Review Du Long Tùy Nguyệt

Du tâm một chén mời ánh nến, nguyện làm uyên ương không làm tiên

Tác giả: Si Si Đích Tiếu

Edit (*chém gió*) trích đoạn: Bee

 

Nơi thanh nhã không quên đùa bỡn, đúng thời khắc gặp được kỳ tình.

Quả thực là một bộ tiểu thuyết làm cho người ta mất ăn mất ngủ; không phải là do truyện quá dài, cũng chẳng phải là chưa từng xem “Bao Thanh Thiên – Thất Hiệp Ngũ Nghĩa”, thế nhưng đối với một tác phẩm mang đậm tính cải biên như vậy lại lưu luyến say mê vô cùng – Tựa như Công Tôn ngay từ đầu chính vì Triệu Phổ mà tồn tại, và Triệu Phổ cũng vốn chờ ở nơi ấy đến khi Công Tôn xuất hiện mà thu thập.

Tất cả mọi thứ đều vô cùng vừa phải, làm cho người xem xong cảm thấy cực kỳ dễ chịu và khoan khoái, chẳng sợ sự đơn giản thuần hậu ấy làm mất đi những ưu điểm của truyện, đáng quý nhất là ở những tiết tấu của bộ hí kịch nhẹ nhàng ấy.

Đầu tiên, không thể không tán thưởng thứ nhịp điệu chậm rãi, ung dung ấy.

Trước giờ đã quen xem những truyện có tiết tấu nhanh đến chóng mặt, bỗng dưng lại bắt gặp một câu chuyện có mở đầu nhè nhẹ, chầm chậm như vậy, cảm giác quả thật rất kỳ diệu. “Du Long” từ sự xuất hiện của Công Tôn đã thiết lập một tiết tấu hành văn nhàn nhã như vậy. Đối với những truyện dài thì điều ấy lại càng đáng quý. Tính cách nhân vật phát triển không nhanh không chậm, làm nền cho một loạt sự kiện được dàn trải rất khéo léo, cuốn người đọc đắm say vào trong ấy,  hết chương này lại đến một chương khác, chẳng những chẳng khiến người ta mệt mỏi mà lại còn thêm phấn khích, chờ đợi tình tiết phát triển ở chương sau.

Mỗi lần nhìn đến phần kế tựa như xem một kết cục, sự việc chấm dứt rồi thì lại muốn thấy nhóm nhân vật chính về nhà, nhân vật chính về đến nhà rồi thì lại mong thấy cảnh gia đình đầm ấm của họ… Dù cho suốt cả chặng đường, họ đã thành gia lập nghiệp xong rồi, nhưng vẫn là cố ý tạo cảm giác câu chuyện ấy cứ mãi tiếp tục. Đây chính là nét mê hoặc của văn A Nhã, có thể gợi nên sự hưng phấn từ những tình tiết hết sức bình thường, nhìn như lối hành văn quá đơn giản, nhưng kỳ thật ẩn chứa nét nghệ thuật đầy ý vị, khiến người ta luôn mong đợi chương tới, vậy nên mới khiến một đống người bọn ta chờ đến mòn con mắt.

Tiếp theo, cũng là một điều vô cùng quan trọng, ấy chính là sự hấp dẫn của nhân vật.

Lẽ ra phải nhắc đến nhân vật ở đầu tiên, nhưng cân nhắc đến trình tự “cái ngon để dành sau” của bản thân thì đành phải xếp nó ở thứ hai. Điểm này lại càng khẳng định tài viết của A Nhã, nếu như không có những mỹ nam tử câu nhân như vậy thì ta nghĩ ta cũng sẽ không có chút hứng thú nào đối với bộ truyện phá vỡ hình tượng Công Tôn tiên sinh như vậy.

Phải, ta thừa nhận bản thân vẫn là ám ảnh Thử Miêu, tâm luôn niệm: đối với nguyên tác Thất Hiệp Ngũ Nghĩa không thể bóp méo, bởi thế nên mới nhìn thấy dàn nhân vật Công Tôn Sách x Triệu Phổ là đã cảm thấy bộ tiểu thuyết này đến tám phần là thứ vớ vẩn.

