[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 20-21

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 20

Cẩm Đường không hổ là Cẩm Đường

 

Bạch Cẩm Đường mất kiên nhẫn, nhìn chằm chằm vào Tiểu Đinh. Tiểu Đinh liền nổi hết da gà da vịt, vội vã trốn ra sau lưng Đại Đinh, giọng lí nhí: “Đại ca đang ngắm em sao?”

Đại Đinh vỗ vỗ cậu: “Chuyện tốt như vậy không tới phiên chú mày đâu.”

Tiểu Đinh khó hiểu trưng ra bộ mặt nhỏ nhắn vô tội.

Eugene đỡ trán, IQ cỡ này thì thật là. . . . . . Giật lấy cái CD từ tay sinh đôi , cậu đi qua bàn máy tính, bật màn hình rồi mở tệp tin ra.

Sinh đôi kéo ghế lại ngồi quanh để xem thử.

Hình ảnh bên trái là một chiếc ghế sofa, ở giữa có một bàn trà, bên phải là tường treo TV, có vẻ là phòng khách nhà ai đó. Bên trên là cửa sổ, rèm lá lách màu vàng khép kín.

Theo góc độ này, rõ ràng là được quay từ một góc tường nhà bên trên… Quay lén? Bạch Cẩm Đường nhíu mày, nhìn về phía Eugene: “Leonard rốt cuộc đang làm cái gì?”

Eugene buông tay: “Vốn là để giám thị nội gian, không ngờ quay được  một chuyện rất thú vị.”

Căn phòng im lặng một lúc lâu, khoảng đâu bốn năm phút sau, một tiếng cửa bật mở rồi đóng lại vang lên, một cô gái xuất hiện, đặt túi xuống, ngồi lên sofa xem TV. Hình như là đang xem hài gì đó, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng cười rất kinh dị, làm Tiểu Tứ Tử sợ tới mức nhắm tịt mắt lại, dúi mặt vào lòng Bạch Cẩm Đường. Thế nhưng lại nhịn không được tò mò, len lén hé một con mắt mà xem tiếp.

Bạch Cẩm Đường trừng mắt, Eugene cười một cách thần bí, chỉ làm tư thế bảo tiếp tục theo dõi.

Sau đó hình như là TV đang phát quảng cáo, cô gái kia đứng lên mở rèm, duỗi lưng một cái rồi ngồi trở về chỗ cũ.

Eugene đột nhiên lên tiếng: “Chú ý.”

Mọi người tập trung nhìn vào màn hình. Nhìn mãi cũng không thấy gì đặc biệt, cả đám hoài nghi liếc sang Eugene.

“Cửa sổ.”

“Bốp bốp!”, Eugene vỗ tay: “Không hổ là Cẩm Đường.”

Bạch Cẩm Đường không lên tiếng, chỉ chăm chú nhìn video.

Song Đinh nhìn nhau một cái, cũng bắt đầu chú ý vào cửa sổ trong video.

Sau khi rèm cửa được mở ra, ban công của nhà đối diện liền xuất hiện trong tầm ngắm của camera. Trên ban công có một người nhỏ gầy, đi vòng vòng tại chỗ, vừa đi vừa đưa tay lên nhìn, dường như là đang xem đồng hồ. Sau đó người nọ quay đầu vào trong, tựa như đang nói chuyện với ai đó, đoạn lại quay ra tiếp tục đi vòng.

Không biết qua bao lâu, trên ban công đột nhiên phát sáng.

Tất cả mọi người đều tập trung nhìn vào khu vực ấy, ánh sáng chói lòa khiến ai nấy đều bất giác chớp mắt. Khi vừa mở mắt ra thì trên ban công đã xuất hiện cả tá người, rồi từng người một bước vào bên trong.

Video đến đây là hết.

Sinh đôi làm mặt khó hiểu: “Ở đâu ra nhiều người như vậy?”

