Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 18

Lẩu Thập Cẩm SCI

Nồi Đặc Biệt số 18 SUPER KINGSIZE!

Cùng Tham Dự Đám Cưới Của Cẩm Đại Gia & Sách Mỹ Nhân Nào!

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa :”>*

Người Chủ Trì (MC): Beedance07 (Bee khìn)

Nhà Tài Trợ Chính: Nhĩ Nhã, Scimeantap.wordpress.com

Bee: E hèm *chỉnh mic, lấy giọng*

Kính thưa quý vị quan khách cùng quan viên hai họ kính mến. Gia đình chúng tôi vô cùng xúc động trước sự hiện diện đông đủ của quý quan khách không ngại mưa gió bão bùng chèo ghe chống gậy đến đây… để dự buổi tiệc cưới của hai giai nhà chúng ta. Công lao đóa… cháu Bee xin nguyện khắc cốt ghi tâm và mãi mãi không quên ơn quý khách. Dzỗ tay~

Và nhân vật chính trong ngày cưới hôm nay, không ai khác hơn, đó là… Sách dâu và Cẩm rể!

Mời quý dzị hướng mắt dzìa sân khấu để chào đón…

Công Tôn Sách và Bạch Cẩm Đường!

*Tung hoa, bắn pháo, khui sâm panh*

Quan khách: Bà Bee kia, làm gì làm lẹ lên. Nói gì mà lắm thế!!! *chọi cà chua, ném trứng cá*

Bee: *lấy rổ hứng* Biết gòi! Bình tĩnh cái coi! Dám ném đồ vào người chủ trì à!? Ta ném mấy người xuống Thái Bình Dương cho cá mập ăn bi giờ?!

Quan khách: *nhìn Bee đầy khinh bỉ* Hừ, trình độ cỡ bà mà đòi ném bọn tui xuống Thái Bình Dương hử? Có lẹ lên không thì bảo!

Bee: *vờ như không thấy, phất tay tiêu sái, mỉm cười độ lượng* Được rồi, các em đã muốn thì chị chìu. Vào chủ đề chánh đây.

E hèm, các bạn đã xem Proposal Daisakusen chưa?

Quan khách: Dính dáng gì ở đây?

Bee: Hừm, biết thì thưa thốt, hem biết thì dựa cột mừ nghe. Trong phim, vào ngày cưới, cô dâu và chú rể đã chiếu một slideshow về những kỷ niệm mà họ đã trải qua. Như các bạn đã biết, Cẩm đại gia và Sách mỹ nhân của chúng ta đã trải qua khá nhiều gian lao và thử thách cũng như những kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng trước khi chính thức đến với nhau. Vậy cho nên, hôm nay, nhân dịp đám cưới của hai người, Bee ta đã chuẩn bị và tổng hợp một cuốn phim nho nhỏ để ôn lại những kỷ niệm đáng nhớ của hai người trước ngày kết hôn. Xin mời quý vị hướng mắt về phía màn hình để theo dõi! Dzỗ tay!

By the way, toàn bộ những đoạn phim dưới đây đều được cắt ra từ bản edit của nhà tài trợ Scimeantap.wordpress.com *đã được xin phép đàng hoàng*. Xin mời các bạn hãy tìm đọc toàn bộ bản đầy đủ ở trang web này. Và cũng xin được cám ơn các thành viên iu dấu của Scimeantap đã cho ra những bản edit tuyệt vời thế này.

*Nhạc nền nổi lên~ Mộng uyên ương hồ điệp =)))*

“From The Beginning Until Our Wedding”

***

***Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên***

Công Tôn từ phòng pháp y ra, xoay người vừa định rời đi, thì lại nghe thấy thang máy “Đing” một tiếng.

Quay đầu lại, thấy thang máy bên kia mở cửa, bên trong chậm rãi đi ra một người mặc âu phục, chân đi giày da.

“Cậu tìm ai?”

“Anh là ai?”

Công Tôn thấy người này thái độ ngạo mạn, ngẩng đầu, nở nụ cười với hắn. Công Tôn vươn tay: “Xin chào, tôi là Công Tôn Sách bên phòng pháp y.”

Người nọ thấy dáng tươi cười của Công Tôn, đầu tiên là sửng sốt, nhưng với lễ tiết được huấn luyện vô cùng tốt, hắn theo bản năng cũng đưa tay ra bắt, vừa định mở miệng lại thấy trên tay có cảm giác bất thường, ẩm ẩm trơn trơn, cúi đầu nhìn…

Chỉ thấy Công Tôn đang đeo găng tay plastic màu da, bắt tay mình, nhìn kỹ trên tay, thấy có chất dịch hồng hồng trắng trắng, sền sệt lại dính dính.

Đang không biết nó là cái gì thì Công Tôn nhiệt tâm giải thích giùm: “Màu hồng là phần còn lại của gan, màu trắng là não, màu đen là mỡ bị đốt…”

Người nọ rất lạnh lùng bình tĩnh, ngoại trừ sắc mặt hơi xanh lại, không có phản ứng gì đáng chú ý, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trái táo ở cổ hắn hơi rung vài cái…

“Xưng hô thế nào?” Công tôn cười đến chói lóa, trong lòng tự nói người này không phải loại nhân vật nhỏ bé.

Người nọ cắn răng phun ra ba chữ: “Bạch Cẩm Đường.”

Bạch Cẩm Đường nét mặt đang âm trầm, bỗng đổi thành mặt tươi cười mờ ám, hắn mở hai tay ôm chầm lấy Công Tôn đang đứng đờ ra trước mặt: “Ngọc Đường vẫn hay nhắc tới anh.”

Trên lưng Công Tôn, thình lình xuất hiện dấu tay vừa hồng hồng lại vừa dính dính…

*** Đêm Đầu Tiên Bên Nhau ***

 

“Anh phải phối hợp với tôi, tôi sẽ giúp anh bắt tên biến thái kia lại.”

Công Tôn suy nghĩ một chút, gật đầu.

Bạch Cẩm Đường cười tự mãn, kéo Công Tôn, áp chặt vào cửa sổ.

“A!” Công Tôn giật mình khi thấy Bạch Cẩm Đường hôn vào gáy mình, kinh hoảng quay đầu lại: “Cậu… Cậu làm gì vậy…”

Vừa cười vừa tiếp tục, Bạch Cẩm Đường cởi nút áo của Công Tôn ra, bàn tay vói vào dưới áo, cảm nhận làn da mềm nhẵn nhụi: “Yên nào! Phải phối hợp chứ.”

“A…” Công Tôn hoảng loạng muốn giãy, nhưng khí lực của Bạch Cẩm Đường kinh người, hơn nữa tay lại đang sờ loạn khắp nơi.

“Cậu…… Buông ra!” Công Tôn tức giận đến mặt mũi trắng bệch, “Không được sờ… A…”

“Để bắt biến thái a!” Bạch Cẩm Đường xoay người Công Tôn lại, xé mở áo sơmi của anh, rồi bắt đầu hôn ở cổ, xương quai xanh, vai, lại còn vừa  cắn vừa hôn, một tay khéo léo ôm chặt thắt lưng Công Tôn, một tay sờ soạng, trượt dài theo tấm lưng xuống dưới, lướt qua mông, chạm vào giữa hai chân Công Tôn, Công Tôn hoảng sợ nhảy dựng lên, “Biến thái! Cậu mới là biến thái! Buông tay! Không được đụng vào tôi…… Buông ra! Hỗn đản!”

Nhìn Công Tôn trong lòng vì chấn kinh quá độ mà liều mạng giãy dụa, vừa đá vừa đánh lung tung, Bạch Ngọc Được đột nhiên cảm thấy đùa giỡn người này vui thật, rất có hứng thú! Hai tay càng lúc càng sờ loạn, nói trong lòng, tôi khổ sở giúp anh bắt sắc lang, ít ra cũng phải trả phí dịch vụ chứ? Hoàn toàn mặc kệ bản thân đã trở thành một con sắc lang chính hiệu.

*** Buổi sáng ngày hôm sau ***

Công Tôn cởi nút áo ngủ, từ trên cổ theo xuống phía dưới, loang lổ những dấu đo đỏ trên làn da trắng như tuyết, hấp dẫn dị thường… Vết đỏ kéo dài xuống bụng. Ngay dưới lưng quần một chút, trên cái bụng bằng phẳng, đột nhiên có mấy chữ viết bằng bút dầu đỏ:

“Bạch Cẩm Đường đã từng đến đây, quyền khai phá khu vực này thuộc về duy nhất Bạch Cẩm Đường, những tên linh tinh khác không được tới gần. PS: dáng người thật tốt!”

“Đồ hỗn đản!” Công Tôn phẩn nộ ném khăn mặt xuống đất, “Vô sỉ! Hạ lưu! Hỗn đản!……”

*** Anh hùng cứu mỹ nhân ***

“Không… dừng tay…” Công Tôn hoảng loạng muốn giãy dụa, nhưng thuốc mê làm cơ thể nhuyễn ra, hoàn toàn không nghe lời.

“Đừng sợ…. Tôi….” Trần Cảnh đột nhiên sửng sốt, bởi vì hắn nhìn thấy hai hàng chữ màu đỏ trên bụng của Công Tôn:

“Bạch Cẩm Đường đã từng đến đây, quyền khai phá khu vực này thuộc về duy nhất Bạch Cẩm Đường, những tên linh tinh khác không được tới gần. PS: dáng người thật tốt!”

Đôi mắt của Trần Cảnh bắt đầu đỏ máu, hô hấp trở nên dồn dập, cơ thể hình như không chịu được loại cuồng nộ này, run rẩy kích động liên tục.

Mà lúc này, phía sau chợt truyền đến tiếng cười nhạo nhẹ nhàng, thanh âm lạnh lẽo vang lên: “Ngươi không biết chữ sao? Thế nào lại đi sờ lung tung đồ của người khác?”

Trần Cảnh còn chưa kịp quay đầu, đã cảm thấy một trận đau đớn ở vai, “rắc” một tiếng, xương bả vai đã bị người phía sau bóp nát.

“A—–” Tiếng kêu khàn khàn thảm thiết vang lên.

Ném Trần Cảnh ra một góc không xa, rồi quay lại nói với người đang đứng trong bóng tối: “Xử lý hắn cho ta! Lưu lại mạng hắn!”

“Rõ!” Trong bóng tối truyền đến tiếng trả lời giống nhau như đúc của hai người, lạnh buốt đến tận xương, Trần Cảnh bị kéo vào trong góc tối, sau đó, chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết đến mức tê tâm liệt phế.

Bế Công Tôn đang nằm trên mặt đất lạnh lên, cười hỏi: “Tôi giúp anh bắt được sắc lang, anh định cám ơn tôi thế nào đây?”

*** Thu hút nhau ***

Bạch Cẩm Đường đứng xa xa, hai mắt nhìn chăm chú từng động tác của Công Tôn, một giây cũng không rời.

Công Tôn cảm giác được ánh mắt của anh, cũng hung tợn trừng lại.

Bạch Cẩm Đường đột nhiên mỉm cười uống một ngụm rượu, môi chậm rãi chạm vào miệng của ly thủy tinh trong suốt, chất lỏng màu vàng chảy chầm chậm vào miệng…

Công Tôn mắng to trong lòng: “Đồ lưu manh!”, anh thật sự bái phục Bạch Cẩm Đường, có mỗi một động tác đơn giản như thế mà cũng làm cho thành “hạ lưu” được.

Bạch Cẩm Đường nhìn chằm chằm Công Tôn xoay mặt đi cùng hai lỗ tai hơi hồng hồng, trong bụng mắng to một câu, “Mẹ nó, sao lại gợi cảm thế này!”

*** Quấy rối tình dục ***

 

Đẩy cánh cửa dẫn ra cầu thang bộ, vừa định xuống dưới… Đột nhiên, một cánh tay thò ra túm lại.

Công Tôn ngay cả thét lên cũng không kịp đã bị kéo vào một ngách vắng không người thấy ở hành lang.

Ngẩng đầu, thấy Bạch Cẩm Đường đang cười cười đứng trước mặt.

“Cậu… Ư…”

Bạch Cẩm Đường không nói gì, áp Công Tôn trên tường, cúi đầu hôn điên cuồng.

……

Công Tôn giơ tay đẩy nhưng đẩy không ra, giãy dụa cũng không có kết quả, cuối cùng, chỉ còn cách cắn thật mạnh vào môi Bạch Cẩm Đường.

“Ss…” Bạch Cẩm Đường bị đau giật mình, rốt cuộc ngẩng đầu, rời khỏi miệng Công Tôn. Liếm môi dưới bị cắn đến mức bật máu, cười hì hì, cúi đầu nhìn chăm chú Công Tôn vừa bị mình hôn đến mức thở dốc.

Công Tôn ngẩng đầu trừng anh: “Cậu rốt cuộc muốn gì?”

Bạch Cẩm Đường nhún nhún vai: “Ai, anh vừa giúp tôi một việc lớn, tôi đang suy nghĩ phải cám ơn anh như thế nào, thôi thì…” Nói đến đây, thân mật thì thầm vào tai Công Tôn: “Tôi lấy thân để báo đáp là tốt nhất.”

Công Tôn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Cẩm Đường một lúc, nhẹ nhàng nói: “Tốt.”

Bạch Cẩm Đường hơi sửng sốt, lại cúi xuống muốn hôn, không ngờ đột nhiên có hàn quang lóe lên trước mắt, theo bản năng giơ tay nắm lấy cổ tay Công Tôn đang vung lên… Một con dao mổ sáng loáng.

“Này này~~~” Bạch Cẩm Đường một tay giữ chặt tay Công Tôn, một tay cố gắng khống chế không cho Công Tôn giãy dụa, “Anh làm gì mà hở một tí là rút dao ra vậy?”

“Cậu không phải muốn lấy cơ thể để cảm tạ tôi sao?” Công Tôn tàn nhẫn nói, “Vừa đúng lúc, tôi đã sớm muốn thử giãi phẫu cơ thể sống đó!”

“Ha hả~~~” Bạch Cẩm Đường chỉ cười trừ, “Anh có biết, tôi thích nhất chính là bộ dáng này của anh!” Nói xong lại cúi xuống hôn.

“Ư… Khốn nạn! Tôi phải làm thịt cậu… Ư…”

“Tùy anh tùy anh, nếu anh muốn, cả cái mạng này đưa cho anh cũng không thành vấn đề~~~”

“Ai muốn… Tay không được sờ lung tung…”

“Nơi này có phòng riêng cho giám đốc, cứ ở lại đi, đừng về!”

“Cậu… Chết đi… A…”

*** Tăng cường quấy rối tình dục ***

 

Công Tôn mơ màng nhíu mày, thò tay muốn quạt rơi cái đồng hồ, nhưng đồng hồ vẫn kêu không ngừng.

