Lẩu thập cẩm SCI – Nồi số 12

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 12

Vuốt Đuôi Hùm

 

(*Bee: E hèm, hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa =)))*)

        Ở đầu bên kia, Âu Dương Xuân trợn mắt há mồm nhìn Bạch Ngọc Đường một cước đạp lang nhân kia rớt xuống lầu. Gã ta vừa mở miệng tru vừa lồm cồm bò lên, bộ dáng điên điên khùng khùng. Bạch Ngọc Đường tháo khớp vai và đầu gối của hắn xuống, nhưng gã lang nhân này vẫn còn vùng vẫy phản kháng. Bạch Ngọc Đường cau mày, chộp lấy tay gã dằn lên tường, đồng thời rút dao ra, một nhát xuyên thấu cánh tay gã, ghim chặt người gã lên tường. Lang nhân lại vừa tru vừa vung tay kia đến, Bạch Ngọc Đường lập tức trở tay tặng gã thêm một dao nữa… Cuối cùng, gã lang nhân điên cuồng kia đã hoàn toàn bị ghim lại trên tường. Bạch Ngọc Đường thấy gã vẫn còn  hung hăng nhe răng tru lên thì đưa tay kề thêm một con dao vào cổ gã, lang nhân kia ho khan “Khụ khụ” hai tiếng rồi cuối cùng cũng câm miệng.

(*Bee: Anh nói Tiểu Bạch hiền hơn anh Cẩm vậy? Hai anh em nhà này đúng là giống nhau y chang, ra tay thật bạo lực a.*)

“Tiểu Bạch…” Trong tai nghe liên lạc đột nhiên truyền đến tiếng của Triển Chiêu, “Mau đến nhà vệ sinh bên cạnh cầu thang, nơi đó còn một gã nữa, Triệu Tước cũng đang ở đó.”

“Cái gì?” Bạch Ngọc Đường và Âu Dương Xuân giật mình sửng sốt, lập tức xoay người chạy xuống nhà vệ sinh dưới lầu.

Lúc này, trong đại sảnh, sinh đôi và bọn Triệu Hổ đã hoàn toàn chế phục được đám sát thủ kia, mà dưới chân núi cũng đã truyền đến tiếng còi xe cảnh sát. Mấy tên khác còn sống có vẻ như muốn lái xe đào tẩu, nhưng khổ một nỗi, lúc phát động xe mới nhận ra lốp xe đã bị nổ, ngay sau đó thì bị xe cảnh sát bao vây. Mã Hán đứng trên lầu, tháo kính ngắm xuống, cười lạnh, “Chết mày chưa bưởi, để coi tụi bây chạy đường nào.”

Ở một đầu khác, Triển Chiêu chạy từ lầu hai xuống chỗ tường kính, phát hiện thấy Triệu Tước vẫn đứng ở nơi đó nhìn xuống bên dưới, tiếng còi hú của xe cảnh sát đã ngày càng gần. Thấy Triệu Tước còn sống, Triển Chiêu thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó tim lại thót lên, bởi vì qua ánh đèn bên ngoài, anh nhìn thấy một gã lang nhân áo đen đứng ngay sau Triệu Tước, trong tay cầm dao.

“Triệu Tước!” Triển Chiêu la lớn một tiếng, Lạc Thiên xông lên một bước, rút súng định bắn, Bạch Ngọc Đường chạy xuống tới nơi cũng vọt tới một bước, cùng lúc đó, Triệu Tước chậm rãi quay mặt sang.

(*Bee: Cái này làm ta liên tưởng đến một đoạn phim quay chậm. Ahhh~ Tước mỹ nhân chỉ mỗi động tác chậm rãi quay mặt sang mà cũng làm ta cảm thấy mê hoặc quá thể :”>*)

Ánh đỏ của đèn xe cảnh sát bên ngoài bắn bắn chớp chớp, xuyên qua bức tường kính, chiếu vào gương mặt nhìn nghiêng của Triệu Tước, Triển Chiêu nhìn thấy rõ ràng, Triệu Tước đang cười với mình, trong nụ cười ấy ẩn chứa một tia khiêu khích.

Triển Chiêu đột nhiên khoát tay chặn Bạch Ngọc Đường lại.

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, dừng bước. Lạc Thiên cũng bị Triển Chiêu kéo lại. Cùng lúc đó, họ nghe thấy gã lang nhân kia ngẩng mặt lên rú một tiếng, sau đó giơ tay, đem con dao cầm trong tay quyết tiệt xoẹt ngang cổ họng của mình. Trong nháy mắt, máu tươi bắn khắp nơi…

Triệu Tước đứng ở nơi đó, trên bộ quần áo trắng như tuyết loang lổ điểm một vệt máu đỏ sẫm, vô cùng quỷ dị.

(*Bee: Quyến rũ a~ :”> *tự thấy mình càng lúc càng BT* Mà Tước mỹ nhân lợi hại thật, đến cả Lelouch ra lệnh cho kẻ khác chết cũng phải nói ra, còn Tước mỹ nhân chỉ cần dùng ánh mắt thôi ~*)

Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người. Triển Chiêu đứng cách Triệu Tước không xa, nhìn thi thể của gã lang nhân trên mặt đất, tim đập mạnh, không nói được lời nào.

Triệu Tước tiến lại gần Triển Chiêu một bước, rút tay từ túi ra, chậm rãi đưa tới, định chạm vào gương mặt của Triển Chiêu, có chút yêu thương mà nói, “Cậu cũng có thiên phú, bản thân cậu cũng có thể làm được.”

Khoảnh khắc đầu ngón tay sắp tiếp xúc đến gương mặt của Triển Chiêu thì trong nháy mắt, một bàn tay bất chợt vươn ra gạt phắt nó đi.

Triệu Tước cúi đầu nhìn bàn tay mình vừa bị đánh, hơi đỏ lên, xoay mặt nhìn Bạch Ngọc Đường bước lên một bước, đứng che chắn trước mặt Triển Chiêu, dường như có phần bất mãn.

Bạch Ngọc Đường nhướn mi, nhìn vết máu dính trên tay Triệu Tước, thản nhiên nói, “Tay của ông bẩn lắm, cậu ấy thì rất sạch sẽ, vậy nên ông đừng đụng vào cậu ấy thì hơn.” Nói xong thì kéo Triển Chiêu xoay người đi xuống lầu dưới.

Triển Chiêu đi theo Bạch Ngọc Đường xuống lầu, đầu vẫn quay lại nhìn Triệu Tước. Hai người chăm chú nhìn nhau thật lâu, sau đó Triển Chiêu quay mặt đi, cùng Bạch Ngọc Đường rời khỏi cầu thang tăm tối, đi vào phòng khách sáng ngời.

***

Triển Chiêu tiến đến chỗ Triệu Tước, ngồi xuống đối diện với y. Triệu Tước giương mắt nhìn Triển Chiêu rồi quay mặt đi chỗ khác với vẻ mất hứng.

(*Bee: Tước mỹ nhân dỗi a~ XD*)

“Sao vậy?” Triển Chiêu khó hiểu hỏi.

Triệu Tước dường như có chút canh cánh trong lòng, rầu rĩ nói, “Không thèm để ý tới cậu nữa, mất công lại bị người ta ghét bỏ.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười, “Chú vẫn còn để bụng chuyện Tiểu Bạch a?”

Triệu Tước dẩu dẩu miệng, vẫn bất mãn quay mặt đi chỗ khác.

“Nè.” Triển Chiêu vẫy vẫy tay với Triệu Tước, nói, “Hỏi một chuyện này.”

Triệu Tước quay lại mặt, nhìn thấy Triển Chiêu chớp mắt mấy cái.

“Tôi và Tiểu Bạch, rốt cuộc là chú thích ai?” Triển Chiêu hỏi một câu khiến người ta hoàn toàn bất ngờ.

Triệu Tước phục hồi tinh thần lại, ngẩng mặt nhìn Triển Chiêu, im lặng trong chốc lát rồi mỉm cười, “Cậu muốn ta trả lời như thế nào?”

Triển Chiêu lắc đầu vẻ vô tội, “Còn trả lời như thế nào nữa, chú có khi nào nói cái gì tốt lành đâu?”

“A. . . . . .” Triệu Tước cười cười, “Cả hai người các cậu ta đều thích, nhưng mà hai người các cậu lại không thích ta.” Nói xong, lấy tay chỉ chỉ Triển Chiêu, “Cậu không thích ta, còn tiểu lão hổ kia thì cực chán ghét ta.”

“Tiểu Bạch chỉ là không thích chú tùy tiện giết người mà thôi.” Triển Chiêu nói, “Bất quá vừa rồi đúng là cậu ấy hơi nặng lời một chút.”

Triệu Tước có vẻ cũng nguôi nguôi, thản nhiên nói, “Hắn sợ cậu trở thành giống như ta chứ gì, hừ.”

***

“Làm gì mà mặt xụi một đống vậy?” Triển Chiêu trở lại trong phòng, lấy tay nâng cằm của Bạch Ngọc Đường lên.

