Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 20

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 20

Cẩm nang ra mắt nhà chồng.

***

        Mới đó đã đến giờ tan tầm, điện thoại di động của Bạch Ngọc Đường lại vang lên. Bạch Ngọc Đường lấy ra nhìn, thấy một chữ “Mẹ” thật to trên màn hình đập vào mắt, làm cho bạn Bạch Ngọc Đường của chúng ta, suýt chút nữa quên mất vụ về nhà ăn cơm, trong nháy mắt nhớ ngay tới nhiệm vụ siêu quan trọng tối nay. Anh vội bước ra ngoài cửa nghe điện thoại, “Mẹ…”

“Ách…” Bạch Ngọc Đường chưa nói hết lời thì điện thoại đã bị một bàn tay của ai đó giật mất.

Triển Chiêu lúc này tò mò theo sau con chuột xem sao thì thấy Bạch Cẩm Đường không biết đến từ lúc nào đã đứng ở bên cạnh Bạch Ngọc Đường, trên tay cầm điện thoại của thằng em, “Mẹ.”

(*Bee: Aaaa, cái màn giựt điện thoại này cute quớ *đỏ mặt* Anh hai~~)

Đầu kia điện thoại vang lên giọng của Bạch gia mama bắn ra như súng liên thanh, “A! Cẩm Đường a, nhớ chết mẹ rồi! Ngọc Đường đã bảo con chưa? Tối nay dẫn Công Tôn về nhà dùng cơm nha con.”

“Dạ.” Bạch Cẩm Đường gật đầu.

“Vậy lúc nào mấy đứa về? Gọi Trì Trì tới nữa nha; với cả bế Dương Dương theo, nói nó là bà nội nhớ nó lắm, kêu nó tới đây ăn cơm với bà.” Bạch Cẩm Đường thoáng nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ở bên cạnh, “Mấy giờ rồi?”

Bạch Ngọc Đường nhìn đồng hồ rồi nói, “Nửa giờ sau đi.”

Bạch Cẩm Đường nói với Bạch mama, “Nửa giờ sau bọn con đến.” Bạch mama cười nói, “Mẹ làm mấy món ăn con thích đó, nhớ về sớm một chút a. Muaxxx~~ ”

Bạch Cẩm Đường có chút bất đắc dĩ mà đem điện thoại trả lại cho Bạch Ngọc Đường, nói, “Anh đi lấy xe, chờ ở dưới lầu.” Nói xong rời đi. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, Bạch Ngọc Đường nhịn không được tò mò hỏi, “Đại ca, mẹ lần nào gọi cho anh cũng nói chuyện bằng giọng điệu đó ạ?”

Bạch Cẩm Đường thoáng lộ vẻ xấu hổ ngàn năm có một, quay đầu lại nhìn hai bạn nhỏ một cái, “Không lẽ lúc gọi mấy đứa, mẹ không nói vậy sao?”

Hai bạn nhỏ đồng loạt lắc đầu, sắc mặt Bạch Cẩm Đường lại thay đổi, xoay người đi xuống lầu.

Hai người trầm mặc một lúc lâu, Triển Chiêu chỉ chỉ Bạch Ngọc Đường, “Tiểu Bạch, cậu có phải con lượm không vậy? Mẹ cậu rõ ràng thương đại ca hơn!”

Bạch Ngọc Đường bá cổ Triển Chiêu, ép đầu con mèo vào trong lồng ngực mình, “Mèo chết!”

“A nha!” …

Nửa giờ sau, mọi người tập hợp ở dưới lầu.

Vốn định đưa Bạch Trì theo, nhưng mà tiểu Bạch Trì đáng thương bị dọa sợ quá, nên đã kéo Triệu Trinh bỏ chạy rồi. Muốn mang Dương Dương theo cùng, nhưng mà Dương Dương lại muốn ăn cơm với Hân Hân tỷ tỷ của nhóc. Cuối cùng bất đắc dĩ, chỉ còn lại có Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Bạch Cẩm Đường và Công Tôn.

Xe chạy thẳng về nhà. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lòng nóng như lửa, bồn cha bồn chồn, thế nhưng Công Tôn và Bạch Cẩm Đường vẫn thản nhiên như không, một điểm cũng không thèm để ý.

(*Bee: Ai nha nha, nồi nào úp vung nấy, chồng nào vợ nấy =))))* cứ nghĩ đến cảnh đại ca đại tẩu mặt lạnh như tiền, còn 2 đứa em thì lòng nóng như lửa là cười muốn đau ruột*)

Xe chạy tới tầng dưới nhà. Mọi người xuống xe. Sau khi Bạch Ngọc Đường khóa xe, Triển Chiêu kéo kéo tay áo của anh, “Tiểu Bạch, cậu nhìn xem Công Tôn mang theo gì kìa?”

Bạch Ngọc Đường lấy làm khó hiểu, xoay mặt nhìn sang thì thấy Công Tôn cầm trên tay một cái túi cực lớn, bên trong không biết đựng thứ gì.

Bạch Ngọc Đường nhìn một chút, nói, “Ừm… Dám là đựng một cái xác lắm.”