Rất nhanh sau đó, ý thức cũng dần mơ hồ lại, ngủ tiếp thêm một lúc.

Tối hôm qua ngủ thật thoải mái, vào tháng 11, khí trời đột nhiên chuyển lạnh, Công Tôn sợ lạnh sẽ thường xuyên bị khí lạnh làm tỉnh dậy. Không biết vì sao, tối qua chăn đặc biệt rất ấm, lại còn mềm nữa chứ ~~ thật thoải mái a.

Công Tôn ôm lấy “cái thứ” vừa mềm vừa ấm cọ cọ, chợt nghe “cái thứ” kia hít một hơi.

Lập tức, trên lưng có một vật thể có độ ấm cao, chậm rãi di động lên, giống như nhẹ nhàng vuốt ve vậy, ngứa quá nha ~~~

Công Tôn khó chịu, giãy hai cái.

Lại thêm một tiếng hít sâu.

Lỗ tai hơi nóng lên, cảm giác ẩm ướt dần dần truyền từ tai đến gò má, cổ, đi kèm là hơi thở nóng hầm hập.

“Ư…” Côn Tôn nhẹ nhàng hừ một tiếng, chậm rãi mở mắt, tức thì trên môi nóng lên…

Vốn bị huyết áp thấp, Công Tôn sáng sớm lại thường bị choáng váng đầu, nên một cái hôn mà làm cho trời đất muốn quay cuồng, thật vất vả phản ứng được thì người kia đã vén áo ngủ của anh lên, hai tay vuốt ve dọc theo hai đường eo, đầu vùi ngay cần cổ anh, ra sức vừa hôn vừa liếm~~

“A~~” Đến lúc cặp tay không biết điều mò đến chỗ không nên mò, Công Tôn rốt cuộc bị giật mình tỉnh giấc hoàn toàn!!

Trợn mắt ngẩng đầu, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường mặt như con sắc lang, đang ghé vào người anh… Mà, mà quần áo mình lại xộc xệch, hiển nhiên là đang làm bữa sáng cho tên kia~~

Công Tôn thuộc loại sáng sớm thức dậy có thể bùng phát bạo lực, trên mặt bắt đầu xuất hiện tầng tầng sát khí.

“Bạch Cẩm Đường!!” Gầm lên một tiếng, nhấc chân muốn đem tên kia đạp xuống giường, đáng tiếc, người nào đó đã sớm chuẩn bị, ôm lấy bàn chân của Công Tôn đang chuẩn bị đạp vào mặt mình, cúi đầu hôn một cái.

………….. Này một động tác, Công Tôn cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, bắt đầu từ tai xuống đến gan bàn chân nóng bừng lên……

Thế nhưng, trò đùa của Bạch Cẩm Đường không dừng lại, anh nắm cổ chân Công Tôn trong tay, gác lên vai mình, cúi đầu cọ xuống. Há mồm nhẹ nhàng cắn vào đùi, tuy cách một lớp đồ ngủ, nhưng làn da mềm nhẵn non mịn vẫn cảm nhận được rõ ràng hơi nóng và ẩm ướt của miệng…

“Cậu… Cậu làm gì!!” Công Tôn hoảng sợ cố rút chân về, chỉ là Bạch Cẩm Đường nắm chặt không tha, bắt đầu hôn dần xuống phía dưới.

“Không… Cậu…… A!” Công Tôn vô lực, không thể làm gì khác ngoài đưa tay đẩy đầu của Bạch Cẩm Đường ra.

“Ha hả~~” Bạch Cẩm Đường cười đến tà mị, hơi thở nóng rực cố ý lưu lại nơi mẫn cảm nhất của Công Tôn, “Tối hôm qua anh nói lạnh, ôm chặt tôi không chịu buông. Làm lò sưởi cho anh cả đêm, anh phải mời tôi ăn sáng chứ?” Nói xong lại tiếp tục gặm.

“A!…… Dừng lại~~~ cậu~~~…”

“Ngoan nào~~”

“A~~~ A~~ Ư…”

…………

Công Tôn sau khi bị Bạch Cẩm Đường ăn tươi được một nửa đã lấy lại sức, phóng thẳng vào phòng tắm, đem cả người từ đầu tới chân tắm thật sạch.

Cố sức kỳ cọ, cố sức kỳ cọ, kỳ cọ kỳ cọ kỳ cọ!!

“Đồ sắc lang chết bầm! Đồ lưu manh! Một ngày nào đó ta phải giết ngươi!!…………”

Bạch Cẩm Đường thích ý tựa trên giường của Công Tôn hồi tưởng hương vị của bữa sáng, thật là lưu luyến vô cùng a~~

“Lão đại~~” Cặp song sinh dời cái tủ áo chặn cánh cửa thông hai phòng qua một bên, “Chance a! Sao không một bước tiến lên luôn đi??”

Bạch Cẩm Đường khinh miệt nhìn hai tên thuộc hạ của mình: “Thiếu hiểu biết, nói cho cả hai nghe, đàn ông như Công Tôn giống như cà ri hầm vậy!”

“Cái đấy ~~ Thỉnh chỉ giáo!” Cặp song sinh khiêm tốn nghe dạy bảo.

“Hề hề ~~” Bạch Cẩm Đường đắc ý tặc lưỡi, “Phải hầm đi hầm lại thật nhiều lần, thế mới ngấm vị!”

“A~~” Cặp song sinh khâm phục gật đầu, “Lão đại, nồi cà ri đang đứng sau anh kìa.”

……!…… Bạch Cẩm Đường quay đầu lại thật mạnh, thấy Công Tôn đang vẻ mặt đằng đằng sát khí đứng phía sau, trên tay là một chậu nước……

“Cái kia, Công Tôn, anh nguội xuống một tí!”

“Nguội?” Công Tôn cười lạnh nói, “Đầu tôi hiện đang rất nguội, giờ cũng muốn giúp cậu nguội một chút.”

Giơ chậu, ào~~~

Cặp song sinh ngoan ngoãn thụt đầu về phía bên kia, lúc kéo cái tủ áo về chỗ cũ thì không quên bật ngón cái lên với Công Tôn, nói: “Làm tốt lắm! ~~ Đại tẩu!!”

“Bang~~” cái chậu nước bay qua đập vào tủ quần áo.

Công Tôn tức đến vẻ mặt đỏ bừng, thở hồng hộc, quay đầu lại, thấy Bạch Cẩm Đường cả người ướt sũng nhưng vẫn cười tươi như hoa, “Lúc anh tức giận là lúc trông anh gợi cảm nhất!!”

“A~~” Công Tôn chạy nhanh vào bếp, cầm một con dao thái thịt đi ra, “Tôi phải làm thịt cậu! Làm thịt cậu!!”

“Ha ha ha ha~~~”

*** Cưỡng bức ***

Công Tôn nhàn nhã thong thả đi bộ về.

“Tin tin ~~” Vừa đi ra vài bước, phía sau đã vang lên tiếng kèn, nghe có vẻ rất gấp.

Quay đầu lại, thấy một chiếc Mercedes đen quen thuộc, từ từ đi đến cạnh bên người, Bạch Cẩm Đường thò người ra mở cửa: “Lên xe.”

Công Tôn giật mình, không phải hắn nói ngày hôm nay đi gặp hội đồng quản trị sao? Thế nào lại ở chỗ này?

Hơn nữa Bạch Cẩm Đường bình thường thấy anh, nếu không sà vào, cũng sẽ trêu đùa hai ba câu, ngày hôm nay có chút — nghiêm túc…

Nhưng mà, Công Tôn vốn trời sinh tính lười, đã nằm sẽ không ngồi, đã ngồi sẽ không đứng, đương nhiên sẽ chọn ngồi xe thay vì đi bộ.

Vừa vào xe, đã bị mùi thuốc lá nồng nặc làm ho khan một trận.

“Khụ khụ… Sao lại nồng nặc thuốc lá thế này, tôi chưa bao giờ thấy cậu hút thốc a.” Công Tôn phẩy tay xua mùi thuốc, rồi nhấn nút hạ cửa kính xe xuống, nhưng ấn vài lần mà không thấy kính hạ.

“Cửa kính xe bị hư rồi sao?” Công Tôn vừa ấn vừa hỏi, không thấy Bạch Cẩm Đường trả lời thì kỳ quái quay lại nhìn anh.

Bạch Cẩm Đường lúc này đang rất chuyên chú lái xe. Tuy mặt không biểu cảm, nhưng Công Tôn vẫn cảm thấy một tia khác thường, Bạch Cẩm Đường của ngày hôm nay, có chút đáng sợ.

“…… Cậu làm sao vậy?” Im lặng một hồi, Công Tôn nhịn không được bèn hỏi.

Bạch Cẩm Đường vẫn không trả lời, chỉ phóng xe nhanh hơn, hơn nữa, lại không phải đi hướng về nhà.

“Cậu…… Cậu muốn đi đâu?” Công Tôn có hơi chút bất an, Bạch Cẩm Đường ngày hôm nay rất kỳ lạ.

Không để ý tới Công Tôn, tiếp tục chăm chú lái xe.

“Dừng xe!” Công Tôn có chút nổi giật nói: “Tôi muốn xuống xe!”

Bạch Cẩm Đường vẫn phớt lờ.

Công Tôn đưa tay muốn mở cửa xe, thế nhưng cửa lại khóa.

“Bạch… Bạch Cẩm Đường, cậu muốn làm gì?!” Công Tôn nhìn người bên cạnh mình.

Xe đột ngột dừng lại, Công Tôn bị giật về phía trước, may mà có thắt dây an toàn, nhưng lực quán tính làm đầu anh bị choáng, vai bị dây thít đến mức đau.

“Cậu… Cậu bị gì vậy?!” Công Tôn tức giận cực độ, muốn chửi người, nhưng lại bị vẻ mặt của Bạch Cẩm Đường làm kinh sợ…

Bạch Cẩm Đường trước mắt, hoàn toàn không phải tên cà lơ phất phơ, chết cũng không biết xấu hổ mà anh từng biết, mà là… một kẻ làm người khác phải sợ hãi.

“Công Tôn.” Anh chậm rãi mở miệng, tay bắt lấy cằm Công Tôn, xoay qua đối diện với anh, “Thấy sao? Đây mới thật sự là tôi!”

“Có… Có ý gì?” Công Tôn dựa về phía sau, Bạch Cẩm Đường lại tiến lên: “Tôi sẽ giết chết hết những kẻ muốn xen vào với anh, dù là nam hay nữ.”

“Cậu……”

“Tôi thích anh.” Bạch Cẩm Đường áp sát, hung dữ nói với Công Tôn đang bị kinh sợ đến mức choáng váng không biết làm gì, “Vì thế tôi muốn anh! Ngay bây giờ!”

*** Rạn nứt ***

Bạch Cẩm Đường chỉnh nhiệt độ máy sưởi lên cao, không biết tại sao anh lại nghĩ Công Tôn sẽ bị lạnh.

Tối hôm qua quả thật có chút quá phận…… Bạch Cẩm Đường chưa bao giờ tự biết thế nào là bản thân tự hối lỗi, giờ lại cầm ly rượu ngồi trên sô pha, lòng có chút buồn phiền, tối qua quả thật rất mãn nguyện, thế nhưng, đến lúc anh ấy tỉnh lại…… Anh tình nguyện để Công Tôn chém mình vài dao, chỉ cần không tức giận là được ~~

Người nằm trên giường hơi cử động.

Bạch Cẩm Đường lập tức hồi hộp, anh ấy tỉnh.

Công Tôn từ từ mở mắt, dần dần tỉnh lại, nhìn căn phòng tối mờ mờ.

Bạch Cẩm Đường đứng trong góc tối, không bước ra.

Đại khái kinh ngạc ngồi ngốc ra chừng nửa phút, Công Tôn chống tay ngồi dậy, muốn xuống giường.

“……Ư……”

Đáng tiếc, hành động đơn giản này đối với anh, hiện tại lại không thể làm được, toàn bộ phần từ hông xuống, gần như không có cảm giác, toàn thân đều như rã ra…… Nhớ lại tối hôm qua, cụ thể thế nào thì nhớ không rõ, chỉ biết là ngất xỉu trong xe, tỉnh lại thì đã nằm trên giường, sau đó, Bạch Cẩm Đường đối với mình……

“Anh thế nào?”

Tiếng nói thình lình phát ra làm Công Tôn giật nảy người, ngẩng đầu, đã thấy Bạch Cẩm Đường đứng trước mặt từ lúc nào.

Bạch Cẩm Đường nhìn anh có chút chột dạ, nói: “Tôi…”

Công Tôn nhìn anh, chậm rãi mở miệng, thanh âm có chút khàn khàn: “Cậu có biết, tôi kỳ thật cũng không ghét cậu.”

Bạch Cẩm Đường hơi chấn động, nhìn Công Tôn.

“Khoảng thời gian ở cùng một chỗ với cậu, tôi cảm thấy rất an toàn…… Lúc cậu dọn đến ở kế bên, tôi mỗi đêm đều ngủ rất ngon.”

“Công Tôn…” Bạch Cẩm Đường đưa tay muốn sờ mặt Công Tôn, Công Tôn cúi đầu né tránh, không nhìn anh, tự nói với bản thân: “Hiện tại, tôi rất sợ cậu.”

Bạch Cẩm Đường hoảng hốt, chợt nghe Công Tôn nói tiếp, “Chuyện cậu đã làm với tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ.”

Ngẩng đầu, Công Tôn lạnh lùng nói: “Cậu đã cứu mạng tôi, đêm qua, coi như tôi trả ơn cho cậu, từ giờ trở đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa.”

“Công Tôn……” Bạch Cẩm Đường muốn đưa tay giữ lấy đôi vai đang run nhẹ của anh, nhưng lại bị cặp mắt lạnh lùng của Công Tôn làm cho kinh sợ.

“Cậu nếu muốn gặp tôi, hãy biến thành cái xác rồi đến gặp.” Công Tôn cố gắng đứng dậy, tìm quần áo và những thứ của mình.

“Anh…… nằm nghỉ thêm một chút đi……” Bạch Cẩm Đường nhìn động tác khó khăn của Công Tôn, khó có được lúng túng không biết phải làm gì.

Trấn định những cảm xúc ngổn ngang lại, anh đưa tay dìu Công Tôn về giường.

Trở lại giường, Công Tôn nằm thẳng, không động đậy.

Bạch Cẩm Đường đắp chăn cho anh, sau đó đứng dậy, nói: “Anh nằm nghỉ một lát đi, tôi đi ra ngoài!”

