Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 11

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 11

Châu Âu Thẳng Tiến

(*Bee: hình ảnh chỉ có tính chất minh họa :”>*

Sơ lược tình hình hiện tại là Miêu Nhi và Tiểu Bạch được bác Bao gọi đi Châu Âu công tác, giúp đỡ bác Âu Dương và chính thức hợp tác với Tước mỹ nhân để đối phó với tổ chức WOLF. Dĩ nhiên, khi đi các bạn không quên mang theo bầu đoàn thê tử đại gia đình iu vấu của mình.*)

****

Triển Chiêu cầm tư liệu nhìn lại lần nữa, ngẩng mặt nói, “Không muốn thừa nhận cũng không được, ông ta đích thực là một thiên tài.”

“Cậu chịu hợp tác cùng hắn sao?” Bao Chửng có chút giật mình.

“Đương nhiên.” Triển Chiêu gấp lại tư liệu, “Giải quyết công vụ là trên hết.” Nói xong kéo Bạch Ngọc Đường, “Đi, Tiểu Bạch, thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường thôi!”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, vừa ra khỏi cửa phòng đã nghe nghe thấy tiếng gọi với của Bao Chửng, “Nhớ kỹ điểm này, lần này là hợp tác quốc tế, các cậu mà dám bôi xấu mặt cảnh cục thành phố S thì tôi sẽ cho các cậu chùi cầu tiêu hết kiếp đó nha nha nha nha!!!”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu bèn nhìn nhau cười, đẩy cánh cửa phòng làm việc SCI, Bạch Ngọc Đường phân phó với mọi người, “Mọi người cũng đi thu dọn hành lý mau, sáng mai lên máy bay đi Châu Âu!”

Ngày 20 tháng 8, tám giờ sáng, gia đình SCI tập hợp ở trước cảnh cục, ngồi xe bus tập thể của cảnh cục chạy tới phi trường thành phố S. Mọi người ai nấy cầm vé máy bay sáng nay Lô Phương đưa cho trong tay, là vé soang cho khoang hoạng nhứt đàng hoàng nhớ. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn vé máy bay mà le lưỡi, hỏi Lô Phương, “Những mười khoang hạng nhất cơ á, Bao cục trưởng gần đây mần sao mà hào phóng dữ vậy?”

Lô Phương nháy mắt với hai người mấy cái, thần thần bí bí nói, “Chuyện này liên quan đến thể diện của cảnh cục thành phố S mừ lị.” Nói xong, cười ha hả rồi đi mất.

Cả bọn chạy tới phi trường, thuận lợi vượt qua kiểm tra hải quan, đi đến phòng chờ máy bay. Xác nhận lại số hiệu chuyến bay, tất cả mọi người đều cảm thấy có chút khó hiểu, bình thường những người đi khoang hạng nhất đều là lên máy bay sau cùng, nói cách khác, lẽ ra phải có rất nhiều người ở phía trước chờ máy bay mới đúng, thế nhưng tại sao lại không có một mống người vậy cà? Chuyến bay lần này là đến Paris – Pháp, không lẽ nào lại vắng dữ vậy? Gần đây không phải là du lịch ra nước ngoài rất thịnh hành sao? Hơn nữa lại đang là nghỉ hè, làm sao mà vắng như “ao thu lạnh lẽo nước trong veo” thế này? Triệu Hổ sờ sờ cằm, nói cứ như thật, “Xem ra khủng hoảng kinh tế thật sự trầm trọng a.”

Mọi người dở khóc dở cười, lúc này, một nhân viên xuất hiện, mời cả bọn lên máy bay.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đều đã ngồi qua máy bay không ít lần, xuất ngoại hợp tác cũng đâu phải là chưa từng đi, tại sao lần này đãi ngộ lại tốt như vậy?

Mọi người thông qua lối đi vào phi cơ, vô tới nơi thì liền trợn tròn mắt, đây rõ ràng không phải là Airbus cũng không phải là Boeing gì cả. Bên trong buồng máy bay đập vào mắt họ chính là một cái phòng khách được trang trí hết cỡ xa hoa, Xung quanh đầy đủ nào là ghế sa lon, nào là bàn trà, nào là TV… Cái này căn bản là một chiếc phi cơ thương gia của tư nhân mà.

Lúc này, trên máy bay đã có sẵn mấy người ngồi.

“Ba!” Dương Dương xông tới ôm Lạc Thiên. Lạc Thiên trước khi đi đã đem Lạc Dương gửi ở nhà Triệu Trinh, dĩ nhiên, có vậy thì Lạc Dương mới có thể thuận tiện giúp Bạch Trì trông giữ Triệu Trinh và Lizbon.

(*Bee: =)))) Hóa ra là bé Dương Dương mới là người babysit Triệu Trinh và Lizbon chứ không phải là ngược lại a =)))) Trinh à, mất mặt quá đi*)

Ở trên cái ghế sa lon nằm đối diện với TV cách đó không xa chính là Triệu Trinh đang vắt chéo chân, thong thả uống cà phê, bên cạnh chân chẳng ai khác ngoài Lizbon đang nằm.

Cách hai miếng đệm sa lon từ chỗ Triệu Trinh ngồi chính là cặp sinh đôi đang đánh cờ. Và ngồi ở bên trong cùng ghế sa lon… còn ai nữa ngoài đại gia Bạch Cẩm Đường đang tỉnh bơ đọc báo.

“Các người sao lại ở đây?” Bạch Ngọc Đường nhìn mấy người trước mắt, hỏi, suy nghĩ một chút, lại hỏi Bạch Cẩm Đường, “Những người khác đâu?”

Bạch Cẩm Đường nhướn mi, hỏi, “Những người khác nào?”

“Hành khách a.” Bạch Ngọc Đường trừng mắt liếc anh một cái.

Bạch Cẩm Đường thản nhiên nhún vai, “Máy bay này là của anh, hành khách nào ở đâu ra?”

“A…” Mọi người hít một hơi lãnh khí.

Triển Chiêu nhỏ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường, “Đại ca mua chiếc Lineage 1000 này hồi nào vậy? Coi bộ dư tiền quá đốt chơi rồi.”

***

(*Bee: E hèm, học *đòi* hỏi theo Med, ta cũng đi tìm chút thông tin bên lề chơi *thật ra chỉ là muốn khoe đại gia của chúng ta giàu :”>*

Introducing~~ Chuyên mục “Học Làm Đại Gia” – số thứ 1 =)))

Lineage 1000

Em máy bay của Bạch đại gia :”>

 Lineage 1000 tên đầy đủ là Embraer Lineage 1000, là một dòng phi cơ thương gia, lượng chứa trung bình khoảng 19 người, bề dài khoảng 36.24 m, bề rộng khoảng 28.72 m, tốc độ tối đa là 890 km/h,  sử dụng 2 động cơ General Electric CF34-10E7-B với tầm bay lên đến 4.500 dặm biển. Được xếp trong phân hạng máy bay cá nhân siêu lớn “ultra-large business jet”, Lineage 1000 sở hữu một không gian cabin siêu rộng và thể tích lên tới 1 15,7m3 … Quan trọng nhứt ~ giá cả trung bình theo số liệu của năm 2009 là 49.25 triệu USD, aka. *đừng cố gắng đổi ra tiền Việt Nam nếu không muốn bị choáng =)))*

Để có thể chiều lòng nhiều đối tượng khách hàng, Embraer đã đưa ra hai model nội thất: cơ bản và sang trọng (*Bee: Mà đại gia của chúng ta chắc chắn là sẽ chọn model loại thứ 2 =))*). Cả hai model này đều được thiết kế giống như một căn hộ cao cấp đúng nghĩa với 5 khu chức năng (zone) tiện nghi.

Với model cơ bản, zone 1 và zone 2 được sáp nhập thành một căn phòng làm việc có 4 chiếc ghế ngồi quay mặt vào nhau cùng một chiếc bàn lớn có thể gập lại gọn gàng.

Zone 3 đóng vai trò làm phòng khách với một chiếc ghế divan lớn và một màn hình LCD 32 inch. Căn phòng họp tiêu chuẩn có đầy đủ tiện nghi hiện đại đặt tại zone 4 thì zone 5 chính là nơi nghỉ ngơi và giải trí để chủ nhân và hành khách có thể thư giãn sau những buổi làm việc trên không.

(*Bee: Chẹp, quá mức xa xỉ*)

Với model sang trọng, cabin của Lineage 1000 trở nên hoa lệ và tiện nghi đến khó tin. Zone 1 được thiết kế là phòng làm việc với những tiện nghi cao cấp, bao gồm cả một bar nhỏ. Trong khi zone 2 là phòng khách kín, thì zone 3 và zone 4 lại được sáp nhập để tạo thành một phòng làm việc chung.

Zone cuối cùng, cũng là khu chức năng đẳng cấp nhất trong model sang trọng này chính là một căn phòng ngủ riêng của chủ nhân Lineage 1000 (*Bee: =))))) Vâng, chính nó, chính nó đó ~ đó là nơi Đại Gia muốn ăn Mỹ Nhân trên không a =)))) Đúng là đẳng cấp thật :”>*). Căn phòng này được thiết kế như một phòng ngủ thường thấy trong một căn hộ cao cấp dưới mặt đất với giường đôi tiêu chuẩn (*Bee: Thấy chưa, giường đôi tiêu chuẩn nhớ =)))*), tủ credenza, tủ quần áo và một số trang thiết bị giải trí cao cấp (*Bee: Ầy men, trang thiết bị giải trí cao cấp => Làm ơn đừng buộc ta phải suy nghĩ theo chiều hướng đen tối =))))*nụ cười càng lúc càng man rợ và bỉ ổi*).

Embraer Lineage 1000

Cũng trong model sang trọng, Lineage 1000 có 3 phòng tắm được trang bị đầy đủ tiện nghi trong đó phòng tắm của zone 5 được trang bị cả một bồn tắm nóng – lạnh, gương và thùng đựng rác.

