[Lẩu Thập Cẩm SCI] Quyển Sách Ký Ức – Reset.

Lẩu Thập Cẩm SCI

Nồi tự chế đặc biệt

Quyển Sách Ký Ức – Reset.

Nguyên tác: Nhã

Góp ý: Med

Viết bậy: Bee

 

*Bee: Hello bà con ~~ đã lâu lắm rồi mới quay lại với nồi lẩu.

Chẳng là qua đợt trưng cầu câu hỏi vừa rồi, bạn Bee đã nhận ra là có rất nhiều nguời vẫn đang mong đợi lẩu thập cẩm SCI a ~~ *trấm nuớc mắt* không biết nên vui hay nên buồn đây…

Thì mà là… Bee nhận đuợc 19 câu hỏi từ google form (3 câu hỏi từ phần comment), trong đó có một câu mà Bee nghĩ là trả lời bằng hành động luôn cũng được. Thì xin được trích dẫn câu đó như sau:

Q:

Untitled

=> A: Uhm/// Cám ơn những tình cảm em dành cho Bee và lẩu thập cẩm Bee chế ~~

Thì câu trả lời của ta với yêu cầu viết fanfic của em là “Được” và ta lập tức làm liền ở dưới nè.

Uhm…Cẩm Đường có lồng lộn rồi đè Công Tôn ra ăn không thì ta nói truớc là không có cảnh rếp nào nữa đâu =)) đơn giản là vì đến thời điểm này thì Cẩm ca yêu vợ chết đi sống lại rồi, ứ dám làm thế nữa đâu.

Còn nick FB của ta là Bao Xù ~~ chúc em may mắn tìm được nick của ta =))

P.s. Với các câu hỏi khác thì Bee sẽ trả lời trên video sau. Mong mọi người đón xem và nhận câu trả lời của Bee trong đó :”>

***

*Lưu ý: Chuyện xảy ra dưới đây hoàn toàn không nằm trong nội dung của SCI, chẳng qua là bợn Bee chém bậy theo ý tưởng YY của mình thôi~

Cảnh báo: Cẩu huyết trước mắt! OOC trước mắt! Thỉnh thận nhập.

Giới thiệu bối cảnh: Đây là sequel (hậu ký) của doujinshi Quyển Sách Ký Ức mà bạn Bee đã hứa sẽ vẽ *từ cả năm truớc* (mà vẫn chưa mần xong).

Thế cho nên… coi như đây là spoil một chút của Doujinshi sắp ra nhé. Đại loại là trong DJ Quyển Sách Ký Ức này, Công Tôn tìm được một quyển sách ký ức (gọi là quyển sách thần kỳ cũng được =)) ý tưởng quyển sách này được dựa theo quyển sách ký ức trong Tsubasa Chronicles của Clamp) và đã nhìn thấy những ký ức của Cẩm Đường. Trong khi Công Tôn vẫn còn đang chứng kiến những chuyện Cẩm Đường trải qua lúc nhỏ thì Cẩm Đường kéo Công Tôn trở về hiện thực. Sau đó là một màn abcd đầy tình củm của hai người. Chi tiết Bee xin được giữ lại cho DJ chính thức, mong mọi người chờ đọc a ~

Còn đây là chuyện xảy ra sau một thời gian sự việc trong “Quyển Sách Ký Ức” diễn ra.

So… let’s begin~~

***

R1 – “Mịa nó! Tới phim Hàn cũng đến thế là cùng!”

“Xoảng!”

Ly rượu từ trên tay rơi xuống mặt sàn cẩm thạch, vỡ nát thành từng mảnh, hòa lẫn với những giọt nước đỏ trong suốt. Bạch Cẩm Đường run rẩy ôm đầu, khuôn mặt tái nhợt nhuốm đầy vẻ thống khổ.

“Cẩm Đường!!” Công Tôn lập tức buông ly rượu của mình xuống, vội vã lao tới ôm lấy người Bạch Cẩm Đường. “Anh không sao chứ?”

