết ư?”

Cuối cùng, anh dằn lòng xuống rồi giải thích với Tư Đồ, “Ta là người sống, có thân xác đàng hoàng. Vậy nên, có thể linh hồn của người này hiện đang ở chỗ thân xác của ta. Bên cạnh y chắc chắn có một người… Người này chắc chắn sẽ mang y đến tìm ta.” Công Tôn nói với giọng chắc nịch.

“Là kẻ tên là Cẩm Đường?” Tư Đồ nhếch mép hỏi.

Công Tôn im lặng không đáp.

Tư Đồ thầm nghĩ, “Nếu Tiên Tiên đúng là đang ở trong xác của hắn thì Tiên Tiên sẽ biết đường trở về đây. Còn ta thì không biết được bọn hắn đang ở nơi nào… Nhưng ta không thể chỉ ngồi yên chờ Tiên Tiên được.” Suy nghĩ một lúc, hắn hỏi, “Trên người của hai ngươi có đặc điểm gì dễ nhận dạng không? Ta sẽ cho người lùng sục khắp Thục Trung. Không, cho dù phải đào tung cả thiên hạ này lên, ta cũng phải tìm lại Tiên Tiên về.”

Công Tôn nghe thế cũng gật đầu. Anh nhận ra là kẻ này cũng không phải người bình thường, khí chất tương tự như Cẩm Đường, xem ra thân phận và quyền lực không nhỏ. “Trên người của bọn ta là quần áo thời hiện đại, hoàn toàn khác biệt với loại y phục của các ngươi.”

“Ý ngươi là y phục kỳ quái?”

“Đúng, nhưng ngươi phải tìm nhanh lên. Trước khi bọn họ thay đổi y phục.”

Tư Đồ nhíu mày, “Còn đặc điểm nào khác không?”

Công Tôn nhếch mép cười mị hoặc, để lộ nét quyến rũ chưa từng thấy ở Tiên Tiên, cảm giác có hơi giống Ân Tịch Ly, “Hắn rất mạnh.”

***

Vậy là Bạch Cẩm Đường đứng phục kích đằng sau một mõm đá và quan sát con đường núi. Ồ, vận may mới đó đã tới rồi, đằng xa xa xuất hiện một đoàn người có vẻ như là bảo tiêu đang vận chuyển hai ba xe hàng gì đó. Bạch Cẩm Đường nhảy xuống chặn đường.

“Kẻ nào dám to gan chặn đường bọn ta? Khôn hồn thì mau tránh sang. Bọn ta không có nhiều thời gian.”

“Để lại một con ngựa, sau đó các ngươi có thể đi.” Bạch Cẩm Đường đáp ngắn gọn, dứt khoát.

“Hả?” Gã cầm đầu nghe thế liền đớ người. Làm bảo tiêu bao nhiêu năm nay, cướp thì gặp vô số, nhưng mà chặn đầu nguyên cả đoàn bảo tiêu chỉ để cướp một con ngựa thì đúng là lần đầu gã thấy. Đòi hỏi đó không cao, nhưng mà tự trọng của một bảo tiêu đâu cho phép không không nộp đồ cho tặc chứ.

Bạch Cẩm Đường cũng không muốn đứng đây dông dài, phung phí thời gian. Anh đưa tay bế bổng Công Tôn lên, sau đó lao người đến chỗ gã cầm đầu với tốc độ chớp nhoáng, phi thân tung cho gã một cước ngã khỏi ngựa. Anh đặt Công Tôn ngồi lên yên, bản thân mình thì ngồi phía sau, tay nắm chặt cương, chân đá mạnh vào hông ngựa. Con ngựa lập tức phi người lao về phía trước. Tiểu Hoàng trong xác Công Tôn còn ngoái đầu, nói vọng lại, “Thứ lỗi! Xin hãy đến Hắc Vân Bảo để nhận lại ngựa! Chúng ta sẽ bồi thường cho ngươi!”

“Là hướng này đúng không?” Bạch Cẩm Đường hỏi, mắt nhìn về phía trước.

“Phải.” Tiểu Hoàng đáp. Tuy cảm thấy hơi khó chịu vì bị Cẩm Đường ôm eo, nhưng thứ nhất, y không biết cưỡi ngựa, thứ hai, y cảm nhận được người này không phải người xấu, trong cử chỉ của hắn không có dục niệm, hắn chỉ là không muốn y bị ngã khỏi ngựa, thứ ba, y biết dù sao đây cũng là thể xác của ái nhân của hắn, chỉ cần hắn không làm gì quá trớn thì y sẽ tạm thời chịu đựng, thứ tư, quan trọng nhất, y muốn sớm gặp tại Tư Đồ.

***

Tu La Bảo

“A… Thủy Thủy, chậm một chút! Ân…”

“Vân Vân, ngươi thật là mềm a. Thật thoải mái.”

“Tên ngốc tử chết tiệt không biết xấu hổ ngươi!! A~”

E hèm, xin được lược bớt 3000 chữ những điều trẻ con không nên nghe, vẫn như mọi ngày, hai bạn Vân Vân và Thủy Thủy quấn quýt lấy nhau, chìm đắm trong cuộc sống hôn nhân hạnh phúc êm đềm như mây, hòa quyện như nước. Cơ mà hôm nay, đôi uyên ương trẻ của chúng ta gặp một chút vấn đề. Chuyện là hôm nay, Vân Vân vào chuồng ngựa cho chúng ăn, Thủy Thủy chạy vào giúp Vân Vân, sẵn tiện giúp xong thì đè Vân Vân xuống đống rơm khô, ăn sạch sẽ. Vấn đề là ở chỗ, ngay khi hai bạn vừa lên tới đỉnh thì “Rầm! Uỵch! Uỵch!” Trước mặt hai bạn xuất hiện sáu người đang nằm đè lên nhau, rõ ràng là mới rơi từ nóc chuồng ngựa xuống *đúng hơn là rơi từ trên trời xuống*

Sáu người ấy chính là Dương Phàm, Tần Âu, Lạc Thiên, Mã Hân, Dương Dương và Tiểu Dịch. Trình tự lúc rơi thì Dương Phàm ôm lấy Tần Âu, Tần Âu ôm lấy Tiểu Dịch, mà Dương Dương thì đang nắm chặt tay Tiểu Dịch, Lạc Thiên thì một tay ôm lấy Dương Dương, tay kia thì ôm eo Mã Hân. Vậy cho nên bây giờ mới có thảm trạng một nùi sáu người rơi xuống chuồng ngựa, chứng kiến cặp Thủy Thủy Vân Vân “yêu thương” nhau =))

Nhận ra tình cảnh éo le, Lạc Thiên lập tức bịt mắt Dương Dương, Tần Âu nhanh chóng bịt mắt Tiểu Dịch *nhưng có lẽ là hơi muộn, tại tụi nhỏ cũng lỡ thấy gòi :”>* Mã Hân không hổ danh là thành viên của hội hủ nữ, nhìn thấy cảnh ấy, hai mắt cô sáng lên như đèn pha ô tô, miệng khuyến khích, “Không sao đâu, hai người cứ tiếp tục đi!”

Dương Phàm thì chỉ nhìn nhìn, lòng tự nhủ, “Tư thế đó hay a. Để khi nào về thử với Tần Âu mới được.”

Vân Vân Thủy Thủy chỉ biết = 口 =

***

Lại nói về Mã Hán và Triệu Hổ, bọn họ đã rơi xuống… phủ của Tống Hiểu. Lúc này, Vương Trung Nghĩa đang hùng hùng hổ hổ chạy vào, miệng oang oang, “Tống Hiểu, đi sòng bạc chơi với lão tử không?”

“Không. Ngươi có biết thân phận của mình không vậy? Là nhà binh, không được vào sòng bạc mua vui.” Tống Hiểu nhíu mày, lạnh lùng nhắc nhở.

“Dẹp mợ nó ba cái luật lệ nhà binh gì đó của ngươi đi! Hôm nay là đầu năm, lão tử phải thắng đẹp để lấy hên cả năm!”

Vừa nói tới đó thì Mã Hán và Triệu Hổ rơi xuống trước mặt họ.

Xin được giản lược bớt quá trình kinh ngạc và hỏi han lẫn nhau. Nói túm lại là bạn Hiểu và bạn Hổ làm quen với nhau rất mau, nói chuyện cũng rất hợp, chỉ hận là không thể gặp nhau sớm hơn. Tống Hiểu thì rất vừa mắt với Mã Hán, lòng thầm nghĩ nếu tuyển được người này vào trong binh đội thì sẽ là một nhân tài hiếm có, rất có lợi cho xã tắc. Mã Hán thì nhìn Tống Hiểu, cũng thầm đánh giá người này cũng có tư chất trở thành một tay bắn tỉa xuất sắc như mình a.

Vậy là bốn người ấy kéo nhau đi uống rượu vui vẻ, sau đó còn kéo vào sòng bạc theo thể nguyện tha thiết của Vương Trung Nghĩa và Triệu Hổ. Kết quả là hôm đó, bọn họ đã ăn được cả núi tiền của sòng bạc, làm cho ông chủ sòng bạc ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ hận không thể thắt dây thun treo cổ tự tử. Lúc ra hỏi sòng bạc, Vương Trung Nghĩa vỗ vỗ vai Triệu Hổ, miệng cười khanh khách, “Con mẹ nó, lão tử tưởng là trước giờ mình là người may mắn nhất, không ngờ lại còn có một kẻ có vận số như ngươi a!”

Triệu Hổ cũng cười tươi rói đáp lại, “Trước giờ tôi cũng tưởng là chỉ có thể thua bài về tay Bạch gia đại ca thôi. Không ngờ là hôm nay lại còn gặp được kỳ phùng địch thủ như anh.”

Nhìn hai tên ngốc tử cười ha ha hô hô với nhau, Mã Hán và Tống Hiểu đi sau chỉ có thể nhìn nhau thở dài.

Sau đó thì Tống Hiểu dẫn ba người nhập cung vấn an và chúc phúc hoàng đế Ngao Thịnh nhân dịp năm mới. Tại sao lại là ba người ư? Tại vì Tống Hiểu muốn giới thiệu Mã Hán cho Ngao Thịnh, còn Vương Trung Nghĩa muốn giới thiệu Triệu Hổ cho Tương Thanh. Cả hai đều nghĩ nếu có thể giữ bọn họ lại chỗ mình thì rất tốt. Triệu Hổ và Mã Hán thì chỉ còn biết đi theo hai người bọn họ, nhân tiện hỏi thăm tin tức trong cung xem sao.

***

Hắc Vân Bảo

“Ngươi muốn một bộ dao để làm gì?” Tư Đồ nhìn Công Tôn, càng lúc càng không hiểu nổi một linh hồn như vậy sao lại có thể dung hòa với thể xác của Tiên Tiên chứ. Hắn thừa nhận rằng bộ dạng của Tiên Tiên lúc này cực kỳ mị nhân, vô cùng thu hút, nhưng thật sự là hắn không quen, và cũng không thích Tiên Tiên như vậy. Hơn nữa, bây giờ linh hồn này còn đòi hắn cung cấp cho mình một bộ dao mổ mà ngỗ tác hay dùng, hắn sợ nhỡ đâu kẻ này lạng quạng thế nào lại tự làm tổn thương mình, mất một sợi tóc của Tiên Tiên, lấy ai đền cho hắn hả?

“Phòng thân.” Công Tôn đáp gọn lỏn, giọng điệu lạnh tới mức Tư Đồ không còn nhận ra nổi giọng nói nhu hòa, dịu dàng như nước của Tiên Tiên nữa.

“Ngươi không cần phòng thân. Ta sẽ bảo vệ ngươi.” Tư Đồ dứt khoát nói.

“Ta không tin ngươi.” Công Tôn khẽ nheo mắt, tàn nhẫn đáp lại. Tư Đồ nghe thế, tâm nói, “Ngươi không cần dao. Bản thân lời nói của ngươi đã là lưỡi dao sắc nhọn nhất.” Dẫu biết người đó không phải là Tiểu Hoàng, nhưng nghe thấy lời như thế phát ra từ chính cái miệng xinh đẹp ấy, gương mặt như thiên tiên ấy vẫn khiến cho Tư Đồ không khỏi đau lòng. Không ngờ rằng sẽ có ngày Tiên Tiên của hắn lại thốt ra lời vô tình đến thế. Hắn tức giận quay người đi, đáp trả lại một cách lãnh khốc không kém.

“Được, ta sẽ đáp ứng ngươi. Nhưng dù sao thì ta cũng sẽ bảo vệ thể xác của Tiên Tiên bằng mọi giá. Ngươi khôn hồn đừng làm tổn thương đến nó. Nếu không ta sẽ lột da gã Cẩm Đường ấy để lấy lại công đạo cho Tiên Tiên.”

Công Tôn chẳng những không bị dọa mà còn nhếch mép cười, “Ta mong chờ cảnh ấy đấy.”

***

Cẩm Đường chở Tiểu Hoàng phi ngựa như bay đến Hắc Vân Bảo. Khi vào đến nơi, Tiểu Hoàng chưa kịp mở miệng nhờ người truyền tin đến cho Tư Đồ thì bọn họ đã nhận được ngay ra họ chính là hai người mà Tư Đồ bang chủ đang phát lệnh truy nã. Một người lập tức cấp tốc chạy vào trong thông báo cho Tư Đồ.

Bạch Cẩm Đường cứ ngỡ chỗ này là một bang phái lớn, xông vào tùy tiện để tìm bang chủ như vậy hẳn sẽ không dễ dàng được cho vào, đã dự liệu là vào đây sẽ náo loạn một trận, không ngờ lại nhanh gọn, suôn sẻ đến vậy.

“Hẳn là Tư Đồ đã cho người tìm chúng ta nên họ mới dễ nhận ra chúng ta như vậy.” Tiểu Hoàng nhẹ giọng nói. Cẩm Đường thở ra một hơi, sao cũng được, miễn là anh được gặp lại Sách càng sớm càng tốt. Nghĩ vậy, anh nhảy xuống ngựa, sau đó đưa tay đỡ Tiểu Hoàng xuống.

“Xem ra gã Tư Đồ của ngươi cũng không tồi.” Cẩm Đường buộc miệng khen.

