Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 22

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

 

Nồi số 22

Happy Birthday

***

(*Bee: Vâng, sở dĩ dìm hàng cho tới hôm nay là vì bạn Bee muốn ăn sinh nhật chung với Tiểu Bạch và Miêu Nhi ấy mà :”> Đố mọi người biết hôm nay ngày gì. Hí hí, 16/8 – sinh nhật Bee đó :”> tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với Mèo và Chuột, nhưng nguyện ham hố ăn mừng sinh nhật chung với hai anh :”> Thấy ta láu cá không? =)))))*)

E hèm, và đây cũng có thể xem như là món quà của Bee tới những người đã tặng quà cho Bee – Lam và Zổ, tới những người đã hứa sẽ tặng quà cho Bee – Tiểu Lạc, Tiểu Bạch Thử…, tới những người sắp nói chúc mừng sinh nhật với Bee, tới những người bạn đáng yêu, cũng như tới những người đã dõi theo và ủng hộ Bee suốt chặng đường vừa qua. Bee rất hạnh phúc và cám ơn mọi người nhiều lắm.

Và Bee xin được chia sẻ một chút với mọi người món quà của bạn Zổ yêu quý tặng Bee, một fic cực dễ thương, cực ngọt ngào với… dàn diễn viên lấy từ nhà hàng của Bee và dàn hủ nữ bạn bè của Bee và hai nhân vật chính là do Bee nghĩ tên =))))

*Ta thật sự bất ngờ á, Zổ.*

http://thaophong.wordpress.com/2012/08/16/qsn-quan-lau-bee-xu/

***

Bạch Ngọc Đường liếc nhìn đồng hồ tay, xem chừng còn phải chờ thêm hai tiếng nữa, đang suy nghĩ có nên tranh thủ trong hai tiếng này lái xe ra ngoài lựa mua quà sinh nhật gì gì đó cho con mèo kia không.

“Chỉ có một mình anh thôi sao?” Một giọng nói rất dễ nghe vang lên từ phía sau.

Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, thấy phía bên trái sau lưng mình có một cô gái mặc đồ đỏ.

Thấy cô ta hỏi mình, Bạch Ngọc Đường gật đầu.

Cô gái mỉm cười, “Một người hẳn là chán lắm? Có muốn tôi bầu bạn không?”

Bạch Ngọc Đường nhìn thấy Tô Dân ở phía xa đang trưng ra nụ cười ranh mãnh, có phần bất đắc dĩ, lịch sự mỉm cười với cô gái kia, chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón tay trái áp út.

Cô gái đó khẽ giật mình rồi cười cười, cũng không nói thêm gì nữa, khẽ gật đầu Bạch Ngọc Đường, không trở về chỗ ngồi cũ mà đi thẳng ra khỏi quán, bước lên một chiếc hơi màu đỏ.

Cô gái đó ngồi trong xe nhìn ra, thấy Bạch Ngọc Đường ngồi ở quầy bar uống hết cốc nước, đặt tiền bên dưới cốc, nói gì đó với Tô Dân rồi đi ra khỏi quán. Vốn định mở cửa xe nhưng tầm mắt anh dường như bị một cửa hàng phía trước thu hút. Anh thoáng nhìn đường, nhanh chóng băng sang, bước vào cửa hàng kia, động tác nhã nhặn mà mạnh mẽ.

Cô gái đó tò mò chạy xe về phía trước một chút, xoay mặt nhìn cửa hàng kia, đó là một cửa hàng chuyên bán… hàng mỹ nghệ bằng thủy tinh.

Bạch Ngọc Đường đi tới quầy trước, nhìn một loạt hàng mỹ nghệ, chẳng mấy chốc, anh đã chỉ vào một con chuột bằng thủy tinh, “Gói hộ tôi con chuột này.”

Tay cầm một túi quà bước ra, Bạch Ngọc Đường liếc nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ, đi tới gõ cửa sổ.

