Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 21

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)


Nồi số 21

Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng

Không biết mà đánh, đúng là thằng ngu.

***

(*Bee: E hèm, không có pass. Vậy nên *cười bỉ* tự hiểu đi =))))

Vả lại, từ nồi này trở đi, các tình tiết sẽ càng lúc càng ngắt quãng và cách xa, vì có liên quan đến vụ án quá lớn, không thể spoil được, vậy nên sẽ có chút nhảy cóc, khó hiểu, bà con hãy chấp nhận vậy*)

Bên trong khách sạn cao tầng đối diện với tập đoàn Bạch thị của thành phố S, trên chiếc bàn tại phòng khách vẫn còn ánh nến thắp sáng, chén đĩa dư lại từ bữa tối, ly rượu trong suốt đựng chất lỏng màu đỏ chiết xạ ánh sáng mờ ảo trong phòng khách, thể hiện chút xa hoa lãng phí. Cửa phòng ngủ khép lại, từ bên trong truyền những tiếng thở dốc mập mờ khiến con người ta không thể nhịn mà mặt đỏ tim run.

Trên chiếc giường xốc xếch, thân thể của hai người quấn quýt lấy nhau. Vài tia sáng xuyên qua khe hở rèm cửa sổ nặng nề, chiếu rọi lên hai cơ thể hoàn mỹ.

“Mệt không?” Bạch Cẩm Đường nhìn Công Tôn đang nằm ngửa bên dưới, hai mắt khép hờ, khẽ khàng thở dốc, “Còn tiếp tục được không?”

Công Tôn lười biếng lắc lắc đầu, lấy gối vùi lên đầu “Mệt chết đi được, muốn ngủ.”

(*Bee: Đáng yêu quá đi, mỹ nhân!!!*)

Bạch Cẩm Đường cảm thấy buồn cười, xoay người nằm xuống, tựa vào bên cạnh Công Tôn, “Từ khi cô bé trợ thủ kia tới, em có nhiều thời gian rảnh hơn so với trước kia rất nhiều.”

“Ừ.” Công Tôn gối đầu lên cánh tay Bạch Cẩm Đường, gật gật, “Mã Hân rất có khả năng.”

“Vậy thì xin thêm mấy người nữa đi?” Bạch Cẩm Đường hỏi, “Vậy mỗi tuần chỉ đi làm một ngày rưỡi, thế nào?”

Công Tôn dở khóc dở cười, “Đi đâu mà tìm được nhiều pháp y giỏi như vậy a? Bây giờ cả nước cũng chỉ được mấy người.”

Bạch Cẩm Đường ghé tới hôn lên trán Công Tôn một cái, hỏi, “Vụ án thế nào rồi?”

“Ừm… Sắp phá được rồi.” Công Tôn duỗi người một chút, “Tôi tìm được đầu mối mấu chốt rồi, Tiểu Chiêu và Tiểu Bạch cũng có lẽ có tiến triển, sẽ có kết quả sớm thôi.”

(*Bee: Với ta, chỉ cháo trắng thế này cũng đủ ngọt rồi a *đủ ra máu mũi*, nhìn cái loạt hành động kẹo đường của hai vợ chồng kìa: nằm xuống tựa vào-gối đầu lên cánh tay-hôn lên trán-duỗi người một chút*)

Hai người đang trò chuyện thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Bạch Cẩm Đường đưa tay bắt điện thoại, bên trong truyền đến một giọng nữ, “Alo, xin chào, xin hỏi có tiến sỹ Công Tôn ở đó không ạ?”

Bạch Cẩm Đường thoáng ngạc nhiên, gọi Công Tôn là tiến sỹ, có lẽ là học sinh, sau đó đưa điện thoại cho Công Tôn.

“Alo?” Công Tôn tiếp điện thoại, “Tôi nghe?”

Điện thoại đầu kia vang lên giọng nói của một phụ nữ, “Mau nhìn ra cửa sổ!”

Công Tôn sửng sốt, “Cô là ai?”

“Mau nhìn racửa sổ!” Người phụ nữ lặp lại, sau đó cúp điện thoại.

