Quà Valentine # 1 – Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 14


Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 14 (*ra lò ngày 14 =))*)

Ước Gì Mình Được Như Anh Ấy!

(*Bee: Câu đó là nỗi lòng của Trinh đối với Cẩm Đường và Ngọc Đường =))), bất quá thì năm nay là năm của Trinh mà ~ Vậy cho nên… Bụt ân chuẩn =))) Ước nguyện của con sẽ thành hiện thực =))*)

Bạch Cẩm Đường vừa nghe Bạch Ngọc Đường bị giật điện thì giận đến nỗi mặt mũi đều trắng bệch, bắt được tên kia thì cương quyết bảo là phải ngược cho nó chết, mọi người khó khăn lắm mới khuyên được anh rằng hắn là nhân chứng, không thể giết. Mà nhìn lại Ben, tình trạng của hắn bây giờ cũng đã hỏng bét, lần thôi miên trong mộng đó của Triển Chiêu gần như đã lấy đi nửa cái mạng của hắn, đến bây giờ hắn vẫn còn trong trạng thái đần độn ngây ngẩn.

Thật ra thì cho dù là mọi người ở SCI hay là cặp sinh đôi cũng đều giận Ben đến nghiến răng, nhưng loạt án mạng lần này vẫn cần phải tra, không thể làm gì khác hơn là trước hết đưa hắn vào trong phòng, chờ thẩm vấn.

***

Không đợi du thuyền cập bờ, bọn Triển Chiêu mang Bạch Ngọc Đường ngồi trực thăng trở về biệt thự trước. Những người khác của SCI thì ở lại thuyền chờ cập bến, cùng Mai Sâm và Âu Dương Xuân áp giải Ben trở về.

“Đừng nhúc nhích!” Triển Chiêu hung hăng giữ chặt Bạch Ngọc Đường nằm ở trên giường đang muốn ngồi dậy, “Bác sỹ nói cậu phải nằm nghỉ ít nhất hai ngày!”

Bạch Ngọc Đường có chút bất đắc dĩ nhìn Triển Chiêu, “Miêu Nhi, tôi không sao mà.”

“Không được là không được!” Triển Chiêu tiếp tục trừng anh, “Cậu muốn cái gì, tôi lấy cho cậu.”

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, “Tôi muốn đi vệ sinh thì cậu cũng muốn giúp tôi a?”

Triển Chiêu tàn bạo cầm lấy cái ly đưa tới miệng Bạch Ngọc Đường, đổ nước nóng vào miệng ai đó, “Bác sỹ nói phải uống nhiều nước!”

Hành hạ con chuột nào đó một hồi, Triển Chiêu để Bạch Ngọc Đường ngủ tiếp. Sau đó, anh đi ra cửa, nhìn thấy cả đống ánh mắt chờ đợi của đám người SCI ở ngoài. Thấy  Triển Chiêu đi ra, cả lũ lao nhao hỏi, “Đội trưởng sao rồi?”

“Không sao.” Triển Chiêu khoát khoát tay với bọn họ, “Giải tán, ai về nhà nấy đi.”

Mọi người đều thấy Bạch Ngọc Đường luôn luôn là một người mạnh mẽ, thế nên tất cả đều vô hình chung tạo thành một thói quen cho anh là siêu nhân. Mãi đến lúc này, họ mới nhớ tới, Bạch Ngọc Đường cũng là con người bằng xương bằng thịt, nói cách khác, nếu như tên Ben kia dùng dòng điện mạnh hơn với anh, hoặc là bọn Triển Chiêu đến trễ một chút thì Bạch Ngọc Đường có thể đã chết.

Nghĩ tới đây tim ai nấy đều giật thót, dộng thình thịch trong lồng ngực, nhất là Triển Chiêu. Sau khi đuổi mọi người đi, anh trở lại vào trong phòng, ngồi xuống, lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Bạch Ngọc Đường đến xuất thần… Dường như từ trước đến nay đều là cậu ấy chăm sóc cho mình, từ nhỏ đến lớn, mình đã bị cưng chìu đến mức quen nếp rồi.

Nhoài người nằm ở đầu giường, Triển Chiêu đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét trên khuôn mặt của Bạch Ngọc Đường, đột nhiên nghĩ, một người hoàn mỹ như vậy tại sao lại luôn luôn chăm sóc cho người khác chứ? Là vì mình sao?

Nghĩ rồi lại nghĩ, Triển Chiêu có chút không cam lòng, ngồi dậy, vén cái chăn đang đắp trên người Bạch Ngọc Đường lên, chui vào trong, nằm xuống rồi tựa vào bả vai của anh, nhìn nhìn rồi lại thấp giọng nói, “Tiểu Bạch, sau này tôi sẽ đối với cậu thật tốt.”

Bạch Ngọc Đường đang nhắm mắt thì khóe miệng khẽ cong lên, đưa bàn tay ở dưới chăn đến, nắm chặt lấy bàn tay của Triển Chiêu đang đặt ở trước ngực mình.

(*Bee: E hèm, các bé ngoan nhớ đánh răng kỹ càng sao khi ăn xong lẩu, nếu không sẽ bị sâu răng a~*)

Vốn định đi vào để xem thử em trai mình thế nào, Bạch Cẩm Đường qua khe cửa nhìn thấy  hai người đang yên lặng rúc vào nhau mà ngủ thật say… Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi lui ra ngoài hành lang. Thấy  Công Tôn đứng ở bên ngoài, thoáng vẻ ngạc nhiên, tựa như muốn hỏi “Tại sao anh không vào?”, Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng cười cười với anh, chậm rãi tiến đến, dịu dàng hôn lên trán anh một cái, sau đó kéo tay anh đi.

(*Bee: *bấn loạn* vì một hành động nhỏ vậy thôi mà cũng khiến ta phải xoắn vặn vì sự ôn nhu của anh a~ Cẩm Đường~~~

By the way, cái cảnh này khiến ta nhớ đến một cảnh của Tsubasa, quởn quá nên làm một cái fake chơi =))*)

(*Bee: Có người từng nói với ta rằng, không thích ta ghép Clamp và SCI lại với nhau. Ta cũng hiểu, hai bên là hai phạm trù khác nhau hoàn toàn, bất quá thì đối với một đứa thích gì làm nấy như ta, ta quả thật là bất kể. Có lẽ là do sở thích của ta quái dị chăng? Nói chung là mỗi người một sở thích mà *gãi đầu*)

Trong phòng khách, Triệu Tước ngồi trên ghế sa lon, sắc mặt không được tốt lắm. Bạch Trì vừa mới bị Triệu Tước không không đá mình một cước, còn tưởng rằng mình đã đắc tội gì với y, vẻ mặt thiệt tình là vô tội. Triệu Trinh lấy cớ kiểm tra vết thương mà đem Bạch Trì kéo vào trong phòng, cởi giầy cậu ra để xem xét kỹ lưỡng. Một anh chàng gian manh nào đó tranh thủ sờ sờ chân Bạch Trì, sau đó nói với một con thỏ nào đó mặt đã đỏ đến tận mang tai, “Không có chuyện gì.”

