Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 17

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 17

Cả Nhà Thương Nhau

(*Bee: Thực hiện lời hứa. Nồi 17 đây a~

Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa =))) không thực sự liên quan *trừ phi là bạn có máu liên tưởng phong phú *tửng* như ta =))))* và bài hát là để đi kèm với hình minh họa =)))) có lẽ là do ảnh hưởng của cái Spoil Công Tôn Bạch Kỳ của Med chăng? =))))))

=> Uhm, nói chung là tình hình là đã đi tới cuối vụ án, mọi người bắt đầu kế hoạch tác chiến cuối cùng để cứu người từ tay bạn trùm.*)

***

Bạch Ngọc Đường phân phó nhiệm vụ cho mọi người, “Âu Dương phụ trách chỉ huy đợt cứu viện này. Các đội viên tham gia lên đảo cứu viện là Lạc Thiên, Bạch Trì, Triệu Trinh, Vương Triều, Trương Long, Tương Bình.”

Lạc Thiên và Triệu Trinh lần này chịu trách nhiệm lẻn vào trong trước để tìm kiếm tung tích của những người đó. Vì vậy sau khi mọi người ăn cơm tối xong, lúc màn đêm buông xuống sẽ phải lên đường. Trước khi đi, Triển Chiêu cầm bản đồ quần đảo đưa cho Bạch Trì xem, bảo cậu nhớ kỹ tất cả các vị trí, chịu trách nhiệm hướng dẫn cho Lạc Thiên và Triệu Trinh.

Bạch Trì dường như có chút lo lắng, nhìn Triển Chiêu, “Em… Chỉ có mình em hướng dẫn thôi sao?”

Triển Chiêu cười cười, đưa tay vỗ vỗ vai Bạch Trì, “Tương Bình sẽ dùng máy tính trợ giúp em nữa, nhưng mà chủ yếu vẫn là em phải dựa vào chính kiến thức của mình để đưa ra phán đoán. Nhiệm vụ rất nặng nha.”

Bạch Trì thoáng lộ vẻ thiếu tự tin. Bạch Ngọc Đường đi đến, ghé vào tai cậu thấp giọng nói, “Lần này Triệu Trinh cũng lên đảo. Cậu ta chính là người của em, em phải biểu hiện thật tốt, không thể để cho cậu ta gặp nguy hiểm a.”

Bạch Trì nghe xong tinh thần chấn động, liền nghiêm túc gật đầu, “Vâng, em biết rồi!”

Thấy  Triệu Trinh và Lạc Thiên đang thảo luận chuyện trang bị ở một bên, Bạch Trì tiến đến vỗ người Triệu Trinh, nói, “Trinh, anh đừng sợ, em sẽ hướng dẫn cho anh thật tốt!”

Triệu Trinh dở khóc dở cười nhìn Trì Trì, vật nhỏ này tới bây giờ vẫn chưa hiểu tình hình a.

(*Bee: =)))) Khổ thân, Trinh tới giờ vẫn bị Trì Trì xem là người yêu bé nhỏ, cần phải bảo vệ a =))))*)

Sau đó, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu bố trí kế hoạch vây bắt Wolfe.

“Carula cũng không phải là nhân viên cảnh sát, yêu cầu hắn hợp tác cũng là tình huống bắt buộc, bất quá tốt nhất là không để cho hắn ở chung một chỗ với Wolfe. Wolfe vẫn nắm giữ phần lớn tin tức, chúng ta còn phải dựa vào hắn để tra rõ nguồn gốc, thả lưới tóm gọn một mẻ, không thể để cho hắn chết.”

Tất cả mọi người gật đầu.

“Mã Hán, anh và Triệu Hổ chịu trách nhiệm phục kích bắn tỉa.” Bạch Ngọc Đường tiếp tục phân phó, “Mai Sâm mang theo cảnh sát ở bên ngoài phòng thủ, đề phòng Wolfe bỏ chạy. Bởi vì Wolfe có năng lực đặc biệt, để tránh thương vong, tốt nhất là có thể chiêu hàng hắn, Miêu Nhi và Triệu Tước chịu trách nhiệm việc này. Nếu thật sự chiêu hàng không được, tôi và sinh đôi sẽ chịu trách nhiệm cưỡng chế bắt hắn.”

Anh nói xong, tất cả mọi người đều đồng ý, duy chỉ có Bạch Cẩm Đường nhướn mi nhìn Bạch Ngọc Đường, “Ngọc Đường, còn anh?”

Bạch Ngọc Đường dường như có chút khó xử, nói, “Đại ca… Anh không phải là nhân viên cảnh đội… Em nghĩ anh vẫn không nên…”

Bạch Cẩm Đường liếc sinh đôi một cái, ý nói —— Tụi nó cũng không đâu phải nhân viên cảnh đội.

Bạch Ngọc Đường lại khó xử nhìn sang Triển Chiêu cầu cứu. Triển Chiêu cũng không biết nên nói làm sao mới tốt, nhiệm vụ lần này cực kỳ nguy hiểm đích, Wolfe chính là một con dã lang, không ai dám đảm bảo hắn đến đường cùng sẽ có thể làm ra loại chuyện gì… Đại ca và Công Tôn mấy ngày nữa sẽ kết hôn, vạn nhất nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn…

(*Bee: Không! Cứ tưởng tượng một trong hai người bị gì ngay trước hôn lễ thì thật là bi thảm a~ >^<*)

Mọi người cũng không dám khuyên, chợt nghe Công Tôn lên tiếng, “Vậy tôi cũng đi, chúng ta cùng hành động, nếu cần thì sẽ hỗ trợ, chứ để bọn tôi ở nhà chờ chỉ có thể lo lắng suông thôi.”

(*Bee: Khi mama lên tiếng =))) đương nhiên rồi, ba má lo lắng cho sấp nhỏ mà ~*)

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, cảm thấy cũng có lý, đành gật đầu đồng ý.

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, Triển Chiêu và Triệu Tước ở trong thư phòng thảo luận đến rất muộn. Triển Chiêu trở về phòng, bắt gặp Bạch Ngọc Đường đang ngẩn người ngồi ở trên giường.

“Ngọc Đường, sao thế?” Triển Chiêu thấy sắc mặt Bạch Ngọc Đường có vẻ nghiêm trọng, liền đi tới hỏi.

“Ừm…” Bạch Ngọc Đường khẽ thở dài, nói, “Không biết tại sao nữa, lòng có chút không yên.”

Triển Chiêu giật mình, “Cậu cũng từng trải qua bao trận chiến lớn nhỏ rồi, vậy mà đây là lần đầu tôi thấy cậu lo lắng đấy.”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Không biết… Có chút dự cảm không lành.”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, ngồi xuống bên cạnh Bạch Ngọc Đường, đưa tay nắm lấy cằm anh, “Có lẽ là linh tính a… Giác quan thứ sáu của cậu trước giờ đều rất mạnh.”

Bạch Ngọc Đường cầm lấy tay Triển Chiêu, ngẩng đầu nhìn anh.