Nhưng cũng may, vừa mở ra chương đầu tiên, bắt gặp một Công Tôn không phải là Công Tôn nhưng vẫn là Công Tôn thư sinh như vậy khiến ta cảm thấy có điểm thú vị. Sau đó chứng kiến sự tưng tửng của Cửu Vương gia… Đánh chết cũng không thể không thừa nhận, đây chính là loại hình mà ta thích nhất, một đế vương công tràn ngập khí khái nam nhi, giảo hoạt mà vô lại, da mặt dày đến khắp thiên hạ không ai bì kịp, tư thái như rồng bay trên cao, cột trụ biển rộng, được trời ưu ái, hung mãnh như thú, ngang tàng như ưng, mẫu đàn ông chính trực đội trời đạp đất.

Xét ra thì Triệu Phổ vẫn xếp trên Công Tôn một chút.

Người này điên điên khùng khùng, thế nhưng lại là một nam nhân đỉnh thiên lập địa – hàng cao cấp trong các loại hàng cao cấp. Ví như so với rượu thì phải kể đến Nữ Nhi Hồng đã ủ ba mươi năm, hoặc Thiêu Đao Tử cũng rất hợp với tính nết của hắn, thế nhưng chỉ có Nữ Nhi Hồng kia mới khiến người ta vừa uống đã không kềm được mà thốt lên hai chữ “thống khoái.”

Ưu điểm của Triệu Phổ  nhiều vô kể, chỉ sợ có đem làm vua cũng là phung phí tài năng của hắn.

Tạm thời không bàn đến người như vậy có thực sự tồn tại hay không, ít nhất thì trong “Du Long”, hình tượng của Triệu Phổ đã được nặn đắp một cách vô cùng thành công.

Một, Triệu Phổ chí tình chí nghĩa.

Hơn cả tài học của hắn, nhắc đến Triệu Phổ không thể không nhắc đến tầm cao tư tưởng của người này.

Trung, hắn cúc cung tận tụy với nước nhà, toàn tâm toàn ý bảo gia hộ quốc, không cần nói đến việc hắn không muốn làm hoàng đến, chỉ nội tấm lòng rộng lớn, thẳng thắn vô tư cũng đã đáng quý lắm rồi. Triệu Trinh và hắn hiểu rõ nhau, dù biết người kia có lợi dụng mình nhưng Triệu Phổ không buồn để tâm, một người có lòng dạ như vậy chính là người có thể làm việc lớn.

Hiếu, ngay từ đầu truyện, Công Tôn đến phủ Khai Phong là để xem bệnh cho Vương phi. Vừa nghe đến chuyện này, Triệu Phổ đã không quản ngày đêm, lập tức chạy đến. Một đại tướng quân bảo vệ biên cương tổ quốc như hắn, lòng luôn nghĩ đến việc nước mà chưa bao giờ quên mẫu thân của mình, luôn để ý, quan tâm đến bà. Dù đây là một việc bắt buộc nhưng điểm này cũng khiến ấn tượng đối với Triệu Phổ càng thêm to lớn. Mà ấy cũng là một trong những tính cách đặc biệt hấp dẫn người khác nhất của hắn.

Sau này, Bát Vương gia – người hắn xem như phụ thân bị bắt cóc. Hắn vì lo lắng cho Bát Vương gia, dẫu cho có đại thắng thì mặt cũng chẳng lộ chút vui mừng. Chỉ một chi tiết vậy thôi cũng làm hình tượng của hắn trở nên sinh động hơn rất nhiều. Có đôi khi, bạn thích một nhân vật chỉ vì một khoảnh khắc mà thôi. Triệu Phổ còn có rất nhiều ưu điểm, nhưng chữ “hiếu” này của hắn, chính là điểm quan trọng nhất.

Nghĩa, Triệu Phổ xem thuộc hạ của mình như huynh đệ ruột thịt, coi bằng hữu của mình như người nhà thân thiết. Trong thế giới của hắn, người nhà là lãnh thổ mà không ai có quyền xâm phạm. Vì huynh đệ, tay chân hắn có thể cho đi. Vì bằng hữu, tính mạng hắn không ngại vứt vào nguy hiểm.

Tuy rằng hắn võ công trác tuyệt, trong thiên hạ vẫn có người có thể khiến hắn bị thương. Nhưng với hắn, dù bản thân có một ngày phải ngã xuống, hắn cũng tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn huynh đệ ngã xuống trước mặt mình.