“Ừm, anh nói xem, Ben tại sao lại đối xử với ca ca như vậy?” Bạch Trì rút chân về, khó hiểu hỏi Triệu Trinh, “Rõ ràng là thích, nhưng lại muốn dùng phương pháp tàn nhẫn như vậy để thương tổn người ấy, thực sự là khó hiểu.”

“A…” Triệu Trinh nở nụ cười, đưa tay nắm lấy cằm của Bạch Trì, “Trên đời này ai cũng có thể nói rằng mình thích một người, nhưng chân chính thật lòng bỏ tâm tư ra để thích thì lại có mấy người? Cũng như là ai cũng đều thích tiền, nhưng đại đa số người chỉ là muốn có tiền, chứ không phải là thật sự thích bản thân của tiền.”

Bạch Trì sờ sờ cằm, cảm thấy Triệu Trinh nói rất hay, rất có đạo lý.

“Vậy… Hồi nãy tại sao Triệu Tước lại nói rằng chú ấy hận người nhà họ Bạch?” Bạch Trì hỏi Triệu Trinh, “Lại còn đá em nữa.”

“Ừm… Đại khái là bởi vì em quá đáng yêu đó mà.” Triệu Trinh nhướn mi, ghé sát đến hôn Bạch Trì.

“A!” Bạch Trì giật mình, vội đưa tay đẩy Triệu Trinh ra, “Không cho hôn!”

“Cứ hôn đó!” Triệu Trinh đè Bạch Trì xuống, lại bắt đầu chiếm tiện nghi con thỏ, “Tới chừng nào thì mới cho anh ăn em đây?!”

Bạch Trì mặt đỏ bừng, “Anh muốn ăn cơm thì em đi nấu cho, không cần phải sờ loạn!”

(*Bee: =)))))))))) cơm thì làm sao mà sánh bằng thịt thỏ được hả Trì Trì?*)

Triệu Trinh bị chọc tức tới độ nghiến răng ken két, “Thằng nhóc chết tiệt này, em rốt cuộc là khờ thật hay giả bộ khờ thế hả?! Muốn anh phải chờ tới khi nào, dứt khoát hôm nay phải làm mới được!”

“Nha!!!” Bạch Trì theo bản năng nhảy phóc qua một bên, ôm gối thối lui đến chiếc ghế sa lon bên kia, đẩy Lizbon ở một bên ra che chắn cho mình, hung hăng trừng mắt nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh có chút ủ rũ, ngẩng mặt lên trời, dựa vào ghế sa lon, tức hết nói nổi. Tại sao? Tại sao chỉ có mình Trinh tôi được nhìn mà không được ăn vầy nè trời? Gấp chết người!

(*Tội ghê chưa? =)))))*)

***

Triển Chiêu thấp giọng nói, “Carula có thể tìm tới chúng ta…”

Vừa dứt lời, điện thoại của Bạch Cẩm Đường liền vang lên. Anh bắt máy, vừa nghe một chút thì chau mày.

“Chuyện gì vậy?” Công Tôn hỏi anh.

Bạch Cẩm Đường quay đầu lại nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, nói, “Carula đang ở dưới chân núi, vừa bảo với anh là hắn muốn đến làm khách.”

“Thật sự tới sao?!” Mọi người đồng loạt nhìn Triển Chiêu.

“Vậy giờ làm sao?” Sinh đôi hỏi, “Mời hắn vào hay là đuổi hắn đi?”

Triển Chiêu liếc nhìn Ngọc Đường, nhún nhún vai với anh như là nói, cậu là đội trưởng, cậu quyết định đi.

“Mời hắn vào đi.” Bạch Ngọc Đường nói, “Đây là hợp tác đôi bên đều có lợi.”

(*Bee: Tên phiên âm của Carula và Wolfe, ta cũng không dám chắc 100% đâu, bởi vì theo bản dịch của Jude công tử thì Carula phiên âm là Karunesh cơ*)

Bạch Cẩm Đường gật đầu với sinh đôi, hai người liền xoay người ra cửa đón khách.

Bạch Ngọc Đường nhìn bốn phía một chút, nói, “Tôi, Miêu Nhi, đại ca, Âu Dương và Triệu Tước sẽ lưu lại; những người khác lên lầu chờ đi.”

Mọi người vui vẻ đồng ý, xoay người lên lầu. Mai Sâm muốn tránh cho khó xử nên cũng đi theo mọi người lên lầu.

“Cậu lưu lại đi.” Bạch Cẩm Đường đột nhiên gọi Triệu Trinh.

Tất cả mọi người đều có chút khó hiểu, Triệu Trinh cười cười, “Để làm chi a? Anh muốn tôi ở lại biểu diễn ảo thuật để giúp vui á?”

Tất cả mọi người đều cố nín cười.

“Nói vậy cũng không sai.” Bạch Cẩm Đường nói, “Theo như tôi biết, Carula là một fan siêu cấp của ảo thuật, mà người đứng đầu trong danh sách các ảo thuật gia mà hắn yêu thích nhất không ai khác chính là cậu.”

Triệu Trinh nhướn mi, “Ồ, được thế thì vinh hạnh quá. Anh muốn tôi dùng mỹ nam kế với hắn hả?”

“Mỹ nam kế thì miễn đi, bất quá nếu cậu ở đây thì có thể dễ nói chuyện hơn.” Bạch Cẩm Đường nói.

Triệu Trinh gật đầu, ngồi xuống ghế salon. Tiểu Bạch Trì ở phía sau bỗng nhiên có chút khẩn trương. Công Tôn kéo cậu lên lầu, sau khi vào phòng, Bạch Trì hỏi Công Tôn, “Thật sự phải để Trinh dùng mỹ nam kế a?”

Công Tôn buồn cười, “Làm sao vậy được, hắn chẳng qua là thích ảo thuật thôi, đâu phải là thích cậu ấy.”

“Cái đó… Lỡ hắn thích ảo thuật thì cũng có thể sẽ thích anh ấy thì sao?!” Bạch Trì có chút mất hứng, “Vậy mà ảnh lại tỉnh bơ như không á.”

Công Tôn nhịn không được liền bật cười, trêu chọc Bạch Trì, “Trì Trì, em ghen a?”

Bạch Trì nhìn Công Tôn một cái, “Hả… Đâu có đâu.”

