[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 25+26

Thông báo nho nhỏ:

1. Vì đã có người tốt bụng cho Bee bản RAW nên truyện “Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn” sẽ được tiếp tục edit :”>

2. “Lẩu thập cẩm” ta vẫn muốn làm, nhưng sẽ ra với tốc độ cực chậm và tùy ý ~~~

***

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 25

Ký sinh trùng a ký sinh trùng

 

Ba con ký sinh trùng kích cỡ khác nhau chồng lên nhau ở cạnh bàn, mắt long lanh chờ cơm ăn. Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ Tử, Tiểu Tứ Tử ôm tiểu sư tử.

“Kính koong.” Chuông cửa vang lên.

Bạch Ngọc Đường từ phòng bếp hô: “Miêu Nhi, đi mở cửa đi.”

Triển Chiêu nhìn hai con ký sinh trùng trong lòng, con nào con nấy tròn vo; lại nhìn cánh tay thon thon của mình, hình như còn ít thịt hơn tay của Tiểu Tứ Tử. Thở dài, xem ra ôm hai đứa nó đi mở cửa không mấy khả thi rồi; mà  nhìn Tiểu Tứ Tử nằm úp sấp đầy hưởng thụ, vẻ mặt kiểu “Có thể làm kén như vậy đến thiên trường địa cửu là tốt nhất,”  anh thật sự không muốn kinh động bé.

Tay vỗ vỗ đầu tiểu sư tử trắng: “Hi Mạn, mày đi mở cửa được không?”

Hi Mạn dúi đầu vào lòng Tiểu Tứ Tử, cọ cọ bụng bé.

Tiểu Tứ Tử nắm lỗ tai nó phê bình: “Ngươi lười quá nha, đi đi cho bụng bớt béo.”

Hi Mạn bất mãn vặn vẹo —— Bụng ngươi nhiều thịt hơn bụng ta thì có!

Quả nhiên là không thể trông cậy vào ba con ký sinh trùng này… Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ chạy đi mở cửa.

Ở cửa nghiễm nhiên là Bạch Cẩm Đường và Công Tôn đã một đêm không xuất hiện, phía sau là song sinh gánh giỏ.

Sắc mặt của Công Tôn đúng là rất xấu, vào cửa xong liền lập tức lên lầu trốn vào phòng, còn tặng kèm một tiếng đóng cửa rung trời.

Những người liên quan nhìn lên lầu, bị cánh cửa chắn đường, ánh mắt lại quay về trên người Bạch Cẩm Đường.

Bạch gia đại ca nhàn nhã thong thả ung dung bước vào, hiển nhiên tâm tình tốt, bị bọn họ nhìn chằm chằm cũng không có một dấu hiệu tức giận nào, thậm chí còn vẫy tay chào một chút, cuối cùng cũng lên lầu .

Mọi người đóng băng, nhìn nhau: Quá khác thường, là dấu hiệu tận thế đến sao?

Bạch Ngọc Đường ngắm Triển Chiêu —— Tình huống gì đây?

Triển Chiêu nhìn trời —— Đi đêm về nhà, còn có thể là tình huống gì nữa?

Không đơn giản như vậy chứ? Lắc đầu —— Nếu thế thì sao Công Tôn lại giận đến vậy?

Triển Chiêu buông tay —— có thể là bị quấy rối quá mức.

“Hồn về đi hồn về đi,” song sinh gào lên, kéo hồn hai người về lại lên người họ, “Tránh đường, tụi này phải đem đồ vô nè.”

Triển Chiêu tò mò : “Ở trỏng có gì vậy?”

Đại Đinh nói ngắn gọn: “Rau.”

“Đúng vậy,” Tiểu Đinh nhe răng cười, phun ra hai chữ: “Súp lơ.”

Súp lơ? Trong đầu lập tức hiện ra cái áo sơmi hoa hoét và quần đi biển, khóe miệng Bạch Ngọc Đường giật giật: “Làm ơn nói đó không phải là thứ mà tôi nghĩ đến, làm ơn nói là đó là loại rau vô hại một đồng một cân mua một tặng một bán ngoài chợ.”

Song sinh liếc mắt nhìn nhau một cái, Tiểu Đinh bay lên đá một cước vào cái bao: “Rất tiếc, đúng là nó chỉ đáng giá một đồng một cân, nhưng nhìn thế nào cũng không phải là loại rau vô hại.”

Cái bao rơi xuống cái bịch, bên trong lòi ra một anh chàng lờ đờ, cả người rời rạc như không xương, miễn cưỡng rặn ra một nụ cười: “Hề nhô, hai bạn, đã lâu không gặp.”

Không nhìn là tốt nhất, Bạch Ngọc Đường cùng Triển đồng loạt quay sang song sinh.

