Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 13

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 13

Chuột Yêu Mèo

*Bee: E hèm, hình ảnh chỉ có tính chất minh họa*

        Lúc Bạch Ngọc Đường tỉnh lại thì cảm giác sau cổ đau nhức một trận, tâm nói, hồi nãy thằng nào giựt điện mình, sau này nhất định sẽ trả lại cho hắn đầy đủ. Chậm rãi mở mắt, cảm nhận được ánh sáng chói lòa trước mặt, Bạch Ngọc Đường lắc lắc đầu, bấy giờ đã nhìn thấy rõ những thứ phía trên mình, là nóc của một cái giường lớn và trần nhà màu trắng toát. Xoay người ngồi dậy, anh nghe thấy tiếng xích “lủng xủng loẻng xoẻng” ngân lên, cúi đầu nhìn xuống thì thấy hai tay đang bị khóa lại với nhau bởi một loại còng điện tử tiên tiến. Bạch Ngọc Đường tỉ mỉ nghiên cứu loại còng tay mới mẻ này, cảm thấy không thể cầm được bất cứ vật gì, nhưng mà cũng may là sợi xích khá dài nên vẫn có thể đứng lên tự nhiên. Anh nhìn lại mình, áo khoác bị cởi bỏ, chỉ còn lại áo sơmi và quần jean, đảo mắt một vòng, một gian phòng bình thường, nhìn giống khách sạn cao cấp. Nhưng khi giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, Bạch Ngọc Đường liền có chút sững sờ, cửa sổ là một tấm cửa kiếng chấm đất, trên mặt không có chốt mở, là tường kính, bên ngoài lại một đại dương mênh mông.

Ngẩn người ngắm nhìn làn nước xanh màu ngọc bích dập dềnh gợn sóng, Bạch Ngọc Đường đột nhiên nhớ đến thời khắc cùng Triển Chiêu ngắm biển, họ đã trao nhẫn cho nhau… Cúi đầu phát hiện ra chiếc nhẫn bạch kim màu bạc đã không còn trên tay mình nữa, khẽ cau mày.

“Cậu tỉnh rồi?” Một giọng nói vang lên ở cửa khiến Bạch Ngọc Đường cảm thấy có chút quen quen.

Một người đi đến.

Bạch Ngọc Đường chậm rãi quay đầu lại, thấy rõ người đang đi tới, giật mình trong nháy mắt, “Ben?”

“Là tôi.” Ben đi tới bên cạnh Bạch Ngọc Đường, nhìn anh một chút, nói, “Xin lỗi, phải dùng phương pháp thô bạo như vậy để đưa cậu đến.”

***

“Coi bộ cậu một chút cũng không lo lắng.” Ben đột nhiên hỏi Bạch Ngọc Đường, “Tôi vốn đã tính bắt cả cậu cùng Triển Chiêu về, bất quá lại để hắn ta trốn thoát.”

Thật may là mình đã để con mèo kia chạy trước, Bạch Ngọc Đường khẽ thở phào một hơi, quay mặt lại nhìn hắn, hỏi “Nhẫn của ta đâu?”

Ben khẽ cau mày, nói, “Cậu muốn nhẫn loại nào tôi cũng có thể mua được cho cậu, đợi được chuyện kết thúc, tôi sẽ thay thế được Leonard, trở thành ông trùm mới của toàn Châu Âu.”

Bạch Ngọc Đường nghe xong, nhẹ nhàng gật đầu, nhướn mi, “Đặt gạch hóng a.”

Ben nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường một lúc lâu, nói, “Bạch, nếu như Triển Chiêu chết, cậu có thể yêu tôi hay không?”

Bạch Ngọc Đường giương mắt nhìn hắn một chút, khẽ thở dài, rất bình tĩnh nói, “Nếu như Triển Chiêu đã chết, thì sẽ không có Bạch Ngọc Đường còn sống.” Nói xong, thả người nằm xuống gối, nói, “Đi ra ngoài canh cửa đi.”

Ánh mắt Ben lạnh xuống, nhìn Bạch Ngọc Đường một lát rồi xoay người rời đi.

Du thuyền của Leonard, nói là du thuyền chứ thật ra là một chiếc quân hạm nhỏ, ở trên không chỉ trang bị hỏa tiễn, còn có trực thăng và hệ thống radar (*Radio Detection and Ranging – dò tìm và định vị bằng sóng vô tuyến, một hệ thống sử dụng để định vị và đo khoảng cách và lập bản đồ các vật thể như máy bay*) . Du thuyền từ xa hướng về bến cảng, Leonard hai tay đút túi, đứng ở đầu thuyền, một chân đạp lên thành tàu, lần đầu tiên mới thấy ra dáng trùm xã hội đen một chút.

(*Bee: =)))) Bợn Leo làm gì mà để bị mất uy tới mức này a =))*)

Du thuyền cập bến, Bạch Cẩm Đường mang theo Công Tôn, toàn bộ nhân SCI cùng với Âu Dương Xuân và Mai Sâm chờ lên thuyền. Leonard nhìn hai bên một chút, hỏi “Bạn Mèo meo meo với lại em giai xinh đẹp của cậu đâu? Còn có Triệu Tước nữa?”

Bạch Cẩm Đường nhàn nhạt liếc hắn một cái, “Lái thuyền.”

Leonard từ sắc mặt khó coi của Bạch Cẩm Đường cũng đoán ra được ít nhiều, phân phó cho Eugene lái thuyền, quay đầu lại hỏi, “Rốt cuộc thì chuyện gì vậy?”

Bạch Cẩm Đường đưa bản đồ vệ tinh cho Leonard nhìn một chút, Leonard nhìn hai căn cứ trên hòn đảo nhỏ, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười, “Thì ra là như vậy a.”

“Chỗ này.” Bạch Cẩm Đường chỉ cái căn cứ trên Đảo Ustica, “Cứu Ngọc Đường ra rồi thì tôi sẽ san bằng nó, mặc xác những chuyện khác.” Nói xong, mang theo Công Tôn tiến vào khoang thuyền. Tương Bình ở trong phòng sắp xếp các thiết bị vi tính, nối hệ thống radar. Mọi người ở SCI thì sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng, ai nấy đều có bộ dạng đằng đằng sát khí. Leonard cũng có chút ngây ngốc, nhìn Eugene, “Em trai Bạch bị bắt sao?”

Eugene cũng có chút giật mình, sờ sờ cằm, “Ai có thể bắt được tiểu lão hổ kia chứ? Hắn có thể làm gãy một cái xương sườn của tui đó!”

Tầm mắt lúc này của Leonard lại rơi vào trên người đang đứng bên cạnh Bạch Cẩm Đường – Công Tôn, híp mắt nhìn trong chốc lát, mở miệng tán thưởng: “Mỹ nhân a!”

(*Bee: *bĩu môi* Còn phải nói? Ai dám nói không phải?*)

Vừa mới dứt lời thì thấy Bạch Cẩm Đường giương mắt hung hăng trừng tới, Leonard bĩu môi nhìn Eugene, “Chính là y?”

Eugene gật đầu, “Đúng như anh nói, quá đẹp đúng không? Chuẩn đông phương mỹ nhân a~!”

(*Bee: *gật gù* đúng đứt đuôi đi chứ lị*)

Leonard tỏ vẻ đồng tình. Lúc này, Công Tôn chợt ngẩng  đầu lên, lạnh lùng nhìn hắn một cái, nhếch mép cười, “Xương sọ của cậu rất cân xứng, nhưng mà xương chậu lại hơi lệch, có phải từng bị đả thương hay không?”

Leonard và Eugene há hốc miệng đớ người mất nửa ngày, sau đó xoay người đi vào khoang điều khiển… Quả nhiên là một yêu nghiệt a!

(*Bee: =))))) Bậy nào, ai bảo Mỹ Nhân là yêu nghiệt, cùng lắm thì là… yêu tinh thôi*)

Ở đầu bên kia, Triển Chiêu, Triệu Tước, Triệu Trinh, Bạch Trì, Lạc Thiên, sinh đôi ngồi trên trực thăng riêng của Bạch Cẩm Đường lặng lẽ đáp xuống Đảo Ustica. Lẽ ra chỉ có Triệu Trinh, Lạc Thiên và sinh đôi tới, nhưng Triển Chiêu kiên quyết một mực đòi đi. Kể từ khi Bạch Ngọc Đường bị bắt đi, sắc mặt của Triển Chiêu trở nên đáng sợ không nói nên lời, căn bản không phải là vị Triển tiến sỹ một mực ôn hòa luôn nở nụ cười của thường trực nữa, sự tàn độc trong mắt lúc bấy giờ buộc người ta không dám phản bác bất kỳ quyết định nào của anh. Bạch Trì và Triệu Tước cũng nhất nhất muốn theo nên cũng cùng đi.

Sau khi đáp cánh, mọi người lặng lẽ lái xe tiến vào khu vực phía nam, ẩn trú tại một khu biệt thự trong núi. Chỗ này thuộc về một tỷ phú trên đảo, người đó cùng Bạch Cẩm Đường là bạn tốt nên đã cho họ mượn nơi đó, hơn nữa còn bảo đảm hành tung của mọi người sẽ không bị phát hiện. Theo những gì vị tỷ phú kia giới thiệu, ở vùng núi phía nam, có một cứ điểm ở dọc đường ven biển, có buôn lậu một ít, không biết ông chủ của chúng là ai, rất bí ẩn.

Nhóm người Triển Chiêu sau khi thu dọn đồ đạc xong thì liền liên lạc với Bạch Cẩm Đường… Bọn người Bạch Cẩm Đường cũng đã dừng lại ở trên mặt biển cách phía nam Đảo Ustica không xa, căn cứ điểm kia đã nằm gọn trong tầm bắn của họ, chỉ cần chờ mấy người kia cứu Bạch Ngọc Đường xong thì sẽ nã pháo san bằng nó.

(*Bee: Sao ta lại liên tưởng tới thuyền của hải tặc nhẩy? Oh yeah, Thousand Sunny!!! =))))*)

“Kế tiếp làm gì đây?” Triệu Trinh hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu im lặng một hồi rồi nói, “Chia làm hai đường lẻn vào cứu.”

“Tôi và Lạc Thiên sẽ chịu trách nhiệm cứu.” Triệu Trinh nói.

Sinh đôi hỏi, “Vậy còn bọn tôi?”

Triển Chiêu nói, “Hai người với Bạch Trì ở lại bên ngoài làm tiếp ứng.”

“Vậy còn cậu?” Triệu Tước cảm thấy rất thú vị, hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu xoay mặt nhìn Triệu Tước một chút, nói, “Tôi đi gặp kẻ kia.”

“Kẻ nào?” Triệu Tước có chút giật mình, hỏi Triển Chiêu, “Cậu đã biết người bắt Bạch Ngọc Đường là ai rồi sao?”

Triển Chiêu im lặng một hồi, nhìn Triệu Tước, cười hỏi, “Chú có muốn cùng đi hay không?”

Triệu Tước ngơ ngác nhìn Triển Chiêu, “Đi làm chi?”

Triển Chiêu khẽ mỉm cười, “Đi thưởng ngoạn một trò chơi, rất thú vị a.”

Triệu Tước nhìn Triển Chiêu, có chút hưng phấn lại hỏi, “Vậy cậu cũng chơi chung với ta chứ?”

Triển Chiêu gật đầu, thản nhiên nói, “Được, lần này bảo đảm sẽ cho chú chơi đã ghiền.”

