Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 23

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 23

Kể chuyện đêm khuya

***

 

        “Cục trưởng Bao, có chuyện gì vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

        Bao Chửng nhìn đồng hồ, phán, “Giờ này rồi mà vẫn chưa muốn tan tầm hử?”

        Mọi người bấy giờ mới nhận ra đã quá giờ tan tầm.

        “Hai cậu đi cùng tôi đến một nơi.” Bao Chửng chỉ Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu, “Còn cả Bạch Trì và Công Tôn nữa.”

        “Đi đâu ạ?” Công Tôn khó hiểu nhìn Bao Chửng.

        Bao Chửng cười một cách thần bí, “Đi rồi sẽ biết.”

        Bao Chửng chạy xe ra ngoài, Công Tôn ngồi ở phía trước, Triển Chiêu ôm con mèo Lilya, cùng ngồi phía sau với Bạch Ngọc Đường và Bạch Trì.

        “Cục trưởng Bao, sao càng chạy càng thấy hẻo lánh vậy ạ?” Công Tôn hỏi Bao Chửng, “Còn nữa, vì sao lại không nói cho bọn cháu biết điểm đến?”

        Bao Chửng bất đắc dĩ liếc anh một cái, rồi lại thấy bốn cặp mắt tò mò chằm chằm nhìn mình, miễn cưỡng nói, “Không nói rõ được, mấy đứa đến rồi sẽ biết.”

        Mọi người nhìn nhau, Lilya trong tay Triển Chiêu ngáp một cái, ngó bộ đã buồn ngủ lắm rồi; nó ngoe nguẩy cái đuôi, liếm liếm lông rồi ngủ khì.

        Xe tiếp tục lái ra ngoài vùng ngoại ô của thành phố S, bên ngoài trời tối như mực. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái. Bạch Trì cảm thấy gió đêm lạnh ngắt, kéo áo ông hỏi, “Cục trưởng Bao? Chúng ta đi viếng mộ ạ?”

        Bao Chửng khẽ lườm cậu, bất đắc dĩ dừng xe lại, “Đến nơi rồi.”

        Mọi người nhìn nhau, trước mặt là quốc lộ vùng ngoại ô âm u, bên cạnh còn có một khu rừng nhỏ tối om như mực.

Bao Chửng ngậm thuốc lá, cầm một cây đèn pin, đưa sang cho Công Tôn một cây khác, “Đi theo tôi.”

        Cả đám ngớ người, xuống xe. Công Tôn bình tĩnh ngăn Bao Chửng đang muốn tiến vào rừng cây, “Khoan đã.”

        Bao Chửng dừng lại, khó hiểu nhìn anh. Công Tôn híp mắt quan sát Bao Chửng một lượt, sau đó đưa tay véo da mặt của ông.

        Bao Chửng giật mình xoa xoa mặt, dở khóc dở cười nhìn anh. Công Tôn quan sát ngón tay mình, phát hiện không có dấu vết bôi đen, da cũng không có dấu hiệu sứt ra. Triển Chiêu ôm chặt con mèo ghé tới, “Là hàng thật hả?”

(*Bee: =)))) làm như Conan hay Kaito Kid ấy =)))*)

        “Còn nháo hử?” Bao Chửng trợn mắt nhìn hai người, “Mau theo vào!” Nói xong liền bật đèn pin, dẫn đầu tiến vào khu rừng.

        Ba bạn nhỏ nhìn nhau một cái, vội vàng đuổi theo.

        Bao Chửng dẫn đầu phía trước; Triển Chiêu, Bạch Trì, Công Tôn đi giữa; Bạch Ngọc Đường cầm đèn pin theo sau cùng.

        Mọi người đi về phía trước, chợt nghe đằng xa vang lên tiếng kêu của một loại thú vật, còn có những tiếng gầm gừ vô cùng kỳ quái. Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường một cái, đánh mắt về phía cây súng trong túi của anh.

        Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, rút súng ra thủ trên tay.

        Vừa đi vài bước, đột nhiên thanh âm đó trở nên rõ ràng, nghe giống như tiếng chó sủa —— Có chó?

        Cả bọn nhìn nhau, vừa đi được một đoạn thì phía trước chợt xuất hiện ánh sáng, còn có cả tiếng người nói chuyện.