Eugene buồn ghê gớm: “Nè, tốt xấu gì tui cũng tới để đưa tin, mấy người một đám đều coi khinh tui, tui không nói nữa là ráng chịu nha?”

Bạch Ngọc Đường trang mô tác dạng dụi mắt: “Nhìn anh ảnh hưởng thị lực lắm.”

Triển Chiêu bổ sung: “Còn ảnh hưởng thẩm mỹ.”

Eugene mấy ngày nay chịu đả kích không ít, riết rồi cũng thành quen , lúc này cũng không thèm để ý nữa, tự cố lết tới sofa ngồi xuống, ra vẻ vắt chéo chân cho nó màu mè. Vất vả lắm mới tìm lại được cảm giác hô phong hoán vũ của mafia, đang còn muốn cứu lại hình tượng của mình thì trong phòng khách đột nhiên vang lên một tràng âm thanh “Ọt ọt ọt~~~”.

Eugene cúi đầu nhìn bụng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: lúc nào không kêu, lại nhằm trúng lúc này mà kêu, còn gì là mặt mũi nữa…

Lúc ngẩng đầu lên lại, biểu tình đáng thương, ánh mắt ai oán: “Tui một ngày một đêm không ăn gì rồi nha…”

Triển Chiêu chợt nhớ tới vẫn chưa ăn sáng, liền hướng qua nhìn Bạch Ngọc Đường; ánh mắt của Tiểu Tứ Tử cùng Hi Mạn thì từ đầu đến cuối đều “như chưa từng có cuộc chia ly” với phòng bếp; song sinh kỳ thật đã ăn rồi, nhưng nhớ tới tay nghề của Tiểu Bạch, vẫn là nhịn không được mà nuốt nước miếng; Eugene thì đói tới mức không từ thủ đoạn, ngầm hung hăng tự nhéo đùi mình, khiến hốc mắt ầng ậc nước để lừa tình.

Bạch Ngọc Đường nhìn đám người từ lớn tới bé trong phòng, lòng cảm khái —— đều là ký sinh trùng a ký sinh trùng. . . . . . Bất đắc dĩ gật đầu, đi vào bếp.

*****************

Chương 26

Đút cơm và thay quần áo

Chỉ một lát sau, Bạch Ngọc Đường đã bưng một nồi đồ ăn lên bàn.

Eugene thăm dò, chỉ thấy toàn cháo trắng trắng vàng vàng, tỏ vẻ ghét bỏ: “Cho tui ăn cháo thôi hả?”

Triển Chiêu ở một bên mắt sang như sao, nhanh nhẹn múc cho mình và Tiểu Tứ Tử mỗi người một chén, lập tức đút vô miệng, bị nóng nên đáy mắt đỏ lên, biểu tình cực kỳ hạnh phúc, bật ngón cái về phía Tiểu Bạch.

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, giật lấy cái chén: “Còn nóng mà.” Thuận tay cầm chén của Tiểu Tứ Tử qua thổi nguội.

Triển Chiêu bất mãn, bĩu môi hờn dỗi. Tới khi Bạch Ngọc Đường thổi nguội đưa muỗng qua thì “con tim mới vui trở lại”, vừa hí hửng ăn vừa chỉ chỉ sang Tiểu Tứ Tử, ý là bảo anh cũng đút cho bé.

Bạch Ngọc Đường lại lắc đầu, đem cái chén đã thổi nguội đưa cho anh: “Bên đó thì để cậu đút.” Tiếp tục cười tủm tỉm nhìn Triển Chiêu ăn, “Mỗi người đút một người mới công bằng. Lại đây, há mồm, a ~~”

Triển Chiêu da mặt mỏng, nhẹ nhàng đá anh một cước dưới bàn: “Chuột chết!”

Vì thế, con chuột bạch đút con mèo nhỏ, còn Triển tiểu miêu đút Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử nhai a nhai, bàn tay mập mạp cầm muỗng, run rẩy nâng lên cao: “Suất Suất, a ~~” làm cho Bạch Ngọc Đường cực kỳ hớn hở, táp thẳng một miếng, cảm khái: “Có con như thế thiệt tốt.”

Triển Chiêu tức giận nhéo má Tiểu Tứ Tử: “Con chỉ biết hắn, sao không nhìn xem là ai đang đút con hử?”

Tiểu Tứ Tử chớp mắt mấy cái, khó hiểu: “Chú không phải có Suất Suất rồi sao?”

“Đúng vậy, cậu có tôi rồi mà, ” Bạch Ngọc Đường ôm bả vai Triển Chiêu, cười xấu xa: “Thế nào, hay là còn muốn bò ra khỏi tường?”