Ngoài cho nghỉ ngơi và làm việc của chủ nhân và thượng khách, nghỉ ngơi cho phi công cũng rất đẳng cấp với ghế divan rộng, sàn ốp gỗ sang trọng cùng trang thiết bị giải trí hiện đại. Ông luis Carlos Affonso, Phó chủ tịch hãng Embraer Exec-utive Jets đánh giá: “Lineage 1000 đã tạo dựng nên một đẳng cấp riêng. Với không gian nội thất rộng rãi, thoáng đạt, thoải mái cùng những trang thiết bị, tiện nghi, Lineage 1000 sẽ mang lại những giá trị tốt nhất về vận hành, tính kinh tế và sự thoải mái”.

Là một trong ít dòng máy bay cá nhân hiện nay trên thế giới có khả năng bay xuyên lục địa, những cải tiến mới mẻ của Lineage 000 do phát triển sau đối thủ đã mang lại những giá trị đích thực. So với những đối thủ cùng phân hạng phi cơ cá nhân siêu lớn như Boeing BBJ’ Airbus ACJ’ Airbus A318 Elite, Bom-bardier Global Express và Gulfstream G500/G550 thì Lineage1000 có được những lợi thế về không gian thoáng đãng của cabin cũng như khả năng vận hành siêu hạng.

Được phát triển trên dòng máy bay thương mại cỡ vừa đang rất thịnh hành Embraer E- 1 90, dù cho tới nay mới chỉ có một vài chiếc Lineage 1000 được xuất xưởng, nhưng khách hàng có thể hoàn toàn an tâm vào chất lượng cũng như khả năng hoạt động của nó. Với cặp động cơ GE CF34-10E7-B thuộc hàng “khủng” của General Electric (GE), có sức đẩy 18.500 pound/động cơ, Lineage 1000 có thể đạt tốc độ bay Mach 0.82, cao độ bay 12.497m và chiều dài đường bay lên tới 4.833 dặm (tương đương 7.778km). Với khả năng vận hành siêu hạng, Lineage 1000 có thể đưa chủ nhân và hành khách đi lại giữa các châu lục dễ dàng, từ London đến New York, hay bất cứ sân bay nào ở Châu Âu đến vùng Trung Đông…

(Nguồn: Trẻ Today)

*Nhún váy cúi chào* Chuyên mục “Học Làm Đại Gia” số thứ nhất xin được dừng lại tại đây. Xin quý vị cho một tràng pháo tay cho đại gia Bạch Cẩm Đường vì sự giàu nứt khố đổ vách của anh =))))*)

***

Bạch Ngọc Đường cũng có chút bất đắc dĩ, không biết là Bao cục trưởng cùng đại ca thông đồng âm mưu với nhau thế, hay là Bạch Cẩm Đường tự chủ trương, đang phân vân thì đã nghe Bạch Cẩm Đường nói, “Yên tâm đi, anh đã bàn bạc với Bao cục trưởng rồi.”

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, không hẹn mà cùng tự tìm chỗ ngồi xuống, bất quá cái máy bay này so với dạng máy bay thông thường thoải mái hơn rất nhiều, như vầy đừng nói là ngồi trên này mười mấy tiếng, dù là ở lỳ cả ngày cũng không thành vấn đề.

“Ngọc Đường.” Bạch Cẩm Đường đột nhiên để tờ báo xuống, nói, “Trong khoang điều khiển ngồi được đấy, nếu như ngứa tay thì cứ đi thương lượng với cơ trưởng một chút.”

(*Bee: Chậc chậc, đại gia đúng là đại gia, hiểu em giai và cưng em giai nhất nhà. Thấy thằng nhỏ lâu ngày không được lái máy bay liền cho nó lái ~ Aaa, ta muốn có một ông anh như rứa!*)

Bạch Ngọc Đường vừa nghe thì mặt mày liền hớn hở, quay sang nhìn Triển Chiêu một cái. Triển Chiêu bất đắc dĩ nhún nhún vai, Bạch Ngọc Đường liền ném hành lý qua một bên rồi chạy tới buồng cơ trưởng.

Triển Chiêu mới vừa ngồi xuống, Lizbon liền chạy tới cọ cọ, nằm xuống bên chân Triển Chiêu, lấy cái đầu xù lông dụi dụi vào đầu gối của Triển Chiêu. Triển Chiêu ngồi xổm xuống, ôm lấy nó, nựng a nựng. Lizbon thấy vậy liền nằm ưỡn ra, chổng bốn chân lên trời để Triển Chiêu xoa xoa bụng nó.

(*Bee: A~ bé ấy thế này thì biểu sao mà không truyền đạt cái tư tưởng “sư tử là một bé cưng dễ thương chứ hem phải là một động vật nguy hiểm =)))*)

Bạch Trì ngồi xuống bên cạnh Triệu Trinh, hỏi, “Sao anh lại đến đây?”

Triệu Trinh cười cười, “Anh rành Châu Âu lắm, đi theo làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người cũng được mà.”

Bạch Cẩm Đường nhìn Công Tôn đang ngồi vào bên mình, theo thói quen liền đưa tay ôm qua, gặm một miếng. Tập thể SCI đều quay mặt đi giả bộ không nhìn thấy, bất quá chỉ có Dương Dương là vẫn mở to hai mắt tròn xoe tò mò nhìn. Công Tôn nóng nảy, hung hăng đạp Bạch Cẩm Đường một cước.

Bạch Cẩm Đường cũng không hề giận, chỉ ghé sát lại cười nói, “Trên này có phòng ngủ, nếu như muốn làm trên máy bay thì cứ nói cho tôi biết.”

Công Tôn thật hận mình tại sao không có đem dao phẫu thuật theo.

Đại Đinh Tiểu Đinh nhìn tới nhìn lui, tính toán xem trong cuộc hành trình dài này thì nên đi quậy ai mới vui đây?

Rất nhanh sau đó, máy bay cất cánh, tất cả mọi người cũng bắt đầu bàn bạc cụ thể công việc trong chuyến đi Châu Âu lần này. Bạch Cẩm Đường và Triệu Trinh đã sớm trở thành nhân viên ngoài biên chế của SCI, vì vậy cũng không cần gạt họ ra khỏi vụ án.

***

“Lần này các cậu cần phải hợp tác cùng hình cảnh quốc tế?” Bạch Cẩm Đường hỏi.

“Vâng, hình cảnh quốc tế hẳn sẽ thúc đẩy chúng ta hợp tác với cảnh sát Châu Âu.” Bạch Ngọc Đường nói, “Dù sao hình cảnh quốc tế chỉ phụ trách liên lạc và phát lệnh truy nã gì đó, bất quá nếu là Âu Dương chịu trách nhiệm thì chắc sẽ an bài tốt cho chúng ta, đầu tiên tới Pháp trước rồi tính sau.”

“Đến nơi thì đừng ở khách sạn, như vậy rất không an toàn, đến chỗ anh ở đi.” Bạch Cẩm Đường nói.

Tất cả mọi người nghiêm mặt gật đầu a gật đầu, tâm đều nói, có một đại ca nhiều tiền thật là sướng a. Mọi người trải qua chặng bay một cách hết sức hưởng thụ. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu phân công sơ nhiệm vụ cho mọi người, sau đó chỉnh sửa mớ tài mang theo một chút. Triển Chiêu ngồi đọc phần văn kiện Triệu Tước gửi qua bưu điện cho mình.

Mất khoảng mười một tiếng bay, mọi người rốt cuộc cũng đến được Paris. Sau khi hạ cánh, Bạch Cẩm Đường dẫn mọi người về chỗ của mình ở Paris để nghỉ ngơi chút đỉnh. Ở đây giờ giấc chênh lệch, lúc mọi người đi ô-tô đến nơi thì đã là sáng sớm hôm sau.

Vào bên trong tòa biệt thự của Bạch Cẩm Đường, tất cả mọi người đều chắc lưỡi hít hà, tâm nói, làm điền sản thật là tốt a, khắp thế giới nơi nơi đều có nhà, đi tới đâu ở tới đó.

Ăn xong bữa trưa, Âu Dương Xuân lái xe con tới đón mọi người. Thủ tục để vào trong tổng cục hình cảnh quốc tế khá là rườm rà cho nên lần này đi chỉ có Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường và người chịu trách nhiệm tài liệu là Tương Bình. Những người khác tạm thời không có việc làm. Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn đi thưởng lãm thế giới lãng mạn của hai người tại Pháp. Triệu Trinh bởi vì lớn lên ở Pháp nên cũng có nhà riêng và rất nhiều bạn bè, liền đưa Tiểu Bạch Trì cùng Lizbon về nhà.

(*Bee: Dù sao thì ở SCI, độ giàu của Tiểu Long chỉ xếp sau Bạch đại gia thôi nhớ ;;)*)

Lạc Thiên dẫn Dương Dương đi Disneyland chơi. Mấy người khác mắt to dòm mắt nhỏ, lẽo đẽo đi theo cặp sinh đôi du lãm cảnh đẹp phong tình của Pháp.

***

(*Bee: tóm tắt tình hình là Tước mỹ nhân đã xuất hiện, tao ngộ cùng Miêu Nhi và Tiểu Bạch, vẫn đẹp lộng lẫy, toàn thân bạch y, tóc đen dài, tùy ý buộc sau đầu, nụ cười câu hồn đoạt phách, bí ẩn mà hàm ý… như mọi khi. Và như thế, cuộc hợp tác giữa Tước mỹ nhân và nhóm SCI, nói đúng hơn là Miêu Nhi, đã bắt đầu.*)

Sau khi đến thưởng thức một bữa mỹ vị thức ăn Pháp ở nhà hàng mà Triệu Tước giới thiệu, cả bọn đi ô-tô trở về biệt thự của Bạch Cẩm Đường, lúc này trời đã sập tối.