“Hi hi.” Tiểu Hoàng nghe có người khen Tư Đồ thì sung sướng mỉm cười như hoa xuân nở rộ, khiến cho Cẩm Đường phải trố mắt nhìn mấy giây. Công Tôn cực kỳ, cực kỳ hiếm khi cười, mà cười ngây thơ như thế này thì đương nhiên là không bao giờ. Một nét diễm lệ pha lẫn sự kawaii không thể tả. Cẩm Đường nhìn thấy nụ cười khuynh tâm ấy trên gương mặt Công Tôn, nhất thời không thể kiềm chế bản thân mà khẽ đưa tay chạm vào một bên má của Công Tôn.

Bỗng dưng một tia hàn quang lóe lên, xẹt qua như chớp, bay thẳng về phía Bạch Cẩm Đường khiến cho anh giật mình, theo phản xạ, nhanh tay chụp nó lại. Anh cầm nó trong tay, nhìn xuống thì thấy là một con dao nhỏ sắc nhọn, mang theo mười phần sát khí. Chưa kịp lên tiếng thì lại có hai ba con dao nữa đồng thời phóng tới ào ạt, dao nào dao nấy quả thật là đều muốn lấy mạng anh. Bạch Cẩm Đường không còn cách nào khác đành phải ôm Tiểu Hoàng xoay người tránh né. Cẩm Đường ngẩng mặt nhìn về phía trước thì thấy có hai người đang xuất hiện ở cách đó không xa. Một người cao lớn, uy vũ, khí phách đầy mình, đôi mắt cao ngạo, mái tóc tùy tiện buộc ra phía sau. Người còn lại là một thiếu niên nhỏ nhắn, mi mục như hoa, trông rất thanh tú, xinh đẹp, chỉ là bộ dạng lúc này lại mang đầy sát khí. Nhìn dáng đứng của mỹ thiếu niên kia, Bạch Cẩm Đường nhận ra đó chính là người vừa ném dao, hơi nhíu mày.

Bộ dáng đó… ánh mắt lạnh lùng đó… Không lẽ nào..?!

“Tư Đồ!” Tiểu Hoàng vui mừng gọi lớn một tiếng, chạy về phía của Tư Đồ.

“Tiên Tiên?” Tư Đồ kinh ngạc nhìn Tiểu Hoàng trong thể xác của Công Tôn, định vươn tay ôm lấy y nhưng cuối cùng lại rút về. Dẫu sao đó cũng là thể xác của người khác, làm thế dường như không đúng lắm. Cẩm Đường cũng chạy về phía Công Tôn trong xác Tiểu Hoàng.

“Sách?! Là em phải không?” Cẩm Đường gấp gáp hỏi, hoàn toàn không ngờ là Công Tôn đáp lại một câu thế này.

“Cút. Ngươi là ai? Ta không quen ngươi.” Nói xong lạnh lùng quay người bỏ vào trong. Bạch Cẩm Đường làm sao có thể bỏ qua như thế được. Anh vội chộp lấy cổ tay Công Tôn.

“Sách! Rõ ràng là em mà! Tại sao vậy?”

Tư Đồ nhìn thấy Cẩm Đường đang nắm tay của “thể xác của Tiên Tiên của hắn” thì nhíu mày, tâm nói “Ta đã tôn trọng thể xác người của ngươi, thế mà ngươi lại dám động đến thể xác người của ta?” Nhanh như chớp, Tư Đồ vọt tới, xuất thủ hất tay Bạch Cẩm Đường ra khỏi tay Công Tôn. “Buông ra! Y đã nói là không quen ngươi rồi mà!”

Bạch Cẩm Đường thấy có người ngăn cản mình, liền nheo mắt nhìn người kia. “Không phải chuyện của ngươi. Tránh ra!”

“Đương nhiên đây là chuyện của ta. Ngươi tuyệt đối không được đụng vào y.”

“Mau tránh ra!”

“Nếu không thì sao?”

Bạch Cẩm Đường lúc này đã nổi giận thật sự. Từ lúc tới đây tâm tình anh đã cực kỳ xấu vì bị lạc mất Công Tôn, bây giờ tìm được rồi thì không hiểu sao Công Tôn lại không nhận ra anh. Hơn nữa vừa rồi dường như thậm chí còn muốn lấy mạng anh. Bao nhiêu dồn nén đã đến giới hạn, anh quyết định trút hết tất cả lên đầu Tư Đồ. Vậy là chuyện gì tới cũng tới. Cẩm Đường ra tay trước, anh tung một cước vào ngực của Tư Đồ. Tư Đồ hiển nhiên là tránh được. Cuộc long tranh hổ đấu chính thức bắt đầu, cả hai đều kinh ngạc trước võ nghệ của đối phương và đều thầm khen ngợi trong tâm. Tư Đồ thấy Cẩm Đường không sử dụng khí giới thì cũng chỉ đánh tay đôi với anh. Tuy chỉ đánh tay không nhưng sự kịch liệt của nó cũng khiến người ta kinh hồn bạt vía. Các thành viên của Hắc Vân Bảo bu ra đông nghẹt để xem hai người đánh nhau. Hai người đánh đến cát bay đá lăn túi bụi, đánh từ chính sảnh Hắc Vân Bảo đến tận ngọn núi ở phía sau hậu viên Hắc Vân Bảo. Hai người đánh đến đâu thì bà con bu xem tới đó, hiển nhiên là hai mỹ nhân của chúng ta cũng phải chạy theo để quan sát chồng mình.

Nói về Công Tôn mỹ nhân, đương nhiên là mỹ nhân hoàn toàn không quên Cẩm Đường đại gia rồi. Nghĩ kỹ lại đi, nếu quên thì mỹ nhân đã không phóng dao để sát phu rồi. Còn nguyên nhân mà mỹ nhân phóng dao và lơ đẹp đại gia của chúng ta… bà con đoán thử xem vì sao a.

Tua lại một lúc về trước, Tư Đồ vừa đưa bộ dao cho Công Tôn thì đã nghe báo tin rằng hai người ấy đã đến Hắc Vân Bảo. Cả hai tập tức chạy ra ngoài. Khi vừa ra đến nơi thì Công Tôn nhìn thấy một cảnh tượng hết sức ba chấm. Bạch Cẩm Đường đang đỡ một người xuống ngựa, vẻ mặt hết sức dịu dàng. Công Tôn hiểu người đó chính là mình, nhưng người đó cũng không phải là mình. Nhìn thấy vẻ ôn nhu đó của Cẩm Đường đối với một “người khác”, Công Tôn bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác khó chịu trong lồng ngực, nghèn nghẹn và bức bối. Anh không thích cảm giác này chút nào, tựa như là một thứ gì đó ê ẩm, nôn nao dâng lên từ tận ruột gan vậy. Và khi người đó cười với Cẩm Đường, Công Tôn cứng người chết đứng, tâm nói, “Sao bộ mặt của mình lại trở thành như thế chứ?”… Rồi đến khi Cẩm Đường nhìn người đó, còn đưa tay lên chạm vào mặt… thì Công Tôn đã đến giới hạn chịu đựng của mình. Không hề suy nghĩ, mỹ nhân của chúng ta, còn được biết đến với biệt danh đệ nhất sát thủ dùng dao, đã rút dao ra… thử hàng mới liền =)))) Tới khi Cẩm Đường chạy đến gọi “Sách”, phản ứng thật trong tâm của Công Tôn mỹ nhân chính là, “Còn dám vác mặt tới gọi tôi à?”

*Bà con hiểu được mấu chốt rồi chứ? =)))) Cẩm Đường ca của chúng ta bị tình ngay lý gian a~ Bị Mỹ Nhân giận gòi!!!*

Trở lại trận chiến bạt mạng của hai anh công của chúng ta, hiện giờ họ đã đánh đến bên cạnh bờ vực. Trên mặt của hai mỹ nhân đã thoáng vẻ lo lắng. Công Tôn tuy là vẫn giận nhưng biểu hiện trên gương mặt lúc này đã phản bội anh. Cẩm Đường đương nhiên là đã nhận ra điều đó, linh quang lóe lên, anh chợt hiểu ra nguyên nhân của chuyện này. Bạch Cẩm Đường vừa đánh vừa nhìn về phía Công Tôn, trên môi nở một nụ cười, miệng gọi, “Sách!!!”

Bỗng dưng, Bạch Cẩm Đường vừa gọi xong thì trượt chân ngã xuống vực thẳm ở phía sau. Công Tôn ngỡ ngàng nhìn về phía trước, Cẩm Đường đã không còn ở đó. Chuyện diễn ra quá đột ngột khiến cho Công Tôn chỉ biết ngây dại. Tư Đồ, Tiểu Hoàng và tất cả mọi người đều vô cùng bàng hoàng trước chuyển biến này.

“Cẩm Đường!”

Công Tôn lao người về phía trước, miệng gào to. Vẻ mặt lộ rõ sự hoảng loạn. Chân khuỵu xuống.

“Cẩm Đường!”

Bỗng dưng, một bàn tay bám vào thành vực, Bạch Cẩm Đường bất ngờ nhảy vọt lên, miệng cười gian xảo, “Cuối cùng em cũng chịu gọi tên tôi rồi.”

Công Tôn sau một giây ngớ người, anh lập tức rút dao ra, tay đâm tá lả, miệng hét lên. “Bạch. Cẩm. Đường. Tôi giết anh!!!!”

Bạch Cẩm Đường né mấy nhát rồi chụp tay Công Tôn lại, miệng vẫn cười tỉnh, “Nếu không làm thế thì đến bao giờ em mới chịu nhận tôi?”

Tư Đồ lúc này cũng không buồn cản Cẩm Đường nữa, tuy vẫn hơi khó chịu nhưng hắn chỉ đi đến bên cạnh, ôm lấy vai Tiểu Hoàng *tức thể xác của Công Tôn* coi như là trả đũa =))) Hắn thì thầm vào tai Tiểu Hoàng, “Hai người đó thực sự là rất xứng đôi với nhau.”

Tiểu Hoàng cười và gật đầu, “Ừm.”

Và đúng lúc này thì… Tèn tén ten!!! Vị anh hùng cứu thế của chúng ta đã xuất hiện… Xin cho một tràng pháo tay để chào mừng cái mẹt ham hố của bạn BEE!!!! Vậy là từ trên trời, xuất hiện ba bóng người bay xuống, không ai khác chính là Doraemon, Nobita và nó.  Nó lao xuống trước tiên, vừa nhìn thấy các giai thì nước miếng chảy xuống một cách khó kìm chế, mắt sáng lên phải 1000 watt là ít. “Cẩm Đường đại gia a~~~!!! Công Tôn mỹ nhân a~~~~!!! Anh Tư Đồ dzất đợp chai a~~~!!! Tiểu Hoàng kawaii a~~~!!!”

Nó rú lên với một bộ mặt không thể hớn hơn được nữa. Mọi người đồng loạt nhìn nó y hệt như một vật thể bay không xác định ngoài hành tinh *aka. UFO =)))* Doraemon và Nobita cũng nhìn nó với sáu cặp mắt kỳ thị không để đâu cho hết.

Nhưng khi nó vừa đáp xuống thì đã nhận ra có chuyện quái dị a. Sao Cẩm Đường đại gia lại đang quỳ gối bên cạnh bé Kawaii, lại còn nắm tay? Sao anh dzất đợp chai lại đứng cạnh Công Tôn mỹ nhân, lại còn khoác vai? Nó nhìn tới nhìn lui, quan sát vẻ mặt của hai mỹ nhân. Cuối cùng hét lên một tiếng, “A!” Sau đó ôm đầu thầm nghĩ, “Trăm sự đều do ta! Chết rồi! Chết rồi! Chuyến này chết chắc rồi! Sao cái lá Change không đụng ai mà lại đụng đến Mỹ Nhân và bé Kawaii chứ? Rõ ràng là muốn lấy mạng ta mà. Không được! Chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra là mình làm! Bình tĩnh lại! Đâu có ai biết là mình làm đâu. Bình tĩnh nào.”

Nó quệt đi một giọt mồ hôi tội lỗi trên trán, cười nói. “Xin hỏi có phải là các vị đang gặp một chút rắc rối không ạ? Đừng lo, em đã có cách giải quyết.” Sau đó nó tiến đến chỗ Cẩm Đường, giơ business card ra, đồng thời đưa tay ra bắt, “Xin tự giới thiệu em là Bee, người đại diện cho Hội Những Người Sống Chết Vì Giai Đẹp. Hân hạnh được gặp anh. Em đã ái mộ đại gia từ dzất lâu gòi ạ, nghe danh của anh hệt như sấm đấm bên tai, hôm nay được diện kiến, quả thật là kiếp trước hẳn đã ăn cà chua, uống nước khoáng cả đời để tích phúc cho đời sau.”

Bạch Cẩm Đường nhìn nó, theo thói quen nghề nghiệp, lạnh lùng đưa tay bắt lại, “Xem ra cô đã tìm hiểu không ít về tôi. Vậy thì không cần business card của tôi đâu nhỉ? Mà nếu cần thì tôi cũng không có ở đây.” Nhưng mà sự thực là lúc này nó đã không nghe gì được nữa, tại vì hồn của nó đã bay lên chín tầng mây rồi. Nó tự nhủ với lòng, “Trong vòng ba tháng tới, ta sẽ không rửa tay a~”

Sau đó, nó quay sang nhìn Công Tôn trong xác Tiểu Hoàng, “A~~ Tiên Tiên nhìn thật là băng giá a~ Quyến rũ bất ngờ a~~~” Rồi lại ngẩng mặt nhìn Tư Đồ dzất đợp chai, tay bật ngón cái, “Chẹp chẹp, đặt tên cho anh là Ngận Suất thật ra cũng hem quá đáng lắm đâu. Anh quả là dzất đợp chai!” Và cuối cùng nó lết lết tới chỗ Công Tôn mỹ nhân *hồn là Tiểu Hoàng*, mắt chói lòa phải đưa tay ôm trán, “Ối mẹ ơi, Mỹ Nhân ~~ Mỹ Nhân a~~ Hôm nay ta có chết cũng thỏa lòng nhắm mắt.” Lòng niệm như thế, nó hạ quyết tâm làm một việc mà bản thân ao ước bấy lâu, bất chấp tính mạng của mình. Đó là… lén hun một cái lên má của Mỹ Nhân a!

