[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 33

Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn

Tác giả: Phạm Thụy Tả

Edit: Beedance07

***

          Chương 33

 Tôm hùm a vang đỏ

Chỉ một chốc sau, đồ ăn được mang lên.

 

Triệu Hổ nhìn hau háu đĩa Tôm hùm hấp cay trên tay bồi bàn như hổ rình mồi. Chén đĩa trên bàn còn chưa bày biện xong thì cậu đã bay tới chụp một con, lại hấp tấp cắp về, thả xuống, con tôm hùm rơi cái phịch xuống bát.

 

“Nóng nóng nóng!” Năm đầu ngón tay đỏ lên, Triệu Hổ thổi phù phù vào “những búp măng non” của mình. Mã Hán ở bên cạnh nhìn thấy, túm  cậu đi rửa nước lạnh. Rửa một chút thì đã tốt hơn nhiều, Triệu Hổ giật giật ngón tay, tuy rằng còn hơi đỏ nhưng hết đau rồi, liền khen ngợi ai đó: “Tiểu Mã ca giỏi ghê á!” Nói xong liền chạy vọt đi, tôm hùm ~ mi chờ ta!

 

Đại khái chỉ có cậu mới không biết bị phỏng thì phải chườm lạnh . . . . . . Mã Hán im lặng đi theo, nghĩ thầm, tên này có thể nằm vùng nhiều năm mà còn vui vẻ như thế thật sự là kỳ tích.

 

Sau khi trở về, Triệu Hổ cười với con tôm: “Darling, anh đến ăn cưng đây!” Đang muốn động thủ thì choeng một tiếng, cái bát trước mặt bỗng trống không. Nhìn qua, Mã Hán mặt không chút thay đổi thả con tôm xuống, cúi đầu, lột vỏ.

 

Triệu Hổ mặt như đưa đám: “Tiểu Mã ca, đừng cướp đồ trong chén người ta chứ! Rõ ràng còn cả một bàn mà!”

 

Mã Hán mắt điếc tai ngơ, tay không ngừng hoạt động. Lột sạch con tôm, trả lại vào bát Triệu Hổ.

 

Eh? Triệu Hổ ngớ người nhìn anh, dường như không hiểu lắm, bất quá vẫn không kiềm được mong muốn ăn uống, hớn hở táp luôn vào miệng, hạnh phúc híp mắt lại: “Ăn ngon thật a. . . . . .”

 

Mã Hán ngừng tay một chút, sau đó tiếp tục đại nghiệp lột tôm đút Triệu Hổ.

 

(*Bee: Aizz ~~~ vì sao đã là đam mỹ mà chúng ta còn phải đào hint cho cặp này là sao…*)

 

Tưởng Bình nhìn thấy, có điểm cảm khái: “Sướng dữ ta!”

 

Vương Triều ngồi ở bên phải cũng đang lột tôm hùm, nghe xong liền chọt một câu: “Cậu ghen tị à?”

 

Đôi mắt Tưởng Bình lấp lánh trông mong nhìn con tôm trong tay Vương Triều, nuốt nước miếng: “Đúng vậy. . . . . .”

 

Vương Triều cười cười, lột hết con tôm. . . . . . đổ vỏ vào bát của Tưởng Bình: “Chúng ta đây quan hệ rất tốt, đừng ngại, cứ ăn đi.” Nói xong lại chấm thịt tôm vào nước tương rồi bỏ vào miệng mình.

 

Tưởng Bình thẹn quá hóa giận, một cước đá qua, còn đạp a đạp.

 

Một bàn thức uống đều là rượu vang đỏ, bên trong lại lẫn một ly sữa.

 

Tiểu Tứ Tử đầu tiên là cẩn thận liếm liếm ở mép ly, chép chép miệng mấy cái, sau đó ôm ly uống từng ngụm từng ngụm, có vẻ rất thích loại đồ uống ngọt ngào này. Công Tôn chặn ly bé lại: “Uống nhanh như vậy làm gì, có ai giành với con đâu.”

