[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 28-29

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 28

Mèo là thiên địch của Chuột

“Vậy sao?” Bạch Cẩm Đường bình tĩnh tới không ngờ, “Thật ra bảy người bọn tôi cũng có một điểm giống nhau —— Đều không muốn nhìn thấy cậu nữa.”

Liếc mắt, cặp song sinh lập tức ngầm hiểu, dùng đầu ngón tay xách Súp Lơ lên, đem ra khỏi cửa, thuận tiện tặng kèm một cú Phật Sơn Vô Ảnh Cước.

Súp Lơ khóc thét bay lên, chẳng mấy chốc đã hóa thành một ngôi sao lóe sáng ở bên kia bầu trời.

Nghe tiếng cửa đóng lại, tất cả mọi người thở ra một hơi thật dài.

Thế giới rốt cục yên bình.

“Chẳng lẽ Leonard rảnh quá hóa thiểu năng?” Bạch Cẩm Đường lạnh lùng lên tiếng, “Chơi đùa với một đám người thông minh sao lại chơi kiểu ấy?”

Bạch Ngọc Đường âm thầm gật đầu, cũng cảm thấy Leonard đã đi nhầm  một nước cờ, vẫn chưa rõ tình huống đã đánh rắn động cỏ. Đối với những người thông minh, biện pháp tốt nhất là trực tiếp nói chuyện. Nghĩ vậy, tâm khẽ động, quay sang bên cạnh, quả nhiên là hỏi xin ý kiến Triển Chiêu.

“Nếu động thủ không được thì hiệp đàm, ” Triển Chiêu quyết đoán nói, “Tôi đi.”

Bạch đại ca từ chối cho ý kiến, ánh mắt bay sang cậu em trai nhà mình —— Con mèo này có đi được hay không thì còn phải xem Chuột có chịu thả người không đã.

“Tôi cũng đi, ” Bạch Ngọc Đường còn chưa kịp đứng lên đã bị Triển Chiêu túm lại, trừng mắt: “Cả đội trưởng đội phó đều vì việc tư mà rời khỏi đơn vị? Cậu muốn biến SCI thành rắn mất đầu à?”

Một trong số “khúc mình của rắn” tao nhã đẩy đẩy gọng kính kim loại.

“Dù sao cũng không có án mạng, đang rảnh mà… Vậy nên tôi…” Âm lượng càng lúc càng thấp.

Triển tiểu miêu vươn móng vuốt, cười như không cười: “Bạch đội trưởng?”

“Tôi… Tôi ở lại vậy…” Bạch Ngọc Đường cúi đầu.

Bạch Cẩm Đường nhướn mi, xem ra mèo quả nhiên là thiên địch của chuột, ở thời đại nào cũng đều giống nhau a. Phất tay, cho cặp song sinh đi đặt vé máy bay.

Sau đó mọi người bắt đầu đề tài kế tiếp —— Lấy ai chăm nom cho Tiểu Tứ Tử?

Trước mắt chỉ có hai ứng cử viên, Bạch Ngọc Đường và Công Tôn Sách. Kỳ thật trong hai người này, tuyển người nào cũng giống nhau cả thôi, dù là ai chăm thì cũng phải mang đứa nhỏ này tới SCI.

“Chỉ là mang trẻ em tới cục cảnh sát thường xuyên thì không thích hợp lắm…” Triển Chiêu vẫn có chút lo lắng.

Mắt kính Công Tôn lóe sáng: “Con tôi, ai dám nói không thích hợp?”

Chụt, bị hôn bị hôn. Công Tôn chà chà hai má, hung dữ trừng lại. Đáng tiếc đối phương là Bạch Cẩm Đường, dù có giương nanh múa vuốt thì chỉ gây tác dụng ngược thành tình thú. Hôn xong, ai kia nghĩ, người này sao lại có thể đáng yêu đến thể, hợp khẩu vị mình đến thế.

Triển Chiêu mất bò mới lo làm chuồng, lúc này mới vội vàng che mắt trẻ em là Tiểu Tứ Tử. Tiểu Tứ Tử không phục: “Cũng không phải chưa thấy qua mà, ngày hôm qua chú và Suất Suất cũng…” Vừa nói được một nửa thì cả miệng cũng bị bịt.

“Muốn cho Tiểu Tứ Tử ở lại trong SCI thật ra cũng không phải việc gì khó…” Bạch Ngọc Đường dường như nghĩ tới điều gì, khóe miệng lộ ý cười.

Cười ngó y chang ăn trộm, quả nhiên là con chuột – Triển Chiêu chọt chọt anh: “Cậu có biện pháp?”

