Lẩu thập cẩm SCI (nồi đặc biệt) – Quà Halloween

 Lẩu Thập Cẩm SCI

Nguyên tác: Nhĩ Nhã

Nồi đặc biệt

To Eat or Not to Eat?

Fanfic: Bee

Beta: Med

Thể loại: Pink Dark lẫn lộn, Kinh dị, sinh tử(?)

Warning: Viết cho Halloween, bà con hãy nhớ cho điều này. Không biết viết truyện này xong có làm ai sợ được không, nhưng hình tượng và số phận nhân vật đều bị bóp méo. Nếu nhắm chấp nhận được thì đọc hén.

Nhắc lại lần nữa, đây chỉ là fanfic không có thật. [Cho dù SCI cũng không có thật =.=]

***

Giữa tháng mười, tiết trời se lạnh. Những cơn gió thu ùa về mang theo luồng hơi ẩm ướt khiến đầu Công Tôn giật từng cơn đau nhức. Công Tôn ghét lạnh. Bước nhanh từ cửa hàng tạp hóa ra xe, anh chỉ mong sớm thoát khỏi cái lạnh cắt da cắt thịt này. Chỉ tiếc là hôm nay Bạch Cẩm Đường vướng buổi họp hội đồng quản trị ở công ty, không thể chở anh đi mua đồ.

“Nếu có hắn ở đây chắn gió thì tốt quá…” Công Tôn thầm nghĩ, hai má và chóp mũi đã hơi hồng lên, không rõ là vì lạnh hay là vì nhớ đến ai đó.

Anh kéo chiếc khăn choàng cổ cao nửa mặt, tiếp tục sải bước về hướng xe. Bất chợt, anh thấy đằng xa có một đứa bé đang ngồi co ro nơi góc tường giữa tiệm bánh kẹo và tiệm trái cây đã đóng cửa. Trời đã khuya, đường vắng vẻ, đứa bé lại chỉ có một mình, Công Tôn bỗng cảm thấy bất an, nhanh chân bước đến gần nó.

Đó là một đứa bé dị dạng, làn da vàng vọt, bủng beo. Hơn nửa khuôn mặt nó bị mái tóc lòa xòa che mất, chỉ lộ trọn cái miệng rộng gần đến hai bên quai hàm. Đôi môi đứa bé tím rịm, dưới cổ có một cái bướu khá to.

“Cháu bị lạc mẹ sao?” Công Tôn cất tiếng hỏi, “Sao giờ này lại ngồi ở đây? Nếu bị lạc thì để chú đưa cháu đến đồn cảnh sát, họ sẽ tìm mẹ cháu ngay, được không?”

Đứa bé ngẩng đầu lên, nhìn Công Tôn một lúc rồi cười, “Không ạ. Mẹ cháu chỉ đi vệ sinh một chút rồi sẽ quay lại ngay.” Nói rồi chỉ vào một buồng vệ sinh công cộng ở công viên đối diện.

Công Tôn cũng yên tâm phần nào, mỉm cười với đứa bé, “Vậy thì tốt rồi.”

Chà… Một con mồi không tồi chút nào…

Đang lúc Công Tôn định xoay người rời đi thì đứa bé đó chợt kéo tay áo anh lại, chìa ra trước mặt anh một viên kẹo chocolate, “Tặng chú. Halloween vui vẻ ạ.”

Công Tôn cười thầm trong lòng, “Thằng bé này, nó không biết là đến ngày 31 mới là Halloween sao.” Nhưng anh vẫn đưa tay nhận lấy viên kẹo, “Cám ơn cháu.”

Bỏ viên kẹo vào trong túi, Công Tôn thoáng thấy phía xa, một bóng phụ nữ vừa bước ra khỏi buồng vệ sinh. Anh bảo, “Mẹ cháu đang quay lại rồi. Vậy chú đi trước nhé.” Sau đó xoay người bước trở về xe.

Công Tôn không hề nhìn thấy, trong ánh đèn đường nhập nhoạng, người đàn bà kia đã loạng choạng ngã xuống, bật cười điên dại.

Anh khởi động xe chạy về nhà.