“Nhưng mà em với Triệu Trinh lúc thì gần lúc thì xa, cảm giác dường như vẫn chưa vào quỹ đạo… Triệu Trinh từ nhỏ đến lớn là một công tử nhà giàu chính hiệu, có thể chung tình với em đến vậy thật sự là không dễ dàng a.”

“Cái gì mà chung tình a…” Bạch Trì đỏ mặt.

Công Tôn lắc đầu, ghé sát đến bên tai Bạch Trì, thì thầm nói hai câu, “Nếu em thật lòng thích thì đừng đẩy người ta ra xa ngàn dặm. Nhỡ dọa người ta chạy mất thì không biết đi đâu để tìm về a.”

“Thật sao ạ?” Bạch Trì càng lộ ra vẻ khẩn trương hơn, ghé vào khe cửa sổ để quan sát tình hình dưới lầu.

(*Bee: Thỏ con dễ thương quá, muốn cạp một phát a~ Mờ đoạn này có ai thấy Mỹ Nhân giống như mama đang nói chuyện với con gái không =)))) Chuyện hai vợ chồng con cả xem như tạm ổn, bi giờ papa Cẩm và mama Sách lại đi lo cho hai vợ chồng con út =))))*)

Không bao lâu sau, một chiếc xe màu đen có rèm che lái đến cửa biệt thự của Bạch Cẩm Đường, sinh đôi đứng ở đó đón khách. Cửa xe vừa mở ra, hai gã đàn ông vận âu phục màu đen bước ra, vừa nhìn là biết hộ vệ đã qua huấn luyện đặc biệt. Mọi người ở SCI từ cửa sổ trên lầu nhìn xuống, Tương Bình khẽ cau mày, mở máy tính tra cứu một chút rồi nói, “Wow, Hai gã hộ vệ đó đều từng là vua quyền anh a.”

“Thiệt hay giả?” Những người khác cũng bắt đầu xôn xao bàn tán, “Chơi ngông dzậy, tìm vua quyền anh để làm hộ vệ cơ á?”

“Như vậy không phải là so với Leonard còn oách hơn sao?” Không biết ai đột nhiên nói ra câu đó, mọi người đồng loạt nghĩ tới cái người ở bên cạnh Leonard là một tên ngó y chang ma cà bông lất pha lất phất, hoa hòe như súp lơ – Eugene, đều có chút trầm mặc không nói nên lời… Địa vị của ngài trùm xã hội đen thiệt là tràn ngập nguy cơ a.

(*Bee: =)))))) Há há há, Leo ơi là Leo, anh thiệt là mất uy quá nha =)))*)

Sau khi hai gã hộ vệ xuống xe, một gã đứng ở phía trước ba bước, một gã đi tới phía sau mở cửa xe, tiếp theo đó, một người bước xuống xe.

“Đó chính là Carula sao? Nương a, trẻ dễ sợ.” Triệu Hổ nhìn xuống từ cửa số, thấy từ trong xe bước xuống là một người đàn ông cao gầy, mái tóc dài màu đỏ, mặc một bộ âu phục màu đen, có chút giống người Á Châu… Chính là người Mỹ gốc Ấn (*American Indian*) trong truyền thuyết sao?

“Woa, thúc thúc này thiệt là suất nha.” Tiểu Dương Dương ngồi ở phía trên ghế sa lon ôm Lizbon tò mò đi tới nhìn.

Bạch Trì đi qua, liếc nhìn rồi nói, “Hắn ta… Như vậy cũng gọi là rất tuấn tú sao?”

“Cứ cho là thế đi.” Lạc thiên nói, “Không hiểu sao cảm thấy cách ăn mặc và khí chất của hắn có chút giống với Triệu Trinh.”

“Là fan mà.” Công Tôn không nặng không nhẹ thản nhiên nói, “Bắt chước theo cách ăn mặc và bộ dáng của thần tượng cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Cũng chẳng giống là mấy.” Bạch Trì nhỏ giọng lầm bầm, “Hắn không có suất như Triệu Trinh.”

“Hả?” Lạc Dương nhìn Bạch Trì rồi nói, “À, trước đây Hân tỷ tỷ có chỉ cho em một chút về các dạng.”

“Các dạng gì cơ?” Mọi người tò mò hỏi Lạc Dương.

“Dạ… Hân tỷ tỷ nói, Triển thúc thúc và Bạch thúc thúc là thuộc về dạng tạo hóa hoàn mỹ trời ban, không chút tỳ vết, một người thiên về văn một chút, một người thiên về võ một chút. Công Tôn thúc thúc là thuộc dạng (*nữ vương*) lãnh diễm, Đại Bạch thúc thúc là dạng đế vương hoàn hảo. Triệu Trinh thúc thúc là dạng tà mị, hai sinh đôi thúc thúc là dạng quái dị, Mã Hán thúc thúc là dạng lãnh khốc, Triệu Hổ thúc thúc là dạng chất phác, Trương Long thúc thúc là dạng lưu manh, Vương Triều thúc thúc đã kết hôn nên thuộc dạng người chồng tốt, ừm, Tương Bình thúc thúc là dạng trạch nam, sau đó, ba là dạng đại thúc uy mãnh, còn em là thuộc dạng đáng yêu.”

(*Bee: không thích gọi là chú nên ta để nguyên là thúc thúc ráo. Trong mớ phân loại trên thì ta thấy mình cùng nhóm với Tưởng Bình =)))*)

Mọi người há mỏ nghe Dương Dương nói xong, Mã Hán đưa tay vỗ vỗ Lạc Thiên, chân thành nói, “Anh đừng để bụng a!” Lạc Thiên thì vẫn còn đắm chìm trong âm hưởng câu nói kia… “Đại thúc uy mãnh”… trong lòng cực kỳ chấn động, mãi mà không thể thoát ra khỏi ý nghĩ đó, cảm giác đã bị tổn thương nghiêm trọng… Tại sao mình mới ba mươi tuổi đầu mà đã bị gọi là đại thúc (*ông chú =))*)? Bất quá nghĩ lại, ba mươi tuổi không phải là đại thúc thì là cái gì?

“Vậy… Còn anh đâu?” Bạch Trì có chút gấp gáp, níu tay Lạc Dương hỏi, “Anh thuộc dạng gì?”

“Hân tỷ tỷ nói anh với em giống nhau, thuộc về dạng bé trai chứ không phải là đàn ông.” Tiểu Dương Dương đắc ý nói, “Bạch Trì ca ca là dạng ngốc nghếch đáng yêu siêu tự nhiên.”

