Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 1

Các bạn yêu dấu, hôm nay, bạn Bee lại đào thêm một hố mới:

Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành

Giới thiệu: Đây là một series, tuyển tập các fanfic phiên ngoại về Du Long Tùy Nguyệt – Quỷ Hành Thiên Hạ do các fan Tung Của viết, được tổng hợp và edit bởi bạn Bee. Mục đích chính là để thỏa mãn những ai vẫn còn lưu luyến không nỡ rời với các nhân vật đáng yêu của Du Long Quỷ Hành. Rất mong được sự ủng hộ của mọi người a ~~~

***

Truyện 1. Ký sự ghen tuông của Giả thông minh

Tác giả: Trẫm Nãi Miêu Thần Tổng Công

Edit: Bee

***

【 Một 】

        Vào một đêm hè, trên màn trời đen tuyền lấp lánh những ngôi sao, thi thoảng còn nghe thấy tiếng dàn đồng ca ve sầu và ếch.

Trên nóc nhà trong một biệt viện trên Tiêu Dao Đảo, Giả Ảnh cùng Tử Ảnh gối tay vểnh chân nằm song song, ngắm sao trời =口=

Giả Ảnh lấy khuỷu tay huých nhẹ Tử Ảnh bên cạnh, chỉ vào nơi nào đó trên bầu trời: “Nhìn kìa, sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ.”

Tử Ảnh mở to mắt, ngớ ra.

“Ngươi sao thế?” Giả Ảnh thấy hắn không nói lời nào, nhíu mày, nghiêng mình véo má hắn.

“Nha! Đau chết đi được!” Tử Ảnh bị nắm một cái liền giật mình, phục hồi tinh thần lại, vươn móng vuốt cào mặt Giả Ảnh, “Giả thông minh! Ngươi phải chết!”

“Ngươi để tâm trí tận đâu vậy?” Giả Ảnh cười, vừa né tránh đòn công kích vừa sỗ sàng ôm lấy thắt lưng của hắn.

Hai người lăn qua lăn lại một hồi rồi im lặng, Tử Ảnh bẹo mặt của Giả Ảnh, Giả Ảnh cũng không giận, híp mắt nhìn hắn làm đủ trò trên người mình.

“Giả thông minh, ngày mai ta phải đi ra ngoài một chuyến.”

Tử Ảnh đem đối tượng công kích từ mặt chuyển sang tóc.

Giả Ảnh có chút bất đắc dĩ, nuông chìu sờ sờ đầu của hắn, nói: “Đi? Đi đâu? Ta cùng ngươi đi.”

“Không được!” Tử Ảnh ngừng động tác tay mình, vẻ mặt nghiêm túc, “Ta phải đi một mình, ngươi không thể đi.”

Giả Ảnh sửng sốt, tâm nói, đây là làm sao vậy, hai người bọn họ xưa nay đều là như hình với bóng đích nha.

“Vì sao ta không thể đi?”

“Không vì sao hết.” Tử Ảnh xem xét hắn một lúc, lẩm bẩm, “Dù sao thì ngươi cũng không thể đi.”

“Được, vậy ngươi phải cẩn thận, đừng lạc đường đấy.” Giả Ảnh sảng khoái đáp ứng, nghĩ thầm, không được quang minh chính đại thì có thể âm thầm theo sau thôi, thuận tiện xem thử tên nhóc này lại đang làm cái quỷ gì, mấy ngày gần đây cứ thần thần bí bí.

“Xì, không đời nào.” Tử Ảnh trừng mắt sang, “Cũng không cho lén đi theo ta!”

Giả Ảnh sờ sờ mũi, gật đầu.

“Hắc hắc.” Tử Ảnh cao hứng, ghé sang hôn lên mặt hắn cái “Bẹp”.

Giả Ảnh được hôn, thật sự hưởng thụ, cũng không quản nhiều như vậy .

Hai người tiếp tục nằm song song, ngắm sao trời =口=

“Đúng rồi, Giả thông minh, ngươi vừa mới nói kia là sao Lang sao Nữ gì ấy?”

“Sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ.”

“Nga. . . . . . Tên dở ẹc!”

“Vấn đề không phải tên hay dở, đây là có điển tích mà.”

“Điển tích gì?”

“Xưa kia, có một chàng trai chăn trâu tên là Ngưu Lang. . . . . . . . . . . . Cho nên mới gọi tên chúng nó là sao Ngưu Lang cùng sao Chức Nữ .”