“Vậy chuyện cậu lo lắng cụ thể là cái gì?” Triển Chiêu hỏi, “Hoặc là người nào?”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, nói, “Tôi lo cho đại ca.”

“Cậu cảm thấy đại ca sẽ gặp nguy hiểm?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường khẽ gật đầu. Triển Chiêu cau mày suy nghĩ một chút rồi xoay người đi ra ngoài.

Khoảng nửa tiếng sau, Triển Chiêu quay lại, nói với Bạch Ngọc Đường, “Tôi đã nói chuyện với đại ca và Công Tôn rồi. Hai người họ ngày mai sẽ không đi, ở nhà chuẩn bị hôn lễ.”

Bạch Ngọc Đường xoay mặt nhìn Triển Chiêu, nhìn thấy Triển Chiêu cười cười, nháy mắt với mình mấy cái mới chậm rãi thả lỏng xuống.

Chừng 3 giờ sáng hôm sau, mọi người ở SCI đều tỉnh dậy, bọn Âu Dương Xuân tối qua đã lên thuyền đi trước. Lạc Thiên và Triệu Trinh đã lẻn vào bên trong quần đảo, tìm kiếm các vị trí có thể giam cầm các con tin.

Trong biệt thự của Bạch Cẩm Đường, Công Tôn một mặt xem tin tức trên ti vi tin tức, một mặt lo lắng không yên.

“Đừng lo lắng.” Bạch Cẩm Đường đưa tay chạm vào cổ anh, “Bọn Ngọc Đường sẽ không sao đâu.”

Công Tôn gật đầu. Lúc này, chuông cửa chợt vang lên.

Bạch Cẩm Đường chau mày, nhìn màn hình quan sát… Là người đưa lễ phục đến. Anh vừa định ra ngoài mở của thì điện thoại chợt vang lên.

Công Tôn bắt máy, gọi Bạch Cẩm Đường lại, “Là Leonard tìm anh.”

Bạch Cẩm Đường quay lại bắt điện thoại, chuông cửa vẫn kêu không ngừng, Công Tôn liền đi ra mở cửa.

“Chuyện gì?” Bạch Cẩm Đường bắt điện thoại, có chút mất kiên nhẫn.

“Là cậu bảo tôi gọi đến mà!” Leonard trả lời một cách lười biếng.

Bạch Cẩm Đường sửng sốt, lập tức quay phắt đầu lại, nhìn thấy Công Tôn đang tiến ra ngoài cổng.

“SÁCH!” Bạch Cẩm Đường ném điện thoại, đuổi theo ra ngoài, thấy Công Tôn đã mở cửa. Nghe được Bạch Cẩm Đường gọi mình, Công Tôn quay đầu lại, không ngờ tới lại bị người ở cửa túm lấy cánh tay, kéo thẳng vào trong xe. Xe cũng không hề tắt máy, trực tiếp phóng đi luôn.

“Đáng chết!” Bạch Cẩm Đường nghiến răng, lao vào một chiếc xe ở bên cạnh mà đuổi theo. Chiếc xe ở phía trước chạy lạng qua lách lại như điên, Bạch Cẩm Đường không dám đuổi quá gấp, vạn nhất xảy ra tai nạn xe thì nguy hiểm nhất chính là Công Tôn.

Mắt thấy chiếc xe hướng tới căn cứ của Carula, nơi đám Bạch Ngọc Đường đang mai phục, Bạch Cẩm Đường có dự cảm xấu, liền lấy điện thoại ra…

Sau khi họ đợi khoảng hơn một tiếng… Wolfe vẫn chưa tới .

“Tại sao hắn vẫn chưa tới?” Triển Chiêu khẽ chau mày.

Carula chờ hoài cũng bắt đầu buồn ngủ. Đột nhiên, Mã Hán chịu trách nhiệm canh gác chợt lên tiếng, “Đội trưởng, có một chiếc xe đang chạy tới… Không đúng, là hai chiếc… Chiếc phía sau hơi quen mắt.”

Bạch Ngọc Đường cau mày. Đúng lúc này, điện thoại di động vang lên, anh cầm lên nhìn thì thấy chính là Bạch Cẩm Đường gọi tới. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu thoáng sửng sốt. Bạch Ngọc Đường bắt máy, nghe xong liền cả kinh, vội thông báo cho cả đội, “Mọi người cẩn thận một chút, Công Tôn đã bị Wolfe bắt làm con tin!”

“Cái gì?” Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì xe của Wolfe đã thắng “Kít” lại một tiếng, dừng lại bên ngoài căn cứ của Carula. Bám sát ngay đằng sau, xe của Bạch Cẩm Đường cũng đã đến nơi.

Wolfe mở cửa xe, lôi Công Tôn xuống, một tay cầm súng chĩa vào Công Tôn.

Carula nghiêng đầu nhìn nhìn, nhướn đôi chân mày, bắt gặp thấy Bạch Cẩm Đường đứng sau hai người ấy, sắc mặt quả thật là khó coi tới cùng cực a.

Wolfe vừa dí súng vào Công Tôn vừa quay đầu lại gườm Cẩm Đường, miệng nói, “Đừng tới đây! Nếu không ta giết nó!”

(*Bee: Chậc, đến giờ ta mới nhận ra, trong số các nhân của SCI, thật ra người bị uy hiếp, bắt cóc, tấn công nhiều nhất không phải Miêu Nhi, không phải Tiểu Bạch… mà chính là Công Tôn Mỹ Nhân. *Trấm nước mắt* Không chỉ là SCI, từ Thiếu Bao 1,2,3, đến cả Bao Thanh Thiên, không có ver nào là Mỹ Nhân không bị ngược một cách tàn bạo =))))) Đúng là trời ghen tỵ với người đẹp =))))*)

Bạch Cẩm Đường đứng nguyên tại chỗ. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái, trong lòng hối hận không nói nên lời, sớm biết thế đã để cho hai người họ đi theo, thật là chữa bò lành thành bò què mà.

Wolfe lôi Công Tôn theo, đi tới trước mặt Carula. Mọi người cuối cùng cũng thấy rõ bộ mặt thật của Wolfe. Bạch Ngọc Đường ánh mắt lạnh như băng, nhìn Triển Chiêu, “Miêu Nhi, chính là gã này.”

Ben nhìn thấy Wolfe cũng nhăn mặt cúi đầu. Tay của hắn vẫn đang bị trói lại trên rào chắn, chẳng khác nào một tấm bia sống, Wolfe mà không một phát bắn chết hắn mới là lạ.

Wolfe nhìn chằm chằm Carula, nhăn răng cười lạnh, “Không ngờ là ta còn tìm được một tấm bùa hộ mệnh cùng đi sao?”

Carula chớp chớp mắt mấy cái rồi liếc nhìn sang căn phòng kế bên. Vụ này chẳng phải là do đám Triển Chiêu giải quyết sao? Không ra là ta tự xử hắn nha~.

Triển Chiêu thoáng suy nghĩ, nhìn Triệu Tước một cái, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài. Bạch Ngọc Đường dựa theo kế hoạch ban đầu, mang theo sinh đôi bọc đánh từ đầu kia qua. Trước khi đi, Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu một cái, “Miêu Nhi…”

Triển Chiêu gật đầu với anh rồi cùng Triệu Tước rời đi.