“Không thể hiểu được.” Công Tôn đưa điện thoại cho Bạch Cẩm Đường, khoác đồ ngủ đứng lên, “Nhìn cái gì ngoài cửa sổ chứ?” Vừa nói vừa đi tới kéo rèm cửa sổ.

“Soạt” một tiếng, rèm cửa sổ bị kéo ra, ánh sáng chói mắt ùa vào, Công Tôn nhắm mắt lại, đột nhiên cảm giác Bạch Cẩm Đường đột nhiên kéo áo ngủ của anh rồi túm anh lên trên giường.

Cùng lúc đó, “Xoảng” một tiếng, cửa sổ vỡ vụn.

Bạch Cẩm Đường ôm Công Tôn lật xuống giường, trốn phía sau thành giường, nghe thấy liên tiếp mấy tiếng “Đoàng đoàng” vang lên, là tiếng đầu đạn bắn trúng giường.

Công Tôn lúc này mới nhận ra, có người muốn giết mình, người phụ nữ gọi điện khi nãy bảo anh mở rèm cửa sổ để người ở lầu đối diện có thể tấn công…

“Em gần đây đắc tội với ai sao?” Bạch Cẩm Đường kéo Công Tôn lại, đưa tay bắt lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

Công Tôn mờ mịt, “Không có a, tôi đã lâu rồi không có mắng người nữa.”

Bạch Cẩm Đường lắc đầu, bấm số của song sinh, “Alo, ở lầu đối diện có người muốn dùng súng bắn Công Tôn, cho tôi xem thử là kẻ nào không muốn sống nữa.”

Song sinh lúc này ở phòng cách vách gặm cánh gà xem bóng đá, chợt nghe thấy tiếng vỡ từ cửa sổ của phòng Bạch Cẩm Đường, Tiểu Đinh vội tắt ti vi, Đại Đinh chạy đến bên giường vén rèm cửa sổ lên một chút… Mái nhà bên cạnh tòa nhà tập đoàn Bạch thị có ánh sáng lóe lên, là phản quang của kính ngắm bắn.

Hai người lập tức xông ra ngoài. Lúc Bạch Cẩm Đường gọi điện thì họ đã chạy ra bên ngoài. Đại Đinh nghe điện thoại, Tiểu Đinh dùng bộ đàm gọi thuộc hạ bọc đánh tòa nhà kia.

Quản lý tòa nhà đối diện còn chưa rõ đầu cua tai nheo gì thì đã thấy một đám người tiến vào. Tiểu Đinh rất hung dữ ném một câu, “Đừng nhiều lời, cảnh sát phá án!”

Nhân viên quản lý thấy  tất cả mọi người có súng, đương nhiên cũng không dám nói gì. Dù sao thì với ông, ở một quốc gia an toàn như vầy, một khẩu súng cũng đã là kinh thiên động địa rồi, nói chi tới chuyện ai nấy đều lăm lăm súng trên tay, nhất định là cảnh sát.

(*Bee: =))))))) lập luận kiểu gì thế này?*)

Tiểu Đinh mang người tới, Đại Đinh chạy vào phòng quản chế của tòa nhà; quả nhiên, nhân viên an ninh đang ngủ… Đại Đinh quay camera đến mái nhà, nhìn thấy một người áo đen đang sửa soạn lại hộp súng, chuẩn bị rời đi. Đại Đinh vội cầm lấy điện thoại, “Ở phía sân thượng phía đông nam, áo khoác ngoài màu đen… Chắc là dân chuyên nghiệp, phải bắt sống để tra hỏi kẻ đầu sỏ!”

Tiểu Đinh ném cho các thuộc hạ một cái nhìn, mọi người bao vây lối ra của cầu thang, chẳng được bao lâu thì cánh cửa lối ra từ tầng thượng mở ra… Một người đàn ông trung niên xách một chiếc hộp đen đựng súng bắn tỉa vừa đi ra đã nhìn thấy có một đống súng chĩa về phía mình.

Hắn ta sợ hết hồn, vội vã giơ tay đầu hàng.