Bạch Ngọc Đường đưa tay cầm lấy bàn tay của Triển Chiêu, kéo anh đến trước mặt, hỏi, “Không cần phải nói cũng có thể thôi miên sao?”

Triển Chiêu nhướn mi, “Xét về mặt lý thuyết thì cũng không có quy định phải dùng ngôn ngữ mới thôi miên được. . . . . . Hơn nữa, kỳ thật con người có rất nhiều hành động ẩn chứa năng lực thôi miên bên trong, đó là ám thị.”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, “Tôi hiểu rồi, hèn gì tôi vừa thấy cậu đã muốn làm ngay, thì ra là do cậu một mực ám thị tôi!”

Triển Chiêu nhấc chân đá tên vô sỉ nào đó một cước, “Cậu nói bậy bạ gì đó?! Là tự cậu háo sắc!”

“Không phải sao?” Bạch Ngọc Đường đè lên người Triển Chiêu.

“Tiểu Bạch!” Triển Chiêu cảm thấy Bạch Ngọc Đường có chút kỳ quái, đưa hai tay nâng đầu anh lên nhìn, nheo mắt lại, “Cậu ghen a?”

Bạch Ngọc Đường đặt Triển Chiêu xuống giường, hung hăng  hôn một cái, “Vừa rồi tôi đứng ở cửa đợi hồi lâu, vậy mà cậu không phát hiện ra tôi, toàn bộ lực chú ý đều đặt cả lên người Triệu Tước.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười, “Thân thủ của cậu giỏi như vậy, hơn nữa lại cố ý không gây tiếng động nào, tôi làm sao mà phát hiện ra được?”

Bạch Ngọc Đường có chút khó chịu, đè Triển Chiêu xuống, “Miêu Nhi, tôi sợ cậu bị hắn bắt cóc.”

Triển Chiêu cười, nắm lấy cằm Bạch Ngọc Đường, “Cậu là sợ tôi giống ông ta, có được loại năng lực đó, đúng không?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Đó không phải là loại năng lực mà con người nên có. Người như vậy đi tới đâu thì tai họa sẽ theo tới đó, biết đến nơi nào để tìm được hạnh phúc? Tôi chỉ muốn cậu được sống thật vui vẻ.”

Triển Chiêu khẽ lắc đầu, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve đường viền góc cạnh rõ ràng trên khuôn mặt anh tuấn của Bạch Ngọc Đường, thấp giọng nói, “Nếu có một ngày, cậu không tồn tại nữa… nếu chỉ còn lại một mình tôi, tôi có lẽ sẽ đi trên cùng một con đường với Triệu Tước.”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu một lát, “Tại sao?”

Triển Chiêu nhẹ nhàng cười, “Bởi vì nếu không có cậu, cuộc sống và thời gian đối với tôi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.” Nói xong, đưa tay dịu dàng kéo cổ áo của Bạch Ngọc Đường đến, rướn người hôn anh.

(*Bee: Có ai xúc động hông? Ta thì xúc động bởi câu này của Miêu Nhi a~ *trấm nước mắt*

Cái hình Miêu Nhi ta vẽ đợt trước sở dĩ nhìn hiền hiền, buồn buồn là do tâm trạng của ta lúc đọc tới đây đó, tuy là ngọt ngào, cơ mà tự nhiên tim hơi nhói nhói *ngại quớ, lâu lâu cháu Bee nó lại đa cảm :”>*)

Triển Chiêu một câu nói ra lòng mình, đổi lấy hậu quả chính là Bạch Ngọc Đường ôm anh gặm hết một đêm. Cơ mờ bởi vì ngày hôm sau còn có nhiệm vụ nên Bạch Ngọc Đường đành phải nhẫn a nhẫn, cọ cọ Triển Chiêu để hạ hỏa, trong miệng nói thầm, “Miêu Nhi… Cậu đúng là muốn lấy mạng của tôi mà, lần này cho thiếu, phá án xong thì phải bù gấp đôi.”

(*Bee: =)))))) vậy là con chuột chỉ được gặm chứ không được ăn a~ thiệt là tội nghịp =))))))*)

Triển Chiêu dở khóc dở cười.

Rạng sáng ngày hôm sau, Bạch Trì và Triệu Trinh trở về, vào sân nhìn thấy một đống hỗn loạn thì đều há hốc mồm.

“Tiểu Trì Trì.” Sinh đôi đi tới kể lể với Bạch Trì, “Tối hôm qua đúng là kinh tâm động phách a!”

“Thật sao?” Bạch Trì ủ rũ cúi đầu, trong lòng buồn nản, hựn là tối hôm qua có màn hành động dữ dội như vậy mà mình lại không có ở đây, không nghĩ đến rằng dù cậu có ở chỗ này thì cũng không thật sự giúp được gì.

Triệu Trinh mang theo Lizbon xuống xe, vừa định vào nhà thì thấy Triệu Tước hai tay đút túi từ trong phòng đi ra. Mặc dù đã sớm chuẩn bị tinh thần nhưng Triệu Trinh vẫn hơi sửng sốt một chút. Anh và Triệu Tước nhìn nhau, Bạch Trì ở một bên cũng nhìn thấy Triệu Tước.

Triệu Tước nhướn mi nhìn Triệu Trinh một chút, sau đó ngó mặt đi chỗ khác, đưa tay sờ sờ lên đầu Tiểu Bạch Trì vừa đi tới bên cạnh mình, “Đã lâu không gặp.”

“Vâng.” Bạch Trì gật đầu, quay đầu lại nhìn Triệu Trinh rồi xoay mặt nở một nụ cười thật rạng rỡ với Triệu Tước, sau đó đi vào nhà.

Triệu Tước quay đầu dõi theo bóng lưng chạy đi của Bạch Trì rồi quay lại nhìn Triệu Trinh đang đi tới trước mặt mình, “Nhóc ấy thật đáng yêu.”

Triệu Trinh nhẹ nhàng gật đầu, đứng ở bên cạnh Triệu Tước. Lizbon linh lợi đi tới, ngửi ngửi ở chân Triệu Tước, có vẻ như cảm thấy có quen biết với người này.

“A…” Triệu Tước đưa tay vỗ vỗ đầu nó, Lizbon liền cọ cọ y, sau đó xoay người chạy vào gian phòng tìm Bạch Trì và Triển Chiêu.

Triệu Trinh đứng cùng Triệu Tước một chỗ trong chốc lát, đúng lúc Triệu Trinh xoay người chuẩn bị đi vào thì bị Triệu Tước nhẹ nhàng kéo lại… Triệu Trinh hơi sửng sờ, Triệu Tước cầm lấy tay anh, thả vào một món vật gì đó.

Triệu Trinh cầm lấy món vật ấy, khó hiểu nhìn Triệu Tước.

“Sẽ có lúc hữu dụng.” Triệu Tước cười cười, không nói gì nữa, tản bộ ra sân ngắm hoa viên.

Triệu Trinh nhét món vật ấy vào túi, cau mày suy nghĩ một chút rồi xoay người vào nhà.

Mọi người sau khi thức dậy liền vội vàng thu dọn đồ đạc, máy bay riêng của Bạch Cẩm Đường đã dừng ở phi trường nhỏ cách đó không xa. Mọi người lên máy bay, đi Rome để hợp tác với cảnh sát ở đó cho vụ án kiện. Mặt khác, hai gã lang nhân bắt được tối hôm qua cũng bị xích lại rồi đưa lên máy bay, mang đi thẩm vấn.

SCI bởi vì có Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, vốn đã danh nổi như cồn, lần này người còn chưa tới đã thành công bắt được hai gã lang nhân, hoàn toàn phá hủy đợt tập kích bất ngờ của WOLF, khiến cho giới cảnh sát địa phương bị chấn động không ít.

Lúc mọi người xuống máy bay, cảnh sát trưởng Mai Sâm chịu trách nhiệm án kiện lần này mang theo hai trợ thủ, Elena và Kraft, cùng nhau đến phi trường nghênh đón.

Lần này nhân viên tương đối nhiều, khó lòng mà thu xếp, vì vậy Bạch Cẩm Đường cấp cái biệt thự ở Rome cho mọi người làm tổng bộ phá án. Mai Sâm biết Bạch Cẩm Đường và Leonard có chút quan hệ, hơn nữa thế lực ở Ý cũng không phải là nhỏ, người thường tuyệt đối không dám đụng đến. Lần này đối phó chính là tổ chức WOLF có hỏa lực cực mạnh, ở biệt thự của anh làm việc tuyệt đối an toàn hơn so với cục cảnh sát. Vậy cho nên, mọi người chia làm hai đường, Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu và Âu Dương xuân đi theo Mai sâm trở về cảnh cục để chào hỏi các vị cấp cao. Bạch Trì, Lạc Thiên cùng Mã Hán, Triệu Hổ đi theo Elena đến cảnh cục để lấy toàn bộ tài liệu án kiện lần này. Sinh đôi cùng Vương Triều, Trương Long đem hai gã lang nhân kia áp tải về biệt thự canh giữ. Bạch Cẩm Đường, Công Tôn, Triệu Trinh, Triệu Tước, Tương Bình, Kraft về biệt thự trước để chuẩn bị.

