[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 16-17+bonus


Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

(Đồng nghiệp văn SCI crossover với truyện khác của Nhã)

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 16

Đồng chí, vất vả rồi.

 

Trong phòng khách, Bạch Cẩm Đường tao nhã ăn hết bữa sáng, xong quay sang bảo Bạch Ngọc Đường: “Ngày mai làm bữa sáng phong cách Ấn Độ cho anh.”

Bạch Ngọc Đường đang cởi tạp dề, nghe thế thì bắn qua một loạt ánh nhìn sắc như dao, bị tờ tạp chí đỡ sạch, sau đó từ bìa cuốn tạp chí ló ra một khuôn mặt cười như không cười của ai đó.

Triển Chiêu lập tức ngăn hai người lại rồi chớp mi đồng ý: “Hay á hay á, ngày mai làm bánh kếp Ấn Độ đi.”

Bạch Cẩm Đường nghĩ nghĩ, phủ quyết: “Không.”

“Vậy. . . . . . Cà ri?”

“Điểm tâm mà làm cà ri?” Ai đó tỉnh rụi hỏi vặn lại.

Triển Chiêu đè Ngọc Đường lại, cười chói lói như nắng mặt trời: “Vậy anh hai muốn ăn cái gì?”

Một tiếng xé gió vang lên, “ám khí” bay tới, Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng tiếp lấy, là cuốn tạp chí, trang đang được mở ra hiện rõ một hình ảnh —— một đống vàng vàng bên trên phủ lớp nước sốt màu đỏ tươi.

Triển Chiêu ngần ngừ: “Cái này. . . . . . Nhìn qua đâu giống như món ăn Ấn Độ?”

Bạch Ngọc Đường nhìn anh, Miêu Nhi, ở dưới cái hình này có bốn chữ chình ình: “Mỳ Ý sốt cà” mà, không lẽ báo nó lại lừa mình?

Bạch Cẩm Đường phất tay: “Vậy biến nó thành món Ấn Độ đi.”

“Hả?” Hai bạn nhỏ kinh ngạc đồng thanh.

Bạch Ngọc Đường lé mắt liếc Triển Chiêu —— Biến kiểu gì? Tìm chính phủ Ấn Độ đàm phán? Hay cậu đi thôi miên bọn họ đi?

Triển Chiêu đỡ cằm —— Biến mỳ Ý thành cà ri Riga dụ ảnh xem?

Bạch Ngọc Đường nhướn mi —— Vậy còn ăn được sao chứ?

Triển Chiêu nhìn trời —— Thì đó là chuyện của cậu.

Bạch Ngọc Đường nghiến răng —— Nếu không dụ được thì sao?

Triển Chiêu liếc sang bên cạnh —— Cầu cứu Công Tôn đi.

Công Tôn có vẻ đứng ngồi không yên, hoàn toàn không chú ý tới không khí kỳ quái giữa ba người bọn họ: “Sao tụi Bạch Trì còn chưa xuống nhà?”

Đang nói thì đã nghe một tiếng gọi “Phụ thân” hết cỡ ngọt ngào. Một cục thịt viên ríu rít chạy xuống lầu, chạy tới nửa chừng thì vấp chân, “A”  một tiếng rồi bay ra giữa không trung thành một đường parabol. . . . . . May mắn được Bạch Ngọc Đường chụp lấy.

Công Tôn sắc mặt trắng bệch, chạy tới ôm Tiểu Tứ Tử, kiểm tra một loạt từ đầu đến chân, phát hiện không có việc gì mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó hung hăng trừng bé.

Tiểu Tứ Tử lấm lét nhìn anh: “Phụ thân.”

Công Tôn không để ý tới bé, tiếp tục trừng.

“Phụ thân,” Tiểu Tứ Tử tội nghiệp bắt đầu mếu máo, “Tiểu Tứ Tử về sau sẽ không chạy loạn nữa, hảo hảo mà chậm rãi đi. Phụ thân đừng tức giận được không?”

Công Tôn vốn cũng chỉ là lo lắng cho bé, hiện tại nhìn thấy bộ dạng này cũng liền mềm lòng, giả vờ đánh vào mông bé một cái, sau đó bưng chén thịt kho trứng trên bàn, đút cho bé ăn.

