[Fanfic] Bạch lão đại đụng độ Sở dê béo!

 

*Bee: Ta mới luyện xong hệ liệt của Dương Thư Mị Ảnh ~ đại khái là bỗng dưng YY tới một cảnh crossover này nên viết lại cho vui :”>*

Bạch lão đại đụng độ Sở dê béo!

Nguyên tác: Nhĩ Nhã và Nam Phong Ca

Couples: Kim Sách và Sở Quân

Viết bậy: Bee

(Fic hoàn toàn là cảnh YY và không liên quan tới chính văn của bất kỳ bộ nào, coi cho vui thôi nhé)

“Sở Phi Dương!!”

Quân Thư Ảnh cố đuổi theo bóng hình dần xa khuất trong bão cát mịt mùng. Sở Phi Dương cứ thế mà biến mất khỏi tầm với của y.

Quân Thư Ảnh giật mình mở choàng mắt, tay vẫn đưa về phía trước. Một bóng hình mở ảo dần hiện rõ trước mặt y.

“Ngươi tỉnh rồi.” Giọng nói nhẹ nhàng, lành lạnh vang lên, cất ra từ người trước mặt.

Quân Thư Ảnh cuối cùng cũng nhìn ra được dung nhan của người vừa phát ra tiếng nói. Một người vận bạch y với vóc dáng thư sinh, gương mặt thanh tú, toát ra khí chất lãnh diễm.

“Phi Dương đâu?” Quân Thư Ảnh vội vàng chộp lấy vai của người trước mặt.

Người kia khẽ nhíu mày một chút, có vẻ vì đau. Y nhìn vào mắt Quân Thư Ảnh, đôi mắt trong suốt, lãnh tĩnh như nước hồ mùa thu. Một chốc sau, y nhẹ nhàng đặt tay lên tay Quân Thư Ảnh, chậm rãi đẩy nó xuống. “Bọn ta chỉ tìm thấy ngươi bị vùi dưới cát trong sa mạc. Bên cạnh ngươi không có ai cả. Người ngươi cần tìm hiện không có ở đây.”

Điều người kia nói chính là điều Quân Thư Ảnh sợ nhất – “Hắn không có ở đây…” Hắn không còn ở bên y. Sở Phi Dương không ở bên Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh khẽ lẩm bẩm, cơ thể như lại mất hết sức lực, chầm chậm khuỵu xuống.

“Y tỉnh rồi sao?” Lúc này, một người nữa chợt bước vào trong trướng. Hắn cũng vận một bộ bạch y (*đồ couple a :”>*), dáng người rất cao, toát ra một cỗ khí thế vương giả bá đạo.

“Ta đang ở đâu?” Quân Thư Ảnh dần lấy lại bình tĩnh, lòng thầm nhủ Sở Phi Dương sẽ tuyệt đối không có chuyện gì. Y tin tưởng Sở Phi Dương của y sẽ không có chuyện gì, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm thấy y.

“Ngươi đang ở trong lều trướng của bọn ta. Ta là Công Tôn Sách, hắn là Bạch Kim Đường. Bọn ta có chuyện phải băng qua sa mạc, trên đường đi thì bắt gặp ngươi nên đưa ngươi về đây. Chúng ta hiện vẫn đang ở trong sa mạc.” Công Tôn tóm lược tình hình.

Quân Thư Ảnh nghe vậy thì chắp tay với hai người: “Cảm ta ơn cứu mạng của nhị vị. Tại hạ Quân Thư Ảnh. Hiện ta phải đi tìm bằng hữu của mình, khi nào có dịp chắc chắn sẽ báo đáp ân này.” Nói rồi lảo đảo bước xuống quân tháp.

Công Tôn lập tức giữ y lại, “Đừng vội, ngươi vẫn chưa hồi phục hẳn.”

Quân Thư Ảnh chưa kịp đáp thì bỗng nghe văng vẳng một tiếng gọi bên ngoài. “Thư Ảnh!” Dù rất nhỏ, rất xa, nhưng… đó chắc chắn là…

“Thư Ảnh–“

Sở Phi Dương.

“Phi Dương!!” Quân Thư Ảnh vùng ra khỏi Công Tôn, khiến y nghiêng ngả sang một bên, vừa lúc được Bạch Kim Đường đỡ lấy.

Quân Thư Ảnh lao ra khỏi lều trướng, đâm đầu vào sa mạc, “Phi Dương!!”