***

(*Bee: Tua ~ tua ~ gòi, chào hỏi xong*)

Mai Sâm và Âu Dương Xuân còn đi một chuyến đến tổng cục quốc tế hình cảnh để làm một vài thủ tục, vậy nên Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường một mình trở về biệt thự của Bạch Cẩm Đường.

Hai người đi tới quảng trường Rome, Bạch Ngọc Đường mua một tấm bản đồ, đứng tại chỗ nhìn. Triển Chiêu ở một bên chờ, năm phút sau, Bạch Ngọc Đường chỉ vào một địa điểm trên đó, nói với Triển Chiêu, “Gọi tài xế lái xe đến chỗ này được rồi.”

“Ừ.” Triển Chiêu gật đầu, hai người vừa đi một đoạn đường thì gọi được một chiếc taxi.

Xe bắt đầu chạy về hướng tòa biệt thự của Bạch Cẩm Đường. Tài xế rất nhiệt tình, hỏi hai người có phải là người Trung Quốc không. Bạch Ngọc Đường gật đầu với anh chàng, tài xế kia cười ha ha mà nói, người Trung Quốc thật là đẹp rồi tùm lum đủ thứ chuyện, nói một hồi thì bảo muốn làm quen. Triển Chiêu quan sát cảnh vật ngoài cửa sổ, Bạch Ngọc Đường thỉnh thoảng lưu ý những cột mốc đánh dấu ven đường.

Rẽ qua một khúc ngoặc, lái thêm chừng ba trăm mét, phía trước đã hiện ra một con đường nối thẳng với biệt thự của Bạch Cẩm Đường, Bạch Ngọc Đường nói với tài xế, “Tài xế, dừng xe.”

Tài xế lấy chân thắng xe, có chút giật mình liếc Ngọc Đường.”Còn có một đoạn thôi mà.” Tài xế dùng tiếng Anh nói với anh, “Nơi này còn bảo là không được đậu xe.”

“Ừ, tôi biết.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, móc một khẩu súng từ trong áo ra.

“A… Oh My God!” Tài xế kia bị dọa đến thét lên hãi hùng.

“Đừng sợ.” Bạch Ngọc Đường khoát khoát tay với anh chàng, lấy tay móc tiền đưa cho tài xế, nói với hắn, “Sau khi dừng thì cứ tiếp tục chạy, đến trước biệt thự thì dừng lại.”

Nói xong, kéo chốt súng lục xuống, đưa cho Triển Chiêu, nói, “Miêu Nhi, nếu hắn đến biệt thự rồi mà không ngừng, hoặc là nửa đường làm gì đáng nghi thì cậu cứ bắn hắn.”

“Ngọc Đường?” Triển Chiêu có chút khó hiểu nhìn Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường từ trong bọc lấy ra một khẩu súng Five-seveN ngày hôm qua thuận tay lấy từ chỗ của Bạch Cẩm Đường, kéo chốt, cười với Triển Chiêu, “Súng này được mệnh danh là có độ chính xác cực cao, một băng đạn những hai mươi viên, tầm bắn ba trăm mét, tôi đã muốn thử từ lâu rồi.”

Tài xế lúc này vừa làm dấu chữ thập, vừa niệm, “Lạy Đức Mẹ Maria.”

Lúc này, Triển Chiêu cũng nghe được thật xa ở phía sau truyền đến tiếng động cơ xe, Bạch Ngọc Đường xuống xe, nói với tài xế, “Lái xe!”

Tài xế có chút do dự, Bạch Ngọc Đường giơ súng lên đầu nả một phát, tài xế kia bị hù dọa liền hoảng hồn nhấn ga, lao về phía trước .

“Tiểu Bạch!” Triển Chiêu hét to một tiếng. Bạch Ngọc Đường đứng ở giữa đường, đưa tay vẫy vẫy với anh, ý bảo đừng lo lắng. Quả nhiên không bao lâu sau thì hai chiếc xe jeep màu đen rẽ qua khúc ngoặc hướng tới, bỗng nhiên nhìn thấy Bạch Ngọc Đường đang đứng ở giữa đường, trên tay cầm súng, hai gã tài xế vội vàng nhấn ga.

Bạch Ngọc Đường lạnh lùng cười một tiếng, hai trăm mét, tưởng là súng lục thì bắn không tới à? Nụ cười tắt đi, giơ súng.

“Đó là Five-seveN!” Một gã trong xe hô lớn, “Mau quay đầu lại!”

Xe lập tức lui về phía sau, nhưng chính lúc này, hai chiếc xe nữa từ phía sau chạy đến, hai chiếc trước mặt lui về phía sau tự nhiên là phải đụng nhau, trong nháy mắt trở thành một mớ hỗn loạn.

Triển Chiêu ở trong xe thấy rõ, biết là gặp phải mai phục, liền lập tức lấy điện thoại di động gọi về, “A lô, đại ca, tụi em ở chân núi bị phục kích, Ngọc Đường đang chống đỡ với bọn chúng, mau cho người đến cứu viện a!”

Ban đầu thì bọn người trên xe cũng bị hỗn loạn một chút, nhưng hiển nhiên là bọn chúng cũng được huấn luyện nghiêm chỉnh. Sau khi bọn chúng xuống khỏi xe, đầu tiên ẩn nấp sau đuôi xe, một gã trong bọn lấy điện thoại ra gọi, “Boss, Triển Chiêu chạy rồi, trước mắt chỉ còn lại có Bạch Ngọc Đường thôi.”

Người ở đầu bên kia im lặng một hồi, thản nhiên nói, “Phải bắt sống, đem hắn về đây.”

“Việc này bọn tôi không chắc được.” Gã ta trả lời, “Hắn rất lợi hại.”

“Cứ dồn hắn vào giữa là được.” Người nọ suy nghĩ một chút, bổ sung thêm một câu, “Ngàn vạn lần không được tổn thương hắn, ta muốn bắt sống!”

“Dạ!” Gã thủ hạ cúp điện thoại, cùng vài người khác làm dấu hiệu hành động, bọn chúng phân tán ra, cầm côn điện trên tay, bao vây Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cầm súng, mắt nhìn côn điện trên tay mấy gã kia, tâm khẽ động… Nhìn bộ dáng của bọn chúng, có vẻ như là muốn bắt sống.

Triển Chiêu ở trong xe đã không nhìn thấy tình huống của Bạch Ngọc Đường ở phía sau nữa, nhưng lúc này đã thấy xe của sinh đôi, Bạch Cẩm Đường và xe của Triệu Trinh ở đằng xa đang chạy ra.

“Ngừng xe!” Triển Chiêu la một tiếng, ra lệnh cho tài xế dừng lại, anh chàng vội vã đậu xe lại. Triển Chiêu xuống xe. Xe của sinh đôi cùng Bạch Cẩm Đường chạy vụt qua người anh. Triệu Trinh thì dừng xe lại, Triển Chiêu mau chóng leo lên, nói, “Bọn họ không đuổi theo, có thể mục tiêu chính là Tiểu Bạch!”

Triệu Trinh nhấn ga, “Đám người này đúng là hung hăng càn quấy, đi tới đâu theo tới đó!”

***

Đúng lúc xe của sinh đôi sắp chạy tới nơi thì đột nhiên nghe thấy một trận thanh âm “phành phạch” vang lên, theo sau là tiếng gió gào rít, Bạch Ngọc Đường vừa quay đầu lại thì thấy phía sau mình có một đoàn trực thăng đang bay lên.

“Tiểu Bạch, cẩn thận a!” Triển Chiêu hét to một tiếng, nhìn thấy cửa trực thăng mở ra, hai gã áo đen nhấc lên một khẩu súng lưới cực lớn…

Bạch Ngọc Đường chau mày, bây giờ anh đang ở giữa đường cái, bên cạnh không có bất kỳ thứ gì có thể che chắn, loại súng lưới này bao trùm phạm vi ít nhất bốn năm mét, nghĩ đến đó, anh bay người tránh sang một bên.

Cũng cùng lúc đó, một tiếng “Xoạch” vang lên, một tấm lưới khổng lồ bung ra, bay tới, Bạch Ngọc Đường tốc độ cực nhanh đã tránh thoát được nó. Nhưng anh không nghĩ tới là ở chiếc trực thăng bên kia cũng có một chiếc súng lưới như vậy, xem chừng bọn chúng chính là muốn chờ anh nhảy vào phạm vi đó. Một tiếng “Xoạch” nữa vang lên, một tấm lưới khủng với đường kính mười mét bay xuống, chụp lên người Bạch Ngọc Đường. Chiếc trực thăng kia nhanh chóng lui về phía sau, quay đầu bay đi, sợi dây phía trên buộc chặt túi lưới, kéo theo cả Bạch Ngọc Đường bay lên giữa trời, bên dưới là rừng núi sâu thẳm.