Triển Chiêu phóng một cái nhìn xem thường về phía anh. Bạch Ngọc Đường thở dài, đưa tay ôm bả vai Triển Chiêu, nói, “Aizz… Sợ cái gì, cái gì tới thì sẽ tới, bọn họ có đánh nhau thì đã làm sao? Không phải còn có ba cậu sao? Còn có mẹ của tụi mình nữa, không sao đâu.”

Triển Chiêu sờ sờ cằm, nói, “Tôi thì thấy Công Tôn đi nhiều học rộng, nói không chừng lại có tuyệt chiêu gì đó.”

Bạch Ngọc Đường nhướng mi, “Vậy cứ chờ xem sao.”

Tiếp đó, mọi người lên lầu, chuông cửa mới vừa vang một chút thì đã có người tới mở cửa. Bạch Cẩm Đường đứng ở phía trước, thấy cửa vừa mở ra thì một người bay tới, ôm chầm lấy Bạch Cẩm Đường, hôn một cái chụt lên quai hàm của anh, “Cẩm Đường, con cuối cùng cũng về nhà rồi, cho mama hun một cái!”

(*Bee: Bạch mama~~ xin hãy cho con hun ké với!!!*)

Mọi người kinh ngạc đớ người, nhìn thất trên quai hàm của Bạch Cẩm Đường xuất hiện một dấu son môi đỏ thắm, trước mắt anh là người mẹ mà cho dù nhìn thế nào cũng thấy giống chị gái hơn…

Triển Chiêu ở bên cạnh híp mắt nhìn họ một lúc lâu rồi xoay mặt liếc Ngọc Đường, nghiêm túc nói, “Cậu nhất định là con lượm rồi!”

Bạch Ngọc Đường bó chiếu.

“Công Tôn!” Bạch mama đi đến gần, kéo Công Tôn đến trước mắt mình, “Đi vào ngồi đi con.”

Công Tôn rất lễ phép mà nở một nụ cười mê người, nói, “Trông bá mẫu thật trẻ tuổi ạ.”

“Ai nha… Sao lại còn gọi là bá mẫu? Gọi mẹ!” Bạch gia mama bị Công Tôn đánh trúng điểm yếu, đưa tay vỗ vỗ Bạch Cẩm Đường, nói, “Con biết không? Mẹ của con hồi trẻ thích nhất chính là kiểu người tư văn nhã nhặn thế này, ghét nhất là cái loại quê mùa cốc khú đế như ông già của con!” Vừa nói vừa dẫn mọi người vào trong. Bạch Duẫn Văn và Triển Khải Thiên đang ngồi ở trên ghế sa lon. Triển mama vẫn ở trong bếp phụ giúp như thường lệ. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ngoan ngoãn chào hỏi các bậc sinh thành rồi nhanh chóng vọt vào trong bếp.

“Mẹ, sao rồi ạ?” Triển Chiêu hỏi bà mẹ nhà mình.

Triển mama nhướng mi, “Suỵt” một tiếng với Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, nói, “Đừng làm phiền.” Vừa nói vừa đưa cho mỗi người một món ăn, “Mang ra đi.”

Bạch Cẩm Đường cùng Công Tôn đứng ở bên cạnh Bạch Duẫn Văn và Triển Khải Thiên. Triển Khải Thiên cười, “Cẩm Đường.”

“Triển thúc thúc.” Bạch Cẩm Đường chào ông, sau đó xoay mặt nhìn cha mình, gọi, “Ba.”

“Ừ.” Bạch Duẫn Văn gật đầu.

Triển Khải Thiên đứng lên, đi tới bên cạnh Bạch Cẩm Đường, hàn huyên với anh mấy câu. Ghế sa lon đằng trước chỉ còn lại hai người, Công Tôn và Bạch Duẫn Văn.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đứng ở cửa phòng bếp, mỗi đứa bưng một đĩa đồ ăn, vừa ăn vừa nhìn.

Bạch Duẫn Văn ngẩng đầu nhìn Công Tôn. Công Tôn bình tĩnh nở một nụ cười với ông, gọi, “Bá phụ.”

Bạch Duẫn Văn gật đầu, đánh giá Công Tôn từ trên xuống dưới một chút rồi nói, “Ngồi xuống đi.”

Công Tôn thoải mái ngồi xuống bên cạnh Bạch Duẫn Văn, không đợi ông mở miệng mà đã lấy một chiếc hộp từ trong chiếc túi to quá khổ kia ra, đưa cho Bạch Duẫn Văn và nói, “Con và Cẩm Đường có mang mấy món quà đến cho bác, không biết là bác có thích hay không.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Quà? Mua về từ đợt đi hưởng tuần trăng mật sao?

Bạch Duẫn Văn nhận lấy, nhìn xuống thì thấy đó là một chai rượu nho Etiquette 50 năm. Bạch Duẫn Văn ngắm nghíachai rượu một chút, chân mày bên trái bắt đầu giật giật, nói, “Cám ơn.”

= 口 =… Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Công Tôn một nhát đâm trúng ngay điểm yếu của ông cụ! Rượu nho đã đủ chết, huống chi hay là loại mà ông cụ thích nhất.

