Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 24

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 24

 Chọc vào anh hai, trời tru đất diệt

***

“Lý Hạo… Miêu Nhi, cậu đoán anh hai có biết lai lịch của hắn không?”

“Vậy để hồi sau hỏi xem sao?” Triển Chiêu nói.

“Bây giờ hỏi đi.” Bạch Ngọc Đường đưa tay lấy điện thoại.

“Này, bây giờ mà cậu gọi, nếu ảnh đang ngủ mà bị cậu đánh thức thì ăn chửi cho coi.” Triển Chiêu nhỏ giọng, “Cậu coi chừng bị đánh!”

“Cho nên mới nói cậu gọi đi.” Bạch Ngọc Đường đem điện thoại giao cho Triển Chiêu.

Triển Chiêu tiếp lấy điện thoại, mặt mày nhăn nhó, “Muốn thì tự gọi đi, mắc gì còn kéo tôi vô?”

Bạch Ngọc Đường cười, “Ảnh sẽ không làm gì cậu đâu mà, với lại, thuận tiện thôi miên ảnh giùm tôi, hỏi xem ảnh có biết một người nào có vẻ ngoài giống tôi như đúc không. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vẻ ngoài của tôi với anh hai cũng na ná nhau, nếu tôi không phải là ông già sinh thì ảnh nhất định cũng không phải.”

Triển Chiêu giật giật khóe miệng, vốn chẳng muốn gọi, nhưng Bạch Ngọc Đường đã bấm điện thoại, sau đó ném cho Triển Chiêu. Triển Chiêu dở khóc dở cười chụp được, thầm than trong bụng.

Điện thoại vang lên một lúc lâu, đầu kia cũng chưa ai bắt máy, Triển Chiêu liếc Bạch Ngọc Đường —— Tiêu rồi tiêu rồi, nhất định đang ngủ.

Bạch Ngọc Đường tỉnh bơ cười xấu xa, “Ngủ là còn tốt, nếu mà đang xxx với Công Tôn thì mới tiêu tùng kìa.”

Triển Chiêu trừng anh, “Biết vậy mà còn hãm hại tôi? Dẹp đi.” Nói xong đang định cúp điện thoại.

Nhưng vừa lúc đó, đầu kia đã bắt máy, truyền đến một âm thanh khàn đặc vô cùng hấp dẫn, “Alo?”

Triển Chiêu nháy mắt với Bạch Ngọc Đường mấy cái —— Giọng anh hai gợi cảm chết người!

Bạch Ngọc Đường hung hăng trừng lại một cái —— Lúc đánh người giọng còn gợi cảm nữa, có muốn nghe không hử?

Triển Chiêu mếu máo nói, “Anh hai.”

Bạch Cẩm Đường hôm nay đi đón Công Tôn nhưng tới nơi thì bị báo là ai đó phải tăng ca, vốn là muốn cướp người đi, nhưng thấy Công Tôn đứng ở cửa phòng pháp y với vẻ mặt hưng phấn… Đi tới nhìn thử… Bên trong phòng pháp y có hai ngôi mộ nguyên vẹn, còn có một đống n xác khô xếp chất thành núi, làm Bạch Cẩm Đường suýt chút nữa buột miệng hỏi, “Vịt quay ở đâu ra mà lớn dữ vậy?”

(*Bee: Anh cũng quá dã man, Bạch đại ca… =_=)

Mặt mày Công Tôn cùng Mã Hân y hệt như sát nhân biến thái, cực kỳ hưng phấn, chuẩn bị khám nghiệm tử thi suốt đêm, làm cho tất cả mọi người trong cảnh cục đều không dám tới gần bọn họ trong ba bước. Bạch Cẩm Đường cảm thấy nếu chờ thêm nữa có thể sẽ ảnh hưởng giấc ngủ và chất lượng sinh hoạt vợ chồng sau này, thế là để cặp song sinh vẻ mặt hưng phấn không kém xung phong nhận việc ở lại hỗ trợ, một mình về nhà. Sau khi về đến nhà, Bạch Cẩm Đường uống chén rượu Vodka an ủi, sau đó lên giường ngủ.

Thật khó khăn mới đuổi được hình ảnh đống vịt quay kia ra khỏi đầu, chuẩn bị tiến vào mộng đẹp ôm Công Tôn vuốt ve, đột nhiên chuông điện thoại reo, Bạch Cẩm Đường cau mày —— Không thấy.

Vang lên mười hồi sau vẫn chưa ngừng, Bạch Cẩm Đường cắn răng —— Xem mày kêu được bao lâu!