“Ngọc Đường!” Xe của Bạch Cẩm Đường lúc này đã đến. Anh hộc tốc nhảy xuống xe la một tiếng. Sinh đôi ngay cả khẩu bazooka (*súng chống tăng*) cũng mang theo, nhưng mà trực thăng đã bay lên giữa trời rồi, cách mặt đất đến ba bốn trăm mét là ít, như thế này mà bắn cho trực thăng rớt xuống thì Bạch Ngọc Đường chắc chắn cũng phải lên đường bán muối, vậy nên họ chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bị mang đi.

Bọn người áo đen vừa chặn đường họ thấy đại công cáo thành, chuẩn bị xoay người bỏ chạy nhưng bị sinh đôi đuổi theo, bắt lại toàn bộ.

Triển Chiêu nhảy xuống từ xe Triệu Trinh, nhìn chiếc trực thăng bay càng lúc càng xa, cắn chặt hàm răng, sắc mặt từ trước đến giờ chưa từng khó coi như lúc này.

Triệu Trinh xoay mặt nhìn Triển Chiêu, hỏi “Làm sao bây giờ?”

Triển Chiêu nhìn chằm chằm vào chiếc trực thăng đang dần dần biến mất, “Điện thoại di động của Tiểu Bạch có gắn một thiết bị định vị đơn giản, cậu ấy nhất định sẽ tìm được cách giấu bọn chúng… Việc chúng ta có thể làm bây giờ là gấp rút tìm cho được chỗ của cậu ấy.” Nói xong, xoay người lên xe.

Triệu Trinh chú ý đến biểu tình của Triển Chiêu, trong nháy mắt cảm thấy tựa hồ như mình đang gặp ảo giác, biểu tình của Triển Chiêu vừa rồi… giống hệt như của Triệu Tước.

Bạch Ngọc Đường ở trong túi lưới đớ người, cảm giác cực kỳ bực mình, bị bắt đi như vầy thiệt là quê độ mà. Anh lấy điện thoại di động, tháo thiết bị định vị ra, sau đó nhét điện thoại di động lại vào trong túi, quả nhiên, túi lưới bắt đầu được chậm rãi kéo lên, anh gói thiết bị định vị kia vào một miếng giấy plastic được xé ra… Đợi đến khi bản thân tiến sát đến vị trí đáy trực thăng, anh đem thiết bị định vị dán vào chỗ rãnh của đáy trực thăn. Đối với sự hiểu biết của anh về trực thăng, vị trí này chính là nơi khó bị phát hiện nhất.

(*Bee: Sao ta cảm giác giống như mấy chương Conan đối đầu với băng áo đen thế này? =)))*)

Sau đó, có bốn người đứng ở bên trong trực thăng mắt nhìn chằm chằm, một gã dùng súng chỉa vào anh, một gã đang ra sức kéo ròng rọc để đưa túi lưới lên trực thăng.

Mới vừa lên tới máy bay, một gã đứng ở phía sau Bạch Ngọc Đường đùng súng điện bắn vào vai anh. Bạch Ngọc Đường cau mày, dòng điện cực mạnh làm toàn thân anh tê rần, hôn mê bất tỉnh.

Bọn người trên trực thăng gồng mình chờ trong chốc lát, thấy Bạch Ngọc Đường đã thật sự hôn mê mới hơi thả lỏng xuống, đem túi lưới vào trong hẳn.

“Lục soát hết toàn bộ điện thoại di động, súng và tất cả vũ khí của hắn ra.” Một gã cầm đầu nói, “Boss nói, không được để cho hắn nhúc nhích một chút nào.”

Chúng lấy điện thoại di động từ trên người Bạch Ngọc Đường ném xuống dưới. Mấy người trói tay Bạch Ngọc Đường ra sau, bỏ anh lên chiếc băng ca ở một bên.

“Haizz…” Một gã trong đó thở dài một cái, hỏi, “Chúng ta bị tổn thất bao nhiêu huynh đệ?”

“Hai mươi mấy người.” Một gã trả lời.

“Tiểu tử này còn khó bắt hơn cả cọp.” Một gã đốt một điếu thuốc, nhìn Bạch Ngọc Đường đang hôn mê, “Boss muốn bắt hắn để làm chi?”

“Ầy… Mày nhiều chuyện quá đó.” Một gã sờ sờ cằm, cẩn thận quan sát Bạch Ngọc Đường, “Mà phải nói, tên này đúng là rất đẹp!”

Mấy gã khác nhìn nhau một cái, cũng cười cười ngồi vào chỗ của mình, chờ trực thăng hạ cánh.

Triển Chiêu sau khi trở lại biệt thự lập tức gọi Tương Bình xác định vị trí của thiết bị định vị.

Vốn là bên trong điện thoại di động cũng có thiết bị định vị, nhưng một cái có thể tháo dỡ, một cái không thể tháo dỡ. Tương Bình tra một chút, vị trí điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường đã không di động nữa, cho thấy là nó đã bị ném, nhưng thiết bị định vị kia thì vẫn còn di động, hướng về phía Địa Trung Hải mà bay qua.

“Thì ra là ở trên biển.” Bạch Cẩm Đường cau mày, “Thảo nào không tìm được cứ điểm rõ ràng trên mặt đất.”

Vừa đợi một lúc lâu, sinh đôi đem bọn người đó dẫn vào phòng thẩm vấn, dễ dàng hỏi ra địa điểm, liền đi ra báo, “Ở quần đảo Lipari, hòn đảo ở cực nam.”

“Hạ xuống rồi.” Tương Bình lại nói, “Địa điểm là Đảo Ustica ở phía nam.”

“Không giống nhau?” Triệu Trinh nhìn Triển Chiêu.

“Có vấn đề.” Triển Chiêu gật đầu.

” Đảo Ustica…” Bạch Cẩm Đường khẽ cau mày.

“Sao vậy ạ?” Triển Chiêu khó hiểu hỏi.

” Đảo Ustica là hòn đảo có núi lửa hoạt động, dân cư phần lớn tập trung ở Đông Bắc bộ, Nam bộ địa thế rất không an toàn, khó mà tìm được vị trí để ẩn nấp.” Triệu Tước thản nhiên nói, “Quần đảo Lipari cũng là một nơi rất bí ẩn.”

“Vệ tinh hẳn là có thể phát hiện.” Bạch Cẩm Đường nói với sinh đôi, “Các cậu đến chỗ sỹ quan Roger yêu cầu bản đồ vệ tinh về đây.”

Sinh đôi nhìn nhau một cái, xoay người lái xe rời đi.

Bạch Cẩm Đường cầm lấy điện thoại, bấm số gọi.

“A lô?” Điện thoại đầu kia vang lên giọng nói hơi biếng nhác, “Sao lại gọi vào giờ này, gấp gì mà dữ vậy?”

Bạch Cẩm Đường im lặng một hồi rồi nói, “Leonard, cậu có một chiếc du thuyền trống đúng không?”

“Có a.” Leonard trả lời, “Để làm chi? Tui để dành nó đặng mai mốt đi trốn vào ngày tận thế mừ.”

“Cho tôi mượn.” Bạch Cẩm Đường thản nhiên nói, “Hôm nay cần phải dùng.”

Điện thoại đầu kia im lặng một hồi rồi nói, “Tôi sẽ phái Eugene lái tới bến cảng cho cậu.”

“Cám ơn.” Bạch Cẩm Đường vừa định cúp điện thoại thì chợt nghe Leonard hứng thú hỏi, “Làm gì mờ phải biễu diễn dữ dội dzậy? Có người đoạt bòa xõa iu vấu của cậu á?”

(*Bee: Có người dám cướp Công Tôn mỹ nhân thì Cẩm Đường đại ca đã không cà kê dưa ngỗng với anh rồi, Leonard =))))*)

Bạch Cẩm Đường nheo mắt lại, nói, “Cậu không phải là muốn tìm WOLF sao? Bọn chúng đang ở trên đảo Ustica.”

“Cái gì?!” Leonard bật người ngồi dậy, “Tôi đang lo tìm không được hắn đây, vậy lão tử sẽ tự mình mang thuyền tới!”

Cúp điện thoại, Triển Chiêu liếc Cẩm Đường, “Cũng không thể chứng minh đám người này chính là WOLF a.”

Bạch Cẩm Đường tỉnh bơ nhún nhún vai, “Kệ xác nó, nơi này thế lực của Leonard là lớn nhất, để cứu được Ngọc Đường thì tốt nhất phải làm cho hắn chủ động hỗ trợ.”

“Trực thăng dừng lại rồi.” Tương Bình nói, “Không di chuyển nữa.”

Triển Chiêu khẽ gật đầu, Triệu Trinh đột nhiên liếc Cẩm Đường, “Anh muốn ngồi du thuyền đến đó?”

Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng lắc đầu, nói, “Địa thế của Đảo Ustica và quần đảo Lipari đều rất chênh chếch, có đi máy bay cũng không tiện, đem du thuyền dừng ở chính giữa thì có thể làm căn cứ điểm của chúng ta.”

