Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 19

Bee đã trở về nghề nấu lẩu a~~ bà con có ai nhớ lẩu hem?

Uhm, gần đây ta cũng đắn đo khá lâu và quyết định thu liễm tầm Spoil của lẩu lại một tý. Từ giờ sẽ chỉ tập trung chủ yếu vào Cẩm Sách và những chi tiết mà ta thích, vậy nên đôi khi có thể sẽ hơi… cụt. Mọi người thông cảm hén.

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 19

Tình huống khó xử nhất

(*Bee: Đại loại là cái nhà SCI đang kể chuyện ma cho nhau nghe đi. Trì Trì đáng thương bị dọa tới xanh mặt, lúc này… một bóng đen xuất hiện khiến cậu hét toáng lên.)

Đúng là một bóng đen, chính thị Bao Chửng đứng ở cửa, từ đầu đến chân mặc một bộ âu phục màu đen, vẻ mặt khó hiểu.

(*Bee: =)))))))))) Một màu đen đen, đã đen thì chớ, bác lại còn mặc nguyên bộ âu phục đen thui vào hù dọa tụi nhỏ =))))*)

“Bao cục trưởng…” Bạch Ngọc Đường gọi ông một tiếng, Bạch Trì vẻ mặt đưa đám từ từ buông Triển Chiêu ra. Tương Bình cũng thả cánh tay Lạc Thiên xuống mà thở phào.

“Mấy đứa bay làm gì đây?” Bao Chửng cau mày.

Lời vừa ra khỏi miệng thì phía sau ông chợt lóe lên một bóng trắng. Một giọng nói âm u lành lạnh trả lời, “Đang kể lại chuyện ma ngày trước…”

Mọi người trong phòng đều thấy rõ khuôn mặt đen thui của Bao Chửng trong nháy mắt tái nhợt, quay phắt đầu lại thì chỉ thấy Công Tôn cười hì hì đứng ở phía ông.

(*Bee: Ôi mỹ nhân, từ ngày lấy chồng càng lúc càng đáng yêu hơn :”> bây giờ còn có nhã hứng giúp bọn nhỏ hù bác Bao =)))) mà nói về ma, thì bóng trắng đáng sợ hơn bóng đen chứ =))))) bác Bao thực chất vẫn sợ ma y như hồi xưa*)

Bao Chửng hít sâu một hơi, cố hết sức để giữ thái độ bình tĩnh, xoay người bỏ đi.

Chờ Bao Chửng đi rồi, mọi người nhìn nhau, sau đó nhịn không được mà phá lên cười sặc sụa.

Viên cảnh sát trực dưới lầu cũng lấy làm khó hiểu, SCI đang làm cái gì a? Lúc thì la toáng lên, lúc thì cười muốn sập nhà. Cửa thang máy chậm rãi khép lại, bên trong là Bao Chửng đang giận tới không nói nên lời, Bọn nhóc chết tiệt, cứ chờ đấy, một ngày nào đó sẽ bắt tụi bay đi chùi nhà cầu tập thể!

“Khuya thế này rồi mà vẫn kể chuyện ma à?” Công Tôn có vẻ hứng thú mà bước tới, “Còn kể không? Tôi có nhiều chuyện ma ngày xưa để kể lắm. Tôi cũng đã gặp phải trường hợp cơ thể mình đang phẫu thuật đột nhiên cử động!”

“A!” Bạch Trì ra vẻ đáng thương nhìn Công Tôn, “Đừng kể nữa mà, tối nay em còn phải ở lại trực đêm.”

“Sợ cái gì? Có Lạc Thiên trực chung với em mà.” Triển Chiêu nhắc nhở Bạch Trì.

Bạch Trì nhìn nhìn Lạc Thiên, thấy anh bình tĩnh thản nhiên như không, liền hỏi, “Lạc đại ca, anh không sợ sao?”

Lạc Thiên lấy làm khó hiểu mà hỏi Bạch Trì, “Sợ cái gì?”

“Cái kia… dù sao cũng là…ma…” Bạch Trì tự trấn an mình, “Dù sao cũng… không tồn tại.”

“Ai nói không tồn tại?” Mọi người không ngờ là Lạc Thiên lại phun ra một câu sốc hàng như vậy. Anh nghiêm túc nói, “Hồi trước tôi ở trên đảo kia đã nhìn thấy những cương thi nửa đêm đi ăn thịt người, đều là đội mồ sống lại cả.”

“A…” Bạch Trì hít liền một hơi lãnh khí. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau —— Ai nói Lạc Thiên không có khiếu hài hước?!

“Hay là chúng ta đổi đề tài nói chuyện đi.” Bạch Trì liếc nhìn Ngọc Đường.

“Không kể chuyện ma nữa thì tôi về đây.” Công Tôn đứng dậy muốn về thì bị Triển Chiêu gọi lại, “Công Tôn a, anh làm pháp y bao lâu rồi?”

Công Tôn ngẩng đầu suy nghĩ một chút, “Cũng mười năm rồi.”

“Anh có từng nghe qua vụ án mạng hỏa hoạn ở trường đại học của mấy năm trước chưa?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Chính là vụ án mà năm học sinh bị thiệt mạng đấy.”

Công Tôn ngạc nhiên, suy nghĩ một chút rồi gật đầu, “Đúng là có vụ án này… Đại khái là chuyện của sáu bảy năm trước.”

***

Không lâu sau, Bạch Trì và Lạc Thiên đưa Công Tôn tới.

“Công Tôn, anh có quen gã pháp y này không?” Bạch Ngọc Đường lấy tài liệu cho anh xem.