Trên chiến trường, hắn luôn đi tiên phong, đánh nhau thì hắn đứng trước nhất. Tuy hay quản việc đâu đâu nhưng sẽ không bỏ sót điều quan trọng. Một người như thế, đừng nói là ta, bất cứ là ai đi nữa cũng đều mong có thể kết giao bạn bè, ấy tuyệt đối là một lựa chọn hàng đầu.

Chuyện lớn sắc bén, việc nhỏ cuồng dại.

Triệu Phổ đương nhiên cũng có không ít tật xấu, trong truyện có nhiều chỗ đến cả hổ phù của mình, hắn cũng vứt lung tung như đồ chơi. Nhưng một chút cẩu thả đáng yêu như thế có lẽ mới chính là điểm khiến Công Tôn rung động.

Không ai thích một người bạn đời hoàn mỹ không chút sứt mẻ, cho dù hắn có hoàn mỹ thế nào đi nữa thì người ta vẫn dễ dàng yêu mến cái sự thiếu sót của người ấy hơn. Hình ảnh mà Triệu Phổ cho Công Tôn thấy chính là một cái tôi không hoàn mỹ – hắn dễ nổi ghen, lười nhác, thậm chí vô lại, thường xuyên quấn lấy Công Tôn như đỉa bám, thỉnh thoảng lại đùa giỡn lưu manh. Dù vậy, một hình tượng như thế cũng có ưu điểm của nó, một Triệu Phổ chân thật không kệch cỡm, không khoa trương, là người đáng để người khác trả giá bằng cả tấm chân tình.

Hai, Triệu Phổ trong cái lỗ mãng có sự tinh tế.

Triệu Phổ thoạt nhìn tùy tiện, nhưng thật ra lại thận trọng vô cùng.

Đối với vợ mình, hắn có thể nói là kiên nhẫn mười phần. Hai ba lần liền Công Tôn đều rơi vào trong tay hắn, thế nhưng hắn rốt cuộc vẫn lo nghĩ cho tâm tình của người nọ, thà để chính mình nghẹn đến máu mũi lan tràn cũng không cưỡng ép vợ, làm cho bọn ta ruột như lửa đốt, chỉ hận không thể thay hắn lột sạch đồ của Công Tôn. Càng nghĩ càng thấy gã này trong sự thô lỗ lại có sự tinh thế, tất cả những điểm lợi và hại, hắn đều suy tính rất kỹ lưỡng.

Đối với thân nhân, bằng hữu, hắn thật lòng săn sóc, quan tâm; đối với chiến sự, quân địch, Triệu Phổ vẫn là một quân sự gia đích thực.

Không cần phải dũng mãnh thiện chiến mà vẫn có thể làm kẻ khác tin phục. Hắn chu toàn từ những việc nhỏ (ví dụ như lung lạc Tiểu Tứ Tử, dạy dỗ Tiểu Lương Tử, tặng Thạch Đầu…) cho đến những việc quốc gia đại sự (ví dụ như đấu trí với võ lâm tà phái, chống đỡ giặc bên ngoài…) Gã này không hổ là một công quân a! [Mặt cảm khái~]

Ba, Triệu Phổ là bàn thức ăn, là bầu rượu, là thịt cừu nướng giữa đại mạc.

Tóm lại, Triệu Phổ trong lòng ta vẫn có những điểm hết sức mềm mại. Ai mà không thích một người lúc cần thì cường, lúc cần thì nhu. Bên ngoài của hắn có thể bảo vệ Công Tôn, bên trong của hắn có thể mềm mỏng, mặc cho Công Tôn đánh mắng, lạnh có thể sưởi ấm, nóng có thể làm mát…

Quả thật là chốn về ấm áp, hàng cao cấp 100%!

“Du Long” không chỉ có một Cửu Vương gia, mà còn có một Công Tôn tiên sinh nữa.

Nói đến Công Tôn Sách, lòng ta ngổn ngang trăm bề.

Không phải bởi vì vị mưu giả râu dài lắm mưu trí kia, cũng không phải một thư sinh kỳ lạ như Nhậm Tuyền, mà bởi Công Tôn Sách của “Tam Hiệp Ngũ Nghĩa” mới là hình tượng lý tưởng trong lòng ta.

Công Tôn Sách ở đây có thể không được ôn nhuận như ngọc, không giảo hoạt mạnh mẽ, cũng chẳn phải thần tiên hạ phàm, chạm tay vào là bệnh khỏi. Nhưng Công Tôn Sách mà A Nhã tạo dựng là một Công Tôn Sách không thể làm người ta chán ghét được.