***

Khi ra cửa, Triệu Tước đi theo phía sau Triển Chiêu, thấy  Triển Chiêu kể từ khi sau khi trở về không nói gì, liền hỏi, “Cậu đang suy nghĩ gì vậy?”

Triển Chiêu quay đầu lại nhìn Triệu Tước một cái, thản nhiên nói, “Tôi đang suy nghĩ về Ngọc Đường.” Nói xong, xoay người đi.

Triệu Tước nhìn bóng lưng của anh, cười, “Ánh mắt quả là đáng sợ nha.”

**************************************

Trailer nồi 13:

Leonard đụng phải Mỹ Nhân. Chuyện gì sẽ xảy ra?

Khoảng thời gian bị giam cầm của Tiểu Bạch sẽ như thế nào?

Ai là người đã bắt Ngọc Đường?

Biết cái gì gọi là tiết liệt không? Nồi sau sẽ thấy như thế nào mới là tiết liệt thật sự ;;)

Cả nhà giải cứu Ngọc Đường như thế nào?

Triển Chiêu thực sự nổi giận… cực kỳ cực kỳ đáng sợ a~ 

60 comments on “Lẩu thập cẩm SCI – Nồi số 12

  1. mấy hôm nay bận quá, hôm nọ đọc nồi 11 chỉ kịp like, không kịp nói chi cả. Sorry tiểu Bee a~~~

    Tước mỹ nhân làm ta sợ quá nga~ Ở đâu ra cái thể loại người dùng mắt thôi miên thiên tài vậy chứ. Ta ăn ở phước đức, cầu trời đừng cho ta gặp người như thế. Nhỡ bị thôi miên cho hết yêu trai đẹp thì đời này ta phải sống sao đây a~

    Ầy, Tiểu Triển Tiểu Bạch thiệt làm ta muốn đi bệnh viện khám tiểu đường ~ Ngọt gì mà ngọt thế :”> :”> :”>

    Nồi sau thiệt hấp dẫn nha, ta chờ.

    Hun tiểu Bee~~

    • beedance07 nói:

      Tiểu Nguyệt a~ *bay tới ôm cái*
      Hem sao đâu, nàng vô com là ta dzui lắm gòi ^ ^

      Tước mỹ nhân mà ~ Đừng lo, không ai quởn tới mức biết thôi miên rồi mà đi kiếm nàng để thôi miên cho nàng hết mê trai đâu =)))))

      Sẽ còn ngọt nữa a, chuẩn bị tinh thần đi nàng ;;)

      Ừm, chờ ta nhé.

      *Chu~*

  2. Hay quá, thanks bạn nhé!
    “hèn gì tôi vừa thấy cậu đã muốn làm ngay, thì ra là do cậu một mực ám thị tôi!” –> po tay với anh, Tiểu Bạch ơi. Anh bỉ và mặt dày vừa vừa thui chứ.
    Miêu nhi giận rùi, giận thật sự rùi…cool quá

    • beedance07 nói:

      He he, không có gì ^ ^
      Ta hoàn toàn đồng ý a =))) một con chuột nhỏ nào đó mặt dày không thua gì anh nó =))))
      Nồi sau sẽ thấy còn cool nữa ;;)

  3. chậc tiết liệt là trong trung trinh tiết liệt của ai kia hở nàng? * chớp chớp * của đại bạch phu nhân hay đại bạch tiểu đệ? có cảm giác lúc bạch tiểu đệ bị bắt, chậc, mí hành động khiến ta nghĩ phải chi miêu miêu trong đây cường thụ về mặt thể chất thì ta đc xem 1 hồi điên loạn đảo phượng zồi….
    ế ta loạn trí nha… coi như chưa viết gì nha…
    ế mà mí pic vẽ tứ đại mỹ *sắc* công không xem đc nha, bên tứ mỹ thụ cũng rứa… ta quê… ta không thèm com bài đó lun…

    • beedance07 nói:

      Há há há, cái đó ta cho nàng đoán đóa =)))
      Chẹp, ta cũng có nghĩ như thế, ta thấy trong đây hình như Miêu Nhi phải ghen nhiều hơn Tiểu Bạch a~ âu cũng tại con chuột kia đẹp quá nên ruồi bu tùm lum =))
      Muốn coi con chuột ghen nhìu hơn =)) bất quá thì con mèo ghen cũng rất cool
      Hiểu hiểu, ta thích loạn trí =)))
      Sao lại không xem được a? Mọi người xem được mà. Hay là để ta email cho nàng nhẩy?

  4. Y Huyết nói:

    *giơ dao ra* Bee tỉ thân yêu ~ con dao này sẽ ở trên cổ tỉ cho đến khi có nồi mới nhá! Sao tỉ nhẫn tâm spoil thế kia hả??? Có biết là từ giờ đến ngày đó yêm sẽ vật vã không???
    Hờ… tiết liệt ah ~ Ai tiết liệt hở tỉ? ~ Không phải cái con chuột bệnh đam bị bắt kia chứ?
    Tước gia ~ hãy thu yêm làm đồ đệ đi a a a a ~~~~~~~~

    • beedance07 nói:

      Ax, *giơ súng Five-seveN ra* em có tin là súng của ta nhanh hơn dao của em không hở? Muốn uy hiếp ta hử? Ha ha, đùa thôi, em cố chờ đi, đây là chiêu bài chung của toàn bộ biên kịch và đạo diễn nói chung mà. Có vậy thì bà con mới hóng coi nồi mới chứ :”>
      Cho em đoán đó ;)
      Ha ha, ta cũng muốn làm đồ đệ Tước gia, bất quá như Tiểu Bạch đã nói, đó không phải là năng lực con người nên có :”>

  5. Alex-SeongJu nói:

    Đại Bạch để tóc này là hợp nàng ah. Vì ta nhớ trong nồi lẩu của nàng có đoạn Đại bạch cầu hôn Mĩ nhân ý. Tóc lun lun vào nếp (nhìn doanh nhân người ta thế). Lâu lâu rớt vài sợi được rồi. Oa…Ta mún ngắm hình tượng lúc anh cầu hôn mĩ nhân nha…(khều Bee) “nàng vẽ 2 ty lúc ấy y…”

    Bạn Dino ta mới search hình…Nhìn ổn đấy nhưng đừng nga~~~.Cái gì đầu tiên cũng tốt nhất ah…XD

  6. Alex-SeongJu nói:

    gặm cạp…XD
    Coi Nồi này thấy 2 anh em nhà bạn Đường giống nhau thật đó. Diện mạo ta không nói, chứ cách 2 bạn ý bảo vệ người yêu là biết ah. Có khác là khác chỗ bạn Đại lạnh lùng và nhẫn tâm hơn ah (cơ mà ta thix nga~~~)

    Mèo và Tước mĩ nhân như nhau. Ta nghĩ ngày xưa mĩ nhân cũng như bạn Chiêu hoặc có thể tà hơn nhưng không độc như bây giờ. Mĩ nhân vì 1 sự kiện trong quá khứ mà trở nên như thế này chăng. Ta không muốn Mèo như vậy (dù tà đạo như mĩ nhân thật là kích thích fan girl nha) Ahhh…Nàng Bee sao chứ ta thích mấy dạng như này ah…Máu sm nổi lên nga~~~
    Nên Tiểu bạch nên lo giữ thân nha…Thế giới có thể gặp đại họa nhưng các mĩ nhân nhà SCI là không nga~~~

    Ờ, mờ dạo nỳ ta mún ship Leonard với Eunge quá nha…Bạn đen với bạn như tắc kè bông cũng vui vui nha…(vì ta hem mún bị bạn Med đầu độc vụ Đại bạch cớ hắc công ah…no no no)

    Ta chờ mĩ nhân nhà chúng ta phanh thây Leonard nha~~~ Mà tiết liệt cái chi ah? Ai eh? Giời ơi, có nhất thụ nhất công mà tiết liệt làm giè…XD
    Nàng học PR với ta đi…Có tương lai nha…

    Chờ nồi… ^///^

    Nổi máu SM…đè nàng Bee ra hun…”chụttttttttttttttttttttt”

