Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 26

Lâu lâu lại nấu lẩu một lần ~ mùa hè ăn lẩu rất nóng ~ nhưng chúng ta hãy cứ ăn như thường ~

Lẩu Thập Cẩm SCI

Người chế biến: Beedance07 (Bee)

Nồi số 26

Con gián tóc dài đáng thương

*Bee: Tình hình là bạn Bee cũng muốn quay lại các tập cũ của SCI, nhưng thấy các tập 10,11,12 gì đều đã được edit xong bởi nhiều nhà rồi *ôi nhanh quá ~~ lợi hại quá*, thế nên mình bây giờ xào lại cũng không có gì mới mẻ nữa. Bản của người ta là bản hoàn chỉnh nha, còn bản của mình chỉ là cắt vá lung tung, sao dám sánh được, thế nên không quay lại các tập cũ nữa. Chúng ta tiếp tục tập 16 ~ tiếp tục vụ Tổng tài thư ký hôm trước cùng những khoảnh khắc Cẩm Sách + các cặp khác ở vụ 16.

Khi Công Tôn cùng Bạch Cẩm Đường đi thang máy xuống tới đại sảnh thì có người đưa tới một bộ tây trang, số đo hình thức đều thập phần thích hợp với Công Tôn.

Cặp song sinh đứng canh trước toilet ở đại sảnh lầu một, Công Tôn đi vào thay quần áo, Bạch Cẩm Đường đứng ngay trước cửa chờ anh.

Một tay đút túi quần, một tay cầm sổ công tác cặp song sinh đưa, Bạch Cẩm Đường khí phách đứng chắn trước lối đi, các tiểu viên chức cho vàng cũng không dám tới gần.

Bạch Cẩm Đường quả thật là một người khó gần, trong công ty có vô số tin đồn về anh, có kẻ bảo anh trước kia là Mafia, có người nói anh và gia đình có bất hòa, cũng có người đồn anh đã từng làm vô số chuyện kinh thiên động địa…

Nhưng mà, cứ hỏi mỗi một nhân viên từng làm việc ở Bạch thị mà xem, bất cứ ai trong số họ đều sẽ trả lời bạn, không cần biết Bạch Cẩm Đường trong lời đồn có bao nhiêu phần đáng sợ, sự thật tuyệt đối so với lời đồn còn đáng sợ gấp trăm lần.

Chúng nhân viên của Bạch thị vô luận là thím quét rác hay là ông quản lý tầng đều không bao giờ biết được người đàn ông cao thâm trầm mặc này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Để gõ cửa tiến vào văn phòng chủ tịch cần một sự dũng cảm vô biên, bởi vì khi vào, Bạch Cẩm Đường có thể đang đưa lưng về phía bạn, có thể nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người (*đang stalk người mà ai cũng biết là ai đó =)))*), hoặc có thể đang cúi đầu đọc văn kiện… Khi đó, không khí trầm mặc đến dọa người, nhưng bạn lại cần phải báo cáo công tác với người này. Trong quá trình đó, bạn chắc chắn sẽ nghi ngờ là liệu người này có đang nghe bạn nói gì không, nhưng sự thật là anh ta có nghe toàn bộ, mà phản hồi của anh hoàn toàn không bộc lộ chút cảm xúc. Cho dù là anh ta bình tĩnh nói các lời khen như “Không tồi, rất tốt”, người nghe được cũng sẽ hoài nghi là anh ta đang nói, “Rác rưởi, đồ ngu” các loại…

(*=)))))))))))))))))))))))))))) chời ơi, Cẩm ca… nói năng mần sao mà nhân viên nó suy nghĩ tự ngược thế rứa…)

Nhưng mà… một người đàn ông như vậy lại bị một người đàn ông khác nắm trọn toàn bộ.

Quấn quýt si mê!

Đại khái chỉ có thể dùng cụm từ này để hình dung tình yêu của Bạch Cẩm Đường và Công Tôn – một loại thuộc về người trưởng thành, một thứ tình yêu vô câu vô thúc.

(*) Vô câu vô thúc: Tự do và không ai ràng buộc được.