Wolfe nhìn thấy Triển Chiêu xuất hiện cùng Triệu Tước liền sửng sốt, nghiến răng ken két, nói, “Quả nhiên các ngươi đã có chuẩn bị…”

Triển Chiêu nhìn Wolfe, lắc đầu, nói, “Thả người đi, ngươi có bắt anh ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“A…” Wolfe cực kỳ có kinh nghiệm trong chuyện này. Hắn dùng Công Tôn để chắn ngay điểm bắn từ trên lầu của Mã Hán, cười lạnh, “Các ngươi cho là ta tay không tất sắc mà tới sao? Các ngươi định bắt sống không được thì bắn chết, có phải hay không?”

Nói xong, hắn xoay mặt nhìn Ben ở một bên, “Mày đúng là đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm! Lại dám phản bội ta, bây giờ thì biết hậu quả rồi chứ?” Sau đó lại quay sang nhìn Carula, “Yêu cầu của ta rất đơn giản, giết kẻ đã phản bội ta này, sau đó hai ta quyết đấu công bằng!”

Carula khẽ mỉm cười, đột nhiên đưa tay, hướng về phía Ben bắn một phát…

“Đoàng!”

Ben trợn mắt nhìn Carula, nhưng ngay sau đó thét lên rồi ngã xuống đất.

“Ngươi…” Wolfe vốn định sẽ tự tay giết chết Ben, không ngờ rằng lại bị Carula cuỗm tay trên. Hắn trợn tròn hai mắt, khuôn mặt tràn đầy vẻ tức giận.

“Biết cái này nói lên điều gì không?” Carula cười lạnh, “Đó chính là, ta mạnh hơn ngươi.”

Wolfe nheo mắt lại, nói, “Chẳng qua là chó táp phải ruồi.” Nói xong lại dí súng vào Công Tôn, nhìn về phía Mã Hán ở trên lầu, “Thằng bắn tỉa mau ném khẩu súng xuống, nếu không ta sẽ bắn chết nó!”

Mã Hán cau mày, chợt tiếng Bạch Ngọc Đường vang lên trong tai nghe liên lạc, “Làm theo đi.”

Mã Hán cầm khẩu súng trong tay ném xuống, sau đó giơ hai tay lên với Wolfe, ý bảo mình không có súng, tiếp theo từ từ lùi vào trong. Triệu Hổ Vẫn nằm úp sấp ở bên cạnh, giao khẩu súng bắn tỉa cho Mã Hán, “Tiểu Mã ca, xem ra chỉ có một cơ hội duy nhất thôi.”

Mã Hán tiếp lấy súng, cũng không nhắm ngay mà bình tĩnh đợi thời cơ.

(*Bee: Hint a~~~*)

“Người yêu cầu quyết đấu chính là ngươi.” Carula có chút mất kiên nhẫn mà nhìn chằm chằm vào Wolfe, “Vì sao lại dùng đến cả cách hạ tiện như vậy? Ngươi từ lúc nào đã biến thành con rùa đen rụt cổ thế? Bây giờ ngươi đã xuống cấp tới mức ấy ư?”

Lúc này, Bạch Ngọc Đường và sinh đôi đã tiến đến phía sau Wolfe, nấp ở đằng sau xe của hắn.

Triệu Tước nhìn tình hình trước mắt, đột nhiên nói khẽ với Triển Chiêu, “Cậu nhìn ánh mắt của hắn đi, cho dù thế nào đi nữa thì hắn cũng sẽ nổ súng với Công Tôn.”

(*Bee: Mẹ *kế* chồng lo cho dâu con :”>*)

Triển Chiêu chau mày, mọi việc xem ra đã vượt khỏi tầm khống chế, đồng thời cũng tự trách mình tối hôm qua đã khuyên Công Tôn… Tiểu Bạch chắc chắn cũng đang tự trách mình.

Triệu Tước nhìn thấy thần sắc của Triển Chiêu, cười nhẹ, “Bây giờ mà cậu còn có thể nghĩ đến tư tình a?”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, biết bây giờ không phải là lúc để do dự, anh thu liễm tâm tình rồi gật đầu với Triệu Tước. Hai người xoay mặt nhìn Wolfe. Bạch Ngọc Đường thừa dịp Wolfe không chú ý, nhẹ nhàng khéo kéo nhảy xuống rào chắn, đáp vào bên trong bức tường của ban công. Anh cúi thấp người, lặng lẽ tiến đến gần mục tiêu.

Triệu Tước đột nhiên gọi Wolfe một tiếng, sau đó thì nhìn chằm chằm vào mắt của hắn. Wolfe khẽ cau mày, dường như có chút khó chịu, chợt nghe Triển Chiêu thấp giọng nói, “Buông tay ra…”

Wolfe vốn muốn dời đi tầm mắt, nhưng hai mắt không tự chủ được mà cứ hướng về Triệu Tước mà nhìn. Tầm mắt của hắn hệt như đã bị đóng đinh lại.

“Buông tay ra…” Triển Chiêu tiếp tục cất giọng dẫn dắt khiến cho Wolfe dần dần mất đi khống chế ở đôi tay…

Tiếp đó, một tiếng “Cạch” vang lên, tay của Wolfe khẽ buông lỏng, khẩu súng bị rơi xuống đất. Cùng lúc đó, Công Tôn lập tức chớp lấy thời cơ thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn và chạy về phía trước. Wolfe cũng đồng thời giật mình tỉnh táo, thoát khỏi ánh nhìn của Triệu Tước, vừa vươn tay ra định bắt Công Tôn lại thì đột nhiên Bạch Ngọc Đường từ rào chắn phía sau lẻn đến, kìm chặt lấy hắn, ấn hắn về phía trước. Do xung lực (*xung lượng của lực, đại lượng vật lí đặc trưng cho tác dụng của lực theo thời gian*), Bạch Ngọc Đường sau khi ấn Wolfe xuống thì lộn người về phía trước. Cùng lúc này, Wolfe ngã rạp xuống mặt đất, nhanh chóng rút dao từ tay áo ra. Hắn vừa mới rút dao ra thì chợt nghe thấy một tiếng “Chíu”, trên cổ tay xuất hiện một lỗ hổng đầy máu. Con dao lập tức rơi xuống đất. Ở trên lầu, Mã Hán đã dùng súng của Triệu Hổ mà bắn.

Sinh đôi đồng thời xông đến, lập tức chế phục Wolfe. Bạch Ngọc Đường đưa còng tay cho họ còng hắn lại. Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm.

Carula cũng thu hồi súng, đạp lên “xác” Ben vẫn đang nằm sấp trên mặt đất, “Được rồi, còn muốn diễn tới khi nào nữa? Vừa rồi ta đâu có bắn trúng ngươi.”

Ben giật mình ngẩng đầu, bàn tay được giấu ở dưới người chậm rãi giơ lên.