Cô gái đó kéo cửa sổ xe xuống.

“Cô cần tôi giúp gì sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi cô ta.

Cô gái đó lắc đầu, “Chỉ là tò mò một chút mà thôi.”

Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, xoay người cất bước đi, hòa lẫn vào khu phố buôn bán náo nhiệt, dần dần biến mất.

Cô gái đó lái xe đến phố bên kia, đậu một chỗ chờ, nhìn dòng người tấp nập qua lại không ngớt.

Khoảng hơn một giờ sau, tầm mắt của cô gái lại bị một bóng người ở đằng xa thu hút.

Từ bên trong giảng đường xuất hiện một người mặc áo len màu lam vội vã chạy ra. Dung mạo hoàn toàn không thua kém Bạch Ngọc Đường, mang theo một dáng vẻ anh tuấn kiểu khác, thanh nhã mà tú lệ. Chiếc áo len màu lam kia khiến cô gái đó không khỏi nhớ đến thứ đồ uống của Bạch Ngọc Đường, đều mang màu lam như nhau, màu lam của nước biển… Sâu xa mà trong suốt. Ngón áp út tay trái của người nọ cũng mang một chiếc nhẫn bạch kim giống hệt.

Triển Chiêu vội vã chạy ra khỏi giảng đường, lẽ ra buổi giảng vẫn còn một khúc kết thúc nữa, nhưng mà Triển Chiêu đã bỏ ra trước. Buổi thuyết trình ngày hôm nay rất đặc sắc, nhưng mà không có Bạch Ngọc Đường bên người, anh thật sự trước sau không cách nào tập trung được tinh thần. Nhanh chóng hướng qua ngã tư đường, vào trong cửa quán, lại phát hiện Bạch Ngọc Đường không có ở đấy, hỏi thăm Tô Dân thì nghe nói là một lát nữa anh sẽ phải trở lại, bánh ga-tô vẫn còn ở nơi này mà.

Triển Chiêu đi tới cửa, cầm lấy điện thoại di động định bấm gọi, nhưng tầm mắt lại bị một cửa hàng phía trước thu hút. Anh cất lại điện thoại, băng qua ngã tư đường, chạy vào trong cửa hàng.

Cô gái đó ở đằng xa quan sát, chạy xe lại gần, phát hiện thấy đó chỉ thấy chính là cửa hàng mỹ nghệ mà Bạch Ngọc Đường vừa mới vào.

(*Bee: Có thể thấy, đây là một fangirl điển hình =))))) phải stalk tới cùng =))))*)

Triển Chiêu đứng ở quầy trước nhìn trong chốc lát, sau đó chỉ vào một con mèo nhỏ bằng thủy tinh, “Gói hộ tôi con mèo này!”

Một lát sau, Triển Chiêu cầm một cái túi bước ra.

Cô gái đó ngẩng đầu, nhìn thấy ở xa xa trên phố, Bạch Ngọc Đường chậm rãi đi bộ trở lại, một tay cầm điện thoại di động bấm gọi.

Mà Triển Chiêu cũng vừa lúc từ trong cửa hàng đi ra, bằng qua đường, cũng đồng thời bấm điện thoại…

Sau đó, hai người cùng nhìn điện thoại hồi lâu… có chút khó hiểu, chẳng rõ vì sao đường dây bận nữa? Cùng ngẩng đầu, Bạch Ngọc Đường nhìn thấy Triển Chiêu ở trước quán rượu, Triển Chiêu cũng nhìn thấy Bạch Ngọc Đường đang tiến về phía mình.

“Tiểu Bạch.”

“Miêu Nhi.”

Hai người gần như là đồng thanh. Nét mặt lạnh băng, xa cách muôn thuở của Bạch Ngọc Đường chợt biến thành một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, vui vẻ chạy tới.

(*Bee: Hự, chết ta!! Dễ thương quá! Tình vừa phải thôi hai người kia! Mất máu chết người bi giờ!*)

Triển Chiêu cất điện thoại di động, mỉm cười đứng chờ anh.