        Đẩy ra một bụi rậm, trước mắt sáng lên, chính giữa cánh rừng là một khoảng đất trống, trung tâm đốt một đống lửa, còn có hai cái lều sát bên, một nhóm người đang ngồi xung quanh ngọn lửa trại.

        Đinh x2 đang nướng bếp bên cạnh ngọn lửa.

        Triệu Trinh cùng Bạch Duẫn Văn và Bạch Phong, cha của Bạch Trì, ngồi chung một chỗ, vừa uống bia vừa trò chuyện. Chẳng biết Triệu Trinh nói gì mà chọc cho hai bác cười đến ngửa tới ngửa lui, Lisbon nằm úp sấp một bên, còn có một con chó đen cực lớn… chính là giống chó Ngao Tây Tạng trong truyền thuyết.

        Ở bên kia, Triển Khải Thiên cùng Bạch Cẩm Đường ngồi dưới đất trò chuyện ngày, trên tay cũng cầm bia. Triển Bạch mama đang ở một bên giúp sinh đôi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

        Bao Chửng đi tới, Bạch Duẫn Văn ngẩng đầu nhìn ông, “Trễ vậy?”

        Bao Chửng nhún vai, “Bận việc mà.” Nói xong, đi tới vỗ vỗ  vai Bạch Cẩm Đường, ngồi xuống bên cạnh anh và Triển Khải Thiên.

        Nhìn bốn người Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, biểu tình trên mặt phải nói là vô cùng đặc sắc.

        Bạch Duẫn Văn ngẩng đầu nhìn cây súng lăm lăm trên tay Bạch Ngọc Đường, bật cười, “Ngọc Đường, sao thế, bản năng bắt trộm nổi dậy à?”

        Bạch Ngọc Đường đỏ mặt thu hồi súng, bốn người cùng nhau xoay mặt nhìn Bao Chửng, chỉ thấy ông lộ vẻ bỡn cợt, cầm bia uống, hiển nhiên đang đắc ý khoản thành công dọa người. Mèn ơi, cứ bảo là một buổi picnic tụ tập gia đình không phải là được rồi sao?

        “Meo meo ~~” lúc này, Triển Chiêu cảm giác có một mớ lông xù cọ vào người anh, cúi đầu nhìn xuống, chàng Lỗ Ban nhiều ngày xa cách đang nhìn mình đắm đuối, không đúng… Nói đúng hơn là đang nhìn cô nàng Lilya.

        “Nha, Lỗ Ban!” Bạch Trì ôm chầm lấy Lỗ Ban, sờ sờ đầu nó.

        Cách đó không xa, Lisbon thấp giọng gầm gừ mấy tiếng, hiển nhiên là đang ghen tỵ với việc Bạch Trì “tình thương mến thương” Lỗ Ban như vậy.

        Cả đám đều thả lỏng xuống, các em nhỏ lễ phép thưa người lớn rồi tìm chỗ ngồi xuống.

        Công Tôn đến cạnh Bạch Cẩm Đường, tiếp lấy bia từ tay người nào đó. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đi xem con chó Ngao Tạng kia.

        Con chó ngao ấy cũng rất thân thiện, mặc dù to lớn nhưng ở cùng một chỗ với Lisbon thì cũng thành “mi nhon”.

        Lilya rõ ràng bị Lisbon và chó ngao dọa đến hoảng sợ, vội vẽ bấu chặt vào bả vai Triển Chiêu, cuối cùng đành giao cô nàng sang cho Triển mama ôm đi, Lỗ Ban cũng vội vàng rượt theo.

        “Con chó này tên gì?” Bạch Ngọc Đường đưa tay vỗ vỗ sau cổ nó, con chó ngao nọ khẽ kêu ư ử, ra vẻ rất hưởng thụ.

        “Victor.” Triển Khải Thiên đáp.

        Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái – Trước giờ cứ cho là tên của Lisbon đã là dã man lắm rồi, hóa ra bạn Victor còn dữ dội hơn, không bằng cứ đặt là Hugo luôn đi. Cơ mà hai người cũng ngầm hiểu, cuốn tiểu thuyết mà Bạch Duẫn Văn và Triển Khải Thiên thích nhất chính là << Những Người Khốn Khổ >>, không đặt tên Jean Valjean là đã nể mặt lắm rồi. Dường như nhìn thấu được tâm tư hai bạn nhỏ, Bạch Phong cười, “Là giống cái, dù không gọi Victor thì cũng phải gọi Cosette.”

