[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 32

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

Chương 32

Chưng Bao và sữa

 

Đây là uy hiếp a uy hiếp, uy hiếp một cách trắng trợn! Bao Chửng tức giận đến trợn trắng mắt, đang muốn phát tác thì lại nghe Tiểu Tứ Tử hỏi: “Bao cúc là một loại hoa cúc ạ? Giống như bạch cúc sao?”

(*Cục trưởng Bao = Bao cục =>đồng âm với “Bao cúc”)

Tưởng Bình và Triệu Hổ nhịn cười đến nội thương. Bạch Ngọc Đường cảm thấy hết sức thống khoái, nhân lúc ai đó không để ý, nhếch môi ghé sang nói nhỏ vào tai Tiểu Tứ Tử: “Con biết bắp cải không? Bao cúc cũng giống giống như thế, cũng có tầng tầng lớp lớp vậy đó.”

Tiểu Tứ Tử nghe được kiến thức mới mẻ, mở to hai mắt: “Vậy bao cúc có thể lấy làm thuốc không ạ?”

“Có thể!” Bao Chửng vứt một kiện hồ sơ tới, “Có thể trị chứng lỳ lợm thèm ăn đòn, còn giúp rửa dạ dày trừ độc!”

Tưởng Bình kinh ngạc, khiêm tốn thỉnh giáo: “Mấy cái trước thì không nói đi, nhưng mà rửa dạ dày trừ độc ở đâu ra? Là thực liệu (trị liệu bằng thức ăn) hay vật lý trị liệu?”

Bao Chửng quay đầu nhìn cậu chàng: “Cứ đi với nó thử xem có công hiệu không?”

Mười tiếng sau, Bạch Ngọc Đường và Tưởng Bình lao ra khỏi nhà vệ sinh, chống tường ói mửa một hồi lâu.

Tưởng Bình sau khi nôn một hồi thì bừng tỉnh đại ngộ: “Hèn chi… Cục trưởng Bao lại bảo là có thể rửa dạ dày trừ độc…”

Bạch Ngọc Đường lúc này đã không còn gì để nôn nữa, cổ họng ghê tởm khó chịu, vị chua không ngừng trào dâng: “Cái lão cáo già này. . . . . . cư nhiên thật sự phạt chúng ta chùi cầu tiêu một tháng. . . . . .”

Hai người nôn đuối rồi, đang lúc khom lưng nghỉ ngơi thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một đôi giày da. Tầm mắt tia lên, bụng bia. . . . . . Tia lên nữa, khuôn mặt hồ ly cười nham hiểm . . . . .

“Ngó bộ khổ vậy? Không thích ứng với công việc mới sao?” Bao Chửng vỗ đầu: “Ây dà, quên nói cho hai cậu chớ, cái nhà vệ sinh này ống dẫn thoát nước bị hư hơn nửa tháng rồi, vậy nên hương vị có thể nồng nàn hơn một chút…”

Phẫn nộ.

Bị bốn tia laser trực tiếp phóng tới, Bao Chửng vẫn như cũ, mặt không đổi sắc: “Thanh niên thời buổi này cần phải thể nghiệm một chút công tác cơ sở, đây là vì các cậu mà thôi. Trong một tháng này cứ để Triển Chiêu phụ trách SCI đi.”

“À đúng rồi, nó đã xuất ngoại. Một tháng không có đội trưởng không thể được a. . . . . .” Ngữ điệu rõ ràng mang theo tiếc hận, Bao Chửng chắp tay sau đít thong thả bước đi khoan thai: “Ba ngày đi, trong ba ngày này cậu tạm thời được thăng từ đội trưởng lên sở trưởng, phụ trách hết thảy mọi công việc của cái nhà cầu này, tất cả các hoạt động đều mang tính độc lập, mọi hành động cứ trực tiếp báo lên cục trưởng, các bộ phận khác không có quyền cản trở…”

Dứt lời đi luôn.

Sau chuyến tuần tra công tác của Bạch Ngọc Đường và Tưởng Bình, Bao Chửng mỹ mãn thong thả quay về văn phòng. Vừa tới cửa, nghe thấy bên trong có tiếng nói, lập tức nấp sau cửa nghe lén.

Tiểu Tứ Tử thấy trên bàn có hộp danh thiếp, lấy một tấm ra hỏi Công Tôn: “Phụ thân, hai chữ trên này là gì ạ?”

Công Tôn nhìn thoáng qua: “Bao Chửng, tên của ông nội.”

“À, Bao Chửng.” Gật gật đầu, nửa hiểu nửa không, bé nghĩ, ông nội có nhiều tên ghê nha, lúc thì Bao cúc, lúc thì Bao Chửng.

“Tiểu Tứ Tử không được trực tiếp gọi ông ấy Bao Chửng, như thế không lễ phép.” Công Tôn dạy bé, “Phải gọi là ông nội.”

Bao Chửng ở cửa nghe được thực xúc động, Công Tôn vẫn là một đứa trẻ ngoan, vừa rồi uy hiếp kia nhất định bất đắc dĩ! Chỉnh trang lại một chút cảm xúc, đẩy cửa mà vào.