(*Bee: Gió lạnh thổi ngang sống lưng, hảo lạnh a~ thật đáng sợ~ *run cầm cập* Bất quá tự nhiên ta rất thích thấy Miêu Nhi và Tước mỹ nhân trò chuyện một cách ăn ý kiểu thâm độc như vậy =)))*)

Bạch Trì có chút lo lắng, lại thấy Triệu Trinh nhẹ nhàng khoát khoát tay với mình, ý bảo cậu đừng nên xen vào. Mọi người chuẩn bị một chút rồi nhanh chóng chia làm hai đường chạy tới căn cứ phía nam.

Xuống giường, nhìn hai bên một chút, Bạch Ngọc Đường đi tới bức tường kính ở đằng kia. Phía trước tường kính có lan can, có thể thấy trước đây là một cái ban công, sau này có người cố ý dùng loại kính thủy tinh siêu dày để làm một bức tường ngăn cách. Lúc này trời đã quá trưa, thời tiết sáng sủa, ánh vàng rực rỡ chiếu rọi trên mặt biển, màu nước xanh lam lấp lánh phản quang một tầng vàng óng, những con hải âu vừa kêu vừa bay qua mặt biển. Bạch Ngọc Đường nhìn mặt biển yên ả, khẽ cau mày, dựa theo bản lãnh của mình, Miêu Nhi hẳn đã đoán được kế hoạch của hắn. Với đầu óc của Triển Chiêu, hẳn sẽ biết được có người giở trò, châm lửa cho ba phương hỗn chiến, mà dựa vào tác phong này, muốn đoán được người giở trò chính là Ben cũng chẳng có gì khó. Bất quá, Bạch Ngọc Đường vẫn có chút lo lắng, dựa theo tính cách của Triển Chiêu, lần này nói không chừng sẽ mạo hiểm đến đây… Mà nếu đã tới thì sẽ tuyệt đối không chỉ cứu mình ra ngoài đơn giản như vậy, Ben rất có thể sẽ bị Triển Chiêu vờn tới chết… Huống chi còn có một người e sợ thiên hạ không đủ loạn như Triệu Tước.

(*Bee: Hờ hờ, hiểu nhau gớm nhẩy =)) Con mèo nhà anh nguy hiểm nhắm đó, lo mà quản vợ chặt vào*)

Ben cầm lấy thức ăn nước uống từ ngoài vào, thầm nghĩ Bạch Ngọc Đường có lẽ đã dậy, muốn đem thức ăn đến cho anh. Nói như thế nào đây, tâm tình hiện giờ của hắn giống như là đã chiếm được thứ mà mình hằng mơ ước bấy lâu nhưng thứ trân bảo ấy lại không hề biết nghe lời, đúng là có bị thái độ của anh chọc tức một chút, nhưng lại kiềm không được mà phải tới đây nhìn.

Cửa phòng khép hờ, sợi dây xích quanh hông của Bạch Ngọc Đường căn bản sẽ khiến anh không cách nào rời khỏi căn phòng kia được, vì vậy cửa không cần phải khóa. Hơn nữa, đối với kẻ giam giữ Bạch Ngọc Đường mà nói, mở ra cửa phòng vẫn là chắc ăn hơn, nếu như đóng cửa thì khi mở cửa ra sẽ không biết sẽ phát sinh chuyện gì, dù sao thì đó cũng là một con hổ cực kỳ hung hãn a.

Chạm vào cửa, Ben định đẩy cửa đi vào, nhưng khựng lại, hắn ngơ ngác đứng ở cửa phòng, nhìn vào bên trong. Bạch Ngọc Đường đứng ở bên cửa sổ, một thân áo sơ mi màu trắng tinh khôi, quần jean cũng cùng một sắc trắng, nghiêng người tựa vào bức tường thủy tinh lẳng lặng ngắm nhìn biển. Ánh nắng màu vàng óng xuyên qua lớp thủy tinh chiếu vào, rọi sáng trên người anh, quang ảnh quanh thân cùng khuôn mặt hoàn mỹ kết hợp với vóc dáng gợi cảm, cả mái tóc màu đen tuyền cũng bởi vì nắng mà phản chiếu những ánh vàng rực rỡ đến mê hồn. Mà khoảnh khắc ấy, trên khuôn mặt đẹp đến chói lòa đó lại dường như phảng phất một vẻ sầu lo, đôi con ngươi màu hổ phách phản ánh cả một đại dương lấp lánh ngân quang.

(*Bee: Phụt ~ mất máu a~ nếu ai cảm thấy không động lòng thì cứ trách ta ngôn từ yếu kém, không diễn tả được hết cái đẹp của nguyên văn, bất quá cấm có mà nói Ngọc Đường không đẹp. Biết ta mất bao nhiêu máu khi đọc tới đoạn này không? Aizz, Ngọc Đường đúng là giết người mà~ chết vì giai đẹp~ *tự dưng hiểu cảm giác của bạn Ben khi nhìn thấy Ngọc Đường lúc ấy*)

***

Ben thường xuyên nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên mình nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, kể từ lúc bắt đầu, hắn đã biết rằng mình đã trúng phải chất độc ma mị của người này, trong đầu hắn lúc nào cũng tràn ngập nhớ nhung và dục vọng. Lần đó hợp tác chỉ có mười ngày ngắn ngủi, Ben tận lực địa muốn tìm hiểu rõ Bạch Ngọc Đường, nhưng trừ những lúc phá án, Bạch Ngọc Đường hầu như không hề tốn hơi trò chuyện cùng hắn. Nhưng Ben rất lưu ý nhất cử nhất động của anh, bên cạnh bề ngoài xuất chúng còn có thân thủ lợi hại tới mức khó tin, đầu óc cực thông minh, tính cách rất kỳ lạ… Lãnh ngạo nhưng không khiến người khác chán ghét, hoàn mỹ không một tỳ vết. Dần dần, Ben phát hiện ra Bạch Ngọc Đường mỗi ngày đều chắc chắn sẽ nói chuyện điện thoại trong khoảng một tiếng, có lúc là anh gọi đi, có lúc là người kia gọi đến. Ben lần đầu tiên thấy được vẻ mặt ôn nhu chưa từng trưng ra với bất kỳ người nào khác của Bạch Ngọc Đường khi gọi điện thoại cho người ở đầu kia, “Mèo.”

Những chuyện mà bọn họ nói với nhau có nội dung cực kỳ lung tung xà bèng, ban đầu là ăn cái gì, khí trời như thế nào, làm những chuyện gì, tiếp theo sẽ chẳng biết vì đâu mà một cuộc đấu võ mồm nho nhỏ chắc chắn sẽ xảy ra, cuối cùng thì sẽ chuyển đến một đề tài mà một trong hai bọn họ thấy hứng thú, mà cuối cùng hơn nữa thì… có vẻ như chỉ tới khi bị một việc gì đó cắt ngang thì cuộc gọi mới ngừng lại, hẳn là bận rộn chuyện gì đó… chỉ là vào khoảnh khắc cúp điện thoại, trong đáy mắt của người ấy sẽ trào ra một thứ tình cảm không nỡ buông rời. Ben biết, người kia tất nhiên chính là người tình của Bạch Ngọc Đường, một người mà anh rất yêu, rất, rất yêu.

(*Bee: Ngọt chưa? Dạt dào cảm xúc chưa? Hai bạn từ ngày xửa ngày xưa đã “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” nhé*)

Đồng tính luyến ái là một vấn đề mà nhận thức của mỗi người mỗi khác. Ben nghĩ người Á Châu hẳn là sẽ bảo thủ một chút, vì thế nên chỉ nghĩ rồi thôi, dù sao thì một người như vậy, không phải là người mà hắn có thể nhúng chàm. Nhưng mà… Sau khi để tâm chú ý tới Bạch Ngọc Đường hơn, Ben phát hiện, người hắn yêu chính là đàn ông, người kia tên gọi Triển Chiêu… Cũng ưu tú hệt như Bạch Ngọc Đường, hai người đứng chung một chỗ, ngay cả khí tiết tinh hoa đều vô cùng hòa hợp, chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ —— xứng đôi.

Nhiều năm qua khổ tâm tiến hành hết thảy mọi việc, vốn dĩ hắn muốn đạt tới một đẳng cấp khác, hi vọng có thể nắm giữ quyền lực, đến khi đạt được quyền lực nhất định, hắn bắt đầu nghĩ phải chiếm cho bằng được người mà hắn ngay cả nằm mơ cũng muốn lấy. Thế sự thật là khó lường, con người vốn dĩ xa vời vợi, không với tới được, ấy vậy mà bây giờ lại ở ngay trước mắt, bị giam cầm ở chính ngục tù mà hắn thiết kế cho người đó.

Bạch Ngọc Đường sớm đã nhìn thấy Ben, đứng ở cửa nhìn ngây ngẩn vào mình giống hệt như một tên đần. Ban đầu anh cũng không muốn để ý tới hắn, nhưng Ben coi bộ sẽ cứ vậy mãi nên cuối cùng Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu mà cúi đầu ho khan một tiếng.

(*Bee: Khó hiểu gì mà khó hiểu, rõ ràng là bị mỹ sắc của con chuột nhà anh mê hoặc mà =_=*)

“Ách…” Ben giật mình phản ứng lại, mang thức ăn tới, hỏi, “Có đói bụng không? Ăn một chút gì đi.”

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn đặt thức ăn xuống, quay đầu tiếp tục ngắm biểm, trong lòng tính toán, bằng tốc độ của bọn Triển Chiêu, trễ nhất là khuya hôm nay sẽ có hành động. Lúc mình hôn mê, dường như Ben cũng không chuốc thuốc mình. Từ giờ đến lúc cứu viện tới tốt nhất là không nên chấp nhận bất kỳ đích thức ăn hay nước uống gì.

Ben thấy  Bạch Ngọc Đường vẫn còn ngắm biển, liền hỏi, “Không đói bụng sao? Tôi không có bỏ gì ở trong đâu.”

Bạch Ngọc Đường thản nhiên nhướn mi, điều chỉnh lại tư thế một chút, vẫn đứng ở bên tường kính, tiếp tục suy nghĩ.

Ben đứng ở bên giường nhìn, thấy hai tay của Bạch Ngọc Đường bị khóa lại, sợi xích gắn với đầu giường kéo dài ra, xiềng quanh hông anh, cũng có chút bất đắc dĩ nói, “Tôi cũng không muốn xích cậu lại thế này.”

Bạch Ngọc Đường cũng không muốn lảm nhảm dông dài với hắn. Mới vừa rồi, anh nhìn biển thì thấy được một điểm trắng, lóe chớp mấy lần, có một quy luật đặc thù… Đã trải qua khóa huấn luyện phi công đặc thù, thế nên Bạch Ngọc Đường biết đó là tín hiệu báo cho anh chờ cứu viện, trong lòng khẽ động —— chẳng lẽ cứu viện đã tới?

Đang nghĩ ngợi thì cảm thấy Ben đi tới bên cạnh mình, Bạch Ngọc Đường xoay mặt nhìn hắn một cái, không lên tiếng.

Ben đứng cạnh Bạch Ngọc Đường, chăm chú nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Ngọc Đường, thấp giọng hỏi, “Bạch, cậu nặng bao nhiêu ký?”

Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, nhìn Ben y như nhìn người ngoài hành tinh, không hiểu mắc mớ gì mà hắn lại đi hỏi vụ này.

“Tôi cảm thấy…” Ben vươn tay, túm lấy sợi xích quanh hông anh, thấp giọng nói, “Tôi dường như có thể rất nhẹ nhàng mà bế cậu lên.”