(*Bee: =)))) Chi tiết cụ thể hãy google từ “Những Người Khốn Khổ”, còn ai đã đọc truyện mà cảm thấy mấy cái tên lạ quá thì phiên âm đây:

Jean Valjean = Giăng Van-giăng, anh cựu người tù khổ sai, nhân vật chính của truyện

 Cosette = Cô-dét, con gái của Phăng-tin (Fantine)

Victor Hugo = Nhà văn Vích-to Huy-gô =))))) đại tác gia của Pháp, hẳn ai đi học cũng từng nghe qua.

Túm lại là, hai bác già bị obsessed với truyện nên đặt tên chó thế đấy =)))))*)

        Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng loạt cau mày —— Con cái mà đặt tên là Victor? Cũng quá thất đức đi, mà Elijah là ai vậy?

        “Được rồi, ngồi xuống hết đi.” Bạch mama bưng đồ ăn đã chuẩn bị lên, hỏi mấy người, “Vẫn chưa ăn cơm sao?”

        “Dạ.” Triển Chiêu cười híp mắt, nhận lấy món khai vị từ bà, quả nhiên tài nấu nướng của Bạch mama vẫn đỉnh hơn Bạch Ngọc Đường a!

        “Ba?” Bạch Trì thấy Bạch Phong thì lộ vẻ hồi hộp, hỏi, “Sao ba lại tới đây?”

        Bạch Phong nhìn cậu một chút, vỗ vỗ bả vai cậu, “Triệu Trinh gọi ba tới.”

        Bạch Trì càng thêm giật mình, vừa nhìn Triệu Trinh, vừa nhìn Bạch Phong, “Hai người… Hai người biết nhau sao?”

        Bạch Phong bật cười, “Quen nhau lâu rồi.”

        Bạch Trì mặt đỏ rần, bụng nói, ba mình cái gì cũng không biết hay là cái gì cũng biết rồi a? Mà không đúng, với tính cách của Bạch Phong thì lẽ ra đã sớm mắng người mới đúng, làm sao mà hôm nay lại không tức giận vậy cà?

(*Bee: Chọn được thằng con rể họ Triệu quý hóa quá còn gì =))))*)

        Triệu Trinh ở một bên nhếch khóe miệng uống bia. Bạch Ngọc Đường liếc nhìn anh, nhướng mi, Triệu Trinh giảo hoạt cười một tiếng.

        “Ăn cơm đi.” Bạch Phong gắp thức ăn Triển mama đưa tới cho Bạch Trì, “Đừng suy nghĩ lung tung, lão Bao bảo là con biểu hiện rất khá, con trai ngoan, quả không làm ba mất mặt.”

        Bạch Trì cúi đầu cầm lấy cái muỗng ăn cơm, vành mắt đỏ hoe, lần đầu tiên cha khen rằng cậu không làm ông mất mặt.

Sau đó, nhóm Công Tôn cũng ngồi lại gần đây, mọi người làm thành một vòng tròn. Công Tôn đột nhiên lại quay sang hai bạn Chiêu Đường đang cố sức đút cho nhau ăn, phán một câu: “Này, lão Bao với lão bảo nghe cũng na ná nhau ấy.”

(*Bee: Khụ khụ, Lão Bao và Lão Bảo phát âm giống nhau trong tiếng Trung, mà “lão bảo” dịch ra là “má mì/tú bà” => Công Tôn bảo bác Bao là má mì => Má mì Bao – Mỹ nhơn hảo yêu nghiệt =))))) A men, không phải nói mình, mà sao cảm tưởng… giống như mình thế nhẩy =))

Không phải em, nào đâu phải em~ bởi vì em ngày xưa dễ thương hồn nhiên =))))*)

***

Bạch Ngọc Đường xoa xoa mặt, hỏi Bạch Duẫn Văn, “Căn nhà gỗ phía sau ở đâu ạ? Chúng ta đi xem một chút.”

        “Ừ.” Bạch Duẫn Văn gật đầu, cùng Triển Khải Thiên và Bao Chửng, mang theo Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Bạch Trì cùng Triệu Trinh đi.