Tiểu Hoàng vẫn ngơ ngác chưa kịp phản ứng thì cả Công Tôn, Bạch Cẩm Đường và Tư Đồ đều đồng loạt tỏa ra sát khí phừng phừng. *E là có mấy người đang đọc cũng nảy sinh ý đồ giết ta thì phải?* Một loạt dao phóng tới ào ào. Nhưng mà nó đã tính toán cả rồi, mượn bộ bài Clow chính là để dùng lúc này đây.

“Shield!!”

Một lá chắn ma thuật hiện ra, đỡ hết toàn bộ số dao, làm cho chúng rớt xuống đất sạch. Nhưng mà chiêu đó chỉ mới ngăn chặn được đòn sát thủ của Công Tôn mỹ nhân thôi, còn hai anh công thì…

“Jump!!”

Đôi giày dưới chân nó bỗng mọc ra cánh và nhảy vút lên cao.

“Hai anh cho dù khinh công có cao cỡ nào thì ta cũng chấp hết. Hố hố hố!!!”

Trong lòng nó cười bỉ ổi. Bạch Cẩm Đường rút từ trong áo ra một khẩu súng, bắn về phía đôi giày của nó.

Kufufufufu ~~~Cơ mà chuyện này nó cũng dự trù trước rồi.

“Throught!”

Viên đạn xuyên hẳn qua chân nó hệt như xuyên qua không khí. Nó nghĩ nghĩ, sợ đạn đi lạc, bắn trúng con chim nào đó thì nó lại mang tiếng là sát sinh, không tích được phước cho đời sau thì khổ. Cuối cùng nó hô to, “Freeze!”

Viên đạn lập tức đóng băng và rơi xuống vực thẳm.

Cả đám người trố mắt nhìn nó với vẻ không dám tin vào mắt mình. Hiển nhiên là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy có người sử dụng pháp thuật thực sự trước mặt mình. Nó vênh mũi lên một cách tự đắc, nhưng cảm thấy kéo dài tình hình này quả thật không phải là ý hay. Nó lục lục trong ba lô ra một mảnh khăn trắng.

“STOP!! Em đầu hàng! Em không có ý phi lễ đâu ạ.” Nó nói với giọng ủy khuất, hai tay chắp lại, “Chẳng qua là do em hâm mộ Công Tôn mỹ nhân đã lâu thôi mà. Cẩm Đường đại ca, dù sao thì đó vẫn là linh hồn của Tiểu Hoàng a. Tư Đồ đại ca, dù sao thì đó vẫn là thể xác của Công Tôn a. Công Tôn mỹ nhân a~ tuy đó là thể xác của anh nhưng mà lúc nãy anh cũng đâu có bị hôn đâu a~~ Tha cho em đi mà!”

“CÒN LÂU!” Ba người đồng thanh kêu lên, tay ai nấy lăm lăm vũ khí chờ thời cơ băm xả nó ra. Nó nhìn thấy nguy cơ trùng trùng, dù hiện tại không bị xử đẹp thì sớm muộn gì cũng bị ám toán chết a. Cuối cùng nó đã nghĩ ra một diệu kế để đoái công chuộc tội.

“Nếu các anh tha cho em thì em sẽ có cách để hoán đổi linh hồn của Công Tôn mỹ nhân và Tiểu Hoàng lại với nhau, ai về nhà nấy, vui vẻ cả làng. Chịu không chịu? Deal or no deal?”

Bọn họ khựng lại một chút. Công Tôn mỹ nhân lạnh lùng hỏi lại, “Có thật là cô có cách không?”

“Nói dối làm anti của anh liền! Mà em thì có chết cũng không anti anh! Suy ra là em không nói dối.” Nó rành mạch đáp lại.

Bạch Cẩm Đường, Công Tôn, Tiểu Hoàng và Tư Đồ nhìn nhau, đồng loạt gật đầu. Tiểu Hoàng ngây thơ nghĩ, “Được đổi lại là tốt lắm rồi.” Ba người còn lại nghĩ, “Xong việc rồi thì hủy thi diệt tích!”

Nó thấy nguy cơ máu me tạm thời được dập xuống thì vui vẻ đáp xuống, tay vẫn cầm chắc bộ bài, phòng hờ trường hợp bị tấn công đột xuất. “Thật ra được chết dưới tay các anh thì làm quỷ cũng phong lưu a~” Nó hí hửng nghĩ.

Tạm gạt bỏ bộ mặt phởn sang một bên, nó bắt đầu suy nghĩ. “Hiện giờ không biết là Change đã chạy đến tận đâu rồi. Có muốn bắt lại cũng không thể làm ngay được. Vậy thì…”

“Mon-chan! Xuống chị biểu!” Nó gọi Doraemon.

“Dạ.” Tội nghiệp hai bé Doraemon và Nobita, nãy giờ thấy nó gây chuyện, sợ quá mà cứ phải lơ lửng trên không, hổng dám đáp xuống đất. Bây giờ thấy tình hình chiến sự đã hòa hoãn xuống thì mới yên tâm, chầm chậm bay xuống.

“Mon-chan à ~ Cho chị mượn Gậy Hoán Đổi của em đi.”

“A! Cái đó ạ?” Doraemon lục lục trong túi thần kỳ, lôi ra một núi bảo bối tạp nham, trộn lẫn với nhau, vừa lấy ra vừa nói, “Không phải cái này. Cũng không phải cái này. Cái này cũng không phải nốt…”

Mọi người sốt ruột dõi theo Doraemon một hồi. Cẩm Đường thì thầm với Công Tôn, “Nhìn cái con đó quen quen ha?” Công Tôn vẫn còn giận nên bơ đẹp Cẩm Đường.

Tiểu Hoàng quay sang Tư Đồ, thích thú nói, “Lần đầu tiên ta nhìn thấy một con chồn màu xanh dương đó, Tư Đồ.”

Tư Đồ mỉm cười, “Có muốn ta bắt về cho ngươi nuôi không?”

“A, đừng đừng đừng, ngàn vạn lần không nên.” Nó xen vào, lập tức bóp nát tư tưởng đó của anh Đợp chai từ trong trứng nước.

“Tại sao?” Tư Đồ nhíu mày.

“Thứ nhất, Mon-chan là mèo, không phải là chồn. Thứ hai, tuy là mèo nhưng Mon-chan cũng giống như con người, không thể nuôi như thú cưng được. Thứ ba, Mon-chan… lợi hại hơn em gấp một ngàn lần. Cho dù anh có bắt lại thì Mon-chan vẫn có thể chạy bất cứ lúc nào. Tại sao ư? Tại Mon-chan là mèo máy siêu cấp đến từ thế kỷ 22. Thứ tư, Mon-chan không thuộc về thế giới này……”

Nó ba hoa chích chòe một tràng thật dài về tình iu thời thơ ấu của nó cho Tư Đồ và Tiểu Hoàng nghe. Tiểu Hoàng tỏ vẻ rất thích thú, lắng nghe rất chăm chú, trong khi Tư Đồ đẹp chai chỉ đứng một bên, ngoáy ngoáy tai như thể không nghe thấy gì.

Ở bên này, sau một hồi vật lộn với cái núi bảo bối không được ngăn nắp cho lắm, cuối cùng, Doraemon đã tìm thấy cây gậy hoán đổi.

“Chị Bee. Bọn em tìm được rồi!” Doraemon và Nobita vui mừng reo lên. Nó cũng hí hửng chạy sang.

“He he, ngoan. Cám ơn hai đứa a~~”

Nó cầm lấy cây gậy hoán đổi, nói, “Bây giờ Công Tôn mỹ nhân cầm một đầu gậy, Tiểu Hoàng thì cầm đầu gậy còn lại. Như vậy là có thể hoán đổi thể xác lại rồi.”

Công Tôn nghi ngờ nhìn nó, “Đơn giản vậy thôi sao?”

Tiểu Hoàng thì ngoan ngoãn cầm lấy một đầu gậy như nó đã hướng dẫn.

“Thật mà. Không tin thì thử là biết liền.” Nó cười cười với Mỹ Nhân.

Công Tôn cuối cùng cũng cầm lấy đầu gậy còn lại. Một luồng sáng phát lên, trong nháy mắt, Công Tông chuyển sang đứng ở chỗ Tiểu Hoàng, còn Tiểu Hoàng cũng đã hoán đổi đến vị trí Công Tôn vừa đứng khi nãy. Cả hai nhìn lại bản thân mình, lấy tay sờ sờ gương mặt. Sau đó, Tiểu Hoàng vội vã chạy về phía Tư Đồ, ôm chầm lấy hắn, “Tư Đồ, ta về rồi đây!”

Tư Đồ mừng rỡ đỡ lấy y, trong lòng vui sướng khôn xiết. Cuối cùng thì Tiểu Hoàng cũng đã thật sự về với hắn rồi.

Công Tôn ở bên này vẫn chưa biết phải phản ứng ra sao thì từ phía sau đã có một vòng tay ôm tới.

“Sách.”

“Buông ra.” Công Tôn lạnh lùng nói, rõ ràng trong lòng vẫn chưa hết giận.

“Em biết là sở dĩ tôi phản ứng như thế chính vì đó là gương mặt của em. Trong mắt tôi chỉ nhìn thấy em mà thôi.”

“Buồn nôn.” Công Tôn cộc cằn đáp lại.

“Nhưng mà không nói thế thì có người ghen a~” Bạch Cẩm Đường cười nham nhở.

“Ai mà thèm ghen?!” Gương mặt Công Tôn đỏ bừng, thẹn quá hóa giận, mà mỹ nhân khi giận lên thì trông càng muôn phần xinh đẹp. “Anh là đồ- ưm!”

Chưa kịp mắng người nào đó thì hậu quả tất yếu là đã bị cưỡng hôn a~ Mỹ Nhân bị Đại Gia hôn đến mức chỉ còn có thể thở hổn hển, không thể nói thêm lời nào nữa.

Nó nhìn chằm chằm hai người hôn nhau, mắt chuyển thành hình trái tim, mũi chảy máu ào ạt. Tưởng là nó bịnh, nhưng thực ra nó vẫn rất chu đáo che mắt hai bé Doraemon và Nobita lại. Nó cần phải bảo vệ tuổi thơ của mình a~

Nương a~ Được nhìn thấy Đại Gia hôn Mỹ Nhân, hôm nay đúng là có trết cũng nhắm mắt a~~

Nó vừa nghĩ vừa lấy khăn trấm trấm máu mũi. Trong nháy mắt, cái khăn trắng đã chuyển sang màu đỏ thẫm. “Aizz, lãng phí quá, lẽ ra lúc này phải đi hiến máu a~” Nó thầm tiếc rẻ.

Đợi tới khi nó thấm máu mũi tới cái khăn thứ ba thì nụ hôn siêu – dài đã kết thúc.

“Ô kê! Cuối cùng thì bà con ai cũng đoàn tụ, nồi nào úp vung nấy rồi. Bây giờ thì chúng ta phải tiếp tục lịch làm việc nào.” Nó vừa vỗ tay, vừa nói, vừa liếc đồng hồ, nhớ lại cái giá thứ nhất mà Yuuko ra cho nó.

“Thứ nhất, em chỉ có duy nhất một ngày để xuyên không. Hãy tận dụng và trở về trước 12 giờ đêm, nếu không tuân thủ, em và những người kia sẽ bị ném vào một thế giới khác mà đến tôi cũng không biết là đâu. Hậu quả lúc ấy, em phải tự hiểu.”

“Lịch làm việc cái gì?” Bạch Cẩm Đường khó hiểu nhìn nó.

“À, ý em là, hai người đang bị thất lạc những người còn lại đúng không? Chúng ta đi tìm họ thôi.”

“Làm sao mà cô biết chuyện này?” Công Tôn liếc mắt nhìn nó.

“A~~~ Công Tôn Mỹ Nhân nói chuyện với ta~~ Những hai lần rồi nhá! Chuyến này về mà kể lại, bọn hủ nhà mềnh ghen tỵ chết đi. Hố hố hố!” Nó thầm tự sướng trong bụng, sau đó quay sang Mỹ Nhân, trưng ra nụ cười 1000 watt, “Đó là bí ~ mật ~ a~”, không quên học đòi theo Tước Mỹ Nhân, đưa tay lên miệng, “Suỵt~” một tiếng.

“Vậy làm sao biết những người còn lại ở đâu mà tìm?” Tiểu Hoàng lên tiếng, có phần muốn giúp đỡ Cẩm Đường và Công Tôn.

“He he, muội biết ở đâu mà. Là chỗ người quen của các huynh đó.”

“Người quen?” Tư Đồ lúc này cũng tò mò.

“Chỉ có thể là ở Tu La Bảo và Hoàng Cung thôi.” Nó cười tươi rói trong khi mọi người đều giật mình. Nó tiếp tục quay sang nhìn Doraemon, “Mon-chan! Onegai! Cho chị mượn cánh cửa thần kỳ nhé?”

“Dạ được.” Doraemon vui vẻ lấy cánh cửa thần kỳ ra.

“Chúng ta đến chỗ Tu La Bảo trước nhé? Em cá là các anh Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đang ở đó.” Nó quay đầu nhìn các anh giai, rất ga lăng mà mở sẵn cửa ra đứng chờ.

“Vậy bọn ta có thể cùng đi không?” Một giọng nói bất ngờ vang lên. Là Triệu Tước! Triệu Tước nói xong, quay sang nhìn Ân Tịch Ly, cười cười, “Tịch Ly huynh quả thật là dự liệu như thần.”

“Triệu Tước huynh cứ quá khen. Chút ít tri thức của ta làm sao mà dám sánh với huynh được.”

Đằng sau lưng bọn họ, nhóm Triệu Tước, Bạch Diệp, Ân Tịch Ly, Viên Liệt thong thả ung dung bước tới trước sự kinh ngạc của bàn dân thiên hạ.

“Phụ thân!” Tiểu Hoàng gọi, chạy sang chỗ Ân Tịch Ly, “Cha đến thăm bọn con sao?”

“Nhạc phụ đại nhân.” Tư Đồ cũng tiến tới, chắp tay chào cả Ân Tịch Ly và Viên Liệt.

“Ừm.” Ân Tịch Ly mỉm cười gật đầu.

Trong lúc đó thì Cẩm Đường cùng Công Tôn đồng loạt nhìn Triệu Tước và Bạch Diệp, chưa kịp lên tiếng thì bị một tiếng ré cắt ngang.