Xe vừa chạy vào bên trong trang viên thì nghe thấy trên không trung vang lên từng đợt tiếng gió cùng cánh quạt kêu phành phạch, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu xuống xe ngẩng đầu, chỉ thấy một chiếc trực thăng chậm rãi đáp xuống giữa sân bay trong trang viên. Tiểu Lạc Dương phấn khởi chạy tới, ôm lấy chân Triển Chiêu gọi, “Triển thúc thúc!”

Triển Chiêu đưa tay ôm lấy bé, thấy  Tiểu Lạc Dương vẻ mặt rất hưng phấn, liền hỏi, “Đi Disneyland chơi có vui không?”

“Chơi vui lắm ạ!” Lạc Dương vẫn rất cao hứng, “Đi trực thăng thế này thật là ngầu nha!”

Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng qua chiếc trực thăng màu đen tuyền kia, so với chiếc màu trắng mà Bạch Cẩm Đường lần trước tặng mình là cùng một kiểu dáng, xem ra ảnh mua không chỉ một chiếc.

(*Bee: Cẩm Đường, anh giàu vừa phải thôi chứ! Rốt cuộc là anh làm cái quái gì mà giàu khiếp thế?! Tiền nhiều dzậy cho em bớt đi!!!*)

Lạc Dương lễ phép chào Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, và Âu Dương Xuân, sau đó nhìn nhìn Triệu Tước với vẻ tò mò.

Triệu Tước tiến về phía trước, đưa tay chọt chọt cằm Lạc Dương, cười cười nói, “Xin chào.”

Lạc Dương ôm cổ Triển Chiêu, nhỏ giọng thì thầm vào tai anh mà hỏi, “Chú này thật giống với Triệu thúc thúc nga, có phải là anh trai của chú ấy không?”

Triệu Tước nghe thế đương nhiên rất là hưởng thụ, không ngờ Triển Chiêu nghiêm túc nói với Lạc Dương, “Dương Dương, ổng là thúc thúc của Triệu Trinh, tuổi tác tương đương với Bao bá bá, con phải gọi là Triệu lão bá mới đúng!”

(*Bee: =))))), ta tưởng tượng nếu Dương Dương chào Tước mỹ nhân theo kiểu vòng hai tay trước ngực, cúi người chào, “Con chào ông ạ” là chết cười =)))), mèn ơi, mỹ nhân đúng là không biết lão hóa mà =))))*)

“Hả?” Lạc Dương giật mình nhìn chằm chằm Triệu Tước, đột nhiên quay sang hỏi Triển Chiêu với vẻ mặt đầy lo lắng, “Bao bá bá làm sao mà già tới vậy a, hay là có chuyện gì xảy ra với bác ấy?”

(*Bee: *khoát khoát tay* No no no, bác Bao như thế là bình thường, Dương Dương ạ, chẳng qua là những người quanh bác ấy quá ư là quái vật không biết lão hóa đi =)))))*)

Triệu Tước che miệng suýt phì cười, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng dở khóc dở cười. Lúc này, Lạc Thiên cũng từ trên phi cơ xuống tới, thấy bọn Triển Chiêu đã trở lại, liền đi tới, trên tay cầm con chuột Mickey mới mua cho Dương Dương, nhưng bước đến chỗ còn cách mọi người ba bốn bước thì khựng lại.

“Ba?” Lạc Dương vẫy tay gọi Lạc Thiên, nhưng Lạc Thiên vẫn không hề nhúc nhích. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường quay đầu lại nhìn Lạc Thiên, chỉ thấy anh sững sờ nhìn Triệu Tước, khuôn mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ, tựa hồ còn có chút hoảng loạn.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, đều có chút không dám tin, bọn họ quen biết Lạc Thiên lâu như vậy, cho dù là đối mặt với tình cảnh đáng sợ đến mức nào, Lạc Thiên cũng chưa hề lộ ra qua bất kỳ biểu tình hoảng loạn như vậy. Anh ở phương diện này đã trải qua huấn luyện đặc thù mà.

Triển Chiêu theo mắt của Lạc Thiên nhìn sang Triệu Tước, chỉ thấy Triệu Tước cũng nghiêng đầu vuốt cằm, dường như là cảm thấy Lạc Thiên có chút quen mắt, nhìn một lúc lâu, đột nhiên khẽ nhíu mày, “À… Thì ra là cậu a.”

Lạc Dương nhìn chằm chằm Lạc Thiên trong chốc lát, đột nhiên nói với Triệu Tước, “Ông là người xấu sao? Không cho phép nhìn chằm chằm vào ba của tôi!”

Triệu Tước có chút giật mình, xoay mặt nhìn Lạc Dương. Hai người nhìn nhau trong chốc lát, rồi Triệu Tước ủy ủy khuất khuất trốn ra sau lưng Bạch Ngọc Đường, nói, “Ghét, thằng nhóc này hung dữ quá à, khi dễ người lớn!”

(*Bee: Dương Dương a, không được bắt nạt Tước mỹ nhơn, không là mỹ nhơn nhõng nhẽo bây giờ =))))*)

Lạc Dương cũng ngây ngẩn cả người, khó hiểu nhìn Triệu Tước, người lớn nào mà lại nhát gan như vậy chứ? Bé lại khó hiểu quay sang nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu đặt bé xuống đất. Lạc Dương liền chạy đến bên cạnh Lạc Thiên, Lạc Thiên bế Dương Dương lên, có chút cảnh giác nhìn Triệu Tước, vẻ mặt đề phòng thấy rõ.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều ý thức được chuyện này rất nghiêm trọng. Bạch Ngọc Đường vừa định hỏi thì thấy Triển Chiêu khẽ khoát tay ngăn lại. Lúc này, từ ngoài cửa xuất hiện đám Đại Đinh Tiểu Đinh còn có Triệu Hổ, Mã Hán và mấy người SCI vừa về tới nơi. Bọn họ hôm nay đi dạo phố một ngày, về tới nơi ai nấy đều rất vui vẻ, nhưng vào trong sân thì đột nhiên lại thấy cảnh tượng quỷ dị trước mắt. Tầm mắt của mọi người vừa rơi xuống chỗ Triệu Tước thì cũng ngây ngẩn cả người, nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng trở nên cảnh giác, mặc dù đã sớm biết lần này sẽ cùng Triệu Tước hợp tác, nhưng nhìn thấy Triệu Tước đột nhiên xuất hiện vẫn kích động bản năng cảnh sát của họ.

Triệu Tước đảo mắt nhìn chung quanh một chút, quan sát mọi người đang chăm chăm nhìn mình, lắc đầu nở nụ cười, nói, “Rất nhiều mãnh thú các loại.”

Triển Chiêu nói với Mã Hán, “Mang Dương Dương vào. Những người khác trở về biệt thự đi, nghỉ ngơi sớm một chút. Sáng mai chúng ta sẽ đến Italy. Gọi điện báo cho bọn Bạch Trì biết, bảo họ tối nay trở lại, hoặc là tám giờ sáng mai phải có mặt ở đây!”

Nơi này nhiều người như vậy, Triển Chiêu lại chọn Mã Hán là bởi vì Mã Hán sẽ tuyệt đối không cãi lại một lời, hơn nữa người hay cãi nhất là Triệu Hổ lại rất nghe lời Mã Hán. Mặc dù trong lòng còn có nghi vấn, nhưng Mã Hán vẫn ngầm hiểu mà lôi Triệu Hổ đang đứng bên cạnh với vẻ mặt khó chịu theo mình, đi tới chỗ Lạc Thiên, ôm lấy Dương Dương, đi vào nhà. Những người khác cũng đi vào theo, cặp sinh đôi vốn định là ở lại xem kịch vui nhưng bị Bạch Ngọc Đường trừng mắt lườm, cũng đành biết điều mà vào trong nhà. Âu Dương Xuân là một người thức thời, hơn nữa ông cũng không muốn can thiệp chuyện tư nhân, liền đi theo mấy người kia nốt.

(*Bee: Chẹp chẹp, hint của Triệu Hổ và Mã Hán kìa ~~~*)

Chờ tất cả mọi người đi rồi, trong trang viện chỉ còn lại Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Lạc Thiên và Triệu Tước.

“Tại sao vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi Lạc Thiên.

Lạc Thiên nhìn Triệu Tước nói, “Tôi ở trên đảo đã từng gặp hắn.”

Triển Chiêu sửng sốt, phản ứng rất mạnh, “Ông ta chính là thiên tài đã khiến cho Edgar Allan Poe phát điên? Cho ý kiến để Edgar Allan Poe tạo ra Dương Dương cũng là ông ta?”

Lạc Thiên gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Triệu Tước.

Triệu Tước hai tay đút trong túi, thản nhiên cười cười, ” Edgar Allan Poe là một tên ngu… Cậu và Dương Dương hẳn là chuyện duy nhất mà hắn ta làm tốt nhỉ?”

“Chính vì xuất hiện của ông mà trực tiếp dẫn đến những thí nghiệm phẩm kia đều phải chết hết.” Lạc Thiên đột nhiên nhăn mày lại, vẻ tức giận trên mặt của anh khiến Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường có chút bận tâm, Lạc Thiên đã lâu lắm rồi không có biểu hiện tức giận như vậy.

Nhưng Triệu Tước là một người cá biệt, đã gặp hết người này đến người khác căm hận mình, thấy  Lạc Thiên tức giận cũng không hề xuy xuyển mà cười, nói một cách đầy thâm ý, “Chính cậu cũng đã nói, bọn họ đều là thí nghiệm phẩm.”

“Ông…” Lạc Thiên cắn răng, lời của Triệu Tước quả là làm cho người ta đau đớn, nhưng đó là sự thật… Thí nghiệm phẩm chính là thứ để có thể hi sinh vào một lúc nào đó.

Đang lúc bốn người giằng co chưa xong thì đột nhiên nghe thấy cách đó không xa bỗng truyền đến một tiếng cúi đầu nhả khói.