Bạch Duẫn Văn vừa mới đặt chai rượu xuống, Công Tôn lại  đưa cho một chiếc hộp nữa đến. Bạch Duẫn Văn có chút giật mình, nhận lấy, mở ra nhìn thì thấy đó là một hộp xì gà Cu Ba hiệu Cohiba. Lần này tới lượt chân mày bên phải của Bạch Duẫn Văn giật giật, trên mặt không tự chủ được mà nở ra một nụ cười, gật đầu, “Ừ.”

= 口 =, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, đòn thứ hai cũng trúng chóc điểm yếu, Bạch papa đã bắt đầu dao động rồi.

Vừa đặt xì gà xuống, Công Tôn lại lấy ra đồ từ trong túi… Gậy đánh golf…

Bạch Duẫn Văn nhận lấy, ngắm nghía một tý, rồi cười gật đầu. Sau đó, hai người bắt đầu mạn đàm từ chuyện rượu nho đến xì gà, từ xì gà luận bàn tới golf, rồi từ golf hàn huyên tới chuyện câu cá… Thậm chí còn hẹn nhau thứ bảy cùng nhau đi câu. Tới cuối cùng, Bạch Duẫn Văn nói, “Cái gì mà bá phụ? Gọi ba!”

Công Tôn cười, gọi một tiếng, “Ba.”

= 口 =… Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường há hốc miệng, á khẩu toàn tập… Quá lợi hại a, Công Tôn trong vòng nửa giờ đã đánh nhanh diệt gọn ông cụ họ Bạch khét tiếng bảo thủ nhất giới cảnh sát! Dĩ nhiên, người bỏ tiền mua đồ nhất định là Bạch Cẩm Đường a.

(*Bee: Ai nha nha, Mỹ Nhân ra quân, bách chiến bách thắng; tự cổ chí kim, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, huống chi Mỹ Nhân của chúng ta… hồ ly như thế =)))))*)

Trầm mặc một lúc lâu, Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu, “Miêu Nhi, ba của cậu thích gì?”

Triển Chiêu há miệng, còn chưa kịp nói thì Triển mama từ sau đi tới, đưa tay kéo Bạch Ngọc Đường sang một bên, nói, “Ngọc Đường, để bác chỉ cho!”

Triển Chiêu nổi mấy vạch đen.

Sau đó, Công Tôn tiếp tục tặng quà cho Bạch mama. Hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Nói một hồi, Bạch mama thẳng thừng tuyên bố, nếu bà mà trẻ lại ba mươi tuổi thì nhất định sẽ đá văng Bạch papa mà theo đuổi Công Tôn…

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vừa ăn cơm vừa lắc đầu than thở, dù sao cũng phải nói, tai qua nạn khỏi. Công Tôn xem như đã thuận lợi vượt qua bài kiểm tra!

Một bữa cơm khiến tâm tình mọi người đều vui vẻ. Công Tôn vượt lên trở thành đứa con được Bạch mama thích nhất, một tiếng “Sách Sách”, hai tiếng “Sách Sách”, gọi đến là ngọt.

***

Ăn cơm xong, mọi người về nhà. Ra tới cửa, Bạch mama đưa tay kéo Triển Chiêu lại, nhỏ giọng hỏi, “Con định khi nào mới gọi ta là mẹ đây?”

Triển Chiêu xấu hổ đỏ bừng mặt, vội vã bỏ chạy. Vào tới thang máy, anh vẫn cảm thấy khó hiểu, hai người mẹ sao lại có khả năng thừa nhận mạnh như vậy a?

Lúc trở về, bốn người chia ra hai chiếc xe. Bạch Cẩm Đường và Công Tôn đi trước. Triển Chiêu nói muốn đi dạo một vòng, Bạch Ngọc Đường liền chở anh đi.

“Đúng rồi.” Triển Chiêu một tay chống cằm, tựa vào cửa sổ xe hỏi Bạch Ngọc Đường, “Cậu biết sao không? Lần này là Công Tôn đã gọi điện thoại hẹn mẹ cậu ra trước. Hai người ấy đã nói chuyện cả buổi trưa. Sau đó mẹ của cậu mới ép ba cậu gặp mặt anh ấy ở bữa tối này.”

Bạch Ngọc Đường nghe xong đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười lắc đầu, nói, “Công Tôn quả thật rất lợi hại, so với tính cách của đại ca, đúng là chỉ có anh ấy mới xứng.”

(*Bee: Chuẩn, Tiểu Bạch! *Bật ngón cái* Chỉ có Mỹ Nhân mới xứng với Đại Gia:”>*)

***

Công Tôn ở trong phòng pháp y, đọc mớ hồ sơ tài liệu trên bàn về Kiều Vĩ Minh năm đó gần cả ngày rồi, suy nghĩ đến đau cả đầu nhưng vẫn không tìm được mật mã kia là gì, có chút phiền muộn.

Lúc này, Mã Hân đi đến, thấy Công Tôn ở chỗ này cau mày nghiên cứu báo cáo khám nghiệm tử thi, liền nói, “Thầy à, không bằng cứ để đầu óc nghỉ ngơi một chút xem sao?”

