Đại Tỷ Giang Hồ – Chương 3

Chương 3

 Chuyển ngữ: Su, Bee

Khi Kỳ Quyên tỉnh dậy vào ngày tiếp theo, cả cái cổ trở nên cứng đờ, nguyên nhân hiển nhiên là do tối hôm qua bị sái cổ lúc ngủ. Nơi huyệt thái dương đau buốt hệt như bị kim châm, hậu quả của việc say rượu quả là nghiêm trọng.

Kỳ Quyên đi đến toilet rửa mặt, nhìn thấy bản thân trong gương với vành mắt thâm quầng, càng nhìn càng thấy khó coi.

Đều do cái tên mất nết kia kéo mình đi uống rượu, kết quả uống nhiều quá. Đáng sợ nhất là Kỳ Quyên không biết rốt cuộc mình có say hay không, cũng không biết sau khi uống say có làm chuyện gì khác người hay không.

Kỳ Quyên cẩn thận rà soát lại bộ nhớ, sau khi về nhà hình như cô có lướt web và kiểm tra chuyên mục riêng, thấy cái tên tác giả kia đã nói là sẽ viết tiếp “Giang hồ du hiệp lục”?

—– Đây nhất định chỉ là nằm mơ.

Kỳ Quyên đối với bộ tiểu thuyết này thực vô cùng để tâm, theo dõi chờ đợi phần tiếp theo đã hơn một năm. Cô vô cùng uất hận với cái kết hết cỡ vô duyên của bộ truyện ấy, cho nên lúc nằm mơ mới xuất hiện cảnh tượng “ném gạch vỡ cho tác giả” quỷ dị như vậy. Cô cũng không hề cho rằng “giấc mơ” kỳ quái đó là sự thật.

Thật ra cô cũng chẳng còn hi vọng gì đối với tên tác giả ác ôn kia nữa, ác ôn thì cho mi ác ôn, đã lỡ tốn mấy chục đồng mua truyện của mi rồi thì coi như bố thí cho mi mua mì tôm – thuận tiện nguyền rủa mi có mua mì tôm thì vớ phải gói không có mì, chỉ có cái bao gia vị.

Kỳ Quyên nguyền rủa xong rồi mới dùng nước lạnh rửa mặt, xoa nhẹ cái cổ đang đau nhức, nhanh chóng thay quần áo, rời nhà đến bến xe điện ngầm để đi làm.

Tới văn phòng luật sư đúng vào giờ cao điểm, Kỳ Quyên đến cửa thang máy bắt gặp vẻ mặt ngàn năm không đổi của Tiêu Phàm.

(*Bee: Ngàn năm không đổi cái cùi, =))))) với Vệ Đằng cứ gọi là đổi xoành xoạch =)))*)

Tiêu Phàm là một vị đàn anh thời đại học mà cô vô cùng hâm mộ, hơn nữa còn là anh họ của Tiêu Tinh, chị em tốt của cô. Đã công tác ở cùng một chỗ nên anh cũng thường hay chiếu cố đến cô, bởi vậy, Kỳ Quyên đối với vị đàn anh lãnh đạm này luôn luôn kính nể từ tận thâm tâm.

Nhìn thấy anh, trên mặt Kỳ Quyên lộ ra vẻ tươi cười, đi qua chào hỏi nhiệt tình: “Chào buổi sáng, học trưởng.”

(*Bee: Không tìm được từ nào tương đương với “học trưởng” trong tiếng Việt, nếu là tiếng Nhật thì có thể gọi ‘senpai’, là tiếng Hàn thì ‘sunbae’, còn như kiểu Tàu xưa thì có ‘tiền bối’ với ‘sư huynh’, nhưng nghĩ ra thì ‘học trưởng’ có vẻ giống văn hiện đại hơn. Có ai nghĩ ra từ tương đương trong tiếng Việt thì chỉ ta với~ chứ đâu thể nào để, “Chào buổi sáng, đàn anh” được, ‘đại ca’ thì nghe hơi hướm xã hội đen quá =))))*)

Tiêu Phàm quay lại nhìn cô một cái, gật đầu: “Chào buổi sáng.”

Hai người cùng tiến vào thang máy. Tiêu Phàm nhìn thấy Kỳ Quyên cứ luôn ngưỡng mặt, rướn cổ giống bị điểm huyệt, ngó thảm như thiên nga chết chìm, nhịn không được, hỏi: “Lại bị sái cổ sao?”

Kỳ Quyên sắc mặt có chút xấu hổ, ôm cái cổ cứng ngắt mà đáp: “Vâng.”