Có lẽ do tính cách của bọn họ bình thường đều quá mức lạnh lùng, nơi duy nhất mà họ giải phóng bản thân chính là ở tình yêu này. Loại tình yêu ấy, mãnh liệt mênh mông, lãng mạn lại phóng đãng, làm cho người ta không biết nên phản ứng như thế nào. Dù sao thì họ cũng không quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi vì này hai người đều có mị lực phi phàm.

(*Bee: Có sức quyến rũ và việc không quan tâm dư luận có liên quan gì? Theo Med lý giải là ‘bọn ta đẹp nên bọn ta éo care’ =)))))))))*)

Công Tôn thay đồ xong xuôi, Bạch Cẩm Đường đã vứt ngay quyển lịch trình trong tay.

Đại Đinh vội vàng chụp lại, tỏ vẻ bất đắc dĩ —— người ta không yêu giang sơn chỉ yêu mỹ nhân, lão đại của bọn họ thì… trước mặt Công Tôn mỹ nhân, giang sơn chẳng khác nào cái toilet ngâm sh*t…

(*Bee: =))))))))))))))) may mà anh không làm vua đó Cẩm Đường, may mà kiếp trước chỉ làm vương gia, không thì giang sơn trong tay anh thật nguy hiểm a~*)

***

(*Bee: Ok, bây giờ chuyển sang phần chính của lẩu ~ chuyện về đôi gián già và đám nhỏ mất nết cùng đám bạn ác ôn =)) chuyện là Tước gia bị cậu Triển chơi xỏ, muốn gọi cho hai cậu Mèo Chuột mà liên lạc ứ được…*)

“Số điện thoại bạn đang gọi hiện không liên lạc được, xin mời bạn gọi lại…”

“Hửm?” Triệu Tước nhìn di động nghĩ, “A, không gọi được!” Đang định thôi, ông lại gọi cho điện thoại Triển Chiêu, cũng không liên lạc được.

Triệu Tước nheo mắt, “Rốt cuộc là có chịu ra không hả? Kiểu gì cũng không chịu bắt máy, thật là quá đáng mà!”

Bạch Diệp uống bia không nói gì, nhìn Triệu Tước đang cáu kỉnh, vừa rồi lẽ ra không nên mua đồ ăn khuya cho người nọ, để cho cậu ấy đói cho hết sức quậy mới tốt a, lúc này ăn no rồi, coi bộ có thể nháo tới sáng.

Triệu Tước gọi qua hết điện thoại của Triển Chiêu tới điện thoại của Bạch Ngọc Đường, nửa giờ sau, không có kết quả!

Triệu Tước đạp cái gối, “Bọn nhóc thời nay khinh người quá đáng!”

Bạch Diệp ngẩng đầu nhìn đồng hồ, một rưỡi sáng, lúc này gọi điện thoại cho người khác mới là đầu óc mới có vấn đề à.

(*Bee: =))))) hai vợ chồng gián già càng ngày càng hài bựa, còn đâu cái thời cool lòi a =))*)

Triệu Tước nghĩ nghĩ, mở ra danh bạ điện thoại, quyết định gọi cho Triệu Trinh.

Lúc này, Bạch Trì ăn khuya xong xuôi, hơn nữa khi nãy đã vận dụng đầu óc quá độ, nên bây giờ đang dựa lên người Triệu Trinh ngủ say.

Điện thoại củaTriệu Trinh luôn luôn chỉ để ở chế độ rung. Máy rung một hồi, Triệu Trinh nhíu mày —— Gọi lộn số?

Nhưng điện thoại rung mãi, Triệu Trinh không nói gì, ai mà hơn nửa đêm còn gọi tới, nhìn tên người gọi – Triệu Tước…

“Ưm…”

Lúc này, Bạch Trì hơi cử động, ôm thắt lưng Triệu Trinh, mơ mơ màng màng, “Ai vậy anh?”

“Hình như là Triệu Tước.” Triệu Trinh đành phải bắt được điện thoại, “Alo?”

“Kêu Bạch Ngọc Đường nghe điện thoại!” Giọng nói của Triệu Tước truyền đến.

Triệu Trinh nháy mắt mấy cái, nhìn lên đồng hồ, một rưỡi sáng.

“Kêu Bạch Ngọc Đường nghe điện thoại a!” Triệu Tước ở đầu kia rống.

Bạch Trì hơi hé mắt, hỏi Triệu Trinh, “Sao vậy anh?”