Công Tôn xoay mặt nhìn cô, thấy Mã Hân một tay đút trong túi áo dài trắng khoác ngoài, tay kia cầm lấy một cây hotdog, vừa đi vừa ăn, nhìn cực kỳ mất hình tượng, khóe miệng dính đầy thịt vụn.

Công Tôn thở dài, “Hân Hân, em rõ ràng là một cô gái xinh đẹp, nhưng tính cách sao lại cổ quái như vậy?”

(*Bee: =)))))) Em thích Hân Hân thế, không thế thì làm sao là học trò cưng của anh được a, Mỹ Nhân?*)

Mã Hân nhún nhún vai, “Đây là quyền lợi của nữ pháp y mà thầy. Dù sao con gái làm pháp y, cho dù có thục nữ nhu mì tới đâu cũng sẽ bị người ta nhìn như quái thai, chi bằng cứ sống đúng như ý mình, đúng không ạ?”

Công Tôn cảm thấy lời cô nói cũng rất có lý, liền gật đầu, suy nghĩ một chút, lại hỏi, “Em đã xem qua báo cáo chưa?”

Mã Hân dở khóc dở cười, “Thầy đã cho em xem qua bao nhiêu lần rồi còn gì? Bây giờ em nằm mơ đều thấy thi thể bị thiêu cháy.”

“Cũng nghĩ không ra đầu mối gì sao?” Công Tôn có một chút thất vọng.

“Ừm…” Mã Hân cắn một miếng hotdog, vừa nhai vừa nói, “Thầy à, em cảm thấy cái người Kiều Vĩ Minh kia đã đem những thứ này giao cho thầy, lại còn nhắc tới mật mạ, điều đó chứng minh, mật mã này chỉ có thầy mới phá giải được.”

Công Tôn ngẩng đầu nhìn Mã Hân, “Là thế nào?”

Mã Hân cầm lấy lon Cocacola bên cạnh bàn, uống một hớp, “Ông Kiều Vĩ Minh đó, theo em phân tích thì ở phương diện chuyên nghiệp, ông ta rất để ý thầy.”

Công Tôn lộ vẻ hứng thú, chờ Mã Hân tiếp tục nói.

“Ông ta rất muốn chiến thắng thầy.” Mã Hân nói, “Nói cách khác, em cảm thấy Kiều Vĩ Minh thật ra muốn nhìn thấy nhất chính là việc thầy khổ sở không thể giải được mật mã, đến cuối cùng biết được thì mới nhận ra sự thất bại của mình!”

Công Tôn gật đầu, “Tôi cũng tưởng tượng vẻ mặt biến thái lúc ấy của hắn.”

Mã Hân bật cười, đem miếng hotdog cuối cùng nhét vào miệng, nhồm nhoàm nói, “Ật ã ày, ó ẽ ầy ã iết ồi, ưng à ưa ĩ a ôi.”

Công Tôn bất đắc dĩ nhìn Mã Hân vừa nhai hotdog vừa nói chuyện, nhưng lời của cô anh vẫn hiểu được, ý của Mã Hân chính là, “Mật mã này có lẽ mình đã biết rồi… Chẳng qua là hiện giờ mình vẫn chưa nghĩ ra thôi.”

Lúc này, tiếng Mã Hân hút nước ngọt vang lên “ùng ục ùng ục”, Công Tôn ngẩng đầu nhìn nhìn đồng hồ trên tường, nói, “Xem ra đúng là tôi nên tìm một nơi để thay đổi đầu óc.”

Mã Hân gật đầu a gật đầu, chỉ chỉ phía ngoài, nói, “Đúng rồi,  lúc nãy em đi mua hotdog a, thấy dưới lầu có một chiếc xe màu đen dừng lại bên đường, bên cạnh đó có một quý ngài đẹp trai hết sảy con bà bảy đang giết người hàng loạt ở nơi công cộng chỉ bằng một tư thế hút thuốc, các chị các cô đi qua cứ gọi là liếc mắt đưa tình muốn lác con mắt luôn… Thầy có muốn thử tới cạnh anh í hít thở một chút loại không khí tràn ngập mùi vị gợi cảm không nha?”

Công Tôn dở khóc dở cười, lắc đầu cầm lấy xấp văn kiện đi ra ngoài, ra tới cửa không quên nhắc nhở, “Mỹ nữ uống ít nước ngọt thôi, không là béo đấy!”

Mã Hân nhướng mi, “Em gần đây mỗi ngày phải cùng đại ca học vật lộn trong hai giờ, phải mau mau tăng một lớp mỡ, như vậy bị ném xuống đất mới không đau nha.”

(*Bee: =))))))))))) Hân Hân, chị là hình mẫu lý tưởng của em!!!*)

Công Tôn bó tay toàn tập, Mã Hân quả là một cô gái lạc quan. Anh khoát khoát tay với cô rồi xoay người đi ra ngoài.

Mã Hân ở trong phòng nhìn tới nhìn lui một chút, sờ sờ bụng mình —— Bằng không nấu mì ăn tiếp đi? Cho thêm trứng nữa. Ha!