Đáy mắt Tiêu Phàm thoáng hiện ý cười: “Có phải lúc em ngủ thường xuyên lấy gối đầu làm thành gối ôm không?”

“…” Hiếm có dịp được thấy mặt Kỳ Quyên đỏ lên.

Cô quả thực là thích lấy gối nằm ôm vào trong ngực, còn cái đầu thì trực tiếp nghẻo lên trên giường. Đây là thói quen mà các đồng nghiệp cũng biết, họ còn thường xuyên lôi chuyện này ra để trêu cô. Sau đó cô đặc biệt mua một cái gối ôm về, nhưng mà tướng ngủ của cô nàng cũng thật là xấu, lăn qua lăn lại một hồi, cái gối vẫn sẽ rớt xuống đất…

Cũng bởi vì cái thói quen ngủ xấu như thế nên Kỳ Quyên mới thường xuyên bị sái cổ, cả ngày cổ cứng đờ, khuôn mặt cứ thế hất lên; người khác không biết đều nghĩ là cô chảnh chọe, không coi ai ra gì, mắt còn cao hơn cả đầu. Sự thật chính là…cổ đang đau vì bị sái = =.

Tiêu Phàm nhìn thấy cô xấu hổ liền khẽ cười, lái sang chuyện khác: “Nghe nói vụ kiện hôm qua em thắng rất đẹp?”

Nhắc đến việc này, tâm tình của Kỳ Quyên bỗng tốt hẳn lên, gật gật đầu, nụ cười tự tin hiện lên trên mặt: “Vâng, ‘một mình chống mafia’ mà thắng, cảm giác quả là rất đã.”

Tiêu Phầm trầm mặt một chút: “Nhưng mà có thắng được vụ kiện cũng chưa chắc là chuyện tốt.”

Kỳ Quyên ngẩn người: “Học trưởng, lời này có ý gì ạ?”

“Tập đoàn truyền thông SKY ENTERTAINMENT không đơn giản như em nghĩ đâu.” Nhà họ Tiêu vô cùng nổi tiếng trong giới thương nghiệp; Tiêu Phàm tuy làm luật sư nhưng đối với giới giải trí hiểu biết nhiều hơn Kỳ Quyên rất nhiều, nhìn thấy sự cố chấp của cô bé đàn em, Tiêu Phàm nhịn không được mà lên tiếng nhắc nhở, “Em đơn thân độc mã thắng cả đoàn luật sư của bọn họ, tương đương với việc trước mặt mọi người cho bọn hắn một cái bạt tai. Tát được vào mặt người ta đương nhiên là hả giận, vấn đề là tát xong rồi thì phải làm thế nào để giải quyết hậu quả cho tốt, em dù sao cũng nên cẩn thận chuyện ấy.”

Kỳ Quyên bấy giờ mới hiểu được ý tứ của anh, biết rằng anh quan tâm nên mới nhắc nhở mình, Kỳ Quyên mỉm cười nói: “Em biết rồi, em sẽ nghĩ biện pháp ứng phó. Cảm ơn học trưởng đã nhắc nhở.”

“Ừ, nên cẩn thận một chút.”

Thang máy “Đing” một tiếng rồi dừng ở lầu 12, hai người bước ra cửa, đến trước văn phòng thì mỗi người đi một phía.

Kỳ Quyên đi đến phòng làm việc của mình, rót một tách cà phê nóng, đứng ở trước cửa sổ, vừa uống vừa suy ngẫm về những lời nói vừa rồi của Tiêu Phàm.

Hiển nhiên, vụ kiện này cũng không hề đơn giản như cô đã nghĩ. Lúc trước tiếp nhận vụ án này chỉ vì cô rất nghĩa khí, trong giới luật sư, người dám nhận vụ án này cũng không nhiều, nhưng Thời Viêm đã nhờ vả, Kỳ Quyên cũng khó lòng từ chối được; hơn nữa, cô cũng rất có lòng tin là sẽ thắng vụ kiện này, vậy nên cũng không lo lắng nhiều về việc giải quyết hậu quả sau đó.

Lúc này được Tiêu Phàm nhắc nhở, Kỳ Quyên mới thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Vị giám đốc Derek tâm địa thâm hiểm kia sẽ dùng thủ đoạn nào để đối phó với cô đây?