Tiểu Đinh thấy bộ dáng của hắn liền chửi một tiếng, “Con mẹ nó, hóa ra là dân gà mờ, chẳng trách lại dám động thủ trên đầu thái tuế.”

Người nọ cũng chưa từng lâm vào tình thế như vậy, hắn làm sát thủ đã nhiều năm mà đây là lần đầu đụng phải loại chuyện này.

Tiểu Đinh thu hồi súng, ngoắc ngoắc đầu ngón tay với hắn, ý bảo hắn cúi đầu.

Hắn thấy bốn phía đều là súng, liền nhẹ nhàng cúi đầu, không ngờ vừa mới cúi xuống đã bị Tiểu Đinh lên gối một phát, trực tiếp dộng vào mặt hắn.

“Bốp” một tiếng.

“A…” Người nọ bụm mặt, tay đầy máu. Tiểu Đinh đưa tay túm lấy cổ áo, buộc hắn ngẩng đầu, cười lạnh, “Thằng kia, nếu không phải ông đây đã rửa tay gác kiếm thì đã trực tiếp cho mày ăn kẹo đồng rồi. Mày biết mày vừa đụng vào ai không? Quy củ còn không biết mà láo à?!” Nói xong, đem hắn ta ném vào trong cầu trang, “Ai sai mày tới?”

“Em… em chỉ là nghe lời làm việc thôi, chỉ có người ủy thác mới biết.” Hắn ta bịt lỗ mũi, không ngừng kêu khổ, trong lòng không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người ủy thác đâu có nói mục tiêu tấn công là một đại ca xã hội đen đâu.

(*Bee: Tội nghiệp bạn nhỏ *lắc đầu* số bạn dầu cháo quẩy rồi, lại dám đụng vào nhân vật lớn a. Tiểu Đinh gấu quá ~ dễ thương a~*)

“Người ủy thác là ai?” Lúc này, Đại Đinh cũng đã tới.

“Em… chỉ có số điện thoại.” Hắn ta run rẩy cho Đại Đinh số điện thoại. Đại Đinh nhìn dãy số rồi ra hiệu cho Tiểu Đinh quay về.

Tiểu Đinh lừ mắt nhìn tên kia một cái, sau đó quay sang nói với mấy cậu thủ hạ còn đứng chờ chực, “Còn không đi, đứng đực đó làm chi?”

“Không cần phế ngón tay bóp cò súng của nó ạ?” Thủ hạ hỏi.

“A, đừng!” Người nọ cả kinh quát to lên.

Tiểu Đinh lắc đầu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chỉ vào mấy cậu thủ hạ, “Khó trách người ta nói một ngày làm xã hội đen, cả đời làm xã hội đen. Tụi bây, con mẹ nó, đứa nào đứa nấy cũng gia tài bạc triệu rồi, thế mà động một chút lại đòi phế ngón tay người ta a, quyết tâm tiến bộ cái kiểu gì vậy?!”

Mấy bạn nhỏ thủ hạ ngượng ngùng thu súng lại, giật súng của tên kia, lườm hắn một cái, “Coi như mày gặp may.” Nói xong, đạp hắn một cước rồi đi theo cặp sinh đôi xuống lầu.

(*Bee: Thủ hạ của Đinh nhị lang đều là triệu phú, vậy hai anh là gì a? Cẩm Đường là gì a??? @ @ Mà sao Tiểu Đinh lại dễ thương thế này~~*)

Đến khi tên kia lấy lại phản ứng thì quần đã ướt một mảng lớn, vội run rẩy lấy điện thoại di động ra, gọi hỏi người ủy thác, “Alo, Mày… Mày kêu tao giết người nào thế a?”

Người ủy thác cũng sửng sốt một chút, nói, “Hỏi tao tao hỏi ai? Chúng ta trước giờ làm việc có bao giờ hỏi tên mục tiêu đâu, không phải là đã cho mày hình với địa chỉ rồi sao?”

(*Bee: CMN! Thấy hình của mỹ nhân rồi mà còn dám bắn?! Láo thật! Đúng là không còn chút nhân tính mà!*)

“Mẹ nó, vậy gã đó có phải đại ca đường phố không a?” Tên sát thủ lau lau mồ hôi, “Tao còn chưa ra khỏi cửa đã bị mười mấy cây súng chĩa vào đầu, làm tao sợ muốn chết.”