Công Tôn có ba ưu điểm lớn.

Một, không nói “không thích” khi đã thích.

Điểm ấy có thể dễ dàng nhận ra, phần lớn hình tượng nữ vương thụ đều là mở miệng ra là chối đây đẩy, ở điểm này, Công Tôn không hề làm ta thất vọng. Đối với y, thích là thích, không thích là không thích, tuy nhiên, mức độ thích cũng có thể thay đổi.

Hai, khi tức giận sẽ không giấu diếm.

Một khi Công Tôn tức giận liền tay đấm chân đá, sau đó sẽ bớt giận. Điểm này thực sự rất đáng yêu [Mặt moe]

Phần lớn thời gian, khi nam nhân bị gọi là đáng yêu sẽ cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng mà từ này miêu tả rất chính xác.

Mỗi khi Công Tôn tức giận rượt Triệu Phổ chạy ngoài phố, trong lòng ta sẽ nghĩ đến cảnh tượng ấy mà trở nên ấm áp, thực sự cảm thấy được sự đáng yêu của Công Tôn, không phải dạng đáng yêu ngoài mặt như Tiểu Tứ Tử, mà là buộc người ta phải yêu thích bởi chính bản chất bên trong của y.

Triệu Phổ thích y có lẽ không phải vì dung mạo xinh đẹp hay học vấn uyên thâm, mà là y hợp với tính tình của hắn, bởi vậy mới giao hết cái thân lưu manh của hắn cho Công Tôn.

Ba, không làm ngươi đau lòng vô duyên vô cớ, ngược lại, khi ngươi đau lòng, y nhất định sẽ ở bên cạnh ngươi bầu bạn.

Đây mới là điểm đáng quý nhất của Công Tôn.

Công Tôn tài trí hơn người, tinh thông y lý, dược lý, bên ngoài nho nhã, thanh lịch, dung mạo tuyệt không tầm thường, tính tình không tranh đua với đời, thiện ác rõ ràng, tấm lòng cứu giúp người đời vô cùng to lớn, thân đã là cha nhưng lại trong trắng thuần khiết… cơ mà cũng không phải là không có khuyết điểm. Giống như Triệu Phổ, Công Tôn cũng là người có nhiều điểm thiếu sót.

Nhưng khi đại sự đến, y luôn biết phân nặng nhẹ; khi Triệu Phổ ưu phiền, y nhất định sẽ lặng lẽ ở bên cạnh phụng bồi hắn; khi Triệu Phổ tức giận, y sẽ nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay ấy…

Một Công Tôn Sách như vậy thế nào có thể làm cho người ta chán ghét được?

Đây có lẽ là phương pháp tốt nhất để nhào nặn nhân vật của A Nhã – người đó có thể không hoàn mỹ, nhưng nhất định sẽ có phong cách riêng của mình, hơn nữa với phong cách ấy, đảm nhận một vai trò rất quan trọng trong thế giới của mình.

Đấy là thế giới do A Nhã tạo ra, là thế giới mà chúng ta muốn nói đến, thế giới hạnh phúc của Du Long Tùy Nguyệt.

*************

Thật ra bên trên chỉ là trích đoạn của một bài review dài về Du Long Tùy Nguyệt của Nhã. Và đoạn trên là đoạn ta yêu thích nhất nên quyết định edit *cố gắng ít chém gió* để chia sẻ với mấy cô bạn thân và mọi người; nhất là muốn gửi nó đến Tiểu Lạc – người đã edit “Du Long Tùy Nguyệt” cho chúng ta a~ Tuy đọc xong truyện đã lâu, nhưng dư vị của nó cứ kéo dài đến tận mãi bây giờ, đủ mạnh để khiến bạn Bee cất công edit bài review này. Du Long Tùy Nguyệt thực sự là một tác phẩm đáng để đọc~

Nếu ai còn chưa đọc truyện thì link đây:

http://silversky611.wordpress.com/m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c-dam-m%E1%BB%B9/du-long-tuy-nguy%E1%BA%B9t/