“Nga. . . . . . Hóa ra khoác da trâu có thể bay nha, chúng ta cũng thử xem đi! Như vậy về sau Tiểu Tứ Tử cũng có thể bay, không cần học khinh công nữa!”

“Cái đó cũng có phải thật đâu, đầu ngươi chỉ có thể nhớ mỗi con trâu thôi sao?”

“Nga. . . . . . . . . . . . Vậy hóa ra chim hỉ thước cũng có thể ghép thành cầu nha; thế chúng ta cũng bắt mấy trăm con ghép lại chơi.”

“Cái này chỉ là truyện thần thoại làm sao xem là thật được.”

“Xì, vậy mắc gì còn gọi là sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ, cũng có phải thật đâu.”

Giả Ảnh nhìn nhìn Tử Ảnh, thấy dáng vẻ hắn còn thật sự ra chiều suy ngẫm, tâm nói, lối suy nghĩ của tên nhóc này quả nhiên không phải người thường có thể lý giải, ngó bộ suy nghĩ tới mức não phình ra luôn rồi, chắc phải ngăn cản một chút. . . . . .

“Vì sao lại… Ưm. . . . . .”

Vì thế, cục cưng Tử Ảnh tò mò còn đang muốn đặt câu hỏi thì đã bị Giả Ảnh đè ra hôn.

Thật lâu sau, cả hai người đều có điểm ngất ngây choáng váng, ý loạn tình mê. Giả Ảnh vừa khẽ cắn môi Tử Ảnh vừa ôm trọn cả người hắn vào lòng, bay xuống khỏi nóc nhà, phóng vào phòng như gió.

Đóng cửa, lên giường, thổi đèn, trùm chăn.

        【 Hai 】

        Lúc Giả Ảnh tỉnh lại thì trời đã sáng rồi, Tử Ảnh không biết đã lặng lẽ đi tự khi nào. Hắn đứng dậy, cầm lấy tờ giấy trên bàn, viết mấy chữ to rồng bay phượng múa ———— Ta đi ra ngoài! Không được theo đấy!

Giả Ảnh bất đắc dĩ cười cười, tâm nói, cứ để tùy hắn đi, dù sao hiện giờ cũng thái bình, chẳng có gì nguy hiểm. Nghĩ vậy, hắn liền rửa mặt, thay quần áo, ra khỏi phòng.

Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương lúc này đang ngồi ở ghế đá trong viện ăn bữa sáng. Trên bàn bày một cái đĩa thủy tinh lấp lánh đựng bánh chẻo bốc hơi nghi ngút. Dưới mặt đất, Thạch Đầu nằm sấp, ngủ gà ngủ gật. Hai người thấy Giả Ảnh đi ra, liền vội vàng mời hắn lại cùng ăn.

“Sớm nha, Giả Giả.” Tiểu Tứ Tử vừa nhai bánh chẻo vừa nói, “Bánh chẻo này giòn giòn lắm, ngươi thử xem xem.”

Giả Ảnh cầm lấy chiếc đũa gắp một cái bỏ vào miệng, nhai ——— Ngon quá, không biết Tử Ảnh đã ăn chưa.

“Giả Giả, ngươi chỉ có một mình nha? Tử Tử đâu?”

Tiểu Tứ Tử không thấy Tử Ảnh, có chút nghi hoặc, tâm nói, Tử Tử cùng Giả Giả bình thường đều là xuất hiện cùng nhau mà, hôm nay như thế nào chỉ có một mình Giả Giả a? Không phải là cãi nhau  chứ!

“Hắn có việc cần ra ngoài.”

“Hắn đi một mình nha?”

“Ân.”

“Vậy sẽ không có nguy hiểm gì chứ?”

Tiểu Tứ Tử có điểm lo lắng.

“Không đúng a.” Tiêu Lương ở một bên mở miệng, “Sáng nay lúc ta luyện công có thấy Tử Ảnh đại ca cùng Thanh Ảnh đại ca cùng xuất môn với nhau.”

Giả Ảnh kinh ngạc, nói: “Phỏng chừng là trùng hợp gặp gỡ  đi.”