Bạch Ngọc Đường chạy đến bên cạnh Triển Chiêu, lấy từ trong túi ra một hộp đồ ăn vặt, nhìn từ xa thì có vẻ như là một xiên thịt nướng hoặc bạch tuộc nướng viên, Triển Chiêu nhận lấy, đút một miếng vào trong miệng, tiện tay đút một miếng cho Bạch Ngọc Đường trong miệng cũng tắc liễu một người, sau đó hai người cùng nhau bước vào quán.

Vào quán xong, họ ngồi xuống kêu đồ uống, Tô Dân đem lên  hai ly cocktail, một ly màu lam, một ly màu trắng. Hai loại rượu này, loại màu lam có tên ‘Vẻ hoàn mỹ số mười’, loại màu trắng có tên ‘Nét kinh điển số mười’, chúng tỏa ra một mùi hương hoa chanh thoang thoảng, kết hợp lại thành một cái tên cực hay —— Lễ Tình Nhân.

Cô gái đó cúi đầu mỉm cười, cầm lấy cặp kính mát viền đỏ đeo lên, lái xe rời đi.

Trong quán rượu, Bạch Ngọc Đường quay đầu lại nhìn chiếc màu đỏ lướt qua, khẽ cau mày.

“Chuyện gì vậy?” Triển Chiêu hỏi anh.

“Không có gì, chỉ là cô gái trong chiếc xe kia hơi là lạ.” Bạch Ngọc Đường tỉnh rụi đáp.

“Ừ…” Triển Chiêu một tay chống cằm, ghé sát lại, “Đội trưởng Bạch quả là có mị lực không cách nào chống lại được.”

Bạch Ngọc Đường cười, “Còn phải nói, điều này cậu là người rõ ràng nhất.”

“Hai người làm ơi đi nhanh giùm cái, kiểu này làm tui cảm thấy nguyên cái bầu không khí ở đây đang tràn ngập màu hồng!” Tô Dân đem bánh ga-tô và rượu bọc lại kỹ càng, đặt trước mặt hai người, tâm nói, một Bạch Ngọc Đường là đủ lắm rồi, giờ lại còn có thêm Triển Chiêu, như vầy thì thảm, thể nào mỹ nữ trong quán cũng sẽ đều coi hắn là không khí.

Bạch Ngọc Đường lấy bánh ga-tô cùng rượu, tạm biệt Tô Dân rồi cùng Triển Chiêu đi ra cửa.

Lên xe, Bạch Ngọc Đường phát động xe, hỏi Triển Chiêu, “Sao? Muốn đi chỗ nào giết thời gian đây?”

“Ừ, tôi muốn đi ăn hải sản, hoặc là đi đi dạo cửa hàng sách… Còn không thì đi xem phim cũng được.” Triển Chiêu cười híp mắt, “Tôi muốn đi xem phim Thử Vương.”

(*Bee: “Thử Vương” = Vua Chuột, nếu ta không lầm =))))))))*)

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, vừa định lái xe đi thì điện thoại đột nhiên vang lên.

“Không phải chứ.” Bạch Ngọc Đường đưa tay lấy điện thoại, Triển Chiêu ở một bên cũng sốt ruột nhìn, trên màn hình hiện lên hai chữ —— Bao Chửng.

Bạch Ngọc Đường nhướng mi, nhìn Triển Chiêu, “Hải sản, cửa hàng sách và Thử Vương xem ra đều phải ngâm dấm rồi.”

Triển Chiêu nhăn mặt nhăn mũi, có chút bất mãn.

Bạch Ngọc Đường bắt điện thoại, “Cục trưởng Bao?”

“Được, bọn cháu lập tức đến ngay.” Bạch Ngọc Đường đặt điện thoại xuống, nói với Triển Chiêu, “Lại có án mạng.”