        Tiểu Đinh tò mò theo sát, Triển Bạch mama ngồi ở trong lều  nghỉ ngơi. Bạch Cẩm Đường và Công Tôn không có hứng thú với căn nhà gỗ kia, lưu lại ngồi bên ngoài lều, cạnh đống lửa. Bạch Phong và Đại Đinh nói chuyện phiếm. Victor bị Bạch Duẫn Văn dắt đi, chỉ còn lại Lisbon, nó lười biếng gục ở bên chân Công Tôn ngủ gật. Lilya và Lỗ Ban gối lên bụng của Lisbon, cũng thiếp đi.

(*Bee: Hảo ấm áp a~ Tưởng tượng Cẩm Sách ngồi cạnh nhau bên đống lửa…

Tự nhiên nhớ đến cảnh này~*)

 

***

Sau khi trở lại cục cảnh sát, cả đám Triển Chiêu một đêm chưa ngủ đều đuối muốn chết. Triển Chiêu và Bạch Trì vừa gục trên ghế sa lon thì lập tức ngủ thiếp đi.

        Nhóm Mã Hân thì rạng sáng mới bị kêu lên nên giờ cũng không quá buồn ngủ, chỉ là nhìn thấy Công Tôn gương mặt tái nhợt, không khỏi cảm thấy bận tâm. Nhưng Mã Hân hiểu rõ, những thi thể như thế đều phải do chính Công Tôn khám nghiệm, chỉ trách tay nghề mình vẫn còn quá non nớt, có thể bỏ qua những đầu mối quan trọng, vậy nên phần lớn công việc đều là Công Tôn gánh hết.

        Bạch Cẩm Đường cũng theo tới, thấy Công Tôn gầy như thế, đã thế còn hay thức thâu đêm, bị tuột huyết áp thì chớ, lại còn không thích ăn đồ ngọt, cũng chẳng hảo thịt cá… không cáu mới lạ, mắt trừng cho Bạch Ngọc Đường da đầu tê rần. Các thành viên SCI trở về làm việc, Đại Đinh Tiểu Đinh đi mua bữa sáng cho mọi người. Bạch Cẩm Đường không ngừng vừa đấm vừa xoa, xài đủ mọi chiêu để dụ ép Công Tôn phải ăn hết một miếng bánh chocolate và nốc hết một ly sữa tươi lớn, rồi mới thả người vào phòng pháp y khám nghiệm tử thi.

(*Bee: *ôm tim* Muốn vẽ cảnh này~ Cẩm cầm đồ ngọt ép Sách ăn a~~~*)

        ***

        Những người trong SCI hút thuốc lá thật ra không ít, nhưng cũng không ai bị nghiện, đều là thỉnh thoảng thì hút vài điếu; dù sao làm cái nghề này, những thứ nhìn thấy đích không phải là xác chết thối rữa thì là biến thái. Trong trường hợp đó, thuốc lá là một loại thuốc an thần và kích thích tương đối tốt.

        Khi Công Tôn khám nghiệm tử thi nơi hiện trường, nếu như tình trạng thi thể rất kinh khủng thì anh sẽ đứng ở cửa hút một điếu thuốc. Lúc Công Tôn hút thuốc lá lộ ra vẻ thật u buồn, nhưng mà đó cũng chỉ là lúc nghiệm tử thi thôi. Đại đa số lúc bình thường thì chỉ khiến người ta dở khóc dở cười, nhất là lúc anh ở trong phòng pháp y, mặc áo blowse trắng, cầm tờ báo gác chân, miệng ngậm cây thuốc lá, tai đeo mắt kiếng… Bộ dáng ngó y chang ông chú chán đời, được cái dung nhan so với mấy ông chú như rứa thì đẹp và trẻ hơn.

(*Bee: *cắn khăn* Lúc hút thuốc vì tử thi thì đẹp kiểu bi thương, khiến con người ta rụng tim… mà sao chuyển cái roẹt sang mode bình thường kiểu mất hình tượng thế lày =))))) *vòng tay* Cháu thưa chú Công Tôn ạ~)

Mã Hán, Trương Long, Vương Triều thỉnh thoảng cũng hút, đều là tính chất nghề nghiệp. Trong số ấy thì Mã Hán là người hút thuốc lá nhiều nhất, có đôi khi không gì làm cũng sẽ tìm một chỗ hút thuốc. Nghe nói đây là thói quen hình thành từ nhiều năm làm xạ kích, đặc biệt trước và sau khi làm nhiệm vụ – hút trước khi làm nhiệm vụ là để bình tâm lại, như thế tay sẽ không run; hút sau khi làm nhiệm vụ cũng là để bình tâm lại, để ngón tay còn run sẽ không run nữa. Cho nên mới nói, khi người như họ hút thuốc lá, mang theo nhiều phần trầm tĩnh, khó trách một cô gái như Trần Giai Di lúc chỉ mới thấy Mã Hán hút thuốc lá đã đổ người ta cái rầm.