Vừa vang xong mười hồi nữa, lại tiếp tục vang, Bạch Cẩm Đường đột nhiên nghĩ có khi nào là Công Tôn không, cầm lấy điện thoại, trên màn hình hiện lên —— Em trai.

Bạch Cẩm Đường bực bội bắt máy, tâm nói: nếu là Bạch Ngọc Đường thì ngày mai gặp, không đánh nó một trận thề không làm người; nếu là Triển Chiêu thì coi như cho qua; nếu là Bạch Trì… Chắc chắn không phải Bạch Trì, nó không có lá gan gọi tới, cho dù có gọi thì cũng là do hai thằng oắt kia xúi bẩy!

Alo xong một tiếng, Bạch Cẩm Đường tiếc nuối nhận ra, người gọi là Triển Chiêu.

Hỏa khí của Bạch Cẩm Đường tắt sạch, lật người lại, dùng thanh âm gợi cảm trầm khàn gấp bội hỏi, “Chuyện gì?”

Triển Chiêu được trắng án, nháy mắt a nháy mắt với Bạch Ngọc Đường, “Thật sự gợi cảm lắm nè.”

Bạch Ngọc Đường không còn gì để nói.

“Anh hai, anh có biết Lý Hạo không ạ?” Triển Chiêu hỏi.

“…” Bạch Cẩm Đường tựa hồ ngây người trong chốc lát, sau đó hỏi, “Lý Hạo thì sao?”

“Anh có biết không ạ?” Triển Chiêu hỏi.

“Biết.” Bạch Cẩm Đường gật đầu, ngồi dậy, dùng bả vai và cổ kẹp điện thoại di động, đưa tay đến tủ đầu giường lấy thuốc lá, rút ra một điếu rồi bật lửa, hỏi, “Hắn thế nào?”

“Bọn em có một vụ án, trên người hắn có chút đầu mối.” Triển Chiêu hỏi, “Người này là dạng thế nào ạ?”

“Hừ.” Bạch Cẩm Đường nhả khói trong miệng, cười lạnh một tiếng.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Là người xấu!

“Hắn có làm ăn bất chính không ạ?” Triển Chiêu hỏi tiếp.

Bạch Cẩm Đường ngậm thuốc nói, “Hắn từ khi nào biết làm ăn chân chính?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại nhìn nhau —— Tệ hại như vậy a?!

“Hắn không phải có mở một phòng triển lãm mỹ thuật sao?” Triển Chiêu hỏi.

“Thứ đó dùng để rửa tiền.” Bạch Cẩm Đường nói, “Còn có đồ nhái, đều là lãi kếch sù.”

“Hắn có buôn lậu thuốc phiện không ạ?” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng thời nghĩ tới lượng thuốc giảm đau phát hiện trong nhà Tô Mậu, cùng lúc hỏi.

“Hai đứa bắt được hắn buôn lậu thuốc phiện?” Bạch Cẩm Đường cười, “Vậy nhanh bắn chết hắn đi.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường im lặng, lại hỏi, “Vậy là hắn có buôn lậu thuốc phiện?”

“Trong thành phố S có tổng cộng ba thế lực buôn lậu thuốc phiện, hắn đại khái có thể coi là lão nhị.” Bạch Cẩm Đường không nhẹ không nặng nói, “Súng ống đạn được hắn vẫn chưa dính đến, lúc trước Thẩm Tiềm còn làm kha khá, nhưng mà sau đó đã chết. Mặt khác, các di vật văn hóa cùng tác phẩm nghệ thuật cũng xem như qua tay hắn không ít, còn có đất đai và vân vân.”

“Anh hai, vậy anh làm cái gì?” Triển Chiêu tò mò hỏi một câu.

Bạch Cẩm Đường cười một tiếng, “Anh là người làm ăn chân chính.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều nheo mắt lại —— Nham hiểm! Rốt cuộc vẫn không nói.

“Còn muốn hỏi gì nữa?” Bạch Cẩm Đường gạt gạt tàn thuốc, “Lý Hạo vẫn có mấy tên đồng bọn.”

“Cho bọn em tên đi ạ.” Triển Chiêu nói.

“Làm sao anh nhớ được.” Bạch Cẩm Đường nói, “Nếu cậu cần tài liệu của bọn chúng thì mai anh gọi song sinh đem qua một bản cho. Hai thằng đó bình thường rất thích nghe ngóng mấy thứ này, đảm bảo ngay cậu của hắn mang giày cỡ số mấy tụi nó cũng biết.”