“Ờm… Triệu Tước bảo muốn tìm Bạch Ngọc Đường…” Triệu Trinh cũng mờ mịt.

Bạch Trì cười cười, ôm Triệu Trinh cọ cọ, lầm bầm một câu, “Ảnh đang bận mà… hì hì.”

Triệu Trinh lập tức lĩnh hội, nói qua điện thoại, “Chắc đang bận, mai chú gọi lại đi.” Nói xong, cúp điện thoại, thuận tiện tắt máy, để tránh lại có người gọi điện thoại đến ảnh hưởng Trì Trì nhà anh nghỉ ngơi.

Triệu Tước bị cắt điện thoại, sốt ruột, lại gọi cho Bạch Trì… Nhưng mà Triệu Trinh tay mắt lanh lẹ, điện thoại của Bạch Trì vừa lóe sáng, còn chưa kịp rung đã bị anh chàng đại ảo thuật gia tắt cái rụp.

“Ưm?” Bạch Trì lại hơi nhúc nhích.

Triệu Trinh ôm lấy cậu, xoa xoa đầu, “Ngoan, ngủ tiếp đi.”

“Ừm…” Bạch Trì ngoan ngoãn tiếp tục chìm vào mộng đẹp.

Triệu Tước cầm di động đá giường, “Có lầm không vậy! Bọn nhóc thời nay khinh người quá đáng, còn có cái sở thích dám cúp điện thoại với người lớn!”

Bạch Diệp yên lặng nhìn đồng hồ sắp nhích tới số hai, nhìn sang Triệu Tước đang hùng hùng hổ hổ, cảm thấy việc được an ổn ngủ là không thể nào. Vì thế, Bạch Diệp bất đắc dĩ đứng lên, đi vào phòng tắm tắm rửa.

Triệu Tước lại lục danh bạ, gọi tới cho Bạch Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường đang ôm Công Tôn ngủ, điện thoại vang, đưa tay cầm lấy điện thoại, nhìn tên người gọi là Triệu Tước…

Bạch Cẩm Đường quay sang nhìn Công Tôn.

Công Tôn ngủ rất say, mà khi ngủ anh lại không mang kính, nhìn có vài phần thuần khiết trẻ con, không hiểu sao lại thấy thật đáng yêu.

Bạch Cẩm Đường vừa ngắm Công Tôn vừa nhận điện thoại.

Triệu Tước thấy gọi được, cảm giác đầu bên kia Bạch Cẩm Đường đã bắt máy, nhưng mà không thấy anh nói “Alo”…

Triệu Tước bỗng nhiên có chút hối hận, lẽ ra nên gọi trực tiếp cho cặp song sinh mới đúng, chớ thằng con lớn nhà họ Bạch tính tình

“Chuyện gì?” Bạch Cẩm Đường thấy Triệu Tước đầu bên kia không lên tiếng, liền hỏi, trong khi tay kia thì đang nhẹ nhàng chạm vào cằm Công Tôn.

“Ờ………. Kêu Bạch Ngọc Đường nghe điện thoại.” Triệu Tước nói xong, Bạch Cẩm Đường ở đầu kia không có phản ứng.

“Alo?” Triệu Tước khó hiểu, “Alo? Alo?”

Lúc này, di động của Bạch Cẩm Đường đã sớm rớt xuống đuôi giường. Thì ra là anh lúc nghe điện thoại, ngón tay đang ven theo cằm chậm rãi chạm vào môi Công Tôn thì Công Tôn đột nhiên mở miệng nhẹ nhàng cắn vào ngón tay anh, sau đó híp mắt cười.

(*Bee: A *ôm tim* Đúng là giống hồ ly tinh quá nha mỹ nhơn ~~*)

Bạch Cẩm Đường hít một hơi lạnh… Triệu Tước là ai? Không nhớ!