“Tước gia~~~~~!!! Tước mỹ nhơn!!! Làm ơn cho em xin chữ ký!” Nó xúc động bay tới. Rút một tờ giấy trắng loại cứng và một cây bút ra dâng lên trước mặt Triệu Tước.

“Xin chữ ký ta làm chi a?” Tước mỹ nhơn cười cười nhìn nó với vẻ thú vị, khiến cho con tim hủ nử của nó muốn nhảy quách ra khỏi lồng ngực cho rồi.

“A~~ không hổ danh là Tước gia a. Một nụ cười mà muốn khuynh đảo nhân tâm luôn!”

“Dạ, em muốn xin về bán đấu giá cho bọn hủ nhà em. Cá là sẽ có một trận tranh giành gà bay chó sủa vui lắm cho xem. Hắc hắc.”

“Được, ta thích sự nham hiểm đó.” Triệu Tước cười và ký roẹt roẹt , xong vứt trả lại cho nó, không quên nhắc, “Bán được bao nhiên nhớ gọi báo lại cho ta.”

“Dạ vâng, thưa Tước gia. XD”

Mọi người đều đứng hình trước màn xin chữ ký có một không hai này. Cuối cùng nó lại là người lên tiếng trước. “Xuất phát thôi!”

***

Tu La Bảo

Lúc này, bé cưng Mộc Lăng vẫn đang đinh ninh không biết là có nên giúp Nhạc Gia Tứ Đại Tỷ Muội này thành thân với hai nam tử kia hay không. Mộc Lăng nghĩ, con nhà người ta, cả hai đều thuộc dạng sắc nước hương trời, nếu phải gả cho bốn tên thuộc hạ xấu ma chê quỷ hờn của mình thì cũng đúng là quá ủy khuất cho họ rồi. Đang vẫn suy tính làm mai hay không làm mai thì Vân Vân Thủy Thủy bỗng dưng chạy vào, gương mặt hớt ha hớt hãi.

“Tần đại ca! Mộc đại ca! Có một đám người rơi từ trên trời xuống!!”

Triển Chiêu, Ngọc Đường, Đại Đinh, Tiểu Đinh nghe vậy đều rất mừng rỡ, xem ra bọn họ rơi cũng cách nhau không xa a. Theo sau Vân Vân Thủy Thủy là đám người Tần Âu, Dương Phàm, Lạc Thiên, Mã Hân, Dương Dương và Tiểu Dịch. Vậy là lại có thêm một màn đoàn tụ hết sức vui vẻ nữa. Mộc Lăng gật gật đầu hài lòng, “Chưa cần tìm mà đã tự dẫn xác tới. Đúng là chỗ này phong thủy tốt a~”

Để chứng minh cho cái phong thủy tốt của Tu La Bảo, lúc này, ở ngay sát chỗ bọn họ đứng bỗng dưng xuất hiện một cánh cửa không biết từ đâu chui ra. Đúng như dự đoán, cánh cửa vừa mở ra, người bước ra đầu tiên là Triệu Tước, sau đó những người còn lại lục tục kéo theo xuất hiện từ cánh cửa. Nó đứng giữ cửa nên chui ra cuối cùng.

“Wow~ Đông đủ quá vậy?” Triệu Tước ngạc nhiên cười.

Khỏi nói cũng biết, đám người ở Tu La Bảo kinh ngạc đến cỡ nào. Mấy người SCI nhìn thấy Bạch Cẩm Đường và Công Tôn thì mừng như thấy mẹ về. Chẹp, cũng phải thôi, Bạch gia đại ca dù sao cũng là ông chủ gia đình mà. Lại thêm một màn hội ngộ cảm động nữa.

“Đại ca!” Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng thanh.

“Lão đại!” Đại Đinh Tiểu Đinh cùng gọi.

Những người còn lại cũng bu tới, nhốn nháo y như một cái chợ. Phía Mộc Mộc Vọng Vọng cũng vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Tư Đồ, Tiểu Hoàng, Ân Tịch Ly và Viên Liệt xuất hiện từ cánh cửa đó.

“Oa~ Sao các ngươi cũng đến đây? Làm sao đến được hay vậy?” Mộc Mộc chạy tới, tranh thủ ăn đậu hủ Tiểu Hoàng một miếng, bị Tư Đồ đá về với Vọng Vọng.

“Ân, ta cũng không rõ nữa. Nhưng mà cánh cửa này thật sự là thần kỳ a.” Tiểu Hoàng tán thán.

Doraemon và Nobita đến giờ vẫn ngơ ngơ ngác ngác, không rõ là rốt cuộc mình lạc đến chỗ nào nữa. Nó thấy hai đứa nhỏ vậy thì thương thương, kéo hai đứa lại với mình, vừa nựng vừa nói, “Cố đi chơi với chị hết ngày hôm nay thôi, Chị có cách để đưa mấy đứa về nhà rồi.”

“Dạ.” Hai đứa nhỏ nghe vậy thì cũng an lòng.

Dương Dương và Tiểu Dịch từ xa nhìn thấy Doraemon và Nobita thì hai mắt sáng rỡ lên, vội vàng chạy tới.

“Úi trời ơi! Mấy đứa nhỏ này đúng là quá mức dễ thương đi! Rõ ràng là muốn chị tụi bây bắt cóc tụi bây về nuôi mà!”

Ý đồ xấu xa nảy ra trong lòng nó, nhưng nó vẫn dằn lòng lại, tươi cười với mấy đứa nhóc như một bà chị dễ xương nhứt thế giới. Nó nghĩ nghĩ một hồi, lấy một thẻ bài ra, gọi nhỏ, “Sweet!” Lập tức, một mớ kẹo đủ loại không biết từ đâu hiện ra giữa không trung. Nó vui vẻ chụp lấy và phân phát cho từng bé một.

“Cho mấy đứa nè. Bây giờ có bạn có bè, vui rồi nhé?”

“Dạ~~” Cả bọn đồng thanh đáp.

Mấy đứa nhỏ nhận kẹo xong thì tíu tít nói chuyện với nhau, đáng iu hết xảy con bà bảy.

“Doraemon, vậy là cậu có bảo bối thần kỳ thiệt hả?” Dương Dương thích thú hỏi.

“Ừ.” Doraemon ngoác miệng cười đáp lại.

“Doreamon, tớ muốn được bay lên trời!” Tiểu Dịch năn nỉ.

“Hai~ Đã có chong chóng tre!” Doraemon rút bốn cái chong chóng tre từ trong túi ra, phân phát cho cả bọn.

*Chú thích: Hai câu thoại trên thật ra là trích nguyên văn từ bài hát Doraemon no Utah =)))*

“A~~ Nhìn tụi nhỏ này mà tự dưng cảm thấy tâm hồn đen tối của mình lại trong sáng ra được một chút a~~”

Nó nhìn theo mấy đứa nhỏ đang bay lên trời, chơi đùa với nhau rất vui vẻ mà cảm giác như một dòng nước tinh khiết chảy vào lòng mình. Các nàng hủ ạ, lâu lâu hãy xem lại mấy tập Doraemon để làm cho tâm hồn mình trong sáng lại XD. Nhìn qua thấy Tần Âu và Lạc Thiên có vẻ hơi lo lắng cho hai cậu nhóc nhà mình, nó lên tiếng trấn an, “Hai anh đừng lo. Mon-chan có trách nhiệm lắm. Không lo té bể đầu đâu.”

E hèm, tạm thời đặt những cảm xúc trong lành với tuổi thơ lại sang một bên, chuyển lại mode hủ nữ. AAAA!!! Cái gì trước mắt nó thế này!?? Một dàn mỹ nam!!!! Ai cũng đẹp lộng lẫy, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, chuyến này đi sợ là mất hết máu quá!! Choáng a~~

Đại Đinh Tiểu Đinh lúc này chạy tới chỗ Bạch Cẩm Đường, đồng thanh, “Lão đại, anh phải chủ trì công đạo cho bọn em. Bốn thằng khùng đó muốn phi lễ bọn em a!”

Bạch Cẩm Đường nhìn sang thì thấy bốn người Giáp Ất Bính Đinh. Bọn họ nhìn thấy Cẩm Đường có vẻ giống như đại ca của Đại Đinh Tiểu Đinh, bèn đồng loạt quỳ gối xuống, chắp tay đồng thanh nói, “Đại ca, xin hãy gả Lan và Huệ cho bọn ta a!”

“Lan? Huệ?” Bạch Cẩm Đường tưởng mình nghe nhầm. Mắt trợn tròn ngạc nhiên trong một giây.

Đại Đinh Tiểu Đinh mỗi người níu chặt lấy một bên tay áo của Cẩm Đường, đầu lắc nguầy nguậy, mắt nhìn anh khẩn nài như hai con cún nhỏ, “Đừng a~”

Nhưng cái bọn họ nhận lại được là một nụ cười gian manh của Bạch Cẩm Đường. Quân tử có thù tất báo a =)))

“Ta ân chuẩn.” Bạch Cẩm Đường thản nhiên nói, không quên nháy mắt một cái với Đại Đinh.

“Đa tạ đại ca. Chúng ta nhất định sẽ làm cho Lan và Huệ hạnh phúc!” Giáp Ất Bính Đinh vui mừng cảm tạ, không hề nhận ra âm mưu xấu xa đằng sau giọng nói của Bạch Cẩm Đường.

“Lão đại! Anh nỡ lòng nào?!” Tiểu Đinh gào lên.

“Lão đại! Làm người ai làm thế?!” Đại Đinh cũng khóc thét.

“Không làm thế sao làm người.” Cẩm Đường chốt lại.

“Lan~ Huệ ~ Chúng ta định ngày thành thân đi! Hôm nay được không? Mùng 1 tháng 1, ngày lành đó!”

“Cút!” Đại Đinh Tiểu Đinh đồng thanh gào lên.

Đúng lúc này thì cứu tinh của hai chàng đã xuất hiện.

“Giáp Ất Bính Đinh! Khá khen cho các ngươi dám hồng hạnh xuất tường! Hôm nay lão tử sẽ thiến sạch các ngươi!”
Người vừa xuất hiện không ai khác chính là Phùng Cách Mã. Tang Cách theo sau, gương mặt cũng đằng đằng sát khí không kém gì Phùng Cách Mã.

“Đã có chúng ta mà còn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt! Để xem hôm nay bọn ta thu thập các ngươi như thế nào!”

Phùng Cách Mã quay sang Đại Đinh Tiểu Đinh đánh ghen, “Các ngươi là hồ ly từ chỗ nào tới! Dám tới đây cướp chồng của lão tử à?! Có tin là ta sẽ đào 18 đời mộ tổ nhà các ngươi lên không?”

Đại Đinh Tiểu Đinh nghe vậy chẳng những không hề tức giận mà đồng loạt nước mắt lưng tròng. Đại Đinh nắm lấy hai tay Phùng Cách Mã. Tiểu Đinh nắm lấy hai tay Tang Cách.

“Sáu người các ngươi thật sự là rất đẹp đôi với nhau. Rõ ràng là tuyệt phối trời đất sinh ra! Bọn ta xin toàn tâm chúc phúc cho các ngươi, trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long, ngày ngày đều gà bay chó sủa, vui cửa vui nhà! Thỉnh các ngươi mang các tướng công của các ngươi về đóng cửa dạy bảo cho cẩn thận. Bọn ta hứa sẽ im lặng rời đi, không dám đến quấy rầy nữa”

Đại Đinh Tiểu Đinh đồng loạt nã đạn liên thanh, khiến cho Phùng Cách Mã và Tang Cách đớ người không kịp phản ứng. Hai người cứ tưởng là tới đây sẽ phải làm loạn một trận tơi bời mới cướp được chồng về, không ngờ lại dễ dàng đến thế. Cũng phải thôi, bọn hắn phối với Giáp Ất Bính Đinh rõ ràng là rất xứng, giống như “dưa leo méo phối trái táo nứt”, hai người này nhìn kiểu gì cũng là “đào chín thượng hạng”, làm sao mà chịu phối với mấy gã tướng công “táo nứt” của bọn hắn được.

Nghĩ vậy, cả hai đều thở phào yên tâm, sau đó Phùng Cách Mã và Tang Cách lôi xềnh xệch bốn vị tướng công của mình về nhà, hảo hảo dạy bảo.

Vậy là một cơn sóng gió lại trôi qua, bầu trời lại quang đãng trở lại.

“Ô kê! Chúng ta đi tìm những người còn lại thôi.” Cuối cùng nó lên tiếng, mắt lại nhìn đồng hồ. Bây giờ là sáu giờ chiều, phải nhanh nhanh mới được.

Nãy giờ, Bạch Cẩm Đường đã giải thích sơ tình hình cho bọn Bạch Ngọc Đường hiểu. Bọn họ đồng loạt gật đầu.

“Mon-chan! Nobi-chan! Dương Dương! Tiểu Dịch! Xuống đây đi mấy đứa, chúng ta phải đi rồi” Nó gọi với lên. Bọn nhỏ nghe gọi thì ngoan ngoãn đáp xuống. Tiểu Dịch ôm Doraemon cọ cọ, “Tớ yêu cậu nhiều lắm, Doraemon!”

*Chú thích: Đây cũng là nguyên văn câu cuối của Doraemon no utah XD*

Dương Dương nghe vậy thì hơi xịu mặt xuống. Tiểu Dịch bắt gặp gương mặt ủy khuất của Dương Dương thì nắm lấy tay cậu, mỉm cười rạng rỡ như ánh mặt trời, “Đương nhiên, tớ yêu nhất vẫn là Dương Dương a!” khiến cho gương mặt Dương Dương trong nháy mắt chuyển sang màu cà chua.

Chẹp, thế mới biết cái gì gọi là “Già không bỏ, nhỏ không tha.”

***

Triệu Trinh và Bạch Trì hiện vẫn đang uống trà đàm đạo với Ngao Thịnh và Tương Thanh. Lizbon thì nằm ở một bên song song với Ngao Ô. Lỗ Ban nằm trên người Lizbon, lâu lâu lại meo meo mấy tiếng với Meo Meo Ô đang nằm trên người Ngao Ô. Đúng lúc này thì Viên Đạt bước vào truyền báo, “Bẩm Hoàng Thượng, Thanh Phu Tử, bên ngoài có Tống Hiểu tướng quân và Vương Trung Nghĩa đại nhân cùng hai bằng hữu xin được diện kiến.”

