[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 18-19

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

(Đồng nghiệp văn SCI crossover với truyện khác của Nhã)

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Tả Tả: Đừng quên cái phần trước chỉ là tui YY trong đầu, hổng phải chính văn đâu nghen.

(*Bee: Là cái phần Đại Đinh Tiểu Đinh ném Tiểu Tứ Tử vìa đó =)))*)

          Chương 18

Súp lơ là một loại nguyên liệu nấu ăn rất tốt

 

“Hế hế, mày lại thua rồi. Cởi mau!”

Bạch Cẩm Đường mang theo Tiểu Tứ Tử mới vừa bước vào văn phòng chợt nghe thấy một câu như thế. Đưa mắt nhìn thì thấy cặp sinh đôi đang ngồi vây quanh cái bàn trà, cười há há như điên, trên bàn là một mớ bài hỗn độn, nhìn sơ cũng đoán được hẳn là vừa rồi mới diễn ra một hồi đại chiến bài bạc.

Ở bên bàn trà lại có một túm chổi lông gà đang xù a xù: “Hai anh em tụi mày liên thủ bắt nạt tao!”

“Eh? Thì ra mày hổng phải đặc biệt bay qua đây để tụi tao bắt nạt hả?” Tiểu Đinh cười hết sức mất nết, “Vậy thì nhất định là mày biết gần đây tụi tao ăn thịt cá nhiều quá cho nên mới tới để đãi tụi tao ăn súp lơ cho đỡ ngán hem?”

Eugene bi thương quay sang Đại Đinh: “Em mày muốn ăn tao kìa.”

Đại Đinh an ủi anh chàng: “Yên tâm đi, mắt nhìn của nó không có kém dữ vậy đâu.”

Tiểu Đinh từ trên cao nhìn xuống, lời ít ý nhiều: “Cởi!”

Tiểu Tứ Tử kéo kéo tay Bạch Cẩm Đường: “Ba ơi, sao hai chú lại muốn người kia cởi nha? Trời đang lạnh như vậy, nếu cởi quần áo thì sẽ sinh bệnh bệnh đó.”

Một tiếng “ba” thành công khiến cho ba người đồng loạt quay đầu lại, rồi đồng loạt đánh rơi cằm xuống đất.

Eugene trợn mắt nhìn thấy Tiểu Tứ Tử trước ánh nhìn của bọn họ trốn ra sau lưng Bạch Cẩm Đường theo bản năng, giậm châm bình bịch: “Anh là đàn ông mà bộ dạng đẹp như vậy thì không nói đi, làm sao mà ngay cả con trai cũng dễ thương như vậy hả?”

Chợt nghĩ lại, không đúng a, Công Tôn dù nhìn đẹp thế nào cũng là đàn ông, làm sao mà sinh được một đứa con được? Và con tim đã vui trở lại, cậu chàng chạy tới chỗ Bạch Cẩm Đường tấm tắc: “Thì ra là đã lén có con ở ngoài, đã lớn như vậy sao? Vậy là tình nhân bé nhỏ của anh đã bị hạ đài rồi hả?” Sờ sờ cằm, “Hổng ấy thì nhường ảnh cho tui đi, ôi dáng người đó, khí chất đó…”

Nói còn chưa dứt thì cả người đã ngã cái rầm, một cước này của Bạch Cẩm Đường cũng không phải là đá chơi, cái đó là thật sự đạp thẳng vào bụng của cậu chàng. Eugene xoa bụng đầy oán giận, đáng tiếc là chưa kịp nói gì hết thì đã nghe Tiểu Tứ Tử tò mò hỏi: “Tóc của người này làm sao mà bị vàng vậy a? Là dinh dưỡng không tốt hay là trúng độc ?” Cậu chàng nghe xong liền bị nghẹn luôn hơi ở ngực.

Tiểu Đinh ôm bụng cười: “Dinh dưỡng không tốt… Anh à, cười chết em mất… Em đã bảo sao cái tên súp lơ này ăn gì trắng thế, hóa ra là bởi nguyên nhân này…”

Tiểu Tứ Tử nhìn cậu chàng, quả nhiên rất trắng. Phụ thân cũng rất trắng, Triển Triển cũng rất trắng, nhưng kiểu trắng của họ so với cái người đang nằm bẹp trên mặt đất hoàn toàn không giống nhau. Quả thật là bởi vì dinh dưỡng không tốt sao? Bé nhìn tới nhìn lui thật kỹ, càng phát hiện ra người này đúng là hiếm lạ.