Bạch Ngọc Đường ở một bên đảo mắt nhìn thấy thì cả kinh. Khẩu súng vừa rồi Wolfe đánh rơi xuống đất đang nằm trong tay Ben. Khuôn mặt Ben tràn ngập ý cười, Bạch Ngọc Đường lập tức la lớn một tiếng “Miêu Nhi!” rồi lao về phía Triển Chiêu.

Nhưng lúc này, Ben đã giơ súng, hướng về phía Triển Chiêu bóp cò…

Ngay khoảnh khắc tiếng súng vang lên, Triển Chiêu lập tức cảm thấy Triệu Tước ở bên cạnh đẩy mình một phát. Anh khẽ lảo đảo, đầu đạn xoẹt qua cánh tay, nhói lên một trận.

Ben thấy phát súng không trúng, Carula ở bên cạnh đã móc súng ra. Ben đột nhiên xoay mặt, hướng về phía Bạch Ngọc Đường, bắn một phát súng.

Lúc này cục diện vô cùng hỗn loạn, phản ứng đầu tiên của mọi người là đi cứu Triển Chiêu, hoặc là giơ súng nhắm vào Carula, không ai ngờ rằng Ben sẽ trực tiếp nổ súng với Bạch Ngọc Đường. Cũng vào khoảnh khắc tiếng súng vang lên, Bạch Ngọc Đường chợt cảm giác một bàn tay kiên quyết kéo anh lại từ phía sau. Cơ thể mất thăng bằng sang một bên, nhưng anh vẫn kịp nhìn thấy đầu đạn đã bắn trúng vào người vừa kéo mình – Bạch Cẩm Đường.

(*Bee: Cái gia đình này, thật là… sẵn sàng chết vì nhau như vậy sao?! Oa hu hu *nước mắt như mưa*!!!!!*)

Giây tiếp theo đó, tiếng súng lại vang lên, Mã Hán trên lầu cùng Carula bên cạnh đồng thời bắn chết Ben.

“Anh!” Bạch Ngọc Đường vội lao đến trước đỡ Bạch Cẩm Đường, muốn nhìn xem thương thế của anh ở đâu. Anh vừa rồi rõ ràng đã nhìn thấy đầu đạn bắn trúng vào người.

“CẨM ĐƯỜNG!” Công Tôn cũng thét lên một tiếng, hoảng hốt lao vọt đến, cùng Bạch Ngọc Đường xem xét Bạch Cẩm Đường, tìm vết thương ở đâu.

Thế nhưng trên mặt Bạch Cẩm Đường lại không mấy tỏ vẻ đau đớn, chẳng qua là khẽ cau mày, đưa tay sờ sờ ngực, nhẹ nhàng nhổ ra một viên đạn.

Tất cả mọi người vây đến trợn tròn mắt.

(*Bee: Ồ mố? Cẩm đại gia mình đồng da sắt? o.O*)

Công Tôn cởi âu phục của Bạch Cẩm Đường ra, phát hiện thấy bên trong có một lớp áo chống đạn…

(*Bee: Ồ mố? Cởi áo nơi công cộng? =)))))*)

Bạch Cẩm Đường cười cười, nhìn Triển Chiêu ở ngoài đám người với vẻ mặt hết sức bình tĩnh, nói, “Sáng nay Tiểu Chiêu cương quyết bắt tôi mặc vào, nói rằng Ngọc Đường có dự cảm xấu, không mặc thì nó không an lòng.”

Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tê liệt ngồi xuống một bên. Bạch Ngọc Đường ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu. Hai người nhìn nhau cười một tiếng.

(*Bee: Tưởng tượng hình ảnh hai người nhìn nhau cười ~ ai nha, chói mắt a, ngọt ngào a~*)

Đem Wolfe áp lên liễu xe cảnh sát, mọi người chuẩn bị rời đi. Triển Chiêu đứng tại chỗ nhìn quanh.

“Miêu Nhi, chuyện gì vậy?” Bạch Ngọc Đường nhìn vết thương trên tay Triển Chiêu, “Tôi dẫn cậu đến bệnh viện.”

Triển Chiêu thế nhưng vẫn nhìn quanh, hỏi, “Triệu Tước đâu?”

Những người khác cũng giật mình sững sờ, bốn phía đều không thấy thân ảnh Triệu Tước đâu.

Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm vết thương trên cánh tay Triển Chiêu một lúc lâu, hỏi, “Triệu Tước có thể nào… cũng vì có dự cảm xấu… mới chủ động tới hỗ trợ chúng ta?”

Triển Chiêu hơi sững sờ, thấp giọng nói, “Mục đích chính là để đẩy tôi lúc nãy sao?”

“Đừng nghĩ nữa.” Bạch Ngọc Đường kéo anh vào trong xe, “Bất kể như thế nào thì hôm chúng ta cũng đã đánh một trận rất đẹp, đúng không?”

Dưới chân núi, Triệu Tước đứng ở ven đường quốc lộ, ngẩng mặt ngắm nhìn những áng mây trên trời. Một chiếc xe chậm rãi dừng lại trước mặt.

Triệu Tước liếc chiếc xe một cái, sau đó tiếp tục ngẩng đầu nhìn mây.

Cửa xe mở ra, người ở bên trong nhìn Triệu Tước, lạnh lùng nói, “Chơi đủ chưa?”

Triệu Tước nhìn người nọ, không nói lời nào.

“Lên xe.” Ngữ khí hoàn toàn không để cho người ta cưỡng lại.

Thở dài với vẻ bất đắc dĩ, Triệu Tước lên xe, đóng cửa.

Người trong xe nhìn chằm chằm vào Triệu Tước một hồi, “Mệt lắm sao?”

Triệu Tước ngồi vào ghế, nghiêng người ngã xuống, gối đầu lên đùi người nọ, khẽ lầm bầm, “Liên tục dùng đồng thuật quá lâu.”

Người nọ nhẹ nhàng sờ sờ tai Triệu Tước, “Bọn nhỏ không sao chứ?”

“Ừ.” Triệu Tước khẽ đáp lại một tiếng, sau đó chìm vào giấc ngủ.

Xe chậm rãi lái đi.

(*Bee: Giời ơi~ Cặp già này tình quá a~~~ tạm phong chức… ông bà nội cho cặp này vậy =))) tại Cẩm Sách đã là papa mama rồi =))) Chẹp ~ đúng là cả nhà thương nhau a~*)

Mấy ngày sau, cục cảnh sát thành phố S dưới sự chỉ huy của Bao cục trưởng thanh lý toàn bộ những điệp viên cảnh sát mà Wolfe cài vào. Phía hình cảnh quốc tế cũng một phen tiêu trừ toàn bộ vây cánh của Wolfe. Trận này phải nói là thắng quá đẹp. Bất quá các thành viên SCI vẫn chưa kịp hưởng thụ chiến thắng vụ án thì đã có một nhiệm vụ gian khổ khác đang chờ đợi bọn họ – tiếp tục lên đường thẳng tiến Đan Mạch, tham gia hôn lễ của Bạch Cẩm Đường và Công Tôn.