Nói rồi xoay người hướng cửa phòng đi, mở cửa, vẫn quay lưng về phía Công Tôn, Bạch Cẩm Đường nhỏ giọng nói: “Tôi không nên ép buộc anh như thế, nhưng tôi không hối hận……. Tôi chỉ biết tôi thích anh, xin lỗi, tôi không biết phải yêu như thế nào.”

Quay đầu lại bi ai nhìn Công Tôn, “Không ai chỉ cho tôi, hoặc có lẽ đã chỉ, nhưng sau đó đã quên……”

Đóng cửa, tất cả lại rơi vào im lặng.

Công Tôn nằm trên giường, ngây ngốc nhìn trần nhà, Bạch Cẩm Đường, tại sao cậu không thể chờ thêm một lát……

*** Dịu dàng đến từng phút giây***

Mặc áo ngủ, lau nước dính trên tóc, Công Tôn đi ra phòng khách, bao tử hình như đang rên, bản thân có lẽ vẫn chưa ăn gì hết.

“Có đói bụng không?”

Phía sau thình lình phát ra thanh âm làm Công Tôn hoảng sợ, quay đầu lại, thấy Bạch Cẩm Đường đứng ở chỗ cách xa anh khoảng năm, sáu bước chân, đang chăm chú nhìn anh.

Công Tôn im lặng, quay ra chỗ khác lau đầu.

“Tôi đã nói không đến đây nữa, nhưng lại vẫn lo lắng nên đến xem, anh đã khá hơn chưa?” Bạch Cẩm Đường cũng không để tâm việc Công Tôn đang lơ anh, tiếp tục nói.

Công Tôn vẫn im lặng như trước, chỉ đứng ngẩn người ở đó.

“Tôi muốn nói chuyện với anh.” Bạch Cẩm Đường tiếp tục cố gắng.

Công Tôn đi tới cửa, mở cửa ra rồi đứng ngay cạnh.

Khẽ thở dài, Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ ra cửa, trước lúc ra, khẽ nói với Công Tôn: “Đồ ăn ở trên bàn, ăn cơm xong, nhớ uống thuốc, nghỉ ngơi thật tốt.” Sau đó xoay người đi.

Công Tôn đóng cửa lại, đứng yên một lúc trước cánh cửa đóng, nghe tiếng cửa thang máy mở và đóng, lại mở cửa ra, Bạch Cẩm Đường vẫn đứng đó, hơi có chút lúng túng, “….. Nhớ, nhớ sấy tóc cho khô.”

Công Tôn ngẩng đầu nhìn anh.

Bạch Cẩm Đường có chút kích động, may mà vẫn còn chịu liếc mình một cái.

“Ách… Tôi đi.” Tự tay giúp người kia đóng cửa, Bạch Cẩm Đường mang theo lưu luyến đi vào thang máy.

Công Tôn đứng ngốc một hồi, rồi vào phòng tìm máy sấy, ngồi trên sô pha sấy tóc. Thấy rèm cửa sổ phòng làm việc của chủ tịch Bạch Thị ở xa xa được cuốn lên.

Do dự một chút, rốt  cuộc cũng không kéo rèm cửa sổ phòng khách của mình xuống.

Sấy tóc xong Công Tôn đứng lên, đi tới cạnh bàn, trên bàn có đặt bữa sáng nhẹ kiểu Trung Quốc, trông ngon miệng và vẫn còn nóng.

Ngồi xuống, im lặng ăn xong bữa sáng, ngồi trên sô pha xem báo một chút, sau đó đứng lên đi uống thuốc.

Đi vào phòng ngủ, rèm cửa sổ trong đấy vẫn đang mở, không để tâm chúng mà trèo lên giường, kéo chăn đắp nằm ngủ.

Bạch Cẩm Đường vẫn đứng ở cửa sổ xa xa nhìn chăm chú, nhìn đến mức ngây ngốc, đến mức đã quên mình đang làm gì, tách cà phê trên tay dần dần nguội lạnh, tâm cũng dần dần mềm xuống, Công Tôn, anh thật sự rất dịu dàng, rất dịu dàng.

*** Đeo bám a đeo bám ***

Công Tôn đút hai tay vào túi áo khoác màu trắng, nhàn nhã đi thong thả trên đường buổi sáng sớm. Hai ngày này chỉ có nằm dí ở nhà, ăn ngủ, ngủ ăn, cơn sốt đã sớm hạ, người cũng không lạnh nữa, chỉ là bất đắc dĩ Bạch Ngọc Đường cầu anh ba ngày đừng đi làm (Bằng không thì con chuột nào đó có khả năng bị đại ca nó giết chết)

Không có việc gì làm hơn là ra ngoài dạo phố, may mà hôm nay khí trời tốt, chỉ là ~~~ nhìn trước mắt, mới có nửa tiếng đồng hồ đã “tình cờ” gặp Bạch Cẩm Đường những tám lần, Công Tôn hoàn toàn im lặng ~~~

Lúc này, Bạch Cẩm Đường da mặt dù đã dày, nhưng vẫn có chút ý xấu hổ, chỉ đơn giản đi theo sau Công Tôn, cùng đi dạo với anh.

………

“A! Công Tôn vào trạm tàu điện ngầm rồi! Đại ca cũng theo vào!”

“Này, đại ca đã từng đi tàu điện ngầm chưa?”

“Chưa ~~ hình như cả tiền lẻ anh ấy cũng không có……”

“Công Tôn……” Bạch Cẩm Đường ở phía sau có chút lo lắng, vé tàu điện ngầm mua thế nào đây? Công Tôn nhà anh đã đi vào rồi.

Công Tôn không để ý tới anh, bước nhanh về phía trước ~~~ quả nhiên là chưa bao giờ đi tàu điện ngầm.

Thật sự không còn cách nào khác, Bạch Cẩm Đường gọi phía sau: “Còn không ra?!”

Đại Đinh và Tiểu Đinh nơm nớp lo sợ tiến lên, cầm tiền lẻ đi mua vé cho đại ca của mình…… Bạch Cẩm Đường lập tức xoay người chạy theo.

Không may đúng lúc đấy là lúc người ta chen nhau đi làm sáng, người chen lấn trong khoang tàu điện chật như hộp cá mòi.

Bất quá, sự không may của Công Tôn lại chính là may mắn của ai đó! Cuối cùng cũng đuổi kịp Công Tôn, Bạch Cẩm Đường cũng chen vào đoàn người lên tàu điện ngầm, anh vui mừng phát hiện ra, tàu điện ngầm chính là phương tiện giúp người ta thân nhau tốt nhất thế giới ~~~

Để bảo vệ bào bối của mình không bị chen lấn, Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn đến bên cạnh cửa tàu, vươn hai tay chống cửa, đưa Công Tôn bảo hộ trong ngực mình.

Công Tôn đã tính toán thoát đi mà không được, chỉ đành xoay người quay mặt ra cửa tàu, chỉ là hơi thở ấm áp của người nọ ở bên tai mình, ôm ấp cùng nhiệt độ cơ thể quen thuộc, làm cho bất giác không khỏi nhớ tới buổi tối hãi hùng kia…… Không hiểu sao có chút lạnh, vai không kềm được run rẩy nhẹ ~~~

Bạch Cẩm Đường cảm giác được nỗi sợ hãi ẩn ẩn của Công Tôn, hơi thối lui một chút, nhẹ giọng nói: “Công Tôn…… Tôi xin lỗi.”

Công Tôn sửng sốt, đây là lần thứ hai Bạch Cẩm Đường xin lỗi anh, cũng là lần đầu tiên nói ba chữ “tôi xin lỗi”.

Cặp song sinh không biết từ chỗ nào lách tới, nhìn thấy đúng thời cơ, liền đẩy Bạch Cẩm Đường một cái……

Bạch Cẩm Đường cũng phối hợp, té vào trên người Công Tôn……

“A ~” Công Tôn cả kinh toàn thân cứng lại, hô nhỏ một tiếng, có chút hoảng sợ nhìn Cẩm Đường.

Đưa tay ôm lấy Công Tôn đang run rẩy, Bạch Cẩm Đường ôm chặt anh, ghé vào tai nói, “Đừng sợ, tôi sẽ không làm thế nữa, không bao giờ làm thế nữa, đừng sợ.”

Từ từ, Công Tôn lấy lại bình tĩnh, quay đầu trừng Bạch Cẩm Đường, Bạch Cẩm Đường ngoan ngoãn buông tay, lui về phía sau ~~~ Nụ cười trên mặt cũng tươi hơn…… Công Tôn đã trừng mình ~~~

Cặp song sinh đứng xa xa cắn khăn tay, lần đầu tiên thấy lão đại nhà mình chuyên hô phong hoàn vũ, ỷ thế hiếp người giờ lại cam chịu như thế, một chữ — sảng!!

Trưa vừa lên, Bạch Cẩm Đường theo Công Tôn đi dạo ở khu phố thương mại của thành phố S.

Công Tôn tựa như không có mục tiêu, cũng không có gì muốn mua, chỉ dạo hết cửa hàng này tới cửa hàng nọ, chỗ này nhìn một tí, chỗ kia xem một chút, hình như tâm tình cũng tốt rồi.

Trong tủ kính của một cửa hàng mỹ nghệ, có bày những con vật nhỏ làm bằng thủy tinh, Bạch Cẩm Đường mới liếc mắt đã bị một con mèo nhỏ và một con chuột nhỏ hấp dẫn, kia không phải Ngọc Đường cùng Tiểu Chiêu sao?

“Công Tôn! Chờ một chút!” Bạch Cẩm Đường gọi một tiếng, chỉ vào tủ kính nói: “Anh xem giống ai?”

Công Tôn đang muốn giữ bộ mặt nghiêm túc, thế nhưng lại bị hai con mèo và chuột nho nhỏ làm nở nụ cười, một con đang nhe răng, một con đang vểnh đuôi ~~ quả thật rất giống!!

“Anh chờ một chút, để tôi vào mua.” Bạch Cẩm Đường bước nhanh vào trong cửa hàng, trả tiền mua đồ, lúc đi ra hơi sửng sốt.

Thấy Công Tôn đang đứng ở cửa, cùng nói chuyện với một người đàn ông anh chưa bao giờ gặp qua, người đó đột nhiên đưa tay, hình như muốn vỗ vai Công Tôn……

Lúc Bạch Cẩm Đường tỉnh táo lại, thì người đã vọt tới, túm cổ áo người nọ, ấn vào cột đèn bên đường.

“A ~~~ Anh, anh làm gì……” Người nọ hoảng sợ kêu to.

“Bạch Cẩm Đường!” Công Tôn giật mình, giận dữ quát, “Cậu điên rồi à?”

“Hắn muốn chạm vào anh!” Bạch Cẩm Đường quay đầu đáp một cách hùng hồn.

“Tôi…… tôi chỉ muốn…… hỏi đường!” Người nọ lắp bắp nói.

“……!……” Bạch Cẩm Đường sửng sốt, có chút do dự.

“Cậu mau buông tay!” Công Tôn tiến lên, giật Bạch Cẩm Đường ra, vội vàng hướng người nọ xin lỗi, người đấy bị dọa cũng không nhẹ, đi vội vã như bỏ chạy.

Bạch Cẩm Đường có phần thất vọng đứng im một chỗ, Công Tôn quay đầu lại nhíu mày nhìn anh, “Cậu lúc bé đã bạo lực vậy sao? Không thể giải quyết nhẹ nhàng hơn à?”

“Tôi……” Bạch Cẩm Đường nhỏ giọng nói, “Tôi cho rằng, hắn muốn động anh.”

Công Tôn bất đắc dĩ thở dài, “Cậu nếu còn muốn gặp tôi, liệu mà bỏ cái bệnh đấy đi!” Nói xong, xoay người bỏ đi.

Bạch Cẩm Đường ngây ngốc đứng tại chỗ, Công Tôn vừa nói cái gì? Anh ấy nói nếu còn muốn gặp anh ấy…… Nếu nói vậy……

“Chờ một chút!” Nhanh chóng đuổi theo, chạy đến bên cạnh Công Tôn, “Tôi sửa! Tôi sửa! Nhưng nếu có sự tình đặc biệt không thể khống chế, anh cũng không được ngăn cản tôi, được chứ?”

…………………….

Cặp song sinh ở phía sau, tiếp tục cắn khăn, này đâu phải vị đại ca hoang dã như sói của bọn hắn, này quả thật là một con chó khổng lồ đang vẫy đuôi ~~ Công Tôn — bái phục!! Điển hình gương huấn luyện chồng thời hiện đại a!!

Trở lại tàu điện ngầm, Bạch Cẩm Đường vẫn như cũ cố sức hưởng thụ hết mình cảnh chen lấn xô đẩy, nghiêm túc bảo vệ Công Tôn.

Ghé đến bên tai, Bạch Cẩm Đường dùng thanh âm trầm thấp nói: “Công Tôn, tha thứ cho tôi, có được không…… Tôi sẽ sửa!”

Công Tôn im lặng, đứng yên tại chỗ, để Bạch Cẩm Đường thân cận, không có né tránh.

***  Định kiếp thê nô ***

Sáng sớm hôm sau, Công Tôn bị cấm túc ba ngày đã rời khỏi nhà, đi đến cục cảnh sát.

Lúc nãy, Đinh Triệu Huệ bỏ thêm cái gì đó vào bữa sáng của anh, Công Tôn đi bộ đến đầu đường, tự nhiên thấy đầu óc chóng váng.

Bạch Cẩm Đường cẩn thận lái xe phía sau lo lắng nhìn, sao ngày hôm nay nhìn trông còn yếu hơn ngày hôm qua vậy? Thể chất người này bị gì không a? Tại sao nằm dưỡng ba ngày, giờ lại còn yếu hơn? Không lẽ do kiêng khem gì??

Đang tự nói thầm, Bạch Cẩm Đường bỗng cảm giấy có gì đó không hợp, tiếng đạn xuyên không khí vọt qua……

Công Tôn hơi nhoáng lên, từ từ ngã xuống đất.

Bạch Cẩm Đường ra khỏi xe, đi tới cạnh người Công Tôn, thấy Công Tôn nằm đấy, trên ngực có vết máu loang lổ……

Tất cả âm thanh đều biến mất, bốn phía đều như đã chết lặng, Bạch Cẩm Đường đứng ngốc ở một chỗ, cảm thấy…… Thế giới, đang từ từ hóa thành băng ~~.

“Công…… Công Tôn……” Bạch Cẩm Đường vẻ mặt mờ mịt quỳ bên cạnh Công Tôn, vươn hai tay ôm lấy anh, “Công Tôn……”

Ở xa xa, Đại Đinh chọc chọc Tiểu Đinh: “Nguy, quên không nói cho đại ca biết.”

“Không cần đâu.” Tiểu Đinh vẻ mặt như không có chuyện gì, “Chỉ cần đại ca sờ mạch, sẽ biết ngay Công Tôn không có việc gì.”