“Ừ.” Công Tôn nhìn thoáng qua, gật đầu, “Kiều Vĩ Minh, là một pháp y có năng lực.”

“Vì sao hắn lại từ chức?” Triển Chiêu hỏi.

“Muốn buôn dưa lê a?” Công Tôn cười nói, “Chuyện đó thì phải đi hỏi Bao cục trưởng, tôi và những người khác đều chẳng rõ đâu.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, cảm thấy được có chuyện kỳ quái.

“Vậy anh nhìn thử tài liệu này xem, báo cáo khám nghiệm tử thi này có vấn đề không?” Triển Chiêu sau khi xem xong, giao cho Công Tôn.

Công Tôn cầm lấy bản báo cáo khám nghiệm tử thi, cười lạnh một tiếng, “Nếu muốn tôi nói thì những tấm ảnh này đều rất có ý tứ.”

“Ý tứ gì?” Bạch Ngọc Đường tiến đến nhìn.

Công Tôn nói, “Văn bản báo cáo khám nghiệm tử thi rất đơn giản, bảo là cái chết ngoài ý muốn, nhưng mà chi tiết của những tấm ảnh này cũng tập trung miêu tả rằng đó là một cái chết ngoài ý muốn… Nghĩa là bản báo cáo này không phải là dựa trên bản ghi chép của pháp y, mà chỉ dựa theo những tấm ảnh này.”

“Nói cách khác, vị pháp y này bị một áp lực nào đó nên phải viết một bản báo cáo trái với lương tâm, sau đó vì day dứt nên mới từ chức sao?” Bạch Trì nhìn Công Tôn.

“A…” Công Tôn đưa tay xoa xoa đầu Bạch Trì, “Em thật là đáng yêu.” Nói xong, anh liếc Ngọc Đường, “Báo cáo khám nghiệm tử thi này, tôi sẽ xem lại khi trở về, ngày mai sẽ đưa kết luận cho cậu.”

***

“Bản thân tôi cảm thấy rất có hứng thú với gã pháp y kia.” Triển Chiêu đặt miếng sandwich xuống, lấy ống hút cắm vào nắp cốc trà sữa; một ly mình uống, ly kia đưa lên tới tận miệng Bạch Ngọc Đường.

“Cậu nói gã Kiều Vĩ Minh kia?” Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, nói, “Hắn có vẻ như cũng có chút đạo đức nghề nghiệp, nhưng mà cậu có để ý là trong lời nói của Công Tôn dường như có chút không mấy đồng tình không?”

Triển Chiêu gật đầu, “Nhìn cách mà Công Tôn nói quả thật là dường như không mấy hài lòng với hắn, hơn nữa năm đó hắn rời đi hình như cũng không có lý do chính đáng.”

“Tương Bình có lẽ sẽ tra được tài liệu của hắn.” Bạch Ngọc Đường lái xe đến bãi đậu xe, “Xem hắn hiện tại đang làm gì.”

Xe mới vừa dừng lại thì một chiếc xe màu đen chạy vào. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái —— Là xe của Bạch Cẩm Đường.

Xe dừng ở bên cạnh bọn Bạch Ngọc Đường, Bạch Cẩm Đường xuống xe, bước sang mở cửa cho Công Tôn.

“Đại ca.” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ngoan ngoãn chào. Hai người nhìn nhau một cái —— Công Tôn thật giỏi a, trước giờ toàn là người khác đi mở cửa xe cho đại ca, hôm nay thì chính anh lại đi mở cửa cho người khác, quả nhiên đã bị thuần phục rồi.

Công Tôn cầm một quyển sách dày cộp trong tay cùng một chồng tư liệu từ trong xe bước ra. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều có chút giật mình.

“Công Tôn, anh lấy gì mà nhiều dữ vậy?” Bạch Ngọc Đường lấy làm lạ hỏi.

“Một vài tài liệu liên quan đến hỏa hoạn.” Công Tôn nói, “Sáng nay tôi mới đến thư viện. Ngày hôm qua xem xong bản báo cáo khám nghiệm tử thi kia, tôi cảm thấy cái chết của những học sinh đó có điểm khả nghi.” Đang nói chuyện thì Bạch Cẩm Đường ôm hết đống tài liệu trong tay Công Tôn, sau đó đi lên lầu cùng anh.

“Đại ca?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Anh cũng đi a?” Tâm nói, Không phải chỉ là muốn giúp Công Tôn bê chồng tài liệu đó sao? Để mình bê giúp cũng được.

(*Bee: Chết thật, ta bị lậm quá nặng Cẩm Sách rồi, một hành động nhỏ thế này cũng làm ta bấn loạn :”> Cẩm Đường a~*)

Bạch Cẩm Đường nhìn vẻ mặt tò mò của Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, mỉm cười, “Nghe nói hôm nay mấy đứa muốn đi thăm dò nhà ma. Đúng lúc anh đang được nghỉ nên cũng tham gia hoạt động một chút.” Nói xong, một tay ôm chồng tài liệu cùng sách, tay kia ôm bả vai của Công Tôn đi tới thang máy, ấn nút gọi thang máy.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đưa mắt nhìn nhau —— Tra án mà bị đại ca xem là hoạt động tiêu khiển.

Mọi người đứng trước thang máy chờ. Đúng lúc ấy thì một chiếc xe Jeep chạy vào, dừng lại. Triệu Trinh mở cửa xe, thấy mấy người đang chờ thang máy thì cười chào hỏi. Tất cả mọi người đều biết là anh tới đón Bạch Trì.