Bạch Trì dẩu dẩu mỏ, ôm lấy Lizbon bên cạnh, nghĩ hoài không ra, một mình lẩm bẩm… “Triệu Trinh là dạng đại suất ca tà mị, còn mình lại là dạng ngốc ngếch tự nhiên, đã hơn hai mươi tuổi còn bị nói là bé trai đáng yêu…” Coi bộ so với Lạc Thiên còn bị đả kích trầm trọng hơn~

(*Bee: =))))) ta thấy chuẩn đó chứ =)))) *vỗ vỗ đầu Trì Trì* Tiểu Trì Trì thật đáng yêu, muốn cạp a~ *)

Lạc Dương thấy vẻ mặt Lạc Thiên có vẻ như bị tổn thương dữ dội, liền nhào tới nói, “Ba à, ba không cần khổ sở đâu, Hân tỷ tỷ nói chị ấy là thuộc dạng đại thúc khống.”

(*Bee: Đại thúc khống – hỏi bác Gồ thì bác ấy dịch là Uncle Control: ý chỉ những cô gái độ tuổi U20 yêu thích những “ông chú” độ tuổi 35-40, kiểu như là thích những người lớn tuổi hơn, chín chắn, đáng tin cậy, chứ không phải mấy thằng nhóc bằng tuổi lóc chóc loi choi á.

Mà thật ra Mã Hân có lẽ cũng phải 24,25 rồi – đã tốt nghiệp trường y còn gì, Lạc Thiên thì tới tập này có lẽ là 29, tuổi hai người là vừa đẹp, cách nhau 5 tuổi *giống Okita và Sei* chẳng chênh lệch mấy đâu :”>*)

“Khụ khụ…” Những người đang uống nước đều bị sặc cả lũ, Mã Hán cúi đầu nghiêm túc nói với Lạc Dương, “Dương Dương, con sau này không được bắt chước Hân Hân học mấy cái thứ linh tinh này nữa!”

“Hả? Tại sao ạ?” Lạc Dương nghiêng đầu đầy khó hiểu, “Con thấy chỉ nói rất có đạo lý mà.”

Trong lúc mọi người vẫn còn cười đùa, Bạch Trì có chút mất mát mà đi tới cạnh cửa sổ, nhìn xuống.

Carula rất là oai phong, bảo hai gã hộ vệ lưu tại cửa, một mình đi theo sinh đôi vào bên trong.

“Bạch… Đã lâu không gặp.” Carula bắt tay với Bạch Cẩm Đường. Bạch Cẩm Đường đưa tay đáp trả một chút, cũng không có biểu tình gì rõ ràng, nhưng sau đó thì nhường đường cho hắn vào.

“A… Âu Dương cảnh quan.” Carula bắt tay với Âu Dương Xuân, “Ngưỡng mộ đã lâu.”

“Đây là Bạch Ngọc Đường.”

“Em trai của Bạch?” Carula gật đầu, “Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, cũng không nói chuyện.

Tiếp theo là Triển Chiêu, Carula đánh giá anh một chút rồi hỏi Bạch Cẩm Đường, “Đơn thân độc mã tiến vào căn cứ của Ben và thu thập toàn bộ người ở đó chính là cậu ta?”

Bạch Cẩm Đường nhướn mi, nói, “Cậu đừng nghe Leonard nói linh tinh.”

Triển Chiêu để ý quan sát Carula một chút, cảm thấy hắn rất trẻ tuổi, cảm giác đại khái khoảng chừng ba mươi tuổi, đặc biệt nhất chính là mái tóc màu đỏ cực kỳ chói mắt, hẳn là đã nhuộm, người Mỹ gốc Ấn có tóc đen.

“Triệu Tước.”

Carula sửng sốt, nhìn chằm chằm vào Triệu Tước, nói, “Ngươi chính là Triệu Tước sao?”

Triệu Tước liếc mắt nhìn hắn một cái, cũng lười đứng lên khỏi ghế salon, tiếp tục bưng tách uống trà.

“Cậu có biết đây là ai không?” Bạch Cẩm Đường chỉ chỉ Triệu Trinh đang ngồi ở ghế sa lon bên cạnh.

“Ô kìa…” Carula trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, tiến đến bắt tay với Triệu Trinh.

Bạch Trì ở trên lầu để ý nhìn thấy, rất ư là bất mãn, chợt nghe thấy Công Tôn ở bên cạnh nói, “Quả nhiên cho dù có ở địa vị nào đi nữa thì nhìn thấy thần tượng cũng sẽ khẩn trương a.”

Bạch Trì không nói lời nào, vẻ mặt rõ rành rành là mất hứng.

(*Bee: Mama kích con gái nha =))))*)

“Hôm nay đúng là một ngày tốt lành.” Carula rất hài lòng ngồi xuống ghế salon, nhìn mọi người một chút rồi nói, “Nếu như trên bàn có thể trưng luôn cái đầu sói của Wolfe rồi cùng nhau uống rượu thì càng tốt.”

(*Bee: Wolfe là thủ lĩnh của WOLF, hiện đang gây thù chuốc oán với cả Carula và Leonard, cũng là người mà nhóm SCI nhà mình cần phải đối đầu*)

Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu và Âu Dương Xuân đều là cảnh sát, nghe thấy cách nói sặc mùi giang hồ này của Carula vẫn thật là có chút không quen.

“Cậu tới là vì Wolfe?” Bạch Cẩm Đường nhìn ra Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu dường như không thích Carula, bất quá cũng khó trách, Carula tính tình tàn nhẫn dị thường, cho nên đại đa số mọi người đều không thích hắn.

“Dĩ nhiên.” Carula cũng đi thẳng vào vấn đề, “Ta nói thẳng đây, ta nhất định phải giết chết Wolfe, kẻ dám phản bội ta, ta tuyệt đối không bỏ qua, bất quá cái tổ chức biến chủng kia của Wolfe… Thành ra cũng trở thành một thứ khá phức tạp với ta.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái ——  Carula này quả là thẳng thắn.

“Ta vốn định thuê người để giải quyết Wolfe, mà đúng lúc này, những hành vi của hắn cũng chọc giận tới cảnh sát, nhiễu loạn trật tự an ninh của thế giới bên sáng… Cho nên ta muốn cùng các người hợp tác tiêu diệt hắn.”

Bạch Ngọc Đường sau khi nghe xong, gật đầu, “Có thể hợp tác.”

“Sảng khoái!” Carula hài lòng gật đầu, gác chân lên, đưa tay chỉ vào Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, nói, “Ta rất thích hai người các cậu, chúng ta hãy bàn chi tiết hơn về các quy tắc hợp tác!” Sau đó, vừa chỉ vào Bạch Cẩm Đường vừa nói, “Ta nợ cậu một chuyện, sau này nhất định sẽ trả… Về phần cậu…” Nói xong, chỉ chỉ Triệu Trinh, “Bàn chuyện xong xuôi thì đi ăn tối với ta nhé?”