*****

Lảm nhảm cảm~

Hình ảnh Cẩm Đường kéo tay Ngọc Đường lúc đó thật sự là có ám ảnh lớn với ta a~ Ta cứ mãi tự hỏi? Nếu như khi ấy Cẩm Đường không mặc áo chống đạn thì anh có kéo tay Ngọc Đường không? Ta nghĩ là có. Cho dù điều có có nghĩa là anh phải chết. Cho dù điều đó có nghĩa là Công Tôn sẽ mất anh ngay trước ngày hôn lễ. Cho dù điều đó có nghĩa là anh sẽ vĩnh viễn chia cắt với Công Tôn. Cho dù điều đó có nghĩa là Ngọc Đường và Triển Chiêu phải hối hận tự trách cả đời. Theo như cảm nhận của ta, bảo vệ người thân đã trở thành một bản năng của Cẩm Đường. Vì thế anh sẽ chết nếu điều đó là cần thiết để bảo vệ người mình yêu thương. Cứ nghĩ đến điều đó là thấy sợ. Nếu như Cẩm Đường mà xảy ra chuyện ngay trước hôn lễ thì ta thề đó sẽ là bi kịch thảm nhất trong mọi bi kịch đam mỹ với ta. Chẹp~ ai nha, thôi, đó chỉ là một thoáng tự ngược của Bee khìn a~ SCI là do ai viết cơ chứ? Thiên hạ đệ nhất nhân từ tác gia – Nhĩ Nhã a~ làm sao có thể để Cẩm Sách kết thúc trong lệ máu như thế a? Cho dù là Tước gia, ta tin là Nhã sẽ dành tặng một kết thúc hạnh phúc cho người chứ đừng nói là Cẩm Sách của chúng ta :”>

Còn về Tước gia~ cảm xúc nhiều lắm, cơ mà không biết cách đặt bút thành lời, đành nhường cho Med a :”> ~

*************

Trailer nồi số 18

Hãy thử tưởng tượng nếu đám cưới của Cẩm Sách được chủ trì bởi Bee sẽ như thế nào a?

*Đưa tay ra* Nào, chúng ta cùng tham dự đám cưới Cẩm Sách! 

Hứa hẹn một nồi Super King Size ~

29 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 17

  1. Tử Tước nói:

    tem là của ta *xé tem*
    *xông lên hôn Bee chụt choẹt*
    ta phiêu đây, đọc cái nì xong fởn wá

  2. Dung Nhi nói:

    sao t mún like mà lại phải có tên đn vs mk thế này??? :))))

  3. Dung Nhi nói:

    quên, lượm pb đã ^^. Thanks chủ nhà xD

  4. Zổ nói:

    *đạp bàn* không có ver nào là Mỹ Nhân không bị ngược một cách tàn bạo =))))) =>cái dấu =))))))))))) là có ý gì, sao nàng có thể cười trên sự “bị ngược” của mỹ nhân cơ chứ
    bất quá, sao tự dưng ta muốn đoạn ý Cẩm Đường ca ca từ từ hẵng tỉnh để xem phản ứng của mỹ nhân nhể?
    t nhớ cái đám cưới của đại ca với mỹ nhân có vài giây thôi mừ, nàng định chen vào đâu?

    • beedance07 nói:

      Chẹp, đó là… ta bị nhiễm máu SM của Med, tự dưng cảm thấy Mỹ Nhân càng bị ngược thì ta càng yêu Mỹ Nhân thêm =))))
      Thật ra, muốn xem cảnh đó thì về sau có xảy ra rồi đó. Đọc lại cái những khoảnh khắc Cẩm Đường Công Tôn tập 11 đi ;;)
      Cứ chờ rồi biết a *cười nham*

  5. MeggiMed nói:

    TA YÊU NÀNG….

    ủa mà sao nàng biết ta sẽ dài dòng một hồi về Tước gia vậy?

    Trong cái spoil này, ta cực thích một số từ.
    Thứ nhất là tiếng gọi “Anh” của Ngọc Đường. Biết nói thế nào nhỉ, từ nhỏ ta đã luôn mong muốn có một người anh trai, bởi vì đi đâu ta cũng được coi là mạnh mẽ, là chỗ dựa, là người gánh trách nhiệm (là seme =]), nên ta luôn ghen tị với những ai có anh trai, và có fetish đặc biệt với những người anh, cái này thì nàng biết rồi *cười*. Tiếng gọi ấy của Ngọc Đường biến anh thành một đứa trẻ, một đứa trẻ lo sợ mất đi người anh lớn của mình, mất đi gia đình, chứa cả sự lo lắng, hoảng loạn và hối hận không thôi. Ngọc Đường sống chân thành lắm, nên tiếng gọi ấy là toàn bộ tình cảm của anh dành cho anh trai mình. (dạo này ta thích Ngọc Đường trở lại ;) )

    Thứ hai là, “gia đình”. Gia đình ấy, dĩ nhiên là để nói về hai anh em nhà họ Bạch. Ta cực thích phân tích của nàng khi nói “cho dù điều đó có nghĩa là Công Tôn sẽ mất anh ngay trước ngày hôn lễ”. Đó là điều mà ta đọc cả chục lần đoạn này vẫn chưa hề nghĩ tới. Công Tôn quan trọng với anh như thế, là hạnh phúc hiếm hoi của cả đời anh, động một sợi tóc còn không thể, đừng nói làm người ta đau buồn hay rơi nước mắt. Anh cũng biết dù như thế, hai đứa em anh cưng chiều, đặc biệt là Ngọc Đường mà anh bao bọc từ nhỏ tới lớn, không để phải chịu một chút ủy khuất nào, không phải cúi đầu hay thua thiệt ai, sẽ phải tự trách cả đời, thành một nỗi ám ảnh mãi mãi cho bọn chúng. Thế nhưng anh bất chấp. Bất kể thế nào, chỉ cần hai đứa em của anh, gia đình của anh, còn sống, với anh là quá đủ.

    Gia đình ấy… (trọng điểm) nàng bao gồm cả Tước gia phải không *cười*. Đáng tiếc là ta cảm giác, lúc này thì chưa phải, chưa tới lúc Tước gia có thể thực sự “chết” vì Miêu Miêu. Ông ấy còn có việc phải làm, và nhất định sẽ làm. Sau này thì có thể, nhưng bây giờ, ông ấy có thể hy sinh nhiều thứ để bảo vệ “bọn nhỏ”, nhưng nhất định sẽ không chết.