(*Bee: *Cắn khăn* Mỹ nữ ăn nhiều không béo ~ thật đáng ngưỡng mộ!*)

Công Tôn cởi áo khoác dài màu trắng xuống, thay áo gió rồi ra khỏi cửa cảnh cục, ngẩng đầu nhìn lên… Anh phải bội phục khả năng khái quát của Mã Hân. Ở ven đường cách đó không xa, Bạch Cẩm Đường cùng chiếc xe màu đen đang dừng lại bên đường. Bạch Cẩm Đường có lẽ vừa mới từ công ty ra, tùy ý mặc một bộ chiếc áo sơmi màu đen, cổ áo mở ra, không đeo cà vạt, tóc hơi rối, sáng nay anh ra khỏi nhà có hơi vội nên chưa kịp cạo râu, hiện giờ trên cằm lún phún râu… Trông anh như vậy thoạt nhìn thật không giống với bình thường. Bạch Cẩm Đường biết chưa hết giờ làm thì Công Tôn sẽ không xuống lầu nên chỉ đứng ở bên cạnh xe lẳng lặng hút thuốc. Dưới sự cai quản nghiêm ngặt của Công Tôn, Bạch Cẩm Đường bây giờ mỗi ngày hút rất ít, hơn nữa cũng bị ép đi kiểm tra sức khỏe định kỳ. Nhưng mà thi thoảng hôm nào đến sớm, phải đợi Công Tôn, anh cũng hút một điếu để đốt thời gian…

Xét ở một khía cạnh nào đó trong lòng, Công Tôn thật ra cũng không muốn Bạch Cẩm Đường hoàn toàn bỏ thuốc. Nói như Tương Bình thì, Công Tôn anh mặc áo trắng dài, lúc ngậm thuốc gác chân xem báo nhìn giống như một thanh niên bất lương già trước tuổi, một chút mỹ cảm chán chường cũng không có. Lúc ấy anh mới hỏi vậy còn lúc Bạch Cẩm Đường hút thuốc thì sao; Tương Bình trả lời rằng, “Chán chường, u buồn, cô độc, cuồng dã, gợi cảm, tất cả đều tuyệt đỉnh.” Vừa nói vừa chậc chậc hai tiếng, lắc đầu, “Cái loại mị lực như thế, đứng giữa một đám đông thì tuyệt đối là một bộ máy sản sinh hormone cấp số nhân, hấp dẫn toàn bộ sinh vật mẫu tính.”

“Sớm vậy?” Công Tôn đang suy nghĩ miên man thì Bạch Cẩm Đường đã xuất hiện ở bên cạnh, khiến anh khẽ giật mình.

“Ừ.” Công Tôn đưa tay lấy điếu thuốc từ trên miệng Bạch Cẩm Đường, ngậm vào môi mình, hít một hơi rồi nói, “Hôm nay không vội…”

Vừa mới dứt lời thì Bạch Cẩm Đường đã một tay ôm chầm lấy Công Tôn, ghé sát đến hôn…

Trên tay Công Tôn vẫn đang kẹp điếu thuốc. Hai người không chút kiêng kỵ mà ở ngay trước của cảnh cục, trao nhau nụ hôn nóng bỏng, hai chiếc nhẫn trên ngón áp út giống hệt nhau, khiến cho những người đi ngang qua kinh động kêu ré không ngừng.

(*Bee: À hú ú ú ú ú ú!!!!! Chả biết mấy người kia kêu ré gì, chứ mình mà thấy là mình chỉ tru lên thôi :”> Ôi, nhân sinh thật đáng ngưỡng mộ~*)

Bạch Cẩm Đường hôn xong, lập tức nhét Công Tôn vào trong xe, mình cũng lên xe, khởi động máy, “Hôm nay nhiệt tình như vậy, dứt khoát về nhà ăn xong phải vận động hữu ích một chút, chiều nay tôi cũng không bận việc gì.”

Công Tôn dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, nói, “Ừ, hôm nay tôi cũng phải thay đổi đầu óc một chút.”

Bạch Cẩm Đường bật cười, “Thế nào, vừa gặp người bị mình mắng qua nhưng không nhớ rõ sao?”

Công Tôn sửng sốt, xoay mặt nhìn Cẩm Đường, “Anh… mới vừa nói gì?”

Bạch Cẩm Đường có chút khó hiểu nhìn anh, “Em lần trước nói phải thay đổi đầu óc, chẳng phải là bởi trên đường gặp phải một học sinh nói từng bị em mắng té tát sao, em chết cũng không nhớ gì cả…”

Bạch Cẩm Đường nói còn chưa hết lời thì Công Tôn vội vã lấy ra phần báo cáo khám nghiệm tử thi xem lại. Một lúc sau, anh đóng tập văn kiện lại, có chút hưng phấn mà nói, “Thì ra là vậy, thì ra là vậy!”

Bạch Cẩm Đường lấy làm khó hiểu mà nhìn. Công Tôn đột nhiên xoay mặt, túm lấy cổ áo Bạch Cẩm Đường, “Cẩm Đường, anh đúng là thiên tài!”

Bạch Cẩm Đường nhướng mi, cười nói, “Thế cưng không biết anh ở trên giường còn thiên tài hơn à?”