“Tốt quá.” Triển Chiêu cười híp mắt, “Anh hai, Lý Hạo có thù oán gì với anh ạ, nhiệt tình như vậy?”

Bạch Cẩm Đường cười khan hai tiếng, “Đều ở trong thành phố S mà, mấy đứa xử hết bọn chúng để một mình anh thống trị, việc buôn bán thế cũng tiện lợi được chút.”

(*Bee: Cmn, đúng là đại gia đầu óc kinh doanh =)))) thật nham hiểm*)

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, “Cho nên anh mới chịu làm cò.”

Bạch Cẩm Đường dụi tắt thuốc, “Cò không thể làm không, giả phí đây.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ưỡn ngực nghiêm mặt trả lời dứt khoát, “Không có tiền.”

Bạch Cẩm Đường giật giật khóe miệng, “Vậy thì cho Công Tôn nghỉ phép một tháng.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tiếp tục trả lời, “Không có quyền.”

Bạch Cẩm Đường giật giật khóe miệng lần hai, “Vậy anh giúp chúng bây được ích gì? Tụi bây có giá trị tồn tại gì hả?”

(*Bee: Cmn, Cẩm Đường, anh bóc lột người quá đáng =)))) chúng nó giúp anh độc chiếm thị trường rồi mà còn đòi hỏi ác quá =))) ác bá ác bá a ~~*)

Lúc này đến phiên Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường giật giật khóe miệng, nhìn nhau một cái, Bạch Ngọc Đường nói, “Vậy ba ngày tạm được chứ? Quyền của em chỉ đủ để cho nghỉ ba ngày thôi.”

“Ừ, vậy sau này chú mày đừng để người ta gọi Bạch đội trưởng nữa, gọi Bạch-ba-ngày đi.” Bạch Cẩm Đường trêu.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt —— Anh hai thậm chí còn nói giỡn, tâm tình rất tốt a, chẳng lẽ vừa mới ‘abc dắt dê đi chơi’ với Công Tôn? Hay chỉ đơn thuần bởi vì Lý Hạo sắp bị rớt đài mà tâm tình tốt?

“Còn gì nữa không?” Bạch Cẩm Đường hỏi.

“Ách…” Hai người đồng thời do dự một chút, Bạch Ngọc Đường chọt chọt Triển Chiêu —— Cậu hỏi đi.

Triển Chiêu lắc đầu —— Loại chuyện này, cậu tự đi mà hỏi.

Bạch Ngọc Đường trợn mắt —— Có hỏi hay không? Không hỏi không cho cậu ăn!

Triển Chiêu lườm anh một cái, nhưng mà ăn là quan trọng nhất, Triển Chiêu không thể làm gì khác hơn là lí nhí hỏi, “Chuyện này, anh hai, Ngọc Đường có phải là con ruột của bác Bạch không ạ?”

Bạch Cẩm Đường sửng sốt hồi lâu mới hiểu được Triển Chiêu hỏi cái gì, cau mày, “Cái gì?”

“Dạ… Anh không biết sao? Bác Bạch có từng nhắc qua với anh việc Ngọc Đường có phải là con ruột của bác ấy không ạ?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Cẩm Đường sờ sờ mũi, nói, “Chuyện này hỏi mẹ anh là rõ nhất, hỏi xem ngoài ông cụ ra bà có ngoại tình với ai khác không.”

“A…” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng thời hít một ngụm lãnh khí, hỏi câu này tuyệt đối sẽ bị đánh, bị ăn chả lông gồi là cái chắc.

“Vậy… Xem như là em chưa nói gì.” Triển Chiêu đáp.

“Khoan.” Bạch Cẩm Đường nói, “Vì sao lại hỏi chuyện này? Gặp phải gian phu tới nhận cha à?”

“Không có!” Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường trăm miệng một lời.

Triển Chiêu nói, “Nằm mơ thôi ạ!”

Bạch Ngọc Đường nói, “Thuận miệng hỏi thôi ạ.”

Hai người nhìn nhau một cái, lại nói:

” Thuận miệng hỏi thôi ạ.”

” Nằm mơ thôi ạ!”

Bạch Cẩm Đường im lặng một hồi lâu, kết luận —— gặp phải gian phu rồi.

“Không sao, để anh hỏi cho hai đứa.” Bạch Cẩm Đường nói, “Vậy gian phu kia hình dáng ra sao? Có giống với anh không? Để anh nhân tiện hỏi luôn anh có phải là do người ta sinh không.”