Tiểu Tứ Tử cong cong mông, phụ thân đánh nhẹ hều hà, hoàn toàn không đau, giống như gãi ngứa á. Cười trộm, phụ thân quả nhiên hiểu rõ Tiểu Tứ Tử nhất.

“Good job!” Triệu Trinh vừa chạy xuống, vừa hoảng hồn vuốt ngực, Trì Trì ở trong phòng gấp chăn, bảo anh mang Tiểu Tứ Tử xuống dưới ăn cơm. Nếu đứa nhỏ này mà bị ngã thì không biết Trì Trì sẽ tức giận tới mức nào. Vì thế thiệt cảm kích mà bật ngón cái với Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường khoát tay, bỗng nhiên ghé sát tới hỏi: “Tối hôm qua đứa nhỏ này ngủ trong phòng cậu sao?”

Triệu Trinh nhớ tới buổi tối hôm qua, lông mi liền sụp xuống, chỉ chỉ cặp mắt thâm quầng của mình: “Chứng cớ đây này.”

Triển Chiêu cảm khái: “Anh hai quả nhiên thiệt lưu manh.”

Bạch Ngọc Đường không nói gì, vỗ vỗ vai Triệu Trinh: “Đồng chí, vất vả rồi!”

Triệu Trinh cũng vỗ vỗ bả vai anh: “Đồng chí, đêm nay đến phiên anh vất vả rồi!”

Vì thế, khóe miệng Bạch Ngọc Đường lập tức thay đổi biên độ, run rẩy -ing.

Chương 17

Tâm động không bằng hành động

“Anh, chào buổi sáng.” Bạch Trì từ trên lầu đi xuống, ngoan ngoãn chào Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường.

Triển Chiêu vẫy tay với cậu: “Trì Trì, lại đây họp.”

Bạch Trì tò mò đi qua, bốn người túm tụm lại thành một vòng tròn rồi bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Triển Chiêu trước hết giải thích lai lịch của Tiểu Tứ Tử với Triệu Trinh và Bạch Trì, sau đó nói: “Đại khái là như vậy, bây giờ phải làm sao với đứa bé này đây?”

Bạch Trì khiếp sợ: “Thì ra không phải là con của anh hai?” Nói xong vội vàng che miệng lại, liếc trộm về một phía nào đó, phát hiện không bị chú ý thì mới yên lòng.

Bạch Ngọc Đường nhún vai, biểu tình rõ là: “Xem đi xem đi, tất cả mọi người đều nghĩ như rứa.” Lại quay sang cười xấu xa với Triển Chiêu —— Miêu Nhi, cậu sinh cho tôi một đứa đi?

Triển Chiêu hung hăng đạp anh —— Nghĩ bậy bạ cái gì đó?!

Triệu Trinh nhìn thấy hai người bọn họ mắt đi mày lại cũng rất hâm mộ, quay đầu gác lên vai Bạch Trì, cọ cọ, nhỏ giọng làm nũng: “Trì Trì, anh cũng muốn có một đứa.”

Trì Trì lập tức xù lông: “Anh muốn ra ngoài tìm phụ nữ?”

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh xấu hổ phất tay: “Nhóm của đồng chí thì tuyệt rồi.”

Mặt không chút thay đổi.

Triệu Trinh hai tay giơ qua đầu: “Tôi vô tội à.”

Tiếp tục nhìn chòng chọc.

Triệu Trinh cúi đầu liếc Trì Trì: “Chắc phải để tôi với Trì Trì thể hiện một chút thì mấy người mới có thể tin tưởng tôi đúng không?”

Bạch Trì ở một bên kéo mạnh góc áo anh: “Anh nói cái gì đó?”

Bạch Cẩm Đường đánh giá Triệu Trinh hồi lâu rồi tiếp tục vùi đầu xem tạp chí, nhẹ nhàng lên tiếng, âm lượng vừa vặn để tất cả mọi người có thể nghe thấy: “Làm sao để nó tin cậu là được rồi.”

Triệu Trinh gật đầu, tay giữ chặt Bạch Trì muốn lôi trở về phòng: “Trì Trì, anh sẽ làm em tin tưởng mới thôi.” Bạch Trì kinh hãi, sống chết giãy dụa, không có kết quả, đưa ánh mắt cầu cứu với mọi người.