(*Bee: Quá bỉ! Quá vô sỷ! Bất quá ta thích =))))*)

Công Tôn im lặng, lấy điện thoại ra gọi cho Triển Chiêu, “Tiểu chiêu, tôi biết mật mã trong bản báo cáo khám nghiệm tử thi là gì rồi!” Nói xong, nhìn Bạch Cẩm Đường một cái, lại nói, “Các cậu tối nay mới có thể trở về đúng không? Vậy buổi tối chúng ta bàn sau, chiều nay tôi cũng có chuyện rồi.”

Cúp điện thoại, Công Tôn nhìn Bạch Cẩm Đường đang nhếch miệng cười, đưa tay sờ sờ chiếc cằm lún phún râu, cười hỏi, “Một chút chiều nay đi, sẽ không quá lâu chứ?”

Bạch Cẩm Đường nhướng mi, “Là em tự đào hố chôn mình nha, Sách.”

*************

Trailer nồi sau:

Xôi thịt? Xôi chay? Cháo chà bông? *Anyway ta vẫn cài pass nồi sau =))))*

Ai? Đứa nào lại dám cả gan tấn công Mỹ Nhân của Đại Gia?! Đúng là chán sống rồi!

Ngày sinh nhật của Chuột và Mèo ~ ngọt ngào a ngọt ngào~

32 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 20

  1. Miyuki nói:

    hí hí, xông đến giật tem *cười hớn hở*

  2. Zổ nói:

    = 口 =
    …….
    đoạn đầu t chỉ biết câm nín nghe mỹ nhân nói……
    cẩm nang thế này làm sao t theo đc hả giời???????????
    dứt khoát ở vậy cho nhanh….
    Bee nàng hãy ngưỡng mộ t nè, tuy t ko phải mỹ nữ nhưng ăn hoài cũng ko béo, aizzzz
    đoạn cuối hay quá đi…..Mã Hân tỷ tả đúng là….
    nồi sau nồi sau nồi sau……………….
    p/s: pass dễ dễ thôi nha nàng =.=”

  3. Zoe Yu nói:

    “mỗi bưng một đĩa đồ ăn, vừa ăn vừa nhìn.” => mỗi đứa
    “Dĩ nhiên, người bỏ tiền mua đồ đích nhất định là Bạch Cẩm Đường a.” => bỏ đích
    “Là em tự đào hố chôn mình nha, Sách.” cứ thế lày mà nồi lẩu sau là xôi chay là tức chết đó nha =.=

  4. Miyuki nói:

    “Bạch Duẫn Văn chai rượu một chút, chân mày bên trái bắt đầu giật giật, nói, “Cám ơn.” -> nàng ơi chỗ này phải là “Bạch Duẫn Văn ngắm nghía chai rượu 1 chút…” chứ nhỉ :-/

  5. Tôi chết với toàn thể các nhân vật phụ của SCI mất thôi. Triển Bạch pama quá đáng ngưỡng mộ, Hân tỷ càng đáng ngưỡng mộ. Yêu chết SCI mất rồi *lăn lộn*

    Ôi Cẩm đại ca, nghe miêu tả bỗng dưng muốn xin lão thiên gia cả đời này đừng cho mình gặp mặt đại ca, không thì nhỡ chết dúi dụi vì đại ca thì khổ sở lắm ~~~ Nhưng mà cái cảnh hôn nhau công khai nồng cháy điện xẹt tứ tung kia, ta cũng muốn nhìn a ~ Lại còn cả cảnh ‘đào hố chôn mình’, ta cũng muốn xem a ~~ Thôi ta vẫn cứ là muốn gặp được Cẩm Sách a ~~~~~~~

  6. Fangirl rule the world nói:

    Mỹ nhân ngày càng hồ ly hóa. Mỹ nhân đã thăng cấp dụ thụ, chủ động đến thế thì bảo sao Đai ca không ăn sạch sẽ đây. Chờ nồi sau của tỷ *hóng hớt*

  7. Hạ Vũ nói:

    Ngọt chết người. Đọc xong nhũn còn 1 nhúm T ^ T~

    Mỹ nhân yêu nguyệt quớ, toàn khiêu khích thú tính của Bạch đại ca thôi~

    Hóng a hóng, Bee ơi, i lúp ú~

  8. hanvutinh nói:

    đọc xong nồi chè thập cẩm này phải đi khám răng thôi, ngọt quá xá luôn , mấy giai trong SCI hút thuốc thôi là cũng làm người người nhập viện nhà nhà phải đi tiếp máu , đọc vèo vèo đến tận câu ” tự đào hố chôn mình” ta lăn ra giãy a giãy , xôi thịt ta thèm xôi thịt !!!!!!!
    Thank nàng Bee nhá *tung bông ủng hộ xôi thịt*

  9. hanvutinh nói:

    Ai? Đứa nào lại dám cả gan tấn công Mỹ Nhân của Đại Gia?! Đúng là chán sống rồi!- câu này câu view lắm nhá Bee , kẻ nào dám động tới mỹ nhưn mà còn chưa bị đem làm thức ăn cho cá mập Thái Bình Dương ?????????? em thay mặt toàn thể hủ nhà SCI dành 0.00001 giây mặc niệm cho hắn , kiểu này không chết trong tay mỹ nhưn hay đại gia mới là lạ nha