Cửa thang máy bật mở, Bạch Trì vừa kết thúc ca trực đêm bước ra, thấy bốn người ở cửa, Bạch Trì liền gọi mọi người.

“Chỉ có một mình em sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Lạc Thiên đâu?”

“Ảnh nói buồn ngủ, muốn ở lại phòng nghỉ ở cảnh cục để đánh một giấc, dù sao xế chiều cũng phải đến đây lại, lười về nhà.” Bạch Trì ngáp một cái, hỏi Triệu Trinh, “Anh chở Dương Dương tới trường chưa?”

(*Bee: Ai nha nha, gia đình hạnh phúc, bỗng dưng thấy Trì Trì cũng giống mẹ hiền nha =)))*)

Triệu Trinh gật đầu, Bạch Trì bước tới chỗ anh, chợt nghe Bạch Ngọc Đường hỏi, “Trì Trì, em có muốn đến thăm dò nhà ma không?”

“Ách…” Bạch Trì giật mình, vừa định nói không đi thì đã nghe Triệu Trinh hỏi một cách đầy hứng thú, “Nhà ma?”

Sắc mặt Bạch Trì tái đi, biết chuyện không xong, liền lôi tay Triệu Trinh kéo vào trong xe, “Không có, không có gì hết…”

“Nhà ma gì thế?” Triệu Trinh hỏi Bạch Ngọc Đường, “Hôm nay anh được nghỉ mà.”

Bạch Trì trừng anh, “Anh ngày nào mà chẳng được nghỉ?!”

Triệu Trinh đè Bạch Trì xuống, ngẩng đầu nhìn bốn người ở cửa thang máy, chợt nghe Công Tôn nói, “À… Có một trường học mấy năm trước xảy ra một án mạng năm người chết, ký túc xá kia phủ bụi nhiều năm rồi, thế nhưng gần đây lại liên tiếp xảy ra những sự kiện kỳ quái.”

Nét mặt Triệu Trinh lộ ra một nụ cười sáng lạng, “Anh đột nhiên có cảm hứng cho màn ảo thuật mới…” Nói xong, kéo Bạch Trì vào trong xe, nói, “Trì Trì, chúng ta về để em ngủ. Chiều nay chúng ta sẽ đi thăm dò quỷ ốc!”

“Bạch Trì biết nơi đó, vậy bọn tôi đi trước, các cậu đến sau hén?” Bạch Ngọc Đường nói với Triệu Trinh trong lúc cửa thang máy đang đóng lại.

Triệu Trinh đưa tay đóng cửa xe. Bạch Trì nổi giận, “Muốn đi thì tự anh đi đi.”

Triệu Trinh khởi động xe, nói với Bạch Trì, “Hay đêm nay hãy đến nhà ma; đến lúc gặp được ma thì anh sẽ lấy dụng cụ chiêu hồn ra, bắt một con về nuôi.”

Bạch Trì ai oán nhìn vẻ mặt hưng phấn của Triệu Trinh, suy nghĩ xem làm thế nào để trốn không đi, tốt nhất là cứ núp trong chăn giả vờ ngủ là được.

(*Bee: Tội nghiệp thằng bé, nó sợ ma mà chồng nó lại còn đòi bắt một con về nuôi =))))))))*)

***

(*Bee: Bi giờ thì Thử Miêu đang đi hỏi Bao Bao về chuyện của pháp y Kiều Vĩ Minh*)

“Vậy gã pháp y Kiều Vĩ Minh thì sao? Hắn tại sao lại từ chức?” Triển Chiêu hỏi tiếp.

“Nga…” Bao Chửng mỉm cười, nói, “Bởi vì hắn đã tranh cãi kịch liệt với một vị pháp y vô cùng quyền uy, bị một pháp y nào đó giận dữ mắng là sát thủ khoác vẻ ngoài pháp y, ba ba đội lốt rùa, có người như hắn bước chân vào phòng pháp y đúng là nhục mạ người chết, ngay cả cái xác cháy đen cũng còn dễ nhìn hơn hắn… kết quả là ức quá mà phải từ chức.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhướng mi, đồng thanh hỏi, “Người nào mà quyền uy dữ vậy?”

Bao Chửng chớp mắt mấy cái, “Pháp y quyền y số một của thành phố S còn ai trồng khoai đất này? Một người họ Công Tôn.”

“A…” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lập tức hít một hơi lãnh khí, chẳng trách Công Tôn cứ mập mờ không chịu nói rõ, hóa ra là có chuyện như vậy a.

(*Bee: Há há há, Mỹ Nhân mà mắng người thì ngoài Cẩm Đường ra còn có ai chịu nổi a =))))

Mà bên SCI hiện giờ, bà thím không biết trời cao đất dày dám gọi Mỹ Nhân là “pháp y quèn” >.< Khốn khiếp, Mỹ Nhân nhà ta là pháp y quyền y nhất nhì quốc nội nhá!*)

***

“Còn nữa, cháu vẫn thắc mắc vì sao năm đó Công Tôn lại mắng hắn như vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi Bao Chửng.

“À… Năm đó hắn vì nghiên cứu phản ứng của thuốc mà bỏ một con thỏ sống vào lồng, tạt axit sunfuric vào nó. Đúng lúc đó bị Công Tôn bắt gặp. Công Tôn liền mắng hắn, bảo pháp y là pháp y, tuyệt đối không thể động dao đối với sinh vật sống.”