Người đàn bà bỗng vùng dậy, băng qua đường, điên cuồng lao mình về phía đứa bé. Một chiếc xe tải lao vút tới, hất văng bà ta lên trời. Thân mình người đàn bà đập xuống đường, sọ não toác vỡ một mảnh, những khối não bắn tung tóe ra ngoài. Chiếc xe trọng tải lớn vẫn ầm ầm cán đến, chẹn ngang xác của bà ta như cán dẹp một con chuột chết. Nát bấy. Cái xác chỉ còn lại một bãi nhầy nhụa, cái đầu đã hoàn toàn bị vặt đứt khỏi thân người. 

Đứa bé thong thả tiến đến nơi quốc lộ, bình thản nhìn thứ bầy nhầy trước mắt, rồi bật cười điên dại, “Phế thải! Đúng là thứ phế thải! Cũng may mà ta vừa tìm được con mồi mới. Giờ mới thú vị chứ!”

Nói rồi nó tung người, biến mất giữa không trung. Dưới ánh đèn vàng vọt chớp tắt, chỉ còn lại những mảnh xác nát bấy dính nhớp xuống mặt đường trải nhựa, và một cái đầu phụ nữ chỏng chơ, trên mặt vẫn còn vương lại nét kinh hoàng và điên dại.

Nhân viên vệ sinh… sẽ có một đêm quét dọn bận rộn đây… Hi hi hi…

.

Ngồi bên trong xe, hệ thống điều hòa làm cơ thể Công Tôn ấm dần lên. Anh cầm tay lái, mắt chăm chú nhìn về phía trước. Bỗng dưng, Công Tôn cảm thấy xây xẩm mặt mày, anh đỡ trán, thầm nghĩ, “Quên mất, cả ngày chưa ăn gì. Tối qua Cẩm Đường cũng phải ở lại công ty xử lý giấy tờ khẩn cấp nên cũng không mang thức ăn đến cho mình. Cũng tại thi thể lần này hơi khó xử lý…”

“Không được viện cớ. Nếu em còn nhịn ăn thì tôi sẽ dùng miệng mớm sữa cho em trước toàn thể SCI.”

Công Tôn đen mặt nhớ lại lời đe dọa hôm trước của người nào đó… Nhíu mày, anh lục lục trong túi áo, lấy viên chocolate mà đứa bé kia tặng cho, bóc vỏ, bỏ vào miệng nhai nhai, “Vậy là ăn rồi đấy nhá.” Công Tôn bào chữa với lương tâm rồi tự nhủ, “Về nhà ngủ một giấc rồi sẽ dậy ăn thêm.”

Ăn rồi. Đúng thế, phải ăn nhiều vào thì mới đủ dinh dưỡng…

 

***

 

Lúc Bạch Cẩm Đường về đến nhà thì đã hơn hai giờ sáng. Anh nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, bước đến bên cạnh giường. Nhìn thấy Công Tôn đang say ngủ, gương mặt xinh đẹp hiện lên dưới ánh đèn mờ ảo, anh khẽ mỉm cười, quỳ một gối lên tấm đệm, cúi xuống hôn lên tóc của người nọ.

“Về rồi à?” Đôi mắt Công Tôn hé mở.

“Ừ.” Bạch Cẩm Đường nằm xuống bên cạnh, ôm cơ thể mảnh khảnh kia vào lòng, “Hôm nay đã ăn gì chưa?”

“Rồi.” Ngẫm nghĩ một lúc, “Nhưng giờ đói lại rồi.”

“Ừ, tôi có mua cơm về đây. Dậy ăn đi rồi ngủ tiếp.”

Công Tôn dụi dụi mắt, nhổm người dậy, “Ừm~”

Bạch Cẩm Đường nhìn thấy cảnh ấy, tâm bắt đầu ngứa, đợi Công Tôn bước xuống giường rồi thì âm thầm nắm tay đầy chí khí, bụng tính toán, “Đợi bà xã ăn xong thì tới lượt mình!”

Đêm hôm đó, người nào đó thành công thực thi kế hoạch mình, làm suốt ba tiếng với Công Tôn rồi mới hài lòng đi ngủ.

***

Sáng hôm sau, Công Tôn mệt mỏi tỉnh dậy, nhìn xuống, thấy cơ thể đã được chăm sóc sạch sẽ, nhưng điều làm anh kinh ngạc nhất chính là… Phần bụng trước giờ bằng phẳng của anh bỗng nhiên to lên một chút, trông giống như vừa ăn một bữa no căng vậy.

