[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 10-11

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

(Đồng nghiệp văn SCI crossover với truyện khác của Nhã)

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Hế lô, mọi người. Bữa giờ Bee bỏ bê nhà, mà cũng bỏ bê cái fic này lâu rồi há :”> Chuyện là hôm trước suýt nữa Bee phải drop cái fic này vì tác giả đã đưa truyện này vào khu VIP nên truyện này đã bị khóa, mà Bee lại không lưu bản RAW nên hôm đó bị đả kích rất nặng. Cũng may bạn Bee của chúng ta vì không cam tâm nên đã lục lọi hết mạng Tung Của để tìm cho bằng được nguồn RAW khác, tuy là quá trình rất khốn khổ, nhưng cũng may mắn là bạn Bee nhờ nỗ lực hông ngừng đã tìm được một nguồn RAW khác. Lần sau phải rút kinh nghiệm mới được… Anw, chương mới đây a~

Chương 10

Tiểu Tứ Tử và tiểu sư tử

Tiểu Tứ Tử một mình đợi trong phòng tối om, đôi mắt mở to, không dám chớp lấy một cái, trông ra cửa. Bé cảm thấy rất hồi hộp, nhớ tới lời ba dặn trước khi “lên đường” — Khi cửa mở, đèn sáng, người đầu tiên con nhìn thấy chính là bộ dáng của con khi lớn lên.

Tò mò a tò mò ~ Tiểu Tứ Tử ngơ ngác tới giờ vẫn không biết rằng mình bị gạt. Bé quấn chăn quanh người, chỉ nhoi cái đầu ra, cứ liên tục chạy tới cửa mà ngóng.

Hình như là chờ lâu lắm rồi mà, sao vẫn chưa có ai vào nhỉ?

Tiểu Tứ Tử dụi dụi mắt, há cái miệng nho nhỏ, ngáp~ Ai da, có phải mình lúc lớn cũng đang mệt nên chưa tới không nhỉ?

Nghĩ nghĩ, lại ngáp thêm một cái nữa.

Ở tầng trệt của biệt thự, cánh cổng lặng lẽ mở ra.

Một cái đầu tiến vào, ngó bên trái, ngó bên phải. Ừm, không có ai. Rón ra rón rén lẻn vào, phía sau có một người bám theo. Hai người lén la lén lút, cẩn thận nhón chân tiến vào.

“RẦM!”

Quay đầu lại…

Một sinh vật cỡ bự liếc cái cổng mình vừa đi qua đầy khinh thường, tỉnh queo tiến vào một cách hết sức lười biếng.

Hai người hóa đá.

Nhìn nhau một cái, Bạch Trì bịch bịch bịch chạy đến chỗ nó, gãi gãi cái cằm xù lông, “Lizbon, sao hư quá vậy? Đã bảo là phải im lặng để các anh ngủ mà!”

Lizbon làm như một con cún nhỏ, cúi đầu ư ử mấy tiếng, cọ cọ vào thắt lưng cậu.

“Nha~” Cậu vội lấy tay bịt miệng.

Triệu Trinh lấy tay chụp lấy đầu nó, “Ai cho mày cọ? Muốn sờ cũng là tao sờ nha mậy.” Vừa nói vừa đưa bàn tay xấu xa tới vị trí thắt lưng của Trì Trì, sờ a sờ. “Nhưng mà Trì Trì à, về nhà mình mà sao phải lén lút y như ăn trộm vậy?”

Bạch Trì sợ nhột, Triệu Trinh mới động thủ một tý là đã cảm thấy toàn bộ lực chú ý đều dồn đến thắt lưng, người mềm nhũn ra, “Chứ lỡ để anh hai biết anh tối nay biểu diễn ảo thuật với cương thi thì anh chết chắc.”

Triệu Trinh nhớ tới vẻ mặt của Công Tôn khi nhìn thấy cương thi và thái độ của Bạch Cẩm Đường với Công Tôn… “Vậy tụi mình giấu không nói là được rồi.”

Bạch Trì ngượng ngùng cúi đầu, “Nhưng mà em sẽ không nói dối. Lỡ mấy ảnh mà hỏi tối nay biểu diễn tiết mục nào thì…”

Hôn lên trán cậu một cái, Triệu Trinh cười thật dịu dàng, “Ừ, Trì Trì của anh lúc thành thật là đáng yêu nhất.”