(*Bee: Vâng, người như thế không đổ cũng uổng~~~ Mã Hán là hình tượng mơ ước của rất nhiều cô gái fan SCI~ Trong đó có bạn Lu nữa thì phải. Bạn Bee không dám với cao, chỉ nhìn từ xa là được rồi, một nam nhân như thế sẽ không tới được tay bạn Bee đâu =))) Bạn Bee chỉ ước ao… bác Bao thôi =)))))*)

Đại Đinh Tiểu Đinh hút thuốc lá là vì muốn làm màu cho người ta coi hoặc là vì tâm tình tốt; tóm lại, khi họ hút thuốc lá, mắt híp, miệng cười, ngó hết sức côn đồ, còn có chút gian ác, nhiều người không biết cứ tưởng bọn họ là đám đầu đường xó chợ.

(*Bee: Em no còm men =)))) hai anh quá bỉ*)

        Bạch Cẩm Đường hút thuốc lá không còn từ nào khác để nói ngoài: gợi cảm… Có thể biến việc hút thuốc lá trở nên như thế xem như là tiền vô khoáng hậu.

        Lạc Thiên đã bỏ hút thuốc, bởi vì có Dương Dương, nhưng thỉnh thoảng khi làm nhiệm vụ cũng sẽ hút một điếu, cơ mà phần lớn thời gian đều chỉ kẹp trong tay. Triển Chiêu đã từng để ý, một điếu thuốc như thế, phần lớn anh đều để nó tự cháy hết, anh nhiều nhất chỉ hút 2/3 thôi, hơn nữa dường như khi hút đều ngẩn người, nếu như đang nói chuyện, anh sẽ tập tức dụi thuốc.

        Triệu Trinh có thể bắt chước các kiểu dáng hút thuốc lá, bởi vì phải biểu diễn, nhưng trong cuộc sống thì anh chẳng bao giờ hút, đại khái là quá lười nên lười hút. Bạch Trì thì lại càng không hút, nếu như đụng tới thuốc lá thì thể nào cũng bị nói là thiếu niên bất lương.

(*Bee: =))))))))) Trinh… Anh có thể lười tới mức nào a?

Cũng phải, cái người thà chết đói chứ không tìm đồ ăn như anh thì… haizz, hút thuốc là một việc tốn quá nhiều công sức =)))))*)

        Triển Chiêu chợt nghĩ, Bạch Ngọc Đường trong trí nhớ của anh đã từng hút thuốc mấy lần. Những lần ấy đều là những vụ án hết sức nghiêm trọng, bộ dáng thi thể thật sự rất khủng khiếp, anh sẽ hút hai điếu, cơ mà hút xong thì sẽ tìm một chỗ đánh răng, bệnh ở sạch tái phát đó mà… Nhưng Triển Chiêu thật lòng rất thích bộ dáng hút thuốc lá của Bạch Ngọc Đường, cảm giác như anh đã trưởng thành thêm vài tuổi, anh và Bạch Cẩm Đường có một khả năng tương tự nhau, biến một động tác đơn giản trở nên cực gợi cảm.

        Triển Chiêu chưa bao giờ hút thuốc lá, một mặt là vì sức khỏe, mặt khác đại khái là vì nhiều năm nghiên cứu tâm lý học đã luyện cho anh một thứ thần kinh thép, cho nên mặc dù anh là người thư sinh nhất SCI, nhưng có thể nói là năng lực tiếp nhận của anh là cường hãn nhất.

***

23 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 23

  1. Lam nói:

    Ai, có 1 chuyện Triệu Trinh ko lười nha, đó là yêu Bạch Trì của chúng ta~ kèm theo n việc như “ăn” ai kia chẳng hạn :”).