“Truyền vào.” Ngao Thịnh nói.

Viên Đạt cho người truyền Tống Hiểu và Vương Trung Nghĩa, cùng với Mã Hán và Triệu Hổ vào. Bốn người vừa bước vào, Tống Hiểu và Vương Trung Nghĩa chưa kịp hành lễ thì Mã Hán và Triệu Hổ nhìn thấy Triệu Trinh và Bạch Trì, vậy là.

“A!” Bốn cái miệng đồng loạt thốt lên.

“Triệu Trinh! Trì Trì!” Triệu Hổ, Mã Hán đồng thanh.

“Tiểu mã ca! Hổ tử ca!” Trì Trì gọi.

“Mã Hán! Triệu Hổ!” Trinh Trinh gọi.

Bốn người tay bắt mặt mừng, rất vui vì đã gặp được nhau. Ngao Thịnh ngồi một bên hỏi Triệu Trinh, “Là bằng hữu của ngươi a?”

“Đúng. Nhưng bọn ta vẫn còn thất lạc nhiều người nữa.”

Triệu Trinh vừa nói dứt lời thì một cánh cửa chẳng biết từ đâu hiện ra ngay giữa đại điện.

A~ Xin được giản lược bớt 2000 từ để miêu tả sự kinh ngạc của mọi người cũng như là đại gia đình SCI đã sum vầy hạnh phúc như thế nào, và không cần nói thì chắc mọi người cũng đoán được, Tiểu Trì Trì nhìn thấy Doraemon thì lập tức nhập bọn cùng đám trẻ con, hoàn toàn bỏ quên Trinh Trinh. Còn bên kia, Thanh Thanh cũng cực kỳ vui mừng khi thấy Tiểu Hoàng, Tư Đồ, Mộc Lăng đến thăm. Ngao Thịnh cũng không giấu sự vui vẻ khi được gặp lại đại ca Vọng Thiên của mình. Nói chung đây đúng là đại sum vầy a~~

Trong đại điện thoáng chốc đã đông nghẹt người. Bản thân nó  tới lúc này đã dùng tới cái khăn thứ bảy để thấm máu mũi rồi. Tuy là đầu có hơi choáng vì thiếu máu, nhưng vì sự nghiệp ngắm giai, nó phải trân trọng từng giây, không thể ngất được. Trước mắt nó bây giờ toàn là những nhân vật sáng chói, nhìn mà lóa hết cả mắt a~ Được rồi, bình tĩnh, bình tĩnh lại nào. Hít một hơi~~~ Thở ra~~

“Mọi người xin hãy nghe em nói một chút. Mọi người ở SCI, em đã có cách để đưa mọi người về thế giới của mình, chỉ là chúng ta chỉ có thể khởi hành vào lúc nửa đêm (*Nói láo, thật ra là vì muốn được ngắm các giai càng lâu càng tốt*). Vậy cho nên chúng ta hãy tạm thời hưởng thụ khoảng thời gian còn lại ở đây cùng với những người bạn mới quen.” Nói xong nó quay sang Ngao Thịnh, cúi người hành lễ, “Hoàng thượng, nếu có thể xin người hãy tiếp đãi những người này thật tốt cho đến hết ngày hôm nay để thể hiện sự hiếu khách của mình.” Bỗng nhiên, nó dùng lá bài Jump nhảy đến bên cạnh ngai vàng, thì thầm vào tai Ngao Thịnh, “Thần có mang theo một loại xuân dược loại thượng hảo hạng từ thế giới tương lai đến. Xong hết chuyện hôm nay thì thần xin được dâng lên cho Hoàng Thượng dùng cùng Thanh Phu Tử, đảm bảo hai người tối nay có thể làm tới đệ thập trang (trang 10) mà không gây tác dụng phụ. Xin hỏi ý người thế nào ạ?”

Ngao Thịnh nghe vậy thì giật mình, hỏi nhỏ lại nó, “Thật không? Lợi hại vậy a?”

Nó cười tủm tỉm một cách hết sức bỉ ổi, “Thần không dám nói dối. Người có thể cho người khác thử trước khi dùng nếu không tin thần. Nhưng đây thật sự là thuốc rất tốt. Tất cả chỉ xuất phát từ tấm lòng ái mộ của thần đối với mối tình đẹp của người và Thanh Phu Tử thôi ạ.”

“Hảo. Trẩm ân chuẩn.” Ngao Thịnh vui vẻ đáp ứng yêu cầu của nó. Trong lòng con sói đó, bây giờ chắc hẳn là chỉ nghĩ đến đệ thập trang mà thôi.

“Vậy xin hỏi mọi người bây giờ muốn làm gì a? Hôm nay là đầu năm, lại hiếm khi được tụ họp vui vẻ và đông đảo như vậy, mọi người có muốn vừa ăn vừa ngắm hoa không?”

“Ta cũng đã nói thế với Tư Đồ a. Nhưng mà hiện giờ đào hoa vẫn chưa nở, lấy đâu ra hoa mà ngắm?” Tiểu Hoàng lên tiếng hỏi, trong lòng thật mong hoa có thể nở sớm.

“Chỉ cần mọi người muốn thì chuyện đó tuyệt đối không thành vấn đề a.” Nó cười tươi rói.

“Hảo. Người đâu, chuẩn bị đại yến cho trẫm. Hãy dọn bàn ăn ở ngoài vườn thượng uyển.” Ngao Thịnh ra lệnh.

Mọi người nghe vậy cũng đều rất hứng khởi. Bình thường thì trong cung rất ít khi tổ chức yến tiệc, nhưng hôm nay là ngoại lệ a.

“Ở ngoài vườn thượng uyển của ta có một khu chỉ trồng toàn hoa đào. Nếu ngươi có thể làm toàn bộ hoa nở trong đêm nay thì trẫm sẽ trọng thưởng.”

“Thần không dám nhận. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của mọi người là thần đã mãn nguyện lắm rồi.” Nó vừa nói, vừa lè lưỡi trong tâm, “Em lại không biết là tính anh keo kiệt, vợ chồng anh tiết kiệm đến cùng cực sao, Thịnh Thịnh? Nhận tiền của hai người mắc công lại đau lòng thay cho hai người nữa.”

Trước khi mọi người kéo nhau ra vườn thượng uyển thì nó ngăn đám người SCI lại, “Khoan đã!!! Mọi người đã xuyên không về đây rồi thì phải nhập gia tùy tục, phải mặc cổ trang cho hợp không khí! Dù sao cũng là dùng đại yến với Thịnh Thanh Đế, không thể ăn mặc kỳ quái được!” (Thật ra là chỉ muốn ngắm các giai mặc cổ trang :”>)

Mọi người nghĩ một chút, cảm thấy lời nó nói cũng không phải là không có lý.

“Nhưng mà lấy đồ cổ trang ở đâu ra đây?” Triển Chiêu hỏi.

“Không thành vấn đề.” Nó nói một cách đầy tự tin, sau đó quay sang Doraemon, “Mon-chan, cho chị mượn máy ảnh thần kỳ.”

“Được ạ.” Doraemon lục lục trong túi một lúc rồi đưa cho nó chiếc máy ảnh thần kỳ, chuyên thiết kế quần áo theo ý của người chụp. Nó gọi từng người của nhóm SCI ra để chụp. Ầy, đừng coi thường nó tửng, thật ra đầu óc thẩm mỹ của nó không tệ chút nào, chụp bộ nào bộ đó đều “rất hợp với dáng anh”, đều tôn vinh vẻ đẹp của từng người, nhất là Công Tôn Mỹ Nhân. Một bộ phục trang màu trắng thuần khiết, áo choàng lông thú bên ngoài càng tôn thêm vẻ cao quý và thanh nhã. Hơn cả là nó còn khuyến mãi một bộ tóc dài cho Mỹ Nhân, trông diễm lệ đến mức Bạch Cẩm Đường phải ngẩn người nhìn một lúc, sau đó quay sang nháy mắt với nó một cái => khiến cho nó hạnh phúc tới mức suýt chút nữa đập đầu vào đá để kiểm tra là mình không mơ.

“Đã bảo là em nuôi tóc dài cũng sẽ rất hợp.” Cẩm Đường đến cạnh Công Tôn, ôm lấy anh, nâng một lọn tóc dài đen mượt lên, hôn một cái.

Vậy là tối hôm đó, nó vừa được thiết kế quần áo cho các anh, vừa được ngắm thỏa mắt các anh trong cổ trang. Xong xuôi đâu đấy, mọi người nhìn nhau, cảm tưởng giống như là một đoàn diễn viên đóng phim cổ trang vậy. Nó chặc chặc lưỡi, tiếc rẻ nói, “Lẽ ra mọi người nên làm minh tinh màn bạc a!”

Lúc này thì đại yến đã được dọn ra bên ngoài, chuẩn bị sẵn sàng cả rồi. Mọi người đồng loạt kéo ra ngoài, trông chờ nhìn xem nó sẽ làm thế nào để hoa nở.

“Ladies and Gentlements, kính thưa quý vị khán giả… À, Trinh, năm nay là năm của anh nhỉ? Tuy là em tài hèn sức mọn, không dám so sánh với các màn ảo thuật tuyệt đỉnh của anh, nhưng cũng xin được biểu diễn một màn ảo thuật nho nhỏ để chúc mừng năm mới. Hi vọng mọi người có một năm mới thật hạnh phúc và vạn sự như ý.” Nó vừa nói vừa cúi người xuống chào. Mọi người vỗ tay một tràng cổ vũ cho nó.

Nó mỉm cười, giơ một chiếc chìa khóa nhỏ lên, “Hỡi chìa khóa sức mạnh bóng tối, hãy hiện nguyên hình trước mặt ta! Theo giao ước, ta, chủ nhân tạm thời của những thẻ bài, ra lệnh – Giải trừ phong ấn!” Chiếc chìa khóa lập tức biến thành một thanh quyền trượng. “Hỡi thẻ bài Clow, hãy ban cho ta sức mạnh, chuyển dịch ma lực của thẻ bài này vào quyền trượng. FLOWER!

Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ anh đào trong vườn đồng loạt nở rộ, cánh hoa theo gió nhè nhẹ buông mình rơi xuống giữa đêm xuân. Mọi người đều há hốc miệng, kinh ngạc trước khung cảnh trước mắt. Quả là cảnh đẹp say đắm lòng người. Nó nhìn lại, cảnh đẹp, người càng đẹp hơn. Cuối cùng, nó rút một chiếc máy ảnh khác từ trong ba lô ra, lòng thầm nghĩ, “Cũng may mà còn mang theo một cái để sơ cua.”

“Tách!” Nó chụp lại một tấm để đem về thờ :”>. Chỉ tiếc là cái máy này là máy chỉ có thể dùng duy nhất một lần, chỉ chụp được duy nhất một tấm ảnh, vậy cho nên nó mới bấm bụng không chụp cảnh Cẩm Đường hôn Công Tôn khi đó mà để dành cho đến bây giờ.

Đêm hôm đó đã trở thành một buổi tối đầu năm không thể nào quên trong lòng mỗi người.

Đương nhiên là tới cuối bữa ăn, nó không quên len lén dúi mớ xuân dược thời hại điện cho Ngao Thịnh, Tư Đồ và Vọng Vọng, tiếp tay làm ác *cười bỉ*.

***

Vào 11 giờ 55, nó quay sang nói với Doraemon, “Hi hi, cho chị ỷ lại vào em lần cuối, Mon-chan nhé. Cho chị mượn buồng điện thoại yêu cầu của em nhé?”

“A! Thì ra đó là cách mà chị nói để quay về ạ?” Doraemon hỏi lại.

“Ừm.” Nó cười, trong lòng có chút buồn bã.

Doraemon lấy buồn điện thoại yêu cầu ra. Nó bước vào trong, nhấc điện thoại lên và nói, “Hãy trả tất cả trở lại như bình thường.”

Tất cả trở nên trắng xóa.

***

*Hiện tại, Mùng Một, Tháng Giêng, Năm 2012*

Nó bật người dậy, nhận ra mình vẫn đang nằm trong căn phòng quen thuộc của mình, nhìn lại trên tay thì không có gì cả. Mỉm cười buồn bã, nhớ lại cái giá thứ hai của Yuuko.

“Tất cả những chuyện em trải qua từ khi đến đây sẽ trở thành một giấc mơ. Kể cả chuyện gặp được tôi nữa. Những người ấy cũng sẽ xem em như là một giấc mơ không thực. Đó chính là cái giá phải trả cho chuyến xuyên không này.”

Nó ngồi ôm đầu tiếc rẻ, khóc không ra nước mắt. “Trời ơi là trời, bức ảnh với Yuuko-san, chữ ký của Tước mỹ nhơn, bức ảnh chụp chung của SCI và TTTBHL~~!!!! Tiếc chết ta đi thôi!”

Nhưng mà dù sao thì đó cũng là một giấc mơ đầu năm rất đẹp.

Phải, năm nay hi vọng sẽ là một năm may mắn và hạnh phúc.

Cầu chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với những người nó yêu thương và yêu thương nó.

Được rồi, cầm bút lên. Cần phải kể giấc mơ này lại cho chúng hủ nhà mình nghe mới được!

.

.

.

*********End*********

 *Bee: Vâng, thưa bà con. Quà tết đến đây là hết rồi. Hi vọng là mọi người đã thích và có một khoảng thời gian vui vẻ với nó. Đây là lần đầu tiên ta viết một fanfiction dài tới mức này. Vốn dĩ là từ xưa đến nay, văn chương rất tệ hại, ý tưởng cũng nghèo nàn, nhưng năm nay vì các nàng nên ta đã vác bút và vắt cạn chất xám trong đầu mình để hoàn thành món quà này. Sai sót và lỗ hổng thì đương nhiên là không thể tránh khỏi, mong mọi người thông cảm và bỏ qua. Iu mọi người nhiều lắm. Một lần nữa, năm mới hạnh phúc, khởi đầu thuận lợi mọi người nhé. Chu~*

*Bonus: Ảnh Mỹ Nhân mặc cổ trang a~*

*Bee: Đẹp thì chắc chắn là không bằng Mỹ Nhân rồi, nhưng mà ta đã cố gắng hết sức a~ dù sao thì cũng khá hài lòng với nó.