Bạch Cẩm Đường tựa như không thể khống chế cơ thể của chính mình, cả người đè lên Công Tôn. Anh muốn gượng cười buông một câu chòng ghẹo với Công Tôn, nhưng lực bất tòng tâm. Cơn đau xuyên thấu não như muốn bổ đôi đầu anh. Bạch Cẩm Đường tận lực bảo trì một tia thanh tỉnh, bên tai ong ong đã không còn nghe được gì, nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng đến trắng bệch của Công Tôn thì lại không nỡ nhắm mắt. Anh cố gắng thả lỏng nắm tay, run rẩy chạm vào tóc Công tôn, khẽ vuốt nhẹ theo dòng chảy đen nhánh kia, “Đừng lo… anh không…”

Sau đó, trước mắt anh là một mảnh tối sầm; chính anh cũng không ý thức được là mình có hoàn thành được câu trấn an kia không nữa.

***

Khi Bạch Cẩm Đường tỉnh lại, anh thấy trước mắt mình là khung cảnh quen thuộc trong căn phòng của anh và Công Tôn. Tấm rèm cửa sổ màu trắng khẽ bay, ánh sáng tràn vào, tia nắng chiếu lên mặt, khiến anh hoàn toàn thanh tỉnh. Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mày, nhớ lại đêm qua mình đang cùng Công Tôn khui chai rượu mới anh vừa đặt mua từ Ý về, dự định sau khi chuốc mỹ nhân say thì thuận thế giong buồm. Nhưng sau đó, đầu đột nhiên lại đau buốt… Đại khái là lại tái phát. Bạch Cẩm Đường cảm thấy có phần phiền muộn, đây đã là lần thứ ba chuyện này tái diễn trong tháng. Dù có mời bác sĩ cũng vô ích; anh hỏi Triển Chiêu thì cậu đáp: “Anh hai, việc này… em nghĩ có lẽ là vì thời điểm mà Triệu Tước nói đang đến gần nên…” Bạch Cẩm Đường chỉ gật đầu không nói. Xem chừng việc này phải tìm đến Triệu Tước, nhưng gần đây lại không có cách nào liên lạc được với ông ấy. Nhớ đến bộ dạng đêm qua của Công Tôn, Bạch Cẩm Đường lại thấy không đành lòng. Trước đây, Đại Đinh Tiểu Đinh từng nói nếu để đại ca nhìn thấy vẻ mặt đó của Công Tôn thì anh sẽ mừng đến phát điên, anh cũng đã cho là như thế. Nhưng hiện tại thì anh chỉ cảm thấy đau lòng. Anh từng hứa với Công Tôn khi bày ra trò đùa giả chết kia* là sẽ không để Công Tôn phải lộ ra vẻ mặt đó nữa, nhưng đến nay thì anh đã phá vỡ lời hứa đó bao nhiêu lần rồi…

(*): Vụ án thứ 5, chương 8-9, Cẩm Đường đã giả chết trên bàn dọa Công Tôn đó.

Bạch Cẩm Đường nhìn xuống bàn tay mình. Trống không… Kể cũng lạ. Bình thường vào những lần thế này, Công Tôn đều ngồi bên cạnh nắm tay cho đến khi anh tỉnh lại. Hôm nay sao lại đi đâu rồi?

“Anh hai!” Đúng lúc này, Bạch Ngọc Đường vừa bước vào cửa, nhìn thấy Bạch Cẩm Đường tỉnh lại thì mừng rỡ kêu lên. “Anh tỉnh rồi? Cảm thấy trong người thế nào?” Bạch Ngọc Đường đi đến bên giường, khuôn mặt ra chiều lo lắng.

“Ừm, ổn rồi.” Bạch Cẩm Đường vén chăn đứng dậy, nhìn sang Bạch Ngọc Đường hỏi, “Công Tôn đâu?”

Vẻ mặt Bạch Ngọc Đường đột nhiên hiện lên một tia khác thường, nhất thời không lên tiếng. Bạch Cẩm Đường đương nhiên không thể bỏ sót biểu hiện đó của em trai mình. Anh tiến đến nắm lấy cổ áo Bạch Ngọc Đường hỏi lại, “Anh hỏi cậu Công Tôn đâu?”

“Anh hai!” Lúc này Triển Chiêu đột nhiên chạy vào ngăn Bạch Cẩm Đường lại, “Anh hai, anh bình tĩnh! Nghe em nói đã.”

Bạch Cẩm Đường nhìn Triển Chiêu rồi lại nhìn sang Bạch Ngọc Đường, sau đó chầm chậm thả cổ áo Bạch Ngọc Đường, lãnh khốc buông ra một chữ, “Nói.”