“Là ai?” Đối phương hỏi.

“… Làm sao tao biết được? Chỉ thấy dẫn đầu là một cặp sinh đôi…” Hắn vừa dứt lời đã nghe điện thoại đầu kia hít một hơi lãnh khí.

Đại Đinh vừa định cho người tra số điện thoại này là của phân nhánh nào, điện thoại đột nhiên gọi tới, chính là số điện thoại đó. Đại Đinh cười lạnh một tiếng, bắt máy…

Chờ đến khi Đại ĐinhTiểu Đinh trở lại chỗ của Bạch Cẩm Đường thì đã nhìn thấy Bạch Cẩm Đường ngồi hút thuốc lá trên ghế sa lon trong phòng khách, Công Tôn thì ở một bên gặm táo.

(*Bee: *hít một hơi* quả nhiên là phong cách đại ca và đại tẩu*)

“Đại ca.” Đại Đinh nói, “Mấy tên trong phân nhánh đó chỉ lỡ tay thôi, kẻ thuê sát thủ chỉ cho địa chỉ và hình chứ không đề cập những thứ khác, cho nên bọn chúng mới nhận lời. Gã ủy thác gọi tới xin lỗi, bảo rằng đại nhân đừng chấp tiểu nhân, phải mà hắn biết đấy là người của đại ca thì có cho vàng cũng không dám nhận.”

“Kẻ thuê sát thủ?” Công Tôn hỏi, “Nghề nghiệp sát thủ sao? Vậy là ai muốn lấy mạng tôi?”

“Là Kiều Vĩ Minh.” Tiểu Đinh trả lời.

“Để tôi làm thịt hắn.” Bạch Cẩm Đường cau mày, Công Tôn vội vàng xua tay, “Aizz, từ từ, không được lạm dụng hình phạt riêng!”

Bạch Cẩm Đường nhìn, “Thằng khốn đó muốn chết.”

“Hắn chỉ vì sốt ruột, sợ tôi phát hiện ra mật mã.” Công Tôn hơi đắc ý, cười nói, “Yên tâm đi, hắn kiêu ngạo không được mấy ngày nữa đâu, chờ phá được án này cũng đủ để phán hắn tù chung thân.”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, ngẩng lên, “Vậy để tôi cho người ở trong ngục làm thịt hắn!”

Công Tôn giận, cầm trái táo chỉ vào anh, “Bạch Cẩm Đường, anh ngoại trừ hai chữ “làm thịt” thì còn có thể nói được gì nữa?!”

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mi, nhìn chằm chằm trái táo trên tay Công Tôn, cười, “Câu này của em coi như là ám chỉ?”

“Hả?” Công Tôn đứng hình, Bạch Cẩm Đường đứng lên, một tay bế xốc lấy Công Tôn khiêng vào trong phòng, nói với sinh đôi, “Thay kính chống đạn, còn nữa, bảo cái phân nhánh đó, cút hết cho ta sang bên kia địa cầu ngay!” Nói xong, đóng cửa.

Đại Đinh bất đắc dĩ, so vai quay đầu lại, chợt thấy Tiểu Đinh vẫn đeo tai nghe cắm vào điện thoại, hưng phấn nói, “Vào rồi!”

Đại Đinh nhìn trời, túm lấy cổ áo Tiểu Đinh lôi về phòng.