(*Bee: Oh, nghe giống giọng điệu flirt thiệt chứ bộ =)))*)

Triệu Trinh suy nghĩ một chút, ngẩng đầu liếc nhìn lên trên lầu. Bạch Trì núp ở phía sau cửa, sắc mặt lúc này đã khó coi hết mức có thể, chợt nghe thấy giọng Triệu Trinh nhàn nhạt trả lời Carula, “Được thôi.”

“Ha ha ha…” Carula cười ha hả, “Hôm nay thật là đáng để ăn mừng mà!”

Bạch Trì nấp ở sau của, sắc mặt tái mét, nhìn sang bên cạnh, phát hiện có một cái gối, nhấc chân… đạp xuống!

(*Bee: Trời ơi, ta trết, ta trết!! Sao Trì Trì có thể đáng iu như thế trứ?!! XD*)

Hiệp nghị đã thành thì bước kế tiếp hợp tác là bàn bạc với nhau, ý tứ của Carula rất đơn giản, phương thức hợp tác, muốn hắn làm những gì, toàn bộ đều chấp thuận nghe theo Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, điều kiện của hắn chỉ có một, chính là để chính tay hắn giải quyết Wolfe.

***

Carula đem văn kiện đặt xuống bàn vừa, nhún nhún vai, “Ta không có ý kiến, kế hoạch rất hoàn mỹ.” Nói xong, nhìn Triệu Trinh, “Đi thôi, ảo thuật gia, ta có một chai rượu trắng năm 1878, muốn hân hạnh cùng cậu thưởng thức.”

“Dĩ nhiên.” Triệu Trinh khẽ mỉm cười, đứng dậy đi theo Carula. Carula hiển nhiên đối với Triệu Trinh cực kỳ kính trọng, lúc ra cửa còn tự mình mở cửa cho anh, phải nói là quá cỡ ân cần.

Chờ hai người ra khỏi cửa, Bạch Trì từ trên lầu vội vã chạy xuống, lao ra bên ngoài nhìn, thấy Carula đang mời Triệu Trinh vào xe ngồi ở ghế sau, rồi bản thân hắn cũng đi vào theo, sắc mặt của Bạch Trì trong nháy mắt xịu xuống. Suy nghĩ một chút, cậu đi tới bên cạnh Bạch Cẩm Đường, nói: “Ừm… Đại ca, cho em mượn một chiếc xe đi anh.”

(*Bee: Thấy hông? Giống giọng điệu con gái nói với papa “cho con tiền theo giai đi ba” =))))*)

Bạch Cẩm Đường khẽ giật mình, Triển Chiêu nhìn thấy sắc mặt của Bạch Trì, lập tức liếc Bạch Ngọc Đường một cái, nháy mắt với anh đầy tinh quái.

(*Bee: Vợ chồng con cả lại bu hôi thiên hạ, đi theo coi thị phi của vợ chồng thằng em đây mà =)))*)

Bạch Ngọc Đường có chút dở khóc dở cười.

Triển Chiêu nhạy bén cảm thấy là lần này nhất định là có trò vui để coi, liền lôi kéo Bạch Ngọc Đường, quay sang nói với Bạch Trì, “Trì Trì, bọn anh vừa đúng lúc muốn đi ăn cơm, cùng đi ha? Em muốn đi theo xe của Triệu Trinh đúng hem?”

Tất cả mọi người đều nhịn cười. Bạch Trì thì mặt đỏ bừng, há miệng, nói, “Em chẳng qua chỉ là sợ… Carula không phải là người tốt… Không phải là lo lắng chuyện gì khác đâu nha!”

Mọi người nhìn nhau —— Lạy ông tui ở bụi này.

(*Bee: =)))))))))))))))) không còn gì để nói về cái sự đáng iu của em nó*)

****************************************

Trailer nồi số 15

Trì Trì đã ghen rồi? Chưa đâu, nồi sau em nó sẽ còn ghen bạo nữa!

Để xem xem em nó còn làm được những chuyện gì khi lên cơn ghen này! =)))

Hãy theo dõi con thỏ từng bước đào hố chôn mình… trong bụng rồng =)))

****

P.S: E hèm, trước đây ta từng nói rồi, ta vốn dĩ không có ý định mần cảnh H của Rồng và Thỏ, bất quá thì số lượng yêu cầu không phải ít, vậy nên lập cái poll này để xác định lại lần cuối. Nếu đa số là phiếu thuận thì nồi 16 sẽ là nồi con thỏ bị ăn, nếu đa số là phiếu chống thì chỉ có nồi 15 chứ không có nồi 16. Okay, nhào vô vote thôi!

58 comments on “Quà Valentine # 1 – Lẩu Thập Cẩm SCI – Nồi số 14

  1. Bee a, quà Valentine của nàng làm ta xoắn vô cùng tận nha ~~~~ *ngáp ngáp*

    Sau bao phen nhường lại ánh đèn tỏa sáng cho bố mẹ và vợ chồng anh cả, giờ đây tiểu Trì em nó đã được làm ngôi sao zồiiiiii~~~~

    Ôi giời ơi ghen kìa ghen kìa ~~~~~ Ghen tiếp đi, ghen tiếp đi, bạo phát vào, rồi chui vào bụng Rồng nằm luôn cho nó lành em à =))))))))))))))))))))))))))

    • beedance07 nói:

      ngáp vì đâu? Vì xoắn hay vì buồn ngủ a? =)))
      Ừ, mấy nồi tới em nó sẽ có nhiều đất diễn lắm =)))
      Nàng… ác nhơn quá đó *giống ta :”>*

  2. meggimed nói:

    =)))))))))) *ôm quà bỏ chạy*

    bi dờ uây~~~~~~~ TIỂU BẠCH =))) Anh thấy anh bị dìm hàng chưa =)))) Cẩm Đường có Taber với Leonard, Trinh có bạn Carula (tên quái vậy =.=), vậy mà anh có mỗi thằng Ben tép riu~~ =)))))))))))

    *chạy chạy chạy* hum nay tui lại ngồi thư viện viết fic về Tử Ảnh Giả Ảnh nhà Du long, định finish để mừng tiểu Lạc hoàn Du Long =))

    • beedance07 nói:

      =))))) Ta biết nàng sẽ nói thế mà =)))) Đúng là Tiểu Bạch bị dìm hàng rồi =))))) Ta không biết, bản QT ta có ghi là Carula, tra trên bác Gồ thì là Ca Lula, coi bản dịch của anh Jude thì là Karunesh, vậy nên không biết tên anh ấy là gì =))))

      OH, lại thi thư viện à? Chẹp, nàng viết nhanh đi, sau đó viết cái fic đã hứa cho ta nhờ, định cho ta ca bài “em ơi em anh không thấy” tới bao giờ a? =)))

  3. sun nói:

    làm thịt sạch sẽ con thỏ kia đi
    tiểu bạch trì đáng yêu quá đi

  4. J.V. ~~ nói:

    Tặng chàng ngàn nụ hôn chụt chẹt đặng biết VLT năm nay thíp xẽ hông cô đơn *Mợ ơi~xao xưn thành thíp vs chàng dồi~ dư lày yk cho nó có không khí VLT*
    .
    .
    .
    Xợ hãi chưa =)))))))))))~?