Mọi người sửng sốt, ngẩng đầu thì thấy Bạch Cẩm Đường tựa người vào ban công lầu hai, đưa tay cầm điếu thuốc lá trong miệng ra, nhả một hơi khói, thấp giọng nói, “Đứng ở cửa làm gì?”

(*Bee: *phụt máu mũi* anh có cần phải xuất hiện một cách vừa ngầu vừa gợi cảm đến vậy không hả Cẩm Đường? Làm vậy tốn máu mũi hủ nữ lắm anh biết không? *lăn lăn*)

Bạch Ngọc Đường gật đầu, đi tới, đưa tay kéo Lạc Thiên bước vào trong. Bạch Cẩm Đường nhìn Triệu Tước một cái, đưa tay bóp tắt điếu thuốc, bỏ vào  trong chiếc gạt tàn thuốc ở một bên, xoay người trở về phòng.

Triển Chiêu đột nhiên nghe được Triệu Tước đứng bên cạnh nhẹ nhàng cười một tiếng, xoay mặt nhìn thì thấy Triệu Tước ngẩng đầu dõi theo bóng lưng của Bạch Cẩm Đường biến mất ở cửa phòng, khẽ khàng nói, “Đã lớn như vậy rồi a…”

Đi vào phòng khách của biệt thự, mọi người ở SCI ngồi trên ghế sa lon, nhìn Triệu Tước với vẻ cảnh giác. Triệu Tước đánh giá chung quanh một chút, ưu nhã ngồi xuống một chiếc ghế bằng sắt. Người giúp việc bưng trà đến, Triệu Tước cầm lấy tách hồng trà, nhấp một miếng, lộ ra nụ cười hài lòng.

Lúc này, Công Tôn từ lầu hai đi xuống. Triệu Tước ngẩng đầu nhìn anh một cái, khẽ mỉm cười. Công Tôn cũng nhìn Triệu Tước một cái, rồi nhìn sang mọi người ở SCI, có chút bó tay, không khí thật gượng gạo a.

“Đều đã ăn cơm hết rồi chứ?” Công Tôn đi tới, đưa tay ôm lấy Lạc Dương đang ngồi trên ghế sa lon, “Dương Dương có đói bụng không?”

(*Bee: *gào rú* 5 phút thôi, 5 phút thôi, cho ta 5 phút xuyên thành Dương Dương a!!! Ta muốn được Mỹ Nhân ôm!!!*)

“Có ạ.” Dương Dương gật đầu, hôm nay mãi chơi, bây giờ mới nhớ ra là mình đói, chẳng qua là Lạc Dương phát hiện Lạc Thiên cứ để mắt tới Triệu Tước, liền cảnh giác theo.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu một chút, giương mắt —— Nuôi được đứa con này thật là tốt a.

Triển Chiêu mỉm cười —— Hâm mộ a? Vậy thì tìm người sinh cho một đứa nhá?

Bạch Ngọc Đường bĩu môi —— Cũng vậy thôi. Không phải là cậu sinh thì tôi không thèm.

“Đại ca đâu ạ?” Triển Chiêu mặt đỏ bừng, dời mắt nhìn sang Công Tôn.

“Ở phòng sách, nói phải xử lý một ít chuyện.” Công Tôn mang theo Dương Dương đến phòng bếp kiếm đồ ăn, những người khác ở SCI cũng đói lả, cặp sinh đôi cũng đã chuẩn bị sẵn cơm nước từ trước. Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Âu Dương Xuân và Triệu Tước mới vừa rồi đã ăn nên chỉ ngồi ở trên ghế sa lon uống trà.

Rất nhanh sau đó, không khí của đám người SCI lại náo nhiệt lên, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ở trên ghế sa lon vừa đọc tài liệu vụ án lần này vừa thảo luận với nhau về vụ án.

Triệu Tước nhìn chung quanh, đột nhiên hỏi Âu Dương Xuân, “Nhà vệ sinh ở đâu vậy?”

Âu Dương Xuân cũng là đầu tới đây, mờ mịt nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường. Triển Chiêu đưa tay chỉ chỉ hành lang đối diện phòng khách, “Xuyên qua hành lang quẹo trái, bên cạnh cầu thang đó.”

Triệu Tước đứng lên, hướng hành lang đi tới.

Từ nhà vệ sinh đi ra, Triệu Tước cũng không trở về phòng khách ngay, mà theo cầu thang bên cạnh đi lên lầu.

Đèn trên lầu hai cũng không bật, cả một khu hành lang đều tối đen, tường là một lớp kính thủy tinh. Bởi vì biệt thự nằm ở lưng chừng đỉnh núi nên có thể bao quát toàn bộ cảnh đêm, những chùm sáng của ánh đèn bên dưới hiện lên lấp lánh, vô cùng lộng lẫy.

“Cảnh đêm rất đẹp, đúng không?” Triệu Tước hỏi Triển Chiêu chẳng biết từ lúc nào đã đi tới phía sau mình.

Thật ra Triển Chiêu thấy Triệu Tước đi vệ sinh đã lâu rồi mà không thấy quay lại cho nên mới đi xem thử, lên đến nơi thì lại bắt gặp Triệu Tước đứng ở cạnh bức tường kính, ngắm nhìn cảnh đêm ở phía trước.

“Cũng không tệ.” Triển Chiêu hai tay đút vào túi, đi đến bên cạnh Triệu Tước.

“Nhưng mà một thành phố xinh đẹp chỉ còn lại là cảnh đêm, cũng chứng minh rằng thành phố này đã không còn thuộc về đại đa số người nữa.” Triệu Tước nhìn Triển Chiêu, “Có đúng hay không?”

Triển Chiêu khẽ mỉm cười, “Sao? Chú đổi hướng làm văn nghệ rồi à?”

“A…” Triệu Tước cười, nháy mắt mấy cái với Triển Chiêu, “Cậu nói xem, loại xe nào chạy trên lưng chừng núi lại không bật đèn?”

Triển Chiêu hơi sững sờ, “Là xe sợ bị người khác phát hiện.” Nói xong, xoay người chạy xuống lầu.

Triệu Tước cười nhạt một tiếng, quay đầu lại nhìn khu lưng chừng núi cách đó không xa, bốn chiếc xe quân dụng đang lặng lẽ không một tiếng động tiến đến gần biệt thự.

“Tiểu Bạch, có người lên tới.” Triển Chiêu chạy vào trong phòng khách nói với Bạch Ngọc Đường. Cùng lúc đó, chuông báo động điện tử bỗng phát ra tiếng “didi…”, Đại Đinh Tiểu Đinh bật màn hình giám sát gắn ở trên tường thì thấy bốn chiếc xe quân dụng đang hướng đến đỉnh núi, nơi tòa biệt thự tọa cư.

“Nơi này chỉ có biệt thự của chúng ta thôi sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ừ.” Sinh đôi khẽ cau mày, gọi nhóm người giúp việc đến dặn, “Các người tạm thời trốn xuống dưới tầng hầm, nếu không được gọi thì đừng có đi lên!”

Đám người giúp việc lập tức rối rít trốn xuống.

“Là xe của lính đánh thuê.” Âu Dương Xuân thấp giọng nói, “Trên người chúng ta không có súng, có chút phiền phức đây.”

“Cần súng à?” Tiểu Đinh quay đầu lại, cười cười với Âu Dương Xuân, “Ông cần bao nhiêu? Loại nào?”

Âu Dương Xuân sửng sốt, cặp sinh đôi ngoắt ngoắt tay ra hiệu cho mọi người. Mọi người cùng bọn họ đi tới cuối hành lang vào một căn phòng riêng, chợt thấy sinh đôi kéo một cánh cửa bí mật ở trên tường ra. “Rầm” một tiếng, sau khi cửa mở ra thì để lộ vô số vũ khí với đủ loại kiểu dáng bên trong.

Âu Dương Xuân há hốc miệng nhìn chằm chằm vào đống vũ khí trước mắt mình. Sinh đôi cầm lên hai cây súng mình quen dùng, vẻ mặt hưng phấn nhìn mọi người.

Bạch Ngọc Đường có chút bất đắc dĩ, nói với mọi người ở SCI, “Mỗi người tự chọn lấy một món thuận tay với mình, cố gắng hạn chế sử dụng vũ khí mang tính sát thương quá cao, gây tai nạn chết thì sẽ rất phiền toái. Tương Bình, Công Tôn, Miêu Nhi và Dương Dương mang tài liệu lên phòng của đại ca ở lầu hai để giám sát. Mọi người đeo tai nghe liên lạc vào. Lạc Thiên và đại ca hãy ở trong phòng chịu trách nhiệm thủ vệ. Những người khác theo tôi phân tán ở khắp biệt thự. Mã Hán, cậu lên mái nhà, chuẩn bị bắn tỉa nếu cần phải giải quyết.”

Mọi người của SCI đã sớm quen với việc này. Bạch Ngọc Đường trong nháy mắt an bài đâu vào đấy, sau đó mọi người không hề sai lời, lập tức đi thi hành, nhanh chóng chọn vũ khí rồi vào vị trí riêng của mình.

Mã Hán một mình đi lên mái nhà. Đại Đinh Tiểu Đinh ra ngoài canh cổng, chuẩn bị đóng cửa đánh chó. Tương Bình ôm laptop theo, cùng Lạc Thiên đưa Dương Dương và Công Tôn vào phòng của Bạch Cẩm Đường. Triển Chiêu kéo tay Bạch Ngọc Đường lại, “Tiểu Bạch, phải cẩn thận đấy!”

“Yên tâm.” Bạch Ngọc Đường lấy súng nhét vào sau thắt lưng, cầm trên tay một thanh mã tấu bộ đội đặc chủng hay dùng, gật đầu với  Triển Chiêu, “Tôi sẽ canh ở đầu cầu thang.”