(*Bee: Ừa, vừa may bây giờ cũng đang mùa Euro nha~*)

***

Người ngồi ở trước quầy bar chính là Bạch Ngọc Đường. Hôm nay nghỉ ngơi, anh và Triển Chiêu hẹn nhau tới đây. Triển Chiêu đến giảng đường tham dự buổi thuyết trình của một nhà tâm lý học nổi tiếng thế giới. Bạch Ngọc Đường thật nghe không hiểu cái loại tiếng ngoài hành tinh này, rõ ràng là những đạo lý rất đơn giản mà sao cứ phải dùng cách thứ ngôn ngữ con người không hiểu để mà diễn giải chứ. Theo anh mà nói các chuyên gia học giả đó đều có chướng ngại về ngôn ngữ. Bạch Ngọc Đường đi ra trước, nói với Triển Chiêu mình ở trong quán rượu chờ. Lát tối nữa, anh và Triển Chiêu còn có một việc~ Hôm nay là sinh nhật Triển Chiêu, nói cách khác, ngày mai chính là sinh nhật của anh. Anh chuẩn bị mua một cái bánh ga-tô và một chai rượu ngon, buổi tối mười hai giờ, lúc về nhà, hai người cùng nhau ăn sinh nhật. Đây là thói quen nhiều năm của họ, hai người từ nhỏ đến lớn đều cùng nhau trải qua sinh nhật. Mà quán rượu này lại có người làm bánh giỏi nhất, cũng có rượu ngon nhất nữa.

***************

Trailer nồi sau:

Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Bạch, Miêu Nhi~

Vợ chồng Cẩm Sách tiếp tục ngọt ngào như bánh chocopie~

Cả nhà lâu ngày tụ họp nha~ còn có cả người lớn nữa…

***************


39 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 21

  1. wonkyu nói:

    hay ghê
    yêu 2 cặp này thế híhí
    cảm ơn ss bee nhé

  2. Lam nói:

    Lâu lâu nhoi 1 tí, có tem hông nhể :”3

    • Lam nói:

      Lo đọc mất tem xD. Aizz Bi xù ới, yêu lão quá hà :”3. Rất là muốn nói với mỹ nhân, Bạch đai gia cái gì cũng biết làm, dưng mà làm thịt là giỏi nhất đấy, hiểu theo nghĩa nào thì cũng đều giỏi như nhau = 3 =

  3. MeggiMed nói:

    Thực lòng thì….
    “Có cả người lớn nữa”, từ bao giờ đàn ông ba mươi tuổi được coi là trẻ con vậy nhỉ =)))
    “Người lớn” cũng đã gần 60~

    Phải gọi là “tập hợp đầy đủ người lớn, có cả người già” chứ =)))

    • beedance07 nói:

      Tại vì mấy người già đó đều là quái vật không biết lão hóa a~~~ làm ta không đành đặn gọi họ là “người già” =)))))))))))

  4. Bibi nói:

    Mình đến chết vs 2 anh này thôi.

  5. Y Huyết nói:

    ……..Lại nữa rồi… Công Tôn mỹ nhân là máy hút tai họa sao, đủ các thể loại bu quanh ám hại, ám sát, xin chết chung v.v…. Vậy trước khi có Đại Bạch thì ảnh sống thế nào???
    Anyway, hay nói theo cách khác, Đại Bạch mới là sao chổi, từ khi có anh xui lên xui xuống ==
    Bee tỉ, thanks!

    • beedance07 nói:

      Đã bảo rồi, người bị nhắm vào ám hại nhiều nhất SCI không phải là Miêu Nhi hay ai khác, mà là Công Tôn mỹ nhân, trời ghen hồng nhan a~ may mà có Cẩm Đường nên không có bị bạc mệnh~
      Trước khi Cẩm Đường xuất hiện thì xem như là may mắn sống sót đi =)))))) Hay cũng đúng là Cẩm Đường là sao chổi a =)))

  6. Ngọt xịt máu chết người ta rồi ~~~~ ư hư hư hư, ta hận Cẩm Sách nha, ta hận nàng Bee nha ~~~ Người ta đang thi mà làm người ta lên máu thế này thì chết người a~~~~~~

  7. Tiểu Ý nói:

    Ế hệ hệ hai vô chồng này gợi ít tưởng nhiều =]]] Mấy nồi lẩu tiếp sức mùa thi này chắc cũng được á =]]] Cơ mà lẩu sau có -người lớn- =]]] Thế từ Đại Bạch xuống đến nhò nhất là Tri Trì đều là con nít =]]] Còn mấy người kia là sắc đẹp đi ngược với tuổi tác =]]

    • beedance07 nói:

      Không, từ Tiểu Bạch trở xuống là thế hệ trẻ *con*, còn Cẩm Đường là ranh giới/cầu nối giữa thế hệ “người lớn” và trẻ *con* =)))
      Yup, cái truyện này nó ngược ngạo lắm, tình yêu của người ta bình thường phát triển theo chiều hướng đi xuống sau hôn nhân, vợ chồng Cẩm Sách thì càng ngày càng phất, “mồ chôn” đâu không thấy, chỉ thấy toàn chocopie =)))))))
      Còn sắc đẹp và tuổi tác của mấy người này, ta nô còm men.