Bạch Cẩm Đường không thèm liếc Eugene lấy một cái: “Hắn như vậy là do trời sinh.”

Giải thích như vậy không hề sai: Eugene là người da trắng, da trắng tóc vàng đương nhiên đều là bẩm sinh. Nhưng mà vào đến tai của Tiểu Tứ Tử thì lập tức được dịch thành ý khác, trong đầu bé vẫn còn lởn vởn bốn chữ “dinh dưỡng không tốt”, vì thế cũng liền hiểu theo hướng khác. Đặng, bé chạy đến trước mặt Eugene, ngồi xổm xuống, nhìn kỹ đầu tóc và mặt của cậu chàng, cuối cùng quay đầu nhìn Bạch lão đại: “Ba ơi, người này hảo đáng thương nha.”

Eugene ngẩn ngơ, cúi đầu tự xét chính mình: anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng tuyệt trần, làm sao mà đáng thương hả trời? Cậu chàng ở giới mafia cũng là một nhân vật tầm cỡ, bộ dạng tuy rằng so với đám người Bạch Cẩm Đường, Công Tôn không bằng, nhưng tốt xấu gì đi ra ngoài cua gái một cái là gái theo rầm rầm. Nghĩ tới nghĩ lui không thể cam lòng, liền hỏi bé: “Anh làm sao mà đáng thương?”

“Chỗ này, cả chỗ này nữa.” Tiểu Tứ Tử chỉ chỉ vào mặt cậu chàng, rồi chỉ chỉ vào mớ tóc, nghiêm túc nói: “Thế nhưng ngươi cũng không thể làm gì, bởi vì trời sinh vốn đã kém cỏi rồi, biết làm sao được. Dinh dưỡng không tốt may ra còn có thể chữa khỏi a.”

Eugene té xuống đất không dậy nổi.

Sinh đôi ở một bên thì thào nói nhỏ.

“Đây thật là con của đại ca?”

Liếc mắt nhìn Tiểu Tứ Tử một cái: “Hình dạng không giống lắm.” Rõ ràng là bên tròn bên vuông mà.

“Khí chất cũng không giống.” Rõ ràng là bên ấm bên lạnh mà.

“Nhưng mà ——” sinh đôi nhìn nhau, hiểu ý không nói nên lời.

Giống nhau ở chỗ đều biết cách xử lý súp lơ.

                   Chương 19

 Trên thế giới có rất nhiều loại chữ cái

Bạch Cẩm Đường mất kiên nhẫn đá Eugene đang giả chết dưới đất: “Cậu tới đây làm gì?”

“Cái xác” lăn lông lốc một hồi thì ngồi dậy, bộ dáng quay lại vẻ hi hi ha ha như cũ: “Nghỉ phép.”

Chỉ ngón tay ra cửa, Bạch Cẩm Đường thanh âm lạnh lùng nói: “Vứt ra ngoài.”

Sinh đôi mỗi người một bên lôi cậu chàng ra ngoài. Tiểu Đinh vừa lôi và nói: “Làm sao mà mùa này cũng thu hoạch được súp lơ anh hén?”

Đại Đinh tiếp lời: “Khoa học kỹ thuật tiến triển mà, giờ trên thị trường có rất nhiều loại nha.”

Eugene ra sức giãy dụa, không địch lại, cuối cùng ôm lấy khung cửa không buông: “Tui khai, tui khai, để tui nói hết!”

Bạch Cẩm Đường hừ lạnh một tiếng. Đinh lớn Đinh nhỏ hiểu ý, một bạn bẻ chân, một bạn bẻ tay. Bị tấn công cả hai phía, Eugene mắt thấy bản thân sắp tiêu tùng, quay lại chửi Bạch Cẩm Đường: “Tôi đã bảo là tui sẽ nói hết mà sao còn không cho tụi nó buông tay!”

Tiểu Tứ Tử nhăn mặt nhăn mũi, cất giọng vô cùng non nớt: “Thì ba rõ ràng là không muốn nghe, mắc mớ gì ngươi cứ đòi nói? Thật không có lễ độ.”

Eugene há hốc miệng, hóa đá.

Sinh đôi thừa cơ lôi thẳng cậu chàng xuống, mất dạng.

Tiểu Tứ Tử chưa uống hết ly nước chanh, Eugene đã ôm mặt lết vào, chỉ trích Bạch Cẩm Đường: “Con anh y hệt như anh, đều không phải thứ gì tốt lành.”

Bạch Cẩm Đường nhướng mi, sinh đôi cười gian tiến lên.