    Tiếp theo là đại đương gia, đại lão (cách gọi của tiểu Hổ =]). Lần đầu đọc đoạn này có hơi hụt một chút, tất cả những việc Tước gia làm, bảo vệ tụi nhỏ quý báu của năm người, vậy mà ngài có thể dùng một chữ “chơi” để tổng kết? Thế nhưng không phải.. Hình như đây chỉ đơn thuần là cách giao tiếp thân mật của hai người này thôi (_”__)|| Chẳng thể “bằng mặt” được, luôn luôn giống như một cuộc giằng co, bên kéo bên đẩy, khó có thể nói những lời dịu dàng với nhau. Vì họ mất quá nhiều, tổn thương quá nhiều, không thể (hoặc chưa thể) quen với sự ngọt ngào ấm áp được nữa. Hai người này, một góc độ nào đó, rất giống quan hệ của Cẩm Sách những ngày sau vụ “trên xe”. Tình thật đấy, nhưng vẫn là một người cường ngạnh áp đảo, một người trốn tránh và cứng đầu đối đáp, thân cận hơn bất cứ ai, tin tưởng hơn bất cứ ai, hiểu hơn bất cứ ai, nhưng nghi ngờ và đề phòng thì không bao giờ hết. (spoil – tới tận q14 vẫn thế) Nhưng mà ta nghĩ, Cẩm Sách còn trẻ mới nhanh như vậy, còn hai người này, không biết chừng khi mọi việc kết thúc, họ sẽ vẫn vậy thôi, theo thói quen :)). Nửa thế kỷ đâu ngắn?

    Nhưng mà, thật thích, vì đại gia hỏi “tụi nhỏ”. Thôi, nói cho cùng thì ngài vẫn không thể ngừng quan tâm tới thế hệ sau mà… Mấy người lớn này thật dịu dàng :’)

    Thôi bấn đủ, có gì lần sau chém tiếp =))

    • beedance07 nói:

      MÌ TU~
      Ta còn không hiểu nàng a? =))

      Ai nha nha~ uh, ta biết nàng có fetish đặc biệt với những người anh =))))) yup, thật lòng thì đây chính là khoảnh khắc của hai anh em mà ta thích nhất~ tình cảm giữa họ thật đẹp, thật ấm áp.

      Hi hi, ta mừng vì nàng thích nó, cứ nghĩ là sẽ chỉ có mình mình lảm nhảm cảm vậy thôi :”> không ngờ cũng có nhiều người đồng cảm a~ Nàng phân tích hay hơn ta á ~ ta rất thích phân tích của nàng a~ quả nhiên khi bấn thì nên tìm Med để bấn chung nhất =))) *hình như hai chúng ta đang tự sướng với nhau a =)))*

      Uhm, nàng nói đúng, lúc ta dùng từ cái gia đình này, ta cũng có nghĩ đến cả cảnh Tước mỹ nhân đẩy Miêu Nhi, nhưng chính yếu vẫn là nghĩ đến hai anh em Ngọc Cẩm. Nhưng đúng như nàng nói, ta cũng nghĩ Tước mỹ nhân sẽ không đi xa đến mức chết để bảo vệ cho Miêu Nhi. Bởi vậy nên mới có sự khác biệt, nếu Tước mỹ nhân là “đẩy” Miêu Nhi, thì Cẩm Đường chính là “kéo” Tiểu Bạch. Nhưng dù sao thì Tước mỹ nhân cũng đã dùng hết sức để cứu Miêu Nhi~ vậy nên dù ít hay nhiều ta cũng cảm thấy muốn bắt đầu include Tước mỹ nhân và Diệp gia vào đại gia đình SCI *giống như Đại Gia Đình Bánh Hấp =))))*

      Rất thích cảm tưởng của nàng về Diệp đại đương gia và Tước mỹ nhân, ta cũng phát biểu cảm nghĩ của mình về họ với nàng Allison rồi, nàng leo xuống dưới đọc nhé.

      Đúng a~ mấy người lớn này đúng là dịu dàng mà ~ ấm áp a~

      Uh, lần sau chờ nàng chém tiếp.

  6. mimi** nói:

    Thanx nàng, kỳ này quả là kịch tính và gay cấn.
    Nàng còn làm ta cười mún té ghế với những bình lựng ko hề đụng hàng.
    Đang dầu sôi lừa bỏng, nàng phang ngay: cởi áo nơi công cộng. Thật ko đỡ nổi!
    Bấn cặp Hắc gia và Tước gia quá! Thiệt ngọt ngào a!
    Nhưng nàng tìm biệt danh khác đc hem, ông bà nội thì thật là….. già quá a!
    Hun nàng 1000 cái!

    • beedance07 nói:

      :”> ngại quá, tính bựa của ta dù ở hoàn cảnh nào cũng không đổi =)))
      Ai nha, thì Cẩm Sách đã là papa mama, thì Diệp Tước phải là grandpa grandma thôi =)))) bọn họ chính là đã già =))) chỉ là có vẻ ngoài không lão hóa đầy lừa tềnh thôi =))) tính đến giờ thì hai người ấy phải cỡ hoặc hơn 60 rồi đấy =)))))
      Hun nàng lại 1 cái ~ giữ 999 cái làm vốn =)))

  7. xém chút làm ta đứng hình a! Đại ca mà có làm sao là mỹ nhơn chít mà ta cũng hấp hối theo á!
    mà thui, có chút sóng giò thì đám cưới mới yên bình chứ nhỉ!!!! >.<
    hé hé hé! ta chờ super king size à nhoa! ^_^

    p/s: ta rất rất thix bác Tước và bác XXX kia à, dường như cặp đôi này tập hợp hết thảy những điểm các yêu của các cặp đôi còn lại í!!!

    • beedance07 nói:

      Uh, cũng may mà đại ca không làm sao~ nếu không thì chính là fangirl hấp hối cả lũ a.
      Đám cưới… hình như cũng không yên bình cho lắm =))))
      Ừ, chờ nha~
      p.s: Mì tu, nhưng ta không nghĩ họ là tập hợp của các cặp kia a =))

  8. J.V. siu đẹp trai~ nói:

    Lâu quá rồi *cọ cọ* nhớ Bee quá yk *đè xún rếp rếp* Hãy nhận tấm chân tềnh cụa anh~
    Nồi này không hiểu sao lại làm anh khóc, Bee ạ ~ Hãi, sao dạo nài trái trym cụa anh lại yếu đuối tới thế ~ Ừ, Bee nói đúng, cho dù không có áo chống đạn thì Cẩm Đường vẫn che chắn cho Tiểu Bạch ~. Có lẽ, một s thôi, Tiểu Bạch hóa nhỏ bé lạ thường~, để bên cạnh một anh trai như thế ~ *ôm trym run rẫy* Dạo nài phân týk văn nhiều quá pỵ u tềnh hóa rồi, dẹp dẹp~
    [nhưn thật xự mắt ướt nhẹp ó, thươn anh yk]
    Linh tính của Bạch nhỏ mạnh, hay vì đó là anh trai của mình nên mới dư thế~. Gia đình~ ừ ừ~

    • beedance07 nói:

      Tấm chân tềnh của huynh ta đã nhận, nhưng màn rếp thì ta xin miễn =)))) Tới giờ mới biết huynh là fanboy =))) trước giờ không nói là ta cứ tưởng… Nói chung là đến girl ta cũng không cho rếp, đừng nói là boy =))))
      Uh, huynh quả là có trái tim một fanboy đích thực a~
      Đúng a~ cảm giác lúc đấy Tiểu Bạch trở nên thật bé nhỏ bên cạnh bóng dáng mạnh mẽ của Cẩm Đường a~ :”>
      Trong các đoạn của hai anh em thì ta chính là thích đoạn này nhất~