      • Tiểu Ý nói:

        Yup, như nàng nói truyện này nó rất ngược ngạo =]] Nói thật là có chôn sống Đại Bạch anh cũng chả dám bỏ mỹ nhân =]]] Cạp táo =]] Sao tôi khoái cái hình ảnh đó thế =]]]

      • beedance07 nói:

        =))))) thì thế, cả khi anh mất trí nhớ rồi mà vẫn ứ dám tháo nhẫn cưới ra =))))) sợ vợ =)))
        Đâu chỉ mình nàng khoái vụ cạp táo~

  8. _ Hắc…hắc, nồi này cười nhứt là câu nói của Tiểu Đinh rửa tay gác kiếm giang hồ =]]]]
    _Nhà anh Cẩm Đại Ca làm gì giàu thế nhĩ :”> bảo tiêu mà đã là Triệu phú rồi thế chắc mốt em đi đăng kí làm lính đánh thuê giống Đại Đinh Tiểu Đinh quá :”>
    P/s: lâu quá mới thấy Bee tỷ làm lẩu thập cẩm nhóe :”>

    • beedance07 nói:

      Chệp, Bạch đại gia tay không xây dựng sự nghiệp mà giàu nứt khố đổ vách, thật quá…
      Thôi, đừng nhóc ạ, làm lính đánh thuê cũng còn tùy chỗ, có chỗ chưa phất lên được đã bị người ta đập chết rồi, em ko thấy bạn sát thủ suýt giết Công Tôn mỹ nhân mém tí nữa là đi đời nhà ma a? =))))

  9. yokyto nói:

    Đại Bạch thật nà ngầu quá đi…. Đẳng cấp của ah nóa ở le vờ nào vậy??? Mỹ nhân kiếm đươccj đại gia khủng nha nha nha

  10. shmily051288 nói:

    lâu lâu mới thầy nàng trồi cái nồi lẩu này lên 1l nha, đợi cái nồi sau chắc bạc tóc quá, với thêm h nàng có cái cuộc thi bên nhà sci nữa kìa
    haizz

    • beedance07 nói:

      Nếu nàng không bị máu xấu, bạc tóc sớm giống ta thì sẽ không đến mức đợi tới bạc đầu đâu =))))))
      Bẩu rồi mà, ta ham hố lém~

  11. Jun nói:

    cháo có cái ngon của cháo…=>

  12. koubeo nói:

    ngoài hình tinh => hành
    quả táo …. *bay bay* …. em đang nghĩ nhiều thứ về táo nha ~
    nồi này so với giai đoạn chay trường này của Nhã đại thì vẫn coi như là mặn :x
    thích cái “vào rồi” của Tiểu Đinh :X 2 đứa nó chán rình mò rồi à ~

    • beedance07 nói:

      Sửa gòi đó bấy bì.
      =)))) Phải phải, thế này đã là cháo chà bông rồi =)))
      Hai bạn đang mùa Euro nên thích coi bóng hơn, chứ nghe AA mãi cũng chán chứ sao ko =))))))

      • koubeo nói:

        đúng là trong chán ngoài thèm mà ~
        chúng ta ngồi ngoài mong ngóng đc nghe còn chả đc , chúng nó sát vách mà chả thèm nghe :(