“Là do ăn khuya nên béo lên ư?” Công Tôn há hốc miệng, thầm tự hỏi. “Mà không đúng, rõ ràng là ăn xong có vận động…” Nghĩ đến đây, mặt đỏ lên, quay sang đạp nhẹ tên cầm thú bên cạnh.

“Ngủ tiếp đi.” Bạch Cẩm Đường chộp lấy “gót hồng” của vợ yêu, nhét lại vào chăn, “Hôm nay anh đã xin phép cho cưng nghỉ rồi.”

Việc này đã trở nên quá quen thuộc với Công Tôn… Anh thở ra một hơi rồi theo thói quen, nép đầu vào lòng của Bạch Cẩm Đường, nhắm mắt, ngủ tiếp.

***

Ngày tiếp theo, Công Tôn mặc quần áo đi làm, kinh hoàng nhận ra bản thân phải cố gắng lắm mới nhét vừa người vào bộ đồ bình thường có phần rộng kia.

“Béo lên thật rồi…” Công Tôn sầu não, quyết định hôm nay phải đi mua đồ mới.

Đến phòng pháp y, Công Tôn gọi Mã Hân vào để cùng kiểm nghiệm thi thể lần cuối. Thế nhưng khi vừa tiến gần đến bàn phẫu thuật, Công Tôn đột nhiên ôm miệng chạy vào phòng vệ sinh. Mã Hân lo lắng đứng bên ngoài, nghe thấy tiếng Công Tôn nôn thốc nôn tháo ở trong, cô sốt ruột, liên tục đập cửa, “Thầy! Thầy! Thầy ơi! Thầy có sao không ạ?!”

Công Tôn tưởng như mình đã nôn hết ruột gan ra ngoài, đầu óc ong ong, không còn hơi sức để trả lời Mã Hân nữa. Mãi đến trong bụng trống rỗng, chỉ có thể nôn ra toàn nước chua, Công Tôn mới chống tay đứng dậy, run rẩy bấm nút dội bồn cầu, rồi loạng choạng bước ra ngoài. Vừa đóng lại cánh cửa phòng vệ sinh, mọi vật trước mắt anh bỗng tối sầm. Công Tôn ngã xuống sàn đá, ngất lịm đi trong tiếng kêu đầy lo lắng của Mã Hân, “Thầy! Thầy! Đội trưởng Bạch! Tiến sỹ Triển!…”

***

Bạch Cẩm Đường vừa nghe tin Công Tôn ngất, dẹp bỏ hết hội nghị, chạy như bay đến văn phòng SCI. Anh tới nơi vừa lúc mọi người đang chuẩn bị đưa Công Tôn đến bệnh viện.

“Không cần, để anh đưa Công Tôn về nhà.” Bạch Cẩm Đường ngăn lại. Chỉ trong vài ngày số lần Công Tôn bị ngất phải nhập viện đã vượt quá ba. Lần này anh muốn mời bác sỹ chuyên khoa đến khám riêng cho Công Tôn, làm một đợt kiểm tra sức khỏe toàn thân và xin một chế độ dinh dưỡng đặc biệt cho cái người ăn uống thất thường kia.

Điều mà anh không bao giờ ngờ tới là, kết quả mà vị bác sỹ kia đưa ra chính là… Công Tôn đã có thai.

Khi nghe xong tin ấy, Bạch Cẩm Đường đương nhiên không dám tin, lập tức gọi thêm chục vị bác sỹ nữa đến. Và ai cũng rút ra kết luận giống nhau: Công Tôn nhà anh đã mang thai, nhìn vào tình trạng thai nhi thì có vẻ như đã được hai tháng.

Công Tôn nghe kết quả, sắc mặt tái nhợt, điều này cũng quá phản khoa học đi. Bạch Cẩm Đường ban đầu cũng bị sốc, nhưng rất nhanh liền tiếp nhận sự thật ấy, lập tức gọi điện dàn xếp với Bao Chửng cho Công Tôn nghỉ phép dài hạn.