Hình ảnh Trúc Trong Tuyết không phải ta vẽ, sở dĩ ghép vào là vì cảm thấy hình ảnh đó rất hợp với Mỹ Nhân,

cao ngạo, lãnh diễm, và mạnh mẽ.*

60 comments on “Quà Tết *Part 2* ~~~ *Pass như cũ nhé bà con*

  1. Phong Dạ nói:

    hự hự hự

    đọc cái này mà miệng cứ toác ra cười không ngừng ~~~~~~~` ba chấm quá đi~~~~~~~

    Đại Bạch cuối cùng anh cũng đã làm mafia rồi =))))) *tuy chỉ là cướp 1 con ngựa =))))))))* hảo suất a hảo suất ~~~~~~

    vì cái này nó loạn quá nên ta chả biết bắt đầu từ đâu nữa =”= chỉ biết cảm thán là nàng Bee sướng ta ngồi tưởng tượng thôi cũng đã thấy sướng ~~~~~~~~~~~~ Tước mỹ nhân của ta ~~~~~~~~ ta vẫn rất ấn tượng bác Diệp a~~~ *bác này khí chất còn nặng hơn Đại Bạch a [vuốt mồ hôi] hảo suất [giơ ngón cái]*

    ta mới sốt dậy nên não hoạt động chậm ko com được n` nàng thông cảm nhé *cười khổ*

    p/s: dạo này viết truyện xuyên không đang là trào lưu nhở? đã có 2 nàng viết xuyên không rồi a~~~~

    p/s 2: pic cuối, trưa nay ta mới xem lại Tiếu Ngạo giang hồ … nàng lại chơi dòng chữ Đông Phương mỹ nhân á á á á *cầm máu* ta biết là nàng đang nói Công Tôn nhưng ta ko thể ko liên tưởng đến Đông Phương mỹ nhân a *bấn bấn bấn* ~~~~~

    nguyên dàn mỹ nam thật là chói lóa quá đi ~~~ *ngất*

    • beedance07 nói:

      Nàng sốt mà hảo nhanh a~

      Ha ha, đương nhiên, ta đã tốn không biết bao nhiêu máu não để chọc các nàng cười đó XD

      =)))) Ừ, anh cuối cùng cũng trở thành mafia gòi =)))

      Chẹp, thì đã bảo trước là loạn rồi mà.

      Mèn ơi, mới sốt dậy mà đã vào com cho ta là ta đã cảm kích lắm rồi a, đừng lo. Thương a~

      p/s: Là ta mở đầu phong trào nhớ *cười phớ lớ*

      p/s 2: Ta cũng bấn loạn Đông Phương Bất Bại Mỹ Nhân một thời gian a~ nhất là sau khi xem xong cái vid game này:

      Rồi lần xem lại Tiếu Ngạo Giang Hồ gần đây cũng cực kỳ cực kỳ ấn tượng với Đông Phương Bất Bại mỹ nhân luôn.
      Nhưng nhắc đến Đông Phương Bất Bại Mỹ Nhân thì ta nghĩ đến màu đỏ hơn là màu trắng như Công Tôn Mỹ Nhân a~ :”> Chỉ tiếc là trong phim Đông Phương Bất Bại Mỹ Nhân yêu trúng cái tên gì mà cùi bắp quá = . = uổng phí cả một thiên tài tuyệt sắc a~

      • Phong Dạ nói:

        ta từ sau khi đọc bộ Tiếu ngạo online du đã bấn điên cuồng mỹ nhân ~~~~~~~

        anyway xem film thể nào cũng phải khóc thương thay cho mỹ nhân thôi… mờ cái thằng đóng vai Dương Liên Đình xấu bỏ mẹ T^T ~~~~~~ ko đáng a ko đáng =)))))

        *nói nhỏ: vì rất bấn nên con ta nhất định sẽ có 1 đứa tên Đông Phương a =))))))
        nói nhỏ tập 2: con ta càng phải có 1 đứa tên là Ngọc Đường =))))))))))) nếu mờ chồng ta cũng họ Bạch thì quả thật ông trời có mắt a LOL
        nói cho nốt: đứa còn lại sẽ tên là Kỳ Nhi a khửa khửa khửa

        mỗi lần tưởng tượng sau này kêu mấy đứa con đáng yêu của mình “Đông Phương a~~~” *phụt máu mũi*, “Kỳ Nhi a~~~~~~” ôi ôi suy tim mà chết, “Ngọc Đường a~~~~~~~~” a a a a ta chính thức chết từ đây *ngất*

        ta khi bệnh điên hơn bình thường thì phải =)))))))))))*

      • beedance07 nói:

        Oh, vậy để hôm nào rảnh ta phải đọc mới được a~

        Ừm, đúng á, không đáng chút nào!

        Ha ha, vậy là nàng muốn có những ba đứa a? Tham vọng lớn đó. Nhưng mà ta thực sự nghi ngờ là nàng sẽ tìm được một người họ Bạch a~
        Ta đang tự tưởng tượng, nếu sau này con nàng hỏi “Sao mẹ lại đặt như thế?” thì nàng sẽ trả lời thế nào =)))
        Mà hỏi nhỏ nàng, Kỳ Nhi là ai thế? Truyện nào thế? Cung cấp thông tin cho ta ham hố với.

        Hem sao hem sao, ở đây điên tới mức nào cũng có mà =))))

      • Đông Phương mỹ nhân là hình tượng “mỹ thụ” trong lòng ta a~~ (tất nhiên có cả mỹ nhân nhà mk rồi :”>)

        Nàng đọc đồng nhân ko? Ta cực kết 1 bộ bên Ngân Nguyệt Các.Anh công ôn nhu mà mỹ nhân cực cực kì….~~~~ta yêu Đông Phương ~~~ *cười ngu*

        @Phong Dạ: Nàng thật hợp ý ta. 3 “mỹ thụ” và “lạnh lùng thụ” ta thích nhất là: Công Tôn, Đông Phương, Ký Nhi… :”>
        Mà cái ý tưởng đặt tên cho con nàng… =)) Ta thích ~~~ =))

      • beedance07 nói:

        Bộ ấy hoàn chưa hả nàng? Nếu hoàn rồi thì ta sẽ đu theo ham hố a~~~

      • Hoàn rồi hoàn rồi.
        Đông Phương bất bại chi Noãn Dương. Bên Ngân Nguyệt các.
        Ngoài ra bên ấy còn edit thêm 2 bộ đồng nhân nữa, 1 bộ hoàn rồi, 1 bộ chưa.
        Ta khá thích cách edit của nhà bên đó (2 chủ nhà) :”>

      • beedance07 nói:

        Omo, hoàn rồi á ~ Bay theo xoắn ngay~~~
        Cám ơn nàng a~~~

      • Đồng chí đồng chí thôi =)) “Hưởng thụ” đi nàng ~~ Hưởng thụ xong chúng ta cùng “xoắn” *vẫy khăn tiễn biệt* =))

  2. Bee ơi, cực khổ cho nàng rồi a
    ta xem xong rồi ko ngậm miệng lại được luôn

    Mỹ nhân ghen a, lâu rồi ko gặp được Mỹ nhân ghen a
    Đại ca Bạch gia vẫn như cũ a, ko kiêng nễ gì hết, đè Mỹ nhân ra mà hôn giữa bàn dân thiên hạ à (để nàng Bee mất hết 3 cái khăn thấm đầy máu)
    nàng để Bạch đại ca trả thù ác quá nha, tội nghiệp Tiểu Đinh đó, oan ức mà
    cuối cùng là cái vụ xuân dược nha, nàng đúng là sợ thiên hạ ko đủ loạn mà

    ps: hơi ngắn hửm? ta nghĩ là dài lắm cơ
    nhưng nàng viết được bi nhiu là tốt lắm rùi, mệt lắm hông, nước nè, bớt mệt nghỉ ngơi ăn tết tiếp a

    • beedance07 nói:

      Hi hi, cám ơn nàng a~

      Đúng hơn là chưa bao giờ thấy Mỹ Nhân ghen nên ta mới để Mỹ Nhân ghen ở đây đó a~

      Anh ấy mà biết kiêng nể thiên hạ thì đã không phải là Bạch đại gia.

      Tiểu Đinh là bị dính đạn lây Đại Đinh, đời anh ăn mặn, đời em khát nước =)))

      Chuyện, nếu không sợ thiên hạ không đủ loạn thì cái fic này đã không trở thành một đống loạn bùi nhùi như rứa =))

      p.s: Ta muốn hoàn thành trong tết *quà tết mà* thật ra có thể kéo dài, nhưng ta là đứa biết tự lượng sức, không phải là một writer giỏi nên viết ít ít thôi, dông dài ra chắc là bị ném đá chết.
      He he, cám ơn nàng. Nàng cũng ăn tết vui vẻ và khởi đầu năm mới thật thuận lợi a~

  3. Hì.. Cuối cùng cũng có part 2, ta còn tưởng nàng định cho bọn ta cổ dài thêm vài ngấn chớ :”>
    Cái fic này độ phởn của nó khỏi nói =)) Ta cũng ko có j` để phàn nàn. Chỉ là có 1 số câu trích dẫn khiến ta “có điều muốn nói” :”>

    “bọn họ đã ăn được cả núi tiền của sòng bạc, làm cho ông chủ sòng bạc ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ hận không thể thắt dây thun treo cổ tự tử”
    => Ta like mạnh câu này =)) Nó thể hiện tinh thần “dù fic truyện Trung nhk ko quên mk là người Việt” và tinh thần “áp dụng văn chương mọi nơi mọi lúc đúng nơi đúng lúc” của nàng =)) 1 hành động đáng khen =))

    “Một nét diễm lệ pha lẫn sự kawaii không thể tả”
    => ta ko tưởng tượng đc mĩ nhân nhà mk nữa rồi ò.ó có ai vẽ tốt ko? Cho hình của mỹ nhân lúc này coi TT^TT ~~~ Ta muốn coi ~~~

    Nàng… Sự xuất hiện quả nàng rất được =)) Còn sự ham hố của nàng rất…muốn đạp, đấm, đá *bởi sự ganh ko đc gặp mỹ nhân* *cười thiện lương*

    “Nói dối làm anti của anh liền! Mà em thì có chết cũng không anti anh! Suy ra là em không nói dối.” => =)) Nếu ta là Cẩm Đường, ta sẽ nghĩ: “con nhóc lắm mồm” =))

    “Không làm thế sao làm người.” => ta VERY LIKE câu này của bác Cẩm a ~~ =))

    Đó. Hết.
    p/s: cái hình tượng cổ trang của Công Tôn mỹ nhân ta có thể tưởng tượng ra được ~~~ Diễm a~~~ *cười ngu*

    • beedance07 nói:

      Đâu có, đây là quà tết cho các nàng, ta đâu nỡ để các nàng chờ dài cổ chứ :”> *thấy tội ta không?*
      Chẹp, phởn là nghề của ta mà :”>, cám ơn nàng đã không phàn nàng

      *Nói nhỏ* mẹ ta ngày xưa muốn ta theo chuyên văn để theo nghiệp mẹ ta đó =)))))

      Đã bảo là phải uống sữa fristi cho trí tưởng tượng bay xa mà không nghe =))) Thật ra cả ta cũng tưởng tượng không ra =))) bởi thế mới bỏ thêm ba chữ “không thể tả” đó =))))) Yêu cầu của nàng không chỉ đòi hỏi một người vẽ đẹp mà còn phải là một người có trí tưởng tượng siêu phàm a =))))

      A, vậy sao *nhún váy chào* cám ơn nàng đã khen tặng :”> cơ mà hành hung ta dữ vậy? *ủy khuất* ác nha~

      Ta cũng nghĩ là “nó lắm mồm thật” =))))

      =)))) Ta cũng like câu í =)))))

      Ờ, hết.

      p.s: Chẹp, đương nhiên, mỹ nhân mà *lăn lăn*

      • *nhún váy chào* => cái hành động này của nàng sao? Hay là ta nhìn nhầm? *ngó ngó* Bee đâu rồi? =))

        Chậc. “em có 1 ước ao. E có 1 khát khao ~~~ Vẽ Công Tôn ~~~ Vẽ Công Tôn ~~ Vẽ Công Tôn ngây thơ như Tiên Tiên” (Phỏng theo bài “làn da nâu”) TT^TT

      • beedance07 nói:

        Xì, dạo này người ta nết na, thùy mị hơn nhiều rồi nhớ *cười bỉ*
        Ha ha, ước mơ cao xa hén =))) trích lời của Sherlock trong Bản Sherlock BBC, “Có những thứ chỉ nên giữ lại trong tưởng tượng thì vẫn hơn” ;;)

      • Ta hông tưởng tượng được rõ mà TT^TT Ta muốn coi mỹ nhân lúc đó ~~ TT^TT

        *cười bỉ* Thế cái hành động “cười bỉ” của nàng vừa nãy mà là “hiền thục, nết na” hử? Đáng nhẽ phải dẹp cái điệu cười ấy đầu tiên chớ *bĩu môi*

      • beedance07 nói:

        Hí hí, thì vậy mới chỉ rõ, cái mẹt cười bỉ đó mới là ta đó, nhún váy chào là làm bộ nết na thùy mị thôi =)))))

      • Rồi rồi ~~ Ta biết nàng đang tỏ ra nguy hiểm =))

        Xin quý vị cho 1 tràng pháo tay vì sự xuất hiện của bạn BEE_hay có thể gọi là “Đừng để cái mẹt BEE lừa” (Vâng. Cái tên đã nói lên tất cả)… Nhiệt liệt hoan nghênh bạn !!
        (=)))

      • beedance07 nói:

        Ơ, người ta tỏ ra thùy mị nết na mà sao nàng bảo là nguy hiểm? *mắt long lanh* Có nàng mới nguy hiểm ấy ;))
        Ax, cái tên của ta có gì đâu mà nói lên tất cả =)))))

  4. meggimed nói:

    *gật gù* á há há há há há há há há há há há =))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

    Điểm trừ duy nhất là Diệp đương gia của ta xuất hiện hiện quá ít a~~

    Cẩm Đường *haizz* số anh là số đi ăn cướp hả ~~

    Ngọc Đường và Chiêu bị hai vợ chồng anh hai đạp sang làm nhân vật phụ :)) Đại Đinh Tiểu Đinh bị gả bán =))