(*Bee: E hèm, động dao ở đây là động dao nghiêm túc nhé, không tính các trường hợp Mỹ Nhân ném dao Đại Gia =)))*

Ai, bởi thế càng lúc càng yêu và nể phục Mỹ Nhân hơn~ để biết thêm chi tiết về ngành pháp y cùng với các quy tắc, đạo đức nghề nghiệp thì bà con hãy đọc phần Kiến thức SCI về pháp y của Med*)

***

Bạch Cẩm Đường ngáp dài; Triệu Trinh hết nhìn đông tới nhìn tây; Đại Đinh một tay cầm hộp sữa chua, một tay cầm túi sách; Tiểu Đinh bế Dương Dương; còn Dương Dương thì đang chăm chú đọc bảng thông báo.

“Dương Dương?” Lạc Thiên gọi một tiếng.

“Ba!” Bởi vì tối qua Lạc Thiên phải ở lại trực nên Dương Dương đã cả đêm không nhìn thấy anh. Tiểu Đinh đặt cu cậu xuống đất, cu cậu liền chạy tới, ôm lấy chân Lạc Thiên.

“Sao con lại tới đây?” Lạc Thiên thoáng vẻ khó hiểu, xoa xoa đầu của Dương Dương, “Ba đang làm việc a.”

“Trinh thúc thúc nói hôm nay mọi người tới thăm dò nhà ma. Lúc nãy chú í tới đón con về, thuận tiện dẫn con theo luôn.” Dương Dương thành thật trả lời.

Bạch Trì đứng một bên bất mãn trừng Triệu Trinh; Triệu Trinh chỉ còn biết nhìn trời.

“Còn các cậu thì sao?” Bạch Ngọc Đường bó tay mà nhìn cặp sinh đôi.

Sinh đôi nhún nhún vai, “Bọn tôi đi bảo vệ lão đại, sẵn tiện đi chơi xuân a.”

“Cũng đâu thể bỏ Dương Dương ở nhà một mình được, đúng không?” Triệu Trinh bày bộ mặt vô tội mà nhún nhún vai. Mọi người cũng không ai phản bác. Dương Dương thông minh, đáng yêu, lại có mối quan hệ tình cảm sâu nặng với SCI. Hơn nữa, Lạc Thiên nhiều khi rất bận rộn, gà trống nuôi con dù sao cũng sẽ gặp chút khó khăn; vậy nên gần như Dương Dương là được tập thể nuôi dưỡng, ai có thời gian thì sẽ chăm cu cậu vài ngày, còn nếu tất cả mọi người đều bận thì có thể giao cho Bạch mama hoặc Triển mama. Dĩ nhiên a, Dương Dương bi giờ thích Hân Hân tỷ tỷ nhứt!

Bạch Cẩm Đường cười cười với mọi người, “Các cậu cứ đi phá án trước đi, bọn anh đi dạo xung quanh một chút.” Nói xong thì bỏ đi cùng cặp sinh đôi. Mã Hân ôm lấy Dương Dương, nói, “Dương Dương a, mình đi tham quan trường đại học một vòng nhé? Sau này em cũng sẽ lên đại học, em thích trường đại học nào a?”

(*Bee: =)))) Phụt!! Hân Hân à, câu hỏi này ngộ học tới lớp 12 cũng còn chưa trả lời được a =)))) sao lại hỏi một đứa bé tiểu học thế này?*)

“Em thích trường mà Triển thúc thúc đã học!” Dương Dương trả lời, ôm cổ Mã Hân thân mật muốn chết… Bất quá đây cũng là cô gái trẻ duy nhất mà Dương Dương được tiếp xúc.

Mã Hán thấy mọi người đều đã rời đi, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cũng đã lên lầu thì đưa tay vỗ vỗ Lạc Thiên, “Này, Hân Hân thật ra cũng không tệ nha, có muốn cân nhắc về nó một chút không?”

Lạc Thiên có chút vô lực nhìn anh, “Đừng nói đùa chứ.”

Triệu Hổ cũng gật đầu, “Đúng đó, Lạc đại ca, anh đừng nghe Mã Hán xúi dại. Ảnh là muốn cặp anh với Hân Hân để mai mốt anh gọi ảnh là đại ca đó!”

(*Bee: =)))))))) Hổ tử, người ta đang chiêu dụ em rể mà muốn chết hay sao mà xen vào?*)

“Đi chết đi.” Mã Hán bước tới sau Triệu Hổ, nhấc chân đạp mông cậu một cước. Đạp xong thì Mã Hán lại vỗ vỗ vai Lạc Thiên, “Thật đấy, thử cân nhắc xem sao?”

Lạc Thiên khoát khoát tay, “Cậu làm sao có thể đem em gái mình giao trứng cho ác không vậy a?”

***

“Dương Dương… sang đây ba bế nào.” Lạc Thiên đưa tay sang bế Lạc Dương.

“Ứ chịu, con muốn tỷ tỷ bế cơ!” Lạc Dương ôm Mã Hân không buông. Sinh đôi thì ngồi xem kịch vui.

Lạc Thiên có chút vô lực, nói, “Con nhìn tỷ tỷ mệt đến đầu đầy mồ hôi kìa.”

Lạc Dương nhìn Mã Hân, thấy cô quả thực là có chút đuối sức. Dương Dương trước giờ toàn do đám đàn ông SCI bế nên cũng không nhận ra là bế một đứa nhóc như cu cậu đi vòng vòng thật ra thì mệt chết đi được.