Cả đám SCI biết tin liền kéo đến thăm, mua đầy các loại hoa quả bánh trái để bồi bổ cho đại tẩu. Vì Triển Bạch mama đều đã xuất ngoại du lịch với hai papa nên Triển Chiêu bảo Bạch Ngọc Đường hầm chân giò cho Công Tôn ăn. Bạch Trì mắt long lanh xin sờ bụng của Công Tôn. Đại Đinh Tiểu Đinh thì rủ nhau nghiên cứu cuốn “100 cách để chọc bấy bi cười”. Không khí vô cùng náo nhiệt. Bạch Cẩm Đường sợ Công Tôn không nghỉ ngơi được nên chỉ cho mấy đứa nhóc kia thăm nom một chút rồi tống về hết.

Điều kỳ lạ là đứa bé trong bụng của Công Tôn lớn rất nhanh, lẽ ra phải tốn mấy tháng mới thành hình thì nó chỉ mất vài ngày. Bạch Cẩm Đường thấy tình trạng ấy của Công Tôn, lập tức giao hết việc của công ty cho Đại Đinh Tiểu Đinh, đóng đô luôn ở nhà để chăm sóc cho vợ con. Công Tôn cũng trở nên khác lạ – anh ăn rất nhiều. Chẳng cần Bạch Cẩm Đường thúc ép, Công Tôn bỗng dưng vô cùng nhiệt tình với việc ăn uống. Mớ thức ăn thăm nom nhiều tới mức chất đầy hai cái tủ lạnh trong nhà mà Công Tôn đã chén sạch trong vòng một ngày. Bạch Cẩm Đường thấy vậy rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ chắc vì có con nên thể trạng khác lạ, vui mừng đi mua thêm một đống đồ ăn về nhà.

Nữa… Nữa… Ta vẫn đói. Ta muốn ăn nữa.

***

Tình trạng của Công Tôn càng lúc càng quái lạ. Chỉ mới hơn một tuần mà bụng anh đã lớn như phụ nữ có thai sáu tháng. Tính cách cũng trở nên cực kỳ trầm lặng, suốt mấy ngày qua, anh hoàn toàn không nói một lời nào với Bạch Cẩm Đường. Bạch Cẩm Đường nghĩ có lẽ là do thai nghén khiến tính tình trở nên khó chịu, nên cũng không ép anh nói chuyện, chỉ toàn tâm toàn ý chăm sóc cho Công Tôn.

Một đêm cuối tháng mười, trong phòng ngủ của hai người, Bạch Cẩm Đường ngồi bên giường, một tay nắm lấy tay Công Tôn đang nằm, tay còn lại nhẹ nhàng kéo chăn lên cho người nọ. Công Tôn đã ngủ vùi suốt một ngày nay, không khỏi khiến Bạch Cẩm Đường lo lắng. Đột nhiên, đồng tử của Công Tôn khẽ chuyển động, anh từ từ hé mắt…

“Sách…” Bạch Cẩm Đường vừa lên tiếng thì lập tức khựng lại. Anh ngây người ra một lúc rồi mới cất giọng run run hỏi, “Mắt em… làm sao thế?”

Đôi đồng tử của Công Tôn đỏ thẫm, mờ đục, không còn chút ánh sáng nào phản chiếu trong ấy.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Công Tôn khàn đục cất tiếng, “Cẩm… Đường… Muốn… Ăn…”

***

Ngày 31/10, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu quyết định đến thăm nhà đại ca đại tẩu, không quên mang theo một hộp kẹo chocolate. Hôm trước nghe anh hai gọi báo rằng, đứa bé trong bụng là con trai, mà hai người lại nghe nói rằng mang thai con trai thì sẽ thèm ngọt nên hôm nay mang kẹo đến.

Hai bạn nhỏ đứng trước cổng bấm chuông mãi mà không có ai trả lời. Triển Chiêu nói, “Tiểu Bạch, cậu biết mã số nhà mà đúng không?”

“Ừ,” Bạch Ngọc Đường đáp. “Là ngày cưới của họ.”

“Tôi nghĩ chúng ta cứ vào đi, xem như là tạo bất ngờ a.”

Bạch Ngọc Đường ngẫm nghĩ một lúc, hiện giờ Công Tôn đã như vậy, chắc là họ cũng không XXOO được, có vào cũng không làm gián đoạn để chọc anh hai nổi khùng… “Ừm, vậy cũng được.” Bạch Ngọc Đường gật đầu thuận theo.