(* Khuyên nghe lúc đọc khúc này =)))))))) just in case you want to know, bài này tựa là “Ngươi là gió, ta là cát” =))) thật ra nếu xem vietsub thì cũng thấy hợp với cặp Sở Quân phết =)))*)

 “Thư Ảnh!!”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy bóng dáng của Sở Phi Dương xa xa. Sở Phi Dương cũng đã nhìn thấy Quân Thư Ảnh, cước bộ càng gấp rút hơn.

Quân Thư Ảnh xuyên qua bão cát, lao người vào vòng tay Sở Phi Dương, “Phi Dương!”

Sở Phi Dương ôm chầm lấy Quân Thư Ảnh, xoay mấy vòng trên không rồi giữ chặt lấy người kia, quyết không buông ra nữa. Hắn ôn nhu vỗ về Quân Thư Ảnh đang vùi đầu vào sâu trong ngực mình.

Đằng xa trong lều trướng, Bạch Kim Đường khoác vai Công Tôn cùng nhìn ra ngoài, thấy hai người kia được tương ngộ thì cũng mừng thay cho họ.

Một hồi sau, cảm thấy ngồi mãi ngoài này ăn gió cát cũng không phải là ý hay, Quân Thư Ảnh dắt Sở Phi Dương vào lại trong lều trướng của Công Tôn và Bạch Kim Đường.

Sở Phi Dương sau khi nghe Quân Thư Ảnh kể là được hai người Kim Sách cứu thì vô cùng biết ơn, vội cúi người làm lễ, “Đa tạ nhị vị đã ra tay tương trợ Thư Ảnh. Ân này Sở Phi Dương quyết sẽ không quên.”

Bạch Kim Đường cười cười, chắp tay đáp, “Nào có gì. Mà huynh đài đây chính là Sở đại hiệp đỉnh đỉnh đại danh khắp Trung Nguyên đó sao? Ngưỡng mộ đã lâu.”

Sở Phi Dương khách sáo hỏi lại, “Không dám không dám. Vậy xin hỏi quý tính đại danh của các hạ? Trông hai vị không giống người Trung Nguyên lắm, xin mạo muội hỏi hai vị từ đâu đến?”

“Bạch Kim Đường.” Công Tôn ngồi cạnh nhìn Bạch Kim Đường khai báo danh tính, cũng nhẹ nhàng bổ sung:

“Bọn ta đến từ Tây Vực Bạch Quốc.”

“Tây Vực Bạch Quốc?” Quân Thư Ảnh suy nghĩ một lúc, khi nãy nghe Công Tôn giới thiệu mà tâm tư đều chỉ lo lắng cho Sở Phi Dương nên không để ý, giờ mới giật mình nhận ra, “Bạch Quốc Quân – Bạch Kim Đường??”

Công Tôn khẽ gật đầu, “Chính là hắn.”

Quân Thư Ảnh thường đọc sách nên có biết Bạch Quốc là quốc gia cường đại nhất trong các nước Tây Vực, hơn nữa vài năm trở lại đây, sau khi Bạch Kim Đường đảo chính lên ngôi thì ngày càng giàu mạnh hơn. Nghe nói là trong cuộc đảo chính, hắn còn có được sự trợ giúp của Cửu Vương Gia Triệu Phổ. Bên cạnh đó, hắn là vị vua đầu tiên trong lịch sử Tây Vực lập nam hậu. Nghĩ tới đây, Quân Thư Ảnh thoáng nhìn sang Công Tôn. Từ lúc mới gặp đến giờ, Quân Thư Ảnh đều cảm thấy có hảo cảm với Công Tôn, bên cạnh ân tương trợ, một phần cũng có lẽ vì khí chất lạnh lùng, trong trẻo của Công Tôn. Hơn nữa, sau khi nghe nói Công Tôn đến từ Tây Vực thì lại gợi y nhớ tới Cao Phóng nên hảo cảm lại tăng thêm.

Sở Phi Dương cũng từng nghe đến Tây Vực Bạch Quốc. Hơn nữa, chuyến đi này của hai người bọn họ là để du ngoạn các nước ở Tây Vực. Trên đường băng qua sa mạc gặp phải bão cát, lại gặp phải một đoàn cướp, trong lúc hỗn loạn, hai người bị lạc nhau trong cơn bão. Thế nên bây giờ mới có cuộc tương phùng này.

