Đại Tỷ Giang Hồ – Chương 2

***

Chương 2

Để mừng vụ kiện thắng lợi, Kỳ Quyên bị Thời Viêm kéo đi nhà hàng. Hai người đặt một bàn, chẳng cần chú ý gì đến hình tượng mà ăn uống thả cửa. Chẳng mấy chốc rượu đã cạn mấy bình. Đi làm mấy năm, tửu lượng tiến bộ không ít, vì thế Kỳ Quyên uống rất nhiều mà vẫn chưa say. Trái lại, Thời Viêm mới uống có mấy chén mặt đã đỏ bừng, hoa chân múa tay, hát toàn mấy bài hát thiếu nhi.

Rượu uống ngang ngửa nhau, vậy mà cậu chàng chưa gì đã lảo đảo, lại còn lớn tiếng tuyên bố sẽ giới thiệu vài đối tượng cho Kỳ Quyên, thực sự là không ra thể thống gì.

Kỳ Quyên vừa uống rượu vừa bất đắc dĩ chịu trận.

Thời Viêm còn đang cao hứng bừng bừng hát “Thời thơ ấu”, Kỳ Quyên chỉ còn cách lấy tay bịt miệng cậu chàng, kéo anh ra khỏi nhà hàng, gọi điện thoại cho quản lý của anh tới đón.

Người quản lý lái xe tới rất nhanh, nhìn Thời Viêm say khướt thì hoảng sợ mà nói: “Thời Viêm, anh làm sao mà lại thành ra như vậy? Vừa mới thắng kiện lại muốn hủy hoại hình tượng của mình phải không? anh có muốn sống nữa không vậy…” Người quản lý nói tới đây đột nhiên ngưng lại, cảnh giác nhìn xung quanh, vội vội vàng vàng nói, “Kỳ tiểu thư, tôi đưa anh ấy về, lần này thực sự cảm ơn cô rất nhiều”.

Kỳ quyên khoát khoát tay, “Không cần khách sáo.”

Nhìn theo xe của Thời Viêm khuất dần tại giao lộ, Kỳ Quyên lúc này mới xoay người gọi một chiếc taxi.

Về tới nhà đã gần 10 giờ, Kỳ Quyên bước vào bồn tắm lớn ngâm mình trong làn nước nóng. Tắm rửa sạch sẽ xong cô mặc áo ngủ, sấy khô tóc đi vào phòng ngủ.

Cái phòng ngủ này đúng là của một người trường phái tự nhiên, diện tích 8 mét vuông xếp một chiếc giường đơn; ga trải giường cùng rèm cửa đều không có hoa văn mà chỉ là một màu lam thẫm đơn giản, mộc mạc; góc phòng bày một cái tủ cá nhân nhỏ; bên cạnh là bàn giấy, sách và máy vi tính cùng một xấp các văn bản pháp luật. Toàn bộ phòng ngủ không hề có chút không gian dư thừa nào, nhìn qua rất sạch sẽ, ngăn nắp gọn gàng giống như khách sạn vậy.

Không giống các cô gái cùng tuổi thích bày biện các đồ vật dễ thương trong phòng mình, phòng ngủ của Kỳ Quyên hết sức đơn giản, quy củ như chính tính cách thẳng thắn, cương trực của cô. Ngay cả bình thường uống cà phê, cái ly của cô cũng là hàng tặng, cái ly màu hồng in hình tổ chim sẻ, nhãn hiệu của hãng cà phê. Trong phòng ngủ đơn sơ đó, duy nhất chỉ có một thứ hàng xa xỷ, đó là chiếc laptop mà thôi.

Bởi vì máy tính cũ bị hỏng, công việc của Kỳ Quyên lại không thể thiếu cái thứ hiện đại hại điện ấy, vậy nên cô mới cực chẳng đã quyết tâm mua một chiếc máy mới bằng tiền thù lao mới nhận. Ram 01 Gb, có thể cắm thêm, mấy trăm Gb ổ cứng cùng bộ vi xử lý mới nhất, vì vậy máy dễ dàng chơi được các trò game online 3D cỡ khủng.

Kỳ Quyên mở máy tính, theo thói quen đăng nhập vào trang “Thiên đường văn học”.