Triển Chiêu nhịn cười muốn xoắn cả ruột, kêu Tiểu Bạch ngăn bọn họ lại: “Trước hết cứ thảo luận chuyện của Tiểu Tứ Tử đã.”

Chờ mọi người đều ngồi quanh bàn, Triển Chiêu nói: “Tiểu Tứ Tử nói bé được năm tuổi rồi, bình thường mấy đứa bé tuổi này đều nên đi nhà trẻ, nhưng tôi thấy bé vừa mới xuyên không đến đây, vẫn chưa biết gì về thế giới này cả, để bé ở nhà trẻ không hay lắm, sợ bé thích ứng không được.”

Mọi người gật đầu, lựa chọn nhà trẻ, huỷ bỏ.

Triển Chiêu lại nói: “Nhưng mà nếu đã không đi nhà trẻ thì tất phải có người chăm nom cho bé. Tôi và Ngọc Đường đã hỏi rôi, ba mẹ tôi và ba mẹ cậu ấy đều đi du lịch nước ngoài rồi.” Bạch Ngọc Đường ở một bên bổ sung: “Còn nói cái gì mà bốn người vừa đủ một bàn mạt chược, sẽ không vắng vẻ.”

Công Tôn không chút do dự: “Để tôi.”

Mọi người trầm mặc, phòng pháp y là nơi thích hợp cho trẻ con sao? Mấy người lớn như bọn họ nếu không có việc gì cũng không dám tới gần nơi đó nữa là.

Công Tôn hiển nhiên nhìn thấy sắc mặt của mọi người thì hiểu ra vấn đề, không nói gì.

Bạch Trì thật rất thích đứa bé đó: “Hay là giao cho em đi, dù sao gần đây cũng không có vụ án lớn nào, em cũng không cần xuất ngoại.”

Triệu Trinh ho khan một tiếng: “Trì Trì, em đã đồng ý theo anh đi Nhật Bản rồi.”

Mọi người lại ngẩng đầu nhìn anh, đây là phải bỏ trốn sao?

“A! Em suýt nữa thì quên mất, ” Bạch Trì vội vã giải thích: “Trinh phải đi diễn ở Nhật Bản mấy ngày, mai phải đáp máy bay, trước đây em đã hứa sẽ đi cùng anh ấy rồi.”

Bạch Ngọc Đường hiểu chuyện liền khoát tay: “Em cứ đi đi, ở đây nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ lo được.”

Triển Chiêu thấy mọi người đã bài trừ gần hết, liền xung phong nhận việc: “Để cho tôi và Tiểu Bạch trông đi, Hi Mạn và Lỗ Ban có thể chơi với bé.”

Bạch Ngọc Đường bất lực, con mèo này, nói đi nói lại chính là muốn đem Tiểu Tứ Tử và tiểu sư tử nuôi chung một chỗ.

Không ai phản đối. Triển Chiêu đang lúc hí hửng chắc mẩm hàng về tay mình, Bạch Cẩm Đường đột nhiên buông tạp chí xuống, hỏi Tiểu Tứ Tử: “Mấy ngày tới đi theo ba được không?”

Tiểu Tứ Tử vui mừng gật đầu a gật đầu: “Được ạ.”

Giải quyết dứt khoát!

Triển Chiêu cảm xúc dạt dào —— Quá giảo hoạt !

Bạch Ngọc Đường an ủi vỗ vỗ anh: “Anh hai luôn thuộc trường phái hành động mà.”

Tiểu kịch trường trong não Tả Tả

Bạch Cẩm Đường bắt điện thoại, một lúc lâu mà không nói năng gì, cuối cùng dập mạnh điện thoại xuống.

Tiểu Tứ Tử ngồi ở trong lòng anh, cánh tay nhỏ bé múp míp giúp anh day day giữa trán: “Ba sao lại mất hứng vậy a?”

“Có người muốn gây phiền toái cho ba.” Bạch Cẩm Đường lạnh lùng nói.

Tiểu Tứ Tử nghiêng đầu: “Là người xấu sao?”