(*Bee: =)))))))))))) con với chả cái…)

Vì thế, cái điện thoại không biết là bị người nào đá xuống đuôi giường không ngừng truyền đến tiếng “Alo alo…”

Ở bên đầu này, Bạch Cẩm Đường cùng Công Tôn đang bắt đầu chương trình ‘chuyện người lớn đêm khuya’ ~~

Triệu Tước càng nghe càng thấy âm thanh ở đầu bên kia càng lúc càng đen tối, lập tức cúp điện thoại, mếu máo —— đêm hôm khuya khoắc mà còn hăng hái như vậy…

(*Bee: =)))) thấy không, đẳng cấp của thằng con lớn là đây, ứ cần cúp máy, buộc đối phương tự mình giương cờ trắng cúp luôn =))))*)

Bất đắc dĩ, Triệu Tước lại gọi sang số của cặp song sinh… Bất quá Đại Đinh Tiểu Đinh đang chơi game, hiện tại là thời khắc mấu chốt, tiếng điện thoại nào nghe được. Tiểu sư tử đang ở phía sau bọn họ ngủ gà ngủ gật, thấy di động kêu thì nó lấy móng vuốt chơi đùa, quẹt qua quẹt lại ấn luôn nút nhận cuộc gọi.

“Alo?” Triệu Tước chợt nghe đầu bên kia truyền đến những tiếng động kỳ quái.

“Bên trái bên trái!”

“Cửa thành mở!”

“Oa! Sao lắm lính xương khô thế này!” .

“Bom bom!”

“Đừng giẫm lên mìn!”

“Mày đầu heo quá!”

“Anh mới đầu heo!”

Triệu Tước khóe miệng giật giật, không nói gì cúp điện thoại —— quả nhiên cách sống của giới trẻ thời nay thật không thể lý giải.

(*Bee: =))))) khụ khụ, Cẩm Sách cũng già lắm rồi cụ ơi =))*)

Bao Chửng bận rộn cả ngày, về đến nhà tắm rửa một cái rồi nằm xuống. Ông mấy ngày nay vì vụ án của SCI mà có chút mất ngủ, vụ án lần này thập phần phức tạp, ý đồ rõ ràng nhằm vào SCI, có thể đối phương có mục đích gì đó sâu xa hơn…

Đang nghĩ ngợi thì điện thoại vang.

Bao Chửng cầm lấy điện thoại, vừa nhìn là Triệu Tước, khẽ nhíu mày —— xem ra vụ án thật không đơn giản, ông vội bắt máy, “Alo?”

“Hu hu hu! Hắc tử!”

Đầu bên kia, Triệu Tước khóc lóc kể lể, “Tụi Triển Bạch quá đáng lắm!”

Bao Chửng khóe miệng giật giật —— Coi bộ không phải là chuyện nghiêm túc.

“Cậu biểu thằng Bạch Ngọc Đường bắt điện thoại đi! Không thì thằng Triển Chiêu cũng được!” Triệu Tước nói.

Bao Chửng nhíu mày, “Cậu gọi cho tụi nó không phải được rồi sao? Tôi cũng đâu có sống cùng tụi nó.”

“Tụi nó không chịu bắt!”

“Không bắt thì sáng mai gọi!” Bao Chửng hết lời để nói, “Cậu đừng quấy rối a, tụi nó bận tối mắt tối mũi mấy bữa nay rồi, cậu cho là ai cũng rảnh như cậu hả!”

Triệu Tước há hốc miệng, “Tôi rảnh…”

Nhưng mà chưa kịp nói xong, Bao Chửng ở đầu kia đã cúp máy cái “cạch”, thuận tay tắt máy, cảm thấy mỹ mãn mà tươi cười đi vào giấc ngủ, tưởng tượng đến biểu tình lúc này của Triệu Tước, Bao Chửng cảm thấy đêm nay chắc chắn sẽ mộng đẹp ~

Chờ Bạch Diệp bước ra từ phòng tắm, đang lau tóc, thấy Triệu Tước đang ồn ào trong điện thoại, “Bạch Duẫn Văn! Biểu thằng con thứ của cậu nghe điện thoại!”

Bạch gia papa sau khi nghe xong, cũng không trả lời, chỉ im lặng cúp máy, bởi vì trong nhà là điện thoại bàn nên ông rút luôn dây điện thoại.

Bạch gia mama khó hiểu hỏi, “Ai vậy? Khuya vậy mà còn gọi tới?”

Bạch duẫn văn trầm mặc một lát, mở miệng, “Bán bảo hiểm.”

Bạch mama chớp mắt mấy cái, “Bán bảo hiểm vào hai rưỡi sáng?”