“Đêm hôm qua, bọn em nghe thấy tiếng Công Tôn, sau đó chạy lên thì thấy anh đã ngất đi. Bọn em chỉ có thể đưa anh lên giường rồi để Công Tôn ở lại chăm sóc cho anh. Sau đó, sáng nay, bọn em vào xem thử tình hình của anh thì thấy Công Tôn đã biến mất. Bọn em đã cho người đi tìm anh ấy từ sáng đến giờ nhưng vẫn chưa có tung tích.”

Khuôn mặt Bạch Cẩm Đường biến sắc.

“Anh hai, chắc chắc không phải là người ngoài bắt cóc. Với hệ thống báo động ở nhà mình, chỉ có thể là Công Tôn tự bỏ đi… Nhưng…”

Không đợi Triển Chiêu nói hết, Bạch Cẩm Đường cầm lấy điện thoại gọi cho anh em họ Đinh, vẻ mặt đáng sợ vô cùng, “Tìm Công Tôn. Trong nửa tiếng tìm không thấy thì biến về Ý cho tôi.”

Đinh Triệu Lan và Đinh Triệu Huệ ở đầu kia đều không hẹn mà run lên – Đã lâu lắm rồi đại ca không lộ ra khẩu khí giết người này a!

Bạch Cẩm Đường cúp máy rồi nhanh chóng thay quần áo.

“Anh- anh hai…” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng thanh.

“Hai cậu đã cho người tìm ở nhà cũ của Công Tôn chưa?” Bạch Cẩm Đường cắt ngang hai người. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng ngẩn ra.

“Ý anh là căn hộ cao cấp cũ của Công Tôn ạ?” Triển Chiêu hỏi.

“Không. Căn nhà cũ.” Bạch Cẩm Đường nhíu mày.

Đúng vậy, địa điểm căn nhà cũ của Công Tôn chỉ có mình anh biết, vì Công Tôn cũng chỉ tiết lộ nó cho Bạch Cẩm Đường. Bạch Cẩm Đường biết là nếu bọn Triển Chiêu cùng Đại Đinh Tiểu Đinh đã tìm từ sáng đến giờ thì những địa điểm mà họ đoán Công Tôn có thể đến đều đã tìm qua… Chỉ có nơi đó là họ không biết.

Lần ấy, sau khi chứng kiến những ký ức của anh, Công Tôn đã đưa anh đến thăm căn nhà cũ đó, nơi mà Công Tôn đã chôn giấu quá khứ của mình. Công Tôn bảo, lấy một đổi một, vì đã nhìn thấy quá khứ của anh nên cũng sẽ cho Bạch Cẩm Đường nhìn thấy một phần quá khứ của mình. Cũng tại nơi đó, Công Tôn đã kể cho Bạch Cẩm Đường lý do anh không đưa Bạch Cẩm Đường đến thăm cha mẹ, lý do anh chuyển đi, lý do anh trở thành pháp y, lý do anh yêu thích các loại xác chết quái dị…

Bạch Cẩm Đường lái xe như điên tới căn nhà cũ của Công Tôn, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất – Công Tôn nhất định phải ở đó! Nếu không… chính anh cũng không biết bản thân sẽ làm ra loại chuyện gì.

Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Bạch Trì và Triệu Trinh lo lắng lái xe bám đằng sau, chỉ hi vọng Bạch Cẩm Đường sẽ không làm chuyện gì điên rồ, lúc này phỏng chừng không ai có thể ngăn anh lại được.

Đại Đinh Tiểu Đinh nhận được tin của Triển Chiêu thì cũng vội vàng chạy tới, đồng thời cũng tiếp tục cho người tỏa ra tìm kiếm thêm tung tích của Công Tôn.

***

“Kíttttt!”

Xe của Bạch Cẩm Đường dừng lại trước một căn biệt thự cũ kỹ nơi ngoại ô thành phố S. Bạch Cẩm Đường lao xuống xe, đẩy cổng chạy thẳng vào bên trong. Cửa không khóa, chứng tỏ Công Tôn quả thật vừa đến đây.