“Ừ.” Bạch Cẩm Đường liếc mắt lườm cặp song sinh đang đứng ở cửa xem náo nhiệt, “Ba có chuyện phải ra ngoài, chiều nay con cứ chơi với hai chú kia nhé.”

Tiểu Đinh nghe vậy vội ôm lấy cánh tay Đại Đinh giả khóc: “Anh, tiêu rồi tiêu rồi, chúng ta bị giáng cấp thành đồ chơi rồi.”

Đại Đinh vỗ vỗ cậu: “Dù sao cũng đỡ hơn phải cuốn gói a.”

Tiểu Tứ Tử níu tay Cẩm Đường không buông, đầu dụi dụi vào ngực: “Bọn họ không có đẹp bằng ba. Tiểu Tứ Tử không cần bọn họ.”

Tiểu Đinh lại ôm lấy cánh tay Đại Đinh giả khóc: ” Anh, tiêu rồi tiêu rồi, chúng ta bị cậu chủ nhỏ ghét bỏ! Chúng ta làm sao sống qua ngày a. . . . . .”

Đại Đinh lại vỗ vỗ cậu: “Hay là chúng ta đi Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ?”

Bạch Cẩm Đường xoa xoa đầu Tiểu Tứ Tử: “Tuy bọn họ xấu, nhưng mà bộ dáng hai người giống nhau y hệt, con xem thử xem? Chán người này thì nhìn người kia.”

Tiểu Đinh bổ nhào cả người vào lòng Đại Đinh: “Ngay cả đại ca cũng nói chúng ta xấu, chúng ta làm sao sống qua ngày a!”

Đại Đinh lần này cũng ôm cậu gào khóc: “Xem ra chúng ta không có cách nào sống qua ngày rồi!”

Tiểu Tứ Tử nhìn chăm chăm vào bọn họ, lập tức cao hứng hẳn lên: “Thật sự là giống nhau y chang!” Đặng chạy tới muốn sờ mặt họ, cơ mà bé lùn quá, với không tới, gấp đến độ cứ đứng dưới huơ huơ tay.

Bạch Cẩm Đường ở phía sau hừ một tiếng.

Đại Đinh vội vã bế Tiểu Tứ Tử lên, đưa mặt qua, ngữ điệu oanh liệt hết cỡ: “Cứ tự nhiên, muốn chà đạp thế nào cũng được.”

Tiểu Tứ Tử tay trái béo Đại Đinh, tay phải béo Tiểu Đinh, vui ơi là vui.

Bạch Cẩm Đường thấy ba người ở chung ổn thỏa, liền lặng lẽ rời đi. Trước khi đi đã bắn qua một ánh mắt quá —— Trông cho đàng hoàng vào, lúc về mà mất một sợi tóc thì đem đầu tới nộp.

Song sinh ngầm hiểu —— Đại ca yên tâm, bọn em còn tóc còn, bọn em mất tóc vẫn sẽ còn.

Chơi được một lúc, Tiểu Đinh hỏi: “Tiểu Tứ Tử, có muốn bay cao không?”

Bay cao? Bay như thế nào? Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt nhìn.

Tiểu Đinh cười gian tà: “Chính là. . . . . . Như vầy nè!” Lời còn chưa dứt đã đem Tiểu Tứ Tử tung lên trời.

Tiểu Tứ Tử sợ tới mức nhắm tịt mắt lại, sau đó còn lấy cả tay che mắt. Sau đó cảm thấy thân mình rất nhẹ, tiếng gió rất lớn, tốc độ rất nhanh. . . . . . Cuối cùng bình yên đáp xuống, mở mắt, Đại Đinh cười cười nhìn bé: “Có sợ không?”

Tiểu Tứ Tử cẩn thận nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Lúc bắt đầu có hơi sợ, nhưng mà hiện tại đã biết được chú sẽ tiếp được con, không sợ nữa.”

“Ồ?” Thấy đứa bé này gan thật ra cũng không nhỏ, Đại Đinh càng thích bé, “Vậy còn muốn chơi không?”

Tiểu Tứ Tử gật đầu: “Ân, chơi tiếp.”

Ném qua ném lại một hồi. Sau đó Tiểu Tứ Tử hoàn toàn không sợ nữa, mở to mắt trên không trung nhìn mình bay tới bay lui, vui vẻ mà cười khanh khách.