Triệu Hổ cùng Vương triều, Trương Long phân tán ở các phòng chung quanh. Âu Dương Xuân và Bạch Ngọc Đường cùng ẩn nấp ở cầu thang.

Trong phòng Bạch Cẩm Đường cũng có một màn hình giám sát nên anh lập tức phát hiện thấy có người tới, thấy Triển Chiêu chờ mọi người đi vào, liền vui vẻ đứng lên, nhìn Dương Dương một cái, hỏi, “Có sợ không?”

Lạc Dương đang ở bên cạnh bàn nhìn màn hình giám sát, thấy mấy người bịt mặt vận đồ đen xuống xe, súng vác vai, đạn lên nòng, hướng biệt thự tiến vào, thì chợt nghe Bạch Cẩm Đường hỏi mình, ngẩng mặt nhìn với vẻ khó hiểu, giống như là hỏi, “Việc gì mà phải sợ a?”

Bạch Cẩm Đường cười, đưa tay xoa xoa đầu Dương Dương, “So với Ngọc Đường hồi bé còn gan lỳ hơn.”

Triển Chiêu mỉm cười, câu khích lệ này của Bạch Cẩm Đường hẳn là khiến Dương Dương rất hưởng thụ a, thần tượng của nhóc này chính là Tiểu Bạch mà. Quả nhiên, Lạc Dương lập tức đỏ mặt, tinh thần hăng hái lên thấy rõ.

“Những người này có chút kỳ quái.” Công Tôn nhìn chằm chằm vào màn hình, khẽ cau mày, “Tác phong của bọn họ có cảm giác như đều là lính đặc vụ, nhưng mà trang phục là tự chế, có chút giống phần tử khủng bố.”

“A!” Tương Bình đột nhiên kêu một tiếng.

“Chuyện gì vậy?” Triển Chiêu đi tới.

“Xem này!” Tương bình chỉ một ngón tay lên màn hình, trong chiếc xe quân dụng cuối cùng xuất hiện ba người áo đen xuống tới, áo khoác màu đen, mang theo khăn trùm đầu.

“Là ba lang nhân đã xuất hiện trong video kia!” Lạc Thiên chau mày.

“Ngọc Đường!” Triển Chiêu cầm lấy tai nghe liên lạc, báo với bọn Bạch Ngọc Đường, “Ba lang nhân kia cũng tới, nhất định phải cẩn thận.”

Tất cả mọi người nhận được tin tức. Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, nói với mọi người, “Nghe rõ chứ, lang nhân đã tới, nhớ kỹ là phải bắt sống, Bao cục trưởng sẽ có phần thưởng nhá.”

“Phụt…” Từ tai nghe truyền đến tiếng phì cười của mọi người.

Triển Chiêu cười lắc đầu, đem tai nghe liên lạc để xuống.

“Bộ đội cứu viện đại khái mười phút nữa là có thể chạy tới.” Âu Dương Xuân để điện thoại xuống, nói với Bạch Ngọc Đường, “Chúng ta chỉ cần chống đỡ trong mười phút là được.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, nhíu mày, bọn WOLF bày rất chủ động a, vừa tới nơi là đã tiếp đón nồng hậu như vậy rồi.

Tất cả đèn cũng đều bị tắt đi, mọi người nín thở tập trung chờ đợi. Rất nhanh sau đó, nhóm người thứ nhất chạy vào trong biệt thự, bọn chúng bọc đánh đến bốn góc, vẫn có mấy tên đứng ở bên ngoài biệt thự, cầm trên tay máy cảm nhiệt, nhưng máy nhiệt cảm vừa mới giơ về hướng biệt thự đã nghe vang lên một tiếng “Chíu”, máy nhiệt cảm xuất hiện một cái lỗ bị đạn bắn, sau đó liền bị chập điện báo hỏng.

Gã cầm máy nhiệt cảm dường như là kẻ chỉ huy lập tức sửng sốt, vừa nhấc đầu lên thì “Chíu” một tiếng nữa, đỉnh đầu đã bị xuyên thủng một lỗ châu mai, ngã xuống cái rầm, đi tong chung với cái máy nhiệt cảm.

Triệu Hổ nhìn qua cửa kính, cầm lấy ống dòm nhìn ra bên ngoài, “Chậc chậc” hai tiếng, “Tiểu Mã ca quá ác, một phát liền tiễn em lên đường!”

“Khả năng bắn súng không tồi a.” Bạch Cẩm Đường nhìn qua màn hình giám sát, không khỏi tán thưởng.

“Cái này gọi là giết một người, răn trăm người.” Tương Bình nói, “Là cảnh cáo của thư kích thủ, tiến vào thì phải chết.”

(*Bee: Đọc thêm bài Kiến Thức SCI của Med để tìm hiểu thêm về thư kích thủ – lính bắn tỉa. Mã Hán quá ngầu a~ cái này cũng là một trong 36 kế của Binh Pháp Tôn Tử, “Giết gà dọa khỉ” a~~*)

Đám người xâm nhập hơi có chút hỗn loạn, thành viên nhóm đầu tiên của WOLF hiển nhiên đã phác giác ra trên mái nhà có thư kích thủ mai phục, vừa định giơ súng bắn lên mái nhà thì đột nhiên thấy một loạt tia lửa bốn màu. Một loạt đạn liên thanh xung kích bắn phá qua, Tiểu Đinh đứng ở trong sân, “Ông nội bây tặng chúng mày một băng đạn làm quà!” Đồng thời, ở hậu viện cũng vang lên một loạt đạn liên thanh, Đại Đinh cũng giết chết một mớ. Hai người vừa bắn vừa lui vào trong. Rất nhanh, bọn lính tiên phong toàn bộ đều ngã rạp, không còn một mống. Bạch Ngọc Đường ở lầu hai thấy vậy thì cau mày, “Hai tên chết tiệt này.”

Âu Dương Xuân cũng cười khổ, “Coi bộ cố gắng tránh sát thương là không có khả năng rồi.”

Bọn người đánh bọc sườn bị thất bại, nhưng đã thành công tạo cơ hội cho ba gã lang nhân và ba tên sát thủ vũ trang vào bên trong.

“Đội trưởng, ba gã kia đã tiến vào, một gã theo chỗ của anh đi lên lầu, một gã leo lên lầu hai từ phía sau, còn có một gã cùng ba tên sát thủ tiến vào phòng khách.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, nói với bọn Triệu Hổ, “Các cậu xử lý ba tên sát thủ kia, lang nhân thì cứ giao cho tôi.”

Bạch Cẩm Đường cũng đứng lên, cởi áo khoác âu phục xuống, nói với Triển Chiêu, “Anh đi ra cửa.”

Triển Chiêu gật đầu, nhưng bỗng nhiên cả kinh, nhìn hai bên một chút rồi hỏi, “Có ai nhìn thấy Triệu Tước không?”

Mọi người cũng đều sửng sờ, đúng rồi, quên bẵng Triệu Tước đi mất.

“Ông ta lúc nãy đi nhà vệ sinh ở gần cầu thang, rồi đứng ở bức tường kính gần đó!” Triển Chiêu nghĩ, “Không lẽ vẫn ở đó sao?”

Tương Bình chỉnh các video của camera xem thử thì thấy ở bức tường kính phía sau cầu thang, Triệu Tước đang ưu nhã đút tay vào túi, ngắm nhìn cảnh đêm ngoài cửa.

“Ông ta đang làm cái quái gì vậy?” Tương Bình gấp gáp, “Còn có một gã lang nhân đang hướng phòng khách tới nhất định sẽ đi qua chỗ đó!”

“Tôi sẽ đến đó!” Lạc Thiên lấy súng đút vào túi, xoay người vừa định ra cửa thì đã nghe từ cửa đột nhiên truyền đến một tiếng tru lên đầy thê lương. Thanh âm kia khiến mọi người run lên, cảm giác giống như là tiếng kêu của lang.

Công Tôn cùng Triển Chiêu cũng có chút lo lắng, mở cửa đi ra ngoài thì thấy Bạch Cẩm Đường đang đứng ở cửa châm thuốc lá, trên mặt đất đang nằm một gã lang nhân áo đen. Mọi người vừa bật đèn nhìn thì tóc gáy đều dựng lên —— chỉ thấy gã lang nhân kia bên dưới cổ bị găm một thanh dao, miệng hộc máu muốn nói cũng không nên lời, mà hắn hiển nhiên là vừa rồi còn vùng vẫy giãy giụa nên một cánh tay đã bị ghim rất sâu lên mặt đất bởi một dao nhỏ, khiến cho cả thân người gã không cách nào cục cựa.

Tất cả mọi người đều có chút bất đắc dĩ địa nhìn Bạch Cẩm Đường một cái… Bạo lực quá đi!

“A!” Triển Chiêu kéo Lạc Thiên đi, “Triệu Tước!” Nói xong, hai người đều chạy đến cầu thang.

Công Tôn cũng muốn đi theo thì đã bị Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng nâng tay chặn lại, “Đi vào phòng.”

Công Tôn trừng mắt liếc anh một cái, nhưng vẫn biết điều, ngoan ngoãn trở về phòng. Bạch Cẩm Đường ngậm điếu thuốc, đứng chờ ở cửa.

(*Bee: Giời ơi, Cẩm Đường đại ca quá manly~~ quá bá đạo ~ quá là… bấn a bấn~~~ còn cả Mỹ Nhân nữa, khúc cuối sao mà đáng yêu thế chứ lị~ lăn a lăn~~~)

***

Trailer nồi 12

Triệu Tước đã xử đẹp bạn lang nhân kia thế nào?

Hả?! Ngọc Đường bị bắt cóc á??

Triển Chiêu nổi giận thật sự a…

Bắt đầu chiến dịch giải cứu Tiểu Bạch nha~

***********

SPOIL về Tước’s Phu Quân ~ Bạch Diệp gia.