Dương Dương có chút không cam lòng, nhưng vẫn đưa tay cho Lạc Thiên bế. Lạc Thiên dễ dàng bế nhóc lên, tiếp lấy bánh bao và sữa tươi từ tay sinh đôi, đang định cho Dương Dương ăn. Thế nhưng Dương Dương lại đột nhiên vẫy tay cười về hướng tầng lầu của ký túc xá, giống như đang chào ai.

“Dương Dương? Sao vậy?” Lạc Thiên nhìn theo hướng Dương Dương vẫy tay thì chẳn thấy ai cả.

“Vừa nãy ở đó có một ca ca.” Lạc Dương nói.

“Dương Dương… Con nhìn thấy người ở đâu?” Triển Chiêu quay đầu lại hỏi cậu nhóc.

“Hồi nãy, ở lầu ba a.” Dương Dương chỉ vào cửa sổ lầu ba, “Ảnh còn vẫy vẫy tay với con, là một ca ca rất trẻ.”

Triển Chiêu viết chữ hỏi đại thúc câm, “Lầu này có người sao?”

Đại thúc câm nhìn mọi người một lát rồi viết chữ —— đây không phải là người.

(*Bee: Một trong 10 sự kiện bất khả tư nghị của SCI là con mắt âm dương của Dương Dương =)))) thằng nhóc này không phải là đến cả năng khiếu làm âm dương sư cũng có chứ? =)))*)

*****

Bạch Ngọc Đường quay đầu xe chuẩn bị trở về cảnh cục. Điện thoại chợt vang lên. Triển Chiêu giúp anh lấy điện thoại ra xem, ngớ người một thoáng, “Tiểu Bạch, mẹ cậu gọi nè.”

Bạch Ngọc Đường cau mày, “Cũng đúng ha, lâu lắm rồi tôi không về nhà; chắc là kêu tôi về ăn cơm đây mà.”

“Ừ, dám lắm.” Triển Chiêu nhận điện thoại. “Dì ạ… Dạ, Ngọc Đường đang lái xe… Dạ?”

Không biết Bạch mama nói gì mà khiến Triển Chiêu thoáng vẻ khó xử nhìn Bạch Ngọc Đường. Bạch Ngọc Đường cũng cảm thấy khó hiểu, sau lại nghe Triển Chiêu chỉ “Dạ” một tiếng, sau đó thì cúp điện thoại.

“Sao thế?” Bạch Ngọc Đường thấy vẻ mặt anh không được tự nhiên thì liền hỏi.

“Mẹ cậu bảo gọi đại ca về nhà ăn cơm… Dẫn theo Công Tôn nữa.” Triển Chiêu thấp giọng nói, “Bà nói, dù sao cũng kết hôn rồi, làm sao mà không dẫn về nhà ăn bữa cơm cho mẹ xem mặt.”

Bạch Ngọc Đường trợn mắt nhìn Triển Chiêu, “Không phải chứ?!”

“Làm sao bây giờ?” Triển Chiêu hỏi, “Bà bảo bọn mình cũng phải về.”

“Hả?” Bạch Ngọc Đường há to miệng, lắc đầu nguầy nguậy, “Tôi không muốn về a, về nhà trong tình huống này sẽ khó xử chết đi được!”

“Em cũng nghĩ thế.” Bạch Trì ở phía sau cũng hùa theo.

Triển Chiêu quay đầu lại liếc trì, “Trì Trì, bằng không em đi đi.”

“Em không đi đâu.” Bạch Trì vội vã lắc đầu.

“Trời ạ, ba cậu đã bao lâu rồi không có ăn cơm với đại ca?” Triển Chiêu càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ, “Hai người bọn họ liệu có đánh nhau hay không a?”

Lạc Thiên ở một bên nhìn, suy nghĩ một chút, nói, “Hay là mang theo Dương Dương đi, có một đứa nhỏ ở đấy, người lớn sẽ thu liễm một chút.”

“Đúng há!” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, gật đầu lia lịa, “Quá chí lý!”

Bạch Trì ở một bên chớp mắt mấy cái, “Cơ mà, mang một đứa trẻ đi… Có khi nào lại càng chọc giận bọn họ hơn không?”

(*Bee: Ai nha nha, nhà họ Bạch đã tuyệt tôn từ đây =)))))*)

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Cũng đúng a.

“Còn nữa.” Triển Chiêu liếc Ngọc Đường, “Mẹ cậu còn nói, bà đã xử lý xong ba cậu, bảo là chúng mình nhất định phải gọi đại ca và Công Tôn đến, nếu không gọi được thì chết là cái chắc.”

Bạch Ngọc Đường trưng vẻ mặt đưa đám nhìn Triển Chiêu, “Sao lại như vậy a?!”

Triển Chiêu quay đầu lại liếc trì, “Trì Trì, tối nay em có nấu cơm không? Anh tới chỗ em ăn ké nha?”

Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt trừng Triển Chiêu, “Đồ mèo chết, không có nghĩa khí, thấy nạn bỏ bồ! Nói cho cậu biết, cậu đừng hòng chạy, biết điều mà ngoan ngoãn về chịu trận với tôi đi!”

Triển Chiêu vuốt cằm nghĩ a nghĩ, “Bằng không đem Lizbon theo nhỉ? Có thể dời đi lực chú ý một chút…”

(*Bee: Cái này là già không bỏ, nhỏ không tha, tới cả con sư tử cũng chẳng được yên =)))))))) Loạn, loạn, loạn =)))*)

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lúc vào thì thấy Bạch Cẩm Đường đang ngồi ở trong phòng nói chuyện phiếm với Triệu Trinh để giết thời gian. Hai người nhìn nhau một cái, sau đó lại nhìn sang Bạch Trì.