Không đọc là tổn thất lớn thì ráng chịu nhá~

16 comments on “Review Du Long Tùy Nguyệt

  1. Vy Vy nói:

    đúng vậy, Du long tùy nguyệt chính là truyện dẫn dắt ta đến với thế giới đam mỹ. Sau này, ta đã đọc thêm rất nhiều truyện nữa nhưng mãi mãi trong lòng ta DLTN vẫn đứng vị trí thứ nhất trong trái tim này. Công Tôn và Triệu Phổ chưa hẳn là 2 nhân vật 9 ta iu thích nhất ( ta iu couple Triển- Bạch nhất cơ) nhưng đây là mối tình ta iu nhất đó, các nàng chớ bỏ qua nha

  2. Lam nói:

    Chỉ có thể nói, tình cảm ta dành cho truyện vẫn vẹn nguyên như ngày đầu bước chân vào nhà Lạc bảo bảo :”)

  3. allison nói:

    Mình rất thích Du Long, đọc cách đây nữa năm rồi mà mổi lần nhắc tới mình vẫn còn nhớ đến hình ảnh Tiểu Tứ Tử, Công Tôn, Triệu Phổ . Công Tôn nổi bật với hình tg nhã nhặn, kiên cường học thức, tài hoa uyên bác thông minh hơn ng đến nổi vụ án nào có y là phá nhanh tức khắc… But ng làm mình ấn tg nhất là Triệu Phổ ( ko tính Tiểu tứ tử nha, coi xong chỉ ao ước có 1 đứa con cute như vậy :)) Một cửu vương gia bề ngoài khôi ngô, hào sảng, tính tình thẳng thắn, phóng khoáng tự tại, mặt dày vô lại thích trêu trọc Công Tôn :)) Nhưng khi cầm thanh đao trong tay lại trở nên uy phong, khí phách hơn ng. Một vị võ tướng trên chiến trường khiến quân địch nghe tên phải vỡ mật vậy mà đối với ng thân, ng yêu hắn chân thành, gần gũi, có đôi khi dịu dàng theo cách nào đó. Triệu Phổ là một quân tử có tình có nghĩa, ko ham quyền vị, tất cả những gì triệu phổ làm là vì bách tính, giang sơn, vì người thân mình mà không ngại gian khổ chục năm ngoài chiến trường. Thật sự mình thấy Triệu Phổ xứng làm hoàng đế hơn but lòng dạ anh ngay thẳng, lương thiện như vậy thì ko thích hợp cuộc sống đế vương phức tạp, đầy âm mưu tranh quyền đoạt lợi, cuộc sống tự do tự tại cùng với Công Tôn và ng thân mới thật sự là cái anh cần

    Mình ko thích Thất Hiệp Ngũ Nghĩa và càng ghét sự bóp méo tính cách của Triệu Phổ , Công Tôn ở Ngốc ngốc tiểu thần bộ, mình chỉ vì thích Tiểu Tứ tử quá nên mới xem, But Du Long vẫn là bộ mình thích nhất trong bao công đồng nhân

    • beedance07 nói:

      Triệu Phổ của Du Long thì không cần phải nói rồi~ Một người như thế quá lý tưởng đi ~ Ước mơ của bao thiếu nữ =)))
      À, mình nghĩ ở đây ý của bạn là “Thất Ngũ Kì Án Lục” đúng không? =))) Còn “Thất Hiệp Ngũ Nghĩa” là bản gốc cho các bộ đồng nghiệp văn a =)))

  4. DLTN chính là bộ truyện dẫn em đến với tình yêu Thử Miêu ấy, quả thật mới đầu khi thấy chữ Công Tôn thì em nghĩ ngay đến bác Nhậm Tuyền thôi, nên hơi lo sợ rằng mình tiếp thu không được. Nhưng sau khi đọc vài chương đầu, lập tức đã bị cuốn hút. Quả thật văn Nhã tỷ rất hay, rất lôi cuốn, dù đến khi Công Tôn và Triệu Phổ đã về ở Tiêu Dao Đảo, vẫn mong có thể được xem tiếp, và Nhã tỷ đã không phụ lòng mong mỏi của mọi người khi sáng tác QHTH (lúc này Thử Miêu đã đc nâng cấp thành vai chính =)) Em rất phục Nhã tỷ, lối văn nhẹ nhàng tinh tế, nhưng rất hợp lý, và nhất là xem những vụ án (SCI, Tội Ái An Cách Nhĩ,…) thì không thể không tán thưởng lối suy nghĩ ấy. Những tình tiết đan xen nhau một cách hoàn mỹ, dù khó tin cỡ nào, đến khúc cuối, vẫn cho ra một lời giải thích hợp lý.