So với Tước mỹ nhân thì phu quân của mỹ nhơn còn “quái vật không biết lão hóa hơn” cả bản thân mỹ nhơn nữa =))). Ngài ấy có hình dạng y hệt như Bạch Ngọc Đường, điểm duy nhất khác biệt là ngài ấy mặc toàn đồ đen =))) =>Bởi vậy nên ngài ấy còn có biệt danh Hắc Ngọc Đường ~ Hắc bạch vô thường a =)))

Theo như ta hiểu đến hiện nay thì Bạch Diệp 99% chính là cha của Bạch Cẩm Đường. Chắc tại thế nên lâu lâu Tước mỹ nhân lại nhìn Cẩm Đường với con mắt tình mẹ *kế* bao la như biển Thái Bình dạt dào =))))

Nếu có nàng nào tò mò về ngài ấy thì xin mời quá bộ sang nhà của Med.

Tập 14 chính là tập mà Nhã tỷ nhắc đến Bạch Diệp nhiều nhất. Và Med iu dấu của chúng ta đã spoil vài chap về ngài í ở đây nha~

http://meggimed.wordpress.com/danmei/

47 comments on “Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 11

  1. Hấp dẫn quá ah. Hành động nên chỉ có hint thui ;-)). Đại Bạch giàu quá, thật ngưỡng mộ. trữ súng như thế nên bị nghi là buôn vũ khí cũng đúng mà. Mong chờ phần sau.

    • beedance07 nói:

      Ờ, hành động nên có hint là đủ rồi =))
      Không phải vô duyên vô cớ mà người ta gọi anh là Cẩm Đường Đại Gia =))) Công Tử Bạc Liêu chỉ đáng đi theo xách dép cho đại gia của chúng ta =))))
      Đúng, đại gia trữ một mớ súng ống đồ chơi tại gia *hình như là bất hợp pháp* =))) nên đương nhiên bị nghi là buôn vũ khí gòi.

  2. shock1210 nói:

    tem của ta phải k
    hí hí
    ta lấy tem đã
    lát đọc xog comment sau nhá

  3. shock1210 nói:

    ta thật sự là bấn loạn cái sự giàu có của Đại Bạch nha.Đại Bạch kinh doanh gì muk lại giàu ếk. phi pháp, nhất định là phi pháp
    oa oa~~~~
    Bạch đại gia, a nói cho e biết đi để e theo chân a với. e chỉ cần 1 chút xíu của a thui
    muk nàng dạo nì học bơi hay sao muk lặn kĩ quá vậy.ngày nào ta cũng vào nhà nàng muk k thấy tăm hơi đâu cả. pó tay luôn.ta thèm lẩu đến hao mòn cả người đi òy.nàng đền ta nồi lẩu nữa đi k là ta khóc ngập quán nhà nàng đó

    • beedance07 nói:

      Ờ, ta cũng bấn loạn *bởi thế nên mới lập cái chuyên mục học làm đại gia ế* =))) còn phi pháp hay không thì đại gia của chúng ta “innocent until proven” =)))
      Và ước mong của ta cũng chỉ vậy thôi =)))
      Ax, uýnh chít bi giờ, ta mới mần nồi lẩu đặc biệt xong mấy ngày đã có nồi 11 mà còn đòi nồi mới liền hử B-(

  4. Alex-SeongJu nói:

    Nhào vào…XD…Gặm Mĩ nhơn…
    Dạo này ta bị bấn các mĩ nhơn nàng ah…Chết vì mất máu mũi mất…aizzzz…
    Mĩ nhơn băng giá nghe lời lão công nha…Ah ah ah ah…Người ta càng lúc càng đáng yêu ah …Bắt chước Tước Mĩ nhơn “Đáng ghét ah ~~~” (mà xí…ta ứ đọc qt nên ứ biết bác lão công Bạch Diệp của Tước mĩ nhơn là ai? Nàng spoil cho ta đi…Năn nỉ ý…Ta ko chịu được chuyện tò mò nha~~~~) Mình càng lúc càng bị đin òi…XD

    Bài học đại gia số 1 của nàng rất chi là bổ ích ah…Ta càng phải khẳng định rằng độ giàu có của Bạch đại gia cũng không thua Asami sama ah…Càng bấn tình yêu hơn.XD
    Nàng phải thêm 1 cái EXtra về những thứ Bạch đại gia sở hữu nha..Từ máy bay, nhà cửa,đất đai (mà theo ta nhớ, mua được là 1 chuyện, tiền thuế, tiền bảo dưỡng, tiền này nọ…nó chất cho 1 đống gấp 2,3 lần giá trị của món đồ ý nữa…Haizzz) đồ vũ trang nà, y phục nà…vest của Đại gia chắc cũng không thua gì Asami sama đâu nhỉ cũng Armani hay PC chứ không ít đâu…Ah…ta mún có extra như thế ah…Và nhất là tài sản vô giá của riêng Đại gia nữa chứ ah. Mĩ nhơn ah….

    Đọc nồi này ta thấy Tước mĩ nhơn đi đâu cũng có oán hận (ko dám nói kẻ thù ah…vì mĩ nhơn chỉ chuốc oán chứ không vấy bẩn máu nha). Ta thấy đôi khi lí tưởng của 1 kẻ thiên tài thật khó hiểu (bệnh thì đúng hơn ah…modest ko phải là chuyện của mình ah)nhưng cũng nhờ cái nùi lí tưởng ấy của mĩ nhơn mà ta thấy mình thật bệnh…XD. Cái gì cần thiết mới để cho chúng tồn tại, còn vô dụng thì nên thẳng tay loại bỏ. Cứ chơi vui nha mĩ nhơn, rồi mọi người sẽ hiểu cho mĩ nhơn thôi…

    Nàng…Bớt bỉ ổi đi…Nàng làm ta bỉ ổi theo giờ…Dạo này người ta đang coi lại Doraemon với Maruko chan cho đầu óc “tong sáng” nà…XD

    Nhưng nàng càng bỉ ta càng thix ah…XD

    • beedance07 nói:

      Ax, nàng không sợ chết hả =))) bộ thấy cái đầu trên cổ phiền phức quá rồi a? =)))
      Ừ, ta cũng thế, nhìn cái sidebar của ta là biết =))) khẩu hiệu của ta bây chừ là “Không yêu giang sơn, chỉ yêu mỹ nhân” =)))

      Đúng á, Mỹ Nhân những lúc nghe lời chồng thiệt là quá cỡ đáng iu đi ~~ khiến ta nhớ tới Kỳ Nhi mỹ nhân những khi sợ lão công Tần Chính của mình a :”>
      Những mỹ nhân băng giá khi nghe lời chồng thế này thật là đáng iu gấp đôi a~~~

      Về Tước’s Phu Quân – Bạch Diệp, hãy nhìn lại lên trên, ta mới update thông tin về ngài ấy đó *tại có mấy nàng tò mò rồi*

      He he, ta vui vì nàng thấy nó bổ ích a~ Somehow ta thấy Cẩm Đường đại gia vẫn giàu hơn Asami một tí nàng ạ :”>

      Sẽ có thêm những số “học làm đại gia” khác nếu có dịp :”>
      Còn về tài sản vô giá nhất của Cẩm Đường ấy hả? Cái đó thì… để ta coi coi~

      Ờ, Tuớc mỹ nhân làm việc cũng có cái lý của mỹ nhân. Chúng ta iu mỹ nhân nên chấp nhận tất cả =)))

      Xí, thích mà còn làm bộ a ;;) hủ nữ chúng ta dù cho không quên tuổi thơ trong sáng thì cũng phải biết cách chuyển qua mode đen tối những lúc cần thiết a =)))

  5. Alex-SeongJu nói:

    ps Ta mún 1 em mèo lơn, nhưng không phải sư, báo đen ý…Có cảm giác giống như nhị vị mĩ nhơn nhà SCI. XD

  6. Bee ơi, spoil tí về Tước Phu Quân đi, ak ak. Xem ai có thể thuần phục được 1 mỹ nhân ‘ghê gớm’ như vậy???

  7. Bạch đại gia buôn bán từ hàng cấm đến hàng ko cấm, em nể cái sự giàu có của anh quá aaaaaaaa!!!!! Ôi mỹ nhân, mỹ nhân hội tụ, công bắt đầu phát huy sức mạnh a!!! Ta ngóng phần típ quá bee ơi! Iu nàng quá đi a!

    • beedance07 nói:

      Ha ha, cái này chưa đuợc chứng minh rõ ràng nhé, không biết được đâu :”>
      Có ai nhìn thấy cái mớ tài sản của anh mà không nể chứ? *ta nhìn mà đổ mồ hôi hột luôn*
      Ta iu mỹ nhân a~~~~
      He he, thankx, wait for me~~

  8. khuyên mọi người đừng nên đổi 49.25 triệu USD ra tiền nha, sẽ xỉu thiệt đó TT^TT

  9. ket nói:

    Nàng ơi…sao cái nồi này nó tưng tửng thế =))))))))))))))) Đáng lẽ đoạn chiến đấu nó cũng phải giật gân, gay gấn một tí chứ sao ta đọc chỉ biết ôm pc vật vã vì cười =))))

    p/s: Có người chán sống tới mức bắt cóc Ngọc Đường? =.=!!!

    p/s2: Mã Hán quá khủng~~~ anh Cẩm quá giàu~~~

    • beedance07 nói:

      Phong cách lẩu của ta mà =)))) vào tay Bee cà chớn ta nấu thì làm sao còn nguyên trạng nghiêm túc được =))) E hèm, đảm bảo với nàng bản official của Lu và Med sẽ rất căng thẳng, hồi hộp, gay cấn chứ không tửng như của ta =)))
      Luật ở đây là quậy tới bến nhé ;)

      p.s 1 Vậy mà có đó =))
      p.s 2 Quá đúng quá đúng =))

  10. meggimed nói:

    ^
    *chỉ lên trên cái ô comment* Ta chưa từng thấy cái kiểu đòi com nào bỉ dư thế lày =))))))))))))))))

    Thanh kiu chiu chiu vì đã quảng cáo giùm nhà ta~ *gật gù~*

    Nói luôn là… ta luôn cảm thấy, Tước gia rất khoái con dâu nha =))) Công Tôn ấy ;)) Ngoài hai nhóc Thử Miêu, Lạc Thiên là “sản phẩm thành công” với Mã Hán là học trò của người quen ra, Tước gia cũng chỉ khen có mỗi mỹ nhân nha~~~~~~~~~~~~~~~~

    Và tình hình là, dù Công Tôn mỹ nhân không biết rõ ràng mọi chuyện, nhưng cũng đứng về phía Tước gia lắm *hí hí* Cái đoạn mà thấy không khí gượng gạo ấy, theo như ta đọc trong qt, thì hình như là vì mỹ nhân thấy mọi người đề phòng Tước gia nên cũng thấy có chút khó xử a~

    Nhà này là “bánh đúc có xương” rồi =)))

    Cái pix bị hỏng kìa~ Và đề nghị thêm hình minh họa cho cái em máy bay của Cẩm Đường.