Công Tôn vỗ vỗ Tiểu Tứ Tử, Tiểu Tứ Tử lập tức tung tăng chạy về phía Bao Chửng, ôm lấy chân ông gọi… há miệng nửa ngày nhưng không nhớ được từ… Phụ thân dặn phải gọi gì ấy nhỉ? Bao gì gì, rồi còn ông nội… Khó nhớ quá.

Tiểu Tứ Tử nghiêng đầu bặm môi nghiền ngẫm, suy nghĩ nửa ngày rốt cục nhớ ra, hướng về phía Bao Chửng cười gọi: “Chưng Bao ông nội!”

Chưng bao… khóe miệng Bao Chửng giật giật.

Công Tôn cũng đớ người, an ủi Bao Chửng: “Ít nhất phía sau còn có ‘ông nội’ mà.” Sau đó liền đổi giọng: “Đương nhiên, nếu không có ICS thì sẽ không có ‘ ông nội ’ .”

Bao Chửng cân nhắc một chút, thỏa hiệp . . . . . .

Đêm đó toàn bộ SCI kéo nhau đến nhà hàng, làm tiệc ăn mừng thành viên mới. Vốn định để Bạch Ngọc Đường xuống bếp nhưng mà hôm nay ai đó đã nôn mửa đến đuối rồi. Bởi vì mỏ vàng Bạch Cẩm Đường không có ở đây, mỏ vàng sơ cua Triệu Trinh cũng không có đây, dựa vào nguyên tắc “Lãng phí là tội ác lớn nhất”, cả bọn quyết định đi đến khách sạn của Bạch Cẩm Đường.

Lúc vào cửa mọi người đều đẩy Công Tôn lên đầu, Công Tôn khó hiểu: “Ai vào cửa trước thì có gì khác nhau chứ?”

Mọi người đều chưng bản mặt dĩ nhiên là: “Đi sau Bạch Trì có thể tiến vào hậu trường buổi biểu diễn của Triệu Trinh, đi sau anh thì có thể ăn chùa trong khách sạn của Bạch lão đại.”

Công Tôn vừa tức giận vừa buồn cười: “Tôi căn bản chưa từng đến đây, làm sao có người nhận ra được? Hay là cứ để cho Ngọc Đường dẫn đầu đi.”

Bạch Ngọc Đường đành phải đi đầu, vừa đi vừa thấy kỳ quái, liền hỏi anh: “Quan hệ của anh hai và anh chắc đã sớm công khai ở công ty rồi chứ?”

“Ừ, một năm trước đã công khai.” Công Tôn gật đầu, “Nhưng mà tôi ít lộ diện nên cũng không ai biết.”

Bạch Ngọc Đường nhìn chung quanh một vòng, phát hiện tất cả các nhân viên đều đi vòng qua bọn họ, giữ khoảng cách ít nhất một mét, đằng xa có mấy người dõi theo, ánh mắt không ít người dừng lại trên người anh, còn có vài tầm mắt dừng lại trên người Triệu Hổ đang cười rạng rỡ, cũng dừng lại trên người Mã Hán khá nhiều… Chỉ có Công Tôn là không ai nhìn.

(*Bee: Đúng hơn là không dám nhìn =)))) không thì chắc bị đuổi việc hoặc cắt lương nửa năm đi*)

Bạch Ngọc Đường thở dài: Cái này mà không biết Công Tôn á? Đây rõ ràng là lạm dụng quyền lực đe dọa nhân viên không được nhìn ai đó nhiều mà…

Kéo vào một bàn, gọi một đống đồ ăn ngon. Nhân viên phục vụ hỏi: “Quý khách có muốn dùng rượu không ạ?”

“Khui hai chai vang đỏ.” Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, lại gọi với người nhân viên đang chuẩn bị đi: “Cả một ly sữa nữa.”

 

(To be continued)

Bee: Đừng hỏi tui vì sao nó ngắn… bởi vì tui lười nên không muốn làm combo thôi =)))

6 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 32

  1. Làm sao có chuyện nhân viên của Bạch thị ko biết đến Công Tôn mỹ nhưn chứ :3

    Hơ hơ ! lâu ngày nàng ra một chương làm ta phải tìm đọc lại mấy chương trước =.=”

  2. Zổ nói:

    Bao cục … bao cúc…bạo cúc OTZ
    cầu lấp hố

  3. Ư hự, kotarou, ôi bé thật là đáng yêu trong bộ đồ thỏ ỏ ỏ ỏ ỏ
    Khổ quá, vì nàng mà ta đang bấn loạn với các em bé tròn trĩnh như cục bột và các anh trai “tiềm năng”

    Chưng bao ông nội =)) Mỏ vàng và mỏ vàng sơ cua =))

    Lỗi này: “Đi sau Bạch Trì có thể tiến bào hậu trường buổi biểu diễn của Triệu Trinh” . “bào” –> “vào”

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s