  5. Zổ nói:

    Bee ơi~, có #1 thì sẽ có #2, #3, #4,… phải ko? =p~
    chẹp, đoạn “BNĐ ko phải siêu nhân..” đó xúc động ghê nha TTATT
    mà số chúng ta là fan Cẩm Sách rồi, nàng đừng giãy giụa than thở là vì sao chỉ cần 1 hành động nhỏ của Cẩm Đường đại ca đã làm chúng ta bấn loạn làm chi a~
    đoạn sau, huhu, tất cả những suy nghĩ để comment đã bị câu “papa cho con xin tiền theo giai” của nàng xua hết đi rồi, lại còn bị 2 con bạn kì-thị vì tội ngồi cười như con điên nữa chứ
    t ứ biết đâu

    • beedance07 nói:

      Thì có #1 và # 2 đó, cái số 2 là fanart a~
      Ừ, bà con cứ quen xem Bạch Bạch là superman ;;)
      Đúng, bất quá thì bấn quá vẫn phải gào thét a~ :”>
      =)))))) Ha ha, vì cớ gì mà nó xua đi được hết suy nghĩ của nàng a? Hai nhỏ bạn cớ gì lại kỳ thị nàng, người ta có quyền tự do cười chứ bộ =)))
      ta cũng ứ biết đâu

      • Zổ nói:

        vì cười nghiêng ngả nên chữ nó rụng hết ra khỏi đầu a >3<
        mỹ nhân trong nồi này thật là ra dáng mama hết mực vì con nha *cắn khăn*
        nàng nàng, ngày 14 cso nồi 14, suy ra ngày 15, 16, 17….=p~

      • beedance07 nói:

        =)))) tới mức ấy cơ á?
        Đúng, đúng, ta cũng thấy thế =)))
        Ax, muốn giết ta thì cứ nói thẳng, ta sẽ nhảy xuống biển TBD làm mồi nuôi cá của Cẩm Đường, ko cần dùng phương pháp ác độc vậy a ~

      • Zổ nói:

        nàng muốn tử hạ mẫu đơn hoa thì có, nàng ko thấy hy sinh vì sự nghiệp hủ hóa khách hàng sẽ ving quang hơn à?

      • beedance07 nói:

        không có cái chết nào là vinh quang cả =))) chỉ có cái chết dã man hay đỡ dã man hơn thôi =)))

      • Zổ nói:

        thế bị bọn ta cắn xé lại ít dã man hơn bị cá mập cắn xé à? TTATT

      • beedance07 nói:

        Ko, các nàng dã man hơn cá mập =)))

  6. J.V. ~~ nói:

    Miêu Miêu~ nhân cơ hội tên Chuột đang còn nằm chên jường bệnh~ PHẢN CÔNG yk~ PHẢN CÔNG yk~~~~~
    *lau lau máu mũi~~~*
    Chặn dấu j vs chàn, từ xì poi chặn kháx giề gây ngứa nhựn chỗ hông thể gãi~,thíp đã nhận ra rằng lòng thíp đan hướng về anh Trinh mà hô hào “Cố lên Trinh Trinh~ Tiến lên Trinh Trinh~ Anh lờ vô địch~” =))))))))~ giờ đến nồi nài mớy thấy nỗi khỗ của anh í vờ câu khẩu hiệu chên còn xôi xục hơn cả đợt nào thíp ra đg hò hét nói không vs ma túy và mại râm =3= *nhà trg phát động* ~~~~ *xoa xoa* Trinh à~ em hiểu cho nỗi lòng của anh~ và của em~

    • beedance07 nói:

      Ha ha, Miêu Nhi là chính nhân quân tử a~ đâu có đủ trình lưu manh để phản công =))))
      Đúng á, ta cũng thầm cổ vũ Trinh a ~ ngó tướng ảnh than thở ước ao mà thấy tội cho ảnh luôn =)))

  7. chuotyeumeo nói:

    Làm làm làm. Nhất định phải làm. Ta chờ không nổi nữa rồi. Mà sao không có cảnh làm của bác Diệp và Mỹ Nhân vậy nàng? Ta chờ.

    Bee’s P.s: cố gắng type có dấu nàng nhé~

  8. Y Huyết nói:

    Anh Trinh, anh than cái gì chứ? Muốn được như Bạch huynh đệ thì cứ xông lên đi, đè rồi lại đè, ta không tin con thỏ ngậy thơ kia không theo. Ai lại để đến tận cuối quyển 7 thế nài có chết (chúng em) không?
    Bee tỉ, yêm không cần biết kết quả bỏ phiếu dư lào, nhưng chương sau không có H cụa vợ chồng em nhỏ thì… *liếc mắt về đống đồ SM xa xa* … đừng trách yêm âu yếm tỉ nha ~~~
    …Cẩm Sách… chưa cưới đã thấy có dáng lão phu lão thê zồi ~~~

    • beedance07 nói:

      Sao cái giọng này của nàng giống Tiểu Đinh Đại Đinh xúi Cẩm Đường đè Công Tôn hồi tập 2 quá vậy =)))))))
      Nàng không thấy là ảnh phải chật vật hết cuốn 6, đổi lấy nửa cái mạng mới được hẹn hò với Tiểu Trì Trì đó a? Bởi vậy nên phải cố gắng lắm mới ăn được con thỏ đó =))) Tội thiệt =)))
      Trời đất! Nương a~ em dám uy hiếp ta? Ta hem biết, kết quả sao thì ta làm thế.
      =))) Cẩm Sách là yêu theo quá trình lội ngược dòng, người ta hôn nhân là nấm mồ tình yêu, hai người ấy thì ngày càng ngọt hơn mía lùi =)))))

  9. shock1210 nói:

    hô hô
    lần này ta có chuẩn bị kĩ luỡng. đã đánh răng cẩn thận sau khi ăn. hi vọng là sẽ k bị sâu răng.
    ta còn tuởng là nàng định hôm nay k nấu lẩu chứ. may quá vẫn còn 1 suất ăn lẩu cho ngày lễ tình yêu. hí hí
    p/s: Làm! Làm! Làm! Nhất định phải làm thịt sạch sẽ con thỏ *tay cầm dao nĩa, chảy nước miếng*