Bạch Trì xấu hổ, khẽ đẩy anh ra một tý, “Ai bảo là của anh?” Rồi xoay người muốn chạy lên lầu.

“Chẳng lẽ không phải?” Triệu Trinh nhếch mép, tiến đến vài bước, bế cậu lên kiểu công chúa, dễ dàng ôm cậu vào lồng ngực mình, “Để anh xem thử coi, em còn làm sao mà không phải của anh.” Ánh mắt cố ý quét thẳng khắp người cậu, khiến cho Bạch Trì phải đỏ mặt vùi vào trong lồng ngực anh.

Vào tới phòng của hai người, Triệu Trinh đang định đá cửa mà vào thì Lizbon bỗng nhiên đứng trước cửa gầm một tiếng.

Triệu Trinh nhíu mày, Có người? Lại còn là người mà Lizbon không biết. Thế nhưng tại sao mình lại không cảm giác được khí của hắn?

Bạch Trì ở trong lòng anh cũng mở to hai mắt, Có chuyện gì rồi? Nơi này của anh hai vốn phòng hộ nghiêm ngặt, người bình thường làm sao có khả năng đi vào a?

Triệu Trinh vội ôm chặt Bạch Trì, đá đá Lizbon, “Tiến vào xem thử xem.”

Bạch Trì trừng anh, “Nhỡ đâu ở trong là khủng bố thì sao? Sao anh có thể để Lizbon dấn thân vào chỗ nguy hiểm được?”

Triệu Trinh bất đắc dĩ, “Vậy em muốn anh mạo hiểm sao? Anh mà vào thì ai bảo vệ em? Hơn nữa, anh không cảm thấy có sát khí, người ở bên trong hẳn là không có ác ý.”

Bắt Triệu Trinh đi sao? Bạch Trì nghĩ nghĩ, hình như không đành lòng,  cũng không muốn buộc anh đi. Chính là cũng lo lắng cho Lizbon. . . . . . Cuối cùng, cậu rụt rè đưa tay lên, “Em là cảnh sát, chức trách của em là giám hộ người dân. . . . . .”

Một câu nói của cậu khiến Triệu Trinh vừa tức giận vừa buồn cười, sau đó dứt khoát đá vào mông Lizbon một cước, bắt nó đi vào, còn mình thì bế Bạch Trì đứng ở cửa, mò mẫm công tắc điện, bật lên.

Tiểu Tứ Tử đang mơ mơ màng màng ngủ, bỗng nhiên cảm thấy cái chăn trở nên nặng hơn, đè ở trên người mình, không khỏi động đậy một chút. Ớ? Cái này là cái gì? Bàn tay nhỏ bé sờ a sờ, chạm phải một tấm lông thiệt mềm, rất ấm và thoải mái a. . . . . . Cơ mà hình như hông phải chăn nha, đó là cái gì vậy cà. . . . . .

Tiểu Tứ Tử mở mắt ra, ngơ ngác nhìn chăm chú phía trên mình. . . . . . Đôi mắt màu hổ phách, cái mũi màu rám nắng, bộ lông màu trắng muốt. . . . . . Chớp mắt mấy cái, lại chớp mắt mấy cái. . . . . .

Gần nửa ngày trôi qua, trong phòng mới vang lên một giọng nói non nớt, “Ngươi chính là bộ dáng của Tiểu Tứ Tử sau này sao?”

Lại nửa ngày trôi qua, giọng nói bắt đầu trở nên nghẹn ngào thút thít, “Thì ra Tiểu Tứ Tử không phải Tiểu Tứ Tử, mà là tiểu sư tử. . . . . .”

***

Chương 11

Có oán báo oán, có thù báo thù

          Bạch Trì vừa thấy là một đứa bé, vội chạy nhanh sang kéo Lizbon, “Lizbon, đừng dọa trẻ con sợ.”