“Chính vì thấy kỳ quặc nên mới lấy tới cho các người xem thử.” Eugene đặt tay trái lên bàn.

Bạch Cẩm Đường đột nhiên lên tiếng: “Video đã ngừng lại khi phát sáng.”

Eugene lấy hai tay chống má ghé vào trên bàn nhìn anh, hai mắt long lanh ái mộ: “Không hổ là Cẩm Đường, Leonard phải xem tới ba lần mới nghĩ ra phải dừng video.”

(*Bee: Cái trò nhảm gì thế này =)))))))? Móe, quởn quá không có gì làm rồi!

Đại khái là kiểu như quay một cái video ảo thuật hạng cùi vậy, ví dụ bà con xem cái video ai đó đặt một cái bình hoa trên bàn, sau đó bùm một cái, bình hoa biến mất. Thì đương nhiên các bước đơn giản nhất để quay video đó là:

1. Cố định cái máy quay.

2. Quay cảnh bạn và cái bình. Rồi bấm ngừng.

3. Cất cái bình đi. Tiếp tục quay. Chú ý vị trí bản thân cho giống với bước 2.

4. Edit, ghép các cảnh quay lại với nhau. Muốn có hiệu ứng ánh sáng thì ProCut, Sony, đủ loại video editor có thể biến nó thành gì tùy thích =))))

Nói cho màu mè vậy thôi, chứ thật ra nó là chiêu kỹ xảo điện ảnh phim nào chả dùng =))))

Móe, cái trò này con nít bây giờ đều biết hết mà đại ca Leo phải xem mất 3 lần mới nhìn ra =)))))) Quả là một đám người mù công nghệ thông tin*)

***

Chương 21

Loại mực không thể rửa sạch

Nếu dùng thủ thuật ngừng video thì mọi việc có thể giải thích.

Tiểu Đinh kêu lên: “Người rơi từ tầng trên xuống?”

Eugene nhất thời kích động đứng lên: “Tui cũng thấy vậy đó!”

Tiểu Đinh lập tức uể oải , rầu rĩ chạy ra sau Đại Đinh, nhoài người lên lưng ông anh: “Anh, lỡ em biến thành súp lơ thì làm sao bây giờ?”

Đại Đinh đưa tay vỗ vỗ an ủi: “Nếu có biến thì cũng phải thành bắp cải, chúng ta dù sao vẫn nội liễm hơn nó.”

Eugene bó chiếu, quay sang nhìn Bạch Cẩm Đường: “Anh thấy thế nào?”

Bạch Cẩm Đường tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ gõ mặt bàn: “Leonard điều tra được chuyện gì?”

Chu mỏ: “Sao biết hắn tra ra chuyện?”

“Cậu không phải là tới để truyền tin sao,” Bạch Cẩm Đường thản nhiên liếc cậu chàng, “Nếu chỉ tới để khoe cái CD kia thì gửi qua đường bưu điện được rồi. Hắn ta keo kiệt như vậy, nếu như không phải có chuyện bất đắc dĩ thì sẽ chẳng lãng phí tiền vé máy bay.”

“Đừng có nói vụ vé máy bay nữa!” Eugene xù lông, tùy tay cầm lấy cây bút máy trên bàn mà nổi khùng, “Toàn bộ chi phí phải tự xử! Tui đi vé hạng 3 về mà còn tốn vài ngàn đô!”

Rắc!

Bút máy gãy làm đôi, mực phun ra.

“Nha ~” Chợt thấy lạnh trên mặt, Tiểu Tứ Tử theo bản năng đưa tay lên quẹt, một cái, hai cái, tay dính màu đen thui, nháy mắt từ tiểu bạch thỏ biến thành tiểu hắc thỏ. Bé nhìn nhìn bàn tay đen đen, dẩu môi quay đầu nhìn Bạch Cẩm Đường: “Ba, phải rửa.”