“Em xem anh ấy như là không có việc gì sao?” Đại Đinh kéo Tiểu Đinh, chỉa vào Bạch Cẩm Đường ở xa xa…… Sắc mặt Bạch Cẩm Đường, so với Công Tôn còn giống người chết hơn.

Tiểu Đinh nói, “Đại ca làm sao vậy? Sờ mạch anh ấy đi chứ!! Không thì cũng phải nghe tiếng tim đập, dò hơi thở a!!”

“Lúc này ai mà nghĩ tới?” Đại Đinh thở dài, “Có khi nào đại ca tự tử theo Công Tôn không a?”

“Không đến mức đấy đâu??” Tiểu Đinh kinh hãi.

“Sao lại không?” Đại Đinh khinh thường, “Thế em cho Romeo là chết như thế nào?”

Lúc này, trong đám người có ai đó hô to, “Mau gọi xe cấp cứu……”

Bạch Cẩm Đường giật mình bừng tỉnh, mơ hồ nhận ra có gì đó không thích hợp, cảm giác lại, thân thể của Công Tôn vẫn còn ấm, mạch vẫn đập, nhìn kỹ…… Chỉ là ngất đi thôi……

Xe cấp cứu so với ngày thường tới cực nhanh, Bạch Cẩm Đường im lặng đưa Công tôn lên xe….. Quả nhiên, ngồi trên xe không phải bác sĩ…… Mà là Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đang đầy vẻ lúng túng.

Đi thẳng một mạch tới bệnh viện, đưa Công Tôn đặt lên giường bệnh, Bạch Cẩm Đường quay đầu lại, lạnh lùng hỏi hai người, “Chủ ý của ai?”

Sợ hãi ~~~

Triển Chiêu liếc Ngọc Đường, ánh mắt ý bảo: “Làm sao bây giờ?”

Bạch Ngọc Đường nhụt chí: “Còn làm sao nữa? Chạy mau!!”

Đáng tiếc, hai người còn không kịp lùi về sau thì Bạch Cẩm Đường đã chặn cửa, “Hai đứa oắt con chúng bây, dám ăn gan hùm, anh ngày hôm nay phải lột da chúng mày!”

“A ~~~~~”

Ngoài phòng, cặp song sinh nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ trong truyền ra, kinh hãi xoay người bỏ chạy.

Trong phòng, Triển Chiêu cùng Bạch ngọc Đường ôm đầu đông lủi tây đào ~~ Đại ca Bạch gia nổi bão rồi ~~~

Ngay thời khắc nguy cấp, một tiếng ngâm khẽ của Công Tôn đã cứu sống hai con mèo và chuột nhỏ đang lủi trong góc chờ chết.

Vẻ ngoan độc trên mặc Bạch Cẩm Đường tiêu tan trong nháy mắt, bước nhanh đến đầu giường, thấy Công Tôn đã mở mắt, vẻ mặt mê man nhìn mọi người.

“Làm sao vậy……” Xốc chăn ngồi dậy, thấy Bạch Cẩm Đường trước mắt đầy vẻ kinh hỉ…… Nói đúng hơn là vẻ mừng như điên, khó có thể che giấu.

Nhớ lại chuyện vừa rồi, thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đang chui trong góc, Công Tôn tựa như đã hiểu gì đó, vẻ mặt của Bạch Cẩm Đường, làm anh hơi đỏ mặt……

Bạch Ngọc Đường kéo Triển Chiêu len lén chuồn ra ngoài, nháy mắt khép cửa lại, Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn vào lòng, ôm thật chặt.

Công Tôn chợt nghe Bạch Cẩm Đường thì thào bên tai: “Anh không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, sau này, tôi cái gì cũng sẽ nghe theo anh, chỉ cần anh không có việc gì……”

***Giai nhân và cún bự***

Trên thực tế, Công Tôn đặc biệt không thích tiếp xúc với thương nhân, Bạch Cẩm Đường có thể coi là trường hợp đặc biệt, hắn là anh trai Bạch Ngọc Đường, ngoài thân phận riêng, ánh mắt hắn không có chút giả nhân giả nghĩa nào, đôi khi nhãn thần giống hệt con cún con, nói thẳng, có chút vô tội —- Cún con hơi bị lớn.

“Anh xem chừng không thoải mái.” Người nọ hỏi, “Thực sự không sao chứ?”

Công Tôn kinh ngạc tỉnh ngộ, mình đang nghĩ ngợi vẩn vơ rồi lại thấy Bạch Cẩm Đường có chút đáng yêu, mặt hơi nóng lên, nháy mắt đã lạnh lùng đáp lại, “Không cần.”

“Tôi là Thẩm Tiềm.” Người nọ lịch sự đưa tay ra.

Nhưng Công Tôn không đưa tay lại, chỉ chú tâm nhìn về phía trước, “Tôi không có hứng thú.”

“Nhưng tôi thấy rất hứng thú với anh.” Thẩm Tiềm cười.

Lúc này, Bạch Cẩm Đường đã lái xe đến, xa xa trông thấy Công Tôn đứng cùng với một người, khẽ nhíu mày.

Công Tôn cũng đã thấy chiếc xe quen thuộc băng băng tới, không hề để ý đến người bên cạnh, bước nhanh lại, ngồi vào trong xe, Trầm Tiền vẫy vẫy tay với anh: “Tạm biệt, Công Tôn…” Nói còn chưa hết lời, Bạch Cẩm Đường đã lái xe đi.

“… Đầu, còn đau không?” Hồi lâu sau, Bạch Cẩm Đường mới mở miệng, phá vỡ sự im lặng.

Công Tôn có chút buồn cười nhìn anh, “Tôi nghĩ, cậu sẽ hỏi người vừa rồi là ai.”

Bạch Cẩm Đường trầm mặc một thoáng, nói: “Hắn tên là Thẩm Tiềm, ông chủ của tập đoàn Thẩm thị, là đối thủ cạnh tranh của tôi.”

“À ~~” Công Tôn gật đầu, đã hiểu, “Thảo nào.”

“Thảo nào cái gì?” Bạch Cẩm Đường hỏi một cách tùy ý, ánh mắt vẫn chuyên chú.

“Chẳng trách.” Công Tôn cố tình không nói, anh có thể cảm giác được sự bất an của Bạch Cẩm Đường, thấy thú vị. Gần đây, tên bá đạo này so với cún còn nghe lời hơn, lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí, giống như đang cố gắng học cách làm thế nào để sống chung với anh.

“Hắn nói, thấy hứng thú với tôi.” Công Tôn cười, nhìn Bạch Cẩm Đường, “Cậu định làm gì? Tìm người giết hắn hả?”

Bạch Cẩm Đường trong lòng thở dài, “Yêu tinh này…”

Xe tiến vào bãi đỗ của khu nhà Công Tôn, Bạch Cẩm Đường dừng xe, quay đầu nhìn Công Tôn: “Anh vẫn còn giận tôi?”

Công Tôn nhướng mày, lắc đầu.

“Công Tôn.” Bạch Cẩm Đường xoay ngang lại nhìn Công Tôn chăm chú, “Anh cả tháng nay cứ một mực tra tấn tôi.”

“Tôi có sao?” Công Tôn cười thật vô hại.

Bạch Cẩm Đường thở dài, “Xuống xe đi, tôi đưa anh lên.”

“Sao lại bảo là đưa tôi lên?” Công Tôn khó hiểu, “Không phải cậu ở ngay bên sao?”

“…” Bạch Cẩm Đường hơi khó tin, mở to mắt nhìn Công Tôn, “Anh… Anh nói tôi có thể quay lại?”

Công Tôn xuống xe, “Nhà là của cậu, cậu ở hay không thì liên quan gì đến tôi?”

“Ở! Đêm nay tôi ở đây!” Bạch Cẩm Đường đóng cửa xe, đuổi theo Công Tôn, “Trước tiên anh cho tôi mượn chăn đệm đi, của tôi ở công ty rồi.”

“Tôi không thừa chăn.”

“Vậy tôi ngủ ở chỗ anh nhé?”

“Mơ đẹp nhỉ.”

“Công Tôn…”

“Bỏ tay ra!”

“Được được…”

*** Lưỡng tình tương duyệt ***

Sau bữa cơm, về nhà, Công Tôn tắm xong đi ra, thấy Bạch Cẩm Đường vẫn đang ngồi trên sofa nhà anh, còn đang uống rượu của anh nữa chứ.

“Cậu còn chưa mang chăn về hả?” Công Tôn vừa lau tóc vừa hỏi.

“Không thấy chăn đâu.” Bạch Cẩm Đường nói, “Tôi muốn ở đây tá túc.”

Công Tôn ngồi xuống cạnh hắn, “Không phải cậu đã đến nỗi chăn cũng không mua nổi?” Nói rồi, nâng chén rượu của Bạch Cẩm Đường lên, uống một ngụm.

Bạch Cẩm Đường nhìn động tác của Công Tôn, thở mạnh một cái, cười khổ: “Công Tôn, anh có phải không xem tôi là đàn ông?”

“… ? …” Công Tôn khó hiểu nhìn hắn, “Tôi không thấy cậu giống phụ nữ ở… A ~~”

Bạch Cẩm Đường đã ôm Công Tôn lên, khiến anh ngồi xoải ra trên người mình, “Anh mặc cái áo ngủ rộng thế này, lộ cái cổ xinh đẹp đến phát hoảng này trước mặt tôi, còn ngồi xuống cạnh tôi, còn uống rượu trong ly của tôi, anh phải biết là tôi thích anh, đối với bất kỳ gã đàn ông nào thì hành động này là muốn mời mọc.”

“Nhưng mà tôi không muốn.” Công Tôn cười bên tai Bạch Cẩm Đường, “Cậu dám ép tôi?”

Bạch Cẩm Đường hung hăng nói: “Anh đừng có giày vò tôi nữa được không? Cũng không cần phải quá thù hận chứ?”

“Cậu phải học cách nhẫn nại ~~” Công Tôn nhỏ giọng bên tai hắn, “Nhẫn nại cũng là một cách biểu lộ tình yêu.”

“Bất hạnh thay ~~” Bạch Cẩm Đường đột nhiên nở nụ cười, “Tôi có ý này…” Nói rồi, đưa tay khẽ giữ hông Công Tôn, kéo dịch lại về mình. Bởi vì ngồi trên chân Bạch Cẩm Đường, cho nên Công Tôn cảm thấy mình đang chạm vào một vật thể cưng cứng, hình như ở trong túi quần Bạch Cẩm Đường… Điện thoại di động?

Bạch Cẩm Đường nhếch khóe miệng, một tay giữ lấy thắt lưng Công Tôn, không cho trốn, tay kia nhấc điện thoại bàn…

Công Tôn lờ mờ thấy ý đồ của hắn, vội vàng giãy dụa, muốn đứng lên, nhưng Bạch Cẩm Đường xấu xa nhấn nhẹ một cái vào hông anh… Công Tôn phản ứng lại, thắt lưng mềm oặt, ngã xuống, Bạch Cẩm Đường vội vàng bắt lấy, cười: “Nếu như là anh muốn… Thế thì tôi không cần phải nhẫn nại, đúng không?” Nói rồi, bấm máy.

Di động trong túi lấp tức “buzz” động đậy, vị trí này quả là muốn giết người. Công Tôn cả kinh muốn né, nhưng Bạch Cẩm Đường rất đúng lúc giữ lấy hông anh, còn cố tình ấn anh xuống, khiến nơi yếu ớt mẫn cảm nhất của anh tiếp xúc cách lớp vải mỏng với cái điện thoại đang rung.

“Ư ~~~” Công Tôn khó nhịn, mềm mại ngả vào vòng tay Bạch Cẩm Đường, muốn thò tay xuống lấy cái di động của Bạch Cẩm Đường ra.

Nắm lấy tay Công Tôn, Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng di chuyển chân mình.

“A…” Công Tôn buột ra tiếng rên rỉ, vung tay đánh một cái, “Hỗn đản! Cậu đã tính sẵn rồi… A ~~”

Bạch Cẩm Đường hôn lấy bàn tay ấy, cảm thấy Công Tôn đã phản ứng dưới sự trêu đùa của điện thoại di động. Bạch Cẩm Đường cười, khẽ liếm vành tai người trong lòng, “Hiện tại, hình như anh rất muốn thế này a…”

“Lưu manh!” Công Tôn lại giơ tay muốn đánh Bạch Cẩm Đường, bị bắt được, xoay người một cái, Bạch Cẩm Đường đã áp Công Tôn xuống sofa, ôn nhu nói: “Công Tôn, chúng ta bắt đầu lại được không? Lại một lần… Tôi sẽ dịu dàng.”

Công Tôn không nói, hung dữ trừng người trước mặt, không cự tuyệt thì chẳng khác nào là khích lệ. Vắt tay một cái, Bạch Cẩm Đường quen thuộc mà ôm lấy Công Tôn mềm nhũn, đi vào phòng ngủ.

…………

(*Bee: Strongly recommend các nàng nghe SCI Mê Án Tập Audio Tập 3 Chương 4 Limited Version =))))*)

Vẫn là cảm xúc mãnh liệt giống lần đầu tiên, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt, không có áp bức và lăng nhục, chỉ có khoái cảm vô tận…

*** Biến thái trên tàu điện ngầm ***

Dưới lầu cục cảnh sát, Công Tôn đứng trên lề chờ xe của Bạch Cẩm Đường, gần đây anh rất ít tự lái xe, vì sáng sớm mỗi ngày, Bạch Cẩm Đường đều “mạnh mẽ” yêu cầu đưa anh đi làm, mỗi tối lại tới đón anh ~~ Nói một cách hoa mỹ, là tăng cường giao lưu.

Đang nhìn xung quanh, đột nhiên thấy eo bị siết, còn chưa kịp kêu lên đã bị người ôm vào lòng, đặt một nụ hôn trên mặt.

Loại mùi bá đạo quen thuộc này, không cần nhìn cũng biết là ai, Công Tôn một tay đẩy Bạch Cẩm Đường đang đùa ra, “Cậu ôm đủ chưa?! Chỗ này là cửa cục cảnh sát!”

“Ha ha.” Bạch Cẩm Đường nhếch miệng cười, “Anh đợi mười phút rồi.”

Công Tôn có chút kinh ngạc nhìn anh, lập tức nghiến răng, “Cậu! Cậu đã tới sớm mà không chịu ra mặt?!”

Bạch Cẩm Đường ôm vai anh vô cùng thân thiết, “Tôi vẫn đứng từ xa nhìn anh…… Biểu tình trên khuôn mặt anh, hình như hẳn là lo lắng ~~”

“…… Vớ vẩn!” Công Tôn lườm anh, xoay người bỏ đi.