Triển Chiêu than thở, “Chẳng lẽ không thể có một thế giới hòa bình vào ngày sinh nhật được sao?”

“Yêu cầu này cao quá rồi.” Bạch Ngọc Đường bật cười, đưa cái túi trong tay cho anh, “Quà nè.”

Triển Chiêu tiếp lấy cái túi, cũng đem cái túi của mình đưa cho anh.

Hai người lấy từ trong túi ra hai cái hộp màu trắng kẻ sọc lam giống nhau như đúc, nhìn nhau một cái, mở ra… Hai hộp giấy màu trắng giống nhau y chang… Tiếp tục lột ra, một lớp bọc bảo vệ bằng giấy plastic… Cuối cùng là một chiếc hộp bằng sắt màu đen vô cùng tinh xảo… Nhìn nhau thêm một cái nữa, cùng mở ra… Bạch Ngọc Đường lôi ra một con mèo thủy tinh, phần của Triển Chiêu thì là một con chuột thủy tinh.

Hai người không nhìn nhau nữa, đồng loạt không nhịn được mà nhoẻn miệng cười.

Triển Chiêu đưa tay lấy con mèo thủy tinh trên tay Bạch Ngọc Đường, đặt chung một chỗ với con chuột của mình ở ngay bệ xe trước kính chắn gió.

Triển Chiêu mới rồi còn có chút hụt hẫng, bây giờ đã hoàn toàn khôi phục trong nháy mắt, “Lái xe thôi.”

Bạch Ngọc Đường cười, lái xe đi về nơi hiện trường án mạng.

(*Bee: Chậc, đúng như bạn Tô Dân nói, một màu hồng phấn bay bay tràn ngập trong không khí, dễ thương chết đi thôi :”> ta với tư cách là một F.A. thì rất ghen tỵ, với tư cách là một hủ nữ thì rất hí hửng và phởn =))))*)

***

Trước cửa cục cảnh sát, Bạch Cẩm Đường ngừng xe lại, gọi điện cho Công Tôn. Một chốc sau, Công Tôn bắt máy, “A lô? Cẩm Đường, tối nay tôi phải tăng ca.”

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, hỏi, “Suốt đêm à? Có cần tôi chờ em không.”

“Anh về trước ngủ đi.” Công Tôn nói, “Xem chừng là tôi phải bận đến sáng.”

Bạch Cẩm Đường có chút bất đắc dĩ, nhỏ giọng lầm bầm, “Khổ cực như vậy làm gì, không phải là có trợ thủ rồi sao?”

Công Tôn bật cười, “Làm việc phải chăm chỉ.”

Bạch Cẩm Đường lại càng bất mãn, “Dẹp làm đi, tôi nuôi em!”

Công Tôn đáp trong máy, “Tôi cũng nuôi anh được vậy.” Nói xong, cúp điện thoại.

(*Bee: Hự, cặp thứ 2~ ngọt kinh! Ai nuôi ai cũng được cả =))))*)

Bạch Cẩm Đường thở dài, không thể làm gì khác hơn là khởi động xe chạy về nhà. Trên đường gặp đèn đỏ, anh bèn ngừng lại. Đang hút thuốc chờ đèn xanh thì qua kính chiếu hậu, anh nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ tiến đến gần; chẳng mấy chốc, chiếc xe đó dừng lại bên cạnh xe của anh.

Trong xe là một người mặc đồ đỏ, tóc xoăn, mang kính mát viền đỏ cực kỳ xinh đẹp. Cô gái đó xoay mặt nhìn anh.

Bạch Cẩm Đường hút thuốc, cũng nhìn cô ta một cái; cô gái đó lấy ra một điếu thuốc ở ghế bên đặt lên miệng, liếc nhìn Cẩm Đường, mỉm cười, “Có thể xin tý lửa không?”