Tập đoàn truyền thông SKY đã đào tạo ra vô số ngôi sao cỡ lớn, nhưng ông chủ Derek đối với các ngôi sao dưới quyền của mình cũng vô cùng hà khắc, ký hợp đồng với hắn quả thật là một khế ước bán mình không công bằng, phần lớn số tiền mà các sao kiếm được đều chui vào túi hắn, bản thân bọn họ thì chẳng còn lại bao nhiêu cả. Thậm chí còn có lời đồn đãi rằng mấy ngôi sao của SKY, ngay cả bảo hiểm nhà cũng không mua nổi.

Dù vậy vẫn có rất nhiều người cúi đầu ký tên làm việc cho tập đoàn SKY, bởi vì ký tên làm việc cho SKY đồng nghĩa với việc nhất định sẽ nổi tiếng.

Thời Viêm là một trong những ngôi sao đầu tiên ký kết với SKY, thế nhưng hợp đồng lại quá mức hà khắc đến nỗi khiến người khác giận sôi.

Cậu thật sự không thể khoan nhượng thêm được nữa mới đem ông chủ ra tố cáo trước toà. Kỳ Quyên giúp cậu thắng vụ kiện này, huỷ được hợp đồng, hơn nữa còn buộc được SKY phải định mức bồi thường cho cậu. Một khi đã có người mở ra tiền lệ như vậy, đám nghệ sĩ làm cho tập đoàn SKY đương nhiên sẽ theo đó mà kiếm chuyện với hợp đồng, thậm chí sẽ có nhiều người theo chân Thời Viêm mà đi kiếm ăn ở nơi khác…

Kỳ Quyên thật không thể ngờ là cách làm của mình đồng nghĩa với việc hung hăng tát cho Derek một bạt tai ở trước mặt giới truyền thông cùng nghệ sĩ.

Theo như lời đồn đãi, ông chủ kia vô cùng cay nghiệt, vô tình. Nhớ tới hôm đó ở cửa toà án nhìn thấy người đàn ông nghiêm nghị với ánh mắt băng giá, tách cà phê trên Kỳ Quyên khẽ run lên.

Hắn…hắn sẽ không cho người chặn đường giết mình chứ?

Dự cảm không lành lập tức biến thành sự thật.

Điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên, Kỳ Quyên bắt điện thoại, nghe thấy giọng nói của một người xa lạ truyền đến, trầm thấp mà lãnh đạm.

“Là Kỳ luật sư phải không?”

“Vâng.” Kỳ Quyên cảm thấy có chút khó hiểu; theo lý thuyết mà nói, cô là một luật sư nổi tiếng như vậy, ai có chuyện tìm cô thì phải đặt hẹn trước, điện thoại cũng phải qua trợ lý chọn lọc chứ.

Còn đang nghi hoặc thì giọng nam trầm thấp đầu bên kia đã nói tiếp: “Chào cô, tôi là Derek.”

Lưng Kỳ Quyên cứng đờ, cảm thấy có chút kính nể, cái cổ vốn đã đơ giờ lại càng đơ hơn.

“Xin chào,” Kỳ Quyên vẻ mặt nghiêm túc, “xin hỏi ngài tìm tôi có việc gì?”

“Kỳ tiểu thư cuối tuần này có thời gian rảnh không?”

“Tôi…”

Chưa nói xong đã bị ngắt lời —–

“Tôi muốn mời cô ăn bữa cơm.”

“…”

“Đến lúc đó tôi sẽ phái người tới đón cô.”

“…”

Điện thoại bị cúp, Kỳ Quyên vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.

Vị đối thủ này quả rất thông minh, có lẽ hắn cho rằng một khi để Kỳ Quyên mở miệng thì sẽ bị vây vào tình thế không thuận lợi, vậy nên ngay đến cả cơ hội mở miệng hắn cũng không cho, trực tiếp đưa ra kết luận rồi thẳng tay cúp máy.

Hắn mời cô ăn cơm làm gì?

Kỳ Quyên có chút nghi hoặc, chẳng lẽ muốn giáp mặt báo thù, tát cho cô một cái cho bõ? Hay là muốn bức cô bỏ nghề?

Tóm lại…đây là một bữa Hồng Môn Yến, tránh được một ngày cũng không tránh được mãi mãi.

(*Hồng Môn Yến: chắc ai cũng biết rồi, nói lại cho chắc thôi, là một bữa tiệc bên ngoài có vẻ là bữa tiệc nhưng thực chất bên trong có chứa đựng âm mưu và nguy hiểm.*)

Kỳ Quyên bất đắc dĩ nghĩ, lần này thật sự là đụng phải tổ kiến lửa rồi.

Có lẽ còn khó đối phó hơn cả tổ kiến lửa nữa ấy chứ.