    Cái hình hình như là pic cuối truyện 1001 đêm thì phải, tôi xem rồi nè *hí hửng chạy lon ton*. Phải công nhận là quá hợp lun. Cơ mà để Bạch đại ca tóc vàng Mỹ nhân tóc đen sẽ hợp hơn *O*

    Nồi này bị bác Bao lừa tình, cụ tỷ là bị mỹ nhân bánh bao đen nhà ta làm tưởng là nồi lẩu Halloween ;___;

  2. nhanvy nói:

    yup yup, ảnh lười những việc cỏn con chứ không lười những việc lớn à nha =))
    Chệp chệp, mềnh đang tưởng tượng cảnh hút thuốc gợi cảm của đại ca :( mất máu quá

  3. hanvutinh nói:

    sao lúc ta đọc kể chuyện đêm khuya ta lại liên tưởng tới chuyện ma trong căn nhà gỗ kia nhể =)))) rốt cuộc hết cả đêm chuyên sang thói quen hút thuốc mà mềnh vẫn đang ngẩn người chờ ma =))))))))))
    p/s ta cực kì anti người hút thuốc =)

    • beedance07 nói:

      Thế là anti gần hết SCI? Anti Cẩm Đường? =)))
      Đùa đấy, ta cũng không thích người ta hút thuốc ngoài đời. Một phần là do ám ảnh ý nghĩ sức khỏe, một phần là do chưa gặp ai hút thuốc mà có được phong thái như truyện miêu tả cả =))))))


  4. bạn Ngao Tây Tạng ư…. bây h` mắt em đã hiện lên $-$
    bé Ngao đó mắc lắm đó, dữ nữa, có cái rất trung thành và chỉ có 1 chủ duy nhất

  5. Tử Tước nói:

    chợp, hút thuốc sao, mình mà hút thể nào cũng bị chưởi là hư hỏng, hừ hừ, btw, SCI thì người người đều là mĩ nam mĩ nữ, hic, làm gì cũng rất có hấp lực, hút thuốc cũng ko ngoại lệ đi

  6. Lẩu lần này bị Bác Bao lừa tềnh, Em là em cũng đổ trước anh Mã Hán ấy, cái khúc chị Di gặp ảnh, hình tượng của ảnh lúc đó tuyệt đối là suất, trầm tĩnh *mắt mơ màng* còn con chuột đó….. hút thuốc xong liền đánh răng, khiết phích tới mức đó hả =))

    Trinh Trinh, lúc còn là Hoàng Thượng chịu cực, nên khi đến hiện đại Nhã tỷ mới cho ảnh lười cỡ đó =)) (nhưng có mấy chuyện tuyệt đối là không lười nha~ còn rất năng suất *cười ám muội* chừng nào mới có đc H của Trinh Trì đây)

  7. ta ôm tim với Miêu Miêu ùi!!!! >.<

  8. HuLi nói:

    “Bạn Bee không dám với cao, chỉ nhìn từ xa là được rồi, một nam nhân như thế sẽ không tới được tay bạn Bee đâu =))) Bạn Bee chỉ ước ao… bác Bao thôi =)))))”
    *nhào dzô* *bắt tay*
    Bao đẹp trai !!!!!!!!!!!!!!
    p/s: Ta cũng ko thích nam nhân hút thuốc … mà đổ cái rầm trước ảnh của 1 anh đang hút thuốc nà. Haha

  9. nymmyhwang nói:

    Bạch đại ca là quá gợi cảm. Song sinh là quá bỉ. Triệu Trinh là quá lười. Bee là quá má mì. I luv u! Moah~

  10. Zổ nói:

    spam: header mới đẹp quá nha
    *cắn khăn* bỏ ngạn hoa làm t nhớ Tang Mạch a~~~~
    _ hết spam_

  11. chuotyeumeo nói:

    qua muc noi troi cung kinh khung.mot dai gia dinh khong gi la khong the.^0^

  12. koubeo nói:

    đêm qua em mới đọc , đọc xong rồi YY không thôi cái đoạn thuốc lá ~~~~~
    trong cơn cuồng tình đêm khuya , tâm hồn fangirl của em không cho phép em giãy dụa…chay nên … nông nổi viết cái này ;”;
    http://koubeo.wordpress.com/2013/01/17/thuoc-la-va-fangirl/
    nhờ ss mà em phát hiện bản thân … giống thiếu niên bất lương như thế này =))
    *lưu manh ss Bee*

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s