“Không phải đâu, ta thấy Tử Ảnh đại ca đi tìm Thanh Ảnh đại ca mà.” Tiêu Lương hướng miệng Tiểu Tứ Tử đút một cái bánh chẻo, “Lúc ra ngoài cả hai đều rất vui vẻ, mà mấy ngày nay cũng thường xuyên thấy hai người bọn họ ở chung một chỗ a.”

“Nga, vậy không cần lo lắng.” Tiểu Tứ Tử lắc lư cặp chân nho nhỏ ngăn ngắn, “Thanh Thanh rất lợi hại, Tử Tử cũng rất lợi hại, bọn họ cùng một chỗ sẽ không sẽ có vấn đề! Đúng không Giả Giả… Ớ? Giả Giả đâu rồi?”

“Bay đi rồi.”

Tiêu Lương chỉ vào thân ảnh xa xa sắp biến mất.

“Oa, thật nhanh quá!”

Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt.

“Cẩn Nhi, uống chút sữa đậu nành đi.”

Tiêu Lương đem cái chén đưa tới bên miệng Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử liền uống một ngụm từ tay Tiêu Lương, nói nhỏ: “Tiểu Lương Tử, ngươi có thể bay nhanh như vậy hay không nha?”

“Có thể, Cẩn Nhi, lần sau sẽ mang ngươi bay cùng.”

“Thật sự nha!” Tiểu Tứ Tử cười tủm tỉm, “Tiểu lương tử thật là lợi hại a.”

“Thế, hôn một cái?”

“Chụt~~”

Cách đó không xa, Công Tôn thấy một màn như vậy thì rất là buồn bực, Tiểu Tứ Tử nhà y có khả năng lớn sẽ bị tên nhóc Tiểu Lương Tử này ăn sạch rồi! Triệu Phổ ở bên cạnh lại vui tươi hớn hở ———— Đồ đệ ngoan, noi gương rất tốt! Rốt cuộc cũng biết đùa giỡn lưu manh rồi!

【 Ba 】

        Giả Ảnh nghe Tiêu Lương nói xong thì theo bản năng chạy đi, về phần vì cái gì thì chính hắn cũng không rõ; chờ đến khi phản ứng quay lại, phát hiện bản thân đã ở trên đường cái của Tùng Giang Phủ. Tóm lại, hắn thực buồn bực, thực buồn bực. Bình thường Tử Ảnh có chuyện gì thì nhất định sẽ nói với mình, nhưng lần này hắn cư nhiên gạt mình mà đi cùng Thanh Ảnh, chẳng lẽ tên nhóc này lại đi yêu người khác? Nghĩ lại liền nhớ đến đêm qua còn triền triền miên miên, ngươi ngươi ta ta, Giả Ảnh lập tức vứt đi ý tưởng đáng sợ ấy, Tử Ảnh nhà hắn tuyệt đối sẽ không như vậy đâu!

Ngay lúc Giả Ảnh mình đầy nghi hoặc, phía trước xuất hiện  hai thân ảnh một xanh một tím, đúng là Thanh Ảnh cùng Tử Ảnh. Giả Ảnh nhanh chóng núp vào, chờ hai người đi xa mới thật cẩn thận theo sau.

Tử Ảnh chầm chậm bước đi, đột nhiên hít hít mũi.

“Làm sao vậy?”

Thanh Ảnh hỏi hắn.

Tử Ảnh lại hít hít mũi, lia một vòng bốn phương tám hướng, nói: “Ta hình như ngửi được mùi của Giả thông minh!”

“Phụt ——” Thanh Ảnh nhịn cười, “Như thế mà ngươi cũng ngửi được sao?”

“Chuyện!” Tử Ảnh đắc ý, lại cảnh giác nhìn nhìn bốn phía, “Nếu thật là hắn… Hừ!”

Thanh Ảnh lắc lắc đầu, cười đến bất đắc dĩ.

Cách đó không xa, Giả Ảnh tự nhiên là nghe được không sót chữ nào, ngây người cả kinh, tâm nói tuyệt đối không thể bị phát hiện!

Cái gọi là ‘ông trời gây nghiệt có thể bỏ qua, tự mình gây nghiệt không thể sống sót’… Giả Ảnh theo dõi Tử Ảnh và Thanh Ảnh một lúc lâu sau, càng lúc càng cảm thụ được lời dạy sâu sắc ấy.