Bình thường những lúc công việc quá mệt mỏi, thỉnh thoảng cô cũng đọc tiểu thuyết, chơi game, qua lại các địa chỉ giải trí. Vì thích một số tác giả ở “Thiên đường văn học” nên cô đã đăng ký một tài khoản ở đây, làm độc giả trung thành từ lâu, thậm chí còn trở thành thành viên VIP của trang.

Thời gian trước cô còn hứng thú theo dõi một bộ tiểu thuyết đăng nhiều kỳ trên trang. Bộ tiểu thuyết có tên “Danh kiếm” – tác phẩm đầu tay của tác giả bút danh “Thịt kho tàu”, vừa ra mắt đã leo lên hàng thứ nhất thể loại kiếm hiệp của trang. Sau khi hoàn thiện, tác giả còn bán bản quyền tác phẩm cho công ty khai thác trò chơi xây dựng Game online 3D cùng tên “Danh kiếm online” đang phát triển rộng rãi.

Văn phong của anh ta cá tính, sáng tạo, được độc giả nhiệt liệt hưởng ứng. Sau đó tiểu thuyết “Giang hồ du hiệp lục” ra mắt, lượt view cực khủng, phá vỡ kỷ lục của vô số truyện khác. Tiểu thuyết của anh ta viết thật sự rất hay, văn phong hài hước, nhân vật cá tính vô cùng sắc bén, độc địa, vai nào vai nấy đều rất có hồn, ấn tượng khó phai.

Kỳ Quyên sau khi đọc hết bộ “Danh Kiếm” thì đã rất hâm mộ tác giả này rồi, cho nên khi bộ tiếp theo “Giang hồ du hiệp lục” bắt đầu đăng chương đầu tiên cô liền say sưa theo dõi. Tác giả viết rất đều tay, mỗi ngày đều post bài mới đúng thời gian. Kỳ Quyên mỗi ngày trước khi đi ngủ cũng đều phải mở web đọc bài mới.

Tiểu thuyết này tác giả viết khoảng gần hai năm, trên ba trăm mấy vạn chữ, nhân vật thuộc đủ loại đại môn phái, ân oán tình thù chồng chất, rốt cuộc viết đến đoạn người người nhà nhà đều mong ngóng – phần cao trào cuối cùng, hầu hết các nhân vật chính ở các thế lực đối địch cùng hẹn nhau tại đỉnh Hoa Sơn tiến hành một màn đại kịch chiến một mất một còn. Kết quả tới khi hai bên chuẩn bị chiến đấu, bỗng nhiên một “thế ngoại cao nhân” xuất hiện, nói một đống nào là “Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, giang hồ chưa từng có người vĩnh viễn mạnh nhất, kỳ thực trong mắt ta tuyệt thế thần công của các ngươi chẳng qua là một trò trẻ con.”

Sau đó thế ngoại cao nhân kia tung một chiêu diệt sạch toàn bộ các nhân vật chính.

Tác giả lại còn phán truyện này đến đây kết thúc.

Đây là kết cục của hai năm theo đuổi sao?! Có thể đừng nhẫn tâm giết người không dao như vậy không?

Kỳ Quyên thấy cái đại kết cục của truyện, thiếu chút nữa nhắm thẳng màn hình máy tính mà phun ra một ngụm máu tươi.

Câu chuyện theo đuổi hai năm lại viết kiểu đầu voi đuôi chuột thế này, Kỳ Quyên cảm thấy cực kỳ uất ức, thực sự không thể nhịn được nữa, tìm hòm thư của tác giả gửi một email kèm theo ngôn từ quyết liệt nhất thế gian; nói mình là độc giả trung thành và biểu đạt tâm sự thất vọng cùng phẫn nộ, hằng ngày vẫn hi vọng anh ta sẽ để ý. Kết quả là hôm nay trong lúc vô tình mở chuyên mục riêng, không nghĩ là có thể có nội dung gì mới thì vô tình Kỳ Quyên ngạc nhiên nhìn thấy cột tiểu thuyết mới nhất đã xuất hiện một tiểu thuyết mới tên là “Dị thế du hiệp lục”.