Bạch Cẩm Đường đuổi theo, hỏi: “Vừa rồi không phải anh trách tôi bắt anh chờ, mà là lo lắng tôi gặp chuyện gì, có phải không?” Thấy Công Tôn im lặng, mặt hơi hồng hồng, Bạch Cẩm Đường tâm tình tốt, dùng vai cọ cọ anh, “Xe tôi hỏng rồi, đi tàu điện ngầm về đi.”

Công Tôn nghĩ anh hình như đang có tà ý, nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đã bị kéo đếm trạm tàu điện ngầm ~~

Quả nhiên về đúng ngay thời gian tan tầm, Công Tôn vừa định nói “Đi xe về đi, trên này đông lắm” thì đã bị Bạch Cẩm Đường lôi đi, theo đoàn người chen chúc lên tàu.

Công Tôn bị kéo đến góc giữa hai toa tàu, Bạch Cẩm Đường hai tay chống vách tạo thành một góc vuông, che người Công Tôn, mỉm cười cúi đầu nhìn anh. Công Tôn bị Bạch Cẩm Đường che kín, ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm Đường đang nhìn chăm chú mình, thần sắc trên mặt hơi tối, Công Tôn sáng suốt quyết định quay lưng về phía người kia, miễn cho con sắc lang đó không biết điều mà hôn mình ngay chỗ đông người, anh cũng không muốn mất mặt trên tàu điện ngầm.

Toa xe hơi lắc lư, làm Bạch Cẩm Đường không thể giữ thăng bằng, tựa vào người Công Tôn.

Thế nhưng trong đầu Công Tôn, tên kia tuyệt đối là đang cố ý, quay đầu lại hung dữ trừng tên kia, vừa định nói thì kinh hoảng phát giác bàn tay Bạch Cẩm Đường với vào trong áo khoác, trườn dọc theo eo, chậm chạp sờ soạng xuống dưới.

“……… Cậu điên à?!” Công Tôn nghiến răng, bắt lấy tay người kia.

“Xuỵt ~~” Bạch Cẩm Đường nhếch miệng, mỉm cười cúi đầu hôn tóc Công Tôn, “Khẽ thôi ~~ Tôi cũng không muốn người khác thấy bộ dáng khêu gợi của anh.”

“Cậu…… biến thái ~~” Công Tôn đưa tay chống vách tàu, cau mày mắng.

“Ha ha ~~ Nếu anh nói tôi là biến thái.” Bạch Cẩm Đường cúi xuống, ghé vào lỗ tai Công Tôn, “Tôi đây nên làm việc biến thái….. Có phải không?!”

Công Tôn bị anh chọc giận đến muốn giết người, thế nhưng dạo này lại không biết đối phó thế nào với Bạch Cẩm Đường, cứng mềm gì đều không ăn thua, kỹ năng dao giết người sở trường cũng không đâm được, hắn sẽ ăn đậu hũ trước rồi mới chạy né dao ~~ Đồ háo sắc này chắc chắn không muốn sống!!

*** Gọi tên anh ***

Bạch Cẩm Đường nhìn quanh đột nhiên vỗ đầu, lẩm bẩm: “Giáng sinh năm nay tôi biết tặng Ngọc Đường cái gì rồi!”

Công Tôn bên cạnh quay đầu lại liếc anh: “Cậu không phải muốn tặng trực thăng chứ?!”

“Sách, chúng ta thật có thần giao cách cảm ~~” Bạch Cẩm Đường lại gần muốn hôn một cái, Công Tôn vung con dao mổ màu bạc lên, “Cậu dám làm bậy thì tôi sẽ giải quyết cậu thật đấy! Còn không biết đây là chỗ nào!”

Bạch Cẩm Đường nhướn nhướn mày: “Chính xác, đây không phải nơi thích hợp…” Nói rồi, ngẩng đầu nhìn ma pháp trận đồ trên tấm biển giữa không trung kia ~~ Đột nhiên cảm thấy hơi nhức đầu…

Công Tôn thấy Bạch Cẩm Đường bất chợt không nói nữa, có phần tò mò quay đầu lại, đã thấy sắc mặt anh tái nhợt, tay xoa huyệt thái dương, mày cau chặt lại, hình như rất khó chịu.

“Này!” Công Tôn đẩy anh, “Cậu làm sao vậy?”

“À… Không ~~ Có chút nhức đầu.” Bạch Cẩm Đường lắc đầu, nhưng lại cảm thấy càng lúc càng đau, trong đầu như hiện ra nhưng hình ảnh lướt qua rất nhanh, nhưng lại không thể thấy rõ… Là cái gì… Lập tức, hình ảnh bỗng nhiên rõ ràng, là một căn phòng bỏ không… Rất lớn rất lớn… Dường như là kho chứa hàng… Sau đó là một trận hỗn loạn…

“Này!” Công Tôn thấy tình trạng của Bạch Cẩm Đường không bình thường, lại lay lay anh: “Bạch Cẩm Đường, cậu làm sao vậy?”

“A…” Nụ cười có phần suy yếu, Bạch Cẩm Đường cố gắng để mình thấy rõ khuôn mặt Công Tôn, “Anh còn gọi cả họ cả tên như thế ~~ Thật là ‘quen’ nha…”

Nếu phải lúc bình thường, Công Tôn khẳng định sẽ trực tiếp táng tên này một đấm, nhưng mà bây giờ, anh không rảnh chấp nhặt, có lẽ là bởi trực giác của thầy thuốc, anh chỉ biết trạng thái của Bạch Cẩm Đường hiện nay vô cùng không ổn.

Bạch Cẩm Đường thấy những hình ảnh lẫn lộn trước mặt nháy mắt đã bị thay thế bởi một màu đỏ của máu, phía trước hình như là một sân khấu bị nhuốm đầy máu, sự vật xung quanh trở nên mờ mịt đến không thực… Đột nhiên, một tiếng súng vang lên, viên đạn xoáy tròn, xuyên qua lớp màn máu đỏ, nhằm thẳng vào anh… “Cẩn thận!!” Là ai đang hô lên… Có người kéo lấy tay anh…

Công Tôn cảm thấy tay tê rần, Bạch Cẩm Đường thình lình nắm chặt tay anh.

… ? … Giật mình ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hai mắt Bạch Cẩm Đường nhắm chặt, ngả vào anh.

Công Tôn vội vàng đưa tay đỡ, tiếc là cơ thể Bạch Cẩm Đường phải lớn gấp đôi anh, Công Tôn theo bản năng để người ta ngã lên người mình, không muốn anh ngã xuống mặt đất lạnh lẽo.

“Cẩm Đường ~~ Cậu làm sao vậy? Cẩm Đường?!” Công Tôn bất chấp đau đớn do bị đè, xoay mình đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng lay Bạch Cẩm Đường, anh thậm chí hy vọng Bạch Cẩm Đường đang trêu chọc mình thôi, nhưng mà, người nọ dù lay thế nào cũng không tỉnh…

…………..

Song sinh bắt đầu đưa Bạch Cẩm Đường về xe nghỉ ngơi, thấy Công Tôn vẻ mặt thất thần, lòng thầm tiếc thay cho Bạch Cẩm Đường, nếu lão đại trông thấy bộ dạng lo lắng của Công Tôn thế này, khẳng định vui đến ngất xỉu tiếp ~~

“Công Tôn, đừng lo, có lẽ là do di chứng đầu bị thương hồi nhỏ…” Đại Định muốn bảo Công Tôn cứ yên tâm đi khám nghiệm tử thi đi, không cần lo lắng ở đây, Tiểu Đinh lại huých anh mình một cái, ra hiệu nhìn tay Công Tôn mà xem.

Đại Đinh cúi đầu nhìn, chỉ thấy Bạch Cẩm Đường đang siết chặt lấy tay Công Tôn…

…………….

Công Tôn ngồi trong con xe Mercedes-Benz đen của Bạch Cẩm Đường, cửa sổ xe khép chặt cách biệt hoàn toàn với những tiếng động ồn ào bên ngoài, qua lớp kính, thấy mọi người đang ở ngoài xe im lặng mà bận bịu… Công Tôn đột nhiên cảm thấy cả thế giới này tựa hồ cũng đã an tĩnh trở lại.

Bạch Cẩm Đường vẫn im lặng, nằm trên ghế ngay cạnh anh, sắc mặt ngoại trừ có chút trắng bệch, nhìn không thấy có gì khác thường, giống như đang ngủ mà thôi.

Công Tôn nghiêng mặt, cẩn thận quan sát, anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện một người đàn ông mạnh mẽ như Bạch Cẩm Đường cũng có lúc té xỉu. Hay nói cách khác, người này ở trước mặt người khác, luôn tỏ ra mạnh mẽ, còn phần yếu đuối, không bao giờ muốn người khác biết… Trước lúc té xỉu có một giây thôi, tên này vẫn còn trêu chọc mình… Có phải hắn là kiểu người, dù một khắc sau là chết, vẫn cứ cười không?

Đưa tay ra, Công Tôn muốn nghịch ngợm một chút mới nhéo nhéo cái mũi của Bạch Cẩm Đường, lại chọc chọc má anh, nhìn cái gã bình thường toàn bắt nạt mình bị ăn hiếp, trong lòng thấy bình ổn lại một chút, cảm giác lo lắng và sợ hãi ban nãy cũng từ từ tan thành mây khói ~~

Nghe nói khi người ta rơi vào giấc ngủ, bạn nói gì với người đó, trong đầu anh ta sẽ xuất hiện hình ảnh tương ứng.

Công Tôn lại gần, ghé vào lỗ tai anh thì thầm: “Ăn phải ruồi rồi ~~~”

Lông mày Bạch Cẩm Đường hơi cau lại, cổ họng khẽ rung lên…

~~ Chơi vui thật! ~~

“Có chó đuổi cậu.” Công Tôn tiếp tục.

Lông mày càng cau tợn, mi mắt cũng rung rung.

…… Nín cười, Công Tôn lại muốn tiếp tục, đến gần khẽ nói: “Công Tôn bảo, nếu cậu không tỉnh, anh ta sẽ không muốn cậu nữa.”

Bạch Cẩm Đường bất thình lình không có phản ứng ~~ Công Tôn có chút khó hiểu theo dõi anh, chỉ thấy đôi môi khép chặt chậm rãi mở ra, người vẫn hôn mê, đột nhiên nói: “Dù có chết, cũng phải tỉnh lại.”

… ! …

Thấy nét cười trong đôi mắt mở to của Bạch Cẩm Đường, Công Tôn cả kinh thiếu chút nữa hét lên: “Cậu, cậu tỉnh từ lúc nào?”

“Mới thôi.” Bạch Cẩm Đường mỉm cười, đưa tay ra, nhưng lại phát hiện tay trái mình đang nắm chặt tay Công Tôn.

“Không tách được, làm sao bây giờ?” Giữ chặt lấy tay Công Tôn, Bạch Cẩm Đường hỏi có phần trơ tráo.

“…” Công Tôn không đáp, nhìn ngón tay đã trở nên trắng bệch, khẽ kêu: “Đau ~~”

Bạch Cẩm Đường vội vàng thả tay.

Bầu không khí rất hòa hợp, nhiệt độ xung quanh tựa hồ cũng chậm rãi tăng lên, Bạch Cẩm Đường cảm giác cơ hội này thật hiếm có, quả thực thiên tái nan phùng ~~ Vừa định mở miệng “dỗ ngon dỗ ngọt” một chút, cửa xe lại bị giật mạnh ra.

Song sinh thò đầu vào: “Lão đại! Anh tỉnh rồi hả?!”

Trừng mắt ~~ Hai tên không có mắt này!! Bạch Cẩm Đường giơ tay muốn đánh văng người.

Song sinh nhìn ra sát khí trên mặt Bạch Cẩm Đường, vội vàng khoát tay: “Đại ca, anh nghe xong đã, đảm bảo sẽ rất cao hứng!”

“Công Tôn vừa rồi rất lo lắng cho anh, phát khóc đấy!” Đại Đinh phóng đại sự thật lên mười lần.

“Tôi không có…” Công Tôn đỏ mặt giải thích, tuy rằng lúc đó anh rất lo lắng, nhưng mà không có khóc nha ~~

“Ngay cả công việc anh ấy cũng không quan tâm, chạy tới chăm sóc anh!” Tiểu Đinh càng phóng đại sự thật lên mười lần nữa.

“Các người…” Công Tôn cuống quýt.

“Còn nữa!!” Song sinh cùng phóng đại sự thật lên một trăm lần, “Anh ấy gọi anh là ‘Cẩm ~ Đường ~’, còn bảo chỉ cần anh không việc gì, sẽ để anh làm gì cũng được!!” Nói xong, “sập” một tiếng đóng cửa xe.

“…” Công Tôn tức đến nỗi không phát âm nổi, cái cặp song sinh đáng chết này, nói bừa ~~ Mặc dù một phần là sự thật, nhưng mà nào có khoa trương như thế… Quay lại nhìn Bạch Cẩm Đường, vẻ mặt đang vô cùng kinh ngạc lại thêm hạnh phúc nhìn anh.

“Bọn… Bọn họ nói bậy đó ~~ Không phải vậy đâu.” Công Tôn vội vàng giải thích, lại bị Bạch Cẩm Đường kéo lại.

“Gọi một lần nữa.” Ôm Công Tôn vào lòng, Bạch Cẩm Đường khẽ hôn lên tai anh, “Gọi tên tôi.”

…… Công Tôn thoáng do dự, thấy nét hy vọng trong mắt Bạch Cẩm Đường, ghé vào bên tai người ta, khẽ gọi một tiếng.

Đổi lại, là nụ hôn thật dài thật ôn nhu của Bạch Cẩm Đường.

“Tôi… Tôi đi khám nghiệm tử thi ~~” Hổn hển giãy nhẹ ra, Công Tôn nhanh chóng đẩy cửa đào tẩu ~~ Bạch Cẩm Đường một mình ở lại trong xe, có phần mê đắm dõi theo bóng dáng hốt hoảng của Công Tôn, thế nào cũng không rời tầm mắt được.

*** Ý vợ là ý giời ***

“Cái này chỉ là đồ dỏm thôi ~~ Cái thật ở trong, hôm nay sẽ có hội đấu giá, sẽ bị bán.”

Bạch Cẩm Đường nhíu mày: “Ai thèm thứ này chứ?” Nói xong, xoay mặt sang nhìn Công Tôn, chỉ thấy mắt anh lấp lánh lấp lánh, hình như đang nói: “Tôi rất muốn a ~~”

Lập tức quay đầu, hỏi Morris: “Bao nhiêu?”