Sở Phi Dương vội chắp tay, cúi người chào: “Sở Phi Dương bái kiến bệ hạ.”

Bạch Kim Đường lập tức xua tay, cười xòa, “Đừng đa lễ, đừng đa lễ. Sở huynh, Quân huynh, bọn ta là bí mật xuất tuần nên đừng gọi thế, cứ xưng hô bình thường thôi.”

Quân Thư Ảnh hỏi, “Vậy Bạch huynh và Công Tôn huynh đây xuất tuần vì việc gì vậy?”

Bạch Kim Đường vươn tay ôm lấy vai Công Tôn, tay còn lại nắm một lọn tóc của Công Tôn lên hôn, ngả ngớn đáp, “Bọn ta trốn nhà đi chơi.”

Công Tôn lập tức lạnh lùng đấm một phát lên mặt con sói mất nết nào đó, “Đừng nghe hắn. Bọn ta muốn đến Trung Nguyên để tìm một loại thuốc.”

Sở Phi Dương hỏi tiếp, “Đó là loại thuốc gì? Bọn ta sẽ tận lực giúp hai vị tìm.”

Bạch Kim Đường lúc này lại tiếp tục cà chớn xán lại người Công Tôn, tỉnh bơ cọ cọ người ta trước mặt hai bạn Sở Quân, “Bảo bối này của ta muốn tìm thuốc để sinh cho ta một long tử a~”

Công Tôn đỏ bừng mặt đấm cho tên mặt dày thô bỉ nào đó một cái, lại không thương tiếc bồi thêm cho hắn một cước. “Đồ hỗn đản nhà ngươi!! Có biết cái gì là liêm sỉ không hả??!”

Hai bạn Sở Quân nhìn cảnh trước mắt, chợt có chút quen quen – không biết đã thấy ở đâu rồi cà?

(*Bee: Các anh đều là đồ thê nô, dưới giường làm cu li, lên giường làm cầm thú, mặt dày bỉ bựa tối ngày chỉ biết chọc ghẹo các mỹ nhân thôi =)))*)

Sở Phi Dương ho khan một tiếng, “Khụ, nếu là thuốc đó… Ta có một vị bằng hữu có thể tìm được nó. Nếu Bạch huynh không chê thì vài ngày nữa ta sẽ cho người gửi đến hoàng cung quý quốc.”

Hai bạn Kim Sách trong lúc còn đang bát nháo thì ngẩn người khi nghe Sở Phi Dương nói vậy. Rõ ràng là thậm chí còn chưa đặt chân tới Trung Nguyên mà đã tìm được thuốc rồi. Chuyện này cũng thật quá may mắn đi.

Cả Bạch Kim Đường và Công Tôn đều không giấu được vẻ vui mừng trên mặt. Vốn họ chỉ nghe tin đồn là ở Trung Nguyên có một loại thuốc có thể giúp nam nhân sinh tử, cũng không dám hoàn toàn tin là thật, đi một chuyến đến Trung Nguyên cũng chỉ muốn chứng thực xem việc đó là thế nào. Không ngờ… đúng là thiên ý a.

Đêm hôm đó, hai tên mặt dày kéo nhau ra uống rượu trò chuyện, chia sẻ các bí quyết trên giường dưới giường. Bạch Kim Đường cũng tranh thủ hỏi thêm về loại thuốc kia, Sở Phi Dương cũng chẳng ngại ngùng chứng thực là Quân Nhi nhà hắn đã sinh cho hắn hai đứa nhỏ trắng trẻo khỏe mạnh, còn không quên khoe con mình xinh đẹp, khả ái, lanh lợi như thế nào. Hai tiểu công rât nhanh chóng vui vẻ xưng huynh gọi đệ với nhau.

Cùng lúc đó, hai mỹ nhân lãnh diễm của chúng ta thì ở trong trướng kể tội hai thằng chồng(* =)))*) Công Tôn thấy Thư Ảnh dùng ngân châm làm ám khí thì cũng rất lấy làm hứng thú, đem hộp châm của mình ra để so kiểu dáng và kích cỡ. Đương nhiên, Công Tôn cũng hỏi Thư Ảnh về kinh nghiệm sinh con. Thư Ảnh còn mời Công Tôn đến nhà để Cao Phóng chia sẻ thêm bí quyết dưỡng thai (*=))))*)

Vài tháng sau, Công Tôn có thai. Bạch Kim Đường chưa gì đã vắt óc cả ngày để đặt tên cho nhi tử đầu lòng.