Tâm tình cô kích động, click vào chỉ thấy bài đầu tiên có một đoạn thông cáo nói:

“Khi đăng xong phần đại kết cục của bộ “Giang hồ du hiệp lục”, rất nhiều độc giả gửi thư tới tôi cực kỳ nhiệt tình, ân cần thăm hỏi….

Có điều các bạn đều nói oan cho tôi, kỳ thực tôi cũng không phải cố tình viết một cái phần kết chẳng ra làm sao, mà đây thực tế chỉ là kết thúc bộ đầu tiên. Tất cả nhân vật chính trong bộ này đều đã chết nhưng kỳ thật bọn họ lại chưa chết…

Đây cũng không phải là xác chết sống dậy mà những người này đã thăng thiên. Giống như trong thế giới trò chơi, khi mọi người hội tụ đủ công lực tới một giai đoạn nhất định sẽ cùng nhau phi thăng lên trời tới một nơi luyện cấp mới. Toàn bộ nhân vật chính trong bộ đầu tiên sẽ đi đến một thế giới mới tiếp tục hành hiệp, mời mọi người cùng tôi theo dõi bộ thứ hai có tên “Dị thế du hiệp lục”.

Tôi sẽ cố hết sức viết với tốc độ nhanh hơn, cố gắng hoàn thành trong vòng một năm ^_^ ”.

Mặc kệ ngữ điệu ôn hòa mềm dẻo cùng cái biểu tượng cười lấy lòng cuối câu của anh ta, Kỳ Quyên nhìn thời điểm đăng tải thông báo, nhận thấy cái thông báo mạch lạc, sáng sủa này mới vừa đăng 10 giây trước, vội vàng kích động mà click vào phản hồi.

“Mặc dù tôi đã tỏ thái độ phẫn nộ với phần kết tiểu thuyết của anh, có điều anh có thể viết tiếp, chứng tỏ tôi cũng đã không nhìn lầm người! Cố gắng lên! tôi không muốn lại phải đọc một cái kết thối tha nữa đâu!”

Gõ xong Kỳ Quyên nhanh chóng click gửi đi mới phát hiện comment của mình đứng hàng đầu, rõ ràng là người phản hồi đầu tiên.

Ngả người xuống ghế sô pha, Kỳ Quyên có phần cao hứng nghĩ thầm, đã là độc giả trung thành rồi thì có lẽ cũng nên tiện tay ném cho hắn một bó hoa tươi, vì vậy click vào thanh công cụ bên cạnh. Màn hình bắn ra một thông báo từ hệ thống: “ Bạn có chắc chắn dùng 999 viên gạch vỡ ném về phía tác phẩm “Dị thế du hiệp lục” không?

Kỳ Quyên click nhanh vào chắc chắn.

Ấn xong mới giật mình sửng sốt — Mình muốn gửi hoa tươi sao đột nhiên lại biến thành 999 viên gạch a a a a!

 

Trong lòng Kỳ quyên quả thực ói máu.

Đối với các tác phẩm văn học do thành viên đăng lên trang web chia làm hai loại đánh giá, hay thì được “Hoa tươi”, mà kém thì bị ăn “Gạch”, bởi vậy có một bảng tương ứng với hoa tươi và một bảng tương ứng với gạch, bảng hoa tươi chắc chắn kèm theo những lời tán tụng của độc giả là tác phẩm ưu tú; gạch bảng đương nhiên là loại văn bỏ đi. Cả hoa tươi và gạch đều cần dùng một số tiền nhất định để mua, mỗi lần tối đa có thể ném được 999 cái…

999 viên gạch vỡ tương đương với 999 đồng!

Mấy ngày trước trang web mở chương trình khuyến mãi nạp tiền được tham gia quay thưởng, kèm theo điểm thưởng, còn rất nhiều ưu đãi khác. Kỳ quyên vì tham phần thưởng điện thoại di động thông minh mà cắn răng cược số tiền tối đa là 1000 đồng, kết quả vận khí không tệ, coi như buôn bán có lời.

Ban đầu định dùng số tiền này đọc sách dần trong hai năm tới, cuối cùng lại đổ cả vào ném gạch, mà lại là ném nhầm, 999 điểm tựa như nước chảy bèo trôi đi sạch.