Bạch Cẩm Đường nhìn cô một chút, cái bật lửa này là Công Tôn tặng cho anh, chưa bao giờ cho ai mượn, bất quá trong xe có diêm của khách sạn, bèn lấy ra đưa cho cô.

Cô gái đó kia tiếp lấy diêm, mỉm cười với Bạch Cẩm Đường, hỏi, “Chỉ có một người sao? Có muốn tôi bầu bạn một chút không?”

Lúc này, đèn đỏ nhấp nháy, lập tức chuyển thành màu xanh, Bạch Cẩm Đường không để ý tới cô ta nữa, quay đầu lái xe đi.

(*Bee: Người ta đã có vợ nha =)))))*)

***

(*Tình hình là bạn nữ đồ đỏ đó là sát thủ, hiện giờ bị truy sát và bị thương, tới tìm Ngọc Đường và Triển Chiêu để nói gì đó, nhưng hiện giờ đang bị thương mà không chịu tới bệnh viện, vậy nên…*)

Triển Chiêu gọi điện thoại, “Alo, anh hai ạ… Anh đang cách cục cảnh sát bao xa? Có thể trong vòng mười phút đem Công Tôn tới chỗ nhà bọn em không? Thuận tiện dẫn Mã Hân theo nữa!”

Bạch Cẩm Đường ở đầu kia hí hửng cúp điện thoại, danh chính ngôn thuận quay đầu xe, trở về cục cảnh sát bắt cóc Công Tôn…

(*Bee: Bỉ quá người ơi =)))*)

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cởi áo khoác, đắp lên vết thương của cô gái đó, mang cô vào thang máy, trở về phòng của mình.

Quả nhiên, mười phút sau, chuông cửa vang lên.

“Buông ra!” Cửa mở ra, Công Tôn đang bị Bạch Cẩm Đường bế vào, phía sau Mã Hân tò tò đi theo.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, bó tay toàn tập.

“Mấy đứa bây muốn gì? Tên này điên thì hai đứa cũng muốn điên với hắn hả?” Công Tôn giãy dụa từ trong lòng Bạch Cẩm Đường xuống, trừng mắt tóe lửa với anh, “Tôi còn đang khám nghiệm tử thi…” Đang nói thì chợt phát hiện cô gái đang ở trên ghế sô pha.

Công Tôn trợn tròn mắt, cau mày, “Liều vừa thôi! Làm sao còn không đưa tới bệnh viện hả?”

“Cô ta nói nói mình chính là sát thủ môi đỏ mọng.” Triển Chiêu đáp, “Cô ta trốn ra được, không thể để cho người khác biết cô ta còn sống, còn nói là có chuyện rất quan trọng muốn cho chúng ta biết.”

Công Tôn nhíu mày, nói với Bạch Cẩm Đường nói, “Gọi sinh đôi đem hộp thuốc ở phòng tôi tới.” Sau đó xoay mặt nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường “Hai đứa có băng gạc gì không? Phải cầm máu cho cô ta; còn nữa, đi chuẩn bị một chút nước đường, phải nóng đấy, và một chậu nước nóng.”

Nói xong, Công Tôn đi tới bên cạnh cô gái đó, đưa tay đè cô xuống một bên, tay kia lật mí mắt của cô quan sát, “Chỉ bị mất máu, không thương tổn nội tạng và động mạch.” Nói xong, ngẩng đầu nói với Mã Hân, “Mã Hân, chuẩn bị lấy đạn ra.”

Mã Hân gật đầu, đi vào nhà vệ sinh rửa tay.

Cô gái đó giương mắt nhìn mọi người chung quanh, cười cười, ho khan một tiếng, “Hôm nay vận khí tôi thật không tệ, có bốn chàng trai nóng bỏng vây quanh mình thế này.”