“Biện pháp tốt nhất để giữ người dài kỳ, ” Bạch Ngọc Đường ánh mắt lóe sáng, khóe miệng nhếch lên. Triển Chiêu lập tức nghĩ dường như mình nhìn thấy con chuột nào đó đang đắc ý vẫy đuôi, “Chính là đem người cho vào cơ cấu cán bộ.”

*****

Chương  29

ICS của SCI

Sáng sớm hôm sau, Triệu Hổ còn chưa vào tới cửa đã nghe một tràng pháo nổ, ngớ người tại chỗ: “Đây là tình huống gì vậy?”

Mã Hán theo sát đằng sau cũng kinh ngạc không kém: “Cũng không phải tất niên hay ăn tết, làm cái gì mà. . . . . .” Nói tới đây cứng họng.

Triệu Hổ cũng đứng hình: “Không, không thể nào. . . . . .”

Đing, tới lầu 17 rồi. Cửa thang máy còn chưa mở hẳn, hai người đã vọt ra ngoài.

“Hổ Tử, hôm nay tới sớm vậy, ” Bạch Ngọc Đường thoáng giật mình, “Hiếm có hôm không tới sát giờ a.”

“Tại vì có Tiểu Mã ca.” Triệu Hổ cười hớn hở, “Có ảnh gọi em rời giường nên không có gì phải lo.”

“Oh ~~~” Bạch Ngọc Đường thốt lên một tiếng đầy ý tứ, ánh mắt nhìn hai người mấy lượt, cuối cùng ngoắc tay với họ, “Đến sớm cũng tốt, tới trước mới có cơ hội giành xem đội viên mới của SCI.”

“Người mới?” Triệu Hổ mắt sáng lên, sau lại có điểm nghi hoặc, “Nhưng em thấy đội mình đâu có thiếu người.”

“Không thiếu gì mà không thiếu, ” Ai kia bày ra bộ dáng đội trưởng, lắc đầu a lắc đầu, “Chúng ta thiếu nhất một nhân tài quản lý. Cậu nghĩ mà xem, lúc tâm tình không tốt có cần một người ở bên an ủi chăng? Lúc nhàm chán có cần một người tạo không khí chăng? Lúc vụ án không có tiến triển có cần một người động viên chăng? Lúc đội viên nảy sinh mâu thuẫn có cần một người bước ra điều đình chăng?”

Triệu Hổ nghe được sửng sốt, mơ mơ hồ hồ không ngừng gật đầu. Bạch Ngọc Đường đắc ý, xem ra đi theo con mèo kia cũng không phải là không học được gì.

“Vì thế, một bộ phận mới nhân lúc này đã được thành lập!”

Mã Hán chợt hiểu ra: “Vậy nên trận pháo nổ vừa rồi là…”

“Đương nhiên là để chúc mừng bộ phận mới được thành lập.”

“A?” Triệu Hổ chậc lưỡi, có điểm tiếc nuối mà lẩm bẩm, “Còn tưởng là hai đội trưởng cuối cùng cũng chịu kết hôn rồi chứ…” Mã Hán ở cạnh cũng gật gật đầu, anh cũng nghĩ đến lầu 17 nhất định đang dán chữ ‘Hỉ’ mà.

Bạch Ngọc Đường nghe được hai chữ “kết hôn”, trong lòng nhộn nhạo một trận. Ừ, việc này cũng nên sắp xếp hỏi ngày rồi… Ho khan hai tiếng để che giấu ý nghĩ kỳ quái của mình, bước sang một bên nhường chỗ cho người nãy giờ vẫn đứng sau lưng mình, làm bộ nghiêm túc nói: “Kế tiếp, hãy cùng hoan nghênh thành viên mới của SCI —— Công Tôn Cẩn. Xin mọi người cho một tràng pháo tay!”

Đương nhiên không ai vỗ tay. Thật ra không phải không ai hoan nghênh, mà là. . . . . . việc này quá mức bất ngờ.

Nhìn vào sau bóng người thon dài của Bạch Ngọc Đường, tầm mắt của Triệu Hổ cùng Mã Hán rơi vào khoảng không, sau đó hạ xuống, hạ xuống, tiếp tục hạ xuống. . . . . . Tới khi đi ngang đùi của Bạch đội trưởng thì rốt cuộc mới bắt đầu nhìn thấy —— một cái đầu heo, ách, không đúng, là một cái mũ hình đầu heo, hai cái lỗ mũi thật to cùng cặp mắt như hai sợi chỉ. Xuống thêm một chút nữa, liền thấy xuất hiện một gương mặt bụ bẫm trắng nõn như bánh trôi nước, đôi mắt to chớp chớp, nhìn nhìn Triệu Hổ lại ngắm ngắm Mã Hán, bàn tay mũm mĩm vẫy vẫy ngọt ngào chào: “Hổ Hổ, Hán Hán, buổi sáng tốt lành.”