Triển Chiêu đang cầm điện thoại há miệng nói không ra lời, Bạch Ngọc Đường ôm gối khóc không ra nước mắt —— Người này bị bệnh thần kinh gì đây a?! Phản xạ căn bản là không giống với người bình thường!

Cuối cùng, Bạch Cẩm Đường không đợi Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu trả lời, cúp điện thoại, sau đó bấm gọi số của Bạch gia mama.

… Màn đêm buông xuống…

Bạch Ngọc Đường trốn trong chăn nghe mẹ gọi điện thoại, Bạch mama một điều khóc hai điều nháo ba điều đòi thắt cổ, đem Bạch Ngọc Đường mắng cho cẩu huyết lâm đầu. Triển Chiêu dùng giấy ăn nhét vào lỗ tai, ôm tiểu sư tử ngủ.

***

Sáng sớm hôm sau, Triển Chiêu rời giường, thấy Bạch Ngọc Đường dựa vào một bên ngủ gật, vẻ mặt tiều tụy thấy thương. Cúi đầu, tiểu sư tử trong lòng đang cắn cắn cái đuôi của bản thân, thấy Triển Chiêu tỉnh, chạy tới cọ cọ; Triển Chiêu nựng nựng nó, liếc BạchNgọc Đường, “Tiểu Bạch, vành mắt cậu đen thui hà.”

Bạch Ngọc Đường nhìn trời sau đó liếc Triển Chiêu, “Tôi mới vừa cúp điện thoại xong.”

Triển Chiêu kinh ngạc địa há to miệng, hỏi, “Dì mắng lâu như vậy a?”

Bạch Ngọc Đường ngoáy ngoái lỗ tai, “Tai bị ù rồi.”

“Có muốn ngủ một lúc không?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Ba gọi về nhà một chuyến, nói đi xét nghiệm máu ADN, nếu không phải con ruột của ổng thì chém chết, nếu là con ruột của ổng thì cũng chém chết.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười, “Tại sao kiểu gì cậu cũng bị chém chết vậy?”

Bạch Ngọc Đường nhào qua ôm Triển Chiêu cọ cọ, “Miêu Nhi…”

Triển Chiêu vỗ vỗ anh, coi như là an ủi.

***

(*Bee: Đoạn này ai hiểu thì hiểu, không hiểu thì mai này sẽ hiểu =)))

Đặc biệt nhắn nhủ đoạn này cho cô Med =))))))*)

“Trông em có vẻ vui?” Người bước vào đi tới bên cạnh Triệu Tước, nhìn ông, nói.

Triệu Tước không hề ngẩng đầu nhìn người kia, thật lâu sau mới gật gật đầu, “Mấy chục năm rồi không được vui như vậy.”

Người nọ khe khẽ thở dài, “Duẫn Văn gọi điện thoại đến mắng anh một hồi.”

“Ha~” Triệu Tước nở nụ cười, “Phải đạo thôi, hiện tại con trai đang hoài nghi vợ cậu chàng ngoại tình, không xù lông mới là lạ, tôi còn tưởng cậu ta phải bay tới tìm anh đánh nhau kìa.”

“Em tùy hứng quá.” Người nọ đưa tay nhẹ nhàng vén tóc Triệu Tước ra sau tai, “Bây giờ vẫn chưa đến thời điểm.”

Triệu Tước nhướn mi, “Anh cũng thấy đấy, đứa nhỏ kia, cho tới bây giờ vẫn chưa hề làm tôi thất vọng!”

(*Bee: Khiếp, cưng con chưa kìa :”>~~ Cũng phải, anh Cẩm luôn biết cách chiều ai đó mà =)))))*)

“Em không thể tiếp tục ở lại nơi này, sẽ có nguy hiểm, theo anh trở về đi, hiện tại cứ chạy đã.” Người nọ nói.

Triệu Tước gật đầu, kêu quản gia thu thập đồ vật, mang theo hai đứa bé trai, chuẩn bị rời đi.

(*Bee: Cmn, hai con gián già lại trốn nhà chạy với nhau rồi =)))))

@Med: Tui bỗng muốn vẽ cái tranh chibi bựa chuyện tình đôi gián nắm tay nhau chạy trốn nhà =)))))*)

. . . . . .

***

Lúc này, điện thoại di động của Công Tôn vang lên, vừa thấy là Bạch Cẩm Đường gọi tới, Công Tôn cũng biết anh nhất định muốn thúc giục mình về nhà ngủ, liền bắt máy.