Bạch Cẩm Đường ôm lấy Tiểu Tứ Tử đi vào phòng tắm buồng trong, lạnh lùng vứt lại một câu: “Gửi hóa đơn cây bút cho hắn.”

Eugene cầm cây bút máy gãy làm hai khúc, liếc xem nhãn hiệu, tìm một vòng mới thấy, lúc này hét toáng lên: “Số lượng có hạn toàn cầu?”

“Không chỉ có thế, ” Đại Đinh vẻ mặt đồng tình, Tiểu Đinh vui sướng khi người gặp họa, “Tính ra chỉ có một.”

Eugene “A” thảm một tiếng rồi gục ngã xuống đất.

Tiểu Đinh ngồi xổm xuống, quay người cậu chàng lại, lật mí mắt, ấn huyệt nhân trung, không có kết quả. Đại Đinh ngăn cậu lại, liếc mắt: “Đừng bấm nữa, đi rồi.”

Tiểu Đinh ngầm hiểu: “Vậy xử lý xác này thế nào? Đốt hay chôn?”

“Đốt ô nhiễm môi trường, chôn phí đất.” Đại Đinh tư thế suy tính cặn kẽ, cuối cùng vỗ tay bôm bốp, “Có cách, không bằng đưa cho đại tẩu giải phẫu  chơi đi.”

“Đinh Triệu Lan, Đinh Triệu Huệ!”

Hai bạn bị điểm danh giật nảy mình, nhìn nhau: Đại ca xưa giờ chưa từng gọi tên họ đầy đủ của hai người a… Ý thức đã có chuyện, sinh đôi chạy nhanh đến phòng tắm, nịnh nọt nói: “Đại ca, có chuyện gì ạ?”

Giọng Bạch Cẩm Đường lạnh băng: “Nước mực sao lại rửa không sạch?”

A? (Kinh ngạc)

A. . . . . . (Giác ngộ)

A! (Tuyệt vọng)

Đại Đinh nhìn Tiểu Đinh, Tiểu Đinh nhìn trời.

Bạch Cẩm Đường đẩy cửa, xem xét một lượt, sắc mặt không tốt, ngữ điệu lại càng bất thiện: “Ai khai trước?”

Tiểu Đinh sợ hãi giơ tay lên, rụt rè đặt câu hỏi: “Khai rồi có thể nhận được khoan hồng không ạ?”

Bạch Cẩm Đường cười cười, lộ ra hàm răng trắng sáng: “Cậu nói xem?”

Kìm lòng không được mà lui về phía sau vài bước, Tiểu Đinh giật nhẹ tay áo Đại Đinh: “Anh, chúng ta vẫn nên chống cự đến cùng, không chừng còn có thể lưu lại mạng.”

“Không nói cũng chẳng có gì to tát, ” vừa cười cười vừa ung dung nói, “Cùng lắm thì chỉ đem hai người các cậu sang Hàn Quốc, phẫu thuật thành mặt của hắn thôi.”

Tay anh chỉ vào Eugene trên mặt đất, sinh đôi lập tức thành thật khai báo ráo trọi.

“Chuyện này, kể ra thì phải quay ngược lại về một tuần trước…”

(to be continued)

14 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 20-21

    • lâu mới thấy tỷ ra chap mới của truyện này đó, nhưng tới khúc quan trọng lại cắt, đau lòng quá *ôm ngực*

      móe ơi, cái trò biến mất cũ rích đó mà Leo đại ca nhìn 3 lần mới ra, cái này là do phình phường là sai bảo đàn em làm không nên mới mù cỡ đó =)) Em là em kết anh Eugene lắm, không biết cho ảnh cặp với ai mới hợp đây *mơ màng*, nhưng ai biểu anh chơi dại, dính ai không dính đi dính tiểu bảo bối của tập đoàn nhân vật Nhĩ Nhã và chúng hủ, kiểu này chắc anh bán mình trả nợ quá hắc hắc.