Eugene cuống quít làm động tác ngưng chiến, sực nhớ ra gì đó, làm bộ cầm di động chuẩn bị gọi: “Tui méc tình nhân của anh cho coi, để cho ảnh biết anh chẳng những mèo mỡ gà đồng sau lưng ảnh mà còn có con rơi con rớt nữa.”

“Cứ tự nhiên.” Bạch Cẩm Đường nhún vai, “Hết chuyện rồi thì cút đi.”

Eugene bó chiếu toàn tập; cái người này vì cớ gì mà chơi kiểu nào cũng không tiến được a?

Một lúc sau thì không thèm để ý nữa, cậu chàng lôi một cái đĩa CD ra, đặt lên bàn: “Có một thứ muốn cho mấy người xem.”

Sinh đôi trỗi dậy hứng thú, tí tởn đi qua: “Chữ số 8 phỏng?”

Eugene chậm rãi nói: “Có chữ .”

Tiểu Đinh bật người dậy, mở máy tính.

“Nhưng mà hổng phải chữ số 8.”

Đại Đinh nghĩ nghĩ: “Tuy rằng tao không có hứng thú với chữ số 19 và 13 lắm…”

Tiểu Đinh tiếp lời: “Nhưng mà mày đã dám đưa thì tụi tao cũng không ngại mà xem thử.”

Eugene hết nhìn tên này lại dòm qua tên kia: “Thật ra cũng hông phải hai chữ kia.”

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, giọng điệu cảnh cáo: “Đem ra ngoài mà xem.”

Eugene ngớ người, lập tức cười to: “Nghĩ cái gì vậy? Cái này con anh cũng có thể xem vô tư.”

Bạch Cẩm Đường lườm cậu chàng qua khóe mắt. Eugene giơ hai tay lên: “Thiệt 100%.”

Ở bên kia, Tiểu Đinh ôm Đại Đinh giả khóc: “Đáng ghét, không có chữ cái! Không có chữ cái thì súp lơ còn dùng được gì nữa, anh, chúng ta đem hắn vứt ra ngoài đi!”

Hai bên thái dương Eugene giật giật, nhất thời cảm thấy thế giới này đã không còn hi vọng gì nữa.

(*Bee: Hảo hảo, ta biết nhiều người sẽ không hiểu cái vụ chữ cái này là sao. Gợi ý nhé, là thứ tự trong bảng chữ cái tiếng Anh đấy =))))

Đi tra bảng chữ cái tiếng Anh rồi tự dịch đi.

Dịch xong chưa? Thấy thâm chưa? =)))))*)

(*Tù bí còn tí nìu~*)

16 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 18-19

  1. Zổ nói:

    t ngất, thật là thâm thúy mà ~
    Tiể Tứ Tử thấy cưng quá đi thôi, đừng về nữa, theo chân lão đại làm phú đệ nhị đi, đảm bảo với cái dáng ngây thơ của em, chết người ko cần đền mạng

  2. Lam nói:

    Khóc-ing~

    Tui vẫn chưa hiểu =[[. Số 8 là H phỏng???

  3. cloudytran nói:

    pé đáng iu quá đi
    chuyện chính nhĩ nhã đã hoàn tập 14 chưa beebee
    bên scimeantap dạo này ko có post tập típ theo ah chắc bận cho contest hửm
    love beebee

  4. Tiểu Tứ Tử cưng thật có khí chất nha. Xử lý Súp Lơ gọn nhẹ như không. Thật là đáng sợ. Mà anh Súp lơ ah, số anh đen rồi, anh mà mách Công Tôn thì người bị ” ăn đập” chỉ có anh thôi.

  5. wow, mấy hôm nay em đi chơi với trường, nó không cho đem thiết bị điện tử theo, nên không lên coi đc. Quả thật bé và anh Cẩm không có khí chất giống nhau, nhưng kiểu giết ng không cần dao thì dư sức. Bé thật hảo khả ái aaaa~ ủa tỷ, bộ này hoàn chưa vậy???

  6. Jien_klein_137 nói:

    C0n nha t0g k j0g l0g cug gj0g kanh ma!

  7. haha doc cai nay mac cuoi chet dc chung nao co chap ke vay cho ta dat gach ngoi cho nha

  8. may mà k ăm gì .không thì cái bàn phím đi tong.heheh,cười rách mép

  9. Ối xời ơi =)) 8, 13, 19 :”> Thâm thúy :”>

  10. fuukokiziwa nói:

    thâm thúy quá đi~~~~, đếm ra số 8 và 13 là đủ thấy thâm rồi ~~~~

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s