Nhìn màn hình bên phải hiện ra một hàng chữ thông báo lớn “Đỗ Quyên Hoa Khai ném 999 viên gạch”, Kỳ Quyên đột ngột cảm giác màn hình máy tính trước mắt lúc ẩn lúc hiện, đầu choáng váng như vừa uống say.

Nằm ngủ ở trên giường Kỳ Quyên không khỏi tiếc tiền mà day dứt: Tiền của ta, ta sai rồi, ta chỉ là lỡ tay thôi mà…

Buổi tối hôm nay, Kỳ Quyên mơ thấy mình đi nhà hàng ăn cơm xong định trả tiền, móc ví ra nhưng lại phát hiện toàn bộ tiền đều đã không cánh mà bay, trên bàn bỗng dưng lại xuất hiện một viên gạch.

Trong khi đó tại diễn đàn Thiên Đường Văn Học, các tác giả đang bàn luận.

[Thịt Kho Tàu]: Tôi phát hành truyện mới, các anh em hỗ trợ PR một chút nhé.

[Vua Virus]: Sao lại đăng truyện mới vào hôm nay?

[Thịt Kho Tàu]: Đăng hôm nay thì sao?

[Vua Virus]: Ngày hôm nay không phải là ngày hoàng đạo, không được động thổ, anh không biết à?

[Thịt Kho Tàu]: Còn có đạo lý này nữa sao?

[Vua Virus]: Đúng vậy, tác giả trước khi khai bút cũng cần phải xem hoàng lịch, nếu sách viết ngày hôm nay không được động thổ, tốt nhất không nên khai, bằng không sẽ dễ gặp phải chuyện ngoài dự tính, việc viết lách cũng sẽ không thuận lợi.

[Thịt Kho Tàu]: Tôi không tin mấy cái thứ này.

[Bệnh Độc Quân]: Ha ha, không tin cũng phải tin thôi, anh mau xem qua chuyên mục của mình chút đi.

[Thịt Kho Tàu]: Làm sao vậy?

[Vua Virus]: Không biết là ai hận anh như vậy, ngay lần đầu gửi phản hồi đã tặng anh 999 viên gạch vỡ, ném cho đầy một bao luôn, thật quá độc ác nha. Mới ra có một chương mà có thể trực tiếp leo lên đứng đầu bảng xếp hạng ăn gạch á.

[Thịt Kho Tàu]: Thật hay giả vậy?

[Vua Virus]: Em lừa anh đâu có được tiền.

[Thịt Kho Tàu]: Tôi tử tế như vậy, sao lại có người nào ném nhiều gạch thế?  Không thể tin được.

[Vua Virus]: Không tin anh tự mình xem đi.

Ôn Bình ngồi trên bàn làm việc mân mê cằm, ngón tay rất nhanh thử đăng nhập, tiến vào khu truyện dài kỳ mới.

Quả thật trên loa thông báo viết rành rành: “Đỗ Quyên Hoa Khai ném 999 viên gạch”.

Hàng chữ lớn khiến Ôn Bình giật thót mình, nhìn cái tên Đỗ Quyên Hoa Khai này, đột nhiên anh đặt một ngón tay lên khóe môi ngẫm nghĩ.

Cái ID này hình như anh có chút ấn tượng.

Mấy ngày hôm trước đã gửi cho anh một lá thư nói: “Nếu như chúng tôi mua sách của anh, chúng tôi chính là độc giả, là khách hàng, anh là nhà văn là người sản xuất ra sản phẩm, anh không thể vô trách nhiệm với đứa con tinh thần của mình như thế mà viết ra một cái phần kết thối tha như vậy…”

Nói một hồi khiến Ôn Bình phải trợn mắt, há mồm chết đứng.

Thư dài hơn một nghìn chữ, luận văn tốt nghiệp cũng chỉ tầm đó mà thôi, lý lẽ nghiêm cẩn, chất vấn sắc bén, thái độ cứng rắn, cuối cùng người đó kết lại bằng một đạo lý nói: “Độc giả có quyền được bảo hộ,”  ký tên “Đỗ Quyên Hoa Khai.”