    Và cũng nhờ Nhã tỷ nên em mới có thể quen được Bee tỷ nè :P <3

  5. jasles49 nói:

    bộ truyện đầu tiên ta xem là sci mê án bộ thứ 2 là du long tùy nguyệt
    Lúc ấy ta chưa biết nhà nào cả lọ mọ đọc QT cả buổi nhưng vẫn thích.
    Lúc ấy ta nghĩ Công Tôn thì rất hợp bạch đại ca nhưng khi coi du long ta lại thấy có lẽ Triệu Phổ hợp với Công Tôn ở thời xưa hơn ( hơi ba phải nhưng chuyện của Nhã tỷ là vậy ai cũng có một chỗ riêng của họ. ). Lúc trước ta thích Triệu Phổ đơn giản là thich cái tính tưng tưng và tình cảm sâu sắc anh dành cho Công Tôn nhưng nhờ bài viết của nàng ta thấy rõ vì sao mình lại thích anh ta. Ta cũng rsa61t muốn kết bạn với một người như anh ta. Cám ơn những phần phân tích của nàng bee nha
    nhưng ta vẫn thích Thử Miêu hơn

  6. ngandiem nói:

    ta vẫn treo DLTN trong bookmark đt, chỉ cần Tiểu Lạc không đóng blog thì ta vẫn điềm nhiên ghé vào đọc một hai chương hoặc thậm chí mấy chục chương cùng một lúc dù đã đọc đến thuộc cả mặt chữ, chỉ để thỏa mãn một chữ nhớ trong lòng. Ta yêu mất cái người tên Triệu Phổ đó, quả thật như mọi người thường nói, là hàng cao cấp trong hàng cao cấp. Một người như thế, hiếu – trugn- nghĩa – tình đều làm người ta luyến tiếc không thôi, ta nhớ có đoạn Công Tôn vì sợ làm Tiểu Tứ Tử nháo (trá hình vì sợ trễ ngày thành hôn =)) ) đã đòi thú Triệu Phổ trước ngày đã định, ấy vậy mà giờ G đã điểm mà hắn còn đứng đó “ngu” mặt ra, phải ăn đạp của Giả Ảnh mới gật đầu trong mơ =)) “thú, gả không quan trọng, miễn về ta là được”
    Trời ơi~~~~ ta yêu con người đó đến chết mất, nhưng giả sử ngoài đời có một Triệu cửu vương gia như thế xuất hiện thì tâm hồn thiếu nữ của ta (có lẽ) cũng ko thể nào phát hiện được mặt quân tử, chính trực chân đạp đất đầu đội trời, ta kéo bạn Kiêu “điên” chạy loạn của con người đó đâu. Haizzz, thực tiếc mà, vì vốn dĩ ta cũng không phải một Công Tôn, mà Triêu Phổ dù ở đâu cũng chỉ dành cho Công Tôn thôi *ôm tim*
    ta đã đọc Ngốc Ngốc Tiểu Thần Bộ vì bấn loạnTiểu Tứ Tử và cũng muốn gặp lại cặp “vợ chồng già” ấy, nhưng ta vẫn bỏ ngang sau mấy chương đầu tiên vì cũng không chịu được tính cách của Triệu Phổ lẫn Công Tôn. Có lẽ, ta chỉ yêu Triệu Phổ và Công Tôn trong Du Long, và ta cũng đã cài luôn lập trình trong đầu về gia đình Vương Gia ấy rồi ;))
    Ba đầu ta cũng rất chi bất mãn vì đoạn tả trăng tả mây trong đêm trước mùng hai, nhưng dạo gần đây nghĩ lại thì, nếu là Triệu Phổ “chỉ lưu manh mỗi Công Tôn” thì đó quả là cái cảnh H đẹp đẽ nhất rồi =))
    p/s: và ta cưng nhất vẫn là cái tính thích khoe tài và cực kì sốt ruộc khi chưa kịp có cơ hội để khoe mẽ trước mặt vợ yêu của Cửu gia =))
    *cuối đầu* cảm tạ nàng Bee đã share, lâu lâu mới chui đc lên compu, lần này type đã tay thât =))

