[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 27

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 27

Mưa gió qua đi, Súp Lơ như trước

 

Vậy nên Công Tôn vô cùng nhanh chóng chuồn ra ngoài, Bạch Cẩm Đường dương dương tự đắc theo sát phía sau xuống lầu.

 

Cảnh tượng như vậy hình như là mỗi ngày đều trình diễn, nhưng mọi người nhìn thấy vẫn cứ choáng váng: nụ cười kia của Bạch đại ca chắc phải làm ‘thiên thất sắc, địa chấn dung, người thường thần hồn điên đảo’, trên đời này có thể làm cho anh ấy vui vẻ như vậy thì cũng chỉ có một mình Công Tôn mà thôi.

 

Tạm không nhắc đến Triệu Trinh cùng Bạch Trì đang bay đi Nhật Bản, đại gia đình cũng có thể xem là tề tựu đầy đủ. Nhân lúc ăn cơm, cặp song sinh chiếu video kia trong phòng khách cho mọi người xem. Màn hình lớn, các chi tiết lại càng rõ ràng, những người kia quả thật là xuất hiện từ thinh không.

 

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhanh chóng liên tưởng đến, Tiểu Tứ Tử rất có có thể cũng đến thời đại này bằng phương thức tương tự như vậy. Tuy theo chất liệu quần áo mà kết luận bé là từ Đại Tống xuyên tới, nhưng việc này chung quy cũng không có nhiều căn cứ chính xác. Tiểu Tứ Tử có quá khứ như thế nào? Tương lai thì nên sắp xếp cho bé thế nào? Hai người nhìn nhau, nếu có thể giải được bí ẩn của video này, nói không chừng màn sương mù chung quanh Tiểu Tứ Tử cũng có thể tan đi.

 

Công Tôn ngồi bên cạnh Triển Chiêu, đưa tay vuốt vuốt tóc của Tiểu Tứ Tử, mềm mại mượt mà, cảm giác rất sướng tay. Đột nhiên nghĩ đến, nếu thật sự có thể tìm được phương pháp xuyên không, đứa bé này sẽ rời mình mà đi… Dâng lên một trận buồn bã.

 

Tiểu Tứ Tử quay đầu, nhìn sang Công Tôn, ghé tới cọ cọ gương mặt anh, sau đó hôn một cái chụt.

 

Đôi môi mềm non nớt hôn lên gò má, ấm áp vào tận trong ngực.

 

Công Tôn nhìn bé, lẳng lặng mỉm cười.

 

Đợi tất cả mọi người ăn uống no đủ, ánh mắt liền không hẹn mà cùng tập trung tới người thực vật duy nhất giữa bọn. Ước chừng bị ngắm nhìn năm phút đồng hồ có ít, Eugene mới nổi lên cảnh giác: “Mấy người nhìn tui chằm chằm làm gì?”

 

Chà, còn biết đều đang nhìn bạn à? Phản ứng nhanh gớm. Bạch Ngọc Đường nhướng mày, chỉa chỉa trên bàn: “Giải quyết hậu quả đi.”

 

Nhìn một đống hỗn độn trên bàn, khuôn mặt của bạn Súp Lơ nhăn thành trái khổ qua: “Tui hông rửa chén đâu.”

 

Thật sự là ‘cực phẩm’, chuẩn hàng giá áo túi cơm. Bạch Ngọc Đường lắc đầu, roẹt roẹt mấy cái đã thu dọn xong hết bát đũa, động tác tuyệt đẹp mà thuần thục.

 

Bạch Cẩm Đường khẽ lắc đầu: “Thì ra là thế.”

 

Hả? Bạn Súp Lơ vểnh tai nghe.

 

“Tôi vẫn tưởng Leonard không phải người tốt, không ngờ lại đi hiểu lầm cậu ta.” Biểu tình nghiêm túc, “Thì ra cậu ta là nhà từ thiện.”

 

Xì, từ thiện gì chứ, hắn keo kiệt chết được! Eugene thầm chửi BOSS, bĩu môi tiếp tục nghe.

 

“Cậu ta chịu tiếp tế một phế vật, hành vi cao thượng như thế thật là làm người khác phải ca tụng.”

 

Phế vật. . . . . . lòng tự trọng của Súp Lơ bị tổn thương trầm trọng, đâm đầu vào sofa, hận không thể cứ như vậy mà an giấc ngàn thu. Được nửa ngày thì đột nhiên ý thức được cái gì đó, xác chết hoàn hồn vùng dậy, biểu tình thật kiêu ngạo: “Ít nhất tui có thể truyền lại tin tức!”

 

Mọi người im lặng. Bạch Ngọc Đường bó chân: hóa ra hắn vẫn không biết mọi người đang đợi hắn nói?

 

Triển Chiêu nhìn tường, cố gắng khắc chế mong muốn cào tường của mình: làm việc với thực vật thiệt không dễ dàng, không ấy để hôm nào đi nghiên cứu tâm lý học thực vật đi. . . . . .

 

“Đám người kia rất thần bí, tổng cộng tám người, trong đó có bốn người thân phận đã được xác thực, ba học sinh một thương nhân. Hai người học trường quân đội, một người học y. Thương nhân kia thì có quan hệ nhỏ với mafia. Còn một người đã mất tích  năm năm, hộ khẩu đã bị gạch bỏ, giờ lại không biết từ chỗ nào chui đi ra, xem như vô hộ khẩu. Ba người còn lại càng kỳ quái, Dù là hắc đạo hay bạch đạo đều tra không được lý lịch.”