  10. ta rất muốn nhìn thấy cảnh mỹ nhân giật điếu thuốc của đại gia, hút 1 hơi, rồi sau đó bị đè ra hôn ngay giữa đường, ta muốn nhìn tận mắt *đập bàn*….thật là gợi cảm quá na~~~~~

    anyway, cái biện pháp lấy lòng nhà chồng như trên, thì phải có hậu phương vững chắc cỡ như Bạch đại gia, còn mình, nghèo rớt mồng tơi, có mà áp dụng trong mơ nha~~~ *lủi thủi*
    *vữ vòng tròn trên đất*

  11. Angela nói:

    nàng ơi, cái nồi chè này bị dư đường roài, ngọt wá chịu ko nổi lun. Cái cẩm nang của mỹ nhân ta sợ mình theo ko nổi, chắc ở vậy cho khoẻ toá =]]]]]]]

    cái nồi chè sau, có thêm xôi, thì phải là xôi thịt nhá, xôi chay ko chơi nhá :))))))))))) Mỹ nhân đã tự dâng mình lên miệng sói thì phải hoành tráng chớ mà chơi đồ chay là ta phá nhà đó =]]]]]]]]

  12. xôi thitj~~~~~~~~~* chảy nước miếng* Bee làm xôi thị nhanh lên*quạt quạt nịnh bợ*

  13. ngọc minh nói:

    chậc chậc mò ra nhà bạn bee thật mún rú lên vài câu , haha ~

    cẩm -sách hai ng thật là … mún e mất máu đến chết sao ? Cái số mê zai thật khổ , chẹp .

    Cái đoạn miêu tả anh Cẩm khiến chảy nước miếng , màn hôn nhau đúng là rất giống tính cách hai người nha , chậc chậc .

    hehe cảm ơn bợn bee nha (gọi bợn để thấy mình còn trẻ khỏi bị kêu 24 tuổi còn đú theo zai ~) *đè ra hun *

    P/S1 : chẹp bợn bee thân yêu cho hỏi là cái nồi 16 sao tìm ko thấy gợi ý pass là sao ?

    P/S 2 : Bợn nào hảo tâm giới thiệu seme cho e uke chính hiệu nhà mình cái .

  14. Trảm Phong nguyên soái nói:

    Mĩ nhân quá trình!

  15. tidu26162 nói:

    thiên a~~~ một tiếng Sách cuối chap kia làm ta nhũn cả tim ra rồi a *cười khuynh đạm phong vân*
    cái chiêu ra mắt mẹ chồng này chỉ có mỗi Đại gia có thể làm thôi, tiểu Bạch a, anh là phải “cho” đi cái em xe thể thao trắng chảnh chọe của mình đi thì mới may ra mua chuộc (kèm dấu gạch ngang)được lòng bố trẻ a *dìm hàng)
    Hân tỷ tỷ quả là hình mẫu lí tưởng nha, ăn hoài ko béo lên sao *sờ sờ mỡ bụng* thực là hựn mà
    pi ẹt: anyway pass đừng thách đố nha nàng, pass cỡ cái pass của Cẩm Sách ver ZE là được rồi a *phóng tim*

  16. chiory nói:

    Ta nói thiệt nga, cái đoạn này ta bấn quá nên đã edit, thiếu điều post lên nữa thôi
    Ainha ainha~ nàng thấy ko nha~ Ko ai qua nổi Công Tôn nhà ta *cười hở lợi*
    cơ mà, ta ko … Mã Hân lắm, ko muốn ai tiếp cận Công Tôn [bất kì mục đích gì] ngoài Đại Bạch nha T^T *ích kỉ quá*

    gặm xong com cho nàng tiếp *hớn*

  17. zzzsheryl nói:

    chời ơi ta bấn =))))~ đề nghị nàng Bee đổi tên nồi lẩu thành nồi chè… hè mà ăn lẩu chúng hủ chết nóng~

    ta rất là khoái đoạn ra mắt của mỹ nhơn á =))) mụ Nhã hay để cái mặt = 口 = rõ yêu, ta thích =)))

    mấy anh trong SCI toàn đứng hút thuốc, cái dáng làm điên đảo chúng hủ = 口 =

    btw, nếu ta không nhầm thì sau vụ 3 Cẩm Sách hết H ~ (không đúng đừng chém ta) *che mặt lủi nhanh*

  18. dingxianghua nói:

    2 ng nay cang luc cang tinh tu’, khien ta khong the nao cam duoc mau mui~ *quet quet* cu tuong tuong canh 2 anh de nhau ra hon trc cua canh sat la ta da~…. *bit mui*
    *u’ o’* Phai an dc chao cha bong chuong sau roi moi cam long mat mau’ nga!
    Tiep tuc can man cho doi nang!!!!