    Tội Mon với Nô =))

    *chưa đọc hệ liệt kia nên chả biết cmt thế nào *xoắn**

    • beedance07 nói:

      =)))))) Thấy nàng cười hài lòng thế ta cũng dzui lây a~

      Biết làm sao được, đến giờ Diệp gia vẫn là một bí ẩn quá lớn với ta, ta không dám viết bậy để bôi bác hình ảnh Diệp gia a~ Nói chung là ta sợ nói nhìu, nói dai, nói dở, thôi thì nàng thông cảm nha :”>

      Ầy, anh chỉ vì muốn sớm gặp vợ, bần cùng sinh đạo tặc thôi mà =)))))

      Thử Miêu làm nhân vật chính suốt SCI rồi, sang đất của ta thì phải cho xuống làm phụ thôi, để dành đất cho vợ chồng anh hai của chúng nó =)))))
      Chính xác là Đại Đinh Tiểu Đinh bị gả bán =))))

      Hai đứa nhỏ vô tội bị ta lôi vào hành hạ a =)))

      *Uầy nàng chưa đọc hả, tuyệt đối nên đọc a~ nhất là bộ 2 và bộ 3, đảm bảo là nàng sẽ thích a~ *sốt sắng đưa link*

      Bộ 1: http://nhucam.wordpress.com/muc-luc-tieu-thuyet-2/mucluchbt/
      Bộ 2: *Đã hoàn* Blog của YuYin đã set private a~ bất quá nếu nàng muốn thì ta có thể cho nàng mượn nick.
      Bộ 3: Chà chà, bản của ss Zinnia là ta thích nhất, nhưng mà ss ấy xóa blog rồi, bất quá bản của Thạch Họa Lam cũng rất hay http://thachhoalam.wordpress.com/2010/11/28/th%E1%BB%8Bnh-th%E1%BA%BF-thanh-phong/
      Bộ 4: http://thuytruongluu.wordpress.com/content/qu%E1%BB%91c-t%C6%B0%C6%A1ng-gia-th%E1%BA%A7n-toan/ *đã hoàn*

      *Nháy mắt* khi nào nàng có thời gian thì đọc thử xem sao ;)

      • Oa ~~~ Thủy Trường lưu dịch xong rồi cơ ak? Nhanh thật ~~~ o.o
        Bộ 4 ngược ko nàng? Nghe nói ngược nên ta…mới dám đọc vài chương đầu (_ ____!!) Nhk mà ta thích cp Lạc Tiếu Vũ với bạn Ân Tịch Ly hơn :”> (Chết. Ta tự dưng quên tên. Hạ Vũ?)

        @Med: Tiếng cười của nàng làm ta cũng phải bật cười =)) Ta tưởng tượng nàng ngửa đầu lên trời, mắt cứ cong cong(như biểu tượng cười gian ý) mà cười =))
        Sr nàng nhk mà…nghĩ đến ta thấy..=))

      • beedance07 nói:

        @Vũ: Ừ, hoàn rồi, ta cũng chưa đọc xong *lý do là cũng sợ ngược* nhưng mà happy end nàng ạ.
        Ta lúc đầu thích cặp Tiếu Lạc Vũ và Hạ Vũ nhất *do ảnh hưởng của Hảo Mộc Vọng Thiên* nhưng mà sang bộ 4 thì hoàn toàn thất vọng với chuyện tình của bọn họ a =.=
        => một trong những lý do làm ta không muốn đọc tiếp

      • Muế???????? O.o
        Ak. HÌnh như là cái đó ở đời HBT bộ 1 mới giải quyết được thì phải? Hay là bộ 2 nhỉ? (Ta chỉ nhớ sự kiện :”>)

        Chán thật. Tại ai ko biết. Theo đến đoạn ta đọc thì là do ông Tiếu Lạc Vũ =.=!
        Ta biết HE. Nhk…vẫn sợ. ^///^ Nếu đọc chắc ta pahir đọc 1 lèo quá. Chỉ sợ đọc hết chính văn vẫn còn bị dư âm mà lại phải trèo qua đọc mấy cái pink pink cho đỡ =.=! Thề với nàng ta bị ảnh hưởng dữ lắm. Nhiều lúc đọc ngược như đúng rồi (nhẹ thôi) mà có lúc chả dám đọc =.=!

      • beedance07 nói:

        Chuyện của Tiếu Lạc Vũ và Hạ Vũ được giải quyết ở bộ 2, do bé cưng Mộc Mộc giải quyết a *bé cưng iu quá*
        Là do Tiếu Lạc Vũ, nhưng mà Hạ Vũ làm vậy thật sự là không đáng, để 20 năm chờ đợi vì một lý do thật ngu ngốc a~

      • Oh oh.. Ta nhớ rồi, ta biết là ntn nhk mà ko nhớ là Tiên Tiên hay Mộc Lăng giải quyết nên ko biết ở bộ nào :”>
        *gật a gật* Hạ Vũ si tình, và cũng …khá trẻ con TT^TT Ta muốn coi bộ riêng của 2 người ~~ Ta muốn coi sau khi Mộc Lăng giải quyết thì 2 người “giải quyết” thế nào TT^TT

  5. cloudytran nói:

    bee vẽ đẹp quá đi em cũng mún vẽ người nhưng nó toàn ra con vật là thía nào hu hu truyện hay lém ạ

  6. Phong Dạ nói:

    hết chỗ để ấn “Trả lời” nên phải xuống đây bon chen

    @ Khởi Vũ: ta bị kỳ thị cái tên DLĐ nàng ạ T^T mà đồng nhân của mỹ nhân đa số đều là xuyên ko vào DLĐ mới uất chứ ~~~~~~~~~~~~ ta bình thường đọc đồng nhân mỹ nhân đều đi kiếm bộ nào ko phải là DLĐ thôi =”=

    3 cái tên ấy là ta ấp ủ lâu lắm rồi a =))))) ~~~~ chỉ cần tưởng tượng ra thôi đã ngất ngây rồi ~~~~ hài tử của ta mụ mụ hảo yêu các ngươi a~~~~

    @Bee: Kỳ Nhi trong tam thê tứ thiếp ấy ^^~ bộ Nhất công đa thụ đầu tiên và cũng là cuối cùng ta đọc =)))))) ta đã chết Kỳ Nhi ngay từ cái nhìn đầu tiên ~~~ nhất kiến khuynh tâm a ~~~ ai ai ai~~~

    ta tất nhiên sẽ cố gắng kiếm 1 anh chồng họ Bạch rồi khửa khửa khửa

    • beedance07 nói:

      A~ bộ ấy ta ta có nghe, có đọc manhua *để xem tranh* cơ mà hem muốn đọc lắm, tại trước giờ chỉ tôn sùng nhất công nhất thụ, nhất kiến chung tình thôi à ~~
      Thế thì ta chúc nàng may mắn kiếm được một anh họ Bạch =))))

    • Ui nàng cứ đọc cái bộ ta bảo Bee đi ~~ Bộ đấy đọc xong nàng bấn luôn đó ~~~ (mặc dù là xuyên ko vô DLĐ :”>) Ta ban đầu ghét thằng đó lắm nhk mờ ta ko thể ghét Diễm ca được. Ôi ~~~ mà đấy là khi DDP chưa có tình cảm j` vs DLĐ cả, cho nên toàn bộ tình yêu mà anh công có được là do tính cách của ảnh chinh phục mỹ nhân :”> Nàng cứ đọc đi a~~ Ko đọc phí lắm a ~~ ĐP trong đấy ta thích lắm a~~~

      Mà….đức lanh quân của nàng mà nghe thấy cái này chắc đen mặt quá =))

      • beedance07 nói:

        @Vũ: Ta iu nàng lắm, đang xoắn vặn kinh khủng với nó đây, vừa cày mà mặt cứ cười ngu không khép miệng lại được, nương a, cặp này đúng là quá đỉnh, quá ngọt, chap nào chap nấy đọc mà cứ như rót mật vào tâm. Cám ơn nàng đã giới thiệt nó cho ta, ta đi xoắn cho hết bộ đây ~~~~

        @Kem: Ta là ta ghét thằng Dương Liên Đình nhất bộ Tiếu Ngạo, ghét nhất phim luôn, hắn ta không có xứng đáng với tình cảm của Đông Phương mỹ nhân chút nào hết. Nhưng mà trong truyện mà nàng Vũ giới thiệu đó, ta cực cực thích Dương Liễm, một phần cũng vì Dương Liễm cũng ghét thằng Dương Liên Đình dã man =))), anh ấy phải nói là một ôn nhu công mà ta thích nhất đến giờ phút này, nói chung là nên đọc a, chồng sủng vợ kinh khủng, vợ sủng chồng kinh hoàng, đọc mà tim bay tá lả, một cặp trời sinh, cả hai đều cực kỳ cực kỳ đáng yêu luôn. Hoàn toàn không có cảm giác nam sủng hay là tư lợi, tính toán gì ở đây, cũng không ngược luyến tàn tâm, hành hạ Mỹ Nhân, ngược lại, cưng còn không hết nữa là *trấm mồ hôi* Túm lại là nên đọc, nên đọc a~ Bỏ thì uổng lắm đó.

      • @Bee: Cứ xoắn đi nàng :)) Ta bảo rồi mừ ~~~ Khi nào đọc ngược nhiều quá thì nhớ bộ đó mà đọc thật sự mát lòng mát dạ nha ~~~ Diễm ca ôn nhu ko toan tính với Đông Phương, hết lòng với Đông Phương nhk mà với người khác thì ảnh hiểm cực kì :”> Có khi hơn cả Đông Phương mỹ nhân đó chớ. Hắc hắc.

        @Phong Dạ: Ta nhiệt liệt ủng hộ nàng đọc cái bộ đó nha ~~ Cái bộ đó làm ảnh hưởng mãnh liệt tới việc “kén cá chọn canh” khi đọc đồng nhân Đp của ta đó ~~~ :”>

      • beedance07 nói:

        Ừ, ta đọc mà phải nói là lần đầu tiên ta thấy một anh công cáo già và gian xảo tới mức này =))) gọi là cáo già không sai chút nào. Hiểm quá trời luôn =)))
        Thông báo với nàng là đã xoắn xong =))) đợi tối ta qua bên ấy com cảm ơn một tiếng :”>

      • Kinh nghiệm 30 năm trải đời ở 1 nơi đến Gia Cát Lượng cũng phải sống vất vờ mà =)) Đã thế anh cũng đâu phải tay vừa trong cái xã hội đó =))

      • beedance07 nói:

        Ờ, ta thiệt tình không hiểu nổi sao thấy ảnh sống có 30 năm mà sao lăn lộn tới mức cái gì cũng biết làm hết, nhìn mà bái phục luôn. Ta mà bị xuyên như ảnh là chết ngay từ 5 phút đầu =)))))

      • Ít ra nàng phải phải gặp được mỹ nhân, nói chuyện j` đó rồi chết thỏa ước nguyện chớ nàng =))

      • beedance07 nói:

        Sợ là chưa há mỏ nói được gì thì đã bị Mỹ Nhân giết vì ngứa mắt cái bộ mặt phởn quá mạng của ta rồi =))))

      • Nhìn được là tốt, nhìn được là tốt =))

  7. shock1210 nói:

    trời ơi
    cám ơn nàng nhiều nhiều nhá
    nàng đã thay mặt chúng hủ thể hiện mong muốn đầu năm với các a zai đẹp
    ta đọc muk cứ ngỡ mình đang ở đó
    nước dãi chảy ròng ròng a~~~
    hic hic
    cám ơn nàng lần nữa nha
    yêu nàng lắm lắm *Đè bee ra ôm hôn*

  8. _Òa, sao hết rầu chị bee Ó^Ò!!! Em mún coi nữa cơ.
    _Hix, đọc khúc chị bee tả Bạch đại ca hun mỹ nhơn em cũng mún xuyên không quá *cắn khăn*! Ôi Bạch đại ca-mỹ nhơn, Miêu-Thử, Tư Đồ-Tiên T iên, Mộc Mộc-Vọng Vọng, Thịnh Thịnh-Tiểu Thanh Thanh, Trinh-Trì~~~~ em mún xuyên không a T^T
    _Mà chị bee nhá, ê hê hê, chị bee là nguồn cơn làm mọi việc rối loạn a, mọi người mà biết được là chị bee sẽ…. Hắc…hắc… chết chắc =]] mà có Mon-chan mờ ha, Mon-chan có túi cứu thương siêu cấp, ê hê hê, chắc hum có chết được =]]]]]
    _Cơ mà tội Mon-chan với Nobi-chan, đầu óc chong xáng thế mà chị bee lại lôi chúng nó vào =]] em cũng thích doraemon, mê từ bé ý, ở nhà em có đủ 45 cuốn truyện ngắn doraemon ế + với vài cuốn truyện dài =]]
    _Tội Vân Vân với Thủy Thủy, đang abc xyz thế kia mà bị 1 đám người phá rối a, nghẹn chết người ế.
    _Cái xuân dược chị bee ở đâu có thế hở??? Chuẩn bị chu đáo gớm nhễ, hắc hắc, làm tới trang 10… mơ màn…a~… em mún coi Thịnh Nhi với Tiểu Thanh Thanh làm tới trang 10 chị bee (ó.ò) *giãy giãy giãy* *nước mắt lưng tròng*
    _Vậy là hết rùi, cám ơn chị bee quà lì xì nhá, hix uổng quá *tiếc rẻ* thoi em đi coi lại từ đầu, nhớ Thịnh Nhi với Tiểu Thanh Thanh quá đi!!!!
    p/s: cái hình ở trển chị bee vẽ đẹp ế =]]

    • beedance07 nói:

      -Èo, quà tết thôi mà em, nếu viết dài ra thì đâu còn tính là quà tết nữa =))) vả lại ta nói gòi, ta tự biết lượng sức mềnh, ham hố đua đòi không khéo lại bị ném đá bể đầu chết.