  9. J.V. siu đẹp trai~ nói:

    *cắt xoèn xoẹt* Coi như hông có cái màn tự ngược vừa rồi và cái com coi như lời cụa fanboi nhỏ xyn lậm BDSM yk~ :”3
    Nồi nài hành động là hành động, mà ngọt vữn lờ ngọt chết yk đc. :”>~ *lượt bỏ 2000 về anh êm Bạch* *ôm trym* Sách Sách~ cuộc đời cụa một mỹ nhưn xẽ ngược như vậy ư :((~. Xyn đừn ghen tỵ vs cái đẹp mah [Nhân danh hội o bế công và ấp ôm thụ]~
    “Ta mạnh hơn ngươi”~ đan ôm trym hồi hộp bỗn anh cừi vật vã [liên tg?: giường kingsize~ cường cường~ hỗ công :-?] dẹp dẹp, lạc đề :||
    Ben *lao vào đạp*~ uổn 1s hôm nào đó anh mặc niệm cho mầy *đạp lần n+m* *lượt bỏ 2000 câu chựi và các hành động bạo lựx khác để jữ hềnh tg. thíu nơm mỹ miều*

    • beedance07 nói:

      Hội o bế công và ấp ôm thụ =)))))))))))) Ta sẽ tham gia hội ấy =))))
      Bởi vậy ta mới bảo, tên Ben ấy chỉ mặc niệm được 1 giây thôi, về sau thì ứ tha thứ được cho hắn. Cái tội dám bắn cả Miêu Nhi, Ngọc Đường, tội nặng nhất là bắn trúng Cẩm Đường a.

  10. J.V. siu đẹp trai~ nói:

    Ôi ôi~ tội nghịp cho trái trym nhỏ nhoi của anh~ Hai chữ Cẩm Đường của Sách Sách làm anh điên đảo một hồi :|~ Nhỡ không có áo chống đạn thì sao? Sẽ sống như trước kia, trong dằn vặt của Miêu Thử~ Liệu…có sống đc ko? Sách Sách~ êm yêu anh êm thươn anh *ôm ấp xờ mó*~ [xao ko thể ngim túk trá hềnh quá 5s vậy~]
    Cởi áo ư? Giữa công cộng ư? *ôm trym lết lết* Sách Sách~ sắc hồ~
    Diệp lão gia *quỳ mọn và tung hô* Ôi ôi ôi~ trái trym cụa anh *rên rỹ* Thật dịu dàng và ôn nhu quá đi~~~~ Nằm trên đùi ư?~ Cứ như Cẩm Sách ver già hơn vậy :|~ nhưn giữa cả hai, hình như vẫn chưa thể ấm áp dịu dàng như thế~. Ôi~ như thế đến bao dờ nữa?

    • beedance07 nói:

      Ta hiểu cảm giác của huynh a~
      Nếu thế thì có lẽ là sẽ sống được, nhưng sẽ không thực sự là sống nữa. Nè nè, ai cho huynh sờ mó sàm sỡ Mỹ Nhân a? Hông được đâu á. Ta sẽ đi méc Cẩm ca ném huynh xuống TBD.
      Uh, chính là cởi áo nơi công cộng =)))
      Yup~ ta cũng có liên tưởng như thế a~ có lẽ phải tới tập cuối thì hai người ấy mới có thể chính thức đến với nhau.

  11. J.V. siu đẹp trai~ nói:

    Cái còm thứ 3 đâu? Xao hôm nay lại xét duyệt dư lày :((~ Ôi, tâm tềnh thíu nơm thầm kým dữ dội hông hỉu xao cứ phun trào, hông chặn lại đc Bee ơi~ Dù xao chăn nựa~ cho đến khy anh lết vào chốn nài, hãy tin rằn chún ta mãi có nhau tron tym nhé Bee *….câm nín*
    Ps: Xưn anh cho nó ngầu, chớ trá hình vữn là bản chất :]]

    • beedance07 nói:

      Tại hôm nay huynh bỏ thêm chữ “siu đẹp trai~” vào nick nên wp của ta kỳ thị đó =)))) Đùa chứ thật ra là do huynh xài nick khác nên nó tự động chuyển sang xét duyệt ấy mà. Bình thường chẳng phải huynh chỉ dùng nick J.V. thôi sao ;))
      Huynh đã muốn xưng “anh” thì ta cũng chìu a =))))
      Mà… lần sau có thể bớt xì tin một chút được ko huynh? Chỉ là ta có chút hơi hông theo kịp :”> *dù sao người ta cũng là thiếu lữ e thẹn a*

  12. shock1210 nói:

    lẩu lẩu. ta ăn ta ăn =))))
    ngon quá đi mất *xoa bụng*
    thật là hạnh phúc nha.1 cái kết viên mãn.nói chung là k ai phải xuống uống trà với anh Diêm cả.mà lại còn thể hiện được tình cảm gia đình êm ấm, hạnh phúc chứ.yêu S.C.I quá đi mất (yêu nhất là nàng bee hay nấu lẩu cho ta ăn =)))) )
    p/s : ta nghĩ là dù k mặc áo chống đạn thì Đại Bạch vẫn sẽ đỡ cho Tiểu Bạch. bời vì theo ta thấy vào lúc đó Đại Bạch làm gì còn có thể suy nghĩ nhìu.chỉ bằng tình cảm đối với đứa em thân yêu thì cơ thể đã tự động nhảy ra rồi.đầu óc lúc đó là k dùng đc =))))

    • beedance07 nói:

      =))) rồi rồi, ta biết nàng yêu ta nhất =))
      p/s: Uh. Ta nghĩ Bạch đại ca vẫn sẽ kịp nghĩ dến Mỹ nhân, nhưng cơ thể sẽ theo bản năng mà lao ra bảo vệ Ngọc Đường.

  13. Allison nói:

    Nồi này rất hay, thể hiện đúng tình cảm anh em, đồng đội thật cảm động
    Mình thấy mọi người đã bắt đầu hiểu cho Triệu Tước rồi đó, sẽ hiểu đc tước mỹ nhân không phải người xấu , luôn bảo vệ cho bọn trẻ

    Còn Diệp gia, lâu lâu mới xh thật ko biết nhận xét sao nữa, but mình ko co cảm tình với người này. Có lẽ theo nàng Med nói
    …” Vì họ mất quá nhiều, tổn thương quá nhiều, không thể (hoặc chưa thể) quen với sự ngọt ngào ấm áp được nữa…ẫn là một người cường ngạnh áp đảo, một người trốn tránh và cứng đầu đối đáp”
    But ở tuổi này rồi chẳng lẽ bác ấy ko thể mài bớt những gai nhọn của mình và đối xử với Tước mỹ nhân dịu dàng hơn sau. Nếu nói quan hệ của 2 ng giống Cẩm Đường – Công Tôn lúc đầu thì chính Cẩm ca đã làm công tôn thay đổi bằng tình cảm chân thành của mình, co lẽ Trieu Tước cứng đầu, bướng bĩnh ko ai nắm bắt đc nên phải dùng sự bá đạo này đề áp bức but tình yêu bá đạo chỉ làm con người cảm thấy ngạt thở và muốn trốn tránh đi thôi. Hai người này đã vờn nhau hơn 20 năm rồi đến bao h mới có thể nhượng bộ để nắm lấy hạnh phúc ( đời ng co bao nhieu cái 20 năm chứ, bác Diệp nên nhượng bộ trc dùng sự khôn khéo và tc chân thành của mình để cảm hóa triệu tước)