Morris có phần sửng sốt: “Ớ… Hình như khoảng ba triệu…”

“Nhận chi phiếu hay tiền mặt?” Bạch Cẩm Đường lại hỏi, sau đó, gọi điện cho song sinh đem tiền đến mua xác chết ~~

“Khụ khụ ~~” Bạch Ngọc Đường phía sau chút nữa sặc nước bọt.

Công Tôn kéo kéo Bạch Cẩm Đường hỏi: “Cậu mua nó làm gì?”

Bạch Cẩm Đường đáp lại có phần yêu chiều: “Cho anh trang trí phòng pháp y ~~”

*** Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là vĩnh viễn ***

Công Tôn tiếp tục giải phẫu rương thi, càng làm càng thấy kỳ quái. Anh cau mày, cởi găng tay, lấy tài liệu giải phẫu rương thi Tusti, so số liệu một chút, thoáng chốc kinh ngạc phải mở to hai mắt, ý thức được mình đã phát hiện ra cái gì, không khỏi ớn lạnh cả người.

Đúng lúc đó, Công Tôn đột nhiên cảm thấy có người phía sau, đang muốn quay lại, đã bị ôm lấy eo.

“A ~” Quỷ kiến sầu cũng có lúc bị hù, Công Tôn bây giờ còn đang chìm đắm trong phát hiện vừa rồi, đột nhiên bị người ôm lấy, kinh hoảng la một tiếng.

Chợt nghe bên tai tiếng cười khẽ quen thuộc, sau đó vành tai và cổ truyền tới cảm giác ướt át ấm nóng.

Thở phào nhẹ nhõm, Công Tôn quay đầu lại trừng tên kia: “Cậu đã từng nghe người bị người hù chết — Ư ~~”

Vừa quay đầu đã bị tên đó bắt lấy, cằm bị nâng lên, môi dán môi, ôn nhu và quân phiệt, một nụ hôn bị đoạt lấy.

Phải mãi một lúc lâu sau, Công Tôn mới chầm chậm được buông ra, thở dốc.

Như cười như không, hỏi: “Anh mà cũng có lúc sợ a, thực đáng yêu. ”

Liếc mắt nhìn kẻ đột ngột xuất hiện là Bạch Cẩm Đường, Công Tôn tránh né cánh tay anh, hỏi lại: “Sao cậu lại tới đây?”

“Tưởng Bình gọi điện cho tôi.” Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng đáp.

“Cậu ta gọi cho cậu làm gì?!” Công Tôn khó hiểu.

“Tôi nhờ cậu ta, chỉ cần lúc văn phòng có mỗi mình anh thì gọi cho tôi.” Bạch Cẩm Đường nhướn nhướn mi, “Tôi tới giúp anh…”

“Tôi đang làm việc!” Công Tôn chặn bàn tay đang dính lấy mình của Bạch Cẩm Đường, “Vẽ chuyện!!”

Bạch Cẩm Đường đột nhiên kéo Công Tôn vào lòng, một tay đóng cửa lại, một tay ra hiệu đừng lên tiếng với anh.

Công Tôn có chút không hiểu, nhưng vẫn nhìn ra vẻ nghiêm túc trên mặt Bạch Cẩm Đường… Chuyện gì vậy??

“A…” Bạch Cẩm Đường đột nhiên cười khẽ, “Xem ra, giờ thực sự phải cảm ơn Tưởng Bình rồi.”

Lúc này, Công Tôn cũng nghe thấy động tĩnh rất khẽ bên ngoài, hình như có kẻ đang rón rén tới gần, nhưng không chỉ một người… Có chút căng thẳng kéo kéo tay áo Bạch Cẩm Đường.

Thấy hành động bản năng của Công Tôn, khóe miệng Bạch Cẩm Đường chịu không đặng mà nhếch lên, cúi đầu nói: “Thế này là được rồi.”

Công Tôn không rõ ý Bạch Cẩm Đường là gì, mở to mắt nhìn anh.

Bạch Cẩm Đường lại cúi đầu xuống, hôn một cái, cười: “Sau này sợ gì, hoặc không vui, đều tựa trong lòng tôi thế này nhé.”

Mặt Công Tôn lập tức chuyển hồng, đang muốn buông tay, Bạch Cẩm Đường lại ôm chặt lấy eo anh, hỏi: “Có súng không?”

Đuổi hơi chậm theo lối suy nghĩ của Bạch Cẩm Đường, Công Tôn lắc đầu. Bạch Cẩm Đường cau mày, “Ngọc Đường sao không cho anh súng?!”

“Tôi là văn chức!” Công Tôn nghiến răng trừng người, “Tôi mà có súng thì sẽ bắn cậu đầu tiên!!”

Bạch Cẩm Đường thò tay cầm lấy một con dao giải phẫu nhỏ bé xinh xắn, cười: “Anh làm sao mà nỡ lòng?!”

Nếu không phải nghe thấy tiếng động ngoài cửa càng lúc càng tới gần, Công Tôn thật muốn lấy dao đâm cho tên vô lại vô tâm vô phế đang cười toe toét này một phát ~~

Bạch Cẩm Đường bảo Công Tôn trốn vào góc phòng, mình thì cầm dao, đi về phía cửa, Công Tôn đột nhiên nhẹ giọng: “Cẩn thận chút…”

Sửng sốt, Bạch Cẩm Đường sau khi phục hồi tinh thần, cười có phần tiếc nuối, “Mấy tên kia đích thực không có mắt, chọn chẳng đúng thời điểm… Không phải chứ, làm ở phòng giải phẫu nhất định rất kích thích…”

Công Tôn điên tiết, lòng thầm nói, có chết cũng quên đi! Lúc này còn nghĩ viển nghĩ vông!

Bạch Cẩm Đường cởi cúc áo khoác, tay phải cầm dao, phong thái thong dong đi tới cửa, nghiêng người…

Công Tôn nhìn Bạch Cẩm Đường, kinh ngạc phát hiện động tác dùng dao của tên đó sao thuần thục như thế, khóe miệng còn mang theo ý cười, ánh mắt… Nên hình dung thế nào đây ~~ Hưng phấn hay phải nói chính xác hơn — Lãnh khốc khát máu…

Cảnh cửa thoáng chuyển động, Bạch Cẩm Đường chậm rãi giơ tay phải lên, năm ngón linh hoạt xoay dao một vòng. Cùng lúc đó, cửa chậm rãi bị đẩy ra, một kẻ cầm súng, thò nửa người vào dò xét. Bạch Cẩm Đường nhấc chân, đạp mạnh cánh cửa sắt phòng giải phẫu, kẻ đó kêu lên đau đớn, bị cửa kẹp.

Công Tôn chau mày, kiến thức chuyên môn nói cho anh, kẻ kia đã gẫy ít nhất ba cái xương sườn…

Bạch Cẩm Đường nhếch mép, giơ tay hạ dao giải phẫu, tặng hắn một nhát chém dưới xương quai xanh…

“Ô…” Kẻ đó trợn mắt, đau đớn vô cùng khiến hắn muốn la lên cũng không phát nổi ra tiếng.

Bạch Cẩm Đường đưa tay đoạt súng của hắn, nói với Công Tôn: “Đừng ra vội.” Sau đó, một cước đạp hắn ra ngoài, trở tay đóng cửa phòng pháp y…

Công Tôn chợt nghe tiếng súng vang lên liên tiếp từ ngoài cửa… Tiếng súng làm người ta phải kinh sợ, nhưng trong lòng anh lại thấy bình tĩnh vô cùng ~~ Rất kỳ diệu, không chút lo lắng rằng Bạch Cẩm Đường sẽ bị thương. Ngược lại, bản thân phát hiện, động tác hung ác quyết liệt gần như tàn nhẫn của Bạch Cẩm Đường thật hấp dẫn… Cứ như là bản năng, đi tới cảnh cửa, kéo cửa ra — Muốn nhìn!

*** Tín vật định tình ngày Valentine ***

Công Tôn tắm xong với tay ra ngoài phòng tắm lấy áo… Sờ sờ sờ…

Thò đầu ra nhìn, áo vừa treo ở đây mà… Cúi đầu, áo không biết lúc nào đã rơi xuống đất, còn ướt nước nữa.

Công Tôn bần thần nhìn quần áo trên đất, làm sao đây, thế nào cũng không thể khỏa thân mà ra được… Chớp mắt, trông thấy trên tường ngoài phòng tắm có một chiếc áo choàng màu trắng.

Không nhớ là vắt ở đó lúc nào, nhưng mà trước mắt hữu ích.

Lấy áo mặc vào, Công Tôn nghĩ phải mau mau vào phòng tìm quần áo để mặc, vừa ra khỏi phòng tắm, liền bị ôm chặt từ sau.

“A…” Cả kinh kêu lên, quay đầu lại, kinh hoàng nhìn Bạch Cẩm Đường.

“Cậu…” Trong nháy mắt Công Tôn đã hiểu, “Là cậu ném quần áo của tôi xuống đất, cậu… Ư ~~”

Chưa nói xong, Bạch Cẩm Đường đã ôm lấy anh hôn, tay còn luồn xuống vạt áo đi vào, vuốt ve tìm kiếm phần da non nớt bên trong, “Đã sớm muốn nhìn anh mặc thế này… Thật gợi cảm.”

“Biến thái, đừng sờ loạn… A!” Công Tôn bị ấn lên tường, không giãy ra được, Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng ngậm cắn gáy anh, thấp giọng: “Cục cưng, tôi rất đói.”

“Cậu đói thì đi ăn cơm, nha ~~ Tay… bỏ ra.” Công Tôn bị chặn không nhúc nhích được, sau eo bị Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng vuốt ve, mà ngón tay tên đó không biết từ lúc nào đã chui vào trong…

“Cậu!” Công Tôn nổi giận, “Ban ngày phát tình cái gì?!”

Bạch Cẩm Đường cười, lại gần hôn lên quai hàm anh, “Hôm nay là Valentine, đương nhiên phải động dục một ngày!”

“Nha………” Công Tôn sợ hãi, vậy mà Bạch Cẩm Đường đã đưa bôi trơn lành lạnh vào rồi, thứ này cũng chuẩn bị, ra là sớm có âm mưu, thật muốn chửi ầm lên. Đáng tiếc, giờ ngoài há miệng phát ra tiếng kêu mị người, nhưng lời khác nói không ra lời.

“Đừng… Vào… vào trong phòng…” Công Tôn đập tường, nhỏ giọng.

“Trước ở phòng tắm, sau phòng khách, rồi phòng sách, cuối cùng là phòng ngủ… Được không?” Bạch Cẩm Đường vừa nói vừa dùng thêm sức, khiến Công Tôn phải cắn răng lắc đầu, mắng cầm thú.

“Ngoan…” Bạch Cẩm Đường hì hì ôm chặt Công Tôn đã mất hết hơi vào lòng, “Hôm nay cục cưng nghỉ, mai anh xin nghỉ dùm…” Nói rồi, bắt đầu hưởng thụ bữa tiệc tình nhân của mình.

………….

Bạch Cẩm Đường ôm lấy Công Tôn bị “mệt” cả ngày về giường, xoay người lấy một thứ từ túi áo vest, thì thầm: “Cái này, tôi mang đã lâu rồi…” Vừa nói vừa mở chiếc hộp nhỏ, lấy ra một chiếc nhẫn được thiết kế rất tinh xảo, đeo vào cho Công Tôn, “Đừng từ chối đấy…” Nói xong, đứng dậy muốn chuồn, nhưng góc áo lại bị Công Tôn túm lại.

Có phần khó hiểu nhìn Công Tôn, lại thấy Công Tôn luồn tay xuống gối, cũng lấy ra một cái hộp nhỏ ném cho Bạch Cẩm Đường.

Tiếp được, mở ra —- Bên trong là một chiếc nhẫn vàng, kiểu dáng rất cũ, như là của vài thập niên trước… Bạch Cẩm Đường hơi giật mình nhìn Công Tôn, chợt nghe anh bực bội nói từ trong chăn: “Đồ gia truyền, cho vợ.”

Chiếc nhẫn rất nhỏ, Bạch Cẩm Đường lấy ra, mang vào ngón út mới vừa. Ngồi trở lại giường, Bạch Cẩm Đường cách tấm chăn hỏi Công Tôn: “Tôi có thể dọn qua không, lấp cái hốc kia đi nhé…”

Mãi một lúc rất lâu sau mới nghe Công Tôn ủ ê đáp: “Ừ ~~”

*** Cái xác duy nhất mà pháp y không thể khám ***

Công Tôn về đến nhà, đèn phòng khách thì tắt, cửa phòng làm việc khép hờ, ánh đèn mờ từ trong phòng hắt ra. Công Tôn bật đèn phòng khách, cởi áo khoác. Bình thường Bạch Cẩm Đường nếu nghe thấy tiếng động anh về sẽ đi ra nhìn một cái, hôm nay làm sao vậy?

Vừa nãy có người bạn tặng cho một chai vang đỏ hảo hạng, Công Tôn cầm rượu, lấy hai cái ly từ tủ ly ra, đi vào phòng làm việc.

Đẩy cửa, vừa ngẩng đầu lên…

“XOẢNG XOẢNG”

Cả ly cả rượu đều rơi xuống đất —- Bạch Cẩm Đường ngửa mặt tựa trên ghế, ánh đèn bàn hắt lên, trên bức tường đằng sau, một cái bóng.

Nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ, Bạch Cẩm Đường vốn đang định đùa dai vội vàng mở mắt, chỉ thấy Công Tôn tựa ở cửa với đôi con ngươi mở to, lập tức nhận ra… Mình đùa quá trớn rồi.

“Sách?” Bạch Cẩm Đường kinh ngạc phát hiện sự khác thường của Công Tôn, đứng dậy khỏi ghế, bước nhanh lại gần anh, “Làm sao vậy?”

Công Tôn mở to hai mắt, nhìn Bạch Cẩm Đường vọt tới chỗ mình.

“Tôi chỉ giả vờ trêu anh thôi… Anh, sao lại bị dọa đến thế chứ?” Kéo Công Tôn vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh, “Xảy ra chuyện gì rồi?”

………

“Ban nãy sao anh lại căng thẳng đến vậy?”

Công Tôn sững sờ, có chút xấu hổ nhìn quanh quất, liếc thấy chai rượu vỡ tan trên đất, tiếc rẻ, “Nha ~~ Vỡ hết rồi…” Nói rồi, muốn chạy lại thu dọn.

“Sợ tôi chết sao?” Bạch Cẩm Đường một tay kéo Công Tôn lại, “Nếu tôi chết anh sẽ lộ ra vẻ mặt ban nãy?”

Công Tôn chau mày, đá một cái vào chân Bạch Cẩm Đường, “Cậu mấy tuổi rồi còn nghịch dại như vậy.”