 

Bạch Ngọc Đường trong lòng âm thầm phỏng đoán: ngay cả Leonard mà cũng tra không được lý lịch thì chỉ có hai loại người, một loại là bối cảnh quyền uy kinh người, có thể xem Leonard như con kiến dưới chân; loại còn lại chính là lai lịch thực sự không không rõ rang, ví dụ như. . . . . . Nhìn qua cục thịt đang ghé đầu vào ngực Triển Chiêu, vô giác lại nghiêng về khả năng thứ hai.

 

“Càng quỷ dị chính là, bọn tui căn bản không thể đạt được nhiều tin tức. Ngay từ đầu để tránh đả thảo kinh xà, thừa lúc không có ai mới vào cài cameras và thiết bị nghe trộm, kết quả mới vừa quay được đến lúc bọn họ vào cửa thì toàn bộ thiết bị nghe trộm đều bị vô hiệu hóa, trước lúc tắt máy chủ còn nghe được tiếng ong ong rất lớn.”

 

“Không phải còn có cameras sao?” Công Tôn hỏi.

 

“Cameras có thể sử dụng, ” Eugene hơi nhăn nhó, “Nhưng mà ngoại trừ lúc đầu chụp được mặt của bọn họ thì sau đó người phụ trách theo dõi chỉ nhìn thấy phim “Cậu bé bút chì Shin” trên màn hình, muốn từ bỏ việc giám thị, nhưng lại sợ bỏ qua tin tức gì. . . . . . Kết quả phải xem phim hoạt hình liên tục 48 giờ. . . . . .”

 

Cái này. . . . . . đúng là thê thảm, mọi người cố nhịn cơn buồn cười.

 

“Dù sao đã lỡ kinh động bọn họ, sau lại nghĩ cứ theo cách trực tiếp là tốt nhất. Phái một nhóm người xông vào, kết quả không đến một khắc đã bị đánh bay ra ngoài, nghe nói ngay cả bóng người cũng chưa thấy rõ ràng thì đã cuốn theo chiều gió.”

 

Bạch Ngọc Đường nhướn mi, người của Leonard cũng không phải lzf dạng mà người bình thường có thể thoải mái giải quyết. “Người của các cậu không mang vũ khí?”

 

“Không, đại ca nói muốn bắt sống.” Eugene nói, “Sau đó lại phái hai đội nữa đi vào, một đội cầm súng, một đội mang vũ khí lạnh. Lần này thời gian kéo dài hơn một ít, đại khái qua nửa tiếng, rồi cũng đều bị ném ra.”

 

“Nói tóm lại, các người kỳ thật không có tiến triển gì.” Bạch Cẩm Đường hiển nhiên đã mất kiên nhẫn.

 

Eugene nhăn mặt: “Không phải tui không muốn, mà là không có biện pháp.”

 

Bạch Cẩm Đường đưa tay vào trong túi áo trước của Công Tôn, lấy ra dao phẫu thuật, chậm rãi dũa móng tay, ánh dao chói lọi le lói dán lên gương mặt Eugene.

 

Tiểu Đinh thấy, trợn mắt há mồm, lặng lẽ kéo góc áo Đại Đinh: “Từ lúc nào mà đại ca học được chiêu này?”

 

Đại Đinh vỗ vỗ cậu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì tối.”

 

“Cũng không hẳn,” Eugene liếm liếm môi, “Tui phát hiện ra tám người bọn họ có một điểm chung.”

 

Bạch Cẩm Đường giương mắt nhìn hắn.

 

“Chính là —— bọn họ đều là mỹ nhân!”

8 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 27

  1. Lam nói:

    Bạn súp lơ làm tớ thất vọng quá, bạn đã làm súp lơ, lại còn ko biết rửa chén nấu cơm, rứa thì gả cho ai được =[. Bạch đại ca nói thiệt là chính xác, tôi cho mỗ Leonard thiệt là tội =[

    Ko lẽ tám người kia là… (≖ ‿ ≖)✧

  2. Tem la cua ta roi hahaha~ *khu* Ai nha~ Tieu Tu Tu de thuong qua ta. Bach dai ca lay benh vo roi. Dug dao mo dua tay the kia. Muoi to mo ve 8 mi nhan kia qua di co. Ko bt ho la ai nhi?

  3. Ôi giời, Súp lơ trả lời anh Đại thế là tự giơ đầu chịu chết rồi =)) Với anh Bạch thì Mĩ nhân chỉ có vợ ảnh thôi chứ mấy cái vị kia sao bằng nổi =))

    Mà đúng là chỉ có Tiểu Tứ Tử mới làm Công Tôn dịu hiền như vậy thôi nha :> Sức mạnh của bé thật là vượt trội :”>

  4. Đại Bạch lấy dao phẫu thuật dũa móng tay =v=
    8 người kia…. ai cũng được, đều là mỹ nhân a~

  5. VyTran27 nói:

    cuối cùng cũng coi được . khúc tiểu tứ tử thật là dễ thương quá đi

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s