Bạch Trì đi tới, ngoắt ngoắt tay với Triệu Trinh, dụ anh đi chỗ khác. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu bước vào.

“Chuyện gì vậy?” Bạch Cẩm Đường thấy vẻ mặt hai người đầy bối rối, lấy làm khó hiểu.

“Dạ…” Bạch Ngọc Đường liếc Triển Chiêu một cái, ý là —— Miêu Nhi, cậu nói đi!

Triển Chiêu nhăn mặt nhăn mũi nhìn tên bên cạnh —— Tôi không nhìn thấy gì hết á!

Bạch Cẩm Đường thấy hai người cứ mắt đi mày lại, cảm thấy thú vị. Anh tựa vào ghế sa lon, giương mắt liếc Ngọc Đường, “Sao đây? Muốn gì cứ nói.”

“Khụ khụ, mẹ bảo dẫn Công Tôn về nhà ăn cơm.” Bạch Ngọc Đường nói một hơi cái vèo.

Triển Chiêu vẻ mặt bội phục nhìn anh—— Nhanh dữ ta!

Bạch Ngọc Đường lườm anh một cái —— Đừng làm loạn nữa.

Hai người liếc nhìn Cẩm Đường, chỉ thấy anh nghe xong thì thoáng ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt cũng không biểu lộ gì đặc biệt. Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút rồi nói, “Hay là anh bảo bọn họ anh đột nhiên có công chuyện phải ra nước ngoài… Tạm thời lấy lệ vậy thôi.”

Bạch Cẩm Đường nhướng mi, nói, “Không cần, đi liền bây giờ cũng được.” Nói xong, đứng lên tiến ra cửa.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, nghi hoặc —— Dứt khoát dữ vậy trời?!

 ***

Trailer nồi 20:

Mỹ Nhân ra mắt bố mẹ chồng :”>

Đảm bảo… là chuẩn mực để toàn bộ các nàng dâu về nhà chồng phải học tập =))))))

Cuộc luận đàm của Mỹ Nhân và đệ tử cưng Hân Hân.

50 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 19

  1. Zổ nói:

    ta phải tem nồi này
    *lệ rơi đầy mặt*

  2. Zổ nói:

    *khóc* đã lâu lám rồi tôi ko đc về thăm, ý lộn, nhầm lời, tôi không đc ăn lẩu Bee….
    Vậy nên đọc đoạn đầu vẫn đang ngơ ngác là gì đang đọc tới đoạn nào rồi =.=”
    Nhưng mà hổng sao, mỹ nhân xuất hiện 1 cái là ta lại lên tinh thần ngay =))
    “A…” Công Tôn đưa tay xoa xoa đầu Bạch Trì, “Em thật là đáng yêu.” => sao mà t đọc đoạn này thấy mỹ nhân càng đang yêu hơn thế này? TTATT
    Nàng ko phải ngạc nhiên, ta cũng thấy bất cứ hành động nào của anh Cẩm giành cho mỹ nhân cũng ngọt ngào hết á
    Nhưng mà ta phản đối nhá, t thấy Cẩm Đường mà bị mỹ nhân mắng anh ý càng ko chịu nổi ấy, có mà nhào lên nói mấy lời kiểu như “em càng giận càng quyến rũ, chúng ta lên giường tiếp tục thảo luận” ấy *bĩu môi…mong chờ*
    *đập bàn* Mã Hán, anh có cần phải đạp mông Triệu Hổ ko? Ôi, lương tâm với tính hủ của em nó đấu tranh dữ dội a
    TT_________TT
    T muốn nồi sau, t muốn nồi sau, nàng mà bảo t chờ như lần này nữa chắc t tèo quá
    p/s: vào hè nóng chết, lẩu thập cẩm nhà nàng t xin tự tiện coi như chè thập cẩm nhá, nóng quá!!!!!!!!!!

    • Trảm Phong nguyên soái nói:

      Ta cảm thấy rất nghi ngờ, không biết Nhã có hứng chí lên mà cho Hán với Hổ thành một cặp kiểu Holmes Watson không?

      • Trảm Phong nguyên soái nói:

        Cái kiểu mà cứ vờ như không có gì rồi tung hint siết cổ dân tình ế

      • Zổ nói:

        huhuhu, chứ còn gì nữa
        nhưng mà t ứ tin HW ko có gì như 2 anh Hán Hổ, rõ ràng là yêu mà, rõ ràng là yêu mà
        nàng đọc trong tr cũng tim bay đầy trời nhá

      • beedance07 nói:

        Holmes/Watson là H/W =>Husband and Wife, Hán/Hổ thì chỉ mới H/H => Hint and Hint thôi =)))))

      • Trảm Phong nguyên soái nói:

        cao siêu

      • Zổ nói:

        ??????????
        ý nàng là 2 a cưới 2 chị rồi 2 chị chết, 2 a lại cặp với nhau á?
        ko đâuuuuuuuuuuuuuuu

      • Trảm Phong nguyên soái nói:

        nàng đọc com dưới của ta đã

      • beedance07 nói:

        Không cần a =)))) ta nghĩ kiểu hint của hai anh Hán-Hổ sẽ kết cục giống như hai bác Triển-Bạch, tuy đều có gia đình nhưng vẫn luôn bên nhau gần như 24/7, hint tá lả =))) Chẳng biết ai bẩu bác Triển có gian tình với Tước mỹ nhân, chứ ta thấy so với Tước mỹ nhân, bác Triển dễ có gian tình với bác Bạch hơn a =)))))