    • beedance07 nói:

      Ngoan *xoa đầu* chứ mà bị sâu răng là phải đi nhổ đó =)))
      Chậc, biết là sẽ có người đòi lẩu nên ta mới phải è cổ ra nấu đó a~
      p.s: Vote là được gòi =))) ko cần hùng hổ thế a

      • shock1210 nói:

        ta sẽ cố gắng để k bị sâu răng. chứ k thì làm sao muk ăn lẩu đc. hắc hắc
        nàng chịu khó ngày ngày nấu lẩu, giờ giờ nấu lẩu đi. ta sẽ túc trực ở nhà nàng ăn để đảm bảo k bao giờ có lẩu thừa *cuời nịnh nọt*
        p/s: ta phải vote, vote và vote để đảm bảo nàng sẽ làm thịt con thỏ 1 cách sạch sẽ
        ta thật là chờ mong đến lúc ấy. hô hô. Trinh đã chờ lâu thật lâu, ta xem lần này Tiểu Bạch Thỏ có thể sống sót để tỉnh dậy vào ngày mai hay k ???

      • beedance07 nói:

        Ừ, nhớ giữ răng cho kỹ vào, mai mốt đi lỡ có đi nhổ thì đừng bắt ta đền tiền a
        =)))) cười nịnh cũng vô ích a =))) ta lười a~
        p.s: =)))) tự nhiên. Ta thấy nàng còn gấp hơn cả Trinh a =)))

  10. Mac Hoi Thu nói:

    Ach, thu loi cho em la em khong danh Tieng Viet dc ah (tai em com = dt) nhung ma vi ban cai noi nay voi noi sau qua nen kim long khong dc ma com. Em xin hua lan sau se com bu =)) p/s: ung ho 2 chan 2 tay noi 16, ung ho het minh anh Tieu Long an Tieu Bach Tho vi 1 ngay mai tuoi xang hon :,>

    • beedance07 nói:

      không sao, lần sau ko bỏ dấu được cứ nói với ta, ta sẽ sửa lại cho em ^ ^

      • E hèm! Em côm bù lại hum bữa không côm đc nhá =]]
        _Đầu tiên là nhứt định phải cho anh Tiểu Long thịt con Thỏ đáng iu nhá, nhá, nhá!!!
        _Giời ạ Tiểu Bạch với Miêu Miêu ngọt trết đi đc (cơ mà em thích XD) Nhìn Công Tôn mỹ nhân với Bạch đại ca y trang vợ chồng son, suốt ngày quấn quýt hêm rời =]]
        _Mà hình như sau lày 3 đôi vợ chồng son mua nhà ở chung với nhau phải hêm =]] Ý da, y như chị bee nói ở trển, nhìn cứ như gia đình hạnh phúc ế, này nhá: Cẩm-Sách là papa mama chăm lo chiện gia đình, Tiểu Miêu-Tiểu Thử là vợ chồng con cả khoái ham hố coi chiện thị phi, Tiểu Long-Bạch Thỏ là vợ chồng con út đáng iu XDXDXD Nhìn gia đình ngừi ta hạnh phúc mà phát ham =]]
        _Ủa mà chị bee *giơ tay* em thắc mắc, sau lày bạn “Ben-Biên-Hòa” làm cái chi mà không tha thứ đc ế??? Em quên mất ràu a~~~~
        p/s: cám ơn nồi lẩu ngọt thiệt ngọt nha =]] và mong chờ coi nồi sau Tiểu Bạch Thỏ đáng iu tự đào hố chôn mình XDXDXD

      • beedance07 nói:

        Welcome back *ôm ôm*
        -Ờ, coi mòi sẽ làm thịt con thỏ a.
        -Bởi thế nên mới dặn em đánh răng sau khi ăn đó =))) Vợ chồng son sau đó từ từ tới vụ 14 là thành vợ chồng già luôn =)))) bất quá càng già càng khiến ta bấn =)))
        -Ừ, đúng gòi, từ từ sẽ đến đoạn đó a. Đúng hem, còn Triệu Tước và các bác thời trước là ông bà nội bà ngoại =))))
        -Từ từ em sẽ biết a~ cứ bình tình rồi cái gì tới sẽ tới.
        p.s: He he, không có chi a. Ừ, chờ ta~ XD

  11. ket nói:

    Sâu răng chết ta rồi :((((((((((( Nàng đi trả tiền nha sĩ cho ta :(((((((((((((((( 32 cái răng của ta sâu hết rồi :((((

    btw, chúc anh Rồng ngon miệng*amen* =))))))))))))))

    • beedance07 nói:

      Uýnh bi giờ, đã dặn là đánh răng kỹ sau khi ăn mà không nghe. Không đền xèng đi nha sỹ đâu a. Ông bà ta có câu tự làm tự chịu nha =))
      =))))) Cái này ta… hem chắc nha =)))

  12. Tiểu Vong Hoang nói:

    Lần đầu tiên nhìn thấy nhà chị *nước mắt nước mũi sụt sùi* ăn hết 14 nồi lẩu mà vẫn còn chảy nước miếng~~~

    Hảo muốn chuốc con thỏ uống xuân dược, lột sạch rồi ném lên giường con rồng aaaaaaaa

    Chị ơi em êu chị *vòng tay hình tim*

    P/S: Valentine vui vẻ :”>

    • beedance07 nói:

      Nào có cần xuân dược a, cái chính là con thỏ phải tự nguyện thì mới không uổng công con rồng chờ bấy lâu nay =)))
      Ha ha, cám ơn em *vòng tay hình tim lại*
      p.s: Em cũng thế nhé ^ ^

  13. HAPPY BEE à! nàng có thấy là mọi người sôi sục khẩu hiệu “ĂN TIỂU BẠCH THỎ” ko???
    thế nên hem đc dìm hàng anh Trinh nữa à nha!!!! phải tới lúc ảnh bước lên ánh đèn của cái “giường ngủ” chứ!!! *cười nham nhở* =..=

    • beedance07 nói:

      =))))))) Cái này tùy nha, có 4 phiếu chống rồi đó =)))
      Nàng… nham nhở quá a =))))) Nói chứ, cứ bình tĩnh, ngồi xuống, uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi từ từ thương lượng =))

  14. Alex-SeongJu nói:

    Long ăn Thỏ xong nhớ cho em bộ lông trắng nhá…bán kiếm được 1 mớ chớ ít ah////

    ta thấy bạn Tiểu Bạch đâu có bị dìm hàng ah…cũng có người theo và ngượng mộ mừ…có điều là không lộ ra như bạn Đại Bạch và Long thau…Hohohoho…