Kéo hai cái mà không thấy nó động đậy, cúi đầu thì mới phát hiện, A, Lizbon đang liếm nước mắt trên mặt đứa bé kia. Đôi mắt đứa bé đỏ hồng lên, cái miệng nhỏ nhắn hơi bĩu, ôm người co lại một cách hết sức ủy khuất, bộ dáng nửa như khóc nửa như không, cực kỳ giống thú con mới sinh, mềm mềm êm êm, phúng pha phúng phính, đáng yêu tới mức làm cho người ta động tâm lại đau lòng.

Bạch Trì hít một hơi khí lạnh —— Làm sao mà lại xuất hiện một đứa bé đáng yêu đến mức này? Nhất thời liền cảm thấy trong lòng mềm nhũn ra, trong đầu trống trơn, tay chân cũng lúng ta lúng túng. Cậu đứng đờ ra trong chốc lát, không biết phải làm sao, ngẫm lại vẫn là cứ lôi Lizbon ra trước đã. Cơ mà nhìn lại thì hoàn toàn choáng váng —— Đứa bé kia đã cùng Lizbon ôm nhau cọ cọ. . . . . .

Bạch Trì trong đầu lặp đi lặp lại  một câu, tiểu động vật luôn dễ dàng thân quen với tiểu động vật. . . . . .

Triệu Trinh ở một bên đánh giá trong lòng, có thể đi vào phòng này, cho thấy đứa nhỏ này tất nhiên đã ở sẵn trong biệt thự; không đề phòng chút nào mà để lại trong phòng mình, cho thấy đứa bé thuộc loại không độc vô hại. An  tâm, mà càng nhìn càng cảm thấy được thú vị —— Mắt to, làn da trắng nõn, còn có cái miệng nhỏ nhắn màu hồng nhuận. . . . . . Nếu bỏ qua số thịt mũm mĩm trên người cùng với vóc người bé tí thì thấy thế nào như thế nào cũng giống Trì Trì nha.

Anh cố gắng nhớ lại trước đây gặp đích Trì Trì có phải rất giống đứa bé này hay không. . . . . . Chịu, không có kết quả. Bởi vậy, Triệu Trinh từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới nay, lần đầu tiên hận là mình không có được máy ảnh trí nhớ vừa gặp đã không quên của Trì Trì.

Đang thất thần, anh bỗng nhiên nhận được ánh mắt Bạch Trì cầu xin giúp đỡ —— Làm sao bây giờ nha làm sao bây giờ nha làm sao bây giờ nha. . . . . .

Triệu Trinh nhanh chóng hiểu ý cậu, cũng đáp trả một ánh mắt giống y —— Không biết nha không biết nha không biết nha. . . . . .

Sau đó, anh bước tới chỗ Bạch Trì đang tức giận, lấy tay cho vào túi áo với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, sau đó lôi ra một đống đồ trước mắt cậu —— Nào là kẹo que, móc gấu mèo nhỏ, hộp sữa, quả banh lông, ba đóa hoa hồng, năm con hạc, bánh bích quy nhân sô cô la. . . . . . Cuối cùng thậm chí còn lấy ra một túi nước đầy, bên trong có hai cá vàng bơi bơi, “Hay là em lựa vài món dỗ nó đi?”

Bạch Trì trợn mắt há hốc mồm, “Anh lúc nào cũng mang cả núi đồ đi như vậy sao?”

Triệu Trinh ngáp một cái, rút một bộ áo ngủ đi vào phòng tắm, “Ư, thói quen, xem như là một loại bệnh nghề nghiệp đi.”

(*Bee: Ặc ặc, Trinh a, anh làm như anh là Doraemon vậy á =)))))*)

Bạch Trì lục túi áo tây trang của anh, “Ủa, đây là cái túi của Tiểu Đinh mà?”

Triệu Trinh vịn vào cửa phòng tắm, cười xấu xa, “Đúng vậy, bất kể lúc nào em muốn, bất kể em muốn ít hay nhiều, anh luôn luôn sẵn sàng phục vụ, cam đoan thỏa mãn nhu cầu của em.”

Bạch Trì mặt đỏ tía tai, choáng váng trong chốc lát, mới ý thức được Triệu Trinh đang thừa cơ chuồn mất. Nhẹ nhàng chà chà chân, theo thói quen mà mắng một câu, “Đồ lừa đảo.” Cậu đang định ngồi xuống nói chuyện cùng Tiểu Tứ Tử, nhưng khi cúi đầu liền phát hiện đứa bé kia đang nhìn mình.