  19. Yami Neko nói:

    Chet toan tap !!!! My nhan ngay dau ra mat da mot phat ” ha guc” cha me chong roi nga =.=
    Con chi Han Han , chi giong y chang em , mau phu nu tuyet voi , yeu chi Han Han qua di.
    Cam Duong ma dung ke oto hut thuoc thi …*phun mau* Giet chet ta a ~~~
    Noi sau cho pass de de chut nha Bee-chan ( neu la duoi hinh bat chu thi con duoc ), em doan mat ma do lam co T^T

  20. koubeo nói:

    *ôm đầu* sẽ chết a ~
    với cường đồ bồi dưỡng thế này , sớm hay muộn cũng sẽ chết ~
    tiểu đường sẽ dẫn đến tim mạch huyết áp cao các thể loại a ~
    ____
    màn ra mắt thật là….không theo kịp nổi rồi ~ ai dám đọ cùng Bạch đại gia ~
    đoạn cuối : *ôm đầu* *lao ầm ầm vào tường* hôn nhau công khai kìa ~
    mỹ nhân ~cố ý câu dẫn sắc lang là một việc làm thừa thãi ~ bất quá , kết quả thực ….
    __
    em mong nồi tiếp *dù rất sợ tiểu đường :(*
    gài pass à ;;) thế thì nên mong chờ có xôi thịt chứ nhỷ ? *không phải của nhà Đại Gia Mỹ Nhân cũng được ~ cũng không mong chờ chị Nhã cho chúng ta xem vợ chồng già họ có cái gì xôi xôi thịt thịt , nhưng mấy cặp trẻ *con* thì vẫn cần a ~*

    • beedance07 nói:

      Uh, sợ em chết nên ta cho cường độ giảm xuống, làm từ từ thôi =)))))
      Ta hiểu, ta bị ám ảnh bởi hình ảnh đó suốt đấy =))) hai tuyệt đại mỹ nhân công khai hôn nhau trước cảnh cục, ai nha nha~~
      Kệ, đó là tình thú của người ta a =)))

      Chậc, là…xôi chay, nhưng ta vẫn cho pass =)))) để thể hiện sự ác ôn của mình á mà

  21. Rùa lão đại nói:

    ặc ặc tim ta ah ,chết mất thôi hai con người này có cần phải giết ngươi không dao như thế không chứ hả * gào thét *

    “Đúng rồi, lúc nãy em đi mua hotdog a, thấy dưới lầu có một chiếc xe màu đen dừng lại bên đường, bên cạnh đó có một quý ngài đẹp trai hết sảy con bà bảy đang giết người hàng loạt ở nơi công cộng chỉ bằng một tư thế hút thuốc, các chị các cô đi qua cứ gọi là liếc mắt đưa tình muốn lác con mắt luôn… Thầy có muốn thử tới cạnh anh í hít thở một chút loại không khí tràn ngập mùi vị gợi cảm không nha?” * giơ tay * có e nè e cũng muốn hít chút không khí đó nữa ah

    * cúi đầu * cảm tạ nàng đã cho ta được ra đi mãn nguyện như vậy ah * bất tỉnh *

    • beedance07 nói:

      Không chỉ có nàng muốn đứng cạnh để ngửi mùi thuốc lá quyến rũ ấy đâu =))) một đống fangirls của Cẩm ca sẵn sàng bán mạng để đứng cạnh còn xếp hàng chầu chực mà mãi không có cửa đây này =))))
      Uh, chúc nàng đi vui vẻ. Nhớ quay lại nhé =))

  22. weeds nói:

    ” trước mắt anh là người mẹ mà cho dù nhìn thế nào cũng thấy giống chị gái hơn…”
    “Bạch mama thẳng thừng tuyên bố, nếu bà mà trẻ lại ba mươi tuổi thì nhất định sẽ đá văng Bạch papa mà theo đuổi Công Tôn…”

    với tuổi của Bạch mama mà nhìn như chị của Bạch đại ca thì nếu trẻ ra 30 tuổi chắc trông Bạch mama chẳng khác nào trẻ em 12, 13 tuổi quá…

    Hức, dàn nv of S.C.I toàn là mỹ nam mỹ nữ, ngay cả những ngừi ở độ tuổi trung niên cũng trẻ trung, lung linh như thế thì fan girls chúng mình sống làm sao nổi đây hả giời (mất máu quá nhìu vì mỹ nhân => thiếu máu kinh niên).

    Dám đảm bảo Bạch mama và Triển Mama cũng là hủ. :)))

    • beedance07 nói:

      Không đâu, chẳng qua là các mama có bí quyết giữ mình tươi trẻ thôi. Các nhân của SCI đều là quái vật không biết lão hóa cả = . =
      Hiểu hiểu, làm fangirl cái số nó mất máu, khổ thế đây =)))
      100% là hủ rồi còn gì =))))

  23. shmily051288 nói:

    Ah nàng, cho ta hỏi cái. ĐỌc đi đọc lại mấy lần mới nhớ ra. Công Tôn về ra mắt thế rồi nữa Ngọc Đường có không?
    Ta cứ tưởng tượng cảnh đó là cái miệng nó k khép lại được =))
    Tưởng tượng đến cảnh Ngọc Đường bị lượt 2 papa với mama nhìn thì…
    Hỏi ta vì sao không có Miêu nhi ah? Vì đơn giản Miêu nhi là bảo bối của 2 mama còn Ngọc Đường là con lượm mà =))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s