Tiểu Đinh đang muốn ném lại bé cho Đại Đinh, không ngờ chân bị vấp, người ngã về trước. . . . . . Khi ngẩng đầu thì Tiểu Tứ Tử vừa rồi còn ở trong tay đích đã bay ra ngoài cửa sổ.

“Tiểu Tứ Tử!” Đại Đinh Tiểu Đinh vọt tới cửa sổ, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử giữa không trung bay thành một đường parabol, bay bay, đột nhiên biến mất hút.

Nửa ngày trôi qua.

“Người đâu?”

“. . . . . . Không có.”

Lại nửa ngày trôi qua.

“Nghe đại ca nói, đứa nhỏ này là từ thời Tống xuyên không tới.”

“Vậy. . . . . . Đó là trở về rồi?”

“Không biết. . . . . . Có lẽ.”

“Có cái gì mà anh biết không?”

Trầm mặc.

“Anh chỉ biết rằng, hai chúng ta chết chắc rồi. . . . . .”

****

Tác giả: Thật ra tui thật sự rất muốn cứ để vậy mà kết thúc truyện luôn.

Nhưng mà không dám, sợ bị bắn chết.

Vì thế, ít nhất cũng yy trong đầu một chút a. . . . .

Bỏ chạy ~~

12 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 16-17+bonus

  1. Tiểu Ý nói:

    *Póc tem*

    Mới nhìn vào cái nền hp ghê =]]

    • Tiểu Ý nói:

      *ôm tim* Đại Bạch không hổ danh con của Đại đương gia: Trường Giang sóng sau xô sóng trước =]]] Chỉ 1 câu nói cục diên xoay 180 độ =]]
      .
      Thiệt thương cho 2 Đinh =]] Đại ca yên tâm, bọn em còn tóc còn, bọn em mất tóc vẫn sẽ còn.=> đọc câu này cườ như con điên =]]

  2. Ngạ Miêu nói:

    rồi, cặp sinh đôi gây hoạ rồi >:)

    bên Long Đồ Án thì Tiểu Tứ Tử bị coi là con (ruột) của Thử Miêu
    bên này thì là con của Cẩm Sách, thú vị ghê

  3. Thật ra cũng nghĩ bay như thế chắc là bay về luôn rồi =0= *ôm bụng cười* thề với nàng! Ta đọc đoạn đó cười thật đó!!!! Trời ơi, 12h khuya a~ 12h đó!!!! Thiên ghê!!!!!

  4. Trúc Phong nói:

    ta thiệt là ko hiểu nổi lý luận của Đại Bạch …
    “Tuy bọn họ xấu, nhưng mà bộ dáng hai người giống nhau y hệt, con xem thử xem? Chán người này thì nhìn người kia.”
    là sao là sao
    2 ng y chang nhau, chán ng này thì nhìn ng kia @@
    có khác j` nhau sao =]]=]]=]]
    chụt chụt nàng Bee :*~~~

  5. hyunietea nói:

    ôi cha mẹ ơi cười xoắn ruột con rồi!!!!!! cái đoạn Đinh Đinh “nhỡ tay” ném Tiểu Tứ tử bay ra ngoài cửa sổ í~ =)))))
    kiểu đang nhịn cười đau hết cả bụng đến đoạn cao trào này không nhịn được nữa phun hết ra cười khùng khục như con điên!
    Bee edit hài quá!! Đợi chương tiếp!!!

  6. puppy11 nói:

    Tả Tả điên dồ!~ cứ thế mà end là chết ko có chỗ chôn… may là vẫn còn thông minh lắm, chưa muốn chết >oo<)o~

  7. Jigum_klein_137 nói:

    Hu~ co khj nao pay ve ben kia k ta

  8. greynguyen nói:

    bee edit cười chết ta r ^=^ iu các nàng nhìu nhìu nhá *chụt chụt*
    ngóng chương sau………………

  9. Tiểu Lạc nói:

    cánh tay nhỏ bé múp míp giúp anh day day giữa tráng => “trán”

    Dạo này ta đang chữa bệnh luyến đồng đó nàng T^T

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s