      Đốt ô nhiễm môi trường, chôn phí đất.” Đại Đinh tư thế suy tính cặn kẽ, cuối cùng vỗ tay bôm bốp, “Có cách, không bằng đưa cho đại tẩu giải phẫu chơi đi.” —>> Đại Đinh Tiểu Đinh rất biết cách vỗ mông ngựa =))

      Iu tỷ nhiều *moa*

      • beedance07 nói:

        Anh Súp lơ có cả một hội fan bên Tung Của đó =)))))
        Ta là ta ship Leo với Súp lơ, mặc cho cô Med cứ ship Cẩm với Leo =)))))
        Chuyện, vỗ mông ngựa là nghề của sinh đôi mà =)))

      • Sương Tử Dạ nói:

        run rẩy-ing, tỷ Med ship ai cơ *ngoáy ngoáy tai* tỷ, em phục tỷ Med. Tỷ ấy dám ship anh Cẩm với ng khác, tỷ ấy không sợ môn dao phóng danh truyền của Công Tôn mỹ nhân sao?

      • beedance07 nói:

        Med ứ sợ ai đâu =))) cô ấy muốn 3p kìa =))))

      • Sương Tử Dạ nói:

        wow, tỷ ấy hảo nữ hiệp nha~ thật gan dạ. Mà nhắc tới 3p, em muốn Đại Đinh, Tiểu Đinh và súp lơ cơ -))

  1. Miyuki nói:

    đang đến khúc hay mà :( đau lòng quớ nàng ơi T_T

  2. weeds nói:

    Eugene đỡ tránh, IQ cỡ này thì thật là. . . . . . => “trán”
    ———-
    “Đừng có nói vụ vé máy bay nữa!” Eugene xù lông, tùy tay cầm lấy cây bút máy trên bàn mà nổi khùng, “Toàn bộ chi phí phải tự xử! Tui đi vé hạng 3 về mà còn tốn vài ngàn đô!”

    => chẳng nhẽ súp lơ nghèo thế sao? ko tin được. Leo sao anh keo quá vậy, thật khổ cho ai vớ phải anh. Phải nhìn Cẩm đại ca mà học tập kìa, khi nào cần chặt thì phải chặt mà khi nào cần vất tiền như vất rác thì anh ý chỉ phất tay 1 cái mà chẳng thèm nhếch lông mày đến 1 chút…

    • beedance07 nói:

      He he, đã sửa, cám ơn nàng.
      Thì bởi vậy nên Cẩm Đường mới chê Leo keo kiệt đó =))))
      Ta nghi là bạn Leo bóc lột sức lao động của Súp lơ, chơi kiểu “của em là của anh, còn của anh cũng là của anh” =))))))))

      • weeds nói:

        hehe, ta thấy cái triết lý ấy thường là của các em thụ chứ nhỉ.(và cũng phù hợp với các ẻm hơn anh công)
        mà bít đâu được, nhỡ Leo thuộc tuýp thương cho roi cho vọt thì seo… anh ý có hành hạ, bóc lột kiểu gì thì cũng là cách thể hiện yêu thương của ảnh mà *kakaka… lăn ra cười*

  3. jien_klein nói:

    axax dung lai ngay khuc nay dung la lam nghen chet em roai ^___^
    bat wua thay Bach dai ca xai hang khung~ qua, dung vo cho nao cung dut tay het!!!!!!!

  4. Ớ, đang khúc hay mà người đẹp, ta yêu cục cưng Tiểu Tứ Tử chết mất, em ấy làm gì nói gì ta cũng thấy đáng yêu chết người. ^^
    Mực không rửa được, vậy mặt cục cưng làm sao giờ, chẳng lẽ thành tiểu hắc thỏ thật, mà có thật thì ta vẫn yêu cục cưng nhất nhất. =)

  5. sau bao nhjeu ngay mong cho cuoj cung cung co chuong moj nhung ma laj ngung dung cho hay, ta phaj lam sao day huhu

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s