  7. _Hờ hờ, chậc 1 nồi đúng là không đủ mà (_”___)||| e hèm, tính em nó tham thế ấy =]] “được đằng chân lân đằng đầu”. Có gì thông cảm cho iem :”X
    _Hix em cũng mún coi Miêu Nhi ghen ở nồi sau a~ còn nữa, còn nữa mún coi cảnh Leonard gặp mỹ nhơn a~ hắc hắc.
    _Cơ mà tiết liệt là gì vậy ạ? *chớp chớp mắt* thông cảm cho e, tại trình Hán Việt của em còn ghê hơn là tụi mẫu giáo học Tiếng Việt nữa ;____; bởi thế nên ít đọc QT, mà toàn lê la hết nhà người này sang nhà người nọ để ăn chực =]]
    _ Mã Hán đứng trên lầu, tháo kính ngắm xuống, cười lạnh, “Chết mày chưa bưởi, để coi tụi bây chạy đường nào.”
    Giời ạ, đọc tới chỗ lày, tưởng tượng ra anh Mã Hán lãnh khốc đệp trai, bắn tỉa cực ngầu mà nói ra câu này xong, thiệt là muốn nhào vào hun anh mấy chục cái (cơ mà em sợ chưa kịp hun thì anh đã cho em biến thành tổ ong nên thoai) =]]
    _Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, “Tôi hiểu rồi, hèn gì tôi vừa thấy cậu đã muốn làm ngay, thì ra là do cậu một mực ám thị tôi!” Kết câu này của anh Tiểu Bạch, anh đúng là học 1 hiểu 10 mà! XD
    _ “Nếu có một ngày, cậu không tồn tại nữa… nếu chỉ còn lại một mình tôi, tôi có lẽ sẽ đi trên cùng một con đường với Triệu Tước.”
    “Bởi vì nếu không có cậu, cuộc sống và thời gian đối với tôi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.” Nói xong, đưa tay dịu dàng kéo cổ áo của Bạch Ngọc Đường đến, rướn người hôn anh.
    :”D *giơ tay* có em, em lúc trước đọc tới chỗ này xong thì từ thích chuyển sang yêu Miêu Nhi cực! XD
    P/s: Chị bee em có ý kiến a =]] bữa lào chị bee có vẽ mấy anh giai SCI nữa thì chị bee vẽ thử anh Tiểu Long giống Dino ý, đảm bảo vẽ xong rất giống anh Long trong SCI mà chị Nhã miêu tả a~. À túm lại là sau khi ăn xong nồi lẩu thì đã no rầu, nhưng sau đó khi thấy cái trailer lừa tình của chị bee thì lại tiếp tục đói =]] (cũng phải thoai a, ai bễu chị bee để trailer lừa tình ra thế kia, ai ăn xong mà chả mún ăn thim XD)
    _Cuối cùng:” Arigato of nồi lẩu chất lượng made by bee a~” (^v^)y

    • beedance07 nói:

      -Không sao không sao, bản thân ta cũng tham lam lắm :”> chuyên môn “được voi đòi khủng long” không à =))) đương nhiên là rất thông cảm cho em gòi =)))

      -Hắc hắc, đảm bảo là nồi tới tóe lửa luôn em ạ ;;)

      -Tiết liệt hả? Nồi sau em sẽ biết thôi ;) còn nếu muốn biết liền bây giờ thì nhìn lên mấy cái com ở trên í =)))

      -Người ta có bạn gái rồi em nhé =))), cho dù em có được ảnh *nể mặt ta* khoan hồng tha tội chết thì chị Giai Di vẫn xử đẹp em đó =)))

      -Chẹp, Tiểu Bạch mừ =))) đè được con mèo thì phải thông minh thôi =)))

      -Ừ, chúng ta giống nhau a *bắt tay*

      P.s: Ờ, nếu có dịp thì ta sẽ thử.
      Vậy từ giờ ta sẽ đặt tên cho trailer là “thuốc tiêu thực” =))))

      -Ta cũng cám ơn em vì đã com cho ta a :*

  8. Phong Dạ nói:

    tiếp tục là 1 nồi hành động nữa

    đọc xong nồi này chỉ có thể nói 1 điều ta là ta cuồng Tước mỹ nhân a *lăn lăn lăn* ng` đâu mà cute quá thể lại rất ngầu nữa *lăn lăn lăn*

    Tước mỹ nhân a~~~~~ ta yêu bác a~~~~~~~~~~~ *nhảy vào*


    ..
    .

    Cho ta điên loạn đủ đi =))))))))) Tiểu Bạch bị bắt cóc nha~~~ sao ta chả cảm thấy lo sợ j` cho anh hết vậy nè =))) chỉ ngầm cảm thấy bọn bắt cóc Tiểu Bạch hẳn là sẽ rất chật vật vs anh đi ;)))

    Dạo này khả năng com của ta càng tệ thì phải =)))))))) thôi thì đừng chấp nhất nhá

    … Chỉ là

    Tước mỹ nhân ta chết vì bác đây ~~~~~~ rù quyến quá cơ *lăn lăn lăn*

    • beedance07 nói:

      Ừ, tập 7 này nhiều hành động lắm =)))

      Ta biết, ta biết, rồi nàng sẽ còn cuồng Tước mỹ nhân hơn nữa *ta cũng đang xoắn Tước mỹ nhân lắm a~*

      Yên tâm đi, sẽ cho nàng đủ điên loạn ;;) Người của SCI đâu có dễ bị bắt nạt, không cần phải lo nhiều =))))
      Không sao không sao, ta hiểu mà =)))
      Biết biết hiểu hiểu, đừng lăn nhiều quá, coi chừng té xuống núi =)))

  9. J.V. ~ nói:

    BeeBee ~ lâu ngày mới gặp lại Bee *cọ cọ dụi dụi*
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    Chúng ta cùng tỏ tình thân ái yk~~~
    *Đè xún rếp rếp *:”>~*

    • J.V. ~ nói:

      Thật ra ngừi ta chưa đọc xong~ chỉ mới lướt tới khúc Tước Mỹ nhưn ~~~ Cười lạnh và kéo nhanh xuống dưới com trước ~~ *chấm chấm mồ hôi*
      Dạo này phát hiện Bee cứ ưa xoắn ~ ưa mầu mè-ing ~~~
      nhưn mừ pé là pé cực ưa giọng edit của Bee *kiss~* ~~~
      Khúc sau xẽ lên giường mà bình tâm đọc tiếp ~~~ Xẽ com tiếp cho Bee nah ~~
      *thật ra là giải thích cái xự lười chảy thây cụa pé*
      ~~~ J.V. ~~~

      • beedance07 nói:

        Ha ha =))))
        Thì ta xớn xác, ta xoắn, ta mầu mè-ing, cơ mà pé thích đúng hem?
        Pé thích là được gòi :”>
        Ừ, nhớ com típ cho Bee =)))
        *Đừng lo, nói nhỏ, Bee cũng lười chảy thây :”>*

    • beedance07 nói:

      Ah, lâu quá mới gặp pé, nhớ pé a~~
      Cho tỏ tình thân ái *ôm cái*
      Nhưng không cho rếp nha! *nghim mặt*

  10. J.V. ~ nói:

    Ps: Về Bạch nhớn và Bạch nhỏ, theo pé ~ đó là gen di truyền tốt nhaaa ~ Nhưn có lẽ anh Bạch nhớn nhân từ hơn ~ ra tay khiến ngừi ta đỡ quằn quại hơn ~ *cũng khiến fangơ chết nhanh hơn do sự siu ngầu của ảnh* ~~~ *xắn quần yk học tiếp*

    • beedance07 nói:

      Ừ, đương nhiên là gen tốt rồi =))) cái máu lang sói lưu manh, bỉ ổi, biến thái, vô sỷ =)))) nhưng cực suất, cực ngầu, cực lấy máu fangirl a~
      Ha ha, ta thấy cả hai anh em nhà đó đều dã man a =)))))

  11. J.V. ~~ nói:

    :((~ xong~fone lâu rụng rún :((~
    chắc chắc lờ pé pỵ ám thỵ rồi~ cứ lê khắp trang màh tỳm 2 chữ Cẩm Đường rồi ngu ngừi nhìn nó~đại khái nồi lẩu chỉ dừn ở lưỡi~ chả thấm :((~~ *kéo lên đọc lần n*~~~
    Chuột mấy Mèo~xao càng ngày càng ngọt dư lày~~? Bạch nhỏ~ em hỏi thiệt~ *mặt ngim tuk* gì mah cọ cọ gặm gặm chớ~,nói chắn da lờ anh đan mài răng trước khi ăn nhun cho đỡ mầu mè a~.
    Phát hiện nhà SCI từ nhớn đến nhỏ, ai cũng khoái xem thị phi~. Tiểu Trì Trì à~em muốn anh thấy cảnh ó không kém gì anh đâu~em không mong anh có thể cầm súng bằn chíu~em chỉ thấy anh dưới ôm ấp của Trinh thêm lần nữa nha~~

    • beedance07 nói:

      Cái gì? Ta nấu lâu muốn chít mà pé còn kiu là hem thấm à?
      Hiểu, pé bị lậm anh Cẩm Đường gòi ;;) *giống ta đó*
      Ừ, xẽ còn ngọt nữa ~ mài dzăn mà có ăn được đâu =)))) khổ thân con chuột trước, khổ thân con mèo sau =)))
      Chính xác, đúng là một lũ khoái coi thị phi a~ bé Trì thì đương nhiên là hem hợp với súng gòi, muốn xem bé Trì tình củm với anh Trinh thì cố chờ đi pé, sắp gòi a ;)