Nếu nói Thử Miêu bên này là drama gia đình ấm áp thì song sinh bên kia hiển nhiên là chương trình tạp kỹ thực tế, thiên tai ầm ầm. Đại Đinh Tiểu Đinh mỗi người ăn hai chén lót bụng, vừa ăn vừa làm bộ múc thêm chén thứ ba, làm Eugene nhìn thấy mắt choáng váng.

“Thứ này ăn ngon vậy sao?” Vẫn có chút hoài nghi, thử  một miếng —— vừa ngọt vừa dịu, nhịn không được ăn miếng nữa —— vừa mềm vừa trơn. Ăn ngon a, không ngờ cái loại cháo nhìn thập cẩm hầm bà lằng này lại ngon tới mức không ngừng ăn được. Nhìn song sinh vừa ăn vừa xoa bụng, Eugene có điểm hiểu được tâm tình bọn họ —— bụng no nhưng vẫn muốn ăn tiếp.

“Xem ra mấy người gặp hên, Tiểu Bạch rất ít khi làm cháo bí đỏ mặt ngật đáp, lần này mới là lần thứ hai tôi ăn thôi đấy.” Triển Chiêu nhìn vào trong nồi, “Anh hai với Công Tôn chưa ăn đúng không?”

Song sinh nhìn nhau: “Chắc là chưa, đại tẩu mới sáng sớm đã nổi bão rồi.”

“Là anh hai chọc ảnh?” Bạch Ngọc Đường không có biểu tình gì, tính tình ông anh nhà mình, anh còn chưa biết sao.

Tiểu Đinh cười mỉa: “Cái đó chẳng phải là sở thích chính của đại ca sao?”

Mọi người im lặng. Cũng phải, Bạch Cẩm Đường từ trước đến nay lúc nào cũng chọc Công Tôn Sách làm ra đủ loại biểu tình, nhìn thấy những bộ dạng ít người biết đến kia lại càng cảm thấy đáng yêu, thế là lại càng chọc người ta tợn hơn.

Trong phòng trên lầu, quần áo bay đầy trời.

Công Tôn chui đầu vào tủ quần áo, lục tung đồ lên. “Màu trắng không được. . . . . . Màu xám cũng không được. . . . . .”

Nếu mặc màu nhạt chắc chắn sẽ lộ ra.

“Cổ tròn không được. . . . . . Cổ chữ V cũng không được. . . . . .”

Hôm qua ban đầu chỉ viết ở lưng, tới nửa đêm tên kia lại còn viết ở trước ngực.

Đều là tên trời đánh thánh đâm kia giở trò quỷ! Ánh mắt phi sang bên cạnh, dùng sức trừng a trừng, nếu ánh mắt có khả năng thực thể hóa thì người nọ hẳn đã bị dao đâm thành con nhím.

Bạch Cẩm Đường tựa cửa mà đứng, khóe miệng mang theo nụ cười, ngắm nhìn Công Tôn lục đồ, cảm thấy bộ dạng tức giận này của anh đáng yêu muốn chết. Bước qua ôm lấy thắt lưng Công Tôn, ai đó thuận tay nhấc một bộ quần áo cho anh.

Công Tôn cầm lấy nhìn, màu đen, áo cổ cao, “hừ” một tiếng rồi tiến vào phòng tắm thay quần áo.

Bạch Cẩm Đường cười cười, hiểu được tiếng “hừ” kia của cục cưng nghĩa là thông qua, phiên dịch thành câu chính là —— Coi như không tệ!

Trong chốc lát Công Tôn bước ra, tỏ vẻ khó chịu nhìn bản thân.

Bộ đồ màu đen tương phản với làn da trắng nõn, quần áo vừa vặn cùng với chiếc thắt lưng buộc quanh vòng eo nhỏ mềm dẻo, chất liệu vải ánh lên một chút kim tuyến, tôn thêm khí chất cao quý của anh.

Bạch Cẩm Đường nhìn đã mắt, liếm liếm môi nói: “Em mặc bộ này rất đẹp.”

Công Tôn mới vừa cảm thấy thoải mái một chút thì lại nghe tên kia bổ sung: “Làm anh muốn xé mở nó.”

Thấy vẻ mặt anh mang cảnh giác, Bạch Cẩm Đường buồn cười bước tới hôn một cái, mở cửa: “Nếu không xuống dưới thì anh xé thật đấy.”

 ***(to be continued)***

(*Bee: Cmn, Bạch đại ca, rốt cuộc thì vẫn là slogan “em không mặc gì là đẹp nhất” phải không?)