(*Bee: Mô phật, đúng là tinh thần fangirl bất diệt =))) Chúng em khâm phục chị, dù đạn bắn vẫn tỉnh bơ ngắm trai*)

Bạch Cẩm Đường nhìn cô trong chốc lát, khẽ cau mày, nhưng không nói gì, nhìn thấy trên bàn có đặt một lọ rượu và một cái bánh ga-tô, đưa tay chỉ chỉ, “Mười một giờ rồi, sinh nhật của hai đứa vẫn chưa qua đúng không?”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu không biết làm gì, chỉ đành nhìn nhau một cái, sinh nhật năm nay quả thật là khác mọi năm.

Chẳng mấy chốc sau, sinh đôi ôm hộp thuộc tới, Công Tôn cùng Mã Hân bắt đầu lấy đầu đạn ra cho cô gái đó, sau đó mới may miệng vết thương lại.

“Oa…” Sinh đôi ở một bên nhìn, thấy cô gái đó từ đầu đến cuối chỉ khẽ nhíu mày nhưng một tiếng cũng không hề rên lên, Công Tôn lấy đầu đạn ra ngoài, Mã Hân may vết thương lại cho cô cũng không  dùng đến thuốc tê, chắc chắn phải rất đau.

“Ai vậy a?” Tiểu Đinh đi đến gần hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn hai người, “Sát thủ.”

“Oh…” Đại Đinh hưng phấn, “Ngầu dữ vậy!”

“Ừ.” Tiểu Đinh cũng rất cảm thấy hứng thú, “Vóc người cũng rất tốt!”

***

“Bây giờ có thể kể sơ về việc đã xảy ra rồi chứ?” Bạch Ngọc Đường ngồi xuống hỏi cô.

Cô gái đó thoáng nhìn mọi người, “Tôi cảm thấy hơi choáng váng, có thể ăn vài thứ rồi hãy nói được không?”

Mọi người nhìn nhau một cái, đồng loạt liếc sang Bạch Ngọc Đường… Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, anh và Triển Chiêu cùng lúc nhìn lên bánh ga-tô trên bàn —— Chi bằng bây giờ cắt bánh thôi nhỉ?

Đang nghĩ thì chợt nghe Trương Dĩnh nói, “Còn năm phút nữa là đồng hồ điểm 12 giờ, vẫn đủ thời gian để ước nguyện đấy.”

Tất cả mọi người kinh ngạc, lúc bấy giờ mới hiểu được tại sao Trương Dĩnh lại đòi ăn gì đó… Thì ra là muốn nhắc mọi người đã sắp đến 12 giờ, để Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường trước hết hãy ước gì đó cho sinh nhật của mình… Tất cả đều bất giác nảy sinh mấy phần thiện cảm với Trương Dĩnh.

Sinh đôi đốt nến sinh nhật cho hai người, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bình thường đều tự ăn sinh nhật với người kia, hiếm khi nào lại đông người như thế này, hai người thầm ước một điều rồi cúi đầu thổi nến.

(*Bee: Woa, dễ thương quá~ tuy đã lớn cả rồi nhưng mà vẫn giữ cái truyền thống ước rồi thổi nến nha~ Chúc mừng sinh nhật của hai người, chúc nguyện ước của hai người thành sự thật, sẵn tiện cho em chúc mừng ké sinh nhật của mình luôn =))))*)

Sinh đôi đột nhiên liếc nhìn Cẩm Đường, “Đại ca, sao anh lại không hát Happy Birthday?”

Bạch Cẩm Đường lạnh lùng liếc hai người một cái, hai tên nhóc vội vàng trốn ra sau lưng Công Tôn, mách lẻo, “Đại tẩu, đại ca dữ quá à!” Nói xong thì bị Công Tôn hung hăng trừng một cái.

(*Bee: Chết hai em =))) không biết là chồng nào vợ nấy à? =))) Người ta bênh chồng chứ đời nào lại đi bênh hai người a? =)))

P.s. Nếu có thể nghe Cẩm Đường hát Happy Birthday cho mình một lần, dù có ném Bee ra Thái Bình Dương chơi với cá mập, Bee cũng cam lòng TT ^ TT*)

**************

*Trailer nồi 23*

Tụ tập gia đình~

Thới quen hút thuốc của gia đình SCI.