  12. J.V. ~~ nói:

    Đoạn Bạch nhỏ bị bắt,giống hệt Bee,bé có cảm giác dư là Conan xông pha vs bọn áo đen vậy *=))~*
    Cực thích đoạn bé Leo và anh Bạch nhớn tán gẫu~ ngày tận thế ư, anh du thuyền ik âu, anh yk cứu tất cả các con vật ưh? ~
    Nụ cười của Tước mỹ nhân xao cứ lờm pé rợn gáy~~.Nói thật,ra đường gặp Mỹ Nhân,chẳng cần thôi miên,pé xẽ tự cosplay cún con mà ôm chưn anh xoắn xít~ mê trai :((~
    Xì poi~~~. Ngứa~ngứa~. Chiêu Chiêu cố lên~ bắt Tiểu Bạch lại~khống chế bọn bắt cóc~ám thị chúng~phân tâm chúng~phản công anh Bạch Nhỏ~. =………= *kái kúi lờ bằn niềm tyn a~*

    • beedance07 nói:

      Đúng hông? Ta đã bảo là giống mừ =))))) nội cái vụ dán thiết bị định vị với lại trực thăng là thấy y như mấy vụ Conan gòi =))
      =))))) Anh Leo ngỡ mình là Noah a~ =)))) Đoạn đó ta chém gió ngôn ngữ của anh Leo quá chời =))))
      Ta hiểu, cơ mừ ta sợ bé chưa kịp xoắn chưn mỹ nhơn thì đã bị Tước’s phu quân xử đẹp gòi a =)))
      Phản công là không thể gòi đó pé =))))))) không nên ôm hi vọng viễn vông đó a~

  13. meggimed nói:

    Thực sự là…. đọc cái phần này, rất cáu tiểu Bạch =))

    Ta thực sự muốn làm đồ đệ của Tước gia, để khi Bạch Bạch nói ra cái câu đó, ta sẽ đạp Triển Chiêu sang một bên, thôi miên tên nào đang lớ ngớ ở đó cầm lọ mực đen tạt vào đám đồ trắng của Bạch Bạch một nhát >. Đoạn này ta cũng xúc động, bất quá phân nửa là vì Tước gia a :(( Rõ ràng ngài có Bạch Diệp bên cạnh, nhưng vẫn là cô đơn khốn khổ tới mức “cuộc sống và thời gian không còn ý nghĩa” *òa~*

    Mà… chẳng hiểu sao đọc vụ này mấy lần ta vẫn không thể nhớ cái hộp mà Tước gia đưa cho Trinh là cái gì ;____; Có khi là tại lần nào đọc tới đoạn đó cũng nghĩ tới ông chú đưa cho cậu cháu vàng ngọc một hộp lube (_ ___)|| Ôi mình thiệt biến thái…….

    • beedance07 nói:

      Đúng ấy. Ta tức lúc Tiểu Bạch nói thế với Tước mỹ nhân nha! Ta vừa mần vừa nói trong bụng, “Bởi cái tội dìm hàng Tước mỹ nhân nên sắp tới Nhã tỷ dìm hàng anh cho đáng đời!” =)))))

      Hiểu, ta cũng buồn chuyện ấy, rốt cuộc là vì sao mà những hơn 20 năm trời… *tự dưng bí lời* thế mà đến giờ hình như Tước mỹ nhân vẫn chưa chịu chấp nhận tình cảm của bản thân mình nên vẫn đau khổ a.

      =)))))) Ta công nhận điều ấy =)))))) *nói thật là ta cũng rứa*

  14. Ta vẫn còn thấp thỏm đoạn cuối. Thật sự kich tính làm ta..muốn đọc QT trước :[[ (nhk mà ko biết đến đoạn nào rồi :[[)

    Đoạn đầu Ngọc Đường đuwocj thể hiện a ~~~
    Cái này ta còn thấy dã man hơn bác Cẩm ấy chớ. Làm cho lang nhân sống ko = chết (nghĩ đã thấy đau rồi *run run*) Còn bác Cẩm chỉ 1 đạo gọn nhẹ với cả cái dao găm ở tay thôi.

    “Chết mày chưa bưởi, để coi tụi bây chạy đường nào.”
    => Cái này chính xác là “bưởi” hử nàng? =)) Nếu thật thì Chết mất. Mã Hán, cái mặt lạnh tanh mà nói cái câu đấy ta chỉ thấy buồn cười thôi =)) Ta like mạnh câu này =))

    “Tay của ông bẩn lắm, cậu ấy thì rất sạch sẽ, vậy nên ông đừng đụng vào cậu ấy thì hơn.”
    => Cái câu này ta thấy thương mỹ nhân quá :( Dù ghen tị + lo cho vợ cũng ko nên đối xử với mỹ nhân thế chứ :( (mà cái cảnh diễn biến đẹp ghê chớ :”>) Mỹ nhân dỗi thật trẻ con, dễ thương ghê chứ ~~~ “Không thèm để ý tới cậu nữa, mất công lại bị người ta ghét bỏ.” => Ôi kute ghê cơ ~~~ Cái câu này làm ta nhớ đến Bạch Trì ấy :X

    ” lấy tay nâng cằm của Bạch Ngọc Đường lên.” => Hự. Dụ ng` phạm tội :)) Mỵ nha ~~~
    “Bởi vì nếu không có cậu, cuộc sống và thời gian đối với tôi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.” => cái câu này…nhơ đến khuôn mặt Miêu Nhi ko chỉ có “hiền” mà có cả sự nhu tình cùng kiên định. Nghĩ đến thế là ta…bấn a~~~ *đập đầu vô gối* Đúng là đoạn Miêu Nhi cũng sắp trở thành Triệu Tước vì suýt “mất” Ngọc Đường. Những con ng` bình thường luôn hiền đến khi nổi giận thực sự thì rất đáng sợ~~ Huống chi là những con ng` “|ko bình thường” này cơ chứ ~~ Ta là sợ Miêu Nhi sắp nổi điên rồi. Cái bọn bắt Ngọc Đường sắp sống ko = chết rồi. Chậc chậc. Bắt thôi đã thế rồi còn tơ tưởng đến “sắc” nữa thì…*1 phút mặc niệm* (ko chỉ Miêu Nhi lại còn cả 1 đống “hào kiệt” nữa chớ. Thảm thế =]])
    .
    .
    ./
    .
    *lấy hơi* ĐÁNH CHẾT bọn nó đi. DẰN VẶT bọn nó đi. Cho bọn nó phải SÁM HỐI và HỐI HẬN vì ĐÃ SỐNG đi!!! *gào thét cổ vũ*
    .
    .
    .
    *hít sâu*
    Xong. Chúng ta tiếp tục bình luận *trở lại bộ dáng ngoan hiền* ^^
    Mà hình như hết rồi :”>

    Ngóng cái nồi sau ủa nàng quá cơ *ôm Bee* *cọ cọ dụi dụi* *mắt to tròn long lanh nhìn Bee*

    • Chậc. Sao nó dài quá vậy nè. Lại tốn diện tích nhà nàng rồi =))

      • beedance07 nói:

        Nàng xem Năm Nổ về làng chưa? Ta lấy lại câu của Tấn Beo nà, “Tao thích, tao khoái, tao ca cho 11 bài! Tao ca cho 11 bài! Gia đình mày vẫn còn ngủ tao dựng đầu dậy nghe tao ca luôn!” =)))))
        Ta chỉnh lại thành, “Ta thích, ta khoái, ta nấu cho thêm chục nồi! Ta nấu cho thêm chục nồi! Gia đình nàng vẫn còn ngủ ta dựng đầu dậy bắt nàng ăn luôn!” =))))

    • meggimed nói:

      Nàng Bee “lổi” tiếng vừa edit vừa chém gió vừa thêm thắt bậy (giống tui ở phần Kiến thức) cho nồi lẩu mà =)))))))))))))))))))
      Thế nên là……. Mã Hán…….. =))))))))))

      • beedance07 nói:

        =)))))) không dám không dám. Được thế thì hân hạnh quá. Mã Hán đáng thương =)))) mà không chỉ Mã Hán đâu, bạn Leo cũng bị ta chém gió thấy thương luôn đó =))))
        p.s: Hôm nay ta nhận được thông báo. Quả là hảo hân hạnh nha~ :”> dụ khị được nàng Med theo mình quậy đâu có dễ a~ :”>

      • meggimed nói:

        Ừa ừa, tới ta cũng còn chả có hân hạnh ấy cơ mà *dỗi*
        Ôi đùa đấy, bên nhà ta tạp phí lù =)) Dưng có spoil cho chương 26 quyển 14, nàng thích thì qua ngó =))
        Mà đừng đối xử với ta như quan trên thế, người ta ngại a =)))

        Mã Hán khốn khổ *gật gù* Quyển 13 14 anh lại càng khốn khổ, không những bt bị Giai Di bắt nạt, giờ đã rơi vào tầm mắt của một con mèo già hóa cáo và một con cáo =))) Ông thầy cũng bắt nạt, chồng con cáo cũng bắt nạt, chồng con mèo thương thì có thương nhưng mèo bảo là cũng xông vào bắt nạt =)))))))))))))))))))

      • beedance07 nói:

        Ha ha, dỗi cái gì mờ dỗi, tại nàng đó, ai bảo không chịu để cái widget để ta bỏ email vào mà theo, làm ta quên béng mất :”>
        Nói chứ đã theo rồi đấy, tâm tình ý nguyện chứ không phải là vì nàng dỗi đâu ^ ^ hóng mấy cái spoil của nàng *và cả quà của nàng nữa, cười rất bỉ*
        Nói thật là không phải quan trên gì đâu, ta nói thế là đùa đấy, cơ mà thực sự là ta chỉ đối xử như thế với số ít những người ta nể phục thôi ^ ^

        =)))) Ôi cái số anh tiểu Mã rõ là khổ, đúng á, ta đọc hai tập 13,14 thấy ảnh bị lăn tới phát thương luôn =))))

      • meggimed nói:

        Nghe “quan trên” đã thấy ngượng, nghe tới “nể phục” còn ngượng hơn *mặt đỏ tưng bừng* *trong lòng vô cùng hưởng thụ =)))*

        Tình hình là hôm rồi ngồi viết fanfic S.C.I…. đang thấy ngu ngu…. post lên hông biết có bị ném đá không =))))

      • beedance07 nói:

        Hí hí, nói thiệt đó, vậy nên nàng cứ hưởng thụ nhé =))))
        Post đi post đi!! Ta ủng hộ hết mình, đứa nào chọi đá ta chọi lại cho!