“Tôi chỉ giả vờ ngủ mà…” Bạch Cẩm Đường cúi đầu hôn lên thái dương Công Tôn, “Là do anh quá lo cho tôi… Sợ đến suýt ngất đi thôi.”

“Cậu đắc ý vừa thôi!” Công Tôn muốn giãy ra, bất giác khuôn mặt đỏ bừng, “Ai gặp phải chuyện này chả sợ!”

“Không phải anh là pháp y sao?” Bạch Cẩm Đường không chịu bỏ qua, “Pháp y còn sợ người chết?!”

“Không phải… A!” Công Tôn bị Bạch Cẩm Đường bế lên, hai chân lơ lửng mà bay vào phòng ngủ, “Cậu làm gì?! Ngày mai tôi phải đi làm!”

“Tôi chỉ ôm anh vào đây thôi.” Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng thả Công Tôn lên giường, “Liên quan gì đến chuyện ngày mai anh đi làm?”

“…” Mấp máy á khẩu, Công Tôn trừng mắt, “Cậu đắc chí lắm hả?”

“A…” Bạch Cẩm Đường cười cười, nghiêng người áp lên Công Tôn, “Đương nhiên, anh có biết tôi vui thế nào không, vừa rồi giống như anh đã biểu lộ anh yêu tôi.”

“Cậu gặp ảo giác rồi, để Tiểu Triển khám cho đi, mắc chứng vọng tưởng.” Công Tôn đẩy Bạch Cẩm Đường, “Đứng dậy, nặng muốn chết!”

“Đừng sợ.” Bạch Cẩm Đường cúi đầu hôn Công Tôn, “Tôi sẽ không chết, tuyệt đối không bao giờ cho anh lộ ra vẻ mặt như vậy nữa.”

Công Tôn không đáp, để Bạch Cẩm Đường hôn mình.

“Anh không phản kháng sao? Tôi muốn làm gì thì làm nha.” Bạch Cẩm Đường cởi cà vạt.

“Đừng có quá đáng!” Công Tôn đưa tay bóp cổ cái tên này, “Giờ tôi có giết cậu cũng là phòng vệ chính đáng.”

“Anh nỡ để tôi chết á?” Bạch Cẩm Đường tự thân vận động, bắt đầu cởi sơ mi của Công Tôn, “Ngoan, mai anh xin nghỉ giùm cưng…”

……

*** Dịu ngoan vì đâu ***

Công Tôn tan ca sớm, hơi mất hứng rời khỏi văn phòng. Anh đi xuống dưới lầu, đã thấy một chiếc xe quen thuộc đỗ đó.

Bạch Cẩm Đường chờ lâu rồi, đặt tài liệu trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Công Tôn im lặng ngồi vào ghế phó lái.

“Sao vậy? Sắc mặt sao khó coi vậy?”

Công Tôn quay sang nhìn chằm chằm Bạch Cẩm Đường, khiến Bạch Cẩm Đường không nhịn được phải kéo Công Tôn lên đùi hôn một cái, “Sao? Hôm nay nhiệt tình vậy? Nhớ tôi à?”

Công Tôn đưa tay chạm vào cằm Bạch Cẩm Đường, rồi chợt hục hặc: “Anh không được động đậy.”

Bạch Cẩm Đường không hiểu, nhưng vẫn gật đầu, sau đó ngồi im.

Công Tôn ngồi trên đùi anh, ngón tay chậm rãi lần xuống yết hầu, như đang tìm gì đó.

Bạch Cẩm Đường chỉ cảm giác những ngón tay ấy đang muốn đoạt mạng mình, định nhúc nhích thì bị Công Tôn trừng, lại đành im.

Không bao lâu, Công Tôn đã tìm thấy một phần da hơi khác biệt trên yết hầu Bạch Cẩm Đường… Tuy không còn rõ ràng nữa, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là một vệt trắng… của sẹo phẫu thuật.

Hít ngược một hơi lạnh, Công Tôn ngẩng đầu, mấp máy nhìn Bạch Cẩm Đường, đôi mắt phủ một tầng sương nhạt.

“Em làm sao vậy?” Bạch Cẩm Đường mù tịt, nâng cằm Công Tôn lên, “Xảy ra chuyện gì?”

Cuối cùng, Công Tôn chỉ lắc đầu, vỗ nhẹ khuôn mặt anh, “May mà không sao.” Đang nói chuyện, đột nhiên cảm giác có gì không bình thường, ngạc nhiên trừng Bạch Cẩm Đường, “Anh là khỉ a, thế này cũng phản ứng?”

Bạch Cẩm Đường bật cười, vòng tay siết nhẹ lấy eo Công Tôn, không cho người ta chuồn, “Em ngồi trên người tôi, lại còn sờ tôi, sao tôi không phản ứng được chứ?” Nói rồi, đóng cửa sổ xe, để Công Tôn tựa trên ghế, không gian ý loạn tình mê. Hôm nay Công Tôn thật dịu ngoan.

*** Chúng ta kết hôn đi ***

 

Bạch Cẩm Đường đã lâu lắm rồi không tản bộ sau khi ăn cơm. Anh khoát chiếc áo khoác âu phục lên cánh tay, cổ áo sơmi cũng được mở rộng ra, nắm tay kéo Công Tôn chậm rãi đi về phía trước. Ven đường ngựa xe như nước, phía khu thương mại của thành phố S ở bên kia đèn đuốc sáng trưng, lấp lánh huy hoàng.

Công Tôn đột nhiên hỏi, “Làm ăn thuận lợi không?”

Bạch Cẩm Đường có chút giật mình, cười hỏi, “Hình như em chưa bao giờ quan tâm đến những việc tôi làm mà.”

Công Tôn nhướn mi, “Tùy tiện hỏi thôi.”

“Rất thuận lợi.” Bạch Cẩm Đường kéo tay Công Tôn lên, hôn một cái lên mu bàn tay của anh.

Công Tôn bắt gặp một lọn tóc của Bạch Cẩm Đường thoáng rơi khỏi nếp, buông rũ xuống trước trán, cảm thấy như vậy xem ra cũng không tệ chút nào, bình thường nhìn quá nghiêm trang đi. Nghĩ nghĩ, rồi đột nhiên đưa tay lên tóc Bạch Cẩm Đường mà vò rối một trận.

Bạch Cẩm Đường có chút vô lực nhìn Công Tôn. Công Tôn của tối nay dường như đặc biệt trẻ con … Người này đúng thật là yêu tinh a, có lúc thì lạnh giá như băng, có lúc thì nhiệt tình như lửa, tóm lại làm cho người ta không biết đường nào mà lần.

“Gần đây có rất nhiều báo chí đăng tin về chuyện anh gây dựng sự nghiệp lúc xưa.” Công Tôn cười, liếc Cẩm Đường, “Nghe rất là đặc sắc a.”

“Hửm?” Bạch Cẩm Đường tò mò, “Nói như thế nào?”

“Nói bối cảnh của anh không đơn giản, có bài nói là sinh ra từ giới Mafia, có bài nói là dựa vào buôn bán súng ống đạn dược mà phát tài…” Công Tôn chỉ tay vào Bạch Cẩm Đường, bắt đầu thuật lại, “Tóm lại là đủ kiểu hầm bà lằng.”

Bạch Cẩm Đường cười lắc đầu, “Nói hưu nói vượn.”

“Vậy năm đó anh đã lập nghiệp như thế nào?” Công Tôn tò mò hỏi.

Bạch Cẩm Đường cười, đưa tay nắm lấy cằm của Công Tôn, “Em cảm thấy hứng thú với quá khứ của tôi?”

Công Tôn vẫn nhướn mi, “Vậy thôi quên đi.”

“Mở sạp bán hàng a.” Bạch Cẩm Đường không nhanh không chậm nói.

“Hả?” Công Tôn lộ vẻ khó hiểu.

“Tôi bán khoai tây chiên ngay trước cổng sân bóng San Siro ở Milan để lập nghiệp.” Bạch Cẩm Đường nửa thật nửa đùa nói, “Lúc đó sinh đôi cũng theo tôi lăn lộn, xe là chúng tôi đi làm thuê rồi hùn tiền lại với nhau để mua.”

Công Tôn có chút dở khóc dở cười, “Mất hình tượng tới vậy sao?”

“Lúc ấy chẳng qua là kiếm tiền sống tạm mà thôi.” Bạch Cẩm Đường thản nhiên nhún vai, “Tôi không muốn dùng tiền của ông già cấp.”

Công Tôn vẻ mặt không tin, “Thật sao?”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, “Lừa em để làm chi? À đúng rồi, chủ nhật em có rảnh không?”

“Ừm…” Công Tôn suy nghĩ một chút, hỏi, “Đi xa hay gần?”

Bạch Cẩm Đường nói, “Xa, nếu có thể đi trong một tuần là tốt nhất.”

“Lâu như vậy?” Công Tôn suy nghĩ một chút, “Vụ án mạng gần đây vẫn chưa được phá, tôi có lẽ đi không được.”

“Vậy thì chờ án mạng kết thúc đi.” Bạch Cẩm Đường nói, “Đến lúc đó tôi sẽ gọi cho Bao cục trưởng, xin cho em nghỉ phép một tuần.”

“Muốn đi đâu?” Công Tôn không giải thích được.

Bạch Cẩm Đường nói, “Chúng ta đi đến Đan Mạch.”

Công Tôn nháy mắt mấy cái, khó hiểu hỏi, “Đi Đan Mạch để làm chi?”

Bạch Cẩm Đường quay mặt sang nhìn Công Tôn, nói, “Trong túi trước của em có gì kìa.”

Công Tôn đưa tay đến túi trước sờ sờ, lấy ra một chiếc nhẫn hạt xoàn, viên kim cương có phần hơi lớn quá cỡ thợ mộc, bất quá xem như cũng là có mắt thẩm mỹ, ngẩng mặt liếc Cẩm Đường, “Chiêu này xưa rồi Diễm.”

Bạch Cẩm Đường cười, “Cũng không nhỏ ha?” Nói xong, lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út trên tay Công Tôn, nói, “Nếu cũng không nhỏ… Vậy chúng ta kết hôn đi.”

Công Tôn sửng sốt.

(full size: http://imageshack.us/f/809/proposaleditededited1.jpg/)

        Bạch Cẩm Đường ghé đến hôn anh một cái, “Tôi đã tra qua, thủ tục của Đan Mạch là đơn giản nhất, hơn nữa tất cả các quyền lợi giữa hôn nhân đồng tính và hôn nhân khác giới đều giống nhau, là hoàn hảo nhất.”

Thấy  Công Tôn há miệng tựa như là muốn nói cái gì, Bạch Cẩm Đường lắc đầu, nâng mặt của anh lên mà nói, “Nếu em mà cự tuyệt, tôi sẽ gọi sinh đôi bắt cóc em sang đó.” Nói xong lại hôn lên.

Công Tôn trong lòng thở dài một hơi, tâm nói, “Đã bị ăn tới xương cũng không còn, sao lại còn muốn cự tuyệt được nữa?”

*****************************************************************

Bee: Và như thế, mặc dù có chút cam go ở các nồi trước, nhưng tân lang Bạch Cẩm Đường cùng tân nương Công Tôn Sách của chúng ta đã vượt qua và nắm tay nhau bước vào cuộc hôn nhân của mình *trấm nước mắt vui mừng*.

Hả? Cái gì? Nói lại coi? Có trục trặc trước hôn lễ á? Công Tôn định đào hôn á? What the heck? Why??? Tại sao vậy nhỉ?! Để trả lời cho câu hỏi trên, đề nghị bà con cùng  theo dõi phiên ngoại Hôn Lễ Cẩm Sách~

Nếu đọc rồi thì cũng… đọc lại đi. Nồi này là để ôn lại quá trình yêu nhau của Cẩm Sách mà.

By the way, trong quá trình Công Tôn đào hôn bất thành, Bee khìn đã thành công chộp được một tấm ảnh quý giá khi Mỹ Nhân bị chồng bắt lại a XD Iu Mỹ Nhân chết đi được!

(*Bee: *trấm mồ hôi* Chữ xấu, xin hãy thông cảm. Hình được vẽ bắt nguồn từ ước muốn được vẽ Cẩm Sách chibi~ mí lị thiệt tình mà nói thì nhiều khi cặp vợ chồng già này y như trẻ con a~ iu chết đi được~~~*)

E hèm, vậy là đám cưới của cặp đôi Cẩm Sách yêu dấu của chúng ta đã kết thúc tốt đẹp. Đề nghị quý quan khách cho một tràng pháo tay chúc mừng cho đôi uyên ương đã chính thức thành vợ thành chồng. Nhưng mà… Hôn nhân không phải là kết thúc a, nó thực ra chính là một khởi đầu mới. Câu chuyện tình yêu giữa Bạch Cẩm Đường và Công Tôn Sách sẽ còn tiếp diễn… Hãy tiếp tục theo dõi quá trình yêu đương thắm thiết của Cẩm Sách cùng nồi lẩu SCI do Bee chế biến :”>

Tiệc đám cưới đến đây xin hết *nhún váy chào*, xin cám ơn quý quan khách đã đến tham gia và chung vui. Trước khi về, Bee lại đãi khuyến mãi thêm cho mọi người một bữa ăn cho no bụng nhé~

*Cây nhà lá vườn a :”>*

tiệc cưới 1

alt

alt

alt

alt

Vị cay trong món Thái: Món ăn bổ dưỡng cho phái nữ, Ẩm thực,

Vị cay trong món Thái: Món ăn bổ dưỡng cho phái nữ, Ẩm thực,

Món ăn thêm lạ với hương vị mới, Ẩm thực, am thuc, banh plan, bap bo, trung muoi, mon ngon, mon ngon de lam, bao

Món ăn thêm lạ với hương vị mới, Ẩm thực, am thuc, banh plan, bap bo, trung muoi, mon ngon, mon ngon de lam, bao

Gà trộn bóp

Vị cay trong món Thái: Món ăn bổ dưỡng cho phái nữ, Ẩm thực,

*Thể theo yêu cầu của nàng Med, ta đã nhờ Công Tôn rửa dao giải phẫu làm mấy món sườn xào cho mọi người, (nguyên liệu không nhất thiết chỉ là sườn heo a :”>, có lẫn chút thịt người thì cũng ráng ăn nhá =)))*)

sườn xào, sườn thăn, món sườn, sườn xào chua ngọt

Có ăn thì phải có uống =)) không lại chê ta keo kiệt *vì Bee rất ngoan nên không đãi bia rượu đâu nhớ :”>*

alt

alt

alt

alt

*Rồi thì tráng miệng nhé~*

Chẹp~ No rồi chứ? Vậy thì tan tiệc. Giải tán. Trước khi về để lại phong bì cho ta =)))) không có phong bì thì… “nói 1 lời thôi” cũng được =)))

P.s. Lúc về nhớ đi đường cẩn thận, nếu có bị bội thực thì hãy ghé tiệm thuốc mua thuốc tiêu thực =))))

46 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 18

  1. Ami Takumi nói:

    bee à, mấy tấm cuối là tráng miệng thì đúng hơn a~~~, ta muốn uống nước co7~~~ rượu hảo hạng lâu năm đi, đã làm là làm tới bến lun, dù sao cũng là Bạch đại ca bỏ tiền mà.

