Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 1 (phần cuối)

Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành

Truyện 1. Ký sự ghen tuông của Giả thông minh (phần cuối)

Tác giả: Trẫm Nãi Miêu Thần Tổng Công

Edit: Bee

***

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

【 Bốn】

“Giả thông minh! Ta đã trở về!”

Tử Ảnh một đường chạy vô rất là vui vẻ, gặp Giả Ảnh đang ngồi an vị trong sân, lập tức liền nhào tới.

“Đi đâu? Trễ như vầy mới về.”

Giả Ảnh tiếp được hắn, xoa đầu của hắn một cái.

“Không nói cho ngươi.” Tử Ảnh nhăn nhó mặt mũii, “Ta chết đói rồi, có gì ăn không?”

Giả Ảnh bất đắc dĩ, nhìn sắc trời đã qua giờ cơm trưa từ lâu, tâm nói người này chơi vui đến độ cả cơm cũng quên ăn sao.

Tử Ảnh đi theo Giả Ảnh đến nhà bếp, vừa nhìn hắn luộc mì vừa ngáp. Thật vất vả chờ mì luộc chín, hắn không nói hai lời liền bưng tô mì húp soàn soạt, xem ra thật sự là đói bụng.

Giả Ảnh ôm má ngồi ở một bên nhìn hắn.

Một tô lớn trong thoáng chốc đã cạn đáy, Tử Ảnh thỏa mãn chậc lưỡi, lôi kéo Giả Ảnh đi vào phòng.

“Giả thông minh, ta muốn đi ngủ; ngươi ở trong này, không được đi.”

Nói xong, Tử Ảnh liền cởi giày, ngã lên giường, một tay nắm lấy ông tay áo của Giả Ảnh, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Cho ngươi đi dạo phố lâu như vậy, không mệt mới là lạ! Giả Ảnh trong lòng căm giận, thế nhưng tay vẫn nhẹ nhàng cởi áo khoác của Tử Ảnh, lại giúp hắn đắp chăn cẩn thận. Lúc này mới nằm xuống bên người hắn, ngoan ngoãn làm gối người.

Bạn nhỏ ngủ khò khò, không an phận mà cọ cọ, miệng cũng lẩm bẩm không rõ là đang nói gì.

Giả Ảnh nhìn hình ảnh khi ngủ thập phần bất nhã của Tử Ảnh, thoải mái. Tâm nói, lo gì chứ, dù sao chỉ cần Tử Ảnh thuộc về mình là được rồi! Về phần mấy ngày này hắn bày trò gì, cứ dứt khoát tìm lúc rảnh đến hỏi Thanh Ảnh là tốt nhất.

Nghĩ xong, hắn điều chỉnh tư thế một chút để Tử Ảnh ngủ thoải mái hơn.

***

【 Năm 】

Tử Ảnh ngủ một giấc đến thiên hôn địa ám. Chờ lúc hắn mơ mơ màng màng mở mắt ra, trời đã tối om.

“Tỉnh?” Giả Ảnh liếc hắn một cái, “Nếu không dậy thì tay ta sẽ rớt xuống đó.”

Tử Ảnh ngồi dậy, dụi mắt.

Lắc lắc cánh tay đau nhức, Giả Ảnh hỏi: “Có đói bụng không?”

Tử Ảnh sờ sờ bụng, mì ăn lúc trước đã sớm tiêu hóa hết, vì thế hắn gật đầu như gà mổ thóc.

Hai người mặc  quần áo ra khỏi cửa phòng. Trong viện, Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương đang ngồi hóng mát.

“Tiểu Tứ Tử!” Tử Ảnh đã một ngày không thấy Tiểu Tứ Tử, lòng nhớ nhung khôn cùng, bay tới cọ một trận.

“Ái da.” Tiểu Tứ Tử thoát khỏi ma trảo của Tử Ảnh, chạy ra phía sau Tiêu Lương, “Tử Tử lười quá, giờ này mới chịu dậy.”

“Chậc chậc.” Tử Ảnh hí mắt, “Nhưng mà cũng không bằng tiểu mập mạp nhà ngươi a.”

“Ta mới không phải tiểu mập mạp.”

Tiểu Tứ Tử bất mãn.

Hai người làm ầm ĩ hết sức, Giả Ảnh đã bưng điểm tâm từ nhà bếp đi ra.

Ăn xong điểm tâm không bao lâu, Công Tôn liền dẫn Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương đi ngủ.

Tử Ảnh cùng Giả Ảnh mắt to trừng mắt nhỏ.

Ánh mắt của Tử Ảnh chợt lóe sáng, nhìn chằm chằm Giả Ảnh cười tủm tỉm.

“Làm sao vậy?”

Giả Ảnh bị hắn vô cớ nhìn chòng chọc, không khỏi có chút khẩn trương.

“Hắc hắc.” Tử Ảnh nhếch miệng, từ trong ngực lôi ra một cái hộp nhỏ, “Tặng cho ngươi!”

Giả Ảnh nhận lấy, thần tình nghi hoặc.

Tử Ảnh bĩu môi, trừng hắn: “Ngươi quên rồi sao? Ngày mai là sinh nhật của ngươi. Đây là quà!”

“Nga. . . . . .” Giả Ảnh giờ mới nhớ đến, “Thế sao không chờ trời sáng rồi hẵng tặng?”

“Ta chờ không nổi.” Tử Ảnh nhìn trời, “Ngươi mau nhìn xem!”

Giả Ảnh buồn cười mở hộp, tâm nói, ta cũng không gấp mà ngươi gấp cái gì a.

Chỉ thấy trong chiếc hộp là một viên ngọc bội, óng ánh trong suốt, hoa văn chạm trổ vô cùng tinh xảo, ở giữa ngọc bội có khắc một chữ “Tử”. Giả Ảnh cầm trong tay ngắm nghía lâu thật lâu, cảm thấy nhìn hơi quen mắt.