    • beedance07 nói:

      Sao ko ca luôn bài, “Đã lâu lắm rồi không về thăm lại chốn xưa, đã lâu lắm rồi không về với cây cầu dừa” =)))))
      Đọc lẩu của ta luôn là một mớ hỗn loạn, vì nó là spoil nên không cần biết đâu là đâu cả =)))))
      Mỹ Nhân của chúng ta, aizz, ta đã nói rồi, từ lúc lấy chồng càng lúc càng đáng yêu hơn :”>
      Câu cửa miệng của Đại Gia lúc nào chẳng là “chúng ta lên giường tiếp tục…” =))))))))
      Ta thì… tính hủ đã chiến thắng lương tâm từ lâu =))))))) ta tạm ok với Hổ Nhạc và Hán Di, nhưng ta ủng hộ 100% Hổ-Hán =))))
      Sẽ không lâu như nồi vừa rồi đâu ^ ^ tại nồi vừa rồi phải có một thời gian quá độ tâm lý a =)))
      P.s: Ta nhớ lẩu của ta trước giờ đều bị coi là chè, vì nó quá ngọt mà =))))

  3. Trảm Phong nguyên soái nói:

    thanks

  4. Trảm Phong nguyên soái nói:

    (*Bee: =)))))))))) Một màu đen đen, đã đen thì chớ, bác lại còn mặc nguyên bộ âu phục đen thui vào hù dọa tụi nhỏ =))))*)
    –> nàng không biết là những người đen thì có sở thích mặc đồ đen à=))

  5. Trúc Phong nói:

    nàng, mau nấu nồi sau đi
    để ta còn học hỏi mỹ nhân ra mắt nhà chồng :”>~
    chụt chụt chụt 100 nghìn cái :*:*:*:*:*:*:*

  6. Trảm Phong nguyên soái nói:

    (*Bee: Chết thật, ta bị lậm quá nặng Cẩm Sách rồi, một hành động nhỏ thế này cũng làm ta bấn loạn :”> Cẩm Đường a~*)
    –> *vỗ vai* xứng đáng để cho chúng ta bấn loạn mà nàng

  7. Trảm Phong nguyên soái nói:

    Trinh thúc thúc –> nghe dễ sặc quá

  8. Trảm Phong nguyên soái nói:

    “Bởi vì hắn đã tranh cãi kịch liệt với một vị pháp y vô cùng quyền uy
    –> tranh cãi kịch liệt hay là bị chửi cho vạt mặt=)))

  9. dingxianghua nói:

    troi oi, gay can wa! Ta muon xem canh ra mat me chog nha!!
    Cho doi noi lau tiep theo of nang nha nha nha!!!

  10. “Lạc Thiên khoát khoát tay, “Cậu làm sao có thể đem em gái mình giao trứng cho ác không vậy a?”” =>>> Ai là trứng ai là ác, Lạc Thiên anh coi bộ lẫn lộn rồi nha =))))))))))))))))))

    Chời ơi hóng nồi sau quá, vì teaser nồi sau quá hot mà giờ ta thấy nồi này ăn chưa thấy no a :”> :”> :”> Nhưng mà vẫn hun chào mừng nàng Bee đã quay trở lại nghề nấu lẩu *hun hun hun*

  11. hanvutinh nói:

    bới bèo ra bọ nhá
    “con sống thỏ sống vào lồng..” là con gì hả nàng Bee ?
    “Triệu Trinh phát động xe” ta nghĩ chỗ này đổi thành khởi động cho nó chuẩn nhở , chứ ở QT toàn là phát động ko hà
    “Sau này em cũng sẽ lên đại học đích” thừ chữ đích nhá
    tèn tén ten kêt thúc công việc bới lông tìm vết , bây giờ là cảm nhận nè, nồi này có tim hồng bay tá lả nhá , anh Đại Bạch chăm vợ kinh chưa, nào mở cửa xe nào ôm tài liệu *bật ngón tay cái* anh là trung khuyển công số 1
    mong chờ a mong chờ nồi “chè thập cẩm” tiếp , ta cũng thấy đổi thành chè cho hợp chứ nắng nóng thế này ăn lẫu thì chết mất ….
    đa tạ nàng đã edit

    • beedance07 nói:

      Hí hí, trước giờ toàn ta đi bới, bi giờ được người ta bới lại thật dzui quá. *ôm cái nào* Cám ơn nàng, ra đã sửa rồi, mai mốt bới tiếp hộ ta nhé :”>
      Uh thì chè thập cẩm cũng được =)) lẩu ta nấu trước giờ cũng luôn rất ngọt =)))

  12. Zoe Yu nói:

    “Bằng không đem Lizbon theo nhỉ? Có thể dời đi lực chú ý một chút…” -> Lisbon?