Khi mọi người theo vào trong, tất cả đều nhíu mày vì màu nâu đen kéo dài trên khắp mặt đất, trên tường và trên các bậc cầu thang. Bọn họ đều rất quen thuộc với màu sắc này – màu máu khô nhiều năm. Nhưng lúc này họ không có thời gian để chú tâm vào chuyện quá khứ đã xảy ra ở căn nhà này. Vấn đề cấp thiết bây giờ là đuổi theo Bạch Cẩm Đường.

Bạch Ngọc Đường và những người khác chạy theo lên những bậc thang. Dọc dãy hành lang tầng hai, họ nhìn thấy một căn phòng đang mở cửa. Vừa đến nơi, họ nhìn thấy Bạch Cẩm Đường đang đứng trong phòng, sững người nhìn về hướng giá sách cạnh cửa sổ. Nơi ấy, Công Tôn đang lặng lẽ cầm một quyển sách, ánh nắng rọi lên những đường nét tinh tế trên gương mặt thanh tú của anh. Thế nhưng trong đôi mắt kia lại không phản chiếu lại bất cứ điều gì… trống rỗng… vô hồn. Khi tất cả bước vào, Công Tôn cũng không có bất kỳ một phản ứng nào, cứ như thể anh đã không còn tồn tại ở thế giới này nữa. Tình cảnh này… họ đã từng gặp qua.

“Quyển sách đó!” Triển Chiêu là người đầu tiên thốt lên.

“Đó chẳng phải là quyển sách ký ức sao?” Bạch Trì cũng không kiềm được mà bật ra nghi vấn. Hiển nhiên là tất cả mọi người hiện giờ đều đã chú ý đến quyển sách trên tay Công Tôn.

Bạch Cẩm Đường lúc này chỉ im lặng tiến đến, đặt bàn tay lên tay Công Tôn, nhẹ nhàng rút quyển sách ra, tay còn lại đỡ lấy thân thể Công Tôn đang ngã xuống.

Đúng vậy. Bảy tháng trước, tình trạng này đã xảy ra một lần khi bọn họ lạc đến một hòn đảo và Công Tôn vô tình bắt gặp quyển sách nọ trong tòa lâu đài mà bọn họ tạm trú chân. Khi ấy, Bạch Cẩm Đường đã chạm tay vào quyển sách đó đầu tiên, lúc anh lật sơ một lượt các trang sách thì nó đều trống trơn, hoàn toàn là một quyển sách trắng. Sau đó, Công Tôn đưa tay nhận nó từ anh thì bỗng nhiên lại nhìn vào quyển sách rất chăm chú. Bạch Trì hỏi anh đang nhìn gì mà chăm chú như vậy thì Công Tôn hoàn toàn không đáp lại. Mọi người lấy làm lạ, đều xúm đến bên Công Tôn, Triển Chiêu thử lấy quyển sách ra khỏi tay Công Tôn nhưng lại không thể nào xoay xuyển nó, thậm chí cả Bạch Ngọc Đường cũng không làm gì được… Chỉ đến khi Bạch Cẩm Đường chạm tay vào thì Công Tôn mới buông quyển sách đó ra rồi ngất đi trong lòng Bạch Cẩm Đường.

Mọi người vẫn còn nhớ khá rõ tình cảnh khi ấy. Ngày hôm sau, Công Tôn mới kể lại với những người còn lại, đại loại là khi chạm tay vào quyển sách đó, anh chợt xuyên không đến một thế giới của rất nhiều năm trước, và ở nơi đó, anh đã trực tiếp chứng kiến một phần quá khứ của Bạch Cẩm Đường. Cho đến khi Bạch Cẩm Đường chạm vào quyển sách thì mới có thể mang anh trở về thế giới hiện tại. Mọi người khi ấy đều cảm thấy vô cùng khó tin, nhưng Bạch Cẩm Đường đã gật đầu xác nhận đó là sự thật.

Bản thân anh trong khoảnh khắc chạm vào quyển sách cũng đã thoáng nhìn thấy cái tôi quá khứ của mình, nhìn thấy những giọt nước mắt của Công Tôn, vì không nỡ nên đã lập tức che mắt Công Tôn lại và kéo anh trở về hiện thực.