    P.S: dù nói đi nói lại rồi, nhưng t vẫn phải tuyên bố một lần nữa, CẨM ĐƯỜNG KHÔNG GIỐNG ASAMI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Ít nhất là Cẩm Đường có gu người yêu tốt hơn Asami nhiều =.=||
    Làm ơn đừng so Cẩm Đường của tôi với cái bạn Asami đó =.=

    Thế thôi, t thích nồi này lắm *hun gió*

    ~~~Med~~~

    • beedance07 nói:

      =))))))) Ngại quá~ Để Med khen mình bỉ thiệt là hân hạnh a :”>

      Đa tạ nàng đã quá khen~ :”>

      Đâu có gì đâu, chia sẻ cho bà con biết mà tới chơi luôn mà. Bà con cũng bắt đầu tò mò về Bạch Diệp gia lắm a~

      Đúng, đúng, ta cũng cảm thấy y như thế. Tước gia đúng là có vẻ rất vừa lòng với con dâu =))))

      Đó là trực giác của mỹ nhân chăng? =)))) Cảm giác được đó là mẹ *kế* chồng của mình nên phải đứng về phía mẹ chồng thôi =)))), để tránh cảnh “mẹ chồng con dâu”.

      Nhà này không chỉ “mẹ ghẻ thương con chồng”, mà mẹ ghẻ còn thương luôn cả con dâu nữa =))))) vậy cho nên Tước mỹ nhân là bà mẹ ghẻ lý tuởng nhất mọi thời đại nha =)))))

      Cái pix ở đầu bị hỏng á? Đâu có, ta kiểm tra lại thấy đâu có bị gì, vẫn thấy được anh Mèo Đen đẹp giai “Action in Paris” mà ~ Còn hình minh hoạ cho em máy bay của Cẩm Đường á? Ờm, để ta đi lục thử xem sao…

      p.s: Ta cũng cảm thấy không giống lắm. Và hoàn toàn đồng ý với nàng về khoảng gu người iu của Cẩm Đuờng tốt hơn Asami nhiều. Thiệt tình là lúc ta đọc xong phần của Feilong rồi là hết muốn đọc tiếp truyện, tại biết là Asami cuối cùng sẽ không chọn Feilong TT^TT~ Aizz, nói chung là mỗi người một cảm nghĩ. Ta thích Cẩm Đường nhất :”>
      Mà Cẩm Đuờng của Công Tôn nhớ, nàng nói của nàng không sợ bị mỹ nhân ném dao à =)))

      He he, nàng thích là tốt rồi :”> *hun gió lại*
      Cám ơn nàng đã ủng hộ chính sách đòi com bỉ ổi của ta nhớ *cười phớ lớ* =)))))

      ~~~Bee~~~

      • meggimed nói:

        Cái pix mà nàng nói sư tử ko phải động vật nguy hiểm ấy :-ss

        Chết dưới tay Mỹ nhân thành quỷ cũng phong lưu đi =))))

        Ta nghĩ, là đàn ông có quyền lực, Asami kém Cẩm Đường ở chỗ, hắn sẽ không bao giờ có được những người “đàn em” mà như anh em một nhà như Đại Đinh Tiểu Đinh, hay là có nhiều giai Tây phờ-lớt như Leonard hay Taber. Là đàn ông có đời sống tình cảm, bạn… (tên bạn ấy là gì nhỉ :-?), cái bạn phóng viên nhoi nhoi ấy, không thể bằng Công Tôn được ~~~~~

        Bạn nào ném đá Med cũng được nha~ Vốn là bạn cũng thích Asami lắm, nhưng sau arc của Feilong, dù không phải là “thất vọng” hay “bực mình” gì, nhưng tự nhiên không thích được nữa =))))

        Và Cẩm Đường không phải Asami =(((((((((((((

      • beedance07 nói:

        Ta vẫn thấy được pic đó mà :-ss => Nàng thử click chuột phải rồi open image in new tab xem sao?

        =)))) Câu này quen quá ta =))

        Ta nhất trí về việc bạn phóng viên không bằng Mỹ Nhân của Cẩm Đường, còn mấy cái kia ta chưa đọc hết bộ nên hem biết.

        Ta thì sau arc của Feilong không đọc nữa =))) tự dưng đâm lười

        Bình tĩnh nào, đâu có ai nói Cẩm Đường là Asami đâu, chẳng qua là do hai anh có nhiều điểm giống nhau nên vài nàng mới so như vậy thôi. Vả lại ta công nhận là xét về ngoại hình thì Asami khá hợp vai Cẩm Đường *mặc dù ta không thích style vẽ đó lắm*

        p.s. Đã update thêm hình em máy bay của Cẩm Đường =))) khiếp, nó còn sang hơn nhà của ối người =)))))

  11. Phong Dạ nói:

    Đọc từ hôm qua cơ mà vì bận nên chưa like và com được =))))))))))))) mới qua com bên đó xong (tứ đại mỹ nhân í) mới nhớ bên này chưa com LOL , time giữa đọc và com có hơi lâu nên sợ sẽ ko được dài đâu a ;))

    điều ấn tượng nhất trong nồi này khỏi phải nói chính là sự giàu sụ của Bạch đại gia a~~~ thật sự làm cho ng` ta ko muốn đếm tiền của anh nữa giàu chi mà giàu ác =”= rất n` lần ta bị choáng vì sự giàu của ảnh nên mệt chả muốn nói nữa a~~~ *lăn lăn lăn sao anh ko ném cho em 1 cọc tiền thôi cũng được em đang nghèo naz~~~~~~*

    điều ấn tượng thứ 2 trong nì chính là Tước mỹ nhân ~~~~~~~~~ rất rất rất là thích mỹ nhân ~~~ ta vốn có thiện cảm vs Tước mỹ nhân a =)))) (mặc dù vs Ân Tịch Ly cùng 1 khí chất ta lại ko có mấy thiện cảm =”= rất hiếm thấy đó chính ta cũng ko hiểu nổi mình =))))) có lẽ là vì do bác rất đáng yêu XD~~~ 1 bộ e sợ thiên hạ bất loạn ~~ cũng rất hay quan tâm tới con trẻ ♥♥ ngẫm lại ta đổ bác vì thấy bác rất quan tâm Cẩm ca a~~~ (sau 1 thời gian ta đã đổi thành Cẩm ca thay vì Đại Bạch LOL) tự dưng đọc đến đọc thấy hảo cảm của mình đối vs bác tăng lên ko ít XD~~~ vốn dĩ đã có ấn tượng mạnh vs bác từ vụ 1 ~~~ mỗi lần bác “suỵt” í XD~~~ điên đảo ~~~ mỹ nhân là luôn biết cách làm cho chúng nhân điên đảo a~~~

    vì là hành động n` nên ko có com mấy cho từng cặp được a ~~~ ấn tượng nhất 2 điều đó nên chỉ chủ yếu là nói về nó thôi ;))) thông cảm đi ha~~

    p/s: hôm qua thấy cái Title ở chỗ com của nàng ta đã rất choáng nên đã đi đến quyết định đi đã để khi nào bình tâm lại rồi com LOL

    • beedance07 nói:

      =))))) Ờ, ta thấy rồi =))) có com là được gòi :”>

      Bởi vậy nên chúng ta mới gọi anh là đại gia đó. Ta cũng muốn theo níu chân ảnh để xin chút tiền lẻ a~ Đại gia giàu thế sao không bố thí cho chũng ta một chút a~ để cho chúng ta phải… “ngồi nhìn lá úa, mà em đây hết tiền, xót xa, xót xa ~~~”

      Ừm, ta cũng thích Tước mỹ nhân hơn Ân Tịch Ly, có lẽ là tại Ân mỹ nhân gieo tình trong thiên hạ nhiều quá nên ta hem thích điểm ấy a~ Còn Tước mỹ nhân thì ta iu lắm, chúng hủ ở đây cũng không ít người điên đảo như nàng đâu ;;)

      Ừ, thông cảm =)))

      p.s: =))))))) làm gì mà tới mức choáng dữ vậy =)))) bộ nó bỉ tới mức đó lận hả? =))))

      • Phong Dạ nói:

        đúng đấy có lẽ ta ko thích Ân Tịch Ly vì bác ấy gieo tình n` quá mà lại cứ ko nói rõ =”= nên dẫn tới rất n` hệ lụy ~~~ anyway nhờ thế mới có Tiên Tiên a~~~ nhờ thế Ngao Thịnh mới có bộ dáng như thế =)))))))))))

        p.s: nó bỉ đi chớ còn khủng nữa to mà choáng ;)) nhìn vô rất đập vào mắt a =))))))))))

        p.s2: chỉ cho ta cách làm đi để ta áp dụng vô nhà LOL

      • beedance07 nói:

        Ừ, nói chung là cái gì cũng có hai mặt của nó XD

        p.s: Dĩ nhiên rồi =))) Từ giờ hãy gọi ta là Bee bỉ =)))))
        p.s2: Vào setting, ở chỗ discussion, khúc cuối cùng chỗ comment form đó, gõ và chữ prompt theo ý nàng muốn là được =)))

      • Phong Dạ nói:

        Thanks nangf~~~ đang ngồi nghĩ xem cái j` mà vừa ba chấm vừa có đủ nét kín đáo của ng` Huế ko =))))))))))))) hại não quá đi

      • beedance07 nói:

        Ờ, khi nào chọn xong thì báo cho ta, để ta xem nàng có bỉ như ta hem =)))

  12. “nhìn vé máy bay mà le lưởi” => hình như sai chính tả? 0.0

    Sao đi làm việc công mà ta cảm tưởng cả nhà đi du lịch thế này =))
    “Máy bay này là của anh, hành khách nào ở đâu ra?” => Cái câu này của bác Cẩm làm ta ngưỡng mộ a~~~ *mắt long lanh* Kiếm đâu ra anh chồng như bác bây h ~~~ *mắt long lanh*
    Trời ơi cái máy bay đấy ta phải đi tìm hình ảnh (lí do: máy ta đơ đơ ko xem đc link ảnh của nàng =..=) và ta phải thốt lên: Má ơi ~~~ đây mà là máy bay sao? đẹp hơn và thoải mái hơn cái nhà của con nữa ~~~ Có khi con sống trên đó còn sướng hơn :(( Biết tìm anh nào cho ta cái máy bay này bây h :((

    Bee ơi ~~ Đúng chuẩn của Cẩm Đường rồi ~~~ Giường đôi tiêu chuẩn và câu “Trên này có phòng ngủ, nếu như muốn làm trên máy bay thì cứ nói cho tôi biết.” đã nói hết rồi =)) Lại còn “nói cho tôi”? Chưa kịp nói đã bị anh bế vô rồi =))

    Cái đoạn miêu tả đoạn cuối thấy bác Cẩm cool quá *mắt long lanh* Mà cái đoạn hống mỹ nhân nữa chớ ~~ AAAA~~ mỹ nhân nghe lời “chồng” kìa ~~~ bác Cẩm lo cho an toàn của “vợ” mà không cho đi kìa ~~~ Chết mất ~~~

    p/s: Ko chỉ riêng bác Cẩm, Mã Hán cũng rất cool ~~ Rất tiếc trận này Ngọc Đường và Trinh chưa được thể hiện :”> Ta cũng vừa mới bấn bác Bạch Diệp bên nhà Med ~~~ Tại sao những con người này ko có ngoài đời ~~~ (mà có mk chỉ ngắm đc chứ ko sờ đc TT^TT)

    • beedance07 nói:

      Đúng là sai chính tả :”> => Đã sửa a, thanks nàng :*

      Chính xác là nhìn y như đi chơi =)))) nội ngó cái máy bay là thấy chữ HƯỞNG THỤ to đùng rồi =))))

      Không ngưỡng mộ cũng không được a~ Nàng, nàng đòi hỏi cao quá đó =)))) ta nghĩ nên dẹp bỏ mộng tưởng tìm một người như thế đi, ta sợ là tới tổng thống Việt Nam cũng khó lòng mà được một góc của anh Cẩm =)))

      Ta mới update một mớ ảnh ở trên cho em máy bay đó, coi thử đi. Ta cũng phải thốt lên y như nàng =)))) Mà đừng cố tìm, tìm không có đâu a =)))

      Chẹp, Cẩm đại gia quá bỉ và BT đi chứ lị =))) ảnh nói cho có lệ thôi chứ lúc muốn thì cần gì chờ Mỹ Nhân nói =))))

      Ừ, lúc đọc tới khúc đó ta cũng gào rú lăn lộn quá trời luôn :”>

      p.s: Bình tĩnh, từ từ sẽ có phần của Ngọc Đường, Trinh thì đã thể hiện ở nồi trước rồi đó thôi ;;) Bác Bạch Diệp thì quá là phi thường rồi, kết hợp giữa Ngọc Đường và Cẩm Đường => perfect quá đi chứ (ngắm được là tốt rồi nàng ạ *vỗ vai*)

      • HỰ. Cái này nhìn vô biết là máy bay thì ta đạp đầu vô gối *choáng* giường đó sướng hơn giường nhà, bếp đó sướng hơn bếp nhà, ghế đó sướng hơn ghế nhà, ti vi đó to hơn ti vi nhà, Cẩm Đường ơi bọn em đang mong ngóng được anh cho hưởng thụ 1 ngày, ý nhầm ko đủ, 1 năm đây a~~~ *khóc*

        Ta quyết định rồi. Ta ko tìm ông chồng nào như bác Cẩm nữa *ngúng nguẩy* Ta kiếm được 1 trong mấy người ở S.C.I là diễm phúc lắm rồi :[[ (trừ bác Bao =.=!) Anh nào anh nấy cool ko thể tả :[[ Ko có ta đi kiếm chồng nước ngoài *ngúng nguẩy*

      • beedance07 nói:

        Chẹp, nàng có chờ tới tết công gô cũng không tới ngày được hưởng thụ đâu a~

        Ừm, hạ thấp tiêu chuẩn xuống 1 chút nàng ạ, không là ế cả đời đấy =)))) *chúc nàng may mắn với việc tìm chồng nước ngoài =))*

  13. Tử Tước nói:

    phịt
    ta chả biết cái rì nó phịt ra nữa, nhưng chắc chắn ko fảilà máu
    hự hự
    Theo lời nàng nói thì 99% Bạch Cẩm Đường là con của Bạch Diệp – Triệu Tước’s Phu Quân
    và theo như những gì ta nhớ thì Triển Chiêu cùng Triệu Tước giống nhau từ cái khí chất tới cái cái cái… cái gì thì ta tạm thời quên mất rồi
    Vâng, túm lại thì chuyện liên wan tới bác Triệu này đau đầu wá á

    • beedance07 nói:

      Không phải máu thì là cái gì a? Ta tò mò~
      Triển Chiêu giống Triệu Tước, nhưng không có liên quan máu mủ với Triệu Tước đâu a.
      Chẹp, bí ẩn làm nên sự quyến rũ của Tước mỹ nhân mà ;;)

      • Tử Tước nói:

        ta chưa bao giờ và sẽ ko bao giờ rơi máu, nước mắt nước mũi nước miếng thì còn có thể, hề hề
        đọc truyện Nhĩ Nhã là nhiều lúc bị ức chế, vì chả biết lúc nào bí mật mới đc bật mí, hic

      • beedance07 nói:

        =)))))) Ừ, vậy thì tốt cho nàng, đỡ tốn máu a
        Chẹp, thì đó cũng là nét gây cấn của truyện mà, khi bí mật được bật mí thì nghĩa là truyện đã đi đến hồi kết a~

  14. AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA, Đại ca Bạch gia của lòng em, em hâm mộ anh
    .
    hết òi, ko còn gì để nói nữa òi, mọi người đã nói hết rồi a

    Bee, ta nhớ nàng quá, nhớ ơi là nhớ, nhớ thiệt là nhớ, nhớ quá là nhớ, nhớ, nhớ, … hết biết nói gì nữa, nhưng nói chung là nhớ nàng, laptop của ta bị hư mất, mới mua lại => mới gặp được nàng và ăn lẩu nàng nấu( cái này mới quan trọng nè)
    cuối cùng yêu nàng lắm a,*ôm ôm*
    ps: ta thấy ăn xong nồi này ai cũng có ước muốn a, mỗi người 1 kiểu nhưng ta thích cái của nàng nhất nha: “Tiền nhiều dzậy cho em bớt đi!!!”, ta cũng muốn nói câu này sau khi biết được 1 phần tài sản của Đại ca Bạch gia a

  15. HuLi nói:

    Ta coai xì poi của nàng nha, ta đoán cũng khá đúng đó. Woa woa.
    Hắc Ngọc Đường nha!!!
    Tiểu Mã ca oai ghê luôn. ^^
    Bạch Đại gia a, 1% làm công vụ của anh đã giàu vậy rồi, ngưỡng mộ, ngưỡng mộ….
    Bấn loạn theo nàng Bee với cái khoản manly của chàng T.T
    Thanks các nàng nha !!!

  16. mimi_love_jae nói:

    Ta có điều ko hiểu nha. Rõ ràng trc đây có nói Triệu Tước có quan hệ “ko bình thường” vs Triển Khải Thiên cơ mà, sao h lại liên quan j Bạch Diệp là sao a @.@

    • beedance07 nói:

      Ai nói a? Mà dù quan hệ không bình thường cũng có nhiều loại quan hệ không bình thường =))) Nói tóm lại, Tước gia là của Diệp gia, còn Triển gia thì có vợ rồi =))), còn không thì hint với lại Bạch Duẫn gia =))

  17. ta thấy 1 lần ngồi máy bay kiểu đó cũng đau hầu bao đó nga…T_T ko thể so với cảnh bị kẹp sandwiched trên máy bay thường =.= ác mộng đời ta

  18. Rùa lão đại nói:

    nàng ah * thủ thỉ* ta thiệt la có lỗi vì đã đọc chùa từ bữa tới giờ , cơ mà tại ta bấn Cẩm Sách quá ah phải đọc cho bằng hết thì mới chịu nổi , ta thiệt la iu nàng quá đi ah , nhờ có nàng ma ta mới đươc chứng kiến mấy pha tifng củm quá ư là kích thích của Đại Bạch vơi mỹ nhơn ah . Cám ơn nàng rất nhiều luôn á * ôm hun * .
    Ta sẽ ủng hộ náng tới cùng luôn , cố lên nhen nàng * múa cổ vũ *

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s