    • beedance07 nói:

      Lizbon có ba cách phiên âm tiếng Anh: Lizbon, Lisbon, Lixbon. Đều như nhau cả a, cũng như trong tiếng Anh, “z” và “s” đôi khi cũng có thể thay thế cho nhau mà không đổi nghĩa của từ, ví dụ như: realize và realise =)))

  13. Tử Tước nói:

    ờm, sao nhở? đến cái nồi lẩu nầy thì ta chính thức từ bỏ anh Mã Hán với anh Triệu Hổ a, hai ảnh đúng chất thẳng nam rồi, thượng cẳng chân hạ cẳng tay công khai dìm hàng nhau như thế thì lấy đâu ra tình với chả ý
    Còn đôi anh em nhà họ Đinh thì ta vẫn chưa buông tay đc, hự hự, thằng anh cầm đồ ăn, thằng em bế Dương Dương, hic hic, bấn a

    vụ bác Bao vô tình dọa chết Trì Trì ta đã cười ngoạc miệng rồi, đến lúc Công Tôn mĩ nhân đi ra thì ta gần thành con điên trong mắt mọi ng xung quanh á, hắc hắc, cảnh tượng lúc đó lại làm ta nhớ đến lời Tước mĩ nhân miêu tả về màu da của bác Bao, “Hóa ra màu đỏ pha với màu đen biến thành màu tím, tôi còn tưởng thành màu rám nắng cơ.”
    nhắc đến mới nhớ, lẩu lần này hơm có Tước mĩ nhơn -> cảm thấy thiếu hẳn cái gì đó

    • beedance07 nói:

      Đừng từ bỏ vội a, =)))))) thật ra ta thấy hai bạn ấy còn hint nhiều lắm =))))) tình ý thì có lẽ không thấy, nhưng hint tình thú thì đầy ra đấy =)))))
      Uh, từ từ Tước mỹ nhân mới xuất hiện a ;;)

  14. shmily051288 nói:

    vụ này hình như vụ 8 hay 9 j đó thì phải
    ta lội QT tới vụ này xong thì lười bỏ ngang xương cũng lâu nên k nhớ
    chắc lội lại QT quá trời ơi 3dead3

  15. Fangirl rule the world nói:

    Tỷ đã trở lại với sự nghiệp nấu lẩu * tung hoa*
    Mỹ nhân có chồng rồi thì càng ngày càng trẻ con, càng ngày càng đáng yêu. Cứ mỗi lần Cẩm Sách xuất hiện là tim bay đầy trời, ngọt tới tận xương a.
    P/s tỷ ui em post chương 1 Tiêu dao du rồi đó, tỷ qua nhà em chơi đi. Và chém thiệt nhiều thiệt dữ nha tỷ.

  16. akira nói:

    ta đợi nồi lẩu này của nàng mỏi mòn a
    t cũng thấy như các nàng ak, cặp Hán Hổ tim hồng bay phấp phới kia kìa
    người ta thường nói “iu nhau lắm cắn nhau đau”, chắc Nhã tỉ vận dụng câu này vào cặp đó chắc

  17. akira nói:

    ak, quên nữa, thanks nàng nha, *ôm hun*

  18. bokunoarashi nói:

    nóng ngất đc mà nàng nấu lẩu mời ta~~~~~~~

    ăn thì ngon, cơ mà nóng quá đi~~~~~~

  19. koubeo nói:

    Nóng quá ~ *cào tường* ~
    Mong mưa đá mà sao toàn hứng phải gió lào không a
    _
    Lảm nhảm đã xong ~
    Quay về với Mỹ Nhân và Đại Gia (cùng tập đoàn SCI vô cùng nhiều trấm):d
    Một giọng nói âm u lành lạnh trả lời, “Đang kể lại chuyện ma ngày trước…”

    Mọi người trong phòng đều thấy rõ khuôn mặt đen thui của Bao Chửng trong nháy mắt tái nhợt, quay phắt đầu lại thì chỉ thấy Công Tôn cười hì hì đứng ở phía ông.
    => đáng yêu tợn :X ôi zồi ôi ~ nếu Đại Gia không phải Đại Gia , chắc chắn em sẽ đem Mỹ Nhân về nuôi ~ ôi zồi ôi ~
    Bọn nhóc chết tiệt, cứ chờ đấy, một ngày nào đó sẽ bắt tụi bay đi chùi nhà cầu tập thể!
    => tội bác Bao Than , dưng mờ … tụi nó mà chùi nhà cầu thì bác là ng chịu khổ thôi ~
    Màn cuối thật ….
    Em cũng mong nhìn thấy Bạch papa với Đại Gia đánh nhau =))
    Dưng mà hình như không có rồi 
    Nhà họ Bạch …. Thôi thì ….
    Chờ màn ra mắt của Mỹ Nhân vậy ~
    PS : em cũng ủng hộ HH , dưng chị Nhã đã hạ bút chia uyên rẽ thuý mất tiêu rồi =((
    Đành ngồi *chồm hỗm* nhà ss dòm hint vậy

  20. Yah tem cua ta =.,=

    Anw cho mai moi dc noi lau ngon day <3 thank nang Bi neh *hon tham thiet*

  21. Btw, Cam Duong ko phai dong vat, anh la Sac-lang :x~

  22. bihap nói:

    aaaaaaaaaaaaaa
    lâu lâu bạn mới ra 1 nồi thế này hóng chết đi được a :))
    cơ mà nồi nào nồi ấy rõ hoàng tráng
    thật chờ đợi màn ra mắt bố mẹ chồng của mỹ nhơn a kakaka

  23. Yami Neko nói:

    huuuu! Em muon noi 20 noi 20 , noi nay an chua no a =.=

  24. chiory nói:

    Cảm ơn nàng đã gửi pass a~
    *muah~*

    cơ mà, cho ta hỏi, nàng nói có ai gọi Công Tôn là “pháp y quèn”

    đứa nào ế =.=

  25. ileecouple nói:

    Thích quá^^ tui thích cẩm sách muốn chết… Mỗi lần đọc đều quắn quéo. Có Mã Hân với Lạc Thiên thì gái chiếu cố chút nha. Đọc cưng quá vì tui thích Dương Dương nữa =))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s