Khi vừa vào bên trong, cả hai lập tức nhíu mày trợn mắt… Mùi máu!

Một mùi máu tanh xộc vào mũi hai người, phảng phất cả mùi xác thịt thối rữa lan tràn khắp không gian.

“Anh hai! Công Tôn!” Hai người đồng thanh kêu lên, không hẹn mà cùng lao về phía căn phòng ngủ của Bạch Cẩm Đường và Công Tôn Sách.

“Rầm!”

Bạch Ngọc Đường phá cửa xông vào, chĩa súng về phía trước.

Đó là cảnh tượng kinh hoàng nhất mà họ từng được thấy trong suốt cuộc đời làm cảnh sát. Ngay đến cả Triển Chiêu cũng phải trợn tròn mắt, tay không tự chủ mà bụm miệng lại. Bạch Ngọc Đường không dám tin vào mắt mình, chân lảo đảo lùi về sau hai bước, bàn tay cầm súng lần đầu tiên run rẩy.

Xác của Bạch Cẩm Đường vương vãi trên chiếc giường cỡ đại. Trên khuôn mặt anh, đôi tròng mắt đã bị móc ra, loang lổ máu. Cơ thể anh bị xé mở banh, lục phủ ngũ tạng đều bị moi ra nhưng đã không còn đầy đủ nữa.

“Rốp rốp rốp…”

Cảnh tượng kinh hoàng ấy mãi mãi khắc sâu trong tâm trí Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường.

Công Tôn khi ấy đang bò bên cạnh xác của Bạch Cẩm Đường, tay vốc lấy phần nội tạng cho vào miệng. Cắn. Nhai. Nuốt.

Khắp người bê bết máu.

“Rốp rốp rốp…”

“Anh… Anh… Anh haiiiiiiiii!!!”

Bạch Ngọc Đường gào lên, trong khoảnh khắc, giương súng –

“ĐOÀNG!”

Mùi thuốc súng phảng phất trong không khí.

Một phát đạn xuyên thủng trán Công Tôn.

Công Tôn chầm chậm ngã xuống bên cạnh xác Cẩm Đường.

“KHÔNG!!!” Triển Chiêu ôm đầu hét lên.

Ha ha ha… Ha ha ha… Ha ha ha ha ha ha…

Một tràng cười ma quái vọng lên…

Halloween vui vẻ.

Chính xác hơn là phát ra từ trong bụng của Công Tôn.

Một bàn tay mũm mĩm chọc thủng bụng của Công Tôn, thò ra ngoài, đẫm máu.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu trân người nhìn cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt.

Một bàn tay nữa theo đó thò ra, xé rách cơ thể Công Tôn. Một đứa bé sơ sinh trỗi mình ngồi dậy, khắp người đỏ hỏn…

.

“AAAAAAA!!”

Công Tôn thét lên, ngồi bật dậy trên giường, khắp người túa đầy mồ hôi lạnh…

“Hộc…Hộc…” Anh thở dốc một hồi, đỡ trán, lấy tay áo lau mồ hôi trên mặt. Mất một lúc sau anh mới lấy lại hô hấp, điện thoại bên cạnh lại đột ngột réo lên. Anh giật nảy người, vội vã bắt máy, “A lô, Cẩm Đường!”

“Có chuyện gì thế?” Giọng nói Bạch Cẩm Đường truyền lên từ đầu bên kia, trầm ấm và đượm vẻ lo lắng, “Em không sao chứ?”

Công Tôn lúc này mới khẽ buông ra một hơi thở nhẹ nhõm. Anh cầm điện thoại, khẽ mỉm cười, “Không có gì, chỉ là gặp ác mộng thôi…” Vừa nói chuyện vừa bỏ chăn ra, bước xuống giường.

“Cạch!”

Công Tôn đánh rơi điện thoại xuống đất… kinh hoàng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chiếc tủ gương đối diện – Bụng anh đã lớn ra một chút.

“Sách!? Sách! Sách!!” Tiếng kêu của Bạch Cẩm Đường vang ra từ điện thoại.