“Ừ, đây.” Ngoài dự liệu của Công Tôn, câu đầu tiên Bạch Cẩm Đường hỏi lại là, “Ở SCI à? Tôi đang ở dưới lầu cảnh cục, bây giờ lên đây.”

“Chuyện gì vậy?” Triển Chiêu hỏi Công Tôn.

“Cẩm Đường nói sắp lên.” Công Tôn đáp.

Triển Chiêu gật đầu, không bao lâu, Bạch Cẩm Đường đi đến, song sinh tối hôm qua ở lại xem khám nghiệm tử thi, đang nghỉ ngơi thì bắt gặp, tí tởn chạy tới hỏi, “Đại ca, anh tới đón bọn em hả?”

Bạch Cẩm Đường liếc hai người một cái, đưa qua một cái bánh chocolate cho Công Tôn, kèm theo một viên vi-ta-min nữa.

Công Tôn nhận lấy. Triển Chiêu nhìn Công Tôn, “Sa phải uống vi-ta-min? Gần đây thân thể anh không tốt sao?”

Công Tôn nhún nhún vai, gần đây anh bị tuột huyết áp rất dữ, thường xuyên váng đầu hoa mắt, ngày hôm qua đã uống hết thuốc rồi, cho nên hôm nay Bạch Cẩm Đường mới cố ý đưa tới. Mặt khác, Bạch Trì và Mã Hân cũng đều có lòng, vừa thấy tình huống này, nhất nhất trở về mua mấy chục hộp chocolate chất trong SCI, mỗi ngày sau đó đều ép Công Tôn ăn.

Bạch Cẩm Đường thoáng nhìn bốn phía, hỏi, “Ngọc Đường đâu?”

Triển Chiêu hướng về phía phòng làm việc chép miệng, nói, “Vẫn còn ngủ, tối hôm qua bị dì tụng một đêm.”

Bạch Cẩm Đường nghe xong, khóe miệng khẽ giật giật, Triển Chiêu hí mắt —— Quả nhiên là cố ý!

Công Tôn thu thập đồ một chút, “Tôi về được rồi.”

22 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 24

  1. きび きつね nói:

    Oa? Hóa ra cái câu “đứa trẻ đó chưa từng làm em thất vọng” là chỉ anh Cẩm a? Lúc trước mình đọc thì cứ nghĩ là chỉ em Miêu cơ.

  2. MeggiMed nói:

    … *tự mặc định trong đầu là mẹ kế đang nói con giai*…
    *nhũn nát bét* hiếm hoi lắm mới có một đoạn đại ca nói nhiều thế này, thật gợi cảm *nhũn nhũn*
    *xoắn* người đó cũng gợi cảm *xoắn*
    *cô Med biến thành phô mai que*

  3. Cẩm Đường a~ anh quả nhiên giết người bằng lời nói nha~ bá đạo, thiệt là bá đạo mà!!!

  4. chiory nói:

    Cẩm Sách a~~~~~~~~~~~~~~

  5. Trúc Phong nói:

    giời ơi
    tự dưng ta nghĩ
    theo 1 cách nào đó
    thì Bạch Đại là con của bác Đen vs bác Tước, nhỉ :D

  6. Thỏ béo ú muốn viết Nhật Ký Của Mẹ sau khi đọc xong 2 con gián già. :”>

  7. gián già =))) làm em nhớ tới cái đoản hôm trước đọc, anh công là gián biến thành ng =))) kết cục bị em thụ quăng dép vào mặt khi ở hình dạng gián, đoạn sau tùy mọi ng tự hỉu, nhưng em đoán là ảnh ngỏe luôn =))))))))

    thể lực của bạch mama thật thâm hậu, có thể tụng nguyên đêm luôn =.= Đại bạch trọng em vợ hơn em trai, Triển Chiêu thì bỏ qua, nhưng Tiểu Bạch nhất định là chết =))

  8. chuotyeumeo nói:

    * khoc * .bach dai ca, anh qua la hao soai ca trong long em

  9. Zổ nói:

    từ lúc đọc bài này qua điện thoại, t đã nghĩ nàng đang lén lút ship Cẩm Tước =)))))

  10. hanvutinh nói:

    á á , Đại Bạch ~~ hảo suất a , lâu lắm rùi mới mò mẫm được 1 nồi lẩu bự toàn Đại Bạch *nhào vô xơi sạch*
    ư ư ư , đáng êu chết người =))))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s