 

Tiểu Tứ Tử dẩu môi, sau đó nhìn nhìn ly sữa, rồi lại nhìn nhìn Công Tôn, biểu tình cực kỳ thèm khát. Công Tôn nhìn cái miệng dính sữa của bé, nhịn không được bật cười. Cái miệng chúm chím chu chu giờ lại dính chút sữa trông lại càng đáng yêu. Bóp bóp mặt Tiểu Tứ Tử, trả ly sữa lại cho bé: “Uống chậm thôi, cẩn thận sặc.” Sau đó gắp đủ thứ món vào trong cái chén nhỏ của bé, để bé tự cầm cái muỗng nhỏ của mình mà ăn.

 

Tiểu Tứ Tử vùi đầu ăn một trận, vừa ngẩng lên, đột nhiên phát hiện ly của mọi người đều là màu đỏ, chỉ có ly của bé có màu trắng, thật khó hiểu. Lại thấy Hổ Hổ và những người khác đều uống thật cao hứng, hai gò má đã hiện chút hồng hồng. Bé thừa lúc vào buồng vệ sinh soi gương, mặt bé vẫn trắng bóc. Bé nghĩ, hay là uống nước có màu gì thì da sẽ đổi thành màu đó?

 

Bé lật đật chạy về chỗ ngồi. Lại một lát sau, Công Tôn đứng dậy ra ngoài nhận điện thoại. Tiểu Tứ Tử trước nhìn bên phải, Suất Suất đang cụng ly với Hổ Hổ, lại nhìn quanh bốn phía, mọi người không nói chuyện phiếm thì cũng đang chăm chú dùng bữa, không ai chú ý đến bé. Vì thế, bé len cầm lấy ly nước màu đỏ của Công Tôn, nhấp một ngụm nhỏ.

 

Tửu lượng của Công Tôn không được tốt lắm, đây là việc mọi người đều biết. Sở dĩ biết mà không nói là bởi vì một lần Công Tôn quá chén, Bạch Cẩm Đường liền cảnh cáo mọi người: ‘Đứa nào chuốc Công Tôn uống nhiều rượu, chết!’ Cho nên trong rượu này của Công Tôn có pha thêm nước ngọt Sprite, hơn nữa phân lượng Sprite còn nhiều hơn cả vang đỏ.

 

(*Bee: Gúm, lão Cẩm đây là muốn độc quyền chuốc say mỹ nhân a*)

 

Ngọt nha… Gương mặt nở một nụ cười hạnh phúc, Tiểu Tứ Tử ôm cái ly không chịu buông tay .

 

17 comments on “[SCI Đồng Nghiệp] Khi Tiểu Tứ Tử Đụng Độ Pháp Y Công Tôn – Chương 33

  1. Ấy ấy :3 Công Tôn mỹ nhưn chỉ để cho Bạch đại ca chuốc say thôi sao *đỏ mặt*
    Mà bé bánh bao tròn ko nên uống nước có ga, uống sữa đi nha ! *giằng lấy ly rượu*

  2. ở chương trước ta đã tưởng sữa gọi cho con mèo =)) hóa ra không phải =))

  3. *mắt nheo thành đường chỉ*
    chap mới đâu nga TTATT

  4. Jaayuu nói:

    *lăn lăn* cầu chương mới a~~~

  5. bolacombo nói:

    *nước mắt ròng ròng* ngọt rụng tim, cười rụng rốn rồi. Cẩm Sách TYL của đời ta ~ này..này… Hảo khả ái Tiểu Tứ Tử :3

  6. minhngoc080 nói:

    lâu lắm mới ghé thăm nhà nàng, công nhận tiểu tứ tử lúc nào cũng dễ thương thiệt, ko biết bé có uống say ko nữa

  7. tieudong nói:

    hayyyyy a
    em luôn ủng hộ ss, mặc dù hay xuất hiện bằng di động ^^

  8. * cầm chổi lông gà * * quét a quét* * thổi a thổi* đóng bụi lâu quá nha! Hú hú, Cẩm Sách của ta!!!!!

  9. fuukokiziwa nói:

    hú hú, nhà cửa đã được quét mới sạch sẽ ghê~~~~~~~~~~
    cứ tưởng truyện này drop rồi chứ :'(

  10. Fukuto Key nói:

    Bee ới ời ơi~~~~~~~~~~~

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s