Vì vậy, sau cú điện thoại, Kỳ Quyên cả ngày tâm tình đều không tốt. Mới vừa xong một vụ kiện tốn thời gian và sức lực như thế, Kỳ Quyên tạm thời cũng không muốn nhận thêm vụ khác, bèn đem dời lại toàn bộ các cuộc hẹn. Đúng giờ tan tầm cô liền về nhà.

Trên đường trở về, cô thuận tiện ghé qua siêu thị mua mì và rau cải tươi. Sau khi về nhà, cô liền vào bếp nấu một nồi nước sôi, cho một gói mì vào luộc, cho thêm chút muối, vậy là xong một món. Kỳ Quyên ăn sạch mì một cách ngon lành, bụng no căng, vậy xem như đã giải quyết xong bữa cơm chiều.

Tiêu Tinh thường nói, loại người ăn chay trường như Kỳ Quyên thật sự là rất dễ nuôi…

Thật ra Kỳ Quyên không phải là không thích ăn thịt, chỉ là cuộc sống vất vả từ nhỏ với mẹ đã rèn luyện cho cô tính cần cù tiết kiệm, yêu cầu đối với việc ăn uống không hề cao, bất kể ăn cái gì, miễn ăn no là được.

Chỉ có điều, cô thật sự rất thích thịt kho tàu.

Bởi thế, đối với người có bút danh ‘Thịt Kho Tàu’, cô thật sự rất có cảm tình, cho nên đối với kiếm hiệp tuy không có hứng thú, cô vẫn xem tiểu thuyết “Danh Kiếm” của Thịt Kho Tàu, sau đó mới bị văn phong hài hước, dí dỏm hấp dẫn và trở thành fans trung thành của tác giả ấy.

Sau khi thu dọn xong bát đũa, lúc này Kỳ Quyên mới mở máy tính, xem lướt qua trang chủ của Thiên Đường Văn Học; ở phía trên bảng tìm kiếm truyện các thể loại, đột nhiên ánh mắt cô khựng lại ở phần “bảng xếp hạng ăn gạch”.

Vị trí đứng đầu “bảng xếp hạng ăn gạch”:

“Dị thế du hiệp lục”

Tác giả: Thịt Kho Tàu

Số lượng gạch bị ném: 1000 viên

Í, tên nghe quen quen…

Hình ảnh trong giấc mơ đột nhiên hiện ra trước mắt, chính mình đã ném đi 999 viên gạch. Ký Quyên lặng đi một chút, ngón tay cứng đờ click vào trang tác phẩm dài kỳ “Dị thế du hiệp lục”, ở phía trên góc phải là một hàng chữ to đỏ chói đập vào tầm mắt——

“Đỗ Quyên Hoa Khai ném 999 viên gạch vỡ.”

Kỳ Quyên thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu tươi.

Thì ra là sự thật!

Hóa ra không phải mơ, mình thế mà lại đem 999 đồng đi mua gạch ném vào tác giả mình thích nhất?!

Tâm trạng Kỳ Quyên lúc này quả thật là như bị thiên lôi đánh trên đỉnh đầu.

Khung đăng nhập ở trên góc trái biểu hiện ID Đỗ Quyên Hoa Khai cùng với thông tin:

ID: Đỗ Quyên Hoa Khai

Cấp bậc: hội viên VIP cấp cao

Tài khoản: 1 điểm

Điểm thân mật giữa bạn và tác giả Thịt Kho Tàu: -999

Quan hệ giữa bạn cùng tác giả Thịt Kho Tàu: Không đội trời chung

Kỳ Quyên nhất thời lệ tuôn đầy mặt.

9 comments on “Đại Tỷ Giang Hồ – Chương 3

  1. Tiểu Ý nói:

    Ký Quyên mỉm cười => Kỳ
    Ký Quyên giúp cậu thắng vụ => Kỳ = =||

    Ây da~~ Cười đau bụng quá đa~ =]]]

  2. vippesu nói:

    đã không sửa thì thôi, sửa rồi thì sửa cho hết luôn đi chị
    Ký Quyên thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu tươi. => vẫn là Ký ^^
    em thấy như vậy là hay lắm rồi,hehe, chuyển thành audio nhanh đi chị, mai em tranh thủ edit tiếp chương 4

  3. Okita Subaru nói:

    nang oi mau post tiep di !!!!!!!!!!!!!! Nguoi oi mau post tiep di !!!!!!!!! Khong thi ta chet mat !!! * kich dong~ing*

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s