    Mĩ nhân hư…Đốt lửa người ta…Được cái là ta thix mĩ nhân thế này…đâu có lãnh khốc lắm đâu…Càng lúc càng ấm ah…

    Đế vương ah…há há há…trung khuyển đế vương thì đúng hơn…Nói ra ta thấy so với Tiểu bạch thì Đại bạch càng bị dìm hàng hơn, không những bị vợ ăn hiếp, bị em chê, bị song sinh xem như trò vui mà còn bị SCI xem như supplier nữa chứ ah…hay gọi cho đúng là sponsor nha…
    Ta là dạng giống nàng lun…hhhohohohooh…

    Đè ra hun…XD,,,

    • beedance07 nói:

      Ha ha, đừng hòng, Long ăn Thỏ là chỉ có nuốt sạch, xương cũng ko còn chứ đừng nói đến da =)))

      =))))))) Cái chính là ở chỗ Tiểu Bạch không có nhân vật khủng bố flirt a~ =))) Chính vì không lộ lên nên mới gọi là “dìm” a =)))

      Mỹ Nhân làm gì đâu mà lãnh khốc, cùng lắm là lạnh lùng và khẩu phị tâm phi a~ càng ngày càng dễ thương ứ chịu được :”>

      =)))) Đâu nào, Cẩm Đường dù vậy vẫn khí thế hiên ngang và lấy máu fangirl a
      Ta nghĩ đa số hủ đều thuộc về dạng trạch nữ a =)))

      Cho hun, ko cho đè

  15. Tuyết Hồ nói:

    Lão Bee, sao cái lựa chon cuối trong bảng bầu chọn của lão, tui thấy nó hơi hơi tự kỷ á =”=.

    P/s: Tui đi làm đây. Sáng sớm dại dột ăn nồi lẩu của lão, cười lăn lộn trễ giờ luôn. Bắt đền xD.

    • beedance07 nói:

      =))) không, ta nói thật, khả năng ta yếu kém thật a~ ta biết chứ bộ :”> edit nhỡ bị thô thì làm sao a~
      P.s. Ừ, đi làm vui a ^ ^ Ây men, sao tới mức trễ giờ luôn dzậy? =))))) Không phải tại ta nha~

      • Tuyết Hồ nói:

        Cá nhân ta thì thấy khá mượt, có 1 dấu ấn riêng rất Bee =].

        Ta ăn mì gói, chờ mì chín nên ngồi xem nồi lẩu của lão. Lăn ra cười một hồi mới sực nhớ ra, chết toi, trễ giờ =”=. Hên mà vô cty sếp chưa vô, hí hí =}

      • beedance07 nói:

        A~ cám ơn nàng, câu đó động viên ta rất nhiều a :”>
        =))))) hên quớ, may mà sếp nàng cũng trễ =)) mai mốt không nên ăn lẩu trước khi đi làm a ;;)

  16. Tử Tước nói:

    làm cái thăm dò hơi thừa rồi Bee *cười khả ố*
    nàng lại đi tháhc thức độ chong xáng của hủ là sao chứ, *thở dài*

  17. Nàng à, thịt thỏ ngon lắm nàng à. Đặc biệt là thỏ non, trắng nõn, non tơ. Mà còn là cảnh Rồng ăn thịt thỏ thì phải nói là kỳ quan nhân loại. KO DỊCH RA TỨC LÀ ĐẮC TỘI VỚI NHÂN LOẠI đó nha nàng. :cười bẽn lẽn:

    Ta là ta đang điên loạn vì độ ghen tuông 1 cách hết sức trá hình dễ thương của thỏ con đây nàng ơi. Tự nhiên, ta coi xong, ta lại muốn mở bài Thỏ Con Ăn Bánh để nghe. =)) Ta thấy, nếu được thì ta sẽ chế lời lại thành Thỏ Con Ăn Dấm. :”>

    Ta hoàn toàn no comment về cái bảng phân loại trai đẹp có hệ thống tổ chức và đầy tính logic của Mã Hân. Nàng ta cần phải được tặng giải nobel về phát kiến hết sức có ý nghĩa này. :”>

    • beedance07 nói:

      Chời~ làm gì mà đắc tội với nhân loại a~ =)))) Thịt thỏ là con rồng ăn chứ ta có ăn đâu a =)))

      Chưa đâu, nồi sau bé ấy ghen dễ thương không chịu được, chờ đi a~ Mà ta không thích bài thỏ con ăn bánh, bất quá thì nếu nàng viết được bài thỏ con ăn dấm thì đảm bảo ta sẽ thích =)))))

      Đúng ~ Ta rất hâm mộ Hân tỷ a =)))

      p.s. Nàng Med nhắn rằng: “nàng ah, nói thật, bảo ăn thịt thỏ ta thà ăn thịt heo” =)))))

  18. Ruan Yu nói:

    Thử Miêu cặp đôi hóng thị phi =)))
    Mỹ nhân yêu nghiệt chính là Đại Yêu Nghiệt :”>
    Trì Trì ngây thơ =))))))) Ghen cũng đáng yêu khiếp :* bé bị các anh lớn dụ dỗ kích đểu hậu quả là bị Long gege ăn sạch sẽ :)) bị ăn như thế mà vẫn ko thể hết ngây thơ :))
    Trì Trì thông minh thật đấy, nhưng thông minh tới đâu thì vẫn bó tay dưới sự ngây thơ của bản thân :))
    Trinh Trinh à, anh mà không được ăn Bạch Trì thì anh đi hoạn luôn cho rồi :)) giữ làm gì vô ích =))
    Bee làm việc có năng suất thật, lẩu ra cũng đúng dịp nữa :))

    • beedance07 nói:

      Đúng =))) Con Mèo gian xảo đó chuyên gia hóng thị phi =)))
      Không, là yêu tinh mà :”>
      =)))))) em nó coi như là “mãi mãi tuổi under-age” =))))
      Sự ngây thơ còn hơn cả Dương Dương a =)))
      =)))))))))) Nàng ác thế =)))) dã man nha
      He he, thì ta cố tình mần cho đúng nồi đúng ngày mà :”>

  19. chuotyeumeo nói:

    ta muon co canh H cua Diep gia va tuoc mi nhan

  20. chuotyeumeo nói:

    hom nao nang nau minh noi lau danh rieng cho diep gia va tuoc mi nhan nhe.co canh diep gia dang an tuoc mi nhan cang tot
    0_0

  21. meggimed nói:

    BEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE ơi :(((((((( nghe sợ quá :((((((((

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s