      • meggimed nói:

        com mừn 2 nhà của ta nhiều nhiều rùi ta post cho *chớp chớp*

        Dưng… nói đi nói lại, fanfic có chút OCC, vì Med bị fan gờ Cẩm Đường và Tước gia quá độ….

      • beedance07 nói:

        Ừ, nhớ nhé.
        OCC cũng không sao, chỉ cần nàng đừng ghép Cẩm Đường và Tước gia thành cặp là được =))))))))

      • meggimed nói:

        Không có chuyện đó =)))) Ta một lòng ship hai người đó thành cặp Mẹ kế-con chồng =)))

      • beedance07 nói:

        Nếu vậy thì ta ủng hộ hai tay hai chân + nguyên cái mình =)))
        Mà hôm nay ta thu hoạch được nhiều lắm nhé! 4 con tem có giá không: 1 của SCI chương mới *do Lu mật báo cho ta biết =)))* 1 của DLTN chương cuối, 1 của KTTH chương mới, 1 là Spoil mới của nhà nàng! Oh yea yea! Hôm nay ta thật là cao hứng a~ *múa may quay cuồng*

      • meggimed nói:

        Nhà tiểu Lạc cho một series 10 chương, nàng mới chộp được 1 cái mà =))

      • beedance07 nói:

        Đâu, ta chộp được tem những 2 chương cuối đó ;;) bất quá 8 chương còn lại phải nhường cho các anh em khác giựt với, tham lam quá sẽ bị trời phạt đó =)))

    • beedance07 nói:

      Thôi ngoan, ráng chờ đi nàng, vài ngày nữa sẽ có nồi mới.

      Bởi vậy người ta mới có câu “chết sớm đầu thai sớm” đó nàng =))))

      Ngoài từ “bưởi” ra thì nó còn có thể là từ nào khác nữa đâu hở nàng? Chính nó đó =))) ngại quá, ta biết lúc ấy Tiểu Mã ca vừa lãnh vừa khốc vừa cool, bất quá ta hứng lên nên phang một câu dzô cho nó đổ bể không khí chơi =))))))

      Ừm, ta càng lúc càng xoắn vặn + bấn loạn với Tước mỹ nhân nàng ạ. Ta đã nói với Med rồi, bởi bạn Tiểu Bạch dìm hàng Tước gia nên mới bị Nhã tỷ dìm hàng lại =))))
      Mà Tước mỹ nhân ấy hả? Giời ơi, người đâu mà lúc ngầu thì ngầu cực, lúc cute thì cute cực! Đúng là quá cỡ khó đỡ cho con tim pé pỏng của ta mà :”>

      Con mèo ấy gian manh thế đấy =))) em ấy tập này toàn đi dụ dỗ người ta đói trước thôi =))))
      Chính xác, những người bình thường “nhu hòa” thì khi nổi giận *điên* lên thì rất đáng sợ a, huống chi Miêu Nhi chẳng “bình thường” chi cho cam. Con mèo đó có khả năng không thua gì Tước gia đó =_= *mặc niệm theo nàng*

      =)))))))) Ngoan hiền làm gì? Ở nhà ta là phải quậy =)))) không cần giả vờ hiền thục *phất tay* =)))
      Uh, vài ngày nữa sẽ có nồi sau ;) *ôm cái*

      • *ôm lại* *sờ sờ =))* Cái câu trước của nàng nhá “ta nấu cho chục nồi” =)) Ta đang mong thế nhá =)) Ko nghẹn đâu mà :”> *mắt long lanh* chục nồi *mắt long lanh* *tưởng tượng*

      • beedance07 nói:

        =)))) ừ, đợi đi, ta nói là sẽ làm mà =))) bất quá thì không phải là chục nồi một lần như nhà của tiểu Lạc đâu a =)))

  15. shock1210 nói:

    Mã Hán đứng trên lầu, tháo kính ngắm xuống, cười lạnh, “Chết mày chưa bưởi, để coi tụi bây chạy đường nào.”
    >>> nàng có chắc câu nì nguyên văn của Mã Hán k vây.???ta là nghi ngờ nha
    “Tôi hiểu rồi, hèn gì tôi vừa thấy cậu đã muốn làm ngay, thì ra là do cậu một mực ám thị tôi!”
    >>>Tiểu Bạch quả là siêu cấp vô sỉ mặt dày công
    Triển Chiêu nhẹ nhàng cười, “Bởi vì nếu không có cậu, cuộc sống và thời gian đối với tôi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.” Nói xong, đưa tay dịu dàng kéo cổ áo của Bạch Ngọc Đường đến, rướn người hôn anh
    >>>đọc đoạn nì ta có cảm giác đau răng.hic.tai sao nó lại có tể ngọt ngào đến vậy.muk Tiểu Chiêu làm ếk có thể coi là dụ thụ k????
    muk càng ngày ta càng hâm mộ cái sự giàu có của Đại Bạch nha.giàu chi muk giàu ếk
    p/s : nàng muk cứ sờ- poi ếk nì thì đừng kêu tại sao ta hay kêu đói.đọc muk k chảy nước miếng thì k phải hủ nữ nha

    • beedance07 nói:

      Nguyên văn là thế này: “Tử quỷ dương, gặp các ngươi hướng chỗ nào chạy.” (QT ca ca) Nếu là ta lúc ở trạng thái tỉnh thì sẽ chỉnh thành “Bọn giặc tây chết tiệt, xem chúng mày chạy đường nào.” Bất quá lúc ta mần thì đa phần ở trạng thái tửng nên nó thành như vậy đó =))))) Nàng biết ta lậm chém gió mà =)))

      Chẹp, em giai của Bạch Cẩm Đường mà =))))

      Uh, mèo và chuột sắp tới sẽ còn ngọt nữa, khi ăn xong nhớ đánh răng cẩn thận, không là bị sâu răng đó =)))
      Có thể, cả Miêu Nhi và Công Tôn ta đều liệt vào loại dụ thụ hết =)))))

      Đương nhiên, Cẩm Đường đại gia mà ;;)

      p.s: =))) à, thì ra là lỗi của ta chứ không phải của nàng. Thôi thì cứ coi cái trailer là thuốc tiêu thực vậy =)))

  16. Zổ nói:

    huhuhuhuu
    t ko biết đâu
    bắt đền nàng đây
    wp của nàng kì thị đt của t, làm t mất công comt cái comt dài ngoằng bằng đt xong mất tiêu, sau đó wp của nàng lại tiếp tục kì thị mt của t( t đang phải dùng máy mượn nè)
    t ứ biết đâu
    TTATT

    • beedance07 nói:

      Trời đất! Zổ, nàng đi đâu lâu vậy *mếu* ta nhớ nàng a~
      Mà tội dzậy, làm sao mà đến nông nỗi đó. Thôi thì từ giờ chịu khó type ra word rồi hãy copy paste vào nhé. Tội quá đi *ta hiểu cảm giác đó* bởi vậy nên khi com ta luôn type ra word a~
      Thôi mà, đừng khóc, nín đi. Chịu khó type lại cho ta nhé *hun*

  17. HuLi nói:

    “Tay của ông bẩn lắm, cậu ấy thì rất sạch sẽ, vậy nên ông đừng đụng vào cậu ấy thì hơn.”
    Hix, ta đau lòng a.

    “Nếu có một ngày, cậu không tồn tại nữa… nếu chỉ còn lại một mình tôi, tôi có lẽ sẽ đi trên cùng một con đường với Triệu Tước.”
    “Bởi vì nếu không có cậu, cuộc sống và thời gian đối với tôi sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.”
    Không biết sau đang khúc lãng mạn của Tiểu Bạch – Miêu Miêu, ta lại thương Tước mỹ nhân quá chừng vậy nà … mỹ nhân a T.T
    Thanks các nàng !!

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s