    Sao thấy thương cho Tước mỹ nhân quá, sao anh ko gặp đc 1 người ” thê nô” tuyệt vời như Tiểu bạch hay 1 ng bá đạo ôn nhu như Cẩm ca, mỹ nhân mà bị ngược hoài làm mình đau lòng quá,,,

    • MeggiMed nói:

      Ai da~ Nàng nói về Diệp gia làm ta buồn lắm đấy ;___; giờ chỉ có thể nói với nàng, trong truyện của Nhã, “nồi nào úp vung nấy”, bị ngược là cả hai đều bị ngược, và người “có gai nhọn” không phải chỉ có Diệp gia thôi đâu =))) Công hay thụ, trong truyện của Nhã đều là những người đàn ông đích thực, họ đều là những người dám làm dám chịu trách nhiệm, không có người áp bức và người bị áp bức trong một cp của Nhã đâu =))

    • beedance07 nói:

      Uh, từ tập này trở đi, mối quan hệ giữa Tước mỹ nhân và bọn trẻ đang dần dần được cải thiện a.
      Nói thế nào nhỉ, với Diệp gia, ta nghĩ người đó rất ít được nhắc đến (*tần số xuất hiện ít hơn hẳn Tước mỹ nhân =)))*) là bởi vì người đó là nhân vật bí ẩn nhất, là một trong những chìa khóa then chốt nhất. Vậy cho nên chúng ta khó lòng mà đánh giá người đó đươc. Mãi đến tập 14 thì Nhã mới bắt đầu đi sâu hơn về người đó. Có những góc khuất nếu chúng ta không thấy thì sẽ dễ nghĩ oan cho nó a~ Diệp gia có thể cũng trải qua những đau khổ mà chúng ta không nhìn thấy được, có khi ngài ấy còn bị oan hơn cả Tước gia. Nàng có đọc “tam sinh tam thế” chưa? Ta có liên tưởng một chút, nghĩ rằng có thể Diệp gia giống với Dạ Hoa, là người cũng bị oan không kém Bạch Thiển. Ban đầu ta cứ trách Dạ Hoa vì sao lại có thể đối xử với Bạch Thiển tàn nhẫn như thế, mãi cho đến giữa cuối truyện mới hiểu ra, rằng Dạ Hoa làm thế hoàn toàn là vì yêu Bạch Thiển, chỉ là Bạch Thiển không hiểu, và độc giả chúng ta cũng không biết nên cứ trách oan cho anh. Có lẽ bởi vì chúng ta cứ mãi theo chân Tước mỹ nhân, nhìn thấy Tước mỹ nhân đau khổ, nhưng lại không nhìn thấy được nội tâm của Diệp gia mà chỉ thấy sự lạnh lùng bên ngoài của ông nên khó lòng mà hiểu cho ông được. Hơn nữa, chúng ta vẫn chưa thật sự biết họ đang phải trải qua những chuyện gì, đang ở trong hoàn cảnh như thế nào nên ta nghĩ cũng khó mà so họ với Cẩm Sách và Thử Miêu. Có thể là Diệp gia rất ôn nhu với Tước mỹ nhân theo cách riêng của ông, chỉ là chúng ta vẫn chưa nhìn thấy rõ. Tước mỹ nhân có thể hiểu rất rõ điều đó, và cũng có thể giả vờ như không hiểu vì không thể tiếp nhận thứ gọi là “hạnh phúc”. Tước mỹ nhân dường như cảm thấy bản thân mình không xứng đáng với hai chữ “hạnh phúc” nên cứ mãi trốn tránh. Còn Diệp gia, ta cảm thấy có vẻ như ông nửa muốn mang lại hạnh phúc cho Tước mỹ nhân, nửa như lại rất hiểu và đồng cảm với những gì Tước mỹ nhân nghĩ, vậy cho nên giữa họ mới tạo ra một thế giằng co dai dẳng đau khổ như vậy. Khó mà nói ai đau khổ hơn ai. Một người chạy trốn trong đau khổ, một người đuổi theo nhưng lại băn khoăn day dứt, nửa như muốn tiến tới nửa như lại sợ người ấy sẽ vỡ tan. Cảm nhận của ta là như thế a~
      Hi vọng là hạnh phúc sẽ đến với hai người…

      • Allison nói:

        Có lẽ vì ông ấy xh ít quá, mình vẫn chưa coi những vụ án sau này nên chỉ đánh giá phiến diện theo cách “Fan Triệu Tước”, chỉ thấy Tước mỹ nhân thiệt thòi hơn là ko chấp nhận đc. Gần đây đọc đam mỹ ngược hơi nhiều nên bị ảnh hưởng cái nhìn ko thiện cảm về những thằng Công bá đạo, phúc hắc… mình sẽ có gắng theo dõi hết bộ ĐM này, lúc đó sẽ đưa ra kết luận về 2 người này :) chứ h trong mắt mình chỉ thấy 1 Tước mỹ nhân đáng thương và thiệt thòi I trong truyện này thôi

        À quên, thanks này Bee về chương này nha, hơi ngắn vẫn chưa thấy đc đám cưới, Có lẽ chời nồi sau vậy…hi.hi :D

  14. Coman1 nói:

    Dam cuoi cua bach dai ca.ta gui hoa va trai tim

  15. _Ể! Vậy chị bee edit cái phiên ngoại về hôn lễ của Bạch đại ca với Công Tôn mỹ nhơn á, hay là chị bee chém thêm vào cái phiên ngoại (tại em thấy cái trailer “Hãy thử tưởng tượng nếu đám cưới của Cẩm Sách được chủ trì bởi Bee sẽ như thế nào a?”) :”>
    _Hôn lễ của 2 người đó đặc biệt, chỉ vỏn vẹn 5p đồng hồ =]]]]] ghi vào sách kỉ lục ghi nét được ế =]]]]]
    P/s: Cho em thắc mắc cái, nồi 18 king size là sao thế ạ??? Em hông hiểu :”X

  16. HuLi nói:

    Ta bắt đền, ăn lẩu xong, đọc com xong, ta cay mắt muốn chết.
    Hix, ta mới đọc xog vụ 5 thui hà, thương Tước mỹ nhân nhất.
    Công Tôn mỹ nhân cũng bị ngược, mà Tước mỹ nhân cũng bị ngược nữa.
    …. mà không sao, như nàng Bee đã nói “Thiên hạ đệ nhất nhân từ tác gia – Nhĩ Nhã a” hehe ta tin là mọi người đều được Happy Ending, Yeah !!

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s