25 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 25+26

  1. MeggiMed nói:

    Hừ, trời đánh tôi cũng không tin Bạch gia đại ca không có khả năng nấu nướng quán xuyến nhà cửa. (dù đây là fanfic cũng cho thấy) ảnh có gu thẩm mỹ tốt chọn quần áo chuẩn – mà thế mới giữ danh hiệu Kim Cương Vương lão ngũ lâu thế chứ, chả lẽ hai cậu Đinh chọn đồ cho? Có thì cũng kém hơn cậu em, chứ ít ra cũng phải bằng ông bố Gián già, giỏi việc nước, đảm việc nhà, vừa giỏi quản vợ vừa khéo chiều em =))))))))))))))))

    abcxyz…..

    *lẩm bẩm* mai thi rồi mai thi rồi *lẩm bẩm*

    • beedance07 nói:

      Thì ảnh đâu có nấu nướng bao giờ =))))))
      Cụ gián già A Diệp thì chuẩn rồi =)))))))))) anh thợ rèn mẫu mực =))))))
      Ráng thi nghen ~~ Good luck!

  2. mimikey94 nói:

    “lúc nào không keeo” _<

    Hị hị

    Cảnh Miêu Miêu ~ Tiểu Tứ tử ~ tiểu sư ôm nhau cute tóa tóa !!!!

    Bạch đại rất thích kí thác lên ng Công Tôn a ~ "sở hữu của Cẩm" =]]]]

  3. きび きつね nói:

    Anh con trai iêu rấu của bác thợ rèn thật có mắt thẩm mĩ cao nha:x =)) hợp mốt nữa=)) màu đen là trend bất tử trong giới thời trang, còn năm vừa rồi ánh kim làm mưa làm gió trên các sàn diễn quốc tế=))
    da mặt anh thật dày, y hệt Mr. Con gián họ Bạch=)) da mặt ba con anh và thằng em anh mà đem đi làm lốp xe đảm bảo tối ngày rong ruổi trên mặt đường qua 10 năm cũng mòn k nổi=))

  4. ôi mừng quá xá lun, hany thấy mail báo mà ta tưởng mình nhìn lầm T^T

  5. “Triển Chiêu ở một bên mắt sang như sao, nhanh nhẹc múc cho mình và Tiểu Tứ Tử mỗi người một chén”
    –> chữ “nhanh nhẹn” sai
    Ờ hí hí hí, đọc mà sướng mê tới. Nhà mình mà được nuôi mấy con kí sinh trùng như thế thì thật tuyệt vời, em Tiểu Tứ Tử dễ thương kinh dị *nhảy nhảy nhảy*
    Bạch gia đại ca, quả nhiên vẫn còn nhiều điều quá thần bí, hí hí hí.

    *tế* Tình Cẩm Sách như sông sâu bể rộng muôn đời không cạn. Zô zô zô.
    Thanks nàng, Beeee

  6. kedien nói:

    OoO nàng tìm lại dc raw bộ nì r ah. Hurray yêu tiểu tứ tứ lắm cơ, muôn có một nhoc như vậy ^o^

  7. chiory nói:

    Bạch Cẩm Đường nhìn đã mắt, liếm liếm môi nói: “Em mặc bộ này rất đẹp.”

    Công Tôn mới vừa cảm thấy thoải mái một chút thì lại nghe tên kia bổ sung: “Làm anh muốn xé mở nó.”

    Go ahead =))))))))
    Bạch đại ca no.1
    Ta cũg muốn nhìn Sách mĩ nhơn mặc đồ đen =,.=

  8. HuLi nói:

    Ta thấy nàng Bee cũng tâm trạng “con tim mới vui trở lại” há.
    Thấy giọng văn của nàng hí hửng … hơn mọi ngày.
    Chúc mừng nàng tìm được bản raw. (Gởi tới *người tốt bụng* 1000 nụ hun ^^)
    Thanks nàng Bee nhiều nhiều, ta nhớ SCI quá đi !!!!!!!!!!!!

  9. chuotyeumeo nói:

    nhay loi choi, yaeh, that tot qua di, mua rap

  10. Bạch đại ca e yêu anh. Ế Công Tôn tiên sinh bình tĩnh a tại hạ nói chỉ đơn giản là yêu thích thôi ko có tà tâm đâu. Ôm đầu sách dép chạy

  11. Chậc chậc ! Đọc hay quá nha *nhún nhún* Bee làm tiếp nha !
    Cơ mà mình muốn thấy Công Tôn ghen cơ :(( Muốn thấy Công Tôn ghen cơ *lảm nhảm ko liên quan*

  12. Shin nói:

    Nàng ơi khi nào có chương 27 í
    ta chờ lâu quá điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

  13. dong dong nói:

    nang oi
    ta cho chuong 27 mon moi lun
    hao kho a~

  14. tieudong2013 nói:

    nàng thi sao rồi
    ta chờ tin của nàng thiệt khổ a~
    cố lên na ^^

  15. tieudong2013 nói:

    nàng còn sống không
    cố lên nha ^^

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s