[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 30-31

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 30

Gien của bé cưng

 

Lúc Bao Chửng không gặp vụ án thì lịch làm việc và nghỉ ngơi rất chuẩn mực. Mười rưỡi tối lên giường, sáu rưỡi sáng thức dậy, ngủ đúng tiêu chuẩn tám tiếng. Ăn trưa xong thì nhất định sẽ đánh một giấc nửa tiếng đồng hồ từ 12 rưỡi.

Trong văn phòng của ông ngoại trừ những đồ vật thông dụng tiêu chuẩn thì còn có một cái giường quý phi rộng một mét dài hai mét do Bạch Cẩm Đường tặng nhân dịp sinh nhật lần thứ 50. Tới bây giờ ông vẫn còn nhớ, hôm tiệc sinh nhật, Bạch Cẩm Đường tới kính rượu ông, trưng bản mặt cười như không cười, lúc đó là ông đã bắt đầu cảnh giác rồi. Không ngờ là ngày hôm sau thằng nhãi kia cư nhiên cho người đem giường quý phi tới nhà ông, còn phụ đề thuyết minh:

“Giường quý phi, ban đầu rộng 0.8 mét dài 1.5 mét. Nhưng sợ kích cỡ này quá nhỏ nên chỉnh lý lại cho lớn hơn. Lại nghe nói thân lượng người nằm không phải dạng quý phi nên đổi tên thành giường sư thái.”

Từ đó về sau, Bao Chửng liền biến thành ‘sư thái’.

Bạch Ngọc Đường nhìn đồng hồ, 12 giờ 50 phút. Len lén đẩy cửa ra một khe nhỏ, lỏm mắt nhìn trộm. Ừm, tốt tốt, sư thái đang ngủ. Vẫy tay về phía sau một cái: “Tiểu Tứ Tử, lên!”

Một thân ảnh nhỏ lập tức bổ tới.

Tiểu Tứ Tử xoay a xoay, cố gắng trèo lên chiếc giường sư thái, vừa quay lại, cái đầu đụng phải thứ gì mềm mềm, hình như là bụng của ai đó. Theo bản năng đưa tay chọt chọt —— ngón tay lún xuống!

Tiểu Tứ Tử mở to mắt, rụt tay về, có một cái lỗ nha. Lại tò mò chọt, nha, lại chọt phải lỗ! Vì thế cứ chọt xuống rồi rụt tay, chọt xuống rồi rụt tay. . . . . .

Nghĩ nghĩ, kéo áo mình lên để lộ cái bụng trắng trắng tròn tròn, chọt xuống, cũng có lỗ nha. . . . . . vội vàng kéo áo xuống, nằm sấp người xuống cạnh sư thái.

Chất lượng giấc ngủ của Bao Chửng rất cao, cho dù bị Tiểu Tứ Tử chọt mấy cái cũng kiên trì ngủ tiếp, còn mơ thấy một giấc mơ.

Ông mơ thấy một vùng biển rộng, mà ông thì đang cưỡi một con thuyền như nước chảy bèo trôi. Sóng biển nhấp nhô không ngừng, chiếc thuyền khi thì bị vọt tới đầu sóng, khi thì theo giữa không trung rồi rớt xuống mặt biển. Lúc tỉnh lại, tâm tình Bao Chửng tốt lắm, trong đầu tràn ngập hình ảnh cánh buồm và biển cả.

Khi vừa mở mắt, mấy vạch đen liền hiện trên mặt ông, hóa ra giấc mơ vừa rồi đều do bé con này đè lên đè xuống?

Tiểu Tứ Tử ngẩng đầu thấy ông tỉnh, hoan hoan hỉ hỉ dụi đầu vào cổ ông gọi: “Ông nội!”

Bao Chửng bị một tiếng gọi ông nội mà lệ chực tuôn rơi, vội vội vàng vàng ôm chầm lấy bé, sờ sờ khuôn mặt nho nhỏ sinh động của Tiểu Tứ Tử. Cố gắng kiềm chế ý muốn hôn bé một cái, trong lòng nói thầm, con mình từ nhỏ đến lớn cũng có dễ thương thế này đâu? Sau này mà có được đứa cháu giống đứa này khiến người gặp người thương thì tốt quá. . . . . .

Ngẫm lại bản thân xưa giờ cũng không thuộc dạng yêu thích trẻ con, đây chắc chắn là sức mạnh của gien a. . . . . . Sờ mũi, nhận luôn.

Bên kia khe cửa, ba cặp mắt nhìn chằm chằm vào trong không chớp.

Bạch Ngọc Đường ở trên cùng: “Một giây là xong a!”