Tiểu Tứ Tử đã sớm nín khóc, ghé vào trên lưng Lizbon, sờ lông của nó, “Ca ca kia lừa ngươi nha?”

Đến bây giờ Bạch Trì mới nhớ tới chuyện cũ, vẫn là có điểm thù dai, liền gật đầu, “Ừ, ảnh xấu lắm.”

Tiểu Tứ Tử tiếp tục sờ a sờ, “Vậy muốn báo thù hay không nha?”

*To be continued…*

30 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 10-11

  1. Temmmmm~ giựt được mi rồi nhá!!! *vuốt vuốt* ngoan để ta xem xong rồi com cho Bee tỷ iu của ta *hớn hở*

    • Câu đầu tiên…aaaa dễ thương quá~~ Bạch Trì, Tiểu Tứ Tử và Lizbon mà ở chung với nhau thì vô đối rồi, không còn gì dễ thương hơn nga~ dạo này Tiểu Tứ Tử có vẻ lớn nhỉ! Nhất là câu cuối của bé nha ;;) Mà ở đây bạn Trinh cấp độ mặt dày biến thái cũng được nâng cấp nhỉ ““Đúng vậy, bất kể lúc nào em muốn, bất kể em muốn ít hay nhiều, anh luôn luôn sẵn sàng phục vụ, cam đoan thỏa mãn nhu cầu của em.” liệt vào những câu nói bất hủ của mặt dày phúc hắc công =))

      Bây h là sâu nho nhỏ nha:

      “Triệu Trinh vội ôm chặt Bạch Trì, đá đá Li-xbon” -> Lizbon

      “lần đầu tiên hựn là mình không có được máy ảnh trí nhớ vừa gặp đã không quên của Trì Trì.” -> là hận nha, tỷ dùng văn nói để dịch à?

      “Sau đó, anh bước tới chỗ Bạch Trì đang tức giựn” -> giận

      Hết sâu òi! Mà để ý, bé Trì luôn bị con nít khi dễ nga~ hết SCI thì Dương Dương nhất quyết không chịu gọi = anh, tới Tiểu Tứ Tử cũng khi dễ, gọi mấy ng kia là ca ( hoặc ba) cả Trinh mới gặp cũng gọi ca ca, chỉ có bé Trì là gọi là ngươi! Hảo tội nghiệp! “Ca ca kia lừa ngươi nha?”

      Câu thứ hai…hai chương này…ngắn quá đi a *khóc* muội biết tỷ bận nhưng nó quả thật ngắn, khiến muội coi xong thấy hụt hẫng sau ấy!

      Dù sao, cũng xin gửi ngàn nụ hôn cho tỷ, vì đã bỏ công sức ra mà edit nó!!! Tỷ đừng drop nó tội nghiệp

      • beedance07 nói:

        Trinh biến thái sẵn mà, chỉ là so với anh em họ Bạch thì có phần hem bằng thôi =)))))
        Ta sửa cái Lizbon rồi, cơ mà hai cái hựn với giựn là ngôn ngữ phởn của ta í mà =))))) uh, thôi để sửa lại cho đàng hoàng, không lại phởn quá =)))
        Trì Trì luôn bị coi là bạn cùng lứa với các bé =))))
        Ừ, có hơi ngắn, thôi để từ từ bù thêm cho :”>
        Nếu muốn drop nó thì ta đã không chèo ghe chống gậy lội lụt đội bão tìm cho bằng được cái nguồn RAW khác, bé à. Đừng lo. Tuyệt sẽ không drop ;)

      • bởi vậy, bé yêu tỷ nhất *hôn*

  2. sai nói:

    này đáng nhẽ là tem của ta chớ, ô ô ô khóc~~~

    ta muốn đòi côg đạo *ủy khuất*

  3. weeds nói:

    ôi, may mà ông trời thương bee nói chung và thương hủ nói chung nên cái vất vả của bee cũng được đáp lại bằng không chắc mọi người khóc ròng theo bee quá, truyện này hay quá mà.
    Thank bee nhiều nhé *ôm hôn thắm thiết kèm theo sờ mó, ăn đậu hủ* he he*

  4. chiory nói:

    Dang yeu dang yeu qua a~
    Den gio ta van ko quen loi Dai Bach «Sinh con cho toi sao» =]]

  5. Zổ nói:

    Tiểu Tứ Tử dễ thương quá điiiii
    p/s: ko chỉ bộ này đâu, nàng còn bỏ bê nhiều bộ lắm á
    p/s 2:làm cho em nó cái mục lục đi nàng, tự nhiên muốn đọc lại chương trc mà tìm loạn cả lên hic hic

  6. Jigum_klein_137 nói:

    Oa…hum raj doj. daj` co lun hjhj

  7. weeds nói:

    nàng ơi, đoạn này : “lần đầu tiên hựn là mình không có được máy ảnh trí nhớ vừa gặp đã không quên của Trì Trì.” => “lần đầu tiên hận là mình không có được máy ảnh trí nhớ vừa gặp đã không quên của Trì Trì.” thì phải??

  8. puppy11 nói:

    what?! what?! what?!
    trả thù gì cơ?! o.O trả thù thế nào cơ O.O
    ủng hộ trả thù! ủng hộ Tiểu Trì Trì phản công!! ủng hộ Tiểu Tứ Tử dễ thương vô địch!!!
    ờ, Tiểu Tứ Tử à, em có uống thuộc gì cũng không biến được thành Lisbon tương lai đâu
    kế hoạch trả thù của đứa trẻ không phân biệt được mình là tiểu thố nhi hay tiểu sư tử nghe sao mà thấy xa vời quá~
    một phút mặc niệm cho Tiểu Trì Trì… Không biết là đi trả thù hay nạp mạng đây =__=~~~
    Cái túi của Tiểu Đinh!~ ó oof~ Trinh, anh BT quá thể! ra ngoài mà cũng mang theo những cái này á?!
    Tiểu Trì Trì gần đây lá gan thật lớn, còn dám theo Triệu đại ca đi biểu diễn với xác ướp >o”>.<<!!!
    lực chống cự của bản chủ vì sao lại yếu dần theo từng chương thế này?!~~~

  9. myzzu nói:

    Em thật sự rất rất xl s *cúi đầu tạ tội* vì em đã đọc chùa :( e cx ms đọc S.C.I nên cx ms mò dk wp của s. S trans tuyệt lắm ak. S đừng drop fic này vs Lẩu Thập Cẩm nhé :( Em cảm ơn s rất nhiều :) :x *gửi ngàn nụ hôn* Em sẽ cố gắng từ sau ko chùa nữa ak :x

    • beedance07 nói:

      ha ha, ta có định drop đâu mà xin lỗi nhiều thế. Đừng lo, người đọc chùa nhiều lắm =)))) không chỉ mình em đâu~ ta cũng rứa

  10. love you, love you !!!!
    bạn thiệt đáng yêu, nếu mà ko dc xem fic nữa chắc mình bùn nhắm nhắm ><

    Trì Trì dzới Tiểu Tứ Tử ở với nhau chắc ko phải cùng nhau học xấu chứ ^^

    Tiểu Tứ Tử thiệt dễ xương, có con sư tử nào dễ xương như pé mình đây cũng mún nuôi *cắn cắn góc áo*

  11. May mà nàng tìm được nguồn raw khác, nếu không thì buồn lắm. ^^

    Cục cưng Tiểu Tứ Tử dễ thương quá, tưởng sau này sẽ là sư tử sao, cục cưng chỉ là một con thỏ con thôi. =))

  12. koubeo nói:

    2 đứa chúng nó cọ tới cọ lui kìa ~ trắng trắng bông bông xù xù mềm mềm ~

    *nắm đấm* Cẩm Nhi ! Đồ người lớn mất nết !
    *lăn ra cười*

  13. Angela nói:

    Lăn lộn, giãy giãy
    Sao lại đáng iu thế này cơ chứ
    Cái câu cuối của bé nghe thiệt là nguy hiểm nha.
    Ta chờ chap sau ah, thiệt là hóng wá

  14. tynymin nói:

    Mình đang đọc Ngốc ngốc tiểu thần bộ, ko đỡ nổi độ cute của bé Tiểu Tứ Tử, giờ đọc thêm cái này thì chết lâm sàn rồi :]

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s