  13. Vy Vy nói:

    Đại Đinh bất đắc dĩ, so vai quay đầu lại, chợt thấy Tiểu Đinh vẫn đeo tai nghe cắm vào điện thoại, hưng phấn nói, “Vào rồi!” –>Chậc, lúc đọc đến khúc này ta nghĩ đến một câu hỏi “Cái gì vào rồi” ta? từ ngữ mập mờ dễ làm người khác tưởng tượng lung tung lắm há há. May ta cũng thuộc loại bẩm sinh trong sáng thuần khiết nên cũng ko nghĩ xa lắm ~__~

  14. nàng ơi, ném vào cầu thang, not cầu trang nhá :D

    lâu quá ta mới vào nhà nàng, ko bik nàng có nhớ ta ko nữa , công việc bù đầu :(

    cơ mà VNPT lại còn chặn WP nữa, không bik sau này lấy gì mà sống đây, hic :((

  15. cloudytran nói:

    ô ô đọc ngay đoạn đầu đã làm em bay lên tận sky gòi
    hic hic đại ca đại tẩu làm em thèm mún die hic
    nếu có thể bee nàng edit lun cả của vợ chồng bác tước đc hông
    phân đoạn của bác ý ngắn lém mừ bee ha
    love you

  16. chiory nói:

    chài ai là chài
    Mĩ nhơn à ~~~ yêu tinh quá nha
    anh Cẩm ~~~
    sao mà anh phong độ quá thể T^T

    • chiory nói:

      Bạch Cẩm Đường lắc đầu, bấm số của song sinh, “Alo, ở lầu đối diện có người muốn dùng súng bắn Công Tôn, cho tôi xem thử là kẻ nào không muốn sống nữa.”

      => Ainha~~~~ hảo suất a~~~~

      Tiểu Đinh thấy bộ dáng của hắn liền chửi một tiếng, “Con mẹ nó, hóa ra là dân gà mờ, chẳng trách lại dám động thủ trên đầu thái tuế.”

      => *mở to mắt* anh Cẩm, anh còn hơn Hoàng thượng nữa *tim bay*

  17. HuLi nói:

    Iu Bee ghê !!! Iu lẩu lắm luôn. Ngọt không chịu nổi luôn. ^^
    (Lâu lắm rùi ta mới mò vô wp lại. Hix)
    Kết câu này của nàng nà:
    (*Bee: CMN! Thấy hình của mỹ nhân rồi mà còn dám bắn?! Láo thật! Đúng là không còn chút nhân tính mà!*)

  18. InsaJJ nói:

    Đọc chùa của tỷ bao nhiêu lâu, giờ mới quay lại com TToTT thật xin lỗi tỷ rất nhiều ^^
    Ai ~~~~ Vợ chồng Cẩm Sách thật……………… *sịt máu* ~~~ dạ ~ nhiều chấm quá >””>> Suy ra được 2 anh em nhà họ Đinh chắc thuộc tỷ phú còn Bạch đại ca thuộc dạng….. ko xác định ạ ToT
    =]]]]]]]]]]]]]]]]]
    Dù sao em cũng rất hóng mấy nồi tới của tỷ! Cố lên ah ^^ edit bộ này thật vất vả ToT thỉnh thoảng nghĩ ngồi đọc QT mà đọc xong cóc hiểu cái gì =]]]]]]]]]]]]]]

  19. nymmy nói:

    bon soir bee! em là ma mới, mới mần s.c.i được một tuần qua mà bấn loạn quá! bấn Cẩm Sách nhất!^^! cám ơn bee đã edit s.c.i và mấy nồi lẩu! mong bee tiếp tục cố gắng! je t’aime!

  20. htcamnguyen nói:

    mình đọc của bạn từ lâu rồi, nhưng giờ mới mò mẫm tạo đc 1 cái wordpress để mà có thể trả nhời. mình rất thích phần lẩu thập cẩm này của bạn. bạn edit hay lắm, nhất là câu của Công Tôn mỹ nhân : ” tôi cũng có thể nuôi anh ” :))) đọc xong mà mình suýt té ghế =.=
    cơ mà cái mình bấn nhất trong phần này lại là anh em song sinh, 2 bạn ấy rõ ràng cộp mác mafia, thế mà từ hồi chơi với SCI cũng tự nhận mình là ……..cảnh sát. đúng là gần đèn thì rạng. =))))))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s