Bạch Ngọc Đường dùng một loại ánh mắt như là “thằng này trốn ra từ bịnh viện Biên Hòa rồi” để nhìn Ben, sau đó quay mặt đi chỗ khác. Vậy nhưng Ben lại tới gần một bước, hai tay đặt lên thắt lưng của Bạch Ngọc Đường, vòng tay quanh người anh từ phía sau, nhìn anh rồi hỏi, “Lúc cậu và Triển Chiêu ở chung một chỗ, có phải cậu là người chủ động không?”

Bạch Ngọc Đường nhìn bản mặt Ben gần trong gang tấc, trong mắt lộ ra một tia chán ghét.

“Một người hoàn mỹ như cậu đâu cần phải chủ động đi yêu người khác, có muốn thử cảm giác được yêu một chút hay không?” Ben ghé sát vào hỏi.

Bạch Ngọc Đường ngẩn người trong chốc lát mới hiểu được ý Ben là gì, đột nhiên cảm giác rất buồn cười, lắc đầu nở nụ cười châm biếm.

(*Bee: =)))) Tội chưa? Trước giờ mình là công oanh oanh liệt liệt, tự dưng có một thằng khùng đòi đẩy mình xuống làm thụ, hỏi làm sao mà không đớ người được chớ =)))*)

Ben bị nụ cười của Bạch Ngọc Đường mê hoặc, nhưng thấy được trong đôi mắt cười xuất hiện một tia trào phúng, nhíu mày.

Bạch Ngọc Đường cười xong, nhấc hai tay bị khóa lên, dùng một đầu ngón đẩy Ben đang sát cạnh mình ra xa một chút, lạnh lùng nói, “Ngươi có biết là, con mèo kia đến bây giờ bị ta hôn vẫn còn đỏ mặt?”

Ben nhìn chằm chằm vào Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy anh khinh khỉnh cười lạnh mà nói, “Ta có bệnh khiết phích, chỉ thích những thứ sạch sẽ. Trên đời này trừ Triển Chiêu ra, ai đụng vào ta cũng làm cho ta buồn nôn.”

(*Bee: Đập chít bi giờ! Không lẽ anh hai đụng vào cũng buồn nôn hả? Uổng công Bạch đại ca iu thương anh! =))*)

Ben thoáng giật mình, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, cắn răng nói, “Thật sao?”

Ben dùng sắc mặt âm lãnh nhìn Bạch Ngọc Đường trước mắt, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, mang theo một tia gian hiểm, nói, “Tôi thật ra cũng đã sớm đoán được, cậu không phải là người dễ bị thuần phục như vậy, bất quá thì phải thế này mới có hứng thú chứ chứ nhỉ?” Nói xong, đưa tay qua muốn chộp lấy cánh tay của Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường mặc dù tay đã bị khóa, nhưng vẫn không hề xem Ben là cái thá gì cả, linh xảo tránh qua, không chút khách khí vung tay tặng cho Ben một cái cùi chỏ vào cằm.

Ben vội vã né tránh nhưng vấn đề ở chỗ động tác của Bạch Ngọc Đường quá nhanh, trúng ngay mặt bên của quai hàm. Cau mày, Ben thối lui mấy bước, liếm liếm bị khóe miệng vừa bị đập, há mồm, nhổ ra một búng máu, “Cậu thật đúng là không lưu tình mà.”

Bạch Ngọc Đường cảnh giác nhìn Ben, hơi nhíu chân mày, ánh mắt cực bén nhọn, tóc hơi rối, còn có cổ áo mở rộng… vô hình chung lại tạo ra một sự gợi cảm khó cưỡng. Ben lè lưỡi, liếm liếm khóe miệng dính máu của mình, cởi áo khoác xuống.

Bạch Ngọc Đường rời khỏi bức tường kính, nhìn Ben, lựa chọn góc độ, thủ thế chờ đợi cơ hội để một phát xử đẹp hắn.

“Tôi cũng có học qua vật lộn.” Ben cúi đầu nói, “Bất quá cũng không ngu tới mức vọng tưởng rằng có thể nhờ đó mà chế phục cậu.”

Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, thấy Ben đi tới bên giường, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên giường, nói, “Cái giường này là thành quả mà tôi khó khăn lắm mới chế ra được, một thứ có thể làm cho cậu biết nghe lời một chút.”

“Tôi chưa bao giờ ngừng nghĩ đến việc bắt cậu, nhưng bắt cậu rồi thì sao nữa? Cậu tuyệt đối sẽ không nghe lời.” Ben không khỏi có chút tiếc hận, nói, “Tôi lại không muốn chuốc thuốc cậu… Cho nên chỉ có một biện pháp, chính là phá hoại sức lực của cậu xuống mức thấp nhất.” Nói xong, đưa tay nhẹ nhàng đè xuống một cái công tắc xoay tròn ở đầu giường.

“Sợi xích quanh hông của cậu có thể dẫn điện đó.” Ben thản nhiên nói, thấy sắc mặt Bạch Ngọc Đường khẽ tái đi, cười nhẹ, “Đừng sợ, lực điện rất yếu, sẽ không thương hại đến nội tạng của cậu, cũng không làm bỏng da thịt, nhưng nó có thể làm cho cậu toàn thân tê liệt!” Nói xong, vặn công tắt kia sang một bên.

Trong nháy mắt, Bạch Ngọc Đường cảm giác toàn thân đau nhói như bị hàng vạn mũi kim đâm tới… Cau mày, đưa tay chộp lấy thành lan can bên cạnh để giữ vững thân thể thăng bằng, không để cho mình ngã xuống. Ben vội tắt đi nguồn điện, lo lắng nhìn vào Bạch Ngọc Đường đang đứng yên bên cạnh lan can, hỏi, “Khó chịu đến vậy sao?”

Bạch Ngọc Đường ngẩng mặt lên, lạnh lùng nhìn Ben, trong ánh mắt nhàn nhạt lửa giận.

Ben hoàn toàn ngây ngẩn, bị ánh mắt của Bạch Ngọc Đường hấp dẫn đến mụ người, chậm rãi tới gần, giơ tay lên, muốn chạm vào mặt của anh một chút… Nhưng ngón tay còn chưa đụng vào Bạch Ngọc Đường được thì đột nhiên nhìn thấy anh mạnh mẽ vung tay lên chặt vào cổ tay của hắn…

“A…” Ben gào thảm một tiếng, đau đớn thối lui vài bước ra sau, nhìn cổ tay của mình tím rịm, cũng may mà Bạch Ngọc Đường mới vừa bị điện giật một chút, vì vậy có chút lực bất tòng tâm, nếu không cổ tay của hắn chắc chắn là đã bị gãy vụn. Bất quá mặc dù như thế, vẫn là đau muốn chết, tạm thời cũng không thể sử dụng đến tay này được, cau mày, “Cậu thật đúng là hung hãn tới mức đáng yêu.”

Bạch Ngọc Đường lúc này đã hơi khôi phục lại một chút, khẽ thở hổn hển mấy hơi, đứng thẳng người dậy.

“Xem ra đúng là không thể nương tình với cậu.” Ben nói xong, đã định lấy tay vặn công tắc, không ngờ Bạch Ngọc Đường lúc này đã có chuẩn bị, một tay giật mạnh sợi xích văng lên, “Ầm” một tiếng bay ra, trực tiếp đập thẳng vào mặt của Ben.

“Ặc…” Ben thối lui đến cạnh cửa, che cái mũi của mình, máu mũi chảy ra, nhìn Bạch Ngọc Đường với vẻ không thể tin được.

Hai người cứ như vậy giằng co, Ben đưa tay rút mấy miếng khăn giấy trong hộp ra, lau lau lỗ mũi, sự tức giận trong mắt càng lúc càng bừng cháy, trừng mắt nhìn Bạch Ngọc Đường, nói, “Tôi ngay cả đụng cậu một chút cũng không được sao?!”

Thấy  Bạch Ngọc Đường không đáp lời, vẫn chỉ một mực cảnh giác và chán ghét đến cùng cực, Ben lui về phía sau một bước, lạnh lùng nói, “Là cậu tự mình bức tôi đến mức này, tôi hôm nay không thuần phục được cậu thì không làm người nữa!” Nói xong, đè một công tắc ở cạnh cửa xuống.

Bạch Ngọc Đường hơi khựng lại, không ngờ rằng Ben chuẩn bị không chỉ một công tắc, hơn nữa dòng điện lần này rõ ràng so với lần trước mạnh hơn nhiều. Bạch Ngọc Đường lập tức cảm thấy một trận đau nhói xuyên thấu toàn thân, trong nháy mắt cả hít thở cũng nghẹn lại.

Ben tắt đi nguồn điện, thừa dịp Bạch Ngọc Đường vẫn chưa kịp hồi phục thì xông lên trước, túm lấy cánh tay của anh, nhào tới đè anh xuống giường. Bạch Ngọc Đường mặc dù vẫn ở trong trạng thái tê dại, nhưng vẫn theo bản năng mà nhấc chân, một nhát lên gối vào bụng của Ben.

(*Bee: Sao anh hiền thế Tiểu Bạch? Đã lên gối thì nhắm thẳng vào chỗ hiểm của hắn cho hắn tuyệt nòi luôn chứ!*cười bỉ*)

“Ặc…” Ben bị dính phải đòn ấy, hít vào một hơi lãnh khí, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Bạch Ngọc Đường một cước đạp thẳng  ra ngoài.

“AAAAA!” Ben đột nhiên rống lớn một tiếng, xông lên tựa như một kẻ đã hoàn toàn phát điên, một tay đè thẳng Bạch Ngọc đang định ngồi dậy xuống lại giường, nói, “Cậu không nên chọc giận tôi! Tôi thà rằng giết chết cậu rồi ngâm xác cậu trong Formalin, cậu cũng thuộc về tôi!”

(*Bee: Ờm, Formalin là một dung dịch hóa chất có thể bảo quản xác động vật, đại khái là nhìn hình ảnh ở dưới để hiểu thêm trình bịnh của bợn Ben*)

real human preserved jar formalin stock image

Bạch Ngọc Đường lúc này đã hồi phục lại được một chút, nhìn Ben đang nổi điên, trong lòng tính toán thật nhanh, bây giờ còn toàn bộ sức lực của mình chỉ đủ để đánh trả thêm một lần, có thể một cước đá văng hắn, nhưng mà hắn nhất định sẽ lại dùng điện giật, nói thật, nếu bị giật thêm một lần nữa thì mình sẽ hoàn toàn không còn khả năng để kháng cự nữa. Còn có một cách nữa, chính là dùng dây xích trực tiếp xiết chết hắn… Đang nghĩ ngợi, Bạch Ngọc Đường đột nhiên nghe được ở cửa có tiếng bước chân truyền đến.

Nghe tiếng bước chân có vẻ rất vội vàng, Bạch Ngọc Đường trong lòng khẽ động, quyết định đánh cuộc một phen, nhấc chân đá văng Ben đang hùng hổ một tay chuẩn bị xé mở áo sơmi của mình ra ngoài.

Ben một điểm phòng bị cũng không có, văng ra thật xa, nặng nề tông vào cửa cái rầm.

(*Bee: Còn nhớ nồi trước ta nhắc tới tiết liệt không? Đó, tiết liệt đó. Tiết liệt là gì? Tiết liệt chính là liều mạng bảo vệ sự trong sạch của mình =))) mà con chuột này bị bịnh khiết phích, tiết liệt là phải đạo thôi =)))*)

“A… A…” Hắn khó khăn lắm mới bò dậy được, vừa định sẽ lại bật công tắc nguồn điện thì đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có người dùng tiếng Anh nói, “Boss, có người tìm anh.”

Cảm xúc giận dữ của Ben lúc này mới ổn định lại một chút, hai mắt không hề chớp mà nhìn Bạch Ngọc Đường, cuối cùng hỏi, “Ai?”