Phản ứng đầu tiên của hai là ôm ngực trái: Dễ thương quá, tim chịu không nổi!

Mã Hán lấy lại tinh thần trước: “Tiểu Tứ Tử?”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, ý bảo hai người tiếp tục nhìn xuống dưới.

Vì thế ánh mắt tiếp tục trượt xuống —— Tiểu Tứ Tử mặc một cái áo hồng nhạt, trên ngực có ba chữ cái tiếng Anh —— I. C. S, phía dưới còn có một hàng chữ nhỏ —— Interior Control Section.

“Bộ phận quản chế nội bộ?” Mã Hán phiên dịch xong, vẫn không rõ lắm, “Nhiệm vụ là gì? Quản lý?”

“Đối ngoại thì đúng vậy. Còn về đối nội…” Bạch Ngọc Đường sờ sờ đầu Tiểu Tứ Tử, “Phụ than con mua đồ ăn cho con về rồi kìa, đang ở trong phòng chờ chon đó.”

Tiểu Tứ Tử vui vẻ lắc lắc cái mông nhỏ tung tang chạy vào phòng pháp y, Mã Hán lập tức nhìn thấy sau lung áo có dòng chữ “I. C. S – Incredibly Cute Star”.

“Ngôi sao siêu dễ thương?” Lần này anh hoàn toàn hết chỗ nói rồitừ nhỏ tới lớn chưa hề nghe qua cái chức vụ như vậy a, không hiểu được rốt cuộc là phụ trách cái chi chi. . . . . .

“Quần áo là cặp song sinh làm theo yêu cầu đích, liền biến thành cái dạng này .” Nói đến quần áo, Bạch Ngọc Đường cũng có chút bất đắc dĩ, “Nhưng mà chẳng lẽ các cậu không thấy chức này so ra hợp với Tiểu Tứ Tử hơn sao?”

Mã Hán ngẫm lại, so với cái chức vụ bộ phận khống chế nội bộ kia, không thể không vạn phần đồng ý mà gật đầu.

Triệu Hổ đột nhiên hỏi: “Sếp, Tiểu Tứ Tử mấy tuổi rồi?”

Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ: “Đại khái khoảng năm tuổi.”

“Vậy…” Triệu Hổ ấp a ấp úng, “Chẳng phải là có luật không được thuê lao động trẻ em sao?”

“Vấn đề này, tôi đã tính hết rồi.” Bạch Ngọc Đường mỉm cười, “Nó sinh ra vào thời Tống, tính tới giờ đã qua tám chín trăm năm rồi.”

“Nhưng mà nó còn nhỏ như vậy…”

“Dù sao thì nó không có hộ khẩu, ai mà biết được tuổi.” Phất tay đầy tiêu sái, “SCI có đặc quyền, bất kỳ hành động nào cũng mang tính độc lập, chỉ cần báo cáo với cục trưởng là được rồi.”

“Vậy phía cục trưởng phải làm sao bây giờ?”

“Cái này thì không ai giúp được.” Cười đầy nham hiểm, “Đành phải để thằng bé tự thân vận động thôi.”

9 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 28-29

  1. “I. C. S – Incredibly Cute Star” Ôi trời ơi =))))))))))))))))))))))))))) * ôm bụng lăn lăn* Độ biến thái của 2 tên song sinh lại đến một level nữa rôi =))))))))))))))))))))))))))

    Cơ mà sao Tiểu Tứ Tử lại đội mũ heo, phải đội mũ thỏ tai dài dài hồng hồng chứ =.=”

    Chờ đợi xem Incredibly Cute Star làm thế nào để quấy ngã bác Bánh Bao đen nha =v=

  2. Zổ nói:

    cô ém kĩ quá làm lần nào đọc cũng đơ mất 1 lúc nghĩ xem chương trc đang nói cái gì = =
    thế mà các hố mới vẫn đã đang và sẽ đc đào
    orz
    may mà cô ko có cơ hội thành bộ trưởng bộ xây dựng =))

  3. Chiory nói:

    Mắt kính Công Tôn lóe sáng: “Con tôi, ai dám nói không thích hợp?”

    => Yêu nghiệt =.,=
    Làm ng ta yêu chết đi đc ><

    Ngày nào ta cũng mò vào nhà nàng nga~ cảm ơn đã edit <3

  4. Rinko nói:

    Incredibly Cute Star >>>>>>>>>>>>>>. hèn chi lúc đọc tới đoạn I.C.S ta thấy lọa lọa rùi! Sao lại từ S.C.I thành I.C.S hóa ra là do bé mờ ra!!!

    Đáng yêu quá điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii <3 <3 <3 <3 <3

  5. Diệp Ngọc Phong nói:

    I.C.S sjeu cute.ieu qua cer.muốn ôm tjeu tu tu

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s