Công Tôn khuỵu người xuống nền nhà, trân trân nhìn mình trong gương. Những hình ảnh trong mơ tái hiện rõ ràng, chân thật hơn bao giờ hết…

***

Khi Bạch Cẩm Đường lao về đến nhà, Công Tôn nằm sõng soài trên sàn, đã tắt thở. Máu tràn ra từ vết đâm trên cổ, con dao phẫu thuật Công Tôn luôn mang theo cắm vào yết hầu của anh…

 Ầy, con mồi lần này lại thất bại rồi ~ phải đi tìm con mồi khác thôi.

À, Halloween vui vẻ.

Ba ngày sau, Bạch Cẩm Đường ôm xác Công Tôn biến mất. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tìm kiếm suốt cả năm trời đều không có kết quả. Họ cùng Đại Đinh Tiểu Đinh đã dùng mọi cách và tất cả đường dây liên hệ, nhưng đều vô dụng.

***

Đêm tháng mười một năm sau đó, Triển Chiêu bước ra từ cửa tiệm tạp hóa, bỗng bắt gặp một đứa bé đang ngồi co ro trong góc tường, lọt thỏm giữa tiệm bánh kẹo và tiệm trái cây đã đóng cửa.

“Bé con, em bị lạc à?”

The End

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

63 comments on “Lẩu thập cẩm SCI (nồi đặc biệt) – Quà Halloween

  1. Lam nói:

    *khóc thét*

    Đùa chứ, bạn thấy rất nà ấn tượng nha. Và thích nhất là ý, Công Tôn tự cắt cổ mình vì không muốn làm hại Cẩm Đường. Đúng là đại tẩu :”>

    • Zổ nói:

      cô Lam, cầu ôm ấp, cầu an ủi
      *chùi chùi nước mũi vào áo nàng Bee* nàng…nàng…..tuy rất là đồng ý với bạn Lam nhưng sao mỹ nhân ko chọn cách khác a? như là bỏ đứa bé đi chẳng hạn? mỹ nhân nỡ lòng nào hành Cẩm Đường ca như thế
      TT^TT
      p/s: t phải đọc đi ddocj lại đoạn “fanfic ko có thật”
      TT^TT

      • beedance07 nói:

        *cởi áo, bỏ máy giặt* Nó là đứa bé ma, bỏ thế quái nào được. Nếu HE thì còn gì kinh dị nữa a =)))
        P.s: uh, đi đi =))) Yên tâm, chỉ viết thể loại này năm nay thôi, không có lần khác đâu =))) tốn máu não lắm

      • Zổ nói:

        tốn cả nước mắt với da gà nữa
        mẹ ơi, lại còn rốp rốp
        TT^TT
        nàng thật ác độc, đang nằm ngủ mà đọc xong tỉnh cả ngủ >..<

      • beedance07 nói:

        Uh, vốn dĩ cũng sẽ không đáng sợ đến thế nếu không phải là Cẩm Sách a~~

      • Zổ nói:

        aizzz, thì tuy nói Già Mà Sến nhưng cũng dã đc bn năm đâu, nếu SE như thế thì thật kinh khủng
        khụ khụ, t đề nghị nàng nên viết fic nhân mấy ngày như 14/2 7/7 thôi, còn như lần này…TT^TT

      • beedance07 nói:

        Uh thì ~ để xem sao a~

    • beedance07 nói:

      Uh~ thật ra ban đầu định để kết ở đoạn Công Tôn ăn sống Cẩm Đường luôn, cơ mà ta vẫn không nỡ~

      • weeds nói:

        ặc ặc… nàng thật nhẫn tâm, may là hn ta mới vào nhà nàng, ta mà vào nhà nàng hq chắc ta khỏi ngủ vì ám ảnh quá T.T
        bình thường ta vẫn mang từng nồi lẩu của nàng về nhà nhâm nhi nhưng mà nồi lẩu lần này ta xin kiếu, hẻm dám mang về đâu T.T hức hức, hết ngược thê ngược thảm giờ lại kinh dị, kinh hoàng như vầy ta cấp thiết đòi pinkkkkkkkkkk……….. đòi ấm ápppppppppp………………….. *gào thét – ing*

      • beedance07 nói:

        Ớ, nồi trước (23) mới pink xong a =))

      • weeds nói:

        hú hú, chừng đó chẳng thấm vào đâu sau khi bị khủng hoảng tinh thần ở nồi này *giãy giãy*