Tiểu Bạch, xin chia buồn cùng anh =))) anh là con nhặt.

41 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 22

  1. Zổ nói:

    chúc mừng sinh nhật~
    ha ha, giờ thì biết chúc nàng gì rồi: chúc nàng năm nào cũng có người cùng đón sinh nhật ngọt ngào như là 2 a Triển CHiêu và Ngọc Đường với nhau vậy, lại chúc nàng có người bênh nàng mà đời nào đi bênh người ngoài a~ =))
    điều chúc phi hiện thực nhất: chúc nàng đc nghe a Cẩm Đường hát happy birthday ~~~~~
    (xin hãy thứ tha tội spam)

    • ♥ Làm một phát trước khi đi ngủ đã… *bắt ghế* *trèo lên* *cầm loa* e hèm *lấy hơi*…………………………… BEE TỶ, TÌNH YÊU CỦA EM, SINH NHẬT VUI VẺ NHÉ *TUNG HOA* EM ĐÃ TẶNG BÁNH KEM ĐỂ HAP BEE BIRTHDAY TỶ TRÊN FB RỒI, HIỆN H MUỐN LÀM GÌ THÊM CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TẠI NƯƠNG EM ĐANG RÉO EM ĐI NGỦ *THẸN THÙNG* CHÚC TỶ NGÀY CÀNG XINH ĐỆP NÈ, HỌC TỐT NÈ, THÀNH ĐẠT NÈ, VÀ HƠN NỮA LÀ TAY NGHỀ LÀM LẨU CÀNG ĐC NÂNG CAO VÀ CÓ NHIỀU KHÁCH ĂN NÈ :) À, VỚI LẠI CHÚC TỶ VÀ TÌNH YÊU CỦA TỶ MÃI NGỌT NGÀO HẠNH PHÚC NHÉ!!!! ♥ ♥ ♥ ♥

      ♥Tử Dạ ♥

  2. Lam nói:

    +5 vote cho Zổ. Cái điều ước phi hiện thực ấy ta cũng muốn nha. Thôi thì nếu được, theo Bee ra Thái Bình Dương chơi với cá mập cũng ko sao xD.

  3. Vy Vy nói:

    *tung bông* chúc mừng sinh nhật Bee. Chúc Bee ngày càng ngọt ngào hơn, dễ xương hơn, xinh đẹp hơn nhé

  4. *tung bông, tung bông* chúc mừng sinh nhật Bee nhé.
    hai bạn Triển Bạch đón sinh nhật khác với mọi năm nha, cũng giống như mọi người muốn nghe đại Bạch hát Happy Brithday quá a~~~~~~~~

  5. Y Huyết nói:

    Chúc mừng sinh nhất Bee tỉ ~
    Bốn người kia sao có thể như vậy chứ *cắn khăn* đẹp đôi khủng khiếp :( Kiếp FA nhìn thấy thật đau lòng :))

  6. MeggiMed nói:

    Chúc mần sinh nhật~~ *vì hông có quà nên đi đâu cũng chúc một cái cho lấy lượng bù chất*

    Tạm bỏ qua vụ hồng phấn tim óc lòng mề của các bạn bắn tứ tung trên kia….

    Sát thủ môi đỏ mọng, ờ, viết thì không sao, nhưng gọi tên sát thủ thế này hông biết các bạn có thấy ngượng miệng không nhỉ =))) Môi đỏ thì ok, son đỏ cũng được, sao phải là đỏ mọng =))))))))))))))))))))))))))))

  7. _Chúc mừng sinh nhựt Bee tỷ nhóe :”> và chúc tỷ mọi điều ước đều trở thành sự thật!
    _À em hổng có gì để tặng tỷ hết nên bên nhà em có cái phiên ngoại thứ 2 của Thịnh Thanh em vừa mới làm xong, nếu tỷ không chê thì tỷ nhận nhé :”>