Một hôm, Bạch Kim Đường khều Công Tôn, ” Sách à, hay là đặt Bạch Yêu Sách nhé?”

Công Tôn không nhân nhượng đạp một phát thật mạnh lên bản mặt siêu dày của ai đó.

—Hết—

*Bee: Thật ra trong cái Dương Thư Mị Ảnh hiện đại bản, bạn Sở làm đội trưởng cảnh đội, trong truyện lại còn nhắc tới ba chữ SCI =))) thế nên tui mới nghĩ tới cái vụ crossover này.*

Ai chưa đọc Dương Thư Mị Ảnh thì ta cũng recommend a (đã được edit hoàn hết rồi đó) ~ thật ra trong hệ liệt thì ta thích bộ 2 “Hiểu Tinh Cô Tự” nhất ~ cái đoạn ngược thiệt là ngọt ngào và hợp khẩu vị của ta :”>

12 comments on “[Fanfic] Bạch lão đại đụng độ Sở dê béo!

  1. Lam nói:

    Nhiều người bảo đọc lứm rồi đó mà ss chưa rờ TT v TT

  2. dumien1708 nói:

    trời ơi nàng cũng đọc Dương Thư Mị Ảnh hả? ta cũng là fan cuồng của họ nè… trời ơi dễ thương dã man, bộ 3 ta chưa đọc hết… Cá nhân ta cũng thích bộ 2 nhất, 2 anh rất hp còn chưa kể, 1 xấp nhỏ nhìn là muốn YY oi, tình cảm cũng rất sâu đậm,… và quan trọng là nói rõ quá trình thê nô ghê gúm… Cái đoạn Ảnh ka bị trọng thương khúc cuối, rồi còn âu yếm Sở Lân ngược ngọc dã man lun… Nhìn chung 2 vợ chồng nhà này ngọt như đường cát vậy… Mà ta có thắc mắc, rõ ràng cái thuốc này là phải có công lực mới có con được mà… sao Công Tôn Sách có được, muốn có chắc anh Đường phải chịu khó wa,…

    • beedance07 nói:

      Mới đọc gần đây a :3
      Không, Cao Phóng không có võ công mà cũng có con rồi còn gì =))))
      Hơn nữa, ta có nói là Công Tôn ở đây không biết võ đâu :”> định cho Công Tôn ngày xưa là sát thủ riêng của Bạch lão đại đó chứ =))))

  3. Kira nói:

    bé là fan Dương Thư ạ :))) đồng thời cũng là dân cuồng Thử Miêu dữ dội =))))))))
    cảm ơn tỷ nhiều nhiều nhiều *gõ chiêng*

  4. _Ôi mợ ơi, sao bây giờ mới phát hiện ra cái này nhỡ *hú hét* em là fan cuồng DTMA nha~~~~ cũng iu bộ 2 nhất trong 3 bộ XDXDXD chậc, dạo này đang bấn lão đại với mỹ nhân mà bây giờ còn gặp thêm Sở Quân này nữa chắc tẩu hoả quá *quẫy đạp gào rú* XDXDXD
    _Ấy nha, Bee tỷ em có góp ý, muốn hỏi bí quyết dưỡng thai là phải hỏi anh Dương nha, hỏi Cao mỹ nhân chưa chắc đã cao thâm = anh Dương =)))))))) bằng chứng là lúc Quân Nhi có thai ngày nào anh cũng xem sách thai phụ đủ loại đủ kiểu, phong phú vô cùng nha =)))))))))))

  5. cảm ơn bạn nhiều nha
    mình cũng là fan cuống DTMA….mình thích cả 3 bộ vì mỗi bộ có 1 cái hay riêng
    mà mình cũng thích các phiên ngoại của nó lắm
    cuồng dữ dội luôn
    mới đọc có 5 ngày mà hết nhẵn không còn gì để kiếm
    đấy là còn ôn thi đấy
    không thì chắc 3 ngày là xong
    bạn chịu khó viết thêm mấy truyện nữa về Sở Quân nhé
    cho mình đọc ké tí ạ
    hihihihi
    chúc bạn luôn thành công!!!

  6. […] 4 | https://beedance07.com/2013/09/02/fanfic-bach-lao-dai-dung-do-so-de-beo/ | […]

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s