“Hắn nói hắn là Triển Chiêu.” Thủ hạ trả lời.

Ben cực kỳ sửng sốt, Bạch Ngọc Đường cũng khẽ cau mày, mặc dù đã dự tính từ trước…

Ben ban đầu cảm thấy lòng tràn ngập nghi vấn, Triển Chiêu làm thế nào lại biết hắn ở chỗ này? Nhưng mà nhìn thấy trên mặt Bạch Ngọc Đường toát ra vẻ lo lắng, trong lòng đột nhiên dâng lên một trận khoái trí, cười lạnh liếc Ngọc Đường, “Vậy cậu trước mắt cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, buổi tối chúng ta lại tiếp tục.” Nói xong, xoay người bước nhanh ra cửa.

(*Bee: Vẫy tay tiễn vong anh, khuyến mãi cho anh thêm 1 giây mặc niệm*)

Thấy  Ben đã đi, Bạch Ngọc Đường mới nhẹ nhàng thở phào một hơi, có chút vô lực dựa lên thành giường, trong lòng thầm nghĩ, “Miêu Nhi, cẩn thận a.”

Ben trong trạng thái cực kỳ kích động, bước nhanh ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy Triển Chiêu đang đứng trong đại sảnh, bên cạnh là Triệu Tước.

Ben sau khi nhìn thấy Triển Chiêu, lửa giận trong lòng càng phừng phực, nhớ tới Bạch Ngọc Đường ngay cả đụng cũng không chịu để cho mình đụng, dù chỉ một chút, nhưng lại chủ động đi yêu say đắm, thậm chí si mê con người trước mắt này… thật muốn đem bắt hắn lại, hành hạ hắn ra trò, giết chết hắn ở ngay trước mặt Bạch Ngọc Đường.

(*Bee: Ừm, mơ đẹp đấy. Chừng nào đếm được hết từ 1 đến infinity thì ngày đó sẽ tới, bợn Ben ạ.*)

Triển Chiêu và Triệu Tước lúc nhìn thấy Ben cũng khẽ giật mình, khắp người hắn xộc xệch xốc xếch, khóe miệng rách bươm, bên dưới lỗ mũi còn có máu.

“Ha ha ha…” Triệu Tước vừa cười vừa nói, “Tiểu lão hổ nhà cậu thật sự cắn người a!”

Sắc mặt của Triển Chiêu lạnh xuống, Bạch Ngọc Đường không ngốc, sau khi bị Ben bắt được nhất định là sẽ yên lặng đợi chờ cứu viện và trì hoãn thời gian, tuyệt không vô duyên vô cớ mà đả thương Ben… Như vậy nói cách khác, Bạch Ngọc Đường buộc phải phản kháng, chính là Ben đã muốn làm gì đó đối với cậu ấy. Nghĩ tới đây, đôi con ngươi vốn là màu hổ phách dần trở nên thẫm đi, ánh mắt của Triển Chiêu lộ ra vẻ nhìn mà thấy lạnh cả người, tức giận trong lồng ngực cũng càng lúc càng tích tụ cao hơn, giống như có một thứ gì đó muốn phá vỡ lòng đất mà ngóc lên, sát khí toát ra không cách nào ngăn chặn được.

Triệu Tước ở một bên chú ý tới biến đổi của Triển Chiêu, trong mắt nhè nhẹ toát ra vẻ vui mừng, cảm giác được chính mình đang hưng phấn đến độ phát run.

Ben sửa sang lại tóc tai quần áo của mình một chút, cầm lấy một miếng khăn giấy trên bàn trà để lau vết máu dưới mũi, cố khắc chế hận ý trong lồng ngực của mình, hỏi Triển Chiêu, “Có gì phải làm sao?”

Triển Chiêu cũng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Ben.

Ben tỏ vẻ khó hiểu, giương mắt đối mắt với Triển Chiêu. Ánh mắt kia không còn giống với vẻ trong trẻo của dĩ vãng nữa, mà trở nên đen tuyền hệt như hắc diệu thạch, sâu thẳm đến mức không nhìn thấy đáy, tựa như có thể hút hết tất cả vào đó… Ben nhịn không được liền cùng Triển Chiêu đối mặt đứng lên.

(*Bee: Hắc diệu thạch là loại đá quý này nà~*)

Khoảng chừng nửa phút đồng hồ sau, chợt nghe Triển Chiêu nói, “Ngọc Đường có phải đang ở chỗ ngươi không?”

Ben hơi sững sờ một lúc mới phục hồi tinh thần lại, cảm thấy có chút khó hiểu, liếc nhìn Triển Chiêu, có vài phần đắc ý cười nói, “Thành thật mà nói thì hắn bây giờ đang nằm trên giường của ta.”

Triệu Tước nghe xong nhướn mi, còn Triển Chiêu thì khẽ thở phào nhẹ nhõm, sự đắc ý của Ben là giả vờ, trong ánh mắt của hắn hiện lên một tia không cam lòng và ghen tỵ, cho thấy là hắn đã không thể đạt được mục đích… Thật may mà mình tới sớm.

Lấy lại tinh thần, Triển Chiêu thản nhiên nói, “Thả Ngọc Đường ra.”

Ben cười, đi tới ghế sa lon ngồi xuống, nói, “Theo ta được biết, Bạch phải vất vả lắm mới giữ cho ngươi không bị bắt đi, vậy mà ngươi lại ngu ngốc tới mức tự mình dẫn xác đến…”

Nói còn chưa dứt lời, lại nghe Triển Chiêu nói, “Ngươi đoán xem… Ta làm sao biết được Ngọc Đường đang ở chỗ này?”

Ben hơi sửng sờ, cau mày nhìn Triển Chiêu.

“Có người nói cho ta biết.” Triển Chiêu nhìn Ben, “Ngươi đoán là ai?”

Ben chấn động mạnh, lúc này mới nhớ tới trọng điểm, mình mới vừa rồi bị Bạch Ngọc Đường chọc cho giận điên lên nên quên bẵng đi, Triển Chiêu làm sao biết mình ở chỗ này, hơn nữa còn dám đơn thân độc mã tới đây?

“Cho ngươi xem một thứ.” Triển Chiêu đột nhiên giơ tay lên, nhìn đồng hồ đeo tay, thấp giọng nói, “Còn ba mươi giây.”

Ben ngây người, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường, cứ mỗi khi kim chỉ giây nhích lên một nấc, hắn lại cảm giác bản thân mình đột nhiên có chút vô lực… Cũng không biết là tại sao lại như thế. Đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy Triển Chiêu thấp giọng nói, “Đến.”

Ben cả kinh, mở banh hai mắt, đột nhiên lại nghe thấy Triển Chiêu nhẹ nhàng búng ngón tay, cùng lúc đó, phía ngoài vang lên một tiếng nổ thật lớn.

Ben kinh ngạc lao tới bên cửa sổ, chỉ thấy trong sân đã nổ tung thành một đống hỗn tạp, quay đầu lại nhìn Triển Chiêu với vẻ không hiểu gì cả, “Tại sao lại có thể như vậy…”

Triển Chiêu khẽ mỉm cười, nói, “Người bị ngươi phản bội bây giờ đang cực kỳ tức giận… Bản thân ngươi cũng biết, hắn cái gì cũng có thể làm được.”

Ben hoảng sợ nhìn ra phía ngoài, chợt nghe bên tai lại vang lên tiếng búng tay của Triển Chiêu, sau đó, một mảnh máu đỏ đập thẳng vào mắt hắn.

Ben thấy rõ một bọn người… lang nhân xuất hiện ở trong sân, còn có bọn lính đặc vụ của WOLF, chúng cầm trong tay mấy khẩu bazooka và súng trường, giết chết toàn bộ thủ vệ ở trong viện, sau đó phóng hỏa ở bốn phía, lũ lang nhân cũng bắt đầu hùng hổ tiến vào, điên cuồng lao tới cắn xé khắp người hắn với những hàm răng sắc nhọn.

“A AAA…” Ben gào lên thảm thiết, cố gắng phản kháng, điên cuồng tránh né bọn chúng, nhưng trên người vẫn không ngừng truyền đến những trận đau đớn thấu xương.

Triệu Tước đứng trong phòng khách, chỉ nhìn thấy Ben ngồi trên ghế salon lăn lộn như một kẻ điên, quơ quào, giãy giụa khắp bốn phía quanh người, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, ngập tràn sự kinh hoàng tột độ.

“Thôi miên trong mộng?” Triệu Tước xoay mặt nhìn Triển Chiêu, đến gần mà hỏi một cách hết sức hưng phấn, “Tiểu Miêu Miêu, cậu làm thế nào để tâm trí của hắn trong nháy mắt nhập vào trạng thái ngủ vậy?”

Triển Chiêu đột nhiên đảo mắt nhìn Triệu Tước một cái. Triệu Tước nhìn thấy thì sửng sốt, tim đập nhanh một hồi, che miệng hỏi, “Cậu… Cậu từ khi nào mà học được?”

Màu sắc con ngươi của Triển Chiêu càng lúc càng sâu hút, đen đến mức không tài nào nhìn thấy đáy, chậm rãi nói với Triệu Tước, “Có gì lạ đâu, ông làm được, ta cũng làm được. Ông nên nhớ kỹ, ta nói rồi, ai dám đụng đến thứ mà ta trân quý nhất trên đời, ta sẽ khiến hắn sống không bằng chết…”

“Miêu Nhi, cậu đang làm gì đó!” Triển Chiêu nói còn chưa dứt lời thì chợt nghe thấy giọng nói của Bạch Ngọc Đường truyền đến từ hành lang bên ngoài phòng khách. Triển Chiêu hơi sững sờ, giương mắt, nhìn thấy Triệu Trinh vịn Bạch Ngọc Đường xuất hiện ở cửa phòng khách. Trên tay Bạch Ngọc Đường vẫn còn bị khóa bởi chiếc còng điện tử, nhưng sợi xích quanh hông đã bị Lạc Thiên kéo đứt. Lạc Thiên ở phía sau lôi theo mấy gã thủ vệ đã bị đánh tới hết đường nhúc nhích.

“Tiểu Bạch!” Triển Chiêu lao đến thật nhanh, nhìn thấy Bạch Ngọc Đường sắc mặt tái nhợt, dường như có chút vô lực, được Triệu Trinh vịn người.

“Hắn chuốc thuốc cậu sao?” Triển Chiêu cả kinh, Triệu Trinh ở một bên nói, “Có vẻ như là bị điện giật.”

Triển Chiêu nhăn mày lại, vừa định xoay mặt lại nhìn Ben vẫn còn kêu gào thảm thiết trên ghế salon thì lại nghe Bạch Ngọc Đường gọi một tiếng.”Miêu Nhi!”

Triển Chiêu sửng sốt, quay mặt nhìn Ngọc Đường.

“Nhìn tôi.” Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm vào Triển Chiêu, “Cậu là ai?”

Triển Chiêu sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi mở to mắt nhìn, màu sắc của đôi con ngươi từ từ khôi phục lại như cũ, biến thành màu hổ phách trong veo. Anh hé miệng, thấp giọng nói, “Là Triển Chiêu.”

Bạch Ngọc Đường khẽ thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, “Đúng vậy, là Triển Chiêu.”