    • *đông cứng-ing* Bee tỷ, tỷ biết em đâu có sợ mấy cái vụ mổ ruột ăn thây,… như thế này. Nhưng…………………… chỉ tưởng tượng tới cảnh tiểu Chiêu cũng bị y chang zậy, *rùng mình*

      “to eat or not to eat” 0.o —-> =)) hơi bị kết , như vậy, có thể kết tội cho Đại Bạch bởi vì lời đe dọa của ảnh khiến cho Công Tôn mỹ nhân bị dính không nhỉ??!!!!! Pink???!!! em chả thấy Pink chỗ nào cả =.= nhất là khúc cuối aaa~ *gào thét*

      Nhìn cái cảnh máu me trên, tự nhưng em nhớ tới Tang thế sinh tồn. tỷ xem chưa? Zombie (mấy con trong này biến thái cao cấp hơn nữa, bảo đảm người dễ bị ảnh hưởng sẽ muốn ói hoặc không muốn ăn sau khi đọc) Cường công cường thụ, đều mỹ hết, anh công lại không phải là người. *PR-ing*

      Anyway, Happy Halloween tỷ nhá *cười man rợ* *nhào vào hôn* *cong đuôi zọt*

      • beedance07 nói:

        “That’s the question” => ban đầu định thêm khúc đó vào tựa nữa =))))
        Ờ, thế mà Med đọc cứ cười mãi rồi bảo sao nó Moe quá =))))) chứ khúc đầu với giữa pink thế còn gì =)))
        Thật ra truyện này ta bị ảnh hưởng của Pet shop với cả truyện Frank
        Zombie ta chưa coi, dạo này bận, chưa có thời gian a.
        uh, Happy Halloween a.

      • móe, Med tỷ xem xong mà còn cười được 0.o Med tỷ….. tỷ ấy đã luyện bao nhiêu phim kinh dị rồi thế??? Pink được mỗi khúc đè ra làm, còn mấy khúc sau pink….!!! Cái này gọi là khoảnh khắc bình yên trước giông tố đi.

      • beedance07 nói:

        Uầy, ta nghĩ Med không luyện nhiều phim kinh dị, gần đây nàng í chỉ xem SPN, chỉ là nàng ấy thuộc tông dark với bi kịch tự nhiên thôi =)))

  2. yokyto nói:

    cái gì mà kinh đị vậy???? oá oá oá ????? Iam điên-ing, ta vừa ăn sô cô la xong, làm sao bi giờ, làm sao bi giờ…… T^T , Bee cuống hoá Haloween oy

  3. Ami Takumi nói:

    da gà nổi lên hết rồi. thật ấn tượng khi mà đang coi walking dead thì đọc cái này.

  4. Miyuki nói:

    ta chẳng thích tẹo nào T_T sợ quá à :(( tự dưng nhìn kẹo socola cứ thấy kinh kinh @@

  5. *ngớ người*
    trời ơi!!!! *gào* Cẩm Sách ~ * gào gào, thét thét* tại sao? TT-TT
    đất ơi!!! *la làng* Miêu miêu, Bạch bạch *khóc-ing* tại trăng? >_<
    *lẩm bẩm như con điên* fanfic không có thật, không có thật, là do Bee tâm địa 'hiền lương' làm. không có thật, không có thật…
    từ nay không ăn socola nữa *quyết tâm* =A=

  6. nhanvy nói:

    *cắn cổ cô Bee* *lăn ra khóc* :(((((((((((

  7. Rinko nói:

    ta thix cái kết và cũng thix fic tr này của nàng! Rất hợp với ý tưởng Hallowen âm thầm lặng lẽ nhg ngấm sâu và ám ảnh rất nhiều…. >.<

  8. greynguyen nói:

    OMG * cắn cắn, cào cào, cấu cấu * bee e hận tỷ……………………
    trời ơi Cẩm-Sách của e.
    nhưng phải nói là tỷ viết truyện kinh dị rất hay !!!!
    Happy Halloween everybody

    • beedance07 nói:

      Ầy, Halloween xong là mình cũng tơi tả luôn, từ lúc bán nồi này tới giờ bij cắn cào cấu hơi nhiều a =)))
      Chậc, thấy hay là tốt rồi~ cứ sợ bà con xem xong lại ngoác miệng ra cười thì thất bại quá =))

  9. jien_klein nói:

    Sax, cung hen ko nam trog phan 9 thuc neu ko chac…chet luon wa, doc ma thay da dau muon te^ lun

  10. wonkyu nói:

    oa oa oa *ôm Bee tỷ* sao tỷ dã man vậy oa sáng mai mụi phải đi học sớm đó
    kiểu này thỳ ngủ thế nào đây a TT.TT

  11. chuotyeumeo nói:

    Con co the loai nay nua la ta khong kiem che ma nem da vao nha nang day

  12. hờ hờ, phải nói là Halloween có vẻ đã khiến trí tưởng tượng của nàng bay xa hơn bao giờ hết nhỉ. Thế này mà cũng nghĩ ra được thì ta phục đấy, làm ta đọc 1 nửa đã thấy muốn đâm đầu vào tường. Được quá đi, Hallo năm sau liệu có version tranh không nàng?

  13. bachthuhacmieu nói:

    Công Tôn hư nha! Không nghe lời mẹ dặn, ăn đồ của người lạ

  14. Hay ha~ =]]~ Mặc dù ta hơi run khi nghỉ đến cảnh bà Nhã mà thêm cái đọan này vào =]] Ôi Chiêu ơi~~~~ sao cô không viết tiếp phần Miêu Miêu~~~ =]]

  15. Há há há há há há há . . . . *Cười lăn lộn*

    Truyện dễ thương hết sức, ta bị khoái thằng bé ma, cứ tưởng tượng Miêu nhi cũng thế thì . . . ha ha ha *ôm bụng* Nội thương mất rồi, lâu lắm mới có cái truyện kinh dị làm ta cười thế này =))))))))))

    • Com đã mới thấy cái com của mình hơi bị mất bình thường, thế là phải làm thêm một cái com nữa giải thích cho Bao đại nhân, thật ra là ta có một cái tật xấu, hễ đọc được truyện kinh dị hay là truyện ma hay là không hiểu sao ta lại hay cười lăn lộn, cười rú lên làm cho người người xung quanh tưởng ta bị điên =)) Cho nên sau một lần bị nhìn như con điên ở rạp là ta không bao giờ đi coi phim kinh dị hay phim ma ở rạp nữa mà toàn down hoặc mua đĩa về nhà coi, cùng lắm người nhà đã quen với vụ này rồi =)))))

    • beedance07 nói:

      =)))))) Hên quá, chỉ có mình nàng cười lăn lộn thôi a~ mà theo như tiêu chuẩn của nàng, có vẻ như truyện của ta vẫn được xếp vào dạng kinh dị *trấm mồ hôi* Vậy là tốt rầu =)))))

  16. HuLi nói:


    Ta đọc là qua mất Halloween rồi.
    Tự nhiên ta nghĩ tới Shutter á. Có nàng nào xem chưa?
    Ta thấy cảnh 1 dàn háo sắc ngồi trên vai các anh gia SCI a.
    Ta xí ngồi trên vai Bạch đại gia, vừa ăn đậu hủ đại gia vừa ngắm mỹ nhân *chùi nước miếng* hahaha

  17. Yami Neko nói:

    Ụa !!! Em đọc cái này là qua Halloween từ lâu lắm rồi , giờ ngồi đọc lại …thật là kinh hoàng ! Đáng sợ….Giấc mơ , tại sao ????? Tại sao Bee không để Sách mơ luôn mà còn biến nó thành sự thật ?!?!? Tại sao mỹ nhân phải chết ??Và tại sao…Miêu cũng gặp đứ trẻ đó ???Aaaaa !!! Thần kinh của em vào loại không vững , em đi ….

  18. tiennhancau nói:

    trời ạ, biết thế ta hoặc là ko đọc hoặc là đọc trước, giờ đọc sau cùng, tự dưng thấy hết cả ngọt ngào ấm áp mà lại ko còn gì để đọc típ để chữa thương nữa chứ ;____; cầu an ủi cầu ấm áp ;______;, mà trong đây cũng hơi bị OCC nha, tính cách của mỹ nhơn mà yếu đuối thế thì còn gì là Công Tôn nữa ==

  19. tiennhancau nói:

    sao tự dưng ko comt được ==

  20. Kushiyo nói:

    Mò vào đây lúc 3h sáng thật là một quyết định sáng suốt >ww<

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s