      -Ta hiểu, ta hiểu, ước mơ chung của hủ mà em =)))

      -Bởi vậy nên ta mới không dám nói đó =)))) sợ bị làm thịt tập thể =)))

      -Thì thế ta mới dù trong cơn bấn loạn vẫn toàn tâm toàn ý che mắt cho hai đứa nhỏ đó =))) ta thì không có sưu tầm đủ bộ, nhưng mà có cả đống cuốn rất đa dạng nhiều ver tái bản khác nhau, từ hồi mà cuốn đó còn gọi là Chú Mèo Máy Thông Minh Đô Rê Mon mỏng dính cơ cho tới mấy cái Doraemon Plus, còn có mấy cuốn Học Tiếng Anh cùng Doraemon nữa =)))))

      -Là ta cố tình phá chúng nó yêu nhau đó =))))

      -Trước khi đi ta đã chuẩn bị sẵn sàng trong ba lô hết gòi =)))) Thịnh Thịnh với Thanh Thanh làm tới trang 10 thì em phải tự YY thôi, chứ ta cũng hem giúp em coi được =))))

      -He he, hem có gì, lì xì xong chúc em tuổi mới chóng lớn, học giỏi, ngày càng ra dáng hủ nữ =))))

      p/s: A, cám ơn em :”>

  9. Alex-SeongJu nói:

    Hi Nàng,,,Mấy ngày nay ta không thấy mặt trời lun…Bận tối đầu…XD

    Ta coi mà nhăn nhờ chết cười nàng ah. Nàng thật lợi hại ah…một nùi vậy mà cũng làm cho nó gọn gàng thiệt là tốt ah…Ta không thích văn chương bay bướm, đơn giản mà lợi hại vẫn tốt hơn nàng ha?

    Mà nàng cho cái chi tiết “nửa đêm” làm ta liên tưởng đến Cinderella ghê nơi, nàng ấy rơi giày càng nàng rơi “đám hàng hiếm “hủ nữ sẵn sàng giết nhau vì nó đó ah. (Gào thét “Ta cũng mún chữ kí của Tước mĩ nhơn, Yuuko chan của ta-ta hợn Clamp-đền Yuuko chan cho ta…Hức)
    Cái giá phải trả của nàng khá rẻ nàng nhỉ? Ta nói thế vì nó có vẻ không giống policy của Yuuko chan là “đồng giá” hay là Yuuko chan đã tính 1 phần giá ây là những lời mà nàng đã nhắn nhủ Watanuki và sự quan tâm của nàng với Yuuko chan nhỉ? Đông giá không nhất thiết là có giá trị bằng nhau mà còn là nó mang lại lợi ích và ảnh hưởng cùng một mức độ.

    Bấn các anh, gào rú khi nàng cho Mĩ nhân ghen và Cẩm Đường lần đầu tiên có mỡ mà không sờ. Cả Tiểu BạchCHiêu, TrinhTrì,ÂuPhàm, Thiên Hân, Nhị ĐInh, 2 bé cưng, Mĩ Nhân và Công quân……..Ta chết vì dàn trai đẹp nàng ah.

    Nhưng nói thật ta ấn tượng về nhân vật nàng, Monchan, Nobi chan nàng ah…Vì sao ah. đơn giản, ta thấy bản thân ta, tuổi thơ của ta, những ước mơ không bao giờ thành hiện thực với chiếc túi thần kì của Doraemon, ước mơ được diện kiến những mĩ nam ngoài đời như các anh.
    Ah…Ta thật vui vì cũng có người hay…”mơ mộng viễn vông” như ta…(nháy mắt…ai cấm hủ nữ mơ ước nhỉ) XD

    Iu nàng…Đè ra hun…XD

    • beedance07 nói:

      A Ju~~ Bận dữ vậy hả? Ta cũng đoán là mọi người đang bận~~

      Mục đích chính là để chọc cười nàng mờ =)))) đa tạ nàng đã khen :”> ta cũng tốn máu não để sắp xếp cái nùi này thành 2 nồi lắm á. Ta thì thích văn chương bay bướm *tùy theo từng cái*, nhưng mà làm theo không được, vả lại cũng không hợp với tính xớn xác cà chớn của ta a =))) cơ mà nàng thích làm ta rất vui :”>

      Hix, Cinderella cuối cùng vừa tìm lại được giày, vừa dzớt được anh hoàng tử, chứ ai bèo nhèo như ta, làm rớt cả một đống hàng giá trị lớn. Hix, hồi Yuuko-san biến mất, rồi cả Clone Syaoran và Clone Sakura của ta nữa, ta hựn Clamp quá trời.

      Èo, vậy mà rẻ, tổn thất tâm hồn của ta nghiêm trọng đó, nàng biết cảm giác đã chụp được hình, đã xin được chữ ký, đã đào được báu vật mà bị mất sạch hem?! Tổn thất quá lớn với hủ nữ chứ bộ :”> Nói chứ lúc nghĩ đến cái giá, ta cũng phải cân nhắc rất lâu để làm sao cho đồng giá để giữ nguyên tác, nhưng mà nghĩ mãi mà không nghĩ ra cái giá mắc hơn *không nỡ tự hành hạ bản thân quá =)))* Nhưng ta rất thích cách phân tích của nàng a~

      Đương nhiên là hủ nữa chúng mình ai nhìn thấy mà chẳng chết đứ đừ với dàn giai đẹp chói lóa này. Nàng đọc fic bên nhà Tiểu Lạc sẽ thấy, ta không ngất chứ nàng ấy ngất lên ngất xuống mấy lần vì giai đó =)))))

      Ha ha, mới đầu ta xớn xác đọc làm sao mà tưởng là nàng không ấn tượng với ta, Mon-chan và Nobi-chan chứ =)))
      Cám ơn nàng nhé, lúc viết cái này ta cũng rất vui vì nghĩ đến những điều mà nàng nói đó :”>
      A~ ta cũng rất vui vì có những người cùng tư tưởng với ta~ Đúng, ai dám cấm hủ nữ mơ ước chứ =)))

      Iu nàng. Cho hun nhưng không chơi đè nữa a~ Chu~

      • Alex-SeongJu nói:

        Nàng với ta cũng như nhau ah…Ta mau chán lắm nên văn chương hoa mĩ là đồ bỏ…chỉ khi nào mà văn chương đến mức ta không dứt được thì mới theo.
        Gọn lẹ em nhỏ nó mừng,

        Nàng ko dớt được hoàng tử, mĩ nam nhưng có 1 nùi fan hủ nữ chờ nàng lấp hố còn múôn chi ah. May là nàng “lấp hố” nhanh không thì ta với chúng hủ sẽ săn nàng…Hức…ta mún giết lũ hũ chơi ác, đào 1 biển hố cho ta mò mà ứ thèm lấp hố cho ta sống…Hựn…

        Ta thấy nàng chưa đến mức “tổn thất tâm hồn” đâu ah, cùng lắm xé rách ruột gang ah.

        Mon chan của ta…Đang mỗi tuần vác về 3 cuốn tái bản để sưu tầm lại…Húc cái đống xuất bản lần 1 của ta giờ nhìn không ra gì nữa rầu…Tình yêu của chị…Mon ơi…

        ah, nãy ngó mấy cái com…có nàng nhắc đến Kỳ Nhi-Tam Thế Tứ Thiếp…nàng nào có face của nhóm Cos Tam Thê Tứ Thiếp nhất là bé Lee cos Kỳ Nhi có thể cho ta hình bé ý không? Ta không chơi face nên giờ vô phương mò hình…XD

        pi ếch nàng Bee. Bấn Kỳ Nhi mĩ nhân chung với ta đi…Ta ko care 6 chủ tử kia…Chỉ iu Kỳ Nhi bá đạo nga~~~

      • beedance07 nói:

        Ừ, đó gọi là đánh nhanh diệt gọn =))))

        Ha ha, đào hố là một nghệ thuật, và người đào hố cũng là một nghệ sĩ =))

        Rách nát ruột gan mà còn nhẹ a? Nàng tàn nhữn thế ~

        Nàng còn giữ được đám xuất bản lần 1 là giỏi rồi đó ;;)

        p.s. Nghe lời các nàng xúi dại, đã đọc lướt Tam thê tứ thiếp, chỉ đọc kỹ mấy đoạn của Kỳ Nhi ~ Bấn theo =))) Cảm giác rất giống Công Tôn mỹ nhân a~ Ta thấy tình cảm giữa Kỳ Nhi và Ngụy Vô Song là kích thích nhất so với các quan hệ còn lại a~
        À, có ai có chỗ/link nào recommend cho ta xoắn với Kỳ Nhi mỹ nhân không? Giống như là FB hay là hang ổ, FC gì đó của Kỳ Nhi chẳng hạn…

  10. Y Huyết nói:

    Đã rình cái này từ lúc coi trailer, vậy mà đến hôm nay mới xem được, hận chết yêm ah ~~~~~
    Mỹ nhân trong này quá rực rỡ ah ~ Từ lúc thấy người ghen cho tới khi nhìn cái hình người trong bộ đồ cổ trang đó, yêm thấy chân mình không chạm đất ah ~~~
    Bee-chan, cho yêm lấy cái hình tỉ vẽ về làm hình nền desktop + điện thoại ~~~

  11. Tiểu Lạc nói:

    Nói một lời thôi, dạo này bận quá xD

    Dài quá đi, đọc mà đau cả TIM T^T còn đâu là hình tượng ‘oai hùng’ trong lòng ta, mặc dù ta thích ‘vô lại’ ^^

    Nàng hãy cố gắng phát huy, học nhìu mà đọc mấy truyện thế này thật sự thấy thoải mái nhẹ nhõm lắm á xD xả stress, hơi stress cứ xì xì xì ra khỏi lỗ mũi, lỗ tai, miệng… thất khổng =))

    • beedance07 nói:

      =)))) Đúng là “nói một lời thôi” nhở =)))))

      Ha ha, của ta mần có 2 chap nên phải dài thôi :”> ý nàng là hình tượng của Bạch Cẩm Đường đại gia ấy hở? ;;)

      Uầy, ta phát huy lần này thôi, *lắc đầu* viết lách không phải là nghề của ta. Nhưng mà rất vui vì nó đã giúp nàng xả stress. Nghe nàng miêu tả thất khổng mà ta cứ liên tưởng tới thất khuyết chảy máu =)))) lẩu của ta không có độc à nha~

  12. Tích Chiêu nói:

    1. Haha, đọc từ bữa giờ ràu mà làm biếng quá nàng ạ, không hiểu sao dạo này lười com ghê gớm!

    2. Nàng viết phần này + phần trước cứng tay hơn cái fanfic lần trước nàng ạ!

    3. Đọc xuyên như vầy, thập cẩm như vầy đúng là có hơi mát lòng mát dạ, mãn nhãn gì đâu!!!

    4. Ặc, quay về đề tài chính đi nàng ơi, nồi mới đây, cái scene anh Cẩm nhà ta bá đạo đâu? Đâu? *đập bàn đập ghế* ……… *chạy*

    • beedance07 nói:

      1. Ờ, phải chăng là ăn tết chơi bời lêu lổng quá nên sinh lười hử? ;;) Nhưng mà không sao, vào com cho ta là ta dzui gòi :”>

      2. Ừ, cái trước ta viết có 1,2 tiếng chứ mấy, cái này ta tốn đến cả tháng trời để viết chứ có ít đâu.

      3. Chẹp, được ngắm nguyên dàn mỹ nam tổng hợp mà, bảo sao không mãn nhãn được =)))

      4. Thì hết lẩu đặc biệt rồi thì sẽ quay về với lẩu chính chứ sao. Nhưng mà phải chờ ta nấu đã. *kéo áo* Bình tĩnh, đừng nóng, có gì ngồi xuống, uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi từ từ thương lượng a ;;)

  13. Coman1 nói:

    Aaaaaaaaaaaaaaaaa.mi nhan cua long ta.mi nam cua long ta*mau chay rong rong*
    *to te to te*
    *viu (tieng xac chet bi vut)*
    *to te to te*

  14. Ruan Yu nói:

    Nồi lẩu hết sức dễ thương !!! kawaiiiiiiiiiiiiiii !!!!!!!!!!
    Cái tráo đổi linh hồn và thân xác đó, mường tượng tới cảnh Mỹ nhân bĩu môi, giận hờn *lau nước miếng* =(((((( liêu nhân a~
    Tiểu Hoàng lại mang vẻ mặt “động vô là đông đá” :)) Dzuất Đẹp Chai khổ tâm lắm đới =)))))
    Cái đoạn Triệu Trinh vô cung :( nghĩ mà xót cho Trinh khi đọc DLTN :(
    Ân Tịch Ly, Triệu Tước, thêm vô Mộc Mộc nữa, bộ tam này mà kết hợp với nhau chắc phá cả đất nước Trung Hoa ngày ấy =)))))))
    Bạch Cẩm Đường với Tư Đồ đấu võ =))))))))))))))))))))))))))))) chính là ko nhịn nổi =))))))) 2 anh này ko hiểu là đánh nhau kiểu gì nữa =))))))))))
    Giáp Ất Bính Đinh đòi thú sinh đôi =))))))))))))) buông nôn quá =)))))))

    Bee thật đáng iu quá *nhéo má*chắc tốn nhiều công sức để tạo ra nồi lẩu thú vị ntn lắm ha ^^

    • beedance07 nói:

      He he, cám ơn nàng.
      Chẹp, ta chính vì dáng vẻ đó của Mỹ Nhân mà cho hai người hoán xác a XD
      =))))
      Ừ, ta bị xót cho Trinh ở DLTN giống nàng a, bị Nhã tỷ dìm hàng a~
      Phá banh tành luôn ấy chứ, toàn là yêu nghiệt hại nước hại dân không hà =)))))
      Banh nhà banh cửa banh chuồng heo luôn =))))
      Cái chính là 4 anh không với tới được =))) Đại Đinh Tiểu Đinh là hai bảo bối VIP của hội hủ nữ chúng ta a~ phải bảo vệ hai anh chứ :”>
      Hí hí, cám ơn nàng, để lâu vậy mà vẫn còn người com nên ta vui lắm a~

  15. HuLi nói:

    “Thật ra được chết dưới tay các anh thì làm quỷ cũng phong lưu a~”
    =))
    Ta phục nàng ghê luôn.
    Oa oa, nàng ăn được đậu hủ của mỹ nhân nữa, chúc mừng chúc mừng…

    Thanks nàng nhiều nha, ta cũng cười không ngậm miệng được luôn haha.

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s