Bạch Duẫn Văn khóe miệng giật giật, “Thu hút khách hàng.”

Nhà hàng xóm.

Triển Khải Thiên bị tiếng điện thoại đánh thức, bắt máy, chợt nghe kia đầu kia truyền đến giọng nói thảm thương của Triệu Tước, “Khải thiên à, gọi thằng con cậu bắt điện thoại đi!”

Triển Khải Thiên thuận tay nhét điện thoại xuống dưới giường, Triển mama cũng tỉnh, “Ai vậy?”

Triển Khải Thiên trầm một lúc lâu, đáp, “Bán bảo hiểm… Thu hút khách hàng.”

Bạch Diệp cầm máy sấy đầu, thấy Triệu Tước hung hăng đạp cái gối dưới đất, lại nhìn đồng hồ, ba giờ sáng.

“Ngủ đi.” Bạch Diệp sấy xong tóc, tiến vào chăn chuẩn bị ngủ.

Triệu Tước đột nhiên xông qua, cưỡi lên người ai đó, hai tay túm  lấy áo ngủ người kia.

Bạch Diệp một tay gối lên sau đầu nhìn Triệu Tước, “Hôm nay chủ động như vậy?”

“Chở tôi tới nhà Bạch Ngọc Đường!” Triệu Tước nghiêm túc nói.

Bạch Diệp nhìn trời, xoay người, lấy chăn che đầu.

“Nhanh lên! Đi liền bây giờ!”

“Em bệnh hả…” cái chăn bị giật ra, Bạch Diệp đành phải dùng gối che đầu.

“Rời giường mặc quần áo!” Triệu Tước lúc ẩn lúc hiện.

Bạch Diệp bất đắc dĩ, ôm lấy Triệu Tước, nhét vào trong chăn, thuận tiện quấn liền mấy vòng, sau đó lấy dây lưng cột lại như hotdog, tắt đèn.

(*Bee: =))))))) đúng là chỉ có thể dùng cách này để quản yêu nghiệt kia khỏi phá làng phá xóm giữa đêm~)

“Nóng muốn chết!” Triệu Tước lăn qua lăn lại.

Bạch Diệp trở mình một cái, ôm lấy, cảm thấy kích cỡ cực thích hợp, ôm rất thoải mái.

***

Med: Nói thật đi, hai vị có thích H không?

Triu Tước: Có.

Bch Dip: Có.

Med: ( ﹁ ﹁ ) ~~~Thường thì bạn công nào cũng nói thế ~~

Bch Dip: Cũng không nhất thiết phải làm đủ từ A tới Z, cảm thấy thoải mái là tốt rồi.

Triu Tước: “Thoải mái” của anh là cuộn lấy tôi như bạch tuộc hử?

Khán gi + Med: ≧◇≦ Wow ~~~ Làm tới vậy cơ mà!!!

Triu Tước: (nhướn mi) Hình như mấy cô hiểu lầm, hắn chỉ cuộn lấy người ta chứ không làm.

(Trích 100 câu hỏi đôi gián – hạ – tác giả: Med)

Khúc trên là trích đoạn fanfic ‘100 câu hỏi đôi gián’ cúa bạn Med, được viết trước khi Nhã viết tới vụ 16 ~ Med a, nàng là trùm thật rồi =))))

Các bạn có thể đọc tại đây: http://meggimed.wordpress.com/2013/03/11/sci-fanfic-100-cau-hoi-doi-gian-ha/

Còn tại sao lại gọi là ‘hai con gián’ thì có thể đọc ở đây: http://meggimed.wordpress.com/2013/01/09/s-c-i-me-an-tap-trich-doan-quyen-15-chuong-34-35-36/

16 comments on “Lẩu Thập Cẩm S.C.I – Nồi số 26

  1. Hai bác sống dai và quái thai như gián =))
    Ta khá tò mò về lí do làm sao Gián vợ nửa đêm còn sùng sục đòi gặp Tiểu Triển =)) Cũng phải nói là ở nhà mọi người cũng nể (không thèm chấp) bác.