Triển Chiêu lúc này mới cảm thấy tiếng kêu thảm thiết của Ben chói tai một cách khủng khiếp, quay mặt nhìn hắn một chút rồi lại nhìn sang Bạch Ngọc Đường, trong nháy mắt ríu người nhỏ lại một cách đầy áy náy, trông hệt như một đứa bé nhận ra mình đã làm sai chuyện gì. Bạch Ngọc Đường đưa hai tay vẫn còn đang bị khóa lên, dịu dàng chạm vào tai Triển Chiêu, thấp giọng an ủi, “Hắn tổng cộng giật điện tôi những ba lần. Cậu giúp tôi dạy dỗ hắn như vậy, tôi rất hả giận.”

Triển Chiêu lúc này mới gật đầu, đưa tay hướng về phía Ben nhẹ nhàng búng tay một phát, sau đó vỗ mạnh hai tay lại với nhau, “Bộp” một tiếng, Ben đột nhiên từ từ ngừng lại, không còn kêu gào nữa. Nhưng lúc này, hắn đã bị thương khắp người, suy kiệt hoàn toàn, mơ màng nhìn mọi người trước mắt.

Lạc Thiên đi tới lục soát trên người hắn một chút, tìm ra được chiếc chìa khóa cho còng tay, còn tìm được một chiếc nhẫn bạch kim màu bạc. Chiếc nhẫn rất quen mắt, bên trong có khắc mấy mẫu tự —— “Zhanzhao” (*Triển Chiêu*), còn có một con mèo nhỏ vô cùng đáng yêu được khắc ở trên. Lạc Thiên quay lại, giao cho Triển Chiêu cả chiếc nhẫn lẫn chìa khóa. Sau đó, anh xoay người, móc còng tay ra, khóa Ben lại, mang đi.

“Tiểu Bạch.” Triển Chiêu dùng chìa khóa mở còng tay điện tử của Bạch Ngọc Đường ra, đeo chiếc nhẫn lại lên ngón tay giữa tay trái của Bạch Ngọc Đường, ngẩng mặt lên nhìn anh, thoáng vẻ day dứt. Bạch Ngọc Đường ôm chầm lấy anh, cúi đầu ghé vào tai anh nói, “Yên tâm đi, tôi không sao. Tôi cũng biết là cậu nhất định sẽ đến cứu tôi.”

(*Bee: Ah~~~ Ta thật sự muốn chuyển lối xưng hô của Mèo và Chuột ở đoạn này nga~ cảm thấy “tôi-cậu” có chút chưa đủ tình tứ a XD*)

Triển Chiêu nở một nụ cười trên mặt, khẽ ngẩng đầu lên, đón nhận Bạch Ngọc Đường đang từ từ cúi xuống. Hai người cứ thế nhẹ nhàng mà hôn nhau.

(*Bee: Miêu Nhi cười lại rồi :”>, cảm giác giống như mặt trời ló ra khỏi một áng mây đen mù mịt, tỏa sáng rạng rỡ a~*)

Triệu Trinh ở một bên vừa cất bước đi ra ngoài, vừa nhẹ nhàng hất đầu ra hiệu cho Lạc Thiên.

Lạc Thiên áp giải Ben đi mình đi ra ngoài. Ben quay đầu lại, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu vẫn môi hôn triền miên, lóa mắt đến mức không nói nên lời.

Ngoài cửa, sinh đôi đã xử đẹp tất cả bọn thủ vệ. Bạch Trì lo lắng nhìn quanh , thấy Triệu Trinh từ xa gật đầu với mình mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, từ trên không xuất hiện chiếc trực thăng mà  Bạch Cẩm Đường phái đến đón họ. Trực thăng đáp xuống, mọi người đem Ben áp giải lên.

Triệu Tước đi tới cửa phòng khách, quay đầu lẳng lặng nhìn vào bên trong. Nụ hôn của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cuối cùng cũng kết thúc. Hai người nhìn nhau đầy thâm tình, Triển Chiêu vừa đau lòng vừa bất an mà nói, “Tiểu Bạch, tôi vừa rồi…”

“Không sao hết.” Bạch Ngọc Đường đưa tay ôm lấy, vuốt ve sau cổ Triển Chiên, thấp giọng nói bên tai anh, “Tôi cũng đâu phải là lần đầu tiên gặp cậu hóa thân thành tiểu ác ma chứ, dù cậu như vậy thì tôi vẫn yêu.”

Triển Chiêu gật đầu, tựa vào vai Bạch Ngọc Đường, “Tôi sẽ không như vậy nữa.”

Triệu Tước đứng ở cửa nhìn thấy, đột nhiên đôi mắt hơi đỏ lên, tức giận xoay người đi ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy Bạch Trì đang đứng chờ với vẻ tò mò, đột nhiên nhấc chân đá cậu một cước.

“A. . . . . .” Bạch Trì cả kinh kêu lên. Triệu Trinh ở bên người đưa tay kéo cậu vào trong lòng, khó hiểu nhìn Triệu Tước (*như kiểu “Sao chú uýnh vợ cháu?” =))*).

(*Bee: Tội nghiệp thằng nhỏ, nó có tội tình gì đâu – ngoại trừ việc mang họ Bạch và cướp đi thằng cháu duy nhất của Tước mỹ nhân a~*)

Triệu tước hung hăng trừng mắt nhìn Bạch Trì, nói, “Họ Bạch đều là kẻ bại hoại!” Nói xong, đằng đằng sát khí lên trực thăng, không thèm để ý đến ai nữa.

********************************

*Bee: Vâng, hai bạn Chuột và Mèo thế là lại đoàn tụ và ngày càng yêu nhau hơn. Cái title của nồi này là parody của “Chuột yêu gạo” =))).

Mừ đoạn cuối, bỗng dưng ta thương Tước mỹ nhân khủng khiếp.

Oa oa oa~~~ Muốn khóc cho Tước mỹ nhân.

Bao giờ hạnh phúc sẽ đến với người đây? Đến bao giờ thì người mới chịu chấp nhận Bạch Diệp gia đây? Đến bao giờ thì người mới cảm thấy thời gian và cuộc sống của mình có ý nghĩa đây? Đến bao giờ thì mọi người mới hiểu cho nỗi lòng của người đây?

Tước mỹ nhân a~ I love you~~~

*********************

Trailer nồi số 14

Hai bạn Chuột Mèo ngọt ngào không nói nên lời…

Vợ chồng Cẩm Sách sâu sắc ý vị thấm đẫm tâm can…

Vậy tại sao chỉ có mình Trinh tôi là chỉ được nhìn mà không được ăn???!!!!

Vâng, tiếp theo thì sẽ đến lượt hai bạn Rồng Thỏ lên thớt! Mở màn cho việc con rồng ăn con thỏ.

What?! Tình địch của Tiểu Trì Trì đã xuất hiện sao?! Trì Trì sẽ làm gì đây?

Bản phân loại các mỹ nam SCI của Mã Hân – revealed!

84 comments on “Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 13

  1. Tuyết Hồ nói:

    Thousand Sunny, ể ể, lão cũng đọc OP hở :”>

    • beedance07 nói:

      Đương nhiên rồi! Fan bự là đằng khác! Ta yêu Luffy nhứt đó! XD

      • Tuyết Hồ nói:

        Hự hự, ta cũng zị :”>. Ở nhà ta trữ nguyên bộ luôn đó. Thiếu mấy quyển đầu T^T.

        Nồi lẩu lần này ngọt quá lão ơi, ngọt hơn đường $.$

      • beedance07 nói:

        Dzậy hả? Trữ nguyên bộ luôn á *mắt lấp lóe* Hâm mộ nha~

        =))) ta đã nói từ nồi trước rồi mà, “Mèo và Chuột sẽ còn ngọt nữa” Ta nói có sai đâu. ;;)

      • Zổ nói:

        *nhảy vô tám “hôi”* đúng á, t thì thích Zoro hơn (tên ta cũng là Zoro nha, tại cái vietkey nên mới thành Zổ đó chứ)
        t cũng ngưỡng mộ nàng a TTATT

      • beedance07 nói:

        =)))))) Chài đất, thì ra sự tích cái tên của nàng là như rứa =)))))
        Ta thích Sanji và Zoro nhì *thích ghép 2 người lại nữa mới ghê =)))*
        Hả? Nàng ngưỡng mộ ai?

      • Zổ nói:

        ngưỡng mộ bộ truyện của Tuyết Hồ đó

      • Zổ nói:

        mà tên t là Zorosan, san trog Sanji đó chứ, mọi ng gọi tắt là Zoro, rồi thàh Zổ luôn *cạp bàn*
        t cũg thích 2a ý làm 1đôi, jo chắc chỉ đọc Shounen đc thôi, hwa t lết đi thuê Shoujo, đọc mà thấy 2a trog tr hint quá trời, vậy nên tr HE mà t thấy là SE luôn r. Tiếc tiền quá

      • beedance07 nói:

        =)))))))) Nương a~ quả là một sự tích có 1 không 2 =))) ta thích a =)))
        Với Zoro và Sanji, ta chỉ thích dừng lại ở mức hint như trong nguyên tác =))) đi xa hơn thì tính cách của hai anh bị biến đổi nhiều quá, ta không thích =))

      • Tuyết Hồ nói:

        Ta trữ nhiều lắm. Mà thiếu nợ mafia nên đem bán bớt trả nợ rồi ╮(╯3╰)╭

      • beedance07 nói:

        =))))) Trời, nàng có quan hệ với mafia a? Thôi, tránh xa nàng ra một chút, hông lỡ mai mốt nàng gán nợ ta cho mafia =)))

      • =)) Thôi ta đến pó tay nàng rồi =)))

  2. Dạo này nàng Bee hảo năng suất nha ~ Hun hun hun

    Ôi lạy mợ anh Bạch anh Triển, hai anh làm em không nói nên lời. Một người đẹp đến hoàn mỹ, một người tiểu ác ma như trăng trong ngày nguyệt thực ~ Lần này không xoắn, không đập đầu cũng không cào tường. Chỉ biết có thích thích thích thích thích thôi ~~~~~~

    *tung hoa* Nồi sau có Trinh Trì, ta chờ ngày con thỏ bị ăn lâu rồi a~

    • beedance07 nói:

      Ha ha, bởi vậy nên nhân lúc ta có hứng năng suất thì phải hưởng thụ a~ sắp tới không biết chừng ta sẽ lười lại =))))
      *hun lại a~*

      Trăng trong ngày nguyệt thực? =)) đã là nguyệt thực mà còn có trăng a?
      Bất quá nàng thích thì tốt ;;)
      ~~~~
      =))))) có Trinh Trì đó, nhưng con thỏ chưa bị ăn đâu =)))

    • Ý ta là con mèo bình thường như ánh trăng, nhưng trong nồi này mèo đã trở thành trăng trong ngày nguyệt thực tức là trăng đã bị bóng tối ăn mất ý ;))))) Rất giống mà

      Méo, chưa bị ăn à, Trinh a, ăn nhanh lên đi ăn nhanh lên đi mà ~~~

      • beedance07 nói:

        à, thì ra là thế *gật gật* giống thật.

        Chưa =))) cái này phải kéo dài ra thì mới build suspend được chớ =)))

  3. nàng ơi tước mỹ nhân là “vợ” của ai thế nàng, coi đã đời mà ta vẫn thắc mắc câu đó a TT^TT

    • beedance07 nói:

      E hèm, Tước mỹ nhân có một người bảo hộ tên là Bạch Diệp, có chứng cứ cho thấy là Tước mỹ nhân đã bị Bạch Diệp gia ăn =)) bất quá thì Tước mỹ nhân dường như vẫn chưa chịu thừa nhận là bản thân yêu Bạch Diệp gia. Còn muốn biết về Bạch Diệp thì lui về 1,2 nồi trước đi a.