“Là một đôi!”

Tử Ảnh lấy ra một viên ngọc bội khác đeo từ trong ngực ra, dáng vẻ mừng khấp khởi.

Giả Ảnh lấy viên ngọc bội trong tay Tử Ảnh sang nhìn, trong lòng kinh ngạc, vừa cẩn thận so với ngọc bội trong tay mình, ngoại trừ hai chữ “Giả” và “Tử” trên chúng khác nhau, tất cả phần còn lại đều giống nhau như đúc.

Giả Ảnh khó hiểu, tâm nói, ngọc bội kia của Tử Ảnh là chính mình đặc biệt thỉnh cao nhân tạo ra, lẽ ra phải độc nhất vô nhị mới đúng.

“He he, ta hôm nay vất vả lắm mới tìm được người có thể làm giống nhau như đúc đó, còn tìm Thanh Ảnh giúp ta chọn ngọc a!” Tử Ảnh đắc ý, “Thích không?”

“Ngươi hôm nay chính là đi chuẩn bị cái này?”

Giả Ảnh trong lòng rúng động, chợt nhớ tới đến Thanh Ảnh không có sở thích nào khác ngoài nghiên cứu ngọc khí.

“Ân, đắt muốn chết!”

“Thích, ” Giả Ảnh ôm lấy Tử Ảnh, “Ngươi tặng mà, cái gì ta cũng đều thích cả.”

Tử Ảnh nghe xong rất là hưởng thụ, cằm gác lên vai Giả Ảnh, cười đến mặt mày loan loan. (*cười tít hết cả mắt ^ v ^*)

Trong chớp mắt, bình dấm chua biến thành bình mật ong, Giả Ảnh tâm tình vô cùng hạnh phúc. Lúc tâm tình hạnh phúc thì nên làm một ít vận động có lợi cho thể xác và tinh thần, Giả Ảnh nghĩ như vậy.

Vì thế, Giả thông minh liền lại ôm Tử Tiểu Ảnh của hắn bay vèo vào phòng như gió.

Đóng cửa, lên giường, thổi đèn, đắp chăn.

—–End—–

*Bee: Cute quá hén =))))))))))))))~

16 comments on “Ký Sự Bên Lề Du Long Quỷ Hành – Truyện 1 (phần cuối)

  1. Zổ nói:

    *cười ko ngậm mỏ vào đc*
    đói quá, đã đói thì chớ cứ mì với mật ong vớ điểm tâm
    ngta cũng muốn có 1 anh thê nô
    đóiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
    t đề nghị lần sau nàng post luôn cả tr, lâu tí cũng đc, chứ t phải mất 1 lúc nhớ lại phần đầu đấy

  2. Lam nói:

    Chẹp chẹp, khéo tui bị tiểu đường mất, cứ ăn ngọt mãi, chẹp chẹp >v<

  3. sao tới khúc tắt đèn đắp chăn là ngừng vậy, làm ta mong đợi có ya của tụi nó để coi nữa chứ *chảy nước miếng*
    thật sự là còn ngọt hơn chữ ngọt nữa kaka *ta thật biến thái mà*

    thanks nàng nha *chụt chụt*

    Apple.

  4. Shin596 nói:

    Tim hồng bay tá lả , tim em cũng tá lả bay theo luôn ~
    Tử Tử đáng yêu chết đi được * lăn qua lăn lại* Giả thông ghen nhá :)))) nhưng cuối cùng thì dấm chua là bình mật ong ngọt ơi là ngọt mà, :)))))
    Giả ca cưng Tử Tử quá không khéo thành hư đấy :))

  5. HuLi nói:

    Siêu ngọt luôn, ngọt hơn ly nước mía ta đang uống n lần.
    *chép chép miệng* !!!!

  6. meomeo nói:

    Lúc tâm tình hạnh phúc thì nên làm một ít vận động có lợi cho thể xác và tinh thần..»»»»» đây gọi là cái triết lí gì.????.««₩_₩»» ( dù ta phải công nhận là nó vô cùng đúng đắn trong mọi truyện đam mỹ và đc các nhân vật thực hành thường xuyên.^ _ ^”.)
    dễ thương ế…mật ngọt chết hủ..

  7. đúng, rất cute~ ta thích câu: Đóng cửa, lên giường, thổi đèn, đắp chăn. ^^~

  8. Vì cái mô gì “Lúc tâm tình hạnh phúc thì nên làm một ít vận động có lợi cho thể xác và tinh thần” lại là “Đóng cửa, lên giường, thổi đèn, đắp chăn.”???????????

    *cắn khăn* cùng lắm phải để cảnh Tử Ảnh ngày hôm sau không xuống giường được này nọ nọ kia chứ a =w=

    • beedance07 nói:

      Cái này… Bạn Tử Ảnh học võ công mà, dễ gì làm tới mức không xuống giường được =)))))

      • Vậy cũng phải là ôm eo, than vãn với Giả Ảnh là “lưng ta đau, lưng ta đau a đau ~~~~ ngươi phải bồi thường ~~~” này nọ aaaaa =w= thiệt là, fanfic của bà Nhã nên nó cũng hài hòa thấy sợ luôn a ==

  9. hanvutinh nói:

    đang bưng bát đũa tới chầu chực xôi thịt *tưởng tượng* thì cái câu ‘đóng cửa thổi đèn’ kia làm ta mún rơi cả bát lẫn đũa ~~

  10. ta thik nhất cái đoạn “đóng của, lên giường, thổi đèn, đắp chăn” á
    sao hok thêm zô đoạn tiếp theo :)))))))))))

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s