Nhìn avatar hiện tại và phong cách chọn giấy viết thư, sơ bộ có thể suy đoán đây là một cô gái. Cô nương này thật là hung hãn, ném một lần 999 viên gạch, chắc hẳn là tức giận tới mức muốn đập chết người ha.

Ôi… Có cần thiết phải vậy không?

Ôn bình hơi ngao ngán thở dài, bỗng nhiên quên mất bên cái tin mà chiếc loa ngứa mắt vừa thông báo, nhìn lời nhắn ở phía dưới.

Phản hồi đầu tiên: “Mặc dù tôi đã biểu thị sự phẫn nộ với đoạn kết của anh, có điều anh có thể viết tiếp như vậy chứng tỏ tôi cũng đã không nhìn lầm người! Cố gắng lên! Tôi không muốn lại đọc một phần kết bỏ đi nữa đâu!”

Lời nhắn vẫn đến từ  “Đỗ Quyên Hoa Khai” .

Vừa mới viết như vậy xong tựa hồ lại phát tiết cơn thịnh nộ. Một loạt dấu chấm than kết hợp với ném 999 viên gạch..

Cô gái này thực sự rất hận mình sao…

Ôn Bình khẽ cười, quả nhiên hôm nay đúng là ngày không nên động thổ. Vừa khai bút liền thu về thất bại thảm hại như vây, dường như đây chính là điềm xấu.

Lướt qua tin nhắn kia, anh tiếp tục kéo xuống dưới.

Phía dưới quả thực là toàn những lời phẫn nộ của quần chúng.

“Thịt kho tàu, ngươi đi chết đi!”

“Xin chào vua kết nhảm, tạm biệt vua kết nhảm!”

“Tin ngươi mới gặp quỷ đó, ta thà nôn ra một ngụm máu trước còn hơn!”

“Anh tha cho bọn em đi đại ca! Cầu xin đại ca đừng có viết nữa!”

“Có phải là ngươi lại muốn viết hết hai trăm vạn chữ, sau đó toàn bộ lại bị hủy diệt, rồi lại đến bộ thứ ba “Tiên giới, quỷ giới du hiệp lục” không!”

Mỗi một tin nhắn đều kèm theo dấu chấm than, xem ra toàn bộ mọi người tâm tình đều rất kích động.

Ôn Bình đành cúi đầu, bắt đầu tự xem lại bản thân.

Anh không cảm thấy cái kết quá thối tha, rõ ràng đề cương của thiên tiểu thuyết đúng là ba bộ, mới viết bộ thứ nhất làm sao có gọi là phần kết thối tha được? Đây có phải chính là do lỗi vì chưa viết xong của anh hay không?

Này, mọi người không nên kích động như vậy.

Không lâu sau lại bị ném thêm một viên gạch, Đỗ Quyên Hoa Khai đã ném 999 viên, cùng với viên này nữa là vừa tròn 1000…

8 comments on “Đại Tỷ Giang Hồ – Chương 2

  1. wonkyu nói:

    anh suong nhe duoc tang han 999…….vien gach va them 1 vien khuyen mai nua =))
    dang doi

  2. Tiểu Ý nói:

    *Cười té ghế* *cười lăn lộn* =]]] Tội a tội ~~Số kiếp này tương lai chắc là thê nô =]]

  3. Zổ nói:

    chương 1 làm t nghĩ đến huynh đệ văn
    chương 2 thì là siêu sao x quản lí
    TT^TT
    nàng thi ok chứ?

  4. huk huk.nhất a rùi còn j.k phải ai cũng ăn dk nhìu gạch như vậy đâu.hehehe.
    ta nhiệt liệt ủng hộ nàng làm típ vụ này đấy.^ _ ^

  5. ٩(☆w☆ ~)۶ Thu Đuôi nói:

    Ram 1 gb =)))))
    h fải xài ram 4 gb, i7 =)))))
    thanks cô vì đã chuyển ngữ truyện này ♥

  6. ٩(☆w☆ ~)۶ Thu Đuôi nói:

    Tôi thấy a tôi chơi game 3D cắm lên thành 8gb lận, nhưng chắc game onl nó nhẹ :”3

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s