Sau đó, mọi người cũng được Đại Đinh Tiểu Đinh lái máy bay tới đón về. Chuyện ấy cũng không ai nhắc đến nữa. Bởi vì rõ ràng sự việc nhất cũng chỉ có Công Tôn và Bạch Cẩm Đường, mọi người đều nhủ tốt nhất cũng không nên nhiều chuyện đụng vào bí mật riêng của hai người bọn họ.

“Không ngờ anh ấy vẫn còn giữ quyển sách đó.” Triển Chiêu lẩm bẩm. Mọi người đều gật đầu đồng ý. Quyển sách kia, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Bạch Trì, Triệu Trinh đều đã thử chạm vào sau đó, nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Mọi người rút ra kết luận là nó chỉ có tác dụng một lần mà thôi. Thế nên cứ ngỡ là quyển sách đó đã trở nên vô giá trị, chỉ coi đó là một trải nghiệm kỳ quái, không ai ngờ là Công Tôn lại lén mang nó trở về.

Bạch Cẩm Đường từ đầu đến cuối chỉ trầm mặc. Anh lặng lẽ ôm lấy Công Tôn, sau đó cởi áo khoác ngoài của mình bao lấy người Công Tôn rồi bế người ra xe, lái trở về nhà, mặc kệ đám em trai còn lại đang ngẩn ngơ giữa một đống dấu hỏi.

***

Bạch Cẩm Đường ngồi xuống bên cạnh giường, ngắm nhìn gương mặt mê man của Công Tôn. Anh nhẹ nhàng tháo đôi kính mắt không gọng đang ngự trên sống mũi người nọ, dịu dàng đặt một nụ hôn lên mi mắt xinh đẹp kia.

“Tại sao lại mang nó về giấu ở nơi đó? Chẳng phải em đã bảo rằng quá khứ của anh không quan trọng, quan trọng là những năm này chúng ta bên nhau sao?” Bạch Cẩm Đường thì thầm hỏi bên tai Công Tôn… hiển nhiên là không nhận được lời đáp nào.

Lúc này, bên ngoài cửa, một đống người chen lấn nhau chụm cổ dòm trộm vào trong. Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Bạch Trì, Triệu Trinh, Đại Đinh, Tiểu Đinh, thậm chí một đám SCI tổ viên còn lại như Triệu Hổ, Mã Hán, Mã Hân, Lạc Thiên, Tần Âu cũng lò dò chạy tới thăm vợ chồng lớn nhà họ Bạch, nghe đâu tối qua hết Bạch gia đại ca đau đầu té xỉu thì tới sáng nay đến lượt Công Tôn đại tẩu bất tỉnh nhân sự. Ây dà, cái này gọi là vợ chồng hoạn nạn có nhau đó nha~~~ Mọi người rất muốn vào thăm Công Tôn, nhưng phỏng chừng lúc này mà nhào vô thì chỉ có một kết cục – “c-h-ế-t”.

***

Bạch Cẩm Đường siết tay Công Tôn… lần này Công Tôn tỉnh lại lâu hơn lần trước rất nhiều, lòng anh không thể không nóng như lửa đốt. Lúc này, ngón tay của Công Tôn khẽ động, đầu mày hơi nhíu lại. Bạch Cẩm Đường ngẩng phắt lên nhìn vào gương mặt Công Tôn, chờ đợi đôi mắt phượng xinh đẹp kia mở ra…

Quả nhiên hàng mi dài cong cong khẽ hé, đôi mắt thoáng nheo lại vì ánh sáng bất chợt tràn vào, sau đó lại chớp một cái rồi mở hẳn ra. Trong đôi con ngươi đen nhánh trong veo phản chiếu gương mặt anh tuấn của Bạch Cẩm Đường.

“Sách…” Bạch Cẩm Đường dịu dàng gọi, thế nhưng khi nhìn đến vẻ mặt kia của Công Tôn thì chợt khựng lại… Anh cảm thấy có gì đó không thích hợp lắm.

“Sách, em sao rồi?” Bạch Cẩm Đường nắm chặt tay Công Tôn hơn.

Công Tôn lại nhíu mày sâu hơn, ánh mắt hướng về đôi bàn tay to lớn đang siết chặt lấy tay mình, sau đó lại chuyển hướng về khuôn mặt anh tuấn nọ, chủ nhân của đôi bàn tay đó… Lộ vẻ ghét bỏ.