  2. Tiểu Dạ nói:

    ôi trời ~~~~~~~~ ngọt chết đi đc ấy *quay quay*
    đọc lại vẫn thấy tim đập chân run :”> ~~~
    mấy món kia bỏ mắt nhk hại bụng quá =))

  3. Zổ nói:

    *tru* Cẩm ca, Công Tôn mỹ nhân ~~~~~~~~~~~~~~~~
    chúc 2 ng trăm năm hạnh phúc
    *chấm chấm nước mắt do cười quá độ* ôi, đọc lại hành trình cưa zai của đại ca mà buồn cười quá
    (t nói chứ cái đoạn đó đó, đọc mà trong đầu toàn tiếng của mấy nàng thôi à)
    *chấm chấm nước mắt, lần này là do xúc động à nha* “Sau này sợ gì, hoặc không vui, đều tựa trong lòng tôi thế này nhé.”=> trời ơi, sao mà t thích câu này quá thể, *cắn khăn* t thật ghen tị với mỹ nhân a
    với lại t phát hiện đc câu cửa miệng của đại ca là “mai anh xin nghỉ giùm cưng” =)))))))))))))))))))))))))
    *chỉ chỉ cái hình chibi* Bee nàng định dìm hàng mỹ nhân hay sao thế? dễ thương thì ko có, cơ mà dễ xương thì đc vài phần (chữ nàng thật đấy à? xấu há? giống ta =))))) )
    phần cuối, ăn uống ý mà, t vừa ăn cơm xong TT_____________TT
    t muốn đi rình 3 cái phòng hoa hồng kia cơ

  4. *Đạp cô Bee bỉ* – cái SUPER KING SIZE???? của ta ở nơi mô????

    Cơ mà ngồi tua băng lại mí đoạn nì thiệt là mát lòng thỏa dạ a!!!!
    he he he he he he he – túm giò Bee nà : “Bạch Ngọc Được đột nhiên cảm thấy đùa giỡn người này vui thật” => Bạch giề đây nhỉ????

    BTW, ta thix cái chibi mỹ nhơn á, nhìn cute ứ chịu đc! ^ ~ ^…….

  5. Tử Tước nói:

    đọc hất nồi 18, cái nhớ đc, vỏn vẹn có 6 chữ “mai anh xin nghỉ dùm cưng”

  6. Yami Neko nói:

    Em muon ngua len troi tru nga =.= !
    Vay la nhan duyen ngan thuo gio day da dinh roi , oh yeah oh yeah * hup sach noi lau*
    Quen nua ! Cai hinh cua Bee de thuong lam a , sao em thay em muon * an* Bee ghe nha * mat soi sang sang sang *

  7. MeggiMed nói:

    Phù =)))) tui thích cái hình chibi, trông nó…. =)))))))))))))))))))))

    Bất quá, món ăn trong lễ cưới thiếu rồi ~.~|| Sườn xào chua ngọt đâu??????????

  8. Hạ Vũ nói:

    Tui muốn xxx lão quá đi Bi xù à >””<.

    Đang edit truyện bên nhà tôi, một đám món nhật, sang đây thấy quá trời đồ ăn, mà 12g đêm nữa chứ *gào o o o o*.

    Dứt khoát đè xuống hôn một phát rồi đi ngủ. Mai tui sẽ cm đoàng hoàng =].

  9. Phong Dạ nói:

    lâu rồi mới com lại cho nàng TAT~~~~~~~~~~~~~

    a đáng yêu quá đi ~~~~~~~~~~ ngồi đọc lại những trích đoạn Cẩm Sách từ trước đến nay hảo ngọt ngào ni ~~~~~ buổi sáng trời lạnh tự dưng đọc được bài này cảm thấy ấm áp vô cùng a :x :x :X *hun Bee =))*

    vs cả nhìn đống đồ ăn dưới đó thèm quá đi ~~~~~~~~` muốn ăn muốn ăn ni~~~~~~~~~~~

  10. Y Huyết nói:

    *liếc lên* ~ *cười gian*
    Đoạn quan trọng nhất của tập 2 đâu rồi hả tỉ? ^^

  11. chuotyeumeo nói:

    ata cam thay dam cuoi nay nen noi la tu bien tu dien

  12. shirrlly nói:

    Chào em Beedance,

    Lần trước chị đã trả lời một cách thẳng thắn rằng chị không đồng ý cho phép em re-up phiên ngoại Hôn lễ Cẩm Sách tại đây, lý do thì chị cũng đã nói rất rõ ràng rồi. Khi ấy em có bảo rằng sẽ không re-up mà sẽ chỉ dẫn link, chị đã không tỏ ý phản đối, vì chị nghĩ rằng ý em muốn nói em sẽ dẫn link theo kiểu tổng hợp bản edit để giới thiệu.

    Tuy vậy, hôm nay khi chị đọc được entry này thì chị muốn nói thẳng với em rằng, nếu là post bài theo kiểu này thì kể cả dẫn link chị cũng không đồng ý. Chị, đã nói với em rằng chị không hề đánh giá cao những bài viết này của em, và chị không muốn những gì chị yêu quý dính dáng đến mấy bài viết này, mà cụ thể ở đây là bản dịch Phiên ngoại Hôn lễ Cẩm Sách.

    Nếu em muốn, vui lòng tự edit hoặc tự dịch lại để sử dụng, đừng sử dụng bản dịch mà anh Jude đã tặng chị để phục vụ cho những hoạt động (mà theo chị là hết sức vớ vẩn) của em. Ngoài ra, trên tấm ảnh mà em đính kèm vui lòng đừng gán tên anh Jude vào hay sử dụng bất kỳ thứ gì thuộc về anh ấy, vì anh ấy cũng có cùng suy nghĩ với chị trong vấn đề này, và lời chị nói ở đây, hôm nay, cũng là lời mà Jude muốn nói.

    Chị hy vọng chị sẽ sớm nhìn thấy link dẫn đến nhà Như Cầm được tháo bỏ, ảnh được chỉnh sửa.

    Thân chào em.

    (Ngoài ra, tôi đang nói chuyện trực tiếp với em Beedance, tôi sẽ không tiếp chuyện với bất kỳ một ai ngoại trừ em ấy. Tất cả những comment đến từ một người nào khác không phải là Beedance tôi sẽ xem như không thấy, do đó cũng sẽ không trả lời.)

  13. Jude nói:

    @Shir-chan: Anh thấy vầy cũng tạm ổn rồi em à, mình là người lớn, phải bao dung độ lượng với em nhỏ một chút chứ, em thấy có phải không nè? Dạo này giới đam mỹ đã quá đủ chiến tranh rồi, anh thú thực là anh thấy mệt mỏi lắm rồi…

    Nhưng thật lòng anh rất vui vì thấy em đã trân trọng quà của anh đến vậy… *ôm em* :”>

    @Beedance07: Em ạ, đứng trên cương vị người dịch, người đọc lẫn người hâm mộ Nhĩ Nhã, tôi cảm thấy cách làm của em không hay cho lắm. Vì sao? Vì nó sẽ giết mòn cái gọi là “hứng thú đợi chờ” của người đọc. Lấy ví dụ một quyển sách có vẻ hay ho đi nhé, em vừa mở ra đọc được chừng dăm bảy trang đã nhòm xuống cuối sách để xem số phận anh A chị B anh C bla bla sẽ như nào, vậy sau khi đọc xong kết cục liệu em có còn muốn ngược lên đọc tiếp diễn tiến câu chuyện nữa hay không, hay là em đã cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn vì đã biết trước hết mọi tình tiết? Cách làm của em, vô hình trung tựa như con dao hai lưỡi, thỏa trí tò mò của một bộ phận độc giả nhưng lại khiến một bộ phận độc giả khác quay lưng lại với bản dịch của các bạn em… vì sao thì tôi đã nêu ở trên…

    Mấy cả, tôi không thích cách em gọi những trích đoạn của mình. Nhĩ Nhã viết tiểu thuyết trinh thám – hình sự – hài, Nhĩ Nhã không viết về món ăn Trung Hoa. “Lẩu” là một món ăn gốc Hoa rau có thịt có nước lèo có bún có mì có hải sản có gia vị cũng có, nó gợi lên sự xô bồ hỗn tạp, bình dân và có phần… tầm thường. Tôi không nghĩ văn của Nhĩ Nhã bình dân. Tôi không nghĩ văn của Nhĩ Nhã xô bồ hỗn tạp. Tôi không nghĩ văn của Nhĩ Nhã tầm thường. Vậy đó ^^

    Tóm lại, không một ai ở đây có quyền bắt buộc em ngưng “nấu lẩu” SCI mê án tập cả, nhưng hẳn nhiên rất nhiều người có quyền khó chịu kèm góp ý, dù tôi biết rõ em và các bạn mình rất yêu tác phẩm này cũng như đã bỏ ra không ít công sức cho nó. Vài lời vớ vẩn, mong em suy xét thật kỹ lưỡng, đừng vì một phút huy hoàng chợt lóe mà để buồn le lói suốt trăm năm ^^

    P.S. Hình minh họa của em hơi bị đẹp, tôi thích! Nhất là tấm chibi Sói-Cáo! XD~

    • beedance07 nói:

      Uhm, em đã suy nghĩ rất lâu trước khi hồi âm lại cho anh nên có hơi lâu. Hi vọng là không làm phiền anh.
      Em hiểu rõ việc spoil không phải là thượng sách, so với việc edit ra toàn bộ thì nó quả thật là rất không hay. Bản thân của từ “spoil” vốn là một từ chẳng tốt lành gì, nghĩa chính của nó chính là “làm hỏng”. Khi xem Detective Conan và các anime sub Eng khác, đôi khi cũng có những bạn không kiềm được nên nói trước kết quả, vậy nên chuyên môn bị các bạn khác mắng là “Die, Spoiler!” Những việc ấy em đều hiểu rõ. Bởi thế nên khi bắt đầu làm lẩu SCI, em cũng đắn đo rất nhiều, “mình có nên làm không? Làm thế có phải là rất tồi không?” Em cũng đã lập poll ra để trưng cầu ý kiến của những người xung quanh. Tuy vẫn giằng co giữa hai phía nên làm hay không làm, cuối cùng em nghĩ, thôi thì cứ làm, chỉ cần spoil có chọn lọc và để cảnh báo cho những ai không muốn xem trước kết quả thì có lẽ cũng ổn. Bản spoil này mục đích chính hiện giờ của nó chỉ là nơi để em cùng các bạn vui vẻ với nhau, đọc chơi trong lúc chờ đợi bản edit chính mà thôi. Thật ra bản spoil của em thì quanh đi quẩn lại hầu như chỉ là những bạn đã đọc qua QT rồi, hơn nữa, em không nghĩ rằng những bạn đã đọc spoil ở nhà em lại không thèm sang đọc bản chính của SCI nữa. Một trong số các bạn đọc của em đã nói: “Những ai thực sự thích SCI vì bản chất của nó là trinh thám – kinh dị thì sẽ ko vì mấy cái spoil đấy
      mà thỏa mãn đâu.”
      Em cũng biết làm thế này sẽ có rất nhiều người cảm thấy phản cảm, nhưng lựa chọn là của mỗi người, spoil hay không spoil, đọc hay không đọc, quyết định tùy thuộc vào yếu tố tâm lý của từng người. Còn những thứ râu ria nhăng nhít mà em thêm vào, ha ha, em cũng không biết làm sao, vì đây là trait của em mà, ở cột bên em cũng tự nhận a, “chủ nhà bị tửng”, vậy nên có lẽ những ai có tư tưởng nghiêm túc khó lòng mà tiếp nhận được. Vậy nên em chỉ hi vọng là những ai thích thì đọc và phởn cùng em, còn những ai không thích thì nhắm mắt làm ngơ thôi ạ ^ ^. Nhưng em xin tiếp nhận những lời anh nói. À mà, câu gốc chẳng phải là “thà một phút huy hoàng rồi tắt ngấm, còn hơn buồn le lói đến trăm năm” sao ạ?

      P.s. Cám ơn anh ^ ^ em rất vui vì anh thích nó, em cũng rất cám ơn anh vì khoan lượng cho đàn em như em.

  14. hanvutinh nói:

    nồi king size này hay a~~~ từ lâu ta đã cop tất cả các đoạn có Sách- Đại Bạch về máy thỉnh thoảng mở ra coi rồi nhưng vẫn không đầy đủ bằng nàng , hôm nay được nồi lẩu này thích quá đi. Hôn lễ thì ta đọc lâu rồi nên cũng không có ý kiến gì . Đa tạ nàng đã chiêu đãi nồi lẩu này nga~~~~

    • beedance07 nói:

      He he, cái này làm ra chủ yếu cũng để cho những ai thích tập hợp cái khoảnh khắc của Cẩm Sách xem lại thôi a~ :”>
      Cám ơn nàng đã ủng hộ *ôm cái*

  15. Lâu lắm lắm lắm rồi mới có cái chương của nguyên Cẩm Sách thế này. nó làm ta cực cực cực kì hưng phấn… Cực cực cực kì thích bởi có nơi nào xuất hiện đôi vk chk già này thì nơi đó ngọt hơn đường phèn :”>
    Ờm chung quy vậy =))

    Còn ta like mạnh cái “Sách dâu Cẩm rể” =)) nghe như là “Xách râu Cẩm rể” ý =)) (cơ mà bác Cẩm da mặt dày quá cọng râu khó lòng mọc nổi =.=)

  16. JungYJ nói:

    cám ơn nàng vì đã cất công làm ra cả một nồi lẩu hoành tráng kiêm luôn độ nóng bỏng của Cẩm Sách như thế, ta xin phép copy về làm của riêng hén :)

  17. HuLi nói:

    Thanks các nàng !!
    May là ta ngồi đọc ở chốn không người, không thì chắc bị nói hâm quá. Tại lúc thì ta cười mỉm, lúc thì cười hehe.
    Đọc xong rất rất happy nha!!!
    Ta rất thích tựa đề các nàng đặt.
    Iu các nàng ghê !!!

  18. Cả cái điện thoại đi động cũng thành công cụ ếch êm a~ == Cẩm Đường, anh vs con hồ ly nhà anh đi đóng film SM được rồi đó =))))))))))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s