Tưởng Bình ở giữa: “Cường đại quá cường đại!”

Triệu Hổ ở dưới cùng: “Cúng bái a cúng bái!”

Mã Hán đứng cuối hành lang thở dài.

“Thở gì mà thở, ” ba tên không quay đầu lại mà căn dặn: “Canh chừng đi!”

Mã Hán càng muốn thở dài. Đúng lúc này truyền đến một loạt tiếng bước chân, Mã Hán làm bộ ngồi xổm cột dây giày, khóe mắt thoáng liếc nhìn, hoảng hồn, ho khan hai tiếng lớn —— Có chuyện rồi!

Đáng tiếc. . . . . . Ba tên đang nhìn lén kia hoàn toàn không chú ý tới.

Công Tôn bước đến, liếc mắt một cái, thuận miệng hỏi: “Làm gì đó?”

Ba tên đồng thanh: “Rình coi!”

“Rình coi cái gì?”

“Tiểu Tứ Tử xử lý cục trưởng Bao trong giây lát.” Triệu Hổ cười ngây ngô, “Phấn khích lắm nha, có muốn cùng xem không?”

Mã Hán đã muốn quay đầu bỏ chạy, kết quả của vụ này thật sẽ rất thảm.

Công Tôn nheo mắt lại đầy nguy hiểm, gật đầu: “Vui riêng không bằng vui chung, vậy cùng xem sẽ tốt hơn.” Lập tức giơ chân đá vào mông Triệu Hổ.

Phịch——

Bao Chửng và Tiểu Tứ Tử đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng động, cửa mở rộng, ba chàng ngự lâm quân nào đó chổng mông quỳ rạp trên mặt đất. Một thân ảnh thon thả cao ráo khoác áo blowse trắng bình thản tiến vào: “Chúng ái khanh hãy bình thân.”

(*Bee: Công Tôn mỹ nhân vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế =))))*)

Bao Chửng nhìn thấy Tiểu Tứ Tử chạy tới ôm chầm lấy phụ thân nó, trong đầu như có sóng thần nổi dậy —— Đang là gien của mình, rồng sinh rồng phượng sinh phượng, sao tự dưng lại đột biến sang Công Tôn rồi?

          Chương 31

 Đội trưởng Bạch thật là trùm.

Thấy sự tình hoàn toàn bại lộ, Mã Hán cũng từ từ đi tới.

Triệu Hổ nằm úp sấp còn không hối lỗi, quay đầu căm tức trừng Mã Hán: “Tiểu Mã ca, anh thật không trượng nghĩa, cư nhiên vì người ngoài mà phản bội em!”

Mã Hán nhìn trời không nói gìi.

Bạch Ngọc Đường ở một bên khẽ nói nhỏ với Tưởng Bình: “Nghe kìa, Công Tôn bị Hổ Tử liệt vào danh sách ‘người ngoài’ (ngoại nhân) rồi.”

“Chà ~” Tưởng Bình cười đến là thâm sâu, “Thì ra Tiểu Mã ca là vợ (nội nhân) nha.”

Gật gật đầu, Bạch Ngọc Đường bổ sung: “Nghe nói sáng nay là Tiểu Mã ca gọi cu cậu rời giường đấy.”

“Thiệt?” Tưởng Bình suýt nữa rớt cằm, tin này chấn động à, lẩm bẩm nói, “Chẳng lẽ đã sống chung rồi? Ghê thật ghê thật, thế mà chẳng nghe được phong thanh gì. . . . . .”

Nhìn lớn nhỏ sáu bạn lớn nhỏ xung quanh khiến cho văn phòng vốn thanh tĩnh biến thành một mảnh hỗn loạn, Bao Chửng liền cảm thấy có chút đau đầu. Đám nhỏ này cái gì cũng tốt, chỉ là cả ngày đều không yên. Xương cốt ông cũng đã già cả rồi, có đôi khi thật là chịu không nổi. Ấn ấn thái dương đang nổi gân xanh, gầm lên một tiếng: “Mấy đứa bây làm cái gì đó! Không đưa được lý do chính đáng thì ta cho bọn bây đi chùi cầu tiêu một tháng!”

Bạch Ngọc Đường giơ tay phát biểu: “Báo cáo, SCI muốn. . . . . .”

“Không chuẩn!”

Con chuột nói: “Chú cũng phải chờ cháu nói xong rồi hãy phủ quyết chứ ạ?”

“Khỏi nghe, ” Bao Chửng nằm lại trên giương, “Nhìn biểu tình của bây là ta biết không phải chuyện gì tốt rồi.”