  4. Zổ nói:

    *xịt máu mũi, thều thào* Bee ơi, nàng vẽ đi, vẽ cảnh anh Ngọc Đường đứng bên cửa sổ đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    ôi, đoạn cuối *chấm nước dãi* t đọc qt đã tâm đắc lắm rồi, hôm nay đọc lại vẫn không nén được, thật ngọt ngào quá mà~~~~~~~
    công nhận thấy thương Tước mỹ nhân thật nha, chẳng biết bao giờ mỹ nhân mới chấp nhận bác Diệp đây, haizzzz
    .
    .
    .
    Bee ơi, cái ảnh Vọng Vọng với Mộc Mộc TTATT….

    • beedance07 nói:

      Thôi, ta sợ làm hỏng hình tượng, bị ném đá chết thì sao?
      Bởi vậy mới nói, hai bợn Chuột và Mèo ngày càng ngọt ngào mà~
      Ta cũng hem biết nữa. Haizzz~
      .
      .
      .
      Không phải ta quên đâu, nhưng mà ta hem có hứa khi nào sẽ vẽ a *cười bỉ* hãy chờ ta vào một ngày đẹp trời nào đó :”>

      • Zổ nói:

        ta bỗng dưng có khao khát lật bàn nha

      • beedance07 nói:

        Lật đi =))) bàn nhà nàng, có bị lật cũng không ảnh hưởng tới ta a =))))

      • Zổ nói:

        huhuhu, Vũ ơi, chị chủ ơi, Bee bắt nạt t

      • beedance07 nói:

        Hả? Ta bắt nạt nàng cái gì, không được vu khống nha~

      • Zổ nói:

        nàng cả vú lấp miệng em!

      • @Zổ: nàng nói cái j` đếy? “cả vú lấp miệng em” có sai chính tả ko đó, ko thì…=)) Đây là lần thứ 2 gần đây nhất ta phải xem lại cái phần chính tả =))

        Bee bắt nạt nàng hử? Ầy.. Ta chỉ có 1 lời cho nàng thôi: “Chết nàng chưa bưởi?” =))

        @Bee + Zổ: Theo những j` ta đọc ở trên, ta thấy bị cáo Bee ko có hành vi bắt nạt nguyên cáo Zổ. Vì vậy, tòa Vũ kết luận, bị cáo Bee trắng án *bộp bộp bộp*

      • Zổ nói:

        kháng cáo, nguyên cáo không đồng ý với phán quyết của ta
        nguyên cáo tố cáo tòa ăn lẩu hối lộ của bị cáo

      • beedance07 nói:

        Hura!!! Tòa thật là công minh, thật là sáng suốt, y chang như Bao đại nhân! =)))

      • beedance07 nói:

        Móa ơi, nàng có ý gì đây? =)))))

      • Đó đó.. Ta ko hiểu ý nàng “Zoro viết sai kia” là j` đó =))

        Ta ko muốn là Bao đại nhân thời hiện đại mà suốt ngày cái câu “CHO các cậu phá án trong vòng….KO thì đi dọn vệ sinh tập thể đâu” =))

        @Zổ: Kháng cáo vô hiệu *phẩy tay*

      • Zổ nói:

        nàng cso hiểu thế nào là tục ngữ ko?
        *chăm chăm nhìn Bee 1 lúc* có thể, nàng Vũ nói đúng…t sai chính tả chăng?

  5. cloudytran nói:

    chap này thích thật đấy
    nào là leo gặp công tôn mỹ nhân nào là miêu thử kiss kiss hihi
    và thương tước mỹ nhơn quá mong người sẽ hạnh phúc thực sự bên tước phu quân
    ah tập 14 có rất nhìu việc liên quan đến tước mỹ nhân và bạch diệp pải hông bee em có tìm đc vài cái spoil về cái nì
    mong chờ nhữg nồi lẩu tiếp theo ha bee
    bee 5ting
    love bee

    • beedance07 nói:

      Ừ, thật ra ta thấy tập 14 có rất nhiều trang làm spoil đó, bất quá nếu chưa biết thì em nên vào blog của Med a XD
      He he, cám ơn em ^ ^

  6. Phong Dạ nói:

    cái nồi này có cảm giác như đang đọc Miêu Thử a =)))))))))))) đùa thôi vì lần này Miêu nhi suất quá a~~~~ ngoan độc ta thích a *lăn lăn lăn*

    vâng và Thử ca đã cố gắng tiết liệt đến cùng a ~~~ một tràng pháo tay cho anh *bravo* ~~~ (com nhảm quá đi =”=)

    ta chỉ muốn nói là Tước mỹ nhân ta muốn yêu chiều bác trong vòng tay a ~~~~~~ *lăn lăn lăn* nhìn bác lẩy thấy vừa thương vừa đáng yêu ni ~~~ bấn chết đi mất ~~~

    anyway Trì Trì thật đáng thương ni em mang họ Bạch but em làm j` có “bại hoại”, “bại hoại” là cháu bác ấy chứ =))))

    p.s ta thích màn trailer cho nồi sau của nàng ~~~ đang muốn thư giãn đầu óc mà LOL

    • beedance07 nói:

      Đúng! Nồi này Miêu Nhi quá ngầu, quá suất =))) Tiểu Bạch thì lại quá đẹp, quá mỹ =)))) thành ra tự dưng ta thấy con Mèo có cơ hội phản công =)))))))))
      Ta cũng thích Miêu Nhi ngoan độc nha *lăn theo*

      =))))) con chuột sợ bẩn mà =)))))

      Nàng giỏi đó =))) ai cho mà ham? Bạch Diệp gia thấy mà không xử nàng cũng uổng a. Nói chứ ta cũng đang bấn Tước mỹ nhân a~~~

      Không đâu, thực ra con thỏ ngó vậy chứ cũng có tư tưởng bại hoại đó nha =))))))

      p.s: Nàng thích thì tốt a ;;)

  7. J.V. ~~ nói:

    *há mỏ* nồi này từ chất đến lượng đều phê~ Bee vỹ đại~ Bee vô địch~ *tung hê Bee lên rồi chạy*
    Ngược công ư? *cắn khăn* đáng sợ~ đáng sợ nha :(( Chiêu Chiêu cố lên~ đạp đạp vào mặt nó :((
    Aaa~ tưởng tượng Bạch nhỏ nằm dưới *ngất ngất* :((~ Nhưng mà cũng phải thương cảm cho anh Ben, kìm chế chon bao năm như thế~ Chúng ta-lũ fangơ fanboi hiểu rõ nó dư thế nào thì~~~
    Đáng xợ~~~ Chiêu Chiêu~ anh thật kul quá yh~~ siu ngầu~ nhưn cụn siu đáng xợ~ Mèo bị dẫm đuôi Mèo còn cào ngừi~ huống j một con Mèo như Chiêu Chiêu chớ~
    *1 s mặc niệm cho pợn Ben*

    • beedance07 nói:

      Ha ha =)))) cái gì mà cho ta đi máy bay giấy dữ vậy? =))) Té chết rồi có đền xèng cho ta không?
      =)))) tự sướng vậy thôi, chứ không có ngược công nổi đâu.
      Thật ra Tiểu Bạch cũng có tư chất làm cường thụ a =))) bất quá đã nhỡ có người yêu làm thụ mất gòi =))
      Chúng ta có thương cảm thì cũng chỉ đến đây thôi, sau này sẽ hem thương cảm bợn ấy được nữa đâu. Vì sau nì bợn í làm một việc rất khó dung thứ =”=
      Đúng á, con mèo đó lúc giận lên đúng là làm người ta không rét mà run ~
      *Hai đứa mình cộng lại là bạn Ben được đến những 2 giây mặc niệm rồi, cũng được chớ bộ =)))*

  8. J.V. ~~ nói:

    dưn mừ dù xao thỳ Mèo bên cạnh chuột vữn là Mèo thôi :”>~
    Càng ngày càng ghiền Leo nhỏ :”> Xao mừh pạn ấy kul dư lày :”>?
    Tước mỹ nhưn à~ đừng như thế mà :((~ đáng thương, chỉ làm pé muốn ôm ấp trong vòng tay :((~ pé Trì có làm j Mỹ nhân đâu~~~~
    Ps: Sách Sách~ anh thật đán yêu quá yk *máu mũi cùn phun*
    Ps2: xì poi kya *tg? tg. pậy pạ, máu mũi cùn phun* *kầm que chọt chọt Bee* Yêu Bee~ kứ năn xuất dư lày đc òu :”>

    • beedance07 nói:

      Ừ :”>
      =))) Ta thấy bạn Leo hơi tưng tửng *cảm nhựn riêng thôi =))*
      Chẹp, coi bộ Tước mỹ nhân ở nồi này làm nhiều người muốn ôm vào lòng để an ủi quá nhẩy? *Có ta trong số ấy* Bất quá thì không em nào có cửa hết =))
      Ps: Hí hí, còn phải nói, Mỹ Nhân của… Bạch nhớn mà :”>
      Ps2: Không dám hứa a~ nhưng sẽ cố :”>

  9. sun nói:

    chương sau có bản phân loại mĩ nam à
    mình muốn
    Bee ơi nhanh đi mà
    Bee dễ thương please!

    • beedance07 nói:

      Có, bảng xếp loại của nàng hủ Mã Hân – thần tượng của chúng hủ, làm việc chung với nguyên một ổ mỹ nam, ngày ngày được ngắm giai đẹp =)))
      Ờ, cố chờ ta đi, còn nhanh cỡ nào thì ta không hứa :”>

  10. meggimed nói:

    Nồi lẩu này chứng minh cho sự thua kém của Ngọc Đường với Cẩm Đường.

    Vì sao ư?

    Trước giờ, những bạn muốn làm công của Cẩm Đường ít ra cũng phải thuộc dạng ông trùm mafia kiểu Taber hay Leonard, số 1 số 2 thế giới =)).
    Còn Ngọc Đường dễ dãi tới mức để một bạn loi nhoi như bạn Ben mà đã dám mơ tưởng, kém quá ah =))))))))))))))))))))

    bi dờ uây, ta thuộc thể loại ngược công để sủng công, nên là rất ưng Ngọc Đường đoạn này :’) Đệp đệp :’)
    Còn chuyện khiết phích của hắn, nàng nghĩ coi, giờ Cẩm Đường mà tự dưng tung tăng ra hôn má Ngọc Đường một phát, hắn có há hốc miệng rồi bò vào toilet mà nôn không =)))))))))) ta còn thấy ớn ớn =)))) *dĩ nhiên, vì quá kinh khủng, chứ ko phải vì vụ khiết phích =))*

    Đoạn cuối… *u ám* thực tình ta nghĩ Tước gia không chỉ “có mối hận” với nhà họ Bạch chỉ vì Diệp đương gia~ có lẽ cũng tại cái sự cứng nhắc+bướng bỉnh+…. của Duẫn Văn nữa =.= Rồi bản thân thì đang chưa hạnh phúc, lại nhìn thấy 1 thằng nhóc họ Bạch hạnh phúc quấn quýt ngay trước mặt mình, với một đứa nhóc mà “giống ta – lẽ ra cũng phải như ta – sao chỉ mình nó được hạnh phúc?” thì ai mà chả cáu :-<

    Có điều, nàng để ý nhóe~~~~ Cẩm Đường cũng họ Bạch nhá =))) Cẩm Đường với Công Tôn thì cứ 2 phút đậu hủ một lần, mật độ xôi thịt không bàn tới, toàn trước mặt bàn dân thiên hạ mà show, thế nhưng chưa bao giờ Tước gia cáu lên hay bực mình hay j j đó cả =))))))))))) THIÊN VỊ CON EM TRONG NGÀNH =))))))))))))))))))))))

    Fic chắc mai ta up, nếu không quên *fufufufu~~*

    • beedance07 nói:

      =))))))) Nàng đó, sao ngày đêm cứ nhắc mãi đến việc Cẩm Đường “được” các giai Tây khủng bố flirt nhẩy =)))))

      E hèm, bất quá ta cũng phải nói vài lời công đạo cho Ngọc Đường, chẳng qua là tại Cẩm Đường của chúng ta là thuộc dạng thân phận và khí chất khủng bố quá rồi, mấy thằng tép riu lóc chóc loi choi đến tới gần còn không được thì làm sao mà dám tơ tưởng =))))

      =)))) vậy hả? Sao giống ta dzậy? =)))) Vậy cho ta hỏi, fic của nàng có ngược công *cụ thể là Cẩm Đường* để sủng công không? ;;)

      =))))))))) Nàng nói ta mới nghĩ thông suốt, hóa ra là thế =))) Ta cứ nghĩ đến chuyện đánh đập chứ không nghĩ đến việc hun hít =))) nghe nàng nói mới thấy buồn nôn thật =))

      Đúng á, aizzz, càng lúc càng yêu Tước gia a~ cầu cho Nhã tỷ mau mau kết thúc và giả lại công đạo cho Tước gia a~

      Có, có, ta có để ý =)))) Rõ ràng là mẹ kế thiên vị cho con chồng *và con dâu* mà =))))

      Nhớ nhé, nhớ up nhé! Mà là fic dài hay fic ngắn vậy. Up đi rồi ta PR cho ;)

      • meggimed nói:

        Tin buồn….. Nhã tỷ thông báo, xẽ còn kha khá vụ nữa của SCI, và ngoài Quỷ Hành và bộ mới Huyết dạ, Nhã Nhã chuẩn bị đào thêm một hố mới, nên tốc độ sẽ rất là……………………..

        Hầy, Cẩm Đường… nói thực thì trong SCI ta khoái ngược Tước gia hơn, nên để sau vậy =))) Nếu nói vất vả thì có đó, chứ ngược thì ta chưa đủ trình :))))))

      • beedance07 nói:

        Ax, đúng là tin quá đỗi buồn a~ Nhã tỷ a~ em hựn tỷ. Sao mà tỷ đào lắm hố thế?!

        =)))) Ngược Tước gia thì là ngược thụ rồi chứ đâu phải là ngược công a =)))

        Anyway, hóng cái fic của nàng, mới nhắc rồi a, đừng có quên nha~

      • meggimed nói:

        fufufu~~ uh, nhớ rồi, đi type đây =))) lúc đấy ngồi thư viện 3 tiếng chán quá nên viết bựa :))

        Biết là ngược thụ, nhưng ngạo kiều thụ kiểu Tước gia ta cũng muốn hành hạ để sủng a~~

      • beedance07 nói:

        Đi type đi, ta đặt gạch hóng~ mai mốt nhớ đi thư viện nhiều nhiều vào =)))
        Nàng… thật là dã man a~ bất quá ta thích :”>

  11. Phải nói là… TA CỰC THÍCH CHƯƠNG NÀY A~~~~

    Thứ 1,Bạn Bạch bị bắt mà thản nhiên như ko ý, nghiên cứu cái còng KHÓA MÌNH, ngắm biển, ngta nói như tỏ tình thì..”đặt gạch hóng a~~” (Thôi ta biết cái này Bee hớn lên chém gió =)))

    Cái ông Ben này ta lại ko thấy tức ông ấy đâu. Chỉ thấy ông ấy thật tủi thân vì rớ đâu ko rớ rớ đúng mấy người quái vật này =)) Bắt ngta rồi mà vẫn ko rớ được tấc nào của ngta =)) Rồi bị hành hạ ko thương tiếc. Chậc chậc. Nhk mà ta bực ông ấy là dám tháo nhẫn của Ngọc Đường, cái suy nghĩ bịnh cảu ông ý và COI NGỌC ĐƯỜNG LÀ THỤ!!!! CON CHUỘT LÀ CÔNG, KHÔNG NHỮNG LÀ CÔNG MÀ CÒN LÀ CƯỜNG CÔNG, LẤY CÁI J` BẢO CHUỘT LÀ THỤ????? Ta ko muốn tưởng tượng Ngọc Đường là thụ đâu :[[ Nói chung là 2 bác ko hợp nhau mà cứ níu kéo. Ghét. Còn nữa, ta thấy cách trả thù của Miêu Nhi rất là hả hê à nha ~~ Cho cái lão Ben biết dù Miêu Nhi là thụ, là văn sinh nhk chớ có dây dưa, xù lông đấy ;;) Mà ko những xù lông, nổi điên rồi. Miêu Nhi nổi điên đúng là đáng sợ, “1 trò chơi rất thú vị”, “cho chú chơi đã nghiền” của Miêu Nhi làm ta sởn gai ốc.

    Ta cũng thích cách Ngọc Đường thức tỉnh Miêu Nhi, nó chứng tỏ chỉ cần lời nói của Ngọc Đường cũng khiến cái ng`”ác quỷ” trở lại. Nàng có biết ta gọi nó là j` ko? Là “thuần hóa” đó ~~ :”>

    (Thôi còn nhiều thứ nhỏ lẻ ta muốn nói nhk mà ko liền cảm xúc, chấm bút…về tình cảnh Chuột-Mèo :”>)

    Thứ 2, cái dáng Leonard đứng trên thuyền đó, làm ta nhớ đến cái dáng của ta chụp mấy hôm trước =)) Hùng dũng ko kém nhớ =))

    Khi nào ghé qua nhà ta chơi đi :”> Hiện nhà ta đang làm 1 bộ về Đông Phương mỹ nhân đó :”>

    Thứ 3,Leonard dám kêu Công Tôn là mỹ nhân kiểu thế ngay trước mặt bác Cẩm. Chậc chậc. May cho bạn ý là tâm tình bác Cẩm đang lo về cái khác(mà cần bạn giúp) + bạn ko biết đó là “vợ bác”, nếu ko thì… *tặc lưỡi*

    Thật ra ta cũng thích cái “yêu nghiệt” nhớ :”>

    Thứ 4, khổ thân Trì Trò bị Tước mỹ nhân “giận cá chém thớt” =)) Cái mẹt ngây trong sáng của em ý đã khiến ngta muốn chọc rồi. Cái biểu tình “sao bác uýnh vợ cháu?” của Trinh nữa chớ =))

    Tước mỹ nhân bao h mới gặp được bác Diệp đây? *thở dài*

    • Zổ nói:

      *oạch* t té ghế vì màn đứng oai hùng ~ của nàng

    • beedance07 nói:

      Thích thì tốt *gật gù*

      Thứ nhất, tại bạn Bạch Bạch biết là có một con mèo và một ông anh hai nhất định sẽ cứu mình ra mà =)) Cái vụ chém gió, vậy ta hỏi nàng, nàng thích để “Mỏi mắt ngóng chờ” như QT ca ca, hay nàng muốn “Đặt gạch hóng a” như ta hử? =)))

      Vậy là nàng không tức, nhưng nàng bực =))) có gì khác nhau a? E hèm, thấy Med không, đến cả Cẩm Đường cũng bị nàng í gán ghép cho cái tư tưởng “có thể bị đè bởi giai Tây” chứ đừng nói đến Ngọc Đường bị coi là thụ =)))))

      Ừ, cái vụ đã không iu mà cứ níu kéo là ta ghét nhất =”= nhìn mà bực chết đi được
      Oh, con mèo đó đừng tưởng là văn sinh, thần kinh của con mèo đó là vững nhất trong toàn bộ SCI đó.

      Đúng, con chuột thuần hóa con mèo thật là dễ dàng a =)))))

      Thứ hai, đã xem hình, =))))))))))))))))), thiệt là oai hùng tới mức làm người ta té ghế thiệt a =)))
      Oh, vậy hả? Bộ nào thế, Đông Phương mỹ nhân với ai? Aizz, ta vẫn còn xoắn với bộ lần trước nàng giới thiệu a, sợ là hơi khó tiếp nhận cặp mới :”> nói chứ, ừ, để ta qua chơi.

      Thứ ba, đâu có, Cẩm Đường đang khoác vai Mỹ Nhân thì bạn Leo phải biết đó chính là vợ của Cẩm Đường chứ, chẳng qua là bạn Leo gan lớn ứ sợ nên mới gọi thế a *hoặc là do Mỹ Nhân quá đẹp nên không nói không được =))*

      Ta thích yêu nghiệt =))))

      Thứ tư, ừ, tội nghiệp thằng nhỏ ngây thơ vô *số* tội =))

      Đã gặp rồi mà, thật ra bác Diệp vẫn luôn dõi theo Tước mỹ nhân trong bóng tối đó chứ. Haizz, Tước mỹ nhân chắc tới cuối truyện mới chịu chấp nhận bác Diệp quá~

      • Ờ thì tất nhiên “cái đặt gạch hóng” hơn mà ~~~ ta thích cái câu đó mừ =))

        Ờ ờ… ta ko tưởng tượng nổi 2 gen nhà họ Bạch mà làm thụ thì có mà… *sởn gai ốc*
        Với Med thì…=)) hiểu hiểu. “Mị lực” của mỹ nhân đông phương với giai Tây luôn luôn ko thể thiếu những ng` CƯỜNG THỤ :)) Nhk mà… 2 bác thì…*phẩy phẩy* Nghĩ đến các bác bị đè là đã thấy rờn rợn …..

        Bực và tức khác nhau ở…chính tả :”3……….Thì ban đầu là ta ko có tức, chỉ thấy thương ổng (bởi đọc xong cái màn trừng trị có thoa mãn chút ít nên…) Nhk mà khi com phân tích thì ta lại thấy…nóng máu!!! Mà ta ko muốn thừa nhận ta tức,, nên ta bực =3=

        Hầy hầy… Cuối cùng thì vẫn tiếp nhận cp mới=)) Nói thật ta cũng bị bấn cp với Liễm ca lắm á ~~ Nhk mà nhà ta edit bộ này ta thấy thật sự rất kute ~~ :”>

        Ta là ta thấy bác Tước trong này khổ nhất đó :(

      • beedance07 nói:

        =))))) pó tay với nàng a =))

        Ừ, tiếp nhận cp mới, nhảy vô cái hố mà nàng đào rồi đó, nhớ mau lấp hố lại chứ đừng biến ta thành oan hồn dưới hố sâu a =))
        Đông Phương mỹ nhân ở bộ của nhà nàng đúng là đáng iu ứ chịu được. Ta thích XD

        Ừm, trong này có ai khổ hơn Tước mỹ nhân đâu TT ^ TT

      • *lấy xẻng* *lấp đất* *đặt bia mộ* *cúi đầu thành tâm vái*
        =))

      • meggimed nói:

        Giờ tui mới thấy mấy ngừi nói xấu tui suốt à nha~~~

      • beedance07 nói:

        =)))) ai bảo nàng là trung tâm chú ý, dễ đào bới thị phi.
        p.s: Fic đâu rồi nàng? “Em ơi em, anh không thấy, nuôi bao nhiêu yêu thương này, nhớ, mong, hoài~” =))))

      • meggimed nói:

        óe óe óe tui quên type ràu :))
        Tui là trung tâm chú ý bao giờ ;___;

      • beedance07 nói:

        Chời đất =))) Nàng nỡ lòng nào… lại quên type =))
        Ha ha, bi giờ được hem ;;)

      • meggimed nói:

        đang làm =))) đang tự beta nữa :)))))

      • beedance07 nói:

        Ha ha, cố lên. Có muốn ta beta giúp một tay không?