  2. -Triệu Tước là ai? Không nhớ! => =)))))))))))))))))))))))) Có thằng con như này, tốt nhứt là đi chết sớm.
    -“Thu hút khách hàng.” => =))))))))))))))) Oimeoi
    Gián già gián già =)) 2 bác vô đối r

  3. Snow Angel nói:

    =))
    thằng con của hai bác chỉ cần ở trước mặt vợ là tự động ai cũng không thèm quen biết,chỉ biết vợ mà thôi ah ~~~~

    Hai bác gián già vô đối =))))))) Tước mỹ nhân lần này bị con mép cho một vố đau rồi =)))))))

  4. Rinko nói:

    aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
    Tước gia mỹ nhơn – gián già :)))

    Hị hị hị Mỹ nhơn đúng là hồ ly tinh lun ời :)))))))

    p/s: lâu lắm mới đc ăn lẩu …… thèm lẩu lắm đóa nha chủ nhà hàng thập cẩm :)

  5. hanvutinh nói:

    thế quái nào mà tôi thấy Triển papa với Bạch papa mới là tuyệt phối a , suy nghĩ cũng giống nhau nữa
    khổ thân bác Tước =))))))))))))))))))))))))

  6. hề hề, bỏ lẩu lâu quá ăn lại ngon gê, mà ăn chưa đã làm sao đây :3 làm tiếp đi Bi

  7. _”Bạch Cẩm Đường hít một hơi lạnh… Triệu Tước là ai? Không nhớ!”~~~~> mém sặc nước miếng với câu này, Cẩm đại ca à, anh thiệt bất hiếu mà, có vợ rồi thì mọi thứ chả là cái đinh gì =))))))))))))
    P/s: Bee tỷ lâu quá mới nấu lẩu lại nha, tưởng Bee tỷ quên luôn rồi chớ :”> iem chờ nồi tiếp theo nha, dạo này trời mưa lạnh, hết nóng rồi, ăn lẩu cho nó ấm =)))))

  8. Chiory nói:

    ta chờ nồi này từ rất lâu rất lâu rất lâu r nàng biết k >\\\\<
    cảm ơn nàng thật nhiều <3
    "Nhưng mà… một người đàn ông như
    vậy lại bị một người đàn ông khác
    nắm trọn toàn bộ.
    Quấn quýt si mê!"
    p/s: nàng có raw và QT SCI 16 thì cho ta xin nhé <3

    • Chiory nói:

      Có lẽ do tính cách của bọn họ bình
      thường đều quá mức lạnh lùng, nơi
      duy nhất mà họ giải phóng bản thân
      chính là ở tình yêu này. Loại tình
      yêu ấy, mãnh liệt mênh mông, lãng
      mạn lại phóng đãng, làm cho người
      ta không biết nên phản ứng như thế
      nào.
      *sụt sùi* :(((((((((

  9. nhatkhanhho nói:

    Nàng ơi 10-15 Cẩm Sách ít xuất hjện lắm hả? Ta chưa đọc nếu chỉ có Thử Mjêu ta bùn lắm á

  10. ileecouple nói:

    Đừng bỏ rơi ta bi ơi TT.TT Ta bệnh lười chạy đến cổ rồi nên giờ chỉ đọc lẩu của nàng để cập nhật cẩm sách vì ta không bỏ được anh cẩm. ô ô ô ô vậy nên đừng bỏ rơi ta… làm đi mà

  11. MeggiMed nói:

    Hở, giờ mới đọc cái này……?????

    Thực ra vụ ôm dễ hiểu mà, hai lão già rồi, sức đâu mà làm lắm thế =))))))))))))

    ((thực ra đó là phiên bản bựa của một cái headcanon đầy nước mắt phía sau :v))

  12. nhatkhanhho nói:

    Hiuhiu. Nửa đêm nhớ Cẩm Sách quá, lại mò vào nhà bạn Bee (;ω;)
    Thiệt tình là tui thuộc làu làu moment Cẩm Sách rồi, chỉ là tui chỉ mới đọc đến vụ 16 thui, còn chưa lết qua vụ 17+18, tui sợ moment Cẩm Sách không nhiều lắm. (;´ຶДຶ `) Tui chỉ là một con fan não tàn đọc SCI hóng Cẩm Sách là chính thôi 囧rz
    *P/s: chỉ mong Nhã tỉ cho 2 vợ chồng (sắp) già này một kết thúc HE thui ヽ(´▽`)/

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s