“Buông tay.” Công Tôn lạnh lùng buông lời, cả ánh mắt và giọng nói đều băng giá như tuyết ngàn năm.

Bạch Cẩm Đường sững sờ, ngỡ như không thể tin vào mắt và tai của mình. Anh vẫn chưa kịp xác định hai bộ phận kia của mình có đang hoạt động bình thường không thì Công Tôn lại tiếp tục giúp anh khẳng định câu trả lời, “Điếc à? Tôi bảo buông tay ra.”

Sắc mặt Bạch Cẩm Đường xấu đi mười phần, đường nét trở nên cực kỳ âm trầm, tay vẫn không buông Công Tôn ra, thậm chí còn siết chặt hơn. Công Tôn bị siết đến phát đau, tức giận quát lên, “Cái tên điên này, có buông ra không?”

Mọi người ở ngoài nhìn lén đến đây thì cảm thấy chiều hướng có vẻ không tốt, cả đám vội vàng chạy vào can ngăn.

“Công Tôn! Công Tôn! Anh bình tĩnh!”

“Có gì thì ngồi xuống uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi từ từ thương lượng…”

Công Tôn vừa nhác thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì vội gọi, “Tiểu Triển, Tiểu Bạch! Giúp tôi một tay! Tên điên này là ai vậy?”

Đùng!… Mọi người đứng hình, cảm giác như nghe thấy tiếng sét giữa trời quang.

Bạch Cẩm Đường chết trân nhìn Công Tôn, Công Tôn cũng nhìn lại, hai mắt gặp nhau…

“Sách…”

“Im đi! Đừng có mở mồm ra là gọi “Sách”, nghe tởm chết đi được! Tôi không quen anh, anh lấy cái quyền gì mà gọi tên riêng của tôi?!”

Mọi người đồng loạt hút một hơi khí lạnh.

Cuối cùng, Triệu Hổ phán một câu, “Mịa nó! Tới phim Hàn Quốc cũng đến thế là cùng!”

***

(To be continued…)

Untitled-2

15 comments on “[Lẩu Thập Cẩm SCI] Quyển Sách Ký Ức – Reset.

  1. KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG

    Sao Mỹ nhân lại “học đòi” quên mất Bạch Đại Gia thế kia :(((((((((((((((((((

    Kiểu này ngược cho lão Đại biết cảm giác của Mỹ nhân khi hắn dám quên vợ :3

    Lần này có cảnh “so hot” trong xe không ta ~~~~~~~~~~~~~`

    • beedance07 nói:

      Thì… mần theo yêu cầu mà =))) đã ngược là phải ngược cả đôi đường nó mới đồng đều =))))
      Ờ… cảnh hot có thể sẽ có… còn trong xe thì phải coi lại…

  2. KYAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!! WHY??? đừng mà TT^TT e hk mún quắn quéo thế đâu~~~

  3. wonkyu nói:

    Ôi ôi ôi hóng phần Bạch Đại Gia nổi điên đè Mỹ nhơn =))))))))

  4. MeggiMed nói:

    Dù tôi biết là tôi góp ý tưởng này, nhưng mà cô Bi ạ, đoạn đầu tôi đang ưng như thế, tới câu cuối thì đúng là chỉ biết phản ứng….

    “vữi cả câu kết”….

    =))))))))))))))))))))))))))))))))))))

  5. iceprincess nói:

    aaa………… đang coi bỗng nhiên cúp cái rụp, giống như từ trên thiên đường rơi xuồng địa ngục vậy…… aaaa……. hóng hóng tiếp thôi.

  6. Tử Đằng nói:

    =_______= what the fuck is it doing =______= mỹ nhân lại bị sao thế =_______= hết Cẩm ca mất trí nhớ lại đến Sách =_______= đúng là “Mịa
    nó! Tới phim Hàn Quốc cũng đến thế là
    cùng!”

  7. chiory nói:

    nàng mà drop là ta “cắt” nàng đó nha ><
    hấp dẫn quá, muốn nhìn thấy Đại Bạch ăn quả đắng a ~~~~~

  8. Vong Linh nói:

    Cái quyển sách ký ức giống trong TRC đúng k ss? *v*

"Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Nói một lời thôi, người ơi người có nghe không? Người ơi, người nói đi! Em đừng như thế! ~~~"

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s