      • meggimed nói:

        không cho :))) tí nữa beta trực tiếp được không :))

      • beedance07 nói:

        Được ;;) nhanh lên =))

      • Óa óa~~~ Ta nói xấu Med bao h nha ~~ Yêu còn chưa hết nữa là *ôm ôm* *chọt chọt* =))
        *khều khều* Nàng bấn Đông Phương mỹ nhơn ko? Sang nhà ta chơi đi *dụ dỗ tập 2*

      • beedance07 nói:

        Khỏi, ta thấy đời vẫn còn đẹp lắm. =)))

      • Chính nàng nhờ ta nhớ ~~~ Ta là theo ý nguyện của nàng nhớ ~~~ (và thêm chút ít lòng “nhiệt tình” :”>)

  12. shock1210 nói:

    Bạch Ngọc Đường dùng một loại ánh mắt như là “thằng này trốn ra từ bịnh viện Biên Hòa rồi” để nhìn Ben
    >>>uả. chứ Trung Quốc cũng có bệnh viện Biên Hòa hả.ta tưởng nó là made in Vietnam chứ.
    (*Bee: Đập chít bi giờ! Không lẽ anh hai đụng vào cũng buồn nôn hả? Uổng công Bạch đại ca iu thương anh! =))*)
    >>> Đại Bạch đã là gì.đến mama 2 nhà còn chưa thuộc diện ngoại trừ kìa.ta chỉ k hiểu.nếu như thế thì hồi đó ai có thể tắm rửa (thay tã) cho Tiểu Bạch muk k làm cho Tiểu Bạch buồn nôn???
    (*Bee: Tội nghiệp thằng nhỏ, nó có tội tình gì đâu – ngoại trừ việc mang họ Bạch và cướp đi thằng cháu duy nhất của Tước mỹ nhân a~*)
    >>>đó mới là 2 tội cực kì lớn. Tước mỹ nhân chính là nương tay với tiểu bạch thỏ nên mới chỉ đá thui đó
    p/s 1: cp Cẩm Sách chính là cường công cường thụ muk . k yêu nghiệt hơi phí
    p/s 2 : cp Mèo Chuột lại tiếp tục làm ta sâu răng. ta biết phải làm sao đây
    p/s 3 : ta càng lúc mới càng phát hiên ra : ta thực sự rất yêu nàng nha( nhất là tay nghề nấu lẩu của nàng) *ôm hun 1 phát)

    • beedance07 nói:

      Trung Quốc thì không có bệnh viện Biên Hòa đâu =))) bất quá thì trong cái nồi lẩu thập cẩm của ta, cái gì cũng có thể có =)))

      Hồi đó còn nhỏ, con chuột lúc ấy vẫn chưa ý thức được nên không tính a =)))

      Èo, =))) thằng nhỏ bị giựn cá chém thớt mà nàng nỡ lòng nào hùa theo Tước mỹ nhân bắt nạt em nó =))) coi chừng Trinh xử nàng đó

      p/s 1: Đâu có, yêu tinh mà =)))
      p/s 2: Đi khám răng, trám răng, nếu cần thì nhổ răng =)))
      p/s 3: Ha ha, cám ơn nàng *ôm hun lại nì*

  13. trời ơi! nhớ bee wa!!!!!!!!!!! về quê ăn tết bị cấm hem cho lên mạng! ..< còn hơn cả Miêu nhi,, pé Thỏ! ăn đứt Mỹ nhơn! cơ mờ ta vẫn là iu Mỹ nhơn nhứt!!!!

  14. Alex-SeongJu nói:

    ta hựn mạng nhà ta. Bất quá lên đây ăn chè nó lên tiểu đường òi.
    hồi mới biết nàng ta ứ thích coi mấy cái note của nàng nha…nhưng sau này thích nàng rồi thì lại khoái ngó mấy cái note nha…cái này gọi là iu ai iu hết đường đi lối về nga~~~

    ta thích tiểu ác ma Chiêu Chiêu…Hức mắt ta màu đen 99% nà…ta cũng bị xem là tiểu ác ma hử? nhưng ta là ác ma BT cơ…XD

    XD

    Tước mĩ nhân đáng thương, sau đó lại thấy mĩ nhân con nít quá…an hiếp con thỏ nha…Mà thấy bé thỏ bị 2 chú cháu nhà họ Triệu ăn hiếp liên miên ah. Bất quá ta muốn coi thỏ bị an hiếp. ps hủ nữ nào mà chả thế, ta không thích thằng bé bị khi dễ thôi…XD

    Công Tôn mĩ nhân ah…miệng anh như bộ dao phẫu thuật ý…xẻ từ trên xuống dưới từ trước ra sau khuấy hết nội tạng không đau bằng 1 câu đầu-hông của anh nha…XD. Ta muốn coi biểu tình của Đại Bạch khi vợ đi đánh ghen quá. Chắc phốc lên chơi với Thái thượng lão ông luôn rầu…

    Luffy của ta…Hố hố hố…

    ta lag quá…không com nhiều được…Hựn hựn hựn…

    Iu nàng……học tập bạn Chuột bệnh khiết phiếc ah…hun gió…Nhưng ta thích ôm hơn ah…”Nhào tới” Beeeee ahhhhhhh *hôn gió*, “đè ra” *ôm*…xiết cho xịt máu mũi….XD

    • beedance07 nói:

      =))) Ừ, thế đã vào bệnh viện chưa? ;;)
      A, vậy hả? =))) Ta rất vui a~ Ta biết cái note đó sẽ có nhiều người hem thích, nhưng mà đã nói ở phần hướng dẫn ăn lẩu rồi, ta bị tưng tửng, cứ làm những việc mình thích cơ =))

      Oh, đen tới 99% cơ á? Bất quá thì ở đây ai cũng có thể được xem là một tiểu ác ma biến thái rồi =)))

      Đâu có, Tiểu Trì Trì cũng hành hạ Trinh lắm nha =))) nói như chỉ có Trinh ăn hiếp em nó thì oan cho ảnh =)) Còn Tước mỹ nhân, mỹ nhân có quyền ăn hiếp tất cả mọi người =)))

      Đúng á, ta cũng nghĩ y chang như vậy, miệng của Mỹ Nhân thiệt là sắc không thua gì dao =))) bất quá thì coi bộ Nhã tỷ không có ý định cho Mỹ Nhân đánh ghen đâu.

      *Đá ra* Luffy chan là của ta :”>

      Tội dzậy, thôi nhiêu đây cũng đủ gòi. Hun cái nà.
      Ax, nàng ôm dã man thế, xiết con người ta kiểu này lỡ chết nghẹn thì sao?

  15. ứ, khốn lạn, khốn lạn x3

    công sức ta mần cái cmt hoành tráng mà post lên lại mất luôn, khốn lạn…
    .

    .

    Trời ơi, cái trang nhà nàng, sao mà cả tuần này ta vào bằng opera mini trên cái dt h.t.c của ta nó toàn báo không connect được , không thì nó cứ loadding hoài luôn. Điên tiết””cảm xúc ta bị mất zồi……

    Mà yêu Meo Meo chết được á.
    “Nếu cậu chết đi thì cuộc sống và thời gian đối với tôi không còn ý nghĩa…”
    Ta nhớ đại ý là thế. Khiếp, nhìn vậy thôi, chứ bạn yêu người ta vào cả xương tủy rồi chứ chẳng chơi, chỉ là lúc này bị hôn mà còn ngại ngùng, thì đừng nói mà dám nói mấy cái này hoài :XD

    Bạn Ben, cái này, chỉ có thể nói bạn, uống nước biển bỏ thêm muối thì ứ có mà hỏi sao nước biển mặn thế này =))

    Ta thích Bạch Diệp gia quó đi nàng ợ, nhất là cái lúc Tước mỹ nhơn quăng cái đt nhảy ra sao lưng Cẩm đường ấy (ta đang mò đọc bản QT)

    Mà ta muốn đọc cái phần xì poi lúc Meo Meo bị bắt cóc quớ, không biết có nhà nào xì poi vụ này chư nàng?

    • beedance07 nói:

      Bình tĩnh a, có gì ngồi xuống uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi từ từ thương lượng nga~
      Ta đã dặn là khi type com phải type ra word trước rồi hãy paste vào đây mừ =_=
      .
      .
      .
      Chậc, vào trang của ta chắc chỉ có thể lên bằng máy tính thôi a~ hổng biết sao nó nặng vậy nữa, hổng lẽ do cái theme lòe loẹt quá =)))

      Đương nhiên dzồi, Tiểu Miêu của chúng ta rất đáng yêu mà :”>

      =)))) thông củm đi, bạn í bị thiếu i-ốt thôi mà =))

      Ha ha, người nhà họ Bạch toàn là quái vật đáng yêu thôi mà =)) hơn nữa bác ấy là cha của Cẩm Đường a~ làm sao mà không thích được :”>

      Hình như là chưa, ta cũng không rõ, nàng đi tìm thử đi, tìm có nhớ báo cho ta~

  16. Ruan Yu nói:

    Rớt cả hàm đoạn tả Bạch Thử, cứ thế bầu sao cu Ben nó thèm :-<< mình cũng thấy tội cho Tước Tước Mỹ Nhơn :( Mau hạnh phúc đến với chú :(

    • Ruan Yu nói:

      bị cắt cmt X((((((((((((((((

      Rớt cả hàm đoạn tả Bạch Thử, cứ thế bầu sao cu Ben nó thèm :-<< *nhào vô ôm chân Tiểu Bạch*
      Sự nổi giận của Miêu Nhi, cứ phải gọi là khủng bố đi, cu Ben thật dại dột khi chọc vào ổ kiến lửa, tội, yêu quá đâm ngu :(
      Tước mỹ nhân ~~~~~~ thương mỹ nhân :( khi nào thì người mới hạnh phúc đây? :( Cơ mà, sao lại đá Trì Trì *của cháu* :( thấy hiền liền bắt nạt nó phỏng? Được cả chú lẫn cháu *chép miệng*

      • beedance07 nói:

        Nàng có dùng dấu “>” và “<" không a?
        Bởi vậy, dáng vẻ đó gọi là dụ công a~ =)))
        Ừ, Miêu Nhi nổi giận lên thiệt là quá khủng bố.
        Khi nào hết truyện, chắc vậy~ =_=
        Đâu có a, Trinh bị Trì Trì ăn hiếp nha =)))))))

  17. HuLi nói:

    “thằng này trốn ra từ bịnh viện Biên Hòa rồi” =))

    “Tôi cũng đâu phải là lần đầu tiên gặp cậu hóa thân thành tiểu ác ma chứ, dù cậu như vậy thì tôi vẫn yêu.”

    “Tôi sẽ không như vậy nữa.”

    Triệu Tước đứng ở cửa nhìn thấy, đột nhiên đôi mắt hơi đỏ lên, tức giận xoay người đi ra ngoài,
    ???Tước mỹ nhân a, thương quá đi, hem hiểu làm sao mà mỹ nhân tức giận a. Giận mà cute quá chừng hà, trút giận lên thỏ con a. =))

  18. Ta biết Miêu miêu cũng không phải hiền gì cho lắm. Cơ mà chơi chiêu này quả thật không vừa, nếu mà người động vào không phải một mình Ben mà là cả hạm đội thì thế nào nhỉ? *mơ màng* lúc đó Miêu miêu chắc phải khủng bố lắm đây =))))))))))

  19. blackdevil13 nói:

    ta hỏi nàng a
    đoạn “thằng này trốn ra từ bịnh viện Biên Hòa rồi” có phải là chém không vậy =)))
    ta nghi lắm nha =)))
    nếu Thử ca biết được chỗ này thật thì ta mừng lắm á =))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s