  7. MeggiMed nói:

    *đánh trúng điểm yếu của cô Med*

    Trạch Lam, Trạch Lam biển rộng nhớ sông dài của ta :(((((((((((((((
    Mẫu đàn ông như thế, đừng nói là đam mỹ, dù có là ngôn tình đi nữa thì ta vẫn thích. (giống như Công Tôn của SCI có là phụ nữ ta vẫn thích :D).
    Lúc đầu ta chỉ nghĩ, phải là người có bản lĩnh lắm mới có thể sống thẳng thắn như vậy. Làm điều mình muốn, nói điều mình nghĩ, ngạo nghễ giữa đời.
    Nhưng không, Triệu Phổ không phải Bạch Ngọc Đường. Dù gì hắn cũng sinh ra trong gia đình đế vương, nếu không có Triệu Trinh, có lẽ còn chẳng được gọi là gia đình (dù Thái Phi rất thương con, cả vợ chồng Bát Vương, nhưng nếu đọc sang Quỷ Hành sẽ thấy, họ cũng vẫn thương nhất có thể trong giới hạn của hoàng gia. Còn Trinh dù “lợi dụng” Trạch Lam, nhưng vẫn là vượt quá sự tôn trọng yêu kính của một hoàng đế với thần tử của mình.). Hắn nói năng ngạo nghễ nhưng không ngạo mạn, ngông cuồng trong khuôn khổ. Hắn biết điều gì nên nói, điều gì không – tuy rằng nếu rơi vào tai người nhỏ mọn thì thật muốn đấm =))))))))))))))))).
    Và hắn không chỉ làm điều mình muốn. Hắn làm với trách nhiệm và sự tận tâm. Trung Hiếu Nghĩa Tình, không chỉ là điều hắn yêu, hắn cho rằng đúng là hắn làm. Hắn có trách nhiệm, và hắn gánh vác. Người đàn ông như thế không phải ước mơ của mọi thiếu nam thiếu nữ sao? Dám yêu, dám làm, dám nói, dám hết mình, nhưng không chỉ nghĩ cho mình. Manly…

    Còn Công Tôn.
    Công Tôn của Du Long thì khá hơn Công Tôn của SCI một chút (và vứt cái đám thất ngũ đi =.=), đó là anh chắc chắn là nam =)))))))))))))) Xấu tính hơn, vụng về hơn, “thô” hơn một chút, cuồng hơn một chút, chất phác hơn một chút. Công Tôn SCI thì như một phụ nữ tính tình có hơi thiếu khéo léo chút, nhưng dần dần học hỏi thì chả khác vợ hiền có tính kiều man là bao (y như Bàng Phi, ít điệu hơn tí =))))))))))
    Nhưng cả hai Công Tôn ta đều đồng ý, đã thích thì sẽ không nói không thích. E dè để bảo vệ bản thân, đó là khôn ngoan, nhưng dám thẳng thắn với lòng mình.

    Và đó là điểm ta thích nhất ở truyện Nhã. Mấy bạn nữ vương thụ “ứ ừ iem hổng có thích anh đâu” rồi nhào vào cưỡi người ta thì không có trong truyện, khá vậy =))) Cả nam cả nữ (nhấn mạnh: Mã Hân và Bàng Phi và….) đã yêu là yêu. Có thể tự thuyết phục bản thân không biểu hiện hay làm gì quá đà, vì điều này “không phù hợp” or abc xyz gì đó, nhưng một khi lòng đã giác ngộ “chết cha mình yêu thằng chả mất ràu”, thì không có chuyện ngúng nguẩy. Và không chỉ trong chuyện yêu đương. Tình cảm, công việc, Họ có bản lĩnh, họ dám sống thật, lại không thô lậu tới mức biểu hiện trực tiếp tuốt tuột ra ngoài. Họ không nói dối, chỉ là đôi lúc không nói hết sự thật, nhưng họ không nói dối mình.

    *điên rồi* *ai bẩu cô Bi oánh trúng điểm yêu của cô Med* *ngúng nguẩy đi ra*

  8. Tiểu Lạc nói:

    Bé Bi, ta dẫn link audio vào page Du Long nhà ta nga~

  9. nhanvy nói:

    ta ko có ý so sánh, nhưng so về độ dài thì bộ này có thể sánh ngang với mấy bộ của Hỏa Ly. Nhưng đọc Du long, ta không hề chán, không hề mệt, không hề muốn dừng và đọc xong còn muốn đọc lại :”>

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s