Bạch Ngọc Đường sờ mũi, chán nản rút lui.

Công Tôn xoa xoa đầu Tiểu Tứ Tử, chỉ vào cục trưởng Bao mà hỏi: “Con gọi ông ấy là gì?”

Tiểu Tứ Tử chớp mắt mấy cái: “Gọi ông nội ạ.”

“Về sau đừng gọi ông nội nữa, tuổi của ông cũng không lớn như vậy.”

Bao Chửng vội ưỡn ngực ngẩng đầu hóp bụng, muốn cho bé ấn tượng tốt, đáng tiếc bụng bia hóp không vào. Tiểu Tứ Tử nhìn ông, tóc còn rất đen, thân thể còn rất cường tráng, liền gật gật đầu: “Dạ, không gọi ông nội nữa.”

Bao Chửng trong lòng nở hoa vui vẻ, thầm nghĩ, vẫn là thằng nhóc Công Tôn này tốt hơn so hai thằng nhóc họ Bạch kia a!

Công Tôn ôn nhu nói: “Mọi người bình thường đều gọi ông ấy là cục trưởng Bao, con có muốn gọi giống với phụ thân không?”

Bao Chửng bất mãn, ông nội so với cục trưởng, đãi ngộ kém đâu chỉ một chút a. “Công Tôn, ý của cậu là gì?”

“Đâu có ý gì ạ, chỉ là muốn cho chú xem áo mới của Tiểu Tứ Tử thôi.” Công Tôn vỗ vỗ Tiểu Tứ Tử, ý bảo bé chạy qua cho Bao Chửng nhìn xem.

Bao Chửng nhìn bé một lượt trước sau: “ICS là cái gì?”

“Bộ phận mới thành lập của SCI.”

Bao Chửng rất muốn mắng người: “Tôi cho phép các cậu lập bộ phận mới lúc nào?”

“Vẫn chưa, nhưng mà, sắp.” Công Tôn đút hai tay vào túi áo blowse, cười thật tao nhã, “Không biết chú muốn được gọi là ông nội hay là cục trưởng?”

Tương Bình vuốt vuốt da gà da vịt nổi trên người mình: “Sao tự dưng tui cảm thấy khí thế quanh người Công Tôn càng ngày càng ác liệt vậy.”

Triệu Hổ ôm cánh tay run run, gật đầu lia lịa: “Trước kia là khối nước đá, bây giờ còn hơn cả băng sơn nữa.”

Mã Hán vuốt cằm tiến hành trình tự suy tư: “Là cái gì đã thúc đẩy sự tiến hóa của anh ấy vậy? Là nhân tố bên ngoài hay nhân tố bên trong?”

Bạch Ngọc Đường ngửa mặt lên trời thở dài: “Là nhân tố phối ngẫu (vợ chồng :”>).”

(*Bee: Đây gọi là gần mực thì đen, gần chồng thì tối =))))*)

Ba người bừng tỉnh đại ngộ, bật ngón cái về phía anh: “Không hổ là đội trưởng Bạch, một lần nữa vạch trần chân tướng!”

 

9 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 30-31

  1. Hí hí :3 Lâu ngày mới gặp bé Tiểu Tứ Tử nhà SCI nha :>

    Lúc nào bé cũng đáng yêu *Ôm tim*

  2. chiory nói:

    Một thân ảnh thon thả cao ráo
    khoác áo blowse trắng bình thản
    tiến vào: “Chúng ái khanh hãy bình
    thân.”
    => càng ngày Sách mỹ nhân càng *ba trấm*
    =)))))))))
    làm sao ta k yêu cho đành T^T

  3. Tử Đằng 143 nói:

    hic. Ta tưởng nàng drop chứ. Hu hu. Hóng mãi thôi. Hay quá nàng a :3 cả lẩu nữa chứ

  4. Good job nha nàng =))))
    Lạy dứa… “Chúng khanh hãy bình thân” =)))))

    Mà tính ra hiện tại trùm SCI là Công Tôn mỹ nhân còn gì =))) Ai dám làm gì anh =))))

    Ta cực thích mí cái bình luận của nàng =))))

    “Gần mực thì đen gần chồng thì tối” =))))

  5. _“Chúng khanh hãy bình thân” ~~~> đọc xong tự dưng muốn nhào vào ôm mỹ nhân quá thể, dưng sợ trết :”>

  6. Lam Ngọc Cẩn nói:

    Cả bài ta thích nhất câu “gần mực thì đen, gần chồng thì tối” =”>
    ai bảo “Cẩm Nhi” cường quá làm chi XD~

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s