Suốt một canh giờ ở đó, Giả Ảnh mắt thấy  hai người đi dạo khắp phố to ngõ nhỏ Tùng Giang Phủ, ngắm nhìn đủ thứ cửa hàng lớn bé. Trong lúc hai người cười cười nói nói, không hề tỏ vẻ mệt, Tử Ảnh đã ăn ba xâu kẹo hồ lô, hai xâu đường nhân!

Khó chịu, rất khó chịu, phi thường khó chịu.

Khi hai người đi vào cửa hàng tiếp theo, Giả Ảnh vô cùng oán niệm đấm thủng cái cánh cửa bên cạnh.

Hắn cùng Tử Ảnh trước giờ chưa từng dạo phố lâu như vậy!

Tử Ảnh nhà hắn như thế nào lại có thể cùng người khác cười vui vẻ đến như vậy!

Ăn nhiều đường như vậy không sợ sâu răng sao!

. . . . . . . . . . . .

“Giả… Giả gia… Ngài nhẹ tay cho… Cánh cửa của tiểu điếm không thể chống nổi sức của ngài đâu ạ…”

Giả Ảnh lúc này mới phát hiện bản thân vừa phá hư cánh cửa của quán người ta, lão bản đứng ở một bên, nơm nớp lo sợ.

Hắn ngượng ngùng, nhức đầu, xem xét hai người ở cách đó không xa vẫn không hề có ý định dừng lại. Lý trí mách bảo, hắn quyết định quay về Tiêu Dao Đảo chờ, nếu không chắc chắn sẽ tự chết đuối trong bình dấm chua của mình.

Lão bản lòng đầy sợ hãi nhìn vẻ mặt tối sầm của Giả Ảnh. “Vụt” một cái liền biến mất không thấy. Như trút được gánh nặng, lão sờ sờ cánh cửa của mình vừa chịu tàn phá.

*** Còn tiếp***

Bee bên lề:

Giờ nhắc tới Giả Ảnh Tử Ảnh là bạn Bee lại tự sướng, tưởng tượng tới việc Wook và Ho có thể vào vai của hai người này a~~~

15 comments on “Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 1

  1. MeggiMed nói:

    Mừng hố mới không biết bao giờ mới lấp xong của cô Bi =)))

  2. mimikey94 nói:

    aaaaaa cái này vui quá đi mất >___< mần t cười muốn chết
    nguyện lao xuống hố cùng nag` Bee :(

    t thix Giả Ảnh – Tử Ảnh cực kì !!!! cặp này kiuuuuuuuuuuu quá chừng …. mà th` pấn ko đủ Y___Y

    =))))))))))

    (mà nag` có hố mới cũng đừng quên mí cái hố cũ nha nha nha !!!! )

  3. Lam nói:

    Vác xẻng qua đào hộ cô Bi xù, hố rộng 1 tí, bà con chen chúc cực quá xD

  4. Meomeo nói:

    Có thử miêu không nàng. Ta là ủng hộ cùng mong chờ a.

  5. aaaaa~ hố mới đấy =.= dạo này vào nhà tỷ phải thật cẩn thận, thật cẩn thận, lọt hố như chơi…..

    Dễ thương quá đi, giả thông minh khi ghen á *lăn lăn*

  6. greynguyen nói:

    Giả Giả ghen rùi ghen rùi nhoa thiệt dth mòa

  7. Tuyết Hồ nói:

    Háhá. Cp này cute. Ss ơi, vẽ xong Công Tôn r. Háhá. Ss vào xem na.

  8. hoanphongcac nói:

    Nàng đua hình tượng Wook-Ho vào 2 vai này thiệt họp vói lòng ta ghê *ôm hôn một cái nào*

  9. Angela nói:

    beebee lại đào hố rồi, hố nhỏ chưa lấp xong thì hố nhỏ khác lại xuất hiện.
    nàng cứ từ từ đào nhé, ta sẽ lót nệm ngồi chờ nàng lấp hố. nàng ráng lấp cái hố Tiểu tứ tử xuyên không nha, ta iu bé ấy chết đi được.

    ta chờ hoài rồi cũng có ngày được đọc giả ảnh với tử ảnh. Thanks nàng.

  10. chài ái ~~~~~
    từ bao giờ ~~~ từ bao giờ nhà cô Be có cái hố hay z mà tui hok bik ~~~~~~
    tui chui tui chui ~~~
    p/s: ta thik Ho, cũng thik Chi Chi nên ủng hộ Ho đóng Chi
    *lăn lăn lăn lăn lăn ~*

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s