  8. wonkyu nói:

    chúc mừng sinh nhật Bee nhiều hêhê
    ăn vạ lâu rồi mà giờ mứi xuất hiện xin nàg thứ lỗi cho toa hehe
    2 bé với 2 anh dễ thương dã man

  9. Hà Linh nói:

    Happu birthday Bee nhé, tay nghề nấu lẩu ngày càng cao~~~ :o

  10. Chúc mừng sinh nhật nha <3 Hóa ra nàng Bee là cung Sư Tử a, thảo nào bá đạo như vậy :)))

  11. Ganymede nói:

    Sắp hết ngày rồi~ may còn kịp~ HAPPY BIRTHDAY BEE NECHAN *tung tym tung hoa* vì một tinh thần fangirl bất diệt!!! *fireworks*

  12. Diệm nhi nói:

    Happy Birthday Bee tỷ!!! Em cũng chúc tất cả những điều ước của tỷ sẽ trở thành hiện thực. Ngay cả cái điều ước phi hiện thực kia nữa. Biết đâu chừng ông trời không phụ lòng người, để cho tỷ nằm mơ thấy Bạch đại ca hát Happy Birthday cho tỷ thì sao XD
    Tỷ mà nói cho em biết sớm là em đã tặng tỷ cái part 2 của Khổn Long Tác rồi, em mới up 3 ngày trước thôi.

  13. chuotyeumeo nói:

    chuc mung sinh nhat nang *du hoi muon*.iu 2 cap tren qua co.lau roi khong vao.tu gio se thuong xuyen hon *hun*

  14. cloudytran nói:

    beebee đc chúc mừng sn nhìu thế sướng nha ^^
    happy birtday beebee
    sinh nhật mà beebee ko làm 1 bữa hoành tráng cho mn chứ T__T
    love beebee

  15. Angela nói:

    happy birthdat BeeBee, đầu tiên thì tặng bánh kem truớc nhá, sau đó ăn xong lẩu sẽ com sau ^^

  16. hôm nay mới lọ mọ lên được đây.
    Gửi lời chúc mừng muộn cho Bee nha, hi vọng ngày hôm qua nàng đã có một sinh nhật hạnh phúc. Nhân ngày đẹp của Bee Trảm Phong muốn nàng biết rằng ta rất cảm ơn nàng vì đã trở thành một phần trong thế giới của ta, dù nhỏ thôi nhưng nó rất đẹp và rất ý nghĩa đối với ta. Vì vậy, ta mong nàng sẽ có một năm tuổi mới với những điều tốt đẹp nhất. Chúc nàng luôn mạnh mẽ, yêu đời để vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống. Và Bee hãy thật hạnh phúc nhé, vì ở bên nàng giờ đã có rất nhiều người yêu thương, tin tưởng và ủng hộ nàng rồi.
    TPNS yêu nàng rất rất nhiều.

    ~you’re the inspiration~

  17. Tử Tước nói:

    thật sao??? Tiểu Bạch là con nuôi sao??? Bee nàng a, nàng đừng troll vầy chứ, hự hự
    đọc lẩu mà miệng cứ ngoạc ra ko khép mỏ đc *cười điên*

  18. koubeo nói:

    chúc mừng sinh nhật (muộn) , ss yêu :X
    lời hay ý đẹp thì mọi người cũng nói cả rồi , thôi thì em chỉ còn ý đẹp (chứ lời thì cũng chẳng hay) ~
    chúc ss trẻ khỏe xinh tươi , làm một con ong chăm chỉ cần mẫn luôn vì sự nghiệp yêu đương của các anh mà phấn đấu . chúc ss tuổi mới gặt hái nhiều thành công mới (và bành trướng các thành công cũ cho thêm phần hoành tráng) :X
